THƠ “KẺ SĨ”
TIẾP THEO, SỐ (285)
CON NGƯỜI NHÂN LOẠI
Con người nhân loại tự nhiên
Nhân văn toàn chính mọi miền xưa nay
Văn minh văn hóa tràn đầy
Còn phần bất hảo thật đâu có nhiều
Thế nên điều tốt ở đời
Đều thường đa số khắp nơi lạ gì
Lưu manh tàn bạo ít khi
Phần này rác rưởi có chi mà ngầu
Vậy nên “Tư bản” từ lâu
Tiến hoài cả thảy nhờ đời tự do
Mọi người bình đẳng đâu lo
Dựa vào luật pháp làm cho chính mình
Tiếc xưa Mác bởi bất bình
Cốt làm “cộng sản” mới đành ngoa ngôn
Hô lên “Tư bản xấu toàn”
Hô lên “Đế quốc lại càng gớm ghê”
Ngày nay thảy thấy mọi bề
Nước Nga Sô Viết hỡi ơi lạ gì
Toàn làm xã hội lâm ly
Đời thành nghiệt ngã còn chi nữa nào
Vong thân sau trước ào ào
“Phân chia giai cấp” nói bao cho vừa
Lớp trên bóc lột quả thừa
Còn toàn lớp dưới biến thành cu li
Vậy nên lý thuyết lạ chi
Nếu sai khoa học dễ gì đúng sao
Thành ra “ý hệ” chỉ hầu
“Niềm tin” vớ vẩn lấy đâu mà gờm
Đều toàn nhờ bởi tuyên truyền
Làm thành mụ mị huyên thuyên cuộc đời
Mặc dầu sự thật khắp nơi
Thảy luôn nhân loại người hoài nhân văn
Nên Liên Xô rã chổng kềnh
Đông Âu tiêu mất còn sao trên đời
Quay về “hội nhập” mọi nơi
Nhân quyền trả lại cho đời như xưa
Chỉ do Mác thảy nói bừa
Khiến làm xã hội đã thành lung tung
Với bao ngôn ngữ lạ lùng
Thảy đều ngụy biện nói chung gà mờ
Thế nhưng nhân loại dại khờ
Một thời lầm lẫn đến giờ còn mê
Thật ra thiểu số một bề
Lấy hầu bạo lực ép vào số đông
Khiến thành đều thảy nạn nhân
Bởi do số ít tin nhầm Mác thôi
Lại dùng bạo lực cỡi đầu
Ép toàn đa số dễ thành khác sao
Nên chi Mác mới tội đồ
Bởi đưa học thuyết chỉ đều bá vơ
Dụ làm số ít mê tơi
Hay nhằm lợi dụng đặng thời tiến thân
Trong khi thật sự muôn phần
Điều phi khoa học vạn lần chí nguy
Thảy làm mê tín lạ gì
Tự cho “chân lý” Mác thì tội to
Trong khi nhân cách con người
Phải đều chân thật làm đời mới hay
Đó điều chân chính xưa nay
Để gần chân lý có bao giờ lầm
Đó là đạo đức làm nền
Còn phi đạo lý chỉ đều phi nhân
Tuyên truyền lẽo mép già mồm
Chính là tội ác nào còn nói chi
ÁNH NGÀN
(13/3/20)
**
CHA VÀ MẸ
Người cha chỉ biết nhằm cho giống
Nhưng mẹ chính là kẻ cưu mang
Chín tháng mười ngày bao khổ nhọc
Rồi nuôi con lớn mới vẹn toàn
Đến suốt cuộc đời vì con cả
Nếu cần chấp nhận mọi hi sinh
Thà chết để nhằm con được sống
Chẳng khi ca thán một chút nào
Lòng mẹ bao la như biển cả
Nhất là những bà mẹ Việt Nam
Đất nước quê hương nhiều lận đận
Thương con mẹ khổ ải muôn vàn
Nếu cha chu tất cho con đủ
Nhưng mẹ mới thường mọi ấm êm
Tình cảm suốt đời cho con hết
Không mẹ dễ nào con lớn lên
HƯƠNG NGÀN
(13/3/20)
**
LUẬN VỀ ĐẠI THI
HÀO
TIÊN ĐIỀN NGUYỄN
DU
Thơ cần giản dị mới là thơ
Nhưng nghệ thuật cao khiến bất ngờ
Tài năng cỡ đó ai hơn được
Nguyễn Du đúng vậy một thiên tài
Chẳng những tài năng ở Truyện Kiều
Mà thơ chữ Hán càng cao siêu
Nào khác thịnh Đường chi mấy chút
Thi hào ta vậy có đâu nhiều
Cái hay tuyệt bút nơi Nguyễn Du
Thơ chảy như sông đủ mọi điều
Không chút ngôn từ nào gò bó
Mà hồn quảng đại thảy phiêu diêu
Thơ đẹp như tranh khắp Truyện Kiều
Mỹ từ đâu phải chỉ bấy nhiêu
Mà tư tưởng lớn đều hàm chứa
Tố Như đích thực đại thi hào
NGÀN THƠ
(12/3/20)
**
BẤT TÍN
Một lần bất tín đủ rồi
Ngàn lần bất tín ai nào còn tin
Tuyên truyền theo cách Bắc Kinh
Ngày nay dễ có ai rinh về thờ
TẾU NGÀN
(12/3/20)
**
“LÀM CHỦ TẬP THỂ”
Lâu ngày suýt đã quên rồi
Nay người nhắc lại mới thời nhớ ra
