TẬP THƠ “KẺ SĨ”
TIẾP THEO, (QUYỂN 23)
CON ĐƯỜNG HỌC TẬP
CÓ AI ĐÃ TỪNG ĐI
QUA
Trước tiên vào học Văn Khoa
Lựa ban Triết học đặng mà tư duy
Nhưng rồi thấy thiếu điều gì
Học thêm Trường Luật mới khi đủ đầy
Thấy môn Chính trị quá hay
Nhằm Quốc khách một ngày không xa
Cả môn Kinh tế đậm đà
Kinh Bang Tế Thế giống toàn người xưa
Quả là Luật học đâu thừa
Vẫn còn thấy thiếu thành chưa thỏa lòng
Khiến Trường Khoa học mò sang
Học về Toán lý với cùng Hóa sinh
Bởi cho triết học một mình
Thảy toàn đơn độc đồng minh có nào
Tất cần Toán lý đưa vào
Cộng thêm Sinh học mới là thông minh
Rốt rồi tốt nghiệp linh đình
Văn Khoa, Luật học hẳn đều tự nhiên
Saigon học chẳng mất tiền
Bảy lăm về trước ưu tiên học hành
Có khi cũng dự “biểu tình”
Nhưng toàn chúi mũi học hành làm vui
Ngày nay nhìn lại chẳng tồi
Thảy ngành khoa học biết hầu sâu xa
Học xong nghiên cứu ta bà
Mọi ngành lý thuyết lơ là dễ chi
Thành nay tổng hợp khác gì
Tóm thâu vũ trụ thảy vào tầm tay
Đó là kinh nghiệm tràn đầy
Viết nhằm cống hiến cho bầy hậu sinh
Học hành đâu cốt vì mình
Mà vì Khoa học mới thành cao siêu
Triết gia chẳng ít thì nhiều
Biết đều mọi sự mới làm triết nhân
Cả về Khoa học vạn lần
Tư duy diễn đạt thêm toàn bằng thơ
Khiến đều tri thức hài hòa
Mới thành giá trị con người cao lên
Tại vì Chân lý mông mênh
Mọi điều từng học đâu nào bỏ đi
Mà đều hóa thảy tư duy
Để sau viết sách còn chi nữa bằng
Sống vì tư tưởng vĩnh hằng
Mới toàn nhân cách cuộc đời mọi ai
Nói ra đầy vẻ dông dài
Nhưng nhằm lợi ích cho đời lớp sau
Học vì như thế niềm vui
Đâu màng danh lợi lui cui tốt gì
Cốt nhằm hiểu biết trong đời
Giúp cho xã hội mới hoài cao xa
Còn như học để ba hoa
Ngoắc đuôi con cún có mà ích chi
Thế nhưng học cũng chưa gì
Mà cần sáng tạo mới thì hay ho
Chẳng ai bằng được triết gia
Bởi toàn vũ trụ nắm vào trong tay
TẾU NGÀN
(02/4/20)
**
BÀ CÁT THÀNH LONG
Chuyện về bà Cát Thanh Long
Muôn đời còn đó não lòng biết bao
Cũng như ông Trịnh Văn Bô
Sinh nhằm thời đại Bác Hồ kính yêu
Dù sau này gió đổi chiều
Việc đời còn mãi mọi điều thơm tho
Ngàn xưa đến tận mai sau
Làm người đạo nghĩa dễ toàn xóa đi
TẾU NGÀN
(02/4/20)
**
KIM CƯƠNG KHÁC
SẠN SÕI VÀ THAN
CHÌ
Kim cương mọi thứ cắt toàn
Đừng lầm sạn sõi khiến càng ngu si
Tiếng ta có dấu lạ gì
Đã thành đặc sắc khác nào kim cương
Thằng Tư Bình ngu bò càng
Kiểu thằng con nít chơi ngang lạ gì
Chữ ta không dấu ra chi
Óc toàn cóc nhái tưởng thì hay ho
GIÓ NGÀN
(02/4/20)
**
NGƯỜI “SÁNG CHẾ”
VÀ
NGƯỜI CẤP BẢN QUYỀN
Đành rằng sáng chế tự do
Nhưng đIều bậy bạ chưởi cho sói đầu
Lại người cấp phép thì sao
Nếu không suy xét khác nào đều ngu
Ăn cơm chúa lại chổng khu
Thuế do dân đóng ruồi bu việc làm
Thằng Tư Bình thảy ngu toàn
Cốt nhằm phá hoại mọi đàng chữ ta
MÂY NGÀN
(02/4/20)
**
SỨ MẠNG THÔNG TIN
Thông tin cần phải thật tình
Còn thông tin láo coi mình ra chi
Kiểu thành báo chí hai bi
Cứ nâng hòn nọ trụy toàn hòn kia
Về nhà quét rác là vừa
Những thằng dối gạt quả chưa thành người
Đời này xuống cấp thảy rồi
Cả như báo chí cũng lòi trôn ra
TẾU NGÀN
(02/4/20)
**
QUẢNG NAM HAY CÃI
Quảng Nam hay cãi là sao
Hồng đào chưa nhấm cũng nào cần chi
Ngứa môi thì cãi thảy khi
Thấy gì sai trái đều thì cãi phăng
Chẳng nương trời đất sao trăng
Hễ hư là cãi dẫu rằng là ai
Cãi cho sự thật mới tài
Chỉ vì trung thực có ngoài vậy đâu
TẾU NGÀN
(02/4/20)
**
SỰ DÂN NGU DỐT
VÀ THÓI XU NỊNH
Đời ngu dốt nếu càng nhiều
Hẳn thì xu nịnh phải đều đồng minh
Như xưa Tố Hữu linh tinh
Nửa thầy nửa thợ nịnh thôi rần rần
Nịnh toàn “Bác” thảy muôn phần
Có điều Bác chẳng khi nào dám khen
Bởi khen sấn tới làm răng
Không khen mà rứa cũng bằng tốt thôi
Dến nay Hữu ngủm thảy rồi
Thay toàn lớp mới cũng đều tiểu yêu
Hở ra nịnh thảy mọi chiều
Dân ngu mức đó thảy toàn vì đâu ?
Phải chăng lỗi bởi “Bác Hồ”
Hay Chinh, Duẩn, Giáp, Đồng nào khác chi
Để gần thế kỷ trôi đi
Nay dân vẫn dốt vậy thì nói sao ?
SAO NGÀN
(02/4/20)
**
LỘ RỒI
Lộ toàn hệ thống tụi gian
Do Tàu điều khiển đâu oan chút nào
Cốt nhằm phá hoại ào ào
Diệt toàn Quốc ngữ để sau tới gì
Trước tiên mười hai đứa khác chi
Nguyễn Đắc Xuân lại chính tên cầm đầu
Đặt đường phá bĩnh thế nào
Triệt đi De Rhodes bởi nhằm phao vu
Giờ đây đã hiện lù lù
Bùi Hiền kế sau Tư Bình
Hai thằng ngu dốt lạnh mình
Đặt ra “kiểu chữ” hệt toàn giẻ lau
Thành đồ phản quốc khác sao
Chúng như giòi bẩn nấp hầm cầu tiêu
Đang chờ phát triển lên nhiều
Lọi toàn Quốc ngữ, quỷ yêu thay vào
Trước sau bằng thảy chữ Tàu
Ban đầu núp bóng giả đò la tinh
Nhưng đều “triệt dấu” của mình
Nhằm sau Hán hóa dễ dàng vậy thôi
Đường đi chúng vốn hẹn hò
Kết thành một duộc bởi Tàu giật dây
Chúng đều quỷ quái cùi đầy
Thảy đồ mạt hạng loại này lạ chi
ÁNH NGÀN
(02/4/20)
**
TRẦN TƯ BÌNH
Thằng này nhìn mặt cô hồn
Nét gian kiểu chó thôi còn nói sao
Chắc trong hệ thống thế nào
Mới cài để sủa phá toàn chữ ta
Cái ngu trên mặt thò ra
Phản đều quốc tổ ông bà lạ sao
Gồng ra kiểu chữ chào mào
Để nhằm phản nước ai nào lạ chi
NGÀN DẶM
(02/4/20)
**
TÍNH TÌNH QUẢNG
NAM
Quảng Nam chỉ trích có thừa
Còn như chỉ thích ai người biết đâu
Miền Tây vọng cổ sáu câu
Quảng Nam hay cãi vốn hầu tự nhiên
TẾU NGÀN
(02/4/20)
**
DỊCH THƠ CHỮ HÁN CỦA
ĐẠI THI HÀO NGUYỄN
DU
縻中漫興
鍾子援琴操南音
莊舄病中猶越吟
四海風塵家國淚
十旬牢獄死生心
平章遺恨何時了
孤竹高風不可尋
我有寸心無與語
鴻山山下桂江深。
阮悠(清軒詩集)
MY TRUNG MẠN HỨNG
Chung Tử viên cầm tháo Nam âm,
Trang Tích bệnh trung do Việt ngâm.
Tứ hải phong trần gia quốc lệ,
Thập tuần lao ngục tử sinh tâm.
Bình Chương di hận hà thời liễu,
Cô Trúc cao phong bất khả tầm.
Ngã hữu thốn tâm vô dữ ngữ,
Hồng Sơn sơn hạ Quế Giang thâm.
NGUYỄN DU (Thanh Hiên Thi Tập)
**
CẢM HỨNG KHI NẰM NGỤC
Khúc Nam Chung Tử vẫn gảy đàn
Trang Tích bệnh càng thơ Việt ngâm
Máu lệ phong trần giờ muôn hướng
Lao ngục mười tuần coi thảy không
Nợ nước thù nhà bao uất hận
Cô Trúc còn đâu nữa Di, Tề
Son sắt tấc lòng ai khó biết
Sông Lam núi Lĩnh dạ sầu tuôn
NGUYỄN DU
Gió Ngàn dịch (02/4/20)
**
CẢM HỨNG KHI NẰM NGỤC
Khúc Nam Chung Tử gảy đàn
Câu thơ tiếng Việt bệnh càng Tích ngâm
Bốn phương máu lệ phong trần
Mười tuần trong ngục vạn lần coi không
Bình Chương mối hận khôn cùng
Mà nay Cô Trúc lấy đâu Di, Tề
Lòng son dạ sắt vạn bề
Sông Lam núi Lĩnh ai người hiểu ta
NGUYỄN DU
(Tuyết Ngàn dịch 02/4/20)
**
THƠ
Thơ như gió thổi cây ngàn
Ngó đi ngó lại thảy toàn là thơ
Người không biết kêu vật vờ
Còn người hiểu được bảo thơ cao vời
TẾU NGÀN
(02/4/20)
**
TRỜI VÀ ĐẤT
Trời nào cũng vẫn là trời
Dù Tây hay Mỹ thảy đều giống nhau
Bởi do trái đất tròn quay
Việt Nam trong đó lẽ nào khác chi
TẾU NGÀN
(02/4/20)
**
DỊCH THƠ CHỮ HÁN CỦA
ĐẠI THI HÀO NGUYỄN
DU
村夜
青草村前臥老翁
江南夜色上簾櫳
滿天明月一池水
半壁寒燈萬樹風
老去未知生計拙
障消時覺夙心空
年年結得漁樵侶
笑傲湖煙野草中.
