Saturday, March 7, 2020

TẬP THƠ "KẺ SĨ" TIẾP THEO, SỐ 283


TẬP THƠ “KẺ SĨ”
TIẾP THEO, SỐ (283)


Ừ THÌ

Ừ thì biết vậy là hay
Dân ta phải có một ngày tiến lên
Để rồi nhìn quất ngó quanh
Hiểu ra quá khứ ta thành thứ chi

TIẾU NGÀN
(07/3/20)

**

MÁC ĐÂU CÓ CHẾT

Mác đâu có chết chi mô
Bây giờ khối kẻ còn đào lên khoe
Khiến đời toàn cứ chẻ hoe
Nghệ An vừa mới tượng Lê lượm thờ

Dẫu cho Covid 9 bây giờ
Tung hoành thế giới có khờ hay không
Xưa kia chỉ Mác lên đồng
Nhưng nay vài xứ cũng đâu khác gì

TẾU NGÀN
(07/3/20)

**

HỎI CHUYỆN ÔNG MÁC

Hiện nay dịch bệnh tràn lan
Hỏi thăm ông Mác có toàn biết không
Khi xưa ông nói “đại đồng”
Sao giờ giấu bệnh dù toàn biết lây ?

Con người vẫn vậy trước nay
Bụng toàn ích kỷ dễ nào khác đâu
Thành ra ông kiểu cầu cao
Đều toàn hư tưởng có nào đâu hay

Lại còn thêm thảy độc tài
Toàn điều tai hại khác nào vậy đâu
“Đấu tranh giai cấp” đi nào
Với Covid 9 nay đều tràn lan

Lại rao “biện chứng” thảy toàn
Bây giờ “biện chứng” hóa càng vô duyên
Ông thành ngớ ngẩn đã thèm
Vật mà “biện chứng” có kèm đây không ?

Biết đâu Trời thấy lộn sòng
Phải chơi một cú khiến càng tiếu lâm
Cho loài người biết tỏng tong
Đừng mà hợm hĩnh bảo ta là “Trời”

Để giờ thế giới mọi nơi
Nháo nhào lên cả ông tài cứu đi
Vắc xin phải có tức thì
Hay là “ý hệ” ù lỳ hỡi ông ?

Chừng nào “cách mạng” thành công
Trên toàn thế giới mới đành hoan hô
Bảy mươi năm đã đổ nhào
Chết trên trăm triệu ông nào biết đâu

Tiếu lâm bởi vậy thảy hầu
Vì phi thực tế ở trong cuộc đời
Quý điều khoa học mà thôi
Có đâu quý kiểu thuyết đều vu vơ

Ông làm bao kẻ dại khờ
Tưởng rằng chỉ có “độc tài” mới hay
Biến đều lợi dụng tràn đầy
Trở thành bốc lột đại trà toàn dân

Nên nay nghĩ lại cân phân
Thuyết ông đã đúng hay là toàn sai
Trăm năm thử nghiệm “độc tài”
Giờ con Covid 9 sao toàn đâu ra ?

TẾU NGÀN
(07/3/20)

**

VỀ KHẢ NĂNG MIẾN DỊCH
CỦA NHÂN DÂN NƯỚC TA

Ngàn năm đô hộ giặc Tàu
Khả năng đề kháng đã hầu tự nhiên
Trăm năm đô hộ giặc Tây
Giờ người Âu đến cũng đâu sợ gì

Lại non thế kỷ lâu ni
Tuyên truyền cộng sản quả khi mới cừ
Khiến dân nay thảy nhứ nhừ
Chai lỳ còn sợ chút nào Corona

Bởi toàn miễn dịch bao la
Khả năng kháng bệnh có đâu mức quèn
Mà so miễn dịch tự nhiên
Chính còn miễn dịch người làm mới hay

Thêm vì nghèo đói lâu ngày
Ăn kham ở khổ đến nay vững vàng
Đâu như dân Mỹ sướng toàn
Nghe con Rút 9 hoảng hồn cả lên

Lại dân ta thảy anh hùng
Đạn bom không sợ sợ gì nó sao
Khiến thành tuyên bố ào ào
Việt Nam diệt cúm khác nào đồ chơi

Dù sao cũng phai đề cao
Con Covid 9 chưa vào xưa nay
Mà toàn xuất hiện mới đây
Cần luôn phòng bị mới điều khôn hơn

