TẬP THƠ “KẺ SĨ”
TIẾP THEO, SỐ (275)
THI CA, CHÍNH TRỊ,
KHOA HỌC, VÀ TRIẾT
HỌC
Thi ca vẫn ngấm lòng người
Nó thành công cụ ở đời tự nhiên
Nhưng thơ lại chỉ huyên thiên
Kết cùng chính trị khiến phiền người thôi
Bởi vì chính trị trên đời
Phải cần khoa học mới thời có chân
Lại thêm triết học đâu hơn
Đôi chân lành mạnh tạo nên con người
Nếu không thảy chỉ rã rời
Kiểu đều què cụt có thời tới đâu
Nên xưa Các Mác rêu rao
Ta toàn “khoa học” hại bao nhiều người
Trong khi đồ giả khác nào
Hai chân “đất sét” ối dào là vui
Làm sai từ cả tiền đề
Thế thì kết quả mọi bề dễ đâu
Bởi toàn “duy vật” đều hầu
Căn cơ nào có dễ sao không cười
Vậy mà mục đích cứu người
Cuối cùng chỉ bọt xà phòng trôi xuôi
Tình thương đâu có trên đời
Chỉ toàn bạo lực vậy thời lạ đâu
“Đấu tranh giai cấp” trước sau
Toàn phi nguyên tắc lẽ nào không khinh
Chỉ do mê tín Hegel
Lấy điều “biện chứng” làm nền thế gian
Căn cơ phi lý chỉ toàn
Bởi đều tưởng tượng có oan chút nào
Để rồi lý luận ào ào
Khác chi moi rác lôi ào ra khoe
Giờ đây nhìn phải cười toe
Liên Xô phải đổ ai dè vậy đâu
Đông Âu cũng có còn sao
Quê hương của Mác phải hầu ngẩn ngơ
Dân Nga quả cũng đâu ngờ
Lênin mọi tượng phải giờ xô đi
Nước ta cũng có lạ gì
Bởi nhờ đánh Pháp mới thì nương theo
Vì ta dân chỉ đều nghèo
Lại còn hiểu biết eo sèo khác đâu
Thành nên phần lớn bị câu
Kiểu như Tố Hữu cũng sao lạ gì
Băn năng bộc phát thảy khi
Bởi nhờ thời cuộc khác chi buồn cười
Lúc đầu yêu nước hẳn hòi
Nhưng sau cơ hồi lại lòi hẳn ra
Trở thành nịnh bợ ba hoa
Mất đi nhân cách một nhà làm thơ
Nội dung chỉ nhắm lập lờ
Bởi điều hiểu biết có nào cao đâu
Chỉ đều cảm tính thảy hầu
Còn về khoa học thì đâu biết gì
Thêm về triết học mít tì
Chỉ đều “triết học” kiểu thì rập khuôn
Vài câu cơ bản dạo tuồng
Nhưng về thực chất thày đều rỗng không
Thành ra giống kẻ lên đồng
Múa rìu mắt thợ quả không ai bằng
“Độc tài” bởi vậy khác răng
Quyền vào kẻ dỏm trời bằng được đâu
“Nhân Văn Giai Phẩm” mới hầu
Tố cho banh xác Hữu nào lại tha
Thành ra khiến thảy xót xa
Nhân tài cả đám phải đều triệt tiêu
Chỉ do xưa Mác nói liều
Thành phần “tư sản” thảy đều thối tha
Từ đây “vô sản” nở hoa
Đó là “sứ mệnh” dễ mà bỏ sao
“Độc tài giai cấp” ào ào
Khiến toàn lợi dụng khác nào nữa đâu
Thành phần “cơ hội” trước sau
Leo lên quyền lực có ai không tường
Chỉ đều do Mác mọi đường
Còn sau nói đúng chỉ phường ăn theo
Bởi do trí tuệ đều nghèo
Quyết vì quyền lợi một lèo đấu tranh
Chín năm chống Pháp công thành
Nếu không “cộng sản” còn nhanh hơn nhiều
Bởi làm chia rẽ đủ điều
Thành phần “tư sản” thủ tiêu ngọn ngành
Nguyễn Thị Năm quả rành rành
