Sunday, February 23, 2020

TẬP THƠ "KẺ SĨ" TIẾP THEO - (277)


TẬP THƠ “KẺ SĨ”
TIẾP THEO, SỐ (277)


SỰ CHÍNH XÁC CỦA THI CA

Thơ không toán nhưng phải là như toán
Bằng ngôn từ chính xác của thi ca
Để điệu vần cùng từ ngữ viết ra
Luôn chính xác không mơ hồ giả tạo

Thơ là tiếng của tâm hồn dù vậy
Khi thơ ra là đến với mọi người
Phải đều hoa không là rác cho đời
Thơ như vậy mới đúng thơ thật sự

Thơ chính xác vì lòng không giả tạo
Nói một lời là chuẩn mực một lời
Thi pháp luôn gồm thảy cả ngôn từ
Cả ý tứ cũng như là vần điệu

Thơ mọi loại dù là thơ đùa giỡn
Thơ cao sang hay trịnh trọng thế nào
Đã là thơ thì không thể tầm phào
Mà chững chạc mới là thơ sành sõi

Thơ bởi vậy giống mặt trời chói lọi
Khi bừng lên là sáng cả thế gian
Không mù mờ hay giả bộ điệu đàng
Thơ kiểu ấy hóa thành thơ giả dối

Thơ chắc tay cũng đâu cần nóng vội
Trừ ra khi kiểu xuất khẩu thành thơ
Từ xưa nay ai cũng có lạ nào
Đời đều thảy bởi tài năng tạo cả

Nên làm thơ cho mình là trước thảy
Do nhu cầu biểu hiện của bản thân
Chẳng làm thơ vì người thảy mọi phần
Khen hay trách của đời đều thứ yếu

Nhưng thơ hay phải đều thơ tiêu biểu
Tức điệu vần trước hết phải cân phân
Rối ý thơ toàn tinh túy mọi phần
Dẫu bay bướm nhưng vẫn toàn dễ hiểu

Dầu cổ điển hay là thơ hiện đại
Cần tâm hồn đều luôn phải đàng hoàng
Phải chính chuyên và trung thực mọi đàng
Không xu nịnh mới toàn thơ đúng đắn

Đời cong quẹo thơ lại càng phải thẳng
Bởi vì thơ là tiếng nói lương tri
Đâu khóc than hay nhỏ lệ tùy nghi
Mà cứng cõi như làm bằng sắt thép

Thơ tuy vậy hay phải cần khuôn phép
Chuẩn mực toàn đâu tùy tiện được sao
Tức là thơ luôn tầm vóc phải cao
Để xứng đáng cho cuộc đời muôn thuở

Thơ bởi vậy chẳng vì ham danh lợi
Sợ lời chê hay cẩu ước tiếng khen
Mà thơ cần như dòng suối vĩnh hằng
Giúp nhân thế mà vượt lên nhân thế

ĐẠI NGÀN
(23/02/20)

**

THIÊN NHIÊN

Thiên nhiên quả thảy diệu gì
Đâu toàn “vật chất” lạ gì nữa sao
Bởi còn sự sống khác nào
Một điều ông Mác tơ hào biết không

Nên ông thảy chỉ nói ngông
“Vật” mà “biện chứng” còn trông được gì
Úc Châu nhìn thử thấy đi
Mỗi năm hàng triệu cua cùng di dân

TẾU NGÀN
(23/02/20)

**

TIẾNG ANH

Tiếng Anh phổ biến khắp rồi
Năm châu bốn biển ai người chẳng thông
Nhưng nào đâu chỉ “nói” không
Mà về học thuật mới thành ra cao

Nước ta nếu để tự hào
Phải bằng ngoại quốc mức nào mới hay
Còn đều chỉ kiểu ta đây
Toàn điều xoàng xỉnh có gì đâu hơn

TẾU NGÀN
(23/02/20)

**

THƠ CA
VÀ SỰ CÂN ĐỐI

Thật tôi đâu thích làm thơ
Toàn ngồi vơ vẩn vật vờ ích chi
Chỉ đều tếu táo nhiều khi
Lối thơ cà rỡn lạ gì nữa sao

