TẬP THƠ “KẺ SĨ”
TIẾP THEO, SỐ (282)
DỊCH THƠ CHỮ HÁN CỦA
ĐẠI THI HÀO NGUYỄN DU
渭潢營
渭潢江上渭潢營
樓擼參差接太清
古渡斜陽看飲馬
荒郊靜夜亂飛螢
古今未見千年國
影勢空留百戰名
莫向浮華村口望
疊山不改舊時青。
樓擼參差接太清
古渡斜陽看飲馬
荒郊靜夜亂飛螢
古今未見千年國
影勢空留百戰名
莫向浮華村口望
疊山不改舊時青。
清軒詩集 - 阮悠詩)
TRẠI HOÀNG
DOANH
Bờ sông Vị trước
đây doanh trại
Chòi nhấp nhô
tiếp tận trời xanh
Chiều về ngựa
uống nước cùng
Đồng khuya
hoang vắng đóm đều bay lên
Các triều đại
ngàn năm chưa thấy
Chiến trường luôn
lưu mãi danh thôi
Phù Hoa thôn
đó xa vời
Còn kia Tam Điệp
xanh hoài giống xưa
THƠ NGÀN
(05/3/20)
**
HAI VỊ ĐẠI SƯ
Đời ta chỉ có
hai thầy
Tiên Điền là một
Tây Hồ là hai
Nguyễn Du bậc đại
thi tài
Phan Chu Trinh
lại gần xa anh hùng
Tố Như lục bát
vô song
Thiên tài thi
Việt ai còn sánh sao
Tây Hồ ái quốc
làm đầu
Chấn hưng Dân
trí ta hầu luôn theo
NON NGÀN
(05/3/20)
**
MÁC VÀ LÊ
Thuở xưa Lê
Mác gặp nhau
Họp thành vũ
khí có đâu lại chùn
Đánh thằng “đế
quốc” hoảng hồn
Tưởng rằng nó
sụm nay còn trơ trơ
Đúng là sự việc
chẳng sao ngờ
Lỗi này tại
mác hay là do lê
Sau khi thảo
luận mọi bề
Bèn ra kết luận
thời này khác xưa
TẾU NGÀN
(05/3/20)
**
HÌNH ẢNH CỦA BÁC
Bác ngồi bóp
trán trầm tư
Đường xưa ta
chọn bây chừ đúng không
Liên Xô sụm mất
nào còn
Giờ quay sang
Mỹ ngại ngùng biết bao
Bởi xưa ta phất
cờ đào
Thành nay nó mất
làm sao không buồn
Chỉ do thằng
Pháp ngọn nguồn
Chọc làm ta giận
mới thành lung tung
TẾU NGÀN
(05/3/20)
**
TRẦN MỸ GIỐNG
Cái tên nghe lạ
quá trời
Lần đầu biết đến
ta càng ngạc nhiên
Nhưng bài viết
chẳng huyên thiên
Nội dung minh
bạch phải liền tin ngay
Chỉ duy Mỹ giống
lạ đời
Bởi giờ giống
Mỹ đâu còn giống Nga
Liên Xô nay đã
rời xa
Chỉ còn lại Mỹ
Cộng hòa đầu têu
Nên thành Mỹ
giống chẳng lèo
Hoặc là giống
Mỹ cũng đều hại chi
Trước kia mình
chiến đấu vì
Lòng chưa giác
ngộ có gì khác đâu
Ngày nay mọi sự
hiểu rồi
Mình đều độc lập
tự do hoàn toàn
Gọi Trần Mỹ Giống
cũng sang
Mặc cho cách
hiểu mình toàn một thôi
TẾU NGÀN
(05/3/20)
**
“ĐẾ QUỐC”
Mẹ thằng “Đế
quốc” quả lèo
Nó làm dân lại
nay đều sướng rơn
Nói dân Đà Nẵng
đúng hơn
Tay cầm cờ Mỹ
miệng toàn cười tươi
Thành bao năm
chỉ hổ ngươi
Tuyên truyền
“Đế quốc”nay đều về đâu
Mỗi lần hạm Mỹ
thăm hầu
Người dân Đà Nẵng
thảy đều hân hoan
TẾU NGÀN
(05/3/20)
**
LƯỢNG VÀ CHẤT
Tương quan lượng
chất trên đời
Mác nhằm nói bậy
lại thời đúng bong
Ngu nhiều nước
phải cà tong
Đó vì “số lượng”
làm nên “chất” rồi
Khiến cho trí
tuệ toàn nghèo
Khiến toàn nịnh
bợ thảy đều sinh ra
Còn gì đất nước
sơn hà
Lượng làm ra
chất hóa toàn thờn bơn
TIẾU NGÀN
(05/3/20)
**
DÂN NGU TẠI ĐÂU
Dân ngu là bởi
tại đâu
Tuyên truyền
quá lạm đến sâu vậy mà
Bác Hồ “thời đại
đơm hoa”
Duẩn, Chinh, Đồng,
Giáp từng đà ca lên
Bốn ông quả thảy
bông phèn
Gần non thế kỷ
dân hèn hiểu sao
Khiến giờ toàn
tượng “Bác Hồ”
Chùa, đình, miếu,
mạo thảy đều đưa vô !
