THƠ “KẺ SĨ”
TIẾP THEO, SỐ (287)
VỀ KHOA HỌC VÀ TRIẾT
HỌC
Đo đếm được thuộc về khoa học
Cụ thể cùng chính xác vậy thôi
Tạo nên “nguyên lý” ở đời
Làm ra “công thức” ai người không ham
Nhưng triết học còn cao hơn thế
Qua tư duy trừu tượng bao hàm
Chẳng cần đong đếm cân đo
Mà nhờ nhận thức dựa vào khách quan
Thành triết học với cùng khoa học
Từ sinh đôi như thể anh em
Triết ra đời trước làm anh
Còn khoa học phải chịu phần em thôi
Song khoa học tạo nên kỹ thuật
Còn Triết luôn tôn giáo tiềm tàng
Cả hai luôn chẳng mơ màng
Mà hoài chân xác vốn toàn tự nhiên
Vì chân xác đâu cần chính xác
Mà cần điều chân lý bao hàm
Mức đo bởi vậy tùy toàn
Độ đo toán học thảy càng mới cao
Bởi chân lý khách quan đâu khac
Mà phải toàn sự thật tự nhiên
Có khi tính cách siêu hình
Có khi đó chỉ thật tình vật thôi
Nên buồn cười ngày xưa ông Mác
Chỉ thủy chung “duy vật vô thần”
Bèn cho “vật chất” vạn phần
Tạo ra “chân lý” ngàn chỉ ngu
Lại thêm nữa “vật” mà “biện chứng”
Thật ngu si ai khứng được nào
Bởi vì “biện chứng” là sao
Là làm “phủ nhận” có nào mà không
Nhưng vật chất có đâu “chủ thể”
Mà đều luôn “chất thể” chai lỳ
Khác nào Mác hóa ngu si
Nói toàn vung vít kể gì thế gian
Thành “chủ thể” điều toàn bí ẩn
Nó làm nên nhận thức con người
Như hòn đá thảy biết gì
Mà “người” mới biết quả điều lạ sao
Biết cốt để làm sao cho đúng
Không hại người mới thật nhân văn
Cứu người lại thảy cao hằng
“Từ bi bác ái” thêm càng vinh danh
Mác ngu chỉ “đấu tranh giai cấp”
Khiến người thành thú ghét lẫn nhau
Lấy điều bạo lực làm đầu
Ănghen với Mác thảy đâu tốt gì
Nhưng lại có điều này phải rõ
Sao khi cho lại nhận rất nhiều
Chuyện này Phật, Chúa nói đều
Nhưng mà cụ thể nó là vì sao ?
Tất cao nhất phải là Thượng Đế
Người “cầm cân” có đó luôn luôn
Đong đo nhân quả hẳn toàn
Tạo ra “phần thưởng” phải càng sít sao
Để cho một nhận mười mới khoái
Vì cho mười nhận một ai ham
Do người thường tính càm ràm
Nên Thượng Đế phải luôn thêm vào
Nhưng thật ra để thêm hợp lý
Chính “cái tâm” mới đúng ở đây
“Cho” là tâm thức trọn đầy
Nên hoa khi nở phải hoài bung ra
Khiến “cho ít nhận nhiều” là vậy
Bởi vì do kết quả nhân lên
Giống như gieo hạt ra mầm
Tạo rừng cây lớn sau này lạ chi
Đó vài dòng có khi thành tếu
Nhưng ai hay nào thử “cãi” đi
Triết gia đâu có dại gì
Nói điều tầm bậy để người cười sao
Bởi nhân loại trước sau đều vậy
Từ ngàn xưa ít lắm triết gia
Nhưng rồi xét khoảng ngàn người
Những nhà tư tưởng lớn đều không sai
Chỉ trừ có “khôi hài” là Mác
Lý luận quèn đâu đáng triết gia
Chỉ anh chính trị sa đà
Phỉnh đời một bận kể mà cũng vui
Khi không bảo “vật là biện chứng”
Thật ngông cuồng ai khứng được sao
Cứ trông tảng đá thế nào
Bao giờ “biện chứng” hóa thành được cây ?
