Sunday, September 24, 2023

TẬP THƠ ''KẺ SĨ" TIẾP THEO, SỐ 289

 

 

TỪ MÁC ĐẾN MAO

 

Ngày xưa Mác muốn chơi cha

“Độc tài vô sản” tỏ ra đây ngầu

Tưởng nhằm cứu giúp loài người

Ai ngờ tội lỗi lại đầy thế gian

 

Cái ngu bởi vậy rõ toàn

Bởi người đầy rẫy bản năng đâu tường

Cầm quyền khó bỏ mọi đường

Tha hồ lạm dụng hẳn thường vậy thôi

 

Hóa ra thuyết Mác chỉ tồi

Thông minh đâu có mà đều đáng khinh

Nói nơi làm ngõ bùn sình

Dân nào giải phóng mà thành cu li

 

Bởi vì chuyên đoán lạ gì

Toàn vua một cõi quý chi dân tình

Bịt mồm dân phải nín thinh

Tự do dân chủ quả tình còn đâu

 

Mao như Hoàng đế vậy hầu

Giết người thảy tợn còn hơn Thỉ Hoàng

60 triệu chết phải chết oan

“Độc tài vô sản” Mác toàn dạy cho

 

Tiệt tiêu dân chủ tự do

Đời toàn nịnh bợ để sao sống còn

Phi nhân như vậy quả toàn

Mọi người bình đẳng có càng còn sao

 

Vậy nhưng không Mác dễ Mao

Mác là trước nhất đầu tàu khác chi

Đưa ra lý thuyết dị kỳ

Gạt đời một bận thảy khi buồn cười

 

Bảo rằng “giải phóng” loài người

Lại thành nô lệ tội đồ Mác đây

Riêng người cộng sản cũng hay

Họ vì nhẩm lẫn đều toàn nạn nhân

 

Bởi trong guồng máy mọi phần

Phải toàn tuân thủ khỏi cần nói sao

Bởi vì họ vẫn trước sau

Đều là quần chúng có đâu khác gì

 

Lúc đầu tưởng bở mê ly

Vô rồi mới biết dễ gì nào ra

Vòng quay cứ thế ta bà

Đều trên nắm chốt xót xa được gì

 

Phải thành mánh lới nhiều khi

Đua nhau tranh thủ mới thì vươn lên

Khác nào thuyết Mác chỉ quèn

Đẩy đưa thiểu số ngồi đầu trên dân

 

Đó là hậu quả mọi phần

Nhân danh “giai cấp” chỉ cần thế thôi

Để thành lợi dụng tơi bời

Đều lã bánh vẽ ai người không hay

 

Trong khi thế giới xưa nay

Tự do dân chủ khiến đời đi lên

Mới thành phát triển vững bền

Người cùng bình đẳng mới toàn phát huy

 

NON NGÀN

(11/02/20)

 

**

 

CỒN

 

Bây giờ dịch thảy toàn ồn

Nên cần luôn nhớ dùng cồn rửa tay

Cồn là một thứ rất hay

Chận con vi rút của Tàu lây sang

 

Khiến Corona được an toàn

Để khi giở cái khẩu trang ngại gì

Cồn làm nó phải tiêu đi

Vậy ai thắc mắc điều gì nữa không

 

TIẾU NGÀN

(11/02/20)

 

**

 

KINH HỒN

 

Bây giờ nhìn lại kinh hồn

Tăng Tầm ngày trước đâu còn nhận ra

Bởi đây nhan sắc tuổi già

Sau gần thế kỷ quả là cũng vui

 

Thời gian qua thảy ngậm ngùi

Nó trôi đi mãi có bao giờ dừng

Đồng hồ cũ vứt đi toàn

Đâu cần sửa nữa thêm càng thảnh thơi

 

LAM NGÀN

(11/02/20)

 

**

 

NHÌN XA VÀ NHÌN GẦN

 

Ồng trên là để nhìn xa

Còn như ống dưới để ta nhìn gần

Nhìn xa chim chóc mọi phần

Nhìn gần lại thấy chỉ toàn trứng thôi

 

TẾU NGÀN

(11/02/20)

 

**

 

SỰ HỦY HOẠI

CẢ DÂN TỘC

 

Đọc vào liền thấy nực cười

Nguyễn Mai thằng chó bốc Hồ Chí Minh

Xem bèn gai ốc cùng mình

Lỗi này nguyên trước chỉ do “Bác Hồ”

 

Bởi toàn “Bác” thích nặn nhào

Gần non thế kỷ con người khác đâu

Dân ta phải sủa gâu gâu

Nhiều tên tôn “Bác” lên hầu “thánh minh”

 

Thằng Nguyễn Mai mới bùn sình

In lên báo giấy quả kinh không nào

“Đại Bồ Tát là Bác Hồ”

Trong khi “Bác”tục chớ nào Phật đâu !

 

Khác chi lịch sử dãi dầu

Ai làm dân tộc ngu hầu hôm nay

Duẩn, Đồng, Chinh, Giáp cũng hay

Bốn ông đầu mối còn ai lạ gì

 

Ông Hồ thành thánh khác chi

Kiểu người cộng sản quả khi buồn cười

Coi dân toàn lũ đười ươi

Còn coi đất nước chỉ đều mo cau

 

Trong khi “Bác” ở Moscu

“Bác” về trong nước chỉ như con người

Noi theo cách mạng tháng Mười

Để làm cộng sản nước mình khác sao

 

“Bác” là cán bộ cờ đào

Một lòng Lê Mác ào ào thuở xưa

Pháp hay cả Mỹ đánh bừa

Trường Sơn cũng đốt hỏi thua ai nào

 

Bác coi “Quốc tế” mới cao

Muốn chi thành Phật lẽ nào không hay

Vậy mà cả bọn cùi đày

Cùng nhau dua nịnh kể đâu dân mình

 

ĐẠI  NGÀN

(11/02/20)

 

**

 

TỪ “DUY VẬT BIỆN CHỨNG”
ĐẾN “DUY VẬT LỊCH SỬ”

Hỏi đùa ông Mác một câu
Ông nay đã chết trả lời cho vui
Giờ sao thiên hạ ngậm ngùi
Con “corona virut” ông thời biết không ?

Trước đây “aid” cũng đã từng
Ở đâu kéo đến chạnh lòng thế gian
Dầu xưa ông nói phang ngang
“Vật” đều “biện chứng” thảy còn đúng chăng ?

Vời toàn “phủ định” pằng pằng
Hai đầu “đối lập” cứ căng ra hoài
Tự cho lý luận tuyệt vời
Đời như toán học lẽ nào chẳng ngu ?

Để cho bao kẻ ruồi bu
Gập đầu tụng mãi chổng khu lên trời
Nhưng nay có chuyện lạ đời
Vì đâu đưa đến ông thời nói đi !

TẾU NGÀN
(10/02/20)

 

 

 

 

 

 

 

 

 

**

 

ĐIỀU NGU DỐT VĨ ĐẠI

CỦA CHÍNH CÁC MÁC

 

Cái cây từ hạt sinh ra

Tức là mầm giống phải điều đầu tiên

Khách quan điều ấy nhãn tiền

Dễ nào đá sỏi biến thành được cây

 

Khác nào “duy vật” dại ngây

Thành ra Các Mác khó khôn được nào

Tiền đề thảy chỉ tào lao

Viết ra “học thuyết” tầm phào khác chi

 

Cứ coi vũ trụ là gì

Nếu đều “vật chất” quả thì vu vơ

Bởi vì hiện tượng bề ngoài

Tất toàn vật lý chỉ hoài vậy thôi

 

Mác toàn nhầm lẫn đây rồi

Thành cho cục đá biến thành cái cây

Đúng là trí tuệ quả hay

Cóp bi theo kiểu cùi đày Hegel

 

Lấy điều “biện chứng” làm nền

Để coi “vật chất” biến nên cuộc đời

Khác gì tư tưởng bời lời

Vật mà “biện chứng” ai người không kinh

 

Từ đây ngụy biện linh tinh

“Đấu tranh giai cấp” mới thành ngu si

Bởi do mê tín khác gì

Phịa ra “sứ mệnh” nhiều khi buồn cười

 

Công nhân thì cũng con người

Cũng trong quy luật cuộc đời khác đâu

Mác làm huyễn hoặc trước sau

Hô là “sứ mạng” nói ngay chỉ khờ

 

Trong khi đời đến bây giờ

Ngàn năm lịch sử óc đầu ưu tiên

Tạo nên văn hóa nhãn tiền

Mới làm nhân loại tiến lên vững vàng

 

Con người hợp tác mọi đàng

Tùy theo hoàn cảnh vốn toàn tự nhiên

Nhờ vào trí óc ưu tiên

Con người mới thắng thiên nhiên mọi bề

 

“Độc tài” chỉ có ê chề

“Độc tài vô sản” Mác thành toàn ngu

Tạo ra học thuyết ruồi bu

Phản toàn khoa học để lừa lạ chi

 

Làm cho thế giới suy vi

Trăm năm hổn loạn thành khi buồn cười

Giết trên trăm triệu con người

Cuối cùng công cốc hoàn đời buồn hiu

 

Liên Xô rồi cũng về chiều

Sau cùng tan rã chỉ điều khách quan

Mác thành sử dại thảy toàn

Nước Nga bị ép tan hoang một thời

 

Tới nay vật đổi sao dời

Cờ Nga hoàng lại trở về tung bay

Đông Âu cũng có khác đâu

Đều thành những nước tự do cộng hòa

 

Một thời mê tín đã qua

Giờ đây vứt hết cũng là tự nhiên

Phủi đi chỉ búa với liềm

Ngày nay quay lại mọi đường nhân văn

 

Tạo nên xã hội cân bằng

Điều hòa giai cấp để hằng an vui

Giống như cây mọc trong đời

Bao nhiêu cành nhánh có nào giống nhau

 

Bao nhiêu lá cũng khác sao

Bao nhiêu hoa trái cũng nào như nhau

Vẫn cùng hòa hợp trước sau

Tạo cho cây mới được hoài đi lên

 

Mác nhằm tư tưởng cùn mằn

“Đời không giai cấp” thật toàn vô duyên

Biết nào cấu trúc ưu tiên

Vật không cấu trúc hỏi liền có sao ?

 

Thành ra Mác chỉ tào lao

Lên gân “vô sản” biết bao dại khờ

Rủa toàn “Tư bản” đến giờ

Toàn đều dối trá ai ngờ vậy đâu ?

 

Bởi vì “Tư bản” trước sau

Chỉ là phương cách thêm vào trí năng

Đầu tư tài chánh mới hằng

Phát huy sáng kiến tạo đà đi lên

 

Trong khi Mác chủ trương hèm

“Cùng nhau lao động chia phần làm ra”

Biến thành sản xuất ta bà

Lấy đâu cơ chế toàn sa vào nghèo

 

Lại còn ngụy biện đủ điều

“Đời không giai cấp” mới toàn “bằng nhau”

Chẳng cần pháp luật trước sau

Chẳng dùng tiền tệ có ngay “thiên đường”

 

Thật toàn ngu dốt tỏ tường

Biết chi quy luật đời đều khách quan

Dễ đâu độc đoán được toàn

Mà theo tâm lý để càng tự nhiên

 

Bản năng người khắp mọi miền

Óc đầu “tư hữu” đi liền trước sau

Dễ chi “xóa bỏ” được sao

Làm điều “cưỡng chế” chỉ hầu phi nhân

 

Tước đi thảy hết nhân quyền

“Đàn bầy” ép buộc Mác thành tội to

Từ đầu “cướp đoạt” giở trò

Sau người “vật hóa” tội đồ Mác thêm

 

Tự cho “giải phóng” vang rền

Ai ngờ Mác chỉ cầm tù thế gian

Khiến gây thù địch ngập tràn

Giữa toàn nhân loại mọi đàng khác sao

 

Đến nay cũng đã qua rồi

Loài người khôn lại như hồi xa xưa

Phí bao thế hệ tin bừa

Bây giờ lớp mới từ đây rõ toàn

 

Nhưng còn vẫn số oang oang

Kiểu vì lậm bã tụng toàn Mác xưa

Để nhằm lợi dụng càn bừa

Óc đầu ích kỷ lại chưa bỏ toàn

 

Thật là nhân loại không oan

Một lần Mác hại đến toàn về sau

Trải qua một kỷ dãi dầu

Tội này của Mác muôn đời không quên

 

Chỉ do óc não bồng bềnh

Nhìn gà hóa cuốc trở nên vậy mà

Ngôn từ ngụy biện bao la

Dầu bao tác phẩm cũng là hư không

 

Chỉ do cảm tính cuồng ngông

Cần đâu chân lý quả không lạ gì

Bịp đời quả thảy đáng khi

Hoặc vì dốt nát khác chi tội đồ

 

Tính rừng đốt phá ào ào

Chờ mong cây mới lên đều giống nhau

Đúng là não trạng ngu sâu

Cái điên kiểu thế quả hầu vô duyên

 

Khác gì Mác chỉ huyên thiên

Cái ngu vĩ đại khiến liền lòi ra

Trăm năm học thuyết quỷ ma

Gạt đời một bận xót xa vạn chiều

 

Ngày nay thế giới hiểu nhiều

Thấy gì Mác viết chỉ đều hư ngôn

Để toàn bằng chứng vẫn còn

Đọc vào chỉ thấy đều toàn lơ mơ

 

Trước sau ngụy biện vật vờ

Toàn phi lô-gích tơ mơ rõ ràng

Chỉ đều nghịch lý không oan

Từ “Tư Bản Luận” đến toàn “Gotha”

 

Thảy đều ngụy biện quỷ ma

Toàn phi thực tế xót xa đủ điều

Khác chi Mác chỉ nói liều

Cốt nhằm tự sướng cần gì thế gian !

 

Toàn phi khoa học rõ ràng

Toàn phi triết học mọi đàng khác sao

Hệt như kiểu cóc bờ ao

Ếch ngồi đáy giếng dễ nào hay đâu

 

Vì vô trách nhiệm ào ào

Mác thành mới thảy tội đồ nhân gian

Ví như không có Mác toàn

Lênin thử hòi mọi đàng đâu ra

 

Nước Nga một thuở xót xa

Để thành từ đó truyền ra bên ngoài

Tuyên truyền giả dối ào ào

Mới làm nhân loại ngậm ngùi một phen

 

Con người biến đổi thảy toàn

Làm hư đến cả thế gian cuộc đời

Nên giờ lên án khắp nơi

Cho dầu quá trễ vẫn còn hơn không

 

Nói chung thuyết Mác chỉ ngông

Phủi đều nhận thức còn trông được nào

Quy toàn “vật chất” khác chi

“Vật” mà xây dựng “thiên đường” quả hay

 

Loài người truyền thống xưa nay

Ngàn năm đạo lý Mác giờ coi không

Bởi đều tư tưởng viễn vông

Quy toàn “tư sản” còn mong được gì

 

Thành ra “cách mạng” lạ chi

Để làm “vô sản” theo cùng bản năng

Dựa vào “bạo lực” chỉ hằng

Cốt nhằm “giải phóng” cuộc đời lạ sao !

 

Đó toàn nghịch lý thế nào

Kiểu càng càn dở lấy đâu trong lành

Chỉ vô cơ sở biến thành

Hóa toàn ảo tưởng ngọn ngành còn chi

 

Nên đều ngụy biện khác gì

Giống anh gàn dở nói điều vu vơ

Phỉnh bao nhiêu kẻ dại khờ

Hay vì tham vọng đặt mình lên trên

 

Để thành lợi dụng lềnh khênh

Nhân danh thuyết Mác làm nên danh mình

Thành ra Mác lỗi thật tình

Tội đầu duyên cớ khác nào nữa đâu

 

Lửa mà không khói dễ nào

Bắc thang lợi dụng cho đời khác chi

Tưởng làm “cứu thế” thảy khi

Ai ngờ chỉ hại loài người trăm năm

 

Bởi đều lập luận oái oăm

Lập lờ hư giả cốt mong lừa đời

Đến nay ai cũng thấy rồi

Bởi toàn kết quả chỉ đều ruồi bu

 

Chỉ gây ra những hận thù

Tạo người giả dối cho dù là ai

Thật là kết quả chỉ hài

Hay điều “lý tưởng” bẽ bai ai ngờ

 

Giết bao thế hệ vật vờ

Tạo toàn ảo ảnh tin lời Mác xưa

Hóa thành đá cá lăn dưa

Tự cho “đạo đức” có thừa thế gian

 

Thành ra tội Mác chẳng oan

Trâu lành đem chữa chuyển sang trâu què

Vong thân thế giới ai dè

Gọi là “giải phóng” con người nhân văn

 

Hòn cuội mà biết nói năng

Chắc là ông Mác hàm răng không còn

Râu nhiều tưởng Mác bày khôn

Lại toàn xúi dại đã tròn trăm năm

 

TUYẾT NGÀN

(10/02/20)

 

**

 

TỪ TỐ HỮU ĐẾN

CHẾ LAN VIÊN

 

Cả hai đều thảy nhà thơ

Cùng làm đất nước ngẩn ngơ một thời

Chim đầu đàn đó Hữu rồi

Còn chim hậu cảnh khác nào chính Viên

 

Hễ chim lông phủ nhãn tiền

Dẫu đầy màu sắc hay loài quạ đen

Hữu thành chỉ thấy lăng xăng

Ca tràn Bác, Đảng ối mèn đéc ơi

 

Mang lời kích động mọi nơi

Non sông đất nước bời bời chiến chinh

Toàn nghe cũng thấy giật mình

Trường Sơn xẻ dọc máu nồng tuông ra

 

Chế Lan Viên cũng ba hoa

Ăn theo một thuở lập là cùng ai

Mậu thân thơ phải trỗ tài

Hai ngàn người lính chỉ về ba mươi

 

Ngày nay thời ấy qua rồi

Hữu đành xuống đất Viên thành ngồi than

Tiếc ra thảy đã muộn màng

Thi ca nô bộc phải toàn thế thôi

 

Sự đời vật đổi sao dời

Ai moi lên nữa mà thời quên đi

Nhân Văn Giai Phẩm lạ chi

Dẫu đời có nhắc nhiều khi cũng buồn

 

Một thời đất nước não nùng

Thơ văn chính đáng có còn chi đâu

Phải đều chính trị thay vào

Ngắn ngày thời sự mùi toàn máu xương

 

Mưa rơi khắp mọi phố phường

Chỉ màu cờ đỏ Hoàng Cầm thở than

Là màu cách mạng rộn ràng

Có đâu yêu nước kiểu toàn ngày xưa

 

Ngôn từ hóa thảy như đùa

Lập lờ khái niệm thi đua nhau cùng

Bởi trong lịch sử bão bùng

Dễ nào ai thể tự mình thoát ra

 

Giờ đây quá khứ đã xa

Ai còn ai mất cũng là vậy thôi

Cuốn theo dĩ vãng cả rồi

Ngàn sau xóa hết một thời hư không

 

NGÀN MÂY

(10/02/20)

 

**

 

NGƯỜI TÀU

 

Người Tàu đúng thật là ghê

Óc đầu tàn sát ê hề lạ sao

Bởi đều trục lợi ào ào

Khiến voi cũng giết để nhằm lấy da

 

Nhìn vào ai chẳng xót xa

Cả như nội tạng ta bà lâu nay

Nạn nhân toàn Pháp luân công

“Thiên đường cộng sản” quả không ra gì

 

TẾU NGÀN

(10/02/20)

 

**

 

BẦU CỬ

 

Ngày xưa mới có "Bác Hồ"

Dân đi bầu cử chỉ vào thùng kia

Thời gian biến chuyển lia chi

Tới thời "Ông Diệm" thùng kia thùng này

 

Giờ thì nghĩ lại cũng hay

Vẫn toàn gió cuốn mây bay trên trời

Đỏ vàng tranh chấp một thời

Cuối cùng đỏ cả cũng đều tự nhiên

 

Khác gì lịch sử huyên thiên

Như dòng nước chảy triền miên vậy mà

Có vào ắt phải có ra

Giống như lá phiếu chỉ là vậy thôi

 

Khi nào nước hết nổi trôi

Tự do dân chủ mới vào người dân

Tự mình quyết định mọi phần

Tự mình làm chủ chẳng cần chi ai

 

TIẾU NGÀN

(09/02/20)

 

**

 

CON CÚT

 

Ngày xưa còn nhỏ quê nhà

Chơi cùng con chút vốn là tự nhiên

Nó thành ra một bạn hiền

Chỉ cần sợi tóc câu liền nó lên

 

Nâng niu âu yếm nhìn xem

Chán rồi bỏ xuống ở trên cát đầy

Nó đào cái phễu liền tay

Nấp vào dưới đáy có hay không nào

 

Kiến thường lẩn thẩn biết sao

Mon men té xuống phễu đâu lạ gì

Tuổi thơ chỉ vậy qua đi

Thời kỳ chiến trận ỳ ỳ khu năm

 

Giờ gần thế kỷ qua xong

Cút kia chắc vẫn còn trong vùng này

Cuộc trần bao chuyện đổi thay

Vàng đi đỏ lại y ngày khi xưa

 

TIẾU NGÀN

(09/02/20)

 

**

 

CÁI TÌNH

 

Cái tình là cái chi chi

Có chi chi cũng chi chi với tình

Đôi ta già đã cùng mình

Cũng hôn cũng hít cũng tình với nhau

 

TẾU NGÀN

(09/02/20)

 

**

 

XƯA VÀ NAY

 

Ngày xưa toàn mũ kêpi

Bây giờ mũ cối lạ gì nữa sao

Nước non qua buổi sóng trào

Đỏ lùa vàng cả ra ngoài còn chi

 

TẾU NGÀN

(09/02/20)

 

**

 

ĐẤT VÀ CÂY

 

Quít trồng ở Sở thì chua

Sang Yên lại ngọt ai nào chẳng hay

Thành nên người Việt xưa nay

Cứ ra khỏi nước thấy ngay lên liền

 

Thành công đều cứ nhãn tiền

Bởi toàn tiềm lực chứa đầy bên trong

Thông minh trí tuệ vốn giòng

Thua người chỉ bởi nước nhà ngu ngơ

 

TIẾU NGÀN

(09/02/20)

 

**

 

CÁI NGU MỘT THỜI

CỦA NGƯỜI VIỆT NAM

 

Cho dầu dân tộc thông minh

Cái ngu một thuở cũng thành bá vơ

Đều do não trạng y tờ

Học đòi người khác lơ mơ lạ gì

 

Để thành tâm thức cu li

Óc đầu lệ thuộc bởi vì thế thôi

Mới coi Mác thảy như trời

Còn hơn Đức Chúa quả điều tiếu lâm

 

Cho dầu Mác kẻ toàn hâm

Sách đều ngụy biện có cần nói sao

Cố làm triết học tào lao

Cả điều khoa học ngô khoai mịt mùng

 