TẾU NGÀN
(07/3/20)

**

ĐỘC TÀI PHÁP LÝ
VÀ ĐỘC TÀI Ý HỆ

Hai điều này thảy khác nhau
Một đàng vì nước để nhằm vì dân
Đàng kia toàn thảy chủ quan
Tin vào nhận thức chỉ đều cá nhân

Nên chi luật đúng muôn phần
Do dân làm vốn cân phân mọi điều
Còn mà của xứ độc tài
Luật nhằm “ý hệ” gom vào vậy thôi

Nhiều người cứ lẫn lộn hoài
Đánh đồng hai thứ khác nào là ngu
Bởi vì luật pháp thiên thu
Luôn cần nghiêm chỉnh cho dù ở đâu

Còn mà “ý hệ” khác sao
Thảy do ông Mác tầm phào nghĩ ra
“Độc tài” thành chỉ quỷ ma
Nhốt dân vào đó khác nào bất công !

BIỂN NGÀN
(07/3/20)

**

TRÍ NHỚ VÀ SÁNG TẠO

Thật ra đâu thiết nhớ nhiều
Mà toàn sáng tạo mới điều cần mong
Nhớ nhiều cũng chỉ đồ đong
Cùng là vật chứa thảy toàn khác chi

Mà thường sáng tạo thảy khi
Khiến đều cái mới đáng ghi cho đời
Mới toàn đầu óc tuyệt vời
Tinh thần sáng tạo có nào đâu hơn

Những nhà khoa học xanh rờn
A. Einstein chẳng hạn đâu mong nhớ nhiều
Mà mong khám phá mọi điều
Để nhằm mang đến cho đời đỉnh cao

Văn chương cũng vậy lạ nào
Thi ca sáng tạo mới đều thường hay
Bởi vì hình ảnh tràn đầy
Có đâu chỉ thảy ngôn từ viết suông

Kiểu tôi giờ viết luông tuồng
Cũng là sáng tạo tầm ruồng cũng vui
Ngón tay bàn phiếm nhấn rồi
Cứ đều như thể ra toàn là thơ

Dẫu thơ nhằm thảy vật vờ
Nhưng giờ có dưới 12.000 bài đâu
12.000 trang lớn quả hầu
Tò mò ai thử gõ vào Google

Để nhằm truy xuất Đại Ngàn
Nhà thơ viết thảy đều toàn bông lơn
Đọc hoài còn mãi đâu hơn
Mỗi ngày thêm mới nguồn cơn vậy mà

Tuổi Mười Bốn bài thơ đầu
Thuở xưa khi viết lúc vừa lớn lên
Còn toàn lãng mạn đã thèm
Giờ thơ thực tế mới nên ích đời

Bởi đì theo thảy hai thầy
Nguyễn Du là một Tây Hồ là hai
Theo thầy xách dép cho thầy
Làm sao mình cũng xứng người mới vui

Nguyễn Du bậc đại thi hào
Còn Tây Hồ mãi anh tài khác chi
Khuếch Dân trí thường khi
Chấn hưng Dân khí rõ thì anh minh

ÁNH NGÀN
(07/3/20)

**

NGÀY XƯA NGÀY NAY

Ngày xưa đánh Mỹ đùng đùng
Ngày nay Mỹ tới lại choàng vòng hoa
Thật là thế sự bao la
Lớp xưa đã rụi nay đà mới lên

Bởi xưa Đồng, Duẩn, Giáp, Chinh
Kêu toàn “Đế quốc” dân mình nhào vô
Hận thù chém giết ào ào
Nhưng nay lớp mới đón chào khách quan

MÂY NGÀN
(07/3/20)

**

TỐ HỮU

Mẹ cha Tố Hữu làm thơ
Như vè chẳng khác đến giờ còn vui
Đọc xong nghe thảy bùi ngùi
Toàn đều kiểu nịnh tuyên truyền phỉnh dân

TIẾU NGÀN
(07/3/20)

**

GIÁO SƯ GIÁO SIẾT

Giáo sư giáo siết
Kiểu toàn câm điếc
Trung Quốc Việt Nam
Thật đều đáng tiếc

Óc đều bã đậu
Chỉ hoài vậy miết
Thành nay Trung Quốc
Hai đứa chết tiệt

Thể hiện u mê
Quả là thứ thiệt
Cho chủ nghĩa Mác
Khiến Corona phải diệt

Thật là gớm ghiết
Thảy mụ óc đầu
Bởi tuyên truyền riết
Đã thành ngu sâu

DẶM NGÀN
(07/3/20)