Rồi qua đó Mác bày đủ thứ
Kiểu như là “giai cấp đấu tranh”
Như là xã hội trưởng thành
Quay về “cộng sản” thày thành tiếu lâm
Đành phát triển đời luôn vẫn thế
Từ khởi đầu rồi mới đi lên
Nhưng mà “tiệm tiến” mới nên
Theo đường “tuyến tính” phải phân ra đều
Đâu “cách mạng” để về điểm cũ
Kiểu hoang sơ cộng sản lùi về
Gọi là “khoa học” mọi bề
Cái “ngu” của Mác nặng nề bao nhiêu
Như thử lấy hạt cây làm chuẩn
Mọc mầm rồi phát triển mãi lên
Bao giờ quay lại hạt đầu
Mác toàn lý luận kiểu hầu tầm vơ
Mác “trí tuệ” ai ngờ lại thế
Còn “đỉnh cao” bởi thảy phong lên
Chẳng qua chế độ độc tài
Ai người không nịnh liệu còn được sao ?
Cả thế kỷ rào rào tai hại
Tội Mác này ai gánh được sao
Phản khoa học thảy ào ào
Phản toàn triết học ối dào là vui
Làm nhân loại bùi ngùi cả thảy
Thế kỷ đầy bao nỗi hỗn mang
Đó đều lỗi Mác hoàn toàn
Hay là đại tội cũng càng thế thôi
Bởi vô hạn cuộc đời luôn đó
Biết bao điều bí ẩn chưa khui
Trí năng tiến hóa con người
Mới làm cuộc sống vạn đời đi lên
Chân triết học và chân khoa học
Qua dặm ngàn người vẫn bước đi
Một mà mất thọt lạ gì
Cần hai chân vững mới đi dặm ngàn
Nhưng Mác phủ nhận toàn triết học
Cho chỉ đều “tư sản” lạ chi
Để nhằm “duy vật” khác gì
Cùng nhằm “vô sản” còn chi nói nào !
Nên Mác chỉ tào lao xịt bợp
Qua ngàn năm nhân loại có nào
Mác là chính thảy người đầu
Cũng như người cuối nói toàn vô duyên
NGÀN KHƠI
(17/3/20)
**
CHẠY TRỜI
CHẲNG KHỎI NẮNG
Bắc xưa bị Mỹ ném bom
Thảy đều sơ tán về toàn vùng quê
Bây giờ sao vẫn não nề
Cái Cô Vít 9 ê hề mọi nơi
Có điều nay khắp toàn cầu
Phải đâu “Đế quốc” mới hầu gây ra
Nên nay khỏi nói ba hoa
Sớm tìm thuốc trị gần xa mới còn
TIẾU NGÀN
(17/3/20)
**
TÍNH CHẤT CỦA
LƯỠNG QUẢNG
“Quảng Nam hay cãi”
“Quảng Ngãi hay co”
Đó đều bản chất trời cho
Có ai đâu muốn quả nào lạ chi
“Co” là đấm đá khác gì
“Cãi” thì chỉ có miệng mồm đưa ra
Thế nên cũng đã chưa xa
Tây Hồ khác với thảy là Nguyễn Thân
Đến sau ông Phạm Văn Đồng
Cũng vì Chủ nghĩa bão giông một thời
Dù nay thời đại khác rồi
Sao còn hoạnh hẹ toàn đều với dân
Đề cao dân trí mới cần
Lại dùi cui trị quả còn ra sao
Khiến xưa so với “Bác Hồ”
Phan Chu Trinh quả có nào giống đâu !
TẾU NGÀN
(17/3/20)
**
DỊCH THƠ CHỮ HÁN CỦA
ĐẠI THI HÀO NGUYỄN
DU
送阮士友南歸
南山有鳥含精華
飛去飛來輕網羅
鴻嶺有人來做主
白頭無賴不還家
生平文彩殘籠鳳
浮世功名走壑蛇
歸去故鄉好風月
午窗無夢到天涯。
飛去飛來輕網羅
鴻嶺有人來做主
白頭無賴不還家
生平文彩殘籠鳳
浮世功名走壑蛇
歸去故鄉好風月
午窗無夢到天涯。
阮悠(清軒詩集)
TỐNG NGUYỄN SĨ
HỮU NAM QUY
Nam sơn hữu
điểu hàm tinh hoa,
Phi khứ phi lai khinh võng la.