Đó thời Lê Duẩn ba hoa
Đã làm cả nước quả là đói meo
Bửa cơm ăn chỉ bo bo
Mẹ con đến nỗi mặc chung cái quần
Giờ đây nhớ lại rùng mình
Đúng là tùy tiện ỷ mình “quyền to”
Khiến cho ai cũng giả đò
Nịnh theo một mạch cho là toàn hay
Nhưng sai nguyên tắc tràn đầy
“Cha chung” ai khóc người xưa nói rồi
Toàn vô trách nhiệm mọi nơi
Thảy đều “diễn kịch” khiến trời cũng kinh
Chẳng qua kiểu Mác Lênin
Liên Xô “tập thể” thì mình cũng theo
Tư duy khiến thảy toàn lèo
Còn nào độc lập còn nào tự do
Chỉ còn não trạng bơ phờ
Sợ thành lạc nẽo bơ vơ hại mình
Khác chi trên dưới thật tình
Đều trong guồng máy lình xình vậy thôi
Phải khi Xô đã đổ rồi
Đông Âu cũng vậy mới thời tỉnh ra
Nhưng mà vẫn cố ba hoa
Phải toàn “định hướng” có mà khác đâu
Lúc này Lê Duẩn chết rồi
Thành Linh lên thế chỉ hầu tự nhiên
Hai ông đều thảy hung thần
Đố ai hó hé mà thân dễ còn
“Nói Và Làm” phải hót toàn
Thật đều nhục nhã cơ man nào bằng
Biến toàn dân tộc thành câm
Cả làm đất nước ầm ầm thụt lui
Giờ đây nhớ lại bùi ngùi
Có ai không sống dưới thời này sao
Thành nên trách Mác tào lao
Đưa ra học thuyết có nào đúng đâu
Hay là trách Duẩn về sau
Độc tài nói tướng thảy nào khác chi ?
TẾU NGÀN
(12/3/20)
**
KHOA HỌC, CHÍNH TRỊ,
VÀ “Ý THỨC HỆ” CHÍNH
TRỊ
Con người có óc có đầu
Vậy nên lý trí phải hầu quan tâm
Còn mà chỉ có “niềm tin”
Đui mù cả thảy nhằm vin cả vào
Nên cần khoa học thế nào
Mới làm chính trị được toàn nhân văn
Còn mà chỉ có lăng nhăng
Khiến đều “chính trị” cũng bằng tiếu lâm
Biết chi “ý hệ” mà lầm
Nướng toàn chính trị âm thầm vậy thôi
Trở thành nô dịch lạ đâu
Bởi vì lý trí còn nào ích chi
Thành ra muốn thảy phát huy
Phải cần dân chủ tránh đi “độc tài”
Tự do mới khiến hòa hài
Giữa điều phát triển với điều khách quan
Còn không chỉ có bộn bàng
Thảy toàn rững mỡ “vinh quang” nỗi gì
Nói thì có vẽ thị phi
Nhưng trong thực tế có gì khác sao
Bởi toàn “chính trị” làm đầu
Mà không não trạng vẫn hầu vu vơ
Khiến cho bao “Viện” đến giờ
Thảy đều con rối ai ngờ vậy sao
Hoặc đều cũng kiểu hàm hồ
Ngốn bao ngân sách thảy nào ích chi
Tạo ra sản phẩm có gì
Cốt nhằm nói nịnh lạ chi trong đời
“Đề tài nghiên cứu” trời ơi
Dầu bao tô vẽ thảy toàn vậy thôi
Bởi vì nguyên tắc khác đâu
Phải nhằm “ý hệ” dễ nào thoát ra
“Hàn lâm khoa học” ba hoa
Hay là “Lý luận” chẳng qua trò hề
Làm cho thực trạng não nề
Bởi vì khoa học mọi bề có sao
Chỉ toàn kiểu nói cầu âu
Uốn theo quyền lực cũng nào ích chi
Nó sai từ gốc lạ gì
Óc đầu chẳng có lấy chi con người
TẾU NGÀN
(12/3/20)
**
LÊ CHUNG
Lê Chung xưa chạy ném bom
Nhưng mà có phải lỗi đều Chung đâu
Chỉ do các trự trên cao
Hô toàn “Đế quốc” nhào vào đánh thôi
Giờ đây Chung đã qua Tây
Chạy theo “Tư bản” nói ngay đã huề
Bị cô Vit 9 ê hề
Chạy đâu khỏi nắng mọi bề đều vui
TẾU NGÀN
(12/3/20)
**
ĐÁP CAO QUẢNG VĂN
Quảng Văn nhận xét Thơ Ngàn
Cho rằng khi dịch có toàn đạt đâu
Nhưng điều cụ thể là sao
Phải nên nêu rõ ra đều mới hay
Cho dầu đem dịch Nguyễn Du
Thơ Ngàn ráng đứng vào nơi thiên tài
Nhưng làm sao thảy hòa hài
Nguyễn Du lại bậc thi hào nước ta
NGÀN HOA
(12/3/20)
**
HỌC THỨC VÀ VĂN
HÓA
Tiếng Anh văn hóa culture
Còn như học thức chỉ là intellect thôi
Cả hai cùng gốc phải rồi
Chính điều hiểu biết cùng điều văn minh
Song hai vẫn một thật tình
Hay cùng bổ túc giữa mình với nhau
Dầu cho phân biệt chẳng sao
Kiểu đem sợi tóc chẽ hầu thành hai
XUÂN NGÀN
(12/3/20)
