Saturday, February 8, 2020

TẬP THƠ "KẺ SĨ" TIẾP THEO, SỐ 271 (b))


TẬP THƠ “KẺ SĨ”
TIẾP THEO, SỐ 271 (b)


NGƯỜI CẦM BÚT Ở
THỜI XƯA VÀ NAY

Thời xưa Pháp thuộc trăm năm
Dân ta phải sống trong vòng lao lung
Nhưng mà dân trí hào hùng
Vẫn toàn độc lập vẫn toàn tự do

Văn chương phát triển ra trò
Những ai cầm bút khỏi lo điều gì
Chỉ điều chống Pháp quên đi
Còn điều yêu nước cứ thì tự nhiên

Cả như xưa ở Miền Nam
Tức là chế độ theo khuôn Cộng hòa
Tự do vẫn thảy bao la
Miễn đừng thân Cộng ấy là đều vui

Bây giờ thì khác hẳn rồi
Viết đều theo Đảng toàn nhằm rập khuôn
Văn chương chữ nghĩa thành buồn
Cốt đều sáo ngữ y uông ngu đần

Thành vô Facebook vạn phần
Google cũng được có cần chi mô
Nước nhà văn hóa kệ mồ
Người ngay đâu thể tào lao giữa đời

Chỉ vì thời thế vậy thôi
Bởi ai trách nhiệm thì đều biết tong
Cần gì Tổ quốc non sông
Kệ cha nó vậy khó mong đổi dời

TẾU NGÀN
(07/02/20)

**

ĐẤT NƯỚC, NHÂN DÂN
VÀ ĐẢNG NẮM QUYỀN

Nói sao không biết lựa lời
Quên toàn đất nước chỉ thời đảng thôi
Kiểu hâm như vậy thảy tồi
Dân mà trống hoác đảng thời còn sao

Khác chi tiếng ếch bờ ào
Toàn hô tin tưởng lẽ nào không ngu
Thật là não trạng ruồi bu
Chỉ lo có đảng dân dù ra sao

Dân nghe liền thấy nghẹn ngào
Mặt mày phốp pháp dễ nào dân tin
Khác gì quyền lợi kìn kìn
Dụ dân để cốt chỉ tin vào mình

Thật là Thế Kỷ quang vinh
Ủy Viên Cao Cấp quả tình ra chi
Trung Ương ai nói được gì
Chỉ nghe giống hệt như lời trẻ thơ

TẾU NGÀN
(07/02/20)

**

CỰC KỲ HAY

Bây giờ đầu não phải thi
Để lên làm sếp cực kỳ là thay
4.0 thời đại hôm nay
Cộng vào quy củ xưa rày Mác Lê

Còn dân tản mác mọi bề
Ở ngoài đứng ngó ê hề cũng vui
Non sông đất nước ngậm ngùi
Kiểu như nhà mướn ai cười được không

TẾU NGÀN
(07/02/20)

**

TUỔI THƠ VÀ “BÁC HỒ”

Tuổi thơ luôn nhớ “Bác Hồ”
Tuyên truyền quá lậm lẽ nào quên đâu
Đến nay thế kỷ qua hầu
Bác Hồ vẫn sống rõ ngầu trong tâm

Công đầu đó Phạm Văn Đồng
Từng làm Thủ tướng bao năm vậy cà
Suốt như từ trẻ tới già
Cầm đầu chủ sới bao la tuyên truyền

Chiến tranh lan khắp hai miền
Công thành “Mỹ cút Ngụy nhào” mới thôi
Để khi đã nắm quyền rồi
Tiến vào “Bao cấp” xơi toàn bo bo

Trẻ em nằm ngủ đều mơ
Đêm qua em gặp lơ thơ Bác Hồ
Râu dài tóc trắng má đào
Bác như tiên cảnh dễ sao không mòng

Tuyên truyền rền khắp non sông
Gần như thế kỷ ông Đồng chứ ai
Chắc sau lịch sử lâu dài
Để mà nhìn lại có ai không cười

Duẩn, Đồng, Chinh, Giáp bao người
Học trò của Bác có đời nào quên
Tôn vinh Bác thảy vang rền
Nhi đồng bởi vậy lớn lên tụng hoài

Non sông cả dãy dọc dài
Vẫn thua mình Bác trong đời hôm nay
Nhờ vào Tố Hữu hăng say
Với nhiều nhạc sĩ tay sai của Đồng

Viết bao ca khúc hào hùng
Núi thơ văn ấy chập chùng bấy nhiêu
Bác thành “Cha mẹ” thảy đều
“Sinh ra” dân tộc phải người tôn vinh

Khác chi lịch sử linh đình
Đỉnh cao chỉ Bác đinh ninh ở đời
Hùng Vương cũng phải rụng rời
Thánh Trần Hưng Đạo một thời cũng thua