Dẫu chi cân đối làm đầu
Điệu vần nghiêm chỉnh mới hầu thi ca
Thể thơ tùy thích khác đâu
Nhưng đều nhất thiết toàn câu có vần

Thành nên ghét nhất mọi phần
Kiểu thơ chệch choạng cho là tự do
Khác nào như cách sâu đo
Mày mò loạn xạ cốt rồi tiến lên

Bởi thơ buộc phải êm đềm
Dầu cho thế sự nhắm trên mọi điều
Còn thơ mơ mộng viết liều
Trong thời thơ dại đã hầu đi qua

Có điều nay phải nói ra
Làm thơ trên mạng cốt là cho vui
Gõ xong liền có thơ rồi
Giờ đây lắp xắp mười hai ngàn bài

Đọc lên dẫu thấy toàn hài
Đó là mục đích tôi dành cho thơ
Chẳng ai đọc hết tới giờ
Mười ngàn trang lớn dễ ngờ được sao

Google cứ thử gõ vào
Thấy ngay cả khối thi ca Đại Ngàn
Thơ chơi quả thật không oan
Nhưng là thơ thật cũng toàn thế thôi

Nghề thơ tôi cấp chỉ tồi
Bởi nghề tư tưởng mới thời đam mê
Thi ca lồng ghép mọi vào
Cho đời đọc thích ê hề làm vui

Mong cho lớp trẻ về sau
Làm thơ thật chiến mới hầu trứ danh
Tức đều cân đối mọi phần
Cả về hình thức lẫn về nội dung

Thơ như bản nhạc không cùng
Trường canh tiết tấu thảy đều sánh đôi
Đọc lên thơ hóa nhạc rồi
Trong thơ có nhạc vạn đời tự nhiên

TIẾU NGÀN
(23/02/20)

**

THỜI XƯA THỜI NAY

Ngày xưa “Mỹ Ngụy” chưởi tràn
Gọi bằng “thằng” nọ với toàn “thằng” kia
Một thời “lịch sử” đầm đìa
Lăn dưa đá cá lẽ nào văn minh

Giờ khơi để biết sự tình
Cả toàn Miền Bắc ai đều chẳng hay
Vẫn kho sử liệu còn đây
Ngàn năm sau chắc khó người quên đi

TẾU NGÀN
(23/02/20)

**

LÊNIN

Lênin ổng ở nước Nga
Ổng đi tứ xứ biết là về đâu
Khiến nay tượng dẹp cả rồi
Nghệ An đem dựng quả hầu tiếu lâm

Đời đều lớp sóng ầm ầm
Lớp xưa tàn lụi nhường vào lớp sau
Lênin ai nhớ nữa nào
Thời Liên xô cũ qua rồi từ lâu

TIẾU NGÀN
(23/02/20)

**

HỌA THƠ THÍCH QUẢNG ĐỘ

Tâm nghe xa vắng giữa chiều đông
Mặt nước mênh mông cố đứng trông
Bát ngát non xa mờ thăm thẳm
Trời mây hun hút bặt cánh hồng
Mấy độ thời gian qua chóng vánh
Bao mùa nhân thế đã sang sông
Năm tháng lãng du đầu khiến bạc
Lòng vàng còn chút gửi non sông

NGÀN THƠ
(23/02/20)

**

THẬT QUÁ TUYỆT VỜI

Cảnh đâu mà quá tuyệt vời
Đường trên sườn núi ai người ngờ sao
Cheo leo vách đá nghẹn ngào
Chỉ nhìn đã sợ huống hồ mà đi

Quanh co khúc khuỷu đường đèo
Dài trên cả dặm ngặt nghèo lắm thay
Từng đoàn xe chạy lướt mau
Con người làm được cả Trời cũng thua

NÚI NGÀN
(23/02/20)

**

HÌNH ẢNH THẤY
TRÊN FACEBOOK

Đeo gân cầm bình thuốc
Dĩ nhiên biết độc rồi
Ngoáy trút đầu trái mít
Lương lâm quả thật tồi

