Thursday, February 27, 2020

TẬP THƠ ''KẺ SĨ'' TIẾP THEO - (279)


TẬP THƠ “KẺ SĨ”
TIẾP THEO, SỐ (279)


HAI BÀ TRƯNG

Thế gian xưa lắm bà hoàng
Nhưng mà Trưng Trắc mới lần đầu tiên
Việt Nam bởi vậy vô song
Đi đầu thế giới nữ nam bình quyền

Ngay thời phong kiến nhãn tiền
Việt Nam vẫn tiến bộ nhiều hơn ai
Về sau sao thảy thày lay
Óc thành vọng ngoại bởi đâu lỗi lầm ?

NON NGÀN
(28/02/20)

**

BA CÔ

Ba cô nón lá đứng chùm
Hai cô đi thẳng cô còn ngoái trông
Huế tà áo tím vô song
Thêm vánh nón trắng nào đong hết tình

NGÀN THƠ
(28/02/20)

**

MÀU SẮC

Đúng là màu sắc trên đời
Thiên hình vạn trạng ai người không hay
Đỏ vàng đen trắng thảy đầy
Riêng màu đen mới thảy toàn đen thui

Màu nào thêm cũng chẳng sao
Đen mà càng quệt lắm vào càng đen
Thế nên đời muốn cân bằng
Phải luôn trong sáng đừng đen tối toàn

MÂY NGÀN
(28/02/20)

**

MỘNG LONG

Mộng Long là Mộng Long nào
Chỉ Lê Hoàng mới là người ta yêu
Vì bài Gợi Giấc Mơ Xưa
Thật toàn lãng mạng khó nào ta quên

NGÀN THƠ
(28/02/20)

**

NGÀY NAY NAM ĐỊNH

Thời xưa Nam Định Tú Xương
Sao nay Tố Hữu lại toàn thế vô
Học trò học đến nghẹn ngào
Khiến làm lớp trẻ đâu còn mê thơ

Khác chi sử học bây giờ
Nói đều duy Đảng ai ngờ thế sao
Học trò chán học lạ nào
Muốn môn sử học tự đào chôn đi

Một chiều bởi vậy lạ gì
Làm hư đất nước mấy khi kiểu này
Xưa Hoàng Xuân Hãn quả hay
Chương trình giáo dục mãi nay còn cừ

Nhưng giờ lại chỉ nhứ nhừ
Thơ ca cách mạng đứ đừ học sinh
Cả giờ học sử quéo mình
Biết đều có Bác nước thành còn sao

TẾU NGÀN
(28/02/20)

**

“PHẢN ĐỘNG” VÀ
“PHI” PHẢN ĐỘNG

Ngày xưa Mác thảy hợm mình
Thấy ai không giống cố tình gài vô
Quy là “phản động” ào ào
Chỉ mình “cách mạng’ ối dào là vui

Thành nay nhìn lại bùi ngùi
Liên Xô quả đã đi đời nhà ma
Đông Âu cũng vậy biến xa
Bao tay “cách mạng” vậy đà về đâu

Trên trăm triệu mạng đi đời
Khắp nơi thế giới hỡi ơi là buồn
Mác thành tội lỗi ngọn nguồn
Làm nhà tư tưởng ai đành vậy sao

Cả nay lại bọn đồng hao
Chụp đều “phản động” kẻ nào không ưa
Trẻ già trai gái chẳng chừa
Qua non thế kỷ đời chưa khi từng

NGÀN HOA
(28/02/20)

**

THIÊN THẦN

Khác chi đây những thiên thần
Toàn em bé gái vạn phần hồn nhiên
Tắm sông leo tuốt lên cây
Để cùng nhảy xuống trời cao chuyển mình

Mỗi lần đánh tiếng cái ùm
Nước văng tung tóe thảy đời toàn vui
Thiên nhiên rộn rã tiếng cười
Giữa vùng thành vắng nơi nào vậy ta ?