**
NHÀ NGHIÊN CỨU
Họ đều thảy tốt cả thôi
Bởi vì nghiên cứu để hầu tìm ra
Giữa bao sự kiện hàng hà
Đâu là sự thật đâu là tào lao
Thành ra nếu nói tầm cao
Luôn cần độc lập luôn cần tự do
Còn đều “ý hệ” nhảy vào
Hay là “cán bộ” không ngoài tiếu lâm
TẾU NGÀN
(12/3/20)
**
MẮT
Mắt là cửa sổ tâm hồn
Tâm hồn không có mắt còn như không
Dẫu nhìn chỉ thấy viễn vông
Có đâu định hướng để thành nhân văn
ÁNH NGÀN
(12/3/20)
**
CON ỐC SÊN
Dẫu là một chú ốc sên
Mỗi người nhìn khác mới nên cuộc đời
Bé toàn nhìn thảy đồ chơi
Còn nhà thi sĩ vẽ vời ra thơ
Riêng nhà sinh học thẩn thờ
Nhìn đều sự sống mấy ai không cười
Chỉ nhà triết học lạ đời
Thấy toàn vũ trụ mới thời hay ho
Ý NGÀN
(12/3/20)
**
THƠ, NHẠC, HỌA
Trong thơ chất nhạc có thường
Bởi không chất nhạc mọi đường đâu thơ
Cả như ca khúc phải hoài
Chứa đầy thơ thảy mới càng luôn hay
Nhưng thơ và nhạc ở đây
Phải đầy hình ảnh mới toàn nên thơ
Khiến thơ, nhạc, họa ai ngờ
Cả ba trong một mới thành loại siêu
NGÀN THƠ
(12/3/20)
**
NGƯỜI VÀ SÁCH
Sách đều là vật vô tri
Chỉ toàn thảy giấy có gì khác sao
Dẫu đầy chữ viết thế nào
Vẫn hầu dấu mực có đâu lạ kỳ
Nhưng người thì thảy là gì
Đều là khối óc mấy khi lạ nào
Óc ngu đọc sách hiểu bao
Mà cần óc sáng thấm sâu mới cừ
TRĂNG NGÀN
(12/3/20)
**
BIA ĐÁ BIA MIỆNG
Trăm năm bia đá thì mòn
Ngàn năm bia miệng vẫn còn trơ trơ
Nhất là thời đại hiện giờ
Qua internet chuyện nào giấu sao
Cho dù xưa cỡ bao lâu
Vẫn còn lưu đó thảy toàn thế gian
Khi cần nêu lại rõ ràng
Lớp sau thảy biết bộ còn chối đâu
GIÓ NGÀN
(12/3/20)
**
BÊN THẮNG CUỘC
VÀ BÊN THUA CUỘC
Ở đời thua thắng chuyện thường
Song phần ý nghĩa mọi đường lớn hơn
Thua nhưng ý nghĩa xanh rờn
Thắng rồi tệ hại quả đâu hay gì
Khác chi cậu bé gần chùa
Bắt con bướm nhốt vào lòng bản tay
Chờ khi Hòa thượng đi qua
Để nhằm thách đố đoán ra không nào
Tất nhiên Hòa thượng nói ào
Là “con bướm chết” lẽ nào lại không
Dẫu là mình bị thua toàn
Cứu con bướm sống vì lòng từ bi
Cậu liền gánh củi chạy đi
Bởi mình bên thắng còn gì nữa sao
Về nhà cha mắng nháo nhào
Bắt mang gánh củi trả chùa cũng vui
NON NGÀN
(12/3/20)
**
TỪ ÂU ĐẾN Á
Châu Âu đã thấy từ lâu
Gặt xong đồng lúa nhìn đều đã luôn
Bao nhiêu gốc rạ cuộn tròn
Trông xa cứ ngỡ thảy toàn bông hoa
Bây giờ lại ở nước ta
Rạ nơi Bình Định mang ra xếp tròn
Đồng tâm tạo thảy những vòng
Thật đầy mỹ thuật có còn thua ai
NGÀN TRĂNG
(12/3/20)
**
MỘT DÂN TỘC YẾU
HÈN
Một dân tộc thảy yếu hèn
Trở thành giun dế ai bằng được không
Kìa xem mấy đứa Triều Tiên
Khóc cho “lãnh tụ” như đang lên đồng
Tội này do Mác phải không
“Độc tài vô sản” quả đâu khác nào
Làm cho xã hội hóa hài
Con người đày đọa tội đồ ngàn năm
MÂY NGÀN
(12/3/20)
**
HOA PHẬT
Hoa này không phải hoa rơi
Mà hoa đang nở ai người biết không
Các hoa vô nhiễm một dòng
Hoa nơi cửa Phật thêm càng xinh tươi
NGÀN HOA
(12/3/20)
**
ĐẠI CÔNG ĐẦU CỦA
A. RHODES VÀ PINA
Ta bị Pháp trăm năm đô họ
Có nhiều công lẫn tội hàng hà
Giết của ta bao nhà ái quốc
Lại làm đường cầu cống gần xa
Nhưng trên hết vẫn là Quốc ngữ
Người công đầu A. Rhodes với Pina
Khiến giận Pháp mà không ghét Pháp
Đã cho ta chữ viết như hoa
NON NGÀN
(12/3/20)
**
“QUÝ TỘC” VÀ BÌNH
DÂN
Trong phát triển bản thân nhân loại
Đều phân ra bao thảy lớp người
Luật tiến hóa tự nhiên là thế
Giống ao hồ để lắn vậy thôi
Giới “quý tộc” thượng tầng kim cổ
Bởi khách quan đâu phải do mình
Nhờ trời sinh tính tình bản chất