Hồng Lĩnh hữu nhân lai tố chủ,
Bạch đầu vô lại bất hoàn gia.
Sinh bình văn thái tàn lung phượng,
Phù thế công danh tẩu hác xà.
Quy khứ cố hương hảo phong nguyệt,
Ngọ song vô mộng đáo thiên nhai.
Phi khứ phi lai khinh võng la.
Hồng Lĩnh hữu nhân lai tố chủ,
Bạch đầu vô lại bất hoàn gia.
Sinh bình văn thái tàn lung phượng,
Phù thế công danh tẩu hác xà.
Quy khứ cố hương hảo phong nguyệt,
Ngọ song vô mộng đáo thiên nhai.
NGUYỄN DU
(Thanh Hiên Thi Tập)
**
TIỂN BẠN
NGUYỄN SĨ VỀ NAM
Núi Nam chim
quý thảy tài hoa
Bay tít trời cao
chẳng hiện ra
Hồng Lĩnh đến
nay thành có chủ
Còn ai đây đó vẫn
xa nhà
Văn chương trác
tuyệt tàn theo phượng
Thế sự hư danh
lụy mảng xà
Quay lại cố thôn
trăng với gió
Giấc trưa
thanh thản mộng phôi pha
NGUYỄN DU
(Tuyết Ngàn
dịch 17/3/20)
**
TIỂN BẠN
NGUYỄN SĨ VỀ NAM
Có con chim lạ
nơi núi Nam
Bay vút trời
xanh đâu tầm thường
Hồng Lĩnh từ
đây đà có chủ
Sao riêng ai
đó vẫn mười phương
Văn chương
trác tuyệt lồng theo phượng
Phù thế công
danh hang rắn chôn
Quay lại cố
hương trăng với gió
Canh chưa chẳng
mộng núi xa vờn
NGUYỄN DU
(Ngàn Trăng
dịch 17/3/20)
**
TIỂN BẠN NGUYỄN SĨ VỀ NAM
Núi Nam chim lạ phi thường
Trời xanh cao vút lại thường giấu tăm
Nhưng nay Hồng Lĩnh chủ xong
Còn riêng ai đó vẫn chưa về nhà
Văn chương trác tuyệt phượng xa
Công danh phù thế rắn đà hang sâu
Nay quy hương gió trăng mau
Mộng xưa quên hết song trưa giấc nồng
NGUYỄN DU
(Gió Ngàn dịch 17/3/20)
**
QUẢNG NAM TÍNH CHẤT
Quảng Nam “hay cãi” tự nhiên
Ngông nghênh tuy tật có đâu dỏm đời
Đại Ngàn chê Mác tơi bời
Hạng thì toàn tượng bao người dựng lên !
TẾU NGÀN
(17/3/20)
**
ĐKG PHẠM VĂN HẠNG
Hạng kìa tung cánh thiên thần
“Cánh chim không mõi” cũng ngần ấy thôi
Giờ tuy tóc trắng như vôi
Đã gần thế kỷ có hồi nào ngưng
Tượng đều điêu khắc tưng bừng
Nước Nam còn đá thì còn Hạng đây
Tới chừng đá hết dùng cây
Hay đồng cũng được có đâu ngại gì
Nhưng kìa Non Nước thiếu chi
Đá toàn cẩm thạch còn gì vui sao
Quả là nguyên liệu dồi dào
Để nhằm cho Hạng trổ tài mình ra
Quảng Nam đúng thật bao la
Thượng vàng hạ cám gần xa có đầy
Ngày xưa chí sĩ Tây Hồ
Ngày nay có Hạng cũng vào loại hay
TẾU NGÀN
(17/3/20)
**
ẢNH BÌA FACEBOOK
Ảnh này bên Tiệp Khắc
Hồi qua đó để chơi
Khởi hành từ Đức quốc
Con rễ đưa đến nơi
Ngó thì cũng ngồ ngộ
Đưa lên cho tân thời
Kẽo không cốt Hai lúa
Nhìn chỉ kiểu trời ơi
Tiệp Khắc xưa Đông Âu
Chỉ toàn một màu đỏ