**

TẬT LẠ KỲ

Tôi đây có tật lạ kỳ
Thấy gì là lạ phải thì làm thơ
Nhưng nay hình ảnh bất ngờ
Khiến thơ quéo cẳng bao giờ mới ra

Bởi vì đây quả dân ta
Nhưng sao trang phục chẳng xa người Tàu
Dầu xưa bím tóc cạo đầu
Từng làm Lê Quýnh phải hầu chưởi toang

TẾU NGÀN
(07/3/20)

**

TỪ PHẠM DUY ĐẾN
PHẠM ĐÌNH CHƯƠNG

Nhớ hồi chưa tuổi hai mươi
Từng yêu nét nhạc trữ tình Phạm Duy
Nó toàn da diết lạ kỳ
Đầy hồn thi sĩ quả thì tài hoa

Phạm Đình Chương cũng đâu xa
Đều là nhạc sĩ ta toàn mến yêu
Tiếng Dân Chài, Tiếng Sông Hương
Hào hùng chẳng khác Tiếng Dòng Cửu Long

Tiếng Sông Hồng cũng thuộc lòng
Sau này tất bật mới nhiều khi quên
Nhưng giờ ai nhắc đến tên
Luôn đều cảm xúc như hồi xa xưa

Thành ra nghệ thuật lạ chưa
Thi ca âm nhạc đâu chừa một ai
Cũng qua tiếng hát Thái Thanh
Bao người mê đắm Gia Đình Thăng Long

PHƯƠNG NGÀN
(07/3/20)

**

THI SĨ VÀ CA SĨ

Cả hai đều vẫn trời sinh
Bên cho chất giọng bên tình thi ca
Gọi là năng khiếu chẳng xa
Ai càng tài giỏi vượt ra hàng đầu

Tất nhiên đời có dừng đâu
Mà luôn lớp trẻ mãi hầu tiến lên
Kiểu xưa cai sĩ Thái Thanh
Nhưng sau đến lượt Thanh Lan cũng cừ

Phương Anh lại nổi tiếng chừ
Trở thành chất giọng được nhiều người khen 
Thành ra học với tài năng
Vẫn điều trân quý trước tiên ở đời

Người thường cây thảy giống thôi
Nhưng tài năng lại quả từng bông hoa
Vậy nên thi sĩ đâu xa
Quý như ca sĩ đều là vậy thôi

Nói chung hễ sĩ quý rồi
Còn như chỉ lẻ lại nào hơn chi
Vậy nên nghĩ lại nghĩ đi
Hễ đều là sĩ vốn thì mến nhau

Nhà thơ yêu nhạc luôn hầu
Nhất là nhạc sĩ tài năng tuyệt vời
Việt Nam chẳng thiếu bao người
Bởi là dân tộc nhạc cùng thi ca

Có điều ca sĩ ngoài ra
Chính người chuyên chỡ có mà khác sao
Thuyền trăng đó quả lạ đâu
Mang trăng đi khắp thảy miền thế gian

Nhưng thơ dầu mãi bạt ngàn
Song đem so lại phải toàn hay đâu
Đặc trưng chỉ vẫn đôi người
Giống như ca sĩ cũng nào khác chi

NGÀN THƠ
(07/3/20)

**

MỘT KỶ NIỆM XƯA

“Chú phỉnh tôi rồi chính phủ ôi
Chú khiêng lên hết chiến khu rồi
Thi đua kháng chiến thua đi mãi
Kháng chiến sao đều khiến chán thôi”

Nội dung đó của truyền đơn
Nó bay như bướm đầy trên bầu trời
Học trò xúm chạy lượm vào
Tàu bay thả xuống khác nào lềnh khênh

Nỗng rừng Bàu Nú có trường
Lớp ba lúc đó tôi thường học đây
Chiến tranh Việt Pháp bao ngày
Vùng này kháng chiến thuộc về Khu Năm

Ngày nay vẫn cứ nhớ toàn
Bởi vì kỷ niệm trong đời đâu quên
Cả sau này đã lớn lên
Mỗi lần ôn lại cười ên một mình

