THƠ “KẺ SĨ”
TIẾP THEO, (QUYỂN 23)
ĐẢNG
VIÊN KHẮP NƠI
NGÀY
XƯA VÀ NGÀY NAY
Đảng viên chỉ một cá nhân
Nhập vào một đảng vạn phần thế
thôi
Cổ kim bao đảng trên đời
Cốt tìm sức mạnh dựa vào số đông
Đảng xanh, đen, đỏ, tím hồng
Đủ toàn màu sắc quả không thiếu
gì
Khắp nơi thế giới lạ chi
Đâu nào đặc biệt thảy khi bình
thường
Nhưng Bôn sê vích mọi đường
Từ đầu chí cuối ai dường biết
không
Đầu tiên phát xuất ở Nga
Diệt Mên sê vích Liên Xô lúc này
Trotsky phải chạy dài
Stalin sai đuổi tiện đà giết luôn
Tuy cùng chí hướng ngọn nguồn
Đều là cộng sản sau thành triệt
nhau
Tức phe Đa số lạ nào
Diệt phe Thiểu số bắt đầu từ đây
Thành ra thế sự cũng hay
Cả hai vẫn thảy môn đồ Lênin
Nhờ đây sức mạnh liền lên
“Độc tài vô sản” nhân danh Mác
toàn
Lan ra thế giới không oan
Tây làm Màn sắt Đông làm Màn tre
Việt Nam cũng khác đâu nè
Bác Hồ mang nó thảy về từ Nga
Chiến tranh Việt Pháp nổ ra
Trường Sơn cũng đốt vốn là vậy
thôi
Cờ hồng giương đã cao rồi
Cờ vàng phải sụm sau hồi bảy lăm
Đường dài chính chiến căm căm
“Đấu tranh giai cấp” kiểu toàn vậy
thôi
Nghệ An Xô Viết biết rồi
Chính là cộng sản của thời ba
mươi
Bốn lăm tiếp tục khác sao
Chia phân đất nước vào hồi năm tư
Chiến tranh hai hiệp mệt nhừ
Hiệp đầu đánh Pháp Hoa kỳ hiệp
sau
Hai phe khó có hiệp nhau
Bởi phe toàn đỏ phe thì toàn xanh
Sau Liên xô phải bung vành
Bà chè đã sụm trở thành nước Nga
Đông Âu cũng vậy đều là
Phải toàn sụp đổ nay toàn tự do
Chỉ còn bốn nước líu do
Cuba, Trung Quốc, Bắc Hàn, Việt
Nam
Đảng đều cai trị thảy toàn
Dân bầu đảng cử rõ ràng vậy thôi
Tam quyền phân lập còn nào
Thành ra Đảng mới thuộc vào loại
vua
Tức đều Đảng trưởng cầm đầu
Quyền hành nắm hết trước sau chưa
từng
Xưa kia phong kiến lẫy lừng
Vua quyền vẫn chỉ triều đình vậy
thôi
Độc tài cá thể dù tồi
Bì đâu đảng trị gom toàn thế gian
Bởi xưa “ý hệ” phi toàn
Còn nay “ý hệ” khiến càng rộng
sâu
Người vô trong đảng khác đâu
Phải toàn nhuộm đỏ từ đầu tới
đuôi
Nhưng đều vẫn chỉ lui cui
Bề trên nắm chóp mới toàn chỉ huy
Trung Ương mươi kẻ trị vì
Triều đình đảng trường thành vua
đứng đầu
Dễ mà dưới được leo sao
Mút mùa lệ thủy đều hầu tuân theo
Chuyện nay đâu có gì lèo
Bác Hồ xưa một nhân đều cả ra
Bác về từ Mạc Tư Khoa
Xuyên qua Trung Quốc đặng vào Việt
Nam
Trước tiên Pắc Bó ẩn tàng
Dịch đều lịch sử đảng đoàn Liên
Xô
Truyền ra khắp nước lạ nào
Chinh, Đồng, Duẩn, Giáp đều vào
đàn em
Kế rồi lực lượng lan thêm
Nhờ tuyên truyền mạnh vươn lên dần
dần
Ngày nay bốn triệu mọi phần
Vẫn duy có “Bác” tiên phong ngày
nào
Tuyên truyền luôn vẫn sóng trào
Câu người vào Đảng ào ào lạ chi
Tuy dù cũng có bớt đi
Bởi vì Đảng phải tùy nghi hiện giờ
Buổi đầu đánh Pháp thừa cơ
Tấm lòng yêu nước dân giờ bung
mau
Dần dà cũng lộ trước sau
Khiến làm nhiều kẻ cùng nhau
“dinh tề”
Từ Nam chí Bắc mọi bề
Việt Minh bỏ thảy để về Quốc gia
Chính quyền Bảo Đại lập ra
Khởi đầu Quốc, Cộng ta bà đánh
nhau
Để sau Mỹ mới nhảy vào
Chiến tranh lan rộng Bắc Nam lạ kỳ
Ngày nay thôi có nói chi
Lớp toàn hậu thế còn gì biết đâu
Nhao nhao vào Đảng chỉ hầu
Nhắm vào quyền lợi hẳn nào lạ chi
Chẳng còn thuyết Mác mê ly
Kiểu như tiền bối khiến khi buồn
cười
Bởi thời yêu nước xa rồi
Giờ nhằm yêu Đảng Bác Hồ vậy thôi
Tuyên truyền nhồi nhét đã lâu
Đánh đồng giữa Đảng cùng hầu nước
non
Như câu nịnh bợ xanh rờn
Đánh đồng chủ nghĩa với toàn quốc
gia
Danh từ đều thảy ba hoa
Có đâu hiểu biết phân ra ngọn
ngành
Nên giờ chỉ kiểu loanh quanh
Ao tù nước đọng hóa thành thế
thôi
Nhưng từ “đổi mới” có rồi
Bớt còn hà khắc như hồi ngày xưa
Bởi nay thế giới hiểu thừa
Duẩn, Chinh, Đồng, Giáp cũng nào
còn đâu
Duy còn hậu duệ mà thôi
Cố hoài “kiên định” có nào khác
đi
Bởi toàn quyền lợi lạ gì
Nhưng về “lý tưởng” giờ thì còn
sao
Bởi Liên Xô đã đổ nhào
Chứng minh thuyết Mác có nào đúng
đâu
Khác gì cố đấm ăn xôi
Theo hoài đường cụt kể nào nước
non
DẶM NGÀN
(26/02/20)
**
QUYỀN
LỰC BẢN THÂN
HAY
TINH THẦN VÀ MỤC
ĐÍCH
PHỤC VỤ NHÂN DÂN
Đều do Các Mác mà ra
“Độc tài vô sản” gần xa thảy tè
Từ đây ngôn ngữ huê hòe
Cốt nhằm “quyền lực” ai dè vậy
sao
“Cầm quyền” cốt ở trên cao
Đạp dân xuống dưới phải hầu mị
dân
Miệng toàn cách mạng hà rầm
Giết dân 40 triệu lạ gì họ Mao
Stalin cũng vậy khác nào
Giết dân 10 triệu xiết bao hãi
hùng
Siberia lạnh ngắt ngày đông
Biến thành Goulag kinh hoàng khắp
nơi
Tinh thần “phục vụ” đâu rồi
Nói suông cả thảy ai người không
hay
Trở thành mục đích “ta đây”
Toàn người “vĩ đại” quả thầy cũng
thua
Diệt toàn dân chủ tự do
Dân bầu nào có để cho vì mình
Khi thành bất xứng thật tình
Cũng dùng lá phiếu hầu nhằm truất
đi
Mới là nhân bản khác chi
Mới là ý nghĩa mọi khi con người
Mác thành “tội ác” ở đời
Một lần nói bậy đất trời buồn lây
Từ đây chính trị giả cầy
Mỹ từ bịp cả dân bầy cu li
Vậy mà ai dám nói chi
“Độc tài đảng trị” thảy vì Mác
thôi
Lênin hẳn biết tỏng rồi
Nhưng đều cố đấm ăn xôi lạ gì
Độc tài khó có khác đi
Óc đầu lợi dụng khoái toàn nhào
vô
TRĂNG NGÀN
(26/02/20)
**
THƠ
TỐ HỮU
Thật từng chưa có trên đời
Nhà thơ Tố Hữu nịnh “Người” biết
bao
“Bác” thành như một “vì sao”
“Hải đăng” chói lọi nền trời nước
ta
Ngày nay thấy Hữu ba hoa
Chết rồi tiếng xấu vang xa muôn đời
Thi ca tưởng thảy tuyệt vời
Lại toàn “thơ nịnh” mọi người hóa
kinh
TẾU NGÀN
(26/02/20)
**
NGHĨ THẢY DÂN NGU
Đọc bài trên báo Công An
Thấy liền phát chán bỏ ngang là vừa
Cái bài tác giả Đăng Trình
Giọng toàn nịnh nọt tanh rình khác chi
Toàn dùng tính tự lạ kỳ
Hỡ là "vĩ đại" lâm ly bạt ngàn
Nước Nga thảy hót vậy toàn
Dòng Volga kiểu điếm đàng ngợi khen
Bài về dựng tượng Lênin
Nghệ An mượn giọng "niềm tin" vào đời
Hót toàn "khoa học" trời ơi
Nhưng đều lừa mị gạt đời khác chi
Coi dân thảy chỉ cu li
Đăng Trình có biết tội gì hay không
Tội là phản nước hại dân
Xem dân đều cứt khỏi cần nói sao
Thành ra bài viết tào lao
Cốt nhằm mê hoặc lẽ nào không hay
Phỉnh dân theo cách cùi đày
Bao giờ nở mặt nở mày thế gian
Bài đây viết quả không oan
Viết chơi rồi bỏ dễ toàn đăng lên
Thế gian nay kiểu bùng rền
Thảy toàn lũ nịnh lềnh khênh ở đời
Biết chi dân nước thế nào
Hiểu gì nhận thức trong đời là sao
Làm cho xã hội tào lao
Nghĩ toàn xây dựng nháo nhào cũng vui
Thật ra đều phá hoại đời
Cách nhằm phản động tưởng mình tiến lên
Dập dìu khen tượng Lênin
Việt Nam giờ đã hóa thầy nước Nga
TẾU NGÀN
(26/02/20)
**
ĐỪNG
NÊN KIỂU
TỰ
XĂM MÌNH
Biết chi triết học ở đời
Mà xưng mình thảy là người “triết
gia”
Chỉ vài câu đã lộ ra
Múa rìu mắt thợ gần xa phải cười
Biết chi Phật giáo đâu ngoài
Tưởng cái rốn ai người không kinh
Huênh hoang Thiền phải cứu tinh
Xưa Công Thiện Phạm quả tình kiểu
ni
Làm thơ vỗ ngực lạ gì
“Triết gia số một” ai thì không
không
Toàn ta đây kiểu lên đồng
“Thơ thiền” tưởng bở hóa ngông lạ
kỳ
Hay Trần Đức Thảo khác chi
Cho “thâm mác xít” đã thì “triết
gia”
Nhưng đều tính cách ta bà
Cóp theo thảy Mác “triết gia” nỗi
gì
TẾU NGÀN
(25/02/20)
**
VIẾT
TRÊN FACEBOOK
Viết trên Facebook quả hay
Gõ sai một chữ nó thành trôi luôn
Dễ đâu tìm lại ngọn nguồn
Nên đành để vậy mới buồn lòng ai
Như thơ tôi viết thảy hài
Nhưng đều nghiêm túc chẳng sai điệu
vần
Song đôi khi phải chết trân
Lơ là một chữ nó liền bay xa
Khiến câu thơ hết còn hay
Nhưng nào chữa được biết sao bây
giờ
Thành ra từ trước tới giờ
Ở đâu thấy trật mọi người đính
cho
Toàn thơ không nháp tò tò
Hễ tay gõ phiếm nó dò nó ra
Bây giờ số lượng bao la
Trên 12.000 bài đó bộ mà sửa sao
Gần 10.000 trang A4 khác nào
Ai tò mò thử gõ vào Google
Truy ngay tác giả Đại Ngàn
Hầu thơ châm biếm đâu toàn giống
ai
Bởi giờ tháng rộng ngày dài
Tư duy đọc sách còn dùng làm thơ
Vì nay con đã hết khờ
Đâu còn bận bịu như hồi xa xưa
Làm thơ giờ cốt để chơi
Có đâu chủ kiến thành nào khác
chi
Chỉ đều tùy hứng thảy khi
Thích thì bình luận có gì lạ sao
Nên thơ cứ viết ào ào
Viết toàn rơm rã khác nào chẽ tre
Vui mà ích lợi vậy hè
Đâu nhằm danh hão cần người khen
chê
TẾU NGÀN
(25/02/20)
**
VỀ
CÂU CHUYỆN “THẰNG BỜM”
Thằng Bờm có cái quạt mo
Phú ông xin đổi chớ nào lấy không
Đổi chi Bờm chẳng vừa lòng
Chỉ duy đổi đến gói xôi Bờm cười
Đó toàn triết lý ở đời
Phải cần sòng phẳng mới người văn
minh
Đâu nhằm đi cướp cho mình
Đâu toàn gian dối bất công được
gì
Bởi vì Bờm hiểu một khi
Quạt mo sao đáng bao bè gỗ lim
Bò trâu cũng thế tự nhiên
Huống là quý báu như chim đồi mồi
Thành chờ đổi đến gói xôi
Hoàn toàn cân xứng khiến cho Bờm
cười
Thông minh vậy mới tuyệt vời
Cũng là phẩm giá con người nhân
văn
Bờm toàn hình ảnh nông dân
Còn ông phú hộ khác chi trong
làng
“Đấu tranh giai cấp” đâu toàn
Mà cùng kết hợp mới càng văn minh
Người mình xưa quả nhân tình
Có đâu kiểu “Mác Lênin” sau này
Đè đầu tướt đoạt tận tay
Hô là “địa chủ” ai tày được không
?
Khác chi bà Nguyễn Thị Năm
Bao công cách mạng vẫn đem bắn liền
Tịch thu tài sản bạc tiền
“Trả thù giai cấp” nhãn tiền khác
sao
Nhưng đâu có lý chút lý nào
Chỉ mê ông Mác đạp nhào kỷ cương
Mác thì lại phịa mọi đường
Vin vào “biện chứng” của thầy
Hegel
Mặc dầu thầy thảy duy tâm
Trò toàn “duy vật” chẳng lầm lắm
sao
Biến thành ý niệm tào lao
Đều không căn cứ dễ nào thông
minh
Ngày nay nhìn lại sự tình
Thằng Bờm “bị gạt” giật mình làm
sao
Hay vì ép buộc nghẹn ngào
Một thời giẫm đạp đồng bào lạ đâu
Chơi trò “tố khổ” lâu nhâu
Từ bên Trung Quốc nó tràn sang ta
Tạo nên sự kiện xót xa
“Long trời lở đất” điêu ngoa nói
càn
Tuyên truyền bởi thảy bộn bàng
Lừa dân kiểu đó lỗi toàn do đâu
Chỉ vì tham vọng khác nào
Bản năng hoang đã toàn trồi lên
MÂY NGÀN
(25/02/20)
**
NHỮNG
MÓC MÉO CỦA
LỊCH
SỬ XƯA VÀ NAY
Thù nhà Nguyễn Ánh ra tay
Dẫu đi cầu viện chỗ nầy chỗ kia
Xiêm la lẫn Pháp lia chia
Quyết tâm diệt thảy Tập đoàn Tây
Sơn
Dầu cho tính thiệt tính hơn
Cuối cùng chiến thắng vẽ vang ai
ngờ
Nước non thống nhất đến giờ
Công đầu Tổ quốc phải cần ghi ơn
Từ Cà Mau đến Lạng Sơn
Nam Quan hải đảo đâu còn thua ai
Nước ta một dọc chạy dài
Như hình chữ S thảy nhờ Gia Long
Nhưng về Đại đế Quang Trung
Cũng đều vĩ đại anh hùng xưa nay
Quân Thanh đánh dẹp thẳng tay
Dẫu bao nhiêu vạn vài ngày quét
xong
Thật đều cái thế nước Nam
Hai anh hùng đó quả toàn công lao
Gia Long Nguyễn Huệ khác sao
Kẻ hơn người kém có đâu lại bì
Nhưng ngày nay lại khác chi
Vấn đề ngoại viện cứ thì như xưa
Miền Nam Mỹ đã dự vào
Còn mà Miền Bắc Trung xô lạ gì
Bởi do ý hệ lạ thảy khi
Chính là yếu tố có gì ngày xưa
Khiến thành quốc cộng đánh bừa
Bị toàn chủ nghĩa mỹ từ chen vô
Người dân thảy phải nháo nhào
Không theo bên nọ cũng ào bên kia
Đánh nhau trăm trận đầm đìa
Ba mươi năm trọn chẳng dìa nơi mô
Chia rồi thống nhất cơ đồ
Cũng bàn tay cả của bao con người
Có gì đâu lạ trên đời
Bởi lòng yêu nước hay vì bản năng
Hoặc đều tham vọng cá nhân
Bởi do hoàn cảnh đã toàn đẩy đưa
Đến giờ thảy xác định chưa
Hay tương lai mới biết toàn đúng
sai
Chẳng qua lịch sử chỉ hài
Hay vì thế sự không ngoài nhiễu
nhương
Tuyên truyền dùng thảy mọi đường
Chỉ trăm năm nữa mới dường rõ ra
Thành nên trong cõi người ta
Cái sai cái đúng biết là nơi đâu
Cái tâm riêng mới thảy hầu
Chính điều thực chất khó ai bị lầm
NON NGÀN
(25/02/20)
**
TIẾN
TRIỂN VĂN MINH
Văn minh giờ ở khắp nơi
Hang cùng ngõ hẽm dễ nào thiếu
đâu
Iphôn ai cũng có hầu
Chuối chiên trang bị hẳn đều wây
phây
Thành từ mở cửa tới nay
Cái thằng tư bản vào ngay trong
nhà
Còn gì Các Mác ba hoa
Mong toàn vô sản dễ mà lại sao
Nhớ xưa bao cấp quả nào
Ăn gà đều sợ dám đâu khoe càn
Mẹ con mặc chỉ cái quần
Mâm cơm sao thấy chỉ toàn bo bo
Ngày nay hết cắt quần bò
Hết còn cấm cản tóc dài như xưa
Hết còn vung vít lạ chưa
Kiểu toàn khẩu hiệu đánh lừa người
ta
TẾU NGÀN
(25/02/20)
**
VĂN
HẠNG VÀ THIẾU KHANH
Nhìn thì cũng giống đó thôi
Nhưng hơi buồn bã đâu nào tươi
xinh
Làm cho thi sĩ Thiếu Khanh
Hóa thân ngẫu tượng có phần kém
đi
Dầu sao cũng có lạ gì
Cái trong mới chính cần chi cái
ngoài
Thấy đời thiểu não lạc loài
Khiến nhà điêu khắc dễ nào quên
đâu
Phạm Văn Hạng danh tiếng lâu
Từ thời Pháp đến khi Cộng Hòa
Dưới sông trên núi gần xa
Rồng cầu Đà Nẵng cả là cao nguyên
Yersin Đà Lạt nhã tiền
Có nhiều đài tượng mọi miền núi
sông
Vậy mà chỉ có một ông
Hình như tâm Hạng mãi còn đắn đo
TIẾU NGÀN
(25/02/20)
**
THƠ
VIRUT
Có con virut làm thơ
Dân toàn lác mắc có ngờ vậy sao
Khen chê tới tấp đều hầu
Quay ngay clip diễn trò ngâm nga
Thật là vinh dự nước ta
Dễ đâu virut lại là nhà thơ
Thần đồng như dạng Đăng Khoa
Trần lưng chống Mỹ chỉ là chuyện
xưa
TẾU NGÀN
(25/02/20)
**
NHƯ
DIỀU GẶP GIÓ
Ở đâu có gió diều bay
Còn nơi không gió tháng ngày nằm
trơ
Khác chi Võ Tá Đức nào
Ở ta phải đạp xích lô mút mùa
Rồi qua bên Mỹ như vua
Học thành Tiến sĩ thật vừa lòng
ai
Trở nên người Việt có tài
Tuy vào dân Mỹ có sao không mừng
Tuy Hòa đồi núi chập chùng
Nhờ qua bên Mỹ đất trời bao la
Mới toàn nuôi chí cao xa
Tiến vào nguyên tử quả là đáng
khen
Đó nơi cấu tạo nhân gian
Đức nhào vào đó đều toàn thông
minh
Khác hơn bao kẻ bên mình
Dẫu là hòn đá tưởng thành trời
cao
TẾU NGÀN
(25/02/20)
**
CÂY
CẦU GIỮ LẠI
Hoan hô dân ở Long An
Cây cầu giữ lại quả toàn tinh anh
Cầu này anh Thiện làm thành
Hoàn toàn hợp lý dễ đành phá đi
Thành ra công luận lạ gì
Vẫn là sức mạnh thảy khi đáng gờm
Ngăn toàn những thói bơm chơm
Đụng gì cũng cấm oán hờn người
dân
MÂY NGÀN
(25/02/20)
**
RỒNG
KẼM
Miền Trung nay có con rồng
Thân toàn bằng kẽm hay đồng biết
đâu
Lại còn rồng lộn hay bay
Trên cầu Đà Nẵng việc này nhờ ai
Nhờ nhà điêu khắc biệt tài
Phạm Văn tên Hạng đã hoài nổi
danh
Đâu toàn chỉ Nguyễn Bá Thanh
Làm dân Đà Nẵng thảy thành khen
chê
TIẾU NGÀN
(25/02/20)
**
MẶN
MÀ
Em đây thật quá mặn mà
Như rau cải muối như cà dầm tương
Anh nhìn thèm hết mọi đường
Đâu ngờ cái đẹp cái xinh kiểu vầy
TIẾU NGÀN
(25/02/20)
**
CHIA BUỒN
Lâu nay hầu khắp Saigon
Thường nghe nói đến tên Trà Phúc Long
Chưa hề có biết tỏng tong
Cái tên trà mới Kim Long khi nào
Hóa ra đây lại nhà thơ
Thoát ly qua Mỹ tới giờ ra đi
Tuy rằng chẳng biết quen chi
Cũng đành đưa tiển chút dòng thơ xa
TIẾU NGÀN
(25/02/20)
**
KỶ
NIỆM HỘI AN
Hội An nhớ mãi chuyện này
Lần ra tắm biển sóng đầy xa xa
Nhỏ còn đâu có biết bơi
Vậy là hụt cẳng trời ơi chìm liền
May mà trời đất cũng thiên
Liền ngay nhớ lại lời truyền ngày
xưa
Co chân đạp mạnh để trồi
Vậy là hú vía thấy trời hiện ra
TẾU NGÀN
(25/02/20)
**
CỔ
HỌC TINH HOA
Kho tàng đạo đức bao la
Chứa trong Cổ Học Tinh Hoa lạ gì
Tuổi thơ đời đã mê ly
Gần non thế kỷ mới khi lạ lùng
Vậy mà sau đó lùng nhùng
Dạy toàn đạo đức Bác Hồ kỳ chưa
Hóa ra trách cũng đâu thừa
Người toàn phờ phạc gió mưa cuộc
đời
TIẾU NGÀN
(25/02/20)
**
CHUYỆN
VUI TRÊN MẠNG
Có người hóng chuyện thế này
Thông minh chắc chắn phải là đàn
ông
Hai đầu quả có chi hơn
Trừ khi bị ngậm một thành ngu ngơ
Còn đàn bà vẫn tới giờ
Cứ hay lắm chuyện bởi hai cái mồm
Chỉ khi bị trám một trong
Cái còn ú ớ mới đành thở than
Chuyện sai hay đúng đâu oan
Có điều đọc chỉ thấy toàn tiếu
lâm
Đàn bà quả khác đàn ông
Trời sinh như vậy nào cần nói chi
Kiểu phân công có khác gì
Dễ đâu bao cả mới khi buồn cười
Thành khi lưỡng hệ trên đời
Nửa dơi nữa chuột mới thời lạ kia
TIẾU NGÀN
(25/02/20)
**
VẬT
ĐỔI SAO ĐỜI
Bông Quốc gia bị hóa thành Mỹ Ngụy
Phải đi tù cải tạo đến rục xương
Bổng thình lình chuyển sang thời
đổi mới
Chẳng vượt biên cũng được đến Hoa
Kỳ
Như Tam tài nhường cho Cờ vàng cũ
Rồi Đỏ Xanh hai nửa chẳng giống
ai
Cuối cùng lại biến ra toàn Cờ đỏ
Khiến thế gian bao chuyện thảy đều
hài
TẾU NGÀN
(24/02/20)
**
PHẬT
GIÁO VÀ DÂN TỘC
Xuống đường nhốn nháo một thời
Bàn thờ Phật dựng khắp nơi quả cừ
Đó là thời Thích Trí Quang
Miền Nam sụp đổ mới toàn âm u
Phật bao tu sĩ đi tù
Ví như Quảng Độ lại cừ một phen
Ngày nay Phật giáo nhố nhăng
Chùa Vàng, Bái Đính càng thêm lần
cừ
TIẾU NGÀN
(24/02/20)
**
PHIÊU
LƯU MẠO HIỂM
Phiêu lưu mạo hiểm tột cùng
Ra ngồi mõm núi lạnh lùng thế kia
Gió lay thành lá bay vèo
Cao trên ngàn trượng có lèo hay
không ?
