TẬP THƠ “KẺ SĨ”
TIẾP THEO, SỐ 272
ĐIỀU
NGU DỐT VĨ ĐẠI
CỦA
CHÍNH CÁC MÁC
Cái cây từ hạt sinh ra
Tức là mầm giống phải điều đầu tiên
Khách quan điều ấy nhãn tiền
Dễ nào đá sỏi biến thành được cây
Khác nào “duy vật” dại ngây
Thành ra Các Mác khó khôn được nào
Tiền đề thảy chỉ tào lao
Viết ra “học thuyết” tầm phào khác chi
Cứ coi vũ trụ là gì
Nếu đều “vật chất” quả thì vu vơ
Bởi vì hiện tượng bề ngoài
Tất toàn vật lý chỉ hoài vậy thôi
Mác toàn nhầm lẫn đây rồi
Thành cho cục đá biến thành cái cây
Đúng là trí tuệ quả hay
Cóp bi theo kiểu cùi đày Hegel
Lấy điều “biện chứng” làm nền
Để coi “vật chất” biến nên cuộc đời
Khác gì tư tưởng bời lời
Vật mà “biện chứng” ai người không kinh
Từ đây ngụy biện linh tinh
“Đấu tranh giai cấp” mới thành ngu si
Bởi do mê tín khác gì
Phịa ra “sứ mệnh” nhiều khi buồn cười
Công nhân thì cũng con người
Cũng trong quy luật cuộc đời khác đâu
Mác làm huyễn hoặc trước sau
Hô là “sứ mạng” nói ngay chỉ khờ
Trong khi đời đến bây giờ
Ngàn năm lịch sử óc đầu ưu tiên
Tạo nên văn hóa nhãn tiền
Mới làm nhân loại tiến lên vững vàng
Con người hợp tác mọi đàng
Tùy theo hoàn cảnh vốn toàn tự nhiên
Nhờ vào trí óc ưu tiên
Con người mới thắng thiên nhiên mọi bề
“Độc tài” chỉ có ê chề
“Độc tài vô sản” Mác thành toàn ngu
Tạo ra học thuyết ruồi bu
Phản toàn khoa học để lừa lạ chi
Làm cho thế giới suy vi
Trăm năm hổn loạn thành khi buồn cười
Giết trên trăm triệu con người
Cuối cùng công cốc hoàn đời buồn hiu
Liên Xô rồi cũng về chiều
Sau cùng tan rã chỉ điều khách quan
Mác thành sử dại thảy toàn
Nước Nga bị ép tan hoang một thời
Tới nay vật đổi sao dời
Cờ Nga hoàng lại trở về tung bay
Đông Âu cũng có khác đâu
Đều thành những nước tự do cộng hòa
Một thời mê tín đã qua
Giờ đây vứt hết cũng là tự nhiên
Phủi đi chỉ búa với liềm
Ngày nay quay lại mọi đường nhân văn
Tạo nên xã hội cân bằng
Điều hòa giai cấp để hằng an vui
Giống như cây mọc trong đời
Bao nhiêu cành nhánh có nào giống nhau
Bao nhiêu lá cũng khác sao
Bao nhiêu hoa trái cũng nào như nhau
Vẫn cùng hòa hợp trước sau
Tạo cho cây mới được hoài đi lên
Mác nhằm tư tưởng cùn mằn
“Đời không giai cấp” thật toàn vô duyên
Biết nào cấu trúc ưu tiên
Vật không cấu trúc hỏi liền có sao ?
Thành ra Mác chỉ tào lao
Lên gân “vô sản” biết bao dại khờ
Rủa toàn “Tư bản” đến giờ
Toàn đều dối trá ai ngờ vậy đâu ?
