TẬP THƠ “KẺ SĨ”
TIẾP THEO, SỐ (274)
ĐÔI TA
Đôi ta cùng ở một nhà
Vừa là đồng chí vừa là anh em
Mái nhà chung Mác Lênin
Đánh nhau nhiều trận niềm tin rã rời
TIẾU NGÀN
(17/02/20)
**
CÂU ĐỐI XƯA
Vợ cả vợ hai, tuy vậy cả hai đều là vợ cả
Chồng xưa, chồng mới, dẫu thế vẫn chỉ một chồng
Khiến làm tiếng Việt tuyệt trần
Cả ngàn câu đối phải cần nói sao
Đến như bà Điểm thế nào
Vạch đùi trắng nõn vỗ vào cho kêu
Ra câu đối học trò nghèo
Dẫu thèm bì bạch dễ nào đối đâu
TẾU NGÀN
(17/02/20)
**
ĐÙA GIAI
Chúng em đều trẻ mồ côi
Tức là cha mẹ qua đời đã
lâu
Trung Tâm bỗng dán một câu
“Phụ huynh ai nấy phải nào
tới ngay”
“Bởi vì dịch cúm đang nguy
Đến nhằm đón trẻ đưa mau
về nhà”
Chúng em đọc thấy khóc òa
“Về nhà kiểu vậy chắc là
đi mau”
TẾU NGÀN
(17/02/20)
**
“GIẢI PHÓNG” MIỀN
NAM
Gọi là “giải phóng” Miền Nam
Nhưng rồi thực tế đã toàn chứng minh
Loại cờ nửa đỏ nửa xanh
Liền toàn mất biến vắng tanh lạ nào
Chỉ còn nhìn thảy cờ đào
Sao vàng ở giữa khác nào Bắc đâu
Thọ cùng với Phát mất tiêu
Đi cùng theo với sắc cờ giả danh
Từ đây biến thảy quốc doanh
Ngăn sông cấm chợ đã thành đau thương
Quan đềutừ Bắc vào thường
Đẩy liền trí thức miền Nam ra rìa
Tôn vinh“Bác” thảy lia chia
Kiểu đều Hồng Lạc xưa nào thấy đâu
Ruộng vườn dân bị tịch thâu
Đánh cho tư sản quỵ nhào lạ chưa
Toàn dân thảy thấy rõ thừa
Nhưng đều câm nín vì chưa hoàn hồn
Lạithêmvăn nghệ véo von
Của toàn Miền Bắc đưa tràn vào Nam
Học dường cũng thảy dập hồn
Học thơ Tố Hữu với toàn Mác Lê
Ngày nay vẫn thế mọi bề
Bao giờ lịch sử nặng nề trôi đi
TẾU NGÀN
(17/02/20)
**
NHẬP VÀ KHÔNG NHẬP
Đa nguyên đa đảng nhập vào
Còn như Mác xít thế nào hỡi ông
Tay Cao Đức Thái đầu đần
Cái bằng Tiến sĩ vạn phần giẻ lau
TẾU NGÀN
(17/02/20)
**
ANH EM
Một thời đều thảy “anh em”
Nhưng rồi “ý hệ” ai quên đi nào
Chiến tranh xảy đến ào ào
Liên Xô Trung Quốc tựa hồ như ta
TẾU NGÀN
(17/02/20)
**
QUỐC GIA VÀ Ý HỆ
Quốc gia tồn tại lâu dài
Cũng như dân tộc có ngoài
thế đâu
Còn điều ý hệ tạm thời
Qua đi rồi hết dễ hoài còn
lâu
Lại thêm nó đúng hay sai
Nếu toàn sai cả có ai ham
gì
Chẳng qua cưỡng bức lạ chi
Nhưng thời gian cũng sẽ
thì xóa trôi
TUYẾT NGÀN
(17/02/20)
**
GIỌNG TÀU
Qua Nam còn nói giọng Tàu
Ông già đú đởn quả hầu là vui
Nghe qua ai cũng bật cười
Khi ông kể chuyện vào “đồn” công an
Tại vì vi phạm lưu thông
Không đem bằng lái chỉ đưa “cạc” toàn