Nhưng là thú của dân Tây
Người mình nhút nhát kiểu này đám
đâu
Thói khôn hay dại tầm phào
Cũng cùng một duột có nào hay chi
!
TIẾU NGÀN
(23/02/20)
**
GIẢI
MÃ ĐẠO PHẬT
VÀ
“CHỦ NGHĨA XÃ HỘI”
Phật toàn lý tưởng từ bi
Nên yêu “xã hội” có gì lạ đâu
Tức nhằm bình đẳng thương người
Nhằm vào giải thoát cuộc đời đam
mê
Khiến điều lầm lộn nặng nề
Vì từ “xã hội” trăm bề khác nhau
“Tự do xã hội” đã lâu
Còn mà “mác xít” mới hồi gần đây
Tức là tư sản từ ngày
Loài người có mặt trên hầu hành
tinh
Chỉ ông Các Mác tài tình
Nghĩ ra “chủ nghĩa” mới thành lạ
thay
“Độc tài vô sản” lồng ngay
Vào cho “xã hội” từ ngày Liên Xô
Tự do tư sản còn nào
Đàn bầy vô sản cơ hồ phát huy
Miền Nam khi trước lạ gì
Mê man “chủ nghĩa” cũng vì lý do
Thành bao Phật tử bày trò
Xuống đường rầm rộ chỉ do một điều
Theo vào thảy Thích Trí Quang
Y vàng lòng đỏ nào toàn có hay
Riêng thầy Trí Độ khác nào
Nghe như ngoài Bắc đưa vào trong
Nam
Dường như qua ngã Cao Miên
Nhưng đều giấu tiếng như yên lặng
lờ
Vậy nhưng sau quả bất ngờ
Thầy này phải bị ở tù mười năm
Nên đời nhiều cái oái oăm
Sinh thành trụ diệt Phật từng nói
thôi
Không không sắc sắc khắp nơi
Cuộc đời còn vậy danh từ lạ chi
Nên giờ nhiều chuyện lạ gì
Chùa Vàng, Bái Đính nhiều khi buồn
cười
Quốc doanh Phật đã nhiều rồi
Lại đầy bói toán còn nào Phật sao
Thành nên sự thật trước sau
Cả về chân lý biết đâu mà rờ
Thế gian luôn mãi dại khờ
Chỉ riêng Phật tổ mới lòng hư
không
TẾU NGÀN
(24/02/20)
**
NGƯỜI
YÊU
Em là phận gái thuyền quyên
Người yêu muốn có biết tìm nơi mô
Bộ vào inbox được sao
Biết đâu là thật còn đâu giả toàn
Treo dê bán chó mọi đàng
Vàng thau lẫn lộn khiến càng vô
duyên
Nên thôi phận gái thuyền quyền
Chờ trời sắp đặt xe duyên khỏi
tìm
TẾU NGÀN
(24/02/20)
**
TRÍ
THỨC
Đầu tiên họ cũng con người
Nhưng nhờ có học có hành hơn ai
Giúp cho phát triển được tài
Phát huy năng lực nhằm ra giúp đời
Nhưng do hoàn cảnh trời ơi
Thảy toàn ức chế cũng thời ích
chi
Cũng đành phận kiếp cu li
Nếu trong xã hội trị do độc tài
Khiến làm thực tế chỉ hài
Bởi toàn đảo lộn giai tầng giữa
nhau
Chẳng còn trí thức hàng đầu
Mà toàn quan chức quả đâu ra gì
Nên đừng trách họ làm chi
Nếu trong thực chất chẳng gì bên
trong
Mà đều thực tế rỗng không
Với toàn bằng cấp biểu dương bề
ngoài
Chỉ vì trí thức hẳn hòi
Chính là năng lực đâu nào khoa
danh
Còn thêm trí thức lưu manh
Gập mình luồn cúi đều thành bỏ đi
Thành ra trí thức là gì
Phải người hiểu biết các điều
nhân gian
Nhất là khoa học đàng hoàng
Kèm theo đức hạnh mới càng xứng
danh
Giúp làm năng lực tạo thành
Ích đời mà cũng xứng danh cho
mình
Còn như chỉ kiểu bùn sình
Giả danh trí thức cũng đành thế
thôi
Xưa Mao từng đã nói rồi
Kiểu này “trí thức hơn gì cục
phân”
Nhưng nghe Mao nói càng lầm
Bởi vì Mao chỉ chủ tâm cho mình
Muốn toàn trí thức bùn sình
Đội mông Mao cốt để thành được
khen
Khác gì xã hội nhố nhăng
“Độc tài vô sản” nào còn trí đâu
Nói chung độc lập tự do
Mới toàn trí thức ích cho mọi người
Độc tài toàn chỉ hổ ngươi
Khiến làm trí thức thảy đều dế
giun
NGÀN PHƯƠNG
(24/02/20)
**
“TÔI”
VÀ “CHÚNG TA”
“Tôi” riêng chỉ thảy một người
Tất toàn phân biệt với người thứ
hai
Để thành duy nhất trên đời
Hoàn toàn bình đẳng mọi người với
nhau
Trong khi ý niệm “chúng ta”
Đều nhằm gom lại chỉ là tự nhiên
Quơ quào cốt ý nhãn tiền
Hay nhằm “phân biệt” đều liền biết
ngay
Nên nơi các nước tự do
“Chúng ta” hoặc chỉ riêng cho
nhóm người
Hay là tất cả mọi người
Cùng chung trong nước chẳng nào
khác chi
Chỉ riêng các nước độc tài
Giai tầng thống trị phải nào người
dân
Gom chung gượng ép mọi phần
Nhưng đâu dám tách để thành
“chúng tôi”
Thành luôn đầu giấu hở đuôi
Trần Đăng Khoa phải hàm hồ khác
chi
Khoa nằm trong đảng lạ gì
Muốn đâu tách bạch rạch ròi được
sao
Mà đều chỉ kiểu “ta đây”
Cho “ta” làm chủ nước này hẳn
nhiên
Bác Hồ hóa lỗi đầu tiên
Từng phong là “đảng cầm quyền” mà
ra
Nó từ xuất xứ ở Nga
Nhân danh “giai cấp” thảy là đầu
tiên
Chủ quan hẳn thấy liền liền
Chỉ vì Các Mác Lênin sử đầu
Bởi vì khoa học gì đâu
Cũng không cơ sở chẳng gì khách
quan
Đều do thị hiếu thảy toàn
Muốn làm cộng sản Mác bèn hô lên
Chẳng qua mê tín Hegel
Tin vào “biện chứng” kiểu lềnh ra
thôi
Trăm năm qua đã tiêu rồi
Liên Xô đã mất nay nào còn đâu
Tại do mọi việc ở đời
Cái gì chân lý mới hoài khách
quan
Còn mà thị hiếu thảy toàn
Một thời phải hết có oan nỗi gì
TẾU NGÀN
(24/02/20)
**
SỰ CHÍNH XÁC CỦA THI
CA
Thơ không toán nhưng phải là như toán
Bằng ngôn từ chính xác của thi ca
Để điệu vần cùng từ ngữ viết ra
Luôn chính xác không mơ hồ giả tạo
Thơ là tiếng của tâm hồn dù vậy
Khi thơ ra là đến với mọi người
Phải đều hoa không là rác cho đời
Thơ như vậy mới đúng thơ thật sự
Thơ chính xác vì lòng không giả tạo
Nói một lời là chuẩn mực một lời
Thi pháp luôn gồm thảy cả ngôn từ
Cả ý tứ cũng như là vần điệu
Thơ mọi loại dù là thơ đùa giỡn
Thơ cao sang hay trịnh trọng thế nào
Đã là thơ thì không thể tầm phào
Mà chững chạc mới là thơ sành sõi
Thơ bởi vậy giống mặt trời chói lọi
Khi bừng lên là sáng cả thế gian
Không mù mờ hay giả bộ điệu đàng
Thơ kiểu ấy hóa thành thơ giả dối
Thơ chắc tay cũng đâu cần nóng vội
Trừ ra khi kiểu xuất khẩu thành thơ
Từ xưa nay ai cũng có lạ nào
Đời đều thảy bởi tài năng tạo cả
Nên làm thơ cho mình là trước thảy
Do nhu cầu biểu hiện của bản thân
Chẳng làm thơ vì người thảy mọi phần
Khen hay trách của đời đều thứ yếu
Nhưng thơ hay phải đều thơ tiêu biểu
Tức điệu vần trước hết phải cân phân
Rối ý thơ toàn tinh túy mọi phần
Dẫu bay bướm nhưng vẫn toàn dễ hiểu
Dầu cổ điển hay là thơ hiện đại
Cần tâm hồn đều luôn phải đàng hoàng
Phải chính chuyên và trung thực mọi đàng
Không xu nịnh mới toàn thơ đúng đắn
Đời cong quẹo thơ lại càng phải thẳng
Bởi vì thơ là tiếng nói lương tri
Đâu khóc than hay nhỏ lệ tùy nghi
Mà cứng cõi như làm bằng sắt thép
Thơ tuy vậy hay phải cần khuôn phép
Chuẩn mực toàn đâu tùy tiện được sao
Tức là thơ luôn tầm vóc phải cao
Để xứng đáng cho cuộc đời muôn thuở
Thơ bởi vậy chẳng vì ham danh lợi
Sợ lời chê hay cẩu ước tiếng khen
Mà thơ cần như dòng suối vĩnh hằng
Giúp nhân thế mà vượt lên nhân thế
ĐẠI NGÀN
(23/02/20)
**
THIÊN NHIÊN
Thiên nhiên quả thảy diệu gì
Đâu toàn “vật chất” lạ gì nữa sao
Bởi còn sự sống khác nào
Một điều ông Mác tơ hào biết không
Nên ông thảy chỉ nói ngông
“Vật” mà “biện chứng” còn trông được gì
Úc Châu nhìn thử thấy đi
Mỗi năm hàng triệu cua cùng di dân
TẾU NGÀN
(23/02/20)
**
TIẾNG ANH
Tiếng Anh phổ biến khắp rồi
Năm châu bốn biển ai người chẳng thông
Nhưng nào đâu chỉ “nói” không
Mà về học thuật mới thành ra cao
Nước ta nếu để tự hào
Phải bằng ngoại quốc mức nào mới hay
Còn đều chỉ kiểu ta đây
Toàn điều xoàng xỉnh có gì đâu hơn
TẾU NGÀN
(23/02/20)
**
THƠ CA
VÀ SỰ CÂN ĐỐI
Thật tôi đâu thích làm thơ
Toàn ngồi vơ vẩn vật vờ ích chi
Chỉ đều tếu táo nhiều khi
Lối thơ cà rỡn lạ gì nữa sao
Dẫu chi cân đối làm đầu
Điệu vần nghiêm chỉnh mới hầu thi ca
Thể thơ tùy thích khác đâu
Nhưng đều nhất thiết toàn câu có vần
Thành nên ghét nhất mọi phần
Kiểu thơ chệch choạng cho là tự do
Khác nào như cách sâu đo
Mày mò loạn xạ cốt rồi tiến lên
Bởi thơ buộc phải êm đềm
Dầu cho thế sự nhắm trên mọi điều
Còn thơ mơ mộng viết liều
Trong thời thơ dại đã hầu đi qua
Có điều nay phải nói ra
Làm thơ trên mạng cốt là cho vui
Gõ xong liền có thơ rồi
Giờ đây lắp xắp mười hai ngàn bài
Đọc lên dẫu thấy toàn hài
Đó là mục đích tôi dành cho thơ
Chẳng ai đọc hết tới giờ
Mười ngàn trang lớn dễ ngờ được sao
Google cứ thử gõ vào
Thấy ngay cả khối thi ca Đại Ngàn
Thơ chơi quả thật không oan
Nhưng là thơ thật cũng toàn thế thôi
Nghề thơ tôi cấp chỉ tồi
Bởi nghề tư tưởng mới thời đam mê
Thi ca lồng ghép mọi vào
Cho đời đọc thích ê hề làm vui
Mong cho lớp trẻ về sau
Làm thơ thật chiến mới hầu trứ danh
Tức đều cân đối mọi phần
Cả về hình thức lẫn về nội dung
Thơ như bản nhạc không cùng
Trường canh tiết tấu thảy đều sánh đôi
Đọc lên thơ hóa nhạc rồi
Trong thơ có nhạc vạn đời tự nhiên
TIẾU NGÀN
(23/02/20)
**
THỜI XƯA THỜI NAY
Ngày xưa “Mỹ Ngụy” chưởi tràn
Gọi bằng “thằng” nọ với toàn “thằng” kia
Một thời “lịch sử” đầm đìa
Lăn dưa đá cá lẽ nào văn minh
Giờ khơi để biết sự tình
Cả toàn Miền Bắc ai đều chẳng hay
Vẫn kho sử liệu còn đây
Ngàn năm sau chắc khó người quên đi
TẾU NGÀN
(23/02/20)
**
LÊNIN
Lênin ổng ở nước Nga
Ổng đi tứ xứ biết là
về đâu
Khiến nay tượng dẹp cả
rồi
Nghệ An đem dựng quả
hầu tiếu lâm
Đời đều lớp sóng ầm ầm
Lớp xưa tàn lụi nhường
vào lớp sau
Lênin ai nhớ nữa nào
Thời Liên xô cũ qua
rồi từ lâu
TIẾU NGÀN
(23/02/20)
**
HỌA THƠ THÍCH QUẢNG ĐỘ
Tâm nghe xa vắng giữa
chiều đông
Mặt nước mênh mông cố
đứng trông
Bát ngát non xa mờ
thăm thẳm
Trời mây hun hút bặt
cánh hồng
Mấy độ thời gian qua
chóng vánh
Bao mùa nhân thế đã
sang sông
Năm tháng lãng du đầu
khiến bạc
Lòng vàng còn chút gửi
non sông
NGÀN THƠ
(23/02/20)
**
THẬT QUÁ TUYỆT VỜI
Cảnh đâu mà quá tuyệt vời
Đường trên sườn núi ai người ngờ sao
Cheo leo vách đá nghẹn ngào
Chỉ nhìn đã sợ huống hồ mà đi
Quanh co khúc khuỷu đường đèo
Dài trên cả dặm ngặt nghèo lắm thay
Từng đoàn xe chạy lướt mau
Con người làm được cả Trời cũng thua
NÚI NGÀN
(23/02/20)
**
HÌNH ẢNH THẤY
TRÊN FACEBOOK
Đeo gân cầm bình thuốc
Dĩ nhiên biết độc rồi
Ngoáy trút đầu trái
mít
Lương lâm quả thật tồi
Nhờ tay người bán mít
Mít càng chín vàng
tươi
Lại thêm mau chín nữa
Nhìn càng thấy hỡi ôi
Chỉ do đồng tiền bẩn
Cần chi đến cuộc đời
Miễn mình nhanh thủ
lợi
Chuyện diễn ra nhiều
nơi
Những người thích trái
cây
Mua về toàn vàng rực
Tương lai cũng vàng
vọt
Bởi đành chết khơi
khơi
TIẾU NGÀN
(23/02/20)
**
MỘT KỶ NIỆM HỘI AN
Lần đầu đi đến Hội An
Ra xem bờ biển thấy
toàn lạ huơ
Khác chi dãi ngọc bất
ngờ
Dàn ngay trước mắt bấy
giờ mới hay
Hoàn hồn nhìn ngọc
động lay
Hiẻu toàn mặt biển
xanh nào khác đâu
Cả bờ cát trắng chạy
sâu
Cộng thêm tiếng gió
rạt rào sóng xa
Đó lần đầu biết Hội An
Đọng thành kỷ niệm mãi
toàn tới nay
Cũng lần biết biển đầu
tay
Dẫu trên mười tuổi vẫn
nào thấy chi
Chiến tranh lan khắp lạ gì
Chạy vô rừng núi do vì
tản cư
Chỉ Hòa bình lúc năm
tư
Mới lần đầu biết thế
nào Hội An
NGÀN HOA
(23/02/20)
**
AI LÀM
Ai làm dân thảy toàn ngu
Lại còn ác nữa kẻ thù là ai
Nghĩ bao quỷ kế thật tài
Khẩu trang sáu tạ “qua dùng” bán buôn
Nhắm vào Hà Nội để tuồn
Vốn đều Vĩnh Phúc từ đây mang về
Đúng là sự thật ê chề
Dân ngu bản chất hay về lỗi đâu ?