Bởi vì “Tư bản” trước sau
Chỉ là phương cách thêm vào trí năng
Đầu tư tài chánh mới hằng
Phát huy sáng kiến tạo đà đi lên
Trong khi Mác chủ trương hèm
“Cùng nhau lao động chia phần làm ra”
Biến thành sản xuất ta bà
Lấy đâu cơ chế toàn sa vào nghèo
Lại còn ngụy biện đủ điều
“Đời không giai cấp” mới toàn “bằng nhau”
Chẳng cần pháp luật trước sau
Chẳng dùng tiền tệ có ngay “thiên đường”
Thật toàn ngu dốt tỏ tường
Biết chi quy luật đời đều khách quan
Dễ đâu độc đoán được toàn
Mà theo tâm lý để càng tự nhiên
Bản năng người khắp mọi miền
Óc đầu “tư hữu” đi liền trước sau
Dễ chi “xóa bỏ” được sao
Làm điều “cưỡng chế” chỉ hầu phi nhân
Tước đi thảy hết nhân quyền
“Đàn bầy” ép buộc Mác thành tội to
Từ đầu “cướp đoạt” giở trò
Sau người “vật hóa” tội đồ Mác thêm
Tự cho “giải phóng” vang rền
Ai ngờ Mác chỉ cầm tù thế gian
Khiến gây thù địch ngập tràn
Giữa toàn nhân loại mọi đàng khác sao
Đến nay cũng đã qua rồi
Loài người khôn lại như hồi xa xưa
Phí bao thế hệ tin bừa
Bây giờ lớp mới từ đây rõ toàn
Nhưng còn vẫn số oang oang
Kiểu vì lậm bã tụng toàn Mác xưa
Để nhằm lợi dụng càn bừa
Óc đầu ích kỷ lại chưa bỏ toàn
Thật là nhân loại không oan
Một lần Mác hại đến toàn về sau
Trải qua một kỷ dãi dầu
Tội này của Mác muôn đời không quên
Chỉ do óc não bồng bềnh
Nhìn gà hóa cuốc trở nên vậy mà
Ngôn từ ngụy biện bao la
Dầu bao tác phẩm cũng là hư không
Chỉ do cảm tính cuồng ngông
Cần đâu chân lý quả không lạ gì
Bịp đời quả thảy đáng khi
Hoặc vì dốt nát khác chi tội đồ
Tính rừng đốt phá ào ào
Chờ mong cây mới lên đều giống nhau
Đúng là não trạng ngu sâu
Cái điên kiểu thế quả hầu vô duyên
Khác gì Mác chỉ huyên thiên
Cái ngu vĩ đại khiến liền lòi ra
Trăm năm học thuyết quỷ ma
Gạt đời một bận xót xa vạn chiều
Ngày nay thế giới hiểu nhiều
Thấy gì Mác viết chỉ đều hư ngôn
Để toàn bằng chứng vẫn còn
Đọc vào chỉ thấy đều toàn lơ mơ
Trước sau ngụy biện vật vờ
Toàn phi lô-gích tơ mơ rõ ràng
Chỉ đều nghịch lý không oan
Từ “Tư Bản Luận” đến
toàn “Gotha”
Thảy đều ngụy biện quỷ
ma
Toàn phi thực tế xót
xa đủ điều
Khác chi Mác chỉ nói
liều
Cốt nhằm tự sướng cần gì thế gian !
Toàn phi khoa học rõ ràng
Toàn phi triết học mọi đàng khác sao
Hệt như kiểu cóc bờ ao
Ếch ngồi đáy giếng dễ nào hay đâu
Vì vô trách nhiệm ào ào
Mác thành mới thảy tội đồ nhân gian
Ví như không có Mác toàn
Lênin thử hòi mọi đàng đâu ra
Nước Nga một thuở xót xa
Để thành từ đó truyền ra bên ngoài
Tuyên truyền giả dối ào ào
Mới làm nhân loại ngậm ngùi một phen
Con người biến đổi thảy toàn
Làm hư đến cả thế gian cuộc đời
Nên giờ lên án khắp nơi
Cho dầu quá trễ vẫn còn hơn không
Nói chung thuyết Mác chỉ ngông
Phủi đều nhận thức còn trông được nào
Quy toàn “vật chất” khác chi
“Vật” mà xây dựng “thiên đường” quả hay
Loài người truyền thống xưa nay
Ngàn năm đạo lý Mác giờ coi không
Bởi đều tư tưởng viễn vông
Quy toàn “tư sản” còn mong được gì
Thành ra “cách mạng” lạ chi
Để làm “vô sản” theo cùng bản năng
Dựa vào “bạo lực” chỉ hằng
Cốt nhằm “giải phóng” cuộc đời lạ sao !