阮悠(清軒詩集)
THÔN DẠ
Thanh thảo thôn tiền ngọa lão ông,
Giang nam dạ sắc thượng liêm lung.
Mãn thiên minh nguyệt nhất trì thủy,
Bán bích hàn đăng vạn thụ phong.
Lão khứ vị tri sinh kế chuyết,
Chướng tiêu thời giác túc tâm không.
Niên niên kết đắc ngư tiều lữ,
Tiếu ngạo hồ yên dã thảo trung.
NGUYỄN DU (Thanh Hiên Thi Tập)
**
ĐÊM Ở THÔN
Trên cỏ đầu thôn một cụ già
Nằm đó đêm về sông phía nam
Trăng sáng đầy trời hồ trắng bạc
Đèn mờ nơi vách gió cây rung
Lão giả biết gì đâu sinh kế
Não phiền trút hết với lòng không
Tháng năm bè bạn người thảo dã
Ngạo nghễ cười rông giữa cuộc đời
NGUYỄN DU
(Tuyết Ngàn dịch 02/4/20)
**
ĐÊM Ở THÔN
Trước thôn là một lão già
Nằm trên cỏ biếc đêm đà hướng nam
Trời đầy trăng sáng mênh mông
Ao ngoài nơi vách đèn trong gió lùa
Ngàn cây đâu kế sinh nhai
Não phiền trút bỏ lòng đều hư không
Ngư tiều bạn hữu tháng năm
Miệng cười ngạo nghễ đời coi thảy thường
NGUYỄN DU
(Ngàn Trăng dịch 02/4/20)
**
DỊCH THƠ CHỮ HÁN CỦA
ĐẠI THI HÀO NGUYỄN
DU
憶家兄
六塔城南繫一官
海雲夜度石。。
窮陬嵐瘴三年戍
故國煙花二月寒
一別不知何處住
重逢當作再生看
海天茫渺千餘里
神魄相求夢亦難。
阮悠 (清軒詩集)
ỨC GIA HUYNH
Lục Tháp thành nam hệ nhất quan,
Hải Vân dạ độ thạch toàn ngoan [ tán hoàn] .
Cùng tưu lam chướng tam niên thú,
Cố quốc yên hoa nhị nguyệt hàn.
Nhất biệt bất tri hà xứ trú,
Trùng phùng đương tác tái sinh khan.
Hải thiên mang diểu thiên dư lý,
Thần phách tương cầu mộng diệc nan.
NGUYỄN DU (Thanh Hiên Thi Tập)
**
NHỚ THƯƠNG ANH
Xứ Chàm quan để làm gì
Hải Vân đêm vắng mịt mù xa xôi
Ba năm đồn trú nhọc rồi
Nước xưa hoa nở cuối xuân lạnh đầy
Phương trời có biết nơi nào
Anh em gặp lại hẳn chờ kiếp sau
Mênh mông trời biển khác đâu
Đường xa vạn dặm mộng hầu khó khăn
NGUYỄN DU
Sắc Ngàn dịch 01/4/20
**
NHỚ THƯƠNG ANH
Xứ Sáu Tháp xa xôi ngăn cách
Đèo Hải Vân tối mịt đường đi
Thật cơ khổ ba năm đồn trú
Nước cũ đây nở cuối xuân
Lần từ biệt nay đâu chẳng biết
Gặp lại nhau đành đợi kiếp sau
Xa ngàn dặm mênh mông khó xiết
Dẫu tìm nhau trong mộng dễ nào
NGUYỄN DU
(Dặm Ngàn dịch 01/4/20)
**
NHỚ THƯƠNG ANH
Xứ Lục Tháp quan san ngăn cách
Đèo Hải Vân mờ mịt đường đi
Ba năm đồn trú lạ chi
Nước xưa cảnh cũ nay thì cuối xuân
Sau từ biệt ở đâu chẳng biết
Gặp lại nhau chắc đợi kiếp sau
Trời mây cách trở xa xôi
Gặp nhau trong mộng thảy đều khó khăn
NGUYỄN DU
(Mây Ngàn dịch 01/4/20)
**
LẠI THÊM MỘT THẰNG
PHÁ HOẠI CHỮ VIỆT
TA
Lần này nó được “cấp bằng”
Gọi bằng “sáng chế” kiểu toàn ngu ngơ
Nhìn vào cái mặt biết khờ
Lại mà lếu láo sửa đều chữ ta
Khác gì đầu óc tà ma
Có đâu chỉ thảy ba hoa chích chòe
Biết chi khoa học đâu nè
Hiểu chi ngôn ngữ bá vơ thảy toàn
Dốt về triết học đâu oan
Dốt về lịch sử quả càng trớ trêu
Khiến làm não trạng đều nghèo
Một tên cắc ké “chữ” nhào nặn ra
Để thành tâm lý xấu xa
Phịa điều dốt nát tưởng là hay ho
Tiếng ta “không dấu” tối mò
Khác chi chữ viết Nam Dương lạ kỳ
Bảo rằng “tiền lợi” khác chi
Lặt đầu lột vỏ còn gì đâu tôm
Khác chi não trạng ghẽ hờm
Nghĩ suy hạ cấp thảy toàn dốt đui
Phịa ra “quy tắc” lạ đời
Gồm chung 34 thứ chia thời năm ô
Thảy toàn ý tưởng hồ đồ
Kiểu đều tùy tiện nói sao cho vừa
Đọc xong chỉ thấy buồn cười
Khác nào thằng mọi đua đòi làm sang
Chữ ta tuyệt đỉnh đàng hoàng
Nó làm hóa thảy xốn xang lạ kỳ
Đúng tên phá hoại khác gì
Lợn lành đem chửa hóa ra lợn què
Dường như chúng nó chia bè
Bùi Hiền lắn xuống thằng này rộ lên
Cốt nhằm phá hoại đều toàn
Dẫm lên dân tộc nước non khác gì
Tiếng ta tuyệt đỉnh thảy khi
Bây giờ nó hóa ra đều giẻ lau
Nó tên gốc Trần Tư Bình
Mặt mày láu cá quả tình khác đâu
Có thầy nó Kiều Trường Lâm
Thằng này ở Úc cũng đâm khật khùng
Chữ ta “không dấu” não nùng
Chúng đâu cần biết ký âm là gì
Muốn thành ngôn ngữ cu li
Rập theo với máy lạ gì nữa sao
Trong khi nhân bản thế nào
Người làm ra máy có đâu ngược đời
Nó dân Hà Nội trời ơi
Nó ngu thứ thiệt ai đời vậy đâu
Thảy đều não trạng tào lao
Gọi là “chữ Việt song hành 4.0”
Thảy đồ mèo mả gà đồng
Cha ông phản lại còn trông được gì
Gọi tên “chữ Việt viết nhanh”
Nhanh con mụ nội mầy thành giống chi
Kiểu cây xanh vạt hết đi
Còn trơ cái mộc ngu này ai hơn
Một thằng cắc ké thờn bơn
Kiểu đồ bá láp xanh rờn lạ chưa
Khác đâu ngu dốt có thừa
Hiểu chi ý nghĩa tiếng mình là sao
Dấu làm độc đáo hơn người
Giờ cho “cực ngắn” thảy thành vô duyên
Cái ngu đến độ hão huyền
Đem hoa bứt cánh còn nguyên cái đài
Cần chi phải nói dông dài
Ai tò mò thử gõ vào Google
Ứa gan cho đứa hồ đồ
Khác gì đểu cáng phải chào thua thôi
Bùi Hiến xong đến thằng này
Tương lai biết sẽ chữ mình ra sao
Khác chi một bọn côn đồ
Côn đồ văn hóa nói sao cho vừa
Cũng là phản động rạch rồi
Muốn mình chơi trội để lòi hại ra
Khiến cho đất nước xót xa
Bởi đồ chó má như là thằng ni
Muốn đời thành “máy” lạ gì
Đến như ngôn ngữ quả khi buồn cười
Văn minh chôn thảy trên đời
Để còn loắc choắc tưởng là văn minh
Thật đồ chó má thật tình
Phản toàn lịch sử của mình lạ sao
Hiểu chi tiếng Việt thế nào
Ngàn năm văn hiến mới đều tinh hoa
Có đâu thằng nhóc ngồi nhà
Phịa thành “chữ viết” bộ mà được sao
Thật là ngu dốt tận trời
Phá hư truyền thống có đời vậy không ?
NON NGÀN
(01/4/20)
**
DỊCH THƠ CHỮ HÁN CỦA
ĐẠI THI HÀO NGUYỄN
DU
記夢
逝水日夜流
遊子行未歸
經年不相見
何以慰相思
夢中分明見
尋我江之湄
顏色是疇昔
衣飭多參差
始言苦病患
繼言久別離
帶泣不終語
彷彿如隔帷
平生不識路
夢魂還是非
疊山多虎虒
藍水多蛟魑
道路險且惡
弱質將何依
夢來孤燈清
夢去寒風吹
美人不相見
柔情亂如絲
空室漏斜月
照我單裳衣。
阮悠(清軒詩集)
KÝ MỘNG
Thệ thủy nhật dạ lưu,
Du tử hành vị quy.
Kinh niên bất tương kiến,
Hà dĩ úy tương tư.
Mộng trung phân minh kiến,
Tầm ngã giang chi mi.
Nhan sắc thị trù tích,
Y sức đa sâm si.
Thủy ngôn khổ bệnh hoạn,
Kế ngôn cửu biệt ly.
Đái khấp bất chung ngữ,
Phảng phất như cách duy.
Bình sinh bất thức lộ,
Mộng hồn hoàn thị phi ?
Điệp sơn đa hổ ti,
Lam thủy đa giao ly.
Đạo lộ hiểm thả ác,
Nhược chất tương hà y ?
Mộng lai cô đăng thanh,
Mộng khứ hàn phong xuy.
Mỹ nhân bất tương kiến,
Nhu tình loạn như ti.
Không ốc lậu tà nguyệt,
Chiếu ngã đan thường y.