MÂY NGÀN
(28/02/20)

**

LÒNG THAM VÔ ĐÁY

Cái tham vô đáy con người
Nước Tàu trước hết đều là cổ kim
Dễ chi yên phận ngồi im
Thành nay khuấy động biển Đông lạ gì

Muốn đời hóa thảy cu li
Cho mình cai trị ai bì được không
“Con Trời” xưa thảy nghĩ ròng
Còn giờ “cộng sản” cũng nào mà quên

TẾU NGÀN
(28/02/20)

**

VÔ CẦU

Ở đời cuộc sống vô cầu
Mới người quân tử ai nào biết không
Còn toàn lợi dụng viễn vông
Tức nhằm vụ lợi có thành ra chi

Anh hùng xưa chẳng khác gì
Sống đời vì nước sống đời vì dân
Còn mà toàn kiểu thờn bơn
Quảng Nam khó thể vang danh Tây Hồ

NGÀN TRĂNG
(28/02/20)

**

CÁI SAI TỪ ĐẦU

Cái sai ngay bởi từ đầu
Chỉ vì ông Mác chớ nào do ai
Xướng lên chủ thuyết độc tài
Thảy vô nguyên tắc dễ đời mà ưa

Khiến làm hại thảy loài người
Bởi vì xã hội hết còn nhân văn
Dân nào có dám nói năng
Chỉ đều sợ hãi và thành cu li

Bởi luôn đời có lạ gì
Con người ích kỷ thị thi đều thường
Thấy thang dựng ở bên tường
Dại gì không đến để mình leo cao

Kẻ nhằm cơ hội nhảy vào
Kẻ ưa lợi dụng có đâu lại từ
Thành nên Các Mác đến chừ
Một lần nói bậy hại đều nhân gian

Nhân danh “vô sản” chỉ oan
Bởi vì “vô sản” thảy toàn dưới cơ
Từ xưa do đến bây giờ
Điều hành xã hội tinh hoa phải cần

Tức người hiểu biết mọi phần
Tức người đạo đức còn cần nói sao
Tây Hồ xưa nói thế nào
Đi đầu dân trí mới rồi dân sinh

Nhất là dân khí thật tình
Còn đều nịnh bợ quả toàn ra chi
Thành ra Mác có khác gì
Đảo điên xã hội thảy khi buồn cười

Những người hiểu biết trên đời
Chẳng ai theo Mác làm điều bá vơ
Bởi vì dân chủ tự do
Mới là cuộc sống dành cho mọi người

Mỗi người phát triển sáng ngời
Tùy vào hoàn cảnh để thời giúp nhau
“Đấu tranh giai cấp” ích đâu
Đều do Mác phịa bởi hầu u mê

Tin vào “biện chứng” nặng nề
Toàn vô căn cứ mọi bề ngu ngơ
Thành ra tội lỗi đến giờ
Nước Nga đã bỏ sao hoài còn tin

Làm cho đất nước nỗi niềm
Nhưng ai dám nói mới thành hẩm hiu
Thế gian lên thảy như diều
Còn mình chựng lại buồn thiu bao ngày

Bao nhiêu năm tháng dọc dài
Chỉ vì theo Mác làm hoai mọi điều
Mác người chỉ biết nói liều
Thành ra theo Mác khác gì ngu ngơ

TRĂNG NGÀN
(28/02/20)

**

SÁU MƯƠI NĂM XƯA

Sáu mươi năm xưa Trần Quý Cáp
Ta chẳng bao giờ được giấy khen
Bởi ở nhà quê ra Phố học
Nhảy lớp lung tung có ai bằng

Trước nơi Việt Minh học lớp ba
Chiến tranh bom đạn nổ gần xa
Bé thơ nào dám cho học
Chỉ học làm vui kiểu ở nhà

Hòa bình quay lại vùng quốc gia
Liền vào lớp nhất cũng hay a
Kỳ thi Tiểu học rinh giải thưởng
Một chiếc đồng hồ đã quá ta

Đến năm đệ nhất khoái triết học
Thành luôn đặt câu hỏi sa đà
Thầy lấy bút phê “đầy triển vọng”
“Thiên tài” sau chắc dám đi xa

