Sunday, September 24, 2023

TẬP THƠ "KẺ SĨ" TIẾP THEO, SỐ 286

 

THƠ “KẺ SĨ”

TIẾP THEO, (QUYỂN 25)

 

 

THỂ THƠ LỤC BÁT VIỆT NAM

 

Thể thơ quốc túy quốc hồn

Ngàn năm đã hóa ra toàn ca dao

Hay so ngược lại cũng sao

Ca dao lục bát hòa vào bình dân

 

Khác chi lục bát muôn phần

Đỉnh cao nghệ thuật của hoài Việt Nam

Tưởng lầm làm thảy dễ dàng

Hai câu sáu tám cứ càng ghép vô

 

Vậy nhưng điều đó hồ đồ

Đều thành vè cả dễ nào hay đâu

Bởi vì lục bát chiều cao

Đã thành nhạc điệu vốn đều tự nhiên

 

Khiến làm thơ phải có hồn

Còn vè đều chỉ kiểu thành nhà quê

Bởi vè âm điệu nặng nề

Còn thơ lục bát mới thành tinh hoa

 

Dẫu câu sáu tám như nhau

Nhưng hồn thi sĩ khác đều ở đây

Hoặc toàn bay bổng tuyệt vời

Hay như cóc kiểu ngoài vào trong

 

Thành nên đừng có ỏng ong

Hồn thơ đúng nghĩa mới thành thơ hay

Trở nên vần điệu hòa hài

Đâu nào cưỡng ép nhằm nên điệu vần

 

Thơ đều như gió lâng lâng

Như mây vần nguyệt mọi phần thế thôi

Khiến làm lục bát Nguyễn Du

Trở thành tuyệt đỉnh thiên thu khác nào

 

Nó cao tít tận nền trời

Ai mà rướn tới đã thành Nguyễn Du

Còn bao nhiêu kẻ lơi khơi

Tưởng làm lục bát toàn vè lạ chi

 

Lại thêm lục bát cũng khi

Ghép vào song thất khác chi tài tình

Cả hai hòa quyện lấy mình

Nào phân chính phụ thiệt tình là đây

 

Như Đoàn Thị Điểm khác đâu

Điệu đàng lục bát thảy đều bên trong

Nhưng ngoài song thất mọi phần

Làm cho lục bát quả càng thêm hay

 

Truyện Kiều gió cuốn mây bay

Cạnh bên Chinh Phụ lại là Khúc Ngâm

Ôn Như Hầu vẫn tài danh

So Đoàn Thị Điểm chín phần vậy thôi

 

Thành ra lục bát khác nào

Trở thành cốt lõi cả đều bên trong

Muốn dài muốn ngắn đều xong

Ngắn thì một cặp dài thành trường thiên

 

Song hoài cân đối nhãn tiền

Thơ mà toàn bích mới đều thơ hay

Còn thơ kiểu cóc leo cây

Như anh vụng múa chê tràn đất nghiêng

 

Thế nên đửng nói huyên thiên

Thơ cần chính thống để đều nghiêm trang

Bởi luôn cân đối đàng hoàng

Trừ đồ cắc ké mới toàn đảo điên

 

Thơ làm thảy kiểu huyên thiên

Khác gì đá sõi tự mình tưởng hay

Thành ra lục bát xưa nay

Chõi tai người đọc khiến đều bá vơ

 

Nó thành chỉ thứ hò vè

Khác xa lục bát thảy toàn thanh tao

Thảy đều âm hưởng dịu đàng

Điệu vần nghiêm chình mới toàn thơ hay

 

Luôn hoài thoải mái tròn đầy

Có đâu gượng ép như tay mơ đều

Thành nên năng khiếu chính điều

Làm thơ lưu loát mới thành thơ hay

 

Lại thêm tùy mỗi đề tài

Để dài hay ngắn cũng nào lạ chi

Đề tài lãng mạn thường khi

Đề tài tình cảm có gì khác đâu

 

Đề tài nhân thế chẳng sao

Thảy đều khả thể có nào lại không

Cả tư duy nữa khi cần

Đâu nhằm chính trị thảy hoài lơ mơ

 

Thành nên khi luận về thơ

Chính là nghệ thuật phải đi hàng đầu

Thể tài có quyết định sao

Nội dung cũng vậy chỉ nhằm chuyển đi

 

Con thuyền thơ đó khác gì

Chở toàn đủ thứ thành khi buồn cười

Dẫu cho nặng nhẹ tùy người

Kẻ ham chỡ khẳm hay đèo trên mui

 

Thành thơ hóa chỉ buồn cười

Nếu không nghiêm túc khác nào lạc xon

Cốt nhằm khoe mẽ hẳn toàn

Tỏ đây ta cũng điệu đàng làm thơ

 

Nhưng thơ công cụ khác đâu

Loại thuyền chuyên chỡ mọi điều muốn thôi

Nhưng cần nghệ thuật mới cao

Kiểu phần trang trí thảy cho con thuyền

 

Khiến ai đều chẳng buồn phiền

Đọc thơ như lá rụng toàn trên non

Rụng còn hóa mục đều toàn

Kiểu như rác rến khiến càng đều chê

 

Chúng làm nghệ thuật não nề

Mất đi thi pháp mọi bề tinh hoa

Còn nào lục bát kiêu sa

Mà thành như thảy kiểu vè nhà quê

 

Dẫu cho có viết tràn hề

Vẫn đều sau trước chỉ toàn vè thôi

Khác nào lục bát nổi trôi

Câu dài câu ngắn khiến đều tiếu lâm

 

Giống như Lục bát “gãy càng”

Của tay mê sảng tên Hoàng Xuân Sơn

Vậy mà cũng có người khen

Đọc vào ta chỉ muốn toàn đá ra

 

NGÀN THƠ

(09/5/20)

 

**

 

NHẬP TÂM

 

Bé thơ ta đã nhập tâm

Lời ru của mẹ hát toàn ca dao

Khiến nay Lục bát ào ào

Giống như chơi giỡn đâu nào khó chi

 

Nhiều bài hát dạng như ri

Dễ đâu nhớ hết lạ gì đến nay

Quảng Nam thuở đó vui vầy

Ru em mẹ hát vốn đều ca dao

 

TẾU NGÀN

(09/5/20)

 

**

 

CÁI SAI NGAY TỪ ĐẦU

 

Từ đầu đã thấy toàn sai

Bắt “Hồ Duy Hải” vậy nào đúng đâu

Bởi vì Trát bắt ghi sao

Bắt “Nguyễn Duy Hài” mới âu lạ lùng

 

Khác nhau hai họ Nguyễn, Hồ

Vậy mà dám bắt tức đều khinh dân

Coi như gà, vịt chỉ cần

Nắm đầu cho được nào cần sửa chi

 

Vậy còn chính xác nổi gì

Tõ đều tắc trách ngay khi ban đầu

Về sau cung ép khác đâu

Khiến cho Duy Hải trở thành bơ vơ

 

Để rồi từ đó đến giờ

12 năm chẳn áp toàn hồ sơ

Bất cần chứng cứ vật vờ

Thật là vụ án “nên thơ” lạ lùng

 

TẾU NGÀN

(09/5/20)

 

**

 

PHƯƠNG PHÁP LUẬN

VỀ ĐỐI CHIẾU, SO SÁNH

 

Vật mà chỉ xét một mình

Nhìn đều phiến diện thật tình vậy thôi

Dễ rơi vào chỗ chủ quan

Có đâu đối chiếu so ngang mọi điều

 

Án Hồ Duy Hải khác nào

Nguyễn Văn Nghị phải đem vô luận cùng

Để xem ai thấp ai cao

Ai người nặng nhẹ khỏi đều ép ngang

 

Biết đâu giúp sự rõ ràng

Đặng cho kết quả nhờ toàn sánh so

Khỏi oan cho chỉ một người

Lại thành để lọt trật chìa người kia

 

Bởi điều công lý từ khuya

Cũng là chân lý phải đều khách quan

Có đâu xử kiểu rộn ràng

Giống trò chơi giỡn khiến càng đáng chê

 

TẾU NGÀN

(09/5/20)

 

**

 

VÀNH MÓNG NGỰA

 

Kể ra con ngựa cũng hay

Bốn chân dầu chạy mắt đều bị che

Thành Vành Móng Ngựa hoa hòe

Nếu không chạy thẳng lại nhè chạy cong

 

TẾU NGÀN

(09/5/20)

 

**

 

NHẬN TỘI, PHẠM TỘI,

VÀ Ý NGHĨA VIỆC XỬ ÁN

 

Kẻ nhận tội có khi nhiều cớ

Phạm tội không lại chuyện khách quan

Nên luôn luật định thảy toàn

Xử nhằm chứng cứ không vì nhận suông

 

Hồ Duy Hải ra Tòa “nhận tội”

Đó vẫn đâu căn bản việc làm

Mà cần án tại hồ sơ

Với nhiều chứng cớ mới cần cứ vô

 

Không chứng cứ hồ sơ đều mỏng

Bởi biết đâu Hải bị ép cung

Ra Tòa chỉ thấy lùng nhùng

Như gà mắc tóc biết lần ra sao

 

Nên Hải tội hay không có tội

Chỉ đều duy Hải biết mà thôi

Còn phiên Tòa xử phải hầu

Căn vào chứng lý mới đều thông minh

 

TẾU NGÀN

(09/5/20)

 

**

 

VỤ ÁN HỒ DUY HẢI

 

Khi Ánh Hồng, Thu Vân bị giết

Kẻ tình nghi ít nhất ba người

Cả người liên hệ mặn mà

Trong khi với Hải loại ngoài đưa vô

 

Hải bị bắt cách sau hai tháng

Do chỉ toàn suy đoán lạ gì

Bởi nào “nhân chứng” thấy chi

Lời khai mờ nhạt của Đinh Vũ Thường

 

Thành gút lại vân tay chẳng có

Cả đến dao, thớt phải đều mua

Dễ dàng hiểu bị ép cung

“Lời khai” của Hải lung tung nhiều điều

 

Mâu thuẫn thế lý đâu kết tội

Hải tử hình kéo suốt 12 năm

Để giờ lần xử cuối cùng

Bác đều kháng án não nùng lạ thay

 

MƯA NGÀN

(09/5/20)

 

**

 

TỪ MONTESQUIEU

ĐẾN KARL MARX

 

Hồi xưa Montesquieu

“Tam Quyền Phân Lập” tới giờ đỉnh cao

Ai ngờ Karl Marx tào lao

“Độc Tài Vô Sản” chôn đều nhân gian

 

Montesquieu người Pháp rõ ràng

Marx thì người Đức mới toàn trớ trêu

Hitler cũng vậy thảy lèo

Độc Tài Phát Xít ai đều không hay

 

TẾU NGÀN

(09/5/20)

 

**

 

TƯỢNG ĐÀI CÔNG LÝ

 

Tượng đài Công lý đầu tiên

Xây lên lại khỏi tốn tiền cũng vui

Tốn đều chỉ tiếng thét gào

Mẹ Hồ Duy Hải có ai nao lòng

 

Phải mau đập xuống cho xong

Để nhằm xây lại mới toàn công minh

Giết dân oan nếu thật tình

Làm Thần Công lý rùng mình chết khô

 

TẾU NGÀN

(09/5/20)

 

**

 

CHUYỆN LẠ KỲ

 

Ngày nay có chuyện lạ kỳ

Nhìn vào Trung Quốc khác gì thấy gian

Hiện ra khuôn mặt thảy toàn

Của nhiều cán bộ thấp càng lên cao

 

TẾU NGÀN

(09/5/20)

 

**

 

Ý THỨC CON NGƯỜI

 

Con người đi tới mặt trăng

Khó gì chút nước vũng trâu chẳng dò

Oan ngay Hồ Duy Hải tới giờ

Vẫn còn tắc trách đâu cần tìm ra

 

Vẫn đều thảy nói lu loa

Kiểu toàn lười biếng xót xa vô vàn

Hay là kiểu chẳng công tâm

Giết lầm bỏ sót phớt lờ thảy đi

 

TẾU NGÀN

(09/5/20)

 

**

 

“CHUYÊN CHÍNH VÔ SẢN”

 

Bảy lăm hai vụ đổi tiền

Mọi người trớt hướt hóa hèn như nhau

Tịch thu nhà cửa trước sau

Tịch thu ruộng đất có đâu khá nào

 

Đồng lương cán bộ lạ sao

Nó phình như bọt xà phòng quậy lên

Nhiều người giờ tỷ tỷ đồng

Chắc là ông Mác ngoài sân tuồn vào

 

Cả như Miền Bắc khác sao

Trong Nam đã vậy Bắc nào lạ chi

Sau Năm tư cũng y sì

Thảy đều mạt rệp có đi mà giàu

 

Bây giờ nhà thảy nguy nga

Đều từ “vô sản” ta đà đi lên

Hỏi đâu nguyên cơ vững bền

Nếu không tham nhũng dễ mềnh có sao ?

 

TẾU NGÀN

(09/5/20)

 

**

 

SUY ĐOÁN CÓ TỘI

VÀ SUY ĐOÁN VÔ TỘI

 

Đều thuần suy đoán mà thôi

Bởi chưa bằng chứng có nào hơn đâu

Thành so cái trước cái sau

Lựa điều vô tội mới đầy nhân văn

 

ĐẠI NGÀN

(09/5/20)

 

**

 

CÁNH TAY GIƠ LÊN

 

Một cánh tay giơ lên

17 cánh tay giơ lên

Thật là đau xót mông mênh chuyện đời

Hồ Duy Hải oan không đây ?

 

Chỉ mình Hải biết mẹ mình biết thôi

Hiểu con lòng mẹ tuyệt vời

Dễ nào vụ án kéo dài 12 năm

Nên cần Tòa xử phải minh

 

NGÀN TRĂNG

(09/5/20)

 

**

 

TRƯƠNG ANH TÚ, KIỂU

TAY “LUẬT SƯ” NÓI HÙA

 

Án luôn khoa học mới hay

Tức cần chính xác và đều khách quan

Còn mà chỉ có “niềm tin”

Như Trương Anh Tú chỉ tên nói hùa

 

Dù nay Quyết Định ra rồi

Nhưng Hồ Duy Hải vẫn còn đường đi

Hoặc xin Ân xá tức thì

Hay xin Quốc Hội phải thì xét xem

 

Để coi Quyết Định có nên

Được cần rút lại cho thêm rõ ràng

Theo Diều 404 vẹn toàn

Hoặc làm Thực nghiệm hiện trường trước tiên

 

Khớp hay không khớp biết liền

Mọi nơi trách nhiệm phải cần đi vô

Vì đây vụ án nghẹn ngào

Đều nên thận trọng tránh điều oan khiên

 

MÂY NGÀN

(09/5/20)

 

**

 

TRẦN ĐÌNH SỬ

 

Cái này Hà Nội rõ ràng

Sao đem hai chữ Saigon nhét vô

Đọc lên tá hỏa thế nào

Xem qua chút xíu biết đều phía sau

 

TẾU NGÀN

(08/5/20)

 

**

 

LÁ NHO

 

Đúng là chỉ mỗi lá nho

Nó làm cho thảy đắn đo cuộc đời

Nhìn vào nửa kín nửa hời

Chỉ hai trái tráo ở ngoài mới vui

 

TẾU NGÀN

(08/5/20)

 

**

 

ĐẢNG TÍNH, TÍNH ĐẢNG

 

Chỉ là ý niệm mù mờ

Bảy lăm toàn nói, bây giờ còn sao

Mỗi người độc lập tự do

Lại đem “tính đảng” từ đâu cột vào

 

Chỉ đều phịa kiểu tào lao

Cho “giai cấp tính” lẽ nào không kinh

Nó thành giả tạo cùng mình

Hiểu ra như kiểu khác chi đàn bầy

 

Ănghen, Các Mác xưa nay

Đều con “tư sản” dễ đâu bần cùng

Thành ra kiểu nói lùng nhùng

Gạt đời cả thảy não nùng biết bao

 

Đồng, Chinh, Duẩn, Giáp ra sao

Không con “tư sản” cũng là con quan

Thành nên Các Mác hại tràn

“Dấu tranh giai cấp” chỉ toàn phỉnh suông

 

Bởi do từ lúc ngọn nguồn

Mác toàn mê tín thảy vào Hegel

Lấy điều “biện chứng” làm nền

Phịa ra “sứ mệnh” của tầng công nhân

 

Thảy đều giả tạo mọi phần

Kê lên “tính đảng” dần dần từ đây

Còn kêu “tính giai cấp” khác đâu

Để thành mất cả tính người tự do

 

TẾU NGÀN

(08/5/20)

 

**

 

NGƯỜI XƯA, NGƯỜI NAY

 

Người xưa thích nói vòng vo

Ta nay ưa nói thẳng ro mọi điều

Cái gì là “biết” trên đời

Cái gì “không biết” cũng thời vậy thôi

 

“Biết” đều biết một khác đâu

Chỉ điều “không biết” mới hoài vô biên

Còn kêu “không biết” nhãn tiền

Vẫn là “biết” kiểu giấu đầu lòi đuôi

 

Bởi cho “không biết” khác nào

Nghĩa là chỉ “biết” có điều đó thôi

Làm sao “không biết” thảy đều

Giống Socrate bảo rồi ngày xưa

 

Thành nên mấy trự đều quê

Vô Vi, Vô Thỉ, Vô cùng lạ chi

Kiểu xưa Lão Tử cỡi trâu

Còn nay khối kẻ Honda chạy tràn

 

TẾU NGÀN

(08/5/20)

 

**

 

BẢN CHẤT VÀ HIỆN TƯỢNG

 

Cái gì bản chất toàn sai

Dẫu bênh hiện tượng chỉ hài khác chi

Cái sai của Mác “độc tài”

Chủ trương “duy vật” chẳng ngoài vậy sao ?

 

“Đấu tranh giai cấp” tào lao

Nó sai khoa học quả nào khác đâu

“Địa đàng” huyễn tưởng thêm hầu

Càng sai thực tế lại hầu bá vơ

 

Còn như hiện tượng ai ngờ

Phê nền Tư bản đến giờ đúng đâu

Phê toàn những cái “râu ria”

Để nhằm bản chất chặt lìa mới kinh

 

Thành ra Mác chỉ linh tinh

Tạo nên “lợi dụng” linh đình thế thôi

Đó điều Mác thảy trật rồi

Bắc thang “tiêu cực” bao người leo lên

 

TIẾU NGÀN

(08/5/20)

 

**

 

TỪ KARL MARX

TỚI “CÁC” MÁC

 

Xưa kia ở Đức mỗi mình

Marx từng nổi tiếng linh đình một phen

“Vô thần” thiệt có ai bằng

Bởi toàn “duy vật” mới hằng vậy thôi

 

Xướng lên cái thuyết “động trời”

“Độc tài vô sản” ai người chẳng kinh

Tự do ném xuống vũng sình

Riêng phần Dân chủ liệng ầm xuống mương

 

Thật là hình ảnh tỏ tường

Dịch sang tiếng Việt càng nhiều bản sao

Thành ra Các Mác khác nào

“Karl” từ số ít “Các” ra số nhiều

 

Trở thành một bó chỉ thêu

Dệt lên “tấm thảm” quả nhiều trái ngang

Nhưng ai dám nói cả toàn

“Độc tài vô sản” ngáng ngang miệng rồi

 

Thành ra Các Mác hay thôi

Dẫu nhiều hay một thấy ngay đều cừ

Đưa ra học thuyết đến chừ

Cài vào chốt đó hết người còn ra

 

Chỉ làm kiểu vậy ta bà

Chờ khi nó sụm dám mà đổi thay

Liên Xô quả bảy thập niên

Cuối cùng Các Mác mới đành “quy y”

 

TẾU NGÀN

(08/5/20)

 

**

 

NGUYÊN TẮC “HỒI TỊ”

TRONG XÉT XỬ VỤ ÁN

 

Từ xưa nó đã có rồi

Mọi người “liên hệ” cấm ngồi án ngay

Thành khi ra trước phiên tòa

Phải cần “hỏi trước” mới vào xử sau

 

Bà con “thân thuộc” hàng ngày

Những người có thể “làm sai” công bằng

Trước đây ông Nguyễn Hòa Bình

Đã từng “khép tội” sao ngồi xử thêm ?

 

TẾU NGÀN

(08/5/20)

 

**

 

HẢI PHẢI ĐI RỒI

 

Thế là Hải phải đi rồi

Hội Đồng Thẩm Phán thay “Trời” phạt dân

Dẫu mà có rớt đồng cân

Lượm lên bỏ lại vẫn thành y nguyên

 

TẾU NGÀN

(08/5/20)

 

**

 

CHỨNG VÀ ÁN

 

Chứng mà không có, ép cung

Ép cung ép xử, cũng cùng như nhau

Thành sai công lý thảy rồi

Vụ Hồ Duy Hải có nào khác đâu

 

Đi mua cái thớt về sau

Đặng làm chứng cứ chỉ hầu tiếu lâm

Tức “mua” chứng cứ rõ ràng

Bán tràn ngoài chợ hóa càng vô duyên

 

TẾU NGÀN

(08/5/20)

 

**

 

OAN HAY ƯNG ?

 

Nếu Hồ Duy Hải không oan

Thì đem ra bắn cũng toàn đúng thôi

Nhưng oan thì lại thế nào

Giết người vô cớ còn đâu công bằng ?

 

TẾU NGÀN

(08/5/20)

 

**

 

CÔNG LÝ ĐẤT TRỜI

 CÔNG LÝ CON NGƯỜI

 

Hồ Duy Hải án tử hình

Giết người cướp của quả tình đúng không ?

Chỉ mình duy Hải biết tong

Là người oan khúc hay không việc này

 

Nhưng Trời thì biết thừa đầy

Vì Trời bao quát thảy trùm thế gian

Thấy đều mọi sự rõ ràng

Diễn ra ngay chốn hiện trường trước kia

 

Còn Tòa xét xử chỉ đều

Thảy nhằm căn cứ trên toàn hồ sơ

Có điều chứng cứ rõ không

Mới đều đáng nói ở trong vụ này

 

Thành nên quyết trật thì sao

Bởi vì đâu biết Hải nào không oan

Nên xem cái lý vậy toàn

Lý mà chưa vững tất oan Hải rồi

 

Vậy cần hủy án đi thôi

Để nhằm xử lại khi còn phân vân

Từ phiên Sơ thẩm nếu cần

Thà rằng bỏ sót còn hơn giết càn

 

MÂY NGÀN

(08/5/20)

 

**

 

THẰNG NGU BỎ MẸ

 

Đó là thằng Nguyễn Đắc Xuân

Tóc đà trắng hếu óc còn toàn ngu

Nó từng tuyên bố ruồi bu

Cho rằng “Quốc ngữ của nòi Thực dân”

 

“Tạo làm công cụ xâm lăng

Đâu nhằm phát triển chút nào nước ta”

Đúng thằng chỉ thảy ba hoa

Não bằng hạt đậu có mà biết chi

 

TẾU NGÀN

(08/5/20)

 

**

 

KẾT BẠN FACEBOOK

 

Bạn trên Facebook lạ gì

Kết vào cho đã lại thì tháo ra

Với người nhằm chỉ ba hoa

Một thời phát chán thành ta dại khờ

 

Có người im lặng như tờ

Xong rồi mất hút gọi là mất tăm

Thật nào đâu mất tỏng tong

Thêm nhiều bạn ảo lòng càng thêm vui

 

TẾU NGÀN

(08/5/20)

 

**

 

ĐỜI NGƯỜI

 

Đời người như lá trên cây

Như mây trước gió có đâu lạ gì

Thời gian cứ mãi trôi đi

Miễn là ta trụ đến kỳ trước sau

 

Như hoa gió vẫn nhẹ lay

Dưới làn nắng ấm cứ vui như thường

Hay là có dẫu mưa rừng

Trời quang mây tạnh lại cùng sáng lên

 

NGÀN HOA

(08/5/20)

 

**

 

SÂN CHƠI FACEBOOK

 

Ta vào Facebook làm thơ

Mới toàn tiếng Việt vật vờ cho vui

Còn Anh, Pháp, Đức tính rồi

Khi nào nổi hứng sẽ thời tung sau

 

Giờ đây nghe Võ Hồng Ly

Rao “Đoàn Thẩm Phán” nghĩ thì cũng hay

Đúng là nước Mỹ cao tay

Chơi Cờ quốc tế đến nay ai bằng

 

TẾU NGÀN

(08/5/20)

 

**

 

PHƯỢNG TÍM

 

Dưới sân phượng tím đầy hoa

Em ngồi đối xứng thật là dáng duyên

Áo dài mái tóc đen tuyền

Chia ra hai cặp ngồi riêng đẹp toàn

 

Đúng là kiểu đối xứng ngang

Lại như trục dọc rõ ràng bốn bên

Cái màu phượng tím buồn tênh

Còn tà áo trắng trinh nguyên xinh hoài

 

HOA NGÀN

(08/5/20)

 

**

 

TRÁCH NHIỆM MỖI NƠI

 

Dân cần lo chuyện riêng mình

Chuyện chung Nhà nước thật tình phải bao

Bắt dân góp sức cùng vào

Tính điều Nhà Nước thêm toàn khỏe re

 

Biết chi ý nghĩa chia nhau

Dẫm chân lên thảy lấy đâu tốt lành

Tuyên truyền nhằm kiểu mơ màng

Nó thành khôn lõi thêm càng tiếu lâm

 

Bởi ai chẳng biết sinh con

Lúc đầu sướng thật đến sau cực toàn

Chạy đôn chạy đáo khắp làng

Nếu không lo được hỏi còn ai lo

 

Thành nên kinh tế tự do

Chính quyền pháp luật mới cần có thôi

Còn mà cứ bỏ bao vào

Bắt mày phải liệu còn tao cầm quyền

 

Khác gì xã hội huyên thiên

Kiểu anh bất lực mà liền ham vui

Trầm trầy trầm trật bùi ngùi

Bên ngoài cả thảy dễ nào vô sâu

 

Nên chi ngó trước ngó sau

Chỉ nhằm “định hướng” khiến rầu người dân

Kiểu thành gió thổi nhà không

Gió đi phần gió nhà lay phần nhà

 

TẾU NGÀN

(08/5/20)

 

**

 

ÁN TẠI HỒ SƠ HAY

ÁN TẠI CHỨNG CỨ ?

 

Hồ sơ mâu thuẫn lung tung

Phải đem xử lại mới toàn cần thôi

Đưa về sơ thẩm từ đầu

Nhằm đem đối chiếu mọi người tình nghi

 

Liên quan trực tiếp lạ chi

Người nào gây án tất gần nạn nhân

Hải nằm trong kẻ ngẫu nhiên

Dễ mà suy đoán nhãn tiền chặt sao

 

Bởi không chứng cứ từ đầu

Đều toàn xác thực khó hầu chứng minh

Đến giờ mờ tối sự tình

Phải cần làm rõ tránh điều sai oan

 

Án dầu vẫn tại hồ sơ

Nhưng nhớ chứng cứ hồ sơ mới thành

Còn dùng suy đoán loanh quanh

Chứng không chặt chẽ khó đều khách quan

 

Phải đem xử lại nguyên toàn

Người phiên tòa mới cần càng thông minh

Cộng thêm kinh nghiệm tạo thành

Hồ sơ đã có giúp làm rõ hơn

 

Khiến toàn đổi mới nhãn quan

Cả người ngồi xử lẫn bên buộc vào

Bị can bị cáo thế nào

Khó mà giấu được mọi điều xảy ra

 

TIẾU NGÀN

(08/5/20)

 

**

 

BẤT TIN VÀ KHẢ TÍN

 

Không tin được thảy con người

Điều tra, Xét xử cũng thì vậy thôi

Nên khi ra trước phiên Tòa

Chỉ đều Chứng cứ mới là đáng tin

 

Nếu như chứng cứ “phập phồng”

Khác gì hơi thở của người sắp đi

Có tin theo được nỗi gì

Mà cần chứng cứ luôn đều chắc trân

 

Vân tay không có mọi phần

Lại vài chi tiết hóa thành ngược nhau

Lời khai của Hải ban đầu

Tại giờ biến mất trong hầu hồ sơ

 

Thành ra giam Hải tới giờ

Một phần dẫu đúng chín phần dễ oan

Nên cần xét lại đàng hoàng

Thà rằng bỏ sót vẫn hơn giết lầm 

 

TẾU NGÀN

(08/5/20)

 

**

 

PHẬT GIÁO VÀ MÁC XÍT

 

Phật hoài chuộng chữ Từ bi

Tinh thần giải thoát có gì lạ sao

Nhằm vào giải phóng con người

Khỏi vòng tục lụy mà lên Niết bàn

 

Mác thì khác lại hoàn toàn

“Đấu tranh giai cấp” bầy đàn khép vô

Biến thành “vật chất” ào ào

Đó là “lý tưởng địa đàng” đấy thôi

 

Thành nên “Phật giáo quốc doanh”

Từ đây bỏ Phật để theo Mác toàn

Cốt làm một cuộc “đổi đời”

Phật là “thuốc phiện” phải thời liệng đi

 

Bởi là “tôn giáo” khác chi

Ngày xưa Các Mác từng bêu rếu rồi

Con người từ “khỉ” hóa thôi

Tinh thần đâu có sao đều mơ

 

TẾU NGÀN

(08/5/20)

 

**

 

HOA QUỲNH

 

Hoa quỳnh tưởng nở trắng tinh

Ở đây lại nở toàn xinh màu hồng

Chỉ vì vạn dặm quan san

Mỗi nơi mỗi sắc dễ còn biết sao

 

TẾU NGÀN

(08/5/20)

 

**

 

CHUYỆN CƯỜI CÔNG AN

 

Để làm “thành tích” cho mình

Công An không ngại “tập” cho “giết người”

Nguyễn Thanh Chấn kể đúng rồi

Chờ cho “thành thục” để nhằm “quay phim”

 

Gần hai tuần lễ êm đềm

Dùng con dao giả đâm vào “người rơm”

Ra tòa Tòa đã nhân danh

Việt Nam XHCN tử hình buộc ngay

 

Bố liệt sĩ xuống chung thân

Vậy là Chấn được mười năm ở tù

Về sau lộ kẻ giết người

Chấn thành oan khúc thường cho “7 tỷ đồng”

 

Thật là chuyện kiểu như không

Toàn vô nhân đạo còn mong được gì

“Luyện” người tàn ác khác chi

Dẫu người vô tội bắt vì bị oan

 

TẾU NGÀN

(08/5/20)

 

**

 

VỤ ÁN HÌNH SỰ

VỀ HỒ DUY HẢI

 

Một người chống lại hai người

Dù là nữ giới có làm được không

Xét về thể trạng nội dung

Đây điều quan trọng tiên phong rõ ràng

 

Thứ hai mục đích để làm

Dễ còn ghi lại dấu bằng chắc đâu

Để toàn phù hợp khách quan

Không do suy đoán kiểu thành quàng xiên

 

Thứ ba là dấu vân tay

Nếu toàn không rõ hồ sơ hay gì

Chứa đều suy luận lạ chi

Đều râu ria thảy lấy gì trọng tâm

 

Lời khai thú tội rất cần

Ban đầu không có thì sau ích nào

Nhất là đơn gởi lên Tòa

Chỉ xin giảm án hay là kêu oan

 

Mọi điều buộc phải rõ ràng

Nếu không Hải hóa bị oan khác gì

Nên dù xét lại xét đi

Phải cần chính xác thật thì mới hay

 

Còn mà có chỗ lờ mờ

Dùng điều khoa học vời điều nhân văn

Nghi can buộc phải được tha

Bởi thà bỏ sót hơn là giết oan

 

Mười hai năm đã qua toàn

Chưa đều manh mối thật càng đau thương

Khó tin được thảy con người

Chỉ tin bằng chứng trước Tòa vậy thôi

 

Nên mà còn chút lung lay

Hay điều mờ tối dễ đâu giết người

Giết người hẳn thảy dễ rồi

Nhưng sinh người được có nào khả năng ?

 

NON NGÀN

(08/5/20)

 

**

 

NHÂN DANH QUYỀN LỢI CHUNG

ĐỂ CỐT NHẰM QUYỀN LỢI RIÊNG

 

Ngày nay khối lượng tượng đài

Cộng chung cả nước đến ngoài nhiều trăm

Đầu tiên tượng của “Bác Hồ”

Kế là bao tượng “Công Nông” ngợp trời

 

Tượng “Mừng chiến thắng” mọi nơi

Từ Điện Biên tới tận vùng Cà Mau

Để nhằm rút ruột trước sau

Chỉ cần “Đảng ủy” gật đầu thông qua

 

Cốt kê thành tích thi đua

Hòng nhằm địa vị công danh cho mình

“Nhân danh giai cấp” linh đình

“Nhân danh đất nước” chỗ mình đầu têu

 

Chỉ do Các Mác từng lèo

Đưa ra lý thuyết thảy đều lộn thin

Tạo anh “cơ hội” kìn kìn

“Nhân danh” đủ thứ bởi ta “độc tài”

 

TẾU NGÀN

(08/5/20)

 

**

 

VỀ CHUYỆN 12 HẢI LÝ

 

Công hàm 58 ông Đồng

12 hải lý nói hầu vậy thôi

Có đâu đề cập Hoàng Sa

Cũng như cả đào Trường Sa chút nào

 

Bởi vì thuộc Việt Nam Cộng Hòa

Thành 12 hải lý áp vào mọi nơi

Phải cùng áp dụng ở đây

Thằng Tàu đâu thể lấy chi xía vào

 

Còn khi Việt Nam Cộng Hòa mất rồi

Chủ quyền nơi ấy lại về Việt Nam

Thuyết 12 hải lý nếu còn

Lại đem áp dụng hiện thời hôm nay

 

Thẳng Tàu gian dối khác đâu

Chỉ nhằm lý luận kiểu theo một chiều

Gian manh ai cũng thấy nhiều

Nại ra câu chuyện Công hàm tiếu lâm

 

SÓNG NGÀN

(08/5/20)

 

**

 

NHÀ TÂM LÝ HỌC

 

Những nhà tâm lý ở đâu

Vụ này sao thấy chẳng hầu xâu vô

Đã thành nghiêm trọng lạ nào

Sao không làm hết chức năng của mình

 

Mỗi đêm Hải thảy kêu oan

Đó là tâm thức oán than lạ gì

Cứ đem mà lý giải đi

Chuyện toàn đơn giản phải thì phăng ra

 

MÂY NGÀN

(07/5/20)

 

**

 

TỪ NGƯỜI “ĐẢNG VIÊN”

ĐẾN “ĐẢNG CỘNG SẢN”

 

Vấn đề trước hết hỏi liền

Tại sao “Đảng” lại nắm quyền lâu nay

Có nào đâu bởi dân bầu

Mà vì “Bác” đã đem về từ Nga

 

Khiến cho đánh Pháp xót xa

Thành công quyền có trả nào về dân

Lên “Vua” chẳng khác muôn phần

“Thay Trời Trị Nước” bộ cần nói sao

 

Trời đây “Thuyết Mác Lênin”

Khác chi “huyền thoại” đã in trong đầu

Biết chi hữu lý ra sao

Vậy công hay tội có đâu rõ ràng

 

Kiểu “Vua Tập Thể” mọi đàng

“Cha truyền con nối” như càng tự nhiên

Một nền đào tạo kinh niên

Dạy cho “Thế tử” nhằm hoài nối ngôi

 

Nay đều sự thực thảy rồi

Nên ai không biết mới đều toàn ngu

Hoặc bầy “trí thức” bù dù

Hoặc bầy nịnh bợ ruồi bu khác nào

 

Thành coi như Nước hỏng rồi

Con người không có lấy gì cứu sao

Biến thành lịch sử tào lao

Đổ sông đổ biển quả nào khác chi

 

Trong khi bình đẳng mọi người

“Đảng viên cộng sản” sao thành lớp trên

Khác gì thời của Thực dân

Hễ vào “dân Pháp” làm quan được đều

 

Người toàn bản chất đều lèo

Có ai thánh thiện trên đời cả sao

Thành nên “cơ chế” thế nào

Mới làm cái lọc chọn người hiền lương

 

Còn đều “một nhóm” mọi đường

Hoặc toàn cấu kết hay toàn đậy che

Dẫu bao ngôn ngữ hoa hòa

Kiểu đều che mắt dân đen nực cười

 

Công dân giống thảy trên đời

Gia tài để lại bởi từ ông cha

Tại sao vài đứa ba hoa

Xưng “tao lãnh đạo tụi bay” khác gì

 

Thành ra nghịch lý thảy khi

Trở thành Dân tộc hóa thì lạc xon

Trở thành Đất nước yếu hèn

Biết chi Công lý trên đời vậy sao

 

Hở ra là tụng “Bác Hồ”

“Bác” người công chính lại đời thế ru

Làm ra đất nước đặc thù

“Cha già dân tộc” Bác từng tự xưng

 

Khác chi sự thực lẫy lừng

Hùng Vương sống dậy cũng bèn ngẩn ngơ

Hồng Bàng càng phải thần thờ

Thấy đều con cháu bơ vơ trên đời

 

Tại duy ông Mác khác nào

Ông người ngoại tộc sao hoài bám luôn

Ông thành mọi sự cội nguồn

“Đấu Tranh Giai Cấp” diễn tuồng đến nay

 

Liên Xô bỏ có ai hay

Nước ta “sản phẩm” từ ngày đầu tiên

“Cha Già” ai khác Lênin

Mác thành “Ông Nội” ai tin được nào

 

Khác chi lịch sử tào lao

Hay là sự thật ai làm dân ngu

Bây giờ kiểu thảy ruồi bu

Bởi người hiểu biết có nào còn đâu

 

Toàn đều nịnh bợ một màu

Khiến đều Dân tộc trở thành vong thân

Khiến toàn Đất nước cù lần

Nào ai dám nói mọi phần xót xa

 

Bởi do cơ chế độc tài

Đã thành toàn trị chỉ đều thế thôi

Giống như vịt bỏ giỏ rồi

Toàn kêu quặp quặp có nào khác chi

 

Thôi thì Dân tộc tùy nghi

Có khôn thì tiến không thì thối lui

Nay là thực chất trên đời

Còn như ngôn ngữ bề ngoài quý chi

 

Ai khôn thì ngẫm nghĩ đi

Còn như ai dại cười khì cũng xong

Bởi khi đã mất dân quyền

Nói chi cũng vậy giống thuyền nước vô

 

Bởi lầm “Lý tưởng” thế nào

Lấy điều “Tưởng tượng” thay vào khách quan

Để mơ “Xã hội” thảy toàn

Trong khi “Xã hội” lòng người khác đâu

 

Vậy nhưng mê tín chuyên sâu

Nghĩ thành “Xã hội” kiểu như đàn bầy

Chỉ do thuyết Mác giả cầy

Đem điều “hiểu ngược” hại toàn nước ta

 

NON NGÀN

(07/5/20)

 

**

 

TỪ KINH TẾ TƯ NHÂN

ĐẾN ĐẠO ĐỨC CÁ NHÂN

 

Phải cần nền tảng tư nhân

Đó là kinh tế mọi phần khách quan

Tế bào xã hội đều toàn

Tế bào không có rỗng đều bên trong

 

Còn như đạo đức cá nhân

Chính là sản phẩm làm ra mọi điều

Cả về vật chất tinh thần

Không nền đạo đức chỉ thành dối dang

 

Nên Ito Junichi nói dúng thảy toàn

Ông là người Nhật đã từng kinh qua

Từ ngày nước Nhật xót xa

Đến ngày nước Nhật đạt thành hôm nay

 

Cái khôn nó ở trong đầu

Có đâu sách vở từ ngoài đưa vô

Lại toàn lý luận tào lao

Thảy điều vô bổ hại đều nước non

 

Kiểu nhằm nói thảy “đường mòn”

Chỉ toàn “định hướng” có còn ra chi

Khiến cho thực chất là gì

Khác xa thực tế thành khi buồn cười

 

Hóa ai trách nhiệm trong đời

Làm cho đất nươc tới hồi suy vi

Dẫu đều ca ngợi ly bì

Ca mây hát gió thảy khi mơ mòng

 

NON NGÀN

(07/5/20)

 

**

 

NỮ SINH

 

Em là con gái trên đời

Khác chi hoa nở rạng ngời núi sông

Áo dài làm dáng trắng bong

Lại thêm làn tóc như toàn mây bay

 

Tay cầm tập sách đây này

Em càng trí thức mặt mày đẹp tươi

Dầu xưa chân lấm tay bùn

Bây giờ em đã thành người nữ sinh

 

HƯƠNG NGÀN

(07/5/20)

 

**

 

SƯ QUỐC DOANH

 

Đầu sư trọc lóc đủ rồi

Đội chi bảo hiểm thêm càng trơn tru

Xe không biển số chạy vù

Nào ai biết chạy mịt mù đi đâu

 

TẾU NGÀN

(07/5/20)

 

**

 

HỌC VÀ ĐỌC

 

Học luôn căn bản trong đời

Còn như đọc sách chỉ điều thêm vô

Học như dựng cái sườn nhà

Đọc như lấy lá lợp vào bên trên

 

Nên đời chỉ thảy đã thèm

Nhỏ toàn không học lớn đều làm quan

Bảo sao làm nấy rộn ràng

Trăm năm làm cũng chỉ toàn bá vơ

 

TẾU NGÀN

(07/5/20)

 

**

 

ĐỌC SÁCH VÀ VIẾT SÁCH

 

Sách mà không đọc toàn ngu

Đọc mà không hiểu ruồi bu rõ ràng

Kiểu đều nhai lại lang bang

Đọc không phê phán nào toàn ích chi

 

Lại như viết sách làm gì

Để truyền hiểu biết thường khi cho đời

Còn mà viết kiểu ma trơi

Mị đời như Mác quả đều hại thay

 

TẾU NGÀN

(07/5/20)

 

**

 

NHÂN VĂN

 

Đây điều mới thật nhân văn

Dầu người vốn sống từng quen trong rừng

Cho heo bú với con mình

Con heo chết mẹ tuổi còn sơ sinh

 

Ai nhìn cũng phải cảm tình

Người đàn bà sống nơi vùng Amazon

Thật là nhân cách đẹp toàn

Đâu đầy xạo xự kiểu Trần Đình Thiên

 

MÂY NGÀN

(07/5/20)

 

**

 

“PGS-TS” TRẦN ĐÌNH THIÊN

TÊN ĐIÊU TOA VÀ GIAN XẢO

 

“Thoát Ta hay phải thoát Trung” ?

Tên này giọng lưỡi bùng nhùng khó nghe

Kiểu như não trạng con bò

“Thoát Trung” nó bảo “thoát thời cổ xưa”

 

Tức là thoát mọi Hán Nho

Ông cha đã ngày xưa thấm nhuần

Nhằm lờ đi ý Thoát Trung

Tức là thoát khỏi Bá quyền hiện nay

 

Thoát đi “Ý hệ” cùi đày

Của Thằng Trung Quốc cài vào nước ta

Rõ thằng “Tiến sĩ” ba hoa

“Giáo sư” xạo xự tỏ ra cùi đày

 

Hắn còn lái ý “Thoát ta”

Tức là thoát khỏi ông bà ngày xưa

Thoát xa tiên tổ của mày

Để thuần “Lê Mác” càng ngày đẹp tươi !

 

TẾU NGÀN

(07/5/20)

 

**

 

TIỀN HỖ TRỢ COVID.19

 

Tiền từ thằng Mỹ nó đưa

Nó là “Đế quốc” khi xưa đó mà

Nay thời Covid xảy ra

Nó bèn hỗ trợ dân ta chút gì

 

Dân nghèo được có mấy khi

Tiền xanh của Mỹ thôi thì cũng vui

Có ai tự nguyện không nào

Đưa cho Nhà nước quả đều tiếu lâm

 

Cò mồi dẫu có một phần

Nhưng làm thằng Mỹ nó đâm ngỡ ngàng

Lần sau dù chuyện xảy toàn

Nó nào có dại vung tiền nữa đâu

 

Thành ra nhìn trước ngó sau

Ai người thiệt hại chuyện này mới vui

Dân trông giờ chỉ bùi ngùi

Chuyện con Covid khiến cùi lòng tin

 

TẾU NGÀN

(07/5/20)

 

**

 

BUỒN CƯỜI

 

Bây giờ đọc lại buồn cười

Tuyên truyền lố bịch kiểu thời khi xưa

Ai tìm “tài liệu” đó coi

“Bức thư” đã gởi đi từ Quảng Nam

 

In ra một Tập rõ ràng

“Từ Tuyến đầu Tổ quốc” oang oang lạ gì

Thăng Bình nêu với Tam Kỳ

Nơi “Quân Mỹ - Diệm đã ăn thịt người”

 

Hỏi ai có biết không nào

Những người lớp trước Tam Kỳ, Quảng Nam

Thật là trắng trợn hoàn toàn

Tạo điều căm phẫn dụ người hi sinh

 

Cái này Duẩn, Giáp, Đồng, Chinh

Phải tìm để hỏi ông nào sử ra

Chỉ vì cuồng tín sâu xa

Đặt điều quá đáng tính người còn đâu

 

TẾU NGÀN

(07/5/20)

 

**

 

CÁI NGU CỦA CÁC MÁC

 

Loài người hoang dã đi lên

Đó điều thực tế chỉ thành tự nhiên

Văn minh tiến hóa nhãn tiền

Phát huy trí tuệ vô biên tiến vào

 

Nhờ toàn kỹ thuật khác nào

Từ thời đồ đá đến ngày hôm nay

Đồ đồng, đồ sắt, đồ thau …

Giúp toàn công cụ được đều phát sinh

 

Ngày nay điện tử định hình

Đều nhờ trí tuệ của mình phát huy

“Đấu tranh giai cấp” nghĩa gì

Thành nên Các Mác chì là tên ngu

 

Buổi đầu nhân loại đặc thù

Sống trong hoang dã phải đều đấu tranh

Giết nhau nhằm sống tung hoành

Khiến đều nô lệ chiến tranh kèm toàn

 

Dần dà lịch sử mọi đàng

Thoát ra hoang dã mới thành tự do

Để thời phong kiến lùi xa

Tự do dân chủ dần dà phất cao

 

Còn như Tư bản thế nào

Đó luôn cơ chế thảy hoài khách quan

Cá nhân riêng biệt đều toàn

Để làm kinh tế phải toàn kết nhau

 

Nhờ vào công cụ làm đầu

Đầu tư phát triển đặng hầu vươn lên

Thị trường tất yếu làm nền

Phát huy sáng kiến kiện toàn hiệu năng

 

Đó nhờ cả việc cạnh tranh

Dựa vào pháp luật điều hòa cho nhau

Có đâu “tập thể” kiểu tồi

Diệt đi Tư bản Mác hầu toàn ngu

 

Băn năng người thảy thiên thu

Mình làm người hưởng ai mả chịu đâu

Khiến cho  lụn bại hóa hầu

Thành làm “cộng sản” có nào dễ chi

 

Nhưng vì Mác quá ngu si

Nghĩ ra nguyên lý cưỡm từ Hegel

Lấy điều “biện chứng” làm nền

Cho rằng “quy luật” thảy toàn tự nhiên

 

Nghĩ khi “đối kháng” lẫn nhau

Triệt tiêu Tư bản để lên hàng đầu

Bởi vì “mâu thuẫn” đều hầu

Thế nào “Tư bản cũng thành tự chôn”

 

Khác chi Mác chỉ lộn hồn

Nhìn gà hóa cuốc có đâu khôn nào

Hegel thuyết thảy “duy tâm”

Mác đem “duy vật” đã thành ngu si

 

Nước so với lửa lại gì

Đâu nào “nguyên lý” lại đều thay nhau

Thành ra trong cuộc bể dâu

Mác thành dại nhất trong hầu thế gian

 

Thuyết đều ngụy biện thảy toàn

Làm cho nhân loại chịu càng đau thương

“Dã tràng xe cát biển đông

Ngàn đời cũng thảy ra công cán gì”

 

“Độc tài vô sản” lạ chi

Làm cho nhân loại hóa cu li toàn

Trở thành kiểu thứ bọ giòi

Trong hầm kín mít vài người nắm then

 

Mác thành phản động ai bằng

Kéo lùi lịch sử xuống hàng hoang sơ

Làm cho người thảy vật vờ

Sống đời sinh vật ai ngờ được sao

 

Chỉ toàn hót nịnh tào lao

Đội đầu lãnh tụ đít đều chui vô

Lại toàn giọng điệu “tự hào”

Loài người vong bản khác nào thế đâu

 

Mất toàn độc lập tự do

Chỉ thành loài vật có đâu con người

Để còn não trạng tôi đòi

Mác thành tội ác quả ngoài trăm năm

 

Cứ nhìn mà hiểu thảy toàn

Đầu tiên cái hạt lên thành cái cây

Để sau phát triển tràn đầy

Có đâu cây lại quay về hạt xưa ?

 

Nên ra óc Mác kiểu lừa

Bởi thời “cộng sản” chỉ đều hoang sơ

Ngàn năm qua mất thảy rồi

Ngày nay tiến hóa đâu nào quay lui

 

Mác thành học thuyết ruồi bu

Tự cho “khoa học” bịp đời trước sau

Để thành phản động lạ nào

Mệnh danh “cách mạng” thảy đều vô duyên

 

Thực ra Mác chỉ huyên thiên

Thuyết toàn ngụy biện khác đâu tên gàn

Hại đều nhân loại thảy toàn

Kéo lùi lịch sử nay gần trăm năm

 

Vong thân nhân loại ngoài trong

Người về loài vật có cần nói sao

Triều Tiên đó quả thế nào

Những tên đồ tể nối liền làm vua

 

Dân còn chỉ biết chiệu thua

Tạo thành “cơ chế” con rùa trong mai

Có chi văn hóa được nào

Mà bầy nô lệ chỉ hoài vậy thôi

 

Khiến cho Mác tội ngàn đời

Bởi ngu khoa học khiến thành u mê

Bởi ngu triết học não nề

Hóa thành ngụy thuyết mọi bề khác đâu

 

“Vật” mà “biện chứng” được sao

Kiểu như tảng đá lù lù thấy kia

Bao giờ “hóa” được thành cây

Thành nên não trạng Mác đều thảy ngu

 

Gạt người khờ khạo tối mù

Để thành cuồng tín thiên thu dại khờ

Tin vào điều nhảm chẳng ngờ

Hại đời cả thảy tưởng đều vẽ vang

 

ĐẠI NGÀN

(07/5/20)

 

**

 

CỰU “CHỦ TỊCH” ĐÀ NẴNG

 

Tiền vào tay nó đi đâu

146 tỳ phải đòi cho ra

Mới thòi trăm rưởi triệu mà

Tiền dân đóng thuế khác nào lưu manh

 

Khi còn “ngồi ghế” rành rành

Dân nào dám nói bởi thành cu li

Nó nhân danh “Đảng” lạ gì

Dân đều run sợ bời vỉ độc tôn

 

Nhiều người cảm thấy mõi mòn

Ước gì “Bác” sống mới toàn khác thôi

Dân ngu đã thảy lầm rồi

Tại vì “cơ chế” đâu nào tại ai

 

Xưa kia Mác mới toàn hài

“Độc tài vô sản” Mác thành tên ngu

Bản năng người thảy mịt mù

Vẽ đường hươu chạy thiên thu dại khờ

 

NGÀN KHƠI

(07/5/20)

 

**

 

PHONG KIẾN CŨ THỜI XƯA

PHONG KIẾN MỚI ĐỜI NAY

 

Thời quân chủ nước ta

Biết bao vua đã đều là minh quân

Dựng xây đất nước lên toàn

Ở vào thời Lý chính là Thái Tông

 

Nay thời quân chủ đã qua

Thời kỳ dân chủ đến chỉ là tự nhiên

Đó thành nguyên lý khách quan

Lại về “quân chủ” thảy toàn ngu si

 

Vua nay đâu có khác gì

Dẫu vua “tập thể” đều thì tiếu lâm

Lấy gì để gọi “minh quân”

“Niềm tin” mờ tối chỉ trong mơ hồ

 

Bởi vì “Thuyết Mác” hồ đồ

Nó làm nhân loại khác nào đảo điên

Mác tay ngụy biện huyên thiên

Thế gian toàn bỏ sao mình còn theo ?

 

Nhân danh “giai cấp” kiểu lèo

“Độc tài vô sản” Mác đều ngu si

Loài người biến thảy cu li

Tội này của Mác còn gì nữa sao ?

 

NON NGÀN

(07/5/20)

 

**

 

Ý NGHĨA PHÁP LÝ PHÍA BÊN TA

TRONG CÔNG HÀM 1958

CỦA CỐ TTg. PHẠM VĂN ĐỒNG

 

Sau khi Hiệp Định Genève

Chia đôi đất nước hai miền khác nhau

Có đều quốc tế dự vào

Miền Nam độc lập và Miền Bắc riêng

 

Hoàng Sa cùng với Trường Sa

Thuộc về lãnh thổ Việt Nam Cộng Hòa

Quyền gì ông Phạm Văn Đồng

Dẫu cho “muốn hiến” cũng thành tiếu lâm

 

Vả chăng đọc kỹ không lầm

Công Hàm Năm Tám đâu nêu đảo vào

Chỉ nhìn hải lý mà thôi

Vả chăng đó vẫn kiểu lời đơn phương

 

Bây giờ Trung Quốc mọi đường

Vin vào cớ đó rõ phường lưu manh

Dân ta thà chết không sờn

Phải giành lại đảo mới nên anh hùng

 

Nên chi đừng có mơ màng

Tàu toàn thất lý sao đành chịu thua

Đảo ta đâu phải của chùa

Giặc tham đến lấy chỉ đồ gian manh

 

Thà rằng đi đến chiến tranh

Một còn một mất với Tàu phải nên

Còn mà đành kiếp chư hầu

Nhục toàn Đất nước nhục hoài Tổ tiên

 

SÓNG NGÀN

(07/5/20)

 

**

 

QUYỀN GÌ THẰNG TÀU CẤM

ĐOÁN DÂN TA ĐÁNH BẮT CÁ

 

Trong khi biển đào của mình

Nó nhằm hống hách kiểu thành du côn

Bụng Tàu phơi đã rõ toàn

Loại dân khốn nạn mới làm vậy thôi

 

Ngày nay mọi việc lòi rồi

Bá quyền cả thảy bề ngoài nhân danh

Ta đây “cách mạng” rành rành

Chỉ đồ đểu cáng mọi người thấy ngay

 

Đảo ta nó lấy vào tay

Đến nay cả biển nó càng lấn sâu

“Lưỡi Bò” khốn nạn đã hầu

Cấm ta đánh cá rõ đồ tham lam

 

Kiểu này phải chống lại toàn

Chiến tranh chắc chắn phải cần xảy ra

Cho dù Thế chiến thứ ba

Loài người cũng phải diệt phường gian manh

 

BIỂN NGÀN

(07/5/20)

 

**

 

NGUYỄN ĐÌNH HƯƠNG

PHÁT BIỂU LỜI NGU NGỐC

 

Hở ra “tin tưởng” mà thôi

Lại còn “tuyệt đối” mới là toàn ngu

Lý đâu “tin” ở một người

Cho dù người đó dẫu người ra sao

 

Bởi cá nhân biết thế nào

Cái gì trong bụng thảy còn giấu che

Vả chăng hoàn cảnh thêm vào

Thành toàn “tin tưởng” chỉ đều ngu si

 

Bởi vì xã hội lạ gì

Đều toàn bình đẳng giữa mơi mọi người

Làm sao dân chủ tự do

Mỗi người được đóng góp cho phần mình

 

Còn mà “cơ chế” linh tinh

Lấy chi “tin tưởng” bùn sình sao

Bởi ai không quý cuộc đời

Thà làm “con chó” sống đều mới hay

 

Mới thành “tốt đẹp” cho mình

Gia đình con cái mọi phần xum xuê

Nguyễn Đình Hương quả u mê

Hoàn toàn “tin tưởng” khác nào toàn ngu

 

Mỗi người lý trí đặc thù

Nên hơn loài vật chỉ đều ở đây

Nó làm khoa học tiến xa

Nó làm nhân bản loài người nhân lên

 

Kiểu như thứ Nguyễn Đình Hương

Chỉ đưa Dân tộc vào trong sương mù

Chỉ làm Đất nước lạc loài

Khác gì cái nhục cho toàn non sông

 

Mùa xuân vẫn tiếp mùa đông

Nguyễn Đình Hương sẽ lòi chành mặt ra

Chỉ nhằm tuyên bố ta bà

Có gì đầu óc lại toàn u mê

 

Bởi khi xã hội lề mề

Do đầy tham nhũng ai nào không hay

Đảo ta lại mất qua Tàu

Phải cần cơ chế thế nào thoát ra

 

Giúp nhằm đoàn kết toàn dân

Để nhằm hiệu lực mới thành tiến lên

Lại đi “tin tưởng” một người

Dù “ai” cũng vậy Hương toàn ngu si

 

NON NGÀN

(07/5/20)

 

**

 

HÒA GIẢI HÒA HỢP

DÂN TỘC HIỆN NAY

 

Chỉ đều do Mác mà ra

“Đấu tranh giai cấp” khiến đà thế thôi

Trài hai cuộc chiến ngút trời

Thật thì cốt lõi cũng nào khác đâu

 

Có nào “giải phóng” thật sao

Tức đều “giải phóng” theo toàn Mác xưa

Trí, hào, địa, phú diệt bừa

Công nông lãnh đạo hô hào đứng lên

 

Thật ra đều chỉ mình ên

Vài người chủ chốt đã đang nắm quyền

Lao vào “Ý hệ” như điên

“Trường Sơn cũng đốt” mọi miền đều hay

 

Bảy lăm năm thảy qua rồi

Hòa bình đã lập “địa đàng” có đâu

Lại toàn những chuyện âu sầu

Thằng Tàu nó chiếm đảo khơi của mình

 

Trong thì xã hội linh tinh

Tràn đầy tham nhũng sự tình khác sao

Nên giờ hòa giải thành cao

Để nhằm hòa hợp khác nào vậy đâu

 

Hầu cùng đoàn kết trước sau

Cốt nhằm cứu nước chống Tàu tự nhiên

Nhưng điều làm thảy trước tiên

Không ngoài ý thức phải đều thành tâm

 

Còn lừa dân mãi rần rần

Như bao bài báo vẫn toàn phơi ra

Chỉ nhằm lắc léo ta bà

Đọc vào đều thấy quả là xốn xang

 

Khác chi não trạng mất toàn

Hết còn minh bạch nào còn tự do

Mà đều người máy lạ nào

Vậy thì “hòa giải” tơ hào với ai

 

Khác chi thực tế chỉ hài

Duẩn, Đồng, Chinh, Giáp dậy cùng mà coi

Tuyên tuyền đã thảy thành hoi

Phá toàn dân tộc nghẹn ngào thương thay

 

Nên giờ đâu có còn người

Thảy toàn yêu nước như thời xưa đâu

Mà hoài diễn lớp ào ào

Bởi vì thuyết Mác làm đều vong thân

 

Thành ra dẫu nghĩ xa gần

Nay đều lịch sử mọi phần trớ trêu

Dẫu cho đất nước hiểm nghèo

Vô phương hàn gắn thảy đều tan thương

 

Thôi thì ai nấy một đường

Như từng đã chọn vấn vương làm gì

Tại mình tại ả khác chi

Hay dầu có thực tại vì cả hai

 

TIẾNG NGÀN

(06/5/20)

 

**

 

CHỤP MŨ HỌC TRÒ

 

Đây là chụp mũ phải rồi

Bởi con virut đâu nào tại ai

Nhìn ra chỉ thấy lờ mờ

Chẳng còn sáng suốt như hồi xa xưa

 

Học trò tội nghiệp quả chưa

Kiểu này đi học hay nhằm đi chơi

Trên đầu mũ thảy nặng rồi

Để để che cái miệng qua rìa meca

 

TẾU NGÀN

(06/5/20)

 

**

 

THỜI XƯA, THỜI NÀY

 

Thời xưa “Bác” ở trong rừng

Nơi hang Pắc Pó đi toàn dép râu

Trong khi cán bộ thời nay

Dinh cơ lộng lẫy dân đều phai kinh

 

Nhưng đời ai biết sự tình

“Đấu tranh giai cấp” để mình đi lên

Dân càng chỉ biết mình ên

“Độc tài toàn trị” Mác nhằm nêu ra

 

Nên đời vẫn chỉ ta bà

Biết đâu là đúng thế nào là sai

Giữ mình chính đáng mới tài

Mỗi người một kiểu dễ ai giống nào

 

Song toàn chân thật mới cao

Còn nhằm làm dáng cũng đâu ích gì

Lại điều cao nhất thảy khi

Làm sao đất nước phải thì đi lên

 

Tất cần sáng tạo mông mênh

“Đường Xưa Lỗi Cũ” đâu nên theo hoài

Nước non vẫn cứ lạc loài

Vết xe đã lùn có ngoài thế đâu

 

Trong khi dân mới là cao

Ý dân luôn thảy khác chi ý Trời

Còn mà cho thảy “tuyệt vời”

“Cứ theo ông Mác” khác nào loanh quanh

 

TẾU NGÀN

(06/5/20)

 

**

 

ÁO DẤU

 

Ai người họa sĩ lạ kỳ

Vẽ ra “áo dấu” ông Tòa cũng hay

Giống đều hình ảnh mây bay

Kiểu anh lính của triều đình ngày xưa

 

TẾU NGÀN

(06/5/20)

 

**

 

THI HOA HẬU

 

Trời sinh phái nữ đẹp toàn

Chỉ đều mức độ mọi đàng khác nhau

Để thành đẹp ít đẹp nhiều

Tùy theo góc độ kẻ nhìn chủ quan

 

Ông bà xưa dạy rõ ràng

Biết bao người đẹp duyên bong ra ngoài

Ngược điều ăn nói mặn mà

Thông minh lịch lãm đẹp hoài bên trong

 

HOA NGÀN

(06/5/20)

 

**

 

LUẬT SƯ

 

Ta từng cũng một Luật sư

Trước Tòa luôn nói mọi điều công tâm

Thấy đều gió thổi mây vần

Cuối cùng cởi áo về nhà làm thơ

 

Cả làm Triết học ai ngờ

Thấy đều Các Mác bá vơ lạ gì

Kẻ toàn hại thảy loài người

Nhìn đều “vật chất” tinh thần còn đâu

 

TẾU NGÀN

(06/5/20)

 

**

 

Ý NIỆM “NHÂN DÂN”

 

“Nhân” nhằm chỉ mọi con Người

“Dân” là sinh sống bình thường không “Vua”

Chẳng hề “giai cấp” đưa vào

Kiểu như Các Mác xưa thành u mê

 

Hóa điều mê tín khỏi chê

“Dấu tranh giai cấp” chỉ đều phi nhân

Bởi sai khoa học vạn lần

Sai luôn xã hội người thành hoang vu

 

Ở đâu cũng thấy “kẻ thù”

Cấp đều “vật chất” Con người còn đâu

Nước Nga ngu thảy dài lâu

Vênh vang Thuyết Mác cũng rồi bỏ đi

 

Thành nên “Dân chúng” là gì

“Người dân” cũng vậy nghĩa hoài “Toàn dân”

Khác xa với nghĩa “Nhân dân”

Trở thành công cụ “Vua quan” nắm đầu

 

TIẾNG NGÀN

(06/5/20)

 

**

 

ĐỘC LẬP TỰ DO

(Nhân đọc một bài trên Báo Xây Dựng)

 

Dân đâu độc lập tự do

Hở ra ca ngợi líu lo “Bác Hồ”

Khác gì đất nước cùng đồ

Báo nào cũng vậy dễ nào đâu lên

 

Khác gì toàn bọn cùn mằn

Thảy cùng xu nịnh đâu hằng thẳng ngay

“Bác Hồ” chết đã từ lâu

Cùng nhau hót mãi kiểu “Người ra đi”

 

Còn đâu nhân cách chút gì

Toàn đồ giun dế thảy khi buồn cười

Nước mà dân hóa đều hèn

Chắc thành mất nước hẳn rồi nay mai

 

Thành ra đánh Pháp quả hài

Đánh rồi nô lệ khác nào Pháp đâu ?

Biến đời ra cuộc bể dâu

Duẩn, Đồng, Chinh, Giáp trả lời sao đây ?

 

NON NGÀN

(06/5/20)

 

**

 

BA VÀNG

 

Ba vàng hay khối lượng vàng

Cũng mình là gốc công an khác gì

Buông đao thành Phật lạ chi

Còn không quả mới khi buồn cười

 

Ngoài đều mặc áo Sư vàng

Còn trong Cán bộ có toàn ai hay

Trí Quang cùng với Huỳnh Liên

Ngày xưa đã vậy nay hơn nỗi gì

 

TẾU NGÀN

(06/5/20)

 

**

 

NHÀ VĂN, NHÀ THƠ

 

Nhà văn lấy chữ làm nhà

Kiểu nào cũng được miễn là tự nhiên

Xây bằng vật liệu khách quan

Mình người kiến trúc thảy toàn mới hay

 

Nhà thơ cùng một con đò

Nhưng nhìn dị hướng thành ra khác đều

Nếu nhà văn rộng bao nhiêu

Thì nhà thơ thảy chuộng về chiều cao

 

Nhà văn gần gụi bùn ao

Lấy đều khung cảnh lạ nào chung quanh

Nhằm moi ra thảy ngọn ngành

Để đem hư cấu tạo thành văn chương

 

Nhà thơ khác hẳn mọi đường

Nhìn về hướng thượng ít về hướng ngang

Thành nên văn mới rộn ràng

Còn thơ yên tĩnh như vầng trăng treo

 

TIẾU NGÀN

(06/5/20)

 

**

 

CHẲNG PHẢI CHUYỆN CHƠI

 

Giết người đền tội đúng rồi

Còn như không giết phải thời làm sao ?

Tất nhiên là phải thả ra

Nếu không thế giới có đâu con người

 

Mà thành loài vật cả rồi

Vậy cần vụ án phải đều phơi ra

Kết bao dư luận gần xa

Cả Video Clip mới là công minh

 

Phải tìm thủ phạm đã đành

Thả người vô tội lại thành trước tiên

Bởi Hồ duy Hải nhãn tiền

Chứng bằng chưa đủ huyên thiên cả rồi

 

Luật sư phải cố xâu vào

Nói lên sự thật mới đều luật sư

Còn mà chỉ biết lặng hơi

Hãy về cởi áo bỏ nghề tốt hơn

 

Ý NGÀN

(06/5/20)

 

**

 

KIÊN CƯỜNG, BẤT KHUẤT

TRUNG HẬU, ĐẢM ĐANG

 

Gái Quảng Nam kiên cường, bất khuất

Mấy chữ vàng đã có xưa nay

Nên yêu cũng phải đắm say

Trai tơ hai bốn dù Tây ngại gì

 

Mặc ai cứ điều chi muốn trách

Dẫu “gia đình đánh chết” chẳng sao

Mình toàn da dẽ hồng hào

Sáu lăm tuổi vẫn còn đều khoái chơi

 

Đâu có phải phương trời chuyện lạ

Tình vẫn không biên giới đó mà

Cả như tuổi tác ta bà

Càng già càng dẽo mới đều càng dai

 

Vẫn trung hậu đừng cười chi cả

Đảm đang đều việc ấy vẫn thừa

Ngày đêm bao bận dồi dào

Thảy đều quấn quít dễ nào buông ra

 

TẾU NGÀN

(06/5/20)

 

**

 

HOÀNG CẦM

 

Hoàng Cầm chắc bận gì rồi

Thơ thành lẩm cẩm ai người không hay

Từ toàn lặp trước lặp sau

Khác nào ỉa rặn uổng danh Hoàng Cẩm

 

TẾU NGÀN

(06/5/20)

 

**

 

NHÀ “NGHIÊN CỨU”

 

Muốn nhà nghiên cứu dễ thôi

Óc đầu độc lập với toàn tự do

Còn mà nghiên cứu hét hò

Phe ta cố bợ líu lo buồn cười

 

Thành nên “Ý hệ” ở đời

Chính điều cản trở loài người khác sao

Để đều “nghiên cứu” phu đào

“Bưng bô” một dạo ai nào không hay

 

TẾU NGÀN

(06/5/20)

 

**

 

XÉT XỬ : NHÂN VĂN,

VÀ CẢ VỀ TOÁN HỌC

 

Biểu trưng Công lý Cái cân

Tức cần Chính xác mọi phần khác đâu

Ngang bằng đều phải tuyệt vời

Buộc đều “tính toán” mọi điều cân phân

 

Trước tiên bằng chứng phải cần

Ví không bằng chứng mọi phần làm sao

Hoặc chưa rõ hẳn thế nào

Dẫu sai dấu phảy cũng đâu công bằng

 

Tiểu Ly chính xác ngàn lần

Nhưng điều nhân đạo cũng cần đưa vô

Thà rằng bỏ sót “tội đồ”

Vẫn hay hơn lại giết người vô can

 

Thành tha mọi kẻ uổng oan

Đó đều nhân đạo đời toàn xưa nay

Xử nhằm để tốt cuộc đời

Có đâu xử để làm thành tối ra

 

Án Hồ Duy Hải đâu xa

Đến nay đã lại hóa ra điển hình

Hải sinh 1985

“Giết người cướp của” liệu toàn đúng không ?

 

Hay là chỉ thảy hàm oan

Ngồi tù 2008 lặng im tới giờ

Chắc là để ngẫm phận đời

Cán công Công lý thật nào có không ?

 

Thà bỏ sót hơn giết lầm

Mới toàn nhân dạo thảy trong gầm trời

Lương tâm đều có mỗi người

Đó là Tòa án tự mình khác sao ?

 

NẮNG NGÀN

(06/5/20)

 

**

 

ĐÁM TANG CỦA CỤ

PHAN CHU TRINH 1926

 

Thực dân nó cũng khôn ngoan

Hay vì áp lực của toàn dân ta

Đám tang của cụ diễn ra

Năm 1926 tại ngay Saigon

 

Mọi người cùng để tang toàn

Khắp Trung, Nam, Bắc, Saigon riêng đâu

Diễu hành biển trắng ngàn người

Vô cùng hùng tráng Thực dân sợ đều

 

Phan Chu Trinh xứng đáng nhiều

Một nhà yêu nước tuyệt vời xưa nay

Cả đời vì nước bôn ba

Quyết làm Dân trí thảy toàn đi lên

 

Quyết sao Dân khí vững bền

Để làm cơ sở vựt hầu Dân sinh

Thật là sáng suốt hết mình

Đỉnh cao trí tuệ của người Việt Nam

 

NON NGÀN

(06/5/20)

 

**

 

NGƯỜI THIẾU NIÊN YÊU NƯỚC

CHỈ VỪA 17 TUỔI, PHẠM TẤT ĐẮC

 

Danh còn lưu mãi ngàn năm

Bài “Chiêu Hồn Nước” âm vang một thời

Thực dân bắt Đắc đi tù

Để sau Tòa xử mới thành được tha

 

Đám tang của cụ Tây Hồ

Đắc cùng bãi khóa chống nòi Thực dân

Dẫu cho đuổi học chẳng cần

Thành “Chiêu Hồn Nước” từ đây ra đời

 

Bao câu khẳng khái tuyệt vời

Như “Chiêu hồn cũ lại cùng non sông”

“Mau mau giết lũ tham tàn”

Khiến đều “cái cớ” Thực dân bỏ tù

 

May nhờ Tòa xử trơn tru

Luật sư bảo chữa Đắc thành được tha

Bởi còn tuổi vị thành niên

“Giam nhà trừng giới” tới khi trưởng thành

 

Thật là chí khí hào hùng :

“Cho thân tan với nước nhà giang san

Vạch trời thét một tiếng vang”

Như xưa Quốc Toản bóp tràn trái cam

 

Thành hoài tuổi trẻ Việt Nam

Có luôn hùng khí vẫn khi ngất trời

Dễ chi nhu nhược trên đời

Chỉ trừ não trạng bị người lấy đi

 

NGÀN MÂY

(06/5/20)

 

**

 

VỊ NỮ BÁC SĨ TÂY Y

ĐẦU TIÊN CỦA VIỆT NAM

 

Bà là Henriette Bùi Quang Chiêu

Con nhà cách mạng nổi danh một thời

Gia đình gốc gác Bến Tre

Định cư Phú Nhuận dưới đời Thực dân

 

Cấp trên người Pháp có lần

Buộc bà phải mặc áo đầm kiểu Tây

Khỏi lầm với chỉ “lang vườn”

Nhưng bà từ chối thẳng thừng rất hay

 

Đó là khí khái Việt Nam

Bận đồ quốc phục mới đều con dân

Tự hào tinh túy ngàn năm

Đâu lòn cúi thảy Thực dân người ngoài

 

Vậy mà sau mới ngược đời

Bốn Lăm nhiều kẻ mặc toàn “kiểu Mao”

Sau ngày “Cách mạng mùa thu”

Ngày nay nhìn lại dễ không tức cười

 

TẾU NGÀN

(06/5/20)

 

**

 

NGỔN NGANG VÀ NGỚ NGẨN

 

Trẻ em giờ dạy Sử ta

Có đâu dám nói thẳng ra “giặc Tàu”

Khác nào hèn mạt rõ ràng

Bởi vì chuyện cũ sao cần giấu chi

 

Hẳn vì não trạng cu li

Đã bao thế hệ mới thì thế thôi

Xưa kia Út Tịch đâu tồi

Đánh dầu đến cái lai quần “chơi” luôn

 

Thành nên nghĩ lại mà buồn

Ai làm dân tộc bịt bùng thế kia

Khiến xem “Út Tịch” chỉ cười

Khác nào nói láo đến ngày hôm nay

 

Cốt nhằm “Đế quốc” đánh hay

Vì ta “Cộng sản” có nào khác chi

Còn yêu Đất nước nỗi gì

Với Tàu toàn sợ thế thì yêu ai ?

 

TẾU NGÀN

(05/5/20)

 

**

 

TÌNH ĐỒNG ĐỘI

 

Anh còn hay chết hỡi anh

Nằm trên vai bạn chỉ toàn đong đưa

Song tình đồng đội lạ chưa

Vác anh chẳng biết đi về nơi đâu

 

NGÀN DẶM

(05/5/20)

 

**

 

NGƯỜI HÀNH TINH

 

Cái con Covid lạ kỳ

Nó làm trường lớp hóa người hành tinh

Cứ nhìn đã thấy bực mình

Phải tìm căn cội nơi nào nó ra

 

TẾU NGÀN

(05/5/20)

 

**

 

CHÂN LÝ Ở PHƯƠNG TÂY

HAY LÀ Ở PHƯƠNG ĐÔNG

 

Thật ra đâu phải Phương Tây

Mà là Chân lý thảy đều khách quan

Tức điều buộc phải đúng toàn

Nhờ gần khoa học quả càng thế thôi

 

Bởi do Thuyết Mác nổi trôi

“Đông Phương Hồng” đã dẹp cùng với Mao

Một thời lừa dối ào ào

Tuyên truyền tới tấp dân Tàu hãi kinh

 

TẾU NGÀN

(05/5/20)

 

**

 

BÀI CA LƯU HỮU PHƯỚC

VÀ HUỲNH VĂN TIỂNG

 

Ngày nay chắc đã chết rồi

Nhưng từng có mặt vào hồi Bảy lăm

Bài ca “Giải Phóng Miền Nam”

Một thời rộn rã như in tới giờ

 

Nhưng ai đâu có nào ngờ

Cớ sao ba triệu thảy người vượt biên

Chạy qua “Đế quốc” liền liền

Lại ngày nay mất thêm Hoàng Trường Sa

 

Phạm Bá Nhiêu quả ba hoa

Một tay “Thạc sĩ” khác nào tiếu lâm

Thành nay trí thức không còn

Bởi lần đốt sách sau ngày Bảy lăm

 

Khiến cho nghĩ lại mà buồn

Đâu người ngay ngắn tầm ruồng sạch trơn

Hay đều chỉ bọn lơn tơn

Phản toàn văn hiến ngàn năm nước nhà

 

TẾU NGÀN

(05/5/20)

 

**

 

“LỪNG LẪY NĂM CHÂU

CHẤN ĐỘNG ĐỊA CẦU”

 

Ai từng đã nói câu này

Lần đầu đúng thật chỉ đều mị dân

Có đâu yêu nước mọi phần

Nếu không sự thật nhìn trong thảy vào

 

Bởi không vũ khí từ ngoài

Dễ gì ta thắng được toàn Pháp đâu

Thành ra lịch sử chỉ hay

Khi nào dân tộc chẳng ngoa chính mình

 

TẾU NGÀN

(05/5/20)

 

**

 

CHIẾN THẮNG ĐIỆN BIÊN

 

Giờ đây dúng sáu sáu năm

Đã bao thế hệ hiểu về Điện Biên

Pháp thua sự thật nhãn tiền

Nhưng người chiến thắng thảy toàn là ai

 

Nước ta cùng với Tàu, Nga

Kết nhau khi ấy chỉ là tự nhiên

Dân coi đánh Pháp thiêng liêng

Còn người Cộng sản tiến về Thủ đô

 

Trăm năm cũng có muộn nào

Bao điều lịch sử sẽ rồi sáng ra

Chờ toàn thế hệ mai sau

Lớp đều con cháu nhìn vào khách quan

 

Một thời chinh chiến điêu tàn

Liệt oanh trộn lẫn muôn vàn xót xa

Tạo bao sự kiện dài ra

Nói sao cũng được tận ngày hôm nay

 

TẾU NGÀN

(05/5/20)

 

**

 

NGỒI TRONG THÚNG

 

Ừa ngồi trong thúng cũng vui

Bởi hổi còn bé biết gì sợ đâu

Giống ngồi trong cái bàn cân

Lúc la lúc lắc mỗi lần chạy mau

 

Có lần nghe tiếng máy bay

Mẹ lo cuống quít đôi chân quính quàng

Bước qua bờ ruộng vội vàng

Giữa nơi đồng trống thật càng thảm thương

 

Có khi nghe tiếng cà nông

Từ xa vọng lại người không còn hồn

Dân đều túa chạy ngập tràn

Ngã trên bờ ruộng cố càng gượng lên

 

Đó là cảnh ở Quảng Nam

Thanh Lan ngoài Bắc vùng Vinh khác gì

Nhiều khi nhớ lại quên đi

Đậm sâu kỷ niệm sau ngày Bốn lăm

 

TRĂNG NGÀN

(05/5/20)

 

**

 

“LÒNG DÂN”

 

Kiểu đều ngôn ngữ dại khờ

Hoặc là đều giả hay là lưu manh

Hở ra là hót “lòng dân”

Lấy mình đo thảy cha ông lạ kỳ

 

Khác chi não trạng cu li

Tuyên truyền tội ác còn gì nữa sao

Dân đâu nhận thức tự do

Mà đều con vẹt ai gây chuyện đời ?