“Giấy”tờ thiếu vậy đâu oan
Mới thành bị chuyển “đồn” này “đồn”kia
TIẾU NGÀN
(17/02/20)
**
TÌNH MẪU TỬ
Mẹ già chín bốn tuổi rồi
Tới đây ngồi đó tay quàng mộ con
Hi sinh ở trận Lạng Sơn
Vào năm bảy chín đánh tan giặc Tàu
Con đi mẹ lại càng già
Kể từ dạo ấy quả là neo đơn
Trời cao có thấy nguồn cơn
Mẹ già khóc trẻ sớm hôm bạc đầu
GIÓ NGÀN
(17/02/20)
**
VẠN VẬT LUÂN LƯU
Đời luôn toàn vật luân lưu
Đến như vũ trụ cũng đâu vậy hoài
Có gì trụ mãi bao giờ
Mà hoài thay đổi vẫn điều khách quan
Thành nên danh vọng bạc vàng
Của tiền địa vịa vị phải càng thế thôi
Dẫu bao tỷ phú trên đời
Chết rồi đâu thể cái giàu mang đi
Nhiều người mới tính lạ chi
Hiến làm từ thiện còn gì nữa sao
Hóa ra “bóc lột” đồng bào
Kiểu xưa Mác nói tào lao trên đời
Bởi vì sinh kiếp con người
Phải toàn hoạt động cuộc đời mới vui
Giàu nghèo do bởisố trời
Duy lòng lương hảo khiếnthành nhân văn
ÁNH NGÀN
(17/02/20)
**
SỰ KỲ DIỆU CỦA
THIÊN NHIÊN
Thiên nhiên chẳng nói ra lời
Nhưng thường kỳ diệu ai người chẳng hay
Củ khoai cứ thử nhìn đây
Thật ta cũng có khác chi củ từ
Nhưng rồi còn phải bậtcười
Nó toàn giốnghệt của người đàn ông
Đường gânnổi rõ tồng ngồng
Nhìn vào phải ngượng cô nào dám xem
Lại thêm này nữa trái lê
Thật đâucó khác cái chi đàn bà
Bởi vì thật quá nõn nà
Khiếnhoài cân xứng củ từ ở trên
Nhìn xong đều quả đã thèm
Còn bao nhiêu cái nữa thảy nên tuyệt vời
Thiên nhiên thầy khắp trên đời
Chơi đều thượng đẳng dễ người sánh sao
TẾU NGÀN
(16/02/20)
**
CON NGƯỜI, XÃ HỘI,
PHÁP LUẬT, LỊCH SỬ
Con người vốn dĩ tham lam
Nên cần pháp luật mới làm tốt thôi
Để nhằm chế ngự bản năng
Nhưng đều pháp luật phải luôn trong lành
Thế mà Các Mác lanh chanh
Bảo tương lai sẽ nào cần luật đâu
Thiên đường cộng sản đều hầu
Người toàn tự nguyện có sao khác gì
Cả tiền tệ cũng dẹp đi
Vật toàn trao đổi có thì lạ sao
Làm tùy sức hưởng tùy cầu
Ngày nay mới thấy Mác hầu toàn điên
Bảy mươi năm chỉ huyên thuyên
Liên Xô Trung Quốc choảng liền với nhau
Chiến tranh nhiều bận trước sau
Cả vùng biên giới máu đào xối ra
Cả sau Tàu với nước ta
Chiến tranh phía Bắc cũng mà lạ chi
Trở thành tàn ác tức thì
Gây bao ghê rợn còn gì nói sao
Trăm ngàn người chết nghẹn ngào
Nói chung đều thảy đồng bào của ta
Ngày nay ai cũng thấy ra
Thật điều cay đắng bao la bạt ngàn
Nhưng đều sử chép nhập nhùng
Mười ngàn trang thảy có từng nói đâu
Chỉ dành 11 dòng thôi