Đem ra “đấu tố” trở thành dã man
Bà cho kháng chiến đều toàn
Lại đem bắn bỏ thật oan cho đời
Đến nay mọi sự rõ rồi
Thành “thơ” Tố Hữu còn nào ra chi
Thảy đều “vè” cả khác gì
Nhằm làm phương tiện chỉ thì thế thôi
Văn chương nghệ thuật cần đâu
Bởi coi “tư sản” thảy đều vứt đi
Hóa ra còn lại có gì
Chỉ đều khoảng trống thảy thì vậy thôi
Liên Xô đều thấy cả rồi
Văn chương “Xô Viết” nay nào ai xem
Bởi đều chỉ mớ bùng rền
Khiến toàn giả tạo chẳng nên tích gì
Thành nay dẫu có nói chi
Tiếp theo sau Mác thảy thì nạn nhân
Kể xa cho đến kể gần
Trên toàn thế giới nơi nào riêng đâu
Nay gần thế kỷ qua lâu
Bao người chưa thấy khác nào đang mê
Hay vì quyền lợi mọi bề
Che mờ lý trí dễ nào khác đâu
Dầu ngôn lời thảy nói cao
Còn trong thực tế lẽ nào không hay
Làm cho đất nước tới nay
Sao ra thiên hạ được nào bằng ai
Bởi không dân chủ chỉ hài
Tự do cấm đoán ích chi mọi người
Làm cho Mác chỉ lạc loài
“Độc tài vô sản” thảy hầu vô duyên
Mười năm trước đó nhãn tiền
Mỹ vì cớ sự mới toàn nhảy vô
Chiến tranh lan thảy ào ào
Khác gì tiền định lạ sao nước nhà
Bây giờ dẫu hết can qua
Nhưng còn lịch sử xét ra sau này
Rồi “thơ” Tố Hữu tới đây
Ngợi ca tuýt mẹt dễ nào còn đâu
NON NGÀN
(19/02/20)
**
TRỌN ĐỜI
Trao thân em đến trọn đời
Ước mơ là vậy có hoài được không
Giờ em chẳng khác đóa hồng
Lấy xong rồi thảy tay bồng tay mang
Chồng đòi con khóc la vang
Rồi em tiều tụy mới càng đáng thương
Em mơ đời mãi hoa hường
Lại dòng sông nhỏ vốn thường trôi đi
TẾU NGÀN
(19/02/20)
**
VIỆC DỰNG TƯỢNG
LÊNIN Ở NGHỆ AN
Mác xưa vốn chỉ tào lao
Đưa ra lý thuyết làm nào được đâu
Ngày nay thế giới bỏ rồi
Liên Xô đi trước ai người không hay
Vậy mà nước Việt hôm nay
Nghệ An lại dựng tượng thờ Lênin
Khác gì như cách diễn tuồng
Đồ người mang bỏ ta đem rinh về
Làm dân xứ Nghệ ê chề
Nhưng đâu dám nói mọi bề im re
Nhiều người cảm thấy chẽ hoe
Đông bào cả nước mới nhè chỉa vô
Bởi vì tình nghĩa chứ sao
Thấy sai ai thể dễ nào đứng yên
Giờ còn dựng tượng Lênin
Khác chi chưởi lại ông cha ngày nào
MÂY NGÀN
(19/02/20)
**
VÚ SỮA
Em vò vú sữa trên cây
Còn hai vũ sữa dưới đây ai vò
Làm cho anh phải tò mò
Muốn vào vò thử sợ rồi em la
TẾU NGÀN
(19/02/20)
**
ÁO DÀI VIỆT NAM
Bây giờ tà áo Việt Nam
Trở nên màu sắc đâu còn như xưa
Cả quần cũng vậy có thừa
Tha hồ kết hợp trắng hoài nữa sao
Có điều tà áo phải cao
Ít ra hai tấc lên từ bàn chân
Để nhìn thấy thảy cân phân
Mới toàn mỹ thuật mà không dềnh dàng
Cái duyên nhờ thế vẹn toàn
Khỏi thành giả tạo như nàng búp bê
Cặp chân phô rõ mọi bề
Khỏi trông liền khối giống hề lạ sao
Vóc thon dáng dấp càng cao
Càng nghệ thuật áo dài Việt Nam