Nhờ tay người bán mít
Mít càng chín vàng tươi
Lại thêm mau chín nữa
Nhìn càng thấy hỡi ôi

Chỉ do đồng tiền bẩn
Cần chi đến cuộc đời
Miễn mình nhanh thủ lợi
Chuyện diễn ra nhiều nơi

Những người thích trái cây
Mua về toàn vàng rực
Tương lai cũng vàng vọt
Bởi đành chết khơi khơi

TIẾU NGÀN
(23/02/20)

**

MỘT KỶ NIỆM HỘI AN

Lần đầu đi đến Hội An
Ra xem bờ biển thấy toàn lạ huơ
Khác chi dãi ngọc bất ngờ
Dàn ngay trước mắt bấy giờ mới hay

Hoàn hồn nhìn ngọc động lay
Hiẻu toàn mặt biển xanh nào khác đâu
Cả bờ cát trắng chạy sâu
Cộng thêm tiếng gió rạt rào sóng xa

Đó lần đầu biết Hội An
Đọng thành kỷ niệm mãi toàn tới nay
Cũng lần biết biển đầu tay
Dẫu trên mười tuổi vẫn nào thấy chi

Chiến tranh lan khắp lạ gì
Chạy vô rừng núi do vì tản cư
Chỉ Hòa bình lúc năm tư
Mới lần đầu biết thế nào Hội An

NGÀN HOA
(23/02/20)

**

AI LÀM

Ai làm dân thảy toàn ngu
Lại còn ác nữa kẻ thù là ai
Nghĩ bao quỷ kế thật tài
Khẩu trang sáu tạ “qua dùng” bán buôn

Nhắm vào Hà Nội để tuồn
Vốn đều Vĩnh Phúc từ đây mang về
Đúng là sự thật ê chề
Dân ngu bản chất hay về lỗi đâu ?

TIẾU NGÀN
(23/02/20)

**

TRẦN ĐĂNG KHOA

Ừ thì cũng đúng vậy thôi
Nhà thơ nay lại viết đều văn xuôi
Nhớ xưa thêm thảy bùi ngùi
Thơ hồi chống Mỹ bay vù lên không

Bây giờ dịch cúm cuồng ngông
Nguy hơn Đế quốc khiến làm Khoa lo
Mấy lời Khoa mới giặn dò
Đừng cho “Cúm đế” được vào nước ta

TẾU NGÀN
(23/02/20)

**

PHÂN CÔNG TỰ NHIÊN

Ông Trời sinh vậy từ đầu
Hễ làm người mẹ lòng hầu vô biên
Vì con chẳng chút ưu phiền
Nuôi con khôn lớn mới tiên trên đời

Đàn ông lòng dạ bơi thời
Vì mình là chính khó nào vì con
Mục tiêu trong cuộc sống còn
Thích làm nhiệm vụ cho con các bà

TẾU NGÀN
(23/02/20)

**

GỞ BỎ HẠN CHẾ

Giờ đây Trung Quốc kêu la
Asean gở bỏ kiểm tra dân Tàu
Mở cho đi lại ào ào
Bởi dầu virut trong người thấy đâu

Khác gì một ý kiến hay
Bởi đều đảo giả đến nay xong rồi
Thảy dùng bành trướng được thôi
Biển Đông virut dễ nào cản ta

TIẾU NGÀN
(23/02/20)

**

“NGHIÊN CỨU” CUỘC ĐỜI

Lê Chung “nghiên cứu” cuộc đời
Nay đều trên mạng rõ thời tốt thôi
Bởi giờ mạng ảo mới hay
Còn mà đời thật chỉ lèo khác chi

Mạng thì đủ loại thị phi
Rút ra thực chất còn gì hay hơn
Khi đời chỉ thảy thờn bơn
Tuyên truyền dụ hoặc ai còn tin sao

TẾU NGÀN
(23/02/20)