TIẾU NGÀN
(23/02/20)
**
TRẦN ĐĂNG KHOA
Ừ thì cũng đúng vậy thôi
Nhà thơ nay lại viết đều văn xuôi
Nhớ xưa thêm thảy bùi ngùi
Thơ hồi chống Mỹ bay vù lên không
Bây giờ dịch cúm cuồng ngông
Nguy hơn Đế quốc khiến làm Khoa lo
Mấy lời Khoa mới giặn dò
Đừng cho “Cúm đế” được vào nước ta
TẾU NGÀN
(23/02/20)
**
PHÂN CÔNG TỰ NHIÊN
Ông Trời sinh vậy từ đầu
Hễ làm người mẹ lòng hầu vô biên
Vì con chẳng chút ưu phiền
Nuôi con khôn lớn mới tiên trên đời
Đàn ông lòng dạ bơi thời
Vì mình là chính khó nào vì con
Mục tiêu trong cuộc sống còn
Thích làm nhiệm vụ cho con các bà
TẾU NGÀN
(23/02/20)
**
GỞ BỎ HẠN CHẾ
Giờ đây Trung Quốc kêu la
Asean gở bỏ kiểm tra dân Tàu
Mở cho đi lại ào ào
Bởi dầu virut trong người thấy đâu
Khác gì một ý kiến hay
Bởi đều đảo giả đến nay xong rồi
Thảy dùng bành trướng được thôi
Biển Đông virut dễ nào cản ta
TIẾU NGÀN
(23/02/20)
**
“NGHIÊN CỨU” CUỘC ĐỜI
Lê Chung “nghiên cứu” cuộc đời
Nay đều trên mạng rõ thời tốt thôi
Bởi giờ mạng ảo mới hay
Còn mà đời thật chỉ lèo khác chi
Mạng thì đủ loại thị phi
Rút ra thực chất còn gì hay hơn
Khi đời chỉ thảy thờn bơn
Tuyên truyền dụ hoặc ai còn tin sao
TẾU NGÀN
(23/02/20)
**
THƠ
DỞ VÀ HAY
Cái hay cái dở ở đời
Trong thơ vẫn có vốn thời vậy thôi
Nếu thơ như nước chảy xuôi
Lạt như nước ốc dễ nào thơ hay
Hoặc thơ toàn kiểu cùi đày
Chỉ nhằm nịnh nọt hỏi ai cần gì
Mà thơ buộc phải phương phi
Như hoa rừng núi mới thì thơ hay
Từ ngày Cách mạng đến nay
Đều thơ công cụ quả ai đâu ngờ
Thảy toàn thi sĩ vật vờ
Đừng đầu Tố Hữu tới giờ lạ sao
Dắt theo một bọn cào cào
Kiểu như Xuân Diệu … ai nào không kinh
Ngẫm sâu khiến rõ sự tình
Hễ là chuyên chính thơ sình hóa ra
TẾU NGÀN
(23/02/20)
**
THÍCH QUẢNG ĐỘ
Quảng là rộng lớn khác sao
Độ là độ lượng mấy ai không tường
Vậy mà dư luận nhiều đường
Từ lâu trái ngược có lường được đâu
Người cho cộng sản cài vào
Kẻ cho chống cộng thảy cao bằng trời
Thành ra đời thảy hóa hài
Bị nhiều nhiễu loạn lỗi này đâu ra
Nay Thầy viên tịch đi xa
Vẫn còn bí mật ở đời chưa xong
Tựa hồ một Thích Trí Quang
Y vàng dạ đỏ nào toàn bạch ra
Khác chi giữa cõi ta bà
Không không sắc sắc biết là nơi mô
Lại thời cờ đỏ khác nào
Ánh vàng buộc phải lao xao lạ gì
Hóa lời Phật dạy khác chi
Trên đời đều hẳn có gì trụ đâu
Sinh thành hoại diệt trước sau
Chỉ tâm siêu thoát mới hoài bền luôn
Thành nên ông Mác đừng buồn
Hễ là vật chất khó tồn tại lâu
Bởi vì vận động khác đâu
Tức hoài biện chứng theo lời Hegel
TÂM NGÀN
(23/02/20)
**
TỐ HỮU
Trời sinh Tố Hữu lạ đời
Thảy toàn nịnh nọt một thời cũng vui
Có điều chỉ lạ Bác Hồ
Biết tong Bác vẫn làm ngơ mới kỳ
Thành giờ Tố Hữu khác chi
Thi ca sự nghiệp có gì còn đâu
Nhắc làm ai nấy đều cười
Hữu toàn thần thánh một đời Bác xưa
TIẾU NGÀN
(23/02/20)
**
ĐÚNG RỒI
Lê Chung ngoài Bắc lớn lên
Đã từng bị nhiễm cái nền đỏ au
Nhưng nay đều đổi khác rồi
Nhờ qua Tiệp khắc đã lâu mới cừ
Khiến nay cầu thị mọi điều
Biết toàn học hỏi bấy nhiêu tốt rồi
Hết còn giấu dốt liên hồi
Mà cùng trách nhiệm cộng đồng như ai
Thành ra hễ đã con người
Dễ không phát triển theo đời được sao
Chẳng qua chế độ độc tài
Mới làm kìm hãm con người tự nhiên
Đi sang nước khác đổi liền
Bởi làn gió mới thường xuyên thổi vào
Hết toàn mùi vị tù ao
Dẫu còn chút đỉnh dần rồi sẽ phai
TIẾU NGÀN
(23/02/20)
**
NGƯỜI MẸ VIỆT NAM
Tảo tần hôm sớm nuôi con
Vì gia đình phải hi sinh mọi điều
Đều là trường hợp phần nhiều
Số đông bà mẹ của người Việt Nam
Điều này đã tự ngàn năm
Ngay thời phong kiến chẳng riêng bây giờ
Hễ ai từng có mẹ già
Thảy đều biết hết việc này từ lâu
Vì chồng mà phải lo âu
Vì con mà phải bạc đầu sớm hôm
Từ quyền quý đến dân gian
Phần đông là thế có toàn hiếm đâu
Ngày xưa người mẹ chỉ hầu
Phần nhiều mù chữ đều thông việc đời
Bao nhiêu đạo lý từ xưa
Vẫn đều thắm đượm thảy trong lòng mình
Ca dao tục ngữ tâm tình
Vẫn đều nguồn cội tâm hồn thường khi
Nheng vì hoàn cảnh lạ gì
Cuộc đời đất nước mấy khi an lành
Thường từ phương Bắc chiến chinh
Phương Nam quấy nhiễu quả tình vậy thôi
Dẫu khi cường thịnh lên rồi
Trăm năm nhà Nguyễn rồi thời suy vi
Pháp qua xâm chiếm còn gì
Trăm năm mất nước dễ chi yên lành
Tiếp theo liên tiếp chiến tranh
Trăm năm khói lửa quả tình từ đâu
Bởi bao yếu tố từ ngoài
Cả điều ý hệ lạc loài vô duyên
Đàn bà phận gái thuyền quyên
Càng thêm lam lũ khắp miền non sông
Thay chồng tần tảo nuôi con
Chồng đi chiến sự khắp nơi khác nào
Cả khi số mệnh trời cao
Bao người đau khổ cũng nào kêu ca
Thời xưa phong kiến ta bà
Nữ đều hạn chế học hành tự nhiên
Cũng đừng nên trách tổ tiên
Chẳng qua hoàn cảnh lụy phiền khách quan
Đường đời sau mới thênh thang
Nhưng lòng đối với chồng con luôn bền
Bây giờ nhìn lại sự tình
Chẳng qua hoàn cảnh nước mình thế thôi
Ngàn năm văn hiến đúng rồi
Đó đều thực chất có nào đâu ngoa
Bởi nhờ lòng mẹ bao la
Mà duy trì mãi núi sông cơ đồ
TRĂNG NGÀN
(23/02/20)
**
LUẬT PHÁP
Phải đều thống nhất từ trên
Mới là luật pháp thuộc nền quốc gia
Bây giờ Tàu lạ nó qua
Toàn khu tự trị có ra nỗi gì
Dễ vào được đó mấy khi
Biết nào chúng thảy làm gì ở trong
Cả khi phạm pháp tỏng tong
Trả về nước xử thật càng hẩm hiu
TIẾU NGÀN
(22/02/20)
**
CÁI CHẾT CỦA MỘT
“VIỆN NGHIÊN CỨU”
Phải trong khuôn khổ Mác Lê
Dễ chi nghiên cứu mọi bề khác sao
Thành nên lập chỉ tào lao
Để làm trang trí có đâu lạ gì
Ngay nhìn nhân sự thảy hầu
Đều toàn đi học về từ Liên Xô
Hoặc là các nước Đông Âu
Phải theo nguyên tắc từ lâu biết rồi
Thành ra “nghiên cứu” chỉ tồi
Cốt nhằm “vẽ bóng” cũng nào hơn đâu
Nhưng rồi cũng chẳng dài lâu
Cuối cùng “đứt bóng” chuyện đều tự nhiên
Bởi đâu thiết yếu nhãn tiền
Mà cần tuân thủ mọi miền mới hay
Thành nên IDS chỉ hài
Tụ vào nói dóc ít ngày rồi tiêu
TIẾU NGÀN
(22/02/20)
**
TÂM LÝ KỲ LẠ
Ngày nay tâm lý lạ kỳ
Không ưa Trung Quốc trách gì người dân
Bởi xưa nô lệ ngàn năm
Rồi nay ức chuyện Hoàng Sa chẳng còn
Dĩ nhiên dân phải ghét toàn
Đó là lỗi địch đâu nào lỗi ta
Lại thêm Bảy chín xót xa
Giặc vào tàn sát đâu tha người mình
DẶM NGÀN
(22/02/20)
**
DẤU ĐẦU HỞ ĐUÔI
Mỹ vừa coi nước ta giàu
Bây giờ lòi nợ đường tàu cũng vui
Tháng ba này phải ngừng rồi
Hết còn tàu suốt chạy toàn Bắc Nam
Thật là thực tế phũ phàng
Kêu to cho lắm để càng té đau
Cố khoe ta đã nên giàu
Rồi giờ thực chất có nào hơn chi
TIẾU NGÀN
(22/02/20)
**
LỜI CẢM TẠ
Trần Trung Đạo thật hảo tâm
Post lên trên mạng đường link tải về
Bao nhiêu tài liệu bộn bề
Viết về lịch Sử nước mình ngày xưa
Điều toàn có ích rõ thừa
Tôi vừa vào đó tải liền xuống ngay
Quả nhiều Bộ Sử quý thay
Để rồi sẽ đọc những ngày rãnh rang
Dẫu bao nhiêu việc bộn bàng
Nhưng mà lịch sử có toàn đâu quên
Đọc nhằm suy nghĩ sâu thêm
Những gì dân tộc mình từng trải qua
Trần Trung Đạo quả mặn mà
Giúp đời như thế tỏ ra người hiền
Ngày nay hiện đại nhãn tiền
Ta càng diễm phúc so toàn người xưa
NON NGÀN
(22/02/20)
**
VIỆT NAM THỨC TỈNH
Việt Nam thức tỉnh cách sao
Không bia không rượu có nào được không
Chẳng đi nhậu nhẹt quanh năm
Hay nền chính trị toàn ngưng tuyên truyền ?
Hỏi câu này thấy ra liền
Tuyên truyền còn ngợp vạn lần rượu bia
Bởi toàn ăn nhậu lia chia
Thật ra ngành ngọn đều do tuyên truyền
Bơ vơ ý thức não phiền
Bởi ngoài thực tế có nào tin đâu
Trở thành hụt hẫng làm sao
Chỉ còn bàn nhậu quên sầu thế gian
Mọi điều hiểu biết rỗng toàn
Con người lý tưởng vỡ toang lạ gì
Vậy đều còn lại cái chi
Nhu cầu ăn nhậu to thì mới to
Tuyên truyền cao nhất Bác Hồ
Tiếp theo là Đảng, cơ đồ Mác Lê
Sau là chiến tích phủ phê
Gối đầu quá khứ mọi bề yên tâm
Chỉ còn quyền lợi hà rầm
Lớp người nắm chóp cả người dững dưng
Thành nên đất nước từng bừng
Mọi nơi ăn nhậu thảy toàn thế thôi
Cà phê cà pháo khắp nơi
Nhất là bia rượu để thì mới phê
Ngày dài tháng rộng lê thê
Ráng làm đóng thuế thảy khi mới cần
Vậy chê ai thảy cù lần
Bởi đều như thế vạn phần vậy thôi
Từ già tới trẻ cả rồi
Từ cao đến thấp có nào khác chi
Có ai tự chủ làm gì
Có ai tự giác mà đều buông trôi
Bởi trong thực tế vậy rồi
Dễ chi đi trật ra ngoài được sao
Thành đời hóa chỉ tào lao
Sống như vất vưỡng lẽ nào đâu hơn
Lý nào mà phải vươn lên
Bằng tầm hiểu biết thế gian hiện giờ
ÁNH NGÀN
(22/02/20)
**
THƠ CON CÓC
CÒN Ý CON BÒ
Thơ như kiểu cóc nhảy
sàn
Nhảy theo từng bước
mới toàn hay ho
Nhưng đều ý bự giống
bò
Mục tiêu ca ngợi tò tò
trước sau
Thành xưa Tố Hữu cũng hay
Như người tiền bối
loại này khác chi
Thơ nhằm nịnh nọt lạ
gì
Chưởi cha thế cuộc quả
khi cũng bằng
TẾU NGÀN
(22/02/20)
**
TA
VỚI NGƯỜI
Singapore cỡ Phú Quốc ta
Nhưng về thu nhập gấp đà mười lăm
Cả xưa Hàn Quốc nghèo hơn
Nay thì thu nhập gấp ta mười một lần
Thảy đều nhìn đó chết trân
Còn bao trường hợp đâu cần nói ra
Vậy mà cứ thói kiêu sa
Ta là số một còn nào thua ai
Kê lên để thấy chỉ hài
Bởi bao chỉ số có ai đo lường
Cốt nhằm tự sướng thảy toàn
Thành nay Mỹ mới định càng chơi khăm
Phong thành đẳng cấp oái oăm
Giàu ngang thế giới có đâu còn nghèo
Khiến dân hậu quả sẽ lèo
Bởi rồi nghèo rớt mùng tơi lạ gì
TIẾU NGÀN
(22/02/20)
**
NGÀY XƯA RỒI NGÀY NAY
Ngày xưa Bác vốn từng mong
Thắng xong giặc Mỹ xây mười lần hơn
Chỉ do nguyên lý không trơn
Bảy lăm sau quả ăn toàn bo bo
Mười năm bao cấp ra trò
Mẹ con đến phải mặc chung cái quần
Chấm công chia điểm tưng bừng
Thành ra cái đói vang lừng khắp nơi
Ngày nay thì đã khác rồi
Liên Xô đổ mất ta thời đổi thay
Tuy hoài “định hướng” không lay
Nhưng vào “đổi mới” mỗi ngày càng sâu
Tức là “hội nhập” khác đâu
Cùng “Phe tư bản” để hầu đi lên
Đỏ dần màu đã hóa xanh
Vì “tư sản đỏ” lan nhanh mọi miền
Dân nào có được ưu tiên
Chỉ đều cán lớn lợi quyền gia tăng
Dựa vào “địa ốc” giá chênh
Đại gia tài chánh dậy lềnh cả ra
Sẳn đà mới thảy ba hoa
Việt Nam ta đã nước nhà giàu sang
Hạ tầng cơ sở vững vàng
Nhà cao xây mới dân oan càng nhiều
Khác đâu một cuộc chơi liều
Kiểu như bọt bóng xà phòng bay cao
Dễ chi biết nổ ngày nào
“Phồn vinh giả tạo” ào ào cũng vui
Mỹ bèn thấy thế bùi ngùi
Mày lên tau phải cho mày lên luôn
Liền chơi chiến lược từ nguồn
Việt Nam xem đã “cũng giàu” như ai
Còn “đang phát triển” nữa đâu
Mà thành nay thảy trước sau đâu nghèo
Giàu thì vay chẳng cho nhiều
Giàu thì điều kiện có toàn dễ sao
Giờ thành phải “rướn” tào lao
“Quả” này ai chịu ắt đều toàn dân
Bởi nghèo thực sự mọi phần
Mặt ngoài cán bộ mới luôn toàn giàu
Thành nên lời Bác trước sau
Ngày nay ngược cả nghĩ hầu cũng ghê
“Giàu nghèo đâu sợ mọi bề
Mà đều chỉ sợ phân không công bằng”
Thành nên phải tới “đại đồng”
Vượt “thời quá độ’ để toàn đi lên
Vượt “thời bao cấp” tênh hênh
Và nay vượt cả cái nghèo khách quan
Thời xưa “đánh Mỹ” chạy toàn
“Lai quần cũng đánh” có càng sợ chi
Ngày nay thì mời Mỹ khác gì
Trải ngay thảm đỏ dụ vào đầu tư
Nhưng lòng vẫn cứ thực hư
Bởi luôn “kiên định” đến chừ như xưa
Vờn nhau xem quả đã chưa
Chơi nhau theo kiểu sọc dưa không bằng
Khiến giờ Mỹ phải thành hăng
Chơi trò láu cá thử rằng thắng không
Phong lên đẳng cấp giàu toàn
Làm sao ú ớ tau còn nghèo xơ !