TẾU NGÀN
(05/3/20)
**
MẶT TRỜI VÀ BÀN TAY
Bàn tay che được
mặt trời
Nhưng đều
thoáng chốc thảy rồi cũng qua
Thế gian sự thật
bao la
Dẫu ai có giấu
cũng lòi cả đuôi
Ta nay gần thế
kỷ rồi
Với từng thời
đại thảy hầu trải qua
Việt Minh lúc
nhỏ đã xa
Sau về sống với
Quốc gia đều gần
Tiếp theo vẫn lại
chiến tranh
Sau cùng mới tới
cái ngày bảy lăm
Để rồi mèo
cũng hoàn mèo
Bao tuyên truyền
dối ta đều thấy tong
Miền Nam lắm lúc
tuyên truyền
Dùng nhiều
tranh phiếm ta nào đâu tin
Lòng toàn chỉ
thấy tiếu lâm
Hiểu nhằm dè
biểu chỉ ngần ấy thôi
Còn như Miền Bắc
khác xa
Tuyên truyền theo
kiểu ối dà là vui
Tức nhằm nhét
thảy vào đầu
Biến thành sạn
cứng khó nào đập ra
Lê Chung cũng thảy
vậy mà
Giờ bao tiến bộ
xét ra vẫn còn
Hay như kiểu
Vũ Thư Hiên
Viết chi thì
viết lõi thường giữ xưa
Thành nên “phê
phán” càn bừa
Chê sao dám “hổn”
với người bề trên
Biết chi bình
đẳng mọi người
Mọi điều sai
trái phải cần nói ra
Có đâu vùng cấm
bao la
Vậy thì “yêu
nước” thành ra thảy quèn
Giữa sai và
đúng nhập nhằng
Giữa hay và dở
hóa đều như không
Dẫu cần “xanh
vỏ đỏ lòng”
Dẫu càng biến
chuyển phải toàn giữ xưa
Vì đời dù trải
nắng mưa
Miễn ta không
ướt cần chừa mới hay
Cho nên đừng
có thày lay
Động người “Miền
Bắc” nó vày cho coi
Dẫu rằng cũng
thảy đồng bào
Tuyên truyền đã
cứng khó nào đập ra
Miền Nam dầu
nói ba hoa
Nhưng đều ruột
ngựa vốn là tự nhiên
Thấy sao nói vậy
liền liền
Chẳng cần úp mở
làm điên cái đầu
Thành ra biết
tới bao lâu
Mới toàn hòa hợp
giữa người Bắc Nam
Cả như hải ngoại
nào hơn
Vẫn đều “Nam Bắc”
khác nhau nhãn tiền
PHƯƠNG NGÀN
(05/3/20)
**
TÍNH CÁCH VÔ NGHĨA LÝ
CỦA HỌC THUYẾT CÁC MÁC
Chủ thuyết Mác
có bảy điều phải nói
Điều trước
tiên cho “vật chất thảy toàn”
Cũng từ đây mà
“tuyệt đối vô thần”
Điều kế tiếp quyết
dựa vào “biện chứng”
Bởi do đó mà “đấu
tranh giai cấp”
Dựng “độc tài
vô sản” mới toàn cao
Dùng “thời kỳ
quá độ” để vin vào
Nhằm sau chót tới
“đại đồng nhân loại”
Nhưng tiền đề cho
thấy toàn vô nghĩa
“Vật chất thuần”
thì mất hết nội dung
Chỉ “trơ lỳ,
quán tính” kiểu hư vô
Đâu thể có mọi
cái gì thuộc tính
Lại nếu thảy đời
toàn đều “vật chất”
Đâu còn gì định
hướng để nương theo
Làm tinh thần
đều hóa chỉ thành nghèo
Người hạ thấp
xuống chỉ còn “đồ vật”
Mà “sự vật” lấy
gì đâu “biện chứng”
Bởi vì luôn nó
chỉ thảy tiêu mòn
Có dễ nào mà sự
sống vươn lên
Giống hòn đá trước
sau đều phong hóa
Thành “biện chứng”
hóa thành điều vô nghĩa
Vì đá nào lại “chuyển
biến” thành cây