Lúc này thời buổi Việt Minh
Còn chưa cộng sản chắc nhiều người qua
Quê tôi ngày đó Hà Lam
Thăng Bình thuộc tỉnh Quảng Nam bây giờ

Tuổi thơ nên hãy còn khờ
Biết gì chính trị biết nào chính em
Nhưng điều còn nhớ mông mênh
Lớp toàn treo ành các ông Giáp, Đồng

Hai bên chính giữa Bác Hồ
Stalin cùng với ông Mao trên cùng
Ghế bàn đóng thảy cây rừng
Có khi mới đốn màu còn tươi nguyên

Sau trường một dãy núi liền
Nhiều hòn to tướng cao trên nóc nhà
Giờ chơi bọn trẻ chạy ra
Tưởng như đàn kiến thật là cũng vui

TẾU NGÀN
(06/3/20)

**

TUỔI MƯỜI BỐN
(Hay Bài thơ đầu đời)

Tuổi mười bốn làm em thơm ngây ngất
Còn nguyên hương với da thịt trẻ con
Gót nhẹ quá phố phường như say mất
Ôi tê mê hình tượng lắng vào hồn

Tuổi mười bốn tóc em nồng hương mẹ
Mắt ngập ngừng còn vướng vất ý cha
Trán cao khiết còn nương hồn rất nhẹ
Tay măng non còn tríu mến chan hòa

Tuổi mười bốn môi hồng còn chúm chím
Đã ngượng ngùng khi thấy ý con trai
Má trắng mịn còn thay tim thành tiếng
Thẹn vu vơ rồi chẳng nhớ lâu dài

Tuổi mười bốn em nhìn đời vô tội
Ý trắng trong chưa biết nghĩ ngày mai
Rất vô tư nên đời còn chưa vội
Chưa đắn đo chưa lo sợ tương lai

Tuổi mười bốn tuổi thần tiên con gái
Một lần thôi không thể lại hai lần
Mà thời gian có bao giờ trở lại
Giả từ em tôi thấy bước bâng khuâng

Tuổi mười bốn gặp em lần độc nhất
Rồi xa nhau mãi mãi đến nghìn sau
Tôi chẳng tiếc và em dường chẳng biết
Vĩnh biệt thôi chi để thấy tàn phai

NGÀN HOA (1962)
(Nhớ lại 06/3/20)

**

CẢNH GÌ ĐÂY ?

Ô kìa cái cảnh gì đây
Lênin ổng đứng ngó mây ngó trời
Mà không đó chỉ tượng đài
Nghệ An xin để đem về dựng chơi

Nhi đồng khăn đỏ dàn chào
Trước hàng quan chức ối dào là vui
Biết ai trong ấy con người
Bị đều ép buộc hay toàn hồn nhiên

TẾU NGÀN
(06/3/20)

**

CON NGƯỜI DÃ MAN

Người dã man gấp ngàn loài vật
Bởi người thì có óc có tay
Trong khi vật chỉ dùng răng
Cùng là móng vuốt giết toàn thế thôi

Nhưng con người luôn đều khác hẳn
Lấy hận thù làm chính mới ghê
Muốn sao ngược đãi mọi bề
Cách bằng tra tấn khiến toàn éo le

Chuyện trừng phạt trăm bề vẫn có
Kiểu với người nô lệ ngày xưa
Cả thời đã chớm văn minh
Lẫn sau phát triển lại thành thua chi

Bởi ý thức chủ nô vốn vậy
Kiểu ngày xưa nô lệ da đen
Mỹ nhờ có được Lincoln
Mới làm giải phóng thảy cho con người

Nhưng nô lệ thời nào đều có
Cả văn minh văn hóa ngày nay
Nếu xưa thân xác dập vày
Thời nay ý thức còn thành quá cha

Dã man xưa giết rồi ăn thịt
Văn minh giờ nô lệ mới cừ
Bắt làm thân phận tôi đòi
Bắt làm ý thức hóa đều ngu si

Thành ra việc xưa ni vẫn vậy
Chỉ có điều đổi vế mà thôi
Trước kia quyền chủ cao hơn
Về sau “vô sản” biến thành vậy luôn

Nên xã hội loài người nào khác
Nếu không toàn thành thật thương yêu
Mà nhằm dối trá mọi chiều
Bản năng hoang dã vẫn hoài giống nhau

TIẾU NGÀN
(06/3/20)