Ngày nay cách mạng rồi
Đều màu xanh lại cả
Ảnh đứng trước hàng cây
Một công viên nước Tiệp
Có hai bạn đi cùng
Vợ chồng người Tiệp Khắc
NGÀN TRĂNG
(17/3/20)
**
TRẢ LỜI CAO QUẢNG
VĂN
Cảm ơn bạn mình luôn cứ khỏe
Đều làm thơ như thú vui chơi
Nay xấp xỉ gần 12 ngàn rưởi
Bài đăng tràn lên thảy Google
Thơ làm chơi để đời lợi thật
Tức làm sao hữu ích mọi người
Cả chính trị, văn chương, triết học
Đọc vào đều lòng được nở hoa
Không tin bạn vào Google thử gõ
Truy cập ra bút hiệu Đại Ngàn
Đó bút hiệu dùng làm đại diện
Cho hàng trăm bút hiệu mọi đàng
Thơ không nháp gõ liền là có
Ngày gõ chừng đôi tiếng vậy thôi
Bởi thơ chỉ được coi cỏ rác
Vì tự thân ta vốn triết gia
NON NGÀN
(17/3/20)
**
THÁP MƯỜI
Tháp Mười đẹp nhất bông sen
Việt Nam đẹp nhất có tên ai nào
Quang Trung Nguyễn Huệ khác sao
Anh hùng bậc nhất diệt toàn quân Thanh
NẮNG NGÀN
(16/3/20)
**
THÁP MƯỜI
Tháp Mười đẹp nhất bông sen
Việt Nam đẹp nhất có tên ai nào
Quang Trung, Lê Lợi khác sao
Cùng Trần Hưng Đạo thảy đều hùng anh
Đánh tan tành hết quân Thanh
Diệt quân Mông Cổ bảo toàn nước non
Ngàn năm chưa chắc ai hơn
Tháp Mười đẹp nhất bông sen lạ gì
SAO NGÀN
(16/3/20)
**
TỰ NHIÊN
Người luôn cùng với chó mèo
Sống trong xã hội chỉ đều tự nhiên
Dịch thì phải bịt khẩu trang
Có chi Trần Đức Anh Sơn lại cười ?
TIẾU NGÀN
(16/3/20)
**
CƯỜI
Thanh niên chỉ biết nhớ thương
Bóng hình con gái mọi đường tào lao
Nước non còn nghĩ tới nào
Vai năm tấc rộng chỉ vào loại têu
TẾU NGÀN
(16/3/20)
**
MỘT LẦN RỒI QUA
Một lần rồi cũng thảy qua
Khác chi mọi sự bao la trên đời
Sống hay chết vẫn đầy trời
Ngàn năm vinh nhục có nào lạ chi
Trong cơn bão táp khác gì
Cát bay đá chạy nhiều khi buồn cười
Cũng đều do bởi con người
Ai gây cớ sự ai đành chịu chịu chung
Có chi đâu phải lùng nhùng
Trăm năm qua hết cũng toàn hư không
Dế kêu đêm tối đầy đồng
Rạng đông trời sáng lại không còn gì
Thương bao não trạng sầu bi
Bị làm tê tái có gì lạ sao
Biết ra cũng thảy tào lao
Đều như con nước chảy ào dưới mương
TẾU NGÀN
(16/3/20)
**
XÃ HỘI VÀ CHÍNH
QUYỀN
Xã hội phải có chính quyền
Cốt nhằm bảo đảm an ninh mọi điều
Nên cần phải được dân bầu
Mới là dân chủ tự do hoàn toàn
Còn mà kiểu chỉ công an
Ở đâu dựng sản chỉ toàn éo le
Chính quyền hóa chỉ chẽ hoe
Cái lồng nhằm nhốt dân vào còn chi
Trong khi công cụ khác gì
Chính quyền đâu để ngồi đầu của dân
Mà ai thích nó thì làm
