PHÊ PHÁN HỌC THUYẾT ĐẤU TRANH GIAI CẤP CỦA
CÁC MÁC
Đấu
tranh giai cấp hay giai cấp đấu tranh là quan điểm cốt lõi trong học thuyết của
Mác, bởi nếu không có cốt lõi này học thuyết Mác coi như không có hay không
nghĩa lý hoặc đặc thù nào cả. Đây là cái bản lề cốt lõi hay cái xương sống
trong học thuyết Mác, không có nó học thuyết Mác coi như không tồn tại. Học
thuyết Mác dùng đấu tranh giai cấp để nhằm tiêu diệt mọi giai cấp, chỉ còn giai
cấp vô sản, và tiến tới xã hội đại đồng không còn giai cấp.
Mác
cũng cho rằng hiện tượng đấu tranh giai cấp đã có ngay từ đầu của lịch sử nhân
loại, và lịch sử nhân loại từ trước đến nay là lịch sử của đấu tranh giai cấp.
Tức xã hội có tư hữu, có bóc lột, phát sinh đấu tranh giai cấp giữa giới giàu
và giới nghèo, hay giới hữu sản và giới vô sản. Nhưng mâu thuẫn của Mác là nếu
xác định xã hội đã luôn có đấu tranh giai cấp thì có bao giờ mà xóa hết đi được,
có bao giờ mà tiêu diệt đó được. Vả đấu tranh luôn luôn có giữa cá nhân con người
trong những trường hợp riêng biệt đặc thù nào đó bởi mỗi cá nhân là chủ thể độc
lập, có đấu tranh lẫn nhau khi có những khía cạnh quyền lợi cụ thể nào đó va chạm.
Trong khi giai cấp chỉ là một ý niệm phân loại trừu tượng, phải đâu ý thức chủ
thể mà có thể đấu tranh lẫn nhau. Sự cường điệu của Mác ở đây là không có cơ sở
và chỉ thuần túy tưởng tượng.
Hơn
thế nữa, giai cấp chỉ là sự phân chia đẳng cấp tạm thời luôn có trong xã hội do
một thực tế nào đó rồi luôn luôn thay đổi, không có giai cấp vĩnh cửu và cũng
không thể không có sự phân chia như thế. Tất cả mọi sự vật trên đời này đều phải
có cấu trúc, tức cơ cấu tổ chức tự bản thân của nó. Từ hạt cây, cái cây, diện mạo
mặt đất, cả nội dung nguyên tử cho đến toàn thể vũ trụ chung quanh. Không có cấu
trúc mọi vật không thể tồn tại, đó là nguyên lý khách quan của sự tồn tại và nó
hoàn toàn thực tế không ai không biết. Năm ngón tay có ngón ngắn ngón dài, thân
xác con người cũng như hình thể cây cối đều luôn như thế, đó là quy luật tiến
hóa và phát triển tạo thành. Vả xã hội là do từng cá nhân hợp lại, mỗi cá nhân
đều có tiềm lực riêng, tính đẳng cấp tự nhiên sẽ tạo ra tính giai cấp nhất thời
trong xã hội là điều không thể chối bỏ, phủ nhận, hay không bao giờ hoàn toàn
tiêu diệt được.
Sự
đấu tranh cá nhân mặt khác luôn luôn có trong xã hội lẫn tự nhiên. Trong thiên
nhiên hoang dã, chuỗi thức ăn lẫn nhau đều không thể tránh khỏi được. Động vật
với thực vật, giữa thực vật với nhau và giữa động vật với nhau, yếu tố nào mạnh
chi phối yếu tố nào yếu hơn, đó là luật khách quan tự nhiên hoang dã không phải
kiểu như xã hội có pháp luật của loài người. Ngay cả trong thế giới vi sinh vật
hay siêu vi sinh vật thực tế này vẫn luôn có mặt, con vi sinh vật này ăn con vi
sinh vật kia để tồn tại, con đơn bào nguyên thủy này ăn sống nuốt tươi con đơn
bào nguyên thủy khác là điều hiển nhiên không thể chối bỏ. Loài tự dưỡng có khả
năng lấy năng lượng từ ánh mặt trời, còn loại dị dưỡng thì dùng chuỗi thức ăn giữa
nhau để tồn tại được là điều vẫn luôn luôn có. Nhưng con người thì dùng pháp luật
để điều hành xã hội. Sự đấu tranh cá nhân tuy có nhưng luôn luôn được điều chỉnh
bởi luật pháp và đạo lý. Thuyết đấu tranh giai cấp là hoàn toàn vô lối, không
có cơ sở khách quan nào cả mà kiểu toàn cảm tính và thị hiếu.