**

KHAI DÂN TRÍ,
CHẤN DÂN KHÍ,
VỤ DÂN SINH

Phan Chu Trinh bậc tài năng
Yêu dân trên hết ai bằng được sao
Mới cho dân trí làm đầu
Mới cho dân khí tiếp sau lạ gì

Bởi dân đều thảy con người
Có dân để mới lập thành nước sau
Khiến Tây Hồ nói một câu
Ngàn năm chân lý mãi hầu thế luôn

“Khai dân trí vụ dân sinh
Chấn hưng dân khí nước mình mới lên”
Đầu tiên dân phải có ăn
Để ham hiểu biết là phần đến sau

Người xưa cũng nói sai nào
“Thực thì vực đạo” lẽ đâu lạ gì
Nhưng còn dân khí khác chi
Chính là chìa khoa cả khi ban đầu

Bởi dân hèn yếu khác sao
Bị trên hà hiếp dễ nào ngóc lên
Thành luôn đành chịu phận hèn
Khí mà nhu nhược trí đâu có gì

Nên khai dân trí mới khi
Làm dân hiểu biết khó thì sợ ai
Bởi ngu mới sợ dài dài
Còn khôn chẳng sợ mấy ai không tường

Bởi nên dân thảy nghèo hèn
Trở nên nhút nát khó bằng được ai
Tức vì sợ hãi làm ngu
Đã thành cơ chế thiên thu dại khờ

Như sau đánh Pháp xong rồi
Sao dân còn sợ phải dều luận ra
Độc tài quả có đâu xa
Quyền dân không có vốn là vậy thôi

Khác chi giống kiểu ở nhờ
Thảy trên đất nước của ngay chính mình
Dân ngu vì lậm tuyên truyền
Một chiều cả thảy mọi miền khác sao

Mới thành tai hại lạ nào
Chẳng gì độc lập chẳng gì tự do
Mà như chỉ thảy giả đò
Lập thành hệ thống tò tò trước nay

Dẫu đều “lãnh đạo” sắm vai
Nhưng đâu độc lập tự do mỗi người
Đến dân cũng thảy buồn cười
Nói theo một duột có nào tư duy

Tuyên truyền thật chẳng lạ gì
 Thảy vào xương tủy còn chi nữa nào
Nói ra toàn chỉ “Bác Hồ”
Kèm theo là “Đảng” đâu nào tự do

Cả như ông Giáp diễn trò
Hồi ông còn sống giả đò ai hay
Giáo đầu liền ngợi “Bác Hồ”
Cho dầu bài nói nhắm đề tài chi

Giờ coi phim ảnh lạ gi
Cứ vào lưu trữ mà thì đem ra
Ông Đồng cũng khác chi xa
Hở ra xưng thảy toàn ta “học trò”

Giàn trên chỉ vậy co ro
Thế thì dân thảy cũng lạ sao lạ gì
Tư duy tự chủ có chi
Mà đều con rối li bì giống nhau

Lỗi này hỏi bởi tại ai
Chính là ý hệ độc tài khác đâu
Nó đều phát xuất Liên Xô
Miệng gươm lưỡi thép lạ nào Stalin

Cả như Tố Hữu “con tin”
Làm thơ khóc lóc thảy ông còn gì
Thành như nỗi nhục khác chi
Ngày nay chưa thấy lý vì tại sao

Bởi đào chôn gốc quá sâu
Bây giờ mới chuyện khó nào đào lên
Mà cần khai sáng rõ ràng
Để nguyên nhân chính được toàn thấy ra

Chẳng ai yêu nước yêu nhà
Mà yêu mình trước mới là tối cao
Lỗi đây cũng tại “Bác Hồ”
Bác nhằm đào tạo toàn người trung kiên

Để nhằm nịnh Bác triền miên
Kiểu như Tố Hữu ai liền chẳng hay
Khiến cho độc lập tới nay
Dân đâu có biết chút nào tự do

Mà đều chỉ thảy nằm co
Hay đều sợ hãi tò tò như xưa
Khác chi lịch sử kế thừa
Ngàn năm nỗi sợ như xưa lạ gì

Thành ra chỉ có Tây Hồ
Mới đèu sáng suốt lẽ nào không khen
Quyết khai dân trí trước tiên
Để nâng dân khí mới liền thành công