Thật ra đâu khác anh khùng

Gạt toàn nhân loại não nùng biết bao

Gây cho thế giới ba đào

Gần non thế kỷ ào ào như sôi

 

May nay đã lắn xuống rồi

Vẫn đành trăm triệu con người chết oan

Tội này do Mác thảy toàn

Trâu lành đem chữa chuyển sang trâu què

 

Cái ngu quả có đâu dè

“Vật” mà “biện chứng” ai đời vậy không

Thật là tư tưởng bông lông

Phuỗng theo “Dialektik” tầm ruồng Hegel

 

Xây nhà băm nát cả nền

Hegel “lật ngược” trở nên mị toàn

Cứ xem “sỏi đá” bạt ngàn

Khi nảo “biện chứng” hóa thành rừng cây

 

Thành đều “triết lý” giả cầy

Mệnh danh “khoa học” bầy hầy gạt ai

Hoang đường “vô sản” thảy hài

Rống lên ca thán chẳng ngoài mị dân

 

Viết rằng “Arbeiter kein Vaterland”

Ngụy rằng ai có lấy gì “nehmen”

Bởi vì “sie nicht haben”

Mới cần “Herrschaft erobern” cho cừ

 

“Proletariat zur nationalen Klasse” bây chừ

“Sich selbst als Nation konstituiren muß” mới đời tuyệt chiêu

Khoa trương đến thế quả nhiều

Do điều “biện chứng” phuỗng đều Hegel

 

Existenz phá bỏ thảy nền

Chuyển toàn “vật chất” tênh hênh mọi chiều

Khác chi Mác chỉ nói liều

Kiểu thầy ngụy biện phập phều tư duy

 

Vậy mà người Việt lạ chi

Thảy đều tin nhảm mấy khi phê bình

Để thành mê tín linh đình

Cong đầu cong đít cố toàn chổng khu

 

Cái sai gốc đã thù lù

“Dịch lui dịch tới” vẫn nào khác hơn

Đó đều tất cả nguồn cơn

Rồng vàng bổng chốc biến toàn thành giun

 

TẾU NGÀN

(09/02/20)

 

**

 

CÁ NHÂN CON NGƯỜI

TRONG XÃ HỘI XƯA NAY

 

Dân ta từ thuở ông bà

Coi đời chân chính thật thà mới hay

Cho dầu nam bắc đông tây

Ai sao mình cố thẳng ngay vậy hoài

 

Nhưng rồi cách mạng đưa vào

Từ Liên Xô cũ qua Tàu rồi ta

Bao người đã biết ba hoa

Mười voi bát xáo thành ra lạ lùng

 

Tin rằng cách mạng thành công

Phải cần báo biến để khôn hơn đời

Bởi xưa thầy Mác nói rồi

Biện minh phương tiện cho toàn mục tiêu

 

Từ đây đời chuyển biến nhiều

Hai lần chinh chiến tiêu điều non sông

Dân đều bóp bụng phập phồng

Cũng đành thích ứng để mong sống còn

 

Ngợi ca bao cái vàng son

Riêng lòng giữ kín héo hon việc đời

Dù sao nay cũng hơn hơn rồi

Nhờ Liên Xô sụp Tàu đà cũng de

 

Chỉ còn ít cuốc gọi hè

Vài con bìm bịp loe hoe trên ngàn

Giữ nguyên thói cũ y chang

Kiểu anh Tố Hữu mơ màng ngày xưa

 

Ttường Sơn xẻ dọc lạ chưa

Dẫu giờ chắc hẳn nắng mưa đã sờn

Anh đi theo Bác đâu hơn

Qui tiên về với thiên đàng Mác Lê

 

Dân ta còn lại ê chề

Bởi hồn chưa tỉnh bốn bề còn say

Tháng năm vẫn cứ loay hoay

Dám đâu sống thật như ngày xa xưa

 

Kiểu mèo chộ phải nước rồi

Cong đuôi chạy thẳng dễ đâu chịu dừng

Khác chi vẫn thảy khật khùng

Nhưng đâu dám nói ngại ngùng đúng thôi

 

Tổ tiên qua đã lâu rồi

Ngày nay thời đại quả đều mới toanh

Lạc Hồng nhường Mác Lênin

Thói đời chân chất còn tin được gì

 

ÁNH NGÀN

(09/02/20)

 

**

 

LỘ MẶT CẢ RỒI

 

Bây giờ lộ mặt cả rồi

Đám phe “Dân chủ” toàn tồi biết bao

Khác gì đều những con sâu

Làm rầu nước Mỹ chống hầu Trump

 

Dẫu đây Tổng thống hào hùng

Muốn làm nước Mỹ phải thành phất lên

Một người ngay thẳng tự ên

Tài năng nổi bật vượt trên đám tồi

 

TẾU NGÀN

(09/02/20)

 

**

 

HỄ LÀ

 

Hễ là cộng sản thế thôi

Khắp nơi thế giới cũng nào khác chi

Đều là quần chúng nâng bi

Tung hô lãnh tụ nhiều khi thảy buồn

 

Tội này Mác phải chịu luôn

“Độc tài vô sản” thôi còn chối đâu

Biết chi bản chất con người

Chỉ toàn hèn kém Mác thành dốt đui

 

TẾU NGÀN

(09/02/20)

 

**

 

VỀ MỘT GÓC KHUẤT

CỦA LỊCH SỬ NƯỚC NHÀ

 

Thời xưa triều Nguyễn hoàng kim

Nước ta cường quốc ai tin không nào

Bổng dưng lịch sử ba đào

Pháp qua xâm chiếm ta nhào xuống luôn

 

Tạo ra dĩ vãng hoàng hôn

Bình minh đâu nữa thôi còn nói sao

Pháp qua vẫn giữ cựu trào

Còn vua Bảo Đại tơ hào cũng vui

 

Nhưng dầu giai đoạn bùi ngùi

Nước nhà vẫn cứ như hồi xa xưa

Quyền cao Pháp nắm biết thừa

Riêng phần văn hóa ta chưa nỗi gì

 

Vẫn đều phát triển ly bì

Văn chương hội họa nhiều khi đều ngầu

Thời gian tuy vậy qua mau

Nhật làm đảo chính Pháp down tức thì

 

Nước nhà tưởng hết suy vi

Quyền ta trao lại còn gì nữa sao

Trần Trọng Kim thảy tự hào

Được vua Bảo Đại giao cho nắm quyền

 

Hình thành chính phủ đầu tiên

Tức là Nhà nước ba miền cùng chung

Bổng nhiên cách mạng đổ đùng

Việt Minh nổi dậy chính quyền cướp ngay

 

Từ đây cục diện đổi thay

Ông Hồ xuất hiện ai nào biết đâu

Ồng về từ Mạc Tư Khoa

Đệ tam Quốc tế lộ ra dần dần

 

Pháp bèn quay lại rần rần

Chia đôi Quốc Cộng trở thành khác nhau

Chiến tranh hai bận trước sau

Ba mươi năm ấy nói sao cho vừa

 

Tính trên mười triệu con người

Mất đi xương máu cuộc đời buồn thiu

Nước non ra cảnh chợ chiều

Tơi bời lửa đạn buồn hiu một thời

 

Bảy lăm thống nhất mọi nơi

Tiến vào bao cấp cuộc đời tối thêm

Trên ba triệu phải vượt biên

Bây giờ ổn định huyên thiên toàn cầu

 

Vậy rồi vật đổi sao dời

Tự nhiên đổi mới cũng thời vui sao

Chỉ duy còn mãi “Bác Hồ”

Chỉ duy còn mãi “cơ đồ Mác Lê”

 

Thành ra nghĩ lại mọi bề

Khác gì dân tộc ê chề một phen

Tam Tài thay thế Cờ Nam

Cờ Mặt Trời đến thế vô Tam Tài

 

Sao vàng Cờ Đỏ thượng đài

Đánh vùi một trận nước bèn chia đôi

Cờ Vàng cờ Đỏ hai nơi

Đánh nhau phùa nữa tơi bời núi sông

 

Bây giờ ai nhớ nổi không

Còn như lớp trẻ đừng hòng biết ra

Tuyên truyền thảy chỉ bao la

Biết chi lịch sử nước ta nữa rồi

 

Khác chi vận nước chỉ tồi

Ngàn năm văn hiến thôi nào còn chi

Bây giờ hiện tại mê ly

Mù mờ quá khứ nhiều khi cũng buồn

 

Kiểu như con suối tự nguồn

Sau này nhuộm đỏ tím vàng sạch trơn

Bao giờ trở lại nguồn cơn

Hoàn toàn trong suốt ngàn năm Lạc Hồng

 

TIẾNG NGÀN

(09/02/20)

 

**

 

THƠ

 

Thơ đâu chỉ có câu lời

Mà nhiều ý nghĩa mới thời thơ hay

Hồn sao thơ lộ ra ngay

Tâm sao mới khiến đời say rã rời

 

Còn toàn nước ốc mọi nơi

Đều câu với chữ bơi thời ích chi

Như thơ Tố Hữu lạ gì

Kiểu nhằm xu nịnh nhiều khi buồn cười

 

Bởi thơ phản ảnh con người

Thở xưa đã biết trong đời từ lâu

Thành thơ nghệ thuật phải cao

Hài hòa nhân thế càng xao xuyến lòng

 

Nếu thơ chỉ thảy long nhong

Triệu bài lỏng khỏng nào mong được gì

Nên cần nhắc lại nhắc đi

Thơ như hoa nở mới thì thơ hay

 

THƠ NGÀN

(09/02/20)

 

**

 

THẾ GIỚI VĂN HỌC XƯA NAY

TRONG LỊCH SỬ NHÂN LOẠI

 

Điều gì văn học dân gian

Ngàn năm còn lại mới toàn tinh hoa

Chứa đầy trí tuệ người ta

Mọi điều nhân bản chính là ở đây

 

Ví như xưa ở đất Tàu

Bao nhiêu truyện cổ khiến người say mê

Toàn đều nghệ thuật mọi bề

Toàn đều nhân cách đề huề thế gian

 

Truyện Thủy Hử thật rõ ràng

Cả Tam Quốc Chí khiến càng tỏ thêm

Anh hùng khí phách lềnh khênh

Có đâu như lũ quan quyền nhớp dơ

 

Thành ra cho đến bây giờ

Điều gì chân lý mới đều còn luôn

Những gì thời sự y uông

Toàn đều ức chế nhân gian lạ gì

 

Thành ra Mác có giá chi

“Độc tài vô sản” thảy khi buồn cười

“Đấu tranh giai cấp” hổ người

Toàn lời dốt nát muôn đời còn chê

 

Khiến giờ Trung Quốc mọi bề

Tỷ tư dân vẫn chẳng ra con người

Đều toàn não trạng chép liều

Rập khuôn vài kẻ cầm hèo trên cao

 

Trước kia là chính họ Mao

Tiếp theo họ Đặng ối dào là vui

Ngày nay họ Tập đúng rồi

Tập đoàn chuyên chế dân toàn cu li

 

Đây là tội Mác khác gì

Cái ngu lý thuyết thảy khi buồn cười

Cuối cùng triệt hạ con người

Nhân quyền tiêu mất làm đời tối đen

 

Người còn đều chỉ bầy đàn

Tuân hành để sống quả càng thảm thương

Mác thành tội ác mọi đường

Gạt lừa nhân loại ngàn phương tới giờ

 

Thế gian từng thảy dại khờ

Nghe lời xúi dại bơ phờ tới nay

Chẳng qua học thuyết giả cầy

Toàn phi khoa học bầy hầy quả kinh

 

Cả phi triết học thật tình

Cho toàn “vật chất” đời thành tiếu lâm

Kiểu như cả quỷnh toàn hâm

Làm cho nhân thế ầm ầm hại nhau

 

Chỉ đều lợi dụng trước sau

Nhân danh “giai cấp” để tau được lời

Chuyên quyền độc đoán tơi bời

Thảy toàn tham vọng mỵ mình thánh nhân

 

NGÀN KHƠI

(09/02/20)

 

**

 

CHƠI TRỘI

 

Ở đời nhiều cái cũng hay

Như ưa chơi trội xưa nay vẫn nhiều

Sợ rằng mình quá cô liêu

Đặt bày liều lĩnh để người nhìn vô

 

Kiểu giờ nạn dịch ào ào

Có tay sốt nhẹ cũng nhào chơi luôn

Khám ra âm tính thấy buồn

Sửa ngay dương tính rồi tuôn mạng liền

 

Dân Phường xem sợ như điên

Hoàn toàn nhốn nháo tìm đường chạy đi

Công an phải tới lạ gì

Hỏi ngay bệnh viện có chi đâu nào

 

Chỉ là bịa chuyện tào lao

Corona virut tìm nào thấy đâu

Thành ra đời vẫn trước sau

Lắm anh chơi trội cơ hồ tự nhiên

 

Như xưa ông Mác huyên thiên

Nhằm toàn chơi trội vô duyên thấy mồ

Hegel có hiểu ra sao

Chôm luôn “biện chứng” lẽ nào không vui

 

Gây cho lịch sử bùi ngùi

Tại vì học thuyết đầu đuôi tréo ngòe

Vật thành “biện chứng” te te

Viết ra bao sách hoa hòe khác đâu

 

Mười voi bát xáo chỉ hầu

Ngày nay ai cũng lắc đầu nhận ra

Bởi Liên Xô thử ta bà

Cuối cùng trật lất có mà đúng chi

 

Thành ra sập tiệm lạ gì

Đông Âu cũng vậy thảy khi buồn cười

Cả non thế kỷ con người

Đấu tranh giai cấp cuối cùng tới đâu

 

Biết bao xương máu đổ vào

Hòa thêm nước mắt khác nào bi thương

Tưởng đâu xây được “thiên đường”

Cuối cùng “đổi mới” còn vương vấn gì

 

Chỉ vì Các Mác ra chi

Kiểu ham chơi trội thành khi hại đời

Gây bao vật đổi sao dời

Cuối cùng trớt hướt lại thời như không

 

Vậy nhưng giờ có tay ngông

Đưa lên mặt báo quả không ai ngờ

Tưởng hay hóa kiểu dại khờ

Đảng thành ra Nước vật vờ lạ sao

 

Nên đời luôn chỉ tào lao

Đông Tây Nam Bắc có nào khác đâu

Bởi trong thế giới con người

Vàng thau lẫn lộn mấy đời phân ra

 

TẾU NGÀN

(08/02/20)

 

**

 

NÃO TRẠNG CU LI

 

Tự nhiên có kẻ cu li

Bung ra não trạng lạ gì nữa sao

Đưa lên mặt báo ào ào

Đảng thành dân tộc ối dào là vui

 

Dân xem phải thảy bùi ngùi

Vậy mình nay cũng trở thành ích chi

Chỉ duy có đảng còn gì

Đảng là đất nước quả khi lạ đời

 

Bác từng hóa thánh tuyệt vời

Nay thì cả đảng cũng người bề trên

Hoan hô Các Mác Lênin

Hùng Vương đào thải trở nên thế vào

 

Đúng thời Tổ quốc ba đào

Sinh toàn lũ nịnh ào ào như sôi

Óc đầu xơ cứng cả rồi

Phải chăng dân tộc đến hồi tiêu dênh

 

Lỗi này ai đã làm nên

Tại dân tất cả ai quên được nào

Nên đừng có trách Bác Hồ

Dân ngu Bác cũng dễ nào làm hơn

 

Đầu tiên Tố Hữu lơn tơn

Tôn xưng Bác đến còn hơn cả trời

Lan truyền ra thảy khắp nơi

Nên khi Bác chết khóc thời như mưa

 

TIẾU NGÀN

(08/02/20)

 

**

 

MÂM BÁT ĐỀU SẴN

 

Từ ngày Bác ở Liên Xô

Bác về Pắc Bó Bác vào trong hang

Dịch xong sử Đảng đàng hoàng

Rồi nhằm phổ biến Bác mang ra ngoài

 

Từ đây lập được Tân Trào

Học trò của Bác ào ào tăng lên

Giáp, Đồng danh tiếng vang rền

Về sau Chinh, Duẩn luôn bên Bác hoài

 

Nước ta xây dựng cơ đồ

Lập nền Cộng sản hao hao Nga Tàu

Đánh Tây đánh Mỹ trước sau

Nhờ Liên Xô giúp mới mau hoàn thành

 

Một thời tưởng cứ tiến nhanh

Ai ngờ quành lại để thành ra sau

Bởi Liên Xô đã đổ nào

Trung Hoa trở quẻ ào ào đánh ta

 

Chiến tranh biên giới nổ ra

Mười năm chiến trận bao la não nùng

Kể chung lịch sử hào hùng

Ba mươi năm gộp bão bùng núi sông

 

Tuyên truyền toàn nói thành đồng

Bổng dưng “đổi mới” cái đùng nổ ra

Xưa từng Tố Hữu ba hoa

Trường Sơn xẻ dọc cũng là tự nhiên

 

Ngày nay thống nhất ba miền

Với toàn mâm bát huyên thiên còn hoài

Toàn dân chỉ có đứng ngoài

Nhìn lên sân khấu thấy đời toàn vui

 

Đố ai dám nói bùi ngùi

Quy thành phản động cuộc đời còn chi

Toàn dân thảy phải mê ly

Bác đà hóa thánh lạ gì nữa sao

 

TẾU NGÀN

(08/02/20)

 

**

 

TRĂM HOA ĐUA NỞ

TRĂM NHÀ ĐUA SẮC

 

Trăm hoa đua nở đây rồi

Đỏ, vàng, xanh, tím cuộc đời toàn vui

Corona virut phải cười

Nhờ mình mà chúng mỏm đều đeo vô

 

Tự mình bịt miệng ào ào

Ra tường ai cũng tơ hào lặng thinh

Độc tài nhìn phải giật mình

Bởi nay mới thấy thật tình chịu thua

 

TẾU NGÀN

(08/02/20)

 

**

 

TỪ SỰ VÔ NGHĨA CỦA MÁC

ĐẾN VÔ NGHĨA CỦA NGƯỜI

CHỈ BIẾT CÓP BỪA THEO MÁC

 

Mác từng đã viết như vầy

“Proteraliat” từ rày “first all”

“Acquire politic” sống còn

“Supremacy” tự tôn độc tài

 

Đúng là Mác thảy toàn hài

Quyền gì để thế hỡi ngài Mác ơi

Đạp toàn nhân loại ra khơi

U mê “giai cấp” khác nào toàn ngu

 

Lại còn phịa kiểu ruồi bu

“Leading class” thiên thu dại khờ

Bởi vì mê tín vật vờ

Tin xàm “dialectic” phuỗng từ Hegel

 

Khiến thành lập luận tênh hênh

“Tạo ra đất nước” quả mền ra chi

“Nation constitute” là gì

Nói hươu nói vượn miệng tùy ba hoa

 

Để làm thiên hạ xót xa

Cả non thế kỷ phải là nói theo

Dịch sai cả nghĩa đã lèo

Chắp thêm cho Mác trèo đèo thế gian

 

Dầu phi khoa học thảy toàn

Lại phi triết học thêm càng vô duyên

Biết chi Mác Mác chỉ huyên thiên

Mười voi bát xáo gây phiền khắp nơi

 

TẾU NGÀN

(08/02/20)

 

**

 

CÔNG BỘC HAY NÔ BỘC ?

 

Hễ làm việc nước vì đời

Vì dân trước hết ai thời không hay

Đó là công bộc xưa nay

Còn làm vì chủ nói ngay chỉ tồi

 

Như Hoàng Trung Hải vừa rồi

Chức bay xin lỗi mọi người lạ chưa

Gây cho Hà Nội phải cười

Xin ông Cả trước dân rồi nói sau

 

TẾU NGÀN

(08/02/20)

 

**

 

PHÊ PHÁN HỌC THUYẾT VỀ  

KINH TẾ HỌC CỦA CÁC MÁC

 

Con người quần tụ với nhau

Sống thành xã hội từ lâu trên đời

Óc đầu phát triển hòa hài

Tạo ra pháp luật nào ai không tường

 

Đó toàn sự thật mọi đường

Tinh thần ý thức điều thường trước tiên

Làm cho phát triển nhãn tiền

Để thành tiến hóa thường xuyên trên đời

 

Cũng là lịch sử mọi nơi

Khiến nền sản xuất cũng thời tiến theo

Đầu tiên tất yếu còn nghèo

Nhưng dần phát triển mới đều đi lên

 

Đều luôn cái trước làm nền

Cái sau nối tiếp chông chênh dễ gì

Trừ khi cách mạng khác chi

Để nhằm giải tỏa đường đi tạm thời

 

Có đâu làm lại từ đầu

Xóa bài kiểu Mác hô hào lời suông

Thảy đều ngụy biện ngông cuồng

Phịa làm “vô sản” y uông lạ gì

 

Bởi vì mê tín khác chi

Tin vào “biện chứng” còn gì nữa sao

Dẫu là khái niệm tào lao

Toàn phi khoa học lẽ nào không ngu

 

Thành nên thuyết Mác ruồi bu

“Độc tài vô sản” thiên thu dại khờ

Hại đời mà tưởng nên thơ

“Thiên đường ảo ảnh” phải thờ lạ sao

 

”Đấu tranh giai cấp” ồn ào

Cùng nhau tranh đoạt lẽ nào mà khôn

Trong khi đời chỉ sống còn

Nhờ vào hợp tác đôi bên vẫn cần

 

Bởi người mạnh mẽ tay chân

Lại người trí tuệ mọi phần phát huy

Hợp nhau nhân bản lạ gì

Để cùng phát triển mới thì tiến lên

 

Lại cần khoa học trước tiên

Nhằm cho kỹ thuật liên miên dựa vào

Đầu tư sản xuất khác nào

Làm thành “tư bản” dễ nào mà không

 

vậy nhưng Mác chỉ viễn vông

Hô hào “vô sản” đều trong dại khờ

Chỉ là tư tưởng vật vờ

Hóa toàn ngu dốt ai ngờ vậy sao

 

Tạo ra lý thuyết tầm phào

Gạt lừa nhân loại lộn nhào một phen

Khiến khi nước đã nhuốm phèn

Có nào gở được làm răng bây giờ

 

Cái ngu của thuyết độc tài

Làm đời kìm hảm lẽ nào chẳng khi

Ngày nay kết quả khác chi

Liên Xô phải xóa thảy khi buồn cười

 

Đông Âu cũng phải tiêu rồi

Thành ra “giải phóng ngược đời” tự nhiên

Bởi vì Mác đã gàn điên

Hô là “giải phóng” nhãn tiền gông vô

 

Làm cho nhân loại ba đào

Để thành chính Mác tội đồ lạ đâu

Bởi do nguyên lý đặt sai

Vật mà “biện chứng” có ai không cười

 