Đó toàn nghịch lý thế nào
Kiểu càng càn dở lấy đâu trong lành
Chỉ vô cơ sở biến thành
Hóa toàn ảo tưởng ngọn ngành còn chi
Nên đều ngụy biện khác gì
Giống anh gàn dở nói điều vu vơ
Phỉnh bao nhiêu kẻ dại khờ
Hay vì tham vọng đặt mình lên trên
Để thành lợi dụng lềnh khênh
Nhân danh thuyết Mác làm nên danh mình
Thành ra Mác lỗi thật tình
Tội đầu duyên cớ khác nào nữa đâu
Lửa mà không khói dễ nào
Bắc thang lợi dụng cho đời khác chi
Tưởng làm “cứu thế” thảy khi
Ai ngờ chỉ hại loài người trăm năm
Bởi đều lập luận oái oăm
Lập lờ hư giả cốt mong lừa đời
Đến nay ai cũng thấy rồi
Bởi toàn kết quả chỉ đều ruồi bu
Chỉ gây ra những hận thù
Tạo người giả dối cho dù là ai
Thật là kết quả chỉ hài
Hay điều “lý tưởng” bẽ bai ai ngờ
Giết bao thế hệ vật vờ
Tạo toàn ảo ảnh tin lời Mác xưa
Hóa thành đá cá lăn dưa
Tự cho “đạo đức” có thừa thế gian
Thành ra tội Mác chẳng oan
Trâu lành đem chữa chuyển sang trâu què
Vong thân thế giới ai dè
Gọi là “giải phóng” con người nhân văn
Hòn cuội mà biết nói năng
Chắc là ông Mác hàm răng không còn
Râu nhiều tưởng Mác bày khôn
Lại toàn xúi dại đã tròn trăm năm
TUYẾT NGÀN
(10/02/20)
**
TỪ
TỐ HỮU ĐẾN
CHẾ
LAN VIÊN
Cả hai đều thảy nhà thơ
Cùng làm đất nước ngẩn ngơ một thời
Chim đầu đàn đó Hữu rồi
Còn chim hậu cảnh khác nào chính Viên
Hễ chim lông phủ nhãn tiền
Dẫu đầy màu sắc hay loài quạ đen
Hữu thành chỉ thấy lăng xăng
Ca tràn Bác, Đảng ối mèn đéc ơi
Mang lời kích động mọi nơi
Non sông đất nước bời bời chiến chinh
Toàn nghe cũng thấy giật mình
Trường Sơn xẻ dọc máu nồng tuông ra
Chế Lan Viên cũng ba hoa
Ăn theo một thuở lập là cùng ai
Mậu thân thơ phải trỗ tài
Hai ngàn người lính chỉ về ba mươi
Ngày nay thời ấy qua rồi
Hữu đành xuống đất Viên thành ngồi than
Tiếc ra thảy đã muộn màng
Thi ca nô bộc phải toàn thế thôi
Sự đời vật đổi sao dời
Ai moi lên nữa mà thời quên đi
Nhân Văn Giai Phẩm lạ chi
Dẫu đời có nhắc nhiều khi cũng buồn
Một thời đất nước não nùng
Thơ văn chính đáng có còn chi đâu
Phải đều chính trị thay vào
Ngắn ngày thời sự mùi toàn máu xương
Mưa rơi khắp mọi phố phường
Chỉ màu cờ đỏ Hoàng Cầm thở than
Là màu cách mạng rộn ràng
Có đâu yêu nước kiểu toàn ngày xưa
Ngôn từ hóa thảy như đùa
Lập lờ khái niệm thi đua nhau cùng
Bởi trong lịch sử bão bùng
Dễ nào ai thể tự mình thoát ra
Giờ đây quá khứ đã xa
Ai còn ai mất cũng là vậy thôi
Cuốn theo dĩ vãng cả rồi
Ngàn sau xóa hết một thời hư không
NGÀN MÂY
(10/02/20)
**
NGƯỜI
TÀU
Người Tàu đúng thật là ghê
Óc đầu tàn sát ê hề lạ sao
Bởi đều trục lợi ào ào
Khiến voi cũng giết để nhằm lấy da
Nhìn vào ai chẳng xót xa
Cả như nội tạng ta bà lâu nay
Nạn nhân toàn Pháp luân công
“Thiên đường cộng sản” quả không ra gì
TẾU NGÀN
(10/02/20)
**
BẦU CỬ
Ngày xưa mới có "Bác Hồ"
Dân đi bầu cử chỉ vào thùng kia