 

TẾU NGÀN

(05/5/20)

 

**

 

NƯỚC TA VÀ DÂN TA

 

Dân ta nay đã thành khôn

Cho toàn là dại mình còn ra chi

Một chiều nói mãi nói đi

Lậm sâu não trạng còn gì văn minh

 

TẾU NGÀN

(05/5/20)

 

**

 

BIỆN PHÁP DUY NHẤT ĐỂ CÓ THỂ

GIẢI QUYẾT ĐƯỢC CÁC VẤN ĐỀ VỀ

BIỂN ĐẢO, ĐẤT NƯỚC TA HIỆN NAY

 

Điều này thuộc hẳn vào ta

Tức người yêu nước thực là có không

Bởi đều thực chất mới mong

Còn toàn giả dối có xong được gì

 

Đầu tiên nhận thức khác chi

Tiếp theo ý thức lạ gì nữa sao

Kế là thái độ mỗi người

Cuối cùng hành động đồng lòng hay không

 

Biết là phân biệt biết sai

Mọi điều thực tế để nhằm sáng ra

Hai là ý thức tự do

Lòng mình tự chủ chẳng cho ai cài

 

Để cho thái độ mỗi người

Sẽ toàn tích cực hay đều buông trôi

Đến điều hành động ra sao

Có thành đoàn kết mọi người được không

 

Nên giờ phân biệt chẳng cần

Ai người cộng sản hay không ích gì

Bởi khi quá khứ quên đi

Chỉ còn tốt, xấu khác gì nữa sao

 

Tốt là yêu nước thương nòi

Xấu toàn quyền lợi tính riêng cho mình

Vậy nên mọi cái linh tinh

Thuộc về quá khứ nay cần bỏ qua

 

Bởi đều chúng đã xảy ra

Đâu còn sửa được nên giờ bám chi

Chỉ còn thực tế khác gì

Đó toàn những cái đã vừa nói trên

 

Đầu tiên nhận thức ông Hồ

Hay Trần Huy Liệu cũng nào khác đâu

Cả như Đồng, Duẩn, Giáp, Chinh

Sáu ông cộng lại giờ bình phẩm sao

 

Nhưng quan trọng nhất ông Hồ

Là người “Cộng sản” từ Nga trở về

Ông toàn mục đích Mác Lê

Mọi điều chiến thuật chỉ đều về sau

 

Duẩn, Đông, Chinh, Giáp khác đâu

Với ông Hồ thảy kiểu như học trò

Thành ra yếu kém vai trò

Nói chung tất yếu chỉ thừa hành thế thôi

 

Riêng Trần Huy Liệu biết rồi

Chỉ người giai đoạn nổi trôi theo thời

Hoặc là “cơ hội” khác nào

Nương theo hoàn cảnh để nhằm đi lên

 

Đó toàn sự thật lâu bền

Mọi người “cộng sản” biết đều hơn ai

Nhưng vì “cơ chế” trước sau

Kiểu tàu mắc cạn khó nào lung lay

 

Thành nên nguyên cớ là đâu

Mọi phần trách nhiệm chỉ do Mác toàn

Đưa ra học thuyết làng nhàng

Được thần thánh hóa bởi toàn Lênin

 

Hoặc Lênin hiểu chưa tường

Hay là lợi dụng cho mình thế thôi

Hiểu non vì quá ngây thơ

Còn mà lợi dụng để thành lợi riêng

 

Giống người “cộng sản” mọi miền

Toàn ngây thơ thật để đi tin vào

Hoặc là lợi dụng ào ào

Cái thang cơ hội dễ nào bỏ đi

 

Thành ông Hồ thảy xưa nay

Hoặc người yêu nước, trước sau mơ màng

Hoặc nhằm lợi dụng thảy toàn

Để vì tham vọng cá nhân hợp vào

 

Tuyên truyền mới thảy nêu cao

Tạo thành hệ thống được liền thấy ngay

Không cho dân thảy tỏ bày

Mà toàn thiết kế trước sau một chiều

 

“Lê Văn Tám” kiểu chỉ đều

“Võ Thị Sáu” mọi điều khác đâu

Từ đây nhân mãi về sau

Mục tiêu “cộng sản” có nào khác chi

 

Chỉ vì thuyết Mác mê ly

“Địa đàng xã hội” còn chi nói nào

“Đấu tranh giải phóng” dân nghèo

Nó toàn sau trước phải thành mục tiêu

 

Tiếc là chỉ mỗi một điều

Theo toàn ảo ảnh có nào khác chi

Mác không khoa học lạ gì

Chỉ toàn cảm tính lấy chi công thành

 

Hi sinh mọi sự dẫu rành rành

Chỉ nhằm quyền được nắm toàn được thôi

Còn phần đất nước tơi bời

Cả phần dân tộc mịt mờ tương lai

 

Điều này đều thấy ngày nay

Mọi người ngay thẳng đều toàn nhận ra

Chỉ trừ những kẻ ba hoa

Lợi danh là chính có mà biết sao

 

Vậy giờ kết luận thế nào

Cùng quên quá khứ hướng vào tương lai

Không phân biệt nữa mảy may

Mà cần hòa giải thảy cùng lại nhau

 

Mọi người “Cộng sản” nếu hay

Phải cùng hợp tác với người “Quốc gia”

Cùng nhau bình đẳng giữa ta

Không còn kỳ thị chút chi các điều

 

Để cùng đoàn kết mọi chiều

Nêu cao nhận thức đồng đều mới hay

Họp bàn dân chủ đa nguyên

Cùng nêu nguyên tắc làm sao chống Tàu

 

Lấy về biển đảo trước sau

Nước nhà chung một trong tình anh em

Quên đi quá khứ thảy toàn

Mọi điều gì đã không còn ngày nay

 

Còn như chỉ mãi loay hoay

“Cộng” và “chống cộng” lại hoài như xưa

Bởi vì không cộng chống ai

Thảy đều người tốt đâu cần phân đôi

 

Thành nên đơn giản thế thôi

Nước hay đảo biển cũng đâu khác gì

Chỉ đều do thảy tại mình

Là người yêu nước thật tình hay không ?

 

Bởi nhằm hòa hợp thành công

Cái “tình” cái “lý” quả không khác nào

“Tình” là thành thật mọi người

“Lý” là quyền lợi của toàn núi sông

 

Khác chi tổ quốc sống còn

Chỉ đều đơn giản mấy điều vậy thôi

Có chi huyền hoặc xa xôi

Mà trong lòng cả mọi người với nhau

 

Thử nào suy nghĩ thêm sâu

Những điều trên đúng hay là toàn sai

Lấy ngay thực tế so vào

Từ trong quá khứ đến đều hiện nay

 

Làm sao hiệu quả mới hay

Cần đều khoa học mới hoài thành công

Còn mà chỉ nói bông lông

Dễ đâu thương nước thương dân được nào

 

NON NGÀN

(05/5/20)

 

**

 

NGẮN DÀI

 

Ngắn dài cũng một đời người

Nó cao mình thấp có nào chông chênh

Bởi vì mình đã giàu lên

Nó tuy có đẹp cũng nên cúi mình

 

Thành ra chẳng có sự tình

“Lắp vào” đều đặng miễn mình khôn ngoan

Hoàng Kiều đâu có dại toàn

Làm sao “nong” được cuộc đời mới hay

 

TẾU NGÀN

(05/5/20)

 

**

 

CHÁU TÔI

 

Cháu tôi Võ Thị Oanh Oanh

Chỉ do “cùng họ” nên thành “bà con”

Nó kêu tôi đúng Cậu toàn

Bởi con Chị ruột ai càng tin không ?

 

Trong khi ông Mạnh nói rông

“Ai mà chẳng phải là con Bác Hồ”

Bởi ông khác họ nhìn vào

Đời đâu chứng cớ lại hoài đoán suông

 

TẾU NGÀN

(05/5/20)

 

**

 

HẦM TRÚ ẨN

 

Hầm này kỷ niệm sâu xa

Nhìn là gợi lại một thời trước kia

Chín năm đánh Pháp lia chia

Tiếp rồi đánh Mỹ cũng dìa nơi đây

 

Để làm cộng sản quả hay

Gọi là giải phóng đến nay vẫn còn

Thành nên đất nước càng buồn

Nói nơi làm ngã cội nguồn khác chi

 

Trong Nam ngoài Bắc lạ gì

Ở đâu cũng giống bởi vì một thôi

Bao người lại thấy thành hai

Trường Sơn xè dọc đi vào Miền Nam

 

Giờ đều Cộng sản qua toàn

Chỉ còn cái vỏ xưa mang trên mình

Kiểu như một chú ốc sên

Cứ hoài ỳ ích nặng nề cũng hay

 

TẾU NGÀN

(05/5/20)

 

**

 

TƯỢNG NHÀ THƠ TAGORE

CỦA ĐKG PHẠM VĂN HẠNG

 

Thoáng nhìn cứ tưởng đóa hoa

Nhưng nhìn kỷ lại hóa là Tagore

Bởi nhà thơ thảy tinh hoa

Nên nhà điêu khắc thấy là vậy thôi

 

NGÀN TRĂNG

(05/5/20)

 

**

 

TAGORE

 

Tagore vừa một nhà thơ

Vừa nhà hiền triết ai ngờ vậy sao

Nên thơ ẩn chứa tư duy

Mới đều thơ đúng nghĩa thơ trên đời

 

NGÀN THƠ

(05/5/20)

 

**

 

CON TRỐNG CON MÁI

 

Con nào ngậm miệng là con trống

Con mái hả luôn kiểu chích chòe

Con trống đứng bên đành chịu đựng

Kệ cho nó hát chẳng thèm nghe

 

TẾU NGÀN

(05/5/20)

 

**

 

CHÀO NỮ CA SĨ THANH LAN

 

Từng yêu tiếng hát Thanh Lan

Saigon hồi ấy thuở còn sinh viên

Những bài ca thảy rộn ràng

Tưng bừng nhộn nhịp lòng càng thấy vui

 

Kiểu bài “Trăng Sáng Trong Làng”

“Đường Lên Bản Thượng” lòng toàn bâng khuâng

“Chiều Làng Em” quá lâng lâng

“Lối về Xóm Nhỏ” lại thêm nao lòng

 

“Giòng An Giang” rất mơ mòng

“Hai Vì Sao Lạc” thôi còn biết chi

Thanh Lan quả có lạ gì

Nhỏ hơn bốn tuổi “tiếng cồn” từ lâu

 

Cũng thời chinh chiến khác sao

Từ Vinh “mẹ gánh” chạy đi trên đàng

Để ra Hà Nội vội vàng

Vậy mà kết cuộc Lan toàn vào Nam

 

Mười hai tuổi đã nổi danh

“Lãnh lương” cùng với Thái Thanh ai ngờ

Khác gì ngẫu nhỉ cuộc đời

Hay đều định mệnh dễ nào biết đâu

 

Thanh Lan nổi tiếng từ lâu

Nhưng ta lết bết đều hầu vô danh

Vì làm triết học phải đành

Đâu như nghệ thuật danh thành nổi mau

 

Có điều ta cũng làm thơ

Kiểu thơ cà rỡn cho vui cuộc đời

Đến nay trên thảy 13 ngàn

Bài thơ không nháp đăng tràn Google

 

Thanh Lan nếu rãnh vào coi

Để cười mệt nghĩ có nào hại chi

Thành ra nghệ thuật khác gì

Nó đều thu hút mọi người như nhau

 

Nhớ hồi nhỏ ở Hà Lam

Thăng Bình thuộc tỉnh Quảng Nam bấy giờ

Cũng cùng chạy giặc một thời

Cũng “ngồi trong thúng” mẹ đều gánh theo

 

Giống nhau kỷ niệm cũng nhiều

Cũng từng đã học ở Trường Văn Khoa

Thanh Lan cũng vậy đâu xa

Saigon lúc đó đúng là toàn hay

 

ĐẠI NGÀN

(05/5/20)

 

**

 

NHẠC SĨ VĂN CAO

TÀI DANH, THỜI CUỘC

 

Văn Cao nhạc sĩ tài danh

Trời sinh thiên phú mới thành tiếng tăm

Có điều trong Tiến Quân Ca

Viết thành ý tưởng xót xa để đời

 

“Thề phanh thây uống máu quân thù”

Đấu tranh giai cấp đâu nào nhân văn

Đương nhiên chống Pháp đúng hằng

Chỉ vì đất nước ai không tán đồng

 

Có điều thực chất Việt Minh

Cốt làm cộng sản mới thành là sai

Qua hai cuộc chiến dông dài

Hy sinh dân tộc đến mươi triệu người

 

Địa đàng kết quả thấy nào

Chỉ thành xu nịnh bầy đàn khác đâu

Bởi do thể chế độc tài

Tin theo Các Mác gã này toàn ngu

 

Gạt đều xã hội lu bù

Thuyết nhằm ngụy biện đâu khoa học gì

Làm cho nhân loại lâm ly

Trên toàn thế giới chẳng gì riêng ta

 

Ngày nay cần phải nói ra

Mọi lời chân chính mới là hiền lương

Còn đều mù quáng mọi đường

Khác nào hại nước lại thường tưởng hay

 

NON NGÀN

(05/5/20)

 

**

 

THI HOA HẬU TÂY NGUYÊN

 

Năm này chẳng biết năm nào

Từng thi hoa hậu trên vùng cao nguyên

Ngực trần thiếu nữ toàn duyên

Bên hồ Đà Lạt ai nhìn không ham

 

Thật là tư liệu quý toàn

Nếu đem triễn lãm người càng thích xem

Đâu cần nào phải tuyên truyền

Cái gì đích thật mới hoài còn luôn

 

TIẾU NGÀN

(05/5/20)

 

**

 

NGÔN NGỮ TIẾNG VIỆT

 

Tiếng ta phong phú tuyệt trần

Một từ hiểu cả trăm lần nhiều hơn

Như là “bóp”, “móc” nguồn cơn

Lại còn “chảy nước” cám ơn ngôn từ

 

Thành ai đọc đến không cười

Đó là tấm bảng nơi quày thịt heo

Thịt toàn đóng gói trong đều

Chỉ cho khách “bóp”, “móc” thì tuyệt không

 

TẾU NGÀN

(05/5/20)

 

**

 

MỘT CHIỀU VÀ ĐÀN BẦY

 

Toàn nhằm chỉ nói một chiều

Đàn bầy cả đám khác nào khinh dân

Tư duy độc lập tự do

Có chi một chút ở trong đời này

 

Liếc vào liền đã thấy ngay

Bỏ qua chẳng đọc chỉ đều tự nhiên

Giờ đây nói Nguyễn Đình Hương

Con người vừa chết, tuyên truyền phỉnh dân

 

Toàn đều từ ngữ loanh quanh

Có gì chân chính kiểu đều khách quan

Đều là thợ viết thảy toàn

Nói hầu xu nịnh đâu oan chút nào

 

Kiểu toàn báo chí tào lao

Có gì ngay thẳng có nào thông tin

Chỉ nhằm lòe bịp người dân

Gói xôi thì có ai cần đọc sao

 

TẾU NGÀN

(05/5/20)

 

**

 

HOÀNG DUY HÙNG

 

Tên này bản chất lưu manh

Mặt đầy sát khí có lừa được ai

Kiểu toàn ngôn ngữ điếm đàng

Có đâu trí thức mới càng trớ trêu

 

Hở ra yêu nước yêu nòi

Giọng đầy bịp bợm thảy đều ma cô

Luật sư ở Mỹ thế nào

Tinh thần hạ cấp chỉ đồ nịnh suông

 

Ý NGÀN

(05/5/20)

 

**

 

NHO GIÁO KHÔNG SAI

 

Kẻ ngu tưởng Khổng là sai

Nghĩ là “phong kiến” hiểu nào nhân văn

Trong khi Khổng thảy cao toàn

Dạy điều đạo lý quý càng xưa nay

 

Có giai thoại Hàm Nghi nghiêm túc

Chẳng nghiêng mình trước bất cứ ai

Nhưng khi đứng trước mặt Thầy

Vua bèn năm lạy chẳng nhờ Khổng sao ?

 

ĐẠI NGÀN

(04/5/20)

 

**

 

“LÝ LUẬN” CHÍNH TRỊ

 

Muốn nước tốt đều cần khoa học

Tức khách quan, chuẩn xác luôn luôn

Còn mà “lý luận” kiểu cùn

“Gà tồ ăn quẩn cối xay” ích gì

 

Lại chính trị có chi phải nói

Phải dựa vào khoa học mới hay

Còn vào “Ý hệ” loay hoay

“Gà cồ ăn quẩn” cũng đều vậy thôi

 

Cần lý luận tự do độc lâp

Đầu óc luôn tự chủ khách quan

Còn toàn nịnh bợ một đàn

Chỉ làm hư nước với toàn hư dân

 

Đã trăm thảy nay cần phải thấy

Thuyết Mác toàn mê tín dị đoan

Lấy điều “lý luận” buộc toàn

Khác nào hại nước khác nào hại dân

 

Bởi khoa học phải cần khám phá

Đâu thể nào chỉ “lý luận” suông

Kiểu khe nó đã cạn nguồn

Cố toàn đào bới chẳng buồn hay sao

 

Phải đất nước tự do độc lập

Phải con người sáng tạo mới cao

Để nhằm cái mới đưa vào

Hoàn toàn hiệu quả tránh hoài tầm vơ

 

NON NGÀN

(04/5/20)

 

**

 

CON NGƯỜI GẠT NHAU

 

Con người dối gạt lẫn nhau

Chỉ qua lời nói có nào khác chi

Hễ nghèo gạt kiểu cu li

Còn nên danh phận mọi khi tuyên truyền

 

Dại thành nghe nói tin liền

Kiểu anh quả quyết có nhà hồ bơi

Cưới xong dẫn tận đến nơi

Nhà là nhà xí hồ bơi vũng lầy

 

TẾU NGÀN

(04/5/20)

 

**

 

THAY “TRỜI” TRỊ DÂN

 

Xưa kia Mác thảy toàn ngu

Bởi vì mê tín lù lù vậy thôi

Tin vào “biện chứng” nổi trôi

Chỉ toàn ngờ nghệch của thầy Hegel

 

Để rồi lấy đó làm nền

“Đấu tranh giai cấp” quả toàn nhét vô

Phịa ra “sứ mệnh” tào lao

“Siêu hình” cả thảy của đều “công nhân”

 

Khiến cho lợi dụng mọi phần

Kẻ toàn cơ hội xúm đều xâu vô

Nhân danh “giai cấp” ào ào

Để nhằm “trị nước thay Trời” khác đâu

 

Xưa thời quân chủ đã lâu

“Thế thiên hành đạo” đó đều mị dân

Khác chi Mác “dại” mọi phần

Giữa thời dân chủ gây điều trớ trêu

 

Thành ra lý thuyết thảy lèo

Coi đời cỏ rác còn đâu nhân quyền

“Tự mình” cho thảy là “thiêng”

Lại đều mê tín dị đoan khác gì

 

Mác thành ra gã bất nghì

Đọa đày nhân loại đã ngoài trăm năm

Khiến thành tội ác nào hơn

Ngàn năm chưa dễ người đời đã quên

 

TẾU NGÀN

(04/5/20)

 

**

 

TƯỢNG ĐẠI CHIẾN THẮNG

 

Ở đây ai chiến thắng ai

Gà cùng một mẹ đá hoài với nhau

Chụp cho “giặc Ngụy” lạ sao

Còn nào chứng cứ để đòi Hoàng Sa

 

Thôi thì xây đại Tượng đài

Vinh quang để đó có đâu ngại gì

Coi như 14 tỷ quý chi

Tiền dân đóng thuế phải tiền mình sao

 

TẾU NGÀN

(04/5/20)

 

**

 

ĐẶNG LÊ NGUYÊN VŨ

 

Tay này vốn trước toàn nghèo

Cà phê bỏ mối thảy đều cụp lưng

Vận hênh bổng đến tưng bừng

Trở nên giàu sụ khiến thành khoe khoang

 

Muốn mình ông chủ hiên ngang

Bắt nhân viên rạp khi nào đi qua

Gập người lại thấy xót xa

Kiểu toàn kệch kỡm quả là phi nhân

 

Tại vì ít học mọi phần

Hoặc là học dỏm tưởng mình hơn ai

Nhân văn cách vậy chỉ hài

Ba hoa chích chóe người ngờ toàn điên

 

Phịa ra lắm chuyện thần tiên

Tưởng mình cái rốn giữa miền hoang vu

Việt Nam dân tộc đặc thù

Khiến toàn những thứ bú dù có luôn

 

TẾU NGÀN

(04/5/20)

 

**

 

TUYỆT ĐỈNH CỦA CÁC CA KHÚC

TRỮ TÌNH DÒNG NHẠC BOLERO

 

Miền Nam xưa nhạc quá hay

Hay toàn tới mức đến nay vẫn còn

Nhất là ca khúc trữ tình

Hiện thành dòng nhạc gọi là Bolero

 

Nó từng du nhập từ đâu

Ít ai còn nhớ chỉ sau Nhạc Vàng

Nhạc Vàng kinh điển đều toàn

Vô từ Miền Bắc sau hồi Năm tư

 

Bolero lại nhạc bấy chừ

Miền Nam phát triển chính vào thời đây

Nhạc đầy nhân bản thấy ngay

Tự do phóng khoáng lắng sâu lòng người

 

Hàng trăm ca khúc tuyệt vời

Vươn như hoa nở sau trời đổ mưa

Hoàn toàn nghệ thuật lạ chưa

Nhạc hòa chặt chẽ theo cùng ý thơ

 

Toát lên hình ảnh khó ngờ

Đó là hình ảnh của toàn quê hương

Hồn người đều phải vấn vương

Tình thương diệu vợi trăm đường rộn lên

 

Có ai đặc biệt lại quên

“Lối Về Xóm Nhỏ” lúc đầu Trịnh Hưng

Âm thanh tiết tấu rộn ràng

Nghe như tỏa ngợp trong lòng tình yêu

 

Kế bao màu sắc dập dìu

Trúc Phương lại viết bản “Chiều Làng Em”

Thật là ca khúc êm đềm

Rộn ràng của cảnh Miền Nam vui vầy

 

“Đường Lên Bản Thượng” càng hay

Lê Dinh nét nhạc tràn đầy tươi vui

Âm vang trong núi trong đồi

Bập bùng tiếng trống tiếng khèn trên nương

 

Còn thêm “Trăng Sáng Trong Làng”

Giản đơn Mạnh Phát chứa chan ân tình

Lại toàn ca khúc lưu danh

Chắc ngàn đời nữa nghe còn vẫn hay

 

Làm cho ưa thích nghe hoài

Nghe xong lại muốn phải ngồi nghe thêm

Nghe càng vẫn chẳng đã thèm

Mở lên nghe nữa mình ên thấm càng

 

Đó vài đôi bản tượng trưng

Còn bao ca khúc thảy đều muốn nghe

Chỉ vì nhạc quyện với thơ

Khiến càng hình ảnh nhạc thơ chan hòa

 

“Những Vì Sao Lạc” kể ra

“Giòng An Giang” nữa nét đều toàn thơ

Anh Việt Thu có ai ngờ

Tâm hồn chính cống của người miền Tây

 

Thành nên phải nói ra đây

Miền Nam rực rỡ cần vài chục năm

Ví mà không có chiến tranh

Tài năng không mất lại thành nhiều hơn

 

Bởi bao chết đạn chết bom

Số nào còn sót đều toàn nở hoa

Đến nay nghe vẫn chan hòa

Tình đời nhân bản đâu mà lạ chi

 

Sau hòa bình thảy có gì

Đến nay xem lại nhiều khi cũng buồn

Bốn lăm năm đã rã rời

Hát toàn “nhạc cũ” ai ngờ vậy sao

 

Tại nào có nhạc mới đâu

Tài năng tính lại chẳng chi ra hồn

Nhưng Trần Long Ẩn ngu toàn

Cho đều “Mỹ Ngụy” quả càng trớ trêu

 

Đúng thằng não trạng toàn lèo

Biết chi giá trị của đều Bolero

Nó vào sâu thẩm lòng người

Bởi vì nghệ thuật kết cùng nhân văn

 

Nhạc đâu nhằm phải hung hăng

Chứa đều “xương máu” mới toàn là hay

Mà cần tiết điệu rộn ràng

Cộng nhiều luyến láy thêm càng Bolero

 

Có đâu “ủy mị” thế nào

Nhưng đều tình cảm thảy trong con người

Chiến tranh mọi sự rã rời

Tinh thần phản chiến giấu đều bên trong

 

Nhưng dù phản chiến thật tình

Ngoài đều tiết điệu hào hùng mới hay

Có đâu gian dối giả cầy

Kiểu tay xỏ lá đặt bày Trịnh Công Sơn

 

Kiểu đều ngôn ngữ xạo toàn

Giọng nhằm ru ngủ lòng người giả nhân

Ngôn từ làm dáng điếm đàng

Có đâu nhạc sĩ đàng hoàng như ai

 

Khiến cho mọi sự thành hài

Một thời giả dạng nào ai không tường

Tạo nên sự thật hoang đường

Làm đời ruỗng mục thảy toàn vậy thôi

 

TRĂNG NGÀN

(04/5/20)

 

**

 

“ĐẢNG”

 

“Đảng” đều cũng chỉ số người

Được cùng tập hợp để thành “Đảng” thôi

Tùy vào chất lượng cá nhân

Có đâu “thần thánh” như đời hiểu sai

 

Xưa kia Các Mác thảy hài          

Cho rằng “biểu thị” giai tầng công nhân

Chẳng qua mê tín dị đoan

Tưởng là “sứ mệnh” như trong siêu hình

 

Mác ngu thật quả cùng mình

Tin xàm “biện chứng” của thầy Hegel

Đề toàn giọng điệu múa men

Sai toàn sự thật có nào lạ đâu

 

Bởi vì ai cũng con người

Cùng đều bình đẳng cùng đều tự do

Dựa vào khoa học giúp nhau

Dựa vào văn hóa làm hay cho đời

 

Tự do Dân chủ tuyệt vời

Mới làm phát triển loài người luôn luôn

Mới làm tiến bộ ngọn nguồn

Mác tay mê tín chỉ toàn u mê

 

Xướng lên chủ thuyết “độc tài”

Hại toàn nhân loại đã ngoài trăm năm

Khác chi là kẻ tội đồ

Thảy thành phản động gạt lừa nhân gian

 

NẮNG NGÀN

(04/5/20)

 

**

 

Ý NGHĨA CÔNG HÀM 58

CỦA PHẠM VĂN ĐỒNG

 

Nực cười cho cái Công hàm

Tưởng chơi chốc lát hóa toàn dây dưa

Quả Đồng gây chuyện buồn chưa

Ngày nay đất nước phải làm sao đây ?

 

Dẫu Tàu đòi thảy đúng đâu

Nó trong biết tỏng ngoài nhằm mưu gian

Vịt trời lầm kế rõ ràng

Nhưng nhằm cố bám lòng tham lạ gì

 

Với ta quan trọng lạ chi

Bởi đây cửa ngõ ra vào Biển Đông

Để Tàu nó lại lấy không

Coi như đất nước an ninh mất rồi

 

Thành ra quyết bác thảy thôi

Cho dầu xương máu phải cần đổ ra

Để nhằm giữ lấy nước nhà

Dễ đâu thế giới chẳng bênh ta nào

 

Nhưng cần cái lý làm đầu

Trước tiên nơi đó phải đâu của Đồng

Mà đều của chỉ Miền Nam

Ngày xưa tên gọi Việt Nam Cộng Hòa

 

Nên Đồng chỉ thảy ba hoa

Vì tài sản bán có đâu của mình

Đó là vi phạm luật hình

Bán đồ gian dối thật tình đúng sao

 

Quốc gia là thảy thế nào

Đó đều lãnh thổ thuộc về toàn dân

Phải cần Quốc hội đồng lòng

Mới nên hiệu lực được toàn về sau

 

Mà là Quốc hội dân bầu

Có đâu “Quốc hội” của toàn “Đảng” sai

Thành nên trong thảy tương lai

Trưng Cầu Dân Ý để coi thế nào

 

Tất nhiên dân dân có chịu sao

Tức quyền pháp lý thảy vào bên ta

Điều Đồng nói chỉ ta bà

Một thời “ý hệ” phải đà quên đi

 

Vậy thì cũng chớ lo gì

Bởi ai dám bán nước riêng cho Tàu

Còn mà không bán đánh nhau

Ngàn năm lịch sử có nào ta thua

 

BIỂN NGÀN

(04/5/20)

 

**

 

BỒ HÂU VÀ DIỀU HÂU

 

Bồ câu lông trắng hiền lành

Có đôi mắt đẹp ai thành không thương

Nhưng cần thực chất mọi đường

Khách quan hiền dịu mới toàn bồ câu

 

Lạ chi xưa Khối Liên Xô

Toàn bồ câu trắng bay trong hòa bình

Thanh niên hát thảy xập xình

Sau này mới biết đó toàn diều hâu

 

Muốn toàn thế giới khác đâu

Bốn phương vô sản cùng nhau là nhà

Liên Xô thành thảy Đại ca

Gom càn thế giới vào tay của mình

 

Khiến cho Trung Quốc bất bình

Hai bên đánh đấm cần nào “anh em”

Khác đâu Mác thảy bỏ hèm

Phỉnh tràn nhân loại ăn đều vậy thôi

 

TẾU NGÀN

(04/5/20)

 

**

 

XÃ HỘI CON NGƯỜI VÀ

QUY LUẬT KHÁCH QUAN

 

Con người sinh vật trong đời

Chịu toàn quy luật đất trời khách quan

Luật xã hội bao thảy toàn

Dễ chi ra khỏi cung đàn này đâu

 

Thành ra Các Mác chỉ ngu

Hô càn “vô sản phải nên độc tài”

Bản năng bởi vậy trỗi hoài

Dễ nào dẹp được mới hài làm sao

 

Bởi toàn bình đẳng tự do

Người cùng kiểm soát mới ra trong lành

Còn như trong chỉ bãi sình

Con nào không dính đầy mình đất đen

 

Khác nào Mác thảy hung hăng

Cuối cùng lại hóa khác đâu tội đồ

Chôn bừa nhân loại xuống mồ

Hóa toàn giòi bọ lẽ nào không kinh

 

MÂY NGÀN

(04/5/20)

 

**

 

BÂY GIỜ NHÌN LẠI NÓ

 

Bây giờ nhìn nó buồn cười

Cái cờ xanh đỏ sao vàng ở trong

Xanh nhằm có nghĩa trong rừng

Sao là Hà Nội thảy đều chỉ huy

 

Gọi là “Giải Phóng Miền Nam”

Bà Bình, ông Thọ thảy toàn tiếu lâm

“Anh hùng” đừng tưởng mà lâm

Thảy đều “điếu đóm” một thời rồi thôi

 

TẾU NGÀN

(04/5/20)

 

**

 

“CƠ CHẾ” VÀ CON NGƯỜI

 

Chúng giàu bởi chúng độc quyền

Chúng gom dân lại chúng liền vắt vơ

Có đâu dân chúng dại khờ

Mà thành cứng miệng vật vờ vậy thôi

 

Vậy nay muốn sạch tanh hôi

Phải làm dân chủ phải làm tự do

Còn đều “cơ chế” ra trò

Thảy đều “thuyết giảng” phỉnh phờ toàn dân

 

Ý NGÀN

(04/5/20)

 

**

 

NHỮNG CON CÒ MỒI

 

Cò mồi giờ đẻ quá nhiều

Toàn thằng khuếch khoác nói liều ra chi

Thực lòng đâu có được gì

Toàn trò xu nịnh thảy khi buồn cười

 

Kiều như thằng Hoàng Duy Hùng

Nguyễn Quang Trường nữa cùng loại thôi

Mị dân chúng lấy làm đầu

Mọi người đúng đắn nhìn vào thấy ngay

 

Nguyễn Phương Hùng thảy trước đây

Thằng Nguyễn Ngọc Lập múa may quay cuồng

Thằng Nguyễn Mạnh Cường quả tầm ruồng

Nó đều dân Việt y uông lạ kỳ

 

Chúng mà yêu nước “cái đì”

Chúng mà chân chính kiểu thì “cái trôn”

Cò mồi đều mãi giống toàn

Người khôn nhìn thoáng đã càng biết ngay

 

TẾU NGÀN

(04/5/20)

    

**

 

CÔNG LÝ VÀ “Ý HỆ”

 

Ngàn năm Công lý loài người

Bất kỳ dân tộc nào đều sẻ chia

Có nào “Công lý Mác Lê”

Tượng đài xây dựng ê hề vậy sao

 

Đều toàn Cán bộ xưa hầu

Một thời vâng dạ quả đâu lạ nào

Nhân danh “Công lý” ào ào

Biết gì Công lý vượt ngoài không gian

 

TẾU NGÀN

(04/5/20)

 

**

 

BAO THẦU LỊCH SỬ

 

Chỗ nào cũng có Tượng đài

Bao thầu lịch sử ai nào không hay

Tự cho ta đúng xưa nay

Ngàn năm lịch sử đâu cần cứ chi

 

Huyện Phước Sơn cũng lạ gì

Dân nghèo mạt rệp đi xây Tượng đài

Gọi là “giáo dục” cho ai

Một chiều giáo dục thấy ngay nực cười

 

Số tiền 14 tỷ kếch xù

Rập theo mô típ xưa đều Liên Xô

Cũng là lính vẩy cờ đào

Cũng là Tiệp Khắc AK hươi tràn

 

Kiểu đầy “kiêu hãnh” ngang tàn

Tinh thần “cộng sản” rõ ràng là đây

Chỗ nào “Bác” cũng tượng xây

Chỗ nào lính cũng trình bày giống nhau

 

TẾU NGÀN

(04/5/20)

 

**

 

SỰ VỘI VẢ VÀ TẮC TRÁCH

CỦA ÔNG PHẠM VĂN ĐỒNG

QUA CÔNG HÀM NĂM 1958

 

Thời này đang lúc say sưa

Anh em Nam Bắc đánh bừa với nhau

Chỉ vì mê mẩn “Mác Lê”

Đồng ta tin chắc phải xây “đại đồng”

 

Vai trò Trung Quốc “Anh hai”

Anh toàn “lãnh đạo” có ai hơn nào

Thành ra “hoan hỉ” tầm phào

Việc về lãnh hải của Tàu đưa ra

 

“12 hải lý” đâu sao

Miễn là Tàu giúp lẽ nào chẳng ưng

Đếch cần tham chiếu xa gần

Chẳng cần biết có đảo mình hay không

 

Cũng may lúc đó phía trong

Vùng này lại thuộc Việt Nam Cộng Hòa

Hoàng Sa cùng với Trường Sa

Có đâu lãnh thổ ba hoa của Đồng

 

Thành giờ Tàu dẫu nói ngông

Bị Đồng lừa gạt chỉ thành vô duyên

Khác chi kế bán vịt trời

Hay là vô lối việc làm gạt nhau

 

Thế nên nói trước nói sau

Hoàng Sa Tàu chiếm chỉ hầu lưu manh

Trường Sa nó lấn tanh bành

Chỉ đồ ăn cướp ma lanh lạ gì

 

Chúng toàn ỷ mạnh khác chi

Kiểu vô đạo lý còn gì người sao

Chỉ đồ “cách mạng” tào lao

Dân còn coi rẽ huống nào đảo ta

 

Tham lam ăn cướp xấu xa

Miệng toàn hô hố ta là “Mác Lê”

Tiểu nhân đúng thảy mọi bề

Dẫu mà đất nước to kềnh nhục thay

 

Dân Tàu nay chỉ cùi đày

Tỷ tư cũng giống đàn bầy vậy thôi

Quyền duy một Tập Cận Bình

Rủi thay đất nước ta nằm kế bên

 

SÓNG NGÀN

(04/5/20)

 

**

 

XÃ HỘI LÀNH MẠNH VÀ

XÃ HỘI KHÔNG LÀNH MẠNH

 

Cá nhân độc lập tự do

Tự duy tự chủ tốt cho mọi người

Còn đời toàn có bọ giòi

Nói theo một sách chẳng ngoài nịnh suông

 

Đâu nào nhận thức thảy toàn

Bầy đàn cả đám vinh quang nổi gì

Khiến người chỉ thảy ngu si

Lạc loài dân tộc lỗi này vì ai ?

 

MÂY NGÀN

(04/5/20)

 

**

 

ĐẢNG VIÊN VÀ DÂN THƯỜNG

 

Đảng viên 4 triệu con người

Dân ta 100 triệu bên nào nhiều hơn

Nay dù chết Nguyễn Đình Hương

Vợ Cù Huy Hà Vũ la lên ào ào

 

Đó là Nguyễn Thị Dương Hà

Sao đang ở Mỹ không về đám tang

Từng thời Cù Huy Hà Vũ nói ngang

Nhân dân sẽ trả thù toàn cho ta !

 

TẾU NGÀN

(04/5/20)

 

**

 

BẢN NĂNG VÀ LÝ TƯỞNG

 

Đời luôn đống rác thiên thu

Con người vẫn sống đặc thù bản năng

Dễ mà lý tưởng có hằng

Trừ khi ém chặt mới bằng như không

 

Xưa kia Các Mác toàn ngông

Thật ngu bỏ mẹ dễ trông được vào

“Độc tài vô sản” nghẹn ngào

Hại toàn nhân loại đã ngoài trăm năm

 

DẶM NGÀN

(04/5/20)

 

**

 

CHUNG VÀ RIÊNG

 

“Đảng” đều một nhóm người riêng

Còn toàn đất nước mọi miền của chung

Toàn dân bao quát tột cùng

Có đâu nguyên lý chung thành của riêng ?

 

Thành ra dẫu nói huyên thiên

Nếu sai nguyên lý vẫn nào ra chi

Khác đâu dân tộc bị đì

Dám nào hó hé chỉ thì nhục thôi

 

MÂY NGÀN

(04/5/20)

 

**

 

MÀU GÌ ?

 

Con hươu cao cổ màu gì

Phải chăng màu trắng ai thì chịu không

Hay toàn vốn chỉ màu nâu

Bị đem màu trắng về sau kẻ vào ?

 

Con beo, con cọp thì sao

Màu đen có trước hay đều vàng nguyên

Vạch đen là có trước tiên

Hay đều sót lại tưởng thêm thảy vào ?

 

Hay người “cộng sản” thì sao

Ban đầu yêu nước hay toàn Mác Lê

Cái gì căn bản mọi bề

Mác Lê thêm thảy hay hoài căn nguyên ?

 

Thành ra đời thảy huyên thiên

Tuyên truyền lếu láo có thiêng bao giờ

Phải cần chiêm nghiệm rạch ròi

Nhìn ra sự thật mới người thông minh

 

TẾU NGÀN

(04/5/20)

 

**

 

TỪ BẢO ĐẠI ĐẾN HỒ CHÍ MINH

GIAI ĐOẠN LỊCH SỬ NỘI CHIẾN

 

Đây thời điểm vô cùng quan trọng

Tuy qua rồi nhưng phải xét xem

Nhất là thế hệ hiện nay

Để nhằm hiểu biết đâu là việc xưa

 

Vì lúc đó đang nhiều lực lượng

Cố giằng co ảnh hưởng nước ta

Tàu cùng với Pháp đâu xa

Việt Minh, Bảo Đại, cũng là thế thôi

 

Mỗi bên muốn mình toàn nắm thế

Vẫn chưa hề ngã ngũ ra sao

Đến khi Tàu tưởng về rồi

Vẫn còn ba phía đang hồi tranh nhau

 

Phía người Pháp rất cần Bảo Đại

Phía ông Hồ cũng muốn tạm dùng

Làm cho Bảo Đại lùng nhùng

Như con đò giữa bão bùng loay hoay

 

Song chìa khóa lại toàn ý thức

Bảo Đại nhằm đứng phía Quốc gia

Ông Hồ Cộng sản thiết tha

Bởi đều lý tưởng từ Nga mang về

 

Sự tranh chấp khác đâu khởi sự

Bảo Đại dù Cố Vấn phải lui

Bèn đi qua đại bên Tàu

Việt Minh với Pháp từ đây đánh tràn

 

Ông Hồ quyết đường làm cộng sản

Pháp thì nhằm cố bám nước ta

Vậy là chiến sự nổ ra

Kéo dài mãi đến tận ngày Năm tư

 

Bảo Đại vẫn thành phần thân Pháp

Đại diện đều phần tử Quốc gia

Sau ngày đất nước chia hai

Miền Nam không Cộng từ đây ra đời

 

Giờ Bảo Đại đã thành Quốc trưởng

Bởi từng Vua thoái vị ngày xưa

Ngày thời cách mạng Bốn lăm

Buộc trao Ấn kiếm lại phe ông Hồ

 

Đó lịch sử ai nào ngờ tới

Ông Diệm làm Thủ tướng tạm thời

Thấy cần Quốc trưởng lật đi

Lên làm Tổng thống Cộng hòa từ đây

 

Nam Bắc lại xảy ra chiến sự

Bên ông Hồ, ông Diệm đấu tranh

Ba mươi năm trải chiến tranh

Kể mười năm trước gộp thành bốn mươi

 

Đó thật sự chiến tranh Quốc-Cộng

Bởi Pháp thua đã thảy về rồi

Năm tư Mỹ đã dự vào

Bởi vì thế giới chia làm hai phe

 

Phe Cộng sản và phe Tư bản

Phe tự do phe thảy độc tài

Đánh nhau liên tiếp mãi hoài

Miền Nam sụp đổ chỉ vào Bảy lăm

 

Nhưng lớp trẻ tuyên truyền cả thảy

Đâu biết nào lịch sử khi xưa

Mà không biết rõ nói bừa

Khác chi ngu tối mọi dường vậy thôi

 

Nay muốn phải tự mình cứu nước

Tất cần đều mọi sự sáng ra

Tàu đang chiếm hải đảo ta

Phải cần biết rõ đặng mà liệu nhau

 

Tức hai nước trước kia đã có

Phần Miền Nam gọi nước Cộng hòa

Chính đây quản lý Hoàng Sa

Cả Trường Sa nữa của toàn Miền Nam

 

Dẫu chia cắt nhưng cùng Tổ quốc

Khiến từng quy “Mỹ Ngụy” bậy rồi

Bây giờ danh chính phải toàn

Cùng nhau đoàn kết chống Tàu mới ngon

 

Bởi “Ý hệ” đã thành lỗi phiếm

Do cội nguồn thuyết Mác toàn sai

Đã non thế kỷ thử tài

Ngày nay rõ cả nào còn tiếc chi

 

Mọi lớp trước giờ đây đã chết

Bảo Đại đi cùng với ông Hồ

Duẩn, Đồng, Chinh, Giáp còn nào

Cả thời lửa đạn bây giờ cần quên

 

Nay thống nhất lại thành một nước

Phải quên đi quá khứ những ngày

Chuyền sang Thể chế Cộng hòa

Tự do Dân chủ chống Tàu mới hay

 

Đó thật sự mới là hòa giải

Hòa hợp luôn dân tộc ngày nay

Mới đều cả thảy vui vầy

Không còn lấn cấn mọi điều khi xưa

 

Bởi thật sự thành tâm mới quý

Còn ích gì bôi đãi ngoài môi

Đó toàn yêu nước được sao

Nếu vì riêng lợi nước nhà quên đi

 

NON NGÀN

(03/5/20)

 

**

 

CÂY DÀNH DÀNH

 

Cây dành bông trắng trái vàng

Vào thời thơ ấu ta toàn thích chơi

Nó hay mọc ở bờ ao

Cành sà xuống đất bám vào leo lên

 

Quê ta vùng đất Hà Lam

Hồi xưa tấm bé cây đây mọc nhiều

Trái dùng tô sắc vàng khè

Có khi màu đỏ thêm càng đẹp xinh

 

GIÓ NGÀN

(03/5/20)

 

**

 

QUÂN ĐỘI ANH HÙNG

 

Quân ta quân đội anh hùng

Sợ gì chúng nó để thành nhát gan

Hoàng Sa ra đánh cá tràn

Trường Sa cũng vậy mới càng giúp dân

 

TẾU NGÀN

(03/5/20)

 

**

 

CÁC LOẠI CẮC KÈ BÔNG

 

Xưa hô “Mỹ Ngụy” thảy toàn

Nay thì kêu ngược “Việt Nam Cộng Hòa”

Cắc kè bông quả đâu xa

Con đầu đàn bự tên là Dương Minh

 

Ba ngày Tổng thống ngoại hình

Kiểu con cờ thí để nhằm “bàn giao”

Ai dè lại hóa đầu hàng

Bởi Dương Văn Nhựt nằm tràn bên trong

 

Đến nay lộ diện một dòng

Có Mai Chí Thọ núp nhằm chỉ huy

Trần Ngọc Liễng chỉ tay hề

Thêm Triệu Quốc Mạnh mọi bề tiếu lâm

 

Đảng viên gạo cội trong lòng

Bề ngoài Thẩm Phán Việt Nam Cộng Hòa

Nắm toàn Cảnh sát Quốc gia

Trao thành cho “bạn” quả là vinh quang

 

TẾU NGÀN

(03/5/60)

 

**

 

TẦN HOÀI DẠ VŨ

 

Mẹ cha thằng nịnh rõ ràng

Đăng đầy tên tuổi cho người cùng xem

Nó thằng đất Quảng chông chênh

Làm thơ như cứt tưởng mềnh là ngon

 

Hiệu danh đã thấy điếm đàng

Cùi đày bộc lộ giọng toàn cu li

Chẳng qua là đứa bất nghì

Ngôn từ nịnh hót ra gì nữa sao

 

TẾU NGÀN

(03/5/20)

 

**

 

PHÊ BÌNH VÀ TỰ PHÊ BÌNH

 

Mửng này xuất phát từ đâu

Từ Liên Xô cũ hay hầu bên ta

Từ Trung Quốc nó đưa qua

Hay toàn tự chế lấy đâu mà lường

 

Song phi thực tế tõ tường

Dẫu trong nó đúng ngoài toàn nó sai

Bởi người mà dễ mấy ai

Tấm lòng kiểu Phật cốt đều hoan nghênh

 

Mà ưa siểm nịnh thảy toàn

Ai chê thì ghét đều càng thế thôi

Mặc cho chê dúng hay sai

Làm sao có thích bằng mình tự khoe

 

Nên khờ trúng bẫy ai dè

Mua thù chuốt oán té re vào người

Dầu phê chẳng nhằm chê bai

Mà nhằm bồi bổ để thêm vững vàng

 

Có đâu chính trị khác toàn

Văn chương cũng vậy mơ màng làm chi

Đường ai hãy cố nấy đi

Cần gì xía mũi chuyện toàn người ta

 

Khỏi điều chỉ thảy ba hoa

Mà đời xét nghiệm mới là trước sau

Bởi đường tùy thảy mỗi người

Người yêu âm nhạc người thì sính văn

 

Người ham hội họa loằng quằng

Người toàn thơ thẩn lăng nhăng cũng huề

Hơi đâu mà thích hay chê

Nhân sinh chí thích nào hề chi ai

 

Còn đây quý thảy thời giờ

Tư duy triết học mới nhằm toàn cao

Cho điều thế sự tào lao

Hơi đâu viết lách để hoài phí công

 

Khiến thành nước chảy ngoài đồng

Chảy rồi trôi hết còn trông được gì

Làm thơ tiết kiệm lạ chi

Thì giờ ít tốn thơ hoài còn luôn

 

Dở hay mặc cứ người nhìn

Hay chê vẫn được dở thì đâu sao

Phê bình và tự phê bình

Mình làm mình trước kệ mồ người ta

 

TẾU NGÀN

(03/5/20)

 

**

 

CON NGƯỜI VÀ NGHỆ THUẬT

 

Con người gồm có hai phần

Xác thân là một tinh thần là hai

Tinh thần mới thảy chiều cao

Nó gồm vẻ đẹp bao la trong hồn

 

Nên chi thơ, nhạc đều toàn

Nhu cần thiết yếu luôn hoài khác sao

Nhạc kinh điển, Bolero

Ngày xưa nở rộ nơi toàn Miền Nam

 

Có điều thời buổi chiến tranh

Nhạc thơ đều nhuộm một phần máu rơi

Nhưng nhằm chủ yếu thế nào

Chính là tác giả ý đồ khác chi

 

Nhằm hòa bình thật có khi

Nhằm hòa bình giả lạ chi kiểu hài

Trịnh Công Sơn đó là ai

Một tay phản chiến của toàn “Phe ta”

 

Khiến người không hiểu ba hoa

Cho bolero ủy mị có hào hùng đâu

Nhưng ngay như đến Phạm Duy

Dẫu cây cổ thụ đôi khi khác nào

 

Phạm Duy kinh điển rào rào

Nhưng hoàn cảnh cũng thêm vào tục ca

Dẫu gì quá khứ đậm đà

Tinh thần yêu nước có nào ai quên

 

Thành ra thơ, nhạc là nền

Còn nhà trên đó kiểu gì mới hay

Lầu đài khác với cầu tiêu

Ai người hiểu biết thấy ngay rõ ràng

 

Ai người yêu nước hiên ngang

Ai người phản chiến nhằm toàn nịnh suông

Ai người về với cội nguồn

Ai người “mãi dịch” chạy theo nước ngoài

 

Hai miền Nam Bắc khác nào

Khác đều người thật hay người dối dang

Khác người tự chủ hoàn toàn

Hay người khiếp sợ hóa toàn dế giun

 

Thành nên dân tộc đau buồn

Chỉ vì lũng đoạn tinh thần vậy thôi

Ngày nay quay hát nhạc vàng

Bởi vì phù hợp tâm hồn Việt Nam

 

Như ca dao mấy ngàn năm

Hay là tuyệt đỉnh khác đâu Truyện Kiều

Hóa ra đâu phải cần nhiều

Mà cần tác phẩm cao vời mới hay

 

Bởi vì nghệ thuật xưa nay

Luôn trong máu huyết đâu nào bì phu

Bolero chỉ đặc thù

Âm giai diệu vợi mới toàn nổi lên

 

Có điều cần phải nói thêm

Ngoài ra thơ, nhạc lại còn cái chi

Tư duy quả có khác gì

Một thời chuệch choặc thành khi buồn cười

 

Phạm Công Thiện tên dở hơi

Nước nhà khói lửa thơ đều “Thiền” luôn

Kẻ nhằm “làm dáng” gạt người

Cũng đều đáng tội khác nào Trịnh đâu

 

BÚT NGÀN

(03/5/20)

 

**

 

TỪ CÁC MÁC ĐẾN LÊNIN

 

Lửa không có dễ sao có khói

Củi càng tươi làm khói cây sè

Mác như trúng thảy mọi bè

Nhờ Lênin hát dễ nào hát sai

 

Vậy mà lại xưa nay lầm lẫn

Tôn Mác toàn chê chỉ Lênin

Nhưng nhằm ngụy biện sao tin

Cái sai tự gốc chính điều căn cơ

 

Mác ngụy biện ai ngờ là thế

Ai thông minh hơn Mác thấy toàn

Còn như bao kẻ mù lòa

Khác nào chú ếch nhìn trời toàn sao

 

Tiền đề Mác thảy đặt sai sai cả

Hỏi dễ nào kết luận đúng đâu

Chủ quan hô phải “độc tài”

Trở thành Mác hại loài người còn chi

 

Khác gì Mác bắc thang lên cả

Giúp cho toàn lợi dụng sau này

Nhân danh thuyết Mác hoài hoài

Để nhằm cởi cổ cởi đầu toàn dân

 

Thành tội Mác mông mênh nào khác

Gạt nhân quần chỉ có thế thôi

Trên trăm triệu mạng con người

Tiêu tan thế kỷ “Địa đàng” có đâu ?

 

Thành lỗi Mác “độc tài” dàn dựng

Cả trăm năm khốn khổ loài người

Sống trong sợ hãi đều toàn

Phải đều xu nịnh khác nào vong thân

 

Bị mất hết tính người thảy cả

Quay trở về loài vật đàn bầy

Triều Tiên đó thảy phơi bày

Khác chi trại súc vật toàn nước non

 

Thế tội Mác đâu oan mọi lẽ

Ham hư danh hại thế gian hại đều

Cả Ănghen nữa một lèo

Hô toàn “bạo lực” giữa người với nhau

 

Đó một cặp khác đâu ai cãi

Chủ trương toàn “bạo lực độc tài”

Hại toàn nhân loại xưa nay

Lênin chỉ thảy là người họa theo

 

SẮC NGÀN

(03/5/20)

 

**

 

CỰU TTg. PHẠM VĂN ĐỒNG

 

Ông Đồng tính thảy toàn vui

Vốn cười hô hố dễ nào ai quên

Có người quả quyết phê dèm

Giọng cười “kiểu đểu” biết nào đúng không ?

 

TẾU NGÀN

(03/5/20)

 

**

 

“DỰNG TƯỢNG BỐN ÔNG”

 

Dần dần đã lộ hẳn ra

Bốn ông “tượng dựng” trên Tòa Tối cao

Cựu Thẩm phán thảy thế nào

Đảng viên Cao cấp sao không buồn cười

 

Lý Thái Tông chỉ mượn hờ

Còn “Thần công lý” nước nhà là đây

Để nhằm “Đảng hóa” ai hay

Thảy toàn dân tộc có nào mà không

 

TẾU NGÀN

(03/5/20)

 

**

 

THẾ NÀO LÀ “HÒA HỢP”

VÀ “HÒA GIẢI” DÂN TỘC

(VTCNEWS / “hơi thở cuộc sống”)

 

Một bài viết thảy tuyên truyền

Kiểu toàn hạ cấp xem liền bỏ đi

Ta già đếch có sợ gì

Mấy thằng con nít thảy thì lu loa

 

Hợp hòa nhằm kiểu chưởi cha

Thẳng vào dân tộc chẳng là ngu sao

Toàn đều giọng lưỡi tào lao

Có đâu thật ý mà mong hợp hòa

 

Đọc vào ai cũng thấy ra

Trừ dân ngu muội tuyên truyền đã sâu

Ngu dân kiểu ấy thế nào

Đã gần thế kỷ quả âu phũ phàng

 

Thôi đành lịch sử lỡ làng

Thôi đành đất nước chỉ càng phiêu du

Hậu sinh toàn loại bú dù

Thảy đều ngu tối toàn loài nịnh suông

 

Đọc lên mà thấy thảy buồn

Chẳng tâm hòa giải lại thường nói ngoa

Thảy đều não trạng mù lòa

Dụ người trơ trẽn vốn là khinh dân

 

Coi dân chỉ thảy ngu đần

Để toàn dụ dỗ có ngần ấy thối

Muốn đâu độc lập tự do

Khai sinh dân trí Tây Hồ nói xưa

 

Cái tên đã thấy xạo thừa

Cố tình “hòa giải” đặt toàn phía sau

Còn nêu “hòa hợp” đứng đầu

Tức mày cong đít nhằm hầu theo tao

 

ÁNH NGÀN

(03/5/20)

 

**

 

SỰ THẤT BẠI CỦA KARL MARX

 

Đưa ra học thuyết tưởng hay

Cuối cùng khoanh lại vào ngay “độc tài”

Khác đâu Karl Marx chỉ hài

Đầu voi đuôi chuột ai người không hay

 

Khác chi thành kiểu ta đây

Gat lừa nhân loại tới nay chưa từng

Đều nhằm ngụy biện lẫy lừng

Tự cho “khoa học” bao người tin theo

 

Hay nhằm cốt lợi dụng vào

Cái thang độc địa đó nhờ leo lênh

Marx thành thất bại tênh hênh

Nếu nhằm muốn giúp tốt hơn cuộc đời

 

Hoặc thành công quả thảy toàn

Nếu nhằm ác ý đặng mình thành danh

Như Phạm Công Thiện ma lanh

Lừa người một bận khoe mình “triết gia”

 

Nên đừng lầm áo cà sa

Áo chùng đen nữa với người chân tu

Khác chi thuyết Mác bú dù

Nhưng ai dám nói sợ dều người chê

 

Thành đời huyễn hoặc thường mê

Còn mà thực chất ít coi ra gì

Khiến thành bao kẻ tự khoe

Tuyên truyền kết hợp lại càng thành công

 

Mới đều nhiều kẻ nổi danh

Lại toàn danh hão người đời biết đâu

Kiểu như Karl Marx lạ nào

Thành công thất bại thảy cùng tự nhiên

 

Nó đều tùy mỗi cách nhìn

Từng người vào Marx có nào khác đâu

Kẻ nhìn thấp kẻ nhìn cao

Kẻ nhìn lý tưởng hay thang leo ào

 

Nhưng điều chối cãi dễ nào

Marx làm thế kỷ loài người vong thân

Đều do tại Marx mọi phần

Thuyết hầu duy nhất phá tràn thế gian

 

Tưởng rằng thước ngọc khuôn vàng

Ai dè quỷ quái trần gian còn nào

Bởi vì triệt hạ loài người

Biến thành loài vật kiểu thời hoang sơ

 

Sống bầy đàn cách bản năng

Với toàn sợ hãi vinh quang nỗi gì

Thảy đều ngụy biện chính mình

Tức hoài ngụy tín thật tình thế thôi

 

Nhưng bình dân có nói sao

Cả như trí thức mới âu lạ lùng

Khen lao Karl Marx tột cùng

Đỉnh cao trí tuệ quả còn biết đâu

 

Nhằm đều cố đấm ăn xôi

Hay ngay thơ cụ có sao lạ gì

Như Trần Đức Thảo khác chi

Một đời “say” Marx cuối cùng trớt huơ

 

Thành ra chính Marx dại khờ

Hay là nhân loại dại khờ tin theo

Khôn ngoan theo kiểu toàn lèo

Chỉ thời gian mới trả lời được thôi

 

ĐẠI NGÀN

(03/5/20)

 

**

 

30 THÁNG 4

 

30 mà lấy chia tư

Thành ra kết quả chính là 7 phảy 5

Đây là con số 75

Đã thành định mệnh của bao nhiêu người

 

Người xuống biển người lên trời

Người vào bụng cá người ra nước ngoài

Thật là một cuộc “đổi đời”

Như cơn lốc dữ ai nào không hay

 

TẾU NGÀN

(03/5/20)

 

**

 

ĐÀN BÀ ĐÀN ÔNG

 

Trời sinh ra giới đàn bà

Vì con là chính chỉ là tự nhiên

Thành ra cái giới đàn ông

Dùng làm công cụ còn chưa thông à

 

TẾU NGÀN

(03/5/20)

 

**

 

ĐÀN ÔNG ĐÀN BÀ

 

Đàn bà sắc đẹp bề ngoài

Nhưng thường nó lặn sâu vào trong

Nơi tim của bọn đàn ông

Giống như cục đá phải không mọi người

 

TẾU NGÀN

(03/5/20)

 

**

 

THIỆN ÁC Ở ĐỜI

 

Ở đời làm thiện mới hay

Nhưng rồi cái ác có khi vô tình

Như xưa ông Mác linh tinh

Tự cho “cứu thế” hóa thành hại nhân

 

“Độc tài vô sản” sai lầm

Cái ngu đến mức hại nguyên loài người

Đã qua một thế kỷ rồi

Tội này của mác sẽ thành muôn năm

 

NGÀN DẶM

(03/5/20)

 

**

 

NGHỆ THUẬT

 

Nói nghệ thuật là nói về cái đẹp

Trong thiên nhiên hay do bời con người

Cứ nhìn vào là thấy liền bắt mắt

Thỏa mãn toàn thị giác khác sao

 

Nhưng con người ngũ quan có thảy

Cả tai nghe đến lẫn cả mắt nhìn

Cả trí tuệ lẫn cả điều tình cảm

Tưởng tượng thêm thành nghệ thuật vô biên

 

TRĂNG NGÀN

(03/5/20)

 

**

 

MỘT MỚ BONG BONG

 

Danh từ quyện với danh từ

Khiến thành tội nghiệp cho toàn dân ta

Nhất là tụi nhỏ sinh sau

Biết đâu sự thật lấy chi mà mò

 

Tuyên truyền chính thảy vai trò

Còn ai trách nhiệm việc này biết sao

Duẩn, Đồng, Chinh, Giáp thế nào

Bốn ông chủ xị hay đều thiên lôi

 

Bốn Lăm đánh Pháp lâu rồi

Còn ai nhớ nữa thôi thời nói chi

“Tự do độc lập” thảy khi

Hay làm “cộng sản” mới khi buồn cười

 

Chẳng qua khi đó phong trào

Cờ hồng Quốc tế đang hồi dâng lên

Phải làm Các Mác Lênin

Gom toàn thế giới mới thiêng liêng mà

 

Thành nên sự thật bao la

Bây giờ nó thảy tối mò biết đâu

Cần nhìn kết quả về sau

Để nhằm truy ngược mới hầu khách quan

 

Năm Tư sau đó rõ ràng

“Đấu tranh ruộng đất” thảy toàn dâng lên

Xảy ra “đấu tố” lềnh khênh

Nạn nhân gần đến 200 ngàn người

 

Bảy Lăm thống nhất được rồi

Tiến hành “cải tạo” mọi điều khác chi

Thành ra cũng có lạ gì

Cố làm “Quốc tế” mấy ai không tường

 

Tiếc Liên Xô đổ mọi đường

Phải làm “đổi mới” kẽo thành bơ vơ

Vậy nên “độc lập tự do”

Chỉ đều danh nghĩa có đâu lạ nào

 

Giờ thì lịch sử xôn xao

Đảo ta Tàu lấy còn gì nữa đâu

Nên thành cái chính con người

Nói điều sự thật hay điều dối dang

 

Tuyên truyền áp đặt thảy toàn

Vậy thì thương nước thương dân chỗ nào

Lấy toàn mục đích làm cao

Tự theo Lê Mác quả nào khác chi

 

Chết gần mười triệu con người

Qua hai lần chiến ngập tràn đau thương

Dầu Nam hay Bắc mọi đường

Đều cùng máu mủ mẹ toàn sinh ra

 

Danh từ giờ thảy đã qua

Nào là “giải phóng” nào là “cứu dân”

Gói đều “Ý hệ” trong toàn

“Niềm tin” vay mượn nay còn giấu sao

 

ÁNH NGÀN

(02/5/20)

 

**

 

TƯỚNG DƯƠNG VĂN MINH

CHẾT NHÁT XIN ĐẦU HÀNG

 

Xe tăng đã tiến vào Dinh

Dương thành chết nhát thấy mình bơ vơ

La lên “tôi đã đầu hàng

Các anh đừng giết bảo toàn mạng tôi”

 

Thật làm Tổng thống quả hài

Cả làm “Đại tướng” đâu ngoài hư danh

Hớp hồn trước mặt Bùi Tùng

Chỉ tay Thượng tá so mình ra chi

 

Thành ra sự thật khác gì

Cháy nhà mặt chuột mấy khi sai nào

Bùi Tùng “thảo giấy” ra sao

Minh đều cúi mặt ký vào đó ngay

 

Thật toàn nhục nhã quả hay

Giấu Dương Văn Nhựt bao ngày lạ sao

Một tuần trước đó trong nhà

Đầu hàng tất yếu chỉ là thời gian

 

Mấy thằng xu nịnh lại toàn

Khen lao “cứu được Saigon máu rơi”

Thật đều tâm thức tả tơi

Thích Trí Quang đã cài rồi còn chi

 

Trịnh Công Sơn quá mê ly

Lý Quý Chung nữa còn gì đó sao

Nguyễn Hữu Thái cũng khác nào

“Ngàn năm thiên cổ lưu vào sử xanh”

 

TẾU NGÀN

(02/5/20)

 

**

 

XỎ LÁ BA QUE

 

Ba que đây chính là ai

Tranh công mình hạ cờ xưa màu vàng

Thận hay là Thệ nói ngang

Tên này “xỏ lá” mới thành “ba que”

 

Lạ gì đời vẫn chẽ hoe

Tranh giành quyền lợi ai dè vậy sao

Dù là cấp thấp cấp cao

Chuyện to chuyện nhỏ cũng nào khác đâu

 

TẾU NGÀN

(02/5/20)

 

**

 

CHẲNG BIẾT Ở ĐÂU

 

Nơi này chẳng biết nơi đâu

Sao em ra đứng trước sau một mình

Cặp đùi nhìn quả trắng tinh

Đôi tay cầm bóp liếc tình ai đây

 

TIẾU NGÀN

(02/5/20)

 

**

 

ẢO ẢNH

 

Chỉ là mấy lá chắp thôi

Khiến toàn lại giống con người thảy ghê

Nhìn như nét đẹp não nề

Phủi đi hết lá trả về trống không

 

Khác gì xưa Mác nói ngông

Địa đàng đẹp đẽ dụ trong cuộc đời

Đánh nhau chí chóe hại người

Cuối cùng trớt hướt lại về hoang sơ

 

TẾU NGÀN

(02/5/20)

 

**

 

CẮT RA DÁN VÀO

 

Cắt ra rồi lại dán vào

Chỉ cần keo dán có nào lạ đâu

Năm Tư hiệp định chia đôi

Bảy Lăm kết thúc bèn đem dán vào

 

Có điều hải đảo thế nào

Nó đều cướp mất tơ hào còn chi

Tàu mà đem trả mấy khi

Cho dầu có đánh dễ gì thắng sao

 

TẾU NGÀN

(02/5/20)

 

**

 

VÔ DUYÊN

 

Bây giờ nhìn lại vô duyên

Cái cờ hai sắc nhãn tiền khác chi

Lâu rồi nó bị vứt đi

Nửa xanh biến mất còn ngôi sao vàng

 

Để thành đỏ thảy hoàn toàn

Các ông Thọ, Phát quả càng hùng anh

Đó là tất cả ngọn nghành

Một thời diễn kịch loanh quanh đều hài

 

TẾU NGÀN

(02/5/20)

 

**

 

KINH TẾ THỊ TRƯỜNG

ĐỊNH HƯỚNG XHCN

 

Thị trường buộc phải tự do

Còn nhằm “định hướng” quanh co lạ gì

Đầu gà đít vịt kiểu ni

Chạy toàn loạng quạng rõ thì vui thay

 

Thành ra ngôn ngữ cũng hay

Nói chi cũng được để lừa người nghe

Khiến tai nghe mãi hóa què

Tưởng là điều đúng hóa toàn điều sai

 

TẾU NGÀN

(02/5/20)

 

**

 

HOA BẠCH HẠC

 

Đúng toàn con hạc khác gì

Chúng bay loạn xạ đến khi buồn cười

Nhìn như chim thật trắng ngời

Ai ngờ chim ấy thảy đều cánh hoa

 

NGÀN HOA

(02/5/20)

 

**

 

TÍNH NHẠC VÀ TÍNH THƠ

 

Trong thơ có nhạc hẳn rồi

Nhưng mà trong nhạc đâu nào có thơ

Âm giai điều phải đợi chờ

Khi cùng sánh bước nhạc thơ mới gần

 

Đó là “Lệ Đá” mọi phần

Nhạc thì Trần Trịnh lời Hà Huyền Chi

Khiến thành ngang trái khác gì

Nhạc toàn có trước thơ đều câu vô

 

Khác chi chuyện lạ thấy mồ

Kiểu như xe kéo lá cành theo sau

Kéo luôn cả đống ào ào

Để làm “Lệ Đá” bao lời khác nhau

 

Ngày nay nghe lại vẫn hay

Bốn lăm năm trước có ai đâu ngờ

Nhạc hay bởi nhạc lững lờ

Thơ hay bởi nhạc luôn toàn kéo vô

 

TẾU NGÀN

(02/5/20)

 

**

 

TƯỢNG ĐÀI

 

Tượng dài, tượng đài, lại tượng đài

Tượng đài xây dựng cốt cho ai

Cốt nhằm trước hết quan rút ruột

Xi măng, đồng, sắt, ăn cả hai

 

Hiện nay khắp nước 400 tượng

Mỗi tượng từ hơn chục tỷ đồng

Có khi số đó nhiều ngàn tỷ

Tượng đều rỗng ruột hóa như không

 

Có tượng rút hơn nửa số đồng

Hoặc thành hoang hóa đứng tồng ngồng

“Tượng Bác” cũng đều trong số đó

Một ngàn tỷ rưởi tại Ninh Bình

 

Điện Biên cũng vậy quả mà kinh

Tượng đều lún sụt thảy linh đình

Theo toàn mô típ Liên Xô cũ

Dân thấy cười xòa đâu làm thinh

 

TẾU NGÀN

(02/5/20)

 

**

 

“Ý THỨC HỆ” VÀ DÂN TỘC

 

Dân tộc ta ngàn năm đã có

Ý hệ toàn yêu nước vậy thôi

Yêu thương cả thảy đồng bào

“Đấu tranh giai cấp” dễ nào có đâu

 

Ý nghĩa đó ca dao đều rõ

Tục ngữ toàn cả thảy nói lên

Người dân yêu chuộng hòa bình

Bầu hay là bí thương cùng với nhau

 

Duy Các Mác mới hầu dỏm tỏi

Xướng lên điều “giai cấp đấu tranh”

U mê ám chướng đã thành

Chỉ vì mê muội vào toàn Hegel

 

Nước Nga dại đem về áp dụng

Bảy thập niên rã đám tan bành

Đó là sự thật rành rành

Kiểu sai “ý hệ” có thành ra chi

 

Xã hội ta giờ còn mê đắm

Do bởi dân hay bởi ai nào

Tuyên truyền cả thế kỷ vào

Thảy đều giả tạo phiền hà nước non

 

Rồi lịch sử sau này sẽ thấy

Ai đúng sai ai thảy ngu dân

Dân mà não hóa thành đần

Thiếu toàn hiểu biết nước nhà còn sao

 

MÂY NGÀN

(02/5/20)

 

**

 

DÂN VÀ NƯỚC

 

Nước thiếu dân chỉ thành công cốc

Dẫu có dân ngu tối khác nào

Nước non chỉ thảy tự hào

Khi dân sáng suốt và đều thông minh

 

Dân não trạng bùn sình đâu quý

Cũng khác nào nước mất thế thôi

Ngu dân tội ác đời tuyệt vời

Phải đâu duy chỉ đưa vào chiến tranh

 

Tuy ngày nay hòa bình đã có

Nhưng dân ngu vẫn lại thảm thương

Không hề phân tích mọi đường

Thế nào độc lập thế nào tự do

 

Bởi Ý hệ ngoài vào đâu khác

Nó làm cho bôi bác con người

Ngu dân là tội ai nào

Sau này lịch sử lưu hoài ngàn năm

 

NON NGÀN

(02/5/20)

 

**

 

KỶ NIỆM KẸO KÉO

 

Gần non thế kỷ qua rồi

Cái thời kẹo kéo khó mà quên đâu

Đã thành kỷ niệm rất sâu

Của ta hồi bé quê nhà Quảng Nam

 

Tản cư về đến Hà Lam

Lần đầu kẹo kéo ăn ham lạ lùng

Hồ sen hương ngát chập chùng

Không bằng kẹo kéo với bầy trẻ con

 

NGÀN TRĂNG

(02/5/20)

 

**

 

ĐẠI NHẠC SĨ PHẠM DUY

 

Thi hào ta có Nguyễn Du

Phạm Duy nhạc sĩ cũng nào thua đâu

Ngập tràn tình cảm Việt Nam

Muôn đời tiếng hát rền vang còn hoài

 

Việt Nam bài hát để đời

Tôi Yêu Tiếng Nước ai nào không khen

Một thời nhạc điệu hùng anh

Với toàn nét nhạc biến thành nét thơ

 

NON NGÀN

(02/5/20)

 

**

 

THỰC CHẤT

 

“Đấu tranh giai cấp” đây rồi

Ta “người chiến thắng” kẻ thù chạy đi

Saigon đẹp thảy mê ly

Tha hồ cứ lấy ai thì nói đâu

 

TẾU NGÀN

(02/5/20)

 

**

 

THƠ

 

Thơ xưa mọi thứ bông hoa

Thơ nay thúi địt phải là một thôi

Kiểu toàn ca ngợi “Bác Hồ”

Một đời Tố Hữu quả nào khác đâu

 

TẾU NGÀN

(02/5/20)

 

**

 

GIÀ

 

Càng già càng dẽo càng dai

Đàn ông đã vậy huống chi đàn bà

Nên đây đâu có ba hoa

Nào ai đụng tới hẳn là biết ngay

 

TẾU NGÀN

(02/5/20)

 

**

 

THẾ GIỚI CON NGƯỜI

 

Bình thường không nói làm gì

Dẫu cho rác rưởi chứa đều ở trong

Có đi ngang cũng thong dong

Chỉ nghe thoang thoáng ít mùi toàn hôi

 

Nhưng khi gió nổi lên rồi

Rác bay tứ tán đều lòi thảy ra

Bao nhiêu các thứ bọ giòi

Tràn ra mặt đất bay vào trong không

 

Nên chi trong thảy thế gian

Phải đều quy luật giống toàn vậy thôi

Đoàn Thị Điểm xưa nói rồi

“Nổi cơn gió bụi má hồng truân chiên”

 

Vậy mà Các Mác toàn điên

“Đấu tranh giai cấp” mịt mờ thế gian

Người công chính vẫn ít toàn

Kẻ nhằm lợi dụng thảy càng vươn lên

 

TẾU NGÀN

(02/5/20)

 

**

 

CHỈ DO ẢO ẢNH

 

Chỉ do ông Mác mà thôi

Những người theo thảy đều vì ngây thơ

Hay nhằm lợi dụng ai ngờ

Để tìm danh lợi có nào đâu hơn

 

“Đấu tranh giai cấp” bông lơn

Chỉ đều tưởng tượng thôi còn nói chi

Trong khi đấu giữa từng người

Mới điều thực tế trong đời xảy luôn

 

Cái sai, cái dúng vì toàn

Cái hay, cái dở tạo hoài trước sau

Thành ra Mác quả ngu sâu

Tạo điều không tưởng làm đời nhào vô

 

Để thành tội ác khác nào

Chính vì do Mác có nào do ai

Gạt đời khiến thảy toàn hài

Cho mình “cứu thế” khiến người lầm to

 

Người thành giống vật khác sao

Sờ sờ trước mắt đó là Triều Tiên

Ông, Cha, Cháu thảy triển miên

Coi dân cỏ rác để mình ỉa lên

 

Hoan hô lại cứ vang rền

Thật là nỗi nhục đè trên con người

Đời toàn “hóa vật” khác nào

Tội này do Mác chớ đều của ai

 

TẾU NGÀN

(02/5/20)

 

**

 

LỊCH SỬ VĨNH CỬU VÀ

GIAI ĐOẠN NHẤT THỜI

 

Nước ta văn hiến ngàn năm

Có đâu “ý hệ” xảy ra nhất thời

Dầu ca lên đến tột trời

Sau này lịch sử chỉ cười mà thôi

 

Hào hùng ta có thiếu đâu

Ba lần chiến thắng diệt tràn Nguyên Mông

Một lần đánh bại quân Thanh

Nhưng giờ hải đảo tan thành đến thương

 

Ngày xưa thắng lợi chiến trường

Đều nhờ khí giới làm ra của mình

Thời nay sao lại linh tinh

Dựa vào súng đạn bên ngoài tuồn vô

 

Thành ra chỉ thảy tự hào

Khi nào độc lập tự do hoàn toàn

Nước nhà cùng thảy người dân

Đều toàn tiếng nói bởi luôn chính mình

 

BIỂN NGÀN

(02/5/20)

 

**

 

CHỮ QUỐC NGỮ VÀ VẤN ĐỀ

“CẢI TIẾN” NGÀY HÔM NAY

 

Chứ ta nay đẹp rõ ràng

Gọi là “Quốc ngữ” cũng toàn đúng thôi

Nhiều trăm năm thử thách rồi

Đã đều hoàn chỉnh với người hôm nay

 

Vậy thì “cải tiến” làm sao

Chỉ cần hoàn thiện điều còn râu ria

Đám ngu suy nghĩ trật chìa

Chúng đòi quăng hết quả điên không nào

 

Ngữ âm ta thảy dồi dào

Vô cùng phong phú chữ cần toàn theo

Vậy mà chúng biến ra lèo

Làm cho hóa thảy thành nghèo lạ sao

 

Những thằng ngu dốt tào lao

Trần Tư Bình, Kiều Trường Lâm, cũng khác đâu Bùi Hiền

Chúng đều khờ khạo rõ ràng

Nghĩ điều quái đản khiến càng ai ưa

 

Quá ngu chúng muốn càn bừa

Biết chi vẽ đẹp của toàn tiếng ta

Toàn ngu chúng mới ba hoa

Kim cương chúng thảy nhìn ra mảnh sành

 

TẾU NGÀN

(02/5/20)

 

**

 

HÒA GIẢI VÀ HÒA HỢP

DÂN TỘC TA HIỆN NAY

 

Khởi nguyên phải biết rõ ràng

Mục tiêu đánh Pháp cần toàn nhận ra

Đừng hoài kiểu chỉ ba hoa

Cốt nhằm lấm liếm bộ mà ích chi

 

Thật ra “đánh Pháp” làm gì

Để làm “Cộng sản” phải thì thế không

Giáp, Chinh, với Phạm Văn Đồng

Ba người đầu não từng theo “Bác Hồ”

 

Đến sau Lê Duẩn thêm vào

Lại người kết thúc việc ngày Bảy lăm

Từ đây “cải tạo” ầm ầm

Quyết làm “Cộng sản” ai không thấy nào

 

Khiến bao hệ lụy rạt rào

Ngày nay còn đó dân nào đâu quên

Duẩn từng đã nói tênh hênh

“Đánh cho Trung Quốc với toàn Liên Xô”

 

Qua hai cuộc chiến nghẹn ngào

Vinh quang “tự nhận” nói sao cho vừa

Để làm “Ý hệ” bứa bừa

Rồi Liên Xô đổ chỉ càng vô duyên

 

Khác chi Mác thảy huyên thiên

Có đâu thực tế mà liền xâu vô

Chẳng qua do bởi Liên Xô

Mưu đồ đế quốc kéo vô hàng đàn

 

Bởi sau khi Pháp bị hất toàn

Nhật rồi cũng phải đầu hàng Đồng Minh

Chủ quyền về lại nước mình

Trần Trọng Kim đã vào vai rõ ràng

 

Nhưng rồi đảo chính xảy toàn

Việt Minh lên nắm quyền là vậy thôi

Đó lực lượng “Bác Hồ”

Về từ “Sô Viết” ai nào không hay

 

Nghĩ làm “cách mạng” mới hay

“Đấu tranh giải phóng dựng ngay địa đàng”

“Đấu tranh giai cấp” quyết toàn

Công nông vùng dậy gương tràn Liên Xô

 

Đó là đầu mối “Phe ta”

Khiến phe “Tư bản” đâu mà đứng yên

Pháp bèn quay lại liền liền

Tiếp theo Mỹ đến sau hồi Năm tư

 

Giúp Miền Nam Nước Cộng hòa

Đối đầu Miền Bắc địch thù hai bên

Chiến tranh Nam Bắc dậy lên

Bảy lăm kết thúc có nào lạ đâu

 

Nên giờ phân tích ra sao

Bản thân người Việt đã gồm nhiều phe

Thân Trung Quốc, Thân Liên Xô

Ngoài ra thân Pháp, còn thân Hoa kỳ

 

Nhưng trong nào có khác chi

Mỗi phe hay, dở cũng tùy đó theo

Có người quyền lợi thảy đều

Có người lý tưởng nói sao cho vừa

 

Thế nên tùy mỗi con người

Chụp đều “Mỹ Ngụy” đâu nào chính chuyên

Ông Đồng tiêu biểu triền miên

Hở ra “Mỹ Ngụy” huyên thiên chích chòe

 

Vậy mà giờ viết nịnh vào

Bảo Tư Sang đã tôn thành “triết gia”

Nhưng Tư Sang thảy là ai

Khi qua Trung Quốc trước cờ chúi nghiêng

 

Khác chi Ba Triết huyên thiên

Qua Cuba thuyết ngủ toàn với canh

Còn ai quỳ tượng Trạch Đông

Thảy đều cung cách Lạc Hồng còn sao

 

Vậy nay “hòa giải” thế nào

Cả về “hòa hợp” tính sao bây giờ

Viết bài quả chỉ tên khờ

Nhục giòng nhục giống đều toàn si

 

Quốc Phong hắn nghĩa là gì

Từng tên Phó báo Thanh Niên một thời

Hoa Quốc Phong đó tuyệt vời

Khác gì có kẻ xưng là Trường Chinh

 

Thành đều chỉ chuyện tiếu lâm

Dẫu người ngoài cuộc cũng thành ngẩn ngơ

Chẳng qua nay áp lực Tàu

Đảo ta nó lấy mới hầu tính xa

 

Nhưng đều giọng lưỡi ba hoa

Có đâu thực chất thật thà bên trong

Mà đều bí thế nói càn

Tức nhằm “đối phó” chẳng oan chút gì

 

Để hô “hòa giải” khác sao

Nhưng về dân tộc thật lòng mới hay

Công khai thừa nhận đúng sai

Từ trong quá khứ đến nay thảy toàn

 

Quốc dân xin lỗi đàng hoàng

Anh em dĩ lở hiểu lầm đánh nhau

Trở nên chắp cựa gà nhà

Khiến thành bôi mặt có mà lạ sao

 

Còn không vẫn chỉ tào lao

Đường ai nấy cứ “tự hào” mà đi

Nước non dân tộc cần gì

Thà rằng mất nước “Đảng” còn được luôn

 

Dẫu cho “Đảng” chỉ nhân danh

Mơ hồ cả thảy có nào là ai

Núp vào trong đó chỉ hoài

Nhân danh “tập thể” cốt nhằm giấu tên

 

Đó đều sự thật mông mênh

Làm cho đất nước lênh đênh phải rồi

Khởi nguyên giờ hiểu ra thôi

Tính sai con toán bán trâu khác gì

 

Thành chung quy chỉ con người

Có toàn thành thật với mình hay không

Bốn ông Chinh, Giáp, Duẩn, Đồng

Giờ đều chết cả lớp giờ sợ nào

 

Sao đều dựng mãi “Bác Hồ”

Đâu cần thảy biết Bác nhằm cái chi

Dẫu sao Bác cũng “ra đi”

Thảy về quá khứ giống như mọi người

 

Thành ra giải pháp bây chừ

Quên đi Quá khứ hướng vào Tương lai

Xắn tay hòa giải cùng nhau

Trở về dân tộc ngoài đều vứt đi

 

Trước là vứt hẳn Mác Lê

Sau là quên thảy hết mọi người “bề trên”

“Bác” cùng “Bảo Đại”, “Diệm Nhu”

“Quốc gia”, “Cộng sản” cần đều bỏ đi

 

Để vè Dân tộc khác chi

Đó là thế hệ của ngày hôm nay

Quên đi Quá khứ dạn dày

Mới thành thong thả Tương lai tới toàn

 

Còn như kiểu mãi mơ màng

Vừa toàn sợ hãi, tuyên truyền quện vô

Không dân thì nước có nào

Khác đâu loài vật biết toàn nịnh suông

 

Khiến cho Tồ quốc đều buồn

Hư danh nói thảy thực tình có đâu

Miếng mồi Tàu đã cài rồi

Để nhằm cướp nước lỗi này do ai ?