Nước nhà mới độc lập toàn
Không thành đóng kịch kiểu càng đáng thương
Ngày nay chuyện phải tỏ tường
Quyền dân là chính mới đường thành công

Còn mà chỉ kiểu lên đồng
Dựng đều ngẫu tượng vẽ rồng lạ chi
Dân ngu càng có biết gì
Bởi toàn mê tín khiến đều dị đoan

Công đâu vỗ ngực được toàn
Mà thành có tội với hàng quốc dân
Sau này lịch sử muôn phần
Đem ra xét xử cân phân lạ gì

PHƯƠNG NGÀN
(06/3/20)

**

TIẾNG HÁT THANH LAN

Xưa yêu tiếng hát Thanh Lan
Bởi vì mát rượi mà toàn trẻ trung
Tươi vui da diết khôn cùng
Nhất là những bản nhạc vàng Việt Nam

Trúc Phương cùng với Lam Phương
Nguyễn Hiền lãng mạn dễ thương vô cùng
Anh Việt Thu hoặc nói chung
Bao nhiêu nhạc sĩ của toàn Miền Nam

Lớp xưa Dương Thiệu Tước đẹp toàn
Hay bao lớp mới lại càng đẹp hơn
Lê Trọng Nguyễn với Hoàng Nguyên …
Qua bao giọng hát dáng duyên lạ lùng

Dĩ nhiên trong có Thanh Lan
Nếu mà hát bản của Hoàng Thi Thơ
Đường Xưa Lối Cũ như mơ
Chắc là cả vạn khối người chờ nghe

XUÂN NGÀN
(06/3/20)

**

LÊN XUỐNG TRONG LÒ

Có lên có xuống trong đời
Chuyện thường vẫn vậy có ngoài thế đâu
Khác do ở nước độc tài
Phe ta nắm cả để đều đùn lên

Tài không xem chẳng bõ bèn
Trung thành mới chính giúp quyền nắm lâu
Chỉ khi đã hóa mọt sâu
Mới đem kỹ luật tránh rầu nồi canh

Chuyện này dân biết rành rành
Nhưng nào dám nói mấy anh còn quyền
Chỉ khi ăn đã nứt niềng
Nổ từ trong bụng khiến thành xuống thôi

Củi đun đâu cháy được nồi
Đun hoài chỉ nước bốc hơi là cùng
Kiểu xưa lò cháy phừng phừng
Nhưng nay có biết lửa bùng lên không

TẾU NGÀN
(06/3/20)

**

NƯỚC MỸ VÀ VIỆT NAM

Mỹ là một nước tự do
Người dân kiểm soát khỏi lo độc tài
Con đường tư bản không ngoài
Bởi vì nghĩ đó luật đời tự nhiên

Việt Nam theo các bạn hiền
Liên Xô Trung Quốc phải liền nói theo
Hô lên “Đế quốc” càn đùa
Các ông Duẩn, Giáp, Đồng, Chinh lạ lùng

Bao năm “rèn luyện” dân mình
Nhất là Miền Bắc thật tình ra chi
Cùng đều não trạng y sì
Đến nay cũng vậy là gì nữa sao

Hở ra là nói tầm phào
Mỹ nhằm “khai thác” thị trường luôn luôn
Thật ra Mỹ chỉ bán buôn
Mọi bên sòng phẳng một đường thế thôi

Nên Hoàng Sa bị mất rồi
Đâu nào Mỹ lấy mà Tàu lạ chưa
Anh em “đồng chí” biết thừa
Còn thằng “Đế quốc” lại đâu có làm

Xưa kia nó giúp Cộng hòa
Miền Nam thua cuộc mới là bỏ đi
Nó nào xâm lấn chút gì
Giáp, Đồng, Chinh, Duẩn hô đều vậy thôi

Bởi xưa cả đến ông Hồ
Muốn chơi với Mỹ có nào được đâu
Bởi vì Mỹ biết “sân sau”
Liên Xô lúc đó nên nào dại chi

Bây giờ nó đến là vì
Toàn cầu cuộc diện đã thì đổi thay
Chiến tranh lạnh thảy còn đâu
Liên Xô rã đám mới vào Việt Nam

TẾU NGÀN
(06/3/20)

**

HẠN MẶN MIỀN TÂY

Thằng Tàu nó hại nước ta
Khiến giờ ngập mặn bao la cánh đồng
Nó toàn xây đập lung tung
Chận nguồn nước của Mê Kông lạ gì