Còn không lãnh vực khác toàn tự do
Ngoài ra phải tuyển tài năng
Mới thành hiệu quả đôn lên mọi phần
Còn đều lợi dụng rần rần
Rốt toàn một nhóm hại dân lạ gì
NGÀN PHƯƠNG
(16/3/20)
**
VỀ KHÁI NIỆM “BÓC
LỘT”
CHÍNH CÁC MÁC ĐƯA
RA
Làm sao để thảy công bằng
Đó hoài ý nghĩa khó khăn thật tình
Tùy tính cách nhìn thuần kinh tế
Hay nhìn theo quan điểm nhân văn
Chỉ vì điều kiện không bằng
Làm sao cào để mọi người như nhau
Như rạp hát ai mua vé trước
Tất đều luôn ngồi chỗ tốt hơn
Khác gì chủ với công nhân
Thì “quyền tư hữu” tạo nên mọi bề
“Chủ” tính toán bên lề đủ thứ
Đặng làm sao cân đối mới hay
“Công nhân” chỉ việc mỗi ngày
Tới mà làm lụng muốn thầy nữa sao
Mác bởi vậy nói “công bằng” tất
“Phải dẹp ngay tư hữu” thảy đi
Nhưng thành “bứng gốc” lạ gì
Khôn mà hóa dại mới khi buồn cười
Bởi cha chung nào ai muốn khóc
Thành khác gì Mác thảy tào lao
Một chiều muốn thấy dễ sao
Trong khi đa diện đã lâu cuộc đời
Nên khái niệm “chủ là bóc lột”
Đều chẳng qua luận điệu tuyên truyền
Nó không thực tế nhãn tiền
Bởi vì “đổi vế” lại liền giống nhau
Nên công bằng đâu “cào bằng” thảy
Mà nhân văn buộc phải phát huy
Tạo nên cơ hội toàn nhiều
Cho người ai cũng đồng đều với nhau
Đó chính sách trước sau của Mỹ
Chẳng để ai ngăn cấm điều gì
Mà nhằm dân chủ tự do
Mỗi người tùy sức làm cho chính mình
Không “máy móc” mà thành hiệu quả
Đâu kiểu như “cơ chế” Liên Xô
Toàn đều “tập thể” thế nào
Hóa thành “trấn áp” con người giữa nhau
Tưởng tính khôn mà ra hóa dại
Bởi luật đời phạm thảy liền ngay
Tại vì tâm lý trước sau
Người đều vị kỷ hơn đều vị tha
Thành hợp lý nhất là khoa học
Đâu dễ chi ảo tưởng tùng xòe
Danh từ thảy chỉ hoa hòe
Còn toàn thực chất lại đều trống không
Mác biết một mà không biết tất
Nên tưởng khôn lại hóa thành ngu
Trăm năm đời thảy chổng khu
Bởi vì tin Mác thù lù vậy thôi
Muốn “giải phóng” làm thành nô lệ
Kiểu bùi nhùi chồng chéo lên nhau
Cái ngu của Mác trước sau
Vì toàn nghịch lý quả đâu khác nào
Nghịch lý thảy về điều khoa học
Nghịch lý toàn triết học mới ghê
Hóa nên thực tế u mê
Có chi sáng suốt mọi bề được sao
Ca lên thảy “đỉnh cao trí tuệ”
Thật Mác đều toàn kiểu thong manh
Cuối cùng kết quả bất thành
Trăm năm phải bỏ cũng đành vậy thôi
Đưa nhân loại vào nơi ảo tưởng
Cả ngàn năm duy Mác còn ai
Thảy “độc tài” có lạ nào
Dẫu sai nào dám có người nói lên
Nghịch lý đó Mác thêm càng tội
Qua trăm năm đã thấy rõ ràng
Thảy đều mang tính mơ màng