 

ĐẠI NGÀN

(01/5/20)

    

**

 

THẾ NÀO LÀ NGỤY TRÍ THỨC

VÀ CẢ TRÍ THỨC LƯU MANH ?

 

Người trí thức là người hiểu biết

Hiểu biết làm lợi ích cho đời

Nếu không chỉ kiểu lạc loài

Hoặc toàn giả dạng hay là lưu manh

 

Kẻ giả dạng tất phi trí thức

Loại lưu manh ngược lại hoàn toàn

Phản đều trí thức cả toàn

Phản đều xã hội quả càng gớm ghê

 

Trong khi đó xưa người trí thức

Ở nước ta luôn thật với mình

Thật tâm với thảy mọi người

Toàn đều giá trị cho đời nhìn vô

 

Bao gương sáng vẫn hoài còn đó

Nguyễn Bỉnh Khiêm, Nguyễn Trãi khác gì

Nguyễn Du, Nguyễn Thiếp lạ chi

Hay Trần Hưng Đạo còn gì hơn sao

 

Cả mới nhất như Hoàng Xuân Hãn

Trần Trọng Kim tiêu biểu rõ ràng

Một lòng muốn tốt cho đời

Lấy điều hiểu biết giúp vào thế gian

 

Chỉ có điều tầm ta quốc nội

Khi các nơi quốc tế có có rồi

Khiến thành vượt cả thời gian

Tới tầm nhân thế vinh quang loài người

 

Phương Đông đó Thích Ca là Phật

Còn Trung Hoa lại chính Khổng Khâu

Lão Trang cũng có khác đâu

Trong khi Hy Lạp Âu châu gốc nguồn

 

Socrate, Platon quả vậy

Đến cả như Aristote đẹp thay

Đều toàn trí thức cao dày

Tạo nên tầm vóc thảy cho loài người

 

Riêng trừ mỗi có tay Karl Marx

Tưởng lầm là trí thức khuôn vàng

Đâu ngờ thực chất ngụy toàn

Hay là nói được kiểu càng lưu manh

 

Đưa học thuyết thảy toàn ngụy biện

Gạt loài người cả thế kỷ nay

Làm cho nhân loại đọa đày

Loài người “hóa vật” có nào lạ chi

 

Phi thành thật gọi là ngụy tín

Trước dối mình sau đến dối người

Biến thành gạt gẩm trên đời

Gây niềm hư ảo để người toàn tin

 

Cảnh “Địa đàng” đều là không tưởng

Phịa ra toàn thảy kiểu viễn mơ

Có đâu thực tế bao giờ

Hi sinh cho lắm biến toàn hư vô

 

Phản khoa học tự cho “khoa học”

Chỉ ngụy danh “chân lý” khác nào

Gạt người quả thảy ào ào

Đó thành ngụy tạo có nào lạ chi

 

Ngụy trí thức chính thì là thế

Kiểu khác nào trí thức lưu manh

Đầu tiên giả dối chính mình

Sau lừa người khác cũng cùng vậy thôi

 

Thuyết Marx hóa triệu lần nguy hiểm

Nó gây toàn ảo giác con người

Nghĩ điều trái ngược trên đời

Lấy sai làm đúng khiến toàn oái oăm

 

Để khiến thảy hành vi đều vậy

Nhằm chủ mưu duy nhất “độc tài”

Cái sai do Marx dẫn đầu

Từ ngàn xưa có thuyết nào vậy đâu

 

Phật, Chúa dạy Từ bi, Bác ái

Hay Khổng Khâu xuyên suốt chữ Nhân

Nhân văn Socrate mọi phần

Bảo người trước hết “cần nên hiểu mình”

 

Chẳng thuyết nào dạy điều dối trá

Lừa gạt đời để có lợi danh

Thảy vì nhân loại mọi phần

Có đâu như Marx làm đời đảo điên

 

Ai xưa ở Miền Nam cũng biết

Kiểu một thời hào nhoáng ve chai

Phạm Công Thiện có lạ nào

Một tên dỏm tỏi “thiên tài” tự xưng

 

Ngụy trí thức thảy đều rõ rệt

Có khác chi trí thức lưu manh

Trước đâu thành thật với mình

Sau nhằm gạt đám hậu sinh khác nào

 

Thiện so Mác giống đều như vậy

Mác ve chai còn Thiện mảnh chai

Có điều bản chất khác đâu

Gạt đời để thảy hư danh riêng mình

 

Thành trí thức có thường ba loại

Loại thành tâm, loại thảy lưu manh

Loại ngây thơ nữa phải đành

Kiểu Trần Đức Thảo hóa thành bông lơn

 

Đó tóm lại nguồn cơn là thế

Trí thức dầu vốn quý trên đời

Nhưng còn tùy loại mà thôi

Tức là bản chất con người kèm theo

 

Trí thức tốt vốn toàn chân thực

Trước với mình sau đến mọi người

Khác xa trí thức giả đò

Chỉ toàn ngụy tạo với đời ích chi

 

Thấy trước nhất thảy khi làm dáng

Thực chất đâu chỉ có bề ngoài

Ve chai bao lớp trang hoàng

Cũng đều thực chất trong toàn ve chai

 

Thành Karl Marx chẳng oan là vậy

Để tạp nham lợi dụng chính mình

Hầu nhằm tiêu cực dựng hình

Nhân danh thuyết Mác gạt người tứ tung

 

Tạo tiêu cực trên đời là thế

Dẫu Marx toàn có biết hay không

Có nhằm thành thực một lòng

Hay nhằm gian dối ở trong cõi đời

 

Bởi nhận thức đúng, sai mới chính

Biết toàn sai chẳng ích gì đời

Phải toàn biết đúng mới hay

Tức điều chân lý có nào thường đâu

 

Khiến Chân lý chính hầu là vậy

Điều hợp toàn thực tại khách quan

Hợp đều quy luật hoàn toàn

Có đâu phịa đặt với toàn ngoa ngôn

 

Kẻ gian dối dều riêng biệt cả

Lời dối dang mới hại nhiều người

Còn sai lý thuyết rõ rồi

Hại toàn nhân loại trên nhiều trăm năm

 

Nên trí thức trước cần trách nhiệm

Bởi nếu không chỉ thảy ngụy toàn

Trước nhằm trách nhiệm với mình

Sau cùng người khác chung quanh trên đời

 

Không trách nhiệm biến đều giả dối

Gạt đời tràn còn có ích chi

Thành ra tội ác khác gì

Marx dù gián tiếp cũng thì vậy thôi

 

ĐẠI NGÀN

(01/5/20)

 

**

 

TỪ “DUY VẬT”

ĐẾN “TÂM LINH”

 

Nực cười thực tế Việt Nam

Sau ngày Cách mạng mùa thu, “vật” toàn

Đền đài miếu mạo phá ngang

Cho là “phong kiến”, theo toàn Mác thôi

 

Xưa kia Văn Thánh nhốt trâu

Nay là Hợp Tác lúa phơi chất vào

Giờ thì nhớ lại nghẹn ngào

Nay toàn du lịch thảy đều “tâm linh”

 

Tượng đài nghìn tỷ xây lên

Thảy đều lồn nhổn chỗ này chỗ kia

Quảng Nam giờ cũng thua ai

Huyện nghèo Khâm Đức quyết xây tượng đài

 

Cũng toàn chiến sĩ vẫy cờ

Đều theo mô típ xưa là của Nga

Chỉ hoài chừng đó sa đà

Phải cần “truyền thống” về từ Liên Xô

 

Trong khi dân vẫn thế nào

Trên phần tư hộ diện nghèo ở đây

Nhưng san cả một khu đồi

Làm đài kỷ niệm thật hào hùng thay

 

Phan Tây Hồ nói đâu hay

Khai dân trí trước để nhằm dân sinh

Chấn dân khí thảy của mình

Mới làm độc lập tự do nước nhà

 

Còn giờ chỉ có ba hoa

Dựng toàn đài tượng để mà mê dân

Khiến đều não trạng phù vân

Cái cày đi trước con trâu lạ gì

 

Thành thôi chỉ có cười khì

Đó đều cả nước riêng gì Phước Sơn

Huyện này miền núi Quảng Nam

Tính nhằm dân Thượng sẽ vào đó chơi

 

TẾU NGÀN

(01/5/20)

 

**

 

TỘI ĐỂ MẤT NƯỚC

 

Tội này Mạt Nguyễn chịu toàn

Vua Quan lúc ấy chỉ toàn bá vơ

Nước thành lạc hậu ai ngờ

Bao nhiêu trí thức can đều chẳng nghe

 

Cứ hoài bám đít của Tàu

Đâu ngờ Thiên Quốc cũng đều lạc xon

Tàu từng mất nước vào Thanh

Thảy toàn nhu nhược đâu nào vẽ vang

 

Trong khi Nhật Bản canh tân

Ta, Tàu vẫn thảy ở trong tối mù

Nguyễn Trường Tộ khóc hu hu

Tội thay kẻ sĩ không ngu cũng quèn

 

Bây giờ nhìn lại cắn răng

Gây toàn hậu quả tận ngày hôm nay

Nếu như biết sớm đổi thay

Nước từng Đế quốc dễ nào thua ai

 

NON NGÀN

(01/5/20)

 

**

 

THỰC CHẤT VŨ THƯ HIÊN

 

Đừng kinh hào nhoáng bề ngoài

Thấy mà tưởng bở có nào vậy đâu

Ai từng đọc Vũ Thư Hiên

Thảy đều lác mắt bởi riêng chuyện đời

 

Còn như bản chất thì sao

Ai mà nói thẳng thảy đều chê bai

Cho là sao lại “hổn hào”

Phải nên kính trọng lớp người già xưa

 

Điều này quả có lạ chưa

Vậy vì tình cảm hay vì công tâm

Đấu tranh kiểu thảy chỉ lầm

Phải cần xin xỏ mới người hiền lương

 

Thật là não trạng vô duyên

Đời toàn quỵ lụy để yên tinh thần

Thành đâm thất vọng mọi phần

Vũ Thư Hiên đó có cần nói sao

 

Khác nào tên Hoàng Duy Hùng

Hở ra khoe thảy đặt mìn đặt bom

Ai ngờ tên thảy nịnh toàn

Chỉ nhằm lòn cúi có nào ra chi

 

Thành ra nói lại nói đi

Khó nào tin được chỉ nơi bề ngoài

Đấu tranh theo kiều lợn lòi

Cứ ai đụng tới là toàn giơ nanh

 

NGÀN KHƠI

(01/5/20)

 

**

 

“CỘNG SẢN” XƯA VÀ NAY

 

Xưa kia để chống Thực dân

Nhiều người hồ hỡi mọi phần tham gia

Dụ cho vào Đảng ta bà

“Mác Lê” đã cắn dễ nào bỏ đâu

 

Bởi hô “giai cấp đấu tranh”

Thấy toàn quyền lợi cá nhân huy hoàng

Diệt đi địa chủ thảy toàn

Mình dân “vô sản” phải cần leo lên

 

Chiến tranh Nam Bắc hai miền

“Trường Sơn cũng đốt” vậy còn cần chi

Hiểu sâu thuyết Mác có gì

Chỉ vì mù quáng tin ngoài vậy thôi

 

Liên Xô sụp đổ thảy rồi

Đông Âu cũng vậy Mác càng sai be

Khác đâu lầm lỗi ai dè

Nước mà tàn phá dân rồi được chi

 

Lợi quyền giai cấp có gì

Nước mà nghèo khổ mấy khi được nào

Khác chi nguyên lý tào lao

Dẫu xe cút kít làm nào chạy đâu

 

Lớp xưa quả đã chết rồi

Còn nay lớp mới rõ nào biết chi

Chẳng qua quán tính lạ gì

Hoặc do Trung Quốc kẹp vào cạnh bên

 

Thành do lịch sử tênh hênh

Một lần lở bước để thành sẩy chân

“Căm thù giai cấp” tuyên truyền

Suốt non thế kỷ nhãn tiền nhuốm sâu

 

Dễ chi “hàn gắn” được đâu

Bởi coi dân tộc toàn hầu quý chi

Chỉ tin “ý hệ” lạ gì

Hay nhằm quyền lợi thành khi cũng buồn

 

Vậy đừng mong ước tầm ruồng

Dòng sông đã nhuộm dễ còn trắng sao

Hô hào kiểu chỉ bề ngoài

Gần ba thập kỷ có nào đổi thay

 

Sống chung với lũ hiện nay

Vì trời làm cả có vì mình đâu

Trách ai gieo thảy từ đầu

“Hận thù dân tộc” lý do vậy mà

 

Giải hòa có nghĩa thành tau

Tau đều làm chủ tụi mày đừng mơ

Quyền tau phải thảy sờ sờ

Đó là “hòa hợp” để chờ tụi bay

 

Thành ra thực tế quả hay

Người khôn im miệng người ngu um sùm

Còn đều chỉ hóa nói suông

Nói chơi sướng miệng hỏi còn ích chi

 

TRĂNG NGÀN

(01/5/20)

 

**

 

SỰ CHÍNH XÁC CỦA

KHOA HỌC TOÁN HỌC

 

Mạng nay có lắm điều vui

Bởi vì ai đó đăng điều sau đây

30 chia thảy làm tư

Thành ra chính xác 7,5 lạ gì

 

Phải chăng định mệnh khác chi

Có từ thuật số mãi thì tới nay

7,5 đâu có là hay

Bởi vì số lẻ lại thêm dưới 10

 

TẾU NGÀN

(01/5/20)

 

**

 

BỒ CÂU VÀ “ĐẾ QUỐC MỸ”

 

“Đế quốc Mỹ” thích bồ câu

Đó là bản chất của hầu ông Trump

Bởi vì hình ảnh còn toàn

Trump thuở trẻ tay cầm bồ câu

 

Thành ra nay ở Biển Đông

Khó trông được Mỹ đánh Tàu dễ chi

Trừ khi Trung Quốc ngu si

Dồn vào thế bí Hoa kỳ chơi luôn !

 

TIẾU NGÀN

(01/5/20)

 

**

 

GIÁO DỤC HAI MIỀN

 

Miền Nam bản chất Quốc gia

Khiến nền giáo dục thảy đều nhân văn

Không mưu dụ dỗ tuyên truyền

Mà nhằm chính xác thảy điều khách quan

 

Trong khi Miền Bắc “Mác Lê”

Duẩn, Đồng, Chinh, Giáp ê hề mị dân

Nhân danh “Đảng” thảy muôn phần

Để nhằm thao túng lợi quyền riêng tư

 

Ngày nay đã thấy nhứ nhừ

Dân ngu cả đám do vì bởi đâu

So thì giáo dục ai sâu

Ai toàn cạn xợt khác nào hoại dân

 

Đó là sự thật muôn phần

Sau này lịch sử phải cần xét ra

Đến nay không thấy quà là

Chỉ đều gian dối yêu gì nước non

 

NON NGÀN

(01/5/20)

 

**

 

PHẠM ĐƯỢC, MỘT

THẰNG KIỂU ĐẦU BÒ

 

Tưởng đâu mày nói điều gì

Cho hay ho thảy những người Quàng Nam

Ai nhè mầy nhét “Bác Hồ”

Chỗ nào “nhét” được chỉ làm khổ nhau

 

Hở là chưởi “tay sai”

Còn mày “chó ghẻ” ai thời nói đâu

Dân ngu bởi bị nhuộm vào

Ai người trách nhiệm đã làm dân ngu ?

 

Mày thằng loại dạng giáo viên

Ngũ Hành Sơn, Đà Nẳng, hóa chuyên nịnh thần

Mầy gian hay chỉ mày đần

Tư duy độc lập của mày nằm đâu ?

 

Đọc lên quá ngứa đít tàu

Bởi vì tau thảy là người Quảng Nam

Quảng Nam đều thảy cãi tràn

Đâu đồ chó dẻ kiểu toàn loại mi

 

TẾU NGÀN

(01/5/20)

 

**

 

ĐÃ TỪNG THẢY QUÊN

 

Chiến tranh tận diệt hai miền

Hòa bình trở lại đã từng toàn quên

Mơ ngày đất nước tiến lên

Quên đi quá khứ để đều thương nhau

 

Nhưng rồi đâu có mấy ngày

Mọi điều như cũ lại về như xưa

Khiến toàn cảm thấy não nề

Bây giờ nhớ lại đã ngoài 45 năm

 

30 ngày đó 75

Tưởng “quên quá khứ” để nhằm tương lai

Bỏ đi thù hận kéo dài

“Xóa bài làm lại” cũng nào khó chi

 

Nhưng rồi thực tế lâm li

Có đâu buông thả chút gì Việt Nam

“Mác Lê” quyết tới “Địa đàng”

“Trường Sơn cũng đốt” thôi còn nói sao

 

TẾU NGÀN

(30/4/20)

 

**

 

CON CHIM HÒA BÌNH

 

Đây con chim nhỏ bồ câu

Trái tim vàng thắm chứa đều bên trong

Nhìn về đất nước dịu dàng

Một thời chính chiến đã toàn đi qua

 

Sao giờ vẫn thấy xót xa

Ai nhân danh nó cả thời dài lâu

Đến nay cũng có khác nào

Bởi toàn tim đỏ cấy vào từ xưa

 

TẾU NGÀN

(01/5/20)

 

**

 

MẸ VÀ CON

 

Mẹ ngồi tưởng nhớ đến con

30 năm chiến trận có còn đứa mô

Trường Sơn hai đứa dưới mồ

Dòng sông Thạch Hãn đứa vùi cát sâu

 

Giờ đây mẹ quá già rồi

Da mồi tóc bạc mắt toàn hom hem

Chỉ ngồi mà nhớ đến con

Trai thời loạn lạc quả còn đứa mô

 

Dầu ai thảy nói lao xao

Mẹ đây thực chất sầu sao bạt ngàn

Sinh con đứt ruột đều toàn

Giờ đây thực chất mẹ càng cô đơn

 

Cần chi nói “mẹ Việt Nam”

Ai từng chia cắt non sông một thời

Ai từng cố thảy ráp vào

Nhưng toàn mục đích mẹ nào biết đâu

 

NGÀN SƯƠNG

(01/5/20)

 

**

 

SỰ COI THƯỜNG DÂN

 

Coi thường giả dối với dân

Vậy thì uy tín vạn lần còn đâu

Cả như giá trị có nào

Làm thành khốn nạn cuộc đời khác chi

 

DẶM NGÀN

(01/5/20)

 

**

 

LUẬT PHÁP MINH BẠCH

VÀ TƯỢNG THẦN CÔNG LÝ

 

Thần thì mới vượt trên người

Đó Thần Công lý ý đều thời xưa

Bởi người bản tính dây dưa

Tam quyền phân lập mới thành đề ra

 

Nhưng giờ quả cũng lạ đa

Quyền không phân lập tượng mà ích chi

Khiến cho ngờ nghệch khác gì

Thảy sai nguyên tắc khiến khi buồn cười

 

TẾU NGÀN

(30/4/20)

 

**

 

KẺ ĐẦN ĐỘN

 

Thời nào cũng có kẻ đần

Nhân danh này nọ bộ cần nói sao

Móng tay dài tốt thế nào

Để khoe “trí thức” chỉ là đồ ngu

 

Đời luôn có kẻ ruồi bu

Lúc nào cũng thế thiên thu dại khờ

Chỉ do nhận thức con người

Chỉ vì trí tuệ thảy toàn cùn xơ

 

TẾU NGÀN

(30/4/20)

 

**

 

MỘT THỜI LY LOẠN

 

Trăm người biết mấy người còn

Hay đà thảy xuống tuyền đài đến nay

Nhìn vào cảnh cũ ghê thay

Đồng bào di tản vào ngày bảy lăm

 

SƯƠNG NGÀN

(30/4/20)

 

**

 

HÃY NÊN THÔNG CẢM

 

Nguyễn Thị Bình, Dương Quỳnh Hoa

Thảy đều liễu yếu hay là đào tơ

Chuyện về chính trị đâu ngờ

Giữa thời loạn tiễn lơ mơ dễ gì

 

Thành nên thôi hãy quên đi

Sau này lịch sử định gì sẽ hay

Vai trò thảy chỉ thiên lôi

Hay nhằm múa gậy vườn hoang khác nào

 

TẾU NGÀN

(30/4/20)

 

**

 

TỪ TRẦN TRỌNG KIM

QUA ĐẾN VIỆT MINH

 

Trước tiên Nhật đã đầu hàng

Hết còn kỳ cượng chiếm toàn nước ta

Trần Trọng Kim được mời ra

Để Vua Bảo Đại giao cho quốc quyền

 

Trở thành Thủ tướng đầu tiên

Nước nhà độc lập kỷ nguyên ban đầu

Song Việt Minh lại nhảy vào

Cốt làm cộng sản nên hầu lật đi

 

Phao vu tiếng xấu lạ gì

Thảy đều tiêu cực chịu chi nổi nào

Dấy lên cách mạng ào ào

Kiểu Nga Sô viết áo bào lột đi

 

Buộc Vua Bảo Đại thoái vì

“Làm dân độc lập còn gì vui hơn”

Khiến thành “Cố Vấn Cụ Hồ”

Để nhằm chờ dịp chạy nhào Hông Kông

 

Từ đây Bảo Đại đổi tông

Trở thành Quốc trưởng đều không khác gì

Xảy ra cuộc chiến li bì

Chiến tranh Quốc Cộng còn gì nữa sao

 

Hẳn nhiên Pháp lại nhảy vào

Đến sau thêm Mỹ có nào lạ đâu

Bởi thành thế giới hai phe

Cộng và Tư bản ai dè trước sau

 

Đến Ngô Đình Diệm quả nào

Nhờ vào Mỹ lập Việt Nam Cộng hòa

Hất liền Bảo Đại văng ra

Cho vì thân Pháp chỉ là thế thôi

 

Chiến tranh Nam Bắc lan rồi

Ông Hồ dẫu chết vẫn còn hồi sau

Duẩn, Đồng, Chính, giáp tiếp ngay

Đến giờ quyết định vào ngày bảy lăm

 

Miền Nam phải đã thua toàn

Chỉ còn Miền Bắc tiến vào mình ên

Ngày 30 đó bảy lăm

Để thành duy nhất một bên tới giờ

 

Bốn lăm năm thảy qua rồi

“Thiên đường cộng sản” cũng nào có đâu

Mệnh danh “giải phóng” Miền Nam

Mệnh danh “đánh Pháp” buổi đầu cũng vui

 

Ngày nay mọi sự đã rồi

Đã toàn lớp mới thế vào lớp xưa

Thật ra họ biết thảy thừa

Vẫn hoài tiếp nối dẫu đều vô can

 

Khác chi miếng bột dậy toàn

Xi măng đông cứng khó càng đập ra

Khác chi lịch sử đều là

Ban đầu quyết định sau đành phải theo

 

Trừ khi dân tộc không lèo

Có người tài cán hiểm nghèo vượt qua

Tạo thành sức mạnh bao la

Đổi thay đất nước như là Quang Trung

 

Còn không đều thảy não nùng

Vẫn hoài quán tính khó điều đổi thay

Khác đâu vận mệnh tùy trời

Cả như đất nước cũng nào lạ chi

 

TẾU NGÀN

(30/4/20)

 

**

 

LÀM SAO BỎ ĐI

 

Làm sao lại thảy bỏ đi

Còn gì Các Mác còn gì Lênin

Còn gì nữa cả Bác Hồ

Để dân nó thảy ào ào tự do

 

Ngày 30 nghĩ mọi trò

Làm sao hâm nóng để cho lâu dài

Không thì nó nguội mất rồi

Nguội lâu quá lắm lại thành toàn thiu

 

TẾU NGÀN

(30/4/20)

 

**

 

CHỈ DO

 

Chỉ do ông Mác mà thôi

“Đấu tranh giai cấp” quả nào khác chi

Cần đều quét tụi nó đi

Sau khi thống nhất tiến lên “đại đồng”

 

Đông phương quyết phải “màu hồng”

Liên Xô vĩ đại ta trông thảy vào

“Đánh cho Mỹ cút Ngụy nhào

Bắc Nam sum hợp lẽ nào vui hơn”

 

TẾU NGÀN

(30/4/20)

 

**

 

TỘI MÀ

 

Tội mà đừng có cợt cười

Khí đang ngùn ngụt bốc lên ngợp trời

Chừng nào nó lắn xuống rồi

Cởi ra tất cả khác sao ở truồng

 

TẾU NGÀN

(30/4/20)

 

**

 

ĐỪNG NÊU CHỮ NẾU

 

Đừng nêu chữ nếu ra đây

Bởi nhằm “ý hệ” có đâu lạ gì

Quốc gia dân tộc kể chi

“Thiên đường cộng sản” quả thì mới hay

 

Bốn lăm năm chỉ một ngày

Độc quyền “cầm lái” đến nay vẫn cừ

Liên Xô thảy đã chìm xuồng

“Thiên đường cộng sản” ắt còn mình ta

 

TẾU NGÀN

(30/4/20)

 

**

 

LS. LÊ CÔNG ĐỊNH

 

Ừ Lê Công Định đúng rồi

Thuở xưa huynh phụ cũng nằm trong đây

Bây giờ thức tỉnh mới hay

Đã thành lột xác mấy ai không gờm

 

TẾU NGÀN

(30/4/20)

 

**

 

XÉT XỬ VÀ CÔNG LÝ

 

Con người xét xử con người

Tinh thần Công lý phải đều đề cao

Phải dùng lý trí tự do

Tinh thần độc lập chẳng cho buộc ràng

 

Còn mà tuân thảy Đảng Đoàn

Tuân đều Ý hệ phải càng nên xem

Xưa vua Quân chủ mình ên

Công minh vẫn tốt bộ cần nói sao

 

Nên dùng biểu tượng thế nào

Lý Thái Tông cũng được có đâu loại trừ

Miễn là lòng thảy không hư

Cầm cân nẩy mực có gì trái đâu

 

“Luật sư” kiểu loại con hầu

Ngoác mồm phản đối khác sao buồn cười

Đều thuần não trạng bức người

Tự cho Chân lý phải nằm “Phe ta”

 

TẾU NGÀN

(30/4/20)

 

**

 

HỞ RA

 

Hở ra là nhét “Cụ Hồ”

Nghe liền phát chán còn nào muốn xem

Đó là chuyện Nguyễn Đình Bin

Đã từng đi dụ cái tên Cao Kỳ

 

Dù nguyên Thứ trưởng lạ gì

Tinh thần tà lọt thảy khi buồn cười

Bởi giờ cả Nguyễn Cao Kỳ

Cũng nằm dưới lỗ có gì mà ca

 

TẾU NGÀN

(30/4/20)

 

**

 

XẺ DỌC TRƯỜNG SƠN

 

“Xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước

Mà lòng phơi phới dậy non sông”

Khác gì Duẩn, Giáp, Chinh, Đồng

Tạo ra Tố Hữu tuyệt trần làm sao

 

Bốn ông đều “cộng sản” nòi

Học trò của “Bác” nên hoài khác đâu

Quyết tâm “giải phóng” Miền Nam

“Thiên đường Cộng sản” sẽ làm từ đây

 

Có điều dân đã thấy ngay

Vượt biên lủ khủ đến ba triệu người

Dân “ngu” vì chỉ đồng bào

Còn toàn “ưu việt” phải đều trên thôi

 

Nên giờ ngó lại thiệt hư

Liên Xô sụp đổ quả như nhãn tiền

Đông Âu, Đông Đức mọi miền

“Cái nôi” của Mác phải đành chao theo

 

TẾU NGÀN

(30/4/20)

 

**

 

NGỌC NGÀ

 

Trong như ngọc trắng như ngà

Rành rành đúc sẳn một tòa thiên nhiên

Thành Trời duy nhất mới thiêng

Nguyễn Du cảm nhận được Trời quả ghê

 

TIẾU NGÀN

(30/4/20)

 

**

 

HÌNH THỨC VÀ NỘI DUNG

 

Cái hình thức thảy bề ngoài

Còn trong chủ yếu chính là nội dung

Bề ngoài “họp nhất” đúng không

Nhưng trong “thống nhất” có đâu lòng người

 

Nên cần thực tế nhìn vào

Có sao nói đấy mới người hiền lương

Còn mà sáo ngữ mọi đường

Lời không thực chất cũng toàn ích chi

 

TẾU NGÀN

(30/4/20)

 

**

 

MỘT ĐỜI

 

Một đời sự nghiệp đổ vào

Bảy lăm chạy loạn có nào còn đâu

Biết bao công sức mồ hôi

Đoạn đường Phú Bổn nhìn vào thấy ngay

 

Đúng là dân chúng tội thay

Cả toàn dân tộc khác nào nữa sao

Đây ngày 18/3

Để nay nhìn lại thảy hoài éo le

 

TẾU NGÀN

(30/4/20)

 

**

 

CÔNG LÝ VÀ CHÍNH TRỊ

 

Công tâm giá trị muôn đời

Còn như Công lý vượt ngoài địa phương

Trong khi chính trị mọi đường

Chỉ đều giai đoạn xong rồi khác đi

 

Nên chi “cán bộ” lạ gì

Dẫu là Tòa án cũng thì vậy thôi

Có đâu vĩnh cữu trên đời

Tôn thành vĩnh cửu hóa toàn tào lao

 

TẾU NGÀN

(30/4/20)

 

**

 

MẤY THẰNG ĐIẾU ĐÓM

 

Mấy thằng điếu đóm lạ kỳ

Thằng Nguyễn Ngọc Lập còn gì nữa sao

Nguyễn Mạnh Cường cũng thế nào

Nguyễn Phương Hùng nữa kiểu toàn lưu manh

 

Giờ thêm thằng Hoàng Duy Hùng

Khua môi múa mép cốt nhằm gạt ai

Chỉ đồ hạ đẳng không sai

Đâu còn đứng đắn giống người hiền lương

 

TẾU NGÀN

(30/4/20)

 

**

 

THẰNG LƯU MANH HẠ CẤP,

LS Ở MỸ, HOÀNG DUY HÙNG

 

Thấy Hùng Youtube lần đầu

Bị thằng này gạt tưởng ngầu khác chi

Nhưng rồi xem lại xem đi

Hiểu thằng hạ cấp lạ gì lưu manh

 

Đều toàn miệng lưỡi lanh chanh

Treo dê bán chó quả thành khác đâu

Một thằng kiểu dạng cò mồi

Phỉnh lừa dư luận còn nào ra chi

 

Một thằng đầu óc cu li

Cũng xưng bên Mỹ nó thì “Luật sư”

Nghe theo danh chức tưởng cừ

Té ra thảy dỏm bây giờ lòi ra

 

Nên nhiều khi nghĩ xót xa

Kiểu thằng “trí thức” khác nào tầm vơ

Rặt toàn nhân cách vật vờ

Kiểu đầy điếu đóm tay mơ lạ gì

 

TẾU NGÀN

(30/4/20)

 

**

 

NÓI VỀ PHÚC VÀ PHẦN

 

Con người có phước có phần

Thảy đều nhận rõ trong vòng trăm năm

Nhất là ai đã vượt biên

Trao đều số mệnh cho toàn biển khơi

 

Qua bao sóng dập gió dồi

Rồi ai tới bến ai lòng biển sâu

Thành ra phúc phận khác đâu

Phải chăng ác báo hay do lòng lành

 

Biết đâu nhân quả đều thành

Nên đời dễ mấy ai nào chủ quan

Cha ông ta nói thảy toàn

Đời con khát nước đời cha làm gì

 

Nên cần luôn phải nghĩ suy

Đừng hoài “duy vật” đừng toàn ác tâm

Ông Trời đều rất cân phân

Trừ khi nhiều việc khiến thành ra quên

 

Tức dù chân lý mông mênh

Nhưng đều nhắm mắt cũng toàn thấy đâu

Tin bừa theo Mác tưởng cao

Chỉ tay cà chớn có nào ra chi

 

Vượt biên khối kẻ ra đi

Nghĩ đời với “nó” biết ngày nào khôn

Thà liều thử thách sống còn

Tìm đời nhân bản mới toàn hơn xa

 

TẾU NGÀN

(30/4/20)

 

**

 

“GIẢI PHÓNG” LOÀI NGƯỜI

 

Bảy lăm “Giải phóng” về rồi

Cớ sao lũ lượt triệu người ra đi

Chết bờ chết bụi lạ gì

Chết toàn oan ức dưới lòng biển sâu

 

Biển đều xa tít tận đâu

Có nào phải biển quê hương nơi mình

Dưới mồ nay đã lạnh tanh

Kiểu mồ tập thể đâu nào khói hương

 

Vậy đây ai lỗi mọi đường

Lỗi người “giải phóng” hay phường chạy đi

Bốn lăm một bận khác chi

Năm tư tái diễn càng khi buồn cười

 

Bảy lăm cao thảy hơn nhiều

Có trên ba triệu những người vượt biên

Ra đi bằng đủ loại thuyền

Ra đi bằng mọi mảng bè lênh đênh

 

Người còn được sống chỉ hên

Nhưng bao người khác chìm vào biển sâu

Hay nơi bụng cá lâu rồi

Để mồ tập thể chôn đều da xương

 

Khác đâu do Mác mọi đường

“Loài người giải phóng” nói nói toàn kiểu chi

“Giải” sao người thảy ra đi

“Phóng” thành ao ước cả khi cột đèn

 

TẾU NGÀN

(30/4/20)

 

**

 

LÀM QUAN

 

Làm quan thời trước thời nay

Khác nào nhằm đạp nhằm ngồi trên dân

Để nhằm đục khoét muôn phần

Để nhằm rĩa rói cho mình lợi thôi

 

Dẫu khoe “cách mạng” hiện giờ

Hay là phong kiến như toàn khi xưa

Nhân dân đều biết thảy thừa

Cướp đêm là giặc cướp ngày là quan

 

TẾU NGÀN

(30/4/20)

 

**

 

DÒNG SÔNG NHUỘM ĐỎ

 

Dòng sông đã nhuộm đỏ rồi

Dẫu bao giọt nước cũng thì vậy thôi

Khác nào một Nguyễn Quang A

Mạc Vân Trang nữa cũng ra nỗi gì

 

Hay Nguyễn Sĩ Dũng … khác chi

Dễ nào màu ấy được toàn gở ra

Thành nên cứ thế mà trôi

Hai bên cây cỏ cũng đều đỏ theo

 

Đừng cho đất nước là lèo

Hãy cho dân tộc thảy đều vinh quang

Việt Nam xưa khác rõ ràng

Sau thời Quốc tế hóa thành thế thôi

 

Qua Đông Âu học khác sao

Qua Liên Xô luyện có nào lạ chi

Hùng Vương dẫu thảy cười khì

Trăm năm đành chịu nói chi nữa nào

 

TIẾU NGÀN

(30/4/20)

 

**

 

HỢP NHẤT VÀ THỐNG NHẤT

 

Ổ mì đem cắt đôi ra

Rồi nhằm chắp lại cũng là thế thôi

Vậy đây “hợp nhất” trên đời

Hay là “thống nhất” cái nào đúng hơn

 

Mấy ai chẳng biết rõ ràng

Điều gì sự thật giống đâu bánh mì

Lòng người cũng có khác chi

Chính điều tự nguyện mới thì toàn hay

 

Còn mà cốt chỉ có độc tài

Cắt ra chắp lại vẫn mình mà thôi

Dân đều thấy đó cười rồi

Nhưng đâu dám nói khiến thành tiếu lâm

 

Việt Nam nước Đức đôi nơi

“Cái nôi ông Mác” hợp vào quả hay

Đức thì loại ổng ra ngay

Việt Nam “thống nhất” để tày theo luôn

 

Nói ra thiên hạ đừng buồn

Đừng cho “phản động” lối mòn thiên thu

Ngày xưa về tự Liên Xô

“Bác” nhằm cứu nước có nào khác đâu

 

Duẩn, Chinh, Đồng, Giáp trước sau

Thọ, Bình cũng vậy đều hầu phải đi

Bắc Nam chiến trận ly kỳ

Để rồi “Thống nhất” còn gì nói sao

 

TẾU NGÀN

(30/4/20)

 

**

 

DÂN VẬN NHẬN LỖI

 

Làm sai nhận lỗi cũng vui

Trước khi nhận lỗi có nào sai đâu

Ngày xưa “Bác” nhận lỗi rồi

Bây giờ Thành ủy Hà Thành khác sao

 

Nhận rồi cũng vậy trước sau

Nhận hoài nhận mãi vẫn đường ta đi

Cổ xe đã thắng còn gì

Chừng nào ngựa khuỵu xe tàn mới thôi

 

TẾU NGÀN

(30/4/20)

 

**

 

CÁI NGU CỦA TÊN

“TS” NGUYỄN SĨ DŨNG

 

Tên này ngu nhất trên đời

Luật nay lấy để bình vào luật xưa

Chê “Vua” phong kiến bứa bừa

Nay Vua “tập thể” dám nào chê không ?

 

Văn Cường thêm nữa thằng ngông

Khác nào chỉ kiểu “luật sư” ba xàm

Hai thằng phủ nhận rõ ràng

Lý Thái Tông một vị vua hiền nước ta

 

Thảy đồ bợ đỡ ta bà

Rao rao “công lý” chỉ nhằm ngu si

Còn nào ngay thẳng con người

Chỉ đều sản phẩm của toàn ngu dân

 

Thành nên đau xót mọi phần

Đâu còn trí thức của ngày hôm nay

Chỉ đều một bọn cùi đày

Nói điều hại nước quý nào nữa đâu

 

TRĂNG NGÀN

(30/4/20)

 

**

 

“ĐIỆP VIÊN” PHẠM XUÂN ẨN

 

Con người đáng nói nhất đời

Trong thời chiến trận của toàn Miền Nam

Phạm Xuân Ẩn nay rõ ràng

Là con chốt ẩn được toàn vinh danh

 

Ca thành “điệp vận” tuyệt luân

Như người “yêu nước” thảy trong tuyệt vời

Khác nào cái ngố toàn phơi

Ẩn làm “cộng sản” nghĩ là “yêu dân”

 

Liên Xô giờ xóa muôn phần

Mác thành sai bét Ẩn nào hiểu chi

Diệp viên mời mịt khác gì

Tay sai hạng béc nhằm đào moi tin

 

Bảy lăm khiến thoáng nét buồn

Vợ con di tản chỉ còn mình ên

Saigon ở với mẹ già

Phải ra “trình diện” xót xa vô cùng

 

Vô danh tiểu tốt ai nhìn

Tự khai “nhà báo” ruột rè thương thay

May mà thầy chú trên cao

Lần dây “tuyên bố” mới vào hạng sang

 

Bây giờ sự thật rõ ràng

Làm nơi tưởng ngã kiểu toàn tép riu

“Anh hùng” khó thảy mọi điều

Làm sai nhận thức chỉ đều tiếu lâm

 

TẾU NGÀN

(30/4/20)

 

**

 

TRẠI SÚC VẬT

 

Hình ảnh Triều Tiên trên báo chí

Khác nào trại súc vật đó sao

Con người đâu phải con người nữa

Súc vật ngợi ca “lãnh tụ” cao

 

Thật là nhục nhã thằng “lãnh dạo”

Cháu đang làm vua tiếp Cho, Ông

Chỗ nào cũng tượng, ảnh “lãnh tụ”

Quả nhục con người trên thế gian

 

TIẾU NGÀN

(30/4/20)

 

**

 

DÂN NGU

 

Dân ngu thì nước hết rồi

Đầu đều bã đậu thôi nào ích chi

Chỉ toàn não trạng cu li

Khó còn suy nghĩ chút gì tự do

 

TẾU NGÀN

(30/4/20)

 

**

 

CON NGƯỜI VÀ CUỘC ĐỜI

 

Con người lừa lọc lẫn nhau

Đó đều những chuyện xưa nay trong đời

Hoặc lừa nhỏ hoặc lừa to

Nhỏ thì người ghét to thì người kinh

 

Ai không đập muỗi cắn mình

Ai không sợ hãi cọp rình nơi truông

Có gì đâu dể mà buồn

Kiểu như cô Nhíp Saigon năm xưa

 

Tai bèo mũ đội lạ chưa

Ngồi tăng cô dẫn đường vô Saigon

Bảy lăm “giải phóng” um sùm

Để sau cô lại Hoa kỳ chạy sang

 

Trước cho thằng Mỹ hung hăng

Giờ đây cô đã thành dân nó rồi

Đánh cho Mỹ cút Ngụy nhào

Cốt nay qua Mỹ ào ào thêm vui

 

Đánh hầu đến cái lai quần

Học trò phải học trong trường có sao

Người xưa vốn đã nói rồi

Thua thì là giặc được thì làm vua

 

Nên chi chính trị đừng đùa

Cứ hoài mửng ấy trong đời khác đâu

Lê Văn Tám đã biết rồi

Nên thành Út Tịch cũng nào khác chi

 

Đời mà luôn chỉ thị phi

Kết nhau diễn kịch có gì khác đâu

Ở bầu ngắn ở ống dài

Hễ dùi đánh đục đục thì đánh sang

 

Độc tài hỏi có lạ răng

Đều là hệ thống ai toàn tránh đâu

Nạn nhân nối tiếp khác nào

Biết ai duyên cớ gây thành đầu tiên

 

Chẳng qua như đám bìm bìm

Nó kêu bìm bịp suốt đời vậy thôi

Tùy theo con nước nổi trôi

Nghe hoài phát chán ai còn thèm nghe

 

TẾU NGÀN

(30/4/20)

 

**

 

NHÀ NƯỚC VÀ GIAI CẤP NHƯ

THỰC THỂ TRONG CÁC XÃ HỘI

 

Thật ra nhà nước cơ quan

Để nhằm quản lý việc toàn của dân

Tức là nhà nước dân bầu

Có đâu rơi xuống từ Trời được sao

 

Còn như “đảng phái” thế nào

Chỉ là tập hợp nhiều người khác nhau

Để mong giúp chuyện tuyển bầu

Hợp cùng mục đích muốn theo của mình

 

Dĩ nhiên giai cấp “nông dân”

Cả “công nhân” nữa mọi phần căn cơ

Bởi làm thực phẩm cho đời

Bởi làm công cụ mọi người cần luôn

 

Thành nên nhà nước đẹp toàn

Phải nhằm giúp đỡ những giai tầng này

Tạo cho xã hội điều hòa

Công bằng bác ái mới là nhân văn

 

Trong khi Các Mác ngu hằng

Chỉ vì mê tín vào thầy Hegel

Lấy điều “biện chứng” làm nền

“Đấu tranh giai cấp” để lên “địa đàng”

 

Khác nào quan điểm hoang đường

Bởi vì “biện chứng” có dường đúng chi

Kiểu như quan điểm ngu si

Lấy đâu khoa học để toàn chứng minh

 

Chỉ đều ức đoán tự mình

Tin là “đối kháng” triệt tiêu nhau toàn

Biến thành “sứ mạng công nhân”

Làm cho “tư sản” tự chôn một ngày

 

Tạo nên “Vô sản” lên đài

Tiến hành “cộng sản” để hoài muôn năm

“Làm theo sức hưởng theo cầu”

Cái ngu của Mác có nào lạ chi

 

Tuyên truyền bởi thảy ly bì

Liên Xô cố dựng vẫn thì phải tiêu

Bởi sai quy luật quá nhiều

Tức sai khoa học lấy chi mà bền

 

Trên trăm triệu mạng tiêu dên

Khắp nơi thế giới thật càng éo le

Tội này do Mác hoa hòe

Thảy dùng ngụy biện nói điều vu vơ

 

Làm cho nhân loại dại khờ

Một thời mụ mẩm tin vào cũng hay

Chưa hề từng có xưa nay

Kiểu như thuyết Mác ai ngờ vậy sao

 

Đâu cần khoa học thế nào

Phớt lờ triết học vì ham nói bừa

Hại cho nhân loại lạ chưa

“Độc tài vô sản” chỉ lừa lẫn nhau

 

Cho rằng “Đảng” phải đứng đầu

Đảng là “sứ mạng” của người công nhân

Thật toàn mê tín dị đoan

“Thế thiên hành đạo” kiểu toàn tự xưng

 

Siêu hình thảy quả tưng bừng

Biến thành tôn giáo quả nào lạ chi

Mác thành “Giáo chủ” còn gì

Làm dân mê tín rõ thì khác đâu

 

Khác chi tội Mác tày trời

Còn người “cộng sản” chỉ là nạn nhân

Hoặc nhằm “cơ hội” mọi phần

Hoặc đâu hiểu Mác có nào chút chi

 

Mà tin bởi chỉ Liên Xô

Tuyên truyền đào tạo đưa vào mọi nơi

Lênin thành đấng Chúa trời

Thực hành thuyết Mác khác gì Chúa Con

 

Làm thành “nhà nước thần quyền”

Trá hình “duy vật” huyên thiên lạ kỳ

Hóa ra thuyết Mác khác chi

Treo dê bán chó ai thì không hay

 

Nói đường làm ngõ xưa nay

Toàn hô dân chủ thấy ngay độc tài

Hô nhằm “giải phóng” loài người

Thật thì nô lệ cuộc đời khác sao

 

“Địa đàng” dễ có chi hầu

“Bầy đàn” cả thảy còn đâu con người

Mác thành phản động tuyệt vời

Kiểu anh làm xiếc trên đời quả hay

 

Dùng khăn cột hóa “bồ câu”

“Hòa bình thế giới” xưa nay rõ toàn

Kiểu như Trung Cộng hiên ngang

Biển Đông muốn chiếm khiến càng lòi ra

 

TẾU NGÀN

(29/4/20)

 

**

 

SỰ KHÁC NHAU GIỮA NỘI CHIẾN

NAM BẮC MỸ XƯA VÀ NỘI CHIẾN

NAM BẮC VIỆT NAM VỪA QUA

 

Nam Bắc mỹ chỉ thuần là nội chiến

Bởi chỉ nhằm vào giải phóng da đen

Lòng nhân đạo khởi lên do miền Bắc

Còn miền Nam vì quyền lợi chống toàn

 

Đó lý do mà xảy ra nội chiến

Abrahm Lincoln thực sự vị anh hùng

Vì tình người mà phải cần chinh chiến

Để quốc gia đi đến chỗ vinh quang

 

Không căm thù giữa nhau vì ý thức

Chẳng liên quan đến vũ khí bên ngoài

Không học thuyết mà chỉ nhằm lý trí

Tình nhân văn được quyết đặt lên cao

 

Không tuyên truyền mà dựa trên thực tế

Không mưu riêng mà vì lợi đồng bào

Không tham vọng nhưng chỉ vì nhân đạo

Không ồn ào không tìm cách mị dân

 

Không nhân danh cần nại gì duyên cớ

Lòng thẳng băng đâu một chút hanh hao

Vì đất nước không phải vì “giai cấp”

Chỉ Quốc gia không Quốc tế lao xao

 

Nên cuộc chiến khi đã giành thắng lợi

Đều anh em đều tình nghĩa đồng bào

Dẹp thù hận mà mặt mừng tay bắt

Vì tương lai cùng hàn gắn thương đau

 

Song cuộc chiến Việt Nam hoàn toàn khác

Nó lồng trong cuộc chiến chống Thực dân

Nhân danh đó để cốt làm Ý hệ

Đến từ Nga nhằm xây dựng “Địa đàng”

 

Quả thắng Pháp còn tiếp nhau đánh Mỹ

Đánh tứ tung toàn lãnh thổ Miền Nam

Dầu đây thảy nền Cộng hòa đã lập

Cốt để hầu cộng sản hóa giang san

 

Mà cơ bản là “đấu tranh giai cấp”

Theo Mác Lê theo sách lược Nga toàn

Theo Trung Quốc như cùng dòng Ý hệ

Để nhân danh nhằm “giải phóng Miền Nam”

 

Thực chất vậy nên sau khi chiến thắng

Đã làm ngay cuộc “cải tạo” hoàn toàn

Xem Miền Nam như “kẻ thù giai cấp”

Bắt tù đày ra Bắc quả không oan

 

Cũng bởi vậy gây ba lần vượt tuyến

Lần đầu tiên là vào lúc Bốn lăm

Lần thứ hai Năm tư nào có khác

Lần cuối cùng Bảy lăm thảy vượt biên

 

Đó sự thật nhưng ai nào dám nói

Bởi bị ngăn bởi biện pháp tuyên truyền

Sự bị chụp bị quy thành “phản động”

Bị quy vô chỉ quan điểm “ngụy quyền”

 

Nên do vậy tuy dạng ngoài nội chiến

Nhưng thật ra toàn “ý hệ” bên trong

Dầu chiến thắng mấy chục năm sau đó

Có đâu nào hàn gắn được quốc gia

 

Bởi lòng người vẫn luôn hoài ly tán

Không chỉ vì do hậu quả can qua

Mà chính bởi vì tâm tư ý thức

Thảy do đều bởi “Ý hệ” làm ra

 

Nhưng thuyết Mác ví thảy như toàn đúng

Đáng hi sinh đều mọi sự ta bà

Chỉ khổ nổi nó có đâu là đúng

Bởi chỉ đều Mác ngụy biện ba hoa

 

Nên hậu quả thật vô cùng tai hại

Bao hy sinh mất mát chỉ trôi qua

Bởi cuối cùng Liên Xô đành sụp đổ

Kết cục đều cũng quay lại như xưa

 

Để “đổi mới” thật quay về “Tư bản”

Điều hiển nhiên lại “tư sản” bên trong

Trong khi Mác ngay từ đầu quyết chắc

Phải cần lên thảy “Vô sản toàn cầu”

 

Cái sai trật là bởi về “nguyên lý”

Mác hầu như “quay ngược” lại con tàu

Tàu tiến hóa của thảy toàn nhân loại

Từng quốc gia, thế giới có riêng đâu

 

Nói tóm lại vì bốn ông “cộng sản”

Đồng, Duẩn, Chinh, Giáp thảy nối “Bác Hồ”

Dùng kế sách của thảy phe Quốc tế

Gây một thời dân tộc phải lao đao

 

Nay “đổi mới” mà vẫn còn chưa đổi

Vẫn làm dân sợ hãi bởi độc tài

Dầu ngoài miệng nói “triệu lần dân chủ”

Toàn “do dân, bởi mục đích vì dân”

 

Khiến hàn gắn dĩ nhiên là rất khó

Chỉ trừ khi “ý hệ” được bỏ ra

Để thành thật hai bên cùng hòa giải

Cùng kết liên trong tình cảm đồng bào

 

Điều ấy phải do tâm hồn là tính

Và cũng khi trí tuệ được đơm hoa

Không đắm đuối chỉ tin theo mù quáng

Mà còn duy lòng yêu nước chan hòa

 

NON NGÀN

(29/4/20)

 

**

 

ĐIỀU KHỐN NẠN NHẤT

NƠI XÃ HỘI CON NGƯỜI

 

Con người sinh vật tự nhiên

Tuy không nanh vuốt nhãn tiền hiểm nguy

Đó vì miệng lưỡi lạ gì

Đó là ngôn ngữ dùng khi hại người

 

Vật dầu nanh vuột rạc rời

Người thành tổ chức mới toàn hiệu năng

Độc tài càng khiến hại hơn

Biến thành tảng đá ai mơn được nào

 

Chỉ cần chút lệnh trên cao

Đàn bầy ở dưới ào ào tuân ngay

Đua nhau răm rắp chóng chày

Cốt toàn bảo đảm lợi riêng cho mình

 

Thành ra nhân loại thật tình

Đã thành nguy hiểm cho mình lạ chi

Tự do đâu thảy còn gì

Khiến đều dân chủ phải thành mất tăm

 

Chỉ do Các Mác vì hâm

“Độc tài vô sản” ngày xưa hô toàn

Ngây thơ nên khiến vội vàng

Hay vì độc ác hại cho loài người

 

Nhân quyền như vậy còn nào

Mác thành tội ác loài người muôn năm

Khác chi lịch sử oái oăm

Ác tăng lại mặc ngoài toàn cà sa

 

Nay cần sự thật đưa ra

Để loài người hết sa đà cuồng mê

Trăm năm quả đã não nề

Liên Xô sụp đổ chỉ điều tự nhiên

 

Tưởng làm cách mạng thần tiên

Ai ngờ cách mạng triền miên trật đường

Khiến thành phản lại nhân quyền

Khiến đều trái luật khách quan khác nào

 

Bởi do thuyết Mác tầm phào

Dùng toàn ngụy biện chọc vào người nghe

Luận toàn xuyên tạc ai dè

Biến thành phản động tưởng là tiến lên

 

Đó đều tội Mác trước tiên

Những người cộng sản nhãn tiền nạn nhân

Bởi vì lý giải cân phân

Đời luôn phân hạng ra bao dạng người

 

Kẻ thì ngay thẳng tuyệt vời

Kẻ thì dối trá vốn hầu tự nhiên

Kẻ thì dễ lậm tuyên truyền

Kẻ thì chín chắn khó hòng chuyển lay

 

Thành ra việc đó khác sao

Con người làm hại trước sau con người

Dựa vào lợi khí tuyên truyền

Để toàn dối gạt mọi người lầm nghe

 

Trong khi người chỉ tự hào

Khi nào thẳng thắn bụng đều hồn nhiên

Luôn đều ngôn ngữ khách quan

Không hề dối trá gạt tràn người nghe

 

NGÀN KHƠI

(29/4/20)

 

**

 

TỪ LIÊN XÔ CŨ ĐẾN VIỆT NAM

 

Nước Nga cách mạng tháng mười

Chuyển về tháng tám trở thành Việt Nam

Dẫu ngoài đánh Pháp thảy toàn

Nhưng trong thực chất nhắm đều theo Nga

 

Tấm lòng yêu nước Bác Hồ

Nay hai ý nghĩa phải cần nên xem

Bác tin vào Mác Lênin

Ngây thơ của Bác hay vin vào toàn

 

Một là vì nước vỉ dân

Hai là tham vọng cá nhân khác nào

Các ông Đồng, Giáp, Duẩn, Chinh

Học trò của Bác thôi còn nói chi

 

Anh hùng hảo hán nỗi gì

Bởi tôn thảy Bác đều như ông thầy

Liên Xô Trung Quốc dựa vào

Để nhằm đánh Pháp tự mình nào đâu

 

Chẳng qua ý hệ đã cài

Trở thành Quốc tế chiến hào bao năm

Dân đều bị dạy thù căm

Thực dân đế quốc có nào khác chi

 

Có ai trí thức chút gì

Bởi vì Lê Mác thảy đều loại ra

“Niềm tin” mới thảy thế vào

Ngàn năm văn hiến lại thành ngu dân

 

Ngày nay thực tế mọi phần

Liên Xô tan rã còn nào Đông Âu

Thành ra nghĩ lại trước sau

Nước mình quả thảy cũng là nạn nhân

 

Chỉ đều do Mác mọi phần

Nếu như thuyết đúng thì cần nói chi

Đằng này nó chỉ đen sì

“Đấu tranh giai cấp” quả thì đúng mô

 

Do đều mê tín ào ào

Vào toàn “biện chứng” của thầy Hegel

Khiến thành lý luận trật chìa

Phỉnh toàn nhân loại chẳng ngoài trăm năm

 

Khiến thành lịch sử oái oăm

Ngày nay lớp mới phải cần nhận ra

Quên đi quá khứ mù lòa

Để cùng xây dựng nước nhà tiến lên

 

Dùng toàn khoa học làm nền

Dùng toàn thực tế để làm khách quan

Dùng toàn kỹ thuật hiên ngang

Bỏ đi “ý hệ” chỉ toàn bá vơ

 

Ngàn năm lịch sử đến giờ

Việt Nam dân tộc có nào thua ai

Đã từng văn hiến ngàn đời

Nguyên Mông đánh thắng nước nào có không ?

 

ĐẠI NGÀN

(29/4/20)

 

**

 

BÀN LUẬN VÀ GIẢI QUYẾT

 

Chỉ ngồi bàn luận tới khuya

Dầu bao “Dự án” cũng thừa vậy thôi

Dù bao “Trang Web” vẫn tồi

Các ông “Tiến sĩ” thảy ngồi nói suông

 

Phải nên vào thẳng ngọn nguồn

Tàu đà xâm lược biển mình còn chi

Chuyện về lịch sử lạ gì

Giờ đây giải quyết mới đều cao hơn

 

Cần phân tích mọi nguồn cơn

Giờ đây mạnh yếu Biển Đông thế nào

Đâu là chính nghĩa ra sao

Đâu là giải pháp cùng vào bắt tay

 

Cần liên kết hay xuôi đây

Vì dân hay sợ giặc ngay từ đầu

Đừng hoài chỉ nói tào lao

Tìm ra giải pháp mới hầu đều hay

 

Kiện hay là đánh sao đây

Liên minh liên kết phải cần với ai

Hoặc nên chỉ đứng một mình

Cốt nhằm ngụy biện cho hùm nó xơi

 

Các ông “Tiến sĩ” trời ơi

Nào cần liên kết trước tiên giữa mình

Nhằm vì đất nước thật tình

Không toàn nói lống để hầu mị dân

 

BIỂN NGÀN

(29/4/20)

 

**

 

KIM JONG-UN

 

Người mà dân chẳng bầu ra

Cha truyền con nỗi thiết tha nỗi gì

Dẫu mà nay có chết đi

Dân Triều trong bụng khác đâu toàn mừng

 

Mặt ngoài giả khóc rưng rưng

Kiểu người sỉ nhục chưa từng có đâu

Đời Ông, Cha cũng khác nào

Bây giờ Ủn chết em thành vô thay

 

TẾU NGÀN

(29/4/20)

 

**

 

CHIẾN TRANH VÀ HÒA BÌNH

 

Chiến tranh để có hòa bình

Đó điều nhân loại làm từng xưa nay

Nhưng cần phân tích mới hay

Chiến tranh duyên cớ hòa bình để chi

 

Chớ hoài chỉ nói chai lỳ

Thảy theo công thức còn chi đàng hoàng

Ở đời cần phải khách quan

Phải đều sự thật mới toàn dân ưng

 

TẾU NGÀN

(29/4/20)

 

**

 

CHUNG QUANH VẤN ĐỀ

XÂY DỰNG TƯỢNG ĐÀI

 

Hai người tiêu biểu nước ta

Thời xưa đã rõ huống là thời nay

Lý Thái Tông bộ Hình Thư

Lê Thánh Tông Hồng Đức luật coi như rõ ràng

 

Ngày nay dựng tượng thảy toàn

Đều cùng hữu lý ai còn phân vân

Có điều phải nói mười phần

Đó người tạc tượng phải cần ra sao

 

Rồi thêm kinh phí thế nào

Trong ngoài ngân sách vẫn điều băn khoăn

Khi đang đất nước khó khăn

Tượng hoài nghìn tỷ quả hằng tiếu lâm

 

Thành nên đóng góp của dân

Mà nhằm tự nguyện dễ đong đếm toàn

Hay trong ngành cũng đâu oan

Nếu đều dân chủ tự do vẫn cừ

 

Không ai ép buộc người nào

Không ai dụ dẫn mới đều điều hay

Còn như mô típ xưa nay

Lắp thành công thức khác đâu đều hề

 

Trong khi Chân lý ở đời

Cũng là Công lý ai người không thông

Tự do Dân chủ phải toàn

Mới điều chân chính đời luôn vững hoài

 

NGÀN TRĂNG

(29/4/20)

 

**

 

THẦN CÔNG LÝ CỦA

NGÀY XƯA VÀ NGÀY NAY

 

Xưa kia chỉ biết thần quyền

Đó điều quá khứ mọi miền đều qua

Cả ngay đến mọi quốc gia

Thời kỳ mê muội chỉ là tự nhiên

 

Ngày nay khoa học mọi đường

Tinh thần dân chủ vốn thường phát huy

Nhưng thần Công lý lạ chi

Vẫn hoài gìn giữ có gì sai đâu

 

Tức nhiên văn hóa khác nhau

Tức nhiên lịch sử vẫn hầu tùy theo

Việt Nam ta cũng đâu lèo

So trên thế giới chỉ điều khách quan

 

Lê Thánh Tông thật rõ ràng

Ban ra Hồng Đức luật toàn nhân văn

Hay là chính Lý Thái Tông

Người đầu ra Bộ Luật Hình của ta

 

Nếu nay dựng tượng cũng là

Có gì không đúng để mà bằng khoăn

Có điều cần phải cân bằng

Cái gì vĩnh cửu với điều thời gian

 

Chẳng nên mọi cái vội vàng

Mà luôn chín chắn mới càng văn minh

Biết bao nhân vật của mình

Từ xa xưa đã thương dân tận tình

 

Đó là truyền thống nước mình

Không phân Nhà nước mới thành khách quan

Còn như chỉ một chiều toàn

Phân ra này nọ chỉ càng vô duyên

 

Ngày nay dù “Mác Lênin”

Không nên lấy đó mà vin thảy vào

Nước nhà kia mới tự hào

Con người phổ quát con người muôn năm

 

Con người vượt cả thời gian

Vượt lên ý hệ mới nên con người

Dựng xây tượng đã tuyệt vời

Nhưng mà tư tưởng con người cao hơn

 

Lý Thái Tông đấng minh quân

Dù thời quân chủ nhưng dân mến hoài

Ngày nay cần nhất trên đời

Lại là Dân chủ lại là Tự do

 

Mọi điều “Ý hệ” qua mau

Nhưng hoài Dân tộc mới luôn vững bền

Nhưng hoài Đất nước đặt trên

Mới hoài thống nhất thảy nơi lòng người

 

Thành nên tượng đặt khắp nơi

Tên đường cũng vậy phải nên chọn người

Ai đi theo chỉ giống nòi

Mới toàn giá trị dân hoài mến thương

 

NON NGÀN

(29/4/20)

 

**

 

PHONG KIẾN TRÁ HÌNH

 

Con vua rồi lại làm vua

Gọi là “cách mạng” để lừa thảy dân

Nhân danh chủ thuyết Mác Lê

Đưa dân vào rọ để cho lợi mình

 

Thật là một đám linh tinh

Ông truyền Cháu nối qua đời của Cha

Thảy đều miệng lưỡi ba hoa

Dân Triều ngu tối bời là dại thôi

 

DẶM NGÀN

(28/4/20)

 

**

 

THẢY TỤI NGU ĐẦN

 

Ai làm bây thảy ngu đần

Chưởi toàn Khổng tử rần rần vậy sao

Bởi toàn gián rẹp biết nào

Loài người những cái thảy đều tinh hoa

 

Tuyên truyền đến độ quỷ ma

Chỉ toàn xuyên tạc Khổng Khâu hiểu gì

Hóa toàn não trạng cu li

Biết ăn với ìa còn gì nữa sao

 

Chỉ người có học tầm cao

Mới người trí thức hiểu sâu Khổng toàn

Còn đều bá láp vội vàng

Nghe theo dối trá nghi ngờ nào hơn

 

Nho xưa trái núi xanh rờn

Tiền nhân ta đã thảy toàn leo lên

Mới mới giữ nước chân phương

Tụi bay ngu dốt hóa phường lưu manh

 

GIÓ NGÀN

(28/4/20)

 

**

 

HÌNH ẢNH KHÓ QUÊN

 

Đây là hình ảnh khó quên

75 đốt sách ai rên được nào

Đúng là kết quả nghẹn ngào

Phát cùng với Thọ chắc nào đâu hay

 

Dẫu hay cũng chuyện đã rồi

Biết ai ra lệnh trong ngoài ở đây

Dẫu cho miền Bắc ai hay

Duẩn, Chinh, Đồng, Giáp bây giờ còn đâu

 

Hậu sinh ai dám khai nào

Nhưng không ra lệnh dễ sao ai làm

Cốt nhằm thay mới niềm tin

Thế vào Các Mác Lênin lạ gì

 

Đây là cảnh đó khác chi

Trước Nhà Khai Trí khói toàn tùm lum

Lửa cao phần phật ngút ngàn

Thời kỳ văn hóa huy hoàng chính đây

 

TẾU NGÀN

(28/4/20)

 

**

 

NGỘ

 

Cái này mới ngộ làm sao

Xâm vào “chỗ ấy” ai nào không kinh

Ráng xem cho biết sự tình

Giống như hoa nở đâu còn như xưa

 

TẾU NGÀN

(28/4/20)

 

**

 

TỪ ĐÈO RÙ RÌ

TỚI CẦU RÙ RÌ

 

Xưa ta vô học Saigon

Xe đò Hiệp Lực chạy ngang rù rì

Cái đèo ngoạn mục nói chi

Còn nghe gió thổi rù rì bên tai

 

Nhưng đâu chỉ một mà hai

Quê nhà ta cũng có sông Rù Rì

Tên cầu cũng vậy khác chi

Sông Ly Ly đó khó thì mà quên

 

Thăng Bình huyện của Quảng Nam

Hà Lam phía dưới con sông Rù Rì

Phú Cang tàu lửa ga đi

Xưa nhìn lên thấy Rù Rì cầu cao

 

Chỉ vì còn nhỏ khác nào

Cái gì cũng lớn nói sao cho vừa

Ngày nay đã trưởng thành rồi

Cả như trái đất cũng nào lớn đâu

 

MÂY NGÀN

(28/4/20)

 

**

 

SỬA LẠI CHO ĐÚNG

 

“Ba hồi trống giục đù cha kiếp

Một nhát gươm đưa bỏ mẹ đời”

Cao Bá Quát một văn tài

Có đâu loạng quạng nơi từng câu thơ

 

Tại sao lớp trẻ bây giờ

Biết chi văn học của thời ngày xưa

Học đều Tố Hữu lạ chưa

Quên đi thảy gốc của toàn ông cha

 

TẾU NGÀN

(28/4/20)

 

**

 

SỰ THẬT MẤT LÒNG,

“TÂM SỰ” CỦA QUỲNH HOA

 

Dân ta yêu nước toàn tâm

Biết gì “cộng sản” sao đành dối dang

Bốn lăm đã biết vậy toàn

Năm tư cũng vậy dễ càng nói sao

 

Bảy làm vẫn có khác nào

Người làm “cộng sản” chỉ là bốn ông

Duẩn, Đồng, Chinh, Giáp thuần thành

Học trò của “Bác” dân mình biết đâu

 

Bốn lăm đánh Pháp ào ào

Bởi nghe theo lệnh “Bác Hồ” đuổi Tây

Để nhằm cứu nước quá hay

Đâu làm “cộng sản” ai nào tin không

 

Năm tư cũng vậy giống toàn

“Trường Sơn xẻ dọc” đi vào Miền Nam

Cốt vì “giải phóng” quê hương

Đâu làm “cộng sản” kiểu đương tuyên truyền

 

Đó đều sự thật nhãn tiền

Con người chân chính vẫn là người thôi

Trừ đều “cơ hội” bên ngoài

Tranh công giành chức thảy hoài tự nhiên

 

Dương Quỳnh Hoa nói huyên thiên

Tâng người “cộng sản” dân liền biết ngay

Phỉnh ai vốn thảy dại khờ

Bùi Văn Tùng hóa là người chính chuyên

 

Chẳng qua là “lính” tự nhiên

Phải làm theo lệnh dễ nào khác đâu

Dương Văn Minh thảy con cờ

Anh Dương Văn Nhựt ai ngờ vậy sao

 

Nhưng nay mọi chuyện qua rồi

Phải cần ngay thẳng sao đều mị dân

Dương Quỳnh Hoa quả rùng mình

Dẫu là bác sĩ thật tình ra chi

 

Biết chi thuyết Mác là gì

Tuyên truyền mù quáng khiến thì vô khu

Đến sau thấy chỉ mịt mù

Trốn liền qua Pháp thiên thu dại khờ

 

Ngày nay còn dối những lời

Vậy yêu mình chính chớ nào yêu ai

Gạt dân tiếp mãi dài dài

Quả thương “trí thức” kiểu bèo giạt trôi

 

Bùi Văn Tùng cũng vui thôi

Cuối cùng thú nhận bản thân khác nào

Tự cho “vô sản” rào rào

Toàn mong “cứu nước cứu nhà” lạ đâu

 

Khác gì mọi sự lầm to

Tam vô chủ nghĩa dễ đâu biết nào

Đã từng ông Mác nêu cao

“Tinh thần Quốc tế” đâu nào bỏ đi !

 

SÓNG NGÀN

(28/4/20)

 

**

 

PHẢI CẦN “XÉT LẠI”

 

Phải cần xét lại ngay thôi

63% người Việt đâu nào còn tin

Vậy thì đừng tiếp tuyên truyền

Mà cần xét lại mọi điều mới hay

 

Chỉ vì “cơ chế” xưa nay

Hay vì nước thảy còn đâu “con người”

Thành ra dẫu cố mười mươi

Vẫn toàn trớt hướt đáng cười hay không ?

 

TẾU NGÀN

(28/4/20)

 

**

 

TRỞ VỀ NGUỐN CỘI, HAY

DÂN TỘC HÓA CÁC VẤN ĐỀ

 

Ngày nay nguồn cội quay về

Hoàn toàn cần thiết mọi bề vậy thôi

Tức “dân tộc hóa” khác đâu

Điều quan trọng nhất của toàn nước ta

 

Thái Tông vua Lý chọn ra

Nhằm làm biểu tượng hẳn là đúng ngay

Vị vua chân chính trên đời

Người đầu kiến lập Hình Thư nước nhà

 

Đã thành biểu tượng bao la

Cho nên Pháp luật xưa mà khác sao

Nay con dân phải tự hào

Đó là Công lý đâu nào làm ngơ

 

Có điều dân mãi mong chờ

Quyền dân giờ trả về dân mới cừ

Nếu không dầu vạn tượng đài

Mà dân chẳng chủ vẫn hài lạ chi

 

Nước ta lịch sử khác gì

Luôn cần độc lập luôn cần tự do

Người dân làm chủ lấy mình

Tự do Dân chủ phải cần nêu cao

 

Còn mà chỉ nói bề ngoài

Cán cân Công lý thảy lòi mặt sau

Cả như Tượng Lý Thái Tông

Điều cần nhất vẫn đặt cân chỗ nào

 

Trước, sau phải hỏi đồng bào

Phải, hay bên trái, hoặc nằm sau lưng

Còn mà cầm thảy lừng lừng

Để vua tùy tiện cũng cần cân sao

 

Tức là Công lý vượt cao

Có đâu riêng thảy trong tay một mình

Dầu vua hay chỉ nhóm người

Quyền nào để đứng lên toàn trên dân ?