Ngày nay nghĩ lại quả ta bà
Thầy phê lúc đó nhằm diễu ta
Bởi bị chính ta thường hỏi bí
Đành phải cười trừ nên ba hoa

Giờ đây tuy đạt đích một phần
Kể cả làm thơ chẳng ai cần
Mười hai ngàn bài toàn thơ tếu
Phê Mác ngoài ra cũng hết gân

TẾU NGÀN
(28/02/20)

**

LÀM TRAI

Làm trai đứng giữa quê hương
Phải kiên cường để bốn phương nhìn vào
Có đâu ẽo lã má đào
Chỉ than chỉ thở ai nào quý chi

Quảng Nam nổi tiếng phương phi
Trần Cao Vân đó với Phan Tây Hồ
Bao anh hùng nữa dồi dào
Dễ mà nhi nữ thường tình được chăng

NON NGÀN
(27/02/20)

**

MỘT THUỞ XA XĂM

Vào thời quân Nhật tràn qua
Kiểu quân Phát xít ai mà không kinh
Khiến cho quân Pháp giật mình
Một đêm đảo chánh đều ra đầu hàng

Tưởng rồi lịch sử sang trang
Bởi vì Pháp thảy bò càng còn đâu
Thật ra Nhật chỉ thế vào
Thay quyền cai trị cũng nào khác chi

Nhưng rồi Nhật buộc ra đi
Tại vì bại trận đầu hàng Đồng Minh
Chính quyền trao lại nước mình
Cựu hoàng Bảo Đại đứng ra nhận về

Chuyển qua Đại nghị phải rồi
Vai trò Thủ tướng giao Trần Trọng Kim
Một nhà học giả uyên thâm
Lần đầu lèo lái quốc gia chính mình

Bất ngờ nổi dậy Việt Minh
Sao vàng cờ đỏ búa liềm hiện ra
Hướng về thể chế của Nga
Tháng Mười cách mạng gọi là Liên Xô

Pháp bèn quay lại ào ào
Nhờ quân Anh giúp tiến vô Saigon
Rồi ra Hà Nội vài tuần
Chiến tranh Việt Pháp đùng đùng nổ ra

Chia đôi hai phía nước nhà
Phía theo cộng sản tên là “Việt Minh”
Phía kia quyết chống hết mình
Dần dần sau đã trở thành “Quốc gia”

Dân đành thảy phải xót xa
Giữa hai làn đạn biết là về đâu
Tản cư lên núi chỉ hầu
Hay về thành lại có tên “dinh tề”

Phần đông trí thức ngành nghề
Nhất là nghệ sĩ đều về thành đô
Chín năm chiến trận ào ào
Cuối cùng Pháp bại ở ngoài Điện Biên

Chia hai đất nước đôi miền
Bắc thì Cộng sản Nam thì Quốc gia
Bởi do thể chế khác xa
Miền Nam thân Mỹ Bắc theo Nga Tàu

Hai bên thêm lại đánh nhầu
Mười năm tiếp nữa ai hầu nhớ không
Bắc Thì Duẩn, Giáp, Chinh, Đồng
Nam thì Nhu Diệm quả không thể ngờ

Cầm đầu cũng chỉ Bác Hồ
Bên kia Bảo Đại có nào khác đâu
Đến sau Mỹ mới nhảy vào
Cuối cùng thất bại Mỹ nhào ra đi

Miền Nam lực chẳng còn gì
Cộng hòa kiệt sức phải thì chạy re
Thành ra lịch sử chẽ hoa
Bắc nay thâu tóm cả toàn Việt Nam

Xong rồi “cải tạo” lung tung
Ngỡ đâu thành quả đến từng tấc giây
Ai ngờ thất bại đắng cay
Dân nghèo kiết xác phải đành vượt biên

Chiến tranh biên giới tiếp liền
Hai mươi năm thảy quả thiêng trên đời
Tính chung đều thật rụng rời
Qua gần nửa kỷ tơi bời đạn bom