**

THƠ
DỞ VÀ HAY

Cái hay cái dở ở đời
Trong thơ vẫn có vốn thời vậy thôi
Nếu thơ như nước chảy xuôi
Lạt như nước ốc dễ nào thơ hay

Hoặc thơ toàn kiểu cùi đày
Chỉ nhằm nịnh nọt hỏi ai cần gì
Mà thơ buộc phải phương phi
Như hoa rừng núi mới thì thơ hay

Từ ngày Cách mạng đến nay
Đều thơ công cụ quả ai đâu ngờ
Thảy toàn thi sĩ vật vờ
Đừng đầu Tố Hữu tới giờ lạ sao

Dắt theo một bọn cào cào
Kiểu như Xuân Diệu … ai nào không kinh
Ngẫm sâu khiến rõ sự tình
Hễ là chuyên chính thơ sình hóa ra

TẾU NGÀN
(23/02/20)

**

THÍCH QUẢNG ĐỘ

Quảng là rộng lớn khác sao
Độ là độ lượng mấy ai không tường
Vậy mà dư luận nhiều đường
Từ lâu trái ngược có lường được đâu

Người cho cộng sản cài vào
Kẻ cho chống cộng thảy cao bằng trời
Thành ra đời thảy hóa hài
Bị nhiều nhiễu loạn lỗi này đâu ra

Nay Thầy viên tịch đi xa
Vẫn còn bí mật ở đời chưa xong
Tựa hồ một Thích Trí Quang
Y vàng dạ đỏ nào toàn bạch ra

Khác chi giữa cõi ta bà
Không không sắc sắc biết là nơi mô
Lại thời cờ đỏ khác nào
Ánh vàng buộc phải lao xao lạ gì

Hóa lời Phật dạy khác chi
Trên đời đều hẳn có gì trụ đâu
Sinh thành hoại diệt trước sau
Chỉ tâm siêu thoát mới hoài bền luôn

Thành nên ông Mác đừng buồn
Hễ là vật chất khó tồn tại lâu
Bởi vì vận động khác đâu
Tức hoài biện chứng theo lời Hegel

TÂM NGÀN
(23/02/20)

**

TỐ HỮU

Trời sinh Tố Hữu lạ đời
Thảy toàn nịnh nọt một thời cũng vui
Có điều chỉ lạ Bác Hồ
Biết tong Bác vẫn làm ngơ mới kỳ

Thành giờ Tố Hữu khác chi
Thi ca sự nghiệp có gì còn đâu
Nhắc làm ai nấy đều cười
Hữu toàn thần thánh một đời Bác xưa

TIẾU NGÀN
(23/02/20)

**

ĐÚNG RỒI

Lê Chung ngoài Bắc lớn lên
Đã từng bị nhiễm cái nền đỏ au
Nhưng nay đều đổi khác rồi
Nhờ qua Tiệp khắc đã lâu mới cừ

Khiến nay cầu thị mọi điều
Biết toàn học hỏi bấy nhiêu tốt rồi
Hết còn giấu dốt liên hồi
Mà cùng trách nhiệm cộng đồng như ai

Thành ra hễ đã con người
Dễ không phát triển theo đời được sao
Chẳng qua chế độ độc tài
Mới làm kìm hãm con người tự nhiên

Đi sang nước khác đổi liền
Bởi làn gió mới thường xuyên thổi vào
Hết toàn mùi vị tù ao
Dẫu còn chút đỉnh dần rồi sẽ phai

TIẾU NGÀN
(23/02/20)

**

NGƯỜI MẸ VIỆT NAM

Tảo tần hôm sớm nuôi con
Vì gia đình phải hi sinh mọi điều
Đều là trường hợp phần nhiều
Số đông bà mẹ của người Việt Nam

Điều này đã tự ngàn năm
Ngay thời phong kiến chẳng riêng bây giờ
Hễ ai từng có mẹ già
Thảy đều biết hết việc này từ lâu

Vì chồng mà phải lo âu
Vì con mà phải bạc đầu sớm hôm
Từ quyền quý đến dân gian
Phần đông là thế có toàn hiếm đâu