Thời gian biến chuyển lia chi
Tới thời "Ông Diệm" thùng kia thùng này
Giờ thì nghĩ lại cũng hay
Vẫn toàn gió cuốn mây bay trên trời
Đỏ vàng tranh chấp một thời
Cuối cùng đỏ cả cũng đều tự nhiên
Khác gì lịch sử huyên thiên
Như dòng nước chảy triền miên vậy mà
Có vào ắt phải có ra
Giống như lá phiếu chỉ là vậy thôi
Khi nào nước hết nổi trôi
Tự do dân chủ mới vào người dân
Tự mình quyết định mọi phần
Tự mình làm chủ chẳng cần chi ai
TIẾU NGÀN
(09/02/20)
**
CON
CÚT
Ngày xưa còn nhỏ quê nhà
Chơi cùng con chút vốn là tự nhiên
Nó thành ra một bạn hiền
Chỉ cần sợi tóc câu liền nó lên
Nâng niu âu yếm nhìn xem
Chán rồi bỏ xuống ở trên cát đầy
Nó đào cái phễu liền tay
Nấp vào dưới đáy có hay không nào
Kiến thường lẩn thẩn biết sao
Mon men té xuống phễu đâu lạ gì
Tuổi thơ chỉ vậy qua đi
Thời kỳ chiến trận ỳ ỳ khu năm
Giờ gần thế kỷ qua xong
Cút kia chắc vẫn còn trong vùng này
Cuộc trần bao chuyện đổi thay
Vàng đi đỏ lại y ngày khi xưa
TIẾU NGÀN
(09/02/20)
**
CÁI
TÌNH
Cái tình là cái chi chi
Có chi chi cũng chi chi với tình
Đôi ta già đã cùng mình
Cũng hôn cũng hít cũng tình với nhau
TẾU NGÀN
(09/02/20)
**
XƯA
VÀ NAY
Ngày xưa toàn mũ kêpi
Bây giờ mũ cối lạ gì nữa sao
Nước non qua buổi sóng trào
Đỏ lùa vàng cả ra ngoài còn chi
TẾU NGÀN
(09/02/20)
**
ĐẤT
VÀ CÂY
Quít trồng ở Sở thì chua
Sang Yên lại ngọt ai nào chẳng hay
Thành nên người Việt xưa nay
Cứ ra khỏi nước thấy ngay lên liền
Thành công đều cứ nhãn tiền
Bởi toàn tiềm lực chứa đầy bên trong
Thông minh trí tuệ vốn giòng
Thua người chỉ bởi nước nhà ngu ngơ
TIẾU NGÀN
(09/02/20)
**
CÁI
NGU MỘT THỜI
CỦA
NGƯỜI VIỆT NAM
Cho dầu dân tộc thông minh
Cái ngu một thuở cũng thành bá vơ
Đều do não trạng y tờ
Học đòi người khác lơ mơ lạ gì
Để thành tâm thức cu li
Óc đầu lệ thuộc bởi vì thế thôi
Mới coi Mác thảy như trời
Còn hơn Đức Chúa quả điều tiếu lâm
Cho dầu Mác kẻ toàn hâm
Sách đều ngụy biện có cần nói sao
Cố làm triết học tào lao
Cả điều khoa học ngô khoai mịt mùng
Thật ra đâu khác anh khùng
Gạt toàn nhân loại não nùng biết bao
Gây cho thế giới ba đào
Gần non thế kỷ ào ào như sôi
May nay đã lắn xuống rồi
Vẫn đành trăm triệu con người chết oan
Tội này do Mác thảy toàn
Trâu lành đem chữa chuyển sang trâu què
Cái ngu quả có đâu dè
“Vật” mà “biện chứng” ai đời vậy không
Thật là tư tưởng bông lông
Phuỗng theo “Dialektik” tầm ruồng Hegel
Xây nhà băm nát cả nền
Hegel “lật ngược” trở nên mị toàn
Cứ xem “sỏi đá” bạt ngàn
Khi nảo “biện chứng” hóa thành rừng cây
Thành đều “triết lý” giả cầy
Mệnh danh “khoa học” bầy hầy gạt ai
Hoang đường “vô sản” thảy hài
Rống lên ca thán chẳng ngoài mị dân
Viết rằng “Arbeiter kein Vaterland”
Ngụy rằng ai có lấy gì “nehmen”
Bởi vì “sie nicht haben”
Mới cần “Herrschaft erobern” cho cừ
“Proletariat zur nationalen Klasse” bây
