Friday, February 14, 2020

TẬP THƠ ''KẺ SĨ'' TIẾP THEO - (273),


TẬP THƠ “KẺ SĨ”
TIẾP THEO, SỐ 273


QUYỀN THÔNG TIN VỀ
SỰ THẬT KHÁCH QUAN

Con người gắn với thông tin
Nhất là sự thật khách quan trên đời
Đó toàn hữu ích mọi thời
Cấm loan tin thật hại người còn chi

Chuyện Tàu nay cũng khác gì
Cấm ngăn họ Lý quả khi buồn cười
Trở thành tệ lậu nhất đời
Con virút đó rụng rời lan ra

Làm cho Vũ Hán xót xa
Chứng minh Tàu thảy xấu xa ai bằng
Corona giờ đã lan nhanh
Ra toàn thế giới ngọn ngành là đây

Độc tài tai hại kiểu này
Chỉ vì ông Mác cùi đày ba hoa
U mê “giai cấp” ta bà
“Độc tài vô sản”bộ mà khác sao

Khiến cho “cơ hội” nhảy vô
Nhiều tay lợi dụng nháo nhào tôn vinh
Nhân danh “giai cấp” linh đình
Lại vì quyền lợi riêng mình vậy thôi

Dân ngu đâu biết trên đời
Lúc đầu mê lú sau thời nhốt vô
Độc tài khép kín vòng rào
Tự do dân chủ còn nào nữa đâu

Tuyên truyền giả dối toàn hầu
Qua gần thế kỷ ai nào không hay
Làm nên thực tế cùi đày
Là toan xã hội thảy đều vong thân

Chỉ nhằm lợi ích cá nhân
Cùng là phe nhóm rần rần thế thôi
Ngoài đều miệng lưỡi đầu môi
Hát toàn “xã hội”lẽ đâu không cười

Chẳng qua chứng bệnh con người
Treo dê bán chó vốn đều vô duyên
Giờ đây chuyện đó nhãn tiền
Con Covi D. 19 quả liền nhân lên

Người đân nay thảy biết lềnh
Tự do dân chủ luôn hơn độc tài
Nhân văn mới có hòa hài
Độc tài chỉ khiến làm đời phi nhân

Lỗi này do Mác muôn phần
Bởi từng sử dại một lần gây ra
Biến thành nên cảnh chiều tà
Trên trăm triệu mạng xót xa lìa đời

Khác nào virut hiện giờ
Tung hoành thế giới sẽ ngày nào xong
Chỉ do đời thảy đèo bòng
Dùng điều giả dối mà đong lòng người

Biến thành giun dế trên đời
Nhân quyền mất cả dễ người ra chi
Chỉ còn toàn loại cu li
Bảo sao biết vậy khác gì trớ trêu

Khiến làm nhân cách đều lèo
Toàn tuân theo lệnh eo sèo biết bao
Quyền hiểu biết đâu còn sao
Quyền thông tin nữa cũng hầu có chi

Nên Lý Văn Lượng lạ gì
Công an bắt nhốt đời thi tiêu dênh
Mất quyền sự thật thông tin
Mất quyền được sống đâu nên con người

Phải toàn vong bản bầy đàn
Truất quyền hiểu biết thông tin của mình
Để còn như đám bùn sình
Chỉ vâng theo lệnh thật tình thế thôi

Dười quyền số ít vài người
Còn gì độc lập còn nào tự do
Còn đâu dân chủ ra trò
Mà toàn quỵ lỵ co ro mọi điều

Nhân danh đủ thứ cho nhiều
Còn về thực chất thảy đều trống trơn
Khác nào đó chính nguồn cơn
Vong thân nhân nhân loại còn hơn bao giờ

Mác làm thế giới toàn khờ
Có gì “giải phóng” con người nào đâu
Mà thành phản động trước sau
Giật lùi lịch sử về hầu hoang vu

DIỄM NGÀN
(14/02/20)

**

SƯU TẬP THƠ LỤC BÁT
DÂN GIAN THÔN QUÊ

Sáng nay chồng tớ đi cày
Có sang làm tí ban ngày thì sang
Đàn kêu tích tịch tình tang
Ru con chàng hát anh sang ngay giờ