Hãy xem hòn đá ngàn đời

Bao giờ “biện chứng” để thành ra cây

Cái ngu của Mác quả dày

Gạt lừa nhân loại đọa đày làm vui

 

Khiến cho thế kỷ qua rồi

Nay ai nhìn lại có cười được không

Liên Xô tưởng mãi thành đồng

Cuối cùng hóa bọt xà phòng bay hơi

 

Còn Tư bản “giãy” chết đâu

Tuyên truyền kiểu Mác quả hầu lạc xon

Khiến làm khoa học đâu còn

Chỉ toàn nói phét véo von một thời

 

Ngày nay ai cũng biết rồi

Mác toàn ngụy biện với lời tràng giang

Có đâu khoa học mọi đàng

Có đâu triết học mà toàn nói suông

 

Thành nên nhân loại thảy buồn

Bởi sinh ra Mác ngọn nguồn khác đâu

Chỉ toàn lý lẽ tào lao

Lại nhằm độc đoán buộc đời phải theo

 

Cuối cùng kết quả mới lèo

Do sai thực chất khiến đều ra chi

Bởi vì xã hội khác gì

Luôn cần hợp tác thay vì đấu tranh

 

Chỉ vì ý thức mong manh

Nên cần pháp luật để thành nhân văn

Trong khi Mác chỉ cuội nhăng

Cho rằng luật pháp ngày sau chẳng còn

 

Con người thành khẩn hoàn toàn

Làm ra trao đổi có cần tiền đâu

Cốt cho “bóc lột” xóa sâu

Thật là ảo tưởng trước sau mọi điều

 

Khác chi điên mới nói liều

Xóa điều dân chủ xóa điều tự do

Cho rằng thế mới hay ho

“Thời kỳ quá độ” để cho chu toàn

 

Đúng là ngu dốt không oan

Hỏi như thác đổ có toàn ngừng đâu

Bản năng người thảy luôn hầu

Được lên cỡi cổ dễ nào bỏ đi

 

Thành ra nhân loại khác gì

Muôn đời nô lệ khiến khi buồn cười

Mác nào đâu quý con người

Cấp toàn “vật chất” quả đều giả nhân

 

Bởi nhằm phủ nhận tinh thần

Cái sai của Mác mọi phần éo le

Kiểu tin lấy đá mà ghè

Để thành ngọc quý te te dại khờ

 

Trong khi khoa học đến giờ

Mới toàn giải phóng loài người khác sao

Vậy nhưng Mác chỉ tào lao

“Đấu tranh giai cấp” hô hào quả ngu

 

Khác chi con thỏ lù lù

Xúm vào giựt xé quả nào ra chi

Đâu chờ nuôi thỏ tới khi

Tới thời sinh đẻ còn gì lạ sao

 

Công bằng hiểu thảy thế nào

Là nhằm vun xới tài năng cộng đồng

Để rồi kết quả hưởng chung

Có đâu giành giật tứ tung mọi bề

 

Thành ra thuyết Mác chỉ hề

Phỉnh đời một bận ê chề thiên thu

Ngàn năm chuốt lấy tiếng ngu

Thông minh đâu dễ ruồi bu vậy cà

 

Đời cần chế độ Cộng hòa

Đâu cần “Cộng sản” tà bà hư không

Chỉ vì thuyết Mác viễn vông

Thả mồi bắt bóng quả không ra gì

 

Chỉ làm thế giới suy vi

Con người nhân loại còn gì nữa đâu

Chỉ đều nịnh bợ a dua

Gọi là “giải phóng” quả vui tuyệt trần

 

Trăm năm nhìn lại vạn phần

Mác nào đem lại cho đời được chi

Chỉ làm đời hóa cu li

Say toàn ảo ảnh còn gì nữa sao

 

Mà thôi biết nói thế nào

Lỗi đều do Mác dễ đâu loại trừ

Mười voi bát xáo không từ

Chính toàn lỗi Mác đến chừ vậy thôi

 

Tuyên truyền làm thảy lao xao

Nhưng về thực chất khác nào xốn xang

Cái nghèo chỉ có ngập tràn

Trừ ra khẩu hiệu treo toàn khắp nơi

 

Đến nay thế kỷ qua rồi

Lạ chi thuyết Mác đã hầu phôi pha

Hết thời mê tín sa đà

Làm thời cuồng tín cũng xa đi dần

 

Vì nay khoa học mới cần

Nhân văn mới quý vạn lần thế thôi

Nhân quyền mới nhất trên đời

U mê kiều Mác phải thời bỏ đi

 

Thành nên triết học khác gì

Luôn cần đúng đắn thảy khi mới cừ

Còn mà triết học hại đời

Đều toàn mê tín cả trời cũng thua

 

Nhất là khoa học phải vua

Còn mà ý hệ khác nào bá vơ

Thảy thành tin tưởng dại khờ

Dễ đâu sáng suốt giúp đời được sao

 

VIỄN NGÀN

(07/02/20)

 

**

 

NGƯỜI CẦM BÚT Ở

THỜI XƯA VÀ NAY

 

Thời xưa Pháp thuộc trăm năm

Dân ta phải sống trong vòng lao lung

Nhưng mà dân trí hào hùng

Vẫn toàn độc lập vẫn toàn tự do

 

Văn chương phát triển ra trò

Những ai cầm bút khỏi lo điều gì

Chỉ điều chống Pháp quên đi

Còn điều yêu nước cứ thì tự nhiên

 

Cả như xưa ở Miền Nam

Tức là chế độ theo khuôn Cộng hòa

Tự do vẫn thảy bao la

Miễn đừng thân Cộng ấy là đều vui

 

Bây giờ thì khác hẳn rồi

Viết đều theo Đảng toàn nhằm rập khuôn

Văn chương chữ nghĩa thành buồn

Cốt đều sáo ngữ y uông ngu đần

 

Thành vô Facebook vạn phần

Google cũng được có cần chi mô

Nước nhà văn hóa kệ mồ

Người ngay đâu thể tào lao giữa đời


Chỉ vì thời thế vậy thôi

Bởi ai trách nhiệm thì đều biết tong

Cần gì Tổ quốc non sông

Kệ cha nó vậy khó mong đổi dời


TẾU NGÀN

(07/02/20)

 

**

 

ĐẤT NƯỚC, NHÂN DÂN

VÀ ĐẢNG NẮM QUYỀN

 

Nói sao không biết lựa lời

Quên toàn đất nước chỉ thời đảng thôi

Kiểu hâm như vậy thảy tồi

Dân mà trống hoác đảng thời còn sao

 

Khác chi tiếng ếch bờ ào

Toàn hô tin tưởng lẽ nào không ngu

Thật là não trạng ruồi bu

Chỉ lo có đảng dân dù ra sao


Dân nghe liền thấy nghẹn ngào

Mặt mày phốp pháp dễ nào dân tin

Khác gì quyền lợi kìn kìn

Dụ dân để cốt chỉ tin vào mình


Thật là Thế Kỷ quang vinh

Ủy Viên Cao Cấp quả tình ra chi

Trung Ương ai nói được gì

Chỉ nghe giống hệt như lời trẻ thơ


TẾU NGÀN

(07/02/20)

 

**

 

CỰC KỲ HAY

 

Bây giờ đầu não phải thi

Để lên làm sếp cực kỳ là thay

4.0 thời đại hôm nay

Cộng vào quy củ xưa rày Mác Lê

 

Còn dân tản mác mọi bề

Ở ngoài đứng ngó ê hề cũng vui

Non sông đất nước ngậm ngùi

Kiểu như nhà mướn ai cười được không

 

TẾU NGÀN

(07/02/20)

 

**

 

TUỔI THƠ VÀ “BÁC HỒ”

 

Tuổi thơ luôn nhớ “Bác Hồ”

Tuyên truyền quá lậm lẽ nào quên đâu

Đến nay thế kỷ qua hầu

Bác Hồ vẫn sống rõ ngầu trong tâm

 

Công đầu đó Phạm Văn Đồng

Từng làm Thủ tướng bao năm vậy cà

Suốt như từ trẻ tới già

Cầm đầu chủ sới bao la tuyên truyền

 

Chiến tranh lan khắp hai miền

Công thành “Mỹ cút Ngụy nhào” mới thôi

Để khi đã nắm quyền rồi

Tiến vào “Bao cấp” xơi toàn bo bo


Trẻ em nằm ngủ đều mơ

Đêm qua em gặp lơ thơ Bác Hồ

Râu dài tóc trắng má đào

Bác như tiên cảnh dễ sao không mòng


Tuyên truyền rền khắp non sông

Gần như thế kỷ ông Đồng chứ ai

Chắc sau lịch sử lâu dài

Để mà nhìn lại có ai không cười


Duẩn, Đồng, Chinh, Giáp bao người

Học trò của Bác có đời nào quên

Tôn vinh Bác thảy vang rền

Nhi đồng bởi vậy lớn lên tụng hoài


Non sông cả dãy dọc dài

Vẫn thua mình Bác trong đời hôm nay

Nhờ vào Tố Hữu hăng say

Với nhiều nhạc sĩ tay sai của Đồng


Viết bao ca khúc hào hùng

Núi thơ văn ấy chập chùng bấy nhiêu

Bác thành “Cha mẹ” thảy đều

“Sinh ra” dân tộc phải người tôn vinh

 

Khác chi lịch sử linh đình

Đỉnh cao chỉ Bác đinh ninh ở đời

Hùng Vương cũng phải rụng rời

Thánh Trần Hưng Đạo một thời cũng thua


Đền Kiếm Bạc Bác thơ đùa

Ông Trần vì nước chỉ ta vì đời

“Đại đồng” quyết dựng khắp nơi

“Mác Lê” quyết đỉnh tuyệt vời tôn cao

 

TẾU NGÀN

(07/02/20)

 

**

 

QUẢ LẮM THẰNG NGU

 

Thế gian quả lắm thằng ngu

Thích làm những chuyện ruồi bu rõ ràng

Như là sửa chữ đâu oan

Trâu lành đem chữa biến sang trâu què

 

Tiếng ta đẹp đẽ ai dè

Nhiều tên lại thích te te chỏ vào

Nại bao lý lẽ tầm phào

Cho là có dấu còn nào đâu hay

 

Vì ngu chỉ thích giống Tây

Dẫu mình đặc sắc lại bày sửa đi

Cái ngu kiểu vậy lạ gì

Biết chi ưu việt thành khi buồn cười

 

Bùi Hiền trước đó ngu rồi

Nay hai thằng nữa cũng toàn bá vơ

Chúng đều một đám dại khờ

Biết nào cái đẹp cái thơ chữ mình

 

Thành ra chỉ bọn linh tinh

Ngu mười biết một thật tình tiếu lâm

Khác gì thảy kiểu toàn hâm

Kiều Trường Lâm đó tay chân Tư Bình

 

Cũng đưa toàn dạng linh tinh

Khiến thành chữ biết bùn sình khác sao

Cho rằng sáng tạo thảy cao

Ai ngờ toàn dạng cào cào lạ chi

 

Nói chung cái dốt khác gì

Biết đâu nguyên lý thành khi buồn cười

Làm điều bậy bạ trêu người

Cái đầu cát sạn tưởng đều hay ho

 

Thành ra chúng thảy líu lo

Học đòi sửa chữ tự cho mình tài

Khác chi đều chỉ khôi hài

Kiểu bùn đem trát mặt mày lạ đâu

 

Hiểu chi chữ viết thế nào

Phải toàn khoa học mới vào loại hay

Phải toàn nghệ thuật trọn đầy

Giống như chữ Việt ngay nay rõ ràng

 

Nhìn vào liền thấy cao sang

Kiểu toàn bác học khiến càng hay thêm

Bởi nhờ nghệ thuật làm nền

Giống như hoa nở đâu nên chà vào

 

Thành ra toàn lũ tào lao

Cái ngu tràn ngập dễ nào mà tha

Chữ ta nay đã chói lòa

Trên toàn cầu thảy dễ mà sửa đi

 

Năm châu bốn biển lạ gì

Chữ ta nay sánh đều khi ngang bằng

Vậy mà mấy đứa lăng nhăng

Muốn đòi sửa nữa chỉ hằng toàn ngu

 

HOA NGÀN

(06/02/20)

 

**

 

NGON LÀNH

 

Cả thì đâu sợ anh hai

Xưa nay quy luật chẳng sai vậy mà

Cách ly chỉ thảy rườm ra

Chi bằng đuổi cổ về nhà có sao

 

TẾU NGÀN

(06/02/20)

 

**

 

ẤN HỘI ĐỀN TRẦN

 

Thánh Trần đại phá quân Nguyên

Ba lần chiến thắng quả thiêng không nào

Lại nay virut sợ sao

Mà đành Ấn phát qua đường viễn liên ?

 

TẾU NGÀN

(06/02/20)

 

**

 

TUỆ SỸ

 

Một đời hướng Phật làm vui

Khiến cho Tuệ Sỹ lui cui quên mình

Sá chi nhân thế chữ tình

Cả như trí hải cũng thành hư vô

 

TẾU NGÀN

(06/02/20)

 

**

 

MỘT SỰ SAI LẦM CHẾT NGƯỜI CỦA NHÂN LOẠI:

CÁI GỌI LÀ “CHỦ NGHĨA CỘNG SẢN KHOA HỌC”

CỦA CÁC MÁC

 

Loài người trên mấy ngàn năm

Đâu hề từng vấp một hòn đá to

Khiến cho mẽ trán què giò

Chỉ may chưa chết đều do Mác làm

 

Giết trên trăm triệu con người

Khắp toàn thế giới tạo đời trầm luân

Tuyên truyền lại thảy tưng bừng

Gạt tràn nhân loại hãi hùng xiết bao

 

Đều do thuyết Mác tào lao

“Độc tài vô sản” làm sao không cười

Bởi ai cũng chỉ con người

“Độc tài” đâu khác giết đời tự do

 

Lại thêm người đủ lắm trò

Quyền vào người xấu làm sao không cùn

Dầu hô “lý tưởng” y uông

Nhưng đâu thực chất chỉ buồn thế gian

 

Nên thành thuyết Mác chẳng oan

Cứu đời đâu thấy mà toàn hại thêm

Độc tài chi khác bùnh rềnh

Bản năng núp dưới càng nên tiêu điều

 

Liên Xô từng cảnh chợ chiều

Bảy mươi thập kỷ con người hại nhau

Nhân quyền mất hết từ lâu

Đời toàn nịnh bợ để hầu sống suông

 

Triệt tiêu trí tuệ ngọn nguồn

Còn toàn “ý hệ” rập khuôn khác nào

Vong thân người hóa cào cào

Kiểu gà công nghiệp làm sao chẳng buồn

 

Thành ra Mác thảy tầm ruồng

Sai toàn triết học lại nào đâu hay

Sai về khoa học cùi đày

Vỉ toàn mê tín bầy hầy khác chi

 

Tin điều “biện chứng” lạ gì

Toàn vô căn cứ quả thì quá ngu

Để rồi kết luận ruồi bu

Cho là quy luật cuộc đời thế gian

 

Khác nào tin nhảm thảy toàn

Cho là “sứ mệnh” của đàn công nhân

Đúng là mê tín chần dần

Cái ngu của Mác vạn phần đáng chê

 

Khiến đời thống khổ dầm dề

“Đấu tranh giai cấp” mọi bề đặt ra

Đều toàn tin hão quỷ ma

Con người nhân ái dễ mà còn đâu

 

Khiến thành lợi dụng thảy hầu

Đời toàn cướp cạn có nào khác chi

Kiểu như Trung Quốc lạ gì

Sáu mươi triệu mạng tiêu vì tay Mao

 

Nay thời kết quả ra sao

Liên Xô sụp đổ Đông Âu chẳng còn

Lớp xưa đã chết mõi mòn

Lớp nay “đổi mới” để nhằm khác đi

 

Nhưng còn hậu quả lạ gì

Trăm năm phí phạm xóa đi được nào

Biết bao xương máu đổ vào

Cho đầy thuyết Mác nói sao bây giờ

 

Xưng danh giải phóng dại khờ

Lại nhằm nhân loại đào mồ để chôn

Sống đời toàn chỉ héo hơn

Tự do dân chủ quả còn có đâu

 

Biến thành chỉ thảy đàn bày

Vong thân nhân loại tội này quả cao

Đời đều toàn thảy tiêu hao

Có đâu phát triển lẽ nào không hay

 

Biến thành thực tế cùi đày

Làm điều ảo tưởng nói ngay chỉ huề

Người thành sợ hãi mọi bề

Nhân quyền chẳng có ê chề khác sao

 

Trăm năm nhân loại nghẹn ngào

Tội đều do Mác lẽ nào không hay

Bởi nào “cộng sản” có đâu

Mà đều ảo tưởng ai nào lạ chi

 

Bởi lòng tư hữu khác gì

Đó điều cốt lõi vạn đời tự nhiên

Chẳng qua Mác chỉ huyên thiên

Tin điều phịa đặt khiến toàn u mê

 

Vật mà “biện chứng” thảy hề

Cái ngu của Mác ê chề lắm thay

Bởi như hòn đá xưa nay

Có nào “biện chứng” hóa cây bao giờ

 

Thành ra Mác chỉ dại khờ

Tin điều mê tín vật vờ cũng vui

Biến đời thành thảy trò đùa

Tội này của Mác ngàn thu chẳng nhòa

 

Bởi vì Mác chỉ ba hoa

Luận về “duy vật” đều là không chân

Căn cơ đâu chẳn có vạn phần

Trở thành rỗng tuếch mười phân thảy mười

 

Vậy nhưng gạt thảy được đời

Kẻ ngu tin Mác bởi thời vậy thôi

Lại thêm “vô sản độc tài”

Để nhằm lợi dụng còn ngoài ra chi

 

Thành nên nói lại nói đi

Mác sai nguyên lý chỉ vì thế thôi

Có nào khoa học trên đời

Phản toàn triết học bởi đều phịa ra

 

Chỉ toàn cái miệng ba hoa

Óc đầu ngụy biện mới là vậy thôi

Trăm năm hại thảy người đời

Để thành tin nhảm khác nào vong thân

 

DIỄM NGÀN

(06/02/20)

 

**

 

HOAN HÔ TT. MỸ

DONALD TRUMP

 

Hoan hô tính chất Trump

Anh hùng nước Mỹ bao trùm ngày nay

Khôn ngoan lịch lãm dạn dày

Đạp phe Dân chủ cùi đày lạ chi

 

TIẾU NGÀN

(06/02/20)

 

**

 

DÁM ĐÂU

 

Dễ đâu kỳ thị anh Hai

Mà vì sợ dịch lây dài vậy thôi

Ngặt giờ có “lệnh” ban rồi

“Corona chịu trận” dân nào dám than !

 

Thương thay chuyện ở Hội An

Xích lô phải buộc chỡ toàn ai đi

Quả đời khôn dại lạ gì

Nhưng điều sợ hãi khiến thì như nhau !

 

TẾU NGÀN

(06/02/19)

 

**

 

TRUNG QUỐC XƯA VÀ NAY

 

Trước đây Trung Quốc cũng hay

“Đấu tranh giai cấp” đưa vào Việt Nam

“Trời long đất lở” rộn ràng

Tịch thu “địa chủ” đâu oan chút nào

 

Nguyễn Thị Năm khóc nghẹn ngào

“Bác Hồ” chịu phép dễ nào mà tha

Chung quanh “cố vấn” đâu xa

Phải theo “tập thể” khó mà khác đi

 

Bà Năm đâu có tội gì

Tội “qui địa chủ” còn chi nữa mà

Con đi bộ đội miền xa

Ở nhà bắn mẹ xót xa tình đời !

 

Đem ra “đấu tố” tơi bời

Tội “toàn gian ác” có trời biết thôi

Dẫu nuôi cán bộ đã đời

Toàn là tay gộc cố thời quên đi !

 

Mao Trạch Đông quả lạ gì

Hung thần Trung Quốc dân thì khó quên

Miệng toàn sấm sét vang rền

“Giết loài địa chủ” ngông nghênh một thời

 

Cuối cùng đành phải qua đời

Ngày nay nhớ lại ai người không chê

Mượn danh “thuyết Mác” ê hề

Hoặc vì nhầm lẫn u mê rã rời

 

Làm cho đất nước tơi bời

Tiểu Bình kên đổi đặng thời mới xong

60 triệu đã chết oan

“Công ơn” Mao đó ai toàn không hay !

 

Ngày nay trời mới đọa đày

“Corona Virut” nói ngay cũng cừ

Tung hoành Tàu thảy nhứ nhừ

Xuất thân Vũ Hán lan chừ khắp nơi

 

Khác chi mọi sự bởi Trời

Dùng Tàu thí điểm cuộc đời quả vui

“Đấu tranh giai cấp” qua rồi

Giờ “tư bản đỏ” dập vùi Corona !