Diệu hiền duyên dáng cao sang
Đều tùy vạt áo sao càng cân phân
HOA NGÀN
(19/02/20)
**
MƯU LƯỢC TÀO THÁO
Ngày xưa Tào Tháo rất hay
Bảo cần hỏi vợ chuyện nào khó khăn
Để nghe ý vợ làm răng
Rồi làm ngược lại ắt toàn thành công
Thật là diệu kế như thần
Trách chi Tháo đã đại công ở đời
Chí trai khác chí đàn bà
Đều làm ngược lại mới là nam nhi
TẾU NGÀN
(19/02/20)
**
CHUYỆN TƯỢNG LÊNIN
HIỆN NAY TẠI VIỆT
NAM
Lênin vốn ở nước Nga
Làm nên Cách mạng bao la tháng mười
Truyền đi thế giới một thời
Bác Hồ cũng đến đem về Việt Nam
Bôn Sê Vích bảy mươi năm
Liên Xô vẫn đổ Đông Âu chẳng còn
Ngày nay dân thảy kinh hồn
Bèn thay cờ lại Nga hoàng thời xưa
Đến đều hình tượng lạ chưa
Bị toàn biến mất dưới trời Đông Âu
Nước Nga cũng vậy khác sao
Tượng Lênin thảy đã hầu xô đi
Đúng là ngu quả còn gì
Đâu bằng khôn lõi kiểu người Việt Nam
Như anh cán bộ Nghệ An
Tìm đâu ra được tượng toàn mới tinh
Đem về dựng ở quê mình
Con đường hoạn lộ hẳn là đang lên
Trung Ương chắc sẽ Ủy viên
Lênin phù trợ thảy đương nhiên mà
Thành nên cứ thế sa đà
Cái điều ý hệ có mà bỏ đâu
Khiến dân nhìn đó mà rầu
Biết nào thực chất hay đều diễn viên
Thái Thanh Quý đâu có điên
Mà đều cán bộ thảy từ nguồn quy
Nguyễn Đắc Vinh cũng lạ gì
Bởi Nông Đắc Mạnh do nguồn Bác xưa
Suối Lê núi Mác đâu thừa
Vẫn đều đang chảy do chưa cạn nguồn
Ít ra nay ở Việt Nam
Mới thành đất nước lạ lùng hơn ai
TIẾU NGÀN
(19/02/20)
**
CON VIRUT CÔ VÍT
Cái con virut lạ kỳ
Ở đâu xuất hiện khiến khi phải buồn
Tới giờ chưa rõ ngọn nguồn
Thành nghi Phòng thí nghiệm toàn chui ra
Đó là Vũ Hán đâu xa
Hay là Thủ phủ của Hồ Bắc kia
Lan truyền quả thảy lia chia
Cả ngoài biên giới đầm đìa mọi nơi
Chuyện này chưa có trên đời
Còn hơn dịch hạch ở thời xa xưa
Dịch thì ai cũng thấy thừa
Còn con Cô Vít vô hình không trung
Dân Tàu bởi vậy phát khùng
Sợ như kiểu Vệ Hồng Binh ngày nào
Tập Bình giờ cũng giống Mao
Thời đều dân sợ ối dào là vui
TẾU NGÀN
(19/02/20)
**
NGUYỄN CÔNG ĐOAN
Nguyễn Công Đoan người Hà Lam
Nhớ khi còn nhỏ thật toàn dễ thương
Giống như hột mít mọi đường
Lúc ta còn học ở trường Tiểu La
Bây giờ gần thế kỷ qua
Đoan đi tứ xứ biết là về đâu
Gặp trên Facebook chỉ hầu
Nhớ hoài Chú Bảy những ngày xa xưa
Tên là Bảy Liễng lạ chưa
Chú người cao dõng luôn cười tự nhiên
Nghe như hoạt động Việt Minh
Thời ta còn nhỏ quả tình biết sao
Giờ đây Chú ấy qua đời
Việt Minh cũng hết chỉ thời vậy thôi
Kiểu toàn quần chúng khác đâu
Đều từng lôi kéo bởi bao tuyên truyền
TIẾU NGÀN
(19/02/20)
**
NGÀY XƯA NGÀY NAY
Ngày xưa đất nước của mình
Vốn toàn hiền dịu thật tình nhân văn
Giàu nghèo cùng sống chứa chan