Nói về cuộc chiến quả thời éo le
Trong khi trước đó ai dè
Đem thời đánh Mỹ chẻ hoe nói thường
Kểchung trên cả ngàn trang
Với đều cả chục ngàn dòng lạ sao
Thành ra “ý hệ” mới cao
Còn vì đất nước dễ nào khua to
Đó dều tất cả lý do
Ngày nay đất nước ta nào hơn ai
Bởi theo“ý hệ” dài dài
Tự do dân chủ đâu nào cần chi
Một vì ý hệ mê ly
Hai vì đặc lợi lạ khác nữa sao
Thành ra lịch sử ba đào
Ngàn năm văn hiến lẽ nào không thương
Để rồi nhầm lẫn mọi đường
Khiến cho lịch sử phải dường éo le
Vậy nay phải nói mà nghe
Người khôn kẻ dại lại nhè lẫn vô
Tinh hoa dân tộc còn nào
Mà còn ba rọi ối dào là vui
Bao người lấy đó ngậm ngùi
Bao người cho đó cuộc đời tiếu lâm
Chỉ dân vẫn mãi âm thầm
Đâu nào tiếng nói dễ thành thoát ra
Mà luôn phải thảy ngợi ca
Lẫn bao trí thức ba hoa chích chòe
Mất đi sử học vậy hè
Nhằmtoàn trang điểm hoa hòe lạ chi
Ngàn năm sau quả còn gì
Chỉ còn trống rỗng mới khi buồn cười
Dẫu ai yêu nước thương nòi
Biết chi sự thật của hồi xa xưa
Thành ra nói mấy cũng thừa
Bởi toàn hư hoại mọi điều khách quan
Biết chi sự thật thảy toàn
Biết chi chân lý mới càng hẩm hiu
MÂY NGÀN
(16/02/20)
**
TẬP THỂ VÀ CÁ NHÂN
Tập nào hơn tập toàn dân
Nên thành tập Đảng có cần
nói chi
Nó đều thiểu số lạ gì
Trò chơi lộn ngược thảy
khi buồn cười
Toàn dân đều những con
người
Phải cần bình đẳng phải
cần tự do
“Độc tài vô sản” chỉ ngu
Mác phùa bậy bạ thiên thu
dại khờ
Khác nào trí tuệ lơ mơ
Gạt lừa nhân loại ai ngờ
thế sao
Làm cho lịch sử nháo nhào
Làm cho nhân thế nghẹn
ngào một khi
Nên giờ Mác phải dẹp đi
Trăm năm đã đủ còn gì nữa
sao
Để về tôn kính đồng bào
Mới là yêu nước lẽ nào lại
quên
Chỉ vì Mác kiểu gàn điên
Thảy toàn mê tín Hegel dại
khờ
Tin càn “biện chứng” lơ mơ
Đều vô căn cứ vật vờ khác
đâu
Làm cho nhân loại phải rầu
“Địa đường” ảo tưởng có
sao được à
Khác gì lừa dối ta bà
Mác thành phản động quả là
lạ chi
NGÀN KHƠI
(16/02/20)
**
KẺ CHIÊN BÁNH XÈO
Ở XỨ QUẢNG NAM
Một tay phân phối đồng đều
Khác nào kiểu đổ bánh xèo Quảng Nam
Ta ngồi ở giữa đàng hoàng
Chung quanh thiên hạ phải toàn đợi trông
Chờ ta chọn lựa múc đong
Chiên từng chiếc bánh sao cho rực vàng
Ta thành chủ xị thảy toàn
Ai xem trố mắt phải càng phục ta
TIẾU NGÀN
(16/02/20)
**
LỖI Ở AI
Cổng chào tiếc chút chiều cao
Xe hàng chạy đến thì toi lạ gì
Độc tài cũng vậy khác chi
Dân cao quá khổ khó thì chui qua
Trừ anh bé nhỏ ta bà