Đền Kiếm Bạc Bác thơ đùa
Ông Trần vì nước chỉ ta vì đời
“Đại đồng” quyết dựng khắp nơi
“Mác Lê” quyết đỉnh tuyệt vời tôn cao

TẾU NGÀN
(07/02/20)

**

QUẢ LẮM THẰNG NGU

Thế gian quả lắm thằng ngu
Thích làm những chuyện ruồi bu rõ ràng
Như là sửa chữ đâu oan
Trâu lành đem chữa biến sang trâu què

Tiếng ta đẹp đẽ ai dè
Nhiều tên lại thích te te chỏ vào
Nại bao lý lẽ tầm phào
Cho là có dấu còn nào đâu hay

Vì ngu chỉ thích giống Tây
Dẫu mình đặc sắc lại bày sửa đi
Cái ngu kiểu vậy lạ gì
Biết chi ưu việt thành khi buồn cười

Bùi Hiền trước đó ngu rồi
Nay hai thằng nữa cũng toàn bá vơ
Chúng đều một đám dại khờ
Biết nào cái đẹp cái thơ chữ mình

Thành ra chỉ bọn linh tinh
Ngu mười biết một thật tình tiếu lâm
Khác gì thảy kiểu toàn hâm
Kiều Trường Lâm đó tay chân Tư Bình

Cũng đưa toàn dạng linh tinh
Khiến thành chữ biết bùn sình khác sao
Cho rằng sáng tạo thảy cao
Ai ngờ toàn dạng cào cào lạ chi

Nói chung cái dốt khác gì
Biết đâu nguyên lý thành khi buồn cười
Làm điều bậy bạ trêu người
Cái đầu cát sạn tưởng đều hay ho

Thành ra chúng thảy líu lo
Học đòi sửa chữ tự cho mình tài
Khác chi đều chỉ khôi hài
Kiểu bùn đem trát mặt mày lạ đâu

Hiểu chi chữ viết thế nào
Phải toàn khoa học mới vào loại hay
Phải toàn nghệ thuật trọn đầy
Giống như chữ Việt ngay nay rõ ràng

Nhìn vào liền thấy cao sang
Kiểu toàn bác học khiến càng hay thêm
Bởi nhờ nghệ thuật làm nền
Giống như hoa nở đâu nên chà vào

Thành ra toàn lũ tào lao
Cái ngu tràn ngập dễ nào mà tha
Chữ ta nay đã chói lòa
Trên toàn cầu thảy dễ mà sửa đi

Năm châu bốn biển lạ gì
Chữ ta nay sánh đều khi ngang bằng
Vậy mà mấy đứa lăng nhăng
Muốn đòi sửa nữa chỉ hằng toàn ngu

HOA NGÀN
(06/02/20)

**

NGON LÀNH

Cả thì đâu sợ anh hai
Xưa nay quy luật chẳng sai vậy mà
Cách ly chỉ thảy rườm ra
Chi bằng đuổi cổ về nhà có sao

TẾU NGÀN
(06/02/20)

**

ẤN HỘI ĐỀN TRẦN

Thánh Trần đại phá quân Nguyên
Ba lần chiến thắng quả thiêng không nào
Lại nay virut sợ sao
Mà đành Ấn phát qua đường viễn liên ?

TẾU NGÀN
(06/02/20)

**

TUỆ SỸ

Một đời hướng Phật làm vui
Khiến cho Tuệ Sỹ lui cui quên mình
Sá chi nhân thế chữ tình
Cả như trí hải cũng thành hư vô

TẾU NGÀN
(06/02/20)

**

MỘT SỰ SAI LẦM CHẾT NGƯỜI CỦA NHÂN LOẠI:
CÁI GỌI LÀ “CHỦ NGHĨA CỘNG SẢN KHOA HỌC”
CỦA CÁC MÁC

Loài người trên mấy ngàn năm
Đâu hề từng vấp một hòn đá to
Khiến cho mẽ trán què giò
Chỉ may chưa chết đều do Mác làm

Giết trên trăm triệu con người
Khắp toàn thế giới tạo đời trầm luân
Tuyên truyền lại thảy tưng bừng
Gạt tràn nhân loại hãi hùng xiết bao

Đều do thuyết Mác tào lao
“Độc tài vô sản” làm sao không cười
Bởi ai cũng chỉ con người
“Độc tài” đâu khác giết đời tự do

Lại thêm người đủ lắm trò
Quyền vào người xấu làm sao không cùn
Dầu hô “lý tưởng” y uông
Nhưng đâu thực chất chỉ buồn thế gian

Nên thành thuyết Mác chẳng oan
Cứu đời đâu thấy mà toàn hại thêm
Độc tài chi khác bùnh rềnh
Bản năng núp dưới càng nên tiêu điều