Dẫu còn số ít ác ôn chuyện thường
Bổng dưng “cách mạng” mọi đường
Xóa truyền thống cũ tưởng dường đi lên
Tạo thành hổn loạn lềnh khênh
Chiến chinh hai bận tênh hênh cõi bờ
Khiến dân đều phải dại khờ
Kiểu toàn dòng nước vật vờ chảy xuôi
Trong lòng dầu thảy bùi ngùi
Bên ngoài giả bộ như toàn mê say
Tuyên truyền đến độ quá tay
Biến “thần thánh hóa” kẻ này người kia
Dân đành đóng kịch lia chia
“Tung hô ca ngợi” đầm đìa núi sông
Khác đâu vạn thuở một lần
Thời xưa đâu có kiểu ngông lạ này
Vua thường ở tít cung mây
Dân đều quanh quẩn ở nơi ruộng đồng
Hai bên cách trở núi sông
Lệnh vua nào dễ tới trong lệ làng
Nước nhà dân tộc khang an
Quốc gia cường thịnh chỉ càng tự nhiên
Ngay như nhà Nguyễn trước tiên
Cả Mau từng nối Nam Quan lạ gì
Bây giờ lại thảy khác đi
Cà Mau vẫn đó còn gì Nam Quan
Hoàng Sa cũng đã đi đoong
Biển Đông lưu lại với toàn sóng to
Trường Sa cũng tắt con đò
Chỉ còn lởm chởm mối lo từng ngày
Bảy lăm tính trở lại đây
Quả bao biến chuyển đổi thay cuộc đời
Bắc Nam dù nhập hai nơi
Lòng người chia rẽ vẫn thời thế thôi
Đều toàn ngôn ngữ bề ngoài
Lòng dân tẻ nhạt khác nào dững dưng
Rộn ràng toàn Mác Lênin
Hai lần tư sản diệt thôi tan tành
Để nhằm vào hết quốc doanh
Làm cho đất nước nghèo thêm càng nghèo
Toàn vay nợ thảy nước ngoài
Tập đoàn Tư bản có bằng người đâu
Trong tay nhà nước chỉ hầu
Vinashine đó khác nào éo le
Tạo thành tham nhũng từng bè
Bởi sai nguyên lý ai dè vậy sao
Khác chi dân tộc ba đào
Pháp xong lại Nhật có nào lạ đâu
Tiếp theo học kiểu Liên Xô
Mơ hồ bãng lãng biết đâu mà lường
Chỉ đều vĩ đại tuyên dương
Đến Liên Xô sụp mới dường đổi thay
Phải đành “đổi mới” từ đây
Khác chi cơn trốt cứ hoài vòng quanh
Để rồi khởi điểm quay vòng
Toàn “tư sản đỏ” dần dần tiến lên
Khiến dân chịu cảnh “dân oan”
Ruộng vườn tan tác phải càng kêu ca
Khác chi trước đó ta bà
Trong thời “bao cấp” rên la hãi hùng
Sau khi đất ruộng “xung công”
Bo bo ăn độn ruộng đồng bỏ hoang
Tiếu lâm giờ thấy ra toàn
Bao nhiêu ảo tưởng xé toang cuộc đời
Chiến tranh biên giới mù khơi
Mười năm đau xót ai người không hay
Khác sao xương trắng máu đào
Ba mươi năm dồn lại lẽ nào đâu vui
Để làm “ý hệ” nước ngoài
Cuối cùng trớt hướt thảy về xưa nay
“Đông Phương hồng” đã xa bay
Theo Mao xếnh xáng những ngày tuổi thơ
Bây giờ đời đã già rồi
Tàu thành quay lại cách hồi hoang sơ
Tức “tư bản đỏ” ai ngờ
Làm giàu để cốt tuồn ra nước ngoài
Thật là lịch sử bẻ bai
Chỉ vì thuyết Mác có ngoài gì đâu
Nước ta ba bận trước sau
Vắt dò lên cổ dân nhằm vượt biên
Năm tư Bắc chạy vào Nam
Bảy lăm bỏ cả để ra nước ngoài
Nhưng giờ nhìn lại vẫn hoài