 

TẾU NGÀN

(28/4/20) 

 

**

 

HOẶC LÀ, HOẶC LÀ

 

Hoặc là Trời muốn hại Tàu

Hai là Tàu muốn hại đều thế gian

Sinh con Vũ Hán ra toàn

Đến giờ ai biết đoán non đoán già

 

Muốn mà rõ gốc sâu xa

Chờ thời gian nữa chắc là không lâu

Biển người xưa thảy dùng rồi

Bây giờ virút biển toàn hay hơn

 

TẾU NGÀN

(28/4/20)

 

**

 

ĐÁNH MỸ

 

Chẳng ai đánh Mỹ làm gì

Để làm Cộng sản mới thì thế thôi

Cốt mình được dịp làm vua

“Tự chôn” chờ nó chỉ lâu thấy mồ

 

TẾU NGÀN

(28/4/20)

 

**

 

ĐỒN LẦN

 

Chỉ do thiên hạ đồn lần

Để mong nó chết mọi phần vậy thôi

Thành trên Facebook khác đâu

Đưa tin Ủn tử mỗi ngày tự nhiên

 

TẾU NGÀN

(28/4/20)

 

**

 

TƯƠNG PHẢN

 

“Bác” nào có muốn vậy đâu

Chỉ do “chú” Duẩn đòi hầu xây Lăng

Để Lênin phải sánh bằng

Thật là não trạng Duẩn toàn hoang vu

 

Gác rây rồi phải đi tù

Để lên tới Tổng bí thư sau này

Thành tôn “Bác” thảy như thầy

Đời sau quả mấy ai nào không kinh

 

Khác toàn nơi Arlington

Là nơi an nghĩ George Washington ngàn đời

Lập ra nước Mỹ một thời

Đứng đầu thế giới tận ngày hôm nay

 

Thành ra Cộng sản đều hay

Xây Lăng đài tượng giống nhau phải càng

Khác hơn Tư bản mọi đàng

Chỉ thường nấm đất hoàn toàn đơn sơ

 

TẾU NGÀN

(28/4/20)

 

**

 

SÁCH VÀ NGƯỜI YÊU

 

Xưa kia sống thảy ở Nga

Đọc bao nhiêu sách đều là Mác Lê

Thái Bá Tân đã ê chề

Ước giờ đổi được ra thành người yêu

 

TẾU NGÀN

(28/4/29)

 

**

 

CÔNG LÝ VÀ TƯỢNG ĐÀI

 

Tượng đài cũng thảy tốt thôi

Nhưng còn cụ thể thế nào là hay

Thế nên Công lý xưa nay

Dễ đâu gắn được hẳn vô tượng dài

 

Tượng đài biểu kiến bề ngoài

Có khi là đúng khi toàn lại không

Tượng đài mà chỉ lông nhông

Một thời rồi hết khó trông được vào

 

Còn như Công lý thì sao

Nó toàn trừu tượng đâu nào chủ quan

Mình cho Công lý thảy tràn

Nhưng người khác thấy đúng toàn thế đâu

 

Chỉ khi Dân chủ Tự do

Mới thành Công lý thảy cho mọi người

Còn như dựng tượng thay vào

Chỉ đều Cái trống thêm càng tiếu lâm

 

Trống hoài trống hoác trống không

Đựng làm Công lý chứa trong có gì

Thách cho dân đánh li bì

Đánh vào nhà sấm cũng thì vậy thôi

 

Nên đừng làm chuyện đãi bôi

Tự do Dân chủ mọi nơi mới cừ

Bởi vì Công lý ở đời

Toàn dân góp lại có nào “Vua” ban

 

TẾU NGÀN

(28/4/20)

 

**

 

TRIỀU TIÊN

 

Mẹ cha cái nước Triều Tiên

Thảy như loài vật mọi miền non sông

Khác nào mèo mả gà đồng

Con người đúng nghĩa có còn nữa sao

 

Có chi độc lập tự do

Thảy đều nô lệ chỉ cho một người

Nhân quyền đều mất cả rồi

Bầy đàn cả thảy tội này của ai ?

 

TIẾU NGÀN

(28/4/20)

 

**

 

CÂN VÀ NÃO

 

Cái cân cái não khác nhau

Cân làm công cụ não toàn chỉ huy

Thành cân có ích lợi gì

Nếu như não thảy chỉ thì làm theo

 

Nên cần độc lập tự do

Cả về Tòa án khác đâu mọi điều

Còn mà Tòa chỉ tuân theo

Mọi điều Đảng bảo vẫn đều tiếu lâm

 

TẾU NGÀN

(28/4/20)

 

**

 

SỰ PHÁT TRIỂN CỦA MỘT

DÂN TỘC VÀ CẢ ĐẤT NƯỚC

 

Ngàn xưa việc thảy rõ ràng

Chỉ đều trí tuệ mới càng tiến lên

Mới thành ý nghĩa tinh hoa

Tạo toàn khoa học tiến xa mọi điều

 

Tiếc thay Các Mác chỉ liều

Nói đều “giai cấp” khác nào toàn ngu

Chỉ vì mê tín lù lù

Tin điều “biện chứng” khác đâu dại khờ

 

Mác ngu nhưng có ai ngờ

Lại đưa nhân loại tới bờ vực sâu

Rủi thay trong đó nước ta

Một thời u uẩn có mà lạ sao

 

Dùng toàn chỉ “cán bộ Đoàn”

Bởi đều “quần chúng” hóa thành đảng viên

Óc đầu chỉ uốn theo niềng

Có ai khoa học chuyên môn được vào

 

Thành đều lạc hậu trước sau

Dẫm chân tại chỗ khó hầu đi lên

Miệng toàn phải Mác Lênin

Hãm kiềm đất nước như in lạ gì

 

Có nào lãnh đạo tài chi

Biết gì sách lược đều do tự mình

Khiến thành lịch sử linh tinh

Trăm năm “sản phẩm” thảy thành vậy thôi

 

Thành ra lỗi tại ông Hồ

Đã không sáng suốt ban đầu thảy khi

Chỉ nhằm “Ý hệ” lạ chi

Đâu vì Dân tộc đâu vì Quốc gia

 

Đồng, Chinh, Duẩn, Giáp chẳng xa

Cũng ồ theo đó tính ra lợi quyền

Có nào vì Nước ưu tiên

Mà vì mình thảy nay liền nhận ra

 

Khiến vô nguyên tắc hằng hà

Thành đều độc đoán bởi là chủ quan

Mà sai nguyên lý thảy toàn

Dẫu xe cút kít làm càn ích chi

 

Còn đây xã hội lạ gì

Đó là guồng máy luôn thì khách quan

Tức là thực thể rõ ràng

Đâu đều “vật chất” như hoài Mác ngu

 

Thành ra cái hại thiên thu

Chính vì mình cả có nào vì dân

Miệng đều khoác lác ầm ầm

Nhưng trong thực tế khó nào tiến lên

 

Thành ra nói cũng bõ bèng

Đã sai nguyên lý thì còn ra chi

Có nào khoa học được gì

Có đâu kỹ thuật thành khi buồn cười

 

Chỉ còn cảm tính rã rời

Cá mè một lứa cốt nhằm làm theo

“Niềm tin” nói miết quả lèo

Hoặc nhằm “quyền lợi” riêng mình khác sao

 

Hỡ ra là tụng “Bác Hồ”

Hở ra là hát cơ đồ “Phe ta”

Đều toàn cảm tính bao la

Biết chi khoa học Nước nhà cần sao

 

TIẾNG NGÀN

(28/4/20)

 

**

 

“ĐẢNG” VÀ “NHÂN SỰ”

THỰC CHẤT LÀ GÌ ?

 

Thật ra “Đảng” đúng là gì

Thảy đều “quần chúng” đã thành đảng viên

Dù ai nói ngã nói nghiêng

Phải do “lãnh đạo cầm niềng” mà thôi

 

Tức là “hàng dọc” xếp rồi

Thuở từ Pắc Pó “Bác” vừa mới ra

Bác về từ ở bên Nga

“Mác Lê” côt lõi đâu mà khác sao

 

Nên giờ “nhân sự” thế nào

Phải đều tuyển lựa dọc dài đi lên

Nào riêng ai thảy có quyền

Mà đều “tập thể trong niềng” vậy thôi

 

Lão làng nếu được sống lâu

Trải bao sự cố dễ hầu khác sao

Tre tàn măng mọc lạ nào

Cũng trong “vườn ấy” mấy hồi đi ra

 

Thành ra chẳng nói gần xa

Kiểu “vua tập thể” dễ mà khác đâu

Đảng viên đều chỉ vậy hầu

Giống như “quý tộc” ngồi đầu trên dân

 

Đó là sự thật vạn lần

Có nào dân chủ tự do là gì

Thành ra “yêu nước” lạ chi

Chỉ là yêu “Bác, Đảng” đều khác mô

 

Thành ra trụ vững dễ nào

Nếu ngoài vỏ đỏ ruột toàn đen thui

Vả Liên Xô đã sụp rồi

Mác Lê trật nữa dễ nào cứu đây

 

Khác gì chân lý mới hay

Tức là dân tộc muôn đời bền lâu

Dòng sông dẫu có nhuộm màu

Cuối cùng nước vẫn chảy vào biển khơi

 

TẾU NGÀN

(28/4/20)

 

**

 

KHÁC BIỆT THỜI GIAN

 

“Bác” toàn lúc trước dép râu

Băng rừng lội suối ai nào không khen

Quanh năm mỗi bộ ka ki

Thuốc rê toàn hút còn gì lạ sao

 

Chỉ do hoàn cảnh khác nào

Trong rừng đâu thể nhà lầu ô tô

Nhưng về Hà Nội thì sao

“Bác” nào có thể khác hơn mọi người

 

Khách quan đó thảy trên đời

Chỉ thằng xu nịnh mới thời khen lao

Dân ngu quả có lạ nào

Bởi đều mắc lỡm bởi do tuyên truyền

 

Cuối cùng “Bác” cũng nhà sàn

Chết rồi Lăng tẩm huy hoàng hơn ai

Thành dân ngu hóa thảy hài

Biết gì sự thật đều hoài giống nhau

 

TẾU NGÀN

(28/4/20)

 

**

 

CHỈ VUA KHÔNG THAM

 

Làm vua cao nhất trên đời

Mọi điều nhỏ cả cần nào phải tham

Triều đình nó phải cung toàn

Đâu thèm tiền túi để còn ích chi

 

Mà cần địa vị thảy khi

Vua hoài mới sướng suốt đời khác đâu

Chỉ dân ngu thảy lạ nào

Khen vua “trong sạch” quả hầu tiếu lâm

 

TẾU NGÀN

(28/4/20)

 

**

 

THÓI KIÊU NGẠO “CỘNG SẢN”

CỦA CHÍNH PHẠM VĂN ĐỒNG

 

Đồng xưa lần đến Singapor

Lòng toàn “kiêu ngạo” tưởng người sợ ta

Bởi vừa “chiến thắng” đó mà

“Mác Lê” rồi sẽ chiếm toàn Á đông

 

Để thành kết quả rỗng không

Diệu càng không giúp lại đâm ra cười

Biến ra chuyện tếu trên đời

Dân mình khôn dại ai người thấy không

 

Chỉ toàn đầu óc viễn vông

Có đâu thực chất thì trông được gì

Hóa rồng khó thể mọi khi

Bởi bùn nó chặn dễ chi lên nào

 

Như Đồng kiểu chỉ tào lao

“Công hàm 58” quả nào tốt đâu

Sợ toàn Trung Quốc bấy lâu

Nhưng sau “được nước” nghĩ hầu thua ai

 

Giống như Lê Duẩn toàn hài

Bảo rồi thế giới dám nào đánh ta

Thảy thành lời lẽ ba hoa

Chiến Tranh Biên Giới có mà lạ sao

 

Vậy đây do lỗi ai nào

Lỗi vì não trạng nhuốm đầy Mác Lê

Khiến làm “kiêu ngạo” mọi bề

Toàn kiêu ngạo rỗng não nề dân ta

 

TẾU NGÀN

(28/4/20)

 

**

 

30 NGÀN TIẾN SĨ HIỆN NAY

 

Nghe như câu chuyện buồn cười

30.000  Tiến sĩ chất vào kho đâu

Hay nhằm để mối mọt thôi

Ruồi bu kiến đậu bón cây lại vàng

 

Ngày nay khó nói được toàn

Việt Nam bằng cấp vượt tràn Á đông

Hoặc hơn cả thảy thế gian

Mỹ Âu cũng ngán huống càng chi ai

 

Nhưng mà sự thật chỉ hài

Cốt đều danh hão mấy ai không cười

Thông minh dân dẫu tuyệt vời

Tiêu toàn bạc giả cũng thời thế thôi

 

Tự nhiên khoa học nói nào

Nhưng điều dỏm tỏi nhất là nhân văn

Ai ham Tiến sĩ phải hằng

Nhét toàn trong đó giáo điều Mác Lê

 

Thành nên bằng cấp ê hề

Kiểu tre rỗng ruột mọi bề làm chi

Trách ai hỏi có được gì

Đời toàn thấp kém vậy thì trách ai

 

Trách nền Giáo dục mới tài

Cả Người điều khiển còn ai lạ gì

Kiểu toàn não trạng cu li

Biểu đâu làm đó lấy gì tự do

 

Đâu người hiểu biết ra trò

Đâu người trách nhiệm mà lo cho đời

Chỉ nhằm tung hứng tuyệt vời

Đạp lên đất nước cả đời làm quan

 

Thành ra kẻ đáng trách toàn

Từ đầu thiết kế có càng sai đâu

Khởi đầu mà nước không sâu

Lâu ngày hóa vũng đầm trâu lạ gì

 

TẾU NGÀN

(28/4/20)

 

**

 

SỰ NGU MUỘI TRONG KHÁI NIỆM

“CHỦ NGHĨA XÃ HỘI” CỦA CÁC MÁC

 

Mác quy “vật chất” đầu tiên

Để rồi tiến hóa đã liền thấy ngu

Thử nhìn hòn đá lù lù

Dễ nào “biện chứng” để thành ra cây

 

Thật ra từ thuở sơ khai

Sinh ra vũ trụ chỉ đều thuyết thôi

Duy tâm duy vật lạ nào

Thảy đều giả định nào đâu đúng gì

 

Mác toàn võ đoán lạ kỳ

U mê “biện chứng” từ thầy Hegel

Lấy đây để thiết lập nền

“Đấu tranh giai cấp” nhằm lên “địa đàng”

 

Thật đều vớ vẫn ngu toàn

Nam châm “hai cực” có nào loại đâu

Cũng như trái đất khác sao

Cực nam cực bắc bao giờ triệt tiêu

 

Thành nên tư bản mọi chiều

Luôn hoài phát triển chỉ đều khách quan

Dựa trên khoa học thảy toàn

Nhờ vào ký thuật tiến càng thêm nhanh

 

Mác nhằm lý luận loanh quanh

Bảo rằng “tư bản phải thành tự chôn”

Vì riêng “vô sản” mới còn

Bởi vì mâu thuẫn “cực” thành loại nhau

 

Từ đây Mác xướng “độc tài”

“Thời kỳ quá độ để đời tự do”

Thảy đều lý luận quanh co

“Độc tài” đã lập “tự do” còn nào

 

U mê quả Mác quả khác sao

Thành “siêu hình” cả khác nào vu vơ

Con người “hóa vật” ai ngờ

“Bầy đàn” quay lại kiểu hồi tự nhiên

 

Khiến người cho đó nhãn tiền

Giống như “Trại vật” cũng đâu sai gì

Hóa toàn nghịch lý khác chi

Con đường tiến hóa bổng thì tiến lui

 

Biến thành “lao động” mù đui

“Ăn chia sản phầm” để nhằm đi lên

Trở thành tiêu cực vang rền

“Thời kỳ bao cấp” ai không lạ nào

 

Khiến làm thế giới ba đào

Tội này của Mác có nào khác đâu

Bởi đời như mũi tên bay

Lại thành quay ngược khác nào tiếu lâm

 

Giả như “vật chất” đầu toàn

Tiến lên sinh học còn nào thối lui

Rồi lên cấp độ loài người

Tinh thần hóa chính vật còn được sao

 

Thành ra Mác chỉ tào lao

Thảy ngu bỏ mẹ đâu nào thông minh

Đưa ra học thuyết bùn sình

Phỉnh người ngu dốt đã ngoài trăm năm

 

Vấn đề là chỗ oái oăm

“Độc tài vô sản” hô trong cuộc đời

Biết bao lợi dụng xúm vào

Dụ người ngu dốt để mình làm vua

 

Thêm bao “cơ hội” đâu chừa

Cái thang của Mác sẳn nhằm leo lên

Để dùng bạo lực, tuyên truyền

Cột toàn xã hội mọi miền như chơi

 

Xi măng mà đã cứng rồi

Búa sồi dẫu đập khó nào vỡ ra

Thành nên bền vững sa đà

Kiểu gà mắc tóc lụy vào cùng nhau

 

Mác thành phản động trước sau

Phản hầu tiến hóa có đâu lạ gì

Kéo lùi lịch sử khác chi

Bánh xe quay ngược quả thì dại thay

 

Trong khi đã thảy là người

Chính điều “nội lực” mới là động cơ

Dựa vào lý trí phát huy

Văn minh khoa học mới thì nở hoa

 

Cộng thêm văn hoa hợp vào

Con đường tiến tới khác nào vô biên

Sao quay trở lại bầy đàn

Chỉ toàn thân xác kết vào ích chi

 

Mác còn mê tín lạ gì

Cho là “sứ mệnh” mới khi buồn cười

Trong khi ai cũng con người

Phong riêng “vô sản” mới thành toàn ngu

 

Phịa điều “giai cấp” ruồi bu

Mác khờ bỏ mẹ còn nào nói sao

Bởi toàn mê tín dị đoan

Nghĩ rằng “vô sản” mới toàn tiến lên

 

Cho rằng “sứ mạng thiêng liêng”

Nhằm xây thế giới trở nên “đại đồng”

Thật là lý lẽ cuồng ngông

Khác nào dốt nát hỏi trông được gì

 

Thành ra kết quả khác chi

Liên Xô phải đổ quả thì còn đâu

Bởi vì nó trái luật hầu

Thêm phi đạo đức thảy toàn tiếu lâm

 

Mác cho “truyền thống ngàn năm”

Chỉ đều “tư sản” phải càng bỏ đi

Hóa ra đạo đức còn gì

Mác phi đạo đức đến khi buồn cười

 

Trong khi đã thảy con người

Đều yêu đạo lý trên đời khác đâu

Ai không duy trí lạ nào

Chỉ vì “độc đoán” ép vào vậy thôi

 

Làm đời cưỡng chế lạ sao

Quả phi nhân đạo khiến càng vô duyên

Thành ra thuyết Mác huyên thiên

Khác nào tà thuyết thôi còn nói chi

 

Tất nhiên thất bại lạ gì

Trăm năm kết cục cũng thì lòi ra

Liên Xô bảy thập niên qua

Dẫu bao kỳ cượng vẫn là rã tan

 

Đời như cây lớn đã toàn

Chỉ luôn phát triển đâu nào thụt lui

Thụt lui là chết phải rồi

Bao giờ cây quay trở về hạt đâu

 

Nên chi “cộng sản khác sao

Mác cho “khoa học” chỉ đều lạc xon

Để nhằm ngụy biện thảy toàn

Dụ người ít học khiến càng say sưa

 

Nên chi kết quả vẫn hài

Người đều khống chế thảy toàn phi nhân

Mác thành tội lỗi muôn phần

Kéo lùi nhân loại triệu lần khác đâu

 

THƯỢNG NGÀN

(27/4/20)

 

**

 

CHỦ NGHĨA CẢM TÍNH

 

Phải cần “có mắt tinh đời”

Để ngăn “kẻ xấu” lọt vào trung ương

Cho mình tinh thảy mọi đường

Hắn tinh gấp vạn dễ thường nhường sao

 

Thành toàn cảm tính tào lao

Hỏi ai vỗ ngực bảo ta tinh tường

Chúng tinh cũng thảy mọi đường

Khác nào cảm tính bảo toàn là hay

 

TẾU NGÀN

(27/4/20)

 

**

 

TỪ TIẾN NHANH

ĐẾN CHẠY LẸ

 

Tiến nhanh tiến mạnh thời nào

Bây giờ hóa chạy ào ào cũng vui

Chạy đều cao thấp khác nhau

Trong toàn trật tự có đâu lộn mèo

 

Bởi hoài vững chắc đâu lèo

Trăm năm quá độ cần nào vượt qua

Bởi mê say chạy sa đà

Chạy chừng mõi cẳng tuột giò chẳng ngưng

 

TẾU NGÀN

(27/4/20)

 

**

 

MỘT THỜI VĂN NGHỆ

MIỀN NAM CỦA VNCH

 

Thời này vào khoảng 60

Tính về sau trước cũng chừng 10 năm

Thấy đều văn học huy hoàng

Kèm theo văn nghệ rộn ràng một phen

 

Nhạc toàn nổi tiếng Phạm Duy

Văn thì Mai Thảo đã từng vang danh

Doãn Quốc Sĩ, thêm Duyên Anh

Với nhiều người nữa khác đâu rộn ràng

 

Mãi sau có Trịnh Công Sơn

Còn thơ Bùi Giáng thôi cần nói chi

Thơ hầu giống loại thơ điên

Có điều danh tiếng nổi lên như cồn

 

Sinh viên lại kháo nhau toàn

Một nhà “tư tưởng” lẫy lừng làm sao

Phạm Công Thiện chớ ai vào

“Đỉnh cao làm dáng” đều thơ kiểu Thiền

 

Khiến làm lớp trẻ phục điên

Màu mè mê hoặc giả như “thiên tài”

“Triết gia” vẫn cứ tôn hoài

Đâu ngờ tay Thiện chỉ loài ma lanh

 

Dễ chi qua được đàn anh

Đó là Bùi Giáng thơ toàn tự nhiên

Dẫu cho ngoại dạng tựa điên

Nhưng hồn sâu sắc đến từ Quảng Nam

 

Đó thời văn học vàng son

Thượng vàng hạ cám nay còn có đâu

Nhất là nhạc quả tầm cao

Đã thành kinh điển lạ nào xưa nay

 

Lam Phương tiếp đến Trúc Phương

Hoàng Nguyên lại có thêm Hoàng Thi Thơ

Anh Việt Thu cũng bất ngờ

Trên trăm nhạc sĩ đến giờ càng hay

 

NGÀN TRĂNG

(27/4/20)

 

**

 

THẾ GIỚI ẢO

VÀ THẾ GIỚI THẬT

 

Dẫu sao thế giới xưa nay

Vẫn chia hai thứ ai người biết không

Lớp đầu quá khứ một dòng

Lớp sau hiện tại gắn cùng tương lai

 

Nhưng giờ còn lại nhân hai

Cái đời toàn thật cái đời ảo kia

Vậy nên kết lại lia chia

Đố ai đoán được có bao thứ nào

 

Nhưng dù là ảo có sao

Nó đều đời thật đem vào nơi đây

Có điều thể hiện ra lời

Có qua miệng nói môi cười nào đâu

 

Còn hình biểu tượng lạ sao

Có khi là đúng khi toàn trên mây

Dễ đem cái giả thế vào

Nhưng người trung thực ai làm vậy chi

 

Thành nên Facebook khác gì

Chỉ đều chỉ chỗ chợ trời mua vui

Có điều chợ họp trên không

Trên mây thảy cả có nào đất đâu

 

Khiến cho bay bổng tuyệt với

Để hoài con mắt phương trời đăm đăm

Nhìn chung phần lớn mười năm

Đâu còn trẻ mỏ để mong tâm tình

 

Chỉ đều viết ý của mình

Cốt nhằm chia sẻ với người mà thôi

Học cùng truyền thụ ở đời

Học người lớp trước truyền người lớp sau

 

Thành nên cái đó mới hay

Nó làm hiểu biết trở thành dòng sông

Đi ra từ lúc ngọn nguồn

Rồi hòa biển cả để nhằm cùng vui

 

Nên thôi gặp đủ loại người

Dở hay đều có cao tồi lạ đâu

Kẻ ích lợi người hại sâu

Nhưng nhìn chung thảy đều cần quả hay

 

Giống như lấy dở chỗ này

Đắp vào chỗ khác cũng hay hoàn toàn

Đó là tổng hợp mọi đàng

Tích hay tiêu cực đều toàn lợi thôi

 

Biết ai xấu đến cỡ nào

Biết ai tốt thảy để mừng cùng nhau

Có điều đặc biệt khác đâu

Người toàn không viết mà hầu làm thơ

 

Thì toàn thuận tiện lạ đâu

Cái gì nhẹ nhất mới hầu khôn ngoan

Hơi đâu mà gánh của làng

Nên dùng gánh nhẹ mới càng khỏe ra

 

Vả chăng viết thảy trôi qua

Làm thơ lại mãi hóa ra của mình

Dẫu cho hay dở linh tinh

Lâu ngày còn lại mới thành lưu chơi

 

Đại ngàn bởi vậy thấy vui

Thơ nay trên dưới mười ba ngàn bài

Ai xem cũng cảm thấy hài

Khi nào muốn đọc gõ vào Google

 

Dưới tên thảy mọi thứ ngàn

Thượng vàng hạ cám đều toàn vậy thôi

Hoặc là triết lý cao vời

Hoặc là chính trị chẳng sao không cần

 

Nhằm đời có lợi vạn phần

Mình đành phí chút công quèn vậy thôi

Dẫu ai chẳng đọc chả sao

Như cây rụng lá cần ai quét nào

 

Rụng xong lớp mới thế vào

Cây càng lên nữa có đâu hại gì

Bởi vì cần nháp thảy chi

Gõ tràn váo phiếm thảy thì ra thơ

 

Quả thơ lục bát ai ngờ

Nó thành dòng chảy chảy hoài khác đâu

Thành ra chẳng tốn công phu

Giúp cho lớp trẻ biết thơ là gì

 

Thơ làm dễ có khó chi

Miễn là có khiếu mới thì làm thơ

Còn như ỉa rặn đừng chờ

Cả tuần làm được bài thơ hay gì

 

Nguyễn Du nghe thấy cười khì

Cái anh Tố Hữu lấy gì mà thơ

Điện Biên ai thảy có ngờ

Ảnh làm xong thảy mất toi một tuần

 

Tưởng thơ “cách mạng” tưng bừng

Chỉ toàn thơ nịnh quả thành éo le

Thơ mà kiểu ấy chẽ hoe

Kiểu như Xuân Diệu ai dè được sao

……………………………………

……………………………………

 

TIẾU NGÀN

(27/4/20)

 

**

 

MỘT KẺ NGU NHẤT Ở

TRONG THẾ GIAN NÀY

 

Xưa nay thế giới loài người

Mọi điều “hợp lẽ” mới là điều hay

Tức là đúng đắn không sai

Tức là “lô-gích” nghe qua thấy liền

 

Còn đầy nghịch lý triền miên

Nghe trầy lỗ nhĩ toàn điên hay gì

Chân nam đá lại chân xiu

Kiểu người say rượu buồn cười khác đâu

 

Thành khi nói đến “tự do”

Tức là nói đến “bản thân” con người

Phải đều bình đẳng như nhau

Làm sao ép buộc được ai thảy nào

 

Nghĩa là dân chủ mới hay

Phải cần thảo luận giữa nhau công bằng

Đẻ tìm kết luận đàng hoàng

Cho thành giá trị nhân văn đồng đều

 

Trong khi Các Mác nói liều

“Độc tài vô sản” đã thành toàn ngu

Bởi vì mê tín lu bù

Tin vào “biện chứng” mịt mù Hegel

 

Làm thành học thuyết lố lăng

Thảy không nền tảng ép tràn người theo

Làm đời biến thảy hóa lèo

Quay về loài vật đàn bầy thuở xưa

 

Để làm “cộng sản” lạ chưa

Kiểu đem trái bí nhét vào cổ chai

Khác nào bí phải dập sao

Hay là chai vỡ đều thành toàn ngu

 

Một trò vô bổ thiên thu

Để thành không tưởng lù lù vậy thôi

Hại đời Mác chỉ tội đồ

Bởi làm nhân loại một thời tan thương

 

Bị toàn khống chế mọi đường

Con người thành sói giữa mình với nhau

Mất đi toàn thảy tự do

“Độc tài” toàn buộc phải theo một chiều

 

Thành nên Mác phải nói liều

“Tự do là hợp với điều khách quan”

Hiểu là “thuyết Mác” thảy toàn

Gọi là “quy luật” thêm càng vu vơ

 

Vậy mà đem dạy học trò

Suốt gần thế kỷ tội này của ai

Của toàn Lê Duẩn đâu sai

Ngày nay vẫn tiếp quả nào khác chi

 

Tạo thành dân tộc ngu si

Phải toàn sợ hãi còn gì nữa sao

Để toàn nịnh bợ tào lao

Khác là hại nước còn nào nhân văn

 

Bởi ai đi ngược được chăng

Ghim thành “phản động” vì trong độc tài

Khiến nền “giáo dục” hóa hài

Khiến điều “văn hóa” trở thành lạc xon

 

Con người toàn chỉ vô hồn

Để sau nước mất hẳn toàn tự nhiên

Khó ngờ dân tộc đảo điên

Chỉ vì thuyết Mác bị “ghiền” từ lâu

 

Vậy mà nó có đúng đâu

Lại toàn cho đúng mới hầu tiếu lâm

Đó đều một cái sai lầm

Vô cùng “vĩ đại” bộ cần nói sao

 

“Tự do” tóm lại thế nào

Là người “tự quyết được mình” vậy thôi

Không làm hại đến cho người

Chẳng ai bắt buộc được mình phải theo

 

Thành nên Mác thảy toàn lèo

Phịa ra “quy luật” cho đều tuyệt luân

Nhưng toàn dỏm tỏi mọi phần

Gọi là “biện chứng” vạn lần ngu si

 

“Tự do” Mác hiểu thành gì

Tức toàn “phù hợp luật mình đặt ra”

Luật ngu của Mác đó mà

Khác toàn luật của đất trời tự nhiên

 

Tức đều ngược với Lão Đam

“Luật trời là luật thảy toàn thong dong”

Mác thành phản động quả toàn

Gạt lừa nhân loại khiến oan đầy trời

 

Khiến dân mình mụ thảy rồi

Nhét vào trong ống biết gì trời cao

Đều toàn tội Mác khác sao

Bởi nhằm nói bậy hại đời đến nay

 

DIỄM NGÀN

(27/4/20)

 

**

 

HÀO HÙNG VÀ

KHÔNG HÀO HÙNG

 

Mình là “cộng sản” hào hùng

Đánh nhau với Mỹ đến cùng mới thôi

Lai quần cũng đánh sợ đâu

Còn như Trung Quốc thảy đều anh em

 

Tình đồng chí chặt như nêm

Cho dù lấy đảo của mình có sao

Đánh nhau sao gọi hào hùng

Bởi vì đi ngược lại đều Mác Lê

 

TẾU NGÀN

(27/4/20)

 

**

 

NHẬN XÉT VỀ TRUMP

 

Trump tỷ phú có sao

Hay nhà tư bản cũng đều tự nhiên

Đời tư luôn thảy có quyền

Còn làm Tổng thống dân bầu lạ chi

 

Cứ nhìn mọi kết quả đi

Đến nay cũng có điều gì tệ đâu

Chẳng qua những kẻ hanh hao

Mọi đường bôi xấu có nào thẳng ngay

 

Vì đời tiêu cực vẫn nhiều

Thành phần phá đám vẫn đều có luôn

Kiểu như rác rến luồng tuông

Đều luôn vẫn có trong đời thế thôi

 

Thành nên mọi kẻ hẹp hòi

Hay là xấu nết chê hoài Trump

Bất công như vậy tưởng chừng

Từ lâu đã hết trong thời văn minh !

 

TẾU NGÀN

(27/4/20)

 

**

 

THỰC CHẤT VỀ KHỔNG TỬ

VÀ THỰC CHẤT VỀ KARL MARX

 

Khổng luôn tuyệt đối duy tâm

Nhân văn khuyến khích, con người đề cao

Lòng nhân ưu ái khác nào

Đề ra đạo đức làm người thế gian

 

Mác thì ngược lại hoàn toàn

Quy đều “vật chất” quả càng ngu si

Còn chi ý nghĩa con người

Còn đâu giá trị tinh thần nữa sao

 

Chỉ vì mê tín trước sau

Lấy điều “biện chứng” làm đầu thế gian

“Độc tài vô sản” bịp càn

Tin rằng “Tư bản sẽ toàn tự chôn”

 

Ngày nay Trung Quốc lộn hồn

Tỳ dân nô lệ có chi con người

Tuân theo một Tập Cận Bình

Bầy đàn cả đám có từng vậy sao

 

Thế nhưng lừa mị cũng hay

Dựng lên “Viện Khổng” chỗ này chỗ kia

Cả ngay ở Mỹ đầm đìa

Chúng làm Khổng tử biến thành con dê

 

TẾU NGÀN

(27/4/20)

 

**

 

LÝ ĐÔNG A

 

Đông A sáng suốt làm sao

Tấm lòng yêu nước có nào thua ai

1943 đã đoán tài

Nhật, Tây tạm bợ nhưng Tàu mối nguy

 

Bây giờ thì có lạ gì

Nhật, Tây đều hết nhưng Tàu còn nguyên

Nó thành “đồng chí, anh em”

Đảo mình nó lấy biển mình nó xơi

 

BIỂN NGÀN

(27/4/20)

 

**

 

ĐỜI SỐNG VÀ CÔNG LÝ

 

Cuộc đời có phải riêng đâu

Mà là sự sống trên hầu thế gian

Nó hoài quốc tế thảy toàn

Cả bao nhiêu nước chỉ mình riêng sao

 

Thành ra công lý phải cao

Đó là chân lý bao hàm như nhau

Tức là thống nhất đúng sai

Có đâu tùy tiện hiểu đều khác nhau

 

Lý Thái Tông dẫu thế nào

Vẫn là hình tượng của người Việt Nam

Dù cho thánh chúa thảy toàn

Nhưng người mình biết có thành chung đâu

 

Trong khi Công lý trước sau

Cũng là Chân lý thảy nơi mọi người

Cùng tương đương với trên đời

Hay cần phổ quát với toàn nhân gian

 

Khiến thành ý hệ vượt toàn

Khiến cho đất nước phải càng vượt ra

Để thành mẫu số nhân văn

Cho toàn nhân loại đâu phân biệt nào

 

Cũng là khoa học khác sao

Cả như triết học cũng gồm vào đây

Nhân văn gồm thảy loài người

Biến thành luật pháp trên đời cần theo

 

Có đâu tùy tiên chủ quan

Để thành thần tượng chỉ riêng của mình

Vậy ra biểu tượng thật tình

Phải càng phổ quát mới thành toàn hay

 

Cán cân biểu hiện xưa nay

Đó là biểu tượng thẳng ngay chí tình

Không hề nghiêng lệch linh tinh

Mà thành phổ quát mọi người thế gian

 

Ai nhìn đều hiểu rõ ràng

Nó đều vượt cả không gian lạ gì

Thời gian cũng hạn hẹp chi

Muôn đời Công lý phải thì vậy thôi

 

Thành ra Công lý khác nào

Cũng là Chân lý đâu hề phân ra

Hiểu bằng Pháp luật chỉ là

Một trong khía cạnh cuộc đời khác đâu

 

Còn như muốn để ta hay

Thái Tông cần phải tay cầm cái cân

Mới thành hoàn chỉnh mọi phần

Hay thêm thư kiếm mới toàn Việt Nam

 

Thành ra đời dẫu đa đoàn

Luôn tìm đúng đắn con đàng mà đi

Nước ta văn hiến lạ gì

Ngàn năm đã có tâm hồn Việt Nam

 

NẮNG NGÀN

(26/4/20)

 

**

 

BỌN ÁC ÔN KHỐN NẠN

 

Tiền công đều thuế của dân

Lại đi tham nhũng khác đâu tội đồ

Tất nhiên bắt được vô tù

Còn chưa hay biết chúng là thứ chi

 

Hút trên máu mũ của dân

Chúng nào có khác những con bọ giòi

Nay tràn tham nhũng mọi nơi

Mọi ngành mọi cấp hỏi làm sao đây ?

 

TẾU NGÀN

(27/4/20)

 

**

 

TRUNG THỰC VÀ LƯU MANH,

CẤP TIẾN VÀ KHUYNH TẢ

 

Người trung thực thì không lươn lẹo

Mức khả tin cao nhất mọi nơi

Thông tin sai đúng còn tùy

Nhưng không lừa gạt thảy toàn người nghe

 

Kẻ lưu manh cốt đều ngược lại

Nhằm tuyên truyền gian ý của mình

Giả đò trung thực thông tin

Cốt nhằm bẻ lái phỉnh lừa dối dang

 

Giống “cấp tiến” cũng như “khuynh tả”

Hai danh từ hấp dẫn làm sao

Tưởng là tiến bộ thế nào

Lại thường giả dối kiểu đầy lưu manh

 

Nên danh từ trở thành vô nghĩa

Khi dùng như “mỹ ngữ” lừa nhau

Cái tâm mới đáng tin thôi

Còn đều miệng lưỡi quý chi bên ngoài

 

Hữu hay tả chẳng là gì cả

Nếu thật ra bụng chỉ lưu manh

Đừng nghe tên gọi mà lầm

Chỉ người trung thực mới toàn đáng tin

 

Khiến ngày nay đến như bên Mỹ

Bọn “tả khuynh” bất tín rõ ràng

Không còn tiến bộ mọi đàng

Mà thành tiền giả chẳng xài vào đâu

 

Đảng Dân chủ cũng hầu như thế

Nghe tên hay nhưng chỉ gạt người

Bụng toàn nhỏ hẹp tranh giành

Trump đánh phá để nhằm phần hơn

 

TRĂNG NGÀN

(27/4/20)

 

**

 

CẦN CHI DÀI DÒNG

 

Cần chi phải nói dài dòng

Công hàm ngắn gọn mới toàn là hay

Lại đưa “hữu nghị” vô đây

Trật chìa cả thẩy có ai không cười

 

Nước ta duy nhất phải rồi

Chia hai đều chỉ tạm thời khác đâu

Thằng Tàu chiếm đảo được sao

Chuyện toàn vô lý phải đòi tất nhiên

 

SÓNG NGÀN

(26/4/20)

 

**

 

TỪ XƯA ĐẾN NAY

 

Cổ thời người đã nhường nhau

Tự do dân chủ cũng hầu khác sao

Khổ do bởi nạn độc tài

Con người chọn lọc dễ nào có đâu

 

TẾU NGÀN

(26/4/20)

 

**

 

LỜI CỦA NGUYỄN TRÃI

 

“Đem đại nghĩa thắng hung tàn

Lấy chí nhân thay cường bạo”

Đó là bản chất muôn đời

Hay hoài tâm huyết của người Việt Nam

 

Tiếc rằng con cháu lang thang

Một thời dài đã đâu theo gương này

Lại đi bắt chước người ngoài

Vác mai chạy quấy làm đời xốn xang

 

Bây giờ chắc đã hiểu toàn

Trở về đường chính liệu thành tâm chăng

Hay là vẫn thói nhố nhăng

Treo dê bán chó chẳng bằng người xưa

 

Thành nên nói mấy cho vừa

Phải toàn xét lại rạch ròi mới hay

Ai đều tham vọng riêng tư

Nhân danh đủ thứ dân từng éo le

 

SẮC NGÀN

(26/4/20)

 

**

 

SỰ CHÂN THỰC

 

Cái gì chân chính mới hay

Tức đều sự thật thằng ngay trên đời

Chẳng gian dối chẳng vẽ vời

Chính là tâm ý của người hiền lương

 

Như tranh họa sĩ Thái Lan

Kingnok Dỉrek vẽ Việt Nam lạ gì

Nhìn vô lay động lòng người

Hoàn toàn trung thực cảnh đời tự nhiên

 

Ý NGÀN

(26/4/20)

 

**

 

CHẲNG QUA

 

Chẳng qua do Mác mà ra

“Độc tài vô sản” khiến là tự nhiên

“Độc tài” đã đủ nhãn tiền

Gây toàn sợ hãi huyên thiên trên đời

 

Còn thêm “vô sản” khác nào

Thành phần ô hợp thảy đều góp vô

Bao tay “cơ hội” nháo nhào

Ban đầu còn ít đến sau hóa nhiều

 

Đó là quy luật mọi chiều

Nó thành xã hội khiến đều vong thân

Tạo toàn nịnh bợ mọi phần

Bởi người luôn thảy có toàn bản năng

 

Bầu tròn còn ống phải dài

Thích nghi hoàn cảnh có nào khác đâu

Khiến cho mất hết tính người

Tội này của Mác kể là đầu tiên

 

TRĂNG NGÀN

(26/4/20)

 

**

 

CHỦ NGHĨA “XÃ HỘI KHOA HỌC”

VÀ “TRÍ THỨC” THEO CÁC MÁC

 

Cái đinh đơn giản thế này

Mác cho “khoa học” tin vào Hegel

Lấy điều “biện chứng” lập nên

Mác toàn “duy vật” mới thành vô duyên

 

Hegel vốn thảy “duy tâm”

Mác đâm mê tín quả không hơn gì

Đem râu ông nọ cắm bà

Chỉ làm nhột nhạt dễ mà ích sao

 

Để thành “giai cấp” đưa vào

“Đấu tranh giai cấp” Mác làm niềm tin

Hiểu thành “vô sản” làm nền

Vậy thì trí thức có cần gì đâu

 

Bởi vì “vật chất” trước sau

Tuân theo “biện chứng” cũng nên “địa đàng”

Đúng là quỷ biện hiên ngang

“Đỉnh cao trí tuệ” Mác toàn vậy thôi

 

Bảy lăm do thế phải rồi

Lắm người trí thức đâu màng ra đi

Bởi nào có hiểu Mác gì

Chỉ lòng yêu nước của mình quý thôi

 

Thành ra lãnh đủ khác đâu

Đi tù cũng đáng cần nào thở than

Biết ra khi đã muộn mang

Hiểu phi nguyên tắc thảy càng vô duyên

 

Vậy điều phải nói trước tiên

Đều do thuyết Mác nhãn tiền vậy thôi

Còn người “cộng sản” thiên lôi

Cấp trên giao phó tự nhiên mà làm

 

Nay đều vỡ lẽ thảy toàn

Liên Xô rã đám quả còn chi mô

Đông Âu cũng dã lật nhào

Bởi vì thuyết Mác có nào đúng đâu

 

Hiểu ra thì chuyện đã rồi

Thành làm nhân loại uổng hoài trăm năm

Nên đừng than thở oái oăm

Nước ta cũng thế đều toàn nạn nhân

 

Vì không trí thức mọi phần

Lấy đâu phát triển con đường đi lên

Tinh thần trí tuệ tạo nên

Bởi vì “tiềm lực” thảy toàn bên trong

 

Thay vào “cục đất” đừng hòng

Thành ra Mác thảy chỉ toàn là ngu

Đưa ra học thuyết ruồi bu

Khiến làm nhân loại khật khù trăm năm

 

Dã tràng xe cát biển đông

Dầu ngàn năm cũng nên công cán gì

Kiểu như cát sõi bỏ vào

Luyện hoài luyện hủy đâu thành kim cương !

 

TẾU NGÀN

(26/4/20)

 

**

 

VÔ PHÁP VÔ THIÊN

 

Cái này vô pháp vô thiên

Ngày nay mới biết quả càng lạ sao

Nó tên là Z30

Tịch thu nhà của mọi ai hai tầng

 

Chẳng ai dám ký rõ ràng

Nhưng vì tối mật miệng toàn nói thôi

Chẳng cần đạo lý trên đời

Khác nào vô pháp lẫn toàn vô thiên

 

83 áp dụng nhãn tiền

Thảy vô nguyên tắc dã man tột cùng

Khiến cho tới mức não nùng

Có nơi thực hiện gia đình đang tang

 

Sau này lịch sử rõ toàn

Còn chi nghĩa lý con người ở đây

Bởi thành thú vật đàn bầy

Khác nào ăn thịt chủng loài giữa nhau

 

SẮC NGÀN

(26/4/20)

 

**

 

TỪNG NGƯỜI HÔM NAY

 

Từng người bớt thảy chuyện đi

Để ưu tiên nghĩ đến thì non sông

Tàu giờ đoạt đảo của mình

Vậy bằng mọi cách tính làm sao đây ?

 

BIỂN NGÀN

(26/4/20)

 

**

 

Ý NGHĨ BÁN VỊT TRỜI

 

Vui vì tưởng bán vịt trời

Nói hươu nói vượn vịt rồi bay đi

Nhưng thằng Tàu có dại gì

Nó theo sát nút mới thì tính sao

 

Công hàm Năm tám tào lao

Cùng nhau hớn hở kháo nhau vịt trời

Bởi đâu có phải đảo mình

Bán đồ người khác thật tình mới vui

 

Tự cho Tàu vấp cú đau

Quên điều nó mạnh hơn mình mới nguy

Nó đè cổ xuống lạ gì

Ngang nhiên nó lấy cãi chi nó nào

 

Thành nên kết quả tầm phào

Khôn nhà dại chợ quả nào hay đâu

Nhưng mà nghĩ lại trước sau

Chẳng qua “ý hệ” nó gào buộc thôi

 

Hay do trí óc hẹp hòi

Để thành quá mức chẳng theo phép gì

Tính cho quyền lợi lạ chi

Riêng tư hết hết đâu vì non sông

 

Ký tên là Phạm Văn Đồng

Nhưng còn phải hỏi ai người đứng sau

Bởi Đồng chỉ thảy thiên lôi

Vung cây tầm sắt đâu nào lạ chi

 

Thành nên nay tính cách gì

Hỏi dân có chịu không thì hẳn hay

Trưng cầu dân ý liền ngay

Nếu dân không chịu dễ Tàu lấy sao ?

 

Quyền dân cao nhất quả nào

Ý dân mới thảy là ngàn ý Trời

Lớp xưa nay chết cả rồi

Bây giờ lớp mới phải đều theo dân

 

TẾU NGÀN

(26/4/20)

 

**

 

ĐẠI DỊCH COVID-19 CHÍNH LÀ

THỬ THÁCH CHẾT NGƯỜI ĐỐI VỚI

CNCS VÀ HỌC THUYẾT CÁC MÁC

 

Mác tin quy luật thẳng boang

“Đấu tranh giai cấp” địa đàng tiến lên

Cái ngu quả thảy mông mênh

Chỉ vì mê tín Hegel khác nào

 

Tưởng điều “biện chứng” là vua

Trong khi “duy vật” dốt đui thảy toàn

Cứ coi tảng đá bên đàng

Bao giờ “biện chứng” để thành ra cây

 

Khác nào học thuyết giả cầy

Dụ toàn tay dốt lầm ngay tin vào

Hay đều “cơ hội” ào ào

“Độc tài vô sản” đặng mình làm vua

 

Trong khi thực tế từ xưa

Loài người phát triển nhờ vào trí năng

Tạo nên công cụ trước tiên

Khiến làm sản xuất được hoài nâng cao

 

Để làm phát triển khác sao

Dựa vào khoa học để nhằm tiến lên

Tạo ra kỹ thuật làm nền

Cộng vào văn hóa đi lên muôn vàn

 

Cả mong xây dựng “địa đàng”

Cũng nhờ ý thức con người khác chi

Văn minh cộng với từ bi

Công bằng bác ái lạ gì nữa đâu

 

Cùng nhau kết hợp chiều cao

Mở mang trí tuệ nâng hoài nhân văn

Dễ chi chỉ nói cuội nhăng

“Đấu tranh giai cấp” thảy hằng là ngu

 

Dựa vào bạo lực thiên thu

Dựa vào áp chế khác đâu con người

Mác thành ra tội hồ đồ

Đọa đày nhân loại quả ngoài trăm năm

 

Giờ đây thực tế rõ toàn

Liên Xô phải sụp Tàu cài số de

Đông Âu cũng buộc chạy re

Chỉ còn bốn nước kết bè mà kinh

 

Rồi nay lại đến thình lình

Cái con Covid đâu toàn hiện ra

Mác đành hết nói ba hoa

Có đâu “biện chứng” kiểu mà vậy sao ?

 

Thành bao xương máu đổ vào

Thiên nhiên đột biến cũng nào còn đâu

Con đường tuyến tính mặc dầu

Nhưng nhiều ngẫu biến có đâu phẳng lỳ

 

Hy sinh xương máu mọi khi

Trăm năm lấy lại chút gì được chăng

Hay toàn chỉ có ngu hằng

Gió vô nhà trống tựa hồ khác chi

 

Thành Nga tội ác một khi

Đã đưa nhân loại vào vòng trầm luân

Dẫu mình thoát được nửa chừng

Còn bao nước khác ngập chìm tính sao ?

 

Nên làm nhân loại lao đao

Do Nga thủ phạm khác nào đầu tiên

Kéo theo thế giới đi liền

Từ ngày cách mạng tháng mười lạ đâu

 

Tuyên truyền đã thảy bao lâu

Gạt lừa nhân loại quả nào ra chi

Bây giờ mọ chuyện lạ gì

Dã tràng xe cát dễ chi mà hòng

 

Trên trăm triệu mạng chết oan

Khắp nơi thế giới nay toàn đổ sông

Để nhằm ảo tưởng “thiên đường”

Bao tay “cơ hội” đạp đầu người dân

 

Đó đều sự thật muôn phần

Nay thành giải mã có cần nói sao

Chứng minh học thuyết tầm phào

Hại đều thực tế lao đao nhân quần

 

Người thành nói láo mọi phần

Người toàn khống chế giữa mình với nhau

Khác nào tội Mác đây sao

“Thiên thần” đóng kịch mặt ngoài quả ghê

 

Tự cho “cứu thế” mọi bề

Ai dè thực chất khác nào “sa tăng”

Vong thân nhân loại thảy hằng

Bởi đều ảo tưởng hóa thành dối dang

 

Kiểu như thuốc giả thảy toàn

Uống không lành bịnh mà càng hại thêm

Hoặc là thuốc độc cũng nên

Hay con Virus đâu nào hôm nay

 

Thành nên cái hại từ đầu

Đó là lý thuyết Mác hoàn toàn sai

Trâu lành đem chữa một hai

Để làm lịch sử hóa ra trâu què

 

Như giờ đại dịch khác nào

Khiến làm kinh tế thảy hầu tiêu tan

Nếu không ngăn được hoàn toàn

Thời kỳ đồ đá loài người tới ngay

 

Thành ra thuyết Mác thảy sai

Nhờ con virut bây giờ chứng minh

Còn đâu nổi đám nổi đình

“Đỉnh cao trí tuệ” thảy toàn mị dân

 

NẮNG NGÀN

(26/4/20)

 

**

 

LIÊN HIỆP QUỐC

 

Cơ quan này hẳn tốt rồi

Cả vì trong đó Hội Đồng Bảo An

Ngặt vì Trung Quốc trong toàn

Nó nhằm phủ nhận thì mình tính sao

 

Thành ra dân tộc lao đao

Chỉ vì lớp trước có nào sáng đâu

Tin vào “ý hệ” lơi khơi

Khiến giờ lãnh đủ nước mình lạ chi

 

TẾU LÂM

(26/4/20)

 

**

 

CÁI “ĐẸP” VÀ CÓ HẠI

 

Putin Tổng thống nước Nga

Nói về quá khứ nước mình quả hay

Cho rằng tai hại xưa nay

Bởi từng theo Mác vô hồn trước kia

 

Dầu cho nó “đẹp” chẳng sao

Bởi vì cái đẹp ve chai lạ nào

Mác toàn ngôn ngữ tào lao

Lại không thực chất quả nào lợi chi

 

Thành ra hóa hại thảy khi

Tại vì kẻ dốt đều khi hiểu lầm

Bọn cơ hội cốt dựa vào

Để nhằm thủ lợi cho mình lạ đâu

 

Hoặc do nhận thức không cao

Tưởng sai thuyết Mác tạo ra thiên đường

Nhưng người hiểu biết sâu toàn

Thấy đều nhảm nhí rõ ràng hại thay

 

TẾU NGÀN

(26/4/20)

 

**

 

“TỔ QUỐC, DÂN TỘC”

 

Chỉ đều ngôn ngữ lọc lừa

Nói ra cái miệng biết toàn Việt gian

Mày đừng lếu láo nhục toàn

Tưởng ai cũng dại kiểu mày hay sao

 

TẾU NGÀN

(26/4/20)

 

**

 

VIỆT GIAN

 

Việt gian dùng mọi lẽ lời

Cốt nhằm bán nước ai người không hay

Nghe liền đã thấy hơi ngay

Cứt Tàu trong miệng tỏa mùi chối sao

 

TẾU NGÀN

(26/4/20)

 

**

 

BẠC NHƯỢC

 

Ai làm dân thảy ngày nay

Chỉ toàn bạc nhược hỏi ngay cho tường

Hay là con cháu của Tàu

Nó vào đẻ trước nay đều nở ra

 

TẾU NGÀN

(26/4/20)

 

**

 

XÃO BIỆN

 

Óc này là óc Việt gian

Chắc Tàu gài thảy mới toàn thế thôi

Để nhằm ăn nói hồ đồ

Trói tay mình lại cho Tàu nó xơi

 

TẾU NGÀN

(26/4/20)

 

**

 

DÂN NGU

 

Dân ngu đến thế là cùng

Chắc là mất nước phải rồi tới nơi

Kiểu toàn lý luận con cầy

Tưởng trong hang ngủ cọp nào lôi ra !

 

TẾU NGÀN

(26/4/20)

 

**

 

HẾT THUỐC CHỮA

 

Nếu Mỹ thế thì Tàu nào khác

Cả Liên Xô cũng có lạ chi

Sao hô vĩ đại quả kỳ

Gạt tràn dân tộc một thời cũng ghê

 

TẾU NGÀN

(26/4/20)

 

**

 

NGU DÂN

 

Ngu dân là tội của ai

Nói điều bậy bạ nhằm cho tuyên truyền

Chỉ vì tham vọng toàn diên

Cá nhân cả thảy hô vì lợi chung

 

TẾU NGÀN

(26/4/20)

 

**

 

CỨU DÂN

 

Giờ cần sự thật nói ra

Còn không dân tối thật là đau thương

Tuyên truyền trái ngược mọi đường

Tội này ai lãnh có dường nhỏ sao

 

Công hàm năm tám thế nào

Phải là bán nước hay là yêu dân

Ông Đồng trách nhiệm mọi phần

Coi dân như cứt tự mình hiến ngang

 

TẾU NGÀN

(26/4/20)

 

**

 

NÓI SUÔNG

 

Nói suông không ích lợi gì

Phải cần phân biệt khi nào đúng sai

Đó là tĩnh táo mới hay

Còn như con ếch chờ rồi cò ăn

 

TẾU NGÀN

(26/4/20)

 

**

 

DÂN NGU

 

Dân ta nay thảy ngu rồi

Chỉ toàn ngồi đó để nhằm nói suông

Nghĩ cho giáo dục mà buồn

Trăm năm tẩy não quả còn chi đâu

 

TẾU NGÀN

(26/4/20)

 

**

 

NÓI CUỘI

 

Nói vô nghĩa gọi là nói cuội

Kiểu biết suông đâu ích lợi gì

Nhằm đều ma giáo khác chi

“Khôn ngoan, tĩnh táo” để đi đầu hàng !

 

TẾU NGÀN

(26/4/20)

 

**

 

ĐẦU ÓC CHÓ MÁ

 

Cứ cần ta được làm ăn

Còn Tàu chiếm đảo mọi phần lo chi

Đúng là óc chó khác gì

Chủ nào cũng được miễn đều có ăn !

 

TẾU NGÀN

(26/4/20)

 

**

 

NÃO TRẠNG CU LI

 

“Bác Hồ” nói chỉ khi xưa

Đánh cho “Mỹ cút Ngụy nhào” mới thôi

Ngày nay mọi sự khác rồi

Chỉ “tình đồng chí và tình anh em”

 

Thảy đều máu chảy ruột mềm

Ta dâng đảo nó cũng toàn yên thôi

“Bốn phương vô sản là nhà”

“Bắc Nam” sum hợp đều là anh em !

 

TẾU NGÀN

(26/4/20)

 

**

 

NÔNG LẬP PHU

 

Cười thằng chó đẻ Lập Phu

Nó hô đã học đảo ta thuộc Tàu

Tây Nam Sa đó lạ gì

Hỏi ai đã dạy cho thằng Việt gian ?

 

TẾU NGÀN

(26/4/20)

 

**

 

ĐẦU ÓC VIỆT GIAN

 

Hễ là đầu óc Việt gian

Dẫu ai lý luận cũng toàn như nhau

Kiểu giờ ta yếu làm sao

Cứ giao cho nó để rồi tính sau

 

Chờ khi con cháu sẽ hay

Biết chi con cháu “hóa Tàu” sạch trơn

Vài trăm năm nữa đâu còn

Bởi vì “chỉ đứng một mình” quả ngu

 

TẾU NGÀN

(26/4/20)

 

**

 

XƯA VÀ NAY

 

Xưa đều nhờ dựa Nga Tàu

Để làm cộng sản có nào khác đâu

Liên Xô giờ đã tiêu rồi

Còn Tàu chiếm đảo quả thời còn chi

 

Nên nào hãy nghĩ lại đi

Đó là sự thật lạ gì nữa sao

Hay là vẫn nói tào lao

Tự mình lừa bịp khác nào vậy không ?

 

Khi nào sự thật giấu toàn

Dân thành ngu tối chỉ càng mênh mông

Nước nhà sẽ mất tỏng tong

Bởi vì chủ thể có đâu con người

 

Thảy đều công cụ luyện rồi

Đứa nào sử dụng hẳn đều như nhau

Xưa kia đã nói toàn hay

Tương lai cũng vậy Tàu còn tợn hơn

 

TẾU NGÀN

(26/4/20)

 

**

 

ĐỀU TỒI

 

Một ngàn con két vẫn tồi

Chỉ loài nói nịnh biết rồi xưa nay

Dễ nào nghĩ đến quốc gia

Chỉ lo quyền lợi ta bà cá nhân

 

Hở là ngoác miệng lên gân

Kiểu toàn gân vịt cũng như gân gà

Thảy đều viện dẫn ta bà

Bác Hồ, bà Định … quả là bông lơn

 

TẾU NGÀN

(26/4/20)

 

**

 

ĐỘC LẬP VÀ TỰ DO

 

Dân toàn khiếp nhược ngày nay

Thế thì độc lập tự do nỗi gì

Đâu còn đơn vị con người

Khác nào cả nước cũng thành như không

 

Toàn đều lý luận viễn vông

Của bao thẳng nhát bộ không biết à

Của bao đứa nịnh ta bà

Hở là viện dẫn lời này nọ kia

 

“Lai quần” cũng đánh tới khuya

Bây giờ dám đánh để lòi “trôn” không

Toàn đều chỉ biết nói ngông

Lại toàn khiếp nhược còn đâu nước nhà

 

Ai làm nên nỗi xót xa

Hỏi xem người ấy có mà biết không

Còn đều kiểu thảy nhong nhong

Nhục toàn lịch sử riêng đâu mỗi người

 

MÂY NGÀN

(26/4/20)

 

**

 

HỞ RA

 

Hở ra là tụng “Bác Hồ”

Thế mình đầu óc riêng nào có đâu

Hết còn độc lập tự do

Dân toàn như thế nước nào ra chi

 

Thảy đều não trạng cu li

Trở thành dân tộc ra gì nữa không

Thà rằng khô cạn biển Đông

Còn hơn đất nước hóa hoài ngu ngơ

 

SÓNG NGÀN

(26/4/20)

 

**

 

KẺ GIAN NGOA VÀ KẺ SỢ CHẾT

 

Kẻ gian gian bất kể gì

Cướp không người khác thảy khi buồn cười

Ở đời đã thấy nhiều rồi

Nhân danh đủ thứ dân nào ngu đâu

 

Còn mà kẻ nhát thì sao

Thảy đều ngụy biện có nào công tâm

Kiểu như con cáo chùm nho

Thấy nho cao quá bảo nho chưa hườm

 

Thành ra chân lý ở đời

Cũng là đạo lý có nào khác chi

Kẻ gian bắt nạt lạ gì

Chỉ vì kẻ nhát thảy khi đầu hàng

 

Thành ra thế giới bất an

Cũng là nhục nhã con người còn đâu

Còn thành loài vật với nhau

Thà rằng chết ngủm hết hầu cũng vui

 

Liên minh quân sự sợ nào

Nếu không kẻ nhát hoặc là kẻ tham

Kẻ tham luôn thảy ngang tàng

Còn như kẻ nhát chân tường vẫn lui

 

Nói chung chỉ thảy con người

Có là chân chính trên đời hay không

Còn gian và nhát đều thâm

Thà rằng thế giới chết dầm hết đi

 

Chơi bom nguyên tử lạ gì

Chơi bom sinh học hay là hạt nhân

Nổ banh thế giới muôn phần

Hết loài gian dối cũng đành vậy thôi

 

Cứu nguy cả thảy loài người

Hay là tiêu diệt tận cùng sợ sao

Bởi vì dẫu thảy sống lâu

Hóa toàn loài vật cũng nào hơn chi

 

BIỂN NGÀN

(26/4/20)

 

**

 

AI THẮNG AI THUA

 

Chính là ông Mác đã thua

Trên toàn thế giới có nào riêng ta

Một đời chỉ nói ba hoa

Cuối cùng thất bại hẳn là tự nhiên

 

TẾU NGÀN

(25/4/20)

 

**

 

HAI LẦN CHIẾN CUỘC

 

Hai lần chiến cuộc giấu hoài

Để làm cộng sản ai nào không hay

Bây giờ mới nói ra đây

Khinh dân kiểu đó khác đâu tuyệt vời

 

Làm cho lịch sử hỡi ơi

Tự mình chuyên đoán đã đời còn chi

Sáu Dân xưa đã làm gì

Nói lời chí thú ai thì đâu nghe

 

TẾU NGÀN

(25/4/20)

 

**

 

LƯỠI KHÔNG XƯƠNG

 

Đúng là cái lưỡi không xương

Từng hô “giặc Ngụy” ai lường được đâu

Giờ đành nói thật ra rồi

Vậy do trách nhiệm ai người khi xưa

 

Duẩn, Đồng, Chinh, Giáp biết thừa

Làm cho dân tộc ngu ngưa một thời

Khinh dân đến độ tuyệt vời

Sau này lịch sử dễ nào quên chăng

 

TẾU NGÀN

(25/4/20)

 

**

 

CHUYỆN TẾU LÂM

 

Chuyện này đáng lẽ quên đi

Ai giờ hâm lại quả thì quá vui

Khác đâu chơi kiểu lạ đời

Đem cờ diễn kịch ra ngoài để treo

 

Nó gồm xanh đỏ đi theo

Sao vàng ở giữa một thời tiếu lâm

Hãy đem mà hỏi bà Bình

Nó là thành thật hay đều dối dang

 

Các ông Thọ, Phát biết toàn

Vai trò lịch sử đã hoàn thiên lôi

Có nào hảo hán chi đâu

Mà đều con chốt nhằm hầu để sai

 

Thành ra biểu tượng chỉ hài

Hai bên xanh đỏ giữa ngôi sao vàng

Màu xanh chỉ ý trong rừng

Chờ ra toàn đỏ quả từng ấy thôi

 

TẾU NGÀN

(25/4/20)

 

**

 

NGÔN NGỮ VÀ NỘI HÀM

 

Ngữ ngôn luôn có nội hàm

Đó điều tất yếu hay toàn tự nhiên

Nhưng mà cốt để làm chi

Nếu nhằm vui miệng khác gì mua vui

 

TẾU NGÀN

(25/4/20)

 

**

 

CÁ TÍNH VÀ VIỆC LÀM

 

Con người cá tính mới hay

Miễn là cá tính không sai việc làm

Đó là tính cách Trump

Người đầy quyết đoán chưa từng xưa nay

 

Có đâu như kiểu giả cầy

Làm cho nước Mỹ mặt mày héo hon

Kiểu như anh kép Obama

Xuống phi cơ chẳng thảm hoa quả lèo

 

TẾU NGÀN

(25/4/20)

 

**

 

AI ĐÃ LỪA AI ?

 

Chuyện này ai đã lừa ai

Chính do Các Mác lừa đời phải không

Hay là lừa tuốt một dòng

Đầu đuôi khúc giữa cùng toàn lừa nhau

 

Thành ra Các Mác cũng hay

Nói chơi như thật xưa nay ai từng

Đi lên “cộng sản” tưng bừng

Cuối cùng rã đám đổ kềnh cười lăn

 

TẾU NGÀN

(25/4/20)

    

**

 

TRUMP CHẢ NGU

 

Khi nghe ai nói cái gì

Người nghe phải hiểu ý chi trong này

Thật tình hay kiểu mĩa mai

Đặt thành câu hỏi hay nhằm thuyết minh

 

Cứ nghe rồi hiểu theo mình

Rõ ngu cả thảy hay nhằm ý gian

Người ta nói nhắm một đàng

Còn mình bẻ quẹo oái oăm quả kỳ

 

Trump bởi vậy khác chi

Nếu ngu Tổng thống Hoa kỳ được sao

Phải qua bao thảy lần bầu

Có đâu nhảy tót lên ngồi dễ chăng

 

Nên đời nhiều kẻ lố lăng

Bụng toàn nhỏ hẹp hay đâm dại khờ

Cốt nhằm phá thối ai ngờ

Cần gì sự thật hay nào lương tâm !

 

TẾU NGÀN

(25/4/20)

 

**

 

HOAN HÔ NƯỚC MỸ

 

Hoan hô nước Mỹ tự do

Mặc ai cứ chưởi nhằm nhò chi đâu

Chẳng qua luật cấm độc tài

Thành nên Tổng thống cứ hoài cười luôn

 

Việc đời chẳng có gì buồn

Miễn mình làm đúng việc mình mới hay

Còn ai muốn trách ra sao

Để tùy lòng dạ đồng bào mình thôi

 

TẾU NGÀN

(25/4/20)

 

**

 

CHẲNG GÌ NGƯỠNG MỘ

 

Chẳng gì ngưỡng mộ Trump

Chẳng gì ngưỡng mộ ai trên đời này

Chỉ nhìn sự đúng vậy thôi

Ít ra chưa thấy điều gì là sai

 

Trump người thảy có tài

Còn mà kết luận trước sau vội gì

Nào chờ thêm chút nữa đi

Nhiệm kỳ hai trúng khỏi thì chê bai

 

DẶM NGÀN

(25/4/20)

 

**

 

ĐẤT NƯỚC VIỆT NAM VỚI

NGƯỜI XƯA VÀ NGƯỜI NAY

 

Người xưa đều đã chết rồi

Xuống mồ cả thảy đâu còn hôm nay

Ông Hồ cũng giống thế thôi

Duẩn, Đồng, Chinh, Giáp đều theo ông Hồ

 

Họ toàn đồ đệ khác nào

Học trò tự nhận thảy như biết rồi

Có đâu độc lập tự do

Phải theo lệnh lạc một thời tự nhiên

 

Vì xưa “Ý hệ” triền miên

Ngây thơ một dạo có liền khác chi

Bây giờ thực tế lạ gì

Đã toàn khác biệt so đều khi xưa

 

Hồ đồ Trung Quốc lạ chưa

Chuyện xưa muốn lấy để làm chuyện nay

Trong khi lớp trẻ nào hay

Chờ cho chúng lớn trưởng thành mới khôn

 

Đời đều thực tế vậy toàn

Non sông đất nước mới càng bền lâu

Còn người thực tế ra sao

Một thời qua hết chết nào mang theo

 

Nên bao hoàn cảnh ngặt nghèo

Cuối cùng đất nước vẫn đều vượt qua

Dẫu bao quá khứ xót xa

Nhưng đều lịch sử cũng là một thôi

 

Việt Nam đất nước phải rồi

Hoàng Trường Sa thảy cũng đều của ta

Đều toàn máu mũ ruột rà

Đời đâu kẻ khác lột da ai nào ?

 

Ông Hồ nay thảy chết rồi

Học trò của ổng cũng toàn đi theo

Còn giờ lớp mới đâu lèo

Quyết lòng cứu nước khác nào vậy thôi

 

Đó đều chính nghĩa phải rồi

Diên Hồng xưa cũng khác nào Bình Than

Quân dân cần dựa thảy toàn

Mới làm đất nước vinh quang vững bền

 

Lấy điều dân tộc làm nền

Ý dân đều phải trở nên ý Trời

Mọi điều nhảm nhí xưa rồi

Ngày nay “Ý hệ” phải toàn vứt đi

 

Bởi khờ khạo khác gì

Do Liên Xô cũ dụ thành vậy thôi

Cả như Mác cũng sai rồi

Thảy toàn ngụy biện thuyết nào ra chi

 

Ngày nay thế giới lạ gì

Biết ta đất nước có từ Hùng Vương

Với Tàu ngang thảy mọi đường

Lẽ nào Tàu ép ta thường được sao ?

 

Nên điều dân tộc tự hào

Bảo toàn lãnh thổ mới đều vinh quang

Hi sinh dầu phải chịu toàn

Cũng cần phải có đuổi Tàu thẳng ra

 

Bảo đừng miệng lưỡi ba hoa

Công hàm năm tám nại mà ích chi

Đó thời lầm lẫn khác gì

Chuyện về quá khứ nay đều cho qua

 

Việt Nam vẫn một sơn hà

Ngày nay lớp mới đã đà thay vô

Đảo ta vẫn có khác nào

Thằng Tàu cưỡng chiếm phải đòi lại thôi

 

Bởi vì nó dựa vào đâu

Dân không bán nước dễ nào nó hơn

Nước ta vẫn thảy vẹn toàn

Vẫn đều toàn vẹn như hồi xa xưa

 

Thằng Tàu đừng có nói bừa

Xuống mồ mà cãi tay đôi với Đồng

Còn trên dương thế đừng hòng

Ngày nay lớp mới khôn rồi lạ chi

 

Lý xưa cũng có khác gì

Bởi ngay thời ấy Việt Nam Cộng hòa

Quản toàn biển đảo của ta

Hoàng Trường Sa thảy ai mà lạ chi

 

Thành nên chân lý khác gì

Đó là ý chí của toàn dân ta

Không bao giờ bán nước nhà

Vẹn toàn lãnh thổ mới là hùng anh

 

Thành nên mọi sự đều thành

Nếu nhằm ý chí toàn dân dựa vào

Xưa kia lịch sử thế nào

Thì nay lịch sử cũng đều vậy thôi

 

NON NGÀN

(25/4/20)

 

**

 

MAO TRẠCH ĐÔNG

 

Họ Mao cũng chỉ người thường

Nhờ từ du kích mọi đường đi lên

Dân Tàu cả tỷ toàn ngu

Tôn như “thánh sống” ruồi bu lạ kỳ

 

Tuyên truyền làm chúng mê ly

Đó là tội ác còn chi nữa nào

Thành ra Mác chính tội đồ

Diệt toàn nhân loại có nào khác đâu

 

Bởi vì mất tính con người

Để thành “loài vật” thảy nhằm tuân theo

Nhốt toàn trong rọ như heo

Gọi là “giải phóng” Mao đều vậy thôi

 

Trong khi người phải tự do

Tư duy độc lập mới ra nhân quyền

Còn mà súc vật mọi miền

Cho ăn để lớn trại toàn chăn nuôi

 

TẾU NGÀN

(25/4/20)

 

**

 

CHÍNH TRỊ VÀ Y HỌC

 

Luôn là chính trị toàn ngoài

Còn như y học thảy vào bên trong

Thế thì Tổng thống Trump

Có đâu dại dột không phân được nào

 

Chỉ đều những kẻ hồ đồ

Cố tình bóp méo ào ào vậy thôi

Nên thành ghê gớm con người

Khác gì chó sói trong đời với nhau

 

Ông Trump cốt hỏi thôi

Như là giải pháp liệu mà được chăng

Bởi dẫu muốn phải chuyên môn

Lâm sàng thử nghiệm có đâu ẩu nào

 

Thành người trách nhiệm tối cao

Trong cơn nguy biến dễ nào không lo

Mọi điều đều phải so đó

Phải đều nghĩ tới đắn đo mọi chiều

 

Có đâu Tổng thống lại liều

Bởi vì nước Mỹ nhân tài thiếu chi

Cả trong y học lạ gì

Trump cột trụ dễ đâu lầm nào

 

Hóa ra những kẻ tào lao

Dựa vào phá bĩnh chỉ đều vậy thôi

Ác nhân kiểu thảy thấy rồi

Khác gì ngậm máu phun người quả ghê

 

Thành ra chính trị mọi bề

Hoặc là lương hảo hoặc là lưu manh

Thường là những kẻ hôi tanh

Bịp toàn quần chúng có thành khác sao

 

Trong khi những kẻ anh hào

Gợi ra ý kiến để còn xét suy

Có đâu muốn kiểu độc tài

Chỉ nhằm ép buộc để người làm theo

 

Mỹ đâu đất nước toàn lèo

Chỉ phần nhảm nhí vẫn đều như nhau

Tay người gắp lửa bỏ ngay

Để mình có lợi thật đồ lưu manh

 

Thành ra đời vẫn hôi tanh

Có đâu lý tưởng để toàn tin theo

Mà luôn chọn lọc mọi điều

Giúp cho phát triển phải cần tự do

 

TẾU NGÀN

(25/4/20)

 

**

 

TỪ ĐÁNH PHÁP ĐUỔI NHẬT

ĐẾN THÂN PHẬN MÁC LÊNIN

 

Ngày xưa đánh Pháp hăng say

Cốt nhằm Độc lập Tự do nước mình

Buổi đầu ai cũng hi sinh

Tiếc là thực tế dần dần sáng ra

 

Đấu Tranh Ruộng Đất năm ba

Chỉ theo chính sách của Nga lẫn Tàu

Khiến trên hai triệu đồng bào

Năm tư di tàn ào ào vào Nam

 

Bảy lăm cũng lại giống toàn

Thực hành “Cải tạo” hàng hàng vượt biên

Công thương nghiệp sụp liền liền

Phải đành bỏ của chạy đi lấy người

 

Gây ra đau khổ rụng rời

Miệng hô khẩu hiệu bụng toàn bo bo

Thanh niên bảng đỏ hét hò

Gom toàn sách cũ đốt tro tưng bừng

 

Vài tay trước đã vô bưng

Nay về quan cả lừng lừng thấy ghê

“Ngụy quân” học tập ê chề

Ủ tờ ngoài Bắc não nề mà kinh

 

Thành ra dân tộc của mình

Kiểu như tàn phá thật tình giữa nhau

Khiến làm đất nước âu sầu

Cả non thế kỷ đâu nào nhận ra

 

Vì mê “Ý hệ” sa đà

Biết chi lý thuyết đâu là chiều cao

Hay toàn sai đúng thế nào

Cốt đều cảm tính ào ào chạy theo

 

Dân ngu khiến nước thành nghèo

Kiểu này cớ sự thảy đều do đâu

Nhưng ai dám nói câu nào

Vậy thì đánh Pháp để rồi làm chi ?

 

Tự do Độc lập có gì

Vỏ dừa thay thế vỏ dưa buồn cười

Gương Lê Văn Tám sáng người

Của Trần Huy Liệu thảy đều chế ra

 

Khác gì ốt dột xót xa

Người mình tự bịp mình nào lạ sao

Nên Trần Huy Liệu cuối đời

Phải đều thú nhận mới thời an tâm

 

Trần Huy Liệu ở Ngọ Môn

Kẻ từng thu kiếm ấn từ tay vua

Dẫu mà Bảo Đại biết thừa

Nhưng đành bóp bụng để về làm dân

 

Với lời tuyên bố xanh rờn

“Làm dân độc lập hơn nô lệ quyền”

Nhưng giờ nhìn lại nhãn tiền

Dân đâu độc lập mọi miền núi sông

 

Phải đều tụng thảy một dòng

Hát toàn “Ý hệ” vốn từ Liên Xô

Thành ra thằng Pháp khác nào

Gây cho đất nước ta đều khác chi

 

Bởi vào xâm lược lạ gì

Để thành hệ lụy mãi ngày hôm nay

Toàn đều hậu quả ai hay

Tưởng là Độc lập Tự do vội mừng

 

TẾU NGÀN

(25/4/20)

 

**

 

XƯA VÀ NAY

 

Thời xưa Vua mới phán toàn

Thời nay dân chủ dân càng tự do

Vậy mà thế kỷ diễn trò

“Bác Hồ” hóa “thánh” lỗi này tại ai

 

Tới giờ cũng có đâu sai

Kiểu đều vua mới một hai khác nào

Lỗi đây là tại “Bác Hồ”

Hay là bởi lớp “Bác” đều tạo ra ?

 

TẾU NGÀN

(25/4/20)

 

**

 

MỌI NGƯỜI BÌNH ĐẲNG

 

Đảng viên, cán bộ cũng người

Cũng cần bình đẳng như người tự do

Tức người phải có tư duy

Còn đều nô lệ có chi ra người

 

Dân ta trăm triệu thảy rồi

Mỗi người cũng phải có toàn tự do

Mới làm dân tộc tự hào

Còn toàn nô lệ trâu bò ích chi

 

Để cho người cỡi khác gì

Thành loài nhai lại mấy khi huy hoàng

Khiến hoài đất nước làng nhàng

Làm cho thế giới nhìn càng khinh khi

 

Vậy nên Độc lập là gì

Nước nhà độc lập dân thì tự do

Còn đều chỉ kiểu nằm co

Khác gì nô lệ Pháp hồi xa xưa ?

 

MÂY NGÀN

(25/4/20)

 

**

 

NỤ CƯỜI DO THÁI

 

Thông minh hiếm có trên đời

Chính người Do Thái ai nào nữa đâu

Chỉ 0,2 % dân số toàn cầu

Đoạt 22 % cả thảy giải đầu Nobel

 

Thông minh óc não vững bền

Qua điều thực tế ngọc vàng sau đây

Hai người Do Thái nói ngay

Có ba ý kiến ai tày được không ?

 

Tức nhằm trí tuệ mênh mông

Tự do tư tưởng quả không lạ gì

Có đâu thảy kiểu độc tài

Như Tàu ngu xuẩn cũng nào lạ chi

 

Tỷ tư dân số làm gì

Để toàn ý kiến đâu qua Cận Bình

Biến đều “sinh vật” lình xình

Nói theo một duột con người còn chi

 

Thành ra thảy giá trị gì

Nếu không tư tưởng óc đầu tự do

Nên người Do Thái đáng cho

Việt Nam học tập để ra khỏi Tàu

 

Dân ta đều thảy tự hào

Ngàn năm văn hiến sao đâu hơn người

Nay cần suy nghĩ lại nào

Lý do cớ sự cho đời hôm nay ?

 

Chỉ vì bảo thủ độc tài

Tạo thành tư tưởng giả cầy khá chi

Tư duy thảy chỉ cu li

Non trăm triệu Việt dễ bằng được ai

 

Nụ cười Do Thái quả hài

Hai người tiêu biểu ở đây lạ nào

Einstein so Mác khác sao

Einstein Tương đối Mác lao Độc Tài

 

Thành ra Mác thảy tội đồ

Làm đời điên đảo đã ngoài trăm năm

Đưa ra học thuyết tối tăm

Chỉ toàn ngụy biện nói quàng nói xiên

 

Rủi thay dân Việt nhãn tiền

Rơi vào thuyết đó đảo diên tới giờ

Trăm năm quả có ai ngờ

Ngàn năm văn hiến hiên giờ là đâu ?