chừ
“Sich selbst als Nation konstituiren muß” mới đời tuyệt chiêu
Khoa trương đến thế quả nhiều
Do điều “biện chứng” phuỗng đều Hegel
Existenz phá bỏ thảy nền
Chuyển toàn “vật chất” tênh hênh mọi chiều
Khác chi Mác chỉ nói liều
Kiểu thầy ngụy biện phập phều tư duy
Vậy mà người Việt lạ chi
Thảy đều tin nhảm mấy khi phê bình
Để thành mê tín linh đình
Cong đầu cong đít cố toàn chổng khu
Cái sai gốc đã thù lù
“Dịch lui dịch tới” vẫn nào khác hơn
Đó đều tất cả nguồn cơn
Rồng vàng bổng chốc biến toàn thành giun
TẾU NGÀN
(09/02/20)
**
CÁ
NHÂN CON NGƯỜI
TRONG
XÃ HỘI XƯA NAY
Dân ta từ thuở ông bà
Coi đời chân chính thật thà mới hay
Cho dầu nam bắc đông tây
Ai sao mình cố thẳng ngay vậy hoài
Nhưng rồi cách mạng đưa vào
Từ Liên Xô cũ qua Tàu rồi ta
Bao người đã biết ba hoa
Mười voi bát xáo thành ra lạ lùng
Tin rằng cách mạng thành công
Phải cần báo biến để khôn hơn đời
Bởi xưa thầy Mác nói rồi
Biện minh phương tiện cho toàn mục tiêu
Từ đây đời chuyển biến nhiều
Hai lần chinh chiến tiêu điều non sông
Dân đều bóp bụng phập phồng
Cũng đành thích ứng để mong sống còn
Ngợi ca bao cái vàng son
Riêng lòng giữ kín héo hon việc đời
Dù sao nay cũng hơn hơn rồi
Nhờ Liên Xô sụp Tàu đà cũng de
Chỉ còn ít cuốc gọi hè
Vài con bìm bịp loe hoe trên ngàn
Giữ nguyên thói cũ y chang
Kiểu anh Tố Hữu mơ màng ngày xưa
Ttường Sơn xẻ dọc lạ chưa
Dẫu giờ chắc hẳn nắng mưa đã sờn
Anh đi theo Bác đâu hơn
Qui tiên về với thiên đàng Mác Lê
Dân ta còn lại ê chề
Bởi hồn chưa tỉnh bốn bề còn say
Tháng năm vẫn cứ loay hoay
Dám đâu sống thật như ngày xa xưa
Kiểu mèo chộ phải nước rồi
Cong đuôi chạy thẳng dễ đâu chịu dừng
Khác chi vẫn thảy khật khùng
Nhưng đâu dám nói ngại ngùng đúng thôi
Tổ tiên qua đã lâu rồi
Ngày nay thời đại quả đều mới toanh
Lạc Hồng nhường Mác Lênin
Thói đời chân chất còn tin được gì
ÁNH NGÀN
(09/02/20)
**
LỘ
MẶT CẢ RỒI
Bây giờ lộ mặt cả rồi
Đám phe “Dân chủ” toàn tồi biết bao
Khác gì đều những con sâu
Làm rầu nước Mỹ chống hầu Trump
Dẫu đây Tổng thống hào hùng
Muốn làm nước Mỹ phải thành phất lên
Một người ngay thẳng tự ên
Tài năng nổi bật vượt trên đám tồi
TẾU NGÀN
(09/02/20)
**
HỄ
LÀ
Hễ là cộng sản thế thôi
Khắp nơi thế giới cũng nào khác chi
Đều là quần chúng nâng bi
Tung hô lãnh tụ nhiều khi thảy buồn
Tội này Mác phải chịu luôn
“Độc tài vô sản” thôi còn chối đâu
Biết chi bản chất con người
Chỉ toàn hèn kém Mác thành dốt đui
TẾU NGÀN
(09/02/20)
**
VỀ
MỘT GÓC KHUẤT
CỦA
LỊCH SỬ NƯỚC NHÀ
Thời xưa triều Nguyễn hoàng kim
Nước ta cường quốc ai tin không nào
Bổng dưng lịch sử ba đào
Pháp qua xâm chiếm ta nhào xuống luôn
Tạo ra dĩ vãng hoàng hôn
Bình minh đâu nữa thôi còn nói sao
Pháp qua vẫn giữ cựu trào
Còn vua Bảo Đại tơ hào cũng vui
Nhưng dầu giai đoạn bùi ngùi
Nước nhà vẫn cứ như hồi xa xưa
