Thursday, November 14, 2019

TẬP THƠ "KẺ SĨ" TIẾP THEO, SỐ 262 (a)

TẬP THƠ “KẺ SĨ”
TIẾP THEO, SỐ 262 (a)

––

TÌM HIỂU CÁI CỐT LÕI NƠI
HỌC THUYẾT CỦA CÁC MÁC

                          (I)

Cái cốt lõi cái làm nên sự vật
Khắp trên đời mọi việc thảy vậy thôi
Nó vốn trong nhưng thể hiện ra ngoài
Cả quyết định về mọi điều gì sai đúng

Nên cốt lõi nếu khi mà không thật
Hay hão huyền khiến sự vật tầm vơ
Hóa thành ra chỉ hiện tượng phỉnh phờ
Không cơ bản hay đều phi thực chất

Thuