TẬP THƠ “KẺ SĨ”
TIẾP THEO, SỐ 271(a)
THẾ GIỚI VĂN HỌC XƯA
NAY
TRONG LỊCH SỬ NHÂN LOẠI
Điều gì văn học dân gian
Ngàn năm còn lại mới toàn tinh hoa
Chứa đầy trí tuệ người ta
Mọi điều nhân bản chính là ở đây
Ví như xưa ở đất Tàu
Bao nhiêu truyện cổ khiến người say mê
Toàn đều nghệ thuật mọi bề
Toàn đều nhân cách đề huề thế gian
Truyện Thủy Hử thật rõ ràng
Cả Tam Quốc Chí khiến càng tỏ thêm
Anh hùng khí phách lềnh khênh
Có đâu như lũ quan quyền nhớp dơ
Thành ra cho đến bây giờ
Điều gì chân lý mới đều còn luôn
Những gì thời sự y uông
Toàn đều ức chế nhân gian lạ gì
Thành ra Mác có giá chi
“Độc tài vô sản” thảy khi buồn cười
“Đấu tranh giai cấp” hổ người
Toàn lời dốt nát muôn đời còn chê
Khiến giờ Trung Quốc mọi bề
Tỷ tư dân vẫn chẳng ra con người
Đều toàn não trạng chép liều
Rập khuôn vài kẻ cầm hèo trên cao
Trước kia là chính họ Mao
Tiếp theo họ Đặng ối dào là vui
Ngày nay họ Tập đúng rồi
Tập đoàn chuyên chế dân toàn cu li
Đây là tội Mác khác gì
Cái ngu lý thuyết thảy khi buồn cười
Cuối cùng triệt hạ con người
Nhân quyền tiêu mất làm đời tối đen
Người còn đều chỉ bầy đàn
Tuân hành để sống quả càng thảm thương
Mác thành tội ác mọi đường
Gạt lừa nhân loại ngàn phương tới giờ
Thế gian từng thảy dại khờ
Nghe lời xúi dại bơ phờ tới nay
Chẳng qua học thuyết giả cầy
Toàn phi khoa học bầy hầy quả kinh
Cả phi triết học thật tình
Cho toàn “vật chất” đời thành tiếu lâm
Kiểu như cả quỷnh toàn hâm
Làm cho nhân thế ầm ầm hại nhau
Chỉ đều lợi dụng trước sau
Nhân danh “giai cấp” để tau được lời
Chuyên quyền độc đoán tơi bời
Thảy toàn tham vọng mỵ mình thánh nhân
NGÀN KHƠI
(09/02/20)
**
CHƠI TRỘI
Ở đời nhiều cái cũng hay
Như ưa chơi trội xưa nay vẫn nhiều
Sợ rằng mình quá cô liêu
Đặt bày liều lĩnh để người nhìn vô
Kiểu giờ nạn dịch ào ào
Có tay sốt nhẹ cũng nhào chơi luôn
Khám ra âm tính thấy buồn
Sửa ngay dương tính rồi tuôn mạng liền
Dân Phường xem sợ như điên
Hoàn toàn nhốn nháo tìm đường chạy đi
Công an phải tới lạ gì
Hỏi ngay bệnh viện có chi đâu nào
Chỉ là bịa chuyện tào lao
Corona virut tìm nào thấy đâu
Thành ra đời vẫn trước sau
Lắm anh chơi trội cơ hồ tự nhiên
Như xưa ông Mác huyên thiên
Nhằm toàn chơi trội vô duyên thấy mồ
Hegel có hiểu ra sao
Chôm luôn “biện chứng” lẽ nào không vui
Gây cho lịch sử bùi ngùi
Tại vì học thuyết đầu đuôi tréo ngòe
Vật thành “biện chứng” te te
Viết ra bao sách hoa hòe khác đâu
Mười voi bát xáo chỉ hầu
Ngày nay ai cũng lắc đầu nhận ra
Bởi Liên Xô thử ta bà
Cuối cùng trật lất có mà đúng chi
Thành ra sập tiệm lạ gì
Đông Âu cũng vậy thảy khi buồn cười
Cả non thế kỷ con người
Đấu tranh giai cấp cuối cùng tới đâu
Biết bao xương máu đổ vào
Hòa thêm nước mắt khác nào bi thương
Tưởng đâu xây được “thiên đường”
Cuối cùng “đổi mới” còn vương vấn gì
Chỉ vì Các Mác ra chi
Kiểu ham chơi trội thành khi hại đời
Gây bao vật đổi sao dời
Cuối cùng trớt hướt lại thời như không
Vậy nhưng giờ có tay ngông
Đưa lên mặt báo quả không ai ngờ
Tưởng hay hóa kiểu dại khờ
Đảng thành ra Nước vật vờ lạ sao
Nên đời luôn chỉ tào lao
Đông Tây Nam Bắc có nào khác đâu
Bởi trong thế giới con người
Vàng thau lẫn lộn mấy đời phân ra
TẾU NGÀN
(08/02/20)
**
NÃO TRẠNG CU LI
Tự nhiên có kẻ cu li
Bung ra não trạng lạ gì nữa sao
Đưa lên mặt báo ào ào
Đảng thành dân tộc ối dào là vui
Dân xem phải thảy bùi ngùi
Vậy mình nay cũng trở thành ích chi
Chỉ duy có đảng còn gì
Đảng là đất nước quả khi lạ đời
Bác từng hóa thánh tuyệt vời
Nay thì cả đảng cũng người bề trên
Hoan hô Các Mác Lênin
Hùng Vương đào thải trở nên thế vào
Đúng thời Tổ quốc ba đào
Sinh toàn lũ nịnh ào ào như sôi
Óc đầu xơ cứng cả rồi
Phải chăng dân tộc đến hồi tiêu dênh
Lỗi này ai đã làm nên
Tại dân tất cả ai quên được nào
Nên đừng có trách Bác Hồ
Dân ngu Bác cũng dễ nào làm hơn
Đầu tiên Tố Hữu lơn tơn
Tôn xưng Bác đến còn hơn cả trời
Lan truyền ra thảy khắp nơi
Nên khi Bác chết khóc thời như mưa
TIẾU NGÀN
(08/02/20)
**
MÂM BÁT ĐỀU SẴN
Từ ngày Bác ở Liên Xô
Bác về Pắc Bó Bác vào trong hang
Dịch xong sử Đảng đàng hoàng
Rồi nhằm phổ biến Bác mang ra ngoài
Từ đây lập được Tân Trào
Học trò của Bác ào ào tăng lên
Giáp, Đồng danh tiếng vang rền
Về sau Chinh, Duẩn luôn bên Bác hoài
Nước ta xây dựng cơ đồ
Lập nền Cộng sản hao hao Nga Tàu
Đánh Tây đánh Mỹ trước sau
Nhờ Liên Xô giúp mới mau hoàn thành
Một thời tưởng cứ tiến nhanh
Ai ngờ quành lại để thành ra sau
Bởi Liên Xô đã đổ nào
Trung Hoa trở quẻ ào ào đánh ta
Chiến tranh biên giới nổ ra
Mười năm chiến trận bao la não nùng
Kể chung lịch sử hào hùng
Ba mươi năm gộp bão bùng núi sông
Tuyên truyền toàn nói thành đồng
Bổng dưng “đổi mới” cái đùng nổ ra
Xưa từng Tố Hữu ba hoa
Trường Sơn xẻ dọc cũng là tự nhiên
Ngày nay thống nhất ba miền
Với toàn mâm bát huyên thiên còn hoài
Toàn dân chỉ có đứng ngoài
Nhìn lên sân khấu thấy đời toàn vui
Đố ai dám nói bùi ngùi
Quy thành phản động cuộc đời còn chi
Toàn dân thảy phải mê ly
Bác đà hóa thánh lạ gì nữa sao
TẾU NGÀN
(08/02/20)
**
TRĂM HOA ĐUA NỞ
TRĂM NHÀ ĐUA SẮC
Trăm hoa đua nở đây rồi
Đỏ, vàng, xanh, tím cuộc đời toàn vui
Corona virut phải cười
Nhờ mình mà chúng mỏm đều đeo vô
Tự mình bịt miệng ào ào
Ra tường ai cũng tơ hào lặng thinh
Độc tài nhìn phải giật mình
Bởi nay mới thấy thật tình chịu thua
TẾU NGÀN
(08/02/20)
**
TỪ SỰ VÔ NGHĨA CỦA
MÁC
ĐẾN VÔ NGHĨA CỦA NGƯỜI
CHỈ BIẾT CÓP BỪA THEO
MÁC
Mác từng đã viết như vầy
“Proteraliat” từ rày “first all”
“Acquire politic” sống còn
“Supremacy” tự tôn độc tài
Đúng là Mác thảy toàn hài
Quyền gì để thế hỡi ngài Mác ơi
Đạp toàn nhân loại ra khơi
U mê “giai cấp” khác nào toàn ngu
Lại còn phịa kiểu ruồi bu
“Leading class” thiên thu dại khờ
Bởi vì mê tín vật vờ
Tin xàm “dialectic” phuỗng từ Hegel
Khiến thành lập luận tênh hênh
“Tạo ra đất nước” quả mền ra chi
“Nation constitute” là gì
Nói hươu nói vượn miệng tùy ba hoa
Để làm thiên hạ xót xa
Cả non thế kỷ phải là nói theo
Dịch sai cả nghĩa đã lèo
Chắp thêm cho Mác trèo đèo thế gian
Dầu phi khoa học thảy toàn
Lại phi triết học thêm càng vô duyên
Biết chi Mác Mác chỉ huyên thiên
Mười voi bát xáo gây phiền khắp nơi
TẾU NGÀN
(08/02/20)
**
CÔNG BỘC HAY NÔ BỘC ?