NGUYỄN DU (Thanh Hiên Thi Tập)
**
GHI LẠI GIẤC CHIÊM BAO
Đêm ngày nước mãi trôi đi
Sao người biền biệt chẳng khi quay về
Nhiều năm đâu thấy mặt mày
Dễ nào an ủi chốn đây nỗi niềm
Chiêm bao nay thấy rõ ràng
Cùng nhau gặp mặt tại ngoài bến sông
Vẫn đều nhan sắc mặn nồng
Xiêm y sao lại lãng xao nhiều phần
Lúc đầu kể bệnh khổ thân
Tiếp theo nỗi nhớ vạn lần xa xôi
Nghẹn lời khó nói dứt câu
Dường như phảng phất tấm màn buông che
Bình sinh nào biết đường đi
Vậy giờ trong mộng thực hư thế nào
Núi Tam Điệp đầy cọp vồ
Sông Lam hiểm ác với bao thuồng luồng
Đường đi nguy hiểm bạt ngàn
Tấm thân đào liễu dựa nào cùng ai
Mộng vào đèn thắp sáng choang
Mộng tàn làn gió lạnh tanh nơi hồn
Hình liền tan biến đâu còn
Lòng như tơ rối biết toàn trong mơ
Trăng tà lọt bóng khe thưa
Chiếu vào giưòng trống chăn đơn một mình
NGUYỄN DU
(Hương Ngàn dịch 01/4/20)
**
GHI LẠI GIẤC CHIÊM BAO
Nước chảy mãi ngày đêm
Người đi không trở về
Bao năm chẳng gặp mặt
Lòng dạ đầy tái tê
Trong mộng nhìn tõ rõ
Gặp nhau nơi bến sông
Nhan sắc toàn như cũ
Áo xiêm sao ngập ngùng
Đầu tiên than bệnh khổ
Sau kể sầu chia phôi
Nghẹn ngào nói không hết
Phảng phất như màn che
Thường nhật đường chẳng biết
Sao nay mộng lại về
Tam Điệp đầy cọp dữ
Sông Lam thuồng luồng bơi
Đường đi bao trắc trở
Thân liễu nương vào đâu
Mộng đến đèn bừng sáng
Mộng tàn gió lạnh căm
Bóng hình nào thấy nữa
Ruột rối như tơ tằm
Nhà trống trăng qua kẻ
Rọi vào chăn chiếu đơn
NGUYỄN DU
(Ngàn Hương dịch 01/4/20)
**
HAI LỖ HỔNG NGHIÊM
TRỌNG
TRONG HỌC THUYẾT CỦA
MÁC
Mác quan niệm Vũ trụ toàn vật chất
Chỉ nhờ do “biện chứng” để đi lên
Tức bởi vì “mâu thuẫn” của hai đầu
Nên “đối kháng” buộc “đấu tranh” phát triển
“Biện chứng” đó do Hegel tất cả
Lại khởi đầu từ nhận thức “duy tâm”
Mác biến ra “duy vật” chỉ thành lầm
Bởi hòn đá có khi nào “biện chứng” ?
Nó có thể với thời gian phong hóa
Vụn nát đi đâu lại biến thành cây
Cái ngu này Mác quả thật dạn dày
Khiến học thuyết Mác thảy đều trống rỗng
Mác bởi đó phịa “đấu tranh giai câp”
Là cực đoan “phân hóa” giữa hai đầu
“Vô sản” lên diệt “tư sản” thật mau
Hay lý thuyết về “thời kỳ quá độ”
Nhưng khổ nỗi “vô sản” nào thắng được
Bởi bao nhiêu kẻ lợi dụng nhảy vào
Kẻ đầu cơ cơ hội hóa lưu manh
Nhằm núp bóng thuyết “độc tài vô sản”
Kết quả chỉ độc tài toàn xã hội
Ngút trăm năm chưa dễ đã thoát ra
Bởi một khi bộ máy lập nên rồi
Nó thành thảy như xi măng đã cứng
Chỉ điều đó Mác đã thành phản động
Đưa nhân quần vào toàn chỗ vong thân
Để “nhân danh” độc đoán thảy mọi phần
Làm nhân loại đều trở thành giun dế
Nhưng Tư bản dễ nào đâu “đào hố”
“Tự chôn mình” kiểu luận thuyết Lênin
Mà khách quan luôn phát triển tự nhiên
Nhờ xã hội dựa trên toàn khoa học
Tạo kỹ thuật làm cuộc đời phát triển
Với tự do và văn hóa tuông trào
Chẳng vong thân chẳng cưỡng bức chút nào
Khiến thuyết Mác chỉ trở thành “tà thuyết”
Mác ngây thơ tưởng đời hoài “lô-gích”
Chẳng chút chi nghĩ đến chuyện bất ngờ
Như lưu manh lợi dụng nói trên rồi
Đến ngay cả thiên nhiên đầy bất trắc
Ai cũng biến việc môi trường ô nhiễm
Đó là điều Mác chẳng chút nghĩ ra
Hay hiện nay con Vi rút Covi
Bổng xuất phát thảy ra từ Vũ Hán
Đời quả vậy có đâu toàn “lô-gích”
Như ngày xưa Mác nghĩ kiểu vật vờ
Chỉ do ngu hay thảy quá ngây thơ
Gần thế kỷ đã gạc lừa nhân loại
Bởi chủ thuyết “địa đàng” toàn bậy bạ
Lại phỉnh bao nhiêu kẻ hóa cả tin
Nếu con người “vật chất” thảy chỉ toàn
Làm sao dựng cảnh “thiên đàng” hạ giới ?
Như kim cương tạo kim cương hẳn rõ
Còn đất bùn đâu dễ hóa kim cương
Khác gì đâu Mác ngụy biện mọi đường
Tưởng “cứu thế” mà hóa toàn “hại thế”
Thành đâu khác thuyết Mác đầy nguy hiểm
Nó giống toàn một chiếc mũ kim cô
Con khi nào đã trót dại đội vào
Dầu muôn kiếp khó thể nào gở được
Làm xã hội trở thành toàn bạc nhược
Lạc hậu và quay về chỗ hoang sơ
Bởi bị toàn ức chế thảy mọi nơi
Kiểu giun dế dưới quyền cho thiểu số
Mác bởi vậy khác nào tên tội lỗi
Đem ác về cho khắp chốn nhân gian
Bởi đưa ra học thuyết thảy mị toàn
Sai nguyên lý khiến toàn sai khoa học
Sai triết học lẫn toàn sai thực tế
Phản nhân văn làm nhân loại vong thân
Chỉ thảy do trách nhiệm Mác muôn phần
Vì hậu quả gây cho toàn lịch sử
Bảo “giải phóng” mà biến toàn nô lệ
Bởi triệt tiêu thảy lý tính con người
Cốt nhằm toàn cảm tính để thay vào
Diệt tự chủ để chỉ còn “tin tưởng”
Thảy mù quáng ngu dân và tự sướng
Đó là điều Mác biến đổi trần gian
Đem trâu lành chữa thành thảy trâu què
Đó tội ác muôn đời do Các Mác
Người cộng sản thật ra như thí chốt
Nạn nhân rồi thì đâu dễ thoát ra
Giống kiến bò miệng chão cứ bò hoài
Con đường cụt mãi vòng vèo là thế
Thành tóm lại Mác đưa toàn huyễn thuyết
Bởi tiền đề đặt trật ích nào đâu
Thành tiếp theo ngụy biện chỉ luồn vô
Nhằm kết luận rút ra đều rỗng tuếch
Nhưng hại nhất là độc tài độc đoán
Diệt thảy đều Dân chủ lẫn Tự do
Người với người đều bạo lực thay vào
Toàn cưỡng chế lấy gì đâu nhân bản
Mác tội lỗi đã thành bao loại dạng
Khoa học sai kinh tế cũng thành sai
Xã hội sai văn hóa cũng toàn hài
Toàn giun dế thảy cho đều chính trị
Kiểu độc tài như bê tông đông cứng
Đặt trên đầu cây cỏ dễ nào lên
Khiến thành ra tội lỗi thảy liên miên
Mác tội ác cũng đều do chính thế
Qua trăm năm chứng nhân đều vô kể
Lừa con người thảy vốn tự Liên Xô
Toàn ngợi ca kiểu “vĩ đại” thế nào
Để kết quả vẫn tanh bành rã đám
Đông Âu cũng dễ nào đâu tồn tại
Cuối cùng rồi toàn chỉ hóa hư vô
Bao hi sinh đâu lợi ích chút nào
Đều lãng phí kiểu dã tràng xe cát
Mác bởi vậy đâu ngờ gây tội ác
Đầy đọa đều thế giới thảy trăm năm
Cũng chỉ do ảo tưởng hoặc ngu đần
Dùng hư ảo nhằm thay cho sự thật
Giết người thảy chỉ dựa vào tư tưởng
Đoạt linh hồn không đổ máu chút nào
Mà thật ra kết quả lại khác nào
Bởi cái hại của thảy toàn ngụy thuyết
Nhưng chân lý đời luôn hoài bất diệt
Bởi khách quan nên vẫn mãi tiến lên
Mác thành ra hoa dại chỉ bông phèn
Rồi lần lượt phải héo dần tàn lụi
Chân lý mãi là Tự do Dân chủ
Vì Nhân văn đời mới thảy tiến lên
Qua Trí năng khiến hiệu quả hoàn toàn
Đâu ngu muội thảy chỉ toàn cảm tính
Độc tài chỉ dồn đời vào xó xỉnh
Nhờ tuyên truyền dối gạt để ngu dân
Kèm theo đều cưỡng chế thảy mọi phần
Đâu đuổi kịp được trào lưu phát triển
ĐẠI NGÀN
(01/4/2020)
**
TÁC PHẨM LOẠI GÌ ?
Hội họa không nhiếp ảnh cũng không
Vì đây tác phẩm của trời toàn
Tòa thiên nhiên lộ đều ra đó
Đích thị nàng Kiều của Nguyễn Du
TIẾU NGÀN
(31/3/20)
**
“KHUYẾN MÃI” THI
CA
Những ai yêu thích đọc thơ
Hay tư duy nữa hãy vào Google
Gõ ngay danh hiệu Đại Ngàn
Nhà thơ cùng lúc cũng nhà tư duy
Thôi thì thơ chẳng khác gì
Một vùng biển cả hay trời bao la
Hiện đều lớp lớp hàng hà
Thi ca đủ loại hóa ra giật mình
Từ đầu đến cuối thật tình
Số bài nay vượt 12 ngàn rưởi hơn
Kể theo tập gần ba trăm
Tính câu thì đến 200.000 rồi
Thảy toàn thơ viết nhằm chơi
Tiện đâu viết đó để người cùng vui
Đặng hầu chia sẻ ngọt bùi
Chuyện đời đâu phải cốt hoài làm thơ
Số trang khổ lớn mười ngàn
Bắt đầu vào lúc năm hai ngàn mười
Mười năm quả đã tròm trèm
Mỗi ngày chừng tiếng lúc nào rãnh rang
Bởi không muốn viết văn toàn
Làm thơ giản tiện so hơn rất nhiều
Muốn bao nhiêu có bấy nhiêu
Gõ vào bàn phím tức liền ra thơ
TẾU NGÀN
(31/3/2020)
**
TRỜI “PHẠT”
Từ ngày Các Mác ra đời
“Vô thần” dậy cả đất trời cũng vui
Trời liền cảm thấy bùi ngùi
Nên giờ thử phạt để rồi coi sao
Mác tin “biện chứng” ào dào
Tin toàn “duy vật vô thần” sợ ai
Tin đều “lô-gích” một hai
Vậy nay Vũ Hán bởi từ đâu ra ?