Lùn đều cũng lọt hóa ra tự hào
Tự do dân chủ cần nào
Kiểu như con cún hàng rào cản đâu
TIẾU NGÀN
(16/02/20)
**
CON ĐƯỜNG CÁI QUAN
Khởi đầu người Bắc vô Trung
Dừng chân một chút rồi Nam đi vào
Chàm, Miên đều phải chạy ào
Nay cùng thống nhất ba miền với nhau
300 trăm năm thảy trước sau
Giờ đây 54 gốc đều cùng anh em
Quên đi ý hệ cùn mằn
Rồng Tiên một cõi mới nên huy hoàng
MÂY NGÀN
(16/02/20)
**
KHÁC NHAU VÀ GIỐNG
NHAU
Khác vì ý hệ mới cao
Ngoài ra đều thảy đồng bào như nhau
Đồng bào dễ tự đánh sao
Chỉ vì ý hệ tào lao xen vào
Nó toàn đến thảy từ ngoài
Tức đều du nhập có nào khác đâu
Nếu giờ loại bỏ trước sau
Con dân cả nước tất thương nhau hoài
DẶM NGÀN
(16/02/20)
**
CHIẾN TRANH VÀ HÒA
BÌNH
Chiến tranh tệ hại mà thôi
Nhưng người đánh trước tất người nối theo
Cả hai thực sự đều lèo
Nhưng hoài lèo nhất chính người gây ra
Bởi do mọi cuộc can qua
Giết nhau máu chảy hẳn là tự nhiên
Máu đào xương trắng khắp miền
Trừ anh cầm chịch thảy đều nạn nhân
Nên giờ phải nói cân phân
Chiến tranh ý hệ vạn phần trớ trêu
Tin càn một thuyết lêu bêu
Toàn vô căn cứ làm nghèo nước non
Dân luôn chỉ muốn sống còn
Nhưng vì bắt buộc mới thành ra chi
Độc tài bởi vậy lạ gì
Chính là đầu mối mọi điều thế gian
Cãi nhau trấn ápngu toàn
Đánh nhau cưỡng chế dã man khôn lường
Nguyên nhân nếu chuyện bình thường
Cũng là vô lý huống gì “niềm tin”
Tuyên truyền càng lại vô duyên
Cốt nhằm huyễn dụ niềm tin giả đò
Vậy nên dân chủ tự do
Mới điều hòa hợp giữa người với nhau
Nói chung từ trước đến sau
Cái gì chính nghĩa vẫn luôn lâu bền
Đó dùng lý trí làm nền
Chẳng toàn mù quáng chỉ vì “lòng tin”
Dẫu sao nay đã hòa bình
Bỏ qua chuyện cũ giữa mình với nhau
Dẹp đi cuồng tín trước sau
Mới thành hòa giải cùng nhau giữa mình
Nay đều lớp trước qua nhanh
Đúng sai đều thảy cùng tranh xuống mồ
Lớp đi dựng lại cơ đồ
Đều toàn độc lập tự do mới cừ
Mác Lê chủ nghĩa đến chừ
Có nào chân lý trên đời khách quan
Bỏ đi chưa phải muộn màng
Mới cho triễn vọng rồng vàng bay lên
NON NGÀN
(16/02/20)
**
THƠ CÓ VẦN VÀ
THƠ KHÔNG VẦN
Hễ thơ thì phải có vần
Bởi không thì hỏi có cần thơ chi
Văn xuôi cũng vậy khác gì
Thành như giả mạo dễ khi không cười
Kiểu thơ như vậy lạ đời
Giống như âm nhạc chẳng hề hợp âm
Hay là hội họa toàn hâm
Vẽ tranh màu sắc đâm sầm vào nhau
Làm thơ như vậy bảo hay
Chăng qua khuất lấp đặt bày tự do