TẾU NGÀN
(22/02/20)
**
THUỐC ĐẶC TRỊ NGU
Cái ngu đâu phải gia truyền
Mà từ ngoại quốc lan liền đến ta
Hay điều chính xác là Nga
Liên Xô thuở ấy có mà khác sao
Gây toàn non nước ba đào
Gần tròn thế kỷ có nào ai quên
Giờ đem thứ thuốc gia truyền
Gọi là đặc trị mọi miền cười toe
Cái thời nào dám ngo ngoe
Phải im thin thít ai dè vậy sao
Xiển dương chỉ thuyết độc tài
Của từ ông Mác truyền vào Lênin
Nước Nga giờ chẳng còn tin
Quay về cờ cũ Nga hoàng thuở xưa
Người Nga đi sớm về trưa
Còn ta đủng đỉnh tới khuya chưa về
TIẾU NGÀN
(22/02/20)
**
MỘT THỜI
Một thời đầy những đau thương
Bây giờ qua hết còn vương nỗi niềm
Chỉ do cuồng tín niềm tin
Đem làm thí nghiệm đời thành te tua
Trăm năm chưa bớt bùi ngùi
Bởi đều cấm cản thảy điều khách quan
Đạp chà lên mọi con tim
Còn toàn sắt máu như in hãi hùng
Đó thời ông Phạm Văn Đồng
Từng làm Thủ tướng mút mùa cà na
Cái thời ý hệ bao la
Toàn đều sản phẩm từ Nga mang về
Nhiều em thuở mái tóc thề
Đến đầu tóc bạc quả hề làm sao
Nhờ Liên Xô phải đổ nhào
Mới thành “đổi mới” rào rào đến nay
Vinh quang vậy cũng đủ đầy
Ngày nay thực tế đã hầu tự nhiên
Đỏ xưa biến chuyển thành xanh
Vẫn còn tí chút lắn vào lõi sâu
Làm dân nhớ mãi Bác Hồ
Ngàn đời chưa chắc dễ nào đâu quên
Cái thời sợ hãi không tên
Đến giờ mới bớt ối mèn đéc ơi
GIÓ NGÀN
(22/02/20)
**
HỘI AN
Hội An nước lụt thành sông
Năm hai không bốn cảnh trông quả cừ
Thật ra đâu phải tới chừ
Hồi ta đi học nhiều lần nước lênh
Thuyền vô trong phố lềnh khênh
Hội An như một Venise lạ nào
Chèo khua sóng cuộn ào ào
Cũng toàn thi vị có nào đâu quên
TẾU NGÀN
(21/02/20)
**
THƠ RÁC ĐẦY MẠNG
Toàn thơ rác để làm chi
Loại đầu hạt mít ích gì cho ai
Dân ta giờ thảy chỉ hài
Cứ vào trên mạng thấy ngay dỏm xì
Biết gì thế sự hôm ni
Biết gì xã hội nhiều khi buồn cười
Óc toàn bã đậu trên đời
Có đâu xứng đáng là người Việt Nam
DẶM NGÀN
(21/02/20)
**
DÂN TA
Bây giờ nhìn lại dân ta
Chỉ toàn nhỏ bé thật là đáng thương
Ù ù cạc cạc mọi đường
Đó đều phần lớn vẫn thường thấy ngay
Chẳng còn phân biệt đêm ngày
Chẳng cần biện biệt đúng sai thế nào
Mà toàn tâm lý bù cào
Thảy đều thụ động khiến thành u mê
Rỗng không nhận thức tứ bề
Hay toàn nhồi sọ đầm đề lạ sao
Cả như trí thức thế nào
Chỉ thành số ít là còn tinh hoa
Ngoài ra thảy cũng ta bà
Kiểu chung bại não chỉ là thế thôi
Nên chi nghĩ quả bồi hồi
Cứ rà trên mạng thảy rồi thấy ngay
Nên giờ nói chuyện hôm nay
Nghệ An xây dựng tượng đài Lênin
Kẻ binh kẻ chống rùng rình
Nhưng mà gút lại lý tình thì sao
Lênin độc ác khác nào
Bởi từng giết thảy Hoàng gia Nga hoàng
Chuyện này nay quả không oan
Bởi nào cần thiết mới toàn là sai
Ngoài ra hậu quả lâu dài
Của bao chính sách nước Nga lạ gì
Chiến tranh đói kém ly bì
Tuyên truyền bề nổi chỉ thì thế thôi
Ngày nay giải mã cả rồi
Người ta đã phá tượng đài sạch trơn
Đông Âu cho đến Liên Xô
Lăng Lênin cũng sẽ đâu chắc gì
Toàn điều Nghệ Tỉnh lạ chi
Sao đem dựng tượng còn gì nói sao
Xem dân xem nước thế nào
Nghe lời những kẻ tào lao tốt à
Bởi vì lịch sử bao la
Trăm năm chưa chắc đã là khách quan
Ngàn năm sai đúng còn toàn
Có chi qua mắt thế gian bao giờ
Nên đừng làm chuyện dại khờ
Dù ai cũng vậy khiến đời cười chê
Mặt trời đâu dễ tay che
Nên toàn lịch sử vẫn đều thế thôi
Bởi ai láo được ngàn đời
Gạt người cũng chỉ duy vài cá nhân
Hay là thiểu số xa gần
Khó toàn dân tộc vạn phần trước sau
ĐẠI NGÀN
(21/02/20)
**
CHUYỆN QUÁ VÔ LÝ
Nhà không có lối ra đường
Bốn bề kinh rạch đáng thương thế nào
Khó mong được xã nhòm vào
Anh nông dân Thiện buộc lòng tự lo
Nhưng vì nghèo rớt mùng tơi
Nhà toàn vách lá đáng bao triệu đồng
Anh đi vay đủ năm mươi
Xây cầu đi tạm có đời vậy sao
Bất ngờ giấy xã đến ào
Tội xây cầu lậu phạt 20 triệu đồng
Vợ chồng anh đã khóc ròng
Bỏ ăn bỏ uống cả ngày xuội lơ
Thật là vô lý ai ngờ
Thương dân không có chỉ chờ hại thêm
Ngôi nhà chưa đến số tiền
Mà anh bị phạt thấy liền bất nhân
Việc đây ở Phước Vĩnh Đông
Long An, Cần Giuộc ai không mũi lòng
Nhớ xưa Đồ Chiểu khóc ròng
Trước bao tử sĩ liều mình giết Tây
MÂY NGÀN
(21/02/20)
**
CHÂN LÝ KHÁCH QUAN
HAY LÀ SỰ THẬT Ở ĐỜI
Ở đời sự thật khách quan
Dễ đâu cường điệu mà toàn thay vô
Khác đâu khinh rẻ con người
Coi đều ngu dốt gạt toàn trước sau
Thành nên phải nói ra ngay
Cả non thế kỷ chúng đà về đâu
Từ Liên Xô lan qua Tàu
Sau cùng cũng đến trên toàn Việt Nam
Tức đều nguyên tắc tuyên truyền
Cốt sao chiến thắng ai liền không hay
Khiến toàn hư huyễn dựng đầy
Mà trong thực tế thảy hư con người
Lê Văn Tám đến bây chừ
Đã từng tác giả là người nói ra
Hay Võ thị Sáu đâu xa
Kiểu đều hư cấu bao la ngàn trùng
Sau này còn chuyện Phạm Tuân
Hay bao người nữa tưởng chừng trên mây
Ngay tôi hồi nhỏ trước đây
Đã từng nghe kể về La Văn Cầu
Về Phan Đình Giót khác nào
Học trò quả vậy thảy hầu tin ngay
Nhưng sau dần lớn mỗi ngày
Tự mình phân biệt đúng sai khó gì
Tới giờ lại thảy nói chi
Có người trong cuộc khinh khi “hổn hào”
Vũ Thư Hiên đó lạ nào
Kêu là “hổn láo” với người “bề trên”
Thật là tệ hại lềnh khênh
Bao giờ mới hết nỗi oan kiểu này
Các ông Đồng Duẩn quá hay
Cả ông Chinh Giáp khác nào vẽ ra
Bởi đều “Chủ tướng” đâu xa
Một thời lịch sử nước ta hẳn hòi
Giờ đây qua thế kỷ rồi
Chừng nào giải mã các điều tầm vơ
Để cho dân tộc thoát khờ
Để làm đất nước vượt bờ tiến lên
Khỏi thành phụ bạc Tổ tiên
Khỏi còn sỉ nhục Rồng Tiên nước nhà
NON NGÀN
(21/02/20)
**
NGUYÊN LÝ CƠ BẢN
Mọi việc phải theo nguyên lý riêng
Không theo nguyên lý chỉ huyên thiên
Học sao nắm vững đều làm được
Mặt nạ vẽ ngay cũng dễ liền
Thế nên toàn mọi cái ở đời
Từ thấp lên cao cũng vậy thôi
Nói làm bất chấp về nguyên lý
Kết quả thành ra chỉ ẹ thôi
Giống xưa ông Mác chỉ tào lao
Triết học chưa sâu chỉ tầm phào
Vội vã ném cho đời học thuyết
Trăm năm qua thảy chỉ ồn ào
Khiến giờ nhìn lại quả ra chi
Nửa chuột nửa dơi chẳng ích gì
“Vô sản” trở thành “tư bản đỏ”
Đảng viên nay lại muốn quy y
TIẾU NGÀN
(21/02/20)
**
XÔI ĐẬU ĐEN
Xôi ngọt hay là xôi đậu đen
Khác hơn xôi trắng thảy chỉ bằng
Xôi trắng trắng trong thường lạt mặn
Còn như xôi ngọt chỉ màu đen
Đây là món đặc biệt Quảng Nam
Mẻ rắc lên trên đều biết toàn
Nấu xôi với đậu đen cho chín
Dường bỏ thêm vào đem đóng khuôn
Hồi nhỏ nhà quê có gì ăn
Chiến tranh bom đạn đều lan tràn
Ta ưa cái thú ăn xôi ngọt
Năm chỉ vài lần đâu thường xuyên
Đó là cúng giỗ hay ngày rằm
Xôi ngọt hoặc khi bánh ít gai
Cũng đen cũng ngọt như nhau cả
Chỉ điều bánh ít nhưn đậu xanh
TRĂNG NGÀN
(21/02/20)
**
LOANH QUANH
Thời nay xã hội loanh
quanh
Đều trong mâm bát có
thành ra chi
Bác xưa chẳng biết
nghĩ gì
Mà nay mâm bát nhiều
khi buồn cười
Khiến dân biến thấy lề
ngoài
Sống như mơ ngủ có nào
ngờ đâu
Chiếu trên chiếu dưới
trước sau
Mâm trên mâm dưới dân
nào lọt vô
Loanh quanh cậu ấm ào ào
Khít trên đến dưới đâu
ra khỏi ràng
Con ông cháu chắc cả
đàn
Chia nhau quyền chính
dân màng được sao
Bởi đều chỉ Đảng lạ nào
Thảy cùng “đoàn kết”
ngoài vào dễ đâu
Bác từng ví với “con
ngươi”
Nhìn luôn quanh quẩn
để đời đổi sao
TẾU NGÀN
(21/02/20)
**
TƯỜNG CŨ RÊU PHONG
Hội An tường cũ rêu phong
Nhà bao thế kỷ tháng năm không sờn
Faifo tên cũ thuộc lòng
Từ thời Chúa Nguyễn nay còn phong sương
Đàng Trong đệ nhất phố phường
Hội An, Phố Hiến đều trang sử dài
Ngày nay thời đại mới rồi
Hội An vẫn đẹp như hồi xa xưa
NẮNG NGÀN
(21/02/20)
**
BÌNH THƠ
Hơi thơ nếu chép ở đâu
Trở nên giả tạo dễ hầu thấy ngay
Nhét thêm khẩu hiệu tràn đầy
Đâu còn tình cảm của mình tự nhiên
Cốt nhằm ca ngợi huyên thiên
Kiểu như nịnh nọt sợ phiền chi ai
Ăn theo quả có khác sao
Mưu cầu riêng lợi khó nào nhân văn
GIÓ NGÀN
(21/02/20)
**
CHỦ NGHĨA XÃ HỘI
KHÁCH QUAN
TỰ NHIÊN, VÀ “CHỦ
NGHĨA XÃ HỘI”
GIẢ TẠO CHỦ QUAN CỦA
CÁC MÁC
Vấn đề Xã hội, Con người
Đều cùng thực thể trên đời xưa nay
Chính là chân lý khách quan
Thương người như thể thương thân lạ gì
Đó là xã hội khác chi
Và là chủ nghĩa vẫn thì khách quan
Nhìn ra nhân loại mọi đàng
Từ bi bác ái phải toàn vậy thôi
Đây là sự thực sáng ngời
Từ ngàn năm trước con người vẫn theo
Nó hoài phong phú đâu lèo
Nó toàn nhân bản mọi người đều ưa
Nhưng sau ông Mác lạ chưa
Vô thần duy vật thuyết đưa ngon lành
Căn cơ dứt hết ngọn ngành
Cả về hình thức thảy thành bá vơ
“Đấu tranh giai cấp” vật vờ
Gọi là lịch sử “động cơ” quả hề
Trong khi phát triển mọi bề
Nhờ vào lý trí con người khác đâu
Cộng thêm tình cảm thương nhau
Mới thành mở rộng ra cho nhân quần
Mới toàn đúng đắn không ngừng
“Không phân giai cấp” đều từ tâm ta
Còn ngoài thực tế ta bà
Việc phân đẳng cấp chỉ là tự nhiên
Mác đâm hóa chỉ huyên thiên
“Thời kỳ quá độ” khiến liền đưa ra
Bảo loài người của chúng ta
“Thời kỳ xã hội” chỉ là đầu tiên
Để sau xóa hết mọi miền
“Thời kỳ cộng sản” mới liền vinh quang
Khác gì nhảm nhí mọi đàng
Kiểu toàn không tưởng khiến càng u mê
Bởi vì mê tín mọi bề
Tin vào “biện chứng” não nề Hegel
Đó toàn huyễn tượng không nền
Có đâu thực tế ở trên cõi đời
Nên nay “Tư bản” ngời ngời
Vẫn càng phát triển có nào “tự chôn”
SẮC NGÀN
(21/02/20)
**
PHẬT
Phật xưa ở Ấn Độ xa
Ngày nay hiện diện bao la toàn cầu
Giê Su cũng có khác đâu
Năm châu bốn biển nay đều thấy ngay
Ta người ngoại đạo xưa nay
Nhưng hằng tôn kính vị nào cao minh
Chỉ riêng ông Mác thật tình
Vô thần duy vật ta đành không ưa
TIẾU NGÀN
(21/02/20)
**
ĐÔ THỊ ÊM ĐỀM
Ngày xưa thuở tuổi học trò
Ba năm ta đã Hội An ở tròn
Bắt đầu từ lớp đệ tam
Đến xong đệ nhất Saigon mới vô
Trong ba năm ấy lạ nào
Trường Trần Quý Cáp rạt rào thương yêu
Ngôi trường kỷ niệm rất nhiều
Nằm trong phố thị ở đây êm đềm
Phở Dầu lẫn Góc Thông Tin
Từng đều nơi chốn ta thường vẫn vô
Bởi ham đọc báo thế nào
Nhất là Xóm Mới phở Dầu quá ngon
Để nay nhớ tới Hội An
Ta thường nghĩ đến người quen có nhiều
Bạn bè kỷ niệm mến yêu
Cả về cái Quán Chùa Cầu bán kem
TRĂNG NGÀN
(21/02/20)
**
BÀI THƠ LẠ QUÁ
Bổng dưng xuất hiện bài thơ
Tò tò trên mạng ai ngờ được sao
Nghe đồn đều cũng đọc vào
Thử xem thực tế quả nào hay không
Thảy toàn té ngữa bò càng
Thơ mà kiểu ấy lại toàn khen lao
Để ra văn bản ào ào
Tuyên truyền bất chấp tào lao trên đời
Khiến làm ném đá tơi bời
Đúng là dư luận giờ đều khách quan
Thơ hay cần lợi ích toàn
Còn như thơ dỏm ráng càng trau chuôi
Đừng trên coi rẻ mọi người
Làm trò xả rác để đời tức lên
Giờ thì đã gở rất êm
Trả về trên mạng rộng thênh đường dài
TẾU NGÀN
(21/02/20)
**
TUYÊN TRUYỀN
Tuyên truyền chủ yếu làm gì
Dụ toàn quần chúng chỉ thì thế thôi
Con dao hai lưỡi trên đời
Vừa đâm kẻ địch vừa thời dâm ta
Miệng mồm càng nói ba hoa
Khó ai tin nổi ta bà về sau
Thành ra nhân thế cũng hay
Hễ toàn già néo đứt dây lại càng
TIẾU NGÀN
(20/02/20)
**
KẺ ĐI BUÔN LỢN
Một bên là lợn một bên người
Cùng lúc anh chồng chở cả đôi
Mụ vợ bu bên làm dối trọng
Thằng chồng gồng vững thật quả tài
Tội chiếc honda toàn ráng sức
Anh chồng cố trụ thật quả hài
Đi buôn kiểu đó coi thường mạng
Ngoài Bắc hay Nam đâu biết ai ?
TẾU NGÀN
(20/02/20)
**
DÙNG SÚNG
Chỉ thiên bắn đã hách rồi
Vào chân đã lỗi vào đầu còn chi
Tội sát nhân đó lạ gì
Công an kiểu vậy phải đi vào tù
MÂY NGÀN
(20/02/20)
**
CÓ GÌ MÀ HỔN ?
Có gì mà hổn Thư Hiên
Nói toàn sự thật mọi miền đều hay
Nếu mà hổn quả ai đây
Ngày xưa Miền Bắc hổn toàn vậy thôi
Bảo toàn “thằng” nọ “thằng kia”
Thư Hiên ngoài đó đều hay thảy mà
Ngày nay thế giới đâu xa
Ai đều nhìn thấy có mà ngu sao
Nên lời Hiên nói thế nào
Đọc qua chẳng hiểu ý vào cửa đâu
Nếu cần giải thích lại coi
Chưa già mà lẫn bên nào đúng đây ?
Chuyện đời nay chẳng riêng tây
Việc chung ai cũng có quyền dự vô
Độc quyền chỉ kiểu hồ đồ
Sống đời ngay thẳng mới thành tinh hoa
Dân mình đã thảy xót xa
Từ đây cần sống tỏ ra trưởng thành
Sợ gì mà phải loanh quanh
Thẳng như ruột ngựa mới thành nhân văn
Ai thương cha mẹ cho bằng
Sinh ta nuôi dạy trưởng thành ngày nay
Còn đều chỉ thảy người ngoài
Luôn bình đẳng cả có nào khác chi
TẾU NGÀN
(20/02/20)
**
NGHỆ AN GIÀU HAY
NGHÈO ?