Khiến trở
thành chỉ ý niệm cùi đày
Toàn vô nghĩa
và thảy đều ngu xuẩn
Để dựa đó làm
“đấu tranh giai cấp”
Mác điên rồ và
chỉ hại nhân gian
Vì viễn mơ hay
ảo tưởng thảy toàn
Đem sắt máu mà
buộc vào nhân loại
Nhằm cái đích
là “độc tài vô sản”
Vậy còn đâu là
bình đẳng con người
Cũng còn chi
là nhân bản tự do
Người và người
như vật cùng buộc lại
Trong khi đó đời
luôn cần trí tuệ
Cần tinh thần,
văn hóa được nâng cao
Giúp tiềm năng
khoa học hóa thân vào
Để văn hóa phát
huy thành tư tưởng
Hớn thế nữa
tài sản đều phương tiện
Cho mỗi người
được độc lập tự do
Với nhân quyền
mình có khỏi cần lo
Các trấn áp bởi
“độc tài vô sản”
Thêm vào nữa bản
năng người mọi dạng
Kẻ “độc tài” lợi
dụng đó phát huy
Ghịt đầu toàn
xã hội chẳng lạ gì
Đó nào khác
Mác phản toàn nhân loại
Nói “cách mạng”
Mác biến đều phản động
Bởi vì thành
đi ngược lại nhân gian
Chỉ vì do đầu
óc quá vội vàng
Thảy nông cạn
mà hóa thành tai hại
Người với người
từ đây toàn thù hận
Dễ hòa bình
nhân bản chút nào sao
Cả nhân quyền,
văn hóa cũng thế nào
Khi tất cả đều
nhằm tranh quyền lợi
Tầm thường hóa
nhân quần là bởi vậy
Mác hóa thành
phản động lại loài người
Phản nhân quyền,
phản cả lại tinh thần
Cốt “vật hóa”
bởi cấp đều “vật chất”
Thế thử hỏi về
“thời kỳ quá độ”
Dễ làm sao mà
được thảy buông ra
Mà kéo dài đến
tận chỉ cà na
Mác khiến mãi nô
lệ toàn xã hội
Kiểu như vậy lội
ngược dòng lịch sử
Thủ tiêu hầu
văn hóa với văn minh
Bao ngàn năm nay
buộc phải giật mình
Bởi Mác thảy quy
đó đều “tư sản”
Phản đạo đức
và phản hầu khoa học
Phản nhân văn
và phản cả thế gian
Có khác gì Mác
tội lỗi thảy toàn
Bởi chỉ đẩy cả
loài người xuống hố
Hiểu sai trái
mọi điều về “xã hội”
Bởi Mác nhằm lấy
“giai cấp” thay vào
Khác chi là
Mác phủ nhận con người
Dù “giai cấp”
chỉ đều toàn trừu tượng
Trong khi đó cá
nhân là thực thể
Bởi hình hài
cùng thân xác tự nhiên
“Xã hội” là sự
“tính gộp” cả vào
Hay “giai cấp”
kiểu đều trừu tượng hóa
Nhưng dị biệt mới
luôn là chân lý
Mới toàn đều mọi
sự thật bao hàm
Kiểu thân người
chia mặt mũi tay chân
Đâu thảy cấp như
chỉ toàn cục thịt
Cả cây cối
cũng phải gồm cành nhánh
Thậm chí đều từng
mỗi lá khác nhau
Vậy nhưng đều
chia mục đích với cây
Là sự sống và cùng
hướng vào phát triển
Thành xã hội dễ
nào “phi giai cấp”
Sự phân công đều
mãi vẫn tự nhiên
Kiểu óc đầu
phân biệt với tay chân
Hay hoa rễ dễ
đâu đều đồng nhất
Thành hiểu biết
Mác thảy toàn bất cập
Quá chủ quan nên
chẳng khác nào ngu
Nói đúng ra vì
