Monday, April 15, 2024

THỰC CHẤT HỌC THUYẾT CÁC MÁC CHỈ LÀ HỌC THUYẾT NGỤY BIỆN, SAI TRÁI, VÀ NHẦM LẪN

                                          THỰC CHẤT HỌC THUYẾT CÁC MÁC CHỈ LÀ

HỌC THUYẾT NGỤY BIỆN, SAI TRÁI, VÀ NHẦM LẪN

 

Mục tiêu cuối cùng của học thuyết Các Mác là nhắm hướng đến thực hiện xã hội cộng sản, nhưng xã hội cộng sản là gì thì rất ít người hiểu biết đến, chỉ bề ngoài nghe hơi nồi chõ từ Nga sau cuộc cách mạng vô sản do Lênin khởi phát, hay sự hiểu biết hời hợt bề ngoài bằng các từ ngữ mơ hồ, choáng ngợp như xã hội thần tiên không có giai cấp, không có người bóc lột người, xã hội lý tưởng đẹp đẽ, hoàng kim thời đại, xã hội đại đồng, nhăn văn nhân bản, người với người thương yêu nhau, hoàn toàn bình đẳng, tự do, làm theo năng lực hưởng theo nhu cầu cách tốt đẹp nhất.

Nhưng đó chỉ là các ước vọng, các ý tưởng mơ mộng, còn thực chất có cơ sở không, thực hiện được không, biện pháp có hiệu quả và tốt đẹp không, và cuối cùng có thực chất và có gây ra những hệ lụy ngoài ý muốn gì không, có gây nên những phản hiệu quả gì không thì sự thực rất nhiều người không nghĩ đến, nhất là số đông người bình dân và cả một số ít trí thức quờ quạng thiếu tư duy chặt chẽ hay chỉ xu thời mơ hồ và hoàn toàn vô trách nhiệm.

Vậy ý nghĩa đặt ra là tuy bề ngoài toàn những danh từ hào nhoáng, kêu to như thế, nhưng thực sự những nguyên lý sâu xa bên trong mà Mác chủ trương là như thế nào, có phù hợp, đúng đắn, khách quan, tự nhiên, chuẩn mực, xác đáng, hiệu lực hay không thì rất ít người hoàn toàn am hiểu hay thật sự nghĩ đến. Nên mọi vật chỉ nhìn thấy và hiểu thuần túy bề ngoài chưa chắc đã thật sự xác đáng. Bởi mọi vật trên đời này đều luôn hoạt động, vận động theo các nguyên lý khách quan, tự thân của nó, không phải chỉ do bởi cảm nhận, ý muốn, hay thị hiếu hời hợt của chúng ta mà được.

Ý nghĩa hay nguyên lý nền tảng đầu tiên trong học thuyết Mác là quan điểm duy vật. Cho bản chất của thế giới này toàn đều vật chất và chỉ là chỉ là vật chất, không có giá trị hay nghĩa lý nào khác hơn như thế. Nếu như vậy thì mọi chủ trương hay mục đích tốt đẹp nào đó nếu có trong học thuyết Mác còn mang ý nghĩa gì. Nếu nền tảng hoàn toàn không có thì thực chất chỉ mơ hồ, vô bổ, ngụy biện, sai trái, vô lý, rỗng không, thật sự còn có giá trị hay thực chất nào. Đây chính là tính nghịch lý hay ngụy biện đầu tiên nhìn thấy rõ nhất trong thuyết Mác.

Thật ra vật chất chỉ là hiện tượng bề ngoài nhìn thấy có khắp mọi nơi trong toàn bộ vũ trụ khách quan. Nhưng nếu tồn tại vũ trụ chỉ có thể thì không cắt nghĩa được mọi ý nghĩa tinh thần mà xã hội có được, không cắt nghĩa được cả về nguồn gốc, bản thân hay kết quả của nó nếu không nói được duy vật thuần túy chỉ là một kiểu luận điệu ức đoán, võ đoán một chiều, chưa phải là tiền đề hoàn toàn đẩy đủ, khách quan, hay tuyệt đối xác thực. Tính mơ hồ, nghịch lý, hay ngụy biện đầu tiên trong học thuyết Mác chính là ờ đây. Coi vật chất có năng lực biện chứng thì năng lực đó cũng chỉ là vật chất không thể gì khác, đây là điểm hoàn toàn vô lý hay phi lý về mặt lập luận, cũng chỉ là kiểu võ đoán ngờ nghệch, phiến diện mà không gì khác. Nên thực sự ngay khởi đầu học thuyết Mác bản chất thuyết Mác chỉ là một học thuyết hư vô chủ nghĩa toàn diện, không có gì ngoài ra hay hơn thế trong lòng nó.