TẾU NGÀN
(31/3/20)
**
LẠM NGÔN VÀ LỘNG
NGÔN
Hồi thời còn bé cũng vui
Trẻ con tụ lại hát bài đồng dao
Bài toàn nói láo lạ nào
Kể rằng “Lúc nhỏ đi khiêng ông Trời”
“Ra đồng thấy muỗi bắt dơi
Bọ hung đám giỗ đi mời ông voi
Nhà trồng có một vồng khoai
Đào lên một cũ ăn hoài … còn dư …”
Rồi hồi đó đến bây chừ
Thấy hầu nói láo đời nào khác đâu
“Nhân danh” cả thảy chỉ hầu
“Chúng ta” là chính chẳng nào chỉ ai
Quơ quào đều được đùa vào
Gom chung “đất nước” với toàn “nhân dân”
Cả đều “dân tộc” mọi phần
Trừ thằng nói láo chẳng cần đích danh
TẾU NGÀN
(31/3/20)
**
LÃO NÔNG VÀ NHIỄM
MẶN
Lão nông bốc đất lên soi
Giờ đều nhiễm mặn thôi nào lạ chi
Cừu Long rồng lộn mấy khi
Thượng nguồn đắp đập còn gì nước sao
DẶM NGÀN
(31/3/20)
**
HÒA HỢP HÒA GIẢI
Nước với lửa thì làm sao hòa giải
Dội nước vào để cho lửa tắt thôi
Hay đun nước đặng bốc hơi cả thảy
Trong hai đàng chọn một mới không ngu
Non thế kỷ nào có gì thay đổi
Bởi toàn vô bản chất thảy vậy rồi
Chỉ tếu tào hoặc cốt nhằm lừa dối
Cuối cùng rồi lại vẫn chỉ lòi đuôi
TẾU NGÀN
(31/3/20)
**
TƯ DUY CÁC MÁC
Không đọc Mác đếch hiểu gì về Mác
Toàn tư duy phản động có biết chi
Khiến nhẩm lẫn tưởng đâu là cách mạng
Sau bảy lăm mọi sự đã thấy gì ?
Đốt sách trước bởi cho là “tư sản”
Xóa toàn xưa nhằm tiến tới “đại đồng”
Đạo đức cũ diệt đi hô “phản động”
Thành đời này chỉ có Mác là ngông !
TIẾU NGÀN
(31/3/20)
**
THƯ KÝ ĐẦU BÒ
Mấy thằng thư ký đầu bò
Nó chơi anh Bảy ra trò vậy thôi
Một lời đã đọc lở rồi
Trăm năm sau đó cứ thời còn nguyên
Thành ra đất nước nhãn tiền
Toàn thù với hận huyên thiên mút mùa
Ngày xưa thì nại cụ Hồ
Ngày nay thì nại cụ nào ra đây ?
TẾU NGÀN
(31/3/20)
**
MƠ MỘNG HÃO HUYỀN
Thôi đừng mơ mộng hão huyền
Kiến bò trong chão đâu liền mà ra
Chỉ hoài bò tới bò lui
Bò nghiêng bò ngữa đen thu hết bò
TIẾU NGÀN
(31/3/20)
**
CON KIẾN VÀ CÀNH
ĐA
Con kiến mày leo cành đa
Leo phải cành cụt leo ra leo vào
Dễ chi thay đổi được nào
Cho dù đại dịch cũng đều như không
Thôi đành kệ mẹ non sông
Nói hoài cũng thế còn trông nỗi gì
Chỉ còn ngậm miệng cười đi
Cái con Vũ Hán dễ gì chui vô
Còn ai tin được thế nào
Bởi toàn mửng cũ đẩy vào lôi ra
Khiến làm lịch sử xót xa
Vài trăm năm nữa cũng là vậy thôi
Giống như mọi sự hỏng rồi
Kệ cha Cô Vít tới đâu thì tùy
Kiểu này quả oải còn gì
Hết đường nói nổi lấy chi phẩm bình
TẾU NGÀN
(30/3/20)
**
TƯ DUY VÀ CON NGƯỜI
Người toàn thân xác bất tri
Cái đầu mới biết những gì đúng sai
Tư duy chính kẻ lên đài
Diễn viên sân khấu hẳn ngoài vậy đâu
Nhưng tư duy sạch mới hay
Còn tư duy bẩn khác đâu mù mờ
Sạch là độc lập tới giờ
Còn thành đều bẩn nhuốm sâu tuyên truyền
Vậy nên thực tế nhãn tiền
Tư duy độc lập mới thành nhân văn
Tư duy tập thể lằng nhằng
Bị đều sai khiến biến toàn quàng xiên
Khiến thành hóa xấu không oan
Bởi đâu còn tính cách toàn tự do
Mà thành thường giống đầu bò
Vì toàn nô lệ độc tài lạ đâu
Lại còn trình độ chuyên sâu
Thông tin phong phú giúp hầu tư duy
Còn đều sạn đá lạ gì
Khác chi ấu trĩ thảy khi buồn cười
Cho nên khi nói con người
Phải cần phân biệt đâu là thấp cao
Đâu là bợp xợp tào lao
Đâu là trình độ khiến người giỏi dang
TẾU NGÀN
(30/3/20)
**
CÁI TÂM VÀ CÁI TÀI
Cái tài chẳng đứng một mình
Mà lồng trong đó phải cần cái tâm
Không tâm dễ hóa lưu manh
Khiến tài dẫu có cũng thành bá vơ
Huống chi vô đức bất tài
Mà tâm không có chỉ đều thối tha
Vậy nên mọi kẻ ba hoa
Phải cần nói nhất chính là thiếu tâm
Có tâm đâu nghĩ mình tài
Đứng trên đồng loại chỉ lòi vô duyên
Mà tài công cụ trước tiên
Được tâm sử dụng mới thiêng cho đời
Ngàn xưa Khổng tử là người
Có tâm cao quý được đời thượng tôn
Chí cao sánh tới bằng non
Nhưng nhìn chân núi cũng còn ra chi
Vậy nên nghĩ lại nghĩ đi
Cái tâm cái chí khác đâu con người
Không tâm không chí thảy tồi
Chỉ đều bụng cứt trên đời vậy thôi
Thành ra mọi kẻ múa môi
Thảy vì hèn kém hay vì tiểu nhân
Nhưng người cao quý mọi phần
Cái tâm luôn phải được cần thấy ra
Khổng, Phật, Lão quả bao la
Và toàn giá trị chính là cái tâm
Còn bao nhiêu kẻ chỉ hâm
Muốn làm “lãnh tụ” thì tâm có nào
Lý do đất nước lao đao
Người mình nói vậy thiếu nhiều cái tâm
Chỉ đều ngôn ngữ hà rầm
Nhưng tâm thảy thiếu cũng bằng số không
Xưa kia Lê Lợi, Quang Trung
Những người vĩ đại có tâm tuyệt vời
Tây Hồ, Nguyễn Trãi khác nào
Thảy đều yêu nước bởi từ trong tâm
Gia Long dẫu diệt Tây Sơn
Vì yêu gia tộc cái tâm vẫn toàn
Nên sau lấy được ngai vàng
Dựng xây đất nước vẫn càng thành công
NON NGÀN
(30/3/20)
**
HÍT ĐẤT
Tối qua để vợ nằm quèo
Sáng ra hít đất có lèo không ta
Đừng chê Thanh Hóa khó a
Khẩu trang chẳng phải là thế thôi
Bởi nay dịch nhiễm khác nào
Và con Vũ Hán dễ đâu coi thường
Truyền cho người khác mọi đường
Gặp mà xếp lớn có dường dám không ?
TẾU NGÀN
(30/3/20)
**
KẺ ĐIÊN VÀ THIÊN
TÀI
Song hành mà lại khác nhau
Kẻ điên “âm tính” thiên tài thì không
Thiên tài “dương tính” rõ ràng
Khiến đều tích cực khác toàn kẻ điên
Kẻ điên làm nói huyên thiên
Nhưng đều bậy bạ dễ đâu thiên tài
Thành ra đúc kết dọc dài
Thiên tài “tích cực” điên hoài tào lao
Thế nên xem Mác ra sao
Trật chìa lý thuyết làm sao “thiên tài”
Tiền đề kết luận đều sai
Dễ nào xếp loại “thiên tài” được sao
Còn A. Einstein quả thế nào
Thuyết toàn đúng đắn thành nên thiên tài
Lại còn độc nhất ở đời
Chính là ý nghĩa thiên tài khác đâu
TẾU NGÀN
(30/3/20)
**
CÁC MÁC VÀ CON VŨ
HÁN
Kỳ này Các Mác thua rồi
Toàn hô “biện chứng” nay thời ra sao
Dịch này cắt nghĩa thế nào
Có đều “lô-gích” cuộc đời nữa không
Lý nào nó lại lông nhông
“Thời kỳ quá độ” hóa thành vô duyên
Dễ gì “quy luật” ưu tiên
Mà hoài ngẫu nhĩ hẳn liền thấy chưa ?
TẾU NGÀN
(30/3/20)
**
DỊCH THƠ CHỮ HÁN CỦA
ĐẠI THI HÀO NGUYỄN
DU
江亭有感
憶昔吾翁謝老時
飄飄蒲駟此江湄
仙舟激水神龍鬥
寶蓋浮空瑞鶴飛
一自衣裳無覓處
兩堤煙草不勝悲
百年多少傷心事
近日長安大已非。
阮悠(清軒詩集)
GIANG ĐÌNH HỮU CẢM
Ức tích ngô ông tạ lão thì,
Phiêu phiêu bồ tứ thử giang mi.
Tiên chu kích thủy thần long đấu,
Bảo cái phù không thụy hạc phi.
Nhất tự y thường vô mịch xứ,
Lưỡng đê yên thảo bất thắng bi.
Bách niên đa thiểu thương tâm sự,
Cận nhật Trường An đại dĩ phi.