mê tín khác nào
Tin mù quáng luật
Hegel “biện chứng”
Nhưng Hegel hiểu
“tinh thần” lại khác
Mác hiểu thành
“vật chất” hóa nên ngu
Như thử xem một
hòn đá lù lù
Ngàn năm dễ “biến
thành” ra con vật
Vì vũ trụ là
vô cùng vô tận
Biết bao điều kỳ
diệu chứa bên trong
Để con người phải
khám phá mãi hoài
Đâu dừng lại
chỉ cho thuần “vật chất” !
Thành ra Mác ngu
làm sao kể xiết
Biết chi nào “sự
sống” thảy ra sao
Nó vô hình vô ảnh
quả thế nào
Đâu hữu hạn kiểu
chai lỳ “chất thể”
Khiến cái ngu
Mác trở thành vô kể
Làm “tù đày”
nhân loại cả trăm năm
Giết hại hơn
trên trăm triệu con người
Tính ra khắp mọi
nơi toàn thế giới
Chỉ do thảy tiền
đề toàn sai bậy
Bởi tin vào “mâu
thuẩn” cách vu vơ
Thành cái ngu
to như núi ai ngờ
Khiến nhìn thấy
đời chỉ toàn “đối kháng”
Thật điên dại
đến hầu đầy mê sảng
Như đầu chân
chẳng “đối kháng” hay sao
Vẫn làm nên cái
chỉnh thể con người
Loại bỏ một đâu
nào còn sự sống
Ngày và đêm
cũng thảy đều “đối kháng”
Hay hai đầu của
một thỏi nam châm
Đều chỉ toàn
hiện tượng của thiên nhiên
Mà hiện tượng đều
bề ngoài cả thảy
Mác ngu dại
tin thảy vào cái vỏ
Dẫu cả như đứa
trẻ chẳng ngu hơn
Đâu thể nào ăn
chuối chọn vỏ toàn
Mà liệng vỏ để
ăn đều cái ruột
Bởi do vậy “đại
đồng” là xạo tuốt
Bởi còn nào
phát triển để đi lên
“Làm khả năng
và tận hưởng nhu cầu”
Ngu bỏ mẹ lấy
gì đâu hữu lý
Bởi con người
bản năng khi nào hết
Kiểu bó gai đâu
ghịt thảy sát nào
Mà mở dây nó vẫn
lại bung ra
Mác ngu xuẩn phải
nên càng thấy rõ
Vả nhu cầu con
người luôn động lực
Mới làm cho
kinh tế mãi đi lên
Mới làm cho phát
triển được lâu bền
Nhân văn đó
chính mục tiêu đâu khác
Cấp con người
chỉ còn như “loài vật”
Nhằm cạnh
tranh để phục vụ cái ăn
Thật ngu si kiểu
Mác có ai bằng
Khiến gàn dở
và thảy toàn ngu dốt
Bởi con người về
đỉnh cao hạnh phúc
Đó luôn đều
tình cảm với tinh thần
Cốt tiềm năng và
nội lực được phát huy
Tiến hoài mãi
đời bao giờ dừng lại
Thành khoa học
biến ra thành trợ lực
Đâu thể nào chỉ
“giai cấp đấu tranh”
Giống có chung
đàn thỏ để nuôi thành
Hay xúm lại xé
từng con chia chác
Lại tâm lý “cha
chung đâu ai khóc”
Thành ra hoài “cộng
sản” chỉ suy vi
Mác hiểu toàn “ảo
tưởng” của kiểu ni
Nên đã nói đó chỉ
điều “không tưởng”
Nhưng cái ngu về
sau làm Mác vướng
Vì mê lầm “biện
chứng” của Hegel
Ảo tưởng mình
“khoa học” có ai bằng
Cho “chân lý” đó
trở nên “vô địch”
Lênin nữa chắc
chẳng ngu như Mác
Nhưng chỉ nhằm
lợi dụng để xâu vô
Giống cái
thang ai đó dựng khi nào