Đang chơi có tiếng chồng về
Giữa cơn gắn bó mọi bề buông ra
À ơi còn tiếc được a
Phải mau núp xuống dưới bồ khoai lang

Thời may chồng bận rủa chân
Tốc bồ chàng lén vội vàng chui ra
Vạch rào để chạy cho xa
Đi đời hai đứa còn đâu là tình

                             Sáng mai chồng lại đi làm
Nàng bèn cất tiếng giục chàng qua chơi
À ơi chàng buộc nhắn lời
Qua chơi để trốn trong bồ hả em

TẾU NGÀN
(14/02/20)

                      **

BÁC VÀ HOA

Mọi nơi chỉ Bác và hoa
Còn người chân chất thật thà có đâu
Toàn nhằm tâng bốc trước sau
Diễn văn đại hội thảy hầu vậy thôi

Nên thành đọc Phạm Thị Hoài
Cùng trong bài viết đều lòi cả ra
Quả thương dân tộc chúng ta
Nay do những kẻ ba hoa trị vì

TẾU NGÀN
(13/02/20)

**

CON NGƯỜI VÀ ĐẤT NƯỚC

Việt Nam dân tộc không tồi
Nhưng về đất nước dễ nào hơn ai
Ngày xưa đánh Pháp bị thua
Bởi do quan dại còn vua chỉ hèn

Tới kỳ Cách mạng bốn lăm
Thay vì dân tộc chỉ làm Mác Lê
Liên Xô ghịt thảy mọi bề
Sau thì Trung Quốc nặng nề tới nay

Cuối cùng Xô đã báy bay
Còn như Trung Quốc đến nay hay gì
Cả hai cuộc chiến làm chi
Thiên đường đâu thấy vẫn thì huênh hoang

Đó đều thực tế thảy toàn
Con người độc lập tự do đâu còn
Thảy thành truyền thống bầy đàn
Tôn thờ lãnh tụ kiểu nào giống ai

Khác gì như cách Cuba
Khác gì loại dạng ba hoa Bắc Hàn
Trong khi ngoài nước hiên ngang
Nhân tài đâu hiếm có toàn thua ai

Chẳng qua lịch sử bẽ bai
Trăm năm trôi giạt như bèo trôi sông
Dân hèn nịnh bợ một dòng
Dễ ai khí khái anh hùng nào đâu

Mà toàn ca ngợi trước sau
Duẩn, Đồng, Chinh, Giáp bốn ông đều thần
Bác thì Bồ Tát vạn phần
Dân ngu mức đó khỏi cần nói sao

Thế thì khoa học lẽ nào
Thế thì phát triển như người được chăng
Bây giờ thêm cả nhố nhăng
Bác thành Phật thánh miều đình nào không

TIẾU NGÀN
(13/02/20)

**

TẦNG LỚP TRÊN

Ta là lãnh đạo của người
Người nằm xuống dưới ta ngồi lên trên
Thời kỳ quá độ dừng rên
Mút mùa lệ thủy mới nên địa đàng

TẾU NGÀN
(13/02/20)

**

GIÀU VÀ NGHÈO

Mỹ theo thể chế tự do
Gần ba thế kỷ trời cho vẫn giàu
Liên Xô, Trung Quốc đến giờ
Độc tài đảng trị luôn nghèo như ai

Thành ra Mỹ đế đâu sai
Còn ta xét lại đến nay ra gì
Giàu nghèo vậy có khác chi
Tự do trước nhất mới thì lên nhanh

DẶM NGÀN
(13/02/20)

**

CHÁU BÉ VIỆT NAM

Việt Nam cháu bé dễ thương
Ngày xưa học chỉ thiên đường Liên Xô
Giờ thì Xô đã sụp nhào
Lại con virut mới vào cũng vui

Nó làm cháu phải bùi ngùi
Bịt mồm bịt miệng tối thui cuộc đời
Tương lai sáng chói xa vời
Bởi vì chẳng có hoàn toàn tự do