Nghệ An tuy tỉnh rất nghèo
Nhưng giàu tâng bốc có lèo được đâu
Qua Nga lượm tượng đem vào
Quê mình anh Sáu đó là Lênin
Thành ra dân thảy nỗi niềm
Kêu toàn trên mạng khác sao lên đồng
Bởi vì chuyển thảy toàn ngông
Ngàn năm có một khó lòng phải im
TẾU NGÀN
(20/02/20)
**
ĐỜI THƯỜNG
Đời thường vẫn vậy mà thôi
Cả thời kim cổ cũng nào khác đâu
Trần Đức Anh Sơn cần chi rầu
Để cho nhan sắc phải hầu héo hơn
TIẾU NGÀN
(20/02/20)
**
NHÀ VĂN VŨ THƯ HIÊN
VÀ ANH HÙNG PHẠM TUÂN
Xưa kia đều ở phe ta
Cùng chung chí hướng bao la ngàn trùng
Phạm Tuân bay vút lên không
Vũ Thư Hiên rủi rơi trong tù lao tù
Hai bên cùng thấy mịt mù
Không gian sâu hút hay tù ngồi trong
Nhưng nhờ phận mạng long đong
Vũ Thư Hiên giờ thảy ở toàn bên Tây
Khiến thành lời nói thẳng ngay
Viết bao tự truyện lâu rày được khen
Phạm Tuân còn vẫn nói bừa
Để cho Hiên phải đành cười khác sao
Nhưng tình cố cựu quên nào
Hiên bèn giả lã đôi câu ân cần
Khác nhau vẫn thấy mọi phần
Tuy đều cùng gốc Bác Hồ sinh ra
TẾU NGÀN
(20/02/20)
**
SÒNG PHẲNG VỚI
LỊCH SỬ ĐÃ QUA
Bà Bình cháu ngoại cụ Phan
Tây Hồ ngày trước thảy toàn tự do
Xiển dương dân trí lên cao
Chấn hưng dân khí ai nào có quên
Bà theo hướng Mác Lênin
Nói ngay bà đã theo chân Bác Hồ
Tất nhiên Đảng phải cùng vào
Bà đâu độc lập đâu nào tự do
Nên khi chiến sự cao trào
Bà theo ông Thọ dựng cờ nửa xanh
Gọi là “Giải phóng Miền Nam”
Đánh cùng ông Diệm để tranh chính quyền
Mười năm rồi cũng tới liền
Bắc Nam nhất thống bà toàn vang danh
Từ đây cờ nửa đỏ xanh
Sao vàng nền đỏ phải thành thế ngay
Mác Lê phương hướng cũng hay
Trong thời bao cấp loay hoay một đường
Rồi Liên Xô thảy chán chường
Nửa chừng đứt gánh ai đường nấy đi
Phải đành “đổi mới” tức thì
Cùng thành chuyển hướng thân Tàu một phen
Ngờ đâu sấm dậy đất bằng
Chiến tranh biên giới nổi lên đùng đùng
Cả phương chính Bắc, Tây Nam
Quân dân đánh thắng giặc Tàu tràn sang
Anh em giờ phải lỡ làng
Cả tình đồng chí cũng toàn nứt ra
Giờ đây bà thảy đã già
Da mồi tóc bạc bao la khôn cùng
Cụ Phan xưa thảy anh hùng
Nhưng giờ cháu ngoại có nào giống đâu
Nhớ kỳ có thấy đã lâu
Một người ký giả đến từ Paris
Tức là báo Pháp lạ gì
Lên đài phỏng vấn bà y ông Đồng
Nói toàn lời giống Bác Hồ
Đâu nào riêng biệt đâu nào tự do
Bà cần gì nói quanh co
Miền Nam “Mỹ Ngụy” phải cho đổ nhào
TẾU NGÀN
(20/02/20)
**
VỪA TÌNH ĐỒNG CHÍ
VỪA TÌNH ANH EM
Anh em cùng khoái Mác Lê
Anh thì khoái trước em về khoái sau
Đều toàn qua ngã Liên Xô
Nhưng sau thời thế chuyển đâu có ngờ
Anh Hai anh Cả trở cờ
Chiến tranh biên giới đâu nào chịu thua
Chỉ sau anh Cả quẹo cua
Chán đời bỏ cuộc mới còn anh Hai
Bơ vơ khiến thảy em trai
Buộc lòng “dổi mới” có ai lạ nào
Nhưng rồi sóng dậy ba đào
Choảng nhau chính Bắc với cùng Tây Nam
Nhưng sau lại hóa bạn vàng
Vì tình đồng chí phải càng anh em
Dẫu xưa nay vốn đã thèm
Lết qua là đánh có quên bao giờ
TẾU NGÀN
(20/02/20)
**
SỢ HAY KHÔNG SỢ
Thế gian 80 nước sợ rồi
Việt Nam không sợ mới lòi hùng anh
Cái con vi rút lan nhanh
Dân Tàu qua nữa quả thành ra chi
Sợ hay không sợ nghĩa gì
Tàu to phải sợ virut thì có sao
Dễ đâu nhìn thấy tăm hao
Còn Tàu bự chảng lẽ nào không kinh
TẾU NGÀN
(20/02/20)
**
HỘI AN
Hội An có cái chùa cầu
Là hai trong một ai hầu biết không
Trên đầu mái ngói dưới sông
Với ba con khỉ trầm ngâm đó hoài
Tới đây có nghĩa đi chùa
Và qua cầu nữa ai đùa làm chi
Thật là độc đáo mấy khi
Nên người Nhật bản dại gì không xây
TẾU NGÀN
(20/02/20)
**
HỮU HIỆU
Có con virut nào khùng
Mới thành xớ rớ lao vào mình em
Chạm rồi nó sẽ phồng lên
Cứng đờ mà chết đâu còn phải lo
TIẾU NGÀN
(20/02/20)
**
NGƯỢC NGẠO
Ai đời vợ đứng chồng quỳ
Kiểu này ngược ngạo có gì mà hay
Đáng ra vợ phải nằm ngay
Chồng quỳ thậm thụt mới lòi thằng cu
TẾU NGÀN
(20/02/20)
**
GIỜ BIẾT TIN ĐÂU
Con người giờ biết tin đâu
Hỏi người cộng sản vài câu hẳn tường
Từng say mê dựng thiên đường
Suốt non thế kỷ chỉ thường vẽ hoa
Xóa toàn sự thật gần xa
Tuyên truyền thảy cả từ Nga sang Tàu
Nước mình cũng có khác nào
Nhân đân ăn mãi đều toàn bánh kem
Nên giờ sử viết đều hèm
Ba hoa mọi sự khách quan có nào
Cho dầu cả vạn ngàn trang
Đều nhằm huyễn hoặc đâu oan chút nào
Nên dân nay hết tự hào
Mà về sự thật thảy đều hoang mang
Khiến cho nhận thức nhiễu toàn
Ngàn năm chưa chắc hết còn cười chê
Thành ra Quốc xã đã ghê
Nhưng Bôn Sê Vích có hề khác đâu
Tuyên truyền cùng bắt chước hầu
Chỉ cần mục đích cần nào thẳng ngay
Khác chi giải thích đều hay
Đức thì đổ rặt tại vì Nga Sô
Phải cần đánh Cộng cho nhào
Mới làm Quốc xã ào ao dấy lên
Thật ra không có Đồng Minh
Dễ chi diệt được Hitler thảy nào
Mascova tiến sát vào
Đồng Minh chia lửa mới nhào được thôi
Nhất là Mỹ thảy đi đầu
Diệt quân Phát xít đâu nào chỉ Nga
Thành nên quả tội dân ta
Ù ù cạc cạc biết xa gần gì
TẾU NGÀN
(20/02/20)
**
NGÔI TRƯỜNG XƯA
Trường Trần Quý Cáp đây rồi
Năm mươi năm trước ta từng học đây
Dầu giờ cảnh vật đổi thay
Nhưng nhìn vẫn nhớ những ngày xa xưa
Nhớ từng táng phượng lưa thưa
Sân trường chẳng rộng nhìn chưa ngút tầm
Học trò tuy vậy vẫn đông
Như chim chíu chít ngập tràn niềm vui
Giờ đây nửa thế kỷ rồi
Biết bao sự cố trên đời đổi thay
Hội An mãi nhớ những ngày
Đêm trăng hay lụt nước đầy đường khuya
Biết bao thế hệ đã qua
Ngôi trường còn đó như là thuở xưa
Danh nhà ái quốc lạ chưa
Đều càng gắn bó gió mưa đâu sờn
NGÀN KHƠI
(20/02/20)
**
DÂN TRÍ VÀ DÂN KHÍ
Nước ta xưa có Tây Hồ
Một nhà Chí Sĩ dễ nào ai hơn
Đề cao Dân trí xanh rờn
Xiển dương Dân khí thảy hơn ai nào
Có đâu chỉ kiểu tầm phào
Dụ toàn “quần chúng” ào ào như sôi
Để rồi bắt ghế lên ngồi
Ghịt đầu chúng lại xóa toàn tinh hoa
PHƯƠNG NGÀN
(20/02/20)
**
NHỚ THƯƠNG
THƯƠNG NHỚ
Nhớ thương thương nhớ em hoài
Càng làm em khổ có nào sướng đâu
Em toàn nhan sắc nâng cao
Dễ chi muốn kẻ tầm phào như anh
Nam nhi hồ thỉ tang bồng
Yêu vì đất nước chẳng ham gái toàn
Thứ anh kiểu loại lang bang
Đều là lá mục em càng tránh xa
TIẾU NGÀN
(20/02/20)
**
NGHỆ AN HÔM NAY
Nghệ An rộng nhất nước ta
Dân đông thuộc cỡ thứ ba còn gì
Nhưng nghèo nhất nước lạ chi
Lại ham xây tượng nhiều khi buồn cười
“Bác” vì tượng đã nhiều rồi
Nay đem “ông Sáu” nước ngoài về thêm
Đó là ông “Sáu Lênin”
Nước Nga gở xuống mình mang về xài
Khác chi câu chuyện thảy hài
Lội dòng nước ngược nghịch đời làm sao
Đầu tiên ổng bị Liên Xô
Sau Đông Âu nữa lật nhào sạch trơn
Nghệ An đầy khiếu bông lơn
Nên so cả nước còn hơn nơi nào
Giờ đây “ông Sáu” mang vào
Để vài năm tới biết đời đi đâu ?
TẾU NGÀN
(20/02/20)
**
THI CA, CHÍNH TRỊ,
KHOA HỌC, VÀ TRIẾT HỌC
Thi ca vẫn ngấm lòng người
Nó thành công cụ ở đời tự nhiên
Nhưng thơ lại chỉ huyên thiên
Kết cùng chính trị khiến phiền người thôi
Bởi vì chính trị trên đời
Phải cần khoa học mới thời có chân
Lại thêm triết học đâu hơn
Đôi chân lành mạnh tạo nên con người
Nếu không thảy chỉ rã rời
Kiểu đều què cụt có thời tới đâu
Nên xưa Các Mác rêu rao
Ta toàn “khoa học” hại bao nhiều người
Trong khi đồ giả khác nào
Hai chân “đất sét” ối dào là vui
Làm sai từ cả tiền đề
Thế thì kết quả mọi bề dễ đâu
Bởi toàn “duy vật” đều hầu
Căn cơ nào có dễ sao không cười
Vậy mà mục đích cứu người
Cuối cùng chỉ bọt xà phòng trôi xuôi
Tình thương đâu có trên đời
Chỉ toàn bạo lực vậy thời lạ đâu
“Đấu tranh giai cấp” trước sau
Toàn phi nguyên tắc lẽ nào không khinh
Chỉ do mê tín Hegel
Lấy điều “biện chứng” làm nền thế gian
Căn cơ phi lý chỉ toàn
Bởi đều tưởng tượng có oan chút nào
Để rồi lý luận ào ào
Khác chi moi rác lôi ào ra khoe
Giờ đây nhìn phải cười toe
Liên Xô phải đổ ai dè vậy đâu
Đông Âu cũng có còn sao
Quê hương của Mác phải hầu ngẩn ngơ
Dân Nga quả cũng đâu ngờ
Lênin mọi tượng phải giờ xô đi
Nước ta cũng có lạ gì
Bởi nhờ đánh Pháp mới thì nương theo
Vì ta dân chỉ đều nghèo
Lại còn hiểu biết eo sèo khác đâu
Thành nên phần lớn bị câu
Kiểu như Tố Hữu cũng sao lạ gì
Băn năng bộc phát thảy khi
Bởi nhờ thời cuộc khác chi buồn cười
Lúc đầu yêu nước hẳn hòi
Nhưng sau cơ hồi lại lòi hẳn ra
Trở thành nịnh bợ ba hoa
Mất đi nhân cách một nhà làm thơ
Nội dung chỉ nhắm lập lờ
Bởi điều hiểu biết có nào cao đâu
Chỉ đều cảm tính thảy hầu
Còn về khoa học thì đâu biết gì
Thêm về triết học mít tì
Chỉ đều “triết học” kiểu thì rập khuôn
Vài câu cơ bản dạo tuồng
Nhưng về thực chất thày đều rỗng không
Thành ra giống kẻ lên đồng
Múa rìu mắt thợ quả không ai bằng
“Độc tài” bởi vậy khác răng
Quyền vào kẻ dỏm trời bằng được đâu
“Nhân Văn Giai Phẩm” mới hầu
Tố cho banh xác Hữu nào lại tha
Thành ra khiến thảy xót xa
Nhân tài cả đám phải đều triệt tiêu
Chỉ do xưa Mác nói liều
Thành phần “tư sản” thảy đều thối tha
Từ đây “vô sản” nở hoa
Đó là “sứ mệnh” dễ mà bỏ sao
“Độc tài giai cấp” ào ào
Khiến toàn lợi dụng khác nào nữa đâu
Thành phần “cơ hội” trước sau
Leo lên quyền lực có ai không tường
Chỉ đều do Mác mọi đường
Còn sau nói đúng chỉ phường ăn theo
Bởi do trí tuệ đều nghèo
Quyết vì quyền lợi một lèo đấu tranh
Chín năm chống Pháp công thành
Nếu không “cộng sản” còn nhanh hơn nhiều
Bởi làm chia rẽ đủ điều
Thành phần “tư sản” thủ tiêu ngọn ngành
Nguyễn Thị Năm quả rành rành
Đem ra “đấu tố” trở thành dã man
Bà cho kháng chiến đều toàn
Lại đem bắn bỏ thật oan cho đời
Đến nay mọi sự rõ rồi
Thành “thơ” Tố Hữu còn nào ra chi
Thảy đều “vè” cả khác gì
Nhằm làm phương tiện chỉ thì thế thôi
Văn chương nghệ thuật cần đâu
Bởi coi “tư sản” thảy đều vứt đi
Hóa ra còn lại có gì
Chỉ đều khoảng trống thảy thì vậy thôi
Liên Xô đều thấy cả rồi
Văn chương “Xô Viết” nay nào ai xem
Bởi đều chỉ mớ bùng rền
Khiến toàn giả tạo chẳng nên tích gì
Thành nay dẫu có nói chi
Tiếp theo sau Mác thảy thì nạn nhân
Kể xa cho đến kể gần
Trên toàn thế giới nơi nào riêng đâu
Nay gần thế kỷ qua lâu
Bao người chưa thấy khác nào đang mê
Hay vì quyền lợi mọi bề
Che mờ lý trí dễ nào khác đâu
Dầu ngôn lời thảy nói cao
Còn trong thực tế lẽ nào không hay
Làm cho đất nước tới nay
Sao ra thiên hạ được nào bằng ai
Bởi không dân chủ chỉ hài
Tự do cấm đoán ích chi mọi người
Làm cho Mác chỉ lạc loài
“Độc tài vô sản” thảy hầu vô duyên
Mười năm trước đó nhãn tiền
Mỹ vì cớ sự mới toàn nhảy vô
Chiến tranh lan thảy ào ào
Khác gì tiền định lạ sao nước nhà
Bây giờ dẫu hết can qua
Nhưng còn lịch sử xét ra sau này
Rồi “thơ” Tố Hữu tới đây
Ngợi ca tuýt mẹt dễ nào còn đâu
NON NGÀN
(19/02/20)
**
TRỌN ĐỜI
Trao thân em đến trọn đời
Ước mơ là vậy có hoài được không
Giờ em chẳng khác đóa hồng
Lấy xong rồi thảy tay bồng tay mang
Chồng đòi con khóc la vang
Rồi em tiều tụy mới càng đáng thương
Em mơ đời mãi hoa hường
Lại dòng sông nhỏ vốn thường trôi đi
TẾU NGÀN
(19/02/20)
**
VIỆC DỰNG TƯỢNG
LÊNIN Ở NGHỆ AN
Mác xưa vốn chỉ tào lao
Đưa ra lý thuyết làm nào được đâu
Ngày nay thế giới bỏ rồi
Liên Xô đi trước ai người không hay
Vậy mà nước Việt hôm nay
Nghệ An lại dựng tượng thờ Lênin
Khác gì như cách diễn tuồng
Đồ người mang bỏ ta đem rinh về
Làm dân xứ Nghệ ê chề
Nhưng đâu dám nói mọi bề im re
Nhiều người cảm thấy chẽ hoe
Đông bào cả nước mới nhè chỉa vô
Bởi vì tình nghĩa chứ sao
Thấy sai ai thể dễ nào đứng yên
Giờ còn dựng tượng Lênin
Khác chi chưởi lại ông cha ngày nào
MÂY NGÀN
(19/02/20)
**
VÚ SỮA
Em vò vú sữa trên cây
Còn hai vũ sữa dưới đây ai vò
Làm cho anh phải tò mò
Muốn vào vò thử sợ rồi em la
TẾU NGÀN
(19/02/20)
**
ÁO DÀI VIỆT NAM
Bây giờ tà áo Việt Nam
Trở nên màu sắc đâu còn như xưa
Cả quần cũng vậy có thừa
Tha hồ kết hợp trắng hoài nữa sao
Có điều tà áo phải cao
Ít ra hai tấc lên từ bàn chân
Để nhìn thấy thảy cân phân
Mới toàn mỹ thuật mà không dềnh dàng
Cái duyên nhờ thế vẹn toàn
Khỏi thành giả tạo như nàng búp bê
Cặp chân phô rõ mọi bề
Khỏi trông liền khối giống hề lạ sao
Vóc thon dáng dấp càng cao
Càng nghệ thuật áo dài Việt Nam
Diệu hiền duyên dáng cao sang
Đều tùy vạt áo sao càng cân phân
HOA NGÀN
(19/02/20)
**
MƯU LƯỢC TÀO THÁO
Ngày xưa Tào Tháo rất hay
Bảo cần hỏi vợ chuyện nào khó khăn
Để nghe ý vợ làm răng
Rồi làm ngược lại ắt toàn thành công
Thật là diệu kế như thần
Trách chi Tháo đã đại công ở đời
Chí trai khác chí đàn bà
Đều làm ngược lại mới là nam nhi
TẾU NGÀN
(19/02/20)
**
CHUYỆN TƯỢNG LÊNIN
HIỆN NAY TẠI VIỆT NAM
Lênin vốn ở nước Nga
Làm nên Cách mạng bao la tháng mười
Truyền đi thế giới một thời
Bác Hồ cũng đến đem về Việt Nam
Bôn Sê Vích bảy mươi năm
Liên Xô vẫn đổ Đông Âu chẳng còn
Ngày nay dân thảy kinh hồn
Bèn thay cờ lại Nga hoàng thời xưa
Đến đều hình tượng lạ chưa
Bị toàn biến mất dưới trời Đông Âu
Nước Nga cũng vậy khác sao
Tượng Lênin thảy đã hầu xô đi
Đúng là ngu quả còn gì
Đâu bằng khôn lõi kiểu người Việt Nam
Như anh cán bộ Nghệ An
Tìm đâu ra được tượng toàn mới tinh
Đem về dựng ở quê mình
Con đường hoạn lộ hẳn là đang lên
Trung Ương chắc sẽ Ủy viên
Lênin phù trợ thảy đương nhiên mà
Thành nên cứ thế sa đà
Cái điều ý hệ có mà bỏ đâu
Khiến dân nhìn đó mà rầu
Biết nào thực chất hay đều diễn viên
Thái Thanh Quý đâu có điên
Mà đều cán bộ thảy từ nguồn quy
Nguyễn Đắc Vinh cũng lạ gì
Bởi Nông Đắc Mạnh do nguồn Bác xưa
Suối Lê núi Mác đâu thừa
Vẫn đều đang chảy do chưa cạn nguồn
Ít ra nay ở Việt Nam
Mới thành đất nước lạ lùng hơn ai
TIẾU NGÀN
(19/02/20)
**
CON VIRUT CÔ VÍT
Cái con virut lạ kỳ
Ở đâu xuất hiện khiến khi phải buồn
Tới giờ chưa rõ ngọn nguồn
Thành nghi Phòng thí nghiệm toàn chui ra
Đó là Vũ Hán đâu xa
Hay là Thủ phủ của Hồ Bắc kia
Lan truyền quả thảy lia chia
Cả ngoài biên giới đầm đìa mọi nơi
Chuyện này chưa có trên đời
Còn hơn dịch hạch ở thời xa xưa
Dịch thì ai cũng thấy thừa
Còn con Cô Vít vô hình không trung
Dân Tàu bởi vậy phát khùng
Sợ như kiểu Vệ Hồng Binh ngày nào
Tập Bình giờ cũng giống Mao
Thời đều dân sợ ối dào là vui
TẾU NGÀN
(19/02/20)
**
NGUYỄN CÔNG ĐOAN
Nguyễn Công Đoan người Hà Lam
Nhớ khi còn nhỏ thật toàn dễ thương
Giống như hột mít mọi đường
Lúc ta còn học ở trường Tiểu La
Bây giờ gần thế kỷ qua
Đoan đi tứ xứ biết là về đâu
Gặp trên Facebook chỉ hầu