Cộng vào cùng hoàn cảnh khác đâu
Đông hay Tây ngàn xưa giống cả
Nào dễ chi giả tạo mà thành
“Quý tộc” giả hoặc cóc vàng giàu có
Một thời rồi qua tất hoàn không
Bởi Các Mác chủ trương “duy vật”
Thêm “vô thần” lý thuyết đưa ra
Quy vào thảy “đấu tranh giai cấp”
Làm nhân gian đảo lộn sa đà
Nhưng kết quả thảy thành hổn tạp
Kiểu ao bùn quậy đục đâu xa
Nhưng thời gian vẫn rồi lắn xuống
Thảy quay về luật cõi người ta
Thành tóm lại đời luôn phát triển
Như cây đời đơm trái nở hoa
Muốn “cách mạng” chặt cây tận gốc
Để cuối cùng chỉ kiểu tà ma
TRĂNG NGÀN
(12/3/20)
**
VĂN HÓA VÀ CON NGƯỜI
Con người bản chất trời sinh
Nhưng nhờ có học có hành vẫn hơn
Còn không nếu thứ lưu manh
Thảy đều hạ cấp có thành ra chi
Nhìn vào liền biết lạ gì
Lời ăn tiếng nói áo quần thời trang
Tỏ ra đều thứ điếm đàng
Chỉ toàn mất dạy người càng khó ưa
GIÓ NGÀN
(12/3/20)
**
DÒNG SÔNG MÊ KÔNG
Mê Kông đứng thứ 12
Trên toàn thế giới độ dài là đây
Còn lưu lượng nước thứ 10
Địa cầu so cả ai ngờ được không
Là dòng sông lớn Á đông
Chảy qua ba nước Việt Miên và Lào
Khi xưa nước cuộn ào ào
Từ bên Trung Quốc đổ vào nước ta
Sao nay lại hóa xót xa
Thượng nguồn xây đập bao la bạt ngàn
Cửu Long cạn kiệt thêm càng
Số này Trung Quốc chiếm toàn phần hai
Thành ra nhân loại thảy hài
Bụng toàn ích kỷ con người lòi ra
Nhân văn chỉ có ba hoa
Nước Tàu hại thảy nước ta lạ gì
MÂY NGÀN
(12/3/20)
**
HẠT BRAZIL NUTS
Từng nơi loại hạt cũng vui
Ông trời đã tính cho đời tự nhiên
Nên giờ hạt Nut Brazil
Bổng dưng đặc trị riêng về Corona
Âu Châu vui sướng bán ra
Việt Nam thì có hạt nào chưa hay
Chỉ thường vẫn thấy xưa nay
Mỗi ông hai hạt biết đâu trị gì
TẾU NGÀN
(12/3/20)
**
CÔ GÁI HUẾ
Học trò trong Quảng ra thi
Thấy cô gái Huế chân đi không đành
Quảng Nam, Quảng Ngãi đâu giành
Miễn là xứ Quảng đều thành vậy thôi
Chuyện này nay đã xưa rồi
Nhưng hoài vẫn nhớ những ngày ra thi
Hay sau này cả chấm thi
Cũng thành kỷ niệm dễ gì mà quên
Đã lên Thiên Mụ để xem
Đã vô thành nội ngắm hồ Tịnh Tâm
Vệ đường ăn chén chè sen
Hay từng thưởng thức món chè hoa cau
Đó là hồi trước bảy lăm
Sau này ở tận Saigon đâu ra
Dầu sao vẫn nhớ thiết tha
Các cô gái Huế qua cầu Sông Hương
Trường Tiền, Bạch Hổ mọi đường
Trưa hay chiều xuống vẫn thường thướt tha
Áo dài màu tím xa xa
Hay vành nón lá che ngang mái đầu
Thanh bình lúc đó Huế hầu
Chứa bao thơ mộng dễ nào mà quên
Đúng là mảnh đất thần kinh
Huế toàn kiều diễm thật tình khác sao
HƯƠNG NGÀN
(11/3/20)
**
HUẾ LÀ ĐẤT “THẦN
KINH”
Huế kêu là đất “thần kinh”
Tức là “thần sợ” thật tình thế thôi
Bởi đây là đất Vương triều
Từ đời Nhà Nguyễn trãi nhiều trăm năm
Nhưng sau có chuyện oái oăm
Là vua Bảo Đại phải đành thoái ngôi
Còn thêm tuyên bố động trời
“Làm dân độc lập đâu cần làm vua”
Giờ xem lại quả như đùa
Dại khôn Bảo Đại ai người biết đâu
Giữa cơn nguy biến nháo nhào
Dao kê tận cổ lấy đâu anh hùng
Thành nên vua sợ phải chùng
Khiến làm Huế chịu tiếng là “thần kinh”
Nhưng sau Bảo Đại giật mình
Lại làm Quốc Trưởng dưới thời quốc gia
Lại còn chuyện nữa đâu xa
Mậu Thân cuồng tín giết người như điên
Cần chi máu chảy ruột mềm
Trời còn phải sợ huống gì “thần kinh”
Huế thơ Huế mộng trữ tình
Nhưng đầy những chuyện “thần kinh” rõ tè
Nói chơi thiên hạ chớ nghe
Vì Ngàn tính tếu mọi người đừng chê
TIẾU NGÀN
(11/3/20)
**
BÁC HỒ
Bác Hồ nói thảy rất hay
Nhưng rồi thực tế giờ này là sao