TIẾU NGÀN
(13/02/20)

**

NÓI LIỀU LÀM LIỀU

Ngày xưa bởi Mác nói liều
Trăm năm sau khiến tiêu điều nhân gian
Đời đầy giả dối thảy càng
Độc tài chuyên chính tội toàn Mác thôi

TẾU NGÀN
(13/02/20)

**

NGÔN NGỮ BÌNH DÂN

Việt Nam ngôn ngữ bình dân
Vạn lần văng tục luôn cần kèm theo
Thấy chi “đéo, địt” là lèo
Tỏ ra anh chị ta đều văn minh

TẾU NGÀN
(13/02/20)

**

DÂN CHỦ VÀ ĐỘC TÀI

Trong dân chủ dân bầu người lãnh đạo
Trong độc tài dân chịu cảnh cu ly
Bởi dân chủ người đứng đầu phế được
Còn độc tài luôn vạn tuế lạ gì

Xưa vua chỉ người độc tài cá lẻ
Ngủm củ từ thì vua khác tiếp theo
Đảng lãnh đạo giờ là vua tập thể
Cho Mác Lê cứ còn mãi đều đều

TIẾU NGÀN
(13/02/20)

**

BIỆN CHỨNG DUY VẬT

Corona là “vật chất” thôi
Nó làm “biện chứng” Mác đời nào hay
Đỉnh cao “đối kháng” là đây
Công lao “cách mạng” phen này còn đâu

Mác xưa từng đẩy họ Mao
Ra tay giết hại 40 triệu  người
Dân Tàu đều phải rụng rời
Nay con virut mới này thêm vô

TẾU NGÀN
(13/02/20)

**

NHẬP VÀ THOÁT

Nhập vào thế giới tốt thôi
Vì nay đã thoát ra ngoài Liên Xô
Xưa kia chửi Mỹ ào ào
Nay Liên Xô rụi ta vào EVFTA

TIẾU NGÀN
(13/02/20)

**

TẬP THỂ

Giờ thì “tập thể” nghẹn rồi
Corona “chuyên chế” cấm ngồi ăn chung
Tránh lây để khỏi phát khùng
Mác Lê nay quả mới đành chịu thua

TẾU NGÀN
(13/02/20)

**

QUY TRÌNH CỦA MÁC

Xưa kia Mác thảy ồn ào
Quy đều “tư sản” đạp nhào cả đi
“Độc tài vô sản” lạ gì
Sau thời “quá độ” trở về hư không

Tức không pháp luật một dòng
Cũng không tài sản bởi đều của chung
Khác gì Mác chỉ toàn khùng
Ngày nay ngược lại não nùng biết bao !

TẾU NGÀN
(12/02/20)

**

ĐẶC THÙ

Việt Nam “mũ cối” đặc thù
Tượng trưng “cộng sản” cho dù ở đâu
Giờ con “Corona” đó vào sâu
Khẩu trang “bịt miệng” lại còn thêm vô

TẾU NGÀN
(12/02/20)

**
         
TỪ ĐẦU

Từ đầu đã chẳng thương dân
Chỉ thương “ý hệ” vạn phần vậy thôi
Đó đều sản phẩm Nga Tàu
Chẳng qua hậu duệ phải hầu thích nghi 

Nay dầu có nói những gì
Thảy đều ngụy biện vốn thì vậy thôi
Thị trường “định hướng” phải rồi
Hết toàn “ưu việt” như hồi xa xưa

TẾU NGÀN
(12/02/20)

**

NÓI PHÀO

Thằng này qua chỉ nói phào
Nó là Thanh Quyết ai nào không hay
Thích làm não trạng cùi đày
Biểu sao nói vậy thấy ngay tầm phào

Xưa đều “ưu việt” ào ào
Cái đùng “đổi mới” lẽ nào không vui
Khác đâu chong chóng vù vù
Dân còn chỉ biết chổng khu la trời

TIẾU NGÀN
(12/02/20)

**

ĐỪNG TIN

Đừng tin lời nói con người
Những thằng dối trá có đời nào hay
Trừ ai lòng dạ thẳng ngay
Nghĩ sao nói vậy mới đều nên tin