Nhớ hoài Chú Bảy những ngày xa xưa
Tên là Bảy Liễng lạ chưa
Chú người cao dõng luôn cười tự nhiên
Nghe như hoạt động Việt Minh
Thời ta còn nhỏ quả tình biết sao
Giờ đây Chú ấy qua đời
Việt Minh cũng hết chỉ thời vậy thôi
Kiểu toàn quần chúng khác đâu
Đều từng lôi kéo bởi bao tuyên truyền
TIẾU NGÀN
(19/02/20)
**
NGÀY XƯA NGÀY NAY
Ngày xưa đất nước của mình
Vốn toàn hiền dịu thật tình nhân văn
Giàu nghèo cùng sống chứa chan
Dẫu còn số ít ác ôn chuyện thường
Bổng dưng “cách mạng” mọi đường
Xóa truyền thống cũ tưởng dường đi lên
Tạo thành hổn loạn lềnh khênh
Chiến chinh hai bận tênh hênh cõi bờ
Khiến dân đều phải dại khờ
Kiểu toàn dòng nước vật vờ chảy xuôi
Trong lòng dầu thảy bùi ngùi
Bên ngoài giả bộ như toàn mê say
Tuyên truyền đến độ quá tay
Biến “thần thánh hóa” kẻ này người kia
Dân đành đóng kịch lia chia
“Tung hô ca ngợi” đầm đìa núi sông
Khác đâu vạn thuở một lần
Thời xưa đâu có kiểu ngông lạ này
Vua thường ở tít cung mây
Dân đều quanh quẩn ở nơi ruộng đồng
Hai bên cách trở núi sông
Lệnh vua nào dễ tới trong lệ làng
Nước nhà dân tộc khang an
Quốc gia cường thịnh chỉ càng tự nhiên
Ngay như nhà Nguyễn trước tiên
Cả Mau từng nối Nam Quan lạ gì
Bây giờ lại thảy khác đi
Cà Mau vẫn đó còn gì Nam Quan
Hoàng Sa cũng đã đi đoong
Biển Đông lưu lại với toàn sóng to
Trường Sa cũng tắt con đò
Chỉ còn lởm chởm mối lo từng ngày
Bảy lăm tính trở lại đây
Quả bao biến chuyển đổi thay cuộc đời
Bắc Nam dù nhập hai nơi
Lòng người chia rẽ vẫn thời thế thôi
Đều toàn ngôn ngữ bề ngoài
Lòng dân tẻ nhạt khác nào dững dưng
Rộn ràng toàn Mác Lênin
Hai lần tư sản diệt thôi tan tành
Để nhằm vào hết quốc doanh
Làm cho đất nước nghèo thêm càng nghèo
Toàn vay nợ thảy nước ngoài
Tập đoàn Tư bản có bằng người đâu
Trong tay nhà nước chỉ hầu
Vinashine đó khác nào éo le
Tạo thành tham nhũng từng bè
Bởi sai nguyên lý ai dè vậy sao
Khác chi dân tộc ba đào
Pháp xong lại Nhật có nào lạ đâu
Tiếp theo học kiểu Liên Xô
Mơ hồ bãng lãng biết đâu mà lường
Chỉ đều vĩ đại tuyên dương
Đến Liên Xô sụp mới dường đổi thay
Phải đành “đổi mới” từ đây
Khác chi cơn trốt cứ hoài vòng quanh
Để rồi khởi điểm quay vòng
Toàn “tư sản đỏ” dần dần tiến lên
Khiến dân chịu cảnh “dân oan”
Ruộng vườn tan tác phải càng kêu ca
Khác chi trước đó ta bà
Trong thời “bao cấp” rên la hãi hùng
Sau khi đất ruộng “xung công”
Bo bo ăn độn ruộng đồng bỏ hoang
Tiếu lâm giờ thấy ra toàn
Bao nhiêu ảo tưởng xé toang cuộc đời
Chiến tranh biên giới mù khơi
Mười năm đau xót ai người không hay
Khác sao xương trắng máu đào
Ba mươi năm dồn lại lẽ nào đâu vui
Để làm “ý hệ” nước ngoài
Cuối cùng trớt hướt thảy về xưa nay
“Đông Phương hồng” đã xa bay
Theo Mao xếnh xáng những ngày tuổi thơ
Bây giờ đời đã già rồi
Tàu thành quay lại cách hồi hoang sơ
Tức “tư bản đỏ” ai ngờ
Làm giàu để cốt tuồn ra nước ngoài
Thật là lịch sử bẻ bai
Chỉ vì thuyết Mác có ngoài gì đâu
Nước ta ba bận trước sau
Vắt dò lên cổ dân nhằm vượt biên
Năm tư Bắc chạy vào Nam
Bảy lăm bỏ cả để ra nước ngoài
Nhưng giờ nhìn lại vẫn hoài
Nhiều anh thẻ đỏ đổi thành thẻ xanh
Đô la rủng rỉnh cùng mình
Chờ ngày thuận lợi lĩnh sang Hoa Kỳ
Thành giờ đếm lại lạ chi
Ngàn ca như thế còn gì nữa đâu
Chỉ dân ở lại là rầu
Tiếc hoài cái cảnh ngày xưa của mình
Vì giờ xã hội linh tinh
Nói nhiều làm ít quả tình vậy thôi
Bởi đều truyền thống mất rồi
Ngàn năm văn hiến nay nào còn đâu
Tam vô quả thảy khác sao
Đó đều sự thật ai nào chẳng hay
Một thời “Quốc tế” tràn đầy
Đã làm đất nước đổi thay khôn cùng
Ngày nay dẫu hết bão bùng
Vẫn còn “định hướng” lùng nhùng chưa ra
Bởi vì quán tính ta bà
Cần thêm lâu nữa mới là sạch đi
Đó đều sự thật khác gì
Bê tông đã cứng dễ chi đập nào
Mà cần tâm thức mỗi người
Vượt lên quán tính mới đều khôn ngoan
Tức là thức tỉnh thảy toàn
Tự mình sáng suốt trễ tràng vẫn hơn
Đặt đều đất nước lên trên
Xóa điều ảo tưởng ở trong cuộc đời
Hết còn giả dối vẽ vời
Hết vì quyền lợi của mình đặt trên
Hết vì ý hệ lênh đênh
Hết vì phe phái đã nên tầm ruồng
Đó là tất cả ngọn nguồn
Cách tân xã hội mới toàn thành công
Còn hoài giả dối thu đông
Khác chi hại nước có cần nói sao
NON NGÀN
(19/02/20)
**
HỘI ĐỒNG GIÁO SƯ
NHÀ NƯỚC
Giáo sư tiêu chí thế nào
Phải vào Đảng cả ai sao không cười
Còn chi khoa học ở đời
Hót theo một duột thảy đều Mác Lê
Tương lai đất nước lề mề
Chỉ vì khoa học mọi bề trống trơn
Mỗi người phải nghĩ thiệt hơn
Khom mình là chính đếch còn khách quan
TIẾU NGÀN
(19/02/20)
**
VỢ CHỒNG
Ở đời được vợ khôn ngoan
Khiến chồng mãi mãi an khang tâm hồn
Chẳng lo lắng khỏi bồn chồn
Vui điều hạnh phúc hỏi còn nói sao
MÂY NGÀN
(19/02/20)
**
NGHĨ GÌ
Hai ông này hẳn nghĩ gì
Nước toàn răm rắp thảy khi buồn cười
Chẳng qua nhờ bởi độc tài
Có gì vinh dự cho mình nào đâu
Tập Bình vai sánh Putin
Duyệt đoàn danh dự cứng đơ dàn chào
Súng bồng im lặng như tờ
Kiểu toàn tượng gỗ ai ngờ vậy sao
TẾU NGÀN
(19/02/20)
**
DẦU LÀ
Dầu là cộng sản, quốc gia
Ngoại xâm mà giết đều là hùng anh
Nên thành đâu có phân ranh
Gạc Ma cũng quý như Hoàng Sa xưa
BIỂN NGÀN
(18/02/20)
**
MỘT KHÚC TỰ TRUYỆN
Tuổi thơ cũng ở núi rừng
Cũng nghe bom đạn nổ đùng xa xa
Đó thời đánh Pháp năm ba
Học trò tiểu học lớp ba lúc này
Khác chi mọi trẻ thời nay
Học đều cách mạng cùng yêu Bác Hồ
Nào hay vận đổi thế nào
Sau năm tư lại về vùng Quốc gia
Từ đây học thảy bao la
Học toàn lịch sử nước nhà thế thôi
Xưa và cận đại ra sao
Với toàn khoa học khiến đều mê say
Để rồi khi đó đến nay
Óc đầu cảm thấy hoàn toàn tự do
Lớn lên thêm lại tò mò
Học về triết học óc càng hiên ngang
Nên giờ nghĩ lại nguồn cơn
Con người nhân bản mới nên con người
Còn đều chính trị một chiều
Chỉ làm vong bản con người lạ sao
Vậy nên lòng mãi tự hào
Cả thời học thuật ở vào Miền Nam
Tự do khai phóng mở mang
Chẳng cần chính trị với toàn chính em
Làm cho trí tuệ lớn lên
Được toàn tự chủ khách quan mọi điều
Chẳng hề suy nghĩ một chiều
Để làm óc não phải nghèo hẳn đi
Thành ra lịch sử khác chi
Phải luôn trong sáng mới thì văn minh
Nếu đều gò ép tận tình
Con người mất gốc chỉ thành cô đơn
ÁNH NGÀN
(18/02/20)
**
CÂY KEM ĐẦU TIÊN
Lần đầu mới được ăn kem
Bởi người hàng xóm tốt lòng mua cho
Nhưng vì lại quá đắn đo
Sợ cây kem chảy đổ ngay nước vào
Cầm ca nước thảy tự hào
Cây kem nghĩ có dễ nào đâu tan
Chạy nhanh về tặng vội vàng
Ai ngờ nhìn kỷ đã toàn “nước kem”
Thời gian đó khoảng năm tư
Hay là năm sáu mãi chừ còn vui
Bởi thành kỷ niệm để đời
Kem cây khi ấy tên là “cà rem”
Hòa bình đã lúc vén rèm
Vừa trên mười tuổi núi rừng đi ra
Hồi cư về lại quê nhà
Quê mùa trăm thứ ai mà có hay
Tuổi thơ thuở đó Quảng Nam
Tản cư nghe tiếng dạn bom đã nhiều
Sau này vô hẳn Saigòn
Mới thành thoát được chân phèn từ đây
Vậy nên nghĩ lại cũng hay
Cuộc đời số mạng có ai nào ngờ
Học hành trôi chảy tới giờ
Nếu không “đì” cũng mút mùa cà na
TẾU NGÀN
(18/02/20)
**
CHỢ LÁ TÂY NINH
Chợ tiên, chợ lá Tây Ninh
Mua hang bằng lá quả tình lạ thay
Chắc giờ độc nhất trên đời
Kiểu như cộng sản thuở thời hoang sơ
Thật là sự kiện ai ngờ
Bán mua bằng lá có đâu dùng tiền
Thành ra tên cũng chợ tiên
Giống điều hoang tưởng giữa miền nhân gian
TẾU NGÀN
(18/02/20)
**
NỔI KHỔ CỦA DÂN VIỆT
Đầu tiên đánh Pháp tơi bời
Kế là đánh Mỹ một trời đau thương
Tiếp theo Pôn Pốt Cao Man
Rồi thì Trung Cộng tràn sang cõi bờ
Đều đưa hình ảnh Bác Hồ
Lên tầm chiến lược lẽ nào dân quên
Phía sau là Mác Lênin
Tương lai lịch sử nhớ in vậy hoài
NGÀN MÂY
(18/02/20)
**
BẦU TRỜI VÀ CÁI GÁO DỪA
Bầu trời chứa thảy không gian
Cả trăng sao nữa hẳn toàn tự nhiên
Ao hồ thì chứa đất bùn
Gáo dừa vẫn chứa loăng quăng muỗi mòng
Loài người cũng giống y boong
Óc đầu cao cả chứa toàn tư duy
Bình thường lo sống khác chi
Còn mà nhỏ hẹp thị phi chứa đều
NGÀN PHƯƠNG
(18/02/20)
**
CON TRAI VÀ CON GÁI
Con trai cậy cái gươm thần
Gái nghèo cứ lấy vạn phần sợ chi
Trong khi con gái có gì
Trai nghèo mà lấy uổng thì cái khiên
TẾU NGÀN
(18/02/20)
**
HÌNH ẢNH BỐ VÀ CON
Bố luôn vĩ đại thật tình
Honda bố ngự chình ình trên yên
Bự như một thớt voi thiêng
Còn con nhái bén ôm choàng vòng eo
Xe lên xuống dốc vèo vèo
Bố lòng phơi phới con đều mồ hôi
Toát ra tim cứ bồi hồi
Sợ rằng văng mất bởi ngồi đàng sau
TIẾU NGÀN
(18/02/20)
**
TRÁI DÂU TẰM
Đây là chính trái dâu tằm
Bởi vì hồi nhỏ nhiều lần vẫn ăn
Tuổi thơ quê ở Quảng Nam
Có ai không đã từng qua chuyện này
NẮNG NGÀN
(17/02/20)
**
THƯƠNG THAY
Do vì hoàn cảnh mà ra
Hay do tâm ác dể bà rải đinh
Để chồng thủ lợi cho mình
Bởi chồng ngồi đó lề đường vá xe
Xe nào chạy tới đâm nhè
Đinh ba phân ấy ruột xe còn gì
Lương tâm chó táp thảy khi
Mất đi hiền hậu con người Việt Nam
SƯƠNG NGÀN
(17/02/20)
**
ĐỀU DO Ý HỆ
Đều do ý hệ mà ra
Khiến người mê đắm chỉ là vậy thôi
Hay nhằm lợi dụng trên đời
Quyền cao chức trọng dễ nào bỏ đi
Nên toàn tin tưởng lạ gì
Vào tình dồng chí kể chi đồng bào
Chẳng phòng gian ý của Tàu
Khiến bao chiến sĩ buộc đành hi sinh
Ngày nay nhìn lại giật mình
Những gì đã mất dễ thành sửa sao
Với bao xương trắng máu đào
Một thời chễnh mảng dễ sao tìm về
Đều do đắm đuối ê chề
Gây cho hậu quả mọi bề về sau
Lớp nào chết đã thấy sao
Còn nay lớp mới phải cần tỉnh ra
TRĂNG NGÀN
(17/02/20)
**
NGUYÊN LÝ NHÂN QUẢ
Mọi điều phải có nguyên nhân
Người nay hèn nhát lỗi phần do đâu
Độc tài duyên cớ hàng đầu
Cộng thêm tẩy não khiến ra muôn phần
Sự toàn khủng bố vạn lần
Người toàn tham sống phải đành hèn ra
Tuyên truyền thêm nữa ta bà
Vừa hăm vừa dụ hỏng là thế thôi
Thành ra đều thảy vong thân
Cả anh trí thức mọi phần khác chi
Tài năng nào có chút gì
Mà toàn xu nịnh mới khi buồn cười
Chỉ do ý hệ ban đầu
Tức do ông Mác ai sao không tường
Phát ngôn sai trái tầm ruồng
Bất cần khoa học hại đều nhân gian
“Độc tài vô sản” nói càn
Làm cho dơ dáng dở dang bao người
Tưởng lầm chân lý cuộc đời
Nhưng thành ảo tưởng quả nào ra chi
Nạn nhân đều thảy khác gì
Tạo thành xâu chuỗi lấy chi không gờm
Liên hoàn quả thật không hơn
Song nguyên do chính vẫn người đầu tiên
NGÀN MÂY
(17/02/20)
**
ĐÔI TA
Đôi ta cùng ở một nhà
Vừa là đồng chí vừa là anh em
Mái nhà chung Mác Lênin
Đánh nhau nhiều trận niềm tin rã rời
TIẾU NGÀN
(17/02/20)
**
CÂU ĐỐI XƯA
Vợ cả vợ hai, tuy vậy cả hai đều là vợ cả
Chồng xưa, chồng mới, dẫu thế vẫn chỉ một chồng
Khiến làm tiếng Việt tuyệt trần
Cả ngàn câu đối phải cần nói sao
Đến như bà Điểm thế nào
Vạch đùi trắng nõn vỗ vào cho kêu
Ra câu đối học trò nghèo
Dẫu thèm bì bạch dễ nào đối đâu
TẾU NGÀN
(17/02/20)
**
ĐÙA GIAI
Chúng em đều trẻ mồ côi
Tức là cha mẹ qua đời đã lâu
Trung Tâm bỗng dán một câu
“Phụ huynh ai nấy phải nào tới ngay”
“Bởi vì dịch cúm đang nguy
Đến nhằm đón trẻ đưa mau về nhà”
Chúng em đọc thấy khóc òa
“Về nhà kiểu vậy chắc là đi mau”
TẾU NGÀN
(17/02/20)
**
“GIẢI PHÓNG” MIỀN NAM
Gọi là “giải phóng” Miền Nam
Nhưng rồi thực tế đã toàn chứng minh
Loại cờ nửa đỏ nửa xanh
Liền toàn mất biến vắng tanh lạ nào
Chỉ còn nhìn thảy cờ đào
Sao vàng ở giữa khác nào Bắc đâu
Thọ cùng với Phát mất tiêu
Đi cùng theo với sắc cờ giả danh
Từ đây biến thảy quốc doanh
Ngăn sông cấm chợ đã thành đau thương
Quan đềutừ Bắc vào thường
Đẩy liền trí thức miền Nam ra rìa
Tôn vinh“Bác” thảy lia chia
Kiểu đều Hồng Lạc xưa nào thấy đâu
Ruộng vườn dân bị tịch thâu
Đánh cho tư sản quỵ nhào lạ chưa
Toàn dân thảy thấy rõ thừa
Nhưng đều câm nín vì chưa hoàn hồn
Lạithêmvăn nghệ véo von
Của toàn Miền Bắc đưa tràn vào Nam
Học dường cũng thảy dập hồn
Học thơ Tố Hữu với toàn Mác Lê
Ngày nay vẫn thế mọi bề
Bao giờ lịch sử nặng nề trôi đi
TẾU NGÀN
(17/02/20)
**
NHẬP VÀ KHÔNG NHẬP
Đa nguyên đa đảng nhập vào
Còn như Mác xít thế nào hỡi ông
Tay Cao Đức Thái đầu đần
Cái bằng Tiến sĩ vạn phần giẻ lau
TẾU NGÀN
(17/02/20)
**
ANH EM
Một thời đều thảy “anh em”
Nhưng rồi “ý hệ” ai quên đi nào
Chiến tranh xảy đến ào ào
Liên Xô Trung Quốc tựa hồ như ta
TẾU NGÀN
(17/02/20)
**
QUỐC GIA VÀ Ý HỆ
Quốc gia tồn tại lâu dài
Cũng như dân tộc có ngoài thế đâu
Còn điều ý hệ tạm thời
Qua đi rồi hết dễ hoài còn lâu
Lại thêm nó đúng hay sai
Nếu toàn sai cả có ai ham gì
Chẳng qua cưỡng bức lạ chi
Nhưng thời gian cũng sẽ thì xóa trôi
TUYẾT NGÀN
(17/02/20)
**
GIỌNG TÀU
Qua Nam còn nói giọng Tàu
Ông già đú đởn quả hầu là vui
Nghe qua ai cũng bật cười
Khi ông kể chuyện vào “đồn” công an
Tại vì vi phạm lưu thông
Không đem bằng lái chỉ đưa “cạc” toàn
“Giấy”tờ thiếu vậy đâu oan
Mới thành bị chuyển “đồn” này “đồn”kia
TIẾU NGÀN
(17/02/20)
**
TÌNH MẪU TỬ
Mẹ già chín bốn tuổi rồi
Tới đây ngồi đó tay quàng mộ con
Hi sinh ở trận Lạng Sơn
Vào năm bảy chín đánh tan giặc Tàu
Con đi mẹ lại càng già
Kể từ dạo ấy quả là neo đơn
Trời cao có thấy nguồn cơn
Mẹ già khóc trẻ sớm hôm bạc đầu
GIÓ NGÀN
(17/02/20)
**
VẠN VẬT LUÂN LƯU
Đời luôn toàn vật luân lưu
Đến như vũ trụ cũng đâu vậy hoài
Có gì trụ mãi bao giờ
Mà hoài thay đổi vẫn điều khách quan
Thành nên danh vọng bạc vàng
Của tiền địa vịa vị phải càng thế thôi
Dẫu bao tỷ phú trên đời
Chết rồi đâu thể cái giàu mang đi
Nhiều người mới tính lạ chi
Hiến làm từ thiện còn gì nữa sao
Hóa ra “bóc lột” đồng bào
Kiểu xưa Mác nói tào lao trên đời
Bởi vì sinh kiếp con người
Phải toàn hoạt động cuộc đời mới vui
Giàu nghèo do bởisố trời
Duy lòng lương hảo khiếnthành nhân văn
ÁNH NGÀN
(17/02/20)
**
SỰ KỲ DIỆU CỦA
THIÊN NHIÊN
Thiên nhiên chẳng nói ra lời
Nhưng thường kỳ diệu ai người chẳng hay
Củ khoai cứ thử nhìn đây
Thật ta cũng có khác chi củ từ
Nhưng rồi còn phải bậtcười
Nó toàn giốnghệt của người đàn ông
Đường gânnổi rõ tồng ngồng
Nhìn vào phải ngượng cô nào dám xem
Lại thêm này nữa trái lê
Thật đâucó khác cái chi đàn bà
Bởi vì thật quá nõn nà
Khiếnhoài cân xứng củ từ ở trên
Nhìn xong đều quả đã thèm
Còn bao nhiêu cái nữa thảy nên tuyệt vời
Thiên nhiên thầy khắp trên đời
Chơi đều thượng đẳng dễ người sánh sao
TẾU NGÀN
(16/02/20)
**
CON NGƯỜI, XÃ HỘI,
PHÁP LUẬT, LỊCH SỬ
Con người vốn dĩ tham lam
Nên cần pháp luật mới làm tốt thôi
Để nhằm chế ngự bản năng