Từ ngày khởi phát bốn lăm
Năm tư nửa đoạn bảy lăm đạt thành
Tưởng đâu đã thảy an lành
Bất ngờ lại dậy chiến trường Tây Nam

Còn thêm Chính Bắc không oan
Anh em đồng chí đều toàn đánh nhau
Liên xô lại bổng đổ nhào
Đông Âu nối tiếp rối bời phe ta

Hóa thành mất mẹ Hoàng Sa
Nam Quan cũng hết Trường Sa lùng nhùng
Phải đành “đổi mới” não nùng
Bởi vì “cộng sản” khó còn như xưa

Trường Sơn “chẽ dọc” lạ chưa
Vào Nam cứu nước mới vừa đến đây
Khác nào Tố Hữu cũng hay
Thi ca nịnh bợ xưa nay ai từng

Ngày nay mọi sự sáng trưng
Bởi vì quá khứ mở bùng cả ra
Tuyên truyền dẫu thảy sâu xa
Cuối cùng giải mã thảy đà tự nhiên

Nhờ do phát triển nhãn tiền
Thế gian hội nhập mọi miền từ đây
Bởi giờ mạng đã tràn đầy
Có ai giấu được chuyện này chuyện kia

Tuyên truyền dẫu thảy lia chia
Sau này lịch sử cũng đều giải ra
Biết tong cộng sản cộng hòa
Đánh nhau tứ xự chỉ là thế thôi

Duẩn, Đồng, Chinh, Giáp chết rồi
Miền Nam “Mỹ Diệm” cũng nào còn đâu
Dùng từ “Mỹ Ngụy” chưởi nhau
Để nhằm chiến thắng bộ hầu lạ sao

Kiểu thành đá cá lăn dưa
Chỉ lừa lớp nhỏ đâu lừa lớp cao
Nước non lịch sử ba đào
Trăm năm hiểu cả dễ nào mà che

Mặt trời cao đến ngọn tre
Cũng rồi bóng xế cuối ngày vậy thôi
Nay đều quá khứ qua rồi
Nhưng dân chưa sáng có nào mà vui

NẮNG NGÀN
(27/02/20)  

**

TRĂNG NGÀN

Trăng ngàn nơi đỉnh Trường Sơn
Xưa trên Phố Hội ai thường biết không
Cũng từng bên những đồi thông
Sương mờ Đà Lạt quả trông diệu kỳ

Saigòn đâu dễ thấy chi
Bởi đầy ánh điện ít khi trăng ngàn
Hà Lam quê kiểng lại càng
Trăng ngàn ít có vì toàn đi xa

TIẾU NGÀN
(27/02/20)

**

TRÍ TUỆ ĐỈNH CAO

Đúng đây trí tuệ đỉnh cao
Lo mình là chính lo nào các em
Hải Phòng ngay chốn công viên
Dựng cây hoa sắt trẻ em ngang đầu

Lá cành bén nhọn khác nào
Vui chơi nhào tới cổ đâu còn gì
Hóa ra đầu óc kiểu ni
Nói toàn không tưởng quên thì khách quan

TIẾU NGÀN
(27/02/20)

**

CHIA RẼ DO ĐÂU

Xác thân riêng biệt chỉ thường
Cái đầu chia rẽ mọi đường mới lo
Trong khi vốn thảy đồng bào
Lại toàn nghi kỵ lẽ nào đâu hay

Thật ra đều thảy tại sao
Đều vì “ý hệ” có nào khác chi
Bởi do tau đỏ mày vàng
Hay là ngược lại cũng toàn vậy thôi

Dẫu trong nước đã tệ rồi
Đến như hải ngoại cũng nào hơn đâu
Hai bên đều cố “chiêu hồi”
Thảy toàn nhảm nhí than ôi lạ gì

Lại như tay Nguyễn Phương Hùng
Hoàng Duy Hùng nữa nay toàn bưng bô
Vậy thì chúng ghét quả nào
Hoặc Nguyễn Ngọc Lập tào lao rẻ tiền