Dễ đâu dại
không leo lên đỉnh ngọn
Nên dân Nga
khác gì nạn nhân trọn
Mới thành ra con
chuột bạch đầu tiên
Để từ đây rồi lan
khắp mọi miền
Bôn Sê Vích đã
phủ đầy thế giới
Nhưng rồi thảy
cuộc đời đều diệu vợi
Qua trăm năm vẫn
sự thật phơi ra
Khiến Liên Xô đành
phải tự đổ xòa
Kéo Đông Âu
cũng biến thành xóa sổ
Lỗi của Mác đã
phơi bày lồ lộ
Dẫu trăm năm “đầu
độc” thảy nhân quần
Để thành ra “nô
lệ hóa loài người”
Cả “trí thức”
cũng phải thành khiếp nhược
Tội của Mác
ngàn xưa chưa có trước
Bởi nếu là
giáo chủ với hiền nhân
Kể vào chung
thảy mọi loại triết gia
Đều luôn lấy
tình thương làm chính yếu
Công bằng chẳng
“cào bằng” toàn vô lối
Mà phát huy
năng lực mỗi cá nhân
Giúp cùng nhau
kết hợp với nhân quần
Đó mới chính kiểu
“đại đồng” hữu lý
Thành “xã hội”
phải nhằm điều tương ái
Mác hiểu ra chỉ
thảy “kiểu đàn bầy”
Nên khác chi
thuyết Mác thảy giả cầy
Mang nô lệ mà
tưởng là “giải phóng”
Nói chung lại
đời mãi cần sự thật
Là nội dung
còn hình thức quý chi
Toàn danh từ
hoa mỹ có ích gì
Mà đích thực
chính tình yêu nhân loại
Làm sao để
phát huy hoài vô hạn
Cả tinh thần vật
chất vẫn như nhau
Bởi chúng đều
hỗ trợ có khác đâu
Người nhân bản
luôn phải đều toàn diện
Nếu xã hội đảo
điên và phiến diện
Làm con người hóa
nô lệ hoàn toàn
Kẻ ngồi trên theo
đuổi chỉ quyền hành
Kẻ bị trị teo
cả hồn lẫn xác
Xã hội thế có
khác gì tội ác
Mác giống như
kiểu khoác áo thầy tu
Nhìn về ngoài
ai cũng ngỡ sa di
Mà thực chất là
ác tăng đâu khác
THƯỢNG NGÀN
(05/3/20)
**
GỐC GÁC
NGƯỜI QUẢNG NÔM
Nhà tui gia phả
còn ghi
Xưa từ xứ Nghệ
đi vồ Quảng Nôm
Vồ theo chúa
Nguyễn đằng trong
Đến tui đã đủ
13 đời rồi
Quảng Nôm khi lúc
mới vồ
Lai Chăm không
rõ khó nồ truy ra
Nhưng xem mọi
nhánh gần xa
Hôn nhân toàn
Việt có nồ Chăm đâu
Mà Chăm cũng tốt
chứ sô
Bởi từng danh tướng
khác nồ Bồng Nga
Không lai họ Chế
khiến là
Máu toàn họ Võ
của ta lạ gì
Mà thôi chẳng nố
lồm chi
Bởi vì Chiêm mất
ta thì mới vô
Họ từng ra
đánh ồ ồ
Khiến ta truy kích
có sô không cười
TIẾU NGÀN
(04/3/20)
**
LUẬT SƯ NÓI XÀM
Đã là kinh tế
“thị trường”
Cái đuôi “định
hướng” liệu cần có không
Còn như phải để
ruỗi dong
Thị trường
phát triển dễ đâu ích gì
Lại về Quốc hội
lạ chi
Vì ai phục vụ nhất
tề nêu ra
Vì dân hay chỉ
“Đảng ta”
Luật sư cóc hiểu
ba hoa nói xàm
TẾU NGÀN
(04/3/20)
**
Ý NGHĨA SỰ NHÂN DANH
Nhân danh đã
có từ lâu
Nhân danh Tổ
quốc vốn hầu khi xưa
Nhân danh Đất
nước bứa bừa
Nhân danh Dân
tộc còn chưa quên nào
Bởi toàn ngoài