Nếu không chúng chỉ tuyên truyền
Một thời rồi hết sợ phiền chi ai
Dẫu nằm dưới đất dài dài
Vẫn còn hệ lụy giữ nguyên trên đời

ÁNH NGÀN
(12/02/20)

**

TÌNH THƯƠNG

Tình thương có khắp mọi nơi
Núi cao rừng thẳm đều thời vậy thôi
Khỉ con khỉ mẹ quả nào
Ngút ngàn âu yếm đó là tình thương

ÁNH NGÀN
(12/02/20)

**

NGANG NHIÊN

Ngang nhiên đặt bảng giữa đàng
Cái cô gái Thượng thảy toàn tiếu lâm
Viết “ai muốn cứng để đâm
Củ này không cứng sẽ không lấy tiền”

TIẾU NGÀN
(12/02/20)

**

BA CON KHỈ

Bịt tai bịt mắt bịt mồm
Cả ba con khỉ đều toàn thông minh
Nhưng mà nhìn thảy giật minh
Con người cũng vậy cuộc đời ra chi

Nếu trong thể chế độc tài
Mọi người chỉ thế khác loài khỉ đâu
Mà mang trí tuệ con người
Buộc cần phê phán mới hoài nhân văn

GIÓ NGÀN
(12/02/20)

**

TINH THẦN XÃ HỘI
CỦA TỔNG THỐNG MỸ
ABRAHAM LINCOLN

Chiến tranh Nam Bắc vừa tàn
Lincoln đã hướng lòng về toàn dân
Coi như nội chiến mọi phần
Đồng bào nhau cả có cần thù chi

Thành nên để thảy tùy nghi
Về quê hòa nhập có gì không hay
Tiền lương cấp phát đủ đầy
Cả luôn súng đạn rõ ngay nhân tình

500.000 đó thảy cựu binh
Miền Nam chiến bại thật tình nhân văn
Có đâu giống kiểu Việt Nam
Bảy lăm thời đó toàn đem cầm tù

Đọa đày ngoài Bắc thiên thu
Chết đều trong trại “kẻ thù nhân dân”
Lỗi này Lê Duẩn vạn phần
Chỉ vì “ý hệ” chết trân trong người

Ngày nay nhìn lại thảy cười
Ngàn năm sau nữa dễ đời đâu quên
Bởi giờ chuyện cũ còn lềnh
Thảy đều ghi lại khắp trên toàn cầu

Nhân danh giải phóng tưởng sao
Ai ngờ “ý hệ” làm đầu mới ghê
Khác nào bán chó treo dê
Một thơi lịch sử mọi bề thảm thương

NON NGÀN
(12/02/20)

**

ĂN CHUNG

Ăn chung bửa khác ngày xưa
Toàn ăn “tập thể” cho vừa lòng ai
Bởi nay Lê Duẩn chết rồi
Liên Xô đã sập ta ngồi ăn chung

Nông dân vẫn gắn ruộng đồng
Bửa ăn đạm bạc mà ngon không cùng
Thời kỳ “bao cấp” mịt mùng
Ăn làm “theo kẽng” nay còn nữa đâu

LAM NGÀN
(12/02/20)

**

NGÀY XƯA NGÀY NAY

Ngày xưa “xẻ dọc Trường Sơn”
Vào Nam đánh Mỹ em toàn cười toe
Bởi vì ngày ấy quá nghèo
Động viên thúc dục có lèo được đâu

Ngày nay xã hội khác rồi
Khiến đi nghĩa vụ em luôn khóc nhòe
Qua thời lời nói huê hòe
Thấy toàn thưc tế em thành bi quan

TẾU NGÀN
(12/02/20)

**

VỀ SỰ ĐÁNH TRÁO KHÁI NIỆM
“CHỦ NGHĨA XÃ HỘI” VÀ XHCN

Gần non thế kỷ qua rồi
Đánh đồng khái niệm quả nào khác chi
Treo dê bán chó lạ gì
Hỏa mù đánh tráo thảy khi buồn cười