Thảy đều lạc hậu quả toàn éo le
Cách mạng hóa thành ra phản động
Bởi luôn cần chính sách ngu dân
Tuyên truyền phỉnh gạt hà rầm
Dẹp phăng dân trí chỉ còn “niềm tin”
Khiến dân khí tiêu tùng hết thảy
Bởi hầu như sợ hãi đủ điều
Thành ra suy nghĩ một chiều
Giống toàn như Mác nói liều lạ chi
Bởi tác phẩm thảy khi ngụy biện
Dễ còn đâu sáng suốt khách quan
Vài dòng nêu vậy rõ ràng
Để ai chưa thấy nên càng nghĩ thêm
Vì lý trí mỗi người đều có
Chỉ khác nhau là bị che mờ
Thành ra dân chủ mới hoài
Giúp làm trong sáng mọi người tự nhiên
Còn “độc tài” đi cùng độc đoán
Người biến hầu mụ mẩm khác sao
Nên xưa chỉ có Tây Hồ
Đề cao dân trí mới hầu anh minh
Cả dân khí cũng nhằm phát triển
Mới toàn đều nhân cách anh hùng
Còn như chỉ kiểu điên khùng
Cố làm ngược lại Tây Hồ ngày xưa
Nhắm tuyên truyền cho dân ngu thảy
Lại nghĩ nhằm ổn định vĩ mô
Khác chi chính Mác lạ nào
Thảy đều xúi dại đời toàn trước sau
Để ảo tưởng thảy điều không tưởng
Đâu còn chi thực chất chút nào
Trong khi luật pháp dựa vào
Kết cùng kỹ thuật mới thành toàn hay
Mác lại thảy tin đều “cảm tính”
Lại còn thêm “mê tín” khác chi
Tức tin “biện chứng” lạ gì
Đó điều ngu dại thảy khi mơ màng
Bởi vốn thiếu hoàn toàn cơ sở
Mà chỉ do hoang tưởng thuần thôi
Nên ai hiểu phải bồi hồi
Đâu ngờ Mác thảy lạc loài trước sau
Khiến nhân loại phải hầu khốn đốn
Toàn éo le gần thế kỷ qua
Nên giờ thuyết Mác thoát ra
Quay về thể chế Cộng hòa mới hay
Là quan điểm “điều hòa giai cấp”
Đâu phải như “vô sản độc tài”
Khiến đều lợi dụng toàn hài
Cốt cho thiểu số ghịt đầu số đông
Nhằm “bóc lột” dựa vào quyền thế
Nhân danh toàn “giai cấp đấu tranh”
TUYẾT NGÀN
(16/3/20)
**
DỊCH THƠ CHỮ HÁN CỦA
ĐẠI THI HÀO NGUYỄN
DU
留別阮大朗
西風歸袖柳高林
傾盡離杯話夜深
亂世男兒羞對劍
他鄉朋友重分襟
高山流水無人識
海角天涯何處尋
留取江南一片月
夜來常照兩人心。
傾盡離杯話夜深
亂世男兒羞對劍
他鄉朋友重分襟
高山流水無人識
海角天涯何處尋
留取江南一片月
夜來常照兩人心。
阮悠 (清軒詩集)
LƯU BIỆT
NGUYỄN ĐẠI LANG
Tây phong quy
tụ liễu cao lâm,
Khuynh tận li bôi thoại dạ thâm.
Loạn thế nam nhi tu đối kiếm,
Tha hương bằng hữu trọng phân khâm.
Cao sơn lưu thủy vô nhân thức,
Hải giác thiên nhai hà xứ tầm ?
Lưu thủ giang nam nhất phiến nguyệt,
Dạ lai thường chiếu lưỡng nhân tâm.
Khuynh tận li bôi thoại dạ thâm.
Loạn thế nam nhi tu đối kiếm,
Tha hương bằng hữu trọng phân khâm.
Cao sơn lưu thủy vô nhân thức,
Hải giác thiên nhai hà xứ tầm ?
Lưu thủ giang nam nhất phiến nguyệt,
Dạ lai thường chiếu lưỡng nhân tâm.