miệng nháo nhào
Bởi toàn độc
đoán ai hầu xía vô
Bởi ai phân biệt
được sao
Bởi ai kiểm
soát tha hồ nhân danh
TẾU NGÀN
(04/3/20)
**
XÃ HỘI LOÀI NGƯỜI VÀ
CHỦ THUYẾT CÁC MÁC
Nực cười ông Mạc
Văn Trang
Nói xưa “cộng
sản” mới toàn là hay
Còn nay suy
thoái ngập đầy
Gạt dân cướp đất
có nào khác chi
Ngây thơ kiểu đó
lạ gì
Nếu toàn hiểu
vậy còn chi dân mình
Chẳng qua lậm
bởi tuyên truyền
Nhuốm sâu vào quá
khó liền gở ra
Để thành nhầm
lẫn bao la
Giữa điều chủ
thuyết với là dân sinh
Dân toàn muốn
sống cho mình
Còn như chủ
thuyết thật tình biết đâu
Nên xưa ông
Mác cầu cao
Thuyết nhằm áp
đặt đâu nào tự nhiên
Nên thành chẳng
có khách quan
Chỉ đều cưỡng
bách ra toàn thế thôi
Tuyên truyền trấn
áp lâu rồi
Nhưng giờ thực
chất dân toàn bung ra
Khát khao dân
chủ tự do
Khát khao tư hữu
thảy do tính người
Khiến nên thực
tế rã rời
Ở đâu cũng đụng
tơi bời lá hoa
Bảy lăm ai
cũng thấy ra
Bây giờ cũng vậy
sau gần 45 năm
Nó sai nguyên
lý rõ ràng
Khiến hoài lộn
xộn hẳn toàn thế thôi
Tuyên truyền
xưa chỉ nhét nhồi
Kèm theo bạo lực
dân đều lặng im
Ngày nay bung
hết nỗi niềm
Còn đâu chịu nữa
mới lên tiếng hoài
Đồng Tâm thảy vẫn
không ngoài
Vũ La cũng thế
dễ nào khác đâu
Thành nên đừng
trách dân ta
Mà cần trách
Mác thuyết đều lạc xon
Ngày xưa đánh
Pháp sống còn
Ngày nay ta
đánh lại toàn với ta
Đánh Tàu cũng
vậy đâu xa
Đó đều bản chất
người ta khác nào
“Đại đồng” chỉ
thảy lầm rồi
Vì phi khoa học
dễ làm được sao
Nên đời đừng
nói toàn cao
Tấm lòng ích kỷ
khó nào mất đi
Chia ra hai loại
hạ lạ gì
Hai dòng tốt xấu
dễ thì khác đâu
Người hiền kẻ
ác lao xao
Đời thường là
vậy có nào lạ chi
Chỉ dùng khoa
học bẻ ghi
Mới nhằm cải
thiện có gì khó sao
TẾU NGÀN
(04/3/20)
**
TƯỚNG LƯU Á CHÂU,
DÂN TÀU, VÀ TRUNG QUỐC
Đây là viên tướng
đàng hoàng
Ngay tình, thẳng
thắn, dễ toàn có đâu
Nhất là hoàn cảnh
nước Tàu
Đã thành cộng
sản dưới thời của Mao
Trung Hoa chao
đảo thế nào
Nay kêu Trung
Quốc ai nào không hay
Chỉ vì thuyết
Mác lạ thay
Quy toàn “vật
chất” lấy đâu tinh thần
Khiến thành
suy thoái mọi phần
Trở thành “man
rợ” còn nào lương tri
Như lời Lưu
nói khác gì
Biến đều “khủng
bố” còn chi nhân tình
Khác nào “thua
cuộc” phải đành
Bởi người
thành ngợm còn gì nói sao
Ngàn năm văn
hiến phủi hầu
Chỉ còn vô thức
nhao nhao lên đồng
Một thời nào “Vệ
Binh Hồng”
Một thời “Văn
Hóa” gây toàn thương đau
Nhân danh “Cách
mạng” ào ào
Đều là phương
tiện để Mao nắm càng
Tuyên truyền thảy
kiểu vậy toàn
Khiến người