 

TIẾU NGÀN

(06/02/20)

 

**

 

CHUYỆN TẾT

 

Bốn cô con gái Việt Nam

Xưa thì Đà Nẵng giờ sang Hoa kỳ

Trên bàn bày Tết những gì

Nhìn qua đã thấy món toàn quê hương

 

PHƯƠNG NGÀN

(31/01/20)

 

**

 

ĐỘC LẬP TỰ DO


Cửa rào mình phải mở toang

Thế thì độc lập có toàn còn không

Cửa nhà cũng vậy đâu mong

Tự mình đóng mở thế còn ra chi


Để ông hàng xóm thường khi

Vô ra xoằn xoặc lấy gì riêng tư

Tự do độc lập quả chừ

Chẳng cần lắp cánh cũng rồi nó bay


DẶM NGÀN

(31/01/20)

 

**

 

ỚT VÀ ĐÀN BÀ


Ớt nào mà ớt chẳng cay

Bà nào mà chẳng một tay ghen chồng

Dẫu già con lớn tồng ngồng

Muốn hoài trái ớt cho mình riêng cay


Dễ gì chia xẻ với ai

Đời nào đem nó bẻ hai chịu à

Của ta phải giữ cho ta

Ngu chi chia chút cho bà nào sao


TẾU NGÀN

(31/01/20)

 

**

 

BÒ VÀ NGƯỜI

 

Bò toàn ăn cỏ mới ngoan

Chăn bò ăn nhậu thêm càng văn minh

Chia nhau giai cấp thật tình

Khiến làm cuộc sống linh đình lâu nay

 

TẾU NGÀN

(31/01/20)

 

**

 

ĐỨNG NHÌ

 

Đứng nhì thế giới quả hay

Việt Nam hay phải ra tay cứu nàn

Nửa triệu đô được viện sang

Corona virut thêm càng lồng lên

 

TIẾU NGÀN

(31/01/20)

 

**

 

XƯA VÀ NAY

 

Ngày xưa đánh đến lưng quần

Còn nay biên giới phải bàn phe ta

Tuyên truyền quả mạnh bao la

Khiến con virut Corona bật cười


Bởi nay bà Định chết rồi

Gần non thế kỷ ai còn ngồi ca

Nhờ bao khẩu hiệu ba hoa

Nay ta Trung Quốc mới là gần nhau


TẾU NGÀN

(31/01/20)

 

**

 

ĐỀU DO ÔNG MÁC

 

Đều do ông Mác mà ra

“Đấu tranh giai cấp” khiến là thế thôi

Còn thêm “duy vật” trên đời

Coi người “vật chất” mạng thời ra chi

 

Lại cho đạo đức quý gì

Coi đều “tư sản” thảy khi tầm phào

Chỉ cần bạo lực ào ào

Mọi điều truyền thống phải đào chôn đi

 

Thành ra Mao cũng khác gì

Ra tay “chuyên chế” quả khi phải gờm

Khiến ta phải ớn nhiều hơn

Sợ lời “Cố vấn” dễ còn ra chi

 

Nguyễn thị Năm quả tội gì

Tội vì “giàu có” mới khi buồn cười

Khiến cho Mác phải hổ người

Dựng ra “lý thuyết” ai người chẳng kinh

 

Nên giờ có chuyện ông Kình

Đảng viên cũng xử khác nào bà Năm

Xưa nuôi toàn “lãnh đạo” ròng

Vẫn rồi bị giết tỏng tong ai ngờ

 

Để cho chín đợi mười chờ

Thiên đường cộng sản bây giờ có đâu

Dầu nhiêu thế hệ kháo nhau

Giờ đây trớt hướt chỉ hầu vô duyên

 

Khác nào Mác chỉ huyên thiên

Mười voi bát xáo ai liền chẳng hay

Lại làm xã hội cùi đày

Cả thời “bao cấp” đến nay còn cười

 

Biết chi vật đổi sao đời

Liên Xô phải sụp lẽ đời còn đâu

Đông Âu tiêu tán từ lâu

Một thời “kỷ niệm” dễ hầu mà quên

 

Vẫn hoài nhớ chuyện bà Năm

Dầu nay chuyện mới khác sao ông Kình

Đều toàn những thứ linh tinh

Ai người trách nhiệm quả tình đâu hay

 

Chẳng qua bởi Mác đầu tàu

Kéo theo tất cả cũng nào khác chi

Vì còn “định hướng” lạ gì 

Hướng nam chạy bắc thảy khi buồn cười

 

TẾU NGÀN

(30/01/20)

 

**

 

BỬA CƠM XỨ QUẢNG

 

Ngon nào bằng cá thu kho

Chén cơm trắng dẽo làm cho ấm lòng

Mưa phùn gió buốt ngày đông

Bửa cơm xứ Quảng dễ không nhớ hoài

 

MÂY NGÀN

(30/01/20)

 

**

 

CON NGƯỜI

 

Con người sống phải vô tư

Trái tim mở rộng cho đời mới hay

Khác gì người Nhật hôm nay

Đâu cần ý hệ cùi đày làm chi

 

Tự do tư tưởng lạ gì

Chẳng cần gò bó mấy khi hẹp hòi

Sống vì tình cảm giữa người

Sống vì nhân bản cuộc đời mới cao

 

PHƯƠNG NGÀN

(30/01/20)

 

**

 

TÂM THỨC MÊ MUỘI


Dân ta mê muội từ lâu

Trước tin vào Bác nay xâu Thầy chùa

Bác thì theo Mác hiểu thừa

Sư nay theo Phật cũng đùa khác đâu


TẾU NGÀN

(29/01/20)

 

**

 

TẾT CANH TÝ

 

Xuân nay Tết Canh tý

Coi Youtube rất hay

Nhạc như mai vàng rực

Mùa xuân đẹp trọn đầy

 

Video tuyệt quá

Tiếng hát của Phương Anh

Giọng đều toàn mật ngọt

Lời rõ chữ tròn vành

 

Phương Anh ca giọng Bắc

Đầy chuẩn mực lạ sao

Nhạc miền Nam tinh túy

Có chi hơn được nào

 

Thó Phương Anh thon nhỏ

Tà áo dài Việt Nam

Nhạc vàng hòa trong gió

Ôi sao quả điệu đàng

 

DIỄM NGÀN

(29/01/20)

 

**

 

CẦU LÔNG

 

Chị em phụ nữ đánh cầu

Lông bay vun vút qua đầu anh em

Anh em thấy vậy bèn thèm

Vụt liền đứng dậy tênh hênh giữa trời

 

TIẾU NGÀN

(29/01/20)

 

**

 

THÁCH ĐỐ

 

Trump thách đố rộn ràng

Biết đâu làm được mới càng rạng danh

Anh hùng thế giới hoàn thành

Khiến cho nước Mỹ tinh anh toàn cầu

 

NẮNG NGÀN

(29/01/20)

 

**

 

NHẮN VỚI BẠN NGUỒN

 

Ai về nhắn với bạn nguồn

Làm người tạc tượng phải luôn tạc nhiều

Tạc sao mới có bấy nhiêu

Tóc đà bạc trắng thấy đều mà thương

 

Còn bao nhiêu nữa dặm trường

Phải nên bày tỏ mọi đường tâm tư

Trước tiên nghệ thuật đến chừ

Cần lưu dấu mãi cho đời về sau

 

Nhạc Vàng, tượng trắng phau phau

Ngang tầm thời đại mai sau mãi hoài

Lam Phương phải tạc tượng nào

Trúc Phương cũng vậy nhạc tài bền lâu


Hoàng Thi Thơ hẳn khác đâu

Anh Việt Thu đó đều hầu tự nhiên

Hai Vì Sao Lạc đôi miền

An Giang, Quảng Trị nên liền có ngay


TRĂNG NGÀN

(29/01/20)

 

**

 

ĐỐT LÒ

 

Đốt lò thì cũng tốt thôi

Nhưng rừng còn đó mấy hồi lại lên

Phải chi rừng đốt cháy lềnh

Củi đâu còn nữa khỏi nên đốt lò

 

TIẾU NGÀN

(29/01/20)

 

**

 

CON CHÁU BÁC HỒ

 

Mừng nay con cháu Bác Hồ

Ra ngoài nước cả cơ đồ vẽ vang

Đâu như quá khứ thảy toàn

Tụng ca Bác mãi nước càng nghèo đi

 

TẾU NGÀN

(29/01/20)

 

**

 

THƯỚC ĐO THỜI GIAN

 

45 em chữa sinh ra

Tuổi nay 54 phải là thế thôi

Thắt cà vạt đỏ đúng rồi

Sao vàng quên gắn ai đời vậy không

 

Em tên Trần Đức Anh Sơn

Chuyên làm sử học nguồn cơn vậy mà

Đảng vào em lại thoát ra

Từ lâu thành đã hóa người tự do

 

TIẾU NGÀN

(28/01/20)

           

**

 

DẠI GÌ

 

Dại gì mà lại đi thăm

Con corona ấy còn nằm đó kia

Đến thăm Vũ Hán rồi dìa

Đặng mà tiến tới thiên đàng sớm sao

 

TIẾU NGÀN

(28/01/20)

 

**

 

KHỔNG TỬ, LÃO TỬ,

LẪN CẢ CÁC MÁC

 

Khổng Khâu từ Lỗ sinh ra

Thuyết về Nhân, Nghĩa đã ngoài ngàn năm

Nhưng đều dóc cả thảy toàn

Gầm trời thiên hạ có càng theo đâu

 

Đến như Lão tử khác sao

Vô vi cao giảng cũng nào lạ chi

Đời đều coi chẳng ra gì

Để nhằm lặn ngụp giữa vòng đua tranh

 

Thành đều chí khí chẳng thành

Khổng cùng với Lão phải đành vô duyên

Dẫu bao chữ nghĩa huyên thiên

Thế gian tai gỗ mọi miền như pha

 

Để cho Các Mác ba hoa

Sinh ra tại Đức tưởng là thông minh

Đấu tranh giai cấp linh đình

Nghĩ làm vô sản thật tình mới hay

 

Thật thì cũng chỉ giả cầy

Căn cơ không có bầy hầy ra chi

Bởi toàn duy vật khác gì

Vật mà biện chứng khiến khi buồn cười

 

Mới thành ngu nhất trên đời

Ngu hơn Khổng, Lão mà thời đâu hay

Dẫu thông minh có được đâu

Huống mà ngu nữa lại hầu dễ chi

 

Trong khi Khổng, Lão lạ gì

Đề cao nhân bản mới thì hay ho

Tinh thần vô hạn khôn dò

Đó là cơ sở có đâu vật toàn

 

Thành ra Các Mác đâu oan

Chưa trăm năm đã thấy toàn tiêu dênh

Bởi đều ảo ảnh lềnh khênh

Độc tài vô sản dễ nên được gì

 

Thiên đàng phỉnh gạt lạ chi

Vẫn toàn vật chất lấy gì cao sang

Khiến đều giả tạo hoàn toàn

Cát nào đúc được lâu dài thủy tinh

 

Thành ra cách mạng xập xình

Trăm năm gồng mấy tán đường vẫn tiêu

Liên Xô sụp đổ một chiều

Đông Âu quay quắt cũng nào được chi

 

Thành ra tư tưởng lạ gì

Nếu không thực chất khó nào thành công

Mà toàn vẽ rắn vẽ rồng

Giun nhằm thêm vảy thêm chân lạ gì

 

Bởi đời luôn chỉ thị phi

Khiến cho Khổng, Lão tử dễ gì đạt đâu

Cả như đến Phật cũng rầu

Huống hồ kiểu Mác thảy hầu tiếu lâm

 

Thành ra nghĩ lại xa gần

Đời hoài như một dòng sông lạ gì

Vốn từ khởi thủy trôi đi

Cuối cùng ra biển có thì ngưng sao

 

Cả ba thảy chỉ tào lao

Muốn đời dừng lại lẽ nào được chi

Lớp lang trật tự dễ gì

Muốn đời đông đá thảy khi buồn cười

 

Bởi vì luôn chỉ con người

Khác nào nguyên tử mãi đều toàn tự do

Sắp hàng để nhảy lò cò

Đều ngu bỏ mẹ khiến sao không cười

 

Biết chi lý tưởng trên đời

Tự do là chính xếp hàng dễ sao

Nhân văn đâu phải cào cào

Muốn nhằm ép uổng khác nào toàn ngu

 

Nước Nga xưa đã lù đù

Để mê thuyết Mác thiên thu dại khờ

Gây cho thế giới vật vờ

Trăm năm phá sản chỉ đều phí công

 

Tự do lũy thép thành đồng

Cuối cùng chổng gọng ai không cả cười

Nước Tàu cũng thảy hổ người

Bỏ hình bắt bóng vẫn đời ra chi

 

Kiểu Mao quả có khác gì

Của mình phủi sạch để đi theo người

Ngàn năm thành chỉ đười ươi

Gồng toàn theo Mác tạo đời tiếu lâm

 

Biết đâu lại chỉ mưu thâm

Mượn danh thuyết Mác để nhằm riêng ta

Xem dân như chỉ của chùa

Mà đem thử nghiệm càn đùa cho vui

 

Thành ra tội thảy con người

Toàn nhằm đùa bỡn gạt đời giữa nhau

Để làm vua chúa trước sau

Lòng toàn ích kỷ lấy đâu đại đồng

 

Khác nào ảo tưởng phỉnh ròng

Khiến làm Lão tử vượt ngoài càn khôn

Cười cho Khổng tử chân mòn

Cả đời lỏng gối việc toàn bá vơ

 

MÂY NGÀN

(27/01/20)

 

**

 

CÁI GÌ LÀ CỦA MÌNH

 

Cái gì đều thảy của mình

Chính là cái miệng thật tình vậy thôi

Bởi nhờ nói láo dài dài

Mới thành tồn tại trên đời khác đâu

 

TẾU NGÀN

(27/01/20)

 

**

 

HIỆP ĐỊNH PARIS 1973 NHÌN LẠI

 

Mỹ cao mà thảy dại khờ

Rút quân cái rột có chờ ai đâu

Mới thành mưu kế lậm sâu

Bắc quân ở lại chỉ hầu tự nhiên

 

Đánh cho thống nhất đôi miền

Bắc Nam đỏ ửng huyên thiên một thời

Cộng Hòa bỏ đất chạy dài

“Miền Nam Giải Phóng” cũng đành tiêu ma

 

TẾU NGÀN

(27/01/20)

 

**

 

KỶ LỤC

 

Ngày xưa vĩ đại bao nhiêu

Thì nay vĩ đại còn nhiều thế hơn

Bởi đều kỷ lục xanh rờn

Toàn nhằm ăn uống lơn tơn ai bì

 

TIẾU NGÀN

(27/01/20)

 

**

 

CỤ KÌNH

 

Ngày xưa cụ cũng đảng viên

Nay đành lãnh đạn huyên thiên vào người

Đất đai đều thảy của trời

Tại đời giành giật khiến thành lầm than

 

TẾU NGÀN

(27/01/20)

 

**

 

SO TUỔI

 

Lê Chung mới có sáu mươi

Cháu tôi sáu sáu hóa người lớn hơn

Nửa vòng trái đất xanh rờn

Việt nay giống Tiệp đỏ lòm khi xưa

 

TIẾU NGÀN

(27/01/20)

 

**

 

SẦN SÙI

 

Sần sùi mà vẫn xinh ghê

Quả là tác phẩm khó chê được nào

Bởi tay điêu khắc mó vào

Hạng làm Thị Nở phải đều thành hoa

 

TẾU NGÀN

(27/01/20)

 

**

 

ĐI THĂM VŨ HÁN

 

Qua thăm Vũ Hán mới sang

Corona ấy có toàn sợ chi

Thảy đều virus lạ gì

Càng thêm bạo phổi thành khi mới ngầu

 

TẾU NGÀN

(27/01/20)

 

**

 

THẦY NGU

 

Ngàn đời Thầy vẫn còn ngu

Tu mà kiểu ấy thiên thu dại khờ

Khiến cho theo Phật đến giờ

Vài người đắc đạo vạn thằng thành ngu

 

TẾU NGÀN

(27/01/20)

 

**

 

NHẠC SĨ TRỊNH CÔNG SƠN

 

Lời ca huyễn hoặc dụ đời

Tháng tư năm ấy vẽ vời càng vui

Vác đàn lên hát trên đài

Mặc dân ba triệu chạy dài ra khơi

 

TIẾU NGÀN

(27/01/20)

 

**

 

NHIỆT TÌNH

 

Nhiệt tình bắc chước nước Nga

Mê say bám sát Trung Hoa ngỡ cừ

Nên qua thế kỷ đỏ nhừ

Tới gần cụt lối mới thừ người ra

 

Biết nào thế giới bao la

Ngàn năm văn hiến nước ta kém gì

Mới đem Lê Mác so bì

Hai đều dóc tổ khác chi nữa kìa

 

TIẾU NGÀN

(27/01/20)

 

**

 

DANH TÀI PHAN KHÔI

 

Ba mươi Xô Viết nổi lên

Ba hai ông đã trở nên người tài

Tình Già mưa gió nhạt nhòa

Như lời tiên đoán đã ngoài trăm năm

 

Chín năm chống Pháp rã ròng

Ông vào khu chiến ở trong Bác Hồ

Mang theo ý tưởng khôi hài

Khiến thành bụi rậm có gai lạ gì

 

Quảng Nam cứng cựa thường khi

Tạo ra tính nết khác gì Phan Khôi

Phải đành để đó ngồi chơi

Chờ xong cuộc chiến trả về làng xưa

 

Khiến danh vượt trội hơn người

Nhân Văn Giai Phẩm đã thời có ông

Vàng ròng đâu sánh vàng non

Vàng không sợ lửa đã thành Phan Khôi

 

PHƯƠNG NGÀN

(27/01/20)

 

**

 

NHẠC SĨ TÀI HOA VÀ

ĐA DẠNG PHẠM DUY

 

Phạm Duy nhạc sĩ mọi thời

Việt minh cộng sản đến đời quốc gia

Nhạc đa diện thuở cộng hòa

Chạy ra hải ngoại tỏ ra vẫn tài

 

Cuối cùng càng lại khôi hài

Quay về với cộng mấy ai không cười

Bởi yêu tiếng nước ra đời

Nên già về chết cũng thời vui thôi

 

TRĂNG NGÀN

(27/01/20)

 

**

 

NHÀ ĐẠI CHÍ SĨ YÊU NƯỚC

TÂY HỒ PHAN CHU TRINH

 

Quảng Nam từng một con người

Đã thành cả nước khó nào ai hơn

Đề cao dân trí trường tồn

Khuếch trương dân khí vinh quang vạn đời

 

NON NGÀN

(27/01/20)

 

**

 

MỚI ĐÓ MỚI ĐÂY

 

Vậy mà sáu sáu tuổi rồi

Nguyễn Mai trụ lại chân trời Hà Lam

Mỗi năm còn nở hoa vàng

Chẳng như hoa đỏ chỉ tàn chóng đi

 

Gần non thế kỷ lạ gì

Hai lần chinh chiến thảy khi buồn cười

Tuềnh toàng bao lớp con người

Nay đều tàn lụi một thời đã qua

 

NGÀN HOA

(27/01/20)

 

**

 

LỊCH SỬ CHẲNG HỀ

CÓ CHÚT MÀU SẮC

 

Lịch sử chẳng sắc màu

Vì bản thân trong suốt

Đời nhìn ra màu sắc

Bởi do người chủ quan

 

Lịch sử là khách quan

Dệt nhờ toàn sự kiện

Xảy ra điều sau trước

Kiểu dòng nước con sông

 

Dẫu từng năm đều thế

Hay mười năm khác nào

Cả trăm năm cũng vậy

Ngàn năm vẫn không màu

 

Như nước Việt ta xưa

Ngàn năm Tàu đô hộ

Lại cuối cùng quật khởi

Độc lập thành có thừa

 

Hoặc trăm năm Pháp chiếm

Toàn dầu dãi nắng mưa

Để rồi Nhật đuổi Pháp

Sự đời cũng lạ chưa

 

Xong Đồng minh thắng Nhật

Nhật bản phải đầu hàng

Nước được trả độc lập

Tương lai lại thênh thang

 

Đó khác đâu định mệnh

Khi Nhật bại hoàn toàn

Làm hùm beo thất thế

Lịch sử lại sang trang

 

Nhưng đời đâu nói trước

Bao sự kiện ngổn ngang

Trần Trọng Kim bó gối

Cờ đỏ thay cờ vàng

 

Tiếp hai lần chiến sự

Thế giới hóa hoàn toàn

Pháp quy về cùng Mỹ

Cũng nào đâu vẽ vang

 

Cùng chia nhau chiến tuyến

Lịch sử đành lang thang

Để đánh nhau quốc cộng

Khẩu hiệu càng rộn ràng

 

Hai bên phân màu sắc

Chủ yếu đỏ hay vàng

Ngoài lập lờ ngôn ngữ

Trong chiến sự rền vang

 

Nhưng dân ngu đâu rõ

Đều lịch sử lớp lang

Bởi tuyên truyền giấu mặt

Huyền thoại hóa bạt ngàn

 

Khiến nay ngồi nhìn lại

Niềm đau lại chứa chan

Núi sông từng huyết lệ

Đau khổ đã ngập tràn

 

Cuối cùng rồi qua hết

Cả thế kỷ xốn xan

Đời quay về khởi điểm

Lịch sử càng rõ ràng

 

Bao lớp cũ đã chết

Lớp mới lại hiên ngang

Điền dần vào chỗ khuyết

Thế gian đều vậy toàn

 

Nay toàn cầu hội nhập

Liên Xô đã chổng càng

Đông Âu thảy tan biến

Lịch sử quẹo lối ngang

 

Bởi vì không màu sắc

Các màu cũ phai tan

Từng tranh nhau máu lửa

Dần dà phải lụi tàn

 

Ông Hồ được thánh hóa

Sự thực có đâu oan

Bởi vì người cộng sản

Lãnh tụ phải thành vàng

 

Cũng dều do thuyết Mác

Thế giới phải rền vang

Lênin khua trống trận

Hậu bối càng rộn ràng

 

Ngày nay dần lắn xuống

Hết còn bao chói chang

Tuyên truyền như giông bão

Kết quả cũng chạy làng

 

Vì học thuyết huyễn tưởng

Cho bao nhiêu khua vang

Cuối cùng cũng kết cục

Bởi thảy toàn làng nhàng

 

Nên giờ ai sáng suốt

Thấy dân tộc mới sang

Thấy đất nước mới bãnh

Còn ý hệ lỡ làng

 

Dân tộc đà khôn lớn

Thêm ý thức vững vàng

Mỗi người cần tự chủ

Độc lập mới hoàn toàn

 

Vì một thời mê muội

Nay phải thoát ra càng

Xưa chôn vùi dân trí

Quả sự thật phũ phàng

 

Ông Hồ nay đã chết

Vai trò đã kiện toàn

Phải trả về lịch sử

Ngàn năm làm phán quan

 

Đất nước cần cỡi lốt

Dầu bao nhiêu muộn màng

Mỗi người nay thức tỉnh

Lịch sử mới vinh quang

 

Bởi nó không màu sắc

Đừng tô vẽ nhịp nhàng

Kiểu tuyên truyền dối gạt

Cũng có gì vẽ vang

 

Bởi qua bao sự kiện

Đời vẫn chỉ khách quan

Giống cái cây phát triển

Từ trong lớn lên toàn

 

Dầu trải qua bão táp

Lại càng thêm vững vàng

Nên chẳng cần tiếc rẻ

Quá khứ nhiều đa đoan

 

Nước luôn có định mạng

Cá nhân cũng vậy toàn

Phải qua thời khờ dại

Mới tỏa ánh hào quang

 

Trong khi người cộng sản

Chỉ tầm thường mọi đàng

Cá nhân nhằm quyền lợi

Đều lý tưởng kêu vang

 

Như tỷ dân Trung Quốc

Sự thật chỉ phũ phàng

Kiểu tế bào nhân bản

Toàn giống nhau bạt ngàn

 

Đời thành vong thân cả

Tưởng hình thức tưởng sang

Con người không tư tưởng

Càng phụ thuộc nhau toàn

 

Bắc Triều Tiên cũng vậy

Kiểu lớp lớp hàng hàng

Đàn cào cào bay rợp

Cùng tự nhận vẽ vang

 

Khác gì đâu Các Mác

Hại nhân loại quả toàn

Giương độc tài vô sản

Loài người phải hàm oan

 

Thảy qua tròn thế kỷ

Con người thảy làng nhàng

Sống không cần tim óc

Vẫn nghĩ là hiên ngang

 

Đời hóa toàn xu nịnh

Một sự thật phũ phàng

Dám nào ai nói ngược

Đó chính điều vinh quang

 

Diệt tự do dân chủ

Con người thành làng nhàng

Đó tội đồ của Mác

Trăm năm chẳng gì oan

 