Vần nghèo thành phải so đo
Vượt qua lỗ trống khiến cho người cười
Bởi ai không biết ở đời
Múa rìu mắt thợ ơ hờ được đâu
Thành ra vần phải trước sau
Thơ không vần chỉ kiều hầu giả nai
Ý thơ dầu thảy bao tài
Nhưng vần không có khác sao vụng về
Nên vần như áo mặt ngoài
Tạo bao vẽ đẹp đều lòi ở đây
Tức vần theo kiểu thức thơ
Tùy vào thể loại cân đối vào
Có đây cứng nhắc lẽ nào
Mà vần linh hoạt tựa hồ dòng trôi
Ý thơ là tiếng của trời
Nhưng vần là điệu của người thế gian
Cả hai hòa hợp vào toàn
Mới lam cho thảy thơ càng thành hay
Giống hoa màu sắc thêm say
Còn thêm hương nhụy mùi bay nồng nàn
Đó đều vẻ đẹp thơ toàn
Cổ kim vẫn thế nói càn làm chi
Nên thành múa dở lạ gì
Lại chê đất lệch mới khi buồn cười
Thơ cần đòi hỏi chu toàn
Bởi là nghệ thuật phải càng nâng niu
Nguyễn Du ai cũng thấy nhiều
Thơ như ngọc bích mọi điều đều hay
Đâu duy hình thức riêng tây
Nội dung cũng vậy xưa nay khó bì
THƠ NGÀN
(15/02/20)
**
VIỆT NAM QUỐC GIA
VÀ VIỆT NAM CỘNG SẢN
Quốc gia từng có đã lâu
Nhiều ngàn năm mãi thiên thu vẫn còn
Trong khi cộng sản mới toàn
Từ Liên Xô cũ đưa tràn vô đây
Tức sau Thế chiến thứ hai
Nhật qua hất Pháp thành ta được nhờ
Tiếp theo Nhật lại đầu hàng
Kết xong Thế chiến ta toàn tự do
Trần Trọng Kim chưa ra
trò
Việt Minh nổi dậy khiến làm tan tành
Quốc gia phải bỏ chính quyền
Chuyển qua Cộng sản Bác Hồ lập ra
Pháp bèn quay lại nước ta
“Công dân Vĩnh Thụy” xót xa chuyển mình
“Quốc gia thân Pháp” định hình
Hai phen chiến trận linh đình đôi bên
Điện Biên đã thảy vang rền
Chia đôi đất nước lập nên quần hùng
Bắc thì Duẩn, Giáp, Chinh, Đồng
Nam thì Nhu Diệm một lòng phân tranh
Đánh vùi lắm bận bất phân
“Chia đôi thế giới” Mỹ nhanh nhảy vào
Cờ vàng đánh với cờ đào
Chiến tranh tới tấp ào ào xảy ra
Hòa bình Hiệp ước Bảy ba
Chỉ nhằm bánh vẽ cốt là bảy lăm
Miền Nam thua trận oái oăm
Chỉ còn Miền Bắc rần rần tiến vô
Đều theo chính sách Liên Xô
Để lên cộng sản nháo nhào khác đâu
Chỉ khi Xô đã rã rồi
Đành làm “đổi mới” hướng về Trung Hoa
Bất ngờ chiến sự xảy ra
Tròn mười năm tiếp xót xa mọi bề
Giờ thì cũng thảy đề huề
Dầu bao hậu quả nặng nề xảy ra
Bởi vì do thảy can qua
Làm cho Nam Bắc khó mà họp nhau
Chỉ đều thống nhất bề ngoài
Còn trong lòng vẫn u hoài nỗi xưa
Nhất là ba triệu Việt kiều
Trên toàn thế giới còn đều chua cay
Nên nay hòa giải mới hay
Nhưng mà hòa giải nói ngay cách nào ?