Ngày xưa người mẹ chỉ hầu
Phần nhiều mù chữ đều thông việc đời
Bao nhiêu đạo lý từ xưa
Vẫn đều thắm đượm thảy trong lòng mình

Ca dao tục ngữ tâm tình
Vẫn đều nguồn cội tâm hồn thường khi
Nheng vì hoàn cảnh lạ gì
Cuộc đời đất nước mấy khi an lành

Thường từ phương Bắc chiến chinh
Phương Nam quấy nhiễu quả tình vậy thôi
Dẫu khi cường thịnh lên rồi
Trăm năm nhà Nguyễn rồi thời suy vi

Pháp qua xâm chiếm còn gì
Trăm năm mất nước dễ chi yên lành
Tiếp theo liên tiếp chiến tranh
Trăm năm khói lửa quả tình từ đâu

Bởi bao yếu tố từ ngoài
Cả điều ý hệ lạc loài vô duyên
Đàn bà phận gái thuyền quyên
Càng thêm lam lũ khắp miền non sông

Thay chồng tần tảo nuôi con
Chồng đi chiến sự khắp nơi khác nào
Cả khi số mệnh trời cao
Bao người đau khổ cũng nào kêu ca

Thời xưa phong kiến ta bà
Nữ đều hạn chế học hành tự nhiên
Cũng đừng nên trách tổ tiên
Chẳng qua hoàn cảnh lụy phiền khách quan

Đường đời sau mới thênh thang
Nhưng lòng đối với chồng con luôn bền
Bây giờ nhìn lại sự tình
Chẳng qua hoàn cảnh nước mình thế thôi

Ngàn năm văn hiến đúng rồi
Đó đều thực chất có nào đâu ngoa
Bởi nhờ lòng mẹ bao la
Mà duy trì mãi núi sông cơ đồ

TRĂNG NGÀN
(23/02/20)

**

LUẬT PHÁP

Phải đều thống nhất từ trên
Mới là luật pháp thuộc nền quốc gia
Bây giờ Tàu lạ nó qua
Toàn khu tự trị có ra nỗi gì

Dễ vào được đó mấy khi
Biết nào chúng thảy làm gì ở trong
Cả khi phạm pháp tỏng tong
Trả về nước xử thật càng hẩm hiu

TIẾU NGÀN
(22/02/20)

**

CÁI CHẾT CỦA MỘT
“VIỆN NGHIÊN CỨU”

Phải trong khuôn khổ Mác Lê
Dễ chi nghiên cứu mọi bề khác sao
Thành nên lập chỉ tào lao
Để làm trang trí có đâu lạ gì

Ngay nhìn nhân sự thảy hầu
Đều toàn đi học về từ Liên Xô
Hoặc là các nước Đông Âu
Phải theo nguyên tắc từ lâu biết rồi

Thành ra “nghiên cứu” chỉ tồi
Cốt nhằm “vẽ bóng” cũng nào hơn đâu
Nhưng rồi cũng chẳng dài lâu
Cuối cùng “đứt bóng” chuyện đều tự nhiên

Bởi đâu thiết yếu nhãn tiền
Mà cần tuân thủ mọi miền mới hay
Thành nên IDS chỉ hài
Tụ vào nói dóc ít ngày rồi tiêu

TIẾU NGÀN
(22/02/20)

**

TÂM LÝ KỲ LẠ

Ngày nay tâm lý lạ kỳ
Không ưa Trung Quốc trách gì người dân
Bởi xưa nô lệ ngàn năm
Rồi nay ức chuyện Hoàng Sa chẳng còn

Dĩ nhiên dân phải ghét toàn
Đó là lỗi địch đâu nào lỗi ta
Lại thêm Bảy chín xót xa
Giặc vào tàn sát đâu tha người mình

DẶM  NGÀN
(22/02/20) 

**

DẤU ĐẦU HỞ ĐUÔI

Mỹ vừa coi nước ta giàu
Bây giờ lòi nợ đường tàu cũng vui
Tháng ba này phải ngừng rồi
Hết còn tàu suốt chạy toàn Bắc Nam