Bởi trong thế giới con người
Thành phần tử tế thường nào lắm đâu
Mà đều nhìn trước ngó sau
Óc đầu lợi dụng dễ sao chẳng nhiều

Thế gian nhiều bận tiêu điều
Chỉ vì tật xấu đồng loài vậy thôi
Tại vì yếu tố trên đời
Phải người nhận thức mới người hiền lương

Nhất là người có tâm can
Vì đời cả thảy mới toàn nhân văn
Còn đều chỉ bọn nhố nhăng
Thảy toàn cơ hội làm răng không tồi

Cho nên khoa học trên đời
Mới làm nhân tố loài người tiến lên
Còn đều cảm tính bông phèn
Gat lừa nhân loại thảy bằng như không

Nên thành đâu thể viễn vông
Mà cần thực chất mới mong đổi đời
Tức trong tầm vóc con người
Mọi điều “lý tưởng” mới đều thực thi

Vậy nên thuyết Mác khác gì
Đều toàn đánh tráo quả thì cũng vui
Tạo ra kết quả bùi ngùi
Hi sinh cho mấy cũng nào ra chi

Như Liên Xô đó lạ gì
Bảy mươi năm cũng còn chi nữa kìa
Chỉ vì khái niệm lật lìa
Hiểu rằng “xã hội” chỉ đều cá nhân !

Trong toàn ích kỷ mọi phần
Ngoài đều đóng kịch vạn lần thế thôi
Bởi nơi chế độ độc tài
Có ai thẳng thắn kiểu đời tự do !

Mà đều chỉ có quanh co
Lọc lừa để sống cần luôn vậy mà
Phải hoài nịnh bợ ta bà
Cá mè một lứa hẳn là thế thôi

Giờ Liên Xô quả đổ rồi
Nước Nga trở lại bước đường tự do
Quay về thể chế Cộng hòa
Mới điều “xã hội” chính là tự nhiên

Hoặc như các nước Bắc Âu
Đâu làm Cộng sản cũng nay ngon lành
Đến như nước Mỹ mọi phần
Dẫu là “Tư bản” vẫn toàn văn minh

Lo cho phúc lợi thật tình
Người nghèo nhắm thảy có phân biệt nào
Vậy mà Các Mác tào lao
Thổi phồng “vô sản” lẽ nào đâu khôn !

Chỉ vì mê tín dị đoan
Tin vào biện chứng thảy toàn Hegel
Thành xây nhà chẳng có nền
Gọi là “xã hội” mới thêm ngu đần

Khác gì chủ thuyết cù lần
Đánh lừa khái niệm dại khờ thiên thu
“Đấu tranh giai cấp” lu bù
“Bầy đàn” cốt nhốt thảy loài người vô

Mác thành chẳng khác tội đồ
Trăm năm “Cách mạng” có nào được chi
Giết trên trăm triệu người đi
Cuối cùng trớt hướt là gì nữa sao

Đông Âu giờ cũng còn nào
Liên Xô theo bước khác đâu buồn cười
Do đều người hại lẫn người
Dối dang khái niệm làm đời buồn tênh

Bây giờ đều thảy tênh hênh
Bởi vì thuyết Mác hớ hênh khác nào
Toàn là mê tín tưởng cao
“Độc tài vô sản” cài vào khác đâu

Thảy toàn hợm hĩnh con người
Thành vô nguyên tắc dễ nào không ngu
Khác nào lý thuyết ruồi bu
Diễn điều không tường gạt lừa thế gian

Nói chung lỗi Mác thảy toàn
Bởi vô trách nhiệm khiến càng tội to
Dốt mười biết một dại khờ
Gạt toàn nhân thế bây giờ còn kia

Gây thành mê tín lia chia
Khắp trên thế giới có nào riêng đâu
Cả như trí thức cũng hầu
Nhiều tay ba trợn tin điều vô duyên

Thành ra chân lý nhãn tiền
Toàn người chân chính mới nên ở đời
Còn đều dốt nát trời ơi
Hại toàn là chính có làm sao nên