NGUYỄN DU (Thanh Hiên Thi Tập)
**
CẢM XÚC NƠI BẾN GIANG ĐÌNH
Ngày đó cha ta lúc về hưu
Bến sông xe ngựa rộn trống cờ
Dưới nước sóng xô thuyền long đến
Trên bờ nườm nượp bóng lộng lay
Giờ đây xiêm áo nào đâu thấy
Chỉ có đôi bờ xanh cỏ cây
Trăm năm thế sự đều như vậy
Cả đến Tràng An đổi khác nhiều
NGUYỄN DU
(Sóng Ngàn dich 30/3/20)
**
XÚC CẢM NƠI BẾN GIANG ĐÌNH
Cha ta ngày đó về hưu
Bến sông huyên náo ngựa xe rộn ràng
Nước xanh rẽ sóng thuyền long
Trên bờ lọng hạc dập dìu tua bay
Giờ đây cảnh ấy còn đâu
Đôi bờ sông lạnh cỏ cây tiêu điều
Trăm năm dời đổi vẫn nhiều
Tràng An chuyển biến có sao nguyên hình
NGUYỄN DU
(Tơ Ngàn dịch 30/3/20)
**
CÁC MÁC VÀ Ý NIỆM
“CHỦ NGHĨA XÃ HỘI”
Mác lầm hay Mác thủ dâm
Để mình tự sướng mọi phần khác đâu
Lúc đầu đờ đẫn một hồi
Rồi sau tỉnh lại đã rồi còn chi
Khiễn cho thuyết Mác lạ gì
Nếu hay Nga, Đức sao giờ thì bỏ đi
Đó là thực tế thảy khi
Phải nhìn vào đó mới thì thấy ra
Khác nào Mác chỉ ba hoa
“Tuyên Ngôn Cộng Sản” viết ra trong tuần
Để nhằm đáp ứng vạn phần
Cho kỳ Đại hội mới đầu diễn ra
Cả “Tư Bản Luận” đâu xa
Xạo về “kinh tế” cũng là vậy thôi
Toàn đem “triết lý” cài vào
Chuyện đời thực tế con người khách quan
Khiến làm hổ lốn thảy toàn
Hay bao tác phẩm lúc còn trẻ trung
Mác toàn huyễn tưởng não nùng
Kiểu như Đề án tên là Gotha
Làm bao người lại sa đà
Với toàn say đắm thiết tha lạ kỳ
Cuối cùng kết quả ra chi
“Độc tài vô sản” có gì khác đâu
Tức toàn bạo lực chỉ hầu
Cùng toàn diễn kịch trong ngoài ngon ơ
Thảy đều như vậy trừ ai
Stalin, Pônpót, hay Mao lạ gì
Nói chung đều thảy khác chi
Nhưng rùm beng nhất lại là Fidel
Thành ra lỗi Mác lềnh khênh
Chỉ vì cảm tính với toàn chủ quan
Nhân danh “khoa học” kiểu toàn
Nhưng trong thực chất lại càng có đâu
Chẳng qua ngụy biện trước sau
Cả về triết học lẫn đều tư duy
Chứa toàn nghịch lý lạ gì
Thảy phi lô-gích thành khi buồn cười
Bởi tiền đề đặt trật rồi
Có đâu kết luận dễ mà ra chi
Làm sao đâu kết quả được gì
Chỉ đều vô bổ thảy khi lộn mèo
Thành nên kịch sĩ đều lèo
Tự biên tự diễn oai mình vậy thôi
Đi hia đội mão thảy vào
Tiền hô hậu ủng khác nào sướng thân
Chẳng cần nói tới quần thần
Cả về điếu đóm mọi phần hẳn nhiên
Nhất là văn nghệ trước tiên
Thơ văn ca nịnh nọt mọi miền thế gian
Làm đời náo loạn thảy toàn
Nhưng về thực chất có càng chi mô
Chỉ toàn kết quả nghẹn ngào
Một thời qua hết nói sao cho vừa
Tựa như trời đổ cơn mua
Đường thành lầy lội có chừa điều chi
Nói chung lỗi Mác thảy khi
Cả thành ra tội lạ gì lâu nay
Tưởng là đưa thuyết gì hay
Lại toàn không tưởng cùi đày đến kinh
Gây bao xã hội hi sinh
Vạn điều ngang trái tự mình biết sao
Sau này lịch sử thế nào
Cũng lôi Các Mác cạo đầu một phen
Bởi vì đã hiểu nhì nhằng
Lập lờ “xã hội” có bằng được ai
Tình thương phủi sạch chỉ hài
Còn duy bạo lực mấy ai không tường
Khác chi phản động mọi đường
Vậy thì “xã hội” quả dường có sao
Treo dê bán chó khác nào
Nó sai hình thức cả vào nội dung
Thành ra nhiễu loạn lùng nhùng
Khiến thành “xã hội” não nùng vậy thôi
Trái ngay nguyên lý trên đời
Hiểu đều xã hội mọi người thương nhau
Có đâu sát phạt từ đầu
“Đấu tranh giai cấp” chính hầu vậy thôi
Khác chi tư tưởng nổi trôi
Chính là của Mác có nào ai hơn
Đẻ thành chuột bị mèo vờn
Gọi là “xã hội” có nào được không
Bởi vì xã hội trong tâm
Có đâu “xã hội” chỉ thành buộc vô
Nhằm đều hình thức bề ngoài
Đàn bầy cả thảy dễ nào hay ho
Tự mình chính Mác lầm to
Hay đem lừa gạt đến cho mọi người
Đọc xong ai nấy đừng cười
Ráng mà ngẫm nghĩ hẳn đều nhận ra
Tự trung bởi Mác ba hoa
Hại toàn nhân loại sa đà cũng vui
Ngây thơ hay cố gạt đời
Tạo mình tăm tiếng cũng thời vậy thôi
Vô tư, tà ý khác đâu
Ngày nay lịch sử cũng đều đã qua
PHƯƠNG NGÀN
(29/3/20)
**
ANH EM TRƯỚC VÀ
SAU
Anh em hồi nhỏ yêu thương
Đến sau khôn lớn mạnh ai nấy phần
Dẫu thương cũng phải nhạt dần
Nhất là khi thảy gia đình có riêng
Đó toàn quy luật tự nhiên
Khách quan vậy cả khắp miền trần gian
Chẳng qua khi nhỏ gần toàn
Về sau mở rộng nhiều đàng mà đi
Thành ra xã hội khác gì
Lúc đầu là hạt sau thành ra cây
Nhánh cảnh phức tạp lâu dài
Có đâu gom lại giống toàn hạt xưa
Vậy mà Các Mác lạ chưa
Muốn làm cộng sản khác gì là ngu
Bởi vì trái lẽ đặc thù
Của loài người thảy cho dù là sao
Khác chi lạc hậu thế nào
Kiểu đem xã hội nhốt nơi ao tù
Thật là học thuyết lù mù
Hóa thành phản động đâu nào tinh hoa
Con người quan hệ sâu xa
Điều quan trọng thảy chính là tình thương
Phải đâu gắn lại mọi đường
Kiểu toàn dở dở ươn ươn bề ngoài
Quả nhiên nó thảy lạc lòi
Trăm năm rồi cũng phải đều vứt đi
Liên Xô đó có lạ gì
Cả như Trung Quốc thảy khi buồn cười
Đều toàn cưỡng bách trên đời
Còn như tự nguyện dễ mà có sao
Nói chung Mác chỉ tào lao
Đưa ra học thuyết khác nào giỡn chơi
SẮC NGÀN
(29/3/20)
**
NGƯỜI LÀM CHÍNH TRỊ
Xưa tên gọi đây là chính khách
Chỉ chứa đầy ý nghĩa trung dung
Hay chê chẳng hẳn là chê
Mà khen không chắc đã là toàn khen
Chính có nghĩa đó là chính trị
Khách lại nhằm chỉ kẻ bâng quơ
Vậy nên xưa đến tận giờ
Nói về chính khách mấy điều phải xem
Một là lúc chưa làm chính trị
Vốn có thời xưa cũ ra sao
Thứ hai đang lúc cầm quyền
Điều gì làm được ích đời lợi dân
Ba là lúc đã thôi nhiệm vụ
Lẫn chết rồi tăm tiếng ra sao
Đời đều phán xét thế nào
Hay sau lịch sử xếp vào loại chi
Thêm chính trị phải khi lãnh đạo
Đâu làng nhàng chỉ bọn tép riu
Thảy đều công cụ thừa hành
Có gì chính trị chính em được nào
Cả chính trị tự mình độc lập
Làm tay sai kẻ khác quý chi
Kinh bang tế thế có gì
Mà toàn chép nhặt thảy đều người ta
Khiến chính trị phải là trí thức
Tức trước tiên cần có óc đầu
Còn toàn dốt nát dài lâu
Không lòi lúc nọ phải lòi lúc kia
Thời cổ đại làm vua một nước
Nhờ quần thần đều đã tôn lên
Bởi toàn đánh Bắc dẹp Đông
Trừ phi con cháu nối dòng về sau
Như Lê Lợi đã nhờ Nguyễn Trãi
Nguyễn Trãi đâu có khác cái đầu
Chỉ sau Lê Lợi làm vua
Mới nhờ hiểu biết quần thần góp thêm
Hay là cách Quang Trung Nguyễn Huệ
Tuy bình dân áo vải lên ngôi
Nhưng đều phò tá trong ngoài
Kiểu như Nguyễn Thiếp có nào khác đâu
Cả sau đến Gia Long cũng vậy
Đã nhờ bao phò tá tài năng
Ngàn năm danh tiếng vững bền
Đều nhờ kẻ sĩ giúp trong khác nào
Đó chỉ loát vài dòng như vậy
Nhưng nước ta xưa vốn truyền đời
Sĩ công nông thảy trong ngoài
Giúp vua dựng nước sĩ hoài đầu tiên
ÁNH NGÀN
(29/3/20)
**
ĐỖ CHĂM
Đỗ Chăm đặc biệt ngày nay
Đương là Tổng thống 45 Hoa kỳ
Con người ngay thẳng lạ gì
Nhưng đầy sâu sắc ai thì bằng đâu
Cuồng Chăm bộ ích ích sao
Ghét Chăm cũng thảy tào lao trên đời
Nhưng nhìn vào chính việc làm
Thấy rằng Chăm quả thượng tôn Hoa kỳ
Make America Great mới khi
Trước đây chưa có ai bằng Donald Trump
Nên chi điều ấy đáng mừng
Mừng cho nước Mỹ sao còn lại chê
Tiểu nhân nhỏ mọn mọi bề
Lòng toàn ghen ghét não nề vậy thôi
Trong khi quân tử trên đời
Phải hoài thẳng thắn mới người quang minh
DẶM NGÀN
(29/3/20)
**
SỚM NỞ TỐI TÀN
Đúng là sớm nở tối tàn
Kiểu Mai Phương đó quả toàn khác chi
Mới 35 tuổi lạ gì
Bị ung thư phổi đã khi qua đời
Nên nhìn khuôn mặt sáng ngời
Quả thành mệnh yểu như là đóa hoa
Khác chi trong cõi người ta
Bạo tàn bạo phát thường là thế thôi
SƯƠNG NGÀN
(29/3/20)
**
CHỦ NGHĨA “TẬP THỂ”
Xưa Nga lạc hậu hơn phương Tây
Làm ăn tập thể phải đêm ngày
Giá lạnh đóng băng và tuyết phủ
Nếu không tập thể làm sao đây
Nước ta xứ nóng luôn tràn trề
Bắt chước người Nga thật hết chê
Tất cả chỉ đều do ông Mác
Hô “riêng bóc lột” thảy thành mê
TẾU NGÀN
(29/3/20)