Nguyễn Mạnh Cường nữa đều điên
Ôm càng qua Mỹ nhãn tiền đổi tông
Thành nên dân trí Việt Nam
Đến nay còn thảy có bao vấn đề

Tuyên truyền bởi rặt một bề
Gây thành chia rẽ não nề con dân
Khác gì gà nhốt trong lồng
Nhìn con ngoài muốn phải toàn hạ nhau

Đó do chỉ tại cái đầu
Nhuốm toàn “ý hệ” thảy thành bá vơ
Tạo nên kiểu sống vật vờ
Hay là nói khác lập lờ lạ chi

Bởi khi đầu óc kiểu cu li
Có nào độc lập có nào tự do
Cá nhân đã chẳng ra trò
Huống gì đất nước non sông cũng hèm

BIỂN NGÀN
(27/02/20)

**

NGƯỜI TA VÀ MÌNH

Người ta đã mấy trăm năm
Với nền kinh tế tiến toàn tự nhiên
Bởi nhờ theo luật khách quan
Tinh thần vật chất cùng chung hợp hòa

Tạo nên khoa học bao la
Làm thành kỹ thuật thảy đà chuyên sâu
Kỹ năng tư bản có hầu
Đều trong dân chúng khác nào tự nhiên

Mình nhằm theo Mác Lênin
Ít ra cũng cỡ bảy lăm tới giờ
Còn xưa chiến cuộc đâu ngờ
Hi sinh cả thảy để giờ là đây

Cốt làm “vô sản” trọn đầy
Đi theo thuyết Mác Lê hoài khác đâu
“Đấu tranh giai cấp” làm đầu
Cho là động lực để nhằm đi lên

Toàn ca “sản xuất tương quan”
Động cơ phát triển chỉ toàn thế thôi
Vậy nên “bao cấp” khác nào
Làm theo kẽng đánh đồng đều một khi

Cuối cùng nghèo khó lạ gì
Liên Xô sụp đổ mới đành bỏ luôn
Giờ đây “đổi mới” hô toàn
Nhưng điều “định hướng” có càng đổi đâu

Cả nền sản xuất hóa hầu
Mượn toàn tư bản nước ngoài lạ chi
Dân nhằm mua bán lạ gì
“Gia công” cả thảy khiến khi buồn cười

Nên khi cạn kiệt tiền rồi
Mà nguồn nguyên liệu đâu nào làm ra
Phải dùng thảy của người ta
Khác chi kinh tế chỉ là tiếu lâm

Chỉ đều lời nói toàn hâm
Có đâu khoa học mọi phần gì sao
Toàn đều cảm tính nháo nhào
Con thuyển “định hướng” khác nào lênh đênh

Thành nên muốn tiến tự mình
Phải cần tư bản tạo lên trong nhà
Chẳng tư bản đỏ ba hoa
Mà tư bản thật chính là toàn dân

Có tài chánh thảy muôn phần
Cộng cùng kỹ thuật mới dần tiến lên
Dựa trên trí tuệ sâu bền
Đâu cần “ý hệ” chênh vênh ích gì

Vứt đi chẳng chút sợ chi
Trở về thực tế mới thì tự nhiên
Ném xa thuyết Mác Lênin
Nó toàn ảo tưởng ích gì cho dân

PHƯƠNG NGÀN
(27/02/20)

**

MỘT GIAI ĐOẠN CỦA
LỊCH SỬ NƯỚC NHÀ

Pháp qua xâm lược nước ta
Trăm năm nô lệ quả là xót thương
Dân mình nhục nhã mọi đường
Dầu bao quật khởi khó đương lại toàn

Bổng đâu quân Nhật tràn sang
Trong đêm hất Pháp chổng càng quả vui
Nhưng đầu ta Nhật lại ngồi
Nhật giờ chủ mới khác đâu vậy kìa

Chiến tranh xa nổ lia chia
Thua Trân Châu Cảng Mỹ bèn tham gia
Thứ hai Thế chiến gần xa
Cuối cùng bại trận Nhật ra đầu hàng