 

Thế nên cần nghĩ trước sau

Việt và Do Thái ai người hơn ai

Xưa kia ta có Trạng Trình

Bây giờ thật sự dân mình có ai ?

 

Khiến cho cái nhục hóa hài

Lý do điêu đứng do ai thảy nào

Tại anh Các Mác khác sao

Sử ngu dân tộc anh hào Việt Nam !

 

Trước tiên do Pháp thảy toàn

Nó qua xâm lược khiến mình lạc xon

Để sau rơi thảy tay Nga

Lỗi lầm tư tưởng khác nào ở đây

 

Bây giờ mới bị thằng Tàu

Nước ta liên tục quả hầu ra chi

Dân thành mê muội khác gì

Chừng nào thức tỉnh mới thì bằng ai

 

TRĂNG NGÀN

(25/4/20)

 

**

 

THI THƠ VÀ CON NGƯỜI

 

Văn thì chỉ nói bình thường

Thi ca đẽo gọt mọi đường mới hay

Phải đưa nhạc tính vào đây

Cả như hội họa mới tày tài năng

 

Nguyễn Du quả có ai bằng

Cả Đoàn Thị Điểm cũng hằng tuyệt luân

Tài năng sáng chói vô cùng

Đỉnh cao nghệ thuật quả từng là đây

 

Tiếc rằng thế hệ ngày nay

Chỉ đều cả thảy bá vơ tầm thương

Khoa trương cái dốt mọi đường

Làm thơ không vận mới thường tiếu lâm

 

Chẳng qua lấy dốt khoa trương

Tài năng không có mới giương dối lừa

Múa ngu đất lệch chê vào

Bảo rằng sáng tạo thơ thành cách tân

 

Đều toàn ý thức ngu đần

Phá đều mọi nẽo tinh thần văn chương

Thi ca tinh túy mọi đường

Làm thành đá sõi ươn ươn gàn gàn

 

Đúng là phá thối thảy toàn

Đọc vào ghê tởm ai còn nào mê

Khác chi âm nhạc mọi bề

Biến thành tiếng động phũ phê điên cuồng

 

Bởi thơ đâu phải tuồng luông

Mà đều ngăn nắp mọi đường mới hay

Khác chi bao dạng đường đi

Nhưng đều sạch đẹp mới thì văn minh

 

Thi ca âm nhạc của mình

So trên thế giới cũng từng thua ai

Thành ra chỉ bọn bất tài

Làm thành ô uế nhạc thơ lạ nào

 

Trong khi thơ nhạc không hai

Cái này khi có phải cần cái kia

Còn không chỉ trở nên què

Những đồ thấp kém hiểu đều toàn ngu

 

Thành thơ cho mãi thiên thu

Nhạc là vần điệu cũng đâu khác gì

Không vần không điệu lạ chi

Lạt như nước ốc chỉ thì ruồi bu

 

Thơ ta lại thảy đặc thù

Với nhiều loại dạng vẫn đều toàn hay

Nhưng dầu làm với dạng nào

Thảy đều vần điệu mới thành thi ca

 

Thơ lục bát thơ tám câu

Ngủ ngôn tám chữ cũng đâu thừa nào

Nhất là thơ mới tới giờ

Kiểu thơ bảy chữ vẫn đều toàn hay

 

Loại này thường viết thơ tình

Còn bao loại khác của mình cao hơn

Kiểu song thất vẫn mới toàn

Nhất là lục bát vốn càng tự nhiên

 

Thành nên đừng nói huyên thiên

Thơ không vần điệu thảy toàn phường ngu

Đều toàn chỉ loại bú dù

Dạng thơ con cóc dễ nào đâu hơn

 

Thành nên câu phải cân phân

Dẫu cho dài ngắn cũng vần đi theo

Bởi thơ nghệ thuật phải đều

Trái tim thi sĩ phải hoài nằm đây

 

Còn thơ chỉ kiểu đu dây

Nhảy như con cóc dễ nào mà thơ

Kiểu nhằm tùy hứng vật vờ

Dốt vần dốt điệu tưởng thơ vậy đều

 

Thành nên tài nghệ chỉ nghèo

Mới nhằm lớn lối thơ đều “cách tân”

Chẳng qua phỉnh gạt thế nhân

Ta đây thi sĩ mọi phần dối dang

 

Bởi thơ luôn phải đàng hoàng

Thơ mà gian dối điếm đàng còn chi

Thành nên tóm lại lạ gì

Thơ như mạch nước nhiều khi dâng tràn

 

Điệu vần tự nó hiên ngang

Đâu cần gò bó kiểu toàn khắt khe

Biến thơ thành thảy chỉ vè

Đọc lên lủng củng hiểu ngay vô tài

 

Làm thơ chỉ hóa khôi hài

Khác chi chó cắn mớ đều giẻ lau

Thành nên ngó trước nhìn sau

Mọi điều hội đủ mới thành thi ca

 

Còn không chỉ có ba hoa

Khác chi ỉa rặn có ra nỗi gì

Nên dầu nói trắng ra đi

Nếu thơ vần đủ cũng gì đâu hay

 

Nếu vần ngắc nghéo trước sau

Đọc lên trẹo miệng trái tai cũng huề

Thành nên thơ phải mọi bề

Không tìm thấy sạn mới đều thơ hay

 

Khiến cho thơ của Nguyễn Du

Thảy đều tuyệt hảo quả đâu ai bằng

Thơ Đường lục bát đều hằng

Giống từng viên ngọc thảy đều xâu vô

 

Đều toàn lấp lánh như sao

Trước sau kiểu ấy mới đều thơ hay

Thơ là nghệ thuật tới nay

Nước ta văn hiến nở hoài thi ca

 

Tiện đây cũng phải nói ra

Thơ Thanh Bình thảy mới là tập thôi

Chỉ đều gượng gạo phần nhiều

Cả vần lẫn ý có đều khác đâu

 

Thành thơ thô nhám trước sau

Trơn tru chưa thấy dễ sao mượt mà

Dẫu vần dẫu diệu trưng ra

Nhưng chưa nghệ thuật cũng là vậy thôi

 

THƠ NGÀN

(24/4/20)

 

**

 

SỰ VẬT VÀ TÊN GỌI

 

Con mèo phải gọi con mèo

Gọi thành con chó chỉ đều là ngu

Cái gian nó thảy thù lù

Còn chi đứng đắn con người nữa sao

 

Miền Nam xưa nước Cộng hòa

Thật tình độc lập tự do hoàn toàn

Duẩn, Chinh, Đồng, Giáp nói ngang

Gọi thành “bọn Ngụy” thảy toàn lừa dân

 

Bây giờ Tàu đến rần rần

Hoàng Sa nó chiếm mọi phần êm ru

Trường Sa nói cỗm thêm rồi

Gom thành cái được gọi là Tam Sa

 

Thế Tàu có phải ngụy tà

Hay là đồng chí hay là anh em

Dưới mồ cũng phải đào lên

Trả lời dân tộc mới nên con người

 

BIỂN NGÀN

(24/4/20)

 

**

 

THA HỒ NÓI

 

Một mình một chợ tha hồ nói

Đâu có người nào để nói vô

Thành nói mình nghe đều thảy sướng

Khác chi mưa bão chỉ gió gào

 

TẾU NGÀN

(24/4/20)

 

**

 

CHỌN LỰA NHÂN SỰ

 

Anh em mình chọn lẫn nhau

Xong trong chi bộ mới rồi đưa ra

Cũng đều thảy chỉ phe ta

Còn dân kệ mẹ đứng ngoài dòm chơi

 

Bởi quyền ta nắm thảy rồi

Một quyền duy nhất nên tà tà đi

Dầu bao thế kỷ khác chi

Quyền dân ta chiếm sợ gì nữa sao

 

TẾU NGÀN

(24/4/20)

 

**

 

THÊM MỘT CHI TIẾT

NHỎ VỀ CHỮ VIỆT TA

 

Tiếng ta là tiếng đơn âm

Nhưng khi âm kép nó gồm thành hai

Có khi gồm cả đến ba

Vậy nên khi viết có mà lạ sao

 

Ví như khi Viết Sài gòn

Trước sau hoa thảy hay cần một thôi

Hay Buôn mê thuột phải rồi

Cần hoa hết hoặc chữ đầu được không

 

Có bàn cũng chỉ mất công

Bởi vì nguyên tắc có hai thôi mà

Hoặc là cả thảy viết hoa

Hoặc cần chỉ chữ đi đầu đủ ngay

 

Thành nên tùy ý mới hay

Bởi cần chọn một trong hai khác nào

Đây đâu phải chuyện tầm phào

Nhưng toàn nghiêm túc lẽ nào không xem

 

TIẾU NGÀN

(24/4/20)

 

**

 

BÌNH LUẬN TIẾNG VIỆT

 

Tiếng ta là tiếng đơn âm

Đó là nguyên lý phải cần luôn theo

Sài Gòn phải viết Sài Gòn

Đó là hai chữ hoàn toàn tách riêng

 

Còn như ai muốn viết chung

Tức là viết thảy toàn liền một hơi

Kiểu như Anh, Pháp khác sao

Thảy đều tùy tiện kiểu như Saigon

 

Đọc vào vẫn hiểu được toàn

Nhưng vô nguyên tắc quả càng ra chi

Thói quen như vậy lạ gì

Dẫu là tiện lợi nhiều khi buồn cười

 

Khác nào ba đứa lạc lòi

Muốn toàn loại dấu tiếng mình lạ chi

Đều toàn một lũ ngu si

Phá tan tiếng Việt còn gì nói đâu

 

NON NGÀN

(24/4/20)

 

**

 

MIỆNG LƯỠI KHÔNG XƯƠNG

 

Lưỡi không xương trăm đường lắc léo

Mọi nịnh thần dân đéo nào tin

Độc tài từng đã kìn kìn

Hô toàn “ưu việt” để vin thảy vào

 

Mọi điều cốt dựng “Bác Hồ”

Để nhằm núp bóng thọc vào óc dân

Biến dân chỉ thảy ngu đần

Gọi là giúp đỡ quả nên buồn cười

 

Mác làm xã hội hết người

Chỉ còn “sinh vật” mọi điều vậy thôi

Đạp nhau để sống trên đời

Toàn phi nhân cách dám nào nói ra

 

Hỏi ai trách nhiệm sâu xa

Từ đầu cả thảy có mà khác sao

Dân ta chỉ có tự hào

Khi nào làm chủ chính mình mới nên

 

ĐẠI NGÀN

(24/4/20)

 

**

 

VẤN ĐỀ

 

Vấn đề là muốn hay không

Thiếu gì cách để đảo ta vẹn toàn

Tức đều sáng suốt muôn vàn

Hay hoài đen tối để càng tối đen

 

Hỏi ngay câu hỏi trước tiên

Là nhằm đất nước hay nhằm vì ai

Tự mình trách nhiệm lâu dài

Hay đều chỉ thảy khác sao con cờ

 

Mục tiêu dân tộc cao vời

Hay vì chỉ “Đảng” mới điều đắm mê

Chỉ vì đất nước mọi bề

Hay vì “Ý hệ” cho dầu lạc xon

 

Thành ra nhân cách vẫn còn

Vấn đề cứu đảo non sông dễ toàn

Còn như chẳng chút đàng hoàng

Cầm quyền bán nước một lần đủ thôi

 

TẾU NGÀN

(24/4/20)

 

**

 

PHẢN ỨNG DÂY CHUYỀN

 

Đều do thảy Mác mà ra

Để thành phản ứng hạt nhân dây chuyền

Mác nhờ ngụy biện huyên thiên

Người nào thua Mác quả liền hiểu chi

 

Khiến thành mê tín lạ gì

“Thiên đàng cộng sản” cứ thì tâng lên

Gắn thêm “giai cấp đấu tranh”

Đầu trâu mặt ngựa tất nhanh chui vào

 

Tạo thành “cơ hội” ào ào

Hiền lương buộc phải nháo nhào tiêu đi

Kiểu như thành trống lạ gì

Tha hồ xâm chiếm đến khi buồn cười

 

Thảy đều trí thức rã rời

Còn toàn xu nịnh tuyệt vời nhân ra

Khiến thành xã hội xót xa

Nhưng ai dám nói bởi do độc tài

 

Nên còn đâu nữa con người

Mà còn sinh vật đạp đầu lẫn nhau

Để thành mạnh được yếu thua

Thảy tay mưu mẹo vẽ bùa mà lên

 

Tuyên truyền thêm lại lềnh khênh

Dạy từ trứng nước lớp nào đến sau

Tạo bao thế hệ dọc dài

Đều toàn bị ngấm suốt vào tim gan

 

Putin đâu có khác toàn

Từ hồi còn bé đã nghe dạy rồi

“Lênin thần thánh hơn đời”

Sau nhờ hiểu biết mới toàn nhận ra

 

Thành ra bởi Mác quỷ ma

Đầu tiên đưa thuyết hại đều nhân gian

Lênin cũng chỉ nạn nhân

Hay nhằm lợi dụng để mình ngoi lên

 

Độc tài nhờ đó làm vua

Còn mà dân chủ ai thua mình nào

Thành ra chính Mác tầm phào

Mọi người sau Mác chỉ đều nạn nhân

 

Khác chi nơi một bãi sình

Đạp người khác xuống thì mình mới lên

Thật là nguyên tắc phi nhân

Thiên nhiên phải vậy vốn đều dã man

 

Nói chung Mác trách nhiệm toàn

Bởi vì đặt bẫy trên đàng người đi

Bước lên thì sụp lạ gì

Sụp hoài sụp mãi đến khi buồn cười

 

Khiến bao thế hệ con người

Trăm năm qua thảy cũng nào thoát ra

Mọi con yếu đuối bò hoài

Chỉ trừ loài cọp mới nhằm vọt lên

 

TẾU NGÀN

(24/4/20)

 

**

 

DÂN NGU KHU ĐEN

 

Dân ngu khu thảy toàn đen

Biết chi mà nói lăng nhăng hỡi mày

Tuyên truyền lâu quá lậm rồi

Tưởng đâu Lê Duẩn mới toàn thần tiên

 

TẾU NGÀN

(24/4/20)

 

**

 

TUYẾN TÍNH CHÍNH TRỊ

 

Chuyện đưa lên mạng đúng toàn

Đó dòng tuyến tính khiến càng khỏi chê

Thảy do ông Mác mọi bề

Khiến toàn hậu quả nặng nề về sau

 

Ông Lê cũng dễ trách sao

Bởi không có Mác thì nào có Lê

Cũng đừng nên trách “Bác Hồ”

Dọc dài tuyến tính trôi ào như nhau

 

Mác nhằm “giai cấp” khác đâu

Diệt toàn “tư sản” để xây “địa đường”

Biến thành “vô sản” bốn phương

Đó là cốt lõi con dường phải đi

 

Giả như Mác đúng hại chi

Đàng này Mác trật mới thì vô duyên

Khiến làm xã hội đảo điên

Đều toàn mê tín mọi miền trần gian

 

Gây ra lắm sự điêu tàn

Bao người phải chịu mới càng éo le

Liên xô quả sụm bà chè

Đông Âu cũng vậy mới ra buồn cười

 

Thành bao thế hệ con người

Nạn nhân cả thảy Mác đều vậy thôi

Nhưng như con ngựa thấy đâu

Bịt hai bên mắt chỉ hầu chạy đi

 

Vì trong hệ thống khác gì

Quay đi quẩn lại cũng thì khác sao

Khó ai mà lọt ra ngoài

“Độc tài vô sản” quả hài bao nhiêu

 

Cá nhân đinh ốc mọi điều

Ở trong guồng máy chạy đều te tua

Chỉ do bị Mác yếm bùa

Hại toàn nhân loại tội thành ngàn năm

 

TẾU NGÀN

(24/4/20)

 

**

 

GIẢI MÃ TỪ “NGỤY”

VÀ TỪ “PHẢN ĐỘNG”

 

Mác xưa “cách mạng” rùm beng

Dụ càn nhân loại hung hăng tin vào

Nên ai đi ngược khác nào

Mác ghim “phản động” nhằm cho chiều

 

Khổ thay Mác chỉ nói liều

Tưởng là mình đúng mới đều chủ quan

“Độc tài vô sản” oang oang

Nhưng sai khoa học khiến đều tầm vơ

 

Chẳng qua mù quáng dại khờ

Chỉ vì mê tín tin vào Hegel

Lấy điều “biện chứng” làm nền

Phản toàn khoa học khiến nên tội đồ

 

Dù nay Mác đã xuống mồ

Nhưng từ “phản động” cứ còn như xưa

Chẳng qua kiểu nói bứa bừa

Để nhằm có lợi thảy về “phe ta”

 

Nhưng đâu nhìn thấy gần xa

Nạn nhân của Mác có mà biết sao

Hiểu sai “cách mạng” ào ào

Trở thành “phản động” cũng nào khác chi

 

Lại như “Ngụy” thảy là gì

Tức không “danh chính” chỉ thì thế thôi

Như xưa không phải “giòng” vua

Đứng ra làm giặc cướp ngôi thảy đều

 

Gia Long gọi “Ngụy” khác nào

Mặc dầu Nguyễn Huệ anh hùng ai hơn

Thành ra ngôn ngữ lờn bơn

Nếu không chân chính chỉ đều chủ quan

 

Tức là danh chính thảy toàn

Mới làm ngôn thuận mọi đàng khác đâu

Còn nhằm đá cá lăn dưa

Tiểu nhân đắc chí có chừa một ai

 

Nói chung khi nước chia hai

Bắc thì Cộng sản còn Nam Cộng hòa

Trở thành hai nước phân ra

Hàm hồ kêu “Ngụy” khác nào lưu manh

 

Ngày nay hợp nhất lại thành

Hai miền gộp lại chỉ đều Việt Nam

Dẫu đang nhuộm đỏ thảy toàn

Nhưng lâu rồi cũng phải dần trắng ra

 

Bởi vì chân lý bao la

Nó luôn tự tại tức là khách quan

Dầu bao lươn lẹo thảy toàn

Dễ đâu lấy thúng nhằm màng úp voi

 

Chẳng qua đều chuyện bẽ bai

Tự mình vạch áo cho người xem lưng

Khác chi quân tử tiểu nhân

Chỉ ra ánh sáng mới toàn thấy thôi

 

Còn trong bóng tối liên hồi

Nhà nào cũng xám bò nào chẳng đen

Khiến thành lịch sử nhố nhăng

Chẳng qua do kẻ dẫn đường khác đâu

 

Để khi bão tố qua rồi

Trời quang mây tạnh lại vào như xưa

Nước ta từ thuở Văn Lang

Hùng Vương chính hiệu mới toàn chính danh

 

“Ngụy” đều bán nước mà thành

Như Trần Ích Tắc ai người không thông

Hay Lê Chiêu Thống một dòng

Mới loài “phản động” từ trong ra ngoài

 

Nguyễn Thân, Hoàng Cao Khải khác nào

Đều là “ngụy tặc” cũng nào lạ đâu

Chạy theo giặc Pháp phản dân

Ngày nay lại “Ngụy” bọn theo giặc Tàu !

 

Cho nên ngôn ngữ vẫn hầu

Dùng làm phương tiện để người múa may

Thành khi danh chính mới hay

Giúp cho ngôn thuận mới đều nhân văn

 

Xưa kia Bảo Đại giòng vua

Chính danh cả thảy truyền bao nhiêu đời

Đến khi Nhà Nguyễn tàn rồi

Việt Minh lên mới trở về làm dân !

 

Nhưng do túng thế mọi phần

Còn quyền trước đó giao Trần Trọng Kim

Thành ra nói “Ngụy” ai tin

Thảy nhằm ngôn ngữ lợi mình riêng thôi

 

Ông Hồ Bôn sê vích từ Nga

Đem về cộng sản thảy ngoài gắn vô

Đều là ngoại nhập khác nào

Có chi “Chính thống” của toàn nước ta

 

NON NGÀN

(24/4/20)

 

**

 

DANH CHÍNH NGÔN THUẬN

 

Câu này xưa Khổng nói ra

Nhưng hoài chân lý cũng là tự nhiên

Người mà lời nói huyên thiên

Toàn không đứng đắn đâu ra con người

 

Vậy nên đạp đất đội trời

Anh hùng cái thế phải người chân phương

Còn mà chỉ bọn hoang đường

Ăn không nói có vẫn toàn ra chi

 

Miền Nam xưa có lạ gì

Chỉ là thể chế noi theo Cộng hòa

Tức nhằm chủ nghĩa Quốc gia

Giống như mọi nước muốn nền tự do

 

Thành nên ngôn ngữ thò lò

Chụp toàn “Mỹ Ngụy” có đâu ra gì

Dân ngu dốt nát nói chi

Còn dân có học quả thì hóa ngu

 

Nhất là lãnh đạo cầm quyền

Lại nhằm nói thế thêm càng tầm vơ

Khác chi như đám toàn khờ

Tự mình bêu xấu chính mình chứ ai

 

Nên chi Khổng nói chẳng sai

Chính danh ngôn thuận mới hoài thành công

Danh mà không thuận viễn vông

Chỉ nhằm địa vị một thời rồi thôi

 

Có đâu quân tử công minh

Có nào ngay ngắn nhân văn dễ nào

Cầm quyền rồi cũng xuống mồ

Ngàn năm ô nhục chỉ đều vậy thôi

 

Ngày nay dẫu sự qua rồi

Duẩn, Đồng, Chinh, Giáp có nào khác chi

Tồn thư thảy giữ y sì

Muôn đời bia miệng dễ gì phôi pha

 

ÁNH NGÀN

(24/4/20)

 

**

 

NAY ĐÃ LÒI TRỌN GÓI

 

Cây kim trong bọc phải lòi

Cho dầu thế kỷ cũng nào khác đâu

Bốn sáu năm có lâu sao

Dẫu mà cố ráng giấu đầu giấu đuôi

 

Im hơi lặng tiếng quả hài

Ngoài hô “đánh Mỹ” tiến vào Miền Nam

Giấu đi “cộng sản” đều toàn

Cả thời “đánh Pháp” vẫn đều khác chi

 

“Đánh Tây” rõ để làm gì

Làm làm “cộng sản” nhằm đi với Tàu

Liên Xô bởi vẫn còn xa

Nhưng Tàu gần gủi quả là tiện hơn

 

Thành đây “bức ảnh” xanh rờn

Giờ lòi ra thảy khó còn giấu chi

Đâu “yêu” đất nước chút gì

Mà yêu “ý hệ” mới khi buồn cười

 

Giờ thì nhìn quả bùi ngùi

Ba ông Đồng, Duẩn, Chinh cười tí toe

Tỏ ra hết sức mừng vui

Nghe tin hải chiến Tàu tràn Hoàng Sa !

 

Chụp ngày 19- 01- 74

Chính ngày đau xót đảo ta mất toàn

Giặc Tàu xâm lược vội vàng

Trước ngày Miền Bắc chiếm càn Miền Nam !

 

Ba ông hết sức vui mừng

Mừng do “ý hệ” thắng cùng Phe ta

“Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa”

 Sắp vào hạ thủ “Cộng Hòa Việt Nam”

 

Từ đây lịch sử sang trang

Cốt làm “Cộng sản” luôn toàn nước ta

Miệng mồm vẫn nói ba hoa

Miền Nam “giải phóng” mới là vinh quang

 

Giờ đều sự thật hiện toàn

“Tam Sa” Tàu lập thôi còn nói sao

Trưng ra trước khắp đồng bào

Tấm lòng “yêu nước” Duẩn, Đồng cùng Chinh !

 

Ba ông hớn hở vui mừng

Thêm ông núp bóng đứng trùm phía sau

Thành ra quả có lạ nào

Tin vào “ý hệ” quên toàn nước non !

 

Hay vì địa vị cỏn con

Đem dâng đất nước cho đều ngoại bang

Bây giờ chưa thấy hoàn toàn

Nhưng hai đảo biển đã càng rõ ra !

 

Thành xưa ông Mác ba hoa

Hại bao đất nước xót xa trong đời

Làm nhiều dân tộc tơi bời

Ở trong phải kể có đều nước ta

 

TRĂNG NGÀN

(24/4/20)

 

**

 

VỀ CÁ NHÂN CON NGƯỜI

CÙNG XÃ HỘI LOÀI NGƯỜI

 

Con người thực thể tự nhiên

Đó là thực chất vì hoài khách quan

Tạo ra xã hội đều toàn

Kẻ nào nói ngược chỉ là kẻ ngu

 

Mác xưa đúng thảy khật khù

Cho rằng xã hội cấu thành đầu tiên

“Đấu tranh giai cấp” triển miên

Mới nên kết quả tạo ra con người !

 

Một tay ngu thảy mười mươi

U mê “biện chứng” bởi từ Hegel

Nói mà chẳng biết sai nền

Vật hô “biện chứng” Mác thành đâu khôn ?

 

Ví như sinh vật sống còn

Trong khi hòn đá im toàn triệu năm

Chỉ đều phong hóa ngày càng

Có đâu “biện chứng” hóa thành ra cây !

 

Khác chi Mác kẻ ngủ ngày

Thảy vô tri giác biết gì trời trăng

Mới thành “chính trị” hung hăng

Gạt lừa nhân loại quả bằng được ai !

 

Làm cho xã hội thảy hài

Làm cho nhân loại biến toàn héo hon

Tội này của Mác quả toàn

“Đấu tranh giai cấp” cốt mong danh mình !

 

Lênin lợi dụng hoặc tin

Ép dân Nga cũ để mình làm vua

Nước Nga biến thảy của chùa

Cốt nhằm lạm dụng có thua ai nào !

 

Liên Xô giờ quả sụp nhào

Chứng minh Mác thảy chút nào đúng đâu

Vậy mà một bọn lau hau

Cứ hoài dựng lại vai trò Lênin !

 

Ai đều không biết như in

Loài người bụng dạ có toàn tốt sao

Sẳn sàng đạp thảy lên đầu

Của người đồng loại để mình vươn lên !

 

Đặng mình thủ lợi hoàn toàn

Dẫu vô đạo đức với toàn phi nhân

Mác thành trách nhiệm mọi phần

Đưa ra học thuyết vạn lần ngu si

 

Làm cho xã hội thành nghèo

Vong thân nhân loại con người còn đâu

Khiến cho xã hội cùi đày

Đó là tội Mác ngàn năm luôn còn

 

Trong khi đời muốn văn minh

Phải cần xã hội cá nhân hài hòa

Mọi điều khoa học đưa ra

Mọi điều đạo đức luôn là ưu tiên

 

Nhân văn cộng với nhân quyền

Yêu cầu văn hóa tình thương con người

Còn như bạo lực ngất trời

Kiểu như Mác muốn chỉ là thằng ngu

 

Khác chi Các Mác ruồi bu

Một tên phản động thiên thu dại khờ

Cốt đi tàn hại loài người

Cho rằng “giải phóng” quả thành trớ trêu

 

Khiến cho học thuyết chỉ lèo

Phỉnh toàn nhân loại đã ngoài trăm năm

Đó thành thực tế oái oăn

Mác phi khoa học chỉ toàn vậy thôi

 

Cả phi triết học lạ đâu

Bởi cho “duy vật” chỉ hầu độc tôn

Tự do dân chủ nào còn

Trở thành diệt thảy tư duy con người

 

Dễ đâu đất đá thành đời

Mác ngu vô hạn quả thời trớ trêu

Tư duy Mác chỉ thảy lèo

Gây toàn hậu quả loài người tới nay !

 

Dân ta quả thật khổ thay

Chỉ do thuyết Mác làm ra đui mù

Chiến tranh hai bận mịt mù

Tiêu hao đất nước có đời vậy đâu

 

Để nay biển đảo thế nào

Thằng Tàu tràn chiếm dễ bao giờ đòi

Nó vừa xây dựng Tam Sa

Hoàng Trường Sa của chính ta đâu còn

 

Vậy giờ còn nghĩ vàng son

Tin vào thuyết Mác quả toàn phiêu lưu

Dân ngu ngu mãi đến chừ

Hỏi ai trách nhiệm nỗi niềm ngày nay ?

 

ĐẠI NGÀN

(24/4/20)

 

**

 

TIẾN THOÁI LƯỠNG NAN

 

Đảo mình nó đuổi mình ra

Nếu toàn tuân lệnh quả là nhục sao

Còn không cưỡng lại thế nào

Nó liền đánh tới đường mô chạy về

 

Thành ra đất nước não nề

Thành ra dân tộc mọi bề lao đao 

Bảy lăm ai đã tự hào

Đánh cho “Mỹ cút Ngụy nhào” cũng vui

 

Ngẫm xưa càng thấy bùi ngùi

Ai đưa dân tộc vòng vèo cũng hay

Mác Lê theo thảy từng ngày

Bây giờ mấy ổng chết rồi còn đâu

 

Địa đàng có dựng được sao

Lại nay độc lập tự do mõi mòn

Thằng Tàu nó mãi dọa tràn

Ta toàn rụt lại nó càng sấn lên

 

TẾU NGÀN

(22/4/20)

 

**

 

SỰ THỂ CHẲNG QUA

 

Chẳng qua vì bó buộc thôi

Đã trong hệ thống dám nào không theo

Khiến cho dân tộc hóa lèo

Biết chi tự chủ tự do là gì

 

Nhằm riêng lợi lộc khác chi

Còn đâu công chính cần gì khách quan

Uốn theo cảm tính thảy toàn

Tuân theo mệnh lệnh bầy đàn từ lâu

 

Thảy đều do Mác khác đâu

Vong thân nhân loại từ đầu tới đuôi

Mác thành tội ác tày trời

Suốt non thế kỷ loài người ra chi

 

Tinh thần độc lập mất đi

Chỉ còn sau trước hót theo mọi đàng

Làm theo lớp lớp hàng hàng

Nay Nga dù bỏ ta “càng” nhớ Lê

 

TẾU NGÀN

(22/4/20)

 

**

 

NGÀY XƯA KHÁC NGÀY NAY

 

Ngày xưa đánh đấm giữa nhau

Dựa toàn nội lực có đâu lạ nào

Ngày nay cục diện khác rồi

Trên toàn thế giới thảy cần liên minh

 

Vấn đề chọn bạn cho mình

Phải đều bạn tốt thật tình mới hay

Ít ra nhìn trước nhìn sau

Nhìn từ quá khứ tương lai thêm vào

 

Cũng đừng tiên kiến lẽ nào

Tuyên truyền mờ mịt sụp vào phải ra

Xưa kêu “đế quốc” sa đà

Nga Tàu dụ khị vậy mà cũng nghe

 

Làm cho lịch sử chẽ hoe

Liên Xô rã đám ngày nay đâu còn

Tàu thì đã thảy quay toàn

Cướp ta hải đảo nay càng lấn thêm

 

Vậy thì quá khứ nên quên

Coi như lầm lở một lần rồi thôi

Còn nhằm mù quáng dài dài

Thảy vô trách nhiệm với đều non sông

 

Khó tin vào một cá nhân

Khó tin đảng phái phải cần vậy thôi

Mà tin đất nước lâu dài

Mà tin dân tộc mới hoài của ta

 

Ngày nay cuộc chiến xảy ra

Một mình một cõi khác nào nướng thân

Nước xa khó cứu lửa gần

Vậy cần thủ sẳn trước toàn mới hay

 

Nên trong thế trận hôm nay

Phải liên kết Mỹ để chơi với Tàu

Chừng nào nước thảy mạnh rồi

Mới thành ngang ngữa Mỹ nào ngại chi

 

NON NGÀN

(22/4/20)

 

**

 

VỀ KINH NGHIỆM XƯƠNG MÁU

CỦA LỊCH SỬ VÀ ĐẤT NƯỚC TA

 

Giờ đây đã bảy lăm năm

Những gì lớp trước đã làm đúng chi

Nhưng đều quá khứ quên đi

Còn đâu sửa được chỉ thì thế thôi

 

Giờ đều lớp mới khác sao

Phải mình tự quyết bởi đang cầm quyền

Nắm quyền nhằm để cho dân

Có đâu để hưởng riêng mình được sao

 

Nên nay xem Mỹ thế nào

Vẫn đều sau trước như hồi xưa nay

Tức là tư bản không sai

Nhưng hô “đế quốc” thảy toàn tiếu lâm

 

Khác chi luận điệu Nga Tàu

Thời xưa dùng để dụ người  Việt Nam

Cốt nhằm thủ lợi thảy toàn

Rủi là Miền Bắc đã toàn tin theo

 

Hay do do áp lực vì nghèo

Bởi đều nghiên cứu chút gì Mác đâu

Có đâu hiểu Mác tàm cao

Kiểu đều “quần chúng” ào ào tin theo

 

Thành ra độc lập con người

Tư duy tự chỉ quả nào có đâu

Trong khi sự thật khác xa

Nhật sau bại trận Mỹ đà vựt lên

 

Hay như nước Đức khác gì

Mỹ toàn trợ giúp chương trình Marshall

Khác hơn mưu mẹo Trung Hoa

Giúp ta đánh Pháp chỉ là đầu cơ

 

Thế nên từ đó đến giờ

Chỉ đều rĩa rói việc này việc kia

Hoàng Sa chiếm lấy từ khuya

Trường Sa nay đã có chừa chút mô

 

Khiến nay sự thể thế nào

Nó vừa tuyên bố dựng vùng Tam Sa

Tức gồm Tây với Nam Sa

Cướp toàn biển đảo của ta còn nào

 

Nhưng đây chỉ mới đầu cầu

Biển Đông độc chiếm nhằm hầu tiến lên

Vô sâu nội hải lên thềm

Tức là chiếm trọn nước ta sau này

 

Vậy nên cần tính cho hay

Nếu không nước mất sau này khó kham

Cốt nhằm cứ đứng một mình

Thà rằng mất nước bảo toàn Mác Lê

 

Biết chi sự thật ê chề

Liên Xô đã bỏ Đức đều vất đi

Đông Âu cũng vậy lạ gì

Tức toàn vô nghĩa có gì quý đâu

 

Thành nên nước mất tới nơi

Cầm quyền hiện tại nếu không khôn toàn

Gây thành lịch sử muộn màng

Bởi làm mất nước khiến càng tội to

 

Nên cần hành động ra trò

Liên minh với Mỹ đặt thành công khai

Chận ngay Trung Quốc đường dài

Để thành cứu nước cứu mình khác sao

 

Chuyện xưa trả lại “Bác Hồ”

Bây giờ người mới phải vào vai ta

Cầm quyền cả một quốc gia

Nếu không vì nước lại là giặc sao

 

Sợ chi Trung Quốc đánh vào

Bởi vì nó muốn thiếu gì lý do

Mưu gian nại thảy tha hồ

Bởi nòi tham vọng có nào dừng đâu

 

Rồi thì chẳng trước thì sau

Nuốt dần từng miếng dễ đâu ngại gì

Thành nên suy xét kỹ đi

Không liên kết Mỹ vậy thì với ai ?

 

Việt Nam giờ giống con nai

Không voi giúp sức chờ cho cọp vồ

Thành đều ngụy biện khác sao

Dân đều thấy rõ lẽ nào chẳng hay

 

Chẳng qua thể chế độc tài

Dân đành câm nín tạm thời vậy thôi

Cầm quyền phải rõ trên đời

Còn đều mù quáng tội đồ thế gian

 

Ngày nay thế giới rõ toàn

Còn đâu mù mịt như thời xa xưa

Tuyên truyền lừa dối hóa thừa

Mà cần chân chính mới người quang minh

 

ĐẠI NGÀN

(22/4/20)

 

**

 

ĐẠO LÝ VÀ CHÂN LÝ

 

Cái gì Đạo lý trên đời

Mới đều đạo đức mọi người thấy ngay

Còn riêng Chân lý thì sao

Đó toàn cái đúng cả ngoài lẫn trong

 

Thành nên nhận thức sai lầm

Tưởng đâu là đúng vẫn hoài thảy sai

Ông Đông Thủ tướng của ai ?

Của toàn Miền Bắc vào hồi năm tư

 

Ông do cuồng tín nhứ nhừ

Nghĩ rằng “thế giới đại đồng” mới nên

Thành ra biển đảo của dân

Đem cho Trung Quốc có cần nói sao

 

Cái sai vì thảy tào lao

Đó vì “chính trị nhất thời” lạ đâu

Ngày nay mọi sự khác rồi

Trưng cầu dân ý mới làm sáng ra

 

Còn như chỉ có ba hoa

Đảng ta “giai cấp” có mà khôn sao

Đảng ta “thừa kế” Bác Hồ

Khác gì đảo biển đem giao cho người

 

Nên chi quá khứ dẫu rồi

Nhưng điều sai đúng phải đều nêu ra

Điều gì Đạo lý cao xa

Mới là Chân lý có nào khác đâu

 

Ông Đồng “cộng sản” một thời

Vì mê theo thuyết Nga Tàu khi xưa

Còn hoài dân tộc Việt Nam

Hùng Vương đã có hẳn nên về nguồn

 

Vấn đề chỉ thảy vui buồn

Chính là ai kẻ cầm quyền hiện nay

Cam đành bán nước, tay sai

Hay vì dân tộc chống Tàu mới ngon

 

BIỂN NGÀN

(22/4/20)

 

**

 

CỌP VÀ CHÓ

 

Chắc vì cọp cái trong nhà

Mới đều nuôi chó toàn là ngoài sân

Hầu nhằm củng cố an ninh

Hễ ai bén mảng tất mình xơi ngay

 

TẾU NGÀN

(22/4/20)

 

**

 

DÒNG NƯỚC CHIA ĐÔI

 

Dân ta dòng nước chia đôi

Một bên nhuộm đỏ bên thời còn nguyên

Hai bên đủ cách tuyên truyền

Muốn làm bên nọ hòa liền lạ chi

 

Cuối cùng kết quả y sì

Hai lần cuộc chiến khác gì nữa sao

Đỏ hơn bèn rót thẳng vào

Nhưng vì hòa lẫn chỉ còn hồng thôi

 

Chẳng còn đỏ ối nữa rồi

Dần dà chắc hẳn cũng ngày trắng ra

Thành ra hai cuộc can qua

Để nhằm thử sức có mà khác đâu

 

Trước tiên Bảo Đại thua rồi

Kế sau Nhu Diệm tới hồi Thiệu đi

“Bác Hồ” thắng thảy còn gì

Bác là sản phẩm về từ Liên Xô

 

Duẩn, Chinh, Đồng, Giáp khác nào

Học trò của “Bác” thảy toàn vậy thôi

Tuyên truyền Bác dạy phải theo

Chín năm đánh Pháp mọi điều lạ chi

 

Kế sau đánh Mỹ khác gì

Hô toàn “Mỹ Ngụy” kể thì cũng vui

Nhân danh “giải phóng” tột trời

Để làm “cộng sản” ai người không hay

 

Đó toàn sự thật đến nay

Nhưng dân ta biết chút gì nào đâu

Toàn nghe mỹ ngữ ào ào

Đồng bào Miền Bắc sụp vào đầu tiên

 

Đến khi Bắc chiếm Miền Nam

Thế là cả nước buộc toàn đỏ tươi

Chỉ vì Cách Mạng Tháng Mười

Sinh ra Tháng Tám hẳn điều tự nhiên

 

Vậy nên đừng nói huyên thiên

Hiểu chi sự thật nhãn tiền đâu hay

Liên Xô từng đã bậc thầy

Sau Trung Quốc ta đều thành em

 

Duy điều quả thảy đã thèm

Đó là thuyết Mác có nào đúng đâu

Nước Nga dại mới sa vào

Cuối cùng sập tiệm chỉ là vậy thôi

 

Bảy mươi năm một cuộc đời

Trong khi Trung Quốc ngồi hoài tới nay

Đông Âu cũng vậy ai hay

Còn ta lớp trẻ sau này mới lên

 

Ngày nay chuyện đó cũ mềm

Ai cần nhắc lại cho thêm bận lòng

Chẳng qua định mệnh lòng vòng

Của toàn nhân loại đâu nào riêng ai

 

Bởi như nếu Mác không sai

Ngày nay đã có thiên đàng mọi nơi

Đâu hi sinh thảy trên đời

Cuối cùng “đổi mới” rõ thời thật vui

 

Toàn cầu trăm triệu con người

Phải đánh bó xác chôn vùi được chi

Vậy nên khôn dại nhiều khi

Chỉ do nhận thức có gì khác sau

 

Còn đều cảm tính tào lao

Khiến thành hậu quả của bao tuyên truyền

Trong khi thực chất con người

Đám đông đều thảy đạp cùng chen lên

 

Đó hoài định luật tự nhiên

Trừ khi thong thả đứng riêng mỗi người

Khác nào tội ác nhất đời

Chính là ông Mác có nào bởi ai

 

Phỉnh toàn nhân loại quả hài

Để toàn ảo tưởng có ai không tường

Nhưng đều câm nín mọi đường

Độc tài toàn trị dễ thường nói sao

 

Thành nên lý thuyết lạ nào

Gạt lừa nhân loại xót xa đủ điều

Ngày nay ai vẫn con người

Lại toàn yêu nước phải đều nhận ra

 

Về điều quá khứ xót xa

Ngày nay chưa hiểu khó mà đi lên

Kiểu như bị lún bùn sình

Một chân không nhắc dễ mình ngoi lên

 

Thành ra do Mác thảy toàn

Bản thân phản động lại càng rêu rao

Diễn vai Cứu thế Cờ đào

Lại thành ma quỷ đạp nhào thế gian

 

SẮC NGÀN

(22/4/20)

 

**

 

MẮC COI, HAY MẮC TOI

 

Bây giờ giống thảy mắc coi

Công hàm năm tám mắc toi lạ gì

Dầu cho chỉ thảy trò cười

Cười ra nước mắt của người Việt Nam

 

Khiến thành chuyện dại trăm năm

Có khi chuyện tếu ngàn năm cũng đành

Chỉ do tay Phạm Văn Đồng

Đút đầu vào rọ để thành bá vơ

 

Giúp cho Trung Quốc cậy nhờ

Cốt nhằm gian ý giờ thì tính sao

Lở cười lở khóc khác nào

Trừ khi mân phú có đâu lạ gì

 

Nhưng giờ địch lại cách chi

Vào nhà nó thảy nhảy lên bàn thờ

Nước non hóa đã tràn bờ

Ngàn năm chống giặc bây giờ còn chăng ?

 

TIẾNG NGÀN

(21/4/20)           

 

**

 

DẦN DÀ

 

Dần dà mọi sự rõ ra

Phơi bày đủ cả chỉ là tự nhiên

Cả non thế kỷ triền miên

Giờ như đống rác mới liền khui ra

 

Khác chi mọi sự ta bà

Nay thành chuyện cũ gần xa đều cười

Nói chung bởi tại con người

Làm đời vật vã có ngoài vậy đâu

 

TẾU NGÀN

(21/4/20)

 

**

 

DỊCH THƠ CHỮ HÁN CỦA

ĐẠI THI HÀO NGUYỄN DU

 

 

衣冠達者志青雲
吾亦樂吾麋鹿群
解釋閒情安在獲
屏除異類不妨仁
麝眠淺草香由濕
犬渡重山吠不聞
浮世為歡各有道
驅車擁蓋是何人。

阮悠(清軒詩集)

 

LIỆP

Y quan đạt giả chí thanh vân,
Ngô diệc lạc ngô mi lộc quần.
Giải thích nhàn thanh an tại hoạch,
Bính trừ dị loại bất phương nhân.
Xạ miên thiển thảo hương do thấp,
Khuyển độ trùng sơn phệ bất văn.
Phù thế vi hoan các hữu đạo,
Khu xa ủng cái thị hà nhân .

NGUYỄN DU (Thanh Hiên Thi Tập)

 

**

 

ĐI SĂN

 

Quan trường chí tót mây xanh

Niềm vui ta thảy với đàn hươu nai

Để cho khuây khỏa thường thôi

Hại loài giống khác mất nào lòng nhân

Cỏ non xạ tỏa hương thơm

Núi rừng trùng điệp chó tru nghe gì

Phù sinh theo cách mỗi người

Lọng che xe ruỗi trên đường mặc ai

 

NGUYỄN DU

(Phương Ngàn dịch 21/4/20)

 

**

 

ĐI SĂN

 

Chí mây xanh quan trường vậy cả

Riêng mình ta săn mới làm vui

Để khuây khỏa mỗi khi nhàn rỗi

Giết vật thôi đâu hại lòng nhân

Con xạ ngủ cỏ non hương ngát

Chó sũa nơi đồi núi chập chùng

Kiếp phù sinh tùy người ý thích

Xe trên đường che lọng kệ ai

 

NGUYẾN DU

(Ngàn Phương dịch 21/4/20)  

 

**

 

DỊCH THƠ CHỮ HÁN CỦA

ĐẠI THI HÀO NGUYỄN DU

 

雜吟 (三首)

其一

秋聲一夜渡藍河
無影無形入我家
萬里西風來白髪
一窗秋色在黃花
百年哀樂何時了
四壁圖書不厭多
庭植孤松高百尺
不知青帝奈人何。

阮悠 (清軒詩集)

 

TẠP NGÂM ( ba bài )

Bài một :

Thu thanh nhất dạ độ Lam hà,
Vô ảnh vô hình nhập ngã gia.
Vạn lý tây phong lai bạch phát,
Nhất song thu sắc tại hoàng hoa.
Bách niên ai lạc hà thời liễu,
Tứ bích đồ thư bất yếm đa.
Đình thực cô tùng cao bách xích,
Bất tri thanh đế nại nhân hà ?

NGUYỄN DU (Thanh Hiên Thi Tập)

 

**

 

TẠP NGÂM (ba bài)

 

BÀI MỘT

 

Tiếng thu đêm trước vượt sông Lam

Không ảnh không hình đã vào trong

Gió tây ngàn dặm lay đầu tóc bạc

Bên song thu đã nhuộm hoa vàng

Vui buồn đời dẫu bao nhiêu chuyện

Sách chất đầy lên bốn vách toàn

Trước sân tùng đó cao trăm thước

Hẳn Chúa xuân đâu trách kẻ trồng

 

NGUYỄN DU

(Sóng Ngàn dịch 21/4/20)

 

**

 

TẠP NGÂM (ba bài)

 

BÀI MỘT

 

Sông Lam thu hẳn vượt qua

Trong đêm quả đã vào nhà lạ sao

Không hình không bóng khác nào

Gió tây muôn dặm thổi ào tóc sương

Nhuộm hoa bên cửa sắc vàng

Trăm năm khối chuyện thảy toàn buồn vui

Sách trong nhà bốn vách đầy

Tùng cao trăm thước đứng ngoài sân riêng

Chúa xuân chẳng có ưu phiền

Bởi nào trách được người trồng cây đâu

 

NGUYỄN DU

(Lam Ngàn dịch 21/4/20)

 

**

 

DỊCH THƠ CHỮ HÁN CỦA

ĐẠI THI HÀO NGUYỄN DU

 

復實亭

冬寒夏暑故侵尋
老大頭顱歲月深
京國鶯花千里外
江湖蓑笠十年金
聚頭難得常青目
理髪當知未白心
藍水鴻山無限勝
憑君收拾助清吟。

阮悠(清軒詩集)

 

PHÚC THỰC ĐÌNH

Đông hàn hạ thử cố xâm tầm,
Lão đại đầu lô tuế nguyệt thâm.
Kinh quốc oanh hoa thiên lý ngoại,
Giang hồ thoa lạp thập niên câm [ kim ].
Tụ đầu nan đắc thường thanh mục,
Lý phát đương tri vị bạch tâm.
Lam thủy Hồng sơn vô hạn thắng,
Bằng quân thu thập trợ thanh ngâm.

NGUYỄN DU (Thanh Hiên Thi Tập)

 

**

 

THƯ TRẢ LỜI THỰC ĐÌNH

 

Nóng hè đông lạnh dần qua

Mái đầu dẫu bạc có mà quảng chi

Dặm xa oanh hót hoa cười

Áo tơi nón lá sông hồ mười năm

Người thương cách mặt xa xăm

Gỡ tung tóc rối hiểu lòng chưa yên

Sông Lam núi Lĩnh cảnh tiên

Nhờ anh thu nhặt ta cùng vịnh ngâm

 

NGUYỄN DU

(Suối Ngàn dịch 21/4/20)

 

**

 

THƯ TRẢ LỜI THỰC ĐÌNH

 

Nóng hè đông lạnh cứ dần trôi

Ngày tháng trắng thêm một mái đầu

Ngàn dặm kinh kỳ hoa chim hót

Áo tơi nón lá vẫn mười năm

Cách trở thấy đâu người mến mộ

Gở vòng tóc rồi hiểu lòng mong

Sông Lam núi Lĩnh vô cùng đẹp

Góp nhặt nhờ anh ta vịnh ngâm

 

NGUYỄN DU

(Tuyết Ngàn dịch 21/4/20)

 

**

 

DỊCH BÀI THƠ CHỮ HÁN

CỦA THIỀN SƯ VẠN HẠNH

 

示弟子(萬幸禪師)

身如電影有還無
萬木春榮秋又枯
任運盛衰無怖畏
盛衰如露草頭鋪。

 

THỊ ĐỆ TỬ

Thân như điện ảnh hữu hoàn vô,
Vạn mộc xuân vinh thu hựu khô.
Nhậm vận thịnh suy vô bố úy,
Thịnh suy như lộ thảo đầu phô.

VẠN HẠNH THIỀN SƯ

 

**

 

LỜI DẠY CHO ĐỆ TỬ

 

Chớp loáng rồi ra mọi sự không

Xuân xanh cây cỏ thu úa tàn

Thịnh suy đời vẫn đâu gì sợ

Có mất đều như chỉ giọt sương

 

THIỀN SƯ VẠN HẠNH

Sắc Ngàn dịch (21/4/20)

 

**

 

LỜI DẠY CHO ĐỆ TỬ

 

Vật như tia chớp có rồi không

Xuân thắm muôn cây thu héo khô

Đời lẽ thịnh suy nào đáng sợ

Thảy đều thoáng chốc một giọt sương

 

THIỀN SƯ VẠN HẠNH

Ánh Ngàn dịch (21/4/20)

 

**

 

MẸ CHA TRUNG CỘNG

 

Mẹ cha Trung Cộng ngày nay

Nó nhằm tham vọng toàn cầu khác chi

Ban đầu biển đảo lạ gì

Rồi thềm lục địa thảy khi bao trùm

 

Đất liền cũng chẳng chùn chân

Để rồi thâu tóm thảy toàn nước ta

Chính là hiểm họa bao la

Dân chưa bừng tỉnh biết là về đâu

 

SÓNG NGÀN

(21/4/20)

 

**

 

CÔNG HÀM PHẠM VĂN ĐỒNG

 

Cái ngu của Phạm Văn Đồng

Chính là “ký lậm” nên cần nói chi

Bởi vào lúc ấy lạ gì

Hoàng Trường Sa thuộc Việt Nam Cộng Hòa

 

Ông Đồng chỉ thảy ba hoa                  

Vênh vang “hải phận” cũng là thế thôi

Dám đâu đảo điếc chỉ vào

Vậy nay Trung Cộng quyền nào nại ra

 

Chẳng qua ý định gian tà

Lấy không làm có mới là lưu manh

Dù nay mọi chuyện toanh hoanh

Lỗi đều của nó phải toàn mình sao

 

Ông Đồng dẫu kiểu tào lao

Nói điều bất xứng cũng đâu giá gì

Giờ đây đã ngủm cù tì

Việc còn lại chỉ giữa người hôm nay

 

BIỂN NGÀN

(21/4/20)

 

**

 

ẢNH CŨ GỢI KỶ NIỆM XƯA

 

Thấy ảnh cũ nhớ chuyện xưa

Đây con Đường Mới làm trong Tam Kỳ

Dưới xa thị xã quả rồi

Đây nhằm phía Bắc giáp vào Quảng Nam

 

Vốn đều tỉnh cũ chia ra

Gần ngoài một tí có ba tháp Hời

Cặp nghê trong bụi thập thò

Mỗi lần xe chạy qua đều dòm luôn

 

Tam Kỳ cách với Hà Lam

Hăm tư cây số cũng nào đâu xa

Vậy mà lúc nhỏ lạ sao

Đi hoài đâu tới thành điều cũng vui

 

Trần Cao Vân đã học rồi

Còn đây Trường mới học trò đi qua

Hồi này ta đã rời xa

Nhưng nhìn cảnh cũ có mà quên đâu

 

TẾU NGÀN

(21/4/20)

 

**

 

CHỐNG VÀ KHEN ĐỖ TRÂM

 

Chống, khen đâu thể về hùa

Dựa vào người khác khiến mình lung lay

Phải cần nhận định riêng tây

Cứ vì lý tính không vì bá vơ

 

Trump đâu phải dại khờ

Bởi đầu đã định mục tiêu của mình

Thành đừng chụp mũ linh tinh

Kiểu phe Dân chủ quả tình thối tha

 

Đừng nên định kiến sa đà

Dầu Trump business cũng mà có sao

Chỉ làm nghề nghiệp khác đâu

Chỉ về chí lớn mới điều nên xem

 

Có đâu chính trị tinh ròng

Mới người phù hợp thảy trong chính trường

Mà điều gian lận vẫn thường

Cần chờ kết thúc mọi đường mới hay

 

GIÓ NGÀN

(21/4/20)

 

**

 

NHÂN DẠO XÃ HỘI ĐỐI NGƯỢC

LẠI VỚI  BẢN CHẤT CHÍNH TRỊ

 

Điều quan trọng nhất trong đời

Chính là nhân dạo ai thời không hay

Nên điều xã hội khách quan

Nếu phi nhân đạo cũng toàn ra chi

 

Trong khi chính trị là gì

Cốt nhằm lợi dụng hay vì nhân văn

Tức nhằm quyền lợi cá nhân

Hay là nhân dạo ở trong cõi đời

 

Khiến nên chính trị mập mờ

Dễ toàn giả dối biết nào đúng sai

Chỉ trong chủ đích con người

Nhằm hay hoặc dở mới điều khách quan

 

Xưa kia như Trịnh Công Sơn

Muốn riêng nổi tiếng cũng đâu khác gì

Trong khi bản chất Phạm Duy

Muốn vì xã hội đều toàn nhân văn

 

Hay Phạm Công Thiện lố lăng

Kiểu thằng điếm thúi có bằng được ai

Dùng đều xão ngữ ngoa ngôn

Để mình thần tượng phỉnh toàn lớp sau

 

Khác xa Bùi Giáng thẳng ngay

Làm thơ ngay thẳng mới hoài thi nhân

Hoặc nay như kiểu Trump

Chỉ vì nước Mỹ có vì mình đâu

 

Vậy nhưng Bill Gates khác nào

Một tay trục lợi thảy đều tính toan

Càng ngày càng lộ ra toàn

Cái đinh trong bọc phải càng thế thôi

 

Nên trong thế giới loài người

Chính điều tâm thức mới đều cao hơn

Người vì nhân bản khác luôn

Với người thủ lợi lâu mau cũng lòi

 

Thành nên chính trị vẫn hài

Thường vì quyền lợi đàng nào khác chi

Từ Mao đến Tập ngay nay

Ăn trên ngồi chốc vì mình vậy thôi

 

Dễ chi như kiểu Bội Châu

Hay Tây Hồ thảy chỉ lo nước nhà

Thành nên kẻ chẳng thấy xa

Có đâu phân biệt chính tà được sao

 

NGÀN TRĂNG

(21/4/20)

 

**

 

MẸ CHA NÓ

 

Mong thằng Ủn chết cho rồi

Một thằng cháu nội ba đời làm vua

Coi đều đất nước của chùa

Đoạt quyền quyết định dân chua chưa từng

 

Để coi cũng khóc tưng bừng

Bởi giòi trong hũ phải từng ấy thôi

Khiến thương dân Bắc Triều Tiên

Ba đời nhục nhã mọi miền đều hay

 

DẶM NGÀN

(21/4/20)

    

**

 

ĐẢNG CỘNG SẢN TÀU

 

Vừa rồi để lộ ba điều

Qua Công hàm gởi tố mình khác đâu

Trở thành làm nhục nước Tàu

Kiểu dân tráo trở còn nào Trung Hoa

 

Hai là chưởi “Cộng” rõ mà

“Cộng” đều kiểu đó còn ai theo nào

Thành ra tự lộ thảy đều

Khiến còn giá trị “Mác Lê” nỗi gì

 

Kiểu toàn ăn cướp lạ chi

Vừa la vừa cướp ai thì không kinh

Dẫu là hai đảo Việt Nam

Bây giờ nói ngược chúng kêu “của Tàu”

 

Thật là trắng trợn thế nào

Đâu còn ngay thẳng con người nữa sao

Nhục lây dân tộc khác đâu

Nhục lây chế độ còn nào dấu chi

 

TẾU NGÀN

(20/4/20)

 

**

 

SỰ TỆ HẠI CỦA “Ý THỨC HỆ”

 

Các ông Duẩn, Giáp, Đồng, Chinh

Thật ra có phải “anh hùng” gì đâu

Chẳng qua “đồ đệ” Bác Hồ

“Học trò xuất sắc” như đều tự xưng

 

Kiểu toàn trẻ nhỏ trung thành

Sai đâu làm đó quả tình tự nhiên

Giờ còn tài liệu huyên thiên

Tàng thư lưu khắp mọi miền non sông

 

Thảy đều theo “Bác” mênh mông

Chỉ vì “Bác” ở Liên Xô quay về

Dân ta lạc hậu mọi bề

Thành coi lúc đó Bác toàn thần tiên

 

Bác đem về “Mác Lênin”

Nhưng toàn “truyền miệng” có nghiên cứu gì

Biết nào triết học lạ chi

Biết nào khoa học có gì đúng sai

 

Dễ nào phê phán chút đâu

Chỉ tin “giai cấp” Liên Xô thổi vào

Thành nên đừng thảy “tự hào”

Mà đều “cảm tính” dâng trào vậy thôi

 

Khiến cho “đánh Pháp” khác đâu

Để làm “cộng sản” chỉ hầu giản đơn

Mà nhằm thắng phải “tuyên truyền”

Hô toàn “Mỹ Ngụy” nhãn tiền lạ đâu

 

Miền Nam tuy dẫu Cộng hòa

Cũng nhằm tận diệt có mà lạ sao

Chỉ đều sự thật vậy thôi

Chiến tranh do vậy kéo dài bao năm

 

Suốt ba thập kỷ mới xong

Bốn lăm mãi tới bảy lăm lạ gì

Đến nay quả cũng khác chi

Toàn xài bản cũ cứ thì mang ra

 

Dễ đâu dám thảy vượt qua

Cứ đều lớp trước luyện toàn lớp sau

Với cùng từ ngữ như nhau

Để nhằm “đổi não” có đâu lạ gì

 

Toàn căm “Mỹ Ngụy” khác chi

Nó đều “vào máu” thảy khi buồn cười

Thành ra lịch sử “tô màu”

Có đâu trung thực mọi điều khách quan

 

Bốn ông trách nhiệm thảy toàn

Ngàn năm lịch sử chắc càng khó quên

Một thời đất nước chông chênh

Chỉ vì “ý hệ” quả toàn đau thương

 

Nói chung tại Pháp mọi đường

Nó qua đô hộ mới dường gây ra

Rồi thì kế đến nước Nga

Tự làm thầy giáo biến ta học trò !

 

BÚT NGÀN

(20/4/20)

 

**

 

NÓ HOÀI LẤN TỚI

 

Có đâu phải nó chỉ càng

Mà hoài lấn tới mới toàn là vui

Tha hồ phản đối loay hoay

Bằng mồm cả thảy chúng sao sợ gì

 

Thật ra có biết làm chi

Gọi là sách lược mấy khi nữa nào

Bởi đà ý hệ tròng vào

Có đâu gỡ được khiến đều anh em

 

Trở nên câu chuyện cũ mềm

Đành chờ nước thảy tới trôn mới cừ

Để nay chúng lập Tam Sa

Đảo ta mất mẹ còn gì nữa đâu

 

Rồi dần toàn thảy Biển Đông

Lưỡi bò nó liếm khỏi trông ra vào

Bó tay chịu chết khác nào

Hằn rồi mất nước chẳng cần chờ lâu

 

Có điều cục diện bể dâu

Vậy mà dân thảy dễ sao nói gì

Trở nên lịch sử lạ kỳ

Ai công ai tội sau này rõ ra

 

Thật đều chuyện thấy từ xa

Nào đâu sát nút có mà buồn chi

Công hàm năm tám thảy khi

Pháo đầu đã nổ phần còn nổ theo

 

TẾU NGÀN

(20/4/20)

 

**

 

LỊCH SỬ VÀ CON NGƯỜI

 

Con người vẫn mỗi cá nhân

Vỗ tay nên bợp nhờ nhiều mới hay

Còn đều trói cổ trói tay

Kiểu toàn gà vịt tháng ngày ra chi

 

Nên thôi có nói ích gì

Kệ cha nó vậy dẫu khi thảy buồn

Chỉ còn miệng chưởi luôn luôn

Chưởi cha mấy đứa nào toàn làm ra

 

Chúng đồ mồm miệng ba hoa

Từ đầu đến cuối bộ mà khác đâu

Dân ngu do bởi bọn này

Dân hèn cũng chỉ tại bầy nó thôi

 

Kệ cha lịch sử nổi trôi

Khác nào dòng nước đục rồi còn chi

Dẫu gần thế kỷ qua đi

Lục bình lẫn rác lạ gì nữa sao

 

NGÀN PHƯƠNG

(20/4/20)

 

**

 

DÃ THÚ HUNG HĂNG

 

Chúng hung hăng giống toàn dã thú

Nơi rừng hoang thật đủ mọi bề

Lần này lại quả ê chề

Chúng nhằm lấn tới nặng nề hơn xưa

 

Ra công bố đã hầu thiết lập

Huyện “Tây Sa” đi trước lạ gì

Nay thì tới huyện “Nam Sa”

Hoàng Trường Sa cũ của ta còn nào

 

Chúng dọa bắn mọi tàu đánh cá

Cả Kiểm Ngư của phía Việt Nam

“Chữ vàng” đã hóa vàng ròng

Và điều “bốn tốt” biến thành cứt khô

 

Tin “anh em”, tin vào “đồng chí”

Chờ Việt Nam phản ứng ra sao

Hay toàn đều chỉ rêu rao

Để lùi lùi mãi có nào hơn chi !

 

TẾU NGÀN

(20/4/20)

 

**

 

TÌNH ANH EM “ĐỒNG CHÍ”

 

Đảo mình nó chiếm ngon ơ

Hoàng Sa trước nhất kế rồi Trường Sa

Giờ đây nó lại kêu la

Cho đều của nó mình vào lấy thôi

 

Đòi rằng phải rút đi mau

Không thì nó nện thảy vô đầu mình

“Anh em đồng chí” thật tình

Chữ vàng 16 hỏi giờ cất đâu ?

 

Chuyện này ló dạng từ lâu

Công hàm 58 trước sau lạ gì

Ngay thơ hay tính chuyện chi

Non cơ thấy rõ mấy khi anh hùng

 

Đều toàn kiểu chỉ như khùng

Để bao chuyện nữa não nùng xảy ra

Ngàn năm đô hộ dân ta

Bây giờ chúng lại giở trò một khi

 

BIỂN NGÀN

(20/4/20)

 

**

 

DỊCH THƠ CHỮ HÁN CỦA

ĐẠI THI HÀO NGUYỄN DU

 

贈實亭

天鶴潭魚何處尋
羅城一別十年深
同年對面隔天壤
往事回頭成古今
白髪消磨貧士氣
綈袍珍重故人心
莫愁僻地無佳客
藍水鴻山足詠吟

阮悠(清軒詩集)

 

TẶNG THỰC ĐÌNH

Thiên hạc đàm ngư hà xứ tầm,
La Thành nhất biệt thập niên thâm.
Đồng niên đối diện cách thiên nhưỡng,
Vãng sự hồi đầu thành cổ câm [ kim ]
Bạch phát tiêu ma bần sĩ khí ,
Đề bào trân trọng cố nhân tâm.
Mạc sầu tích địa vô giai khách,
Lam thủy Hồng Sơn túc vịnh ngâm.

NGUYỄN DU (Thanh Hiên Thi Tập)

 

**

 

TẶNG THỰC ĐÌNH

 

Bóng chim tăm cá khôn tìm

La Thành từ biệt cũng đà mười năm

Bầu trời mặt đất mất tăm

Đồng song chuyện cũ hóa thành đời xưa

Bạc đầu sĩ khí cùn tưa

Đề bào thuở trước vẫn hoài nơi tâm

Chớ sầu mặc khách vô âm

Cảnh Hồng Lam đẹp đủ ngâm vịnh rồi

 

NGUYỄN DU

(Trúc Ngàn dịch 20/4/20)

 

**

 

TẶNG THỰC ĐÌNH

 

Hạc trời tăm cá dễ đâu tìm

La Thành từ biệt đã mười năm

Đồng niên thời cũ nay mờ ảo

Trời đất như thành chuyện cổ kim

Đầu bạc chí cùn ra bần sĩ

Đề bào xưa cất giữ trong tâm

Đừng nên sầu não không người biết

Mà cảnh Hồng Lam phải vịnh ngâm

 

NGUYỄN DU

(Suối Ngàn 20/4/20)

 

**

 

CON NGƯỜI VÀ SỰ TỰ DO

Mỗi người như một bông hoa
Muôn hình muôn sắc nở trong cõi đời
Nhất là nghệ sĩ, nhà thơ
Tài năng trời phú xưa giờ vậy thôi

Vậy nhưng xưa ở Liên Xô
Một thời dốt nát phá tan loài người
Khiến nhà thơ phải ra Tòa
Chỉ vi bênh vực cho đời tự do

Cái ngu đúng quả líu lo
Những câu Tòa hỏi khác đâu buồn cười
Sau này qua được Mỹ rồi
Brodsky danh tiếng thành người Nobel

Chứng minh Các Mác cùn mèn
Gạt lừa nhân loại một thời thảy ghê
Đưa ra học thuyết não nề
Toàn phi nhân bản nước Nga sụp vào

TRĂNG NGÀN
(20/4/20)

 

**

 

TÊN GỌI CHIẾN TRANH

VIỆT NAM VÀ THỜI ĐẠI

 

Việt Nam xưa vốn có rồi

Đều là thể chế của người quốc gia

Hùng Vương truyền xuống đâu xa

Đến thời nhà Nguyễn vẫn là thế thôi

 

Rồi khi người Pháp đi vào

Chiến tranh thuộc địa ta đành phải thua

Trăm năm trong ách thực dân

Nhu cầu độc lập mấy khi dứt nào

 

Nhưng vì Pháp mạnh khó sao

Ta do sức yếu cứ hao tổn người

Thứ hai Thế chiến nổ rồi

Nhật vào xâm lược đuổi đều Pháp đi

 

Rồi thì Nhật bại khác gì

Đồng Minh thắng lợi Nhật quay đầu hàng

Trả về ta lại chủ quyền

Cho vua Bảo Đại Trần Trọng Kim đứng đầu

 

Việt Minh mới nổi lên sau

Lật Trần Trọng Kim xuống khác đâu vậy mà

Làm theo sách lược Liên Xô

Đó là Cách mạng mùa thu khác gì

 

Pháp liền trở lại một chi

Nổ ra kháng chiến chỉ thì vậy thôi

Kiểu hai trong một đúng rồi

Một làm cộng sản một vừa đánh Tây

 

Thành ra nói đúng mà sai

Nói sai mà đúng khác đâu “Bác Hồ”

Thành công tạo dựng cơ đồ

Để làm cộng sản nước nhà lạ chi

 

Nay thời phê phán làm gì

Bởi điều lịch sử diễn toàn khách quan

Tức là kết quả mới toàn

Làm nên thực tế chỉ càng vậy thôi

 

Ngày nay mọi việc thấy rồi

Thành ai muốn gọi tên gì tùy theo

Nhưng chi thì cũng chỉ lèo

Chiến tranh ý hệ bởi từng xảy ra

 

Chia thành phe địch, phe ta

Chia thành cộng sản, quốc gia lạ gì

Đặt tên “Mỹ Ngụy” khác chi

Tuyên truyền để thắng lạ gì nữa sao

 

TẾU NGÀN

(19/4/20)

 

**

 

RỒI CŨNG TỚI

 

Ừ thì cũng tới ngày này

Lấp la lấp lững cuối cùng khác chi

Chóng chày vẫn có mấy khi

Cơm vào lỗ miệng nó thì phải nhai

 

Cần đâu mười sáu chữ vàng

Cần gì bốn tốt vốn nhằm phịa chơi

Công hàm 58 đâu rồi

Dựng ông Đồng dậy ích nào phân bua

 

TẾU NGÀN

(19/4/20)

 

**

 

TRÉO NGOE

 

Ừ thì mỗi tháng em ra

Anh đều phải tránh những ngày đó vô

Khỏi lo đụng để phải chào

Vì em che mặt anh nào thấy đâu

 

TẾU NGÀN

(19/4/20)

 

**

 

ĐÚNG RỒI

 

Tuy WHO đều thảy rất cần

Nhưng vì làm bậy mọi phần để chi

Bảo Tedros từ chức đi

Trump tài trợ có gì khó đâu ?

 

TÊU NGÀN

(19/4/20)

 

**

 

ĐỪNG TRÁCH

 

Anh ra mỗi tháng đâu nhiều

Dễ chi sung sức mỗi ngày mỗi ra

Kinh Kỳ xứ Quảng không xa

Cực hay em sướng anh mà biết sao ?

 

TẾU NGÀN

(19/4/20)

 

**

 

WHAT REASON ?

 

Vietnam is not for rent

Or for sale really to China

All the truth no far

Why being she put in custody  ?

 

TẾU NGÀN

(19/4/20)

 

**

 

LỜI NÓI GIÓ BAY

 

Lời xong gió thổi bay đi

Lúc cần thì nói dại gì nhớ sao

Hoàng Sa bốn tốt dễ nào

Trường Sa mười sáu chữ vàng còn đâu

Lưỡi bò nó liếm trước sau

Tới ngày vàng cục vàng hòn cũng toi

 

TẾU NGÀN

(19/4/20)

 

**

 

CHUYỆN HÀI THỜI ĐẠI

 

Dân mình có đói chi mô

ATM gộ đổ có nồ cần chi

Mạc Việt Hồng hỏi lạ kỳ

Mạc Vân Trang bảo đã khi vui rồi

 

Lại thêm Từ Thức lạ dời

Nhìn đều đơn giản chuyện thời cũng vui

“Đánh răng huýt sáo” khó chi

Muốn thì cũng được tại vì dễ thôi

 

Tự mình chẳng thể chơi đôi

Nhưng răng người khác chỉ âu chuyện đùa

“Đánh răng huýt sáo” ào ào

Một công hai chuyện chỉ đều tự nhiên

 

Khác nào thiên hạ huyên thiên

Giờ nhìn đều thấy cả thiên chuyện cười

Dân mình nay quả mụ rồi

Đầu voi chẳng thấy thấy toàn đít voi

 

TẾU NGÀN

(19/4/20)

 

**

 

CÁ NHÂN VÀ XÃ HỘI

 

Dầu cho thảy cát đầy một đụn

Cũng nhờ riêng từng hạt tụ vào

Hạt đều đâu có giống nhau

Toàn cùng na ná bề ngoài vậy thôi

 

Một khu rừng bạt ngàn cũng vậy

Cả tỷ cây đều vẫn khác toàn

Giống này giống nọ hàng hàng

Trăm hoa đua nở mãi hoài tự nhiên

 

Xã hội toàn xư nay là thế

Đều khác nhau từng mỗi cá nhân

Người hiền kẻ ác mọi phần

Người hay kẻ dở thảy đều thế thôi

 

Đông hay Tây đều toàn vậy cả

Từ ngàn xưa mọi lẽ khác đâu

Nhưng đều có thể sống chung

Chỉ nhờ pháp luật hợp cùng thế thôi

 

Nhưng ngày nay mọi nơi cộng sản

Mỗi người toàn đồng nhất với nhau

Có còn đâu nữa con người

Mà đều sinh vật có nào lạ chi

 

Chỉ theo mẫu đúc thời tuyệt đối

Toàn rập khuôn vào kẻ cầm quyền

Như Tàu là Tập Cận Bình

Thảy thành man rợ loài người còn chi

 

Đây hậu quả chỉ thì do Mác

Thuyết làm cho nhân loại vong thân

Người đều nô lệ vạn phần

Khác chi tội ác ngàn lần vậy thôi

 

Thành Mác hóa tội đồ nhân loại

Bởi đưa ra học thuyết ngông cuồng

Cho rằng xây dựng thiên đàng

Ai ngờ hủy hoại thảy toàn nhân văn

 

Người hóa vật đều hằng dễ thấy

Còn sống đời chỉ có xác thân

Hủy toàn ý nghĩa tinh thần

Mỗi người độc lập tự do còn nào

 

Trong lịch sử loài người chưa thế

Nhiều ngàn năm từng giống Mác sao

Cá nhân độc lập tự do

Mới làm nhân loại thảy nhân văn toàn

 

Nên Mác đã hóa toàn tội ác

Tội diệt đều nhân loại lạ chi

Người thành “động vật” khác gì

Tội này đúng phải cần đưa ra Tòa

 

Đó là thảy kiểu Tòa quốc tế

Tội làm cho nhân loại tiêu ma

Người thành hạ đẳng ta bà

Xác thân nhằm sống tinh hoa nào còn

 

MÂY NGÀN

(19/4/20)

 

**

 

DỊCH THƠ CHỮ HÁN CỦA

ĐẠI THI HÀO NGUYỄN DU

 

雜吟 (三首)

漠漠秋光八月深
茫茫天氣半晴陰
秋風高竹鳴天籟
零雨黃花布地金
遠岫寒侵遊子夢
澄潭清共主人心
出門徐步看秋色
半在江頭楓樹林。

阮悠 (清軒詩集)

 

TẠP NGÂM ( ba bài )

Bài ba :

Mạc mạc thu quang bát nguyệt thâm,
Mang mang thiên khí bán tình âm.
Thu phong cao trúc minh thiên lại,
Linh vũ hoàng hoa bố địa câm ( kim ).
Viễn tụ hàn xâm du tử mộng,
Trừng đàm thanh cộng chủ nhân tâm.
Xuất môn từ bộ khan thu sắc,
Bán tại giang đầu phong thụ lâm.

NGUYỄN DU (Thanh Hiên Thi Tập)

 

**

 

CẢM HỨNG

 

Tháng tám sương mờ đậm nét thu

Nền trời nửa sáng nửa âm u

Trúc cao gió thổi ngân nga tiếng

Lất phất hoa vàng phủ giọt mưa

Núi lạnh lắng sâu lòng lữ khách

Đầm trong sóng nước tựa vần thơ

Ra cửa thấy liền trời thu đẹp

Rừng phong đã hiện ở đầu sông

 

NGUYỄN DU

(Ý Ngàn dịch 19/4/20)

 

**

 

NGẪU HỨNG

 

Cảnh thu tháng tám đẹp toàn

Trời mây mờ ảo trong làn gió êm

Vi vu tiếng trúc trước thềm

Hoa vàng mưa phất trên nền đất đây

Núi xa hơi lạnh thấm đầy

Đầm trong sóng gợn ý người làm thơ

Sắc thu ngoài cửa đâu ngờ

Rừng phong rực rõ thảy đều đầu sông

 

NGUYỄN DU

(Ánh Ngàn dịch 19/4/20)

 

**

 

THẰNG HOÀNG CHÍ BẢO

 

“Bác” xưa chẳng có vợ con

Dép râu đi mãi phải mòn tới quai

Bây giờ sao lại bẽ bai

Kể Lê Thị Huệ Bác đây tình đầu

 

Thằng Hoàng Chí Bảo ngựa trâu

Mặt mày nịnh hót nhìn vào thấy ngay

Cũng danh “Tiến sĩ Giáo sư”

Thật đồ mạt hạng kể như khác nào

 

Lại toàn “đi giảng” ào ào

Khiến bao “cán bộ” phải ngồi mà nghe

Thấp cao ai dễ có dè

Gồm quân cán chính đời này lạ sao

 

Một thằng nhìn quả mặt mo

Đều gây công phẩn đến cho mọi người

Thành nay nước quả tệ rồi

Khối thằng nịnh xạo mới thành Giáo sư

 

TẾU NGÀN

(19/4/20)

 

**

 

HAI TAY DO THÁI

 

Kể thì Do Thái cũng vui

Hai tay nổi tiếng trong trời đất ta

Một là Karl Marx ba hoa

Đưa ra học thuyết toàn là lạc xon

 

Khiến cho thế giới kinh hoàng

Cả gần thế kỷ Việt Nam khác gì

Bảy lăm cũng lại lạ chi

Chộ anh Do Thái lần này thứ hai

 

Đó là tay Kissinger

Đi đêm Trung Quốc bái bai Cộng Hòa

Để làm sự kiện xảy ra

Miền Nam “di tản” có mà lạ sao

 

Vượt biên quả thảy ào ào

Cả trên ba triệu con người lạ chi

Có điều đáng nói phải ghi

Cái tay ác độc chính là Joe Biden

 

Nó là thẳng thảy phi nhân

Cản người tị nạn vào trong Hoa Kỳ

Thật tên ác độc lạ gì

Lại giờ ứng cử rõ thì cũng hay

 

Để làm Mỹ hóa ve chai

Nếu thằng khốn nạn thắng thì tự nhiên

Bôi tro trét trấu hẳn liền

Mỹ đâu còn Mỹ mới càng nhục thay

 

Nên chi mong chỉ Trump

Thắng làm nước Mỹ great again lại toàn

Loại người ngay thẳng đàng hoàng

Bị bầy Dân chủ Đám Lừa xỏ xiên

 

Bởi vì đời vẫn huyên thiên

Kẻ ngay luôn ít ngã nghiêng thì nhiều

Phân thành tốt xấu bấy nhiêu

Xấu đều tệ hại dễ liều tin đâu !