Tự do báo chí có nào
Học đường nhằm dạy chỉ toàn Mác Lê
“Ngu dân” kiểu ấy nào chê
Nhưng ai động đến dễ bề yên sao
Tự do dân chủ hóa hầu
So thời Pháp thuộc có đâu lạ gì
Pháp người khác giống chẳng bì
Nhưng ta cùng giống mới thì lạ hơn
Thành ra dò đến nguồn cơn
Đó là tại Bác hay toàn hậu sinh
Nhưng ai biết rõ sự tình
Duẩn, Đồng, Chinh, Giáp tự mình khác sao
Mà luôn tự nhận “học trò”
“Con đường của Bác” đâu nào bỏ qua
Nhất là Lê Duẩn kiêu sa
Lễ tang của Bác khóc đà như mưa
Rồi xây Lăng Bác to đùng
Mặc cho Bác bảo đốt rồi rải đi
Đến như Hiến Pháp lạ gì
Duẩn đưa “Điều 4” vào thì mới hay
Hay đưa Lê Mác vào đây
Dù xưa Bác thảy chê Tây là gì
Bảo rằng Tây muốn “ngu dân”
“Ngu nhằm để trị” dân mình đau thương
Bây giờ sao vậy mọi đường
Chỉ đều do Bác hay bầy hậu sinh
Hay là bởi Mác Lênin
Mới thành cớ sự Bác nào lỗi đâu
Cung cong tất bắn trật rồi
Cho dù giỏi mấy Bác nào hơn chi
Nhưng đường Bác chọn để đi
Chính là lỗi Bác còn gì nói sao
Dân ta đâu chọn chút nào
Trưng cầu dân ý Bác đâu có làm
Đúng ra bởi Bác đèo bòng
Cho mình tài giỏi mới thành thế thôi
Học trò Bác thảy “bản sao”
Có đâu “vĩ đại” so nào Bắc chăng ?
TẾU NGÀN
(11/3/20)
**
DỊCH THƠ CHỮ HÁN CỦA
ĐẠI THI HÀO NGUYỄN
DU
春夜
黑夜韶光何處尋
小窗開處柳陰陰
江湖病到經時久
風雨春隨一夜深
羇旅多年燈下淚
家鄉千里月中心
南臺村外龍江水
一片寒聲送古今。
小窗開處柳陰陰
江湖病到經時久
風雨春隨一夜深
羇旅多年燈下淚
家鄉千里月中心
南臺村外龍江水
一片寒聲送古今。
(清軒詩集 - 阮悠詩)
XUÂN DẠ
Hắc dạ
thiều quang hà xứ tầm,
Tiểu song khai xứ liễu âm âm.
Giang hồ bệnh đáo kinh thời cửu,
Phong vũ xuân tùy nhất dạ thâm.
Ky lữ đa niên đăng hạ lệ,
Gia hương thiên lý nguyệt trung tâm.
Nam Đài thôn ngoại Long Giang thủy,
Nhất phiến hàn thanh tống cổ kim.
Tiểu song khai xứ liễu âm âm.
Giang hồ bệnh đáo kinh thời cửu,
Phong vũ xuân tùy nhất dạ thâm.
Ky lữ đa niên đăng hạ lệ,
Gia hương thiên lý nguyệt trung tâm.
Nam Đài thôn ngoại Long Giang thủy,
Nhất phiến hàn thanh tống cổ kim.
NGUYỄN
DU
(THANH
HIÊN THI TẬP)
**
ĐÊM
XUÂN
Đêm đen
xuân ánh đâu tìm
Trước
song dáng liễu thảy toàn âm u
Lâu ngày
bệnh tật thiên thu
Xuân sao
mưa gió lại đầy canh khuya
Bao năm
dưới ánh đèn mờ
Tha
phương lữ khách chẳng ngờ lệ rơi
Quê
hương xa tắp mù khơi
Vầng trăng
vàng cũ còn soi Giang Đài
NGUYỄN
DU
(Ngàn Thơ
dịch, 11/3/20)
**
ĐÊM
XUÂN
Đêm đen
xuân ánh biết tìm đâu
Song nhỏ
nhìn ra thấy liễu nào
Mưa gió
canh khuya thân bệnh tật
Lệ tuôn
lữ khách ngọn đèn dầu
Quê nhà
vạn dặm vầng trăng cũ
Giang
khúc Nam đài đó vẫn soi
Kim cổ
sóng xao nghe những tiếng
Trần
gian chi khác một dòng đời
NGUYỄN
DU
(Thơ
Ngàn dịch, 11/3/20)
**
MIỀN TÂY
Miền Tây nay khóc tỉ tê
Sông thành ra ruộng mọi bề thương đau
Nhưng mà ruộng cũng phải đâu
Chỉ đều đất nứt nước nào có chi
Mặn tràn đâu giống mọi khi
Chỉ do Trung Quốc nó đì bên trên
Xây bao cái đập thượng nguồn
Mê Kông từ đó phải buồn chứ sao
MƯA NGÀN
(11/3/20)
**
“VẬT CHẤT PHÙ VÂN”
Bởi vì “vật chất phù vân”
Nên theo Lê Mác có cần nói sao
Do xưa Mác đã “thiên tài”
Cho rằng “vật chất” mới hoài đỉnh cao
Vậy nay mấy chú Công an
Phải noi theo đó chớ toàn ham danh
Công An, Quân Đội của mình
Chỉ trung với Đảng vì anh đứng đầu
TẾU NGÀN
(11/3/20)
**
VỰA LÚA
Hôm qua màu lúa xanh rờn
Sao nay ruộng ấy biến thành đồng khô
Nông dân đốt rạ rào rào
Đất toàn nhiễm mặn ai nào biết không
Cửu Long nó chận trên dòng
Nước về đâu được mà mong gạo nhiều
Quê hương chắc sẽ tiêu điều
Miền Tây vựa lúa nay còn chi đâu
MÂY NGÀN
(11/3/20)
**
“VÙ VÙ”