Thật là thực tế phũ phàng
Kêu to cho lắm để càng té đau
Cố khoe ta đã nên giàu
Rồi giờ thực chất có nào hơn chi

TIẾU NGÀN
(22/02/20)

**

LỜI CẢM TẠ

Trần Trung Đạo thật hảo tâm
Post lên trên mạng đường link tải về
Bao nhiêu tài liệu bộn bề
Viết về lịch Sử nước mình ngày xưa

Điều toàn có ích rõ thừa
Tôi vừa vào đó tải liền xuống ngay
Quả nhiều Bộ Sử quý thay
Để rồi sẽ đọc những ngày rãnh rang

Dẫu bao nhiêu việc bộn bàng
Nhưng mà lịch sử có toàn đâu quên
Đọc nhằm suy nghĩ sâu thêm
Những gì dân tộc mình từng trải qua

Trần Trung Đạo quả mặn mà
Giúp đời như thế tỏ ra người hiền
Ngày nay hiện đại nhãn tiền
Ta càng diễm phúc so toàn người xưa

NON NGÀN
(22/02/20)

**

VIỆT NAM THỨC TỈNH

Việt Nam thức tỉnh cách sao
Không bia không rượu có nào được không
Chẳng đi nhậu nhẹt quanh năm
Hay nền chính trị toàn ngưng tuyên truyền ?

Hỏi câu này thấy ra liền
Tuyên truyền còn ngợp vạn lần rượu bia
Bởi toàn ăn nhậu lia chia
Thật ra ngành ngọn đều do tuyên truyền

Bơ vơ ý thức não phiền
Bởi ngoài thực tế có nào tin đâu
Trở thành hụt hẫng làm sao
Chỉ còn bàn nhậu quên sầu thế gian

Mọi điều hiểu biết rỗng toàn
Con người lý tưởng vỡ toang lạ gì
Vậy đều còn lại cái chi
Nhu cầu ăn nhậu to thì mới to

Tuyên truyền cao nhất Bác Hồ
Tiếp theo là Đảng, cơ đồ Mác Lê
Sau là chiến tích phủ phê
Gối đầu quá khứ mọi bề yên tâm

Chỉ còn quyền lợi hà rầm
Lớp người nắm chóp cả người dững dưng
Thành nên đất nước từng bừng
Mọi nơi ăn nhậu thảy toàn thế thôi

Cà phê cà pháo khắp nơi
Nhất là bia rượu để thì mới phê
Ngày dài tháng rộng lê thê
Ráng làm đóng thuế thảy khi mới cần

Vậy chê ai thảy cù lần
Bởi đều như thế vạn phần vậy thôi
Từ già tới trẻ cả rồi
Từ cao đến thấp có nào khác chi

Có ai tự chủ làm gì
Có ai tự giác mà đều buông trôi
Bởi trong thực tế vậy rồi
Dễ chi đi trật ra ngoài được sao

Thành đời hóa chỉ tào lao
Sống như vất vưỡng lẽ nào đâu hơn
Lý nào mà phải vươn lên
Bằng tầm hiểu biết thế gian hiện giờ

ÁNH NGÀN
(22/02/20)

**

THƠ CON CÓC
CÒN Ý CON BÒ

Thơ như kiểu cóc nhảy sàn
Nhảy theo từng bước mới toàn hay ho
Nhưng đều ý bự giống bò
Mục tiêu ca ngợi tò tò trước sau

Thành xưa Tố Hữu cũng hay
Như người tiền bối loại này khác chi
Thơ nhằm nịnh nọt lạ gì
Chưởi cha thế cuộc quả khi cũng bằng

TẾU NGÀN
(22/02/20)

**

TA VỚI NGƯỜI

Singapore cỡ Phú Quốc ta
Nhưng về thu nhập gấp đà mười lăm
Cả xưa Hàn Quốc nghèo hơn
Nay thì thu nhập gấp ta mười một lần

Thảy đều nhìn đó chết trân
Còn bao trường hợp đâu cần nói ra
Vậy mà cứ thói kiêu sa
Ta là số một còn nào thua ai