Nhưng đều pháp luật phải luôn trong lành
Thế mà Các Mác lanh chanh
Bảo tương lai sẽ nào cần luật đâu
Thiên đường cộng sản đều hầu
Người toàn tự nguyện có sao khác gì
Cả tiền tệ cũng dẹp đi
Vật toàn trao đổi có thì lạ sao
Làm tùy sức hưởng tùy cầu
Ngày nay mới thấy Mác hầu toàn điên
Bảy mươi năm chỉ huyên thuyên
Liên Xô Trung Quốc choảng liền với nhau
Chiến tranh nhiều bận trước sau
Cả vùng biên giới máu đào xối ra
Cả sau Tàu với nước ta
Chiến tranh phía Bắc cũng mà lạ chi
Trở thành tàn ác tức thì
Gây bao ghê rợn còn gì nói sao
Trăm ngàn người chết nghẹn ngào
Nói chung đều thảy đồng bào của ta
Ngày nay ai cũng thấy ra
Thật điều cay đắng bao la bạt ngàn
Nhưng đều sử chép nhập nhùng
Mười ngàn trang thảy có từng nói đâu
Chỉ dành 11 dòng thôi
Nói về cuộc chiến quả thời éo le
Trong khi trước đó ai dè
Đem thời đánh Mỹ chẻ hoe nói thường
Kểchung trên cả ngàn trang
Với đều cả chục ngàn dòng lạ sao
Thành ra “ý hệ” mới cao
Còn vì đất nước dễ nào khua to
Đó dều tất cả lý do
Ngày nay đất nước ta nào hơn ai
Bởi theo“ý hệ” dài dài
Tự do dân chủ đâu nào cần chi
Một vì ý hệ mê ly
Hai vì đặc lợi lạ khác nữa sao
Thành ra lịch sử ba đào
Ngàn năm văn hiến lẽ nào không thương
Để rồi nhầm lẫn mọi đường
Khiến cho lịch sử phải dường éo le
Vậy nay phải nói mà nghe
Người khôn kẻ dại lại nhè lẫn vô
Tinh hoa dân tộc còn nào
Mà còn ba rọi ối dào là vui
Bao người lấy đó ngậm ngùi
Bao người cho đó cuộc đời tiếu lâm
Chỉ dân vẫn mãi âm thầm
Đâu nào tiếng nói dễ thành thoát ra
Mà luôn phải thảy ngợi ca
Lẫn bao trí thức ba hoa chích chòe
Mất đi sử học vậy hè
Nhằmtoàn trang điểm hoa hòe lạ chi
Ngàn năm sau quả còn gì
Chỉ còn trống rỗng mới khi buồn cười
Dẫu ai yêu nước thương nòi
Biết chi sự thật của hồi xa xưa
Thành ra nói mấy cũng thừa
Bởi toàn hư hoại mọi điều khách quan
Biết chi sự thật thảy toàn
Biết chi chân lý mới càng hẩm hiu
MÂY NGÀN
(16/02/20)
**
TẬP THỂ VÀ CÁ NHÂN
Tập nào hơn tập toàn dân
Nên thành tập Đảng có cần nói chi
Nó đều thiểu số lạ gì
Trò chơi lộn ngược thảy khi buồn cười
Toàn dân đều những con người
Phải cần bình đẳng phải cần tự do
“Độc tài vô sản” chỉ ngu
Mác phùa bậy bạ thiên thu dại khờ
Khác nào trí tuệ lơ mơ
Gạt lừa nhân loại ai ngờ thế sao
Làm cho lịch sử nháo nhào
Làm cho nhân thế nghẹn ngào một khi
Nên giờ Mác phải dẹp đi
Trăm năm đã đủ còn gì nữa sao
Để về tôn kính đồng bào
Mới là yêu nước lẽ nào lại quên
Chỉ vì Mác kiểu gàn điên
Thảy toàn mê tín Hegel dại khờ
Tin càn “biện chứng” lơ mơ
Đều vô căn cứ vật vờ khác đâu
Làm cho nhân loại phải rầu
“Địa đường” ảo tưởng có sao được à
Khác gì lừa dối ta bà
Mác thành phản động quả là lạ chi
NGÀN KHƠI
(16/02/20)
**
KẺ CHIÊN BÁNH XÈO
Ở XỨ QUẢNG NAM
Một tay phân phối đồng đều
Khác nào kiểu đổ bánh xèo Quảng Nam
Ta ngồi ở giữa đàng hoàng
Chung quanh thiên hạ phải toàn đợi trông
Chờ ta chọn lựa múc đong
Chiên từng chiếc bánh sao cho rực vàng
Ta thành chủ xị thảy toàn
Ai xem trố mắt phải càng phục ta
TIẾU NGÀN
(16/02/20)
**
LỖI Ở AI
Cổng chào tiếc chút chiều cao
Xe hàng chạy đến thì toi lạ gì
Độc tài cũng vậy khác chi
Dân cao quá khổ khó thì chui qua
Trừ anh bé nhỏ ta bà
Lùn đều cũng lọt hóa ra tự hào
Tự do dân chủ cần nào
Kiểu như con cún hàng rào cản đâu
TIẾU NGÀN
(16/02/20)
**
CON ĐƯỜNG CÁI QUAN
Khởi đầu người Bắc vô Trung
Dừng chân một chút rồi Nam đi vào
Chàm, Miên đều phải chạy ào
Nay cùng thống nhất ba miền với nhau
300 trăm năm thảy trước sau
Giờ đây 54 gốc đều cùng anh em
Quên đi ý hệ cùn mằn
Rồng Tiên một cõi mới nên huy hoàng
MÂY NGÀN
(16/02/20)
**
KHÁC NHAU VÀ GIỐNG
NHAU
Khác vì ý hệ mới cao
Ngoài ra đều thảy đồng bào như nhau
Đồng bào dễ tự đánh sao
Chỉ vì ý hệ tào lao xen vào
Nó toàn đến thảy từ ngoài
Tức đều du nhập có nào khác đâu
Nếu giờ loại bỏ trước sau
Con dân cả nước tất thương nhau hoài
DẶM NGÀN
(16/02/20)
**
CHIẾN TRANH VÀ HÒA
BÌNH
Chiến tranh tệ hại mà thôi
Nhưng người đánh trước tất người nối theo
Cả hai thực sự đều lèo
Nhưng hoài lèo nhất chính người gây ra
Bởi do mọi cuộc can qua
Giết nhau máu chảy hẳn là tự nhiên
Máu đào xương trắng khắp miền
Trừ anh cầm chịch thảy đều nạn nhân
Nên giờ phải nói cân phân
Chiến tranh ý hệ vạn phần trớ trêu
Tin càn một thuyết lêu bêu
Toàn vô căn cứ làm nghèo nước non
Dân luôn chỉ muốn sống còn
Nhưng vì bắt buộc mới thành ra chi
Độc tài bởi vậy lạ gì
Chính là đầu mối mọi điều thế gian
Cãi nhau trấn ápngu toàn
Đánh nhau cưỡng chế dã man khôn lường
Nguyên nhân nếu chuyện bình thường
Cũng là vô lý huống gì “niềm tin”
Tuyên truyền càng lại vô duyên
Cốt nhằm huyễn dụ niềm tin giả đò
Vậy nên dân chủ tự do
Mới điều hòa hợp giữa người với nhau
Nói chung từ trước đến sau
Cái gì chính nghĩa vẫn luôn lâu bền
Đó dùng lý trí làm nền
Chẳng toàn mù quáng chỉ vì “lòng tin”
Dẫu sao nay đã hòa bình
Bỏ qua chuyện cũ giữa mình với nhau
Dẹp đi cuồng tín trước sau
Mới thành hòa giải cùng nhau giữa mình
Nay đều lớp trước qua nhanh
Đúng sai đều thảy cùng tranh xuống mồ
Lớp đi dựng lại cơ đồ
Đều toàn độc lập tự do mới cừ
Mác Lê chủ nghĩa đến chừ
Có nào chân lý trên đời khách quan
Bỏ đi chưa phải muộn màng
Mới cho triễn vọng rồng vàng bay lên
NON NGÀN
(16/02/20)
**
THƠ CÓ VẦN VÀ
THƠ KHÔNG VẦN
Hễ thơ thì phải có vần
Bởi không thì hỏi có cần thơ chi
Văn xuôi cũng vậy khác gì
Thành như giả mạo dễ khi không cười
Kiểu thơ như vậy lạ đời
Giống như âm nhạc chẳng hề hợp âm
Hay là hội họa toàn hâm
Vẽ tranh màu sắc đâm sầm vào nhau
Làm thơ như vậy bảo hay
Chăng qua khuất lấp đặt bày tự do
Vần nghèo thành phải so đo
Vượt qua lỗ trống khiến cho người cười
Bởi ai không biết ở đời
Múa rìu mắt thợ ơ hờ được đâu
Thành ra vần phải trước sau
Thơ không vần chỉ kiều hầu giả nai
Ý thơ dầu thảy bao tài
Nhưng vần không có khác sao vụng về
Nên vần như áo mặt ngoài
Tạo bao vẽ đẹp đều lòi ở đây
Tức vần theo kiểu thức thơ
Tùy vào thể loại cân đối vào
Có đây cứng nhắc lẽ nào
Mà vần linh hoạt tựa hồ dòng trôi
Ý thơ là tiếng của trời
Nhưng vần là điệu của người thế gian
Cả hai hòa hợp vào toàn
Mới lam cho thảy thơ càng thành hay
Giống hoa màu sắc thêm say
Còn thêm hương nhụy mùi bay nồng nàn
Đó đều vẻ đẹp thơ toàn
Cổ kim vẫn thế nói càn làm chi
Nên thành múa dở lạ gì
Lại chê đất lệch mới khi buồn cười
Thơ cần đòi hỏi chu toàn
Bởi là nghệ thuật phải càng nâng niu
Nguyễn Du ai cũng thấy nhiều
Thơ như ngọc bích mọi điều đều hay
Đâu duy hình thức riêng tây
Nội dung cũng vậy xưa nay khó bì
THƠ NGÀN
(15/02/20)
**
VIỆT NAM QUỐC GIA
VÀ VIỆT NAM CỘNG SẢN
Quốc gia từng có đã lâu
Nhiều ngàn năm mãi thiên thu vẫn còn
Trong khi cộng sản mới toàn
Từ Liên Xô cũ đưa tràn vô đây
Tức sau Thế chiến thứ hai
Nhật qua hất Pháp thành ta được nhờ
Tiếp theo Nhật lại đầu hàng
Kết xong Thế chiến ta toàn tự do
Trần Trọng Kim chưa ra
trò
Việt Minh nổi dậy khiến làm tan tành
Quốc gia phải bỏ chính quyền
Chuyển qua Cộng sản Bác Hồ lập ra
Pháp bèn quay lại nước ta
“Công dân Vĩnh Thụy” xót xa chuyển mình
“Quốc gia thân Pháp” định hình
Hai phen chiến trận linh đình đôi bên
Điện Biên đã thảy vang rền
Chia đôi đất nước lập nên quần hùng
Bắc thì Duẩn, Giáp, Chinh, Đồng
Nam thì Nhu Diệm một lòng phân tranh
Đánh vùi lắm bận bất phân
“Chia đôi thế giới” Mỹ nhanh nhảy vào
Cờ vàng đánh với cờ đào
Chiến tranh tới tấp ào ào xảy ra
Hòa bình Hiệp ước Bảy ba
Chỉ nhằm bánh vẽ cốt là bảy lăm
Miền Nam thua trận oái oăm
Chỉ còn Miền Bắc rần rần tiến vô
Đều theo chính sách Liên Xô
Để lên cộng sản nháo nhào khác đâu
Chỉ khi Xô đã rã rồi
Đành làm “đổi mới” hướng về Trung Hoa
Bất ngờ chiến sự xảy ra
Tròn mười năm tiếp xót xa mọi bề
Giờ thì cũng thảy đề huề
Dầu bao hậu quả nặng nề xảy ra
Bởi vì do thảy can qua
Làm cho Nam Bắc khó mà họp nhau
Chỉ đều thống nhất bề ngoài
Còn trong lòng vẫn u hoài nỗi xưa
Nhất là ba triệu Việt kiều
Trên toàn thế giới còn đều chua cay
Nên nay hòa giải mới hay
Nhưng mà hòa giải nói ngay cách nào ?
Nếu nhằm khuynh loát nặn nhào
Dễ chi kết quả lẽ nào không hay
Trừ vài tên thảy cùi đày
Hoàng Duy Hùng ấy bậc thầy bưng bô
Hay là tay Nguyễn Phương Hùng
Chỉ loài đĩ cạn dễ nào quốc gia
Chỉ dân kia mới thiết tha
Hai bên Nam Bắc chan hòa cùng nhau
Đó đều dân sự chỉ hầu
Còn trong “chính trị” dễ nào xóa đi
Luôn còn đỏ hoắc y sì
Luôn còn vàng rực thảy khi buồn cười
Khác nào nước lửa hai nơi
Nói điều “hòa hợp” chỉ đều éo le
Vậy nên đúng mức đây nè :
Coi như “Trịnh Nguyễn” đã từng phân tranh
Đều toàn “dân quốc” hai bên
Có chi cộng sản để nên phân kỳ
Chỉ vì thuyết Mác lạ gì
Nó đâu có đúng lý nào mãi theo
Làm cho dân tộc èo sèo
Làm cho đất nước thảy đều phân chia
Nên nay Tổ quốc quay dìa
Anh em dòng máu phải ngồi lại nhau
Quốc gia dều thảy trước sau
Quên đi quá khứ chờ ngày vinh quang
Mới là thực tế thiên đàng
Bàn tay vun đắp ta toàn vậy thôi
Cần đâu bắt bóng thả mồi
Thiên đường cộng sản thảy rồi có đâu
Chẳng qua do Mác tào lao
Nói điều không tưởng lẽ nào mà tin
Ngày nay chân lý đi tìm
Chính là hòa hợp trong vòng quốc gia
Cùng chung xây dựng nước nhà
Thảy con dân Việt đều là như nhau
ĐẠI NGÀN
(15/02/20)
**
TÀI NĂNG VÀ CON NGƯỜI
Mỗi người như thể cây hoa
Tài năng vẫn phải nở ra dần dần
Trăm năm mới trọn mọi phần
Tự do dân chủ thảy cần bao nhiêu
Nhưng xưa Các Mác nói liều
“Độc tài vô sản” thảy đều thành ngu
Dân Nga từng dại thiên thu
Làm theo lời Mác khác đâu buồn cười
Đó là Cách mạng tháng mười
Làm hư thế giới cũng nào tới đâu
Bảy thập niên vẫn đổ nhào
Khác gì kiểu bọt xà phòng tan đi
Con người phung phí lạ gì
Nhân tài chỉ hóa cu li trên đời
Nhục nhằn xuống cấp mọi nơi
Nhân văn chà đạp quả thời khác chi
Bởi người nào có hay gì
Chỉ loài sinh vật khiến khi thảy quèn
Khi mà triệt hết tinh thần
Chỉ còn thân xác vạn phần éo le
Mác nhằm duy vật te te
Cấp đời như đất ai dè vậy sao
“Độc tài” lầm tưởng là cao
Rốt thành phản động hại bao nhiêu người
PHƯƠNG NGÀN
(15/02/20)
**
TỤI BÉ CÁI LẦM
Mấy thằng ngu tưởng mình khôn
Thích đòi sửa chữ Việt Nam lạ kỳ
Ngu si còn biết cái chi
Hứng nhằm làm bậy lạ gì nữa sao
Biết gì nguyên lý thế nào
Biết gì khoa học lại nhào làm le
Biết gì nghệ thuật đâu hè
Chữ mình tuyệt đẹpsửa làm thành dơ
Trần Tư Bình, Úc hiện giờ
Kiều Trường Lâm nữa tay mơ rõ ràng
Thằng sau đang ở Việt Nam
Thảy toàn đạp cứt của tên Bùi Hiền
Mới thành khoe mẽ huyên thiên
Hiểu chi ngôn ngữ làm điên cái đầu
Kiểu toàn một lũ lâu nhâu
Ếch nằm đáy giếng tưởng hầu chim ưng
TẾU NGÀN
(15/02/20)
**
ẢNH LẠ
Ông thì cằm dưới có râu
Mồi bà hút thuốc chỉ hầu tự nhiên
Nhưng đừng có nghĩ huyên thiên
Đó là Steinbeck nhà văn Hoa kỳ
TẾU NGÀN
(14/02/20)
**
LÀM GIÁO DỤC
Người làm giáo dục quả hay
Nếu toàn nói ngọng thì thầy cũng thua
Học trò nghe thấy ngỡ đùa
Kiểu như ông Nhạ thảy chưa đâu từng
TIẾU NGÀN
(14/02/20)
**
TIẾNG CÓ DẤU
Một lần qua Đức để chơi
Thấy tràn tiếng Đức vốn thời đã quen
Tới khi sang Tiệp tưởng răng
Chữ đều có dấu giống toàn Việt Nam
TẾU NGÀN
(14/02/20)
**
KHẨU TRANG
Đã sinh trong bức màn tre
Hay là màn sắt khỏe re cuộc đời
Bịt mồm chẳng nói nên lời
Khiến giờ virut càng thành thói quen
TẾU NGÀN
(14/02/20)
**
TUYỆT VỜI
Tiếng ta thứ tiếng tuyệt vời
Cứ che một chữ khiến Trời cũng thua
Ở đây như bánh phồng cua
Chữ a che khuất hóa cu thảy phồng
TẾU NGÀN
(14/02/20)
**
TẬP CẬN BÌNH
VÀ THÁI ANH VĂN
Hai bên cùng nói tiếng Tàu
Nhưng bên ý hệ bên thì toàn không
Khiến giờ mới thấy tỏng tong
Mối nguy ý hệ sợ hơn dịch tràn
Anh Văn bởi vậy cấm toàn
Khẩu trang xuất khẩu Đài Loan sang Tàu
Cận Bình tức khí chưởi nhầu
Anh Văn cứng cựa cũng nào sợ chi
TẾU NGÀN
(14/02/20)
**
TUYÊN TRUYỀN
VÀ LÂY TRUYỀN
Thành công nhờ bởi tuyên truyền
Corona virut lại hiền hơn kia
Nó lây lan thảy lia chia
Nhưng nào cần chút tuyên truyền gì dâu
TIẾU NGÀN
(14/02/20)
**
XANH VỎ ĐỎ LÒNG
Cây dầu đu đủ trái dưa
Võ xanh tuy vậy vẫn ưa đỏ lòng
Cắt ra mới biết tỏng tong
Bảy lăm ngày ấy ai còn nhớ không
Nguyễn Hữu Thái, Trịnh Công Sơn
Lên Đài phô diễn thảy hơn ai kìa
Cuối cùng vẫn phải ra rìa
Bởi vì lai giống đâu nào căn cơ
TẾU NGÀN
(14/02/20)
**
CON NGƯỜI VÀ THÔNG
TIN
Một nhằm bóp méo thông tin
Hai thông tin thiếu cũng thành vậy thôi
Con người hóa chỉ đều tồi
Kiểu như dịch cúm cứ rồi tràn lan
Đã gần thế kỷ xốn xang
Nạn thông tin giả ai toàn không hay
Đọc lên tất thấy cùi đày
Tuyên truyền thảy kiểu giấu đầu hở đuôi
TẾU NGÀN
(14/02/20)
**
TRÁI TỎA DƯƠNG
Trái này tên trái tỏa dương
Chơi vào nó cứng nó cương thấy mồ
Nên chi cô gái vùng cao
Ngang nhiên bày bán có nào sợchi
Để ai ham cứng tức thì
Vào mua dùng đặng thày khi biết liền
Nếu mềm thì trả lại tiền
Bởi cô từng thử có hèm gì đâu
TẾU NGÀN
(14/02/20)
**
TRỜI HẠI
Cận Bình muốn được làm vua
Còn kiêm Tể tướng trời nào có tha
Làm sinh con cúm Corona
Khởi đầu Vũ Hán thành ra hại Bình
TẾU NGÀN
(14/02/20)
**
ĐẦN ÔNG
Đàn ông chỉ dắt một bà
Hoặc là bồ nhí bà nhà vậy thôi
Dâm nào cùng dắt cả hai
Để nhào cắn lộn mấy ai không cười
TIẾU NGÀN
(14/02/20)
**
KỶ NIỆM ẤU THƠ
Ra Hội An gọi là đi Phố
Tới Đà nẵng lại bảo đi Hàn
Ngày nay hết kiểu vậy toàn
Bởi non thế kỷ đời càng đổi thay
Lúccòn nhỏ phải ra Phố học
Để lớn lên Hàn chốn đi thi
Tú tài hai lượt lạ gì
Ngày nay nhìn lại thấy thì cũng nhanh
Thuở đi học “đắp mô”đều khắp
Ngồi trên xe mà sợ hú hồn
Cả qua Bà Réng, Hương An
Cũng còn sợ nữa huống hồ là đâu
Lên đại học vẫn hầu như vậy
Nhấtlà ngang Rừng Lá phải run
Quảng Nam vô tới Saigon
Bảy lăm mới hết nỗi này vậy thôi
TẾU NGÀN
(14/02/20)
**
QUYỀN THÔNG TIN VỀ
SỰ THẬT KHÁCH QUAN
Con người gắn với thông tin
Nhất là sự thật khách quan trên đời
Đó toàn hữu ích mọi thời
Cấm loan tin thật hại người còn chi
Chuyện Tàu nay cũng khác gì
Cấm ngăn họ Lý quả khi buồn cười
Trở thành tệ lậu nhất đời
Con virút đó rụng rời lan ra
Làm cho Vũ Hán xót xa
Chứng minh Tàu thảy xấu xa ai bằng
Corona giờ đã lan nhanh
Ra toàn thế giới ngọn ngành là đây
Độc tài tai hại kiểu này
Chỉ vì ông Mác cùi đày ba hoa
U mê “giai cấp” ta bà
“Độc tài vô sản”bộ mà khác sao