Đời còn toàn nịnh bợ

Bưng bô thảy rộn ràng

Kiểu Việt kiều chó ghẻ

Hoàng Duy Hùng … lang bang

 

Nên để nhằm cứu nước

Mỗi người phải đàng hoàng

Từng cá nhân tự chủ

Dân tộc mới vinh quang

 

MÂY NGÀN 

(Xuân Canh tý 25/01/20)

 

**

 

NƯỚC NGA KỲ KHÔI

 

Thời Nga hoàng trước ra sao

Mình đâu có biết lẽ nào nói ngoa

Chỉ Lênin dạng kiêu sa

Liên Xô thành lập cho là hay ho

 

Nhưng toàn chỉ kiểu tò vò

Khién trong lồng sắt làm cho lạ đời

Bảy mươi năm quả tơi bời

Bên ngoài huê dạng trong thời xót xa

 

Độc tài chỉ có sa đà

Cầm quyền vài kẻ danh là Kremli

Bởi nhằm theo Mác lạ gì

Độc tài vô sản thảy khi buồn cười

 

Đó là chuyện lạ trên đời

Sau thời diêm dúa cũng hoàn như xưa

Bởi do Krutchov biết thừa

Phóng tay giật đổ nghĩ chưa muộn nào

 

Dân Nga từ đó thở phào

Cơ Nga hoàng cũ lại ào tung bay

Quay về dân chủ từ đây

Dẫu cho tập tễnh những ngày non sơ

 

Khác chi lịch sử dại khờ

Quay vòng điểm cũ ai ngờ thế sao

Theo chân Các Mác ào ào

Cuối cùng phải để Mác vào lãng quên

 

Khác nào trăm sự Lênin

Tạo ra ảo tưởng nước Nga lạ lùng

Khiến làm lịch sử bùng nhùng

Hi sinh oan uổng cuối cùng tới đâu

 

Để nay thời đại khác rồi

Toàn cầu hội nhập thảy vào như xưa

Bao nhiêu sách vở viết bừa

Ngày nay vô bổ thật chưa ai từng

 

Một thời huyễn tưởng tưng bừng

Ngày nay bạch hóa tưởng chừng cũng vui

Khác chi lịch sử bùi ngùi

Con người hại thảy con người lạ sao

 

Bởi đều ông Mác khởi đầu

Lời toàn ngụy biện làm hầu Lê tin

Giương cao cờ đỏ búa liềm

Đời đành vâng dạ vang rân một thời

 

Ngày nay thế sự khác rồi

Putin dân chủ dẫu trong độc tài

Thảy dùng thủ thuật kiểu hài

Cập đôi lần lượt có ngoài thế đâu

 

Dân Nga bởi thảy quen rồi

Ai lên cầm cán cũng đều chịu ngay

Dầu nay đã hết đắng cay

Tuyên truyền được dẹp nhờ vào tự do

 

DẶM NGÀN

(23/01/20)

 

**

 

CHỮ QUỐC NGỮ VÀ NỖI

LÒNG BIẾT ƠN NGƯỜI XƯA

 

Nay thì chữ viết nước ta

Toàn đều vẻ đẹp như hoa lạ gì

Công ơn đâu thể quên đi

Pina, de Rhodes quả thì nhớ luôn

 

Vậy mà nghĩ lại cũng buồn

Mười hai thằng ấy tầm ruồng lạ sao

Lòng vì chất chứa cờ đào

Cần chi sự thật mới vào loại ngu

 

HOA NGÀN

(23/01/20)

 

**

 

ĐẦU TIÊN VÀ CUỐI CÙNG

 

Đầu tiên chỉ có Bác Hồ

Duẩn, Đồng, Chinh, Giáp lẽ nào khác đâu

Bốn ông này vốn tới sau

Thảy đều bản chép từ đầu rập khuôn

 

Từ đây nhân rộng ngọn nguồn

Tạo nền cờ đỏ sao vàng tung bay

Hóa thành đánh Pháp cũng hay

Thực hành bản thảo từ Nga đem về

 

Liên Xô giờ đã thành quê

Khác chi thoáng nước chảy khi qua cầu

Bảy mươi năm chẳng là lâu

Khiến bao vật đổi sao dời thế gian

 

Từ sau Thế chiến tan hoang

May nhờ phe Trục đã toàn tiêu dênh

Cờ đào mới được bay lềnh

Cuối cùng cũng mất nước Nga lộn về

 

Việt Nam giống vậy ê chề

Qua hai cuộc chiến mọi bề mới nên

Để nay hội nhập vững bền

Là nhờ quá khứ chênh vênh qua rồi

 

Cả trên mươi triệu con người

Chết vì lý tưởng cuộc đời dẫn theo

Bao năm bao cấp đói nghèo

Cuối cùng đổi mới cái lèo mới qua

 

Ngày nay nghĩ lại xót xa

Một thời quá khứ tiêu ma đâu còn

Đấu tranh giai cấp dập dồn

Cả thời khốc liệt cũng chôn cả rồi

 

Vẫn đều lịch sử mà thôi

Chỉ vì ông Mác làm đời đổi thay

Cuối cùng thế kỷ loay hoay

Khác đâu dòng thác cuốn mau vậy mà

 

Ngày nay cũng bớt xót xa

Duy còn vương sót chút là vậy thôi

Dân xưa tin thảy Bác Hồ

Để nhằm đánh Pháp ai nào đâu quên

 

Dựng nên cờ đỏ búa liềm

Để làm cộng sản hai miền Bắc Nam

Bốn mươi năm quả bộn bàng

Thảy đều qua hết lại hoàn như xưa

 

Thành ra nói mấy cho vừa

Tin không chăng chớ mấy ai kiểm nào

Chẳng qua như ngọn sóng trào

Trước dòng thác lũ dễ nào khác đi

 

Bởi đầu chí cuối lạ gì

Toàn giương khẩu hiệu thường khi quen rồi

Nhân danh mọi thứ trên đời

Nhưng hoài sự thật vẫn đều khách quan

 

NGÀN PHƯƠNG

(23/01/20)

 

**

 

CÁ NHÂN VÀ XÃ HỘI

 

Cá nhân ai cũng như nhau

Khác do hoàn cảnh cuộc đời vậy thôi

Trời sinh định mệnh có rồi

Tài năng tính cách dễ người quyết sao

 

Thế nhưng anh Mác tào lao

Quy toàn “vật chất” để cào bằng nhau

“Đấu tranh giai cấp” trước sau

Đều thành mê tín tầm phào lạ chi

 

Nước Nga bởi vậy hay gì

Tin điều lạc hậu có chi đâu gờm

Để làm cách mạng bơm xơm

Bảy mươi năm ấy bờm xờm tới đâu

 

Cuối cùng cũng phải bổ nhào

Bởi nghe lời Mác có nào ra răng

Nhiệt tình cộng với hung hăng

Cuối cùng rã đám cũng bằng như không

 

Tưởng lên thế giới “đại đồng”

Lại làm nhân thế toàn hâm khác nào

Chiến tranh nóng lạnh ào ào

Cả thời tao loạn vẫn nào đến đâu

 

Giờ dây hội nhập cả rồi

Quay về cuộc sống giống hồi như xưa

Tuyên truyền một thuở càn bừa

Ngày nay tỉnh thức nắng mưa ai ngờ

 

Uổng công chín đợi mười chờ

Thời kỳ “quá độ” vật vờ cũng qua

Chỉ vì bởi Mác ba hoa

Nói toàn không tưởng dễ mà thành đâu

 

Trong khi đời có khác nào

Sinh ra để sống tầm phào được chi

Sống nhằm phát triển lạ gì

Đâu cần ảo ảnh khiến khi buồn cười

 

Bởi ai cũng thảy con người

Ngang hàng bình đẳng dễ nào lạ sao

“Độc tài” quả chỉ tào lao

Tự mình phịa đặt đứng trên mọi người

 

Thành ra Mác chỉ hổ người

Óc đầu mê tín gạt đời lạ đâu

Phịa ra “sứ mạng” tầm phào

Của người “vô sản” khác nào bá vơ

 

TIẾU NGÀN

(22/01/20)

 

**

 

NGƯỜI VIỆT QUÁ HAY

 

Bây giờ người Việt quá hay

Làm cho thế giới đó đây phải tè

Óc đầu khoa học đây nè

Óc đầu tướng lãnh Mỹ đà có luôn

 

Còn ai rãnh rỗi buồn buồn

Mở vào Youtube nghe toàn chuyện hay

Tài năng văn học quả đây

Khiến làm “đọc truyện” mê say lạ lùng


TIẾU NGÀN

(20/01/20)

 

**

 

TỘI NGHIỆP DÂN TA

 

Đâu ngờ Các Mác thần kinh

Dân Nga vớ bẩm thật tình cũng hay

Bảy mươi năm khiến cùi đày

Cuối cùng đành bỏ mà nay mới thành

 

Tiếc là người Việt loanh quanh

Qua Nga chép lại phải đành vậy thôi

Vác mai chạy quấy hẳn rồi

Luận toàn triết học trật chìa quả vui

 

TẾU NGÀN

(20/01/20)

 

**

 

KHẮP BỐN PHƯƠNG TRỜI

 

Ngày nay khắp bốn phương trời

Ở đâu cũng có con người quê ta

Nhờ hai cuộc chiến đi ra

Để rồi thành được ta bà mọi nơi

 

Giờ thì quá khứ qua rồi

Đều nhằm tìm đến chân trời tương lai

Máu xương nghĩ lại chỉ hài

Bởi thời ly loạn đã phai còn gì

 

TẾU NGÀN

(20/01/20)

 

**

 

CÁI NGHÈO VÀ ĂN TẾT

 

Cái nghèo đâu phải do ăn Tết

Mà Tết không ăn chỉ bởi nghèo

Võ Tòng nói dốt mà không biết

Xuân để già rồi khiến dở hơi

 

Kiểu làm khoa học không bao quát

Chẳng thấy nguyên chính chỗ nào

Bởi sợ hay khùng nên kháo bậy

Làm đời dị nghị tệ làm sao

 

TẾU NGÀN

(19/01/20)

 

**

 

LÀM CÔNG, HAY LÃNH ĐẠO

 

Làm công cho Mác Lênin

Toàn theo chính sách như in vậy mà

Bốn lăm đã thấy từ xa

Năm tư cũng vậy quả là khác đâu

 

Bảy lăm cũng chỉ trò vui

Bắc đà thắng lợi đi đời miền Nam

Vênh vang cải tạo đều toàn

Làm ăn theo kẽng oang oang suốt ngày

 

Sĩ quan cũ phải lao tù

Bổng dưng sụp đổ tơi bời Liên Xô

Đông Âu cũng vậy xuống mồ

Để thành quay lại cuộc đời xưa kia

 

Khác nào chỉ nói lia chia

Làm công, lãnh đạo mấy ai không cười

Cầm đầu luôn chỉ một người

Làm công, lãnh đạo tất đều rõ ra

 

Nhân tình dầu thảy xót xa

Nào ai dám nói quả là niềm vui

Đứng trên trăm triệu con người

Nhưng toàn phải dưới một đời Mác Lê

 

Vinh quang tự nhận ê hề

Nhưng lòng vẫn thấy mọi bề oái oăm

Vì non thế kỷ qua toàn

Để giờ nhân loại lại hoàn như xưa

 

MƯA NGÀN

(19/01/20)

 

**

 

HOAN HÔ CÁC MÁC

 

Hoan hô Các Mác một phùa

“Đấu tranh giai cấp” càn đùa cũng vui

Bởi toàn mê tín đen thui

Tin vào “biện chứng” bùi ngùi quả hay

 

Dân Nga từng thuở cùi đày

Cuối cùng đành bỏ giơ tay đầu hàng

Cờ nay lấy lại Nga hoàng

Hết còn toàn đỏ búa liềm như xưa

 

Thành ra lịch sử lạ chưa

Bảy mươi năm ấy giống đùa một phen

Con người đều thảy đớn hèn

Phải toàn xu nịnh lăn xăn lạ gì

 

Nhân quyền quả có còn chi

“Độc tài vô sản” phải thì vậy thôi

Cái sai đều thảy phải lòi

Rốt rồi phải dẹp có ngoài vậy đâu

 

Chỉ nay còn lại nước Tàu

Gồng mình cố trụ quả hay không nào

Tuy đà “tư bản” ào ào

“Cờ đào” quyết giữ dễ sao không cười

 

Thành ra Mác chỉ hổ người

Đưa ra học thuyết ai người chẳng kinh

Để nhằm nói dóc thật tình

Gạt đời tận mạng linh tinh một thời

 

Tưởng đâu khoa học tuyệt vời

Ai dè xạo xự khắp nơi đều tè

Lạt lòng nhiều kẻ xúm nghe

Hay nhằm lợi dụng hùa bè với nhau

 

Thành ra Mác chỉ hại đời

Chơi toàn thuốc giả bệnh nào lành sao

Bởi vì khoa học có đâu

Cốt đều ngụy biện trước sau lạ gì

 

TIẾU NGÀN

(18/01/20)

 

**

 

AK 47

 

Ak 47 kiên cường

Tiểu liên Tiệp khắc ai tường được không

Liên Xô đã hết thành đồng

10.000 còn lại liệu trông được gì

 

TẾU NGÀN

(16/01/20)

 

**

 

TƯ DUY VÀ CƠ BẮP

 

Ngày xưa cơ bắp dùng toàn

Bác Hồ thắng lợi vẽ vang một thời

Ngày nay hoàn cảnh đổi rồi

Phải dùng trí tuệ chuyển đời mới hay

 

Ích gì cứ thói loay hoay

Theo chân Bác mãi mặt mày héo hon

Mà làm đất nước vẹn toàn

Tự do dân chủ khiến càng vươn lên

 

ÁNH NGÀN

(16/01/20)

 

**

 

BẢN CHẤT NGƯỜI VIỆT

 

Phần đông người Việt nhìn gần

Thiên về cảm tính vạn phần vậy thôi

Có nào bì được người Âu

Họ thường lý tính khiến hầu hơn ta


Nên đâu dễ dụ sa đà

Khó mê lý tưởng kiểu mà bâng quơ

Cũng đâu bạc nhược đợi chờ

Nên luôn đòi hỏi tự do rộn ràng

 

Còn ta xã hội đa đoan

Điều gì thiết lập quyết càng giữ nguyên

Tức là thụ động triền miên

Mấy khi giải phóng tự mình được đâu

 

Nhất là nhiều loại bù cào

Thói thường điếu đóm bưng bô lạ gì

Cả như nhiều dạng Việt kiều

Cho dầu sống ở nước ngoài khác sao


TIẾU NGÀN

(12/01/20)

 

**

 

MỸ VÀ NGA

 

Mỹ là “Đế quốc” phải rồi

Thành nay chứa thảy gia đình bà Nga

Biểu tình từ vụ Formosa

Chín năm tù mới giờ ra nước ngoài

 

TIẾU NGÀN

(10/01/20)

 

**

 

DÂN NGA THÍCH SAY

 

Say gì cũng vẫn là say

Say đều khiến thấy việc đời mông lung

Thành say ý hệ não nùng

Còn mê hơn cả rượu cồn Vodka

 

Từ Lênin lãnh đạo Nga

Buộc say thuyết Mác bao la ngàn trùng

Nước Nga hóa thảy anh hùng

Bảy mươi năm ấy nhìn đời đỏ tươi

 

Là công Cách mạng tháng mười

Nhưng nay trắng xóa lại rồi còn chi

Thảy nhờ Góc Ba Chốp khác gì

Ba năm cấm rượu dân thì hết say

 

Mọi điều nhìn rõ như ngày

Trước càng che giấu đều nay tõ tường

Nhận ra chẳng có thiên đường

Liên Xô đổ sụp chỉ dường vậy thôi


TẾU NGÀN

(10/01/20)

 

**

 

TINH THẦN

VÀ VẬT CHẤT

 

Vũ trụ là vật chất

Nhưng hiện tượng bề ngoài

Kiểu ta nhìn hòn đá

Hay viên sõi khác nào

 

Ngàn năm chúng chai lỳ

Chẳng bao giờ thay đổi

Dẫu biến dạng mòn đi

Đâu sinh ra sự sống

 

Con người có văn hóa

Bởi óc não trong đầu

Đó chính điều cốt lõi

Khác nhau chỉ vậy thôi

 

Tinh thần là ý thức

Một thực tại huyền vi

Đặt trên nền vật chất

Nhưng đâu có giống gì

 

Mác vì toàn duy vật

Khác nào kẻ ngu si

Vật lại cho biện chứng

Cái ngu đó ai bì

 

Còn lịch sử phát triển

Nhờ đầu óc con người

Trọng tâm là lý trí

Khiến khoa học ra đời

 

Kinh tế nhằm sáng tạo

Qua sản phẩm làm ra

Tinh thần luôn tiến hóa

Triễn vọng vốn bao la

 

Mác cho nhờ giai cấp

Cái ngu thật ta bà

Tin quan hệ sản xuất

Đấu tranh toàn xót xa

 

Khác nào chỉ ngây dại

Bởi mê tín chan hòa

Do tin càn biện chứng

Thành thảy nói ba hoa

 

Để đời nhằm lợi dụng

Đi vào kiểu tà ma

Con người bị chà đạp

Nhân quyền phải rên la

 

Bởi hiểu sai nguyên lý

Mác toàn nói sa đà

Thảy những điều không tưởng

Làm đời thành quỷ ma

 

Nên không trách cộng sản

Mà trách Mác mù lòa

Bởi nếu không có Mác

Cộng sản lấy đâu ra

 

MÂY NGÀN

(09/01/20)

 

**

 

Ý THỨC MAN RỢ

 

Con người tàn sát lẫn nhau

Hóa thành man rợ lấy đâu tự hào

Đấu tranh giai cấp nháo nhào

Đấu tranh quyền lợi thảy vào loại siêu

 

Làm cho thế giới tiêu điều

Chỉ vì ông Mác nói nhiều tầm vơ

Tin vào bạo lực dại khờ

Có chi nhân bản để nên con người


MÂY NGÀN

(09/01/20)

 

**

 

NÃO TRẠNG KIỂU HỀ

 

Điếc không sợ súng mọi bề

Gặp chi nói nấy đâu chê đâu nào

Tự tôn chỉ kiểu tầm phào

Bởi vì não trạng thảy vào loại đui

 

Nghe ra ai cũng bùi ngùi

Khác chi dùi đục chấm vùi mắm nêm

“Tự hào cộng sản” lềnh khênh

Mác Lê tiêm chích khiến nên vậy mà


TẾU NGÀN

(09/01/20)

 

**

 

ĐỘC LẬP TỰ DO

 

Mỗi người độc lập tự do

Mới là xã hội để cho chính mình

Còn như chỉ kiểu bùn sình

Nói hùa theo đám quả tình ra chi

 

Vậy nên trí thức là gì

Đều người nhân bản thảy khi mới cừ

Mới thành ra chính con người

Tư duy tự chủ khiến đời nhân văn

 

PHƯƠNG NGÀN

(07/01/20)

 

**

 

VẤN ĐỀ HÒA HỢP HÒA GIẢI

DÂN TỘC THỜI XƯA VÀ NAY

 

Chuyện này đã xảy từ lâu

Nay non thế kỷ vào hồi ba mươi

Tức thời “Xô Viết” lạ chưa

“Địa hào trí phú phải đều đem chôn”

 

Để thành một mất một còn

Giữa người cộng sản với người quốc gia

Hai bên đối kháng sa đà

Bởi vì ý hệ chính đà vách ngăn

 

Một bên mác xít say hăng

“Đấu tranh giai cấp” để hằng thành công

Một bên vàng chẳng chút hồng

Quyết lưu truyền thống mà không vọng ngoài

 

Quốc gia quốc tế chia hai

Đều cho lý tưởng có nào chịu thua

Tạo ra cục diện thảy hài

Nước cùng với lửa có đâu đồng lòng

 

Từ đây chiến đấu ngấm ngầm

Hoặc dùng bạo lực thảy đều công khai

Tuyên truyền đủ mọi bản bài

Có đâu để bị tàn phai bao giờ

 

Khiến làm lịch sử dại khờ

Khiến làm dân tộc vật vờ bao phen

Khiến làm đất nước tối đen

Mỗi bên đều tự đốt đèn lên đi

 

Toàn thành chia rẽ khác gì

Chín mươi năm ấy lạ chi cuộc đời

Hai lần chiến trận tơi bời

Bốn lăm khởi sự tới hồi bảy lăm

 

Khác chi đều chỉ bông lơn

Ngoài hô giải phóng trong nhằm đánh nhau

Pháp đi Mỹ lại tiến vào

Chỉ vì chiến tuyến đã cài đôi bên

 

Tuyên truyền vẫn tiếp lềnh khênh

Cần đâu sự thật thiết nào khách quan

Làm dân bạc nhược đâu oan

Bảo sao nghe vậy khiến toàn tiếu lâm

 

Bạo quyền buộc phải lặng câm

Mỗi bên chín lạng mười phân khác gì

Độc tài “vô sản” lạ chi

Độc tài “kháng cộng” cũng thì thế thôi

 

Dân như ngu thảy cả rồi

Tha hồ lũng đoạn một vài cá nhân

Nhờ cầm quyền chính mọi phần

Nói sao cũng được ai phân xử nào

 

Nhân danh đủ thứ lạ sao

Còn về thực chất có nào ai hay

Chẳng qua miệng lưỡi dạn dày

Dân trơ cán cuốc dở hay biết gì

 

Mới đành vượt biển ra đi

Bảy lăm ba triệu khác gì năm tư

Vào Nam một triệu nhứ nhừ

Hai lần trốn chạy coi như thảy hài

 

Thành ra mọi thứ thảy lòi

Tại vì “ý hệ” có ngoài thế đâu

Quốc gia quốc tế trước sau

Lộn sòng cả thảy có nào vinh quang

 

Mạnh ai thảy nấy ca vang

Dân dầu biết cả phải toàn lặng im

Khác nhau cờ đỏ búa liềm

Và cờ ba sọc nền vàng vậy thôi

 

Bắt đầu Bảo Đại thoái ngôi

Sau làm Quốc trưởng cũng hầu tự nhiên

Non sông chia cắt đôi miền

Biến thành gà chọi xóm giềng xía vô

 

Chia phe thách bắt nháo nhào

Kẻ thì bồng nước kẻ vào lau khăn

Tự hào đều thảy ai bằng

Khoe nhau chiến tích cùng hăng trên đời

 

Cuối cùng đều thảy nực cười

Bên thì toàn thắng bên thì thua to

Thắng cầm quyền giở đủ trò

Còn bên thua trắng co giò chạy đi

 

Giờ hô hòa giải lạ gì

Lưỡi câu vẫn ném cốt thì móc vô

Để nhằm ta mới tự hào

Mới toàn vô địch ai nào hơn đâu

 