Kê lên để thấy chỉ hài
Bởi bao chỉ số có ai đo lường
Cốt nhằm tự sướng thảy toàn
Thành nay Mỹ mới định càng chơi khăm

Phong thành đẳng cấp oái oăm
Giàu ngang thế giới có đâu còn nghèo
Khiến dân hậu quả sẽ lèo
Bởi rồi nghèo rớt mùng tơi lạ gì

TIẾU NGÀN
(22/02/20)

**

NGÀY XƯA RỒI NGÀY NAY

Ngày xưa Bác vốn từng mong
Thắng xong giặc Mỹ xây mười lần hơn
Chỉ do nguyên lý không trơn
Bảy lăm sau quả ăn toàn bo bo

Mười năm bao cấp ra trò
Mẹ con đến phải mặc chung cái quần
Chấm công chia điểm tưng bừng
Thành ra cái đói vang lừng khắp nơi

Ngày nay thì đã khác rồi
Liên Xô đổ mất ta thời đổi thay
Tuy hoài “định hướng” không lay
Nhưng vào “đổi mới” mỗi ngày càng sâu

Tức là “hội nhập” khác đâu
Cùng “Phe tư bản” để hầu đi lên
Đỏ dần màu đã hóa xanh
Vì “tư sản đỏ” lan nhanh mọi miền

Dân nào có được ưu tiên
Chỉ đều cán lớn lợi quyền gia tăng
Dựa vào “địa ốc” giá chênh
Đại gia tài chánh dậy lềnh cả ra

Sẳn đà mới thảy ba hoa
Việt Nam ta đã nước nhà giàu sang
Hạ tầng cơ sở vững vàng
Nhà cao xây mới dân oan càng nhiều

Khác đâu một cuộc chơi liều
Kiểu như bọt bóng xà phòng bay cao
Dễ chi biết nổ ngày nào
“Phồn vinh giả tạo” ào ào cũng vui

Mỹ bèn thấy thế bùi ngùi
Mày lên tau phải cho mày lên luôn
Liền chơi chiến lược từ nguồn
Việt Nam xem đã “cũng giàu” như ai

Còn “đang phát triển” nữa đâu
Mà thành nay thảy trước sau đâu nghèo
Giàu thì vay chẳng cho nhiều
Giàu thì điều kiện có toàn dễ sao

Giờ thành phải “rướn” tào lao
“Quả” này ai chịu ắt đều toàn dân
Bởi nghèo thực sự mọi phần
Mặt ngoài cán bộ mới luôn toàn giàu

Thành nên lời Bác trước sau
Ngày nay ngược cả nghĩ hầu cũng ghê
“Giàu nghèo đâu sợ mọi bề
Mà đều chỉ sợ phân không công bằng”

Thành nên phải tới “đại đồng”
Vượt “thời quá độ’ để toàn đi lên
Vượt “thời bao cấp” tênh hênh
Và nay vượt cả cái nghèo khách quan

Thời xưa “đánh Mỹ” chạy toàn
“Lai quần cũng đánh” có càng sợ chi
Ngày nay thì mời Mỹ khác gì
Trải ngay thảm đỏ dụ vào đầu tư

Nhưng lòng vẫn cứ thực hư
Bởi luôn “kiên định” đến chừ như xưa
Vờn nhau xem quả đã chưa
Chơi nhau theo kiểu sọc dưa không bằng

Khiến giờ Mỹ phải thành hăng
Chơi trò láu cá thử rằng thắng không
Phong lên đẳng cấp giàu toàn
Làm sao ú ớ tau còn nghèo xơ !