Nhiều anh thẻ đỏ đổi thành thẻ xanh
Đô la rủng rỉnh cùng mình
Chờ ngày thuận lợi lĩnh sang Hoa Kỳ
Thành giờ đếm lại lạ chi
Ngàn ca như thế còn gì nữa đâu
Chỉ dân ở lại là rầu
Tiếc hoài cái cảnh ngày xưa của mình
Vì giờ xã hội linh tinh
Nói nhiều làm ít quả tình vậy thôi
Bởi đều truyền thống mất rồi
Ngàn năm văn hiến nay nào còn đâu
Tam vô quả thảy khác sao
Đó đều sự thật ai nào chẳng hay
Một thời “Quốc tế” tràn đầy
Đã làm đất nước đổi thay khôn cùng
Ngày nay dẫu hết bão bùng
Vẫn còn “định hướng” lùng nhùng chưa ra
Bởi vì quán tính ta bà
Cần thêm lâu nữa mới là sạch đi
Đó đều sự thật khác gì
Bê tông đã cứng dễ chi đập nào
Mà cần tâm thức mỗi người
Vượt lên quán tính mới đều khôn ngoan
Tức là thức tỉnh thảy toàn
Tự mình sáng suốt trễ tràng vẫn hơn
Đặt đều đất nước lên trên
Xóa điều ảo tưởng ở trong cuộc đời
Hết còn giả dối vẽ vời
Hết vì quyền lợi của mình đặt trên
Hết vì ý hệ lênh đênh
Hết vì phe phái đã nên tầm ruồng
Đó là tất cả ngọn nguồn
Cách tân xã hội mới toàn thành công
Còn hoài giả dối thu đông
Khác chi hại nước có cần nói sao
NON NGÀN
(19/02/20)
**
HỘI ĐỒNG GIÁO SƯ
NHÀ NƯỚC
Giáo sư tiêu chí thế nào
Phải vào Đảng cả ai sao không cười
Còn chi khoa học ở đời
Hót theo một duột thảy đều Mác Lê
Tương lai đất nước lề mề
Chỉ vì khoa học mọi bề trống trơn
Mỗi người phải nghĩ thiệt hơn
Khom mình là chính đếch còn khách quan
TIẾU NGÀN
(19/02/20)
**
VỢ CHỒNG
Ở đời được vợ khôn ngoan
Khiến chồng mãi mãi an khang tâm hồn
Chẳng lo lắng khỏi bồn chồn
Vui điều hạnh phúc hỏi còn nói sao
MÂY NGÀN
(19/02/20)
**
NGHĨ GÌ
Hai ông này hẳn nghĩ gì
Nước toàn răm rắp thảy khi buồn cười
Chẳng qua nhờ bởi độc tài
Có gì vinh dự cho mình nào đâu
Tập Bình vai sánh Putin
Duyệt đoàn danh dự cứng đơ dàn chào
Súng bồng im lặng như tờ
Kiểu toàn tượng gỗ ai ngờ vậy sao
TẾU NGÀN
(19/02/20)
**
DẦU LÀ
Dầu là cộng sản, quốc gia
Ngoại xâm mà giết đều là hùng anh
Nên thành đâu có phân ranh
Gạc Ma cũng quý như Hoàng Sa xưa
BIỂN NGÀN
(18/02/20)
**
MỘT KHÚC TỰ TRUYỆN
Tuổi thơ cũng ở núi rừng
Cũng nghe bom đạn nổ đùng xa xa
Đó thời đánh Pháp năm ba
Học trò tiểu học lớp ba lúc này
Khác chi mọi trẻ thời nay
Học đều cách mạng cùng yêu Bác Hồ
Nào hay vận đổi thế nào
Sau năm tư lại về vùng Quốc gia
Từ đây học thảy bao la
Học toàn lịch sử nước nhà thế thôi
Xưa và cận đại ra sao
Với toàn khoa học khiến đều mê say
Để rồi khi đó đến nay
Óc đầu cảm thấy hoàn toàn tự do
Lớn lên thêm lại tò mò
Học về triết học óc càng hiên ngang
Nên giờ nghĩ lại nguồn cơn
Con người nhân bản mới nên con người
Còn đều chính trị một chiều
Chỉ làm vong bản con người lạ sao