Nếu nhằm khuynh loát nặn nhào
Dễ chi kết quả lẽ nào không hay
Trừ vài tên thảy cùi đày
Hoàng Duy Hùng ấy bậc thầy bưng bô
Hay là tay Nguyễn Phương Hùng
Chỉ loài đĩ cạn dễ nào quốc gia
Chỉ dân kia mới thiết tha
Hai bên Nam Bắc chan hòa cùng nhau
Đó đều dân sự chỉ hầu
Còn trong “chính trị” dễ nào xóa đi
Luôn còn đỏ hoắc y sì
Luôn còn vàng rực thảy khi buồn cười
Khác nào nước lửa hai nơi
Nói điều “hòa hợp” chỉ đều éo le
Vậy nên đúng mức đây nè :
Coi như “Trịnh Nguyễn” đã từng phân tranh
Đều toàn “dân quốc” hai bên
Có chi cộng sản để nên phân kỳ
Chỉ vì thuyết Mác lạ gì
Nó đâu có đúng lý nào mãi theo
Làm cho dân tộc èo sèo
Làm cho đất nước thảy đều phân chia
Nên nay Tổ quốc quay dìa
Anh em dòng máu phải ngồi lại nhau
Quốc gia dều thảy trước sau
Quên đi quá khứ chờ ngày vinh quang
Mới là thực tế thiên đàng
Bàn tay vun đắp ta toàn vậy thôi
Cần đâu bắt bóng thả mồi
Thiên đường cộng sản thảy rồi có đâu
Chẳng qua do Mác tào lao
Nói điều không tưởng lẽ nào mà tin
Ngày nay chân lý đi tìm
Chính là hòa hợp trong vòng quốc gia
Cùng chung xây dựng nước nhà
Thảy con dân Việt đều là như nhau
ĐẠI NGÀN
(15/02/20)
**
TÀI NĂNG VÀ CON NGƯỜI
Mỗi người như thể cây hoa
Tài năng vẫn phải nở ra dần dần
Trăm năm mới trọn mọi phần
Tự do dân chủ thảy cần bao nhiêu
Nhưng xưa Các Mác nói liều
“Độc tài vô sản” thảy đều thành ngu
Dân Nga từng dại thiên thu
Làm theo lời Mác khác đâu buồn cười
Đó là Cách mạng tháng mười
Làm hư thế giới cũng nào tới đâu
Bảy thập niên vẫn đổ nhào
Khác gì kiểu bọt xà phòng tan đi
Con người phung phí lạ gì
Nhân tài chỉ hóa cu li trên đời
Nhục nhằn xuống cấp mọi nơi
Nhân văn chà đạp quả thời khác chi
Bởi người nào có hay gì
Chỉ loài sinh vật khiến khi thảy quèn
Khi mà triệt hết tinh
thần
Chỉ còn thân xác vạn phần éo le
Mác nhằm duy vật te te
Cấp đời như đất ai dè vậy sao
“Độc tài” lầm tưởng là cao
Rốt thành phản động hại bao nhiêu người
PHƯƠNG NGÀN
(15/02/20)
**
TỤI BÉ CÁI LẦM
Mấy thằng ngu tưởng mình khôn
Thích đòi sửa chữ Việt Nam lạ kỳ
Ngu si còn biết cái chi
Hứng nhằm làm bậy lạ gì nữa sao
Biết gì nguyên lý thế nào
Biết gì khoa học lại nhào làm le
Biết gì nghệ thuật đâu hè
Chữ mình tuyệt đẹpsửa làm thành dơ
Trần Tư Bình, Úc hiện giờ
Kiều Trường Lâm nữa tay mơ rõ ràng