TẾU NGÀN
(22/02/20)

**

THUỐC ĐẶC TRỊ NGU

Cái ngu đâu phải gia truyền
Mà từ ngoại quốc lan liền đến ta
Hay điều chính xác là Nga
Liên Xô thuở ấy có mà khác sao

Gây toàn non nước ba đào
Gần tròn thế kỷ có nào ai quên
Giờ đem thứ thuốc gia truyền
Gọi là đặc trị mọi miền cười toe

Cái thời nào dám ngo ngoe
Phải im thin thít ai dè vậy sao
Xiển dương chỉ thuyết độc tài
Của từ ông Mác truyền vào Lênin

Nước Nga giờ chẳng còn tin
Quay về cờ cũ Nga hoàng thuở xưa
Người Nga đi sớm về trưa
Còn ta đủng đỉnh tới khuya chưa về

TIẾU NGÀN
(22/02/20)

**

MỘT THỜI

Một thời đầy những đau thương
Bây giờ qua hết còn vương nỗi niềm
Chỉ do cuồng tín niềm tin
Đem làm thí nghiệm đời thành te tua

Trăm năm chưa bớt bùi ngùi
Bởi đều cấm cản thảy điều khách quan
Đạp chà lên mọi con tim
Còn toàn sắt máu như in hãi hùng

Đó thời ông Phạm Văn Đồng
Từng làm Thủ tướng mút mùa cà na
Cái thời ý hệ bao la
Toàn đều sản phẩm từ Nga mang về

Nhiều em thuở mái tóc thề
Đến đầu tóc bạc quả hề làm sao
Nhờ Liên Xô phải đổ nhào
Mới thành “đổi mới” rào rào đến nay

Vinh quang vậy cũng đủ đầy
Ngày nay thực tế đã hầu tự nhiên
Đỏ xưa biến chuyển thành xanh
Vẫn còn tí chút lắn vào lõi sâu

Làm dân nhớ mãi Bác Hồ
Ngàn đời chưa chắc dễ nào đâu quên
Cái thời sợ hãi không tên
Đến giờ mới bớt ối mèn đéc ơi

GIÓ NGÀN
(22/02/20)


MỤC LỤC

12208.            SỰ CHÍNH XÁC CỦA THI CA (23/02/20)
12209.            THIÊN NHIÊN (23/02/20)
12210.            TIẾNG ANH (23/02/20)
12211.            THƠ CA VÀ SỰ CÂN ĐỐI (23/02/20)
12212.            THỜI XƯA THỜI NAY (23/02/20)
12213.            LÊNIN (23/02/20)
12214.            HỌA THƠ THÍCH QUẢNG ĐỘ (23/02/20)
12215.            THẬT QUÁ TUYỆT VỜI (23/02/20)
12216.            HÌNH ẢNH THẤY TRÊN FACEBOOK (23/02/20)
12217.            MỘT KỶ NIỆM HỘI AN (23/02/20)
12218.            AI LÀM (23/02/20)
12219.            TRẦN ĐĂNG KHOA (23/02/20)
12220.            PHÂN CÔNG TỰ NHIÊN (23/02/20)
12221.            GỞ BỎ HẠN CHẾ (23/02/20)
12222.            “NGHIÊN CỨU” CUỘC ĐỜI (23/02/20)
12223.            THƠ DỞ VÀ HAY (23/02/20)
12224.            THÍCH QUẢNG ĐỘ (23/02/20)
12225.            TỐ HỮU (23/02/20)
12226.            ĐÚNG RỒI (23/02/20)
12227.            NGƯỜI MẸ VIỆT NAM (23/02/20)
12228.            LUẬT PHÁP (22/02/20)
12229.            CÁI CHẾT CỦA MỘT “VIỆN NGHIÊN CỨU” (22/02/20)
12230.            TÂM LÝ KỲ LẠ (22/02/20)
12231.            DẤU ĐẦU HỞ ĐUÔI (22/02/20)
12232.            LỜI CẢM TẠ (22/02/20)
12233.            VIỆT NAM THỨC TỈNH (22/02/20)
12234.            THƠ CON CÓC CÒN Ý CON BÒ (22/02/20)
12235.            TA VỚI NGƯỜI (22/02/20)
12236.            NGÀY XƯA RỒI NGÀY NAY (22/02/20)
12237.            THUỐC ĐẶC TRỊ NGU (22/02/20)
12238.            MỘT THỜI (22/02/20)



No comments :

Post a Comment