 

TẾU NGÀN

(19/4/20)

 

**

 

BIỂN ĐÀO TRẦM UẤT

 

Cái này phải hỏi ông Đồng

Công hàm 58 ông tròng vào đâu

Tròng vào với thảy Bắc Kinh

Hay tròng với cả Phe mình Mốt Cu

 

Bấy giờ mọi sự mịt mù

Hoàng Sa đã mất Trường Sa nào còn

Khiến dân đều thấy mõi mòn

KTS Phạm Văn Hạng thêm toàn chua cay

 

Vẽ tranh diễn tả nổi này

Tên là “Biển Đảo của thời trầm luân”

Hay là “Trầm Uất Biên Thùy”

Tức là biên ải khác gì nữa sao

 

Thành ai sai phạm tào lao

Mũ đồng giáp sắt cũng nào ra chi

Ngày nay dân tức mọi khi

Nhưng đà quá khứ biết thì làm sao

 

SÓNG NGÀN

(19/4/20)

 

**

 

LƯỢNG SỐ VÀ CON SỐ

 

Cái gì định lượng trên đời

Đều qua con số vốn thời vậy thôi

Chúng hoài liên hệ khắp nơi

Làm sao tích hợp được toàn mới vui

 

Thành nên lý thuyết Mochizuki

Tạo điều thú vị ngạc nhiên quả là

Gây ra kinh ngạc bao la

Có tên đơn giản chỉ là “abc”

 

Nhưng toàn số học mọi bề

Mối dây liên hệ đâu hề nhỏ sao

Đó là số lượng chung nhau

Cái này muốn có phải cần cái kia

 

Kiểu như thuyết của Einstein

Gọi là Tương đối lại luôn bao hàm

Thành ra não bộ con người

Tìm ra mọi cái chỉ điều tự nhiên

 

TẾU NGÀN

(19/4/20)

 

**

 

TÌNH NGƯỜI VÀ “Ý THỨC HỆ”

 

“Nhiễu điều phủ lấy giá gương

Người trong một nước phải thương nhau cùng

Bầu ơi thương lấy bí cùng

Tuy là khác giống nhưng chung một giàn”

 

Tình người trong thảy bao gồm

Ca dao chan chứa vốn từ ngàn năm

Tại sao “ý hệ” phá toàn

Hai lần đầy đọa bởi đều chiến tranh

 

Nhân danh cốt chống “ngoại xâm”

Thật ra “ý hệ” lồng trong lạ gì

Người ngoài tin quả khác chi

Để anh em phải thù hằn trước sau

 

Kể đâu máu chảy ruột mềm

Gà nhà bôi mặt để cùng đá nhau

Thành ra ông Mác cũng hay

Đưa ra lý thuyết khác sao ngặt nghèo

 

“Đấu tranh giai cấp” nặng nề

Nó nào có đúng lại thành mê ly

Liên Xô sai sử khác gì

Nước ta lâm cảnh giống thì Đông Âu

 

Tạo nên hệ lụy biết bao

Ngày nay ghim mãi nào toàn tháo ra

Hai lần khói lửa can qua

Bởi do “ý hệ” có mà lạ sao

 

Dân ta chỉ bởi vì nghèo

Nghe theo cảm tính mọi bề vậy thôi

Tuyên truyền đầy đất đầy trời

Tạo bao hiểu lậm khác nào ngu dân

 

Thành nên lịch sử mọi phần

Lớp người sau trước chịu toàn vậy thôi

Trong khi hiểu biết mọi khi

Cọng vào bản chất tốt thì mới hay

 

Còn không hóa thảy nạn nhân

Mịt mùng sai quấy khác đâu nữa nào

Thiết chi tình nghĩa đồng bào

Bởi toàn “ý hệ” nhằm vào trước tiên

 

Khiến thành tai hại triền miên

Do đâu cớ sự mọi miền núi sông

Nói đường làm ngã hà rầm

Cho toàn “giải phóng” dân mình tin vô

 

Thật ra “giải phóng” kiểu nào

Cho điều “ý hệ” có đâu nước nhà

Cái lầm thật quả xót xa

Giờ đây chưa tỉnh biết là về đâu

 

Để qua một cuộc bể dâu

Những điều trông thấy mà đau đớn lòng

Người mình chỉ hại người mình

Suốt gần thế kỷ giờ còn nói sao

 

Đều do lỗi Mác khác nào

Đưa điều “ý hệ” chỉ hầu vu vơ

Cốt nhằm kích động ai ngờ

Hận thù lại ngỡ đó là nhân văn

 

Cả nhiều câu nói rất hăng

Chứa đều hai mặt thảy còn biết sao

Khiến người nông cạn tin vào

Dẫu là thuốc độc tưởng nhầm thuốc tiên

 

VIỄN NGÀN

(18/4/20)

 

**

 

ĐẢNG THẬT SỰ LÀ AI ?

 

Thật ra Đảng chính là ai

Những người tạo dựng lúc đầu vậy thôi

Để rồi từ đó nâng lên

Ngày nay đã ngót trên ba triệu rồi

 

Nhưng đều cũng chỉ đảng viên

Trừ ra số ít Trung ương trên cùng

Xưa kia Duẩn, Giáp, Chinh, Đồng

Bốn ông cốt cán “Bác Hồ” tạo ra

 

Để nhằm coi thảy gần xa

Đảng viên cả nước có mà khác sao

Lệnh đều từ “Bác” đưa vào

Bốn ông kia thảy khác nào làm theo

 

Đôi khi chi bộ cũng bàn

Cốt sao hiệu quả lệnh toàn Bác thôi

Có điều “Bác” cũng mình đâu

Mà còn Quốc tế ngoài ra kết vào

 

Liên Xô, Trung Quốc khác nào

Cả phần thế giới đã vào “phe ta”

Lập thành hệ thống gần xa

Đảng viên “quần chúng” phải là thế thôi

 

Dám ai độc lập đâu nào

Mà trong “tập thể” mình đều cá nhân

Phải theo “chính sách” mọi phần

Phải theo “lệnh lạc” từ trên đưa về

 

Thành ra nghĩ lại mọi bề

“Đảng” đều xây dựng bởi toàn “Bác” thôi

Bác nguyên cán bộ từ Nga

Vai trò Quốc tế bộ mà khác sao

 

Bác về hoạt động Thái Lan

Cũng vai Thiếu tá Hồ Quang bên Tàu

Để về Pắc Pó lần đầu

Bắc ngồi dịch “sử Đảng đoàn Liên Xô”

 

Tuyên truyền kết nạp rào rào

Đó là lịch sử Đảng thành từ đây

Nói chung mục đích là vầy :

“Đệ Tam Quốc tế” từ ngày lập ra

 

Làm theo sách lược của Nga

Tháng Mười Cách mạng Liên Xô cầm đầu

Dẫu sau đánh Pháp ào ào

Thật ra đâu phải riêng nhằm tự do

 

Mà làm Cách mạng mới cao

Phong trào “Quốc tế” phải sao nâng dần

Phải theo thuyết Mác mọi phần

Về sau phải kết với cùng Lê, Mao

 

Năm tư quả đến cao trào

Chia đôi đất nước nửa vào “phe ta”

Chiến tranh sau đó nổ ra

Bảy Lăm thắng lợi đỉnh cao mọi phần

 

Nhưng Liên Xô sụp cái ầm

Tiếp theo Trung Quốc cũng quay ngược cờ

Khiến thành “đổi mới” ai ngờ

Dầu công quá khứ đều nhờ “đảng viên”

 

Đi đầu lực lượng tuyên truyền

Tuyến đầu xung kích mọi miền lạ đâu

Nhưng đều cũng có khác sao

Ban đầu “quần chúng” nạp vào rồi lên

 

Đôn lên từng lớp trong niềng

Nhưng trên “cầm chịch” vẫn đều bốn ông

Ngày nay “Bác” đã không còn

Bốn ông cũng mất chỉ toàn lớp sau

 

Nhưng nhờ “quán tính” có lâu

Con đường độc đạo chỉ hầu vậy thôi

Đều cùng phương hướng có rồi

Từ ngày Bác lập nên nào khác chi

 

Đường đèo cứ vậy mà đi

Sao không lạc lối khiến thì mới hay

Nói chung tính tháng tính ngày

Từ thời khai nở tới nay đã già

 

Hai lần chiến trận can qua

Còn thêm lẻ tẻ chẳng mà nói chi

Bao người lớp cũ ra đi

Bao người lớp mới tiếp thì thế vô

 

Suối Lê núi Mác chảy ào

Bác từ Pắc Pó khai mào đầu tiên

Mặc ai nói ngã nói nghiêng

Cứ cho chảy mãi mọi miền non sông

 

Dầu cho sông cạn núi mòn

Trường Sơn đốt cháy vẫn còn trơ trơ

Đánh cho “Mỹ cút Ngụy nhào”

Để làm “cộng sản” khác nào “Đảng ta”

 

TẾU NGÀN

(18/4/20)

 

**

 

DÂN CHỦ VÀ ĐỘC TÀI

 

Con người bình đẳng giữa nhau

Đó hoài nguyên lý trước sau lạ gì

Trên toàn thế giới thường khi

Trong đều lịch sử mới thì văn minh

 

Tự do dân chủ thành hình

Một lần thiết định quyền cho mọi người

Nhưng khi biến thảy độc tài

Nhân quyền dẫm nát con người còn đâu

 

Khiến thành tội Mác khác sao

“Độc tài vô sản” hóa khi buồn cười

Nói ngu làm hại cõi đời

Khác nào phản động ngời ngời thế gian

 

Bởi đời luôn đống rác toàn

Biết bao tệ lậu đều mang trong mình

Chứa nhiều yếu tố hôi tanh

Chỉ chờ cơ hội là thành dấy lên

 

Tự do dân chủ làm nền

Giống như quét sạch cái sân hoàn toàn

Mọi điều từ đó rõ ràng

Khiến đều sạch sẽ chỉ càng tự nhiên

 

Dầu ai xả rác huyên thiên

Có ngay người quét dễ phiền chi đâu

Còn trong chế độ độc tài

Bùn lầy nước đọng không ngoài vậy luôn

 

Thành ra xét đến cội nguồn

Phá tan nguyên tắc tội toàn Mác thôi

Bởi khi sân phá nát rồi

Ngàn đời tự nó khó nào đổi thay

 

Thành ra chính Mác quả hay

Ngông cuồng tự thị tưởng xây địa đàng

Hóa thành địa ngục thảy toàn

Đạp đời xuống hố loài người còn chi

 

NGÀN KHƠI

(18/4/20)

 

**

 

DỊCH THƠ CHỮ HÁN CỦA

ĐẠI THI HÀO NGUYỄN DU

 

夜行

老衲安眠鴻嶺雲
浮鷗靜宿煖沙津
南溟殘月浮千里
古陌寒風共一人
黑夜何其迷失曉
白頭無賴拙藏身
不愁久露霑衣袂
且喜鬚眉不染塵。

阮悠(清軒詩集)

 

DẠ HÀNH

Lão nạp an miên Hồng Lĩnh vân,
Phù âu tĩnh túc noãn sa tân.
Nam minh tàn nguyệt phù thiên lý,
Cổ mạch hàn phong cộng nhất nhân.
Hắc dạ hà kỳ mê thất hiểu,
Bạch đầu vô lại chuyết tàng thân.
Bất sầu cửu lộ triêm y duệ,
Thả hỷ tu mi bất nhiễm trần.

NGUYỄN DU (Thanh Hiên Thi Tập)

 

**

 

ĐI TRONG ĐÊM TỐI

 

Sư già yên giấc trong mây

Non Hồng im ắng hải âu ngủ vùi

Biển Nam loáng ánh trăng tàn

Gió khuya se lạnh người cùng hòa vô

Đường xưa đêm thảy mịt mù

Bạc đầu ngao ngán có nào lập thân

Không buồn sương ướt áo thâm

Lại vui vì chẳng bụi trần vướng vô

 

NGUYỄN DU

(Lam Ngàn dịch 18/4/20)

 

**

 

ĐI TRONG ĐÊM

 

Mây núi Hồng sư già an giấc

Bầy hải âu cát ấm ngủ vùi

Trên biển nam trăng mờ loang loáng

Nơi đường xưa gió lạnh một người

Trong đêm tối mọi nơi mù mịt

Tóc bạc rồi chưa thỏa lập thân

Áo đẫm sương có chi buồn khổ

Mà lại vui không nhuốm bụi trần

 

NGUYỄN DU

(Diễm Ngàn dịch 18/4/20)

 

**

 

HỒI XƯA

 

Miền Nam toàn vậy đó mà

Bụng mình sao thảy suy ra bụng người

Bởi trong chế độ Cộng hòa

Người đều bình đẳng đâu cần sợ nhau

 

Thành ai cũng vậy trước sau

Thẳng lưng cùng bắt tay nhau chỉ thường

Dẫu cho Tướng Mỹ đường đường

Thì anh Trung úy Cộng hòa ngại sao

 

TẾU NGÀN

(17/4/20)

 

**

 

CHỦ NGHĨA XÃ HỘI THẬT,

VÀ “CHỦ NGHĨA XÃ HỘI” GIẢ

 

Người Việt ta có lòng nhân ái

Nên thương người là lẽ tự nhiên

Khách quan trong đó ca dao

Bầu ơi thương bí cùng chung một giàn

 

Tính “xã hội” thảy toàn như thế

“Người yêu người” vì chủng loại chung

Thành nên đạo Phật dễ thông

Cũng Thiên chúa giáo cũng nào khác gì

 

Khiến dân mến Từ bi, Bác ái

Lẽ công bằng, hòa với tình thương

Tinh thần “xã hội” mọi đường

Đây là “chủ nghĩa” vẫn dường khách quan

 

Trong khi đó Mác toàn lợi dụng

Lấy lợi quyền “giai cấp đấu tranh”

Chỉ do mê tín Hegel

Dùng điều “biện chứng” phi nhân ghim vào

 

Tưởng lô-gích mà phi lô-gích

Chính cũng điều khiến Mác thành ngu

Cứ coi hòn đá lù lù

Có nào “biện chứng” để thành cái cây

 

Tiền đề trật bởi vì duy vật

“Vật chất” thì đâu có tình thương

Lại càng đâu có nhân văn

Để làm mất hết văn minh con người

 

Do chính thế Mác toàn bạo lực

Cùng Ănghen một duột giống nhau

“Đấu tranh giai cấp” lồng vào

Lấy điều “cướp đoạt” làm nền tảng chung

 

Mác từng nói “cướp thằng đã cướp”

Để làm cho xã hội “công bằng”

Vì từng  “bóc lột” thảy hằng

Thành nay “vô sản” phải cần “cướp” đi

 

Mác lý luận quả thì vô đạo

Dẫm toàn lên ý nghĩa con người

Hòng đem “duy vật” thế vào

Lừa là “xã hội” một thời cũng ghê

 

Mác ngụy biện cho là “lịch sử”

Sau thời kỳ “giai cấp đấu tranh”

“Thời kỳ quá độ hình thành”

Đi lên “cộng sản” phải cần hai tua

 

Tua thứ nhất gọi là “xã hội”

Tua thứ hai “giai cấp” mất toàn

Người đều cộng tác mọi đàng

“Cùng làm cùng hưởng” mới càng thần tiên

 

“Đại đồng” đó Mác liền giải thích

Đỉnh tột cùng “giai cấp đấu tranh”

Từ đây “khoa học” đã thành

“Làm theo năng lực hưởng theo nhu cầu”

 

Toàn ngụy biện quả nào có khác

Quên hẳn đi tâm lý con người

Khi không bó buộc trên đời

Dễ chi tự nguyện làm người hưởng sao

 

Nên đó chỉ thảy đều giả ảo

Biết gì đâu “xã hội” chút gì

Giống đều tà thuyết lạ chi

Vào trong đường cụt khó nào mà ra

 

Đường chật hẹp lại là gai gốc

Bởi vì đây “vô sản độc tài”

Một chiều cưỡng chế vậy hoài

Mác thành tội ác loài người khác đâu

 

Khiến thuyết Mác tào lao xịt bợp

Bịp loài người đến độ dã man

Làm nô lệ hóa đời toàn

Đã bao dân tộc trong ngoài trăm năm

 

Nhưng vẫn thắng bởi nhờ hào nhoáng

Kiểu miểng chai lóng lánh mặt trời

Tưởng đâu ngọc quý khác nào

Lắm người nhầm lẫn mới nhào đi theo

 

Hoặc không dại cũng nhằm lừa gạt

Lợi dụng theo lý thuyết “độc tài”

Dựa vào “vô sản” toàn nghèo

Đặng làm công cụ đưa mình lên ngôi

 

Đó khác biệt thảy về “chủ nghĩa”

Một giả nhân, một mới khách quan

Thương người “xã hội” thảy toàn

Khác hơn giai cấp chỉ nhằm đấu tranh

 

Vậy “xã hội” khác đâu tâm thức

Tình yêu thương giữa thảy mọi người

Hài hòa giai cấp mọi nơi

Con người bình đẳng nhằm cùng đi lên

 

Đường tiến hóa thênh thang muôn dặm

Phải dựa vào khoa học mà đi

Tạo thành phát triển lạ gì

Đó là “xã hội” toàn đều thông minh

 

Đâu như Mác khiến thành chậm lụt

Chỉ làm cho xã hội thụt lùi

Danh từ đều chỉ bề ngoài

Còn trong lũng đoạn chỉ hoài vậy thôi

 

Điều đó khiến Mác thành phản động

Phản nhân văn phản thảy loài người

Vì sai khoa học tơi bời

Đẻ thành ngụy thuyết ai người không hay

 

Nhờ chỉ thảy tuyên truyền giả tạo

Biết gì đâu thuyết Mác rạch ròi

Cọp beo nhầm tưởng là voi

Cỡi lên thì dễ xuống nào được đâu

 

Bởi đó thảy thuyết toàn giả dối

Chẳng lấy gì nền tảng khách quan

Vì sai nguyên tắc rõ ràng

Cuối cùng thất bại chỉ toàn tự nhiên

 

Liên Xô đổ nhãn tiền là vậy

Bảy mươi năm cũng phải lộn nhào

Đông Âu nào có khác sao

Nếu sai nguyên lý máy nào chạy đâu

 

Dẫu có chạy cũng hầu tạm bợ

Một thời gian rồi thảy bung vành

Bởi do mâu thuẫn tròng trành

Cuối cùng ngã đổ tanh bành hẳn thôi

 

Mọi thử nghiệm chỉ đều phung phí

Bởi trái toàn nguyên lý tự nhiên

Thành ra Mác dẫu huyên thiên

Vẫn đều ngụy thuyết tự nhiên khác nào

 

Cuối cùng lại hóa thành sắt vụn

Dẫu cố công phung phí một thời

Trầy vi tróc vãy con người

Tự xưng “xã hội” thảy đều tiếu lâm

 

Bởi “xã hội” cần toàn chân thực

Cần tự do dân chủ mãi hoài

Tình thương tự nguyện trong ngoài

Độc tài sắt máu thảy đều phi nhân

 

Đó thật, giả trên đời là thế

Đừng mập mờ đánh lận con đen

Khác đâu tội Mác thảy toàn

Treo dê bán chó nào còn ra chi

 

Nó ngược ngạo thảy khi sự thật

Chỉ thành ra phỉnh gạt con người

Kiểu như thuốc giả uống vào

Dễ đâu lành bệnh mà thành tiêu luôn

 

Nên chân lý hai đường đều rõ

Đường đi lên đường xuống khác nhau

Đi mà lộn nẽo xà ngầu

Thảy thành tếu táo có ra nỗi gì

 

Tưởng thiên đàng lại thành địa ngục

Đó lỗi lầm bởi Mác gây ra

Kiểu như say thuốc thảy là

Nhìn toàn ảo ảnh tưởng đâu lên trời

 

Còn tội nữa kỳ đà cản mũi

Phủ nhận toàn cách mạng khác đi

Quy đều “phản động” lạ gì

Độc tài kiểu ấy khác chi tội đồ

 

Nên Mác chỉ hàm hồ hàm chướng

Đóng vai lành như kiểu nhà sư

Nhưng đều lam phục mặc ngoài

Còn trong thật sự khác nào ác tăng

 

SẮC NGÀN

(17/4/20)

 

**

 

BẦU TRỰC TIẾP

BÍ THƯ CẤP ỦY

 

Cũng đều trong đảng bầu thôi

Trước kia chỉ định cũng nào khác chi

Dân đâu xơ múi được gì

Đứng ngoài chỏ mỏ nhìn thì cũng vui

 

Bởi đều định trước cả rồi

Từ nguồn sẳn cả ai thì không hay

Vẫn đều kịch bản trước sau

Phải luôn sao chép từ thời Liên Xô

 

Trước kia dân chủ triệu lần

Nay sao thay đổi có cần nói sao

Tức là tăng mãi lên cao

Nay thành triệu rưởi cũng nào khác đâu

 

Thành ra ông Mác cũng hay

Kim cô đã đội khó nào gỡ ra

Tề thiên đại thánh ba hoa

Cũng đều ông Mác ở xa thò vào

 

TẾU NGÀN

(17/4/20)

 

**

 

CON NGƯỜI VÀ TƯ HỮU

 

Con người tồn tại ở đời

Nhu cầu tư hữu chỉ đều tự nhiên

Bởi đó thảy trước tiên phương tiện

Sống mà không công cụ được sao

 

Dễ chi “vô sản” thế nào

Nên xưa Các Mác thảy lòi toàn ngu

Cây có cội chim thì có tổ

Người tất luôn cần của theo mình

 

Hô lên “vô sản” thật tình

Tội đồ nhân loại Mác thành khác chi

Ai còn nghèo cố lên mới đúng

Khi chết rồi của để cho con

 

Đó đều nguyên tắc thảy toàn

Ngàn năm lịch sử cũng nào khác đâu

Cho giàu mấy cũng ba tấc đất

Của đồng lần thiên hạ đều chung

 

Còn khi sống phải khốn cùng

Tội này của Mác hẳn thành vạn năm

Ai chẳng biết Bảy lăm lấy cả

Của đồng bào đâu có chừa chi

 

Duẩn, Chinh, Đồng, Giáp lạ gì

Cầm đầu chiến dịch còn chi nói nào

Làm đất nước hóa thành khốn đốn

Suốt Bảy lăm mãi tận bây giờ

 

May Liên Xô đã đổ nhào

Mới thành “đổi mới” không nào khác đâu

Nên đó sẽ vết nhơ lịch sử

Cả ngàn năm dân tộc khó quên

 

Con người thảy hóa nghèo hèn

Bởi đều tay trắng phần nhiều khác sao

Khiến nô lệ thảy vào nhà nước

Cả trong tay một đảng cầm quyền

 

Toàn phi khoa học nhãn tiền

Cả phi đạo lý phải liền thấy ra

Dầu lịch sử một khi đã lở

Dễ gì đâu sửa lại được nào

 

Biết bao người xuống dưới mồ

Ngậm hờn chín suối làm sao nói vừa

Bởi tất thảy đều do tội Mác

Toàn dân ta hóa chỉ nạn nhân

 

Tin vào Các Mác cù lần

Đem con bỏ chợ là phần của ai

Khiến đất nước phải đều xơ xác

Lại gióng lên thảy thảy huy hoàng

 

Sau này lịch sử sang trang

Ai thành có lỗi chờ toàn để xem

Bởi lúc đó mọi điều sáng tỏ

Dẫu xưa nay còn thảy mập mờ

 

Ngày xưa Pháp đến ai ngờ

Thực dân nó thế cũng gì khác đâu

Sau đuổi Pháp nghĩ rồi phải khác

Có nào hay ta lại hại ta

 

Bởi tin vào thảy nước Nga

Dẫn đường nhân loại mới là oái oăm

Nga cũng chỉ Sa hoàng thuở trước

Bá quyền trên thế giới bỏ sao

 

Nhân danh cách mạng ào ào

Phỉnh Đông Âu thảy dễ sao không lầm

Việt Nam cũng một phần như thế

Trong niềm tin còn cãi được sao

 

Nhưng giờ lớp mới lạ nào

Vẫn không thay đổi khác nào như xưa

Kiểu tre tàn rồi măng lại mọc

Cũng đều măng lấy gốc của Nga

 

TIẾNG NGÀN

(17/4/20)

 

**

 

SỰ ĐẤU TRANH GIỮA CON NGƯỜI

TRONG XÃ HỘI CỦA LOÀI NGƯỜI

 

Mỗi cá nhân đều là chủ thể

Sự đấu tranh tất yếu xảy ra

Sinh tồn qui luật vậy mà

Yếu thua mạnh thắng chỉ là tự nhiên

 

Nhưng hoang dã mới hoài như thế

Còn con người lại thảy khác nhau

Sinh tồn dầu cũng giống thôi

Nhưng mà đặc điểm chính nơi tinh thần

 

Bởi tinh thần nó toàn trừu tượng

Không phải như vật chất sinh tồn

Thảy đều cụ thể rõ ràng

Chỉ vì quyền lợi riêng mình vậy thôi

 

Nhưng tinh thần lại nhằm chân lý

Đó là toàn ý nghĩa khách quan

Tức là giá trị mọi đàng

Đúng sai cả đến nghĩa tình nhân văn

 

Có người chết chỉ vì chính nghĩa

Đâu phải riêng quyền lợi của mình

Đó là giá trị tinh thần

Nhân văn bởi vậy vạn phần khác xa

 

Trong khi Mác chỉ toàn duy vật

Phủ nhận luôn ý nghĩa con người

Nhân văn giá trị đâu còn

Chỉ thành “vật chất” vô hồn lại chi

 

Nên Mác thảy chủ vì “giai cấp”

Để xướng ra “giai cấp đấu tranh”

Nhưng toàn mê tín dị đoan

Bởi tin nhảm nhí vào toàn Hegel

 

Lấy “biện chứng” làm điều hợm hĩnh

Nhưng chẳng gì bằng cớ chứng minh

Chỉ đều tin nhảm thảy toàn

Chỉ đều độc đoán hóa càng u mê

 

Bảo mâu thuẩn hai bề đối lập

Phải rồi thì Tư bản tự chôn

Để nhường Vô sản thảy còn

Cầm quyền lãnh đạo quả “khôn” không nào

 

Đâu cần biết hai đầu trái đất

Cũng bắc nam mâu thuẫn khác đâu

Nhưng hoài trái đất vẫn quay

Có đâu tiêu diệt trước sau được nào

 

Thanh nam châm cũng hầu như vậy

Cực bắc nam đâu dễ chia ra

Cắt đôi thì nó vẫn là

Cũng đều hai cực có mà khác chi

 

Nên Các Mác khác gì ngu tợn

Suốt trăm năm hại thảy toàn cầu

Gây ra mâu thuẫn loài người

Thật là tội ác muôn đời không phải

 

Bởi con người vẫn toàn tranh đấu

Đâu phải do “giai cấp” trước tiên

Mà vì trái ngược nhãn tiền

Trước nhiều quyền lợi đi liền với nhau

 

Quyền lợi đó thiên hình vạn trạng

Vật chất đâu còn có tinh thần

Bởi còn hiểu biết mọi phần

Có nào quyền lợi sinh tồn thảy sao

 

Hay nói khác đấu tranh ý thức

Vẫn đều luôn tiêu biểu con người

Phải đâu loài vật thảy toàn

Mà nhằm chỉ có vấn đề giành ăn

 

Mác bởi vậy chỉ ngu bỏ mẹ

Coi thường luôn ý thức con người

Chỉ đem vật chất thế vào

Trở thành học thuyết thảy toàn phi nhân

 

Chỉ dụ thảy những anh dốt nát

Vì lợi riêng mới thảy nhào vào

Nhân danh “giai cấp” ào ào

Nhưng nhằm thủ lợi riêng mình vậy thôi

 

Bởi con người mấy ai không biết

Trong căn cơ đều thảy bản năng

Tầm thường thấp kém vẫn hằng

Chỉ người hiểu biết mới thành cao hơn

 

Hay tóm lại chỉ đều cá tính

Bởi trời sinh riêng chỉ mỗi người

Khó ai giống thảy trên đời

Cái quan định luận mới người ra sao

 

Khiến thảy chỉ ào ào dối trá

Người hiền lương có dễ kiếm sao

Mà toàn lợi dụng đồng bào

Một đời danh giá kiểu lào vậy thôi

 

Nên đấu tranh dễ đâu có mất

Mà mãi luôn xã hội loài người

Gộp thành thảy có hai phe

Phe tà phe chính chỉ hoài vậy thôi

 

Nó vượt thảy lên toàn “giai cấp”

Vượt thảy luôn biên giới quốc gia

Mà thành đẳng cấp vậy là

Chỉ trong đạo đức có mà khác chi

 

Nên thực tâm thường khi mới vững

Còn ngôn từ thảy chỉ bề ngoài

Người xưa cũng đã nói rồi

Kẻ nào đại ngụy tưởng đều toàn trung

 

Nên người thật vì dân vì nước

Không bao giờ xạo xự tuyên truyền

Ngu dân tội ác nhãn tiền

Cướp toàn não trạng mọi người khác đâu

 

ÁNH NGÀN

(17/4/20)

 

**

 

ĐẤT NƯỚC, DÂN TỘC, VÀ

CÁC ĐẢNG PHÁI CHÍNH TRỊ

 

Chính dân tộc tạo thành đất nước

Không có dân nước cũng như không

Dân là cộng lại mọi người

Nên thành dân chủ là điều tự nhiên

 

Bởi dân chủ là dân làm chủ

Chung mọi người không chỉ riêng ai

Độc tài bởi vậy chỉ hài

Nó vô nguyên tắc khác nào cưỡng dân

 

Tại hồi trước dân ta đánh Pháp

Ông Hồ đem cộng sản cài vào

Đó là chính đảng Mác Lê

Ông toàn tùy tiện có nào hỏi ai

 

Chẳng cần biết đúng sai chi cả

Bởi vì ông cán bộ Liên Xô

Liên Xô vì đã tin vào

Ông theo như vậy tưởng điều tự nhiên

 

Nhưng ông Mác khách quan đâu có

Cũng chính mình tự tiện vạch ra

“Đấu tranh giai cấp” ta bà

Chỉ vì mê tín thảy vào Hegel

 

Do ngu dốt tin điều “biện chứng”

Nhưng có đâu khoa học thảy nào

Chỉ đều cảm tính ào ào

Căn cơ không có dễ nào thành công

 

Chỉ do bởi “đại đồng” ý niệm

Gạt toàn dân do chỉ mù mờ

Thành nên chính Mác dại khờ

Lênin tin nhảm ai ngờ vậy sao

 

Nay chứng tỏ trên toàn thế giới

Đều bỏ đi vì chỉ hồ đồ

Bởi toàn phí phạm tào lao

Đi vào đường cút lẽ nào tới đâu

 

Nếu khi trước ông Hồ cẩn trọng

Phải đưa ra hỏi ý toàn dân

Bởi xưa đều nói mọi phần

Dầu cha nó lú chú thì nó khôn

 

Ông Hồ thảy chủ quan đâu khác

Nghĩ mình hay cần cóc gì dân

Hay do mệnh lệnh mọi phần

Phải theo “Quốc tế” vạn lần Liên Xô

 

Nhưng nay thấy ông Hồ lầm lẫn

Phải cần nên sáng suốt lớp sau

Dù sao lịch sử qua rồi

Có đâu làm lại giống hồi xa xưa

 

Nên cần đổi cái gì chưa đến

Trả về dân thảy mọi quyền dân

Bởi dân trên hết mọi phần

Có ai lại đứng trên dân được nào

 

Mác vô lối “độc tài vô sản”

Đó thảy điều ngược ngạo chính mình

Bất bình đẳng thảy chình ình

Mọi người bình đẳng thày còn có đâu

 

Mác toàn ngu chỉ vì mê tín

Tin lầm vào “biện chứng” Hegel

Để cho “Tư bản” tự chôn

Từ đây “Vô sản” phải lên cầm quyền

 

Đó chứng tỏ Mác ngu bỏ mẹ

Bởi cần luôn hiểu biết con người

Có đâu giai cấp bị nghèo

Lại thành “sứ mạng” cho đời được sao

 

Mê tín đó đâu nào kể xiết

Bởi toàn phi quy luật nhân văn

Cái đầu luôn phải nằm trên

Giờ trồng chuối ngược còn nên nỗi gì

 

Nó thật sự chỉ đều phi lý

Phản nhân quyền còn phản nhân văn

Chỉ còn lý thuyết nhì nhằng

Thảy toàn ngụy biện có bằng được ai

 

Thành chính Mác mới người có tội

Còn Lênin chỉ thảy hùa theo

Độc tài tròng ách dân Nga

70 mươi năm tội lỗi mới Lê khác nào

 

Chỉ rất tiếc ông Hồ cũng vậy

Đi trật đường thảy của Tây Hồ

Mở mang dân trí còn nào

Độc tài vô sản toàn thành ngu dân

 

Bởi xã hội phải cần khoa học

Mới thảy luôn mãi mãi khách quan

Mới là hiệu quả tận nguồn

Mới đưa kinh tế lên toàn về sau

 

Trong khi ấy kiểu ngu “ý hệ”

Chỉ làm cho xã hội cùi đày

Bởi vì tâm lý con người

Dễ không lợi dụng cho mình riêng đâu

 

Hay nói khác bọn toàn cơ hội

Sẽ xâu vô lợi dụng độc tài

Làm cho xã hội toàn hài

Bởi thành nô lệ cho vài cá nhân

 

Rồi hệ thống cứ đôn lên mãi

Hết lớp này lại đến lớp kia

Giống như ổ mối toàn đùn

Xi măng đã cứng dễ nào đập ra

 

Đấy thuyết Mác ta bà là thế

Nó thảy toàn phản động không cùng

Hai nguyên toàn thể loài người

Quay về lịch sử ở thời hoang sơ

 

Chỉ chủ yếu dựa vào sức mạnh

Bởi độc tài chuyên chính cầm quyền

Cần chi lợi ích mọi người

Nhân danh cả thảy chỉ vì cá nhân

 

Nó hủy hoại văn minh nhân loại

Chỉ làm cho xã hội thụt lùi

Tưởng đâu tiến tới trên đời

Mà toàn ảo giác có thời đâu hay

 

Thành tội ác cũng tày là thế

Chính con người lại hại con người

Bản năng tồn tại trên đời

Đạp nhau để sống thương người ích chi

 

Nên khoa học phải cần nguyên lý

Đúng mới luôn hiệu nghiệm tràn trề

Còn sai cả thảy mọi bề

Thành đều hủy hoại ê chề lạ chi

 

Nên chính đảng cũng gì đâu lạ

Nó thảy chung đều chỉ nhóm người

Tự do tự nguyên hợp vào

Để nhằm mục đích vì đời khác đâu

 

Còn ngược lại nó toàn phi lý

Đã trở thành mê tín dị đoan

Độc tài cố kết thảy toàn

Đâu còn công ích mà vì lợi riêng

 

Cái phi lý cuối cùng là thế

Nó nhằm luôn nô lệ con người

Ngu dân cố áp dụng hoài

Để mình thủ lợi không ngoài vậy thôi

 

Nên cái ác chính là của Mác

Còn về sau đều thảy nạn nhân

Trừ người lợi dụng cho mình

Còn dân thật sự biến thành tay sai

 

NON NGÀN

(17/4/20)

 

**

 

ĐẠO ĐỨC CÁ NHÂN

VÀ ĐẠO ĐỨC XÃ HỘI

 

Có điều nay phải nói ra

Bởi vì nó đã ta bà từ lâu

Thảy đều tai hại trước sau

Làm cho xã hội toày hoày lạ chi

 

Vấn đề đạo đức là gì

Mấy ai suy nghĩ mới thì vậy thôi

Cho rằng đạo đức chỉ tồi

Có chi lợi lộc vậy nào đúng không ?

 

Đó đều chỉ kiểu nói ngông

Của phường mất dạy quả không ra gì

Còn đâu giá trị con người

Còn chi ý nghĩa cuộc đời nhân văn

 

Tại do đạo đức vĩnh hằng

Vẫn hoài thiết yếu có luôn trong đời

Giống như ta thở khí trời

Giống như nước chảy từ nguồn mà ra

 

Thành nên đạo đức đâu xa

Giống điều vẫn phải thở ra hít vào

Hay như uống nước khác nào

Cả hai mà thiếu con người chết ngay

 

Dẫu không chết thảy liền tay

Nhưng mà chắc chết về lâu về dài

Bởi khi ô nhiễm môi trường

Chỉ loài nhơ nhớp mới thường sống thôi

 

Còn bao sinh vật dễ sao

Con người trong đó dễ chi sống nào

Vậy nên điều phải tự hào

Trong đời đạo đức chính điều đầu tiên

 

Công danh phú quý nhãn tiền

Nếu phi đạo đức hẳn liền lưu manh

Thành ra đạo đức cá nhân

Chính điều tiên quyết ở trong đời này

 

Nó là trụ cột xưa này

Tạo thành xã hội dễ nào khác đi

Thành nên nếu nó suy vi

Trước sau xã hội dễ chi mà còn

 

Nó là tất cả ngọn nguồn

Làm cho xã hội mọi điều đây ra

Vậy nên xã hội ta bà

Chính vì đạo đức cá nhân mõi mòn

 

Đó điều căn bản hoàn toàn

Làm nền xã hội chính là từ đây

Khỏi cần chi nói dông dài

Cá nhân đạo đức kéo đời đi theo

 

Không thì xã hội thành lèo

Gọi là đạo đức có còn là chi

Mà không có nó khác gì

Gọi là xã hội chỉ còn đống phân

 

Thành ra căn bản vạn lần

Chính là đạo đức cá nhân mới cừ

Tức là lương thiện trên đời

Mà điều đáng nói chính là thành tâm

 

Trước là thành thật với mình

Sau là thành thật với người chung quanh

Còn như thảy chỉ lưu manh

Chính mình đâu giá trị chi trong ngoài

 

Cái riêng mà thảy lạc loài

Cái chung cộng lại chỉ hoài như nhau

Thành nên chính trị trước sau

Phải cần chân chính mới hay trong đời

 

Nên xưa Khổng tử thấy rồi

Hễ ngôn bất chính thì người ra chi

Ngôn bất chính sự bất thành

Bởi làm xã hội tanh bành ra thôi

 

Bởi vì thành đạt cá nhân

Mà không đạo đức cũng thành như không

Chỉ là mèo mả gà đồng

Chỉ là danh hão ở trong luân thường

 

Thành nên đạo đức mọi đường

Mới là sự nghiệp được thường lưu danh

Tây Hồ dù việc chưa thành

Nhưng mà giá trị vĩ nhân trên đời

 

Bởi vì dân trí đề cao

Bởi vì dân khí chăm lo cho đời

Dân sinh mục đích cho người

Có đâu sự nghiệp chỉ vì cá nhân

 

Đó là đạo đức mọi phần

Có chi lừa gạt thảy ai trong đời

Vậy giờ ai cũng thấy rồi

Chính điều đạo đức mới điều quan tâm

 

Thiếu đi đạo đức cá nhân

Kéo theo xã hội cũng toàn lưu manh

Thành ra xưa Mác toàn lầm

Coi điều đạo đức có đâu là gì

 

Quy đều “tư sản” thảy khi

Phủi đi đạo đức khác chi buồn cười

“Đấu tranh giai cấp” lên đầu

Cốt nhằm giành giật để hầu lợi riêng

 

Thành ra Mác hại triền miền

Cả non thế kỷ mọi miền nhân gian

Nói chung thế giới thảy toàn

Nói chung nhân loại quả càng éo le

 

Bởi vì lý thuyết chẽ hoe

Quy thành “vật chất” có đâu con người

Phủi toàn ý nghĩa tinh thần

Đánh đồng với vật mọi phần vậy thôi

 

Thành từ căn bản hại rồi

Chỉ toàn ngụy biện có nào tinh hoa

Hiểu sai chân lý ta bà

Hiểu sai sự thật bao la trên đời

 

Mác thành “vật chất” vậy thôi

Còn đâu nhân loại rạch ròi tinh anh

Khiến thành phá hoại nhân văn

Trở thành tội ác ngàn năm rõ ràng

 

Bởi sai khoa học hoàn toàn

Bởi sai triết học thì còn nói sao

Chỉ thành lý thuyết hàm hồ

Trở thành ngụy thuyết ai nào có hay

 

Trở thành tà thuyết xưa này

Ngàn năm nhân loại quả chưa hề từng

Tưởng đâu giá trị lẫy lừng

Thật thì hạ cấp tưng bừng khác đâu

 

Thử so thuyết khác ra sao

Đông tây kim cổ có nào lạ chi

Đều toàn đạo đức thảy khi

Đều toàn nhân ái khác gì nữa sao

 

Đều trân quý thảy con người

Có đâu như Mác coi người bỏ đi

Chỉ còn “giai cấp” lạ gì

Chỉ còn “đấu đá” thành khi buồn cười

 

Nhân quyền Mác phủ nhận toàn

Chỉ còn “giai cấp” mọi đàng đưa lên

Vì đều mê tín Hegel

Lấy điều “biện chứng” mông lung làm nền

 

Chẳng cần lý giải chứng minh

Chỉ cần tin hão nhân văn đạp tràn

Thành ra chỉ kẻ mơ màng

Hiểu gì đâu Mác mới toàn tin theo

 

Biết chi thuyết Mác chỉ lèo

Phịa ra “trí tuệ” đó là “đỉnh cao”

Thật đều kiểu thảy tào lao

Cố tình gian dối gạt đời vậy thôi

 

Tuyên truyền tội ác phải rồi

Nếu không đúng đắn có nào nhân văn

Chỉ nhằm để thảy gạt đời

Thế thì đạo đức có còn chút chi

 

Trong khi sự thật khách quan

Phải hoài tôn trọng mới toàn nhân văn

Còn mà gian dối thế hằng

Còn gì đạo đức nữa đâu trong đời

 

Thành ra đạo đức con người

Phải cần gắn bó mới đều bền lâu

Còn mà giả dối trước sau

Khác chi hoa dại cũng rồi tàn phai

 

Thành nên đạo đức không sai

Con người mới thảy con người mà thôi

Bởi khi đạo đức không còn

Người toàn hóa vật có còn ra chi

 

Chỉ còn nhằm sống lạ gì

Có đâu ý nghĩa tinh thần nữa sao

Mà thành động vật khác nào

Mạnh còn yếu chết kiểu loài tự nhiên

 

Trong khi người vốn trước tiên

Tinh thần nhân bản mới ra cuộc đời

Ngoài tình trong lý mọi nơi

Tức là lý trí không ngoài căn cơ

 

Còn toàn cảm tính vật vờ

Dễ thành hoang dã ai ngờ được sao

Thành nên mới khiến Tây Hồ

Cho điều dân trí phải là đầu tiên

 

Tức không gian dối tuyên truyền

Mà nâng dân trí mọi miền lên cao

Mỗi người độc lập tự do

Mới toàn nhân bản thảy cho cuộc đời

 

Còn toàn ngu dốt mù khơi

Bị đều xỏ mũi đâu nào nhân văn

Lợi duy cho kiểu độc tài

Để nhằm “sự nghiệp” cho toàn cá nhân

 

Con người suy thoái mọi phần

Khiến toàn xã hội cũng còn ra chi

Biết chi nhân cách là gì

Chỉ toàn xu nịnh nhiều khi buồn cười

 

Thành ra đạo đức trong đời

Khác gì cùng giúp làm người với nhau

Tinh thần trí tuệ mới cao

Mới làm khoa học thảy đều phát huy

 

Tạo ra văn hóa lạ gì

Mọi người bình đẳng mới khi nhân quyền

Còn mà ngược lại toàn điên

Con người chà đạp lên quyền lẫn nhau

 

Chỉ còn mọi dạng tay sai

Con người bị xóa chỉ còn vật thôi

Chỉ đều công cụ trên đời

Cốt nhằm phục vụ cho toàn cá nhân

 

Người thành mê tín mọi phần

Còn đâu sáng suốt ở trong cõi đời

Nhân văn như vậy tiệt rồi

Chỉ còn “vật chất” như lời Mác xưa

 

Khác gì Mác thảy tội đồ

Gạt lừa nhân loại ào ào trước kia

Ngỡ là học thuyết nhân văn

Ai ngờ lý thuyết chỉ toàn phi nhân

 

Triệt tiêu nhân loại mọi phần

Bởi toàn “duy vật” có cần nói sao

Đời thành đảo lộn nháo nhào

Kéo nhau xuống hồ khó nào đi lên

 

Nói chung đạo đức làm nền

Mới làm người thảy nhân văn trên đời

Có hai nguồn mạch khác đâu

Cá nhân có trước mới rồi kết chung

 

ĐẠI NGÀN

(17/4/20)

 

**

 

KẺ TRỘM XƯA VÀ NAY

 

Dẫu làm ăn trộm vẫn ưa hoa

Thấy cái giò lan đã quá ta

Thừa dịp bợ đi nào ai biết

Sao giờ nó lại bắn tin ra ?

 

Quả thời ông Mác khác nay xa

“Đấu tranh giai cấp” đâu ta bà

Thảy đều yên ắng trong im lặng

Bởi vì chưa có camera !

 

TẾU NGÀN

(16/4/20)

 

**

 

NÓI CHI CŨNG ĐƯỢC

 

Nói chi cũng được cả mà

Nếu mình đang có quyền hành trong tay

Nhưng cần lý giải tại sao

Thành ra có thuyết phục nào người dân

 

Dân cho kiểu nói cù lần

Bởi nào lô-gích giữa đầu và đuôi

Ai cho quyền đảng vậy đâu

Để thành “tối thượng” ối chao là kỳ

 

Thật là mê tín khác gì

Trời cho hay chính “Bác Hồ” vậy sao

Bác từng tự ví “cha già”

Đẻ ra dân tộc quả là tiếu lâm

 

Khiến cho ông Trọng đâu lầm

Ông nhằm lên tiếng dựa vào đó thôi

Ngày nay “Đảng” đã thành “Vua”

“Cha già dân tộc” đã nên “Thượng Hoàng” !

 

TẾU NGÀN

(16/4/20)

 

**

 

BA HẠNG NGƯỜI TA

 

Người ta ba hạng người ta

Người thì tiền rưởi người ba mươi đồng

Đời xưa đã nói rõ ràng

Số trung bình giữa “một tiền” lạ chi

 

Nên đều tùy mỗi hạng người

Chụp chung một rọ chỉ thì toàn ngu

Dầu vì ưa hoặc ghét Trump

Cũng đâu ra khỏi phạm trù thế kia

 

Cả cùng từng hạng khác nhau

Cũng đều ba cấp thảy đâu lạ gì

Hạng trên hạng dưới quả khi

Hạng lưng chừng giữa có chi đâu cười

 

Bởi vì hễ đã con người

Cứ hoài tâm lý kiểu đều vậy thôi

Có người cao cả trên đời

Có người hạ đẳng giống toàn ruồi bu

 

Thành nên tùy cách mỗi người

Đừng nên úp bộ mà toàn vô duyên

Vấn đề hỏi tại sao Trump

Được nhiều người Việt thích toàn là sao ?

 

Đó tâm lý ngược khác nào

Cái gì “bạn” ghét mình càng đâu khen

Cái gì “thù” thảy nâng lên

Mình toàn đều ghét có có chi lạ nào

 

Thành nên người thảy làm sao

Bào hao cũng vậy chỉ hoài tự nhiên

Đừng nên nhằm chỉ huyên thiên

Tỏ mình “xác đáng” để thành bá vơ

 

Mà coi mình mãi tới giờ

Có hoài trung thực trên đời này không

Chê người chỉ thảy viễn vông

Mình phê theo ý kệ còn mặc ai

 

Nên người “cộng sản” dọc dài

Phải nên lấy đó mà coi lại mình

Tại sao thiên hạ khoái Trump

Mà mình không khoái thật tình là sao ?

 

Bởi vì chân lý khác nào

Ở đời nó thảy toàn đều khách quan

Cái sai hay đúng có toàn

Nhưng mà giá trị thời gian mới lòi

 

NGÀN KHƠI

(16/4/20)

 

**

 

NGƯỜI VIỆT KHÔNG NGU

 

Thật thì người Việt không ngu

Chỉ do thời thế mà đù vậy thôi

Bốn lăm ai cũng biết rồi

Việt Minh đánh Pháp dân toàn đi theo

 

Thảy đều tin ở Bác Hồ

Cốt giành độc lập tự do nước nhà

Để nhằm đánh đuổi Pháp ra

Nước ta xây dựng lại đều ngày xưa

 

Nhưng mà quá khứ lạ chưa

Có nào ai biết về Trần Trọng Kim

Một nhà trí thức hiền lành

Bị thành đảo chánh giao quyền Việt Minh

 

Khiến khi Pháp lại thình lình

Việt Minh phải đánh còn đường nào đâu

Nhưng tuyên truyền mới thảy cao

Giấu đi cộng sản mới nào ai hay

 

Nhưng càng lần lượt về sau

Dần dà cộng sản phải rồi ló ra

Về thành bao kẻ xót xa

Giả từ kháng chiến như là Phạm Duy

 

Quả khi gần tới năm tư

Đùng đùng Ruộng đất có chi khác nào

Gây nên “đấu tố” ào ào

Dân đều thấy cả chạy vào Miền Nam

 

Điện Biên chiến thắng đã toàn

Chia đôi đất nước bèn liền di cư

Gần hai triệu bỏ vào Nam

Theo chân người Pháp rút đi quả hài

 

Bởi vì “ý hệ” đã lòi

Khiến lòng yêu nước buộc toàn dẹp đi

Thà theo với “giặc” lạ gì

Còn hơn ở lại thảy đều rủi ro

 

Quyết đành chọn hướng tự do

Cốt không lệ thuộc vào vùng Liên Xô

Đó là sự thực tế khác nào

Chính người “cộng sản” hiểu đều hơn ai

 

Kế rồi Miền Bắc chẳng sai

Sau năm tư thảy đi vào guồng quay

Tự do đâu có còn đâu

Thảy toàn “tập thể” mọi khi tuyên truyền

 

Tức nhằm “ý hệ” trước tiên

Hay là thể chế nhãn tiền vậy thôi

Việt Nam đâu khác Đông Âu

Thuộc vào Xô Viết đâu nào lạ chi

 

Cũng vào “hợp tác” y sì

Đúng sai chẳng rõ chỉ cần làm theo

Khiến đời sống thảy ngặt nghèo

Còn toàn chuẩn bị lao vào chiến tranh

 

Tuyên truyền bộ máy ầm ầm

“Dựng xây Miền Bắc tiến vào Miền Nam”

Làm sao “giải phóng” thảy toàn

Bắc Nam “thống nhất” mới thành tương lai !

 

Quả nhiên tổ chức thảy tài

Lập “đường mòn” nhỏ xuyên toàn Việt Nam

Con đường tên của “Bác Hồ”

Miền Nam giải phóng quả nào khác đâu

 

Bảy lăm “lặp lại” năm tư

Giờ ba triệu thảy vượt biên ào ào

Tan hoang đất nước nghẹn ngào

Miệng hô khẩu hiệu ăn toàn bo bo !

 

Tiếp theo “cải tạo” la to

Nhắm vào “tư sản” cùng toàn “ngụy quân”

Bao người tù thảy mọt gông

Đó là sự thật ai không thấy nào !

 

Thành nên chẳng trách “Bác Hồ”

Trách là bởi thảy Liên Xô cầm đầu

Bác Hồ chỉ “cán bộ” thôi

Mục tiêu Quốc tế dễ nào “Bác” lui

 

Rồi Liên Xô đổ bùi ngùi

Mới thành “đổi mới” bề ngoài trước tiên

Nhưng trong vẫn giữ y nguyên

Bởi vì sát nánh Trung Hoa vẫn còn

 

Đó là sự thật hoàn toàn

Ngày nay thêm lại rõ ràng còn đâu

“Bác Hồ” đứng mũi chịu sào

Duẩn, Đồng, Chinh, Giáp khác nào thiên lôi

 

Chỉ đâu đánh đó vậy thôi

Việt Nam cận đại có đâu anh hùng

Mà toàn “cán bộ” não nùng

Đi theo “đường lối” phải cùng vậy thôi

 

Thành nên bởi Mác khác đâu

Mác là đỉnh núi nước vào suối Lê

Bác ngày Pắc Pó quay về

Dịch toàn “sử Đảng” mang từ Liên Xô

 

Đó đều sự thật khác sao

Bác từng bộc bạch ta nào có chi

Chỉ đều tư tưởng Mác Lê

Ngoài ra tư tưởng của Mao cộng vào

 

Ta cần tư tưởng gì đâu

Mọi điều đã có vậy nào khác chi

Nay thì cơ chế lạ gì

Đã toàn quán tính dễ chi thay nào

 

Khác nào Mác thảy trên cao

Làm mưa đổ xuống ào ào thế gian

Lại đâu mưa bạc mưa vàng

Mà toàn mưa đá khiến càng hẩm hiu

 

Nói chung do Mác mọi điều

Bởi mà Mác đúng “Bác” nào có sai

Tự hào điều đó luôn hay

Bác giành số một anh hùng Việt Nam

 

Rủi thay Mác lại toàn sai

Bởi không sao lại Liên Xô đổ nhào

Đông Âu cũng vậy khác đâu

Hay nhờ “chuyển hướng” mà Tàu mới lên

 

Thành ra thuyết Mác bông phèn

Nó sai toàn ở ngọn nguồn lạ chi

Dân ta nông nghiệp biết gì

Biết nào khoa học mới thành nhào vô

 

Biết nào triết học ra sao

Nên dầu Mác thảy tào lao hiểu gì

Lỗi đều tại “Bác” khác chi

Đã làm “khựng lại” mọi điều từ xưa

 

Cả như đánh Pháp biết thừa

Hay là đánh Mỹ cũng nào khác đâu

Nếu không “ý hệ” chen vào

Dễ nào đưa đến thảy toàn chiến tranh

 

Chín năm đánh Pháp dầu xong

Đúng ra tránh được hay toàn sớm hơn

Nhưng như lúa đã trổ đòng

Gặp cơn giông bão hẳn còn ra chi

 

Thành nay có nói điều gì

Đâu qua lịch sử thảy đều khách quan

Bởi đâu tránh được mọi đàng

Chỉ vì phận mệnh nước mình vậy thôi

 

Ngày nay sáng suốt phải thời

Mới đưa được đất nước còn tiến lên

Tức cần dân chủ tự do

Khách quan khoa học mới hầu đi xa

 

Mới nhằm hội tụ tinh hoa

Còn hoài “theo Mác” chỉ ra cùi đày

Bởi do nó trật đường rầy

Trước sau tàu chạy không ngoài ngã lăng

 

Nhưng giờ tình thế mần răng

Chỉ người “cộng sản” mới hầu xở ra

Quyền hành mình nắm thảy mà

Phải thay não trạng có là lạ chi

 

Những gì “mác xít” bỏ đi

Nó toàn không tưởng thảy đều phí thôi

Cả như quá khứ “Bác Hồ”

Nay cần trả lại Liên Xô mới cừ !

 

Để chờ thẩm định sau này

Đó quyền lịch sử có nào khác đâu

Lấy gì đưa “Bác” lên cao

Lại thành “Giáo chủ” thảy toàn vô duyên

 

Khác gì đất nước truân chiên

Tại dân mình cả than phiền nỗi chi

Pháp qua mình phải cu li

Rồi ngày thắng Pháp cũng gì khác đâu !

 

Cũng đều “ý hệ” thay vào

Không còn Nhật, Pháp chuyển về Liên Xô

Dám đâu ai nói câu nào

“Độc tài vô sản” đành toàn vậy thôi

 

Thành ra lịch sử để đời

Dẫu bao thế hệ chết rồi khác chi

Cũng đều huề cả mọi khi

Bởi hoài sự thật mới thì còn nguyên

 

Ngày nay thống nhất hai miền

Tuy ngoài “thống nhất” trong lòng có đâu

Bởi do “ý hệ” khác sao

Tuyên truyền quá lậm đã hầu nhập tâm

 

Chỉ luôn “Bác Đảng” hà rầm

Đâu còn đất nước như nhiều ngàn xưa

Để toàn “đồng hóa” lạ chưa

“Nước vào chủ nghĩa” ối dào là vui

 

Thành ra hễ thảy con người

Lấy điều cảm tính đều tầm thường thôi

Có nào vươn được lên cao

Như đời lý tính của đều thế gian

 

Việt Nam xưa vốn rồng vàng

Lại thành giun đất khiến toàn hẩm hiu

Chỉ do thuyết Mác mọi điều

Nó làm dân tộc phải đều vong thân

 

Không còn não trạng cá nhân

Chỉ còn “tập thể hóa” lầm bao nhiêu

Việt Nam tồi bởi mọi điều

Đã là sản phẩm của toàn Liên Xô

 

Tự hào dân tộc dễ nào

Óc đầu nô lệ khó đều vươn lên

Tây Hồ lời nói không quên

Phải cần “dân trí” để nên cơ đồ

 

Còn như dân trí tầm phào

“Dân sinh” cũng thế dễ nào lên đâu

Nhất là “dân khí” phải cao

Để thành độc lập tự do từng người

 

Mỗi người chất ngọc hẳn hòi

Hoàn toàn khác hẳn thảy đồ ve chai

Nên Tây Hồ nói quả đâu sai

Tiếc rằng chính “Bác” về sau mới lầm !

 

Bác nhằm chỉ thảy cậy trông

Vào toàn Quốc tế mới càng đau thương

“Đấu tranh giai cấp” mọi đường

Bác toàn tin chắc đường trường phải theo

 

Hay đâu thuyết Mác chỉ lèo

Mọi điều Mác nói thảy nào đúng đâu

Dễ chi tin cả Liên Xô

Đông Âu đã thấy quả đâu khác gì

 

Thành ra tại “Bác” thảy khi

Bỏ chung giỏ trứng khác gì xưa nay

Để thành mục đích toàn sai

Con người còn quý chút nào nữa đâu

 

Mà thành “vật chất” chỉ hầu

Có nào độc lập tự do là gì

Có còn nhận thức cao chi

Có còn khí khái dễ gì được sao

 

Mà toàn “quần chúng” ào ào

Bác nhằm vinh dự được ngồi lên trên

Nhưng mà vinh dự mình ên

Có đâu vinh dự nước toàn mới cao

 

Bởi vì dân nước khác nào

Dân vinh thì nước mới đều toàn vinh

Còn dân chỉ kiểu lình bình

Trở thành nhục nước nhục mình khác chi

 

Tin nơi thuyết Mác được gì

Nó toàn què quặt có chi ngon lành

Bởi người đều phải chân thành

Mác toàn ngụy biện dễ thành ra chi

 

NON NGÀN

(16/4/20)

 

**

 

MŨ DẠ

 

Muốn mua mười cái về dùng

Bởi đều đẹp quá nhưng cùng để đâu

Cả khi đội ở trên đầu

Việt Nam giống Mỹ khiến hầu tiếu lâm

 

TIẾU NGÀN

(16/4/20)

 

**

 

CHÙA THIÊN MỤ

 

Chùa Thiên Mụ chôn đây người âm thế

Tại do chùa xây vút hướng lên cao

Để dương thế bao nhiêu người tới viếng

Những liễng tro cốt quả đúng không nào ?

 

Non thế kỷ trước kia ta đã đến

Thướng chè sen thơm ngát với hương cau

Bởi thuở ấy ta còn là sĩ tử

Quảng Nam ra đâu cô Huế nhìn vào !

 

TẾU NGÀN

(16/4/20) 

 

**

 

NÃO TRẠNG

 

Lê Chung “gốc Bắc” rõ ràng

Nên hoài não trạng có toàn khác đâu

Bởi đều con cháu “Bác Hồ”

Trump phải chưởi khác nào tự nhiên

 

Bởi vì đâu phải đồng minh

Nên Chung chỉ biết Stalin ngày nào

Dù nay Lin chết đã lâu

Nhưng mà “não trạng” có nào tàn phai

 

TẾU NGÀN

(16/4/20)

 

**

 

TRƯỚC VÀ SAU

 

Bác Hồ chẳng viết chữ nào

Bởi vì Bác nghĩ Lê, Mao đủ rồi

Chỉ giờ ông Mạnh lạ sao

Viết toàn “Tuyển Tập” thêm vào Mác xưa !

 

TẾU NGÀN

(16/4/20)

 

**

 

THẬT TIẾC

 

Ở trong nước thì đâu có chết

Tại qua Nga mới tiếc làm sao

Năm người bị nó quật nhào

Vì Covid 19 nhập vào nơi đây !

 

TẾU NGÀN

(16/4/20)

 

**

 

KHÁC NHAU

 

Ở ta làm để hưởng lương

Người dân mặc kệ có thường biết chi

Giống đâu Ấn độ, Newzealand

Thảy đều tự cắt mức lương của mình

 

Quả hai Thủ tướng thật tình

Một nam một nữ, khác mình làm sao

Khác hơn toàn xứ Đông Lào

Xưa nay chỉ thảy ào ào lợi danh

 

TẾU NGÀN

(16/4/20)

 

**

 

NGUYỄN BẮC SƠN

 

Tên này giờ đã ngồi tù

Tội đồ tham nhũng lù lù đó thôi

Khi còn quyền chức trên đời

Hô rằng Facebook phải đều cấm luôn

 

Những ai dùng nó lên trang

Để nhằm “nói xấu” Đảng càng trị nghiêm

Giờ thì nằm ở xà lim

Liệu còn múa mép khua môi được gì ?

 

TẾU NGÀN

(16/4/20)

 

**

 

CÔNG HÀM SAU VÀ TRƯỚC

 

Công hàm cái trước cái sau

Cái nào vô hiệu cái nào là không

Công hàm trước Phạm Văn Đồng

Ký toàn hiệu quả phải không chú Tàu ?

 

Còn Công hàm mới giờ sao

Chỉ nhằm phủ nhận lẽ đâu công bằng

Đều là cộng sản cả mà

Chú toàn lếu láo còn nào Mác xưa ?

 

Thành ra cộng sản càn bừa

Chỉ ưa cái lợi có đâu nghĩa tình

Khác nào hai kẻ tên Bình

Dễ chi khác giống trên đời được sao !

 

Đặng Tiểu Bình xưa thế nào

Xua quân biên giới còn đâu chối à

Thành nay Tập lại nói ra

Hoàng-Trường-Sa chẳng của là Việt Nam !

 

SÓNG NGÀN

(16/4/20)

 

**

 

NGƯỜI CÓ ĐẦU ÓC THÔNG MINH

VÀ KẺ CHỈ NHẰM TOÀN ĐỊNH KIẾN

 

Người thông minh phải tự do

Óc đầu độc lập riêng cho chính mình

Để khi muốn xét sự tình

Phải dùng lý trí đâu toàn u mê !

 

Nên giờ tình trạng não nề

Dịch tràn thế giới chưởi vào ai đây ?

Trước tiên chưởi chính nguyên nhân

Gây con Virus vạn lần từ đâu

 

Phải tìm cho tới rạch ròi

Con người làm thảy hay từ tự nhiên ?

Phát sinh Vũ Hán trước tiên

Vậy Tàu khó chối mọi đường dễ đâu !

 

Kế rồi mọi nước bị lây

Sao xa Trung Quốc lại gây chết nhiều ?

Phải chăng còn một đôi điều

Vẫn chưa lý giải tới toàn đầu đuôi

 

Nhất là sao Mỹ chết nhiều ?

Một phần dân Mỹ óc đầu tự do

Giao du phóng khoáng ra trò

Giống mình “tự sát” trách nào ông Trump ?

 

Thành nên người óc thông minh

Dẹp đi tiên kiến mới đều ra chi

Còn như chỉ có về hùa

Trách người năng nổ khác đâu ngu đần !

 

Ông Trump tài cán mọi phần

Đâu làm dân Mỹ biến thành đồ chơi

Vả trong chế độ tự do

Ai cho Tổng thống quyền đâu độc tài ?

 

Thế nên trước cảnh thiên tai

Hay là địch ngoại phải làm sao đây

Cần nhiều biện pháp trước sau

Có đâu mù quáng chọn liều một bên !

 

BIỂN NGÀN

(16/4/20)

 

**

 

MỘT NÉT THÚ VỊ VỀ

LỊCH SỬ TIẾNG VIỆT

 

Ngày xưa mình ở sát Tàu

Khắp nơi chẳng biết cũng âu lạ kỳ

Thành bao tên nước khác chi

Cứ theo Tàu gọi để mà phiên âm

 

Kiểu như nước Á Căn Đình

Nước A Phú Hãn thật tình cũng vui

Thủ đô thì gọi Ba Lê

Bá Linh cũng vậy khác nào Luân Đôn

 

Các từ xưa đó nay còn

Dù nay đã gọi lại từ tự nhiên

London thay chữ Luân Đôn

Paris thay bởi Paris khác gì

 

Thành do hoàn cảnh lạ chi

Xưa ta chỉ biết có Tàu gần thôi

Nhưng giờ trái đất tròn rồi

Đâu còn toàn phẳng như hồi khi xưa

 

Nhưng nhiều tên cũ vẫn hay

Khiến khi thấy lại biết ngay là gì

Mạc Tư Khoa có khác chi

Hay Hoa Thịnh Đốn vẫn thì đều hay

 

Thành ra tùy ở con người

Tinh thần độc lập tự do mới toàn

Còn thời theo hẳn Nga Tàu

Tự xưng “độc lập tự do” thảy quèn

 

TẾU NGÀN

(16/4/20)

 

**

 

VỤ TÀU HẢI DƯƠNG 8

 

Nó đi thì thảy toàn mừng

Nó quay trở lại chỉ càng rầu thêm

Nó hoài trở tới trở lui

Biết nhằm la lối dễ đâu làm gì

 

Sao nay thời buổi khác đi

Đánh cho Mỹ cút Ngụy nhào hồi xưa

Phải tìm bà Định hỏi ngay

Vậy thì còn cái lai quần bà đâu ?

 

TẾU NGÀN

(15/4/20)

 

**

 

CHUYỆN XƯA

 

Hồi xưa em ở trong rừng

Có nào biết đến vị gì cà phê

Saigon hoa lệ quả mê

Bảy lăm vào đến cà phê như người

 

Có điều tên nó lạ đời

Làm sao em biết gọi bằng cái chi

Thôi thì gọi đại kiểu ni

Cái nồi ngồi cốc lấy gì sai đâu

 

Nhớ thời đó thật tào lao

Mọi điều nhỏ lớn thấy đâu bao giờ

Trong rừng toàn bắn AK

Cà phê nay uống mới là tuyệt ngon

 

Khiến thành hóa chuyện vui toàn

Saigon nhắc mãi thêm càng bông lơn

Cái nồi cái cốc đâu hơn

Thấy sao nói thế kệ cho ai cười

 

TẾU NGÀN

(15/4/20)

 

**

 

NHƯ CON MỐI CHÚA

 

Hệt con mối chúa thảy khi

Khiến cho nhìn cũng quả thì đáng thương

Cớ đâu phì nộn mọi đường

Nặng toàn cả tạ bộ thường dễ chi

 

Thấy mà tội nghiệp nhiều khi

Khổng lồ kiểu ấy vậy thì lấy ai

Lấy ai cũng hóa đều hài

Giống con mối nhỏ leo gò đất cao

 

TẾU NGÀN

(15/4/20)

 

**

 

TRƯỚC SAU TOÀN BÁN

 

Bán rừng bán biển có rồi

Giờ đây tên Quyết bán đều Bamboo

Nó hô đẳng cấp năm sao

Giúp Tàu chiếm lĩnh bầu trời Việt Nam

 

TẾU NGÀN

(15/4/20)

 

**

 

SỰ KHỦNG KHIẾP CỦA MỘT CƠ

CHẾ XÃ HỘI ĐỘC TÀI TOÀN TRỊ

 

Con người sinh khắp trên đời

Có đều đầu cổ có đều tay chân

Tức là bình đẳng mọi phần

Lấy gì để có nguyên nhân “độc tài” ?

 

Thành nên Các Mác chỉ hài

Một tay mê tín thảy vào Hegel

Tưởng điều “biện chứng” làm nền

“Độc tài vô sản” quả nên buồn cười !

 

Mác thành ngu tối lòi đuôi

Lấy chi cơ sở để nhằm chứng mình

Chẳng qua mù quáng tự mình

Để rồi lừa dối quả tình là hay !

 

Tội này của Mác đâu sai

Nó làm thế giới đảo điên một thời

70 năm Nga thảy tơi bời

Tiếp theo Trung Quốc cùng là Việt Nam !

 

Bởi rơi vào đó phải toàn

Dưới trên răm rắp mọi đàng tuân theo

Tuyên truyền dối gạt đủ điều

Cùng là khủng bố lan tràn mọi nơi !

 

Giờ đây lịch sử qua rồi

Nhưng hoài quá khứ muôn đời vẫn ghi

Con người còn giá trị gì

Mà đều công cụ đến khi não lòng !

 

Các ông Duẩn, Giáp, Chinh, Đồng

Đều là công cụ ông Hồ khác đâu

Ông Hồ cán bộ Liên Xô

Đầu tiên đưa thuyết Mác vào nước ta

 

Chiến tranh Pháp Việt nổ ra

Cốt làm cộng sản sâu xa lạ gì 

Khiến thành thực tế cùi đày

Bởi vì thuyết Mác dễ nào đúng sao

 

Nó làm đổ vỡ thấp cao

Con người chà đạp con người lạ chi

Tình hình Trung Quốc khác gì

Sau đưa vào cả cho người Việt Nam

 

Ngày nay ai cũng biết toàn

Thời kỳ Ruộng đất đã từng xảy ra

Khoảng vào thời điểm năm ba

“Đấu tranh giai cấp” ta bà giết nhau

 

Con người đâu nữa con người

Chỉ còn loài vật hầm hè vuốt nanh

Từ thôn quê đến thị thành

Tang thương xã hội tanh bành mọi nơi

 

Thành nay tác phẩm “Gia Đình”

Phan Thúy Hà cũng phải đành viết ra

Kể bao thống khổ xót xa

Dân toàn phải chịu hàng hà bên trong !

 

Lạ điều nó vẫn thong dong

Cứ còn tồn tại mãi trong lâu dài

Chẳng qua cơ chế độc tài

Con người ghét mấy vẫn đành chịu thua !

 

Nó thành cưỡng chế mút mùa

“Trường Sơn xẻ dọc” đi vào trong Nam

Bảy lăm kết quả rõ ràng

Cũng đều mửng cũ có toàn khác đâu !

 

Cũng là “cải tạo” trước sau

Cũng chờ “thống nhất” để mau vào tù

Cũng là đói khổ tơi bởi

Liên Xô sụp đổ mới thời khác đi !

 

Thế nên tội lỗi đáng ghi

Hay công đầu thảy ai thì ở đây

Đem toàn ảo tưởng trên mây

Đọa đày đất nước bao ngày tối tăm !

 

“Long trời lở đất” kiểu hâm

Khác nào sâu bọ viết văn làm người

Chỉ do thân phận tôi đòi

Dám đâu nói khác dễ nào sống chăng ?

 

Sau này lịch sử công bằng

Ai hay ai dở cần toàn nói ra

Ai công ai tội ta bà

Với toàn đất nước kể ra mới cừ !

 

Còn như cho đến bây chừ

Mọi điều sự thật có nào bạch ra

Lưu trong thư khố hàng hà

Đố ai can đảm để mà đốt đi ?

 

Con người ai cũng lương tri

Chỉ do bức bách lạ gì nữa sao

Gây ra tội lỗi đồng bào

Gây ra tội ác nhân quần lạ đâu

 

Đều do thuyết Mác khởi đầu

Bởi không có Mác dễ nào có Lê

Nạn nhân sau trước một bề

Hay nhằm lợi dụng ê chề vậy thôi

 

Nên chi Mác đúng cả rồi

Có đâu hệ lụy rách toàn về sau

Mới thành tội Mác đi đầu

Vì vô trách nhiệm thuyết hầu tầm vơ !

 

Thảy đều ngụy biện vật vờ

Dân ta toàn dốt mới thành tin vô

Chỉ do hệ thống độc tài

Có từ Quốc tế đâu nào thoát ra !

 

Đến như hai bận can qua

Cũng từ duyên cớ có mà lạ sao

Bởi khi thuyết Mác tràn vào

Kéo đều mọi thứ cũng nào khác đâu

 

Thành ra lịch sử mai sau

Phải cần nhìn lại với bao rõ ràng

Còn mà cũng chỉ mơ màng

Có nào yêu nước thật tình gì sao

 

Cũng toàn đồng lõa trước sau

Cốt vì riêng lợi đành hầu quên dân

Hay vì sợ hãi mọi phần

Để thành quên nước vẫn toàn thế thôi !

 

NON NGÀN

(15/4/20)

 

**

 

ĐỜI SỐNG LOÀI NGƯỜI

VÀ TƯ TƯỞNG CÁC MÁC

 

Loài người ngàn thuở xưa nay

Ở đâu cũng vậy vẫn hoài như nhau

Hễ làm việc nước việc quan

Đều cần có học với toàn tài năng

 

Nhất là đạo đức phải hằng

Có đâu “giai cấp” lăng nhăng gom vào

Thành ra Mác chỉ hồ đồ

“Đấu tranh giai cấp” thảy đều u mê

 

Một tay mê tín nặng nề

Tin càn “biện chứng” của thầy Hegel

Khiến làm xã hội đảo điên

Cả non thế kỷ mọi miền đều hay

 

Vì cao giọng bảo “độc tài”

Mác toàn phản động khác chi tội đồ

Vậy mà nhân loại lạ sao

Một thời bị gạt lại nào đâu hay ?

 

TẾU NGÀN

(15/4/20)

 

**

 

CÔNG AN VÀ TUYÊN GIÁO

 

Công an cũng tốt chứ sao

Bảo chi làm đó có nào khác đâu

Bởi đều công cụ thừa hành

Đâu như Tuyên giáo miệng thành ba hoa

 

Nói đàng làm ngõ khác xa

Dẫu khi đôi lúc cũng là công an

Nên đem mà hỏi dân toàn

Yêu ai cứ nói công an ngại gì ?