**
TIỄN BẠN
Ngày mai bạn
đã lên đường
Gió tây quyện
áo qua rừng liễu cao
Đêm nay ta uống
cùng say
Loạn ly ngó
kiếm mà ngơ ngẩn lòng
Phương xa đâu
dễ tương phùng
Chỉ qua điệu
nhạc mà lòng nhớ nhau
Chân trời góc
biển tìm đâu
Một vầng trăng
sáng sông sâu dõi nhìn
NGUYỄN DU
(Ngàn Thơ dịch
16/3/20)
**
TIỄN BẠN
Gió tây tay áo
thổi vào
Sáng mai rừng
liễu nhìn cao bên đường
Nay đêm từ giả
bạn vàng
Ta cùng nâng
chén uống càng cho say
Thân trai thời
loạn thấy gươm
Tâm tư áy náy
vấn vương bao điều
Tha phương
thương nhớ dẫu nhiều
Dựa vào lưu
thủy điệu bài mà ca
Chân trời góc
biển bao la
Đâu còn tìm
lại với ta những ngày
Vầng trăng xưa
giữ cùng nhau
Để nhìn vào đó
cho sầu phôi pha
NGUYỄN DU
(Thơ Ngàn dịch
16/3/20)
**
TIỄN BẠN
Luồn tay áo
gió tây mai thổi
Rừng liễu cao
bạn thấy bên đường
Đêm nay khuya
vẫn uống cùng
Nam nhi thời
loạn kiếm nhìn bâng khuâng
Bạn đi rồi còn
ta ở lại
Điệu nhạc xưa
lưu thủy đâu quên
Chân trời góc
biển mông mênh
Giữ vầng trăng
cũ nơi lòng cùng soi
NGUYỄN DU
(Ngàn Hoa dịch
16/3/20)
**
TIỄN BẠN
Đưa tiễn bạn
ngày mai xa cách
Rừng liễu cao
gió thốc vào tay
Đêm nay cùng
uống cho say
Nam nhi nhìn
kiếm thẹn thay cho lòng
Tha phương dễ đâu
khi gặp lại
Qua điệu xưa
lưu thủy nhận ra
Chân trời góc
biển bao la
Khiến vầng
trăng cũ hai ta giữ hoài
NGUYỄN DU
(Hoa Ngàn dịch
16/3/20)
**
TIỄN BẠN
Gió tây mai
thổi luồn tay áo
Rừng liễu bên
đường đứng đó cao
Đêm nay cạn
chén ta đưa tiển
Nhìn kiếm lòng
đâu chẳng thẹn nào
Thời loạn biệt
phương trời xa thẳm
Dễ nào gặp lại
bạn vàng sao
Lưu thủy nhớ
nhau qua điệu cũ
Vầng trăng xưa
mãi giữ chung hầu
NGUYỄN DU
(Ngàn Mai dịch
16/3/20)
**
ĐẦU ÓC HAY TINH THẦN
CỦA CÁC NHÀ TƯ BẢN
CÓ TÍNH CHÂN CHÍNH
NHẤT
Thật nhà tư bản là gì
Chỗ nào sinh lợi thì nhằm đầu tư
Vốn nào đem bỏ chỗ ngu
Để toàn mất trắng ruồi bu ích gì
Bởi tiền phải đẻ ra tiền
Cần quay vòng mãi mới liền thông minh
Quay lên quay xuống do mình
Óc đầu biết tính tình hình mới hay
Mình đều chỉ cái cối xay
Xay ra của cải cho đời lạ chi
Nên đầu tư kiểu trật chìa
Khiến thành cối nát tiêu điều đâu khôn
Thành ra tư bản sống còn
Trước mình có lợi sau đời đâu thua
Của nào phải kiểu của chùa
Mà luôn phát triển mới vừa lòng ta
Thế nên đâu sống xa hoa
Mà thường tiết kiệm chỉ là tự nhiên
Dẫu ham hái thảy ra tiền
Nhưng làm đời sống mọi miền đều lên
Dễ chi ích kỷ kiểu hèm
Bởi nào ăn hết đống tiền làm ra
Mà xoay vần đó chính là
Đồng tiên lăn mãi có mà lạ sao
Nhưng xưa ông Mác tào lao
Bảo rằng “bóc lột” có nào đâu khôn
Để mơ “xã hội đẹp toàn”
“Xây nền cộng sản tiền đâu cần dùng”
Mà toàn “trao đổi” nhãn tiền
Thảy đều sản phẩm được cùng làm ra
Thành nên tụt hậu đâu xa
“Làm ăn tập thể” kiểu là ở đây
Trong khi tư bản thấy ngay
Hễ đâu lợi nhuận bắt tay vào làm
Nhưng giàu tiền của chẳng ham