Thằng sau đang ở Việt Nam
Thảy toàn đạp cứt của tên Bùi Hiền
Mới thành khoe mẽ huyên thiên
Hiểu chi ngôn ngữ làm điên cái đầu
Kiểu toàn một lũ lâu nhâu
Ếch nằm đáy giếng tưởng hầu chim ưng
TẾU NGÀN
(15/02/20)
**
ẢNH LẠ
Ông thì cằm dưới có râu
Mồi bà hút thuốc chỉ hầu tự nhiên
Nhưng đừng có nghĩ huyên thiên
Đó là Steinbeck nhà văn Hoa kỳ
TẾU NGÀN
(14/02/20)
**
LÀM GIÁO DỤC
Người làm giáo dục quả hay
Nếu toàn nói ngọng thì thầy cũng thua
Học trò nghe thấy ngỡ đùa
Kiểu như ông Nhạ thảy chưa đâu từng
TIẾU NGÀN
(14/02/20)
**
TIẾNG CÓ DẤU
Một lần qua Đức để chơi
Thấy tràn tiếng Đức vốn thời đã quen
Tới khi sang Tiệp tưởng răng
Chữ đều có dấu giống toàn Việt Nam
TẾU NGÀN
(14/02/20)
**
KHẨU TRANG
Đã sinh trong bức màn tre
Hay là màn sắt khỏe re cuộc đời
Bịt mồm chẳng nói nên lời
Khiến giờ virut càng thành thói quen
TẾU NGÀN
(14/02/20)
**
TUYỆT VỜI
Tiếng ta thứ tiếng tuyệt vời
Cứ che một chữ khiến Trời cũng thua
Ở đây như bánh phồng cua
Chữ a che khuất hóa cu thảy phồng
TẾU NGÀN
(14/02/20)
**
TẬP CẬN BÌNH
VÀ THÁI ANH VĂN
Hai bên cùng nói tiếng Tàu
Nhưng bên ý hệ bên thì toàn không
Khiến giờ mới thấy tỏng tong
Mối nguy ý hệ sợ hơn dịch tràn
Anh Văn bởi vậy cấm toàn
Khẩu trang xuất khẩu Đài Loan sang Tàu
Cận Bình tức khí chưởi nhầu
Anh Văn cứng cựa cũng nào sợ chi
TẾU NGÀN
(14/02/20)
**
TUYÊN TRUYỀN
VÀ LÂY TRUYỀN
Thành công nhờ bởi tuyên truyền
Corona virut lại hiền hơn kia
Nó lây lan thảy lia chia
Nhưng nào cần chút tuyên truyền gì dâu
TIẾU NGÀN
(14/02/20)
**
XANH VỎ ĐỎ LÒNG
Cây dầu đu đủ trái dưa
Võ xanh tuy vậy vẫn ưa đỏ lòng
Cắt ra mới biết tỏng tong
Bảy lăm ngày ấy ai còn nhớ không
Nguyễn Hữu Thái, Trịnh Công Sơn
Lên Đài phô diễn thảy hơn ai kìa
Cuối cùng vẫn phải ra rìa
Bởi vì lai giống đâu nào căn cơ
TẾU NGÀN
(14/02/20)
**
CON NGƯỜI VÀ THÔNG TIN
Một nhằm bóp méo thông tin
Hai thông tin thiếu cũng
thành vậy thôi
Con người hóa chỉ đều tồi
Kiểu như dịch cúm cứ rồi
tràn lan
Đã gần thế kỷ xốn xang
Nạn thông tin giả ai toàn
không hay
Đọc lên tất thấy cùi đày
Tuyên truyền thảy kiểu
giấu đầu hở đuôi
TẾU NGÀN
(14/02/20)
**
TRÁI TỎA DƯƠNG
Trái này tên trái tỏa dương
Chơi vào nó cứng nó cương thấy mồ
Nên chi cô gái vùng cao
Ngang nhiên bày bán có nào sợchi
Để ai ham cứng tức thì