hóa ngợm dễ càng hay chi
Thế nên Trung
Quốc lạ gì
Nay thành
Trung Cộng chỉ vì họ Mao
TẾU NGÀN
(04/3/20)
**
TRÍ THỨC CHỒN LÙI
HAY
SỰ ĐẦU ĐỘC ĐỐI
VỚI
CẢ MỘT DÂN TỘC
Chồn hôi chỉ có mùi hôi
Chồn lùi mới thật vạn điều tệ hơn
Bởi vì nó vốn chờn vờn
Để hoài lùi lại đâu hơn chút nào
Khác chi nhận thức tầm phào
Lại khoe “triết học” nháo nhào giống ai
Như bài viết thảy toàn hài
Của tên “Thạc sĩ” gọi là Mạnh Cương
Gồng mình căng óc đăng đường
Lên Tờ “Triết Học” có dường lạ sao
“Hàn Lâm Xã Hội” khác đâu
Thuộc hàng “Đại Viện” dễ ai không cười
Nhưng toàn hiểu biết trật chìa
Kiểu đều “nhai lại” khác nào bò trâu
Đề tài dẫu cứ là hay
“Bàn Về Bản Chất Thế Nào Tư Duy”
Đọc xong chẳng chút ích gì
Toàn đồ cũ rích còn chi nữa kìa
Bởi đều “sao chép” đâu ngoài
Mọi câu “trần trụi” Mác cùng Lênin
Có gì phê phán trước tiên
Cốt nhằm mê tín quả càng éo le
Chút chi trí thức vậy hè
Chút chi khoa học ai dè vậy sao
Tại vì khoa học phải cao
Đào sâu triệt để cho hầu sáng ra
Cần thì lật lại lật qua
Nhất là phê phán mới khiến cao hơn
Đằng này toàn loại bã hờm
Còng lưng ca ngợi đâu hơn chút nào
Gọi là “triết học” tào lao
Óc đầu nô lệ thôi còn nói chi
Kiểu y trí thức chồn lùi
Làm ngu dân tộc có nào lạ đâu
Nhất là lớp trẻ đi sau
Càng ngu hóa hết cái đầu còn chi
Khiến làm tri thức khác gì
Hệt toàn bã đậu có chi hơn người
Suốt bài dẫu viết dọc dài
Lại tìm chẳng thấy chút nào bề sâu
Kiểu đều chó sũa gâu gâu
Thảy ngoài hiện tượng tư duy cạn phèo
Hiểu chi bản thể nên lèo
Cả điều cốt lõi có nào thấy ra
Mà toàn chỉ hót lu loa
Ca hầu “vật chất” có mà lạ sao
Với toàn “phản ánh” ối dào
Kiểu đầy thụ động khác nào thằng ngu
Còn về chủ thể thâm sâu
Chính là chìa khóa có nào biết chi
Hiểu toàn nông cạn lạ gì
Ănghen Các Mác thảy khi buồn cười
Thông mình khó sánh được đời
Biết toàn “miêu tả” có nào hơn sao
Tà toàn “hiện tượng” bên ngoài
Còn bao tiềm ẩn có nào vạch ra
Thành nên gây hại bao la
Làm ngu xã hội chằng là tội sao
Suốt hơn thế kỷ lạ nào
Bao nhiều dân tộc bị hầu ngu theo
Khiến cho “trí thức” toàn lèo
Bởi vì nhận thức ngặt nghèo có chi
Biến đều não trạng cu li
Chồn lùi đúng nghĩa có gì lạ đâu
TIẾU NGÀN
(04/3/20)
**
Ý NGHĨA
CỦA VĂN CHƯƠNG
Văn chương cốt để làm gì
Để chơi cho sướng chỉ thì vậy thôi
Nhưng đâu phải sướng mình ta
Mà thiên hạ sướng mới là đầu tiên
Khiến cần độc lập nhãn tiền
Còn đều lệ thuộc văn chương quý gì
Văn chương đó dạng cu li
Xưa cho hạ sách nhằm vì lập thân
MÂY NGÀN
(04/3/20)
**
TỪ ĐÂU ?