**
BỆNH THÀNH TÍCH
Uổng công rèn luyện Bác Hồ
Chú Đồng, chú Giáp cũng nào khác đâu
Chú Chinh, chú Duẩn về sau
Để rồi cháu chắc liu điu tận giờ
Thế nhưng kết quả đâu ngờ
Nhiễm sâu thành tích bến bờ trào dâng
Cá nhân chủ nghĩa rần rần
Bác Hồ càng chống nó càng phát huy
Thành ra xã hội còn gì
Nhưng điều trước nhất phải thì cái tôi
Nhân dân chỉ mượn tiếng thôi
Lợi mình đạt được trả về số không
Liên Xô tổ quốc thành đồng
Bệnh này xuất phát vốn là từ đây
Nay dù cao chạy xa bay
Nhưng ta bệnh cũ cứ luôn mãi còn
TẾU NGÀN
(29/3/20)
**
GIÁ TRỊ KHOA HỌC
VÀ SỰ TUYÊN TRUYỀN
Nhà khoa học đi tìm chân lý đúng
Mới là luôn sự thật mãi khách quan
Vì lương tri và mục đích đàng hoàng
Vì nhân loại chẳng nhằm vì cảm tính
Cả khoa học tự nhiên hay xã hội
Phải dựa vào mọi quy luật khắc khe
Để luôn đều chính xác chẳng nhập nhòe
Sai con toán bán con trâu thành tội ác
Điều rất tiếc chính xưa là Các Mác
Thảy dựa vào kiểu “chân lý” nửa mùa
Tưởng Hegel thật sự tột đỉnh rồi
Coi “biện chứng” thảy phải điều chân lý
Nhưng Hegel duy tâm Mác biến ra duy vật
Còn tự hào là “lật ngược Hegel”
Nhưng thật ra chỉ khoác lác bông phèn
Đâu lật ngược chai dầu làm chai nước
Hơn thế nữa điều mơ hồ không thấy trước
“Biện chứng” đều chỉ khái niệm mù mờ
Thảy đầu voi đuôi chuột kiểu ngây thơ
Mác thực chất khác nào anh cả quỷnh
Toàn mê tín khiến thành vô trách nhiệm
Bởi tiền đề đặt bậy dễ nào hay
Khiến thành ra “học thuyết” chỉ bất quờ
Phi lô-gích và thảy toàn nghịch lý
Hay nói đúng trong chỉ đều ngụy biện
Kiểu kẻ say chân bắc đá chân nam
Để cương lên “giai cấp phải đấu tranh”
Vì “biện chứng” khiến hai đầu phủ định
Mác vớ vẩn thảy tin vào “mâu thuẫn”
Nhưng nam châm có “biện chứng” được nào
Cũng hai đầu toàn “đối nghịch” lẫn nhau
Đâu có thể triệt tiêu hai còn một
Nhưng Mác phịa kiểu “tự chôn tư bản”
Để nhường cho “vô sản” phải nắm quyền
Khiến thành ra bị lợi dụng liền liền
Hóa béo bỡ biết bao mầm cơ hội
Thành Mác thảy khác chi người tội lỗi
Đưa càn đùa một “học thuyết” vẩn vơ
Tự coi mình nhằm “giải phóng loài người”
Nhưng thực chất kiểu tư duy “tự sướng”
Chính bởi vậy “địa đường” là ảo tưởng
Bởi chỉ đều hoang tưởng kiểu không đâu
Mác vì quên tính chất của con người
Bản năng thảy có đâu toàn thánh thiện
Không thực chất thành ra đều ngoài miệng
Nhằm tuyên truyền phỉnh gạt thế gian thôi
Dùng độc tài, bạo lực để ghim vào
Thành kết quả thảy phản đều nhân loại
Liên Xô đó đã một thời bại hoại
Rồi cuối cùng phải thảy bung vành
Dù tuyên truyền hình tượng kiểu Paven
Nhằm phỉnh gạt “Thép Đã Tôi Thế Đó”
Từng một thời dân Nga và Miền Bắc
Của nước ta đã say đắm lạ lùng
Bởi mọi điều khoa học chỉ mịt mùng
Mà cuốn hút chỉ thảy vào cảm tính
Khiến tóm lại đều nạn nhân tất cả
Bởi đều trong một hệ thống phải loanh quanh
Kiểu chỉ dùi đánh đục đục đánh săn
Độc tài chỉ kẻ làm vua duy nhất
Giờ tất cả mọi ai đều thấy rõ
Hết mọi người từng đọc nó khi xưa
Cách tuyên truyền vô trách nhiệm càn bừa
Đâu cần biết thế nào là hậu quả
Đưa nhân loại thảy đều vào mê lộ
Đó khác gì tội lỗi Mác ngàn năm
Làm chết đi trên trăm triệu con người
Vì hậu quả của “đấu tranh giai cấp”
Người bị giết đâu chỉ dùng súng đạn
Mà ngoài ra còn tẩy não tuyên truyền
Làm cho đều mất thảy tính nhân văn
Bởi cho đó toàn chỉ đồ “tư sản”
Vì tác phẩm Mác đã từng hô hoán
Phải “triệt tiêu giai cấp” để đi lên
Coi luân thường đạo lý thảy “sai lầm”
Và tôn giáo chỉ đều là “thuốc phiện”
Trong nhân loại ngàn năm ai như Mác
Bởi kiểu toàn phủ nhận cả loài người
Về nội dung để hình thức tròng vào
“Vật thể hóa” có còn chi nhân bản
Lại lầm tưởng Mác thảy toàn ánh sáng
Nhưng thật ra lại bóng tối tràn đầy
Bởi phản đều đạo đức cả xưa nay
Đồng thời cũng phản lại toàn khoa học
Trong khi đó cuộc đời cần thực chất
Phải cần luôn chân lý thảy khách quan
Phải đào sâu, nghiên cứu thật rõ ràng
Mới kết luận đàng hoàng làm giá trị
Mác lại thảy kiểu ngựa con hấu đá
Muốn mình thành vị chúa tể cứu đời
Nhưng thật ra toàn ngược lại tột trời
Gây cái hớ của nhiều người là thế
Khiến trăm năm cuộc đời bao dâu bể
Thảy toàn đều vô ích mọi hi sinh
Cuối cùng rồi mới thật sự giật mình
Bởi kết quả hóa ra đều trớt hướt
Nên tóm lại mọi tội đều do Mác
Kẻ thực hành đều chỉ thảy nạn nhân
Bởi lấy hư làm thật hết mọi phần
Vì không tưởng vốn toàn là thuyết Mác
THƯỢNG NGÀN
(28/3/20)
**
SỰ LÃNG MẠN CỦA
CON NGƯỜI

(Mẫu
thơ tiếng Anh cóp trên mạng và dịch sang tiếng Việt)
SỰ LÃNG MẠN CỦA CON NGƯỜI
Anh bảo là anh yêu mưa
Nhưng ô liền mở khi vừa nghe rơi
Anh kêu rất thích mặt trời
Lại tìm bóng mát khi đều nắng hanh
Anh hô ưa thích gió lành
Gió vô cửa sổ đóng sầm lại ngay
Khiến điều em sợ lâu nay
Rằng anh nói quyết mãi hoài yêu em
TIẾU NGÀN dịch (28/3/20)
**
TỪ NGUYỄN DU
ĐẾN NGUYỄN TRÃI
Việt Nam đệ nhất thi nhân
Ngàn năm tên tuổi phải dành Nguyễn Du
Nhưng so văn võ toàn tài ```
Lại là Nguyễn Trãi có nào ai hơn
Anh hùng Lê Lợi Lam Sơn
Dựa vào Nguyễn Trãi giúp nên mới thành
Mười năm đuổi được giặc Minh
Làm cho Nguyễn Trãi rạng danh muôn đời
NON NGÀN
(28/3/20)
**
TỆ THẬT
Bây giờ tệ thật mọi điều
Khẩu trang chống cúm cũng liều cài vô
Với đều màu, đỏ búa liềm
Dân ngu như vậy có tìm đâu ra
Đúng là thực trạng xấu xa
Chẳng từ cung cách quỷ ma chút nào
Cứ đâu thấy trống nhét vào
Muốn làm dân tộc biến toàn lá khô
ÁNH NGÀN
(28/3/20)
**
CON NGƯỜI VỚI ĐIỀU
SỰ THẬT,
HAY LÀ CHÂN LÝ KHÁCH
QUAN
Khách quan là cái tự nhiên
Nó ngoài cả thảy nhãn quan người đời
Từ vật chất đến con người
Nếu là sự thật thì đều khách quan
Thành nên có việc cần bàn
Đó tùy nhận thức ở nơi mỗi người
Hay là trình độ vậy thôi
Đi cùng dữ liệu tức là thông tin
Nếu hai mà thảy thiếu toàn
Hoặc là chỉ thiếu một đàng cũng sai
Khiến thành hoặc nói hàng hai
Hoặc đều mờ mịt có ai khen nào
Ngoài ra tà ý lạ sao
Biết nhưng lại nói khác đâu càn đùa
Cốt theo thị hiếu lòng mình
Hay nhằm mục đích cũng thành ra chi
Nói chung não trạng khác gì
Tuyên truyền nhồi mãi đến khi buồn cười
Đã thành xơ cứng lâu ngày
Khó mà gột rửa cả đầu lẫn đuôi
Khác nào cà cuống vẫn cay
Dẫu còn cái đít sau khi chết rồi
Thành ra “dân Bắc” bây giờ
Đi đâu cũng vậy vật vờ khác ai
Số đà hiểu biết ít thôi
Còn mà đa số vẫn đều “phe ta”
Thành ra ý thức quỷ ma
Bào mòn dân tộc quả là chua cay
Thành ra thực tế ngày nay
Nước ngoài “dân Bắc” sống lâu vẫn quèn
Đụng vào là thấy y rằng
“Phe ta” ý thức khó hằng lung lay
Nên chi kiểu Phạm Thị Hoài
Từ lâu bên Đức cũng nào khác đâu
Đều hầu não trạng tào lao
Dễ đâu gột rữa một mai một chiều
Đỗ Chăm dầu có người tài
Hoài nhìn méo mó dễ nào khác đâu
Tức nhìn theo kiểu mo cau
Có sao phân tích khách quan được gì
Donald Trump lại khác chi
Tấm lòng nhiệt huyết cần thì nhìn sâu
“Make America Great Again”
Đó đều ý nghĩa đáng khen thảy toàn
Ít người thấy được đàng hoàng
Con người giá trị thảy khi từ đầu
Vì toàn ô tạp khác đâu
Dễ nào diều quạ thấy hầu thiên nga
Chỉ ai trông rộng nhìn xa
Mới liền cảm được Đỗ Chăm từ đầu
Như là nhân vật có tài
Quyết làm nước Mỹ sẽ hoài vẽ vang
Thế nên đừng kiểu vội vàng
Tin người theo lối phang ngang ích gì
Mà cần ngẫm nghĩ mọi khi
Mới thành phân biệt đâu người dở hay
NGÀN PHƯƠNG
(28/3/20)
**
DỊCH THƠ CHỮ HÁN CỦA
ĐẠI THI HÀO NGUYỄN
DU
渡富農江感作
農水東流去
滔滔更不回
青山傷往事
白髪復重來
春日商船合
西風古壘開
遊人無限感
芳草遍天涯。
阮悠詩(清軒詩)
ĐỘ PHÚ NÔNG GIANG CẢM TÁC
Nông thủy đông lưu khứ,
Thao thao cánh bất hồi.
Thanh sơn thương vãng sự,
Bạch phát phục trùng lai.
Xuân nhật thương thuyền hợp,
Tây phong cổ lũy khai.