Vào mua dùng đặng thày khi biết liền
Nếu mềm thì trả lại tiền
Bởi cô từng thử có hèm gì đâu
TẾU NGÀN
(14/02/20)
**
TRỜI HẠI
Cận Bình muốn được làm vua
Còn kiêm Tể tướng trời nào có tha
Làm sinh con cúm Corona
Khởi đầu Vũ Hán thành ra hại Bình
TẾU NGÀN
(14/02/20)
**
ĐẦN ÔNG
Đàn ông chỉ dắt một bà
Hoặc là bồ nhí bà nhà vậy thôi
Dâm nào cùng dắt cả hai
Để nhào cắn lộn mấy ai không cười
TIẾU NGÀN
(14/02/20)
**
KỶ NIỆM ẤU THƠ
Ra Hội An gọi là đi Phố
Tới Đà nẵng lại bảo đi Hàn
Ngày nay hết kiểu vậy toàn
Bởi non thế kỷ đời càng đổi thay
Lúccòn nhỏ phải ra Phố học
Để lớn lên Hàn chốn đi thi
Tú tài hai lượt lạ gì
Ngày nay nhìn lại thấy thì cũng nhanh
Thuở đi học “đắp mô”đều khắp
Ngồi trên xe mà sợ hú hồn
Cả qua Bà Réng, Hương An
Cũng còn sợ nữa huống hồ là đâu
Lên đại học vẫn hầu như vậy
Nhấtlà ngang Rừng Lá phải run
Quảng Nam vô tới Saigon
Bảy lăm mới hết nỗi này vậy thôi
TẾU NGÀN
(14/02/20)
MỤC LỤC
12115.
ĐÔI TA (17/02/20)
12116.
CÂU ĐỐI XƯA (17/02/20)
12117.
ĐÙA GIAI (17/02/20)
12118.
“GIẢI PHÓNG” MIỀN NAM (17/02/20)
12119.
NHẬP VÀ KHÔNG NHẬP (17/02/20)
12120.
ANH EM (17/02/20)
12121.
QUỐC GIA VÀ Ý HỆ (17/02/20)
12122.
GIỌNG TÀU (17/02/20)
12123.
TÌNH MẪU TỬ (17/02/20)
12124.
VẠN VẬT LUÂN LƯU (17/02/20)
12125.
SỰ KỲ DIỆU CỦA THIÊN NHIÊN (16/02/20)
12126.
CON NGƯỜI, XÃ HỘI, PHÁP LUẬT, LỊCH SỬ
(16/02/20)
12127.
TẬP THỂ VÀ CÁ NHÂN (16/02/20)
12128.
KẺ CHIÊN BÁNH XÈO Ở XỨ QUẢNG NAM
(16/02/20)
12129.
LỖI Ở AI (16/02/20)
12130.
CON ĐƯỜNG CÁI QUAN (16/02/20)
12131.
KHÁC NHAU VÀ GIỐNG NHAU (16/02/20)
12132.
CHIẾN TRANH VÀ HÒA BÌNH (16/02/20)
12133.
THƠ CÓ VẦN VÀ THƠ KHÔNG VẦN (15/02/20)
12134.
VIỆT NAM QUỐC GIA VÀ VIỆT NAM CỘNG SẢN
(15/02/20)
12135.
TÀI NĂNG VÀ CON NGƯỜI (15/02/20)
12136.
TỤI BÉ CÁI LẦM (15/02/20)
12137.
ẢNH LẠ (14/02/20)
12138.
LÀM GIÁO DỤC (14/02/20)
12139.
TIẾNG CÓ DẤU (14/02/20)
12140.
KHẨU TRANG (14/02/20)
12141.
TUYỆT VỜI (14/02/20)
12142.
TẬP CẬN BÌNH VÀ THÁI ANH VĂN (14/02/20)
12143.
TUYÊN TRUYỀN VÀ LÂY TRUYỀN (14/02/20)
12144.
XANH VỎ ĐỎ LÒNG (14/02/20)
12145.
CON NGƯỜI VÀ THÔNG TIN (14/02/20)
12146.
TRÁI TỎA DƯƠNG (14/02/20)
12147.
TRỜI HẠI (14/02/20)
12148.
ĐẦN ÔNG (14/02/20)
12149.
KỶ NIỆM ẤU THƠ (14/02/20)
No comments :
Post a Comment