Khiến cho “cơ hội” nhảy vô
Nhiều tay lợi dụng nháo nhào tôn vinh
Nhân danh “giai cấp” linh đình
Lại vì quyền lợi riêng mình vậy thôi
Dân ngu đâu biết trên đời
Lúc đầu mê lú sau thời nhốt vô
Độc tài khép kín vòng rào
Tự do dân chủ còn nào nữa đâu
Tuyên truyền giả dối toàn hầu
Qua gần thế kỷ ai nào không hay
Làm nên thực tế cùi đày
Là toan xã hội thảy đều vong thân
Chỉ nhằm lợi ích cá nhân
Cùng là phe nhóm rần rần thế thôi
Ngoài đều miệng lưỡi đầu môi
Hát toàn “xã hội”lẽ đâu không cười
Chẳng qua chứng bệnh con người
Treo dê bán chó vốn đều vô duyên
Giờ đây chuyện đó nhãn tiền
Con Covi D. 19 quả liền nhân lên
Người đân nay thảy biết lềnh
Tự do dân chủ luôn hơn độc tài
Nhân văn mới có hòa hài
Độc tài chỉ khiến làm đời phi nhân
Lỗi này do Mác muôn phần
Bởi từng sử dại một lần gây ra
Biến thành nên cảnh chiều tà
Trên trăm triệu mạng xót xa lìa đời
Khác nào virut hiện giờ
Tung hoành thế giới sẽ ngày nào xong
Chỉ do đời thảy đèo bòng
Dùng điều giả dối mà đong lòng người
Biến thành giun dế trên đời
Nhân quyền mất cả dễ người ra chi
Chỉ còn toàn loại cu li
Bảo sao biết vậy khác gì trớ trêu
Khiến làm nhân cách đều lèo
Toàn tuân theo lệnh eo sèo biết bao
Quyền hiểu biết đâu còn sao
Quyền thông tin nữa cũng hầu có chi
Nên Lý Văn Lượng lạ gì
Công an bắt nhốt đời thi tiêu dênh
Mất quyền sự thật thông tin
Mất quyền được sống đâu nên con người
Phải toàn vong bản bầy đàn
Truất quyền hiểu biết thông tin của mình
Để còn như đám bùn sình
Chỉ vâng theo lệnh thật tình thế thôi
Dười quyền số ít vài người
Còn gì độc lập còn nào tự do
Còn đâu dân chủ ra trò
Mà toàn quỵ lỵ co ro mọi điều
Nhân danh đủ thứ cho nhiều
Còn về thực chất thảy đều trống trơn
Khác nào đó chính nguồn cơn
Vong thân nhân nhân loại còn hơn bao giờ
Mác làm thế giới toàn khờ
Có gì “giải phóng” con người nào đâu
Mà thành phản động trước sau
Giật lùi lịch sử về hầu hoang vu
DIỄM NGÀN
(14/02/20)
**
SƯU TẬP THƠ LỤC BÁT
DÂN GIAN THÔN QUÊ
Sáng nay chồng tớ đi cày
Có sang làm tí ban ngày thì sang
Đàn kêu tích tịch tình tang
Ru con chàng hát anh sang ngay giờ
Đang chơi có tiếng chồng về
Giữa cơn gắn bó mọi bề buông ra
À ơi còn tiếc được a
Phải mau núp xuống dưới bồ khoai lang
Thời may chồng bận rủa chân
Tốc bồ chàng lén vội vàng chui ra
Vạch rào để chạy cho xa
Đi đời hai đứa còn đâu là tình
Sáng mai chồng lại đi làm
Nàng bèn cất tiếng giục chàng qua chơi
À ơi chàng buộc nhắn lời
Qua chơi để trốn trong bồ hả em
TẾU NGÀN
(14/02/20)
**
BÁC VÀ HOA
Mọi nơi chỉ Bác và hoa
Còn người chân chất thật thà có đâu
Toàn nhằm tâng bốc trước sau
Diễn văn đại hội thảy hầu vậy thôi
Nên thành đọc Phạm Thị Hoài
Cùng trong bài viết đều lòi cả ra
Quả thương dân tộc chúng ta
Nay do những kẻ ba hoa trị vì
TẾU NGÀN
(13/02/20)
**
CON NGƯỜI VÀ ĐẤT NƯỚC
Việt Nam dân tộc không tồi
Nhưng về đất nước dễ nào hơn ai
Ngày xưa đánh Pháp bị thua
Bởi do quan dại còn vua chỉ hèn
Tới kỳ Cách mạng bốn lăm
Thay vì dân tộc chỉ làm Mác Lê
Liên Xô ghịt thảy mọi bề
Sau thì Trung Quốc nặng nề tới nay
Cuối cùng Xô đã báy bay
Còn như Trung Quốc đến nay hay gì
Cả hai cuộc chiến làm chi
Thiên đường đâu thấy vẫn thì huênh hoang
Đó đều thực tế thảy toàn
Con người độc lập tự do đâu còn
Thảy thành truyền thống bầy đàn
Tôn thờ lãnh tụ kiểu nào giống ai
Khác gì như cách Cuba
Khác gì loại dạng ba hoa Bắc Hàn
Trong khi ngoài nước hiên ngang
Nhân tài đâu hiếm có toàn thua ai
Chẳng qua lịch sử bẽ bai
Trăm năm trôi giạt như bèo trôi sông
Dân hèn nịnh bợ một dòng
Dễ ai khí khái anh hùng nào đâu
Mà toàn ca ngợi trước sau
Duẩn, Đồng, Chinh, Giáp bốn ông đều thần
Bác thì Bồ Tát vạn phần
Dân ngu mức đó khỏi cần nói sao
Thế thì khoa học lẽ nào
Thế thì phát triển như người được chăng
Bây giờ thêm cả nhố nhăng
Bác thành Phật thánh miều đình nào không
TIẾU NGÀN
(13/02/20)
**
TẦNG LỚP TRÊN
Ta là lãnh đạo của người
Người nằm xuống dưới ta ngồi lên trên
Thời kỳ quá độ dừng rên
Mút mùa lệ thủy mới nên địa đàng
TẾU NGÀN
(13/02/20)
**
GIÀU VÀ NGHÈO
Mỹ theo thể chế tự do
Gần ba thế kỷ trời cho vẫn giàu
Liên Xô, Trung Quốc đến giờ
Độc tài đảng trị luôn nghèo như ai
Thành ra Mỹ đế đâu sai
Còn ta xét lại đến nay ra gì
Giàu nghèo vậy có khác chi
Tự do trước nhất mới thì lên nhanh
DẶM NGÀN
(13/02/20)
**
CHÁU BÉ VIỆT NAM
Việt Nam cháu bé dễ thương
Ngày xưa học chỉ thiên đường Liên Xô
Giờ thì Xô đã sụp nhào
Lại con virut mới vào cũng vui
Nó làm cháu phải bùi ngùi
Bịt mồm bịt miệng tối thui cuộc đời
Tương lai sáng chói xa vời
Bởi vì chẳng có hoàn toàn tự do
TIẾU NGÀN
(13/02/20)
**
NÓI LIỀU LÀM LIỀU
Ngày xưa bởi Mác nói liều
Trăm năm sau khiến tiêu điều nhân gian
Đời đầy giả dối thảy càng
Độc tài chuyên chính tội toàn Mác thôi
TẾU NGÀN
(13/02/20)
**
NGÔN NGỮ BÌNH DÂN
Việt Nam ngôn ngữ bình dân
Vạn lần văng tục luôn cần kèm theo
Thấy chi “đéo, địt” là lèo
Tỏ ra anh chị ta đều văn minh
TẾU NGÀN
(13/02/20)
**
DÂN CHỦ VÀ ĐỘC TÀI
Trong dân chủ dân bầu người lãnh đạo
Trong độc tài dân chịu cảnh cu ly
Bởi dân chủ người đứng đầu phế được
Còn độc tài luôn vạn tuế lạ gì
Xưa vua chỉ người độc tài cá lẻ
Ngủm củ từ thì vua khác tiếp theo
Đảng lãnh đạo giờ là vua tập thể
Cho Mác Lê cứ còn mãi đều đều
TIẾU NGÀN
(13/02/20)
**
BIỆN CHỨNG DUY VẬT
Corona là “vật chất” thôi
Nó làm “biện chứng” Mác đời nào hay
Đỉnh cao “đối kháng” là đây
Công lao “cách mạng” phen này còn đâu
Mác xưa từng đẩy họ Mao
Ra tay giết hại 40 triệu
người
Dân Tàu đều phải rụng rời
Nay con virut mới này thêm vô
TẾU NGÀN
(13/02/20)
**
NHẬP VÀ THOÁT
Nhập vào thế giới tốt thôi
Vì nay đã thoát ra ngoài Liên Xô
Xưa kia chửi Mỹ ào ào
Nay Liên Xô rụi ta vào EVFTA
TIẾU NGÀN
(13/02/20)
**
TẬP THỂ
Giờ thì “tập thể” nghẹn rồi
Corona “chuyên chế” cấm ngồi ăn chung
Tránh lây để khỏi phát khùng
Mác Lê nay quả mới đành chịu thua
TẾU NGÀN
(13/02/20)
**
QUY TRÌNH CỦA MÁC
Xưa kia Mác thảy ồn ào
Quy đều “tư sản” đạp nhào cả đi
“Độc tài vô sản” lạ gì
Sau thời “quá độ” trở về hư không
Tức không pháp luật một dòng
Cũng không tài sản bởi đều của chung
Khác gì Mác chỉ toàn khùng
Ngày nay ngược lại não nùng biết bao !
TẾU NGÀN
(12/02/20)
**
ĐẶC THÙ
Việt Nam “mũ cối” đặc thù
Tượng trưng “cộng sản” cho dù ở đâu
Giờ con “Corona” đó vào sâu
Khẩu trang “bịt miệng” lại còn thêm vô
TẾU NGÀN
(12/02/20)
**
TỪ ĐẦU
Từ đầu đã chẳng thương dân
Chỉ thương “ý hệ” vạn phần vậy thôi
Đó đều sản phẩm Nga Tàu
Chẳng qua hậu duệ phải hầu thích nghi
Nay dầu có nói những gì
Thảy đều ngụy biện vốn thì vậy thôi
Thị trường “định hướng” phải rồi
Hết toàn “ưu việt” như hồi xa xưa
TẾU NGÀN
(12/02/20)
**
NÓI PHÀO
Thằng này qua chỉ nói phào
Nó là Thanh Quyết ai nào không hay
Thích làm não trạng cùi đày
Biểu sao nói vậy thấy ngay tầm phào
Xưa đều “ưu việt” ào ào
Cái đùng “đổi mới” lẽ nào không vui
Khác đâu chong chóng vù vù
Dân còn chỉ biết chổng khu la trời
TIẾU NGÀN
(12/02/20)
**
ĐỪNG TIN
Đừng tin lời nói con người
Những thằng dối trá có đời nào hay
Trừ ai lòng dạ thẳng ngay
Nghĩ sao nói vậy mới đều nên tin
Nếu không chúng chỉ tuyên truyền
Một thời rồi hết sợ phiền chi ai
Dẫu nằm dưới đất dài dài
Vẫn còn hệ lụy giữ nguyên trên đời
ÁNH NGÀN
(12/02/20)
**
TÌNH THƯƠNG
Tình thương có khắp mọi nơi
Núi cao rừng thẳm đều thời vậy thôi
Khỉ con khỉ mẹ quả nào
Ngút ngàn âu yếm đó là tình thương
ÁNH NGÀN
(12/02/20)
**
NGANG NHIÊN
Ngang nhiên đặt bảng giữa đàng
Cái cô gái Thượng thảy toàn tiếu lâm
Viết “ai muốn cứng để đâm
Củ này không cứng sẽ không lấy tiền”
TIẾU NGÀN
(12/02/20)
**
BA CON KHỈ
Bịt tai bịt mắt bịt mồm
Cả ba con khỉ đều toàn thông minh
Nhưng mà nhìn thảy giật minh
Con người cũng vậy cuộc đời ra chi
Nếu trong thể chế độc tài
Mọi người chỉ thế khác loài khỉ đâu
Mà mang trí tuệ con người
Buộc cần phê phán mới hoài nhân văn
GIÓ NGÀN
(12/02/20)
**
TINH THẦN XÃ HỘI
CỦA TỔNG THỐNG MỸ
ABRAHAM LINCOLN
Chiến tranh Nam Bắc vừa tàn
Lincoln đã hướng lòng về toàn dân
Coi như nội chiến mọi phần
Đồng bào nhau cả có cần thù chi
Thành nên để thảy tùy nghi
Về quê hòa nhập có gì không hay
Tiền lương cấp phát đủ đầy
Cả luôn súng đạn rõ ngay nhân tình
500.000 đó thảy cựu binh
Miền Nam chiến bại thật tình nhân văn
Có đâu giống kiểu Việt Nam
Bảy lăm thời đó toàn đem cầm tù
Đọa đày ngoài Bắc thiên thu
Chết đều trong trại “kẻ thù nhân dân”
Lỗi này Lê Duẩn vạn phần
Chỉ vì “ý hệ” chết trân trong người
Ngày nay nhìn lại thảy cười
Ngàn năm sau nữa dễ đời đâu quên
Bởi giờ chuyện cũ còn lềnh
Thảy đều ghi lại khắp trên toàn cầu
Nhân danh giải phóng tưởng sao
Ai ngờ “ý hệ” làm đầu mới ghê
Khác nào bán chó treo dê
Một thơi lịch sử mọi bề thảm thương
NON NGÀN
(12/02/20)
**
ĂN CHUNG
Ăn chung bửa khác ngày xưa
Toàn ăn “tập thể” cho vừa lòng ai
Bởi nay Lê Duẩn chết rồi
Liên Xô đã sập ta ngồi ăn chung
Nông dân vẫn gắn ruộng đồng
Bửa ăn đạm bạc mà ngon không cùng
Thời kỳ “bao cấp” mịt mùng
Ăn làm “theo kẽng” nay còn nữa đâu
LAM NGÀN
(12/02/20)
**
NGÀY XƯA NGÀY NAY
Ngày xưa “xẻ dọc Trường Sơn”
Vào Nam đánh Mỹ em toàn cười toe
Bởi vì ngày ấy quá nghèo
Động viên thúc dục có lèo được đâu
Ngày nay xã hội khác rồi
Khiến đi nghĩa vụ em luôn khóc nhòe
Qua thời lời nói huê hòe
Thấy toàn thưc tế em thành bi quan
TẾU NGÀN
(12/02/20)
**
VỀ SỰ ĐÁNH TRÁO KHÁI
NIỆM
“CHỦ NGHĨA XÃ HỘI” VÀ
XHCN
Gần non thế kỷ qua rồi
Đánh đồng khái niệm quả nào khác chi
Treo dê bán chó lạ gì
Hỏa mù đánh tráo thảy khi buồn cười
Bởi trong thế giới con người
Thành phần tử tế thường nào lắm đâu
Mà đều nhìn trước ngó sau
Óc đầu lợi dụng dễ sao chẳng nhiều
Thế gian nhiều bận tiêu điều
Chỉ vì tật xấu đồng loài vậy thôi
Tại vì yếu tố trên đời
Phải người nhận thức mới người hiền lương
Nhất là người có tâm can
Vì đời cả thảy mới toàn nhân văn
Còn đều chỉ bọn nhố nhăng
Thảy toàn cơ hội làm răng không tồi
Cho nên khoa học trên đời
Mới làm nhân tố loài người tiến lên
Còn đều cảm tính bông phèn
Gat lừa nhân loại thảy bằng như không
Nên thành đâu thể viễn vông
Mà cần thực chất mới mong đổi đời
Tức trong tầm vóc con người
Mọi điều “lý tưởng” mới đều thực thi
Vậy nên thuyết Mác khác gì
Đều toàn đánh tráo quả thì cũng vui
Tạo ra kết quả bùi ngùi
Hi sinh cho mấy cũng nào ra chi
Như Liên Xô đó lạ gì
Bảy mươi năm cũng còn chi nữa kìa
Chỉ vì khái niệm lật lìa
Hiểu rằng “xã hội” chỉ đều cá nhân !
Trong toàn ích kỷ mọi phần
Ngoài đều đóng kịch vạn lần thế thôi
Bởi nơi chế độ độc tài
Có ai thẳng thắn kiểu đời tự do !
Mà đều chỉ có quanh co
Lọc lừa để sống cần luôn vậy mà
Phải hoài nịnh bợ ta bà
Cá mè một lứa hẳn là thế thôi
Giờ Liên Xô quả đổ rồi
Nước Nga trở lại bước đường tự do
Quay về thể chế Cộng hòa
Mới điều “xã hội” chính là tự nhiên
Hoặc như các nước Bắc Âu
Đâu làm Cộng sản cũng nay ngon lành
Đến như nước Mỹ mọi phần
Dẫu là “Tư bản” vẫn toàn văn minh
Lo cho phúc lợi thật tình
Người nghèo nhắm thảy có phân biệt nào
Vậy mà Các Mác tào lao
Thổi phồng “vô sản” lẽ nào đâu khôn !
Chỉ vì mê tín dị đoan
Tin vào biện chứng thảy toàn Hegel
Thành xây nhà chẳng có nền
Gọi là “xã hội” mới thêm ngu đần
Khác gì chủ thuyết cù lần
Đánh lừa khái niệm dại khờ thiên thu
“Đấu tranh giai cấp” lu bù
“Bầy đàn” cốt nhốt thảy loài người vô
Mác thành chẳng khác tội đồ
Trăm năm “Cách mạng” có nào được chi
Giết trên trăm triệu người đi
Cuối cùng trớt hướt là gì nữa sao
Đông Âu giờ cũng còn nào
Liên Xô theo bước khác đâu buồn cười
Do đều người hại lẫn người
Dối dang khái niệm làm đời buồn tênh
Bây giờ đều thảy tênh hênh
Bởi vì thuyết Mác hớ hênh khác nào
Toàn là mê tín tưởng cao
“Độc tài vô sản” cài vào khác đâu
Thảy toàn hợm hĩnh con người
Thành vô nguyên tắc dễ nào không ngu
Khác nào lý thuyết ruồi bu
Diễn điều không tường gạt lừa thế gian
Nói chung lỗi Mác thảy toàn
Bởi vô trách nhiệm khiến càng tội to
Dốt mười biết một dại khờ
Gạt toàn nhân thế bây giờ còn kia
Gây thành mê tín lia chia
Khắp trên thế giới có nào riêng đâu
Cả như trí thức cũng hầu
Nhiều tay ba trợn tin điều vô duyên
Thành ra chân lý nhãn tiền
Toàn người chân chính mới nên ở đời
Còn đều dốt nát trời ơi
Hại toàn là chính có làm sao nên
Bởi vì xã hội tình thương
Có đâu lường gạt để tương cho mình
“Đấu tranh giai cấp” bùn sình
Mác toàn xúi dại thật tình quý chi
Con người đạo đức còn gì
Hóa như vật chỉ thì tranh
ăn
Thành ra Mác thảy nhố nhăng
Phủi toàn đạo đức cũng hằng vậy thôi
Cho đều “tư sản” khác sao
Mác phi đạo đức vô thần cộng thêm
Bởi toàn duy vật lềnh bềnh
Còn đâu ý nghĩa để thành căn cơ
Ngàn năm nhân loại tới giờ
Có ai như Mác trong đời vậy đâu
Râu xồm nhìn tưởng là hay
Ai ngờ chứa dại thảy đều bên trong
DIỄM NGÀN
(12/02/20)
**
TƯ SẢN ĐỎ
Giờ tư sản đỏ khắp nơi
Cả như trong nước cũng thời đang lên
Ra ngoài nhằm để rửa tiền
Giàu lên phất phới nước liền nghèo thêm
Độc tài quả chẳng bõ bèng
Nhiều quyền nhiều chức của tiền càng vô
Bởi xưa Mác nói tào lao
“Độc tài vô sản” nay nào khác đâu
TIẾU NGÀN
(11/02/20)
**
THI CA VÀ HỘI HỌA
Thơ luôn diễn đạt bằng lời
Riêng trong hội họa phải thời vẽ tranh
Bởi thơ hình ảnh tạo thành
Còn nơi hội họa thơ hoài tự nhiên
TRĂNG NGÀN
(11/02/20)
**
CỘNG HÒA VÀ DÂN CHỦ
Cộng hòa dân chủ đi đôi
Tạo nên bình đẳng giữa người với nhau
Độc tài thì chỉ trước sau
Công bằng xã hội quả không có gì
Chỉ đều thiểu số khác chi
Cỡi đầu dân chúng vốn thì vậy thôi
Phân chia giai cấp rõ tồi
Mệnh danh “xã hội” thảy nhằm mị dân
TẾU NGÀN
(11/02/20)
**
DÂN NGU VÀ NGU DÂN
Dân ngu dễ trị vậy mà
Nhưng dân ngu thảy còn là dân đâu
Chỉ còn toàn loại tào lao
Chỉ còn nô lệ với toàn cu li
Tây Hồ xưa đã nói gì
Nâng cao dân trí mới thì nước lên
Còn dân đều hóa cùi mèn
Tiêu tan đất nước thôi hằng nói chi
Nguyễn Viết Sơn quả lạ gì
Vô danh tiểu tốt thành khi buồn cười
Kiểu toàn bò đỏ phải rồi
Có đâu nhận thức của người công dân
Vì giờ phần lớn cù lần
Kiểu nhằm du nịnh vạn phần
tồi sao
Óc đầu bã đậu khác nào
Giống toàn giun dế lỗi vào phần ai ?
DẶM NGÀN
(11/02/20)
**
No comments :
Post a Comment