Xuất thân thuở ấy Xung phong
Ông Sang đã được tiến lên “vù vù”
Bây giờ nhìn lại “ngậm ngùi”
Thảy toàn “trăn trở” hỏi mình là ai
Nhiều đêm “không ngủ” loay hoay
“Nghĩ về đất nước” thật hay quá chừng
Có ai chia sẽ với cùng
“Bác Hồ học tập” gương đều sáng choang
TẾU NGÀN
(11/3/20)
**
CẢ HAI NHÀ CHÍ SĨ
ĐỀU
MANG CÙNG HỌ PHAN
Nước ta cận đại anh hùng
Hai nhà chí sĩ đều cùng họ Phan
Phan Bội Châu cương cường dũng mãnh
Phan Chu Trinh sâu sắc tâm cao
Sào Nam sánh với Tây Hồ
Trong thời cận đại có nào ai hơn
Phan Bội Châu nhắm toàn đuổi Pháp
Phan Chu Trinh dân trí trước tiên
Cả hai chí hướng đều cùng
Nhưng về tính toán mỗi người khác nhau
Sự dị biệt đó đều chiến lược
Hay trở nên chiến thuật thế thôi
Anh hùng thành bại trong đời
Có ai tự trách chính mình được sao
Mà còn bởi lao đao vận nước
Ách Thực dân chưa dễ khử trừ
Đông Du thất bại tất rồi
Duy Tân cũng vậy đâu nào thành công
Nhưng “anh hùng luận” ở trong nhân thế
Đâu thể nhằm kết quả được sao
Cái tâm kia mới toàn cao
Tấm lòng yêu nước luôn hoài sáng trong
Nên sau thảy dân ta phát triển
Chính nhờ hai tảng đá đặt đầu
“Đông Du” tạo khá nhân tài
“Duy Tân” còn mãi tận hoài đến nay
Như chứng cứ đồ tây tóc ngắn
Nhờ Tây Hồ vận động tạo ra
Ông Già Bến Ngự thiết tha
Quyết ngay đánh Pháp có mà được đâu
Trong khi đó Tây Hồ ngược lại
Phải nâng cao dân trí trước tiên
Bởi nhằm chìa khóa nhãn tiền
Để sau dân khí khuếch trương mới cừ
Óc đầu với con tim đâu khác
Luôn kết nhau mới đoạt thành công
Đường đời buộc phải ruỗi dong
Dễ chi nóng vội đứt dây giữa chừng
Nên thời vận đến đều có sẵn
Nhật đầu hàng sau Thế chiến hai
Nhật vào lật Pháp chẳng sai
Ta đâu cần giọt máu nào bỏ ra
Rồi Thế chiến thứ hai Nhật bại
Mới làm cho Nhật phải đầu hàng
Chủ quyền ta buộc trả toàn
Cho dầu Nhật phải đâu lòng chẳng tham
Cơ trời giúp nước Nam là vậy
Quyền trở về Bảo Đại vua xưa
Để cho Chính phủ đầu tiên
Trần Trọng Kim lập do quyền vua giao
Dầu chập chững bước đầu còn yếu
Nhưng tõ ra tiềm lực đâu vừa
Bởi đều trí thức đến toàn
Bao người tâm huyết mới càng đáng tin
Nhưng vận nước vì còn lủng củng
Thành Việt Minh nổi dậy lật ngay
Đây là lực lượng ông Hồ
Một người trước đó từ Nga trở về
Ông phụ thuộc Phong trào Quốc tế
Thuyết Mác Lê mục đích nằm lòng
Nhắm vào “giai cấp” thảy toàn
Búa liềm cờ đỏ sao vàng chẳng sai
Duy chỉ bởi cái sai do Mác
Thuyết thảy đều không tưởng thành quê
Dùng dân thử nghiệm mọi bề
Để thành xã hội não nề khác đâu
Nga từng bảy thập niên thí nghiệm
Lan qua ta cùng với qua Tàu
Ông Mao đâu khác ông Hồ
Một thời náo loạn ào ào non sông
Bây giờ thảy hai ông đều chết
Nước Nga thì cũng hết Lênin
Chỉ còn Mác hiện nguyên hình
Phơi bày sự thật ra cùng thế gian
Liên Xô sập đành toàn “đổi mới”
Đông Âu thành cũng vậy khác sao
Nay toàn “hội nhập” ào ào
Vào cùng thế giới chỉ hầu tự nhiên
Đỏ thành xanh đường quay trở lại
Ách thực dân cũng xóa đâu còn
Vì nay thế giới hòa bình
Cạnh tranh kết hợp luật thành khách quan
Chỉ nhờ bởi đời càng phát triển
Tình nhân văn phải tiến dần lên
Phải thành khoa học trước tiên
Cuộc đời nhân bản buộc toàn thế thôi
Nên “ý hệ” lỗi thời là chắc
Cho dầu là loại “ý hệ” nào
“Thực dân đế quốc” trước kia
Hay sau “cộng sản” cũng đều lạ đâu
Người với người trở thành muôn mặt
Trong khi đời phải một mới hay
Tức lòng ngay thẳng trọn đầy
Cùng lòng hữu ái dễ sao hận thù
Vì hận thù kéo dài vô tận
Mác thành ra đã quá lỗi lầm