Vả
chăng thuyết đấu tranh giai cấp của Mác thực chất là dựa vào nền tảng quan điểm
biện chứng luận của Hegel mà không gì khác. Hegel cho rằng sự phủ định của phủ
định liên tục là nền tảng của biện chứng, cũng như sự tiêu diệt nhau giữa hai đầu
đối lập làm lịch sử phát triển đi lên. Nhưng quan điểm này của Hegel chỉ là
quan điểm duy tâm thuần túy, còn mang tính cách tư biện đầy mơ hồ và trừu tượng.
Mác chỉ là người duy vật thuần túy lại mang quan điểm duy tâm đó vào làm cốt
lõi cho học thuyết mình, thật sự chỉ phi lý hay nghịch lý và hoàn toàn vô
nghĩa, chẳng khác nào đem râu ông nọ cắm cằm bà kia theo cách tùy tiện và hoàn
toàn độc đoán. Chủ yếu Mác suy nghĩ ngây thơ hễ đã có sự đối kháng giữa vô sản
và hữu sản, giữa công nhân thế kỷ 18 và giới tư bản giàu, tức khắc giai cấp tư
bản phải tự chôn để giành quyền cho giới công nhân lãnh đạo xã hội qua chính đảng
của mình.
Học
thuyết đấu tranh giai cấp của Mác ở đây trở nên hoàn toàn huyền bí, đầy tính thần
bí, huyền hoặc, theo niềm tin cảm tính và thị hiếu đầy cuồng tín mà chẳng có
minh chứng hay nền tảng khoa học thật sự nào cả. Mác tự cho hay tự tin rằng lý
thuyết biện chứng là tuyệt đối khoa học, chân lý duy nhất đúng, chân lý khách
quan, nhưng không nhìn thấy đó chỉ là kiểu tư duy tư biện, và chính Hegel cũng
không mấy nhấn mạnh vào điều này thường xuyên hay rõ rệt cả. Cứ coi như kiểu
chuyện con gà và quả trứng. Có đâu phải sự phủ nhận liên tục mà con gà sinh ra
quả trứng và cuối cùng quả trứng nở ra con gà, nhưng nhờ bơi hệ genom đã nằm
trong quả trứng, quả trứng mới nở ra con gà và con gà về sau cũng cứ vậy lớn
lên rồi quay vòng như thế. Nếu đem trứng gà đó luộc đi, hay quả trứng nào không
có cồ, tức không có mầm gien, thì đố trời mà làm cho nó nở.
Thành
học thuyết Mác thật ra chỉ là học thuyết toàn ngụy biện, mang tính cách cảm
tính bề ngoài và thị hiếu bề trong mà không gì khác. Nhưng vì tin chắc vào quy
luật đấu tranh giai cấp như thế, Mác còn hùng hồn tuyên bố phải áp dụng chuyên
chính hay độc tài vô sản để đi lên xây dựng xã hội cộng sản lý tưởng đại đồng,
không còn giai cấp, không còn đấu tranh giai cấp, không còn bóc lột, không còn
thị trường, không còn tiền tệ, cả không còn nhà nước, bởi Mác coi tất cả đó chỉ
là thượng tầng kiến trúc hư ảo đã một thời lịch sử tạo nên nhằm bảo vệ cho giai
cấp thống trị bóc lột thế thôi. Cho nên lý tưởng và mục tiêu của xã hội là chỉ
còn giai cấp công nhân cùng lao động tập thể với nhau, tự đặt ra kế hoạch sản
xuất, lúc đầu giai đoạn thấp gọi là xã hội chủ nghĩa, làm theo năng lực hưởng
theo công sức, giai đoạn sau cao hơn gọi là cộng sản chủ nghĩa, làm theo lao động,
hưởng theo nhu cầu.