Khác xa cái xứ Đông Âu

Hay Liên Xô trước nay hầu còn chi

Thành ra người Việt lạ gì

Sông Gianh thuở trước mấy khi khác nào

 

Diệt nhau vẫn cứ ào ào

Tây Sơn Nguyễn Ánh tăm hao luôn còn

Ngày nay vẫn lại véo von

Dụ nhằm hòa giải để còn duy ta

 

Khác chi lịch sử sa đà

Có đâu thực chất để mà ngợi khen

Năm châu sấm dậy đất bằng

Làm cho đất nước cũng hằng vậy thôi

 

Vấn đề đều vẫn con người

Cuốn vào dòng xoáy trên đời khác chi

Thành nay cũng có lạ gì

Vấn đề “ý hệ” dễ thì vứt sao

 

Nên chi vẫn chỉ tào lao

Thảy đều nguyên lý trước sau hơn gì

Chỉ khi “ý hệ” vứt đi

Vấn đề hòa hợp mới thì tự nhiên

 

Khách quan lịch sử khắp miền

Dễ ai cưỡng lại nhãn tiền được sao

Chẳng qua vận nước ba đào

Chống nhau bởi thảy cái rào dựng lên

 

Thành ra ngôn ngữ bõ bèng

Chỉ khi thực chất mới toàn tin nhau

Quý trong mới bỏ được ngoài

Vứt đi “ý hệ” mới hoài thân thương

 

Dẫu bầu dẫu bí khác mọi đường

Cùng giàn cùng giống có đâu chia lìa

Chỉ khi màu sắc từ ngoài

Vẽ lên cả thảy mới lòi tiếu lâm

 

Thành nên quá khứ dẫu lầm

Nay cần quên cả nếu đều nhận ra

Còn hoài cứ bám bao la

Lấy đâu hòa hợp mà là gạt nhau

 

Chỉ nhằm đóng kịch bề ngoài

Mà trong âm ỉ vẫn hoài vậy thôi

Chỉ khi “ý hệ” vứt rồi

Quay về dân tộc mới đều tự nhiên

 

Còn không chỉ thảy nhãn tiền

Một bên thống trị có liền khác sao

Thực dân xưa chẳng lạ nào

Nay cùng giòng máu đồng bào hơn chi

 

NON NGÀN

(07/01/20)

 

**

 

TRUMP

 

Trump hiện tượng ngày nay

Một mình một cõi mấy ai không tường

Hiên ngang thế giới đường đường

Kiểu cao bồi Mỹ phải dường thua xa

 

Đừng cho chỉ nói ba hoa

Nhưng thường nói trước để mà làm sau

Ngán chi chơi kiểu phủ đầu

Khiến Tàu phải sợ dễ đâu coi thường

 

Hòa bình theo kiểu chiến trường

Cần chi súng đạn mà nương theo tiền

Chiến tranh tài chánh trước tiên

Kẻ thù xiểng liểng bộ hiền dễ sao

 

Thành ra nhìn trước ngó sau

Người hùng nước Mỹ khó ai qua nào

Mới làm chọc đám cào cào

Xúm nhau liệng đá ào ào cũng vui

 

Nhưng cần chi phải bùi ngùi

Vẫn đều tiến tới có lui bao giờ

Tương lai đang sẳn đợi chờ

Nhiệm kỳ mới nữa lơ mơ được à

 

Tại vì dân Mỹ thấy ra

Trump nổi bật có ngoa chút nào

Tinh thần quả đáng tự hào

Vượt bao tiền nhiệm để vào loại siêu

 

MÂY NGÀN

(06/01/20)

 

**

 

CẢ MỘT THỜI ẤU TRĨ

 

Nhớ ngày xưa còn nhỏ

Từng ăn đũa hai đầu

Vào thập niên năm mấy

Thiên hạ đều đua nhau

 

Thời buổi đầu cộng sản

Lúc ấy gọi Việt Minh

Ở trong khu kháng chiến

Thuộc vùng Liên khu Năm

 

Đúng quả là chuyện tếu

Thành sau đó bỏ dần

Phong trào phải chấm dứt

Vì giả tạo mọi phần

 

Bửa cơm toàn ăn độn

Chỉ cá muối mắm nêm

Dọn lên nia trên đất

Quay quần nhau đã thèm

 

Vậy mà tuyên truyền xạo

Cần giữ vệ sinh chung

Khác nào đâu tếu táo

Rập khuôn kiểu Nga Tàu

 

Vệ sinh quả đáo để

Cơm dầu ăn với rau

Để thi đua đánh Pháp

Nhằm thắng lợi cho mau

 

Nay đà non thế kỷ

Nước đều chảy qua cầu

Tuổi già nhìn ngoái lại

Đâu quên Bác được nào

 

Rồi cuối cùng đổi mới

Dòng lịch sử xanh xao

Nhờ Quốc tế đã hết

Nước non được thở phào

 

Lớp xưa cũng đã chết

Chẳng còn thấy tăm hao

Giống cây rừng trút lá

Sau cơn bão ào ào

 

Chỉ do đời lận đận

Lịch sử phải tiêu hao

Nước non giờ gượng dậy

Qua một thuở ba đào

 

TẾU NGÀN

(06/01/20)

 

**

 

“CHỐNG CỘNG” HAY

“HỘ CỘNG” NGÀY NAY

 

Điều này nhức nhối từ lâu

Cả trong quá khứ đâu nào ngày nay

Cái sai cái đúng đều đầy

Cái hay cái dở cũng ai không tường

 

Chẳng gì chính trị vạn đường

Mà còn xã hội vẫn thường tự nhiên

Thành điều phải nói trước tiên

Tùy theo nhận thức ở nơi từng người

 

Hoặc vì lợi lộc trên đời

Hay vì lý tưởng cũng thời biết đâu

Từ lòng suy nghĩ tự do

Có khi nhồi nhét bởi do tuyên truyền

 

Nói chung thảy khác nhãn tiền

Mỗi người cũng khác huyên thiên làm gì

Bởi đều nhận thức khác chi

Cũng như mục đích có gì lạ sao

 

Nhưng giờ “cộng sản” còn nào

Trừ còn “cái vỏ” tào lao bên ngoài

Vì nay “đổi mới” thảy rồi

Nhờ Liên Xô sụp từ hồi xa xưa

 

Còn không vẫn chỉ bừa bừa

Như thời Lê Duẩn, Trường Chinh lạ nào

Dẫu giờ vẫn dựa Bác Hồ

Tô dày yêu nước như người quốc gia

 

Mặc cho quá khứ đã qua

Chiến tranh đã dứt vẫn là tự nhiên

Mới giờ phát triển mọi miền

Nhờ vào xã hội hiện tiền đấy thôi

 

Giống như tay hết bóp rồi

Có nào da thịt cứ hoài còn đau

Thời kỳ bao cấp đã lâu

Bây giờ cỡi trói cũng nào lạ chi

 

Vậy nhưng dân kiểu cu li

Sống hoài cảm tính biết gì nguyên nhân

Buông ra là thảy mừng ầm

Chưa buông thì cứ lặng câm khác gì

 

Cả giờ quốc ngoại lạ chi

Nhiều tay điếu đóm có thì hay sao

Bảy lăm chạy thảy phờ râu

Du càng tưởng chết nay rồi ba hoa

 

Dân mình bởi thói xót xa

Chỉ vì dân trí mới là vậy thôi

Biết chi khoa học ở đời

Biết chi nguyên lý dễ nào cao xa

 

Mà toàn tâm thức lâu la

Phần nhiều đều thế có mà khác sao

Cứ vào Youtube mà coi

Nhiều kênh rác rưởi cũng nào lạ đâu

 

Tuyên truyền hạ cấp tào lao

Kiểu đều dốt nát có nào tinh hoa

Thành nên trong cõi người ta

Thượng vàng hạ cám vẫn là thế thôi

 

Ví như tay Nguyễn Phương Hùng

Đem so Ngô Kỷ đâu cùng giống nhau

Một tên điều đóm ăn sâu

Tay kia chống cộng thảy hầu cực đoan

 

Thành ra đời quả không oan

Người khôn khác với bọn hoàn toàn ngu

Nếu lòng hạ tiện ruồi bu

Dễ nhìn ra chỗ đặc thù được sao

 

Nói chung bởi Mác tào lao

Còn người “cộng sản” khác nào nạn nhân

Giờ đây đã đổi vạn phần

Đã qua cộng sản bộ cần nói sao

 

Chỉ còn cái áo mặc ngoài

Chờ khi vứt thảy mới vào khách quan

Khiến thành thực tế đâu oan

Như dòng đời chảy chỉ toàn thế thôi

 

Nên giờ “hội nhập” cả rồi

Còn đâu “cộng sản” để ngồi mà khen

Chẳng qua chỉ loại lèng èng

Óc đầu mê muội khó bằng được ai

 

Chung quy vốn tại con người

Đó điều cốt lõi ở đời vậy thôi

Khi người phát triển lên rồi

Áo ngoài chế độ sẽ thời vứt đi

 

Thành nên thôi có trách chi

Chỉ đều “lịch sử” lạ gì nữa sao

Ngày nay quá khứ qua rồi

Chống hay hộ cộng khác nào bá vơ

 

Đã qua thời buổi dại khờ

Ngày nay bỏ Mác cũng đều tự nhiên

Vứt đi trói buộc xích xiềng

Tự do dân chủ mới liền tiến lên

 

Còn mà chỉ có lênh đênh

Bám hoài “chủ nghĩa” bồng bềnh ra thôi

Dân ngu thì biết thế nào

Nhưng người cầm chịch lẽ đời phải hay

 

Để thành những kẻ cao tay

Để không ù cạc kiểu ngày xa xưa

Tuyên truyền đều chỉ nói bừa

Gạt dân đủ thứ đặng vừa lòng ai

 

Giờ đây đêm đã chuyển ngày

Cả toàn thế giới có nào khác đâu

Nên đừng ton hót tầm phào

Những gì quá khứ dễ sao không cười

 

Mà cần thay đổi lòng người

Khỏi vây trách nhiệm vạn đời về sau

Ích nào cố đấm ăn xôi

Rũ bùn đứng dậy mới tay anh hùng

 

NGÀN PHƯƠNG

(05/01/20)

 

**

 

CỜ VÀNG CỜ ĐỎ

 

Cờ vàng có tự ngàn xưa

Hai Bà Trưng tới tận thời Quang Trung

Giương cao chí khí hào hùng

Đồng lòng giữ nước cùng chung giống nòi

 

Ngày nay thay bởi cờ đào

Ngọn cờ vô sản từ Liên Xô về

Bác toàn tin tưởng mọi bề

Ra đi cứu nước đã thề noi theo

 

Để thành chiến thắng vui reo

Từ vua Bảo Đại phải đều chịu thua

Ra dân đâu phải chuyện đùa

Nghe theo lời Bác búa xua lạ gì

 

Rồi Ngô Đình Diệm khác chi

Phải đều thất bại thảy khi buồn cười

Nguyễn Văn Thiệu cũng hổ người

Cuối cùng thua Bác đỏ tươi cờ đào

 

TẾU NGÀN

(05/01/20)

 

**

 

ẢO TƯỞNG VỀ CÁC MÁC

 

Mấy ai hiểu Mác là gì

Toàn nghe truyền miệng chỉ thì vậy thôi

Chẳng qua hám lợi nhào vào

Nhân danh đủ thứ có nào lạ đâu

 

Bởi người nhân thế trước sau

Tốt nhờ bản chất, học cao thêm vào

Còn toàn vô sản nháo nhào

Chỉ đều quần chúng ào ào chạy theo

 

NGÀN PHƯƠNG

(05/01/20)

 

**

 

CÁ NHÂN VÀ GIAI CẤP XÃ HỘI

 

Trong cuộc sống mỗi người là thực thể

Bởi đó là mỗi đơn vị hiển nhiên

Vì cá nhân luôn tồn tại khách quan

Còn giai cấp chỉ là trừu tượng hóa

 

Cá nhân luôn đấu tranh trong đời sống

Đó vốn là một quy luật tự nhiên

Chuyện đấu tranh đều phổ quát nhãn tiền

Cả vạn vật đâu cứ là giai cấp

 

Mác ngu muội bởi nhìn toàn phiến diện

Vốn sai lầm vì mê tín Hegel

Tin nhảm vào điều “biện chứng” mông mênh

Toàn rỗng tuếch lại lấy làm hãnh diện

 

Người cộng sản chẳng qua vì hãnh tiến

Vụ lợi toàn nhằm dựa đó mà thôi

Thành hiển nhiên Mác chỉ bị lợi dụng rồi

Từ giẻ rách được tôn làm thần thánh

 

Vì mê đắm Mác bởi điều bạo lực

Cả Ăngghen do khuyến dụ độc tài

Lợi quyền riêng mà giai cấp nhân danh

Phi nhân bản bởi tội toàn ở Mác

 

Lại duy vật coi người như cỏ rác

Cấp thảy đều phương tiện có ra chi

Thiên đường ư chỉ ảo tưởng lạ gì

Mác sử dại qua cầu rồi rút ván

 

DIỄM NGÀN

(05/01/20)

 

**

 

MỘT THỜI SỈ NHỤC

 

Một thời toàn hót vô thần

Toàn ca duy vật quả đần biết bao

Cũng reo lên thảy tự hào

Bây giờ chết mẹ quả nào còn đâu

 

Mới nay mọi sự khác rồi

Tuy còn lấp liếm kiểu hồi như xưa

Nên công hay tội rõ thừa

Nhà thờ khắp chốn cùng đua nhau làm

 

TẾU NGÀN

(04/01/20)

 

**       

 

KHOA HỌC GIÁO DỤC ĐỐI

NGƯỢC LẠI Ý HỆ CHÍNH TRỊ

 

Hễ khoa học cần phải phi ý hệ

Nhất là khi ý hệ đó độc tài

Cốt ku ky chỉ bảo thủ lấy mình

Nhằm cưỡng chế thì lấy gì khoa học

 

Đó là cách Liên Xô từng đào tạo

Cũng một mâm với giáo dục kiểu Tàu

Nên những ai từ bên ấy trở về

Nói “khoa học” có khác gì dối gạt

 

Hồ Ngọc Đại cũng có nào đâu thoát

Thảy ba hoa “khoa học” kiểu chích chòe

Hiểu gì đâu sư phạm để dạy người

Phi khoa học chỉ thảy đều gian trá

 

Bởi ảo tưởng nên Đại hoài lếu láo

Toàn sai lầm mới giả dối thay vào

Kiểu Bùi Hiền phịa “tiếng Việt” lạ đời

Thiên hạ chưỡi Đại gồng gân bênh vực

 

Nay còn viết sách “giáo khoa” dạy trẻ

Đầy ngô nghê thiên hạ phải nực cười

Bởi tự tung tự tác được một mình

Để cố đấm ăn xôi ai chẳng biết

 

Chỉ tội nghiệp đầu trẻ thơ non dại

Óc trắng tinh đem bôi bẩn lạ gì

Khiến tương lai di hại cả giống nòi

Hồ Ngọc Đại kiểu chỉ toàn phang đại

 

DẶM NGÀN

(04/01/20)

 

**

 

SỰ NGHỊCH LÝ ĐÃ CÓ

NGAY TỪ ĐẦU Ở NƠI MÁC

 

Mác say “biện chứng” Hegel

Cho là nguyên lý đã nên thánh thần

Thật ra lại chỉ cù lần

Làm sao “duy vật” rút từ “duy tâm”

 

Khiến cho cốt lõi sai lầm

Bởi thành ngược ngạo có trông được gì

Tâm cho “biện chứng” được đi

Nhưng còn “vật chất” mới thì lạ sao

 

Cứ xem hòn đá thế nào

Bao giờ “biện chứng” để thành cái cây

Khác nào Mác chỉ giả cầy

Nói điều ngược ngạo có hay không nào

 

Kiểu đều phiên diễn tào lao

Để làm thế giới nghẹn ngào một phen

Tạo cho sóng dậy đất bằng

Quậy điều không tưởng có hằng được chi

 

Trong khi thế giới lạ gì

Nhờ vào trí tuệ mới thì tiến lên

Nhân văn đạo đức làm nền

Óc đầu khoa học mới nên mọi phần

 

Trong khi Mác chỉ lần khân

“Đấu tranh giai cấp” đã thành bá vơ

Tranh nhau quyền lợi dại khờ

Lại còn mù quáng “độc tài” gióng lên

 

Thảnh ra tội Mác lềnh khênh

Gây bao nghịch lý dễ bền được sao

Kiểu như say rượu khác nào

Hai chân cùng đá thẳng vào với nhau

 

Vậy nên kết quả dễ đâu

Dẫu bao ức chế cũng nào lạ chi

Độc tài ép uổng thường khi

Nhưng sai nguyên lý mấy khi đạt thành

 

Khác đâu Mác chỉ loanh quanh

Phỉnh phờ nhân loại bụng đành cũng hay

Làm cho đời tưởng cao tay

Nhưng toàn ảo tưởng trước sau rõ cừ

 

Vậy nên lỗi Mác đến chừ

Cho người bánh vẽ ăn vào lâu nay

Tạo nên bao kẻ mê say

Biết gì nghịch lý chứa đầy bên trong

 

ÁNH NGÀN

(03/01/20)

 

**

 

DÂN CHỦ VÀ KHOA HỌC

Bác Hồ ổng sống thời xưa
Ổng làm cộng sản đã vừa trăm năm
Ngày nay thế giới đổi toàn
Đi theo ổng mãi chỉ càng vô duyên

Lại ông Các Mác huyên thiên
Đưa ra học thuyết đã liền thấy sai
Nhưng nhờ chủ yếu độc tài
Thành luôn áp đặt quả nào ra chi

Cho nên thực tế lạ gì
Nay nhờ đổi mới khiến thì tiến lên
Thế nhưng vẫn kẻ lèng èng
Gồng gân định hướng ối mèn đéc ơi

Dân ta tưởng đã đổi đời
Ai ngờ hết Pháp lại thời qua Nga
Giờ Liên Xô đã ra ma
Sờ sờ ra đó thiết tha nỗi gì

Phải làm dân chủ hẳn đi
Mới thành cỡi trói mới thì khách quan
Mới làm tham nhũng đầu hàng
Dân như mắt khóm mới toàn anh minh

Nước non đều thảy của mình
Mọi người bình đẳng thật tình mới hay
Văn minh mới quả tròn đầy
Cùng nhau làm chủ mới tày vinh quang

ĐẠI NGÀN
(30/12/19)

 

**

 

CÃI CHÀY CÃI CỐI

Luật sư cãi cối cãi chày
Đành lòng muối mặt cái nghề mình sao
Ăn tiền thân chủ ào ào
Ra tòa cãi dỏm biết đâu nhân tình

Đưa toàn lý lẽ linh tinh
Biết nào động não thật mình ra chi
Cốt nhằm lấp liếm lạ gì
Làm đều sỉ nhục thảy khi thầy trò

TIẾU NGÀN
(30/12/19)

 

**

 

THÍCH NHẬT TỪ

Nhìn vào cặp mắt láo liêng
Miệng cười bí hiểm mọi miền hiểu ngay
Chân tu theo lối đời này
Ngoài vàng trong đỏ loại Thầy quốc doanh

TẾU NGÀN
(29/12/19)

 

**

 

CÁI LƯỠI KHÔNG XƯƠNG

Trời sinh cái lưỡi không xương
Nói sao cũng được mọi đường đều hay
Có điều lưỡi chẳng ở ngoài
Lại nằm trong miệng mới hoài bá vơ

Kín bi nên chỉ dại khờ
Có đâu nhìn thấy khó chờ điều khôn
Thành ra trách cũng chẳng oan
Lưỡi nào không uốn quả càng tiếu lâm

Hoặc như lưỡi gỗ hà rầm
Nói đều một phách ai cần thế sao
Khiến đời hóa thảy tào lao
Lưỡi toàn nói phét dễ nào mà tin

Trong khi thiết yếu con tim
Cũng như khối óc mới thành đoan trang
Trừ phi cài đặt thảy toàn
Còn nào nhân bản con người tự nhiên

TẾU NGÀN
(28/12/19)

 

**

 

CON RÙA VÀ CÁI MAI

Con rùa chở nặng cái mai
Đó cùng là một hay hai hỡi chàng
Mai thì bảo nó vinh quang
Rùa thì thấy đó làm toàn nặng thêm

Ai hay sự kiện đã thèm
Mai mà chẳng vác lấy đâu thành rùa
Làm cho chú thỏ đứng cười
Ta đây bốn cẳng nào cần có mai

Trời sinh vì vậy theo loài
Con thì mai vác con đều thảnh thơi
Chẳng qua cái số tại trời
Hễ sông có khúc người thường có khi

Tạo nên mọi sự lạ gì
Tùy theo bản chất mới thì khách quan
Đường đời vạn dặm quan san
Mỗi loài mỗi cảnh chỉ càng vậy thôi

TIẾU NGÀN
(28/12/19)

 

**

 

ĐỪNG TRÁCH “BÁC HỒ”

Bởi đều do Mác mà ra
Vô thần duy vật nguy nga hàng đầu
Khiến thành gạt khắp cuộc đời
“Bác Hồ” cũng chỉ tin lời vậy thôi

Viết lên bài báo năm ba
Đóng vai cán bộ ba hoa tuyên truyền
“Bác” dùng luận điềm Lênin
Trao tay hăng hái búa liềm Giê su

TIẾU NGÀN
(28/12/19)

 

**

 

QUÁ KHỨ, HIỆN TẠI
VẦ TƯƠNG LAI


Luật sư quá khứ liệng rồi
Để nay thong thả mới thành nhà thơ
Dẫu sao cũng vẫn trò chơi
Tương lai trụ lại triết gia mới cừ

TẾU NGÀN

(28/12/19)

 

**

 

ĐIÊU KHẮC GIA
PHẠM VĂN HẠNG


Phạm Văn Hạng rất có tài
Chân dung điêu khắc khác đâu truyền thần
Trăm năm Quốc ngữ rỡ ràng
Lưu đời De Rhodes với cùng Pina

ĐẠI NGÀN
(28/12/19)

 

**

 

BÀI HỌC LỊCH SỬ CỦA

ĐẤT NƯỚC XƯA VÀ NAY

 

Ngàn năm đô hộ giặc Tàu

Cuối cùng giải phóng khác đâu anh hùng

Nước nhà tự chủ một dòng

Bao nhiêu thế kỷ đời toàn tự do

 

Đinh, Trần, Lê, Lý khác sao

Giữ yên dân tộc, cõi bờ về sau

Nhất là thời Nguyễn giương cao

Ngọn cờ thống nhất trước sau rỡ ràng

 