Đồng Minh tới giải giáp toàn
Ta nền độc lập được nay thu về
Nhà vua Bảo Đại mọi bề
Phát đi tuyên bố phủi toàn Pháp xưa

Nước nay độc lập tự do
Bao nhiêu hiệp ước bất công bỏ toàn
Lập nên chính phủ đàng hoàng
Đứng đầu Thủ tướng là Trần Trọng Kim

Tự nhiên cờ đỏ búa liềm
Bác Hồ mang ánh sao vàng tới ngay
Thế gian như trở bàn tay
Việt Minh nổi dậy lật ngay họ Trần

Pháp thành quay lại rần rần
Do Anh giúp sức tiến vào Sài Côn
Đó là tên cũ Saigòn
Từ đây Pháp Việt tiến hành chiến tranh

Đầu tiên tâm địa thực dân
Nhưng sau “ý hệ” cũng dần phôi thai
Pháp, Anh, Mỹ giống đâu ngoài
Để nhằm đối trọng với toàn Liên Xô

Thành ra thế giới chia đôi
Việt Nam cũng có khác đâu Nam Hàn
Cả Đông Tây Đức một hàng
Dễ ai lại thảy mơ màng được sao

Chiến tranh tiếp diễn ào ào
Ba mươi năm ấy có nào ai quên
Đầu tiên với Pháp lềnh khênh
Tiếp sau với Mỹ ối mèn đéc ơi

Bốn lăm tới mãi bảy lăm
Nước non tan tác chỉ toàn đau thương
Thành ra “ý hệ” mọi đường
Chính là đầu mối ai lường được không

Các ông Chinh, Duẩn, Giáp, Đồng
Đứng đầu bộ máy tuyên truyền lớn lao
Với bao chiến lược lạ nào
Cùng bao chiến thuật ào ào trước sau

Miền Nam buộc phải đổ nhào
Bởi quân Miền Bắc rào rào tiến vô
Bao người phải chạy ra khơi
Vượt biên lánh nạn như hồi năm tư

Cờ đào thắng lợi tới chừ
Qua bao “cải tạo” thực hư đến giờ
“Ngụy quân” buộc phải đi tù
Gọi là cải tạo vài ngày tập trung

Đến bao nhiêu kẻ phát khùng
Chết hay bị giết vô cùng xót xa
Rồi Liên Xô té ngữa ra
Để thành “đổi mới” ta bà đến nay

Chương trình bảo lãnh thành hay
Sĩ quan thời cũ sang ngay Hoa kỳ
Rồi toàn thế giới khác gì
Ngày nay trên bốn triệu người Việt Nam

Giống xưa Do Thái thảy toàn
Để nay người Việt hiên ngang mọi miền
Phát huy trí tuệ trước tiên
Thua đâu Do Thái mọi miền thế gian

Mới hay lịch sử ngổn ngang
Rủi may ai biết mọi đàng là đâu
Trong khôn có dại vẫn hầu
Cũng như trong dại phải rồi hóa khôn

Ta người sinh ở Quảng Nam
Cũng từng phải chịu truân chuyên đủ điều
Chín năm đánh Pháp tiêu điều
Vườn không nhà trống với nhiều đau thương

Năm tư về lại cố hương
Hòa bình giờ mới mọi đường an tâm
Đã thành vùng của Quốc gia
Việt Minh tập kết đều đà đi xong

Nhưng rồi đất nước long đong
Chia đôi lãnh thổ chiến tranh lại về
Quê hương lại phải ê chề
Mút mùa súng đạn tới kỳ bảy lăm

Giờ đây lịch sử giáp vòng
Y như câu chuyện được toàn kể trên
Thật là đất nước lênh đênh
Trăm năm ai rõ lỗi lầm vì đâu

Vì vua quan Nguyễn chỉ hầu
Đã làm mất nước về sau mới vầy
Khiến thành dân trí mỗi ngày
Hoàn toàn sa sút theo đà suy vi