Vả chăng quan điểm, hay quy luật biện chứng nếu có, khởi thủy chỉ là quan điểm duy tâm trong triết học Hegel. Mác đem một khái niệm thuần túy duy tâm của người khác qua làm nền tảng hay động lực cho lý thuyết tuyệt đối duy vật của mình, thực chất chỉ toàn sai trái, nghịch lý, giả tạo, ngụy biện, vừa phản triết học vừa phi khoa học, chỉ hoàn toàn khiên cưỡng không hơn không kém. Mác bất chất chân lý, chỉ nhằm nghĩ lấy được, nói lấy được, chính điều này đã hoàn toàn lộ diện ra như thế. Đó là chưa nói ngay trong bản thân thuyết Hegel, thật ra biện chứng cũng chỉ là một khái niệm tư biện mơ hồ, không có chứng cứ gì về khoa học khách quan, kiểu chỉ nói để nói mà chẳng lấy gì để chứng minh được.

Hai đầu đối lập của một thành nam châm đâu có khi nào phủ nhận hay triệt tiêu giữa chúng. Sự đối kháng giữa mặt trăng mặt trời trong tuần hoàn thái dương hệ đâu có bao giờ là sự một mất một còn. Sự đối lập giữa phái tính nam nữ, con đực con cái vẫn còn luôn trong cuộc sống, luật âm dương đó có bao giờ hủy diệt đi. Cực nam cực bắc trên địa cầu đều phải tồn tại cùng nhau mãi vậy. Trứng gà nở ra con gà con không phải là sự tự chối bỏ nó liên tục mà chỉ là sự triển khai qua bộ gien hay gemom là hệ thống gien đã tiềm ẩn điều khiển điều đó. Còn có rất nhiều sự bí mật khác nhau trong đời sống và vũ trụ. Mác võ đoán về sự biện chứng duy vật là điều mơ hồ, sai trái, cũng từ đó võ đoán về biện chứng lịch sử cũng chẳng có cơ sở khách quan gì mà kiểu toàn ức đoán theo cảm tính và thị hiếu.

Đó là chưa nói xã hội cộng sản trong tương lai theo Mác là như thế nào, là điều mà thực chất nhiều người không hề nghĩ tới, chỉ truyền miệng nhau những điều mơ hồ huyền hoặc như trên đã nói. Thực chất theo Mác đó là xã hội không còn tư hữu, có nghĩa cũng không còn thị trường, không còn tiền tệ, không còn của cải riêng tư tức không còn giai cấp, chỉ còn duy những người công nhân lao động thuần túy, chỉ tự mình đặt ra chương trình kế hoạch để cùng sản xuất nhau và chia thành quả sản vật cùng nhau, Giai đoạn đầu gọi là xã hội chủ nghĩa, tức làm theo năng lực chia theo công sức, giai đoạn sau cao hơn, tiền của tuôn ra như nước, làm theo năng lực hưởng theo nhu cầu. Vả sao cùng cao hơn tất cả cũng không cần pháp luật, không còn nhà nước, bởi Mác quan niệm đó cũng chỉ là công cụ của giai cấp, công cụ của bóc lột mà giờ đây không còn cần thiết đến nữa.

Điều đó cho thấy học thuyết Mác thực chất chỉ là kiểu học thuyết vô chính phủ, vô thiên vô pháp một cách hoàn toàn hư tưởng hay tuyệt đối không tưởng. Mác quên bản năng gốc tự nhiên của con người hay mọi sinh vật là luôn luôn ích kỷ. Chủ trương một xã hội không tưởng tưởng như thế chẳng khác gì quan điểm vô thiên vô pháp, chỉ trở thành phá hoại xã hội, chỉ thành phản xã hội, trở thành hổn loạn, hổn độn, và hủy diệt cả xã hội. Như vậy cứ tưởng học thuyết Mác là học thuyết lý tưởng mà thực sự nó chỉ là học thuyết sai trái, phản lý tưởng, học thuyết mang tính phản lịch sử phát triển, phản tiến hóa, kiểu học thuyết phản động mang tính tiêu cực ngay từ trong bản chất.