Hễ làm việc nước vì đời
Vì dân trước hết ai thời không hay
Đó là công bộc xưa nay
Còn làm vì chủ nói ngay chỉ tồi
Như Hoàng Trung Hải vừa rồi
Chức bay xin lỗi mọi người lạ chưa
Gây cho Hà Nội phải cười
Xin ông Cả trước dân rồi nói sau
TẾU NGÀN
(08/02/20)
**
PHÊ PHÁN HỌC THUYẾT VỀ
KINH TẾ HỌC CỦA CÁC MÁC
Con người quần tụ với nhau
Sống thành xã hội từ lâu trên đời
Óc đầu phát triển hòa hài
Tạo ra pháp luật nào ai không tường
Đó toàn sự thật mọi đường
Tinh thần ý thức điều thường trước tiên
Làm cho phát triển nhãn tiền
Để thành tiến hóa thường xuyên trên đời
Cũng là lịch sử mọi nơi
Khiến nền sản xuất cũng thời tiến theo
Đầu tiên tất yếu còn nghèo
Nhưng dần phát triển mới đều đi lên
Đều luôn cái trước làm nền
Cái sau nối tiếp chông chênh dễ gì
Trừ khi cách mạng khác chi
Để nhằm giải tỏa đường đi tạm thời
Có đâu làm lại từ đầu
Xóa bài kiểu Mác hô hào lời suông
Thảy đều ngụy biện ngông cuồng
Phịa làm “vô sản” y uông lạ gì
Bởi vì mê tín khác chi
Tin vào “biện chứng” còn gì nữa sao
Dẫu là khái niệm tào lao
Toàn phi khoa học lẽ nào không ngu
Thành nên thuyết Mác ruồi bu
“Độc tài vô sản” thiên thu dại khờ
Hại đời mà tưởng nên thơ
“Thiên đường ảo ảnh” phải thờ lạ sao
”Đấu tranh giai cấp” ồn ào
Cùng nhau tranh đoạt lẽ nào mà khôn
Trong khi đời chỉ sống còn
Nhờ vào hợp tác đôi bên vẫn cần
Bởi người mạnh mẽ tay chân
Lại người trí tuệ mọi phần phát huy
Hợp nhau nhân bản lạ gì
Để cùng phát triển mới thì tiến lên
Lại cần khoa học trước tiên
Nhằm cho kỹ thuật liên miên dựa vào
Đầu tư sản xuất khác nào
Làm thành “tư bản” dễ nào mà không
vậy nhưng Mác chỉ viễn vông
Hô hào “vô sản” đều trong dại khờ
Chỉ là tư tưởng vật vờ
Hóa toàn ngu dốt ai ngờ vậy sao
Tạo ra lý thuyết tầm phào
Gạt lừa nhân loại lộn nhào một phen
Khiến khi nước đã nhuốm phèn
Có nào gở được làm răng bây giờ
Cái ngu của thuyết độc tài
Làm đời kìm hảm lẽ nào chẳng khi
Ngày nay kết quả khác chi
Liên Xô phải xóa thảy khi buồn cười
Đông Âu cũng phải tiêu rồi
Thành ra “giải phóng ngược đời” tự nhiên
Bởi vì Mác đã gàn điên
Hô là “giải phóng” nhãn tiền gông vô
Làm cho nhân loại ba đào
Để thành chính Mác tội đồ lạ đâu
Bởi do nguyên lý đặt sai
Vật mà “biện chứng” có ai không cười
Hãy xem hòn đá ngàn đời
Bao giờ “biện chứng” để thành ra cây
Cái ngu của Mác quả dày
Gạt lừa nhân loại đọa đày làm vui
Khiến cho thế kỷ qua rồi
Nay ai nhìn lại có cười được không
Liên Xô tưởng mãi thành đồng
Cuối cùng hóa bọt xà phòng bay hơi
Còn Tư bản “giãy” chết đâu
Tuyên truyền kiểu Mác quả hầu lạc xon
Khiến làm khoa học đâu còn
Chỉ toàn nói phét véo von một thời
Ngày nay ai cũng biết rồi
Mác toàn ngụy biện với lời tràng giang
Có đâu khoa học mọi đàng
Có đâu triết học mà toàn nói suông
Thành nên nhân loại thảy buồn
Bởi sinh ra Mác ngọn nguồn khác đâu
Chỉ toàn lý lẽ tào lao
Lại nhằm độc đoán buộc đời phải theo
Cuối cùng kết quả mới lèo