Du nhân vô hạn cảm,
Phương thảo biến thiên nhai.
NGUYỄN DU (Thanh Hiên Thi Tập)
**
CẢM TÁC KHI QUA SÔNG PHÚ NÔNG
Sông Nông nước tiến về Đông
Trôi đi đi mãi ngàn năm vậy hoài
Núi xanh nhắc nhớ việc đời
Để nay tóc bạc mới về lại đây
Thuyền xuân tấp nập đâu hay
Gió tây lũy cũ đã đều hoang vu
Lòng đầy bao sự bùi ngùi
Cỏ xanh ngút tận chân trời xa xa
NGUYỄN DU
(Ngàn Sao dịch 28/3/20)
**
CẢM TÁC KHI
QUA SÔNG PHÚ NÔNG
Phú Nông hướng theo đông
Nước trôi hoài trôi mãi
Núi xanh gợn việc cũ
Tóc bạc nay quay về
Ngày xuân thuyền tấp nập
Gió tây qua lũy xưa
Du khách lòng cảm xúc
Cỏ xanh tận chân trời
NGUYỄN DU
(Ngàn Hoa dịch 28/3/20)
**
DỊCH THƠ CHỮ HÁN CỦA
ĐẠI THI HÀO NGUYỄN
DU
再逾三疊山
雲際山三疊
天涯客再逾
眼中收大地
海外見漁舟
瘴靜峰巒瘦
天寒草木秋
行人回首處
無那故鄉愁。
阮悠(清軒詩集)
TÁI DU TAM ĐIỆP SƠN
Vân tế sơn Tam Điệp,
Thiên nhai khách tái du.
Nhãn trung thu đại địa,
Hải ngoại kiến ngư chu.
Trướng tĩnh phong loan sấu,
Thiên hàn thảo mộc thu.
Hành nhân hồi thủ xứ,
Vô ná cố hương sầu.
NGUYỄN DU (Thanh Hiên Thi Tập)
**
LẠI VƯỢT NÚI TAM ĐIỆP
Tam Điệp lẫn vào mây
Chân trời khách lại đến
Phóng mắt ra khắp hướng
Biển xa vạn thuyền chài
Chướng khí núi gầy guộc
Trời lạnh cây trong thu
Khách qua rồi nhìn lại
Quê xưa sầu khôn nguôi
NGUYỄN DU
(Sao Ngàn dịch 28/3/20)
**
LẦN NỮA QUA NÚI TAM ĐIỆP
Tam Điệp trong mây cảnh đẹp toàn
Chân trời khách đến lại tham quan
Đáy mắt thu vào toàn non nước
Biển xa ngư phủ rộn thuyền câu
Chướng khi tan đi non gầy guộc
Cỏ cây thu lạnh mỗi màu trơ
Qua rồi khách phải quay nhìn lại
Bổng thấy lòng bao sầu cố hương
NGUYỄN DU
(Ngàn Xuân dịch 28/3/20)
**
LẦN NỮA QUA NÚI TAM ĐIỆP
Trong mây Tam Điệp tuyệt vời
Chân trời lữ khách đến nơi lần này
Mắt trông tận suốt dặm ngoài
Biển xa thuyền cá dạt dào sóng xanh
Khí tan núi đá vây quanh
Trời thu lạnh lẽo trong lành cỏ cây
Khách qua quay lại nhìn đây
Lòng sao tràn ngập nỗi sầu quê xưa
NGUYỄN DU
(Hoa Ngàn dịch 28/3/20)
**
DỊCH THƠ CHỮ HÁN CỦA
ĐẠI THI HÀO NGUYỄN
DU
和海翁段阮俊
“甲寅奉命入富春京
登程留別北城諸友” 之作
橫山山外嶺南程
琴劍相隨上玉京
兔髓未完新大藥
豹皮仍累舊浮名
滄溟水引杯中綠
故國蟾隨馬後明
此去家兄如見問
窮途白髪正星星。
阮悠(清軒詩集)
HỌA HẢI ÔNG ĐOÀN NGUYỄN TUẤN
"GIÁP DẦN PHỤNG MỆNH NHẬP PHÚ
XUÂN KINH,
ĐĂNG TRÌNH LƯU BIỆT BẮC THÀNH CHƯ HỮU
" CHI TÁC
Hoành sơn sơn ngoại Lĩnh nam trình,
Cầm kiếm tương tùy thướng ngọc kinh.
Thố tủy vị hoàn tân đại dược,
Báo bì nhưng lụy cựu phù danh.
Thương minh thủy dẫn bôi trung lục,
Cố quốc thiềm tùy mã hậu minh.
Thử khứ gia huynh như kiến vấn,
Cùng đồ bạch phát chính tinh tinh.
NGUYỄN DU (Thanh Hiên Thi Tập)
**
HỌA VẬN BÀI THƠ CỦA
ÔNG ĐOÀN NGUYỄN TUẤN
Qua hết Hoành Sơn đường Hồng Lĩnh
Gươm đàn nhắm hướng đến Kinh đô
Tủy thỏ còn chưa nên thuốc mới
Da beo dừng đó gánh lụy phiền
Biển xanh xanh cả trong chung rượu
Vó ngựa sau lưng trăng cũ soi
Ví gặp anh tôi như có hỏi
Bảo giùm lỡ bước đã bạc đầu
NGUYỄN DU
(Sắc Ngàn dịch 28/3/20)
**
HỌA VẬN BÀI THƠ CỦA
ÔNG ĐOÀN NGUYỄN TUẤN
Hoành Sơn qua hết thảy rồi
Giờ đường Hồng Lĩnh tiến vào kinh đô
Thỏ dùng chế thuốc còn chưa
Da beo để đó lụy xưa chẳng hoài
Biển xanh màu rượu đâu ngoài
Trăng vàng cố quốc lạc loài vó câu
Anh tôi nếu gặp hỏi sao
Đáp giùm lỡ bước bạc đầu từ xưa
NGUYỄN DU
(Ngàn Hoa dịch 28/3/20)
**
CÂU CHUYỆN VỀ
NGUYỄN NGỌC NHƯ QUỲNH
Như Quỳnh phê phán ông Chăm
Tự do phát biểu được quyền thế thôi
Nhưng không lựa lẽ lựa lời
Khiến thành ngỗ ngáo ai thời mà ưa
Khác chi lợi dụng nhắm thừa
Kiểu như Ngọc Ngạn dễ chi lỡ lời
Mà thành cố ý mọi nơi
Cốt nhằm triệt hạ tơi bời Đỗ Chăm
Donald Trump Tổng Thống bốn lăm
Được toàn nước Mỹ bầu nào đâu sai
Khác hơn mọi nước độc tài
Chỉ luôn độc diễn mới hài lạ chi
Thành ra sự việc quả khi
Hàm hồ bởi chính vấn đề nội dung
Lạm quyền ngôn luận mịt mùng
Đục thuyền dân chủ ai còn ưa sao
TẾU NGÀN
(27/3/20)
**
NGUYỄN HỮU ĐANG
Con người đệ nhất điển hình
Buổi đầu cách mạng linh đình nổi lên
“Lễ đài Độc lập” dựng nên
Trong vòng 48 tiếng chỉ do Đang làm
Tất nhiên công sức đồng bào
Hân hoan cùng góp thảy vào khác đâu
Bởi lòng yêu nước dâng cao
Quyết giành độc lập tự do sau này
Nhưng rồi sự việc thương thay
Về sau Đang vướng lụy vào Nhân Văn
Trả thù khốc liệt nào bằng
Đang thành tàn tạ ở vào chuồng heo
Mưởi lăm năm tù tội quả nhiều
Hai mươi năm quản thúc lạ chi nữa kìa
Thả về sống kiểu ăn mày
Lòng còn mê đắm hai hay được nào
Dầu sao phải trách ông Hồ
Dễ chi không biết việc này của Đang
Cả Trần Đức Thảo vậy toàn
Sống như con chó đâu màng quan tâm
Hay như bà Nguyễn Thị Năm
Nếu ông lên tiếng hẳn không nỗi gì
Toàn người giúp đỡ khác chi
Thời đầu cách mạng mới thì thành công
Vậy nhưng ông chẳng mũi lòng
Lỗi này ông cả hay là Duẩn, Chinh
Hay do Thủ tướng ông Đồng
Hoặc là Tố Hữu kẻ không ra gì
Giờ thì mọi chuyện qua đi
Nhưng rồi lịch sử quên gì mai sau
Điển hình chuyện Nguyễn Hữu Đang
“Lễ đài Độc lập” đã toàn dựng lên
TRĂNG NGÀN
(27/3/20)
**
ĐỀU DO
Đều do ông Mác mà ra
“Độc tài vô sản” hỏi mà khác đâu
Xâu vô toàn kẻ tham sâu
Dễ chi sáng sủa những người hiền lương
SƯƠNG NGÀN
(27/3/20)
**
CHỦ THUYẾT
Thật ra chủ thuyết là gì
Nó sai hay đúng thảy khi mới cần
Còn mà viết kiểu cù lần
Càn đùa hết cả khác đâu hại đời
Giúp cho lợi dụng xâu vào
Và bao kẻ xấu nháo nhào chơi gian
Chẳng mang ý nghĩa mọi đàng
Còn làm thế sự tan hoang một thời
NẮNG NGÀN
(27/3/20)
**
NGÂY THƠ
Dân ta sau trước ngây thơ
Tin toàn cửa miệng ai ngờ vậy sao
Dầu cho hiện tại thế nào
Những gì quá khứ cũng cần đào lên
GIÓ NGÀN
(27/3/20)
**
NHÀ CÁCH MẠNG VÀ
CÁN BỘ THỪA HÀNH
Dân ta giờ vẫn còn ngu
Óc đầu mông muội lù mù lạ sao
Biết nhà cách mạng thế nào
Còn đâu cán bộ thảy đi thừa hành
Phan Bội Châu, Phan Chu Trinh
Mới nhà cách mạng thật tình lớn lao
Nguyễn Hữu Đang có khác nào
Người làm công việc ông Hồ từng sai
MÂY NGÀN
(27/3/20)
**
NGUYỄN NGỌC NHƯ QUỲNH
Như Quỳnh con nít rõ ràng
Vậy thì “tranh đấu” thảy toàn ra chi
Chỉ đều trâu đánh thảy khi
Vậy nay “Mẹ Nấm” còn gì nói sao ?
Toát ra phong thái tào lao
Nói lên giá trị có đâu trong người
Chỉ là con chốt cài vào
Hoặc là nấm mục đâu nào để ăn
TIẾU NGÀN
(27/3/20)
**
MỘT MÌNH MỘT CÕI
Một mình một cõi thảy rồi
Phúc Sơn Đại hội xảy ra chuyện kỳ
Khẩu trang đeo vẽ cái chi
Vẽ đều màu đỏ búa liềm lạ sao
Khác gì lịch sử lao đao
Bây giờ dân tộc còn nào nữa không
Mà còn chỉ Mác Lênin
Mà còn chỉ có búa liềm mọi nơi
Thành ra “nước Đảng” phải rồi
Dân đều là “Đảng” còn nào ngoài đâu
Mình hơn cả thảy Liên Xô
Hơn đều nước Đức cái nôi ngày nào
Đúng là chơi kiểu tào lao
Coi thường đất nước đồng bào khác đâu
Nước thành chỉ của “Bác Hồ”
Chỉ đều của “Đảng” có nào của dân !