Thật ra đẳng cấp cá nhân hay ngay cả giai cấp xã hội là điều ngay từ ngàn năm xã hội vẫn đều đã có, bởi vì nó khách quan, tự nhiên, không ai làm cho đổi khác được. Một bàn tay có ngón ngắn ngón dài, một gia đình có người hay người dở, đó là điểu chỉ luôn khách quan vốn có. Vấn đề là sự hòa hợp nhau, sự hữu ích lẫn nhau có luôn thiết yếu hay không mới là điều khác. Bởi năng lực hay tiềm năng là điều mà mỗi người luôn luôn tự có, cho dầu kết hợp với giáo dục cùng điều kiện hoàn cảnh khách quan có thể làm cho thay đổi nhưng mọi sự cá biệt đó đều không khi nào phủ nhận hay can thiệp vào được. Chính tiềm năng mọi loại cũng sẽ dẫn đến sự dị biệt giai cấp tức kết quả cấu trúc khác nhau trong xã hội. Bất kỳ vật thể nào trong tồn tại cũng đều phải có cấu trúc. Đó là điều không thể không có được. Nhưng cấu trúc sự vật vô tri thường là tất yếu, bất biến, còn mọi cấu trúc sự sống, kể cả giai cấp xã hội, luôn có thể đổi thay, biến chuyển, nhưng điều không thể nào không có được.

Mác chỉ dựa vào điều duy nhất là sự bóc lột trong xã hội. Nhưng thế nào là sự công bằng hay ngang giá tuyệt đối thì Mác cũng không thể nào chứng minh được. Bởi tất cả mọi điều đó vẫn tùy thuộc vào điều kiện tình huống cụ thể cá biệt, không thể nào bình quân hóa hay tổng quát hóa kiểu máy móc nhất định. Giữa cá nhân và cá nhân, giữa xã hội và cá nhân cũng đều luôn thế. Khái niệm bóc lột chỉ là khái niệm mơ hồ, chủ quan, võ đoán, tuy nó có thể có phần nào đó không hoàn toàn chính xác nhưng vẫn dễ rơi vào điều kiện hay hoàn cảnh cá biệt mà không thể nào nói gộp hay tổng quát hóa một cách hoàn toàn chặt chẽ, chính xác hay bất biến được.

Mác dựa vào tình cảnh giai cấp công nhân ở Anh thời kỳ đầu khốn khó do hoàn cảnh kinh tế xã hội ban đầu ở đó. Công kỹ nghệ mới phát sinh chưa hoàn toàn chắc chắn và ổn định, thị trường và cả tiền tệ còn chao đảo, giai cấp tư bản cũng còn phôi thai vì mới phát triển, luật pháp còn chưa hoàn chỉnh mọi mặt, kinh tế xã hội và cả nhận thưc của con người còn nhiều yếu kém, hoàn cảnh kinh tế xã hội nói chung còn nhiều sơ đẳng và thấp kém, mọi cơ sở hạ tầng đang hình thành và còn rất nghèo nàn, tất cả mọi điều đó làm cho giai cấp công nhân mới chuyển từ xã hội nông nghiệp sang phải chịu nhiều chật vật thiệt thòi là điều khách quan không thể nào tránh được, chỉ chờ khi xã hội kinh tế dần dần phát triển mới có thể khắc phục, cải thiện lên dần được thôi.

Trong khi đó Mác chỉ cẩn căn cứ vào một vài sự kiện, một vài sự kiện đặc thù để khái quát hóa lên, tổng quát hóa ra, cho sự bóc lột trong xã hội tư sản, nhất là xã hội tư bản là quy luật phổ biến, vĩnh viễn. Cho bóc lột là do tư hữu, do thị trường, do tiền tệ, do giai cấp. Bởi vậy Mác quan niệm chỉ cần xóa bỏ tư hữu, xóa bỏ giai cấp, xóa bỏ thị trường, xóa bỏ tiền tệ, xóa bỏ thương mại thì cũng xóa bỏ được bóc lột, để đi đến một xã hội không còn giai cấp, không còn bóc lột là vì thế. Nhưng Mác quên điều năng lực của kinh tế luôn phải nhờ cạnh tranh lành mạnh. Kiểu kinh tế tập thể hay kinh tế cộng sản chủ nghĩa luôn chỉ làm cho kinh tế bế tắt, phản phát triển vì không có cạnh tranh lành mạnh, nó chỉ thay thế ra dạng lũng đoạn khác, dạng bóc lột khác mà Mác chỉ luôn ngây thơ không hề ngờ đến.