Bởi vì xã hội tình thương
Có đâu lường gạt để tương cho mình
“Đấu tranh giai cấp” bùn sình
Mác toàn xúi dại thật tình quý chi

Con người đạo đức còn gì
Hóa như  vật chỉ thì tranh ăn
Thành ra Mác thảy nhố nhăng
Phủi toàn đạo đức cũng hằng vậy thôi

Cho đều “tư sản” khác sao
Mác phi đạo đức vô thần cộng thêm
Bởi toàn duy vật lềnh bềnh
Còn đâu ý nghĩa để thành căn cơ

Ngàn năm nhân loại tới giờ
Có ai như Mác trong đời vậy đâu
Râu xồm nhìn tưởng là hay
Ai ngờ chứa dại thảy đều bên trong

DIỄM NGÀN
(12/02/20)

**

TƯ SẢN ĐỎ

Giờ tư sản đỏ khắp nơi
Cả như trong nước cũng thời đang lên
Ra ngoài nhằm để rửa tiền
Giàu lên phất phới nước liền nghèo thêm

Độc tài quả chẳng bõ bèng
Nhiều quyền nhiều chức của tiền càng vô
Bởi xưa Mác nói tào lao
“Độc tài vô sản” nay nào khác đâu

TIẾU NGÀN
(11/02/20)

**

THI CA VÀ HỘI HỌA

Thơ luôn diễn đạt bằng lời
Riêng trong hội họa phải thời vẽ tranh
Bởi thơ hình ảnh tạo thành
Còn nơi hội họa thơ hoài tự nhiên

TRĂNG NGÀN
(11/02/20)

**

CỘNG HÒA VÀ DÂN CHỦ

Cộng hòa dân chủ đi đôi
Tạo nên bình đẳng giữa người với nhau
Độc tài thì chỉ trước sau
Công bằng xã hội quả không có gì

Chỉ đều thiểu số khác chi
Cỡi đầu dân chúng vốn thì vậy thôi
Phân chia giai cấp rõ tồi
Mệnh danh “xã hội” thảy nhằm mị dân

TẾU NGÀN
(11/02/20)

**

DÂN NGU VÀ NGU DÂN

Dân ngu dễ trị vậy mà
Nhưng dân ngu thảy còn là dân đâu
Chỉ còn toàn loại tào lao
Chỉ còn nô lệ với toàn cu li

Tây Hồ xưa đã nói gì
Nâng cao dân trí mới thì nước lên
Còn dân đều hóa cùi mèn
Tiêu tan đất nước thôi hằng nói chi

Nguyễn Viết Sơn quả lạ gì
Vô danh tiểu tốt thành khi buồn cười
Kiểu toàn bò đỏ phải rồi
Có đâu nhận thức của người công dân

Vì giờ phần lớn cù lần
Kiểu  nhằm du nịnh vạn phần tồi sao
Óc đầu bã đậu khác nào
Giống toàn giun dế lỗi vào phần ai ?

DẶM NGÀN
(11/02/20)

**

TỪ MÁC ĐẾN MAO

Ngày xưa Mác muốn chơi cha
“Độc tài vô sản” tỏ ra đây ngầu
Tưởng nhằm cứu giúp loài người
Ai ngờ tội lỗi lại đầy thế gian

Cái ngu bởi vậy rõ toàn
Bởi người đầy rẫy bản năng đâu tường
Cầm quyền khó bỏ mọi đường
Tha hồ lạm dụng hẳn thường vậy thôi

Hóa ra thuyết Mác chỉ tồi
Thông minh đâu có mà đều đáng khinh
Nói nơi làm ngõ bùn sình
Dân nào giải phóng mà thành cu li

Bởi vì chuyên đoán lạ gì
Toàn vua một cõi quý chi dân tình
Bịt mồm dân phải nín thinh
Tự do dân chủ quả tình còn đâu

Mao như Hoàng đế vậy hầu
Giết người thảy tợn còn hơn Thỉ Hoàng
60 triệu chết phải chết oan
“Độc tài vô sản” Mác toàn dạy cho

Tiệt tiêu dân chủ tự do
Đời toàn nịnh bợ để sao sống còn
Phi nhân như vậy quả toàn
Mọi người bình đẳng có càng còn sao