Miền Tây thành có khác chi
Nước từ biển lên đều mọi nơi
Người dân cả thảy rụng rời
Xin từng ca nước lúa thời héo khô

Mẹ cha cái xứ ma cô
Biết mình là chính có nào biết ai
Nên gây hậu quả toàn hài
Đó “tình đồng chí cũng tình anh em”

Đúng là “mười sáu chữ vàng”
Cùng là “bốn tốt” mới toàn hẩm hiu
Cửu Long nay khổ mọi chiều
Đồng khô nước mặn dân đều oán than

NON NGÀN
(06/3/20)

**

DỊCH THƠ CHỮ HÁN CỦA
ĐẠI THI HÀO NGUYẾN DU

漫興

百年身世委風塵
旅食江津又海津
高興久無黃閣夢
虛名未放白頭人
三春積病貧無藥
卅載浮生患有身
遙憶家鄉千里外
澤車段馬愧東鄰。

(清軒詩集 - 阮悠詩)

Bách niên thân thế ủy phong trần,
Lữ thực giang tân hựu hải tân.
Cao hứng cửu vô hoàng các mộng,
Hư danh vị phóng bạch đầu nhân.
Tam xuân tích bệnh bần vô dược,
Tạp tải phù sinh hoạn hữu thân.
Dao ức gia hương thiên lý ngoại,
Trạch xa đoạn mã quý đông lân.

NGẪU CẢM

Phong trần bụi bặm trăm năm
Áo cơm lữ thứ xa xăm biển hồ
Gác vàng mộng vứt lâu rồi
Mà hư danh đó đâu nào có buông

Ba năm bệnh tật tiền không
Xót xa cõi tục bởi thân xác này
Bạn xưa nghĩ đến thẹn thùng
Quê hương ngựa nhỏ lối mòn thong dong

NGUYỄN DU
(Ngàn Thơ dịch, 06/3/20)

**

NGẪU CẢM

Trăm năm thân thế giữa phong trần
Cơm áo rày đây biển với sông
Cao hứng từ lâu quên lầu mộng
Mà hư danh đó vẫn nào buông
Ba năm tật bệnh không tiền thuốc
Khổ ải nhân sinh do xác thân
Chợt nhớ cố hương xa vạn dặm
Ngựa quèn đường nhỏ bạn thong dong

NGUYỄN DU
(Thơ Ngàn dịch, 06/3/20)


MỤC LỤC

12369.            Ừ THÌ (07/3/20)
12370.            MÁC ĐÂU CÓ CHẾT (07/3/20)
12371.            HỎI CHUYỆN ÔNG MÁC (07/3/20)
12372.            VỀ KHẢ NĂNG MIẾN DỊCH CỦA NHÂN DÂN NƯỚC TA
(07/3/20)
12373.            ĐỘC TÀI PHÁP LÝ VÀ ĐỘC TÀI Ý HỆ (07/3/20)
12374.            TRÍ NHỚ VÀ SÁNG TẠO (07/3/20)
12375.            NGÀY XƯA NGÀY NAY (07/3/20)
12376.            TỐ HỮU (07/3/20)
12377.            GIÁO SƯ GIÁO SIẾT (07/3/20)
12378.            TẬT LẠ KỲ (07/3/20)
12379.            TỪ PHẠM DUY ĐẾN PHẠM ĐÌNH CHƯƠNG (07/3/20)
12380.            THI SĨ VÀ CA SĨ (07/3/20)
12381.            MỘT KỶ NIỆM XƯA (06/3/20)
12382.            TUỔI MƯỜI BỐN (1962)
12383.            CẢNH GÌ ĐÂY ? (06/3/20)
12384.            CON NGƯỜI DÃ MAN (06/3/20)
12385.            KHAI DÂN TRÍ, CHẤN DÂN KHÍ, VỤ DÂN SINH (06/3/20)
12386.            TIẾNG HÁT THANH LAN (06/3/20)
12387.            LÊN XUỐNG TRONG LÒ (06/3/20)
12388.            NƯỚC MỸ VÀ VIỆT NAM (06/3/20)
12389.            HẠN MẶN MIỀN TÂY (06/3/20)
12390.            DỊCH THƠ CHỮ HÁN CỦA ĐẠI THI HÀO NGUYẾN DU
NGẪU CẢM 06/3/20)




No comments :

Post a Comment