Thật ra thị trường và tiền tệ, đến cả tư hữu đều là sự tiến hóa tự nhiên nếu không muốn nói là sự khám phá tối ưu về mặt xã hội mà trong lịch sử phát triển chính nhân loại đã toàn thành công tìm ra được. Nó mang lại được những tiết kiệm đáng kể và tăng cường hiệu quả kinh tế xã hội tối ưu nhất nên luôn cần phải có. Bởi kinh tế không phải vận động cơ giới máy móc mà là vận động hữu cơ xã hội luôn có yếu tố tâm lý và tiềm lực tác động vào. Đầu ra và đầu vào luôn luôn phụ thuộc lẫn nhau, chỉ cần một đầu bế tắt thì đầu kia tức khắc hổn loạn hay bế tắt theo. Luật đầu tư, luật cung cầu, luật tái sản xuất và mở rộng sản cũng như sự vận hành tài chánh, tiền tệ cùng được gắn kết, không thể tách biệt riêng ra mà không thất bại. Mác không nghĩ đến hay không quan tâm đến mọi khía cạnh đỏ theo cách chủ quan, chỉ theo thị hiếu và cảm tính chỉ muốn làm kinh tế tập thể hay kinh tế cộng sản kiểu máy móc sơ đẳng một cách ngây thơ và hoàn toàn ấu trĩ.

Nên từ ý tưởng bóc lột theo cách mơ hồ, từ ý tưởng giai cấp theo cách mơ hồ, cộng vào ý niệm biện chứng theo cách mơ hồ, kết hợp lại với nhau, học thuyết Mác chỉ có thể trở thành lý thuyết huyền bí, cuồng tín, thần bí, phi khách quan khoa học, phản khách quan khoa học trong tất cả mọi mặt mà trong quá khứ mọi người đều thấy. Nhưng do sự mê tín, cuồng tín tuyệt đối đó Mác còn xướng ra quan điểm độc tài vô sản một cách mờ mịt, thiển cận mà lịch sử loài người đều chưa từng có. Sự độc tài cá nhân hay tập thể nào đó đều hoàn toàn nghịch lý, phi lý vì vi phạm vào nguyên lý bình đẳng xã hội, nên tất yếu đều phản phát triển, phản tiến hóa, phản lịch sử nhân giới, nói chi giai cấp vô sản đâu phải toàn thành phần tinh hoa chọn lọc mà còn bao thành phần cơ hội khác nhân danh nhảy vào thì còn chẳng ra thể thống gì nữa cả. Nên từ mê tín này đến mê tín khác chỉ tạo nên học thuyết Mác là học thuyết thần bí, phản khoa học, phản khách quan vì chỉ dựa trên quan điểm đấu tranh giai cấp đầy mê muội và đầy giả tạo, mù quáng.

Thành học thuyết Mác quên đi hay bỏ qua tâm lý con người, tâm lý khách quan xã hội chỉ còn là học thuyết cuồng tín, phản khoa học và phi thực chất, phản con người và cả phản xã hội. Bởi Mác quan niệm con người cũng chỉ là vật chất, lịch sử xã hội cũng chỉ là vật chất, đã hoàn toàn thành một học thuyết hư vô chủ nghĩa, vậy còn mọi ý nghĩa nào nữa. Và kinh tế xã hội là sự phát triển từ nội lực, qua lý trí và trí tuệ của con người để vươn lên, thoát ra khỏi thế giới tự nhiên kiểu tuyệt đối. Chính sự phát triển ra các công cụ, ra khoa học kỹ thuật qua mọi thời đại đã tạo ra động lực phát triển kinh tế xã hội, đâu phải sự đấu tranh giai cấp theo kiểu mơ hồ, mù quáng, u mê, mà chính bản thân đầu óc Mác tưởng tượng ra một cách đầy phi lý và huyền hoặc. Trong Tuyên ngôn cộng sản Mác nói xã hội loài người ngay từ đầu đến nay chỉ là xã hội đấu tranh giai cấp, thật sự chỉ kiểu hư tưởng và võ đoán, ức đoán, vốn đầy tính mê hoặc và thêu dệt.