Vậy nhưng không Mác dễ Mao
Mác là trước nhất đầu tàu khác chi
Đưa ra lý thuyết dị kỳ
Gạt đời một bận thảy khi buồn cười

Bảo rằng “giải phóng” loài người
Lại thành nô lệ tội đồ Mác đây
Riêng người cộng sản cũng hay
Họ vì nhẩm lẫn đều toàn nạn nhân

Bởi trong guồng máy mọi phần
Phải toàn tuân thủ khỏi cần nói sao
Bởi vì họ vẫn trước sau
Đều là quần chúng có đâu khác gì

Lúc đầu tưởng bở mê ly
Vô rồi mới biết dễ gì nào ra
Vòng quay cứ thế ta bà
Đều trên nắm chốt xót xa được gì

Phải thành mánh lới nhiều khi
Đua nhau tranh thủ mới thì vươn lên
Khác nào thuyết Mác chỉ quèn
Đẩy đưa thiểu số ngồi đầu trên dân

Đó là hậu quả mọi phần
Nhân danh “giai cấp” chỉ cần thế thôi
Để thành lợi dụng tơi bời
Đều lã bánh vẽ ai người không hay

Trong khi thế giới xưa nay
Tự do dân chủ khiến đời đi lên
Mới thành phát triển vững bền
Người cùng bình đẳng mới toàn phát huy

NON NGÀN
(11/02/20)

**

CỒN

Bây giờ dịch thảy toàn ồn
Nên cần luôn nhớ dùng cồn rửa tay
Cồn là một thứ rất hay
Chận con vi rút của Tàu lây sang

Khiến Corona được an toàn
Để khi giở cái khẩu trang ngại gì
Cồn làm nó phải tiêu đi
Vậy ai thắc mắc điều gì nữa không

TIẾU NGÀN
(11/02/20)

**

KINH HỒN

Bây giờ nhìn lại kinh hồn
Tăng Tầm ngày trước đâu còn nhận ra
Bởi đây nhan sắc tuổi già
Sau gần thế kỷ quả là cũng vui

Thời gian qua thảy ngậm ngùi
Nó trôi đi mãi có bao giờ dừng
Đồng hồ cũ vứt đi toàn
Đâu cần sửa nữa thêm càng thảnh thơi

LAM NGÀN
(11/02/20)

**

NHÌN XA VÀ NHÌN GẦN

Ồng trên là để nhìn xa
Còn như ống dưới để ta nhìn gần
Nhìn xa chim chóc mọi phần
Nhìn gần lại thấy chỉ toàn trứng thôi

TẾU NGÀN
(11/02/20)

**

SỰ HỦY HOẠI
CẢ DÂN TỘC

Đọc vào liền thấy nực cười
Nguyễn Mai thằng chó bốc Hồ Chí Minh
Xem bèn gai ốc cùng mình
Lỗi này nguyên trước chỉ do “Bác Hồ”

Bởi toàn “Bác” thích nặn nhào
Gần non thế kỷ con người khác đâu
Dân ta phải sủa gâu gâu
Nhiều tên tôn “Bác” lên hầu “thánh minh”

Thằng Nguyễn Mai mới bùn sình
In lên báo giấy quả kinh không nào
“Đại Bồ Tát là Bác Hồ”
Trong khi “Bác”tục chớ nào Phật đâu !

Khác chi lịch sử dãi dầu
Ai làm dân tộc ngu hầu hôm nay
Duẩn, Đồng, Chinh, Giáp cũng hay
Bốn ông đầu mối còn ai lạ gì

Ông Hồ thành thánh khác chi
Kiểu người cộng sản quả khi buồn cười
Coi dân toàn lũ đười ươi
Còn coi đất nước chỉ đều mo cau

Trong khi “Bác” ở Moscu
“Bác” về trong nước chỉ như con người
Noi theo cách mạng tháng Mười
Để làm cộng sản nước mình khác sao