Quan
điểm của Mác bởi vậy chỉ là quan điểm phản kinh tế xã hội như trong thực tại đã
có. Bởi lịch sử xã hội loài người phát triển ngay từ đầu không phải do đấu
tranh giai cấp mà nhờ vào khám phá kỹ thuật và khoa học liên tục. Từ thời hái
lượm chuyển qua thời đồ đá, rồi đồ đồng, đồ sắt liên tục, cuối cùng là điện khí
và thời đại khoa học kỹ thuật hiện đại, thời đại tự động hóa nhờ công cụ điện tử
phát triển thay thế vào cho các loại cơ khí cổ điển trước kia. Nên học thuyết đấu
tranh giai cấp của Mác chỉ là thứ ngụy thuyết thậm chí là tà thuyết đã suốt một
thời gian dài làm lũng đoạn và hổn loạn xã hội loài người khắp năm châu cả gần
một thế kỷ. Kiểu một đoàn người dùng dụng cụ hiệu quả để săn bắn, kết hợp cùng
nhau, càng săn được nhiều thú, khác hẳn đoàn người đó săn được thú nào thì
giành giật, cấu xé lẫn nhau, còn đâu phát triển hay tồn tại được nữa.
Nên
học thuyết đấu tranh giai cấp của Mác là học thuyết rất dễ mà mị quần chúng, bởi
phần nhiều quần chúng có biết gì là khoa học, các nguyên lý khách quan thực tế
mà chỉ theo cảm tính và thị hiếu ích kỷ và tham lam của chính mình. Lại thêm
quan điểm độc tài vô sản cộng vào, Mác củng cố thêm khuynh hướng tham lam, ích
kỷ cá nhân của một số người, nhất là bao thành phần cơ hội, thời cơ nhảy vào,
chỉ lũng đoạn xã hội, phá thối xã hội bên trong còn bên ngoài trương lên những
khẩu hiệu đầy hào nhoáng mà thực ra không có thực chất, đi ngược lại quyền lợi
chính đáng tự nhiên chung của toàn xã hội. Một lý thuyết hư ảo lại chủ trương độc
tài toàn trị chính là một lỗi lầm hay giả trá của Mác và chính nó gây ra nhiều
loại tội ác khác nhau mà chính nguyên nhân và trách nhiệm đó không gì khác hơn
phải thuộc chính bản thân của Mác.
Bởi
mọi học thuyết xã hội đều phải cần mang lại những kết quả thiết thực và hữu dụng
nhất. Bất cứ lý thuyết nào không mang lại kết quả gì xuyên suốt một thời gian
dài, lại còn gây ra bao hệ lụy trầm trọng mọi mặt thì đó không khác gì một lý
thuyết sai trái mọi mặt, một ngụy thuyết hay tà thuyết, đều thật sự có thể đánh
giá được. Nên không có cơ sở khoa học, phản lại khoa học chỉ do định kiến, cảm
tính và thị hiếu của riêng mình, chỉ dùng ngụy biện để đánh lừa quần chúng, dụ
mỵ những người kém hiểu biết lại đầy tham vọng cá nhân, đó chính là sự sai trái
khủng khiếp hay kể đến cả là tội lỗi hay tội ác của Mác trong thực tế mà không
ai không biết.