Liên Xô từng cảnh chợ chiều
Bảy mươi thập kỷ con người hại nhau
Nhân quyền mất hết từ lâu
Đời toàn nịnh bợ để hầu sống suông

Triệt tiêu trí tuệ ngọn nguồn
Còn toàn “ý hệ” rập khuôn khác nào
Vong thân người hóa cào cào
Kiểu gà công nghiệp làm sao chẳng buồn

Thành ra Mác thảy tầm ruồng
Sai toàn triết học lại nào đâu hay
Sai về khoa học cùi đày
Vỉ toàn mê tín bầy hầy khác chi

Tin điều “biện chứng” lạ gì
Toàn vô căn cứ quả thì quá ngu
Để rồi kết luận ruồi bu
Cho là quy luật cuộc đời thế gian

Khác nào tin nhảm thảy toàn
Cho là “sứ mệnh” của đàn công nhân
Đúng là mê tín chần dần
Cái ngu của Mác vạn phần đáng chê

Khiến đời thống khổ dầm dề
“Đấu tranh giai cấp” mọi bề đặt ra
Đều toàn tin hão quỷ ma
Con người nhân ái dễ mà còn đâu

Khiến thành lợi dụng thảy hầu
Đời toàn cướp cạn có nào khác chi
Kiểu như Trung Quốc lạ gì
Sáu mươi triệu mạng tiêu vì tay Mao

Nay thời kết quả ra sao
Liên Xô sụp đổ Đông Âu chẳng còn
Lớp xưa đã chết mõi mòn
Lớp nay “đổi mới” để nhằm khác đi

Nhưng còn hậu quả lạ gì
Trăm năm phí phạm xóa đi được nào
Biết bao xương máu đổ vào
Cho đầy thuyết Mác nói sao bây giờ

Xưng danh giải phóng dại khờ
Lại nhằm nhân loại đào mồ để chôn
Sống đời toàn chỉ héo hơn
Tự do dân chủ quả còn có đâu

Biến thành chỉ thảy đàn bày
Vong thân nhân loại tội này quả cao
Đời đều toàn thảy tiêu hao
Có đâu phát triển lẽ nào không hay

Biến thành thực tế cùi đày
Làm điều ảo tưởng nói ngay chỉ huề
Người thành sợ hãi mọi bề
Nhân quyền chẳng có ê chề khác sao

Trăm năm nhân loại nghẹn ngào
Tội đều do Mác lẽ nào không hay
Bởi nào “cộng sản” có đâu
Mà đều ảo tưởng ai nào lạ chi

Bởi lòng tư hữu khác gì
Đó điều cốt lõi vạn đời tự nhiên
Chẳng qua Mác chỉ huyên thiên
Tin điều phịa đặt khiến toàn u mê

Vật mà “biện chứng” thảy hề
Cái ngu của Mác ê chề lắm thay
Bởi như hòn đá xưa nay
Có nào “biện chứng” hóa cây bao giờ

Thành ra Mác chỉ dại khờ
Tin điều mê tín vật vờ cũng vui
Biến đời thành thảy trò đùa
Tội này của Mác ngàn thu chẳng nhòa

Bởi vì Mác chỉ ba hoa
Luận về “duy vật” đều là không chân
Căn cơ đâu chẳn có vạn phần
Trở thành rỗng tuếch mười phân thảy mười

Vậy nhưng gạt thảy được đời
Kẻ ngu tin Mác bởi thời vậy thôi
Lại thêm “vô sản độc tài”
Để nhằm lợi dụng còn ngoài ra chi

Thành nên nói lại nói đi
Mác sai nguyên lý chỉ vì thế thôi
Có nào khoa học trên đời
Phản toàn triết học bởi đều phịa ra

Chỉ toàn cái miệng ba hoa
Óc đầu ngụy biện mới là vậy thôi
Trăm năm hại thảy người đời
Để thành tin nhảm khác nào vong thân

DIỄM NGÀN
(06/02/20)


MỤC LỤC

12049.         NGƯỜI CẦM BÚT Ở THỜI XƯA VÀ NAY (07/02/20)
12050.         ĐẤT NƯỚC, NHÂN DÂN VÀ ĐẢNG NẮM QUYỀN (07/02/20)
12051.         CỰC KỲ HAY (07/02/20)
12052.         TUỔI THƠ VÀ “BÁC HỒ” (07/02/20)
12053.         QUẢ LẮM THẰNG NGU (06/02/20)
12054.         NGON LÀNH (06/02/20)
12055.         ẤN HỘI ĐỀN TRẦN (06/02/20)
12056.         TUỆ SỸ (06/02/20)
12057.         MỘT SỰ SAI LẦM CHẾT NGƯỜI CỦA NHÂN LOẠI:
12058.         CÁI GỌI LÀ “CHỦ NGHĨA CỘNG SẢN KHOA HỌC”
CỦA CÁC MÁC (06/02/20)



No comments :

Post a Comment