Vậy nên lòng mãi tự hào
Cả thời học thuật ở vào Miền Nam
Tự do khai phóng mở mang
Chẳng cần chính trị với toàn chính em
Làm cho trí tuệ lớn lên
Được toàn tự chủ khách quan mọi điều
Chẳng hề suy nghĩ một chiều
Để làm óc não phải nghèo hẳn đi
Thành ra lịch sử khác chi
Phải luôn trong sáng mới thì văn minh
Nếu đều gò ép tận tình
Con người mất gốc chỉ thành cô đơn
ÁNH NGÀN
(18/02/20)
**
CÂY KEM ĐẦU TIÊN
Lần đầu mới được ăn kem
Bởi người hàng xóm tốt lòng mua cho
Nhưng vì lại quá đắn đo
Sợ cây kem chảy đổ ngay nước vào
Cầm ca nước thảy tự hào
Cây kem nghĩ có dễ nào đâu tan
Chạy nhanh về tặng vội vàng
Ai ngờ nhìn kỷ đã toàn “nước kem”
Thời gian đó khoảng năm tư
Hay là năm sáu mãi chừ còn vui
Bởi thành kỷ niệm để đời
Kem cây khi ấy tên là “cà rem”
Hòa bình đã lúc vén rèm
Vừa trên mười tuổi núi rừng đi ra
Hồi cư về lại quê nhà
Quê mùa trăm thứ ai mà có hay
Tuổi thơ thuở đó Quảng Nam
Tản cư nghe tiếng dạn bom đã nhiều
Sau này vô hẳn Saigòn
Mới thành thoát được chân phèn từ đây
Vậy nên nghĩ lại cũng hay
Cuộc đời số mạng có ai nào ngờ
Học hành trôi chảy tới giờ
Nếu không “đì” cũng mút mùa cà na
TẾU NGÀN
(18/02/20)
**
CHỢ LÁ TÂY NINH
Chợ tiên, chợ lá Tây Ninh
Mua hang bằng lá quả tình lạ thay
Chắc giờ độc nhất trên đời
Kiểu như cộng sản thuở thời hoang sơ
Thật là sự kiện ai ngờ
Bán mua bằng lá có đâu dùng tiền
Thành ra tên cũng chợ tiên
Giống điều hoang tưởng giữa miền nhân gian
TẾU NGÀN
(18/02/20)
**
NỔI KHỔ CỦA DÂN VIỆT
Đầu tiên đánh Pháp tơi bời
Kế là đánh Mỹ một trời đau thương
Tiếp theo Pôn Pốt Cao Man
Rồi thì Trung Cộng tràn sang cõi bờ
Đều đưa hình ảnh Bác Hồ
Lên tầm chiến lược lẽ nào dân quên
Phía sau là Mác Lênin
Tương lai lịch sử nhớ in vậy hoài
NGÀN MÂY
(18/02/20)
**
BẦU TRỜI VÀ CÁI GÁO
DỪA
Bầu trời chứa thảy không gian
Cả trăng sao nữa hẳn toàn tự nhiên
Ao hồ thì chứa đất bùn
Gáo dừa vẫn chứa loăng quăng muỗi mòng
Loài người cũng giống y boong
Óc đầu cao cả chứa toàn tư duy
Bình thường lo sống khác chi
Còn mà nhỏ hẹp thị phi chứa đều
NGÀN PHƯƠNG
(18/02/20)
**
CON TRAI VÀ CON GÁI
Con trai cậy cái gươm thần
Gái nghèo cứ lấy vạn phần sợ chi
Trong khi con gái có gì
Trai nghèo mà lấy uổng thì cái khiên
TẾU NGÀN
(18/02/20)
**
HÌNH ẢNH BỐ VÀ CON
Bố luôn vĩ đại thật tình
Honda bố ngự chình ình trên yên
Bự như một thớt voi thiêng
Còn con nhái bén ôm choàng vòng eo
Xe lên xuống dốc vèo vèo
Bố lòng phơi phới con đều mồ hôi
Toát ra tim cứ bồi hồi
Sợ rằng văng mất bởi ngồi đàng sau
TIẾU NGÀN
(18/02/20)
**
TRÁI DÂU TẰM
Đây là chính trái dâu tằm
Bởi vì hồi nhỏ nhiều lần vẫn ăn
Tuổi thơ quê ở Quảng Nam