“Bác” là cán bộ cờ đào
Một lòng Lê Mác ào ào thuở xưa
Pháp hay cả Mỹ đánh bừa
Trường Sơn cũng đốt hỏi thua ai nào

Bác coi “Quốc tế” mới cao
Muốn chi thành Phật lẽ nào không hay
Vậy mà cả bọn cùi đày
Cùng nhau dua nịnh kể đâu dân mình

ĐẠI  NGÀN
(11/02/20)

**

TỪ “DUY VẬT BIỆN CHỨNG”
ĐẾN “DUY VẬT LỊCH SỬ”

Hỏi đùa ông Mác một câu
Ông nay đã chết trả lời cho vui
Giờ sao thiên hạ ngậm ngùi
Con “corona virut” ông thời biết không ?

Trước đây “aid” cũng đã từng
Ở đâu kéo đến chạnh lòng thế gian
Dầu xưa ông nói phang ngang
“Vật” đều “biện chứng” thảy còn đúng chăng ?

Vời toàn “phủ định” pằng pằng
Hai đầu “đối lập” cứ căng ra hoài
Tự cho lý luận tuyệt vời
Đời như toán học lẽ nào chẳng ngu ?

Để cho bao kẻ ruồi bu
Gập đầu tụng mãi chổng khu lên trời
Nhưng nay có chuyện lạ đời
Vì đâu đưa đến ông thời nói đi !

TẾU NGÀN
(10/02/20)


MỤC LỤC

12081.            QUYỀN THÔNG TIN VỀ SỰ THẬT KHÁCH QUAN (14/02/20)\\
12082.            SƯU TẬP THƠ LỤC BÁT DÂN GIAN THÔN QUÊ (14/02/20)
12083.            BÁC VÀ HOA(13/02/20)
12084.            CON NGƯỜI VÀ ĐẤT NƯỚC (13/02/20)
12085.            TẦNG LỚP TRÊN (13/02/20)
12086.            GIÀU VÀ NGHÈO (13/02/20)
12087.            CHÁU BÉ VIỆT NAM (13/02/20)
12088.            NÓI LIỀU LÀM LIỀU (13/02/20)
12089.            NGÔN NGỮ BÌNH DÂN (13/02/20)
12090.            DÂN CHỦ VÀ ĐỘC TÀI (13/02/20)
12091.            BIỆN CHỨNG DUY VẬT (13/02/20)
12092.            TẬP THỂ (13/02/20)
12093.            QUY TRÌNH CỦA MÁC (12/02/20)
12094.            ĐẶC THÙ (12/02/20)
12095.            TỪ ĐẦU (12/02/20)
12096.            NÓI PHÀO (12/02/20)
12097.            ĐỪNG TIN (12/02/20)
12098.            TÌNH THƯƠNG (12/02/20)
12099.            NGANG NHIÊN (12/02/20)
12100.            BA CON KHỈ (12/02/20)
12101.            TINH THẦN XÃ HỘI CỦA TỔNG THỐNG MỸ
ABRAHAM LINCOLN (12/02/20)
12102.            ĂN CHUNG (12/02/20)
12103.            NGÀY XƯA NGÀY NAY (12/02/20)
12104.            VỀ SỰ ĐÁNH TRÁO KHÁI NIỆM “X.H.C.N” VÀ
“CHỦ NGHĨA XÃ HỘI” (12/02/20)
12105.            TƯ SẢN ĐỎ (11/02/20)
12106.            THI CA VÀ HỘI HỌA (11/02/20)
12107.            CỘNG HÒA VÀ DÂN CHỦ (11/02/20)
12108.            DÂN NGU VÀ NGU DÂN (11/02/20)
12109.            TỪ MÁC ĐẾN MAO (11/02/20)
12110.            CỒN (11/02/20)
12111.            KINH HỒN (11/02/20)
12112.            NHÌN XA VÀ NHÌN GẦN (11/02/20)
12113.            SỰ HỦY HOẠI CẢ DÂN TỘC (11/02/20)
12114.            TỪ “DUY VẬT BIỆN CHỨNG”ĐẾN “DUY VẬT LỊCH SỬ”
                                                              (10/02/20)




No comments :

Post a Comment