Trump chính vậy đã làm không lương
Bởi giờ virut tràn lan
Khắp trên thế giới khó mà trừ đâu
Vác xin mới tập chú vào
Thấy đầu óc Đức dễ sao mà từ
Như sau Thế chiến lần hai
Mỹ Nga tranh để hốt từ Đức qua
Lắm nhà khoa học tài hoa
Mới sau hỏa tiển tạo ra tưng bừng
Bây giờ nạn dịch chưa chùn
Phải đầu tư cốt để tìm thuốc thang
Cho dân cho nước mình toàn
Trump đâu tính dùng riêng cho mình
Tinh thần đó mới quang vinh
Có đâu tính kiểu xập xình thụt lui
Tường ăn tưởng mặc đủ rồi
Cả cho đi học mới toàn là hay
Mà cần phát triển lên cao
Đầu tư khoa học mới vào loại siêu
Nhất là dân chủ tự do
Mọi người phát triển có đâu riêng mình
Khác nào tư bản thông minh
Bởi vì lợi nhuận cho mình riêng đâu
Mà nhằm công ích chỉ hầu
Đầu tư phát triển chính là mục tiêu
Khiến nay thuyết Mác yểu xìu
Đã toàn vỡ trận tiêu điều thảm thương
Vứt đi để khỏi cản đường
Đó thành mệnh lệnh của toàn dân ta
Trở về chế độ cộng hòa
Tư nhân chính đáng mới là đi lên
Dẹp đi lý thuyết bông phèn
Đã qua thế kỷ ối mèn đéc ơi
Đời mà đâu phải cuộc chơi
Nhưng toàn thực tế mới người khôn ngoan
Phải cần đải cát tìm vàng
Tự do dân chủ mới càng tiến lên
Luật đời vốn vẫn khách quan
Có đâu thủ cựu chủ quan được nào
Từ xưa Mác đã tào lao
Tại do kém trí mới ào theo thôi
Bây giờ thảy lạc hậu rồi
Dân ta phát triển đâu nào chịu thua
Hiểu đều mọi sự búa xua
Ngang tầm thế giới dễ còn kém ai
NGÀN TRĂNG
(15/3/20)
**
HỎNG RỒI
Lạ chi đất nước hỏng rồi
Chỉ toàn nói bậy biết hồi nào khôn
Nước này là nước ở trôn
Hay là nước của toàn dân nhìn vào
Thế nên yêu nước loại nào
Mới là trí tuệ của người biết yêu
Còn mà não trạng thảy lèo
Vạn thằng “yêu nước” cũng đều bằng không
TIẾU NGÀN
(15/3/20)
**
QUÁ KHỨ NÊN QUÊN
Mỗi người quá khứ nên quên
Bằng lòng thành thực mới nên cơ đồ
Để toàn hiệu quả chống Tàu
Còn mà ấm ớ cũng hầu ra chi
Kẻ quên người nhớ khác gì
Người cần quên thảy còn ta nhớ hoài
Ngợi ca quá khứ đã lòi
Phê bình quá khứ đâu ngoài để quên
TRĂNG NGÀN
(15/3/20)
MỤC LỤC
12486.
VỀ KHOA HỌC VÀ TRIẾT HỌC (17/3/20)
12487.
CHẠY TRỜI CHẲNG KHỎI NẮNG (17/3/20)
12488.
TÍNH CHẤT CỦA LƯỠNG QUẢNG (17/3/20)
12489.
DỊCH THƠ CHỮ HÁN CỦA ĐẠI THI HÀO NGUYỄN DU
TIỂN BẠN NGUYỄN SĨ
VỀ NAM (17/3/20)
12490.
QUẢNG NAM TÍNH CHẤT (17/3/20)
12491.
ĐKG PHẠM VĂN HẠNG (17/3/20)
12492.
ẢNH BÌA FACEBOOK (17/3/20)
12493.
TRẢ LỜI CAO QUẢNG VĂN (17/3/20)
12494.
THÁP MƯỜI (16/3/20)
12495.
TỰ NHIÊN (16/3/20)
12496.
CƯỜI (16/3/20)
12497.
MỘT LẦN RỒI QUA (16/3/20)
12498.
XÃ HỘI VÀ CHÍNH QUYỀN (16/3/20)
12499.
VỀ KHÁI NIỆM “BÓC LỘT” CHÍNH CÁC MÁC ĐƯA RA
(16/3/20)
12500.
DỊCH THƠ CHỮ HÁN CỦA ĐẠI THI HÀO NGUYỄN DU
TIỄN BẠN (16/3/20)
12501.
ĐẦU ÓC HAY TINH THẦN CỦA CÁC NHÀ TƯ BẢN CÓ TÍNH
CHÂN CHÍNH NHẤT
(15/3/20)
12502.
HỎNG RỒI (15/3/20)
12503.
QUÁ KHỨ NÊN QUÊN (15/3/20)
No comments :
Post a Comment