Quyền cao Pháp nắm biết thừa
Riêng phần văn hóa ta chưa nỗi gì
Vẫn đều phát triển ly bì
Văn chương hội họa nhiều khi đều ngầu
Thời gian tuy vậy qua mau
Nhật làm đảo chính Pháp down tức thì
Nước nhà tưởng hết suy vi
Quyền ta trao lại còn gì nữa sao
Trần Trọng Kim thảy tự hào
Được vua Bảo Đại giao cho nắm quyền
Hình thành chính phủ đầu tiên
Tức là Nhà nước ba miền cùng chung
Bổng nhiên cách mạng đổ đùng
Việt Minh nổi dậy chính quyền cướp ngay
Từ đây cục diện đổi thay
Ông Hồ xuất hiện ai nào biết đâu
Ồng về từ Mạc Tư Khoa
Đệ tam Quốc tế lộ ra dần dần
Pháp bèn quay lại rần rần
Chia đôi Quốc Cộng trở thành khác nhau
Chiến tranh hai bận trước sau
Ba mươi năm ấy nói sao cho vừa
Tính trên mười triệu con người
Mất đi xương máu cuộc đời buồn thiu
Nước non ra cảnh chợ chiều
Tơi bời lửa đạn buồn hiu một thời
Bảy lăm thống nhất mọi nơi
Tiến vào bao cấp cuộc đời tối thêm
Trên ba triệu phải vượt biên
Bây giờ ổn định huyên thiên toàn cầu
Vậy rồi vật đổi sao dời
Tự nhiên đổi mới cũng thời vui sao
Chỉ duy còn mãi “Bác Hồ”
Chỉ duy còn mãi “cơ đồ Mác Lê”
Thành ra nghĩ lại mọi bề
Khác gì dân tộc ê chề một phen
Tam Tài thay thế Cờ Nam
Cờ Mặt Trời đến thế vô Tam Tài
Sao vàng Cờ Đỏ thượng đài
Đánh vùi một trận nước bèn chia đôi
Cờ Vàng cờ Đỏ hai nơi
Đánh nhau phùa nữa tơi bời núi sông
Bây giờ ai nhớ nổi không
Còn như lớp trẻ đừng hòng biết ra
Tuyên truyền thảy chỉ bao la
Biết chi lịch sử nước ta nữa rồi
Khác chi vận nước chỉ tồi
Ngàn năm văn hiến thôi nào còn chi
Bây giờ hiện tại mê ly
Mù mờ quá khứ nhiều khi cũng buồn
Kiểu như con suối tự nguồn
Sau này nhuộm đỏ tím vàng sạch trơn
Bao giờ trở lại nguồn cơn
Hoàn toàn trong suốt ngàn năm Lạc Hồng
TIẾNG NGÀN
(09/02/20)
**
THƠ
Thơ đâu chỉ có câu lời
Mà nhiều ý nghĩa mới thời thơ hay
Hồn sao thơ lộ ra ngay
Tâm sao mới khiến đời say rã rời
Còn toàn nước ốc mọi nơi
Đều câu với chữ bơi thời ích chi
Như thơ Tố Hữu lạ gì
Kiểu nhằm xu nịnh nhiều khi buồn cười
Bởi thơ phản ảnh con người
Thở xưa đã biết trong đời từ lâu
Thành thơ nghệ thuật phải cao
Hài hòa nhân thế càng xao xuyến lòng
Nếu thơ chỉ thảy long nhong
Triệu bài lỏng khỏng nào mong được gì
Nên cần nhắc lại nhắc đi
Thơ như hoa nở mới thì thơ hay
THƠ NGÀN
(09/02/20)
MỤC LỤC
12067.
ĐIỀU NGU DỐT VĨ ĐẠI CỦA CHÍNH CÁC MÁC
(10/02/20)
12068.
TỪ TỐ HỮU ĐẾN CHẾ LAN VIÊN (10/02/20)
12069.
NGƯỜI TÀU (10/02/20)
12070.
BẦU CỬ (09/02/20)
12071.
CON CÚT (09/02/20)
12072.
CÁI TÌNH (09/02/20)
12073.
XƯA VÀ NAY (09/02/20)
12074.
ĐẤT VÀ CÂY (09/02/20)
12075.
CÁI NGU MỘT THỜI CỦA NGƯỜI VIỆT NAM
(09/02/20)
12076.
CÁ NHÂN CON NGƯỜI TRONG XÃ HỘI XƯA NAY
(09/02/20)
12077.
LỘ MẶT CẢ RỒI (09/02/20)
12078.
HỄ LÀ (09/02/20)
12079.
VỀ MỘT GÓC KHUẤT CỦA LỊCH SỬ NƯỚC NHÀ
(09/02/20)
12080.
THƠ (09/02/20)
No comments :
Post a Comment