TẾU NGÀN
(27/3/20)
**
DỊCH THƠ CHỮ HÁN CỦA
ĐẠI THI HÀO NGUYỄN
DU
遙望乾海祠
芒芒海水接天樞
隱約孤祠出小州
古木寒連鳧渚暮
晴煙清引海門秋
號天相將丹心盡
撫地瓊崖塊肉無
笑爾明妃長出塞
琵琶杯酒勸單于。
阮悠(清軒詩集)
DAO VỌNG CÀN HẢI TỪ
Mang mang hải thủy tiếp thiên khu,
Ẩn ước cô từ xuất tiểu chu [ châu ].
Cổ mộc hàn liên phù chử mộ,
Tình yên thanh dẫn hải môn thu.
Hào thiên tương tướng đan tâm tận,
Phủ địa Quỳnh Nhai khối nhục vô.
Tiếu nhĩ Minh phi trường xuất tái,
Tỳ bà bôi tửu khuyến Thiền Vu.
NGUYỄN DU (Thanh Hiên Thi Tập)
**
XA TRÔNG ĐỀN CỜN
Mông mênh trời biển một dòng
Bãi xa trông thảy cô đơn miếu Cờn
Trời chiều cổ thụ lạnh toàn
Khói sương mờ ảo giữa làn gió thu
Nơi xưa chiến tướng mịt mù
Quỳnh Nhai còn đó oan hồn nay đâu
Minh phi xuất ải cười sao
Tỳ bà chén rượu Thiền vu đón chào
NGUYỄN DU
(Tuyết Ngàn dịch 27/3/20)
**
XA TRÔNG ĐỀN CỜN
Trời đất mênh mông nối tiếp nhau
Đền Cờn thấp thoáng bãi xa xa
Cổ thụ xanh um trời chiều lạnh
Khói sương man mác mặt biển nhòa
Xưa kia chiến trận bao hùng tướng
Nay ở Quỳnh Nhai thân thân đâu
Cười thảy Minh phi ra cửa ải
Tỳ bà chén rượu đón Thiền Vu
NGUYỄN DU
(Lam Ngàn dịch 27/3/20)
**
ĐỜI TƯ VÀ ĐỜI CÔNG
Đời tư quyền sống mỗi người
Miễn là không phạm thảy vào luật công
Kiểu như nước lớn nước ròng
Không gây sạt lỡ cho hai bên bờ
Đời công xưa tới bây giờ
Là người thiên hạ đều toàn nhìn vô
Như người nổi tiếng khác sao
Hay làm chính trị đâu nào tự do
Mà luôn buộc phải dè chừng
Bởi đời công phạm thì đừng ba hoa
Tại vì cung cách bên ngoài
Liên quan xã hội đều là đời công
Thành khi tiểu tốt vô danh
Đời tư kệ mẹ ai cần quan tâm
Miễn không phạm luật rành rành
Phạm thì Tòa trị cần nào tới ai
Nhưng khi nổi bật lên rồi
Nhìn ai cũng thấy đã thành đời công
Phải cần đúng đắn một dòng
Còn mà phóng túng khiến toàn ngu si
Tự do dân chủ lạ gì
Luôn đều tôn trọng điều nào riêng tư
Còn đời công cộng ai trừ
Phải lên án cả nếu hư rõ ràng
Bởi vì công ích đâu oan
Mọi người can dự phải càng làm gương
Đừng mà dở dở ươn ươn
Công tư lẫn lộn ai thương được nào
Tuy nhiên địa vị càng cao
Đời tư cũng khiến đồng bào hoài nghi
Ví như dòng nước khác gì
Trong đen đâu thể toàn ngoài vẫn trong
Thành nên đời chẳng đèo bòng
Nhưng càng cẩn thận đề phòng luôn hơn
Người mà lúc nhỏ thờn bơn
Dễ chi khi lớn trở nên cá kình
Trừ khi ngoại lệ thình lình
Giống như cá chép vượt toàn vũ môn
Nhưng mà nghĩ lại cho tròn
Tiềm năng phải có mới trên được người
Còn như cơ hội gặp thời
Khác chi chiếc lá bay vời trước giông
Vẫn thân rắn lại tưởng rồng
Sau cơn giông tố cũng nào ra chi
Thành đời khó nói lắm khi
Tùy vào trường hợp lạ gì nữa sao
Liu điu phận nở liu điu
Chỉ rồng với phượng mới đều khác nhau
NGÀN XUÂN
(27/3/20)
**
KHỔNG TỬ VÀ CÁC
MÁC
Khổng Khâu một bậc kỳ tài
Lòng thành suy gẫm mọi điều thế gian
Khiến cho tư tưởng vẹn toàn
Lời đều nghiêm túc không oan chút nào
Thành ra chỉ kẻ tào lao
Coi thường Khổng tử có nào khác đâu
Bởi ai lợi dụng được sao
Lời ông toàn đẹp lấy đâu hại người
Trong khi Mác thảy tức cười
Lời toàn ngụy biện biến thành vô duyên
Thuyết đều chỉ nói huyên thiên
Trộn điều tốt xấu mới liền hiểm nguy
Khiến người lợi dụng khác gì
Nhân danh Các Mác mới thì xấu xa
Đó điều cần phải nói ra
Khác nhau giữa Khổng, Mác là tự nhiên
Hay điều cần vạch trước tiên
Tiền đề, kết luận ai liền hơn ai
Mác dùng “vật chất” tất sai
Bởi vào đường cụt có còn hay đâu
Nhưng còn Khổng tử thảy cao
“Tâm linh” phát triển mới ra con người
Tâm thì mới quý vạn đời
Còn toàn “duy vật” hẳn thành đất khô
Vậy nên học thức phải cao
Mới soi Khổng tử ra sâu mọi bề
Còn mà những kẻ ô dề
Thấy đều Khổng tử nặng nề khác đâu
Chữ “Nhân” Khổng lấy làm đầu
Mác nhằm “giai cấp phải hầu đấu tranh”
Khổng tin Thái Cực uyên thâm
Mác tin “biện chứng” quả đâu ra gì
Chỉ là mê tín thảy khi
Bởi nào cơ sở có gì thảy đâu
Thành ra Mác chỉ tào lao
Trong khi Khổng tử mới đầy nhân văn
Khiến điều cốt lõi mới hằng
Giúp cho phân biệt đâu là đúng sai
Còn nhìn hiện tượng đều hài
Toàn bên ngoài cả có nào ra chi
Những ai hiểu Khổng mấy khi
Mới thành chê trách trật đầu trật đuôi
Bởi nào nghiên cứu chuyên sâu
Đã nhằm phê phán khiến hầu chỉ ngu
Trong khi Mác được tuyên truyền
Vàng thau lẫn lộn huyên thiên khác gì
Giờ đây quả có lạ chi
Mác rồi đào thải Khổng thì bền lâu
Bởi cần khoa học khác nào
Khổng đều khoa học thảy vào chiều sâu
Mác toàn chỉ có bề ngoài
Tưởng là “khoa học” thật đều có chi
Giả toàn khoa học thảy khi
Hay là phản lại quả khi mới cừ
Bởi toàn cảm tính nhứ nhừ
Có mà trí tuệ chút nào sâu xa
Thế nên chân lý vậy mà
Cái gì còn mãi mới là khách quan
Trong khi hoạnh phát hoạnh tàn
Thảy đều tạm bợ thời gian chôn vùi
Nói ra thêm lại bùi ngùi
Hiện Tàu dùng Khổng chỉ là đồ chơi
Tiểu nhân đắc chí một thời
Còn người quân tử mới hoài vạn niên
THƯỢNG NGÀN
(26/3/20)
**
TÚI KHÔN CỦA NGƯỜI
VIỆT
Ngày xưa người Việt rất khôn
Có đâu loạng quạng như thời hôm nay
Thành bao tục ngữ rất hay
Ca dao cũng vậy lưu hoài muôn năm
Học nào đâu hết thảy toàn
Mà càng nghiền ngẫm thêm càng sáng ra
“Cách cho hơn của đem cho”
Tự do ngôn luận cũng nào khác đâu
Nói cần nghĩ trước nghĩ sau
Có đâu thảy nói chỉ điều quàng xiên
Phải nhằm đích tốt ưu tiên
Còn nhằm ý xấu hẳn liền dẹp đi
Ba hoa nào có ích gì
Tự do ngôn luận nhắm thì cho ai ?
Phải hơn mọi cách độc tài
Tự do ngôn luận bóp nào tốt chi
NGÀN PHƯƠNG
(26/3/20)
**
THẬT TIẾC
Xưa kia nội chiến Hoa Kỳ
Chiến tranh chấm dứt coi thì anh em
Cả trong Thế chiến thứ hai
Nhật thua Mỹ vẫn vựt lên như thường
Nước ta sao lại mọi đường
Bảy lăm kết thúc thảy dường lồng lên
Bắt tù tội hết dối phương
Để nhằm đày đọa dương dương anh hùng
Khác chi sự việc não nùng
Bao giờ lịch sử mới thành rửa xong
Chỉ vì thù ghét cá nhân
Hay do ý hệ khỏi cần nói sao
Dầu chi cũng vẫn con người
Cả tình nhân loại lẫn tình anh em
Thành nên sự việc đã thèm
Tạo nên trách nhiệm đó toàn là ai
TẾU NGÀN
(26/3/20)
**
ĐẠI BIỂU
Kiểu này đại biểu phải rồi
Bởi làm thơ nịnh khiến lòi đuôi ra
Lại còn “Thạc sĩ” nữa ta
Thi ca mắc gió hẳn là tự nhiên
Thành ra văn hóa nhãn tiền
Nước ta giờ đã như điên dại rồi
Chỉ còn xu nịnh không ngoài
Chỉ còn khoe mẽ có nào thực đâu
TẾU NGÀN
(26/3/20)
**
CON NGƯỜI VÀ CHẾ ĐỘ
XÃ HỘI
Con người bản chất tự nhiên
Có hay có dở gắn liền theo sau
Có người sinh tốt từ đầu
Có người tính đức trước sau không từ
Thành nên xã hội con người
Trách về thể chế trách người lằm chi
Bởi trong thể chế tự do
Việc làm cái ác tránh sao số người
Còn trong chế độ độc tài
Mới thành cái ác cứ hoài tràn lan
Bởi vì lợi dụng thảy toàn
Ở trong nước đục mới càng thả câu
Thành ra phải thấy trước sau
Điều nào căn bản điều nào là không
Kiểu chim không nhốt cùng lồng
Tha hồ bay nhảy đâu nào mổ nhau
MƯA NGÀN
(26/3/20)
No comments :
Post a Comment