Từ Cà Mau đến Nam Quan

Đã liền một dãy cho toàn non sông

Rủi thay quân Pháp tràn vào

Thực dân xâm lược ai nào ngờ đâu

 

Trăm năm nô lệ đắng cay

Ước mong giải phóng một ngày vàng son

Đâu hay vận hạn cứ còn

Chia đôi đất nước núi sông cõi bờ

 

Chiến tranh Nam Bắc khó ngờ

Khác nào tái diễn trước thời Tây Sơn

Phân tranh Trịnh Nguyễn đâu hơn

Trăm năm đau xót tủi hờn khác chi

 

Nhưng nay quả có khác đi

Chiến tranh ý hệ giữa thì anh em

Giết nhau máu chảy ruột mềm

Cờ vàng cờ đỏ chẳng nên chút gì

 

Khối Liên Xô, khối Hoa Kỳ

Tranh nhau thế giới chỉ vì thế thôi

Nước nhà lửa đạn tơi bời

Gọng kiềm hai phía quả thời đau thương

 

Ba mươi năm chẳng tỏ tường

Tuyên truyền chính trị tầm thường nói phao

Hè nhau cùng chưởi nháo nhào

Cho toàn Mỹ Ngụy, Cộng nô lạ gì

 

Nhưng đều nội chiến khác chi

Dân đành chịu đựng thảy khi tuyên truyền

Để nhằm chém giết nhãn tiền

Kiểu gà trong sới thảy liền vậy thôi

 

Cuối cùng thống nhất phải rồi

Bên thua bên thắng chỉ điều tự nhiên

Vậy nhưng đâu dứt tuyên truyền

Người nào trách nhiệm huyên thiên tới giờ

 

Thành ra thảy chỉ dại khờ

Nhục toàn đất nước ai ngờ được sao

Khác đâu dân tộc tào lao

Chỉ do thiểu số cũng nào lạ chi

 

Đến nay mọi chuyện khác gì

Bởi điều ý hệ đã thì đi đoang

Chỉ duy thất bại cờ vàng

Bởi vì cờ đỏ đã thành chiếm luôn

 

Đó lả sự thật ngọn nguồn

Chỉ ai chưa thấy thảy toàn đều ngu

Hay vì lợi ích đặc thù

Thấy mà quay mặt thiên thu dại khờ

 

Thành nên ý hệ ai ngờ

Đã làm lịch sử đến giờ chưa nguôi

Khiến cho dân tộc bùi ngùi

Bởi từng dại dột vạch sai con đường

 

Chẳng nhìn sau trước mười phương

Mới thành tai hại chỉ dường thế thôi

Nào nhằm đánh Pháp rạch ròi

Mà nhằm ý hệ thôi rồi còn chi

 

Ngày nay kết quả lạ gì

Biển Đông dậy sóng mới thì tính sao

Nam Quan Bản Giốc còn đâu

Toàn rừng khẩu hiệu khác sao danh từ

 

Đón đầu, đi trước tới chừ

Lại thành tụt hậu ai người thấy không

Thua xa nhiều nước Á Đông

Tự hào dân tộc còn trông nỗi gì

 

Bởi thời đã thảy mê ly

Tiến nhanh tiến mạnh tiến gì được sao

Trật chìa phương pháp lạ nào

Làm sao thành quả lẽ nào không hay

 

Thành ra tại Pháp qua đây

Khiến làm hổn loạn nước này một phen

Trái ngang chẳng có nào bằng

Chờ mong giải phóng vẫn hằng thế thôi

 

Vỏ dưa lại gặp vỏ dừa

Chẳng qua đều tại con người khác chi

Bởi đều ấu trĩ lạ gì

Anh hùng tự nhận mấy khi trưởng thành

 

Chỉ nhằm tự sướng lấy mình

Có đâu cớ sự thật tình khách quan

Mới làm nhầm lẫn bộn bàng

Sau này lịch sử sẽ toàn thấy ra

 

Nhân danh bao chuyện sa đà

Thảy không thực chất hẳn là thế thôi

Bởi khi nguyên lý sai rồi

Lấy chi kết quả khác nào vậy đâu

 

Vì không độc lập tự do

Mỗi người nào dễ nói ra ý mình

Khác chi kiểu đám lục bình

Gió đùa sóng đánh khiến thành vậy thôi

 

Nay ai trách nhiệm thấy rồi

Chờ sau lịch sử hạ hồi giải phân

Nhưng còn bó buộc mọi phần

Chẳng ai dám nói mới thành tự nhiên

 

Cho nên lịch sử nhãn tiền

Con người quyết định lẽ nào khác đâu

Bởi khi nhận thức chưa cao

Tuyên truyền khiến thảy quyến vào lạ chi

 

NON NGÀN

(23/12/19)

 

**

 

PHẢI NÓI NHƯ NHAU

 

Ừ thì phải nói như nhau

Chớ như nói khác thảy đâu còn gì

Khiến thành chẳng có tư duy

Mà toàn máy phát mới thì dài lâu


TẾU NGÀN

(22/12/19)

 

**

 

FACEBOOK VÀ YOUTUBE

 

Bây giờ Facebook quá hay

Đăng toàn bao chuyện trước sau động trời

Ai xem đều phải bật cười

Nhưng nhằm phản ảnh cuộc đời khác đâu

 

Lại vào Youtube mà coi

Thượng vàng hạ cám dễ sao đâu lường

Bưng bô một lũ ươn ươn

Còn người cao kiến cũng toàn trứ danh

 

Lại nghe đọc chuyện rành rành

Văn chương hấp dẫn khó đành cho qua

“Con Bần” chuyện của Nhã Ca

Nghe đều cảm động khiến đà mi hoen

 

Trong khi tên Hoàng Duy Hùng

Bưng bô thượng hạng thảy khùng thảy điên

Chỉ toàn nịnh kiểu huyên thiên

Luật sư ở Mỹ sao thành lanh mưu

 

TẾU NGÀN

(22/12/19)

 

**

 

QUÂN ĐỘI VÀ CẢNH SÁT

CHỦ YẾU PHỤC VỤ CHO AI ?

 

Bác Hồ đào tạo từ Nga

Quay về lãnh đạo quốc gia lạ gì

Thành ra số mệnh khác chi

Hay là lịch sử lắm khi lạ lùng

 

Bác nào còn giống người thường

Bởi vì thấy Đảng mới toàn trên thôi

Công an Quân đội khác sao

Phải là của Đảng đâu nào của dân

 

Mới thành truyền nối vạn phần

Tạo ra nguyên tắc thảy còn khác đâu

Làm nay trăm triệu đồng bào

Xét ra cho kỷ chỉ đều tay không


Bởi vì Đảng nắm một dòng

Trong tay dân quả có gì còn đâu

Để rồi nhìn trước ngó sau

Dân đều tay trắng cũng nào lạ chi


TẾU NGÀN

(22/12/19)

 

**

 

CẦU TOÀN TRÁCH BỊ


Thói đời vẫn vốn cầu toàn

Tự do dân chủ muốn càng bỏ đi

Miền Nam xưa quả lạ gì

Những tay khuynh tả có thì khác sao


Giờ đây nào thấy tăm hao

Độc tài vô sản chúng nhào trốn chui

Hỏi lòng nay có bùi ngùi

Một thời dại dột thật nào giống ai

 

TIẾU NGÀN

(22/12/19)

 

**

 

TỪ CHỦ NGHĨA XÃ HỘI

ĐẾN CHỦ NGHĨA CỘNG SẢN

 

Ngày xưa Các Mác cũng hay

Nghĩ ra cộng sản trước sau chưa từng

Làm theo lực hưởng theo cầu

Cho người kiểu thảy phải hầu thần tiên

 

Thành ra kết quả nhãn tiền

Ở trong hiện tại khiến liền đói meo

Để thời bao cấp trèo đèo

Sát ngay vực thẳm phải đều bỏ đi

 

Liên Xô đó quả còn gì

Cuối cùng cách mạng hóa khi buồn cười

Bảy mươi năm chỉ hổ người

Tuyên truyền cho lắm vẫn đời cười toe

 

Khác nào Mác chỉ tréo ngoe

Ngồi không nghĩ quẩn ai dè vậy sao

Phịa ra chủ nghĩa tào lao

Điều đều không tưởng khác nào nằm mơ

 

Bởi loài người đến bây giờ

Sống trong nhiên giới thoát nào bản năng

Chỉ khi nhận thức thăng bằng

Dựng nên pháp luật mới hằng tự do


Ai ngờ Các Mác dở trò

Chối hầu pháp luật cốt cho hoang đường

Độc tài vô sản gàn ươn

Hủy toàn xã hội chỉ dường thế thôi


TẾU NGÀN

(22/12/19)

 

**

 

ĐỒNG CHÍ

 

Ngày nay đồng chí là gì

Cùng chung chí hướng có thì đúng không

Từ đầu đánh Pháp đâu hơn

Nhằm làm cộng sản bông lơn lạ kỳ

 

Liên Xô nay đã còn gì

Nên thành đồng chí đã đi đường nào

Hiện giờ đồng chí ra sao

Biển Đông sắp mất tự hào với ai

 

TẾU NGÀN

(22/12/19)

 

**

 

CÁ NHÂN VÀ XÃ HỘI

 

Cá nhân tự chủ tự do

Mới thành xã hội cần cho con người

Còn đều tổ chức rạch ròi

Khó ai thoát khỏi khác nào phi nhân

 

Tại vì khắp chốn xa gần

Người đều công cụ vạn phần lạ đâu

Dựa trên gian dối cùng nhau

Tạo ra thiểu số trong tay chuyên quyền


TIẾU NGÀN

(22/12/19)

 

**

 

BẢN CHẤT CỦA CON NGƯỜI

VÀ YÊU CẦU THỂ CHẾ XÃ HỘI

 

Con người ích kỷ tự nhiên

Bao nhiêu thói xấu cũng liền đi theo

Nên chi đời chỉ thành lèo

Nếu không thê chể làm neo vững vàng

 

Độc tài khiến thảy đa đoan

Bởi anh cầm lái dễ dàng xấu thêm

Bởi vì quyền hạn mình ên

Tha hồ hạch họe có thèm sợ ai

 

Dối dang ngôn ngữ đều tài

Tha hồ nói láo nhờ vô tuyên truyền

Thành xưa Mác chỉ kẻ điên

Độc tài vô sản mới liền tội to

 

Gây nên dân chủ lật đò

Tạo thành xã hội tự do chồn lùi

Mọi người khiếp sợ độc tài

Hóa toàn hèn kém thảy nào khác chi

 

Chỉ còn nịnh bợ lạ gì

Khác nào câu kết thảy khi buồn cười

Để nhằm luồn lách giữa người

Cốt sao kiếm chỗ đặng mình vinh thân

 

Tha nhân xã hội đâu cần

Khiến thành Mác thảy vạn lần nói ngoa

Cho rằng giải phóng hàng hà

Lại làm nô lệ xót xa cuộc đời

 

Liên Xô từng thuở thấy rồi

Đó là kinh nghiệm một thời trớ trêu

Toàn đều dối trá mọi điều

Nikolai Kyzhkov phải cần nói ra

 

Ông nguyên Thủ Tướng đâu xa

Liên Bang Xô Viết quả là hiểu sâu

Cho rằng kinh hãi trước sau

Liên Xô đạo lý có nào mà khen

 

Thành ra nay phải hiểu rằng

Lỗi lầm của Mác đã hằng vậy thôi

Bởi vì sai trái từ đầu

Mới làm thế giới thảy hầu te tua

 

Đời thành như thứ của chùa

Tạo cho thiểu số làm vua cỡi đầu

Dễ gì hó hé được nào

Toàn cùng cấu kết khó hầu phá đi

 

DẶM NGÀN

(21/12/19)

 

**

 

CHÍNH TRỊ VÀ LUẬT PHÁP

 

Đã làm Bộ trưởng phải khôn

Nếu đều dại cả thôi còn ra chi

Mọi điều chẳng biết chút gì

Khiến thành Chính trị thảy khi buồn cười

 

Còn như Thẩm phán trước Tòa

Cầm cân nảy mực mới là quan hay

Sao giờ hóa kiểu thày lay

Nhằm toàn chưởi bới còn nào Luật đâu

 

TẾU NGÀN

(19/12/19)

 

**

 

ĐẢNG VIÊN KHÁC LUẬT SƯ

 

Đảng viên theo đảng một lòng

Luật sư lại phải thong dong mọi đường

Nếu không phân biệt tỏ tường

Khác chi úp chão lên tường được sao

 

Dẫu ai cũng chỉ con người

Nhưng mà tính chất phải đều khác nhau

Đùa qua gạt lại nháo nhào

Khiến thành hổ lốn còn đâu ra gì

 

TẾU NGÀN

(19/12/19)

 

**

 

“CỘNG SẢN”

 

Cái cây từ hạt sinh ra

Hạt thì đồng nhất cây đà phát huy

Lớn lên phức tạp lạ gì

Dễ nào quay lại hạt thì như xưa

 

Thành ra Các Mác dỏm chưa

Nói điều trái trớt như vừa tỉnh mơ

Phỉnh toàn nhân loại dại khờ

Sông nào chảy ngược về nguồn được sao ?

 

TIẾU NGÀN

(19/12/19)

 

**

 

THẾ GIỚI “ĐẠI ĐỒNG”

 

Ngày xưa Các Mác toàn ngông

Phỉnh về thế giới đại đồng cũng hay

Gạt bao người phải mê say

Tưởng điều không có quả tày ra chi

 

Bởi đều trái trớt lạ gì

Thảy toàn nghịch lý lấy chi không cười

Mọi điều mỗi khác trên đời

Làm sao đồng nhất nếu thời không ngu

 

TẾU NGÀN

(19/12/19)

 

**

 

LUẬT SƯ

 

Luật sư sao giống đảng viên

Lễ nhằm kết nạp có điên không nào

Thành ra nghề nghiệp còn sao

Hóa toàn lính lác lẽ nào không vui

 

Xem qua đã thấy bùi ngùi

Đây là Hà Nội lại đều tiếu lâm

Đúng là thể chế vững trân

Còn như luật pháp chỉ cần thêm vô

 

TIẾU NGÀN

(19/12/19)

 

**

 

NÉT XƯA

 

Nét xưa tìm thấy đây rồi

Cái khăn mỏ quạ cái quần lĩnh đen

Còn thêm một cái đáng khen

Dưới làn yếm thắm cùng chen quả đồi

 

TRĂNG NGÀN

(19/12/19)

 

**

 

SỐ NGHÈO

 

Dân ta cái số toàn nghèo

Tưởng làm cách mạng sẽ đều thảy lên

Con đường Kách Mệnh rộng thênh

Ai ngờ cụt lối lại hoàn như xưa

 

TẾU NGÀN

(19/12/19)

 

**

 

LỊCH SỬ XƯA VÀ NAY

 

Tổ tiên ta thảy đánh Tàu

Riêng mình tự lập có nào nhờ ai

Chỉ Gia Long mới thành hài

Sang nhờ quân Pháp đánh nhau với mình

 

Sau thêm bác Hồ Chí Minh

Qua Tàu cầu viện để nhằm đánh Tây

Bởi vì bác nghĩ cũng hay

Đã là “Quốc tế” cần nào ngại chi

 

Nhưng rồi sự việc lâm li

Liên Xô gãy đổ còn gì nữa sao

Qua hai cuộc chiến ồn ào

Cuối cùng “đổi mới” lại vào như xưa

 

Chẳng qua gió đánh đò đưa

Chỉ đều lịch sử có thừa nói sao

Suối Lê núi Mác tưởng cao

Dần dà phong hóa hẳn nào khác đâu

 

TẾU NGÀN

(19/12/19)

 

**

 

BIA BỌT

 

Cũng bia cũng bọt cho ngon

Rồi ăn hối lộ có còn ra chi

Lại toàn ăn khẳm lạ gì

Dựng bia kỷ niệm tỏ thì Trung Ương

 

Tiếu lâm quả thảy mười phương

Khác gì vua chúa của phường ngày xưa

Phải kê chức phẩm hẳn hoài

Kiểu ta cai trị khác nào vậy đâu

 

TẾU NGÀN

(19/12/19)

 

**

 

DỌC DÀI

 

Ừ thì cả một dọc dài

Tóm đầu một đứa ắt lòi thảy ra

Có gì mà phải xót xa

Truy nguyên diệt tận mới là tự nhiên

 

TIẾU NGÀN

(19/12/19)

 

**

 

ĐƯỜNG XA VẠN DẶM

 

Ừ thì một ngón đưa lên

Đường xa vạn dặm chớ nên cầu toàn

Tài cao tuổi trẻ hiên ngang

Chí làm khoa học chẳng màng công danh

 

NGÀN SAO

(19/12/19)

 

**

 

ĐIÊU KHẮC GIA

PHẠM VĂN HẠNG

 

Đúng là có hạng phải rồi

Một mình tung lướt dễ nào thua ai

Trổ cho Đà Lạt biết tài

Thế nào điêu khắc tại vùng cao nguyên

 

Ở đây vườn tượng nhãn tiền

Và nhiều hoài bão sẽ liền tung ra

Miền cao đồi núi bao la

Thì đây có hạng phải là vậy thôi

 

NGÀN MÂY

(19/12/19)

 

**

 

TỪ SỰ THẬT LỊCH SỬ   

QUÁ KHỨ ĐẾN TƯƠNG LAI

ĐẤT NƯỚC VÀ DÂN TỘC

 

Bác Hồ cán bộ Liên Xô

Đó là sự thật dễ nào chối a

Bác từ “Quốc tế” mà ra

Mục tiêu đánh Pháp cũng là thế thôi

 

Để thành vở kịch chương hồi

Diễn trang trong đó nhưng ngoài lại xanh

Để nhằm đãnh Pháp cho thành

Nhằm làm cộng sản rành rành khác đâu

 

Rủi Liên Xô lại đổ nhào

Con đường vô sản quả nào được chi

Bởi vì Mác trật lạ gì

Đầu voi đuôi chuột mới thì hẳn nhiên

 

Nên giờ quá khứ cần quên

Quay về dân tộc mới nên hùng cường

Mới thành độc lập chính mình

Thoát Tàu thoát Cộng xây thành Quốc gia

 

Miền Nam xưa dẫu Cộng hòa

Nhưng thua Cộng sản đành là bỏ đi

Ngày nay thống nhất rồi thì

Ôm chi cái cũ ích gì nữa đâu

 

Khôn ngoan như vậy mới cao

Mới thành công đức trước sau lưu hoài

Đường xưa lối cũ lạc loài

Bây giờ chuyển hướng không ngoài Việt Nam

 

Vàng hay đỏ cũ bỏ toàn

Ngày nay trắng thảy mới càng thông minh

Tài năng do bởi mình

Có đâu vay mượn nước ngoài được sao

 

Mỹ hoài đều thảy ở xa

Có đâu ham muốn nước ta làm gì

Vả chăng lịch sử Hoa Kỳ

Nhờ toàn độc lập mới thì đi lên

 

Tự do dân chủ làm nền

Đã toàn sáng suốt thảy hơn trên đời

Mới thành thế giới dẫn đầu

Cả Nga hay Đức đều hầu phôi pha

 

Riêng phần Các Mác ba hoa

Làm sao đúng được phải mà liệng đi

Lại như Trung Quốc lạ gì

Bá quyền Đại Hán dễ thì tin sao

 

NON NGÀN

(19/12/19)

 

**

 

CÁC BỘ “TOÀN TẬP”

 

Đầu tiên của Mác ra đời

Rồi sau tiếp đó đâu ngoài Lênin

Kế là một dãy kìn kìn

Bí thư mỗi đảng đều in cho mình

 

Ham danh kiểu thảy linh tinh

Hễ người cộng sản quả tình vậy thôi

Lõi trong của Mác sẳn rồi

Chỉ cần nhào nặn bột nhồi thêm vô

 

TIẾU NGÀN

(19/12/19)

 

**

 

NGUYÊN LÝ LOÀI NGƯỜI

 

Cũng là nguyên lý cuộc đời

Bởi vì sau trước vốn thời vậy thôi

Bản năng thảy có trước sau

Dựa vào dân chủ lấy đâu tung hoành

 

Còn mà toàn trị rành rành

Tham quyền cố vị mới thành ưu tiên

Nên xưa Mác chỉ gã điên

“Độc tài vô sản” thấy liền toàn ngu

 

ÁNH NGÀN

(19/12/19)

 

**

 

RẠP HÁT CUỘC ĐỜI

 

Cuộc đời như rạp hát

Toàn đánh trồng tùng tùng

Anh hùng hay cỏ rác

Cũng đều bọn khật khùng


Diễn xong tuồng rồi hết

Sáng ra cũng còn đâu

Biết ai là kép hát

Biết ai là đứa hầu


Đều vàng thau lẫn lộn

Bởi đời là bể dâu

Anh hùng nơi tâm thức

Anh hùng chẳng ngoài môi

 

Trăm năm rồi hết cả

Dầu là đứa cầm đầu

Hay là thằng phục dịch

Cũng nào mãi dài lâu

 

TẾU NGÀN

(19/12/19)

 

**

 

CON NGƯỜI VÀ LỊCH SỬ

 

Dòng lịch sử cứ trôi hoài chẳng dứt

Nghĩ mà thương mỗi thân phận con người

Như giọt nước toàn trên trời rơi xuống

Nơi dòng sông để hòa lẫn cùng trôi

 

Cuộc đời ấy trăm nằm là thế đó

Có gì hơn thảy thân phận bọt bèo

Kiểu hạt bụi hoặc bay lên lâu các

Hay phũ phàng tấp vào vạt rong rêu

 

MÂY NGÀN

(19/12/19)

 

**

 

NÓI VỀ ĐIÊU KHẮC, HỘI HỌA,

THI CA, ÂM NHẠC VÀ TRIẾT HỌC

 

Nhà điêu khắc luôn tạo hình cụ thể

Có khác chi kiểu sáng tạo loài người

Nhưng hội họa tâm hồn qua hình ảnh

Phản ánh lên màu sắc của tâm tư

 

Cái cụ thể khác thi ca cả thảy

Bởi thi ca nhằm diễn đạt bằng lời

Tấm hồn đó toàn cái gì trừu tượng

Thấy bằng tâm mà nghe cả bằng tai

 

Song âm nhạc lại là điều toàn lạ

Nó chứa hàm thảy mọi cái nêu trên

Cả hội họa và thi ca trong đó

Cũng tựa như dạng điêu khắc tâm hồn

 

Cuối cùng lại có gì hơn triết học

Vượt lên trên thảy mọi loại ở đời

Vượt mà lại cứ thâu gồm trong đó

Thành thi ca cũng ngoại diện triết gia

 

ĐẠI NGÀN

(19/12/19)

 

**

 

TỪ CÁCH MẠNG VÔ SẢN ĐẾN

THAM NHŨNG KIỂU TƯ SẢN ĐỎ

 