Cũng từ sự võ đoán, ức đoán đó Mác còn cương cứng lên cả thuyết độc tài hay chuyên chính vô sản. Đây thật sự là điều quái đản, bởi thật sự nó sẽ bị lợi dụng, lạm dụng tuyệt đối theo cách độc tài toàn trị chẳng khác nào kiểu quân chủ phong kiến mà chỉ ngày xưa mới có. Bởi xã hội con người thực chất là kiểu chỉ luôn thụ động, giống như bầy vịt mà bất kỳ kẻ nào cầm roi cũng đều điều khiển được. Nên nêu lãnh đạo mà tích cực thì xã hội tích cực, còn không thì hoàn toàn ngược lại. Nếu thành phần lãnh đạo mà tinh hoa, sáng suốt, tức công nhận nguyên lý khách quan dân chủ tự do và tam quyền phân lập thì xã hội đó luôn được thăng tiến, đi lên, phát triển mọi mặt, còn không thì sẽ toàn ngược lại. Tức nếu thành phần cầm quyền, lãnh đạo chỉ toàn mù quáng, máy móc, xã hội đó sẽ thành thui chột, chỉ còn ý nghĩa tà mị, qua giáo dục, qua truyền thông, qua tổ chức, qua vận hành và điều khiển, chỉ còn toàn sợ hãi và xu nịnh, con người xuống cấp, xã hội xuống cấp mọi mặt, chỉ còn sự hư trương, sự giả dối mà không bao giờ còn phát triển hay tiến tới được đâu cả.

Nên nói tóm lại, học thuyết Mác ngay khởi điểm chỉ là học thuyết hư vô hóa, tức hư vô chủ nghĩa, vì hoàn toàn tin tưởng nền tảng duy vật. Cuối cùng nó còn là học thuyết kiểu vô chính phủ vì bài bác cả nhà nước, pháp luật, cho chỉ đều là công cụ phục vụ giai cấp. Còn khúc giữa nó đều là học thuyết tiêu cực, vì lấy giai cấp vô sản làm mục đích chiến đấu, trong khi hiểu giai cấp theo cách giả tạo, hiểu vô sản theo cách ngược ngạo, phi khách quan tự nhiên. Cả hiểu đấu tranh giai cấp theo cách hoàn toàn tiêu cực, bằng cách tiêu diệt, loại trừ mọi giai cấp khác theo kiểu sắt máu, độc đoán. Đó hoàn toàn đều do sự ngụy biện, sự sai trái và lầm lẫn vè nhận thức mà Mác đã phạm phải, gây hệ lụy cho toàn nhân loại cùng một số nước xuyên suốt đến cả một thế kỷ đã qua.

Sự nguy hại của thuyết Mác thực chất chính là sự nhận thức chủ quan độc tài độc đoán, đưa đến những nguyên lý hành động sai trái, nhầm lẫn cả mặt lý thuyết lẫn thực hành, tức sự sai lầm về nội dung nhận thức lẫn cả nguyên lý vận động khách quan của khách thể, dẫn đến bao hệ lụy của sự tuyên truyền xuyên tạc lịch sử làm vong thân cả cá nhân con người cùng xã hội loài người một cách vô bổ, thấp kém, chỉ cho toàn mục tiêu hư ảo, vô ích. Đáng lẽ ra mục tiêu của đấu tranh giai cấp nếu có chỉ là những mục tiêu thiết thực của xã hội, bằng con đường hòa bình, hòa dịu, không phải bằng con đường tướt đoạt, bạo lực sai trái, chỉ vì những quan điểm huyền hoặc, không tưởng, giả tạo, thiếu khách quan mà Mác đã tạo ra trước kia. Con đường đấu tranh gia cấp nếu có và nếu cần, chỉ cần dùng nghị trường, báo chí, luật pháp, đằng này Mác kiểu hoàn toàn hư tưởng, xóa bài làm lại, đốt rừng trồng lại theo cách quá khích và không tưởng. Mác cho mọi nội dung xã hội truyền thống cũ chỉ là kiểu xã hội tư sản, phải tuyệt đối phá bỏ để xây dựng lại kiểu xã hội tuyệt đối vô sản sai trái mà Mác hoài bão.

 

NON NGÀN

       (15/4/24) 

No comments :

Post a Comment