Có ai không đã từng qua chuyện này
NẮNG NGÀN
(17/02/20)
**
THƯƠNG THAY
Do vì hoàn cảnh mà ra
Hay do tâm ác dể bà rải đinh
Để chồng thủ lợi cho mình
Bởi chồng ngồi đó lề đường vá xe
Xe nào chạy tới đâm nhè
Đinh ba phân ấy ruột xe còn gì
Lương tâm chó táp thảy khi
Mất đi hiền hậu con người Việt Nam
SƯƠNG NGÀN
(17/02/20)
**
ĐỀU DO Ý HỆ
Đều do ý hệ mà ra
Khiến người mê đắm chỉ là vậy thôi
Hay nhằm lợi dụng trên đời
Quyền cao chức trọng dễ nào bỏ đi
Nên toàn tin tưởng lạ gì
Vào tình dồng chí kể chi đồng bào
Chẳng phòng gian ý của Tàu
Khiến bao chiến sĩ buộc đành hi sinh
Ngày nay nhìn lại giật mình
Những gì đã mất dễ thành sửa sao
Với bao xương trắng máu đào
Một thời chễnh mảng dễ sao tìm về
Đều do đắm đuối ê chề
Gây cho hậu quả mọi bề về sau
Lớp nào chết đã thấy sao
Còn nay lớp mới phải cần tỉnh ra
TRĂNG NGÀN
(17/02/20)
**
NGUYÊN LÝ NHÂN QUẢ
Mọi điều phải có nguyên nhân
Người nay hèn nhát lỗi phần do đâu
Độc tài duyên cớ hàng đầu
Cộng thêm tẩy não khiến ra muôn phần
Sự toàn khủng bố vạn lần
Người toàn tham sống phải đành hèn ra
Tuyên truyền thêm nữa ta bà
Vừa hăm vừa dụ hỏng là thế thôi
Thành ra đều thảy vong thân
Cả anh trí thức mọi phần khác chi
Tài năng nào có chút gì
Mà toàn xu nịnh mới khi buồn cười
Chỉ do ý hệ ban đầu
Tức do ông Mác ai sao không tường
Phát ngôn sai trái tầm ruồng
Bất cần khoa học hại đều nhân gian
“Độc tài vô sản” nói càn
Làm cho dơ dáng dở dang bao người
Tưởng lầm chân lý cuộc đời
Nhưng thành ảo tưởng quả nào ra chi
Nạn nhân đều thảy khác gì
Tạo thành xâu chuỗi lấy chi không gờm
Liên hoàn quả thật không hơn
Song nguyên do chính vẫn người đầu tiên
NGÀN MÂY
(17/02/20)
MỤC LỤC
12150.
THI CA, CHÍNH TRỊ, KHOA HỌC, VÀ TRIẾT HỌC
(19/02/20)
12151.
TRỌN ĐỜI (19/02/20)
12152.
VIỆC DỰNG TƯỢNG LÊNIN Ở NGHỆ AN (19/02/20)
12153.
VÚ SỮA (19/02/20)
12154.
ÁO DÀI VIỆT NAM (19/02/20)
12155.
MƯU LƯỢC TÀO THÁO (19/02/20)
12156.
CHUYỆN TƯỢNG LÊNIN HIỆN NAY TẠI VIỆT NAM
(19/02/20)
12157.
CON VIRUT CÔ VÍT (19/02/20)
12158.
NGUYỄN CÔNG ĐOAN (19/02/20)
12159.
NGÀY XƯA NGÀY NAY (19/02/20)
12160.
HỘI ĐỒNG GIÁO SƯ NHÀ NƯỚC (19/02/20)
12161.
VỢ CHỒNG (19/02/20)
12162.
NGHĨ GÌ (19/02/20)
12163.
DẦU LÀ (18/02/20)
12164.
MỘT KHÚC TỰ TRUYỆN (18/02/20)
12165.
CÂY KEM ĐẦU TIÊN (18/02/20)
12166.
CHỢ LÁ TÂY NINH (18/02/20)
12167.
NỔI KHỔ CỦA DÂN VIỆT (18/02/20)
12168.
BẦU TRỜI VÀ CÁI GÁO DỪA (18/02/20)
12169.
CON TRAI VÀ CON GÁI (18/02/20)
12170.
HÌNH ẢNH BỐ VÀ CON (18/02/20)
12171.
TRÁI DÂU TẰM (17/02/20)
12172.
THƯƠNG THAY (17/02/20)
12173.
ĐỀU DO Ý HỆ (17/02/20)
12174.
NGUYÊN LÝ NHÂN QUẢ (17/02/20)
No comments :
Post a Comment