Trước tiên cách mạng nổ ra

Là nhờ bởi nó từ Nga mang về

Tin Liên Xô kiểu ê hề

Cũng tin thuyết Mác mọi bề thành công

 

Làm hai cuộc chiến nổ dồn

Tuyên truyền như sấm quả còn thua ai

Non sông khói lửa dọc dài

Ba mươi năm ấy trải bao tủi hờn

 

Cần thì đốt cả Trường Sơn

Tử nam sinh bắc quả hơn thế nhiều

Từng bao thế hệ tin yêu

Nay đều chết cả mỹ miều lạ sao

 

Bổng Liên Xô bị đổ nhào

Bảy mười năm đã ồn ào cũng vui

Dẫu làm thế giới bùi ngùi

Tiêu trên trăm triệu mạng người như không

 

Anh hùng ngã xuống đầy đồng

Chết cho lý tưởng quả không ai bằng

Đánh nhau nam bắc Triều Tiên

Đánh nhau nam bắc Việt Nam hào hùng

 

Để giờ “Quốc tế” chẳng còn

Chỉ còn bốn nước lối mòn quyết theo

Tuy dân đều thảy đói nghèo

Quan toàn tham nhũng eo sèo lại vui

 

Thành ra thuyết Mác ngậm ngùi

Bởi sai nguyên lý ai nào thấy đâu

Thành công có dễ được sao

Mà bao áp đặt đều công dã tràng

 

Biết ra thì đã muộn màng

Cái gì đã mất dễ còn tìm sao

Khác nào lịch sử lao đao

Số phần dân tộc tùy vào đó thôi

 

Dù tâng bốc đến tận trời

Với bao nhân vật cũng thời ra chi

Chỉ nhằm danh lợi lạ gì

Bên ngoài khoác áo từ bi ai bằng

 

Thành ra dẫu nói cuội chăng

Chỉ do thuyết Mác quả hằng vậy thôi

Nạn nhân sơ cấp hiểu rồi

Nạn nhân thứ cấp lại đều toàn dân

 

TẾU NGÀN

(18/12/19)

 

**

 

NGU ĐẾN CÙNG TỘT

 

Nó ngu đến độ tột cùng

Không tim không óc khật khùng vô duyên

Để thành nói huyên thiên

Toàn vô trách nhiệm giữa miền trần gian

 

Hở ra chỉ biết Đảng toàn

Còn mà duyên cớ có càng cần chi

Tưởng trời rớt xuống lạ gì

Bởi quyền lãnh đạo ai thì trao cho

 

Ngày xưa do bởi Liên Xô

Nảy sinh ra trước khác sao mang về

Bác liền ôm thảy mọi bề

Dân đành đứng ngó não nề vậy thay

 

Bây giờ lại kiểu thằng này

Nó là Trung tướng tưởng cũng hay trên đời

Lên gân phang kiểu động trời

Một mình một chợ ai người chẳng khinh

 

Cái ngu đến độ thật tình

Giọng đầy láo khoét nghĩ mình hay ho

Khiến dân công phẩn xôn xao

Thảy đều chán ngán khác nào hôm nay

 

Nó còn biết Nước chi đây

Coi dân bằng cứt mặt mày thảy ngu

Quy càn phản động thiên thu

Nó thành phản động lù lù đó thôi

 

Nhục thay đất nước này rồi

Dân như chẳng có hẳn nào lạ đâu

Chụp tràn phản động trước sau

Cấm điều phản biện khác nào toàn ngu

 

TIẾU NGÀN

(17/12/19)

 

**

 

TỪ “KINH THÁNH”

ĐẾN “TƯ BẢN LUẬN”

 

Kinh là sách nhớ thuộc lòng

Thánh là giá trị vượt lên đời thường

Vậy đừng cho chỉ hoang đường

Mà đều nhân loại trong vòng tư duy

 

Dẫu sao chuyện vẫn thường khi

Điều gì trái cựa vốn thì xảy ra

Mác vô thần thảy ba hoa

Phủi toàn Kinh Thánh cũng là vậy thôi

 

Bởi cho “thuốc phiện” trên đời

Viết “Tư Bản Luận” thế vào cũng hay

Nhưng đều làm chuyện thày lay

Mới thành đào thải sau vài trăm năm

 

Giê-su khác Mác mọi đòng

Bên xưng “con Chúa” bên từ “tự nhiên”

Dẫu sao Chúa cũng thiêng liêng

Mác toàn “vật chất” dễ liền sánh sao

 

TẾU NGÀN

(17/12/19)

 

**

 

NỄ MẶT

 

Mình là đất nước anh hùng

Phải cần nễ mặt bạn vàng mới vui

Khác hơn Mông Cổ một trời

Cựu vua Trung Quốc dễ thời sợ ai

 

TẾU NGÀN

(17/12/19)

 

**

 

“THẶNG DƯ” GIÁ TRỊ

 

Nó xơi ngàn bảy tỷ đồng

Ra Tòa chỉ chịu án tù 6 năm

Bồi thường trăm rưởi tỷ thêm

Ai khôn ai dại ai chen được vào

 

Phận làm Thứ trưởng lao đao

Vừa hồng vừa bạch quả nào giống ai

Hồng vì trong đảng thảy tài

Còn mà bạch bởi tanh hôi đồng tiền

 

TIẾU NGÀN

(17/12/19)

 

**

 

LỰA CHỌN MÀU SẮC


Màu hoài có khắp thế gian

Nhưng giờ lịch sử tựu trung ba màu

Vàng màu cố thổ từ lâu

Là màu dân tộc đã hầu ngàn năm

 

Khác xa màu đỏ đỏ lòm

Màu cờ cộng sản búa liềm cũng hay

Ngày xưa nhập ở Liên Xô

Màu cờ cách mạng Mác từng lập ra


Chỉ duy màu trắng trắng ngà

Kiểu màu trung tính chẳng là của ai

Vẽ chi lên đó đều tài

Cách nào cũng được cần sao luận bàn


Thành nên vạn dặm quan san

Nói về màu sắc vẫn càng tiếu lâm

Thảy đều khác biệt hà rầm

Dẫu toàn sắc tố bên ngoài lạ chi


TẾU NGÀN

(17/12/19)

 

**

 

BÒ LÊN ĐỜI

 

Con bò này được lên đời

Chân giầy mắt kiếng quả thời khác chi

Khẩu trang càng khiến lạ gì

Chỉ điều nhai lại vẫn y rằng bò

 

TIẾU NGÀN

(16/12/19)

 

**

 

THỜI XƯA THỜI NAY

 

Pháp qua xâm lược rõ ràng

Cầu đường xây dựng lại toàn bền lâu

Mỹ vì ý hệ đánh nhau

Hạ tầng cơ sở vẫn hầu chắc trân

 

Giờ đây hết nạn ngoại xâm

Biến thành ra nạn nội xâm thay vào

Bởi toàn nhũng lạm ào ào

Tung hoành đủ loại có nào lạ đâu

 

TIẾU NGÀN

(15/12/19)

 

**

 

KIỂU UỐNG MÁU DÂN

 

Xây cầu tốn 7 tỷ đồng

Nhìn ngoài tưởng thảy bê tông khác gì

Nhưng trong toàn xốp lạ chi

Máu dân uống thế quả thì thông minh

 

TIẾU NGÀN

(15/12/19)

 

**

 

QUẦN CHÚNG ĐÔN LÊN

 

Chỉ đều quần chúng đôn lên

Để thành lãnh đạo trở nên quá nhiều

Tạo ra mạng lưới dập diều

Phủ trùm xã hội có nào khác đâu

 

Điển hình như Trịnh Xuân Thanh

Hay Lê Thanh Hải đã thành tự nhiên

Hoặc như một Tất Thành Cang

Đều cùng một kiểu thảy toàn thế thôi

 

TẾU NGÀN

(15/12/19)

 

**

 

KINH TẾ THỊ TRƯỜNG

V/S KINH TẾ CHỈ HUY

 

Chỉ huy dùng đánh trận thôi

Hay trong hành chánh vốn thời xưa nay

Bởi đều lệnh lạc đan dày

Có đâu tự phát mỗi ai được nào

 

Thành ra đều chỉ tào lao

Nếu đem áp dụng thảy vô thị trường

Đầu gà đít vịt lạ thường

Dễ chi tìm thấy mọi đường xưa nay

 

Làm toàn xã hội đắng cay

Bởi thời mê mẩn ông thầy Mác xưa

Thật ra nào có ai ưa

Cho so thiểu số áp bừa lên thôi

 

Nay toàn thấy thất bại rồi

Nhưng hoài tiếc nuối có đâu bỏ nào

Lấy đuôi định hướng cắm vô

Thị trường khiên cương dễ sao không cười

 

Khiến đều độc đoán hổ ngươi

Tự biên tự diễn thành đời ra chi

Nhưng ai dám nói được gì

Để sau lịch sử sẽ thì cười chơi

 

Vì toàn bao chuyện để đời

Đã non thế kỷ quả nào tới đâu

Cái đầu theo cách Liên Xô

Cái đuôi kiểu Mỹ lạ nào nước ta

 

TẾU NGÀN

(15/12/19)

 

**

 

SỰ ĐỘC LẬP TỰ DO

CỦA MỖI CON NGƯỜI

 

Mỗi người độc lập tự do

Mới toàn chân chính thảy cho mọi người

Mới đều sống tốt ở đời

Còn đàn bầy quả có nào ra chi

 

Bởi vì lý trí còn gì

Cả như tình cảm có chi con người

Mà thành toàn đám đười ươi

Dạy sao biết vậy hỏi đời đáng không

 

Khác chi cây cỏ thảy toàn

Hay như đất đá chỉ càng vô duyên

Tức đều sống kiểu vong thân

Bởi nào tự giác bản thân của mình

 

Nên chi chính trị thật tình

Tuyên truyền sai trái chỉ nhằm lừa nhau

Khiến đều chỉ biết một chiều

Thủ tiêu nhân bản còn sao con người

 

Trong khi tự chủ cuộc đời

Mới điều cơ bản thảy cho nhân quần

Còn trong thể chế độc tài

Người thành công cụ có nào khác đâu

 

Sống toàn theo kiểu tò vò

Xuyên qua lỗ hẹp bay ra bay vào

Có chi đâu để tự hào

Bị toàn lừa dối thảy đều trước sau

 

Chỉ trong thể chế tự do

Mỗi người ý thức riêng cho chính mình

Cùng nhau hợp tác hòa bình

Cuộc đời dân chủ mới thành nhân văn

 

Mới toàn lý tính luôn hằng

Không cần mù quáng nói năng theo người

Không hề nô lệ trên đời

Khiến lòng yêu nước mới thời sáng trong

 

 NẮNG NGÀN

(15/12/19)

 

**

 

CẦN ĐỌC SỬ TÀU

 

Đúng rồi phải đọc sử Tàu

Biết càng rành rẽ trước sau nước mình

Nhất là thời đại triều Minh

Hiểu thêm Lê Lợi quả tình hùng anh

 

“Minh Thực Lục” đó rành rành

Sử Tàu phản ảnh ngọn ngành sử ta

Đọc vào mới thấy bao la

Thằng Tàu quả ác với ta thế nào

 

NGÀN DẶM

(14/12/19)

 

**

 

RÕ RỒI

 

Giờ thì mọi sự rõ rồi

Đã non thế kỷ còn nào hoài nghi

Mác Lê từng nói những gì

Chỉ đều nói dóc khác chi chuyện cười

 

Bởi toàn nói trật con người

Trật về xã hội thành đều quý chi

Từ lâu rẫy chết lạ gì

Trong khi tư bản cứ thì sống nhăn

 

TIẾU NGÀN

(14/12/19)

 

**

 

TRANH LUẬN

 

Ừ thì cũng đúng vậy thôi

Mác đâu toàn tội phải nào vậy không

Bởi vì vốn chỉ nói ngông

Tại người áp dụng thổi phồng đưa lên


Giống như chiếc lá lênh đênh

Chứa toàn độc tố chẳng nên chạm vào

Nhưng đời ai cấm được nào

Thấy trôi rực rỡ tất ào lượm vô


Cốt nhằm lợi dụng khác sao

Để nhờ lá độc tạo bao chuyện đời

Nguyên nhân dầu bởi con người

Thế nhưng độc tố vẫn điều đầu tiên


Thành ra kết quả nhãn tiền

Cả hai hợp lại mới phiền nhân gian

Ví như nếu đẹp thảy toàn

Có đâu hậu quả bộn bàng được chăng


TẾU NGÀN

(14/12/19)

 

**

 

ĐIỀU ĐẠI TỘI ÁC CỦA

HỌC THUYẾT CÁC MÁC

 

Suốt trong lịch sử loài người

Không ai tội ác cho bằng Mác xưa

Bởi đưa lý thuyết độc tài

Nhân danh vô sản làm hoai cuộc đời

 

Loài người rên siết phải rồi

Liên Xô một thuở khác nào Đông Âu

Con người mất hết tự do

Còn toàn xu nịnh khác sao bầy đàn

 

Chỉ đều sợ hãi thảy toàn

Vong thân xã hội còn oan chút nào

Trăm năm dầu đã qua rồi

Nhưng bao hệ lụy vẫn còn tới nay

 

Bởi vì nguyên lý rõ hay

Cho toàn “vật chất” hỏi nào đúng chi

Vật mà “biện chứng” lạ gì

Lấy đâu khoa học quả thì toàn ngu

 

Khiến đều mê tín thù lù

Qua bao thế hệ mịt mù viễn mơ

Con người thành chỉ dại khờ

Tội này của Mác muôn đời đâu phai

 

Thành nên thuyết Mác chỉ hài

Dùng toàn ngụy biện ra oai trên đời

Gạt tràn cả thảy loài người

Gieo mầm tội ác Mác thành đầu tiên

 

Độc tài khiến thảy huyên thiên

Nhốt vào trong giỏ nhãn tiền đâu ra

Thành toàn nô lệ xót xa

Cả trên xuống dưới ai mà lạ sao

 

Chẳng qua học thuyết tào lao

Dụ toàn kẻ dốt ào ào lạ đâu

Để khi đã thiết lập rồi

Hại toàn nhân loại trên đời còn chi

 

Thảy đều tai hại khác gì

Bởi vì cái xấu đã thì lên ngôi

Chỉ do cái dốt làm vua

Độc tài vô sản khó nào vứt đi

 

Thành nên tội Mác lạ gì

Một lần nói bậy hại thì ngàn năm

Nhờ nhằm ảo tưởng dụ toàn

Kẻ ngu ức chế người toàn thảy khôn

 

DẶM NGÀN

(14/12/19)

 

**

 

VIỆN KHỔNG TỬ

 

Cả như Khổng tử quý gì

Chỉ nhằm lợi dụng hẳn thì vậy thôi

Thành nên đóng cửa phải rồi

Treo dê bán chó quả Tàu trứ danh

 

TẾU NGÀN

(13/12/19)

 

**

 

HAM MÊ XOÀNG XĨNH

 

Dân giờ chỉ có ham mê

Vì điều trí tuệ mọi bề có đâu

Bởi đều đã thảy lụt hầu

Thành mê bóng đá ào ào thế vô

 

Lạ gì dân trí lao đao

Cốt ăn cốt nhậu khác sao trên đời

Còn điều xã hội thấy nào

Toàn mê bóng đá mới vào loại siêu


TIẾU NGÀN

(13/12/19)

 

**

 

“DÂN TIN” VÀ

“ĐƯỢC LÒNG DÂN”

 

Gần non thế kỷ lê thê

Gạt dân mọi cách não nề lạ chưa

Thành giờ toàn kiểu nói vừa

“Dân tin” với “được lòng dân” lẽ nào

 

Vấn đề chỉ ở con người

Tự do độc lập mới làm dân tin

Còn mà cứ thảy kìn kìn

Kiểu toàn người máy dân tin lẽ nào

 

Nên đành câm miệng nghẹn ngào

Nói ra sợ khối mũ ào chụp vô

Mũ toàn đủ loại khác nào

Khiến mê bóng đá ào ào vậy thôi

 

Sau thời mê tín dài lâu

Nay thời mê lú cũng nào lạ chi

Đầu toàn bị cỡi khác gì

Tìm mê bóng đá cốt thì giải khuây

 

TẾU NGÀN

(13/12/19)

 

**

 

ĐÃ MẤT TÍNH NGƯỜI

 

Thằng này đã mất tính người

Nên toàn xử sự như loài du côn

Bởi vì nhân cách nào còn

Mới thành kiểu chó giữa đời với nhau

 

TIẾU NGÀN

(11/12/19)

 

**

 

MÔ HÌNH PHÁT TRIỂN

NHIỀU NƯỚC HỌC TẬP

 

Bảy lăm từng thấy huy hoàng

Ba mươi năm nữa hẳn toàn hơn ai

Nên lời Lê Duẩn đâu sai

Tiến nhanh vượt Nhật một mai đây rồi

 

Bổng Liên Xô bị đổ nhào

Ta bèn đổi mới rào rào khác xưa

Tiến nhanh tiến mạnh cho vừa

Tiến vào tư bản lạ chưa lúc này

 

Thành ra thực tế cũng hay

Cuối cùng quay lại kiểu ngày xa xôi

Khi hai cuộc chiến qua rồi

Nay về điểm cũ của thời bốn lăm

 

Đón đầu đi tắt một dòng

Tiếc là lớp cũ đã toàn chết đi

Thế vào lớp mới lạ gì

Có điều não trạng vẫn thì như xưa


Cho mình gương sáng hay chưa

Nước nào học tập ắt nghèo hơn ta

Học chi mác xít cho xa

Học ngay tư bản của đà hôm nay

 

Ruột xanh vỏ đỏ là đây

Mô hình đâu biết sau này còn không

Nhưng cần buộc phải tuyên truyền

Đường xưa lối cũ khó liền bỏ đi


TẾU NGÀN

(11/12/19)

 

**

 

TỘI LỖI CỦA CÁC MÁC

 

Ví như Mác chẳng sinh ra

Lấy đâu học thuyết gần xa oán hờn

Bởi đều xạo xự thảy toàn

Mười voi bát xáo mới càng éo le

 

Liên Xô ai chẳng thấy hè

Đông Âu cũng vậy tréo ngoe một thời

Chỉ nhằm trang trí bề ngoài

Còn trong thực chất ai nào chẳng kinh

 

Dân đều chỉ có la rên

Bởi vì thiểu số ngồi lên trên đầu

Sống toàn câm nín thế nào

Chịu hoài ức chế nghẹn ngào thương đâu

 

Vẫn ca vĩ đại lao xao

Đời toàn lạc hậu tụng hoài vinh quang

Vong thân hết thảy mọi đàng

Phải non thế kỷ mới toàn bỏ đi

 

Đó là lỗi Mác lạ gì

“Độc tài vô sản” cơi lên từ đầu

Khiến toàn lợi dụng khác nào

Lắm tay cơ hội nhảy vào hung hăng

 

Dân thành phương tiện chẳng bằng

Phải đều công cụ phải năng diễn tuồng

Bắc Triều Tiên đó quả buồn

Một dòng họ thảy nối toàn làm vua

 

Dân đều như thứ của chùa

Làm nền trình diễn búa xua lạ kỳ

Ba đời ông cháu một khi

Truyền nhau nắm thóp còn gì nữa sao

 

Khiến khi vua chết khóc gào

Rên la thảm thiết biết nào nhục đâu

Kiểu như bầy chó diễn trò

Chỉ vì sợ hãi phải lo phận mình

 

Đúng là nhục nhã thật tình

Con người hóa vật sự tình do đâu

Bởi do Các Mác khác nào

Một lần nói dại hại hầu nhân gian

 

Tạo nên hệ lụy thảy toàn

Tuyên truyền, khống chế đâu oan chút nào

Tạo thành xã hội bù cào

Nếu không tội Mác thì nào tội ai

 

DẶM NGÀN

(11/12/19)

 

**

 

CÁCH MẠNG VÔ SẢN

 

Đầu tiên sinh lúc tháng mười

Sau vào tháng tám cũng người anh em

Nguồn sinh đều Mác Lênin

Suốt non thế kỷ niềm tin trên đời

 

Nay Liên Xô đã sụp rồi

Nước Nga quay lại ngọn cờ như xưa

Khác nào sóng đánh đò đưa

Cuối cùng thế giới như vừa tỉnh mơ


Thành nên đừng có lửng lờ

Hướng đà chắn lối thì giờ tính sao

Đường đèo uốn khúc thường hầu

Hết lên lại xuống cũng nào khác chi


Đều toàn ngôn ngữ lạ gì

Bao nhiêu từ đó cùng thì nghĩa thôi

Nói theo ông Mác một hồi

Xong rồi ngoái cổ ông nào còn đâu


TẾU NGÀN

(10/12/19)

 

**

 

CÁ THỂ VÀ TẬP THỂ

 

Mỗi cây đều sống riêng mình

Nhưng cùng hợp lại mới thành rừng sâu

Còn đem chặt khúc để hầu

Chất chung bãi gỗ quả nào giống ai

 

Đó đều tập thể kiểu hài

Nhưng từng chép thảy Liên Xô mang về

Tự cho ưu việt mọi bề

Lại làm đất nước u mê một thời

 

Các tay Đồng, Duẩn ... rõ rồi

Từng toàn mê đắm đâu ngoài phe ta

Để thành trách nhiệm bao la

Tương lai lịch sử khỏi mà tránh sao


Thành ra chỉ có Tây Hồ

Đề cao dân trí mới đều cao hơn

Lớp sau thảy chỉ nguồn cơn

U mê tập thể khác nào thành ngu


Vai u thịt bắp lù đù

Kết nhau chặt mấy một thời rồi thôi

Nhưng trong lịch sử dài lâu

Phải cần trí tuệ từng người mới hay


Bởi nhờ độc lập tự do

Nhưng cùng kết hợp khiến cho hài hòa

Mới thành kết quả mặn mà

Khách quan chỉ thế lại nào hiểu đâu


TẾU NGÀN

(10/12/19)

 

**

 

TUYÊN TRUYỀN

 

Tuyên truyền nhắm để luyện người

Luyện toàn cho bén mới đời lên hương

Mới dùng gọt được mọi đường

Gọt cùng kỳ tận mới thường thành công

 

TIẾU NGÀN

(09/12/19)

 

**

 

AO CÁ BÁC HỒ

 

Bảy lăm “Ao cá Bác Hồ”

Khắp nơi đều có ai nào nhớ không

Bác là thủy tổ tuyên truyền

Tiếc giờ ao ấy mọi miền còn đâu

 

Nên chi đất nước ngàn sau

Bác hoài vĩ đại dễ nào ai qua

Liên Xô, Trung Quốc đi xa

Bác mang đủ thứ về nhà thảy vui

 

TIẾU NGÀN

(09/12/19)

No comments :

Post a Comment