Phan Chu Trinh nói lạ chi
Trước khai dân trí sau thì dân sinh
Khuếch trương dân khí tận tình
Mới làm tiến tới quang vinh nước nhà

Việt Minh ngặt chỉ sa đà
Nhằm theo “ý hệ” được mình chủ trương
Thổi phồng thảy chỉ Mác Lê
Bác Hồ cùng Đảng mọi bề khác đi

NON NGÀN
(27/02/20)

**

TỪ “KHỈ” ĐẾN NGƯỜI

Rõ ràng từ “khỉ” đến người
Nhưng mà trước đó thì đời là chi
Từ con virut lạ gì
Đến đây khoa học vẫn thì chịu thua

Vậy thì sự sống do đâu
Khắp ngoài vũ trụ biết nơi nào tìm
Thành ra đến cả Darwin
Chỉ đều mô tả sự tình vậy thôi

Chưa ai cắt nghĩa rạch ròi
Bởi đâu tiến hóa ra đời từ đâu
Quy mô thảy vũ trụ hầu
Có đâu chỉ khỉ biến ra con người

Ănghen với Mác lạc loài
Ý gian trích đoạn cuộc đời cũng vui
Vậy mà bao kẻ dốt đui
Bịp tràn theo đó hại đời bao nhiêu

Phịa là “biện chứng” tự tiêu
Để cho “tư bản phải đều tự chôn”
Chờ hoài chỉ thấy mõi mòn
Cuối cùng “vô sản” tự chôn lấy mình

Bởi nay thế giới hòa bình
Tiến vào “hội nhập” thật tình khác chi
“Chiến tranh giải phóng” còn gì
Mác toàn thuyết lý thảy khi trật chìa

Khiến trên trăm triệu con người
Khắp toàn thế giới đi đời nhà mà
“Đấu tranh giai cấp” quỷ ma
Chỉ đầy ảo tưởng tội là Mác đây

Lên gân để gạt bao người
Bị đều lầm lẫn để thành hi sinh
Khiến bao lớp nữa nạn nhân
Suốt non thế kỷ có cần nói sao

Nhưng như chẳng có Lênin
Tất nhiên thuyết Mác nằm im xó phòng
Thành Lênin tội phải chăng
Thật ra không phải đều hằng vậy thôi

Bởi vì tham vọng con người
Thấy thang đã bắc dại nào không leo
Khiến đâu chỉ một người lèo
Không Lê này cũng còn nhiều Lê kia

Vậy nên chính Mác đầu têu
Bởi phi khoa học thành nghèo tư duy
Là do mê tín khác gì
Tin bừa “biện chứng” của thầy Hegel

Trật chìa thành khiến đã thèm
“Vật” mà “biện chứng” đáng nên cạo đầu
Bởi như hòn đá khác sao
Bao giờ “biện chứng” để thành ra cây

Nên Trần Đức Thảo cũng hay
Thông minh nổi tiếng cùi đày thành ngu
Bao năm giảng dạy lu bù
Toàn đều “biện chứng” thiên thu dại khờ

Hại đều Miền Bắc tới giờ
Để thành cuồng tín bá vơ một thời
Nay toàn hậu duệ lơi khơi
Dễ còn bắt kịp được thời đại sao

ÁNH NGÀN
(27/02/20)

**

HỘI AN XƯA VÀ NAY

Hội An xưa Nhật với Tàu
Ngày nay xem lại chỉ hầu là Tây
Cuộc đời bởi vậy cũng hay
Trăm năm thay đổi đâu nào đứng yên

Sông Hoài nhìn thấy nhãn tiền
Bến xưa thuyền đậu nay bờ ba lô
Cũng đều toàn nói xí xô
Quả vui tiếng lạ xen vào tiếng ta

TẾU NGÀN
(26/02/20)

**

MẠC VIỆT HỒNG

Việt Hồng tên thuở Liên Xô
Ngày nay tiến bộ lẽ nào không khen
Gầy Đàn Chim Việt ai bằng
Quần thoa nữ sĩ sau hằng còn danh