Hiện giờ thế
giới xót xa
Bởi con “virus
China” lan tràn
Khắp nơi đều
thảy bàng hoàng
“Corona” tên đó
bắt nguồn từ đâu ?
Nó từ Vũ Hán
ban đầu
Đến nay rải khắp
toàn cầu cũng vui
Khiến cho
thiên hạ bùi ngùi
Nhớ xưa Mao bảo
“Ánh hồng Phương Đông”
TẾU NGÀN
(04/3/20)
**
NGƯỜI “BẮC”
Bốn lăm người “Bắc”
vô Nam
Chỉ hai trường
hợp ai còn nhớ không
Một nhằm tìm sống
vào càn
Hai “đi vô sản”
mới toàn tiếu lâm
Năm tư người “Bắc”
vào Nam
Di cư hai triệu
sau ngày Giơ neo
Bảy lăm mới “Bắc”
vô đều
Thành phần đủ
loại thuộc về “phe ta”
Tới thời “đổi
mới” ba hoa
“Bắc” toàn lao
động tuồn ra nước ngoài
Làm thuê mọi
loại khác nào
Đông Âu nhiều nhất kế rồi Liên Xô
Còn nay bất cứ
chỗ nào
Miền Nam kể cả
nước ngoài lạ sao
Khiến thành phân
biệt trước sau
“Bắc” xưa hay mới
sau ngày bảy lăm !
THƯỢNG NGÀN
(04/3/20)
MỤC LỤC
12350.
DỊCH THƠ CHỮ
HÁN CỦA ĐẠI THI HÀO NGUYỄN DU,
TRẠI HOÀNG DOANH (05/3/20)
12351.
HAI VỊ ĐẠI SƯ
(05/3/20)
12352.
MÁC VÀ LÊ
(05/3/20)
12353.
HÌNH ẢNH CỦA
BÁC (05/3/20)
12354.
TRẦN MỸ GIỐNG
(05/3/20)
12355.
“ĐẾ QUỐC”
(05/3/20)
12356.
LƯỢNG VÀ CHẤT
(05/3/20)
12357.
DÂN NGU TẠI
ĐÂU (05/3/20)
12358.
MẶT TRỜI VÀ
BÀN TAY (05/3/20)
12359.
TÍNH CÁCH VÔ
NGHĨA LÝ CỦA HỌC THUYẾT CÁC MÁC
(05/3/20)
12360.
GỐC GÁC NGƯỜI
QUẢNG NÔM (04/3/20)
12361.
LUẬT SƯ NÓI
XÀM (04/3/20)
12362.
Ý NGHĨA SỰ
NHÂN DANH (04/3/20)
12363.
XÃ HỘI LOÀI
NGƯỜI VÀ CHỦ THUYẾT CÁC MÁC (04/3/20)
12364.
TƯỚNG LƯU Á
CHÂU, DÂN TÀU, VÀ TRUNG QUỐC (04/3/20)
12365.
TRÍ THỨC CHỒN LÙI HAY SỰ ĐẦU ĐỘC ĐỐI VỚI
CẢ MỘT DÂN TỘC (04/3/20)
12366.
Ý NGHĨA CỦA VĂN CHƯƠNG (04/3/20)
12367.
TỪ ĐÂU ?
(04/3/20)
12368.
NGƯỜI “BẮC”
(04/3/20)
No comments :
Post a Comment