“Đấu tranh giai cấp” rầm rầm
“Thời kỳ quá độ” thảy thành vô duyên
Bởi nó sẽ mút mùa lệ thủy
Khác gì đâu Mác thảy toàn ngu
Chỉ vì “mê tín” mịt mù
Tin vào “biện chứng” rút từ Hegel
Phi cơ sở hớ hênh là thế
Khiến toàn phi khoa học lạ nào
Cả phi triết học khác sao
Mác thành cả quỷnh kiểu đều bá vơ
Song việc đời làm sao nói hết
Nó thảy toàn khúc khuỷu tự nhiên
Dân ta giòng giống Rồng Tiên
Nhưng do thời vận khiến liền lao đao
Nay bởi vậy Tây Hồ quả đúng
Phải trước tiên “dân trí cần khai”
“Chấn hưng dân khí” mới tài
Giúp từ đấy thảy “nâng toàn dân sinh”
Pháp tới ta súng đồng đạn thép
Khi ta đều vũ khí thô sơ
Trăm năm chẳ dứt quật cường
Nhưng đều thất bại bởi toàn vậy thôi
Thành trước phải nâng cao “dân trí”
Để giúp đều khoa học tiến lên
Khi tay có súng đạn đồng
Địch cùng quân Pháp mới mong thắng toàn
Dân ta lại thông minh đặc sắc
Chỉ do vì nông nghiệp thành nghèo
Tiến lên công nghiệp hết lèo
Đâu cần “ý hệ” vòng vèo làm chi
Nên so lại Quảng Nam, Hà Tỉnh
Sinh “lưỡng Phan” cùng một “ông Hồ”
Phan Chu Trinh giờ mới lạ nào
Thảy người sáng suốt vẹn toàn ai hơn
Vỉ Tây Hồ “quốc gia” toàn diện
Một lòng trung chỉ với nước non
Ông Hồ Bolchevicht đều toàn
Dù sao cũng phải theo đàng Liên Xô
Ông “vô sản” chỉ điều tất yêu
Hai ông Phan “tư sản” tự nhiên
Thành ra kiểm lại nhãn tiền
Đó là “quốc, cộng” hai đường ngược nhau
“Quốc gia” thảy không nhằm “ý hệ”
“Cộng” thì luôn Quốc tế làm đầu
Dân ta nay phải biết hầu
Mọi điều sự thật mới rời khỏi mê
Tức Tây Hồ nói đều đúng cả
Phải “nâng cao dân trí” mới hay
THƯỢNG NGÀN
(11/3/20)
**
LÊNIN VÀ NƯỚC NGA
Bởi khi đó Nga còn lạc hầu
Kiểu Sa hoàng nông nghiệp nguồn cơn
Dân Nga toàn ít tư duy
Chỉ trừ văn học nhiều khi mới cừ
Nên thuyết Mác dẫu toàn nói bậy
Lênin nhìn tưởng bở một phen
Bởi do lập luận đâu bằng
Dân Nga thua Đức vẫn hằng tự nhiên
Và chính vậy mới đem áp dụng
Biến nước Nga “chuột bạch” khác gì
Để sau quằn quại lạ chi
Bảy mươi năm thảy vẫn thì phải bung
Để Nga lại tự do như trước
Cờ Nga hoàng nay phất phới bay
Putin chỉ kẻ kế thừa
Nhờ vào Goocbachov mới người tiên phong
DẶM NGÀN
(11/3/20)
**
HỌC THUYẾT CÁC MÁC
Ta luôn nhìn Mác mà cười
Mác đưa học thuyết dễ người chê sao
Nhưng ta toàn thấy tào lao
Tiền đề đặt trật khó nào mà hay
Còn đưa kết luận giả cầy
“Độc tài vô sản” bầy hầy còn chi
Thành hai đầu thảy “ly kỳ”
Vậy nên khúc giữa khác gì tầm vơ
Vì Tiền đề đặt dại khờ
“Vô thần duy vật” có nào chứng minh
Mác toàn “cảm tính” tự mình
Phang nhầu để “sướng” quả tình ra chi
Nếu toàn “vật chất” vậy thì
Thế còn sự sống lấy gì dâu ra
Mác coi như một càng là
Khác nào thể rắn cũng là thể hơi
Cái ngu như vậy không tồi
Tiền đề “hoang tưởng” hỡi ơi lạ gì
Thế nhằm “lý luận” được chi
Cả rồi “kết luận” phải thì bá vơ
Thành ra Mác chỉ dại khờ
Nói phi cơ sở tơ mơ rõ ràng
Phỉnh đời tận mạng không oan
Gần non thế kỷ chỉ càng oái oăm
Giờ nhìn lại quả chẳng lầm
“Độc tài vô sản” đều trong buồn cười
Triệt toàn nhận thức tự do
Chỉ còn vụ lợi ai người chẳng hay
Làm cho xã hội cùi đày
Thành phần cơ hội thường đây nhảy vào
Công bằng còn có được sao
Mà trong thực chất thảy đều bất công
Lênin quả nói cân phân
Sẽ đầy “vô sản lưu manh” lạ gì
Thành ra Mác lỗi mọi khi
Thuyết mà sai trái lấy chi thực hành
Chỉ nhờ duy nhất “độc tài”
“Ép người” như kiểu “ép dầu” vậy thôi
Người thành “hóa vật” phải rồi
Tiền đề Mác đặt có nào đâu sai !