Sự
đấu tranh giai cấp mù quáng, hoang tưởng, đầy tính cách lạm dụng đã từng xảy đến
nhiều nơi trên toàn thế giới gây bao hậu quả phi nhân tồi tệ. Bởi bản chất con
người luôn có bản năng ích kỷ và bất chấp bên trong, đến như con vi sinh vật
hay con đơn bào nguyên thủy đều có huống chi con người. Vậy mà Mác phớt lờ tất
cả, chỉ gây sự căm thù giai cấp giả tạo lẫn nhau trong xã hội, kết quả cuối
cùng hủy diệt cả trên trăm triệu người trên khắp thế giới, đưa biết bao nhiều
người khác vào cảnh tối tăm ngược đãi chỉ do những cảm nhận sai lầm của Mác mà
phát sinh ra cả, đều là sự thực tế không thể nào chối cãi. Ngay cả nước Nga tức
Liên Xô cũ, con số không dưới 30 triệu người, Trung hoa lục địa không dưới 60
triệu người, số còn lại rãi ra nơi nhiều nước khác. Chiến dịch Trăm hoa đua nở ở
Tàu, chiến dịch Đấu tranh ruộng đất cùng Nhân Văn Giai Phẩm ở ta được thực hiện
rất dã man trong quá khứ đều nói lên tất cả điều đó.
Nhưng
ngày nay thì tình thế đã khác. Liên Xô và Đông Âu đã sụp đổ và tan rã, Trung quốc
tiến lên theo chiều hướng tư hữu và tư bản hóa, nhiều nước khác cũng đã trở
càng quay xe đi theo chủ nghĩa xét lại và đổi mới, điều đó chứng minh học thuyết
Mác đã thực sự phá sản, nhất là lý thuyết đấu tranh giai cấp thời nay thật sự
không còn ai áp dụng nữa. Ở đất nước ta thành phần giàu có mới chủ yếu khởi nên
đều từ các xứ Đông Âu cũ quay về, cộng thêm số quan chức nào đó, cộng thêm các
đại gia thành phần cơ hội cùng cấu kết với nhau, đó là một thực tế. Có nghĩa
quy luật khách quan thì luôn tồn tại, chỉ có thể cải thiện nó đi, chỉnh đốn nó
đi nhờ luật pháp khách quan, hiệu quả, không thể chỉ có mơ mộng suông làm bấn
loạn xã hội mà cuối cùng cũng không đem lại kết quả gì. Sự độc tài vô sản thực chất
chỉ làm lợi cho vài cá nhân và phe nhóm mà thực ra chẳng có giá trị hay ý nghĩa
nào cả. Đó chỉ là quan điểm mị dân, và cuối cùng chỉ tạo ra những thế hệ người
dân què quặt trong hành vi và nhận thức, kiểu suy nghĩ một chiều, cuồng tín của
dạng người máy do nền giáo dục nhồi sọ và phi nhân bản khuôn đúc ra.
Bởi
lịch sử cái gì đã qua thì qua hẳn không bao giờ lặp lại trạng thái như cũ. Cho
dầu là sự đúng sai hay dở như thế nào. Xã hội cộng sản nguyên thủy đã qua từ
nhiều vạn năm, nay muốn lặp lại theo một dạng ngụy biện nào đó đều không thể,
và cũng không bao giờ có được, đó chính là một sự ngu xuẩn của Mác. Tương tự vậy,
chế độ Việt Nam Cộng hòa của miền Nam cũ nay đã bị tiêu diệt, thì không bao giờ
có thể lặp lại nguyên trạng nữa, mà ngày nay chỉ có thể thay vào đó bằng một chính
thể Cộng Hòa Việt Nam, thống nhất trong cả nước, bằng một cơ chế cấu trúc mới,
tự do dân chủ thật sự, bằng tinh thần khoa học và nhân bản đích thật, đi cùng với
một nền pháp luật lành mạnh, và con người lành mạnh từ nhận thức đến hành động,
trong tất cả mọi mặt, lẫn kể cả một nền giáo dục nhân văn, lành mạnh và khoa học
nhất, vốn thiết yếu là điều đầu tiên bó buộc trước hết. Nhưng đây thưc sự cũng chỉ
là một sự phân tích và khẳng định theo tính cách dự báo mà không là gì khác.
NON
NGÀN
(21/4/24)
**
No comments :
Post a Comment