NẮNG NGÀN
(26/02/20)

**

NGUYỄN DU VÀ NGUYỄN ÁNH

Ai ngờ hoàn cảnh lạ lùng
Nguyễn Du thành đại thi hào nước ta
Còn người dũng lược bao la
Tầm nhìn xa rộng chính là Gia Long

Nguyễn Du bởi vậy cởi lòng
Thăng Long rời bỏ tìm được vào Nam
Thi hào sánh với anh hùng
Nguyễn Du Nguyễn Ánh như rồng gặp mây

TRĂNG NGÀN
(26/02/20)

**

NHỚ XƯA

“Ru con con ngủ cho lâu
Để mẹ đi chợ mua vôi ăn trầu
Mua vôi chợ Quán chợ Cầu
Mua cau Cẫm Lũ mua trầu Đồng Tranh

Hỏi thăm mấy chú bộ hành
Dường đi ra Huế ra thanh mấy ngày”
Điệu ru câu hát thế này
Ta hoài nhớ mãi từ ngày bé thơ

Quê hương dạo đó đến giờ
Qua hai cuộc chiến ai ngờ vậy sao
Gần non thế kỷ trôi mau
Mẹ ta ngày ấy tới nay đâu còn

Dầu ta quê kiểng Quảng Nam
Chưa từng đi hết mọi miền nơi đây
Đèo cao rừng thẳm mây bay
Nhiều nơi chưa tới từ ngày còn thơ

Sông Tiên núi Chúa bây giờ
Chỉ nghe kể lại thảy trong mơ màng
Vu Gia Gò Nổi chưa sang
Thành nay ai tả ta càng ngẩn ngơ

Rồi bao cảnh ấy hiện giờ
Có đâu còn nữa ai ngờ vậy sao
Bởi vì vật đổi sao dời
Khó ai tìm lại trong đời cảnh xưa

Kìa bao tên nhắc lạ chưa
Thật đều thơ mộng những ai sống toàn
Tuổi thơ nơi đó dịu dàng
Bao nhiêu kỷ niệm sau toàn lớn lên

Người đi xa xứ đâu quên
Biết bao hình ảnh êm đềm ngày xưa
Quảng Nam rừng núi có thừa
Sông êm biển lặng nắng mưa đã từng

TRĂNG NGÀN
(26/02/20)


MỤC LỤC

12265.            HAI BÀ TRƯNG (28/02/20)
12266.            BA CÔ (28/02/20)
12267.            MÀU SẮC (28/02/20)
12268.            MỘNG LONG (28/02/20)
12269.            NGÀY NAY NAM ĐỊNH (28/02/20)
12270.            “PHẢN ĐỘNG” VÀ “PHI” PHẢN ĐỘNG (28/02/20)
12271.            THIÊN THẦN (28/02/20)
12272.            LÒNG THAM VÔ ĐÁY (28/02/20)
12273.            VÔ CẦU (28/02/20)
12274.            CÁI SAI TỪ ĐẦU (28/02/20)
12275.            SÁU MƯƠI NĂM XƯA (28/02/20)
12276.            LÀM TRAI (27/02/20)
12277.            MỘT THUỞ XA XĂM (27/02/20) 
12278.            TRĂNG NGÀN (27/02/20)
12279.            TRÍ TUỆ ĐỈNH CAO (27/02/20)
12280.            CHIA RẼ DO ĐÂU (27/02/20)
12281.            NGƯỜI TA VÀ MÌNH (27/02/20)
12282.            MỘT GIAI ĐOẠN CỦA LỊCH SỬ NƯỚC NHÀ (27/02/20)
12283.            TỪ “KHỈ” ĐẾN NGƯỜI (27/02/20)
12284.            HỘI AN XƯA VÀ NAY (26/02/20)
12285.            MẠC VIỆT HỒNG (26/02/20)
12286.            NGUYỄN DU VÀ NGUYỄN ÁNH (26/02/20)
12287.            NHỚ XƯA (26/02/20)



No comments :

Post a Comment