Do sai thực chất khiến đều ra chi
Bởi vì xã hội khác gì
Luôn cần hợp tác thay vì đấu tranh
Chỉ vì ý thức mong manh
Nên cần pháp luật để thành nhân văn
Trong khi Mác chỉ cuội nhăng
Cho rằng luật pháp ngày sau chẳng còn
Con người thành khẩn hoàn toàn
Làm ra trao đổi có cần tiền đâu
Cốt cho “bóc lột” xóa sâu
Thật là ảo tưởng trước sau mọi điều
Khác chi điên mới nói liều
Xóa điều dân chủ xóa điều tự do
Cho rằng thế mới hay ho
“Thời kỳ quá độ” để cho chu toàn
Đúng là ngu dốt không oan
Hỏi như thác đổ có toàn ngừng đâu
Bản năng người thảy luôn hầu
Được lên cỡi cổ dễ nào bỏ đi
Thành ra nhân loại khác gì
Muôn đời nô lệ khiến khi buồn cười
Mác nào đâu quý con người
Cấp toàn “vật chất” quả đều giả nhân
Bởi nhằm phủ nhận tinh thần
Cái sai của Mác mọi phần éo le
Kiểu tin lấy đá mà ghè
Để thành ngọc quý te te dại khờ
Trong khi khoa học đến giờ
Mới toàn giải phóng loài người khác sao
Vậy nhưng Mác chỉ tào lao
“Đấu tranh giai cấp” hô hào quả ngu
Khác chi con thỏ lù lù
Xúm vào giựt xé quả nào ra chi
Đâu chờ nuôi thỏ tới khi
Tới thời sinh đẻ còn gì lạ sao
Công bằng hiểu thảy thế nào
Là nhằm vun xới tài năng cộng đồng
Để rồi kết quả hưởng chung
Có đâu giành giật tứ tung mọi bề
Thành ra thuyết Mác chỉ hề
Phỉnh đời một bận ê chề thiên thu
Ngàn năm chuốt lấy tiếng ngu
Thông minh đâu dễ ruồi bu vậy cà
Đời cần chế độ Cộng hòa
Đâu cần “Cộng sản” tà bà hư không
Chỉ vì thuyết Mác viễn vông
Thả mồi bắt bóng quả không ra gì
Chỉ làm thế giới suy vi
Con người nhân loại còn gì nữa đâu
Chỉ đều nịnh bợ a dua
Gọi là “giải phóng” quả vui tuyệt trần
Trăm năm nhìn lại vạn phần
Mác nào đem lại cho đời được chi
Chỉ làm đời hóa cu li
Say toàn ảo ảnh còn gì nữa sao
Mà thôi biết nói thế nào
Lỗi đều do Mác dễ đâu loại trừ
Mười voi bát xáo không từ
Chính toàn lỗi Mác đến chừ vậy thôi
Tuyên truyền làm thảy lao xao
Nhưng về thực chất khác nào xốn xang
Cái nghèo chỉ có ngập tràn
Trừ ra khẩu hiệu treo toàn khắp nơi
Đến nay thế kỷ qua rồi
Lạ chi thuyết Mác đã hầu phôi pha
Hết thời mê tín sa đà
Làm thời cuồng tín cũng xa đi dần
Vì nay khoa học mới cần
Nhân văn mới quý vạn lần thế thôi
Nhân quyền mới nhất trên đời
U mê kiều Mác phải thời bỏ đi
Thành nên triết học khác gì
Luôn cần đúng đắn thảy khi mới cừ
Còn mà triết học hại đời
Đều toàn mê tín cả trời cũng thua
Nhất là khoa học phải vua
Còn mà ý hệ khác nào bá vơ
Thảy thành tin tưởng dại khờ
Dễ đâu sáng suốt giúp đời được sao
VIỄN NGÀN
(07/02/20)
MỤC LỤC
12049.
THẾ GIỚI VĂN HỌC XƯA NAY TRONG LỊCH SỬ NHÂN LOẠI
(09/02/20)
12050.
CHƠI TRỘI (08/02/20)
12051.
NÃO TRẠNG CU LI (08/02/20)
12052.
MÂM BÁT ĐỀU SẴN (08/02/20)
12053.
TRĂM HOA ĐUA NỞ TRĂM NHÀ ĐUA SẮC (08/02/20)
12054.
TỪ SỰ VÔ NGHĨA CỦA MÁC ĐẾN VÔ NGHĨA CỦA NGƯỜI
CHỈ BIẾT CÓP BỪA THEO
MÁC (08/02/20)
12055.
CÔNG BỘC HAY NÔ BỘC ? (08/02/20)
12056.
PHÊ PHÁN HỌC THUYẾT VỀ KINH TẾ HỌC CỦA CÁC MÁC
(07/02/20)
No comments :
Post a Comment