 

TẾU NGÀN

(15/4/20)

 

**

 

PHỞ BẮC, PHỞ NAM

 

Đầu tiên phở Bắc vô Nam

Phong trào mạnh nhất vào hồi năm tư

Vào xong biến đổi đến chừ

Đầy ngò, rau sống mọi khi huy hoàng

 

Còn dừng ở Bắc quả toàn

Chỉ đều thảy nước mỡ màng gì đâu

Nước còn thêm lại “bỏ màu”

Cái màu “quốc tế” ai nào chẳng thông

 

Các ông Duẩn, Giáp, Đồng, Chinh

Một thời hăng máu tiến lên đùng đùng

Miền Nam chiến sự nổ bùng

Trường Sơn xẻ dọc ngại ngùng gì đâu

 

Khiến làm “Mỹ đế” can vào

Để rồi Miền Bắc nếm toàn chiến tranh

Bảy lăm lập lại hòa bình

Phở Nam, Phở Bắc mới thành giống nhau

 

TẾU NGÀN

(15/4/20)

 

**

 

CÓ BA THẰNG NGU

NHẤT Ở TRẦN ĐỜI

 

Ba thằng ngu nhất trần đời

Lại gây “sóng gió” mới thời là vui

Nhưng nào phải sóng gió to

Mà đều xáo động ở trên mặt bùn

 

Vì im lặng khiến thành buồn

Nên đời phản kích cho là sóng to

Nhưng toàn ba đứa đầu bò

Có gì đáng nói mà do người cười

 

Lâm, Hiền cũng tợ thằng Bình

Ba thằng bá láp nghĩ mình là ngon

Nhưng về nguyên lý cỏn con

Cũng đều dốt nát hỏi còn ra chi

 

Mục tiêu của chúng nhằm gì

Cốt cho lớp trẻ “chat” thì khỏi sai

Cái ngu đến độ khôi hài

Sợ bò ỉa chảy bèn đi bịt mồm

 

Biết chi phụ, chính khác toàn

Để nhằm moi rễ đốn tràn thân cây

Thảy đều não trạng con cầy

Để nhằm cắn nát đến nay chữ mình

 

Thành ra một bọn hôi tanh

Bôi dơ trét cứt vẫn đành vậy sao

Chữ ta với dấu lạ đâu

Đều hoài đơn giản chỉ là năm thanh

 

Chúng thay mười tám chữ La tinh

Trở nên hổn độn hóa thêm rườm ra

Khác đâu một đám quỷ ma

Biết chi tiếng Việt của ta đẹp toàn

 

Thành ra một lũ lăng loàn

Chạy theo danh hão để toan hại đời

Cái ngu đến độ tột trời

Lại đem trây trét tưởng mình là hay

 

Lâm, Bình hai đứa cùi đày

Nay chui vào đít của tên Bùi Hiền

Khác nào một bọn toàn điên

Hè cùng chà xát nát nghiền chữ ta

 

Thằng Lâm lái gỗ ba hoa

Thằng Bình ở Úc nghĩ ta Việt kiều

Kết ngu cùng với thằng Hiền

Ba thằng hạ cấp mọi miền đều hay

 

TẾU NGÀN

(15/4/20)

 

**

 

CHỈ ĐỀU TẠI DO ÔNG MÁC

 

Là người mắc phải sai lầm

Đầu tiên chính Mác có còn là ai

Chủ trương “duy vật” hóa hài

Con người “hóa vật” dễ sao còn mình

 

Cho dầu từ thuở bình minh

Loài người “thoát vật” để thành tự do

Tinh thần phát triển thành cao

Ngàn năm tiến hóa trước sau mọi điều

 

Thứ hai Mác cũng lỗi lầm

“Đấu tranh giai cấp” bộ cần nói sao

Con người mất thảy tình yêu

Chỉ còn thù địch với nhau lợi quyền

 

Đó hai cốt lõi triền miên

Từ Liên Xô cũ đã truyền vào ta

Chiến tranh Việt Pháp xảy ra

Trong làm “cộng sản” dầu ngoài đánh Tây

 

Điều này rõ tựa ban ngày

Bởi trong chính sách có đâu lạ gì

Theo gương Xô Viết thảy khi

“Văn chương hiện thực” khác chi nữa nào

 

Mục tiêu chính trị lồng vào

“Văn chương công cụ” còn nào văn chương

Quên đi nhân bản mọi đường

Chỉ còn chiến đấu lợi quyền cốt thôi

 

Thành ra xưa tại Liên Xô

Văn chương xóa sổ vẫn nào ai hay

Để từ ngày đó đến nay

Thành “hư vô hóa” trước sau lạ gì

 

Trong khi Nga cũ thảy khi

Văn chương trong sáng khác chi huy hoàng

Bao gồm tả thực đều toàn

Kho tàng văn học Nga còn mãi luôn

 

Nên chi vào đến Việt Nam

“Văn chương Xô Viết” cái đuôi mọc dài

Sau này nhìn lại hẳn hài

Văn chương đích thực xưa còn nữa đâu

 

Mà đều “phương tiện” bấy lâu

Con đòi chính trị có nào khác chi

Nước ta như vậy lạ gì

Ngàn năm văn hiến thảy khi hết rồi

 

Dù sau thay đổi thế nào

Cũng thành trống vắng một thời văn chương

Chỉ còn hàng giả mọi đường

Khác nào phá hoại văn chương lạ gì

 

Đốt rừng kiểu vậy khác chi

Nhằm trồng so đũa tưởng khi vui mừng

Bởi đều tăm tắp mọi hàng

Toàn cây “đúng chuẩn” sao còn không vui

 

Thành ra có nói mười mươi

Tội đều ông Mác chính người đầu tiên

Làm cho lịch sử nhãn tiền

Con người bị hỏng ai liền không hay

 

Làm cho thế giới cùi đày

Trăm năm hổn loạn đến nay chưa từng

Thành ra uổng phí lung tung

Chuyển vào quá khứ dễ còn sửa đâu

 

Đã qua là thảy qua hoài

Biến thành lỗ hổng không ngoài thế thôi

“Lỗ đen” vũ trụ rõ rồi

Khác nào thuyết Mác cũng là lỗ đen

 

Nó đều cuốn hút thảy hằng

Mọi điều vô đó lại bằng như không

Nhằm toàn ảo tưởng viễn vông

Dã tràng xe cát liệu trông được gì

 

TẾU NGÀN

(14/4/20)

 

**

 

BÙI HIỀN VỚI CÁI ĐƯỢC GỌI LÀ

“CHỮ VIỆT NAM SONG SONG 4.0”

 

Mẹ cha cái thằng Bùi Hiển

Chỉ nhìn cái mặt đã liền thấy ngu

Lập lờ kiểu giống chùi khu

Tôn đều “chữ Việt song song” quả đần

 

Chữ này thảy dốt mọi phần

Có chi thống nhất đuôi đầu gì sao

Hỏi huyền nặng ngã tầm phào

Ở đâu muốn đặt chỗ nào tùy nghi

 

Thế thì “khoa học” nỗi gì

Tùm lum ra cả chẳng nguyên lý nào

Thảy phi nguyên tắc khác sao

Nhằm đều nói cượng lẽ nào không ngu

 

Ba thằng thảy chỉ ruồi bu

Kiểu toàn gãi ngứa sướng xù da ra

Khác gì dốt đặc thối tha

Tự cho “khoa học” quả là toàn ngông

 

Biết chi khoa học tinh ròng

Phải đều hệ thống mọi đường mới hay

Để nhằm chặt chẽ trong ngoài

Hợp thành nguyên lý bao gồm trước sau

 

Đằng này chỉ bọn lau hau

Hiểu đều vấy vá có nào hơn đâu

Nhìn vào liền thấy tào lao

Kiểu đầy dốt nát nói sao cho vừa

 

Hiền còn trịch thượng giỏi chưa

Cho là trên mạng thảy đều người ngu

Để rồi ăn nói hồ đồ

Tưởng rằng “khoa học” có nào lên đây

 

Khác chi một bọn giả cầy

Trong ngoài dốt nát thảy đều tầm vơ

Đúng là ba đứa dại khờ

Khua môi múa mép ai ngờ vậy sao

 

TẾU NGÀN

(14/4/20)

 

**

 

BIẾT NGƯỜI BIẾT MÌNH

 

Tay nào chọi đá được sao

Nhưng mà chọi thảy túi bông nhẹ hều

Tức là cân sức phải cân đều

Mới nhằm tồn tại trước người khác đâu

 

Tất cần nội lực cho cao

Mới cùng hơn kém ở nhau trên đời

Mình mà hóa bún thảy rồi

Thằng Tàu nuốt chửng thấy toàn là ngon

 

Thế nên nguyên tắc sống còn

Chính là não trạng con người lạ chi

Ngày xưa ta thắng mọi khi

Tại sao bạc nhược rơi vào hôm nay

 

Bởi vì “ý hệ” lạ đâu

Như gà mắc tóc có nào gở ra

Khiến quên truyền thống ông cha

Thảy nhằm phủi sạch đặng hòa “Mác Lê”

 

NON NGÀN

(14/4/20)

 

**

 

Ý NGHĨA DẦU SÔI LỬA BỎNG

CỦA ĐẤT NƯỚC VÀ DÂN TỘC

TRẢI QUA SUỐT CẢ MỘT THỜI

 

Quốc gia tựa một con thuyền

Giữa cơn sóng gió ngã nghiêng khác gì

Kể từ Nguyễn mạt suy vi

Phong ba bão táp khác chi rụng rời

 

Bởi khi Pháp đến ta rồi

Lập quyền đô hộ khác nào trăm năm

Trở thành chế độ Thực dân

Nước nhà bệ rạc vạn phần đau thương

 

Nhưng rồi bất chợt mọi đường

Chiến tranh thế giới xảy vào lần hai

Nhật qua triệt Pháp quả tài

Nhật nay làm được ta thời lại không

 

Khiến thành cổ đã đổi tròng

Nhật thay thế Pháp ngồi đầu dân ta

Chiến tranh quyết liệt diễn ra

Đồng Minh chiến thắng Nhật sa trận toàn

 

Cuối cùng Nhật mới đầu hàng

Chủ quyền đành phải trả về nước ta

Lúc này Bảo Đại vẫn vua

Ông Kim Thủ tướng phong đều tự nhiên

 

Đâu hay lại có Việt Minh

Người phe “Cộng sản Kremlin” đưa về

“Đệ Tam Quốc tế” mọi bề

Trở thành lực lượng ông Hồ khác đâu

 

Nhật dù biết thảy trước sau

Nhưng quyền quyết định phải chờ ông Kim

Mấy lần hỏi ý không thành

Ông Kim nhượng bộ Nhật đành rút lui

 

Từ đây Cách mạng Tháng mười

Chuyển thành Tháng tám nhiều người đều vui

Chỉ vì có thảy đâu hay

Ván bài Quốc tế vẫn chưa rõ dần

 

Pháp Anh vẫn đó mọi phần

Dễ gì muốn chuyển cho dần Liên Xô

Nên Anh giúp Pháp quay vào

Làm cho kháng chiến nước mình nổ ra

 

Chín năm chiến trận ta bà

Điện Biên kết thúc Pháp nay đầu hàng

Chia đôi đất nước mọi đàng

Bắc thì cộng sản Nam còn lung tung

 

Bởi toàn phe phái não nùng

Cùng nhau cát cứ tranh hùng mọi nơi

Quốc gia lâm cảnh tơi bời

Rồi thì Pháp bỏ cho ta tự làm

 

Giờ đây ông Diệm thảy toàn

Dựa vào nước Mỹ giúp càng vươn lên

Trưng cầu Bảo Đại rút êm

Mặc cho ông Diệm tiến lên đầu trò

 

Lập thành một nước tự do

Chống hầu miền Bắc thảy đang độc tài

Khác chi lịch sử chỉ hài

Cuối cùng nhà Nguyễn rớt đài từ đây

 

Đúng ra Bảo Đại không sai

Nhưng vì yếu đuối kiểu người quốc gia

Khó mà chiến thắng can qua

Bởi đều ngoại quốc nhúng tay thảy vào

 

Ông Hồ quyết dựng “cờ đào”

Khiến làm ông Diệm “cờ vàng” phất lên

Mới thành đất nước tênh hênh

Bảy lăm cờ đỏ trở nên thắng đều

 

Cờ vàng trước mối hiểm nghèo

Cuốn ra ngoại quốc mãi toàn đến nay

Thành ra nghĩ lại cũng hay

Anh hùng thời loạn ai hơn ai nào

 

Chỉ duy cứu cánh mới tài

Là người sáng suốt hay toàn lạc xon

Chỉ vì quyền lợi sống còn

Hay vì đất nước non sông khác đều

 

Làm cho lịch sử eo sèo

Phải chờ kiểm định ở toàn mai sau

Biết ra điều dở điều hay

Điều gì đất nước đến nay trải toàn

 

Mới thành khỏi thảy mơ màng

Điều gì dân tộc phải toàn lao đao

Nên điều đáng thảy tự hào

Chính là ý nghĩa quốc gia lạ gì

 

Mới nhằm đánh giá khác chi

Ai người vì nước ai thì toàn không

Ai người cam chịu hi sinh

Ai người muốn được hiển vinh riêng mình

 

Thành ra chân lý thật tình

Luôn chờ lịch sử phẩm bình về sau

Còn người miệng thảy ba hoa

Bụng nào yêu nước có mà lạ chi

 

NON NGÀN

(14/4/20)

 

**

 

HAI BÀI THƠ CỦA BÁC HỒ

 

Ông Hồ làm khá nhiều thơ

Nhưng điều đặc biệt hai bài đáng ghi

Bài Đền Kiếp Bạc khác chi

Bài bia Nguyễn Huệ lại khi để đời

 

Hai bài dầu viết hai nơi

Hai hoàn cảnh khác đều thời giống nhau

Là hơi thảy của “Bác Hồ”

Nó toàn đặc biệt đâu nào giống ai

 

Bài Núi Dũng Quyết quá nôm na

Nhưng đây tỏ vẽ “quốc gia” hẳn hòi

Về sau đục bỏ lạ nào

Sợ thành “mâu thuẫn” với Tàu phải chăng

 

Bài Kiếp Bạc mới huy hoàng

Đầy hơi “cộng sản” khiến nên lạ lùng

Hai bài ngược thảy tận cùng

Biết bài nào đúng hay bài nào sai ?

 

Khác chi lịch sử còn dài

Thời gian chờ sẽ trả lời mai sau

Cái chi mục đích “Bác Hồ”

Lý đâu đục bỏ lẽ nào thế kia ?

 

Nếu nôm nếu đục cũng hều

Thành đâu tôn trọng mọi điều khách quan

Còn trong bài trước quả toàn

Chỉ hơi “Quốc tế” đâu nào quốc gia !

 

TIẾU NGÀN

(14/4/20)

 

**

 

NHỚ QUÊ

 

Đi xa chẳng nhớ gì nhiều

Hà Lam luôn nhớ hai điều này thôi

Hai điều hồi nhỏ biết rồi

Quê hương đất hẹp lại hai cái bàu

 

Chung quanh vây cát Bàu Bàng

Nằm gần nơi chợ là Bàu Hà Lam

Bàu Bàng nằm dưới Liễu Trì

Bàu Hà Lam có khác gì con kênh

 

Mùa hè thảy mọc toàn sen

Đêm trăng thơ mộng chiếu soi đầu cầu

Nhiều cây sợp lớn che đầu

Trồng thời Pháp thuộc khiến hầu thân yêu

 

Cả bài thơ vịnh Hà Kiều

Trong ngần chín khúc nay đều còn đâu

Tiết mưa nước lũ về mau

Xưa kia đắp đập hạ nguồn sông Ly

 

LAM NGÀN

(14/4/20)

 

**

 

NIỀM TỰ HÀO DÂN TỘC

 

Bị Nga nó xỏ mũi vào

Dắt đi thế kỷ cũng nào biết chi

Vậy nên bình phẩm tùy nghi

Để sau lịch sử nói gì hẳn hay

 

Có gì để thảy ta đây

Não còn độc lập tự do chút nào

Hết Nga lại phải theo Tàu

Vẫn toàn hãnh diện ta người Việt Nam !

 

TẾU NGÀN

(14/4/20)

 

**

 

TRỊNH CÔNG SƠN

 

Mẹ cha tay Trịnh Công Sơn

Nhạc toàn tếu táo lơn tơn trong đời

Tưởng hầu ngôn ngữ tuyệt vời

Thật nhằm lừa dối làm đời quả kinh

 

Bảo “Khi nước hết chiến tranh

Trẻ em toàn hát đồng dao ngoài đường”

Thành nay ngập cả phố phường

Hát đều “nhạc Trịnh” ai lường được sao

 

Giống như ngày đó “ba mươi”

Lên đài lếu láo Sơn cười vừa ca

Biết nào hoàn cảnh nước nhà

Hóa thành “đĩ bợm” ba hoa khôn cùng

 

Đến sau chỉ sống phập phồng

Nhạc hồn của Trịnh còn nồng ấm chăng

Tựa nay trẻ nhỏ ven đường

Bán vài trái mướp thảy dường tủi thân

 

TẾU NGÀN

(14/4/20)

 

**

 

SÁNG TÁC THƠ VÀ “CHƠI” THƠ

 

Việt Nam “xứ sở” của thơ

Một điều “vớ vẩn” ai ngờ vậy sao

Khiến làm thơ ở trời cao

Rơi tòm xuống vũng với bao sình lầy

 

Dễ đâu tinh túy Nguyễn Du

Ngàn đời luôn vẫn Việt Nam thi hào

Cái hay không chỉ Truyện Kiều

Mà hay đến cả những bài Hán thi

 

Đoàn Thị Điểm cũng khác gì

Thi tài giới nữ nói chi cho cùng

Ca dao ta cũng một rừng

Khác nào thơ biển dưới trời Việt Nam

 

Trong khi bao kẻ lôm côm

“Chơi” là là chính hiểu nào thơ đâu

Ráp vần ráp chữ tạo câu

Đọc xuôi đọc ngược tưởng là thơ hay

 

Thơ toàn hóa thảy tầm phào

Nhiều như lá rụng còn thơ nỗi gì

Triệu bài cũng có khác chi

Đều toàn lá mục lấy gì đâu hay

 

Thành thơ phải có chân tài

Giống như hoa nở tự lòng mà ra

Khác nào tâm thức tinh hoa

Hóa thân nghệ thuật thi ca thảy đều

 

NGÀN THƠ

(14/4/20)

 

**

 

“GIÁO SƯ TIẾN SĨ”

NGUYỄN QUANG NGỌC

 

Mẹ cha thằng Ngọc nói bừa

Hắn kêu đâu dễ đòi Hoàng, Trường Sa

Dẫu Tàu nó lấy của ta

Nhưng ta nước yếu đành là vậy thôi !

 

Chờ sau con cháu sẽ đòi

Cho trăm năm nữa cũng nào nôn chi

Hay ngàn năm vẫn khác gì

Chỉ ai cãi ngược tức thì mới sai !

 

Thật là não trạng toàn hài

“Giáo sư Tiến sĩ” khác nào dốt đui

Càng lâu cứt hóa bùn thôi

U mê kiểu đó nói sao cho vừa !

 

Thành toàn “trí thức” kiểu lừa

Nhục cho đất nước khác nào vậy đâu

Nào nhìn mặt nó ra sao

Vẻ đầy đểu cáng ai nào thấy không !

 

TẾU NGÀN

(13/4/20)

 

**

 

TỪ NHƯỢC ĐIỂM CỦA CON NGƯỜI

ĐẾN HỌC THUYẾT CỦA CÁC MÁC

 

Muốn đưa học thuyết cứu đời

Phải là học thuyết chu toàn mới hay

Tức đều đầy đủ xưa nay

Chẳng gì thiếu sót mới tày thành công

 

Đàng này Các Mác thảy ngông

Kiểu như con nít quả không ra gì

Con người “bản chất” biết chi

Lại lờ tất cả lấy gì để hay

 

Vì người bản chất trước sau

Mà duy thiểu số mới hầu tốt thôi

Tựa như cây cối trên đời

Hoa đều chỉ ít lá cây lại nhiều

 

Bản năng luôn mới một điều

Nó hoài căn bản dễ nào dẹp đi

Thành ra xã hội khác gì

Muốn cần tiến thời phải đòi thời gian

 

Dễ chi “ốp bộ” vội vàng

“Độc tài vô sản” quả toàn Mác ngu

Khác nào học thuyết ruồi bu

Cứu đời chẳng thấy hại đời quả vui

 

Bởi vì khi đã “độc tài”

Con người mất thảy mọi điều tự do

Còn đâu phát triển hay ho

Mà toàn tắt tị có khi tịt ngòi

 

Trở thành xã hội tôi đòi

Cu li để sống dễ ngoài vậy sao

Bởi nhằm lợi dụng ào ào

Do bầy “cơ hội” nó ào nó vô

 

Đạp lên đa số nháo nhào

Bởi vì thiểu số ào ào ngồi trên

Trở thành “bóc lột mông mênh”

Cả toàn xã hội có trừ riêng ai

 

Thành ra thuyết Mác chỉ hài

Làm điều không tưởng đâu nào thành công

Chỉ còn cái bẫy tuyên truyền

Tạo nên ức chế mọi miền nhân gian

 

Đó là tội Mác thảy toàn

Bởi đưa nhân loại tới bờ vực sâu

Một khi bị rớt xuống rồi

Ngàn năm chưa dễ lẽ nào trèo lên

 

Bởi vì “nguyên lý” trước tiên

Nếu sai thì khó nhãn tiền thành công

Cả nông dân ở ruộng đồng

Hay người chế máy cũng toàn vậy thôi

 

Nên khi nguyên tắc trật rồi

Cố mà theo mãi cả đời chẳng xong

Thành đều phí phạm thảy toàn

Thảy tài vật lực đổ vào hư không

 

Khiến cho tội chất chồng ngồng

Trăm năm nhân loại đã toàn thấy ra

Bởi đều phí phạm từ đầu

Đường đi chẳng đến chỉ hầu vô duyên

 

Tưởng lên “xã hội thần tiên”

“Không còn giai cấp” mới liền xâu vô

Ai dè ý sập bẫy lật nhào

Vì sai thực tế thành rồi ra chi

 

Bởi trong thực tại lạ gì

Mọi điều khác biệt vốn thì tự nhiên

Miễn là hòa hợp trước tiên

Mới cùng hỗ trợ để đều tiến lên

 

Khác đâu Mác chỉ bông phèn

Nói điều không tưởng cầm bằng là ngu

Ví như giỏ khế lù lù

Có đâu mọi trái đều thuần như nhau

 

Nhưng đều riêng biệt trước sau

Đem nhằm chà đạp giống nhau ích gì

Chỉ thành một đống bầy nhầy

Cái ngu của Mác đến thầy cũng kinh

 

Phịa toàn “giai cấp đấu tranh”

Tại vì tin nhảm Hegel khác nào

Lấy điều “biện chứng” lạ sao

Thảy vô căn cứ lại toàn mông lung

 

Mác ngu còn thảy toàn khùng

Óc đầu thực tế có nào chút chi

Bởi đời ý nghĩa lạ gì

Chỉ là sự sống mới điều đầu tiên

 

Sống nhằm phát triển tinh thần

Tiềm năng khai phóng mới toàn tinh hoa

Mọi cây hoa trái nở ra

Mới đều ích lợi gần xa cho đời

 

Cần nào tổ chức “đàn bày”

Gọi là “xã hội” giả cầy hay chi

Vì đâu còn nữa con người

Mà thành loài vật sống đời vậy thôi

 

Bởi không độc lập tự do

Khác chi não trạng hóa ra đàn bầy

Tinh thần mất hết còn nào

Chỉ còn thân xác kiểu loài vật thôi

 

Vậy còn hạnh phúc ở đâu

Vậy điều giá trị làm sao mà thành

Chỉ lùi về thảy tự nhiên

Kiểu toàn lao động tay làm hàm nhai

 

Còn chi phát triển nhân tài

Mà toàn nô lệ không ngoài cu li

Làm cho khoa học còn gì

Cả như kỹ thuật lụt đi thảy toàn

 

Khiến đều kinh tế tan hoang

Tạo nên xã hội chỉ toàn rối reng

Cả như văn hóa cũng hèn

Chỉ nhằm xu nịnh còn chi là người

 

Thành ra Mác thảy buồn cười

Trở thành phản động trong đời lạ đâu

Hiểu từ “cách mạng” toàn sai

Kiểu như lâm tặc cốt đi chặt rừng

 

Để trồng so đũa làm mừng

Thấy đều “tăm tắp” tưởng là công minh

Khác nào não trạng bùn sình

Dê ăn so đũa còn người ích sao

 

Khác chi Mác kiểu ngu lâu

Gạt lừa nhân loại từ đầu mà kinh

Đưa ra học thuyết lình xình

“Đỉnh cao trí tuệ quang vinh” xạo toàn

 

Đến nay quả đã rõ ràng

Liên Xô phải sập Đức nào khác đâu

Dẫu là Đông Đức cái nôi

Nơi sinh Các Mác một thời lầm to

 

Ngỡ toàn giúp ích loài người

Hóa thành tiêu diệt thảy đời nhân văn

Để nhằm nói cuội nói nhăng

Bởi sai khoa học khó bằng được ai

 

Mà toàn ngụy biện dông dài

Khiến đều lừa bịp thế gian lạ kỳ

Bởi vì “nếu tốt” thảy khi

Mọi người hưởng ứng cần chi “độc tài”

 

Cái ngu lòi thảy từ đầu

Nó phi lô-gích quả hầu vậy thôi

Nước Nga đầu đã sáp vô

Trở thành tội lỗi khác nào một khi

 

Bởi Nga không thực hiện gì

Có đâu thuyết Mác dễ nào phất lên

Làm cho đời chỉ bông phèn

Một thời vớ vẩn ối mèn đéc ơi

 

Nay qua một thế kỷ rồi

Bao người chưa thấy thôi còn nói chi

Chỉ do trí tuệ khác gì

Kiểu không phát triển lấy chi đo đời

 

Thành ra Mác hại từ đầu

Ngu dân chỉ bởi độc tài khác chi

Tạo toàn não trạng cu li

Một chiều nói mãi còn gì lạ sao

 

Khiến cho tội Mác mới cao

Còn người cộng sản chỉ đều nạn nhân

Chỉ thành sản phẩm mọi phần

Nước Nga sai phạm khác nào đầu tiên

 

NGÀN KHƠI

(13/4/20)

 

**

 

MỖI NGƯỜI ĐỀU LÀ

SINH VẬT TỰ NHIÊN

 

Trong thiên nhiên vốn con sư tử

Mạnh mẽ toàn ăn thịt mọi con

Chó rừng sói báo kinh hồn

Bị đều ăn thịt hoặc tìm chạy đi

 

Người cũng vậy lạ chi xã hội

Kiểu “độc tài” sự tử giống nhau

Phải đều đội đít chỉ hầu

Hoặc là ăn thịt có đâu khác gì

 

Đó “chính trị” nó thì là vậy

Kiểu “rừng hoang” nếu mất tự do

Tội này Các Mác quả to

“Độc tài vô sản” bến bờ vực sâu

 

Khiến bao kẻ thảy do hèn nhát

Vênh mồm lên “chính trị cần gì”

Để đều sống thảy cu li

Tưởng là “khôn lõi” khiến khi buồn cười

 

Đó “ngụy biện” trên đời là thế

Hay nhằm do “ngụy tín” khác nào

Chùm nho chín ở trên cao

Cáo không với tới bảo nào chín đâu !

 

Thành hèn hạ con người ngàn cách

Cách đầu tiên “tự láo” với mình

Rồi sau “láo” đến mọi người

Khiến đều giun dế cuộc đời vậy thôi

 

TẾU NGÀN

(13/4/20)

 

**

 

NƯỚC MỸ VÀ TRUNG CỘNG

 

Mỹ luôn một nước tự do

Mọi đời Tổng thống đều hai nhiệm kỳ

Đứng đầu thế giới khác chi

Mọi người bình đẳng chỉ thì thế thôi

 

Còn mà Trung Cộng hỡi ơi

Tỷ tư đội đít duy anh Tập Bình

Mai kia mốt nọ tình hình

Nếu Tàu làm “xếp” thì mình ra chi

 

Chỉ đều toàn hóa cu li

Khắp nơi “độc đảng” lạ gì nữa sao

Dễ đâu cái nhục hơn nào

Cả toàn “nhân loại” phải soi đít Bình

 

Hóa toàn một đám bù nhìn

Bị Tàu cỡi cổ có còn vinh sao

Bởi vì Tập Cận Bình thôi

“Làm vua thế giới” nhục thôi khác gì

 

TẾU NGÀN

(13/4/20)

 

**

 

CON NGƯỜI VÀ LOÀI HOA

 

Cây hồng tất nở hoa hồng

Còn cây sim phải ra toàn hoa sim

Khác đâu sỏi đá im lìm

Nằm đều trên đất ai tin không nào ?

 

Vậy nên tài ở con người

Phát ra trong trí lẫn đều trong tâm

Giống như Tổng thống Trump

Dễ chi hoa giấy mà nhằm sánh vô

 

Khiến phe Dân chủ nghẹn ngào

Bởi mình hoa giấy tưởng người toàn gai

Thành nên kết quả thảy hài

Cùng hè phá đám mấy ai không cười

 

Bởi hoa bằng giấy để chơi

Tên là hoa giấy ai người không hay

Dẫu mà hoa thật toàn gai

Chỉ đều cái mã bên ngoài lạ chi

 

TẾU NGÀN

(13/4/20)

 

**

 

TRẬT CHÌA

 

Ngày xưa Các Mác trật chìa

Hô hào lập đảng giúp người nghèo xơ

Ngày nay thực tế đâu ngờ

Thằng giàu trong đảng thằng nghèo thấy đâu

 

Đời mà đừng thảy cầu âu

Nói là một chuyện làm nào giống chi

Hễ sai khoa học lạ gì

Dẫn sai thực tế khiến khi buồn cười

 

TẾU NGÀN

(13/4/20)

 

**

 

NGAY THẲNG V/S GIAN TÀ

 

Ở đời thẳng thắng gian tà

Nhưng khi ngược lại liền ra nỗi này

Cho dầu nước Mỹ vẫn hay

Gặp thằng Trung Quốc phải cay đắng nhiều

 

Nên đừng độc miệng nói liều

Cái tâm luôn ở nơi người mới nên

Tránh điều chó má tênh hênh

Con người còn kể con người nữa sao

 

GIÓ NGÀN

(13/4/20)

 

**

 

DỊCH THƠ CHỮ HÁN CỦA

ĐẠI THI HÀO NGUYỄN DU

 

臥病 (二首)

春寒夏暑故相侵
一臥鴻山歲月深
明鏡曉寒開老瘦
柴扉夜靜閉呻吟
十年夙疾無人問
九轉還丹何處尋
安得玄關明月見
陽光下照破群陰

阮悠 (清軒詩集)

 

NGỌA BỆNH ( hai bài )

Bài hai :

 

Xuân hàn hạ thử cố tương xâm,
Nhất ngọa Hồng sơn tuế nguyệt thâm.
Minh kính hiểu hàn khai lão sấu,
Sài phi dạ tĩnh bế thân ngâm.
Thập niên túc tật vô nhân vấn,
Cửu chuyển hoàn đan hà xứ tầm ?
An đắc huyền quan Minh Nguyệt kiến,
Dương quang hạ chiếu phá quần âm.

 

NGUYẾN DU (Thanh Hiên Thi Tập)

 

**

 

NẰM BỆNH

(Bài hai)

 

Xuân lạnh nóng hè thân xâm nhập

Nằm bệnh núi Hồng qua tháng năm

Buổi sáng kiếng xem già thấy rõ

Đêm về cửa đóng dạ trầm ngâm

Mười năm đau yếu ai nào viếng

Muốn có linh đan chẳng chỗ tìm

Ví thử gặp thầy thiêng trợ giúp

May còn vươn dậy giữa trần gian

 

NGUYỄN DU

(Sóng Ngàn dịch 13/4/20)

 

**

 

NẰM BỆNH

(Bài hai)

 

Nóng hè xuân lạnh quện đây

Núi Hồng nằm bẹp tháng ngày buồn tênh

Sớm mai soi kiếng già thêm

Đêm về cửa đóng mông mênh dạ sầu

Mười năm ai đến viếng đâu

Thuốc tiên nào biết trước sau để tìm

Cửa huyền thầy thánh họa chăng

Giúp cho khỏi bệnh thần tiên mới cừ

 

NGUYỄN DU

(Phương Ngàn dịch 12/4/20)

 

**

 

DỊCH THƠ CHỮ HÁN CỦA

ĐẠI THI HÀO NGUYỄN DU

 

臥病 (二首)

多病多愁氣不舒
十旬困臥桂江居
癘神入室吞人魄
饑鼠緣床喫我書
未有文章生孽障
不容塵垢雜清虛
三蘭窗下吟聲
點點精神遊太初

阮悠 (清軒詩集)

 

NGỌA BỆNH ( hai bài )

Bài một :

Đa bệnh đa sầu khí bất thư,
Thập tuần khốn ngọa Quế giang cư.
Lệ thần nhập thất thôn nhân phách,
Cơ thử duyên sàng khiết ngã thư.
Vị hữu văn chương sinh nghiệt chướng,
Bất dung trần cấu tạp thanh hư.
Tam lan song hạ ngâm thanh tuyệt,
Điểm điểm tinh thần du thái sơ.

NGUYỄN DU (Thanh Hiên Thi Tập)

 

**

 

NẰM BỆNH

Bài một :

 

Bệnh làm tâm thức hóa sầu

Mười tuần nằm bẹp quả hầu buồn thiu

Quế giang thần tính tiêu điều

Chuột leo giường gặm quý gì sách ta

Văn chương khó thể sinh tà

Giữ gìn lòng chẳng thấm vào bụi nhơ

Nhìn lan ngâm mấy vần thơ

Tinh thần sảng khoái chẳng ngờ thế sao

 

NGUYỄN DU

(Tuyết Ngàn dịch 13/4/20)

 

**

 

NẰM BỆNH

Bài một :

 

Bệnh nhiều sầu kéo đến liên miên

Mười tuần nằm bẹp Quế giang liền

Đau yếu càng thêm buồn hồn phách

Chuột vào gặm sách quả oan khiên

Nào thấy văn chương oan nghiệt thế

Lòng càng ráng giữ bụi không hoen

Cửa số ngó lan ngâm vài ý

Tinh thần chợt đến cõi thần tiên

 

NGUYỄN DU

(Ngàn Khơi dịch 13/4/20)

 

**

 

TIẾNG TA

 

Tiếng ta đa dạng tuyệt vời

Một từ nhiều nghĩa quả thời hơn ai

Thành ra trắc nghiệm chỉ hài

Học trò nói trúng tưởng sai gạch nhầu

 

TẾU NGÀN

(13/4/20)

 

**

 

NHÀ THƠ BÚT TRE

 

Bút Tre thơ quả thật vui

Ngắt vần ngắt chữ lui cui vậy hoài

Thành ra khiến thích người đời

Tạo thêm Bút Sắt, Bút Chì … về sau

 

Cái cười dù vậy hồn nhiên

Câu thơ trách Giáp Võ Nguyên lạ gì

Chỉ là ngắt chữ có chi

Giáp thì vẫn Giáp đâu thì đổi thay

 

TẾU NGÀN

(13/4/20)

 

**

 

TRÍ THỨC VÀ NGỤY TRÍ THỨC

 

Dẫu cho trí thức loại nào

Cũng từ não trạng dễ hầu khác chi

Phải nhiều học thức lạ gì

Thêm đầy trí tuệ nhiều khi mới cừ

 

Biết mình đâu phải dại khờ

Chẳng ham danh vọng mới đời cần luôn

Thành nên đạo đức cội nguồn

Nguồn mà khô cạn còn nào sông sâu

 

Khiến thành tâm huyết mới cao

Cùng lòng trung thực cũng nào khác đâu

Tạo thành liêm khiết trong đầu

Ăn ngay nói thẳng phải đều loại cao

 

Còn như “trí thức” lộn nhào

Đầu toàn chúc xuống chân thời đưa lên

Thảy đều xu nịnh tênh hênh

Hẳn toàn phương hại  ích nào cho dân

 

Dầu chi trí thức theo ngành

Nhưng cần não bộ mọi phần mới hay

Khả năng phân tích toàn sâu

Khả năng tổng hợp trước sau bao trùm

 

Còn mà trí thức lưng chừng

Lưu manh chen giữa đều toàn ngụy thôi

Chỉ tìm danh vọng trên đời

Có đâu cương trực thành còn ra chi

 

TẾU NGÀN

(12/4/20)

 

**

 

CÓ NHỚ CÙNG KHÔNG

 

Hỏi ai có nhớ cùng không

Cái thời “yêu nước” sau hồi bảy lăm

Phải yêu “chủ nghĩa” cùng toàn

Mới thành “yêu nước” mọi phần khác sao

 

Nay Liên Xô đã mất rồi

Sau thời Xét Lại với cùng xét đi

Thành ra chính trị khác gì

Kiểu lòng “yêu nước” ra làm đồ chơi

 

Phải yêu “chế độ” toàn thôi

Còn đâu yêu nước như thời xa xưa

Thành ra nói mấy cho vừa

Giống cây bứng rễ đều toàn héo đi

 

Khiến cho “ý hệ” lạ chi

Nó như cơn lốc nghĩ thì cũng vui

Chiến tranh bao bận qua rồi

Chỉ vì “nó” thảy có nào khác đâu

 

TẾU NGÀN

(12/4/20)

 

**

 

LÝ TƯỞNG CHIẾN TRANH

 

Mỹ thời nội chiến đánh nhau

Chỉ nhằm giải phóng cho người da đen

Phe Nam thua trận chỉ hằng

Đầu hàng một cái rồi toàn tự do

 

Bắc không xem thảy kẻ thù

Cho rằng quá khứ phải đều quên đi

Còn ta đâu có giống gì

Nặng mùi “ý hệ” giam tù đối phương

 

Chiến tranh bắn giết chiến trường

Hòa bình bắn giết trong lòng giữa nhau

Lạ chi sự thật trước sau

Tương lai phán xét có nào cần chi

 

Thành nên chính trị lạ gì

Nó đều quyết định mọi điều chiến tranh

Mỹ nhằm tính chất nhân văn

Còn ta “ý hệ” đặt hoài cao hơn

 

TẾU NGÀN

(12/4/20)

 

**

 

CON NGƯỜI TRÊN THẾ GIAN

 

Thật ra đều thảy như nhau

Chỉ do hoàn cảnh đâu nào khác chi

Thời xưa người Việt thích thơ

Bởi vì khoa học toàn đều có đâu

 

Trong khi trí óc người Âu

Ngay thời cổ đại hiểu bao chuyện rồi

Nhờ nguồn Hy Lạp xa xôi

Nhiều nhà khoa học cũng thời triết gia

 

Việt Nam thêm lắm can qua

Văn minh lúa nước ta bà cần chi

Chỉ nhằm lo sống thức thì

Lại phần đánh giặc có đi đường nào

 

Thành ra có trách chẳng sao

Còn mà không trách đường nào mới hơn

Táo rơi cho luật Newton

Trong khi tréo mảy vịnh thơ Tản Đà

 

Giờ thì cũng khá khác xa

Việt Nam đã lắm nhân tài lạ đâu

Dẫu từ Á Mỹ tới Âu

Chỗ nào đâu thiếu người tài Việt Nam

 

Cả như “chê Mác” thảy toàn

Việt Nam cũng xếp vào hàng thua ai

Ngày xưa tin Mác quả hài

Bởi vì dốt nát đâu bằng ngày nay

 

TẾU NGÀN

(12/4/20)

 

**

 

NHÂN QUYỀN VÀ DÂN CHỦ

 

Nhân quyền quyền sống con người

Là quyền bình đẳng là quyền tự do

Nhân quyền dân chủ đi đôi

Cái này không có mất đều cái kia

 

Ngày xưa Các Mác trật chìa

“Độc tài vô sản” hô điều toàn ngu

Thành ra lý thuyết ruồi bu

Hại toàn nhân loại thiên thu tội đồ

 

Bởi đều lý luận tầm phào

Thế quyền bình đẳng con người ở đâu

Độc tài lợi dụng trước sau

Mác ngu bỏ mẹ có ai không tường

 

Bởi vì bình đẳng mọi đường

Người cùng hợp tác mới thường đi lên

Độc tài khiến chỉ tênh hênh

Bởi toàn nô lệ ai thèm làm sao

 

Thành Liên Xô phải lật nhào

Đông Âu cũng vậy tào lao một thời

Nghe theo thuyết Mác trời ơi

Toàn không thực chất hại đời lạ chi

 

Cứ cho tư bản xấu đi

Xấu thì cải thiện chuyện chi chôn vùi

Thử coi cây mọc trong rừng

Thiên hình vạn trạng đâu nào giống nhau

 

Có cây thấp có cây cao

Cây gầy cây mập lẽ nào như nhau

Có cây hoa trái điều hòa

Có cây gai góc khó mà lách vô

 

Thành ra Mác chỉ hồ đồ

Đốt rừng trồng lại ối dào là vui

Để mong so đũa lên thôi

Ai ngờ chỉ uổng phí công lạ gì

 

Kế rồi rừng cũng khác chi

Bởi vì sự sống vốn thì khách quan

Mác ngu mà lại ngang tàng

Phỉnh phờ nhân loại thiên đàng có sao

 

Thảy đều não trạng tào lao

Kiểu như đần độn đâu nào thông minh

Khách quan quy luật thật tình

Có đâu lại lấy chủ quan thế vào

 

Khác chi Mác thảy tội đồ

Trăm năm hại cả nhân quần khác chi

Làm cho kinh tế suy vi

Làm cho xã hội khác gì vong thân

 

Làm cho văn hóa tiêu tùng

Chỉ toàn xu nịnh chập chùng khác sao

Từ trên xuống dưới thế nào

Đều vô trách nhiệm giả đò mị dân

 

Đều vì tư lợi mọi phần

Đâu vì xã hội mọi phần nói suông

Bởi vì xã hội con người

Là hai yếu tố gắn liền vào nhau

 

Con người coi thảy cùi đày

Dễ nào xã hội một ngày đi lên

Giống như cái bánh mà vênh

Chỉ làm xe chạy gập ghềnh lạ chi

 

Cái ngu của Mác lạ gì

Ai nhìn đều thấy có chi mù mờ

Độc tài đến tận bây giờ

Mọi điều che đậy ai ngờ được sao

 

Thành ra xã hội cào cào

Chỉ thành bầy đám có đâu lạ gì

Hiểu sai xã hội thảy khi

Mác thành phản động y sì vậy thôi

 

Bởi vì ý thức con người

Mới điều cao nhất có hoài bên trong

Thương người như thể thương thân

Tinh thần xã hội đó cần nói sao

 

Bầy đàn chỉ thảy tào lao

Đấu tranh giai cấp tầm phào lạ chi

Con người hóa vật khác gì

Coi đều vật chất có chi tinh thần

 

Mác sai cả đến triệu lần

Mác ngu quả đến vạn phần cái ngu

Đều toàn quan điểm bú dù

Hai toàn xã hội thiên thu dại khờ

 

Coi thường thảy cả con người

Bởi vì duy vật có nào đâu sai

Thành ra thuyết Mác chỉ hài

Treo dê bán chó có ngoài vậy đâu

 

Chẳng qua gạt kẻ tầm phào

Kém toàn nhận thức nói sao cho vừa

Hoặc đều cơ hội về hùa

Để nhằm lợi dụng riêng mình vậy thôi

 

Mác đều phỉnh gạt từ đầu

Tự cho “khoa học” khiến làm người theo

Thật ra “khoa học” kiểu lèo

Bởi vì mê tín thảy vào Hegel

 

Lấy điều “biện chứng” làm nền

Tưởng là “khoa học” thảy nên buồn cười

Bởi đều ý tưởng một chiều

Có đâu phân tích có nào chứng minh

 

Mà toàn đầu óc xập xình

Ngu và gian dối chình ình thế thôi

Tự cho “lý tưởng” tuyệt vời

Ai hay thuốc phiện phỉnh đời say sưa

 

Thành ra tiêu cực chỉ thừa

Có chi tích cực mà đua theo nào

Chẳng qua phỉnh gạt đồng bào

Nắm quyền cai trị khiến tồi lạ chi

 

Làm đời toàn chỉ cu li

Để riêng thiểu số thảy khi cỡi đầu

Đều do thuyết Mác khác nào

Còn người cộng sản chỉ đều nạn nhân

 

Giống như xưa chuyện Phạm Quỳnh

Ai từng bị gạt dễ mình thú sao

Kiểu lên lưng cọp khác nào

Dễ mà leo xuống có đâu còn mình

 

Thành ra như đám lục bình

Kết bè trôi mãi thật tình khác chi

Đâu ai dám thú một khi

Đều âm thầm chịu để thì an thân

 

Thành ra tội Mác vạn lần

Đã thành dối gạt muôn phần xót xa

Kiểu vì lý thuyết tà ma

Tự cho chân lý chẳng mà lạ sao

 

Kêu lên “bóc lột” thế nào

Biết chi kinh tế thị trường ra sao

Cung cầu phải thảy tự do

Dựa vào luật pháp để cho an toàn

 

Công bằng đâu phải cào bằng

Mà là hợp tác nghĩa tình với nhau

Tinh thương nhân loại làm đầu

Mới là nhân phẩm thảy cho mọi người

 

Mác thành chỉ thứ trò cười

Hô toàn bạo lực còn gì nhân văn

Thành đều lý luận cuội nhăng

Bộ Tư bản luận có bằng được ai

 

Chẳng qua ngụy biện dông dài

Chẳng qua khoác lác thảy hài đến kinh

Ngày nay cả thảy dân mình

Vẫn còn chưa sáng hỏi cần nói sao

 

Toàn đều những thứ tào lao

Chỉ đều biết một mà không biết mười

Liên Xô sản phẩm xưa rồi

Vẫn toàn cố bám thảy đời ra chi

 

Thành nên phát triển mấy khi

Mà toàn lùi mãi đến khi đụng tường

Chỉ do thuyết Mác mọi đường

Làm hư dân tộc dễ thường biết sao

 

Bởi nhân quyền thảy lao đao

Thành dân quyền nữa cũng nào có đâu

Nhốt trong chiếc vỏ độc tài

Tha hồ thao túng hại đều nước non

 

SẮC NGÀN

(12/4/20)

 

**

 

ĐÃ THỀ NHẤT QUYẾT LÀ

“KHÔNG ĐỘI TRỜI CHUNG”

 

Quyết đều một mất một còn

Diệt xong “Tư bản” bảo tồn “phe ta”

Lời Mao từng nói đâu xa

Mỹ “con hổ giấy” phải là thế thôi

 

Nay gần thế kỷ qua rồi

Óc đầu bã đậu có nào đổi đi

Tuyên truyền sâu đậm thảy khi

Dầu bao thế hệ dễ gì khác đâu

 

Nay dân Trung Quốc tỷ tư

Đều cùng “một duột” giống như một người

Bởi đều “ý hệ” cấy rồi

Ngàn năm vẫn vậy khó nào đổi thay

 

Thành ra ông Mác cũng hay

Một lần nói bậy hại đầy thế gian

Để thành “một mất một còn”

Chiến tranh thế giới sẽ toàn xảy ra

 

Trước kia ở “Vịnh Cuba”

Dưới thời Krutchov Liên Xô vẫn còn

Thứ ba Thế chiến sắp toàn

Ngày nay mới thấy thêm càng hiểm nguy

 

Bởi còn Trung Quốc lạ gì

“Một còn một mất” phải đều vậy thôi

Điều này có dễ tránh đâu

Xong “con viruts” chắc rồi tới nơi

 

Thành ra lời Trì Hạo Điền

Một khi đã phát phải liền thấy ra

Trước dùng “sinh học” đâu xa

Kế dùng “vũ lực” ắt là tiếp theo

 

Quét đi nước Mỹ một lèo

“Phe ta” toàn thắng mới niềm vui chung

Đông Phương phải hóa màu hồng

Ngày xưa Mao đã quyết tâm vậy mà

 

Thật đều não trạng ta bà

Diệt toàn nhân loại chính là ở đây

Bởi đều “ý hệ” giả cầy

Ngày xưa thảy Mác đã từng đưa ra

 

Tin điều “biện chứng” quỷ ma

Còn đâu “người” nữa mà là “vật” thôi

Tội này của Mác muôn đời

Diệt toàn nhân loại rõ thời là đây

 

TẾU NGÀN

(12/4/2)

 

**

 

HỒI XƯA VÀ HỒI NAY

 

Hồi xưa nước Mỹ đánh nhau

Chiến tranh Nam Bắc khác đâu đồng bào

Còn mình giờ có giống nào

Chiến tranh “ý hệ” làm đầu còn chi

 

Bởi theo Lê Mác lạ gì

“Đấu tranh giai cấp” phải thì thế thôi

Quyết cho “Tư bản” lật nhào

Chúng đều bọn “Ngụy” có nào anh em

 

Dẫu là đánh Pháp trước tiên

Hay là đánh Mỹ hiện ra sau này

Cũng đều bài bản thảy ngoài

Ai đem con sáo tuồn vào nước ta

 

Hót đều giọng sáo bao la

Dở hay vẫn kiểu ba hoa chích chòe

Trường Sơn xẻ dọc bao ngày

Đó thơ Tố Hữu ai nào nhớ không !

 

TẾU NGÀN

(12/4/20)

 

**

 

QUYỀN DÂN VÀ CÁN BỘ

 

Quyền dân không có nói gì

Khiến làm cán lớn mới thì giàu to

Bởi vì cán lớn Đảng lo

Dân đều giẻ rách ai cho chút nào

 

Bảy lăm hợp tác ép vào

Tịch thu ruộng đất ào ào mọi nơi

Để nay cán bộ đều hời

Cửa nhà cao rộng dân thời nghèo xơ

 

TẾU NGÀN

(12/4/20)

 

**

 

DỊCH THƠ CHỮ HÁN CỦA

ĐẠI THI HÀO NGUYỄN DU

 

漫興

龍尾洲邊多白鷗
藍江堂上有寒儒
一生詞賦知無益
滿架琴書徒自愚
為人悲瞬息
暮年行樂惜須臾
寧知異日西陵下
能飲重陽一滴無。

阮悠(清軒詩集)

 

MẠN HỨNG

Long Vĩ châu biên đa bạch âu,
Lam Giang đường thượng hữu hàn nho.
Nhất sinh từ phú tri vô ích,
Mãn giá cầm thư đồ tự ngu.
Bách tuế vi nhân bi thuấn tức,
Mộ niên hành lạc tích tu du.
Ninh tri dị nhật tây lăng hạ,
Năng ẩm trùng dương nhất trích vô.

NGUYỄN DU (Thanh Hiên Thi Tập)

 

**

 

CẢM HỨNG TẢN MẠN

 

Bãi Long cò trắng rợp trời

Sông Lam nhà ấy có người hàn nho

Hiểu đều vô ích thi thơ

Sách đàn thêm thẹn khác chi ngu mình

Trăm năm thoáng chốc quả tình

Tuổi già thấy thú tiếc càng từng giây

Biết rồi xuống mộ phía tây

Có đâu giọt rượu nhấp ngày trùng dương

 

NGUYỄN DU

(Suối Ngàn dịch 12/4/20)

 

**

 

CẢM HỨNG TẢN MẠN

 

Bãi Long Vĩ bay nhiều cò trắng

Chốn Sông Lam ở ẩn hàn nho

Cả đời thi phú nào lo

Sách đàn bày biện khác đâu ngu mình

Dẫu trăm năm đời như chớp mắt

Tuổi già vui mới tiếc từng giây

Bởi ngày xuống mộ phía tây

Trùng dương chẳng chút rượu nồng nhấp môi

 

NGUYỄN DU

(Ngàn Thông dịch 12/4/20)

 

**

 

CẢM HỨNG TẢN MẠN

 

Bãi Long Vĩ rợp toàn cò trắng

Bờ Sông Lam ẩn sĩ hàn nho

Lòng biết thảy phú thi vô ích

Sách đàn thêm chỉ tự ngu mình

Bởi đời người đều trong chớp mắt

Tuổi già vui khiến tiếc từng giây

Vì ngày đó phía tây dưới mộ

Tiết trung dương đâu giọt rượu nào

 

NGUYỄN DU

(Thông Ngàn dịch 12/4/20)

 

**

 

DỊCH THƠ CHỮ HÁN CỦA

ĐẠI THI HÀO NGUYỄN DU

 

 雜詩 (二首)

其二

鴻山一色臨平渠
清寂可為寒士居
千里白雲生丌席
一窗明月上琴書
笑啼殉俗干戈際
緘默藏生老病餘
葉落花開眼前事
四時心鏡自如如。

阮悠 (清軒詩集)

 

TẠP THI ( hai bài )

(Bài hai)

 

Hồng sơn nhất sắc lâm bình cừ,
Thanh tịch khả vi hàn sĩ cư.
Thiên lý bạch vân sinh kỷ tịch,
Nhất song minh nguyệt thướng cầm thư.
Tiếu đề tuẫn tục can qua tế,
Giam mặc tàng sinh lão bệnh dư.
Diệp lạc hoa khai nhãn tiền sự,
Tứ thời tâm kính tự như như.

 

NGUYỄN DU (Thanh Hiên Thi Tập)

 

**

 

TẠP THI ( hai bài )

(Bài hai)

 

Núi Hồng soi bóng lạch dài

Vắng tanh hàn sĩ ưa ngồi chốn đây

Trên đầu mây trắng vờn bay

Nơi song trăng chiếu sách đàn hòa vui

Khóc cười theo buổi loạn ly

Ẩn mình vào tuổi bệnh đi theo hoài

Lá rơi hoa nở hiên ngoài

Tháng năm gương sáng giữ mình bấy nay

 

NGUYẾN DU

(Ngàn Phương dịch 12/4/20)

 

**

TẠP THI ( hai bài )

(Bài hai)

 

Núi Hồng xanh ngắt lạch in dài

Hàn sĩ ngồi đây giữa trần ai

Xa tít trên đầu mây trắng xóa

Sách đàn song cửa lọt trăng vào

Cười khóc với đời thời ly loạn

Ẩn mình nơi tuổi bệnh đeo hoài

Lá rơi hoa nở ngoài trời đất

Gương sáng trong lòng tấc dạ soi

 

NGUYỄN DU

(Phương Ngàn dịch 12/4/20)

 

**

 

CÂY MỌC VÀ ĐẤT TRỒNG

 

Cây đều từ đất mọc lên

Đất toàn cằn cỗi cây nên cọc còi

Dân ta giờ vậy phải rồi

Chỉ do hoàn cảnh dễ nào khác đâu

 

Quít trồng đất Sở thì chua

Nhưng trồng Yên lại trở nên ngọt đều

Phải chăng giáo dục vì lèo

Mới thành tâm lý eo sèo khác sao

 

Bởi ngay thuở ban đầu

Tuyên truyền toàn Mác có hầu lạ chi

Biết chi Mác đã nói gì

Mọi điều “tư sản” dẹp đi mới cừ

 

Cả như đạo đức đến chừ

Xưa đều tẩy xóa mới càng thành công

Phải toàn “duy vật” một lòng

Cái nào “truyền thống” phải toàn ném đi

 

Vậy nên đâu có lạ gì

Cái chi “đạo lý” xưa thì còn đâu

Dầu cho Nguyễn Trãi dạy rồi

Có ai không nhớ sách về “Huấn Gia”

 

Hay thời học “Giáo Khoa Thư”

Lớp người hồi đó đến nay đâu còn

Chỉ còn có lớp sồn sồn

Học toàn “đạo đức của người hôm nay”

 

TẾU NGÀN

(11/4/20)

 

**

 

TỪ ÔNG DUẨN

TỚI ÔNG LINH

 

Với hai câu nói để đời

Mỗi ông một cách ai thời biết không

Ông đầu chỉ thảy lầm bầm

“Đánh cho Trung Quốc, Liên Xô” lạ gì

 

Ông sau cũng vậy khác chi

“Dầu cho mất nước Đảng thì còn thôi”

Toàn đều ý tưởng không tồi

Cao xa vòi vọi dân nào chẳng kinh

 

TẾU NGÀN

(11/4/20)

 

**

 

Ý NIỆM SẮC KHÔNG

 

Sắc dầu có đó như không

Nhưng không mà thật hỏi còn sắc sao

Vậy nên không sắc hai đầu

Vốn đều chỉ một khiến hầu tiếu lâm

 

Phật xưa đâu dễ chi lầm

Tại đời hiểu trật loanh quanh lạ gì

Hiểu toàn sắc tức thị không

Thành không với sắc cái nào ưu tiên ?

 

TẾU NGÀN

(11/4/20)

 

**

 

SỰ KHỐN NẠN

CỦA CON NGƯỜI

 

Hiện giờ đang dịch Cô Vi

Người nghèo thiếu đói rõ thì đáng thương

Kẻ dư dã thảy mọi đường

Góp vào cứu trợ mới toàn nhân văn

 

Đàng này đi những xe sang

Tới nhằm xin gạo quả càng lưu manh

Hóa ra đâu chút lòng thành

Mà còn tán tận lương tâm lạ gì !

 

TẾU NGÀN

(11/4/20)

 

**

 

CHÚA, PHẬT,

VÀ CÁC MÁC

 

Chúa người sáng tạo thế gian

Phật người lý giải quả toàn vậy thôi

Chỉ duy Các Mác lạ đời

Cho đều vật chất, phá thôi dị kỳ !

 

TẾU NGÀN

(11/4/20)

 

**

 

TỪ ĐỨC PHẬT ĐẾN

CÁC BỌN TẠP NHẠP

 

Phật xưa một đại triết gia

Sáu nghìn năm trước bộ mà mới sao

Mọi lời dạy đáng tự hào

Đời toàn coi trọng khác đâu tuyệt vời

 

Giờ trong thế giới “làng chơi”

Mấy tên cắc ké cũng thời ba hoa

Năm mươi năm trước chưa xa

Phạm Công Thiện hóa ra buồn cười

 

Đọc vừa loáng thoáng chút thiền

Làm thơ dối gạt mọi miền ta đây

Phỉnh đều lớp trẻ mới hay

Tự mình khoác lác kiểu tay thượng thừa

 

Giờ đây thói ấy chưa chừa

Ngã Du Tử nữa lại vừa khoa trương

Cái tên nghe đã lạ thường

“Tâm Ca” lạo xạo kém nào Thiện xưa

 

TẾU NGÀN

(11/4/20)

 

**

 

“TOÀN DÂN VUI MỪNG VÀ

ĐỪNG NHẮC LẠI CHUYỆN CŨ”

 

“Toàn dân” là toàn dân nào

Sao đành chụp mũ cả đều hai “phe”

Khác nào thực tế chẽ hoe

Cắt xong gắn lại cũng huề vậy thôi !

 

“Vui mừng” cũng có khác đâu

“Thằng” thì vui sướng “thằng” rầu lạ chi

Còn “không nhắc nữa” ý gì

Nó thì không được còn mình nhắc luôn !

 

Thành ra đời thấy mà buồn

Tự lừa mình trước để lừa người sau

Khác chi vẫn kiểu lau hau

Người lừa khác giống có đồng hóa sao ?

 

Vậy nên bản chất tào lao

Nói hươu nói vượn cũng nào khác chi

Chừng nào tâm thật nguyên xi

Mới đều “thống nhất” thảy khi trên đời !

 

TẾU NGÀN

(11/4/20)

 

**

 

TRỚ TRÊU

 

Chuyện đời sao lại trớ trêu

Ép người theo đạo có lèo hay không

Mặt nhìn rầu rĩ khó trông

Tay cầm “ảnh Bác” mấy ông Cao Đài

 

Khác gì thực tế thành hài

Đem điều chính trị ép nhầu niềm tin

Tuyên truyền nhờ đó đặng vin

Cao Đài “mến Bác” thực tình quả hay

 

TẾU NGÀN

(11/4/20)

 

**

 

DỊCH THƠ CHỮ HÁN CỦA

ĐẠI THI HÀO NGUYỄN DU

 

吊羅城歌者

一枝農艷下蓬瀛
春色嫣然動六城
天下何人憐薄命
塚中應自悔浮生
胭脂不洗生前障
風月空留死後名
想是人間無識趣
九泉去伴柳。卿

阮悠(清軒詩集)

 

ĐIẾU LA THÀNH CA GIẢ

 

Nhất chi nùng diễm há Bồng Doanh,
Xuân sắc yên nhiên động lục thành.
Thiên hạ hà nhân liên bạc mệnh,
Trủng trung ưng tự hối phù sinh.
Yên chi bất tẩy sinh tiền chướng,
Phong nguyệt không lưu tử hậu danh.
Tưởng thị nhân gian vô thức thú,
Cửu tuyền khứ bạn Liễu Kỳ Khanh.

 

NGUYỄN DU (Thanh Hiên Thi Tập)

 

**

 

VIẾNG CA NỮ LA THÀNH

 

Đóa hồng lộng lẫy thật thần tiên

Một nụ cười thôi động sáu thành

Dương thế tiếc thương người bạc mệnh

Đáy mồ ôm hận kiếp phù sinh

Sống chuốc nhuốt nhơ màu son phấn

Chết còn mang tiếng chuyện trăng hoa

Trần gian đâu biết ai tâm sự

Thác xuống tuyền đài vẫn xót xa

 

NGUYỄN DU

(Hoa Ngàn dịch 11/4/20)

 

**

 

VIẾNG CA NHI LA THÀNH

 

Diễm tuyệt nào hay một đóa hoa

Sáu thành lay động chỉ tiếng cười

Thiên hạ tiếc thương người bạc mệnh

Dưới mồ đau xót kiếp phù sinh

Lúc sống chuốc nhơ màu son phấn

Chết rồi khó rửa chuyện gió trăng

Trần thế biết ai cùng chia sẻ

Tuyền đài chờ gặp Liễu Kỳ Khanh

 

NGUYỄN DU

(Ngàn Hoa dịch 11/4/20)

 

**

VIẾNG THĂM NỮ CA NHI LA THÀNH

Đóa hoa xinh đẹp tuyệt trần

Sáu thành lay động chỉ trong tiếng cười

Phận sao bạc mệnh trên đời

Dưới mồ đau xót kiếp người phù sinh

Sống toàn nhơ nhớp phấn hương

Chết càng khó gột chuyện đường gió trăng

Khó ai chia sẻ được bằng

Tuyền đài gặp Liễu Kỳ Khanh trãi lòng

 

NGUYỄN DU

(Hương Ngàn dịch 11/4/20)

 

**

 

VỀ KHOA THI CUỐI CÙNG

DƯỚI TRIỀU NHÀ NGUYỄN

 

Bề ngoài lạc hậu thấy toàn

Nhưng điều đáng phục chính phần nội dung

Những đề thi nếu xét chung

Rất gần thực tế phải cùng nhận ra

 

Dẫu thời quân chủ nước ta

Còn thêm Pháp thuộc thật ra vẫn cừ

Nếu đem so sánh hiện chừ

Đâu toàn bết bát tinh thần ngày xưa

 

NON NGÀN

(10/4/20)

 

**

 

BÙI HIỀN, KIỀU TRƯỜNG LÂM,

MỘT DUỘT VỚI TRẦN TƯ BÌNH

 

Ba tay này nổi như cồn

Bởi nhằm phá hoại thảy toàn chữ ta

Miệng mồm chúng quả ba hoa

Làm điều xằng bậy cho là hay ho

 

Hiểu chi “sáng tạo” chút nào

Trâu lành đem chữa khiến ra trâu què

Cái ngu đó thật ai dè

Kiểu toàn điên loạn ai nghe không cười

 

Chữ ta hoàn thiện mười mươi

Chúng đem “sửa đổi” đặng nhằm xóa đi

Già hàm lý lẽ lạ gì

Nhưng toàn tà ý khác chi bịp người

 

Cái ngu hiện rõ đầy trời

Nhìn vào liền thấy ai người không hay

Chẳng còn giống với chữ ta

Mà thành mọi rợ xót xa muôn phần

 

TẾU NGÀN

(10/4/20)

 

**

 

VIỆC BỎ VÀ THẾ DẤU

CHO TIẾNG VIỆT NAM

 

Chữ ta có dấu hẳn hòi

Nếu đem xóa dấu liền lòi khó khăn

Vậy dùng cách khác thay chẳng

Càng thêm ngoan cố thảy hoàn toàn ngu

 

Lâm, Bình hai đứa ruồi bu

Mới làm toàn chuyện thậm ngu rõ ràng

Kiểu đều bửa củi phang ngang

Trật chìa hết cả hỏi còn đâu khôn

 

Điều gì đã thảy vẹn toàn

Kinh qua trải nghiệm mới càng chắc trân

Sửa đi đâu khác đầu đần

Gọi là “sáng kiến” vạn phần xót xa

 

Cái ngu đến vậy đúng là

Hại mười ích một khác nào càng ngu

Già hàm cố đấm ăn xôi

Quả đồ mặt mẹt khác sao dại khờ

 

TẾU NGÀN

(10/4/20)

 

**

 

TRƯỚC CHỈ LÀ VIỆC NHỎ

VỀ SAU Ý NGHĨA TO LỚN

 

Ban đầu cốt để “tuyên truyền”

Cho dân tin tưởng sau liền hại to

Kiểu như số liệu POW/MIA

Tìm sao đủ Mỹ chết nhằm lấp vô

 

Trồng rừng cũng kiểu khác nào

Đốn nhiều trồng ít ào ào ai hay

Khiến thành thực tế dạn dày

Dưới trên báo cáo mấy ai có màng

 

Thành nên tai hại mọi đàng

Dân quen nói láo quả toàn vậy thôi

Cái gì đều bởi từ đầu

Kiểu như nhà dột thảy từ “mái trên”

 

Giờ đây xã hội lềnh bềnh

Khó mà sửa chữa tênh hênh mọi điều

Làm cho đất nước toàn nghèo

Bởi vì nền tảng trước đều phá đi

 

TẾU NGÀN

(10/4/20)

 

**

 

CÁI NGỐ BỐ CÁI NGU

 

Mặt em ngố quá em ơi

Lại đòi “sửa chữ” có nào không ngu

Kiều Trường Lâm loại bú dù

Sửa làm chữ Việt hóa nên đui què

 

Cái ngu đó quả ai dè

Tốn công cha mẹ chữ thầy vậy sao

Để rồi làm chuyện tào lao

Chọc người cùng chưởi nhục nào lớn hơn

 

TẾU NGÀN

(10/4/20)

 

**

 

QUYỀN PHÊ PHÁN VÀ

QUYỀN KHÔNG BỊ NÓI XẤU

 

Mỗi người đều có nhân quyền

Gồm quyền phê phán và quyền tôn vinh

Quyền chê trách mọi sự tình

Nếu toàn sai trái mà mình chẳng ưa

 

Miến là sự thật rõ thừa

Khách quan đều thảy có sao ngại gì

Trừ khi phịa đặt khác chi

Mới là bôi bác tôn vinh của người

 

Tại do cuộc sống trên đời

Nào ai thánh thiện hoàn toàn thảy đâu

Nhưng đời tư phải chôn sâu

Còn đời công phải cần đều bới ra

 

Chỉ vì mọi thứ gian tà

Hại chung xã hội đâu mà riêng ai

Thành ra không khéo chỉ hài

Bịt toàn lỗ miệng khác nào bịt trôn

 

TẾU NGÀN

(10/4/20)

 

**

 

CON NGƯỜI VÀ SỰ TỰ DO

 

Trong đời vũ trụ là chung

Thế gian cũng vậy đều không buộc ràng

Con người ý thức thảy toàn

Mỗi người riêng biệt cần càng tự do

 

Quyền nào trói buộc lẫn nhau

Trước sau bình đẳng mới ra nhân quyền

Còn nhằm cấm đoàn nhãn tiền

Người như loài vật xoa liền nhân văn

 

Chỉ còn đời sống cuội nhăng

Tự do mất cả thảy bằng như không

Khác chi gián rệp trong phòng

Choài ra ánh sáng bị liền giết đi

 

Biến thành xã hội cu li

Ngàn năm tội ác còn chi tính người

Ai gây tội đó trên đời

Ngàn năm nguyền rủa phải thời vậy thôi

 

NGÀN TRĂNG

(10/4/20)

 

**

 

QUYỀN LỰC TẬP THỂ

 

Hễ là tập thể phải như nhau

Học đâu cũng vậy khó hơn nào

Nếu không như thế sao lên được

Trụ được cần luôn phải nói nhầu

Một vì tập thể hai vì ta

Khó có vì dân đâu lạ mà

Vì nước vì đời vì xã hội

Toàn đều những mỹ ngữ khoe ra

 

TIẾU NGÀN

(10/4/20)

 

**

 

CÁI ĐẠI MÊ TÍN CỦA MÁC

VỀ “ĐẤU TRANH GIAI CẤP”

 

Mác toàn tin bậy Hegel

Lấy điều “biện chứng” làm nền cũng vui

Khác chi não trạng chỉ tồi

Hóa đầy mê tín hại đời bao nhiêu

 

Làm đời tiêu mất con người

Bởi đem “vật chất” thế vào thảy khi

Tức thành “cơ chế” cơ chế khác gì

Gọi là “biện chứng” quả thì mới ngu

 

Khác nào Mác thảy ruồi bu

Tin đều “đối kháng” mới khi buồn cười

Tức là “mâu thuẫn” hai đầu

Giúp lên “vô sản” dễ ngoài vậy đâu

 

“Trí, hào, địa, phú diệt hầu”

Để rồi “vô sản” cầm quyền mới hay

Mới là “biện chứng” hăng say

Đời thành “vật hóa” đến nay khác nào

 

Tội này của Mác hóa cao

Chôn đi trí tuệ con người từ lâu

Bởi tin “vật chất” chỉ hầu

Cái ngu của Mác muôn đời khó phai

 

Nên Trần Đức Thảo cũng hài

Cả đời tin Mác có ngoài vậy sao

Dạy đều “biện chứng” ào ào

Biết chi triết học lẽ nào chẳng ngu

 

Cả về khoa khoa học mịt mù

Thảo như bị rách thiên thu dại khờ

Chủ quan kiểu thế ai ngờ

Tưởng mình “thạc sĩ” ngu ngơ lại toàn

 

Thành ra trong số mơ màng

Mác là tiền bối hay toàn đầu têu

Cả Trần Đức Thảo vẫn lèo

Vậy người “cộng sản” sau này nói chi

 

Đúng ra cũng có trách gì

Thảy lò đào tạo từ Liên Xô về

Lênin vốn đã mọi bề

Tin vào Các Mác não nề nước Nga

 

Việt Nam, Trung Quốc đâu xa

Cũng từ gốc ấy bộ mà khác đâu

Thành ra trong cuộc bể dâu

Người ngu bẻ lái đời luôn đáng cười

 

TẾU NGÀN

(10/4/20)

 

**

 

BỀ NGOÀI BỀ TRONG

 

Con người đâu khác bề ngoài

Cũng quần cũng áo có nào lạ đâu

Nhưng trong đầu óc mới rầu

Nếu đồ cặn bã biết sao mà dò

 

Chỉ khi lời nói đã thò

Mới thành biết chó hay người vậy thôi

Chó thì thờ chủ không ngoài

Trời không cho xuống làm người tự nhiên

 

TẾU NGÀN

(10/4/20)

 

**

 

THỰC TẾ NGOẠI CẢNH

VÀ CON NGƯỜI NỘI TẠI

 

Thế gian bí mật còn nhiều

Dầu người xưa biết lắm điều rất hay

Vẫn còn giá trị tới nay

Nhưng quan trọng nhất hẳn luôn con người

 

Có điều chẳng trách người đời

Bởi người tốt xấu vốn toàn tự nhiên

Trách là học thuyết huyên thiên

Nói toàn bậy bạ khiến đời vong thân

 

Điều này chính Mác mọi phần

Cho đều “vật chất” nhân văn còn gì

Cộng thêm bạo lực thảy khi

Khiến thành lợi dụng lạ chi đâu nào

 

“Đấu tranh giai cấp” tầm phào

Cái mồi câu nhử dễ sao không gờm

Phù du với thảy thờn bơn

Đè lên xã hội thôi còn nói chi

 

Ví như Trung Quốc khác gì

Đã thành vấy vá từ Mao cầm quyền

Cuộc đời hổn loạn huyên thiên

Bao nhiêu tệ hại nhãn tiền thấy ra

 

Chỉ vì quyền lực “độc tài”

Con người mất gốc vật thay thế vào

Hồng Vệ Binh từng ồn ào

Toàn điều phi pháp làm sao nói chừ

 

Phá đều xã hội nhứ nhừ

Khiến làm tất thảy con người vong thân

Thành ra lý thuyết sai lầm

Hại toàn xã hội vạn phần vậy thôi

 

Tạo thành lịch sử nổi trôi

Lậm đầy hiện tượng “nhân danh” thảy toàn

Thế nên đừng có mơ màng

Hễ sai nguyên lý đều càng vậy thôi

 

Chỉ khi nào hết nổi trôi

Con người quay lại bản thân của mình

Nhân văn mới hóa điển hình

Mọi điều “duy vật” mới thành chôn đi

 

Bởi người không có còn gì

Chỉ đều “vật thể” thảy khi thế vào

Khoa danh “cách mạng” ào ào

Nhưng đều “vật hóa” thảy bao con người

 

Vậy nên bài Trần Thanh Vân

Cần nên tìm hiểu mọi phần mới hay

Một người kinh nghiệm tràn đầy

Điều gì từng có giữa Tàu và ta

 

Một người chẳng chút ba hoa

Nhưng đầy trung thực thật là đáng khen

Đàn bà được thế ai bằng

Tấm lòng nhân bản phải chen với đời

 

MÂY NGÀN

(10/4/20)

 

**

 

DẠY DÂN

 

Dạy dân tư tưởng tự do

Mới là giá trị quốc gia luôn cần

Dạy dân chỉ có “tin” thuần

Duẩn, Đồng, Chính, Giáp mọi phần ra chi

 

Làm dân chỉ giống cu li

Bốn ông này trách thảy khi ngàn lần

Hay là trả nợ quỷ thần

Đổ thừa cho “Bác” tôi toàn tay sai ?

 

TẾU NGÀN

(10/4/20)

 

**

 

“NHÀ THƠ” TRẦN ĐĂNG KHOA

 

Đúng bong thi sĩ “thần đồng”

Tuổi thơ đã nịnh lớn thành ra chi

Bởi ca ngợi “Bác” kiểu gì

Toàn đều giả dối khiến khi buồn cười

 

Nghĩ đời mà ngán cho đời

“Thần đồng” loại đó thì người ở đâu

Thảy đều lục cục vậy hầu

Cục chi cũng có ra ngay ngoài đồng

 

TẾU NGÀN

(10/4/20)

 

**

 

CHÚ ĐỒNG VÀ BÁC

 

Chú Đồng và Bác cười vui

Chú làm Thủ tướng gần như suốt đời

Việt Nam chia lại nhập vào

Công lao của chú dễ nào ai hơn

 

TẾU NGÀN

(09/4/20)

 

**

 

ĐẦU ÓC VÀ NGOẠI VẬT

 

Óc đầu ngắn khó đo dài

Não mà toàn hẹp không ngoài đánh nhau

Để giành quyền lợi khác đâu

Biết chi xấu tốt hay là đúng sai

 

Ngày xưa Các Mác thảy hài

Nói toàn không tưởng múa may gạt đời

Đưa ra học thuyết trời ơi

Dìm đều nhân loại một thời quả kinh

 

Loạn quân Húc Philipines

Hay Khmer đỏ dã man tột trời

Nay thì Mao ít qua rồi

Dẫu còn sót lại chút nào cái đuôi

 

Thành nên trách Mác đúng thôi

Thuyết sai gây hậu quả tồi lạ chi

Bởi như toàn đúng còn gì

Ngày nay thế giới đã thì lên tiên !

 

TẾU NGÀN

(09/4/20)

 

**

 

ĐỨC PHẬT VÀ CÁC MÁC

 

Phật cao hơn Mác cái đầu

Thành nên mới thấy chuyện đời tốt hơn

Mác toàn “duy vật” lơn tơn

“Vật” thì chẳng có nội hàm bên trong

 

Thảy đều “chất thể” tỏng tong

Cầm bằng như thể khác nào hư vô

Khiến cho Mác thảy tào lao

Bởi vì gút lại đều toàn số không

 

Trong khi Phật nhắm tinh thần

Nội dung vô hạn vạn phần cao hơn

Mới thành triết học nguồn cơn

Bởi tinh thần giúp tinh thần đào sâu

 

Thành ra Mác chỉ tầm phào

Bởi vì thấp dưới Phật hơn cái đầu

Tuyên truyền giả tạo khác đâu

Gây thành ảo tưởng Mác cao tột trời !

 

TẾU NGÀN

(09/4/20)

 

**

 

SỰ GIÁC NGỘ VÀ GIẢI THOÁT

TRONG BẢN THÂN ĐẠO PHẬT

 

Hai điều chỉ một mà thôi

Nhưng tuy là một vẫn đều cần hai

Bởi hoa sao lại không đài

Còn hoa không cánh đài nào ích chi

 

Không đài hoa nở mấy khi

Nhưng hoa không nở phí đi cái đài

Thành nên tu Phật đường dài

Chờ điều kết quả chờ vào sát na

 

Vậy nên đạo Phật không xa

Chính là triết học Thích Ca tìm tòi

Tư duy Ngài quả không ngoài

Tìm ra Chân lý cho đời khác đâu

 

Đó là Chân lý thâm sâu

Con đường Giác ngộ vẫn hầu trong ta

Khiến cho Giải thoát chỉ là

Khi toàn Giác ngộ bao la việc đời !

 

HOA NGÀN

(09/4/20)

 

**

 

TÌNH HUỐNG BẤT NGỜ

 

Chuối mình buồng trổ qua người

Gọi là “hữu nghị” chỉ thời vậy thôi

Chờ khi chín hết cả rồi

Mỗi bên chia nửa mới là không tham

 

Còn như tranh chấp vội vàng

Đều cùng đốn bỏ mới càng tếu lâm

Bên đốn gốc bên chặt buồng

Chuối đâu còn nữa khỏi hòng cãi nhau

 

TẾU NGÀN

(09/4/20)

 

**

 

HÀN THUYÊN SÁNH VAI CÙNG

VỚI ALEXANDRE DE RHODES

 

Hàn Thuyên đặt kiểu Chữ Nôm

Đó người yêu nước thảy toàn tự nhiên

Giúp ta thoát Hán nhãn tiền

Bởi vì chữ viết ưu tiên trên đời

 

Nói thì bằng chỉ ngôn lời

Gió bay đi mất cũng thời còn chi

Nhưng mà chữ viết lạ gì

Linh hồn còn mãi mới khi sống toàn

 

Thế nhưng Alexandre de Rhodes mới càng

Người ngoại lại thảy công đầu chữ ta

Đặt ra Quốc ngữ đâu xa

Nó toàn hiện đại làm ta hơn Tàu

 

Thế nên Tàu thảy toàn rầu

Hàn chơi vố trước Rhodes thời vố sau

Vài trăm năm dẫu cách nhau

Nhưng đều công trạng khác đâu nước nhà

 

Có gần rồi mới có xa

Có điều đi trước tiếp là điều sau

Bởi như không có Hàn Thuyên

Dễ nào De Rhodes cũng liền xâu vô

 

Thành ra sáng suốt thế nào

Hai tên đường ấy đặt vào với nhau

Sàigon giá trị trước đây

Bây giờ mới hiểu ai người chẳng vui

 

SUỐI NGÀN

(09/4/20)

 

**

 

TEDROS HAY TETENOS ?

 

Ông này bị nó mua rồi

Nên thành luận điệu mọi người thấy ngay

Giống lời đe dọa đâu sai

WHO mà kiểu ấy cần từ chức đi !

 

TẾU NGÀN

(09/4/20)

 

**

 

DỊCH THƠ CHỮ HÁN CỦA

ĐẠI THI HÀO NGUYỄN DU

 

山村

萬山深處絕風塵
錯落柴門閉暮雲
長者衣冠猶是漢
山中甲子迥非秦
牧兒角槌荒郊暮
汲女筒連玉井春
那得跳離浮世外
長松樹下最宜人。

阮悠(清軒詩集)

 

SƠN THÔN

Vạn sơn thâm xứ tuyệt phong trần,
Thác lạc sài môn bế mộ vân.
Trưởng giả y quan do thị Hán,
Sơn trung giáp tý quýnh phi Tần.
Mục nhi giác chúy hoang giao mộ,
Cấp nữ đồng liên ngọc tỉnh xuân.
Ná đắc khiêu ly phù thế ngoại,
Trường tùng thụ hạ tối nghi nhân.

NGUYỄN DU (Thanh Hiên Thi Tập)

 

**

 

XÓM NÚI

 

Non cao thăm thẳm chẳng bụi trần

Chỉ có đôi nhà chen giữa mây

Chiều xuống cụ già trang phục cổ

Núi rừng trung điệp thảy đều đây

Đồng hoang mục tử sừng trâu gõ

Thôn nữ gục gầu dưới giếng trong

Trần thế có ai mà ra khỏi

Thông già dưới cội mới niềm vui

 

NGUYỄN DU

(Tuyết Ngàn dịch 09/4/20)

 

**

 

 XÓM NÚI

 

Núi xa chẳng chút bụi trần

Vài nhà chen lẫn trên tầng mây cao

Cụ già y phục đời xưa

Đâu màng thế sự của thời hôm nay

Mục đồng tay gõ sừng trâu

Chiều về thôn nữ gục gầu giếng trong

Trần gian ai cũng bên trong

Thông già dưới cội mới toàn niềm vui

 

NGUYỄN DU

(Mây Ngàn dịch 09/4/20)

 

**

 

“SÁNG TẠO” HAY “BÔI TRÉT” ?