NGÀN KHƠI
(11/3/20)
**
ĐỘC TÀI TOÀN TRỊ
Ủn con nó chỉ tay không
Dựa vào thừa kế ba đời làm vua
Tiền dân xem thảy của chùa
Cốt nhằm tom góp ném vào hạt nhân
Thử tên lửa mới rần rần
Triều Tiên méo miệng im nào dám kêu
Khiến cho xứ sở toàn lèo
Dân thành bầy lợn chỉ đều trông ăn
TẾU NGÀN
(10/3/20)
**
QUẬY BÙN
Ao bùn mà dám quậy lên
Đúng là ông Mác bõ bèng ngày xưa
Trăm năm đời đã bứa bừa
Ngản năm văn hóa bây giờ còn sao
TIẾU NGÀN
(10/3/20)
**
VÔ SẢN
“Vô sản” giờ này nó ở đâu
Nó chôn theo hết Mác Lê rồi
Trừ ra mấy đứa đang còn sống
Giàu sụ lên toàn vẫn đỏ au
TẾU NGÀN
(10/3/20)
**
THÂN PHẬN KẺ ĐỘC
TÀI
Độc tài cho lắm cũng tay không
Chết vẫn vùi thân dưới đất nông
May lắm được chôn trong huyệt mộ
Còn không thây phải vứt ra đồng
Dẫu chôn hay táng nơi lăng tẩm
Cũng xác khô ngoài chút tiếng tăm
Nghĩ thảy dân tôn đều lầm cả
Thật ra dân chưởi đến tràn hông
TIẾU NGÀN
(10/3/20)
**
CỬU LONG XƯA VÀ
NAY
“Sông xưa giờ đã nên đồng
Chỗ làm nhà cửa chỗ trồng ngô khoai
Đêm nghe tiếng ếch bên tai
Giật mình còn tưởng tiếng ai gọi đò”
Cửu Long giờ hết khoan hò
Tại vì Trung Quốc chận nguồn nước đâu
Lòng sông đất nứt hủng sâu
Làm ai nhớ lại thơ sầu Tú Xương
TẾU NGÀN
(10/3/20)
MỤC LỤC
12416.
CON NGƯỜI NHÂN LOẠI (13/3/20)
12417.
CHA VÀ MẸ
12418.
LUẬN VỀ ĐẠI THI HÀO TIÊN ĐIỀN NGUYỄN DU (12/3/20)
12419.
BẤT TÍN (12/3/20)
12420.
“LÀM CHỦ TẬP THỂ” (12/3/20)
12421.
KHOA HỌC, CHÍNH TRỊ, VÀ “Ý THỨC HỆ” CHÍNH TRỊ (12/3/20)
12422.
LÊ CHUNG (12/3/20)
12423.
ĐÁP CAO QUẢNG VĂN (12/3/20)
12424.
HỌC THỨC VÀ VĂN HÓA (12/3/20)
12425.
NHÀ NGHIÊN CỨU (12/3/20)
12426.
MẮT (12/3/20)
12427.
CON ỐC SÊN (12/3/20)
12428.
THƠ, NHẠC, HỌA (12/3/20)
12429.
NGƯỜI VÀ SÁCH (12/3/20)
12430.
BIA ĐÁ BIA MIỆNG (12/3/20)
12431.
BÊN THẮNG CUỘC VÀ BÊN THUA CUỘC (12/3/20)
12432.
TỪ ÂU ĐẾN Á (12/3/20)
12433.
MỘT DÂN TỘC YẾU HÈN (12/3/20)
12434.
HOA PHẬT (12/3/20)
12435.
ĐẠI CÔNG ĐẦU CỦA A. RHODES VÀ PINA (12/3/20)
12436.
“QUÝ TỘC” VÀ BÌNH DÂN (12/3/20)
12437.
VĂN HÓA VÀ CON NGƯỜI (12/3/20)
12438.
DÒNG SÔNG MÊ KÔNG (12/3/20)
12439.
HẠT BRAZIL NUTS (12/3/20)
12440.
CÔ GÁI HUẾ (11/3/20)
12441.
HUẾ LÀ ĐẤT “THẦN KINH” (11/3/20)
12442.
BÁC HỒ (11/3/20)
12443.
DỊCH THƠ CHỮ HÁN CỦA ĐẠI THI HÀO NGUYỄN DU
ĐÊM XUÂN (11/3/20)
12444.
MIỀN TÂY (11/3/20)
12445.
“VẬT CHẤT PHÙ VÂN” (11/3/20)
12446.
VỰA LÚA (11/3/20)
12447.
“VÙ VÙ” (11/3/20)
12448.
CẢ HAI NHÀ CHÍ SĨ ĐỀU MANG CÙNG HỌ PHAN (11/3/20)
12449.
LÊNIN VÀ NƯỚC NGA (11/3/20)
12450.
HỌC THUYẾT CÁC MÁC (11/3/20)
12451.
ĐỘC TÀI TOÀN TRỊ (10/3/20)
12452.
QUẬY BÙN (10/3/20)
12453.
VÔ SẢN (10/3/20)
12454.
THÂN PHẬN KẺ ĐỘC TÀI (10/3/20)
12455.
CỬU LONG XƯA VÀ NAY (10/3/20)
No comments :
Post a Comment