 

Ở đời sáng tạo đều cần

Để tìm cái mới vạn lần tốt hơn

Trong khi chỉ biết thụt lùi

Chữ ta “triệt dấu” có người nào ưa

 

Quyền chi để thảy càn bừa

Dẫm lên giá trị được đời tôn vinh

Khiến thành ra kiểu bùn sình

Gọi là “sáng tạo” quả tình ngu ôi

 

Mặt mày nhìn thảy biết rồi

Tuổi còn loắc choắc trong đầu có chi

Chẳng qua chỉ kiểu thị phi

Muốn mình nổi đám lạ gì nữa sao

 

Khác chi ếch nhái nhảy cao

Nhảy rồi rơi tủm xuống ao vậy mà

Vậy mà nói thảy ba hoa

Để “thay chữ cũ” ai mà lạ đâu

 

Tại do đá ném ào ào

Mới thành quay lại cãi chảy cãi cheo

“Cốt dùng trên mạng” vẫn lèo

Bởi đều bấy bá chuồng heo còn gì

 

Trước đây đã có Bùi Hiền

Nay cùng cách ấy quả khùng hơn ai

Bây giờ vẫn kiểu cóp sao

Tự cho “sáng tạo” ối dào là vui

 

Thành ra đầu óc bùi nhùi

Gà cồ ăn quẩn có gì lạ đâu

Chỉ thành phá hoại trước sau

Vô tình, cố ý như nhau đều cùng

 

Chẳng qua đều những tên khùng

“Chùi trôn chưa sạch” tưởng mình tài năng

Thảy đều đĩ bợm chẳng bằng

Kiều Trường Lâm đó vốn hằng thế thôi

 

Đặt tên “chữ Việt song song”

Cái tên đã chứa mưu gian còn gì

“Song song” có nghĩa thế nào

Khác nào ám chỉ là cùng “ngang nhau”

 

Già mồm còn “cãi chính” sao

Cái đầu nay giấu lại lòi cái đuôi

Tạo ra thứ “chữ bùi nhùi”

Giẻ lau hay chỉ cái đồ chùi soong

 

Khác nào “bôi trét” thảy toàn

Lên nền chữ Việt mới càng oái oăm

Trong khi chữ Việt trắng trong

Mày đem “trây cứt” lại còn nói sao

 

Vô danh tiểu tốt khác nào

Thành đi phá thối tào lao chữ mình

Hóa ra tội lỗi chình ình

Một lần làm bậy nhục hoài ngàn năm

 

TẾU NGÀN

(09/4/20)

 

**

 

CON NGƯỜI CHÂN CHÍNH CÙNG

PHƯƠNG PHÁP LUẬN KHOA HỌC

 

Chỉ người chân chính mới hay

Mới yêu đất nước mới vì núi sông

Mới vì người khác thật lòng

Mới vì xã hội ngoài trong chu toàn

 

Bởi như trái lại mọi đàng

Tức không chân chính khiến càng trớ trêu

Cho dù ngôn ngữ thảy nhiều

Vẫn toàn giả tạo dễ đâu hay gì

 

Thành ra phương pháp lạ chi

Cần dùng đánh giá mọi khi con người

Tránh nghe ngôn ngữ bề ngoài

Mà đều chú trọng vào toàn hành vi

 

Để xem kết quả thảy khi

Đem cho đất nước điều chi mới cừ

Nhất là mọi sự từ đầu

Khiến sau kết quả luôn hầu tự nhiên

 

Kiểu Tây Hồ nói trước tiên

Đã liền chứng tỏ người hiền xưa nay

“Trước làm dân trí nâng cao

Sau là dân khí” đâu nào không hay

 

Còn như ngược lại chỉ hài

Cốt cho dân dốt nhằm lên cầm quyền

Dựa vào thủ thuật tuyên truyền

Dù ai cũng vậy người hiền được sao

 

Cho nên cứ lấy “đầu vào”

Mới rồi đánh giá cái gì “đầu ra”

Thảy gồm mọi sự gần xa

Bao giờ kết quả cũng là tự nhiên

 

Cần gì “lý giải” huyên thiên

Mà cần “đúc kết” hẳn liền thấy ngay

Bởi vì đêm phải khác ngày

Đêm thì lu lấp ngày thì sáng tươi

 

Cho nên hễ đã con người

Hành vi, lời nói phải đều xét xem

Hành vi có tự mình ên

Hay là lệnh lạc từ đâu đưa vào

 

Cũng như lời nói khác nào

Có đều trung thực mọi bề hay không

Cho dù vị tướng uy phong

Đến như cả chú lính quèn khác sao

 

Nên về lịch sử dài lâu

Phải xem tận gốc điều nào đầu tiên

Ví Liên Xô sụp nhãn tiền

Vậy là khởi sự đâu toàn hay ho

 

Tiếp xem thuyết Mác mọi trò

Nếu hay sao khiến Liên Xô sụp chèo

Nên chi đừng lý thuyết lèo

Mà cần đặt trúng tiền đề mới hay

 

Tiền đề đặt trật khó thay

Toàn làm phung phí khác nào vậy đâu

Vậy luôn đánh giá từ đầu

Mới thành phương pháp của người thông minh

 

Dân ta cảm tính linh tinh

Nên phương pháp luận có thành ra chi

Tạo bao lạc hậu hay gì

Điều cần phải sửa nhiều khi mới cừ

 

Tức toàn lý tính đưa vào

Mọi điều phân tích rạch ròi khách quan

Vì dân mục đích thảy toàn

Không vì phe nhóm lợi riêng cho mình

 

Mới đều yêu nước thật tình

Mới vì dân tộc của mình mà thôi

Mới vì xã hội con người

Còn toàn ngược lại chỉ đều nhân danh

 

Tức đều mục đích cá nhân

Với lòng ích kỷ mọi phần vậy thôi

Bởi luôn chân lý khác đâu

Cái gì đúng mãi đời đều thấy ngay

 

Thành ra mọi sự xưa nay

Chính phương pháp luận mới điều đầu tiên

Đúng thì tốt đẹp nhãn tiền

Sai thì nhận thức cũng thành toàn sai

 

Ví người cơ hội khác nào

Lòng đều ích kỷ khó toàn vị tha

Bề ngoài thảy chỉ ba hoa

Bề trong không thật lấy đâu chân tình

 

Khác chi cái tệ dân mình

Không thiên lý tính kiểu người phương Tây

Chỉ đều cảm tính dạn dày

Thành phương pháp luận khác nào tầm vơ

 

Bị người xỏ mũi dại khờ

Có đâu tự chủ lòng riêng của mình

Thành ra não trạng linh tinh

Tự do dân chủ có còn ra chi

 

Thành ra nô lệ khác gì

Kiểu toàn tăm tối nhiều khi buồn cười

Ngày nay nước độc lập rồi

Dân quyền phải có mới người Việt Nam

 

Bỏ đi ca ngợi chỉ toàn

Thành dân nô lệ có còn chi mô

Cả như phê phán “Bác Hồ”

Quyền dân phải có đâu nào lạ chi

 

Dẹp đi cái thói cu li

Nghe theo người khác còn gì là ta

Bởi vì lịch sử bao la

Người dân làm chủ mới là tự nhiên

 

Tương lai hiện tại nối liền

Với cùng quá khứ nhãn tiền khác sao

Điều gì quá khứ đúng sai

Tương lai phán xét có ngoài vậy đâu

 

TRĂNG NGÀN

(08/4/20)

 

**

 

DỊCH THƠ CHỮ HÁN CỦA

ĐẠI THI HÀO NGUYỄN DU

 

對酒

趺坐閒窗醉眼開
落花無數下蒼苔
生前不盡樽中酒
死後誰澆墓上杯
春色漸遷黃鳥去
年光暗逐白頭來
百期但得終朝醉
世事浮雲真可哀。

阮悠 (清軒詩集)

 

ĐỐI TỬU

Phu tọa nhàn song túy nhãn khai,
Lạc hoa vô số há thương đài.
Sinh tiền bất tận tôn trung tửu,
Tử hậu thùy kiêu mộ thượng bôi ?
Xuân sắc tiệm thiên hoàng điểu khứ,
Niên quang ám trục bạch dau lai.
Bách kỳ đãn đắc chung triêu túy,
Thế sự phù vân chân khả ai.

NGUYỄN DU (Thanh Hiên Thi Tập)

 

**

 

RƯỢU CÓ TRƯỚC MẶT

 

Xếp bằng tọa thị rượu say

Nhìn hoa rơi rụng trên đài rêu xanh

Sống hầu rượu có trong chung

Chết rồi ai rót trên mồ nữa sao ?

Hoàng oanh theo với sắc xuân

Tuổi già tóc bạc tháng năm lại gần

Ước ngày say được muôn phần

Việc đời mây nổi đâu cần vấn vương

 

NGUYỄN DU

(Ngàn Trăng dịch 08/4/20)

 

**

 

RƯỢU Ở TRƯỚC MẶT

 

Yên tĩnh trước song với rượu say

Ngồi trông hoa rụng xuống rêu đầy

Lúc sống rượu cần tràn trong chén

Chết rồi ai rót nấm mồ đâu

Tiết xuân gần hết hoang oanh biến

Tóc trằng thời gian giục mái đầu

Cứ ước mỗi ngày đều say mãi

Việc đời mây nổi dễ cần sao ?

 

NGUYỄN DU

(Sắc Ngàn dịch 08/4/20)

 

**

 

DỊCH THƠ CHỮ HÁN CỦA

ĐẠI THI HÀO NGUYỄN DU

 

開窗

門前煙景近如何
閒日開窗生意多
六月培風鵬徙地
一庭積雨蟻移窩
青氈舊物苦珍惜
白髪雄心空咄嗟
再病尚須調攝力
不知秋思到誰家。

阮悠(清軒詩集)

 

KHAI SONG

  Môn tiền yên cảnh cận như hà,
Nhàn nhật khai song sinh ý đa.
Lục nguyệt bồi phong bằng tỉ địa,
Nhất đình tích vũ nghĩ di oa.
Thanh chiên cựu vật khổ trân tích,
Bạch phát hùng tâm không đốt ta.
Tái bệnh thượng tu điều nhiếp lực,
Bất tri thu tứ đáo thùy gia.

NGUYỄN DU (Thanh Hiên Thi Tập)

 

**

 

MỞ TUNG CỬA SỔ

 

Trước sân cảnh tượng ra sao

Mở tung cửa sổ đón chào ý vui

Chim bằng sáu tháng lưng trời

Sân đầy nước ngập kiến dời về đâu

Mền xưa còn đó bùi ngùi

Tuổi già tâm nhụt nay đành thở than

Bệnh xưa tái phát đa đoan

Nhà ai thu đến lại càng xa xôi

 

NGUYỄN DU

(Sông Ngàn dịch 08/4/20)

 

**

MỞ TOANG CỬA SỔ

 

Giờ đây sân trước ra sao nhỉ

Cửa sổ mở toang đón khí vào

Sáu tháng đã qua bằng mất dạng

Sân tràn nước đọng kiến rời xa

Mền xanh vẫn đó bao ghi nhớ

Tóc bạc đầy đầu chí xót xa

Bệnh cũ quay về đòi chữa trị

Đâu hay thu đến cửa nhà ai

 

NGUYỄN DU

(Sóng Ngàn dịch 08/4/20)

 

**

 

TRANG LÃO

 

Ta đều Trang Lão từ lâu

Cần gì đâu để khoét sâu hận thù

Vậy người đánh giá lầm rồi

Trăng trong đâu dễ bụi đời lấm vô

 

Trăng cần phải ở trời cao

Bụi trần đều thảy khác nào chung quanh

Thơ luôn cao quý mới thành

Còn toàn hệ lụy ngọn ngành ra chi

 

TRĂNG NGÀN

(07/4/20)

 

**

 

THI CA VÀ CON NGƯỜI

 

Dân mình rất chuộng thi ca

Có điều đáng tiếc chưa là tới đâu

Chỉ do hoàn cảnh bể dâu

Thi ca thảy lá vàng rơi đầu hè

 

Lá dù cho thảy rơi nhiều

Qua xong rồi hơt chỉ đều vậy thôi

Mấy khi có lá vàng rơi

Đời toàn cho đẹp cất vào làm tranh

 

Hai kỳ khói lửa chiến tranh

Con người teo héo có đâu như người

Chỉ cầu cho sống được rồi

Đâu còn cao quý như đều ngày xưa

 

Nguyễn Du ai cũng biết thừa

Tài thơ còn mãi cho đời nghĩ suy

Bởi hổn nhiên thảy lạ gì

Chẳng ai thúc bách mọi khi chút nào

 

Thành ra tài vượt đã cao

Chỉ nhờ hoàn cảnh dạt dào nhân văn

Phát huy hết thảy tài năng

Có chi chính trị chính em lồng vào

 

Làm thi ca thảy tầm phào

Chỉ do duyên cớ ai nào không hay

Đời mà nếu chỉ cùi đày

Thi ca cũng chỉ khác nào lá khô

 

Để thơ toàn chỉ tào lao

Đều vô tích sự có nào ai ham

Nguyên nhân bởi chính ai làm

Để cho lịch sử phải toàn vậy thôi

 

Thơ dầu bản chất tuyệt vời

Nhưng thành rác mục cũng nào lạ đâu

Nói chung chỉ tại con người

Cộng cùng hoàn cảnh hóa đều tầm vơ

 

TRĂNG NGÀN

(07/4/20)

 

**

 

TIẾC THAY

 

Tiếc thay thế hệ hôm nay

Chẳng bằng như trước những ngày xa xăm

Thời xưa nhân bản đều toàn

Con người ngay ngắn khiến càng đáng yêu

 

Hồn nhiên lòng thảy bấy nhiêu

Mấy khi chính trị thò đuôi chen vào

Ngày nay hệ lụy lạ nào

Người như não trạng thảy đều thành dơ

 

Còn thời Pháp thuộc ai ngờ

Bao nhà ái quốc có nào tệ đâu

Viết ra mỗi chữ mỗi câu

Thảy toàn tâm não đâu nào vu vơ

 

Nay đời sao thảy bất ngờ

Người mình khiến hại người mình khác đâu

Chẳng còn độc lập tự do

Tư duy sản phẩm như đò nát tương

 

MÂY NGÀN

(07/4/40)

 

**

 

THIÊN TÀI

 

Cái này phải nói thiên tài

Người thường đố vẽ khó nào đẹp hơn

Nhưng đây cháu tuổi trăng tròn

Là Shania đó ở vùng Ireland

 

Tưởng hình chụp thảy hoàn toàn

Thiên tài đâu phải chọn đều nơi mô

Mà khi trời đã gieo vào

Mọi vùng đất cũng mọc lên thiên tài

 

TRĂNG NGÀN

(07/5/20)

 

**

 

AI ĐÃ LỪA AI ?

 

Thật thì ai đã lừa ai

Mớ bòng bong đó khác chi Như Quỳnh

Có ai trong đó giật mình

Hay ai trong đó cười tình làm vui

 

Hỏi tay Huy Đức phải rồi

Trong Bên Thắng Cuộc ai người là thua

Đời luôn kiểu chỉ trò đùa

Được thua thua được mấy ai không cười

 

TẾU NGÀN

(07/4/20)

 

**

 

RỪNG ÂU

 

Rừng nay lá rụng cả rồi

Mình em ở lại với cùng con chim

Trừ khi em đứng im lìm

Còn như nhúc nhịch con chim lại cười

 

TIẾU NGÀN

(07/4/20)

 

**

 

EM TẬP VÕ

 

Em tập võ đá cột đèn

Cột đèn nghiêng ngữa ối mèn đéc ơi

Mai sau em lớn lên rồi

Cột đèn đâm thẳng vào người nói sao

 

TIẾU NGÀN

(07/4/20)

 

**

 

LÃO LAI

 

Lão lai càng đẹp thêm lên

Hồng hào sắc diện tiếng rền từ lâu

Huỳnh Văn Luận trẻ đẹp trai

Tới khi lão già cũng ai hơn nào

 

LAM NGÀN

(07/4/20)

 

**

 

TÁNG TẬN LƯƠNG TÂM

 

Thật là táng tận lương tâm

Chó đi lùng giết có còn người không

Cô hồn mèo mả gà đồng

Hai thằng cẩu trệ lái đều xe hơi

 

Chuyện vừa xảy ở Bình Dương

Cứ nhìn bản mặt ai thương được nào

Lưu manh thủ đoạn hóa cao

Chơi toàn súng điện chó nào thoát đâu

 

TẾU NGÀN

(07/4/20)

 

**

 

NGOAN CƯỜNG

 

Đúng là hai kẻ ngoan cường

Khiến cho bầy chó mọi đường chạy đâu

Vàng, đen, vện, đóm … đủ màu

Mỗi con mỗi kiểu trói gô cùng nằm

 

Đếm ra cả mấy chục con

Bình Dương hình ảnh thôi còn đâu hơn

Có điều ai biết nguồn cơn

Chỉ vì túng thiếu hay ham thịt cầy ?

 

TẾU NGÀN

(07/4/20)

 

**

 

DỊCH THƠ CHỮ HÁN CỦA

ĐẠI THI HÀO NGUYỄN DU

 

寧公城

獨上高山眼界新
英雄往事掛江津
一城上下盡喬木
十里威風見古人
此地北南歸一軸
當時井灶駐三軍
十年未泄男兒恨
彈劍長歌對白雲。

阮悠( 清軒詩集)

 

NINH CÔNG THÀNH

Độc thướng cao sơn nhãn giới tân,
Anh hùng vãng sự quải giang tân,
Nhất thành thượng hạ tận kiều mộc,
Thập lý uy phong kiến cổ nhân.
Thử địa bắc nam quy nhất trục,
Đương thì tỉnh táo trú tam quân.
Thập niên vị tiết nam nhi hận,
Đàn kiếm trường ca đối bạch vân.

NGUYỄN DU (Thanh Hiên Thi Tập)

 

**

 

THÀNH ÔNG NINH

 

Lên cao nhìn tõ đất trời

Anh hùng chuyện cũ bức đồ bên sông

Cây cao chen với tòa thành

Suốt trong mười dặm uy nghi ngập tràn

Xưa từng chiến trận Bắc Nam

Giếng xen với bếp cho đoàn trú quân

Nam nhi hận tủi mười năm

Ca cùng gõ kiếm nhìn mây trắng ngần

 

NGUYỄN DU

(Mây Ngàn dịch 07/4/20)

 

**

 

THÀNH ÔNG NINH

 

Núi cao lên thảy trông vời vợi

Chuyện cũ hào hùng tựa bức tranh

Thành dựng dưới trên đầy cây cối

Mười dặm oai phong quả anh hùng

Nam Bắc xưa đây là chiến địa

Bếp cùng giếng nước của ba quân

Nam nhi uất hận luôn còn đó

Gõ kiếm ca tràn mây trắng bay

NGUYỄN DU

(Ngàn Mây dịch 07/4/20)

 

**

 

NGHĨA TRANG VÀ

TRƯỜNG SƠN XƯA

 

Trường Sơn xẻ dọc mà đi

Nghĩa trang là thế có gì lạ đâu

Cả hai bà mẹ lòng đau

Bắc Nam đều thấy con vào tử sinh

 

Cũng quê hương đó của mình

Lại thành thù hận phải đành giết nhau

Dù nay mọi sự đã qua

Nhưng phần phán xét để chờ đời sau

 

LAM NGÀN

(07/4/20)

 

**

 

VỆ QUỐC VÀ Ý HỆ

 

Chiến tranh vệ quốc là gì

Là vì đất nước là vì non sông

Còn đưa ý hệ lồng trong

Nói điều vệ quốc thảy càng mông lung

 

Chiến tranh biên giới não nùng

Đó là vệ quốc có nào khác đâu

Chiến tranh Nam Bắc bao lâu

Cũng đều ý hệ lẽ nào khác chi

 

MÂY NGÀN

(07/4/20)

 

**

 

CHÉN VUI CHÉN BUỒN

 

Chén vui nước mắt sao trào nhỉ

Hẳn lại giấu đây còn nỗi buồn

Bởi thế chén buồn đâu uống cạn

Kiểu buồn muôn thuở dễ chi thôi

 

Hỏi điều gì tạo vui buồn đó

Thời thế phải chăng vẫn chẳng ngoài

Vận nước khiến ai không đầu bạc

Cõi trần tục lụy mãi lao xao

 

Mai Phương đôi bận cầm tay súng

Phú Quảng Yên Ninh có khác nào

Tám chín thọ đều mang số cả

Thăng trầm lịch sử dẫu lao đao

 

Khói lửa lạ chi thời chinh chiến

May rủi mấy ai trông cậy vào

Thế sự phong trần đều vậy cả

Chết rồi về thảy cõi trăng sao

 

SÓNG NGÀN

(07/4/20)

 

**

 

NGƯỜI “CỘNG SẢN” VÀ

HỌC THUYẾT CÁC MÁC

 

Bởi nhờ đánh trúng tim đen

Nên người cộng sản mới hằng tôn lên

Chỉ do nó chủ “độc tài”

Phải cần theo nó cốt tìm quyền cao

 

Kế là “giai cấp đấu tranh”

Người ta làm sẳn thì mình hưởng thôi

Dễ chi đâu lại thấy tồi

Mà nhân danh nó lợi sao cho vừa

 

Còn thêm “hệ thống” có thừa

Làm thang danh vọng dễ dàng leo lên

Lấy hoài quá khứ làm nền

Cần chi thay đổi mà nên giữ hoài

 

Sau là “duy vật” không ngoài

Hiểu toàn “quyền lợi” có nào khác đâu

Cần gì hiểu cách thâm sâu

Đúng sai triết học đâu nào cần chi

 

“Vô thần” cũng lại khác gì

Phần đông “thị hiếu” thảy khi rầm trời

“Địa đàng” nói chuột nói dơi

Cứ nhằm hứa cuội ai người rõ sao

 

Thành nên thuyết Mác lạ nào

Khiến người “cộng sản” bước vào khó ra

Kiểu người “lữ khách” đâu xa

Chiếc bè cõng mãi đâu mà vứt đi

 

Nhất là sự thật lạ chi

Mọi người “cộng sản” hiểu gì Mác sao

Hiểu sâu chẳng thể nhào vào

Bởi vì hiểu cạn khiến lao rộn ràng

 

Ngay như chính Mác đâu oan

Tự mình chẳng hiểu thì còn nói sao

Ngày xưa từng thú nhận rồi

“Tôi không mác xít” nên đời đừng chê

 

Khác chi di sản nặng nề

Đã non thế kỷ mọi bề mang theo

Khiến cho đất nước ngặt nghèo

Bỏ thương vương nặng từ lâu đến giờ

 

Vậy thì rốt phải trách ai

Trách nơi chính Mác hay người vâng theo

Nếu không lý thuyết kiểu lèo

Dễ chi thế kỷ phập phèo đâu nên

 

Thành ra bởi Mác mình ên

Mọi người “cộng sản” đều là nạn nhân

Nếu không “mắc bẫy” mọi phần

Dễ gì ai lại vội vàng chui vô

 

Chỉ do duyên cớ khác sao

Cái sai “hào nhoáng” tưởng là hay ho

Kiểu nhìn y phục bề ngoài

Khiến thành hời hợt cho là sư tăng

 

Khiến đà dĩ lỡ làm răng

Cởi trên lưng cọp còn nào xuống đâu

Đó là thủ thuật từ lâu

Mác từng gài bẫy khác nào khi xưa

 

Kiểu hô “vô sản độc tài”

Kết hai điều lại quả đều trứ danh

Cốt nhằm ít học ít hành

Cầm quyền quá đã sai đành bỏ đi

 

Kiểu như lữ khách lạ gì

Chiếc bè cõng mãi dễ chi liệng nào

Kéo theo xã hội ào ào

Phải cùng nhau cõng mới khi buồn cười

 

Mà xưa nay vốn trên đời

Tự người mắc bẫy khó nào gở ra

Mà cần tất cả chúng ta

Xúm vào gở hộ mới là nhân văn

 

NGÀN KHƠI

(07/4/20)

 

**

 

VĂN CHƯƠNG VÀ SỰ TỰ DO

 

Văn chương cần phải tự do

Văn chượng nịnh bợ có nào văn chương

Kiểu như con đĩ mười phương

Văn chương hạ cấp văn chương nỗi gì

 

Thế nên xã hội độc tài

Văn chương chỉ thể bọ giòi khác đâu

Còn mà tâm thức không cao

Văn chương rẻ mạt bán rao kiếm tiền

 

TẾU NGÀN

(07/4/20)

 

**

 

DÂN CHỦ VÀ ĐỘC TÀI

 

Hai điều này hẳn trái nhau

Chỉ vì tôn trọng con người hay không

Trọng thì bình đẳng hoàn toàn

Có đâu đặt đít ngồi trên ai nào

 

Trong khi quan điểm độc tài

Một do mù quáng hai vì tham lam

Bởi mù quáng tưởng mình cha

Còn tham lam muốn đè người sướng hơn

 

PHƯƠNG NGÀN

(07/4/20)

 

**

 

TỘI CHO DÂN TA

 

Một thời lịch sử rồi qua

Có ai biết nỗi xót xa sự đời

Ở bầu thì ngắn bình dài

Đều do thực tế có nào lạ chi

 

Trong Nam ngoài Bắc khác gì

Cùng anh em cả đều chung máu đào

Giết nhau thù hận nghẹn ngào

Nửa vòng thế kỷ tự hào để chi

 

Chẳng qua có biết điều gì

Loạn hầu quốc tế đâu thì riêng ta

Tuyên truyền chỉ thảy bao la

Lặn sâu xuống biển tưởng là lên non

 

Chờ xong hết thảy nguồn cơn

Sẽ rồi thấy được ra sao nước mình

Thế nên mọi sự phẩm bình

Trăm năm sau mới thật tình sáng trong

 

TRĂNG NGÀN

(07/4/20)

 

**

 

CẦM GÌ ?

 

Ngày nay ai đó “cầm chuông”

Ngày xưa ai đó “cầm quần chị em”

Khiến cho đều thảy đã thèm

Chỉ toàn “quần chúng” lem nhem cả mà

 

“Cầm chuông” dẫu tiếng vang xa

“Cầm quần” dẫu tiếng lòa xòa cho vui

Chẳng chi đúng đắn trên đời

Không cầm gì cả mới người thong dong !

 

TẾU NGÀN

(07/4/20)

 

**

 

KHÔN BA NĂM

DẠI MỘT GIỜ

 

Như Quỳnh thân thể lộ rồi

Khác nào ngọc nát đâu còn như xưa

Cái kim trong bọc rõ thừa

Dầu che đến mấy cũng ngày lòi ra

 

Giờ đây chuyện cũ phôi pha

Ai còn nhớ nữa việc xưa Như Quỳnh

Những năm tháng ngỡ linh đình

Cuối cùng sập tiệm tại mình chứ ai !

 

TẾU NGÀN

(06/4/20)

 

**

 

ĐẦU TIÊN VÀ CUỐI CÙNG

 

Đầu tiên tư bản cũng nghèo

Dạ vào năng lực họ đều vươn lên

Để khi đạt tới thành công

Tiền vô như nước lại không tệ gì

 

Kiểu giờ Bill Gates khác chi

Giúp đời chống dịch mới thì hay ho

Lòng bao thiện chí ra trò

Dựng nhiều nhà máy để làm vắc xin

 

Chống Covid19 trước tiên

Dân nghèo bộ dễ có đường vậy sao

Có điều xưa Mác tào lao

Rủa đều tư bản lẽ nào không kinh

 

Chủ quan theo thảy ý mình

Nhìn đều một hướng quả tình ra chi

Thành đâu khoa học chút gì

Mà hoài cảm tính nhiều khi buồn cười !

 

TẾU NGÀN

(06/4/20)

 

**

 

TRÒ HỀ KHỐN NẠN VỀ

CHỮ VIỆT “KHÔNG DẤU”

 

Chữ ta đẹp đẽ vô cùng

Ba trăm năm kết bộ khùng mới thay

Chữ đi cùng dấu thật hay

Kiểu như hoa nở lạ đâu bốn mùa

 

Nay đem chặt trụi cả cành

Ngu dần đến thế phải cần chưởi không

Thằng Lâm cùng với thằng Bình

Hai thằng ngỗ ngáo chữ mình đem chôn

 

Thấy ngay bản mặt cô hồn

Hình tràn trên mạng ai còn chẳng hay

Nhìn toàn ngu thảy thấy ngay

Óc đầu khôn lõi kiểu đầy u mê

 

Đã thành phá hoại nặng nề

Trét bùn lên chữ ta còn lạ chi

Vậy mà có kẻ vân vi

Bởi toàn biết một có đâu biết mười

 

Chữ là khuôn mặt muôn đời

Của toàn dân tộc lại khi đem đùa

Nhiều tay dốt nát a dua

Cho ta “giản tiện” nói hùa càng ngu

 

Khác nào một đám ruồi bu

Chặt đi cái chính râu ria thay vào

Kiểu khôn liền quả khác nào

Tay chân đem chặt tròn hình mới vui

 

Dân ta giờ quả dại đui

Vài thằng đủ để cho đời thấy ra

Miệng mồm chúng chỉ ba hoa

Lòi toàn cái dốt bao la thảy đều

 

Khác chi não trạng hóa nghèo

Hiểu gì ngôn ngữ mới lèo vậy thôi

Biết chi sáng tạo trên đời

Gà què ăn quẩn cho mình là hay

 

Bởi vì sáng tạo xưa nay

Tạo ra cái mới đẹp ngay tức thì

Còn moi rác thối lạ gì

Cho là “sáng tạo” đều ngu trên đời

 

Nhưng điều mới thật lạ ôi

“Cấp bằng ứng dụng” quả tồi một khi

Đem vào “trường học” khác chi

Trước sau đã rõ đường đi mưu đồ

 

Chuyện đâu chỉ thảy hàm hồ

Mà thành phá nước phá nhà khác sao

Vô tư thảy dễ đâu nào

Mà nhằm phá hoại chữ ta thảy toàn

 

Chữ đem phá nát đâu oan

Tiêu đi dân tộc một ngày chẳng xa

Bởi vô trách nhiệm thảy là

Bọn đồ ăn hại qua ra nỗi gì

 

Bùi Hiền đâu dễ quên đi

Giờ thằng cắc ké lại nhằm chui vô

Khác chi lịch sử ba đào

Chúng nhằm phá hoại đâu nào để yên

 

Chuyện thành đâu phải tự nhiên

Mà liền thấy rõ mối giềng sâu xa

Muốn nhằm tiêu diệt dân ta

Đầu tiên “triệt chữ” chính là vậy thôi !

 

MÂY NGÀN

(06/4/20)

 

**

 

BẢN QUYỀN (TỰ DO)

VÀ CẤP BẢN QUYỀN (HỮU LÝ)

 

Bản quyền nhằm việc riêng tư

Muốn sao cũng được, cấp chi cũng huề

Nhưng vào tầm vóc nặng nề

Liên quan hệ trọng, u mê được à ?

 

Nên chi “thằng phịa” quỷ ma

Kéo theo “thằng cấp” đều là vô duyên 

Cái ngu lộ rõ nhãn tiền

Cứt cho “thơm phức” biết liền khờ ngay

 

Bình, Lâm kiểu nhóc ta đây

“Tiếng ta không dấu” cùi đày quả kinh

Nhìn qua đã giật thót mình

Hai thằng ngu dốt thành lòi duôi ra

 

“Bản quyền” lại cấp xót xa

Quả vô tích sự cũng là ruồi bu

Một thằng ngu đã chổng khu

Hai thằng ngu cả lấy chi bù vào ?

 

TẾU NGÀN

(06/4/20)

 

**

 

DỊCH THƠ CHỮ HÁN CỦA

ĐẠI THI HÀO NGUYỄN DU

 

藍江

清晨望藍江
藍江漲秋水
魚鱉遊丘陵
牛馬迷涯涘
圮岸崩暴雷
鴻濤見奇鬼
危險勝人心
傾覆亦天意
我望藍江頭
寸心常惴惴
常恐一失足
汩沒無底止
如何世間人
乘險不知畏
去者何滔滔
來者尚未已
帝德本好生
那得長如是
擬驅千仞山
填平五百里

阮悠(清軒詩集)

 

LAM GIANG

 

Thanh thần vọng Lam giang,
Lam giang trướng thu thủy.
Ngư miết du khâu lăng,
Ngưu mã mê nhai sĩ.
Bĩ ngạn băng bạo lôi,
Hồng đào kiến kỳ quỷ.
Nguy hiểm thắng nhân tâm,
Khuynh phúc diệc thiên ý.
Ngã vọng Lam giang đầu,
Thốn tâm thường chúy chúy.
Thường khủng nhất thất túc,
Cốt một vô để chỉ.
Như hà thế gian nhân,
Thừa hiểm bất tri úy.
Khứ giả hà thao thao,
Lai giả đương vị dĩ.
Đế đức bản hiếu sinh,
Ná đắc trường như thị.
Nghĩ khu Thiên Nhận sơn,
Điền bình ngũ bách lý.

 

NGUYỄN DU (Thanh Hiên Thi Tập)

 

**

 

CẢNH TƯỢNG SÔNG LAM

 

Buổi mai sớm nhìn sông Lam thấy sợ

Nước tràn bở ngay ở giữa tiết thu

Cá cua phải bò lên gò lổn ngổn

Ngựa trâu đâu còn biết biết chút chi bờ

 

Hai bên bờ nước cuồng gây sạt lở

Sông gầm lên như quỷ dữ lạ kỳ

Nguy hiểm quá làm lòng người nao núng

Nhưng phải đây là ý của trời không ?

 

Ta nhìn xa thấy sông Lam mờ mịt

Lòng phập phồng nơm nớp rủi sẩy chân

Tất chìm nghỉm biết đâu là đáy nữa

Nhưng nhiều người vẫn chẳng sợ trên đời

 

Đều dững dưng trước nước cuồng nguy hiểm

Trôi phăng phăng cuồn cuộn có nào thôi

Trời đại đức luôn quý toàn mạng sống

Hà cớ sao gây cảnh tượng hôm nay

Hay muốn đẩy dãy núi cao Thiên Nhận

Lấp bằng đi năm trăm dặm lòng sông ?

 

NGUYỄN DU

(Lam Ngàn dịch 06/4/20)

 

**

 

CẢNH TƯỢNG SÔNG LAM

 

Sông Lam thảy sợ lạ lùng

Ngay vào ban sáng nước tràn giữa thu

Cá cua lổn ngổn trên gò

Ngựa trâu chẳng biết đường nào mà đi

 

Đôi bờ sạt lỡ lạ chi

Sông toàn dậy sóng kiểu khi quỷ đùa

Người đều nao núng thảy toàn

Nhưng nào đâu biết ý trời là sao

 

Ta nhìn chẳng thấy bờ đâu

Lòng đầy nơm nớp lo hầu vậy thôi

Sẩy chân rủi té lộn nhào

Hẳn rồi chìm nghĩm biết đâu đáy đều

 

Nhưng bao người chẳng sợ nhiều

Không hề xao xuyến trước điều hiểm nguy

Nước toàn cuồn cuồn trôi đi

Như không hề dứt lạ gì nữa sao

 

Trời cao mãi vốn đức dày

Quý toàn mạng sống lý nào vậy ư

Hay xô Thiên Nhận bây chừ

Dài năm trăm dặm lấp đầy lòng sông ?

 

NGUYỄN DU

(Sắc Ngàn dịch 06/4/20)

 

**

 

ĐẢO HOÀNG SA VÀ

TÀU ĐÁNH CÁ VIỆT NAM

 

Hoàng Sa đảo của Việt Nam

Tàu ta nhất thiết được quyền đến đây

Dân nghèo tàu nhỏ xưa nay

Dễ đâu gan lớn đâm vào tàu to

 

Vậy mà Trung Quốc bày trò

Chối Tàu Hải cảnh đâm chìm ngư dân

Thật là gian xảo vạn phần

Nói điều ngược ngạo lưu manh khác gì

 

TẾU NGÀN

(05/4/20)

 

**

 

CON NGƯỜI VÀ CON VẬT

 

Con người con vật giống nhau

Có chăng chỉ khác cái đầu vậy thôi

Thế nhưng khác chất bên trong

Còn ngoài nhìn thảy cũng không khác gì

 

Đó toàn óc não lạ chi

Người hoài chủ động vật thì vô tư

Vật luôn thụ động đến chừ

Người nhờ giáo dục khiến nên con người

 

Thế nên xã hội lạ đời

Con người đào tạo cốt nhằm rập khuôn

Rập theo “mẫu chính” thảy toàn

Người đều “hóa vật” quả càng đớn đau

 

Chỉ do ông Mác lạ sao

Từ ngày tuyên bố kiểu chơi “độc tài”

Con người “vật hóa” đều hài

Óc đầu đâu có chỉ còn cái bô

 

TẾU NGÀN

(05/4/20)

 

**

 

CÁI HAY CỦA TIẾNG VIỆT

 

Tiếng Việt rất hay là có dấu

Đâu tiếng nào hơn ở trên đời

Hai đứa Lâm, Bình đều lũ dốt

Viết nhằm không dấu chẳng ngu sao ?

 

TẾU NGÀN

(05/4/20)

 

**

 

LỪA

 

Ở đời lừa lại lừa qua

Vẫn luôn cái bệnh bao la con người

Con người thành hóa con lừa

Cũng may số ít mới đều vậy thôi

 

Nếu mà lan khắp mọi nơi

Người toàn ăn cỏ đâu còn ăn cơm

Thành nên nghĩ lại thiệt hơn

Cùng là động vật dễ hằng khác sao

 

TẾU NGÀN

(05/4/20)

 

**

 

DỊCH THƠ CHỮ HÁN CỦA

ĐẠI THI HÀO NGUYỄN DU

 

行樂詞 (二首)

山上有桃花
綽約如紅綺
清晨弄春妍
日暮著泥滓
好花無百日
人壽無百
世事多推移
浮生行樂事
席上有妓嬌如花
壺中有酒如金波
翠管玉簫緩更急
得高歌處且高歌
君不見
王戎牙籌手自捉
日日會計常不足
三公臺傾好李死
金錢散作他人福
又不見
馮道晚年稱極貴
歷朝不離卿相位
鍾鳴鼎食更還空
千載徒留長樂敘
眼前富貴如浮雲
浪得今人笑古人
古人墳塋已纍纍
今人奔走何紛紛
古人賢愚一邱土
生死關頭莫能度
勸君飲酒且未歡
西窗日落天將暮

阮悠 (清軒詩集)

 

HÀNH LẠC TỪ (hai bài )

(Bài hai)

 

Sơn thượng hữu hoa đào,
Xước ước như hồng ỷ.
Thanh thần lộng xuân nghiên,
Nhật mộ trước nê chỉ.
Hảo hoa vô bách nhật,
Nhân thọ vô bách tuế.
Thế sự đa suy di,
Phù sinh hành lạc sự.
Tịch thượng hữu kỹ kiều như hoa,
Hồ trung hữu tửu như kim ba.
Thúy quản ngọc tiêu hoãn cánh cấp,
Đắc cao ca xứ thả cao ca.
Quân bất kiến :
Vương nhung nha trù thủ tự tróc,
Nhật nhật hội kế thường bất túc.
Tam công đài khuynh hảo lý tử,
Kim tiền tán tác tha nhân phúc.
Hựu bất kiến :
Phùng Đạo vãn niên xưng cực quý,
Lịch triều bất ly khanh tướng vị.
Chung minh đỉnh thực cánh hoàn không,
Thiên tải đồ lưu trường lạc tự.
Nhãn tiền phú quý như phù vân,
Lãng đắc kim nhân tiếu cổ nhân.
Cổ nhân phần doanh dĩ lũy lũy,
Kim nhân bôn tẩu hà phân phân.
Cổ kim hiền ngu nhất khâu thổ,
Sinh tử quan đầu mạc năng độ.
Khuyến quân ẩm tửu thả vi hoan,
Tây song nhật lạc thiên tương mộ.

NGUYỄN DU (Thanh Hiên Thi Tập)

 

**

 

BÀI TỪ HÀNH LẠC (Hai bài)

(Bài hai)

 

Trên núi có hoa đào

Ánh tươi màu lụa đỏ

Buổi sớm khoe sắc xuân

Toàn bùn dơ chiều tối

 

Hoa đẹp đâu trăm ngày

Người thọ nào trăm tuổi

Việc đời luôn biến đổi

Hành lạc kiếp phù sinh

 

Giữa tiệc có kỹ nữ

Trong bình có rượu vàng

Sáo tiêu cùng mau chậm

Cất lên lời ca vang

 

Bạn phải thấy:

Vương Nhung xưa kia

Tự mình cầm thẻ ngà

Ngày ngày tính toán

Mà vẫn không thấy đủ

 

Đài Tam công rồi cũng ngã nghiêng

Gây cây mận chết

Tiền của đã phải tiêu tan

Để người khác hưởng

 

Lại thấy không:

Phùng Đạo cả đến già

Tiếng toàn quý hiển

Liền mấy triều vua

Ngồi ngôi Khanh tướng

Tiếng chuông vang bên vạc thức ăn

Rút rút lại thành không

Ngàn năm chỉ còn lại tiếng đời

Người toàn sung sướng

 

Phú quý vậy khác chi mây nổi

Thật hão huyền

Người nay lại cười người xưa

Còn người xưa mả mồ đã nối tiếp nhau

Người nay tuy vậy vẫn còn rộn ràng chạy vạy

 

Đời xong rồi hiền ngu đều chỉ thành nắm đất

Cửa ải tử sinh dễ nào ai vượt qua

Nên anh cứ uống rượu đi

Để cùng vui chơi

Mặt trời sắp lặn rồi

Cửa sổ phía tây bóng dần đang tối

 

NGUYỄN DU

(Non Ngàn dịch 05/4/20)

 

**

BÀI TỪ HÀNH LẠC (Bài hai)

 

Hoa đào trên núi đẹp sao

Tựa màu lụa đỏ có nào bì chăng

Ban mai đùa với sắc xuân

Đến chiều lại dính bết toàn bùn nhơ

 

Hoa đâu hoài đẹp trăm ngày

Người nào trăm tuổi thọ toàn được sao

Việc đời luôn mãi đổi dời

Sinh ra hưởng lạc sao hoài cứ quên

 

Tiệc tùng mỹ nữ hoa lên

Bình trong có rượu rót ra sóng vàng

Sáo tiêu ngọc tiếng mơ màng

Để thêm hứng chí cất toàn lời ca

 

Này chàng có thấy đâu xa

Vương Nhung xưa đã thẻ ngà cầm tay

Ngày ngày tính toán mê say

Vẫn không thấy đủ khiến đà đáng thương

 

Đài Tam Công ngã vẫn thường

Làm cây mận chết vấn vương dễ nào

Của tiền tiêu tán khác sao

Cho người khác hưởng cũng đâu lạ gì

 

Hay chăng có thấy điều ni

Thời xưa Phùng Đạo hiển vinh tới già

Mấy triều Khanh tướng chẳng ngoài

Chuông ngân trong vạc luôn đầy thức ăn

 

Cuối cùng rốt cũng như không

Ngàn năm lưu chỉ tiếng đời giàu sang

Khác chi phú quý đâu oan

Trăm năm mây nổi thảy toàn thế thôi

 

Người xưa mồ nối tiếp nhau

Người nay chê trách khác đâu hão huyền

Cũng toàn chạy vạy huyên thiên

Hiền ngu nắm đất đều liền khác sao

 

Đời sinh tử lạ gì đâu

Thảy cùng cửa ải ai nào vượt qua

Nên cần uống rượu vui chơi

Song tây sắp lặn mặt trời còn đâu

 

NGUYỄN DU

(Bút Ngàn dịch 05/4/20)

 

**

 

ĐỀU THẢY QUA RỒI

 

Ừ giờ đều thảy qua rồi

Dù bao kỷ niệm một thời ấu thơ

Trong Nam ngoài Bắc khác nhau

Sáu mươi năm ấy ngày nay đâu còn

 

Giờ còn lại chỉ con người

Qua hai cuộc chiến vẫn về như xưa

Chẳng qua lớp trước lớp sau

Lớp nào cách ấy chỉ hầu tiếu lâm

 

TẾU NGÀN

(05/4/20)

 

**

 

DỊCH THƠ CHỮ HÁN CỦA

ĐẠI THI HÀO NGUYỄN DU

 

行樂詞 (二首)

其一

俊犬黃白毛
金玲繫秀頸
輕衫少年郎
案向南山嶺
南山多香麋
血肉甘且肥
金刀切玉饌
美酒累百卮
人生無百載
行樂當及期
無為守貧賤
窮年不開眉
夷齊無大名
跖蹻無大利
中壽只八十
何事千年計
有犬且須殺
有酒且須傾
眼前得喪已難認
何事茫茫身後名。

阮悠(清軒詩集)

 

HÀNH LẠC TỪ ( hai bài )

(Bài một)

 

Tuấn khuyển hoàng bạch mao,
Kim linh hệ tú cảnh.
Khinh sam thiếu niên lang,
Khiên hướng Nam Sơn lĩnh.
Nam Sơn đa hương mi,
Huyết nhục cam thả phì.
Kim đao thiết ngọc soạn,
Mỹ tửu lũy bách chi.
Nhân sinh vô bách tải,
Hành lạc đương cập kỳ.
Vô vi thủ bần tiện,
Cùng niên bất khai mi.
Di Tề vô đại danh,
Chích Cược vô đại lị.
Trung thọ chỉ bát thập,
Hà sự thiên niên kế.
Hữu khuyển thả tu sát,
Hữu tửu thả tu khuynh.
Nhãn tiền đắc táng dĩ nan nhận,
Hà sự mang mang thân hậu danh.

NGUYỄN DU (Thanh Hiên Thi Tập)

 

**

 

BÀI TỪ HÀNH LẠC ( hai bài )

Bài 1 :

 

Chó tốt đốm trắng vàng

Chuông cổ càng thêm đẹp

Chàng thư sinh áo nhẹ

Dắt chó về hướng Nam

Núi Nam lắm nai hương

Huyết thịt đều ngọt béo

Được thái với dao vàng

Thết tiệc thảy thật sang

Rượu ngon ngoài trăm chén

Trăm năm chỉ đời người

Vui chơi đừng bỏ phí

Đời thành ra nghèo hèn

Cuộc sống không mở mặt

Di, Tề cũng ích sao

Đạo Chích hay Trang Cược

Cũng hay chi vậy hầu

Người thọ tám mươi tuổi

Lo đâu chuyện ngàn năm

Có chó cứ làm thịt

Có rượu cứ giốc bầu

Được mất cần gì biết

Danh hão lo chi xa

 

NGUYỄN DU

(Lam Ngàn dịch 05/4/20)

 

**

 

BÀI TỪ HÀNH LẠC ( hai bài )

Bài 1 :

 

Chó hiền đốm trắng quả xinh

Chuông vàng đeo cổ thêm phần dễ thương

Thiếu niên áo nhẹ tơ dương

Núi Nam dắt chó về đây ai ngờ

Núi nhiều nai quý đang chờ

Thịt ngon huyết béo đến giờ là đây

Dao vàng thết tiệc sang bày

Rượu ngon trăm chén ngất ngây lạ thường

Người đâu trăm tuổi mọi đường

Vui chơi kịp lúc mới dường hào hoa

Sống sao giữ nếp nghèo hèn

Dễ nào rạng mặt rạng mày với ai

Tề, Di danh tiếng dẫu tài

Cược hay là Chích cũng ngoài vậy đâu

Người đời thọ lắm tám mươi

Việc gì tính chuyện ngàn sau cho dài

Chó nếu có cứ giết vào

Rượu mà có cũng giốc bầu càng vui

Được thua khó biết chuyện đời

Cớ chi bận đến danh ngoài trăm năm

 

NGUYỄN DU

(Mây Ngàn dịch 05/4/20)

 

**

 

KHÔNG CẦN DÀI DÒNG

VỀ “CHỦ NGHĨA CÁC MÁC”

 

Muốn đứng vững và đời có ích

Lý thuyết nào đều thảy vậy thôi

Phải cần khoa học khác đâu

Kế là xác đáng mới vào loại ngon

 

Còn nếu chỉ tầm ruồng ngụy biện

Nhằm gây mê thị hiếu nhất thời

Dễ đâu tồn tại dài lâu

Mà rồi kết cục vẫn lòi đuôi ra

 

Bởi lý thuyết phải gồm ba thứ

Tiền đề luôn yếu tố làm nền

Thứ hai phần giữa chứng minh

Mới thành kết luận cuối cùng rút ra

 

Tiền đề nếu ba hoa đặt trật

Chẳng vững nền khúc giữa ra chi

Phải nhằm ngụy biện lạ gì

Cuối cùng kết luận khác chi tầm phào

 

Mác đã đặt “tiền đề vật chất”

Khác gì đâu ý nghĩa hư vô

Bởi vì “vật chất” lạ nào

Chỉ là “chất thể” tào lao thảy đều

 

Thêm “vật chất” còn cho “biện chứng”

Khác gì sao nói “đá hóa long”

Đúng đều dại dột thảy toàn

Khiến bao luận điểm chỉ càng vu vơ

 

Cuối cùng lại đưa ra kết luận

Chỉ nhằm vào “vô sản độc tài”

Quên đi hết thảy con người

Chỉ còn quyền lợi của toàn “đầu têu”

 

Bởi mỗi người bản năng đều có

Dễ gì đâu không nhằm lợi quyền

Của mình cốt chỉ nhân danh

Gạt toàn “giai cấp” để thành ích riêng

 

Thảy lợi dụng và toàn cơ hội

Ngay đầu tiên đã cố nhảy vào

Gây cho thuyết Mác tào lao

Biến thành phản động ai nào không hay

 

Sai triêt học sai toàn khoa học

Bởi tiền đề Mác vốn đặt sai

Căn cơ nền tảng toàn hài

Chẳng qua Mác giống anh gàn bá vơ

 

Thành kết quả đâu nào thực tế

Mà toàn đều ảo mộng trên mây

Khác chi thực chất cùi đày

Nó toàn lỏng khỏng ai ngờ vậy sao

 

Nên ráng lắm Liên Xô vẫn sụp

Bởi đâu đều thực tế chút nào

Độc tài cưỡng chế khép vào

Khác gì lấy khế nhét vào cổ chai

 

Khiến bấy bá thêm toàn chua lét

Dạng hình đâu phù hợp chút nào

Dẫu còn giữ được chất chua

Lại đều nhão nhoét ai cười được không ?

 

Nói tóm lại Mác không khoa học

Mà chẳng qua gạt gẫm nhân quần

Tự xưng “khoa học” rầm rầm

Nhưng “khoa học giả” khiến người lầm to

 

Mác hào nhoáng nhờ từ “xã hội”

Vốn thực ra nghĩa lý toàn sai

Trở thành “xã hội bầy đàn”

Đâu còn nhân bản kiểu đời tự do

 

Mà ức chế thảy đều sau trước

Khiến toàn ra xã hội vong thân

Con người mất hết tinh thần

Chỉ còn “thân xác” mọi phần éo le

 

Trong “hệ thống” có ai độc lập

Chỉ một chiều “đùn đủi” thế thôi

Dưới trên hóa thảy đều tồi

Nhưng trong guồng máy dễ nào thoát ra

 

Thành nói tóm do đều tội Mác

Học thuyết sai trách nhiệm lạ gì

Bao người “cộng sản” khác chi

Họ đều sản phẩm khác nào nạn nhân

 

Như người mình ngày xưa đã nói

Cơ chế này dùi đục nối nhau

Dùi kia đánh đục lạ đâu

Đục mà bị đánh phải thành gõ săng

 

Phi xã hội và phi nhân bản

Mác cốt đều chỉ thảy nhân danh

Nhân danh “giai cấp” mọi phần

Thật ra “giai cấp” có nào hưởng đâu !

 

Vì tóm lại con người mới chính

Cái đầu tiên lẫn cái sau cùng

Mác nhìn “vật chất” thảy chung

Cái ngu vĩ đại đó thành tiếu lâm

 

Bởi mỗi người trước cần giáo dục

Để rồi sau mới có nhân văn

Tức điều đạo đức trước tiên

Đâu nào “giai cấp” kiểu đều u mê !

Chỉ bởi Mác mọi bề mê tín

Tin càn vào “biện chứng” Hegel

Khiến thành học thuyết lố lăng

Chẳng gì khoa học còn thêm ngông cuồng

 

Biến nhân thế tầm ruồng thấy rõ

Cả trăm năm đâu có được gì

“Thời kỳ quá độ” khác chi

Ngàn năm nói phét có thì tới đâu !

 

Thành tóm những người ít học

Lấy bản thân mục đích ở đời

Nhân danh “xã hội loài người”

Để nô lệ hóa cuộc đời khác đâu

 

Bị giam hãm toàn nơi “cơ chế”

Như xi măng đúc cứng cả rồi

Vong thân đều khiến thảy tồi

Chính là tội Mác ngàn đời không sai

 

ĐẠI NGÀN

(04/4/20)

 

**

 

DỊCH THƠ CHỮ HÁN CỦA

ĐẠI THI HÀO NGUYỄN DU

 

道意

明月照古井
井水無波濤
不被人牽扯
此心終不搖
縱被人牽扯
一搖還復止
湛湛一片心
明月古井水

阮悠(清軒詩集)

 

ĐẠO Ý

Minh nguyệt chiếu cổ tỉnh,
Tỉnh thủy vô ba đào.
Bất bị nhân khiên xả,
Thử tâm chung bất dao.
Túng bị nhân khiên xả,
Nhất dao hoàn phục chỉ.
Trạm trạm nhất phiến tâm,
Minh nguyệt cổ tỉnh thủy.

NGUYỄN DU (Thanh Hiên Thi Tập)

 

**

 

TĨNH TẠI TÂM TRÍ

 

Trăng sáng soi giếng cổ

Nước giếng thảy bình yên

Chẳng gì để gợn sóng

Giống như tâm lặng thinh

Cho dầu ai khuấy động

Lại rồi vẫn cứ như không

Như lòng đây tĩnh tại

Giếng cổ trăng sáng soi

 

NGUYỄN DU

(Non Ngàn dịch 04/4/20)

 

**

 

TÂM TRÍ TĨNH TẠI

 

Giếng xưa trăng sáng rọi vào

Có đâu dậy sóng mà hoài lặng yên

Chẳng gì quấy động trước tiên

Toàn không chao đảo nhãn tiền vậy thôi

Mà cho xao động chút rồi

Vẫn về tĩnh tại lòng này khác chi

Nước luôn tĩnh mịch mọi khi

Giếng xưa trăng chiếu vốn thì vậy thôi

 

NGUYỄN DU

(Phương Ngàn dịch 04/4/20)

 

**

 

VÃI LINH HỒN

 

Dễ gì không “vãi linh hồn”

Trước toàn bạo lực hẳn đều vậy thôi

Khác là người để buông xuôi

Hay người mạnh mẽ vẫn thì tiến lên

 

Bởi hoài sinh vật bản năng

Đều luôn sợ chết vẫn hằng vậy thôi

Chẳng qua ở chỗ giả đò

Hay nhằm gạt gẩm tuyên truyền lạ chi

 

TẾU NGÀN

(04/4/20)

 

**

 

TRÁCH AI ?

 

Tại sao lại phải trách dân

Trách người nẩy mực cầm cân mới cừ

Bởi dân não trạng tới chừ

Có đâu làm chủ mà hoài trách nhau ?

 

Đã non thế kỷ qua mau

Trách vào lớp trước, lớp sau dễ gì ?

Tại vì lớp trước ra chi

Lớp sau mới vậy hẳn thì lạ sao !

 

“Tiến nhanh tiến mạnh” thế nào

Cuối cùng gãy gánh thành giờ trách ai ?

Chiến tranh hai bận dông dài

Để xây “chủ nghĩa” vậy giờ tới đâu ?

 

Bác xưa về nước xôn xao

Tưởng nhằm đánh Pháp nhưng nào lạ chi

Liên Xô theo bước thảy khi

Để làm “cộng sản” ai thì không thông !

 

TẾU NGÀN

(04/4/20)

 

**

 

CÁI “DUYÊN” CỦA

CHỮ VIỆT HIỆN NAY

 

Duyên là duyên dáng tuyệt vời

Nhìn vào thảy đẹp khác nào bông hoa

La tinh ghi tiếng Việt ta

Đẹp hơn cả thảy tiếng đều từ xưa

 

Dầu Anh, Pháp, Đức biết thừa

Cũng đâu “có đấu” như ta được nào

Nặng, huyền, hỏi, ngã lạ sao

Tựa đem phiến đá so vào với hoa

 

Cái “duyên” mặt khác đâu xa

Đó là “duyên số” người ta biết toàn

Tiếng ta ở tuốt trời Đông

Lại hòa rất đẹp chữ đều trời Tây

 

Thành “duyên ngẫu nhĩ” cũng hay

Hoặc “duyên tiền định” dễ người biết đâu

Nếu Tây mà nó chẳng qua

Dễ chi có chữ của ta bây giờ

 

Thế nên “định mệnh” tuyệt vời

Như rồng gặp phượng trên nền trời xanh

Gió trăng lại gặp mây lành

Hội cùng với hạc khiến thành ra duyên

 

Vậy mà mấy đưa huyên thiên

Chỉ vì ngu dốt để lòi trôn ra

Chúng nhằm “trét cứt” chữ ta

Những tên khốn kiếp quỷ ma lạ gì

 

Đầu tiên thằng chó Bùi Hiền

Bị đời ném đá đã liền thẳng tay

Giờ đà trốn biến cũng hay

Lại giờ hai đứa cùi đày thế vô

 

Thằng thứ nhất Kiều Trường Lâm

Mặt mày đĩ bợm nhìn vào cũng tường

Thằng tiếp theo Trần Tư Bình

Chúng đồng một duột thật tình quỷ ma

 

Cốt nhằm hại thảy chữ ta

Đặt tên bậy bạ kêu là 4.0

Nhìn vào kiểu thảy dốt toàn

Lấy bằng “sáng chế” quả càng hại to

 

Thành ra câu chuyện đáng lo

Kiểu như lấy cứt “chế” thành đồ ăn

Khác chi não trạng cuội nhăng

Thảy sai nguyên lý mà toàn thấy sao

 

Thành nên im lặng khác nào

Để thành đồng lõa mấy thằng mưu gian

Mà cần lên tiếng đều toàn

Tránh cho ung nhột thảy càng về sau

 

Cái ngu giờ quả nhao nhao

Nếu càng mở rộng lẽ nào không kinh

Bởi đều thảy đứa linh tinh

Chúng bôi “cứt đái” tiếng mình lạ chi

 

Đừng nên để chúng tùy nghi

Mà cần triệt hạ ngay khi ban đầu

Kim cương dẫu đá nện vào

Dễ sao không bễ ai nào dám không ?

 

Chữ ta hoa thảy cánh đồng

Chúng mang dơ bẩn đổ toàn còn chi

Những thằng não trạng cu li

Chúng đâu đánh giá mấy khi chữ mình

 

TRĂNG NGÀN

(04/4/20)

 

**

 

DỊCH THƠ CHỮ HÁN CỦA

ĐẠI THI HÀO NGUYỄN DU

 

別阮大郎(三首)

其三

君歸我亦去
各在亂離中
生死交情在
存亡苦節同
柴門開夜月
殘笠走秋風
千里不相見
浮雲迷太空。

阮悠(清軒詩集)

 

BIỆT NGUYỄN ĐẠI LANG ( ba bài )

Bài ba :

Quân quy ngã diệc khứ,
Các tại loạn ly trung.
Sinh tử giao tình tại,
Tồn vong khổ tiết đồng.
Sài môn khai dạ nguyệt,
Tàn lạp tẩu thu phong.
Thiên lý bất tương kiến,
Phù vân mê thái không.

NGUYỄN DU (Thanh Hiên Thi Tập)

 

**

 

TIỄN BIỆT ANH NGUYỄN (bài 3)

 

Anh về tôi lại ra đi

Toàn trong tình cảnh loạn ly khác nào

Tử sinh tình bạn giữ hoài

Mất còn đâu dễ tiết dời đổi chi

Dưới trăng lòng dạ tạc ghi

Tay ôm nón rách cùng vào gió thu

Dặm ngàn dầu phải xa nhau

Nhìn mây trôi nổi trên trời cùng mong

 

NGUYỄN DU

(Tơ Ngàn dịch 04/4/20)

 

**

 

TIỄN BIỆT ANH NGUYỄN (bài ba)

 

Anh về tôi lại đi

Loạn ly dầu phải vậy

Chết sống tình vẫn mãi

Mất còn luôn tiết trong

Dưới trăng lòng dạ sáng

Nón rách gió thu sang

Dặm ngàn đâu dễ gặp

Nhìn mây cùng nhớ mong

 

NGUYỄN DU

(Dặm Ngàn dịch 04/4/20)

 

**

 

DỊCH THƠ CHỮ HÁN CỦA

ĐẠI THI HÀO NGUYẾN DU

 

 別阮大郎 (三首)

其二

送君歸故丘
我亦浮江漢
千里不相聞
一心未嘗間
夜黑豺虎驕
月明鴻雁散
兩地各相望
浮雲應不斷。

阮悠(清軒詩集)

 

BIỆT NGUYỄN ĐẠI LANG (ba bài)

Bài hai :

Tống quân quy cố khâu,
Ngã diệc phù Giang Hán.
Thiên lý bất tương văn,
Nhất tâm vị thường gián.
Dạ hắc sài hổ kiêu,
Nguyệt minh hồng nhạn tán.
Lưỡng địa các tương vọng,
Phù vân ưng bất đoạn.

NGUYỄN DU (Thanh Hiên Thi Tập)

 

**

 

TIỄN BIỆT ANH NGUYỄN (bài hai)

 

Tiễn anh về gò cũ

Tôi quay lại chỗ xưa

Ngàn dặm dầu không gặp

Lòng vẫn đâu chia lìa

Mộng mị trong đêm tối

Hay tiếng hạc dưới trăng

Hai bên cùng chờ đợi

Mây nổi chẳng cách ngăn

 

NGUYỄN DU

(Sông Ngàn dịch 04/4/20)

 

**

 

TIỄN BIỆT ANH NGUYỄN (bài 2)

 

Tiễn anh gò cũ lại về

Còn tôi quay lại một bề nơi xưa

Dặm ngàn khó biết tin nhau

Đôi lòng vẫn chẳng chút nào cách ngăn

Trong đêm mộng vẫn gặp hằng

Dưới trăng tiếng nhạn thảy cùng gần nhau

Hai bên xa thẳm đâu sao

Mây dù trôi nổi khó hầu phân chia

 

NGUYỄN DU

(Thông Ngàn dịch 04/4/20)

 

**

 

DỊCH THƠ CHỮ HÁN CỦA

ĐẠI THI HÀO NGUYỄN DU

 

度龍尾江

故國回頭淚
西風一路塵
纔過龍尾水
便是異鄉人
白髪沙中見
離鴻海上聞
親朋津口望
為我一沾巾。

阮悠(清軒詩集)

 

ĐỘ LONG VĨ GIANG

Cố quốc hồi đầu lệ,
Tây phong nhất lộ trần.
Tài qua Long Vĩ thủy,
Tiện thị dị hương nhân.
Bạch phát sa trung kiến,
Ly hồng hải thượng văn.
Thân bằng tân khẩu vọng,
Vi ngã nhất triêm cân.

NGUYỄN DU (Thanh Hiên Thi Tập)

 

**

 

QUA SÔNG LONG VĨ

 

Quê nhà ngoảnh lại lệ nhòe

Gió tây cuốn bụi mù trời đường đi

Qua xong Long Vỹ còn gì

Giờ đây đã hóa ra người tha hương

Trên cát trắng tóc như sương

Biển xa hồng hạc bi thương gọi đàn

Bạn bè tiễn biệt buồn than

Cùng ta nước mắt ướt tràn lên khăn

 

NGUYỄN DU

(Suối Ngàn dịch 04/4/20)

    

**

 

QUA SÔNG LONG VĨ

 

Mắt hoen mờ cố hương

Gió tây dậy bụi đường

Đã qua xong Long Vỹ

Hóa ra người tha phương

Cát trắng thêm đầu bạc

Biển xa nhạn lạc đàn

Bạn bè buồn đưa tiễn

Cùng ta lệ ướt khăn

 

NGUYỄN DU

(Sóng Ngàn dịch 04/4/20)

 

**

 

NGÔN NGỮ VÀ CHỮ VIẾT

CỦA VIỆT NAM HIỆN NAY

 

Con người có lịch sử

Chữ viết cũng vậy thôi

Lịch sử luôn phát triển

Không khi nào thụt lùi

 

Nên con người phát triển

Ngôn ngữ đều phải theo

Chữ viết cũng giống thế

Đâu thể rớt lưng đèo

 

Con người dầu cá thể

Hay dân tộc nói chung

Không tách rời ngôn ngữ

Chữ viết cũng theo cùng

 

Nên khi đã hoàn hảo

Cấm tùy tiện đổi thay

Đổi thay là ngu tối

Là tụt hậu thấy ngay

 

Chữ Việt giờ tuyệt hảo

Qua lịch sử phát huy

Viên kim cương hoàn chỉnh

Không đem đổi than chì

 

Ngôn ngữ phải theo người

Không cần theo máy móc

Máy thích ứng với người

Không cần làm ngược lại

 

Luôn mọi cái râu ria

Phải theo điều cốt lõi

Gạt đi cái bản chất

Theo ngành ngọn chỉ ngu

 

Những thằng như Bùi Hiền

Kiều Trường Lâm đều dốt

Trần Tư Bình chẳng khác

Thảy làm chuyện ruồi bu

 

Chúng đâu hiểu khoa học

Hiểu lịch sử là gì

Cả như mù triết học

Về ngôn ngữ khác chi

 

Chúng thảy đều bậy bạ

Biết một không biết người

Lấy điều mình dốt nát

Khoe làm thầy trên đời

 

Viên ngọc quý hoàn chỉnh

Không thể đập bể tơi

Không lấy bùn vào thế

Khiến làm chuyên trời ơi

 

Chữ Việt đã tuyệt đỉnh

Thành đỉnh cao vời vời

Không cần gì sửa nữa

Đã giá trị muôn đời

 

Chỉ nhằm tìm nguyên lý

Để hoàn hão thêm thôi

Không phải nhằm phá bỉnh

Kiểu thay đổi nổi trôi

 

Do hiểu lầm phát triển

Thành những tên ngu đần

Chực hòng làm trâu khỏe

Biến ra thành trâu què

 

ÁNH NGÀN

(03/4/20)

 

**

 

DONALD TRUMP

 

Trump nhỏ rất đẹp trai

Mặt toàn hiền hậu bảnh bao tuyệt vời

Lớn lên tài nở trong đời

Làm cho nước Mỹ sáng ngời hôm nay

 

Đóa hoa đang độ đẹp thay

Hương thơm tỏa nức bao ngày rạng tươi

Đặt thêm tên Việt đừng cười

Đỗ Chăm cũng tốt cho đời dễ kêu

 

TẾU NGÀN

(03/4/20)

 

**

 

CON ĐƯỜNG NGỌT LỊM

 

Thời xưa đưởng phổi, đường phèn

Vẫn từ Quảng Ngãi ra ngoài Quảng Nam

Tuổi thơ ta vẫn thường ăn

Phổi như hoa ép phèn thành ngọc trong

 

Rồi khi vô học Saigon

Đi ngang Quảng Ngãi vẫn đều thường mua

Một nhằm biếu xén bạn bè

Hai cho cha mẹ ở nhà đều vui

 

Giờ đây nhớ lại bùi ngùi

Mẹ cha đã thảy qua đời từ lâu

Bạn bè cũng ở phương xa

Chỉ luôn kỷ niệm nở hoa bốn mùa

 

Con đường ngọt lịm còn hoài

Nối hai xứ Quảng có nào đâu ngưng

Quảng Nam đường tán, đường đen

Chỉ riêng Quảng Ngãi đường phèn mới sang

 

NGÀN TRĂNG

(04/3/20)

 

**

 

TIẾNG VIỆT, CHỮ VIỆT

 

Tự tiếng Việt bản thân là âm nhạc

Và thi ca từ ngàn thuở đến nay

Khiến ca dao đã trở nên hồn Việt

Lục bát thơ cũng chứng tỏ tròn đầy

 

Nay chữ Việt trên trăm năm xuất hiện

Thảy đơm bông nhờ chắt lọc tinh hoa

La tinh hóa đặc trưng thêm nét Việt

Đẹp đẽ thay một kiểu chữ mặn mà

 

Khiến còn đẹp cả hơn Anh, Pháp, Đức

Bởi dù sao cũng mẫu tự La tinh

Nhưng chỉ điều dễ chi mà có dấu

Thảy thua xa chính chữ Việt của mình

 

Thế sao lại ngày nay bao thằng chó

Như Bùi Hiền, Hồ Ngọc Đại linh tinh

Đều những đứa từng qua bên Tàu học

Đặng về đây phá hoại rõ thật tình

 

Bị thất bại chúng bèn co vòi lại

Vừa mới đây lại hai đứa quỷ ma

Kiều Trường Lâm, Trần Tư Bình đều Hà Nội

Lại tru lên phịa “chữ mới” ta bà

 

Thảy lũ khốn chỉ vì đều dốt nát

Ăn bã toàn do Trung Quốc tạo ra

Phá nát chữ để đặng nhằm bán nước

Chúng đành tâm thật một lũ gian tà

 

TRĂNG NGÀN

(03/4/20)

 

**

 

CON ĐƯỜNG “XÃ NGHĨA”

TỪ THỤY ĐIỂN ĐẾN GIAO CHỈ

 

Đường lên “Xã Nghĩa” đem so sánh

Hai xứ hiện giờ rất khác xa

Một xứ bằng tâm mà lên trước

Xứ kia giả dối cốt độc tài

 

Nhìn chỗ đậu xe liền thấy rõ

Tinh thần tự giác quả hay ho

Tự do dân chủ thành công lớn

Thất bại bởi luôn kiểu giả đò

 

Lý tính tạo con người nhân ái

Còn toàn cảm tính kéo thụt lui

Vì người thực chất không gian dối

Phỉnh gạt nhằm luôn để lợi mình

 

“Xã Nghĩa” tự nhiên đều mới quý

Tại vì chính nó mãi khách quan

“Xã nghĩa” kiểu quèn lòn chân Mác

Phá sản hoài luôn thảy chỉ toàn

 

TẾU NGÀN

(03/4/20)

 

**

 

NGƯỜI BÁN VÉ SỐ DẠO

 

Thân gầy guộc tay run đưa vé số

Mời khách mua miệng như thảy méo luôn

Tuổi già đó neo đơn ai có biết

Đời là hoa hay toàn chỉ sóng cồn ?

 

Đây quá khứ tương lai hay hiện tại

Nhìn thử coi ai chẳng phải kinh hồn

Đời tươi đó rồi lụi tàn mấy chốc

Lòng nhân văn mới mãi thảy còn luôn

 

GIÓ NGÀN

(03/4/20)

 

**

 

ĐÀ LẠT

 

Non cao Đà Lạt tiếp trời

Mây mù lãng đãng ai thời không hay

Khiến đây xứ sở ngàn hoa

Muôn màu muôn sắc quả là hơn đâu

 

SẮC NGÀN

(03/4/20)

 

**

 

DỊCH THƠ CHỮ HÁN CỦA

ĐẠI THI HÀO NGUYỄN DU

 

寄友

漠漠塵埃滿太空
閉門高枕臥其中
一天明月交情在
百里鴻山正氣同
眼底浮雲看世事
腰間長劍掛秋風
無言獨對庭前竹
霜雪消時合化龍

阮悠(清軒詩集)

 

KÝ HỮU

Mạc mạc trần ai mãn thái không,
Bế môn cao chẩm ngọa kỳ trung.
Nhất thiên minh nguyệt giao tình tại,
Bách lý Hồng Sơn chính khí đồng.
Nhãn để phù vân khan thế sự,
Yêu gian trường kiếm quải thu phong.
Vô ngôn độc đối đình tiền trúc,
Sương tuyết tiêu thời hợp hóa long.

NGUYỄN DU (Thanh Hiên Thi Tập)

 

**

 

GỬI BẠN

 

Bụi hồng bao phủ chốn trần ai

Đầu cao trên gối cửa then cài

Đầy trời trăng sáng đây tình bạn

Trăm dặm non Hồng ý khí chung

Hiểu thảy việc đời đều mây nổi

Lưng mang trường kiếm vờn gió thu

Đối mặt trong sân là khóm trúc

Tuyết sương qua hết hẳn thành rồng

 

NGUYỄN DU

(Hoa Ngàn dịch 03/4/20)

 

**

 

GỬI BẠN

 

Bụi trần tỏa khắp bầu trời

Then cài cửa đóng đầu nằm gối cao

Trăng soi tình bạn khác nào

Dặm xa chính khí thảy nơi non Hồng

Việc đời toàn chỉ phù vân

Kiếm dài lưng dắt trong làn gió thu

Trước sân khóm trúc vươn cao

Tuyết sương tan hết sẽ đây hóa rồng

 

NGUYỄN DU

(Ngàn Hoa dịch 03/4/20)

 

**

 

DỊCH THƠ CHỮ HÁN CỦA

ĐẠI THI HÀO NGUYỄN DU

 

寄玄虛子

天。山前獨閉門
西風塵垢滿中原
田家不治南山豆
戶常空北海樽
野鶴浮雲時一見
清風明月夜無言
遠來識取相尋路
家在鴻山第一村

阮悠(清軒詩集)

 

KÝ HUYỀN HƯ TỬ

Thiên thai sơn tiền độc bế môn,
Tây phong trần cấu mãn Trung nguyên.
Điền gia bất trị Nam Sơn đậu,
Bần hộ thường không Bắc Hải tôn.
Dã hạc phù vân thời nhất kiến,
Thanh phong minh nguyệt dạ vô ngôn.
Viễn lai chí thủ tương tầm lộ,
Gia tại Hồng Sơn đệ nhất thôn.

NGUYỄN DU (Thanh Hiên Thi Tập)

 

**

 

GỬI THẦY HUYỀN HƯ

 

Trước Thiên Thai nhà luôn đóng cửa

Bởi gió tây giờ dậy bụi Trung Nguyên

Dầu quê chẳng luống đậu trồng

Nhà nghèo cả rượu cũng không có gì

Toàn mây hạc giữa nhau tương kiến

Gió trăng trong khỏi phí lời nào

Chừng khi tìm đến thăm chơi

Núi Hồng cứ hỏi thôn đầu mà vô

 

NGUYỄN DU

(Trăng Ngàn dịch 03/4/20)

 

**

GỬI THẦY HUYỀN HƯ

 

Trước Thiên Thai cửa nhà thường đóng

Vì gió tây dậy bụi Trung Nguyên

Tuy nông thôn nhà không trồng đậu

Cảnh nghèo nên rượu thảy có nào

Gặp nhau chỉ mây ngàn hạc nội

Gió trăng trong vẫn thấy toàn vui

Trước Núi Hồng nhà tôi xóm một

Thầy đến chơi mong được mời vào

 

NGUYỄN DU

(Ngàn Trăng dịch 03/4/20)

 

**

 

GỬI THẦY HUYỀN HƯ

 

Nhà tôi trước núi Thiên Thai

Cửa thường hay đóng ít người vào chơi

Trung Nguyên gió bụi mịt mờ

Tuy không trồng đậu cũng đâu cần gì

Cảnh nghèo rượu có mấy khi

Chỉ mây với hạc ta thì thân thương

Trăng trong gió mát mọi đường

Gặp nhau vui thú vẫn thường vậy thôi

Đường xa thầy đến thăm chơi

Núi Hồng xóm một hỏi rồi mời vô

 

NGUYỄN DU

(Mây Ngàn dịch 03/4/20)

 

**

 

DỊCH THƠ CHỮ HÁN CỦA

ĐẠI THI HÀO NGUYỄN DU

 

寄江北玄虛子

長安去不息
鄉思在天涯
天涯不可見
但見塵與沙
西風脫木葉
白露損黃花
珍重好自愛
秋高霜露多

阮悠(清軒詩集

 

KÝ GIANG BẮC HUYỀN HƯ TỬ

 

Trường An khứ bất tức,
Hương tứ tại thiên nha.
Thiên nhai bất khả kiến,
Đãn kiến trần dữ sa.
Tây phong thoát mộc diệp,
Bạch lộ tổn hoàng hoa.
Trân trọng hảo tự ái,
Thu cao sương lộ đa.

 

NGUYỄN DU (Thanh Hiên Thi Tập)

 

**

 

GỬI HUYỀN HƯ TỬ

Ở PHÍA BẮC SÔNG

 

Trường An rời đã không về

Nhớ quê vương vấn dại tê chân trời

Chân mây mờ mịt thấy đâu

Chỉ toàn cát bụi hẳn hầu vậy thôi

Gió Tây thổi rụng lá cây

Còn thêm móc trắng hại thay hoa vàng

Cần nên chăm sóc mọi đàng

Cuối thu trời lạnh càng sương móc nhiều

 

NGUYỄN DU

(Phương Ngàn dịch 03/4/20)

 

**

 

GỬI HUYỀN HƯ TỬ

Ở PHÍA BẮC SÔNG

 

Trường An rời xa mãi

Lòng quê tận phương trời

Chân trời nào đâu thấy

Thấy toàn cát bụi thôi

Gió tây thổi rụng lá

Móc trắng hại hoa vàng

Xin tự chăm mình tốt

Sương móc đầy cuối thu

 

NGUYỄN DU

(Ngàn Phương dịch 03/4/20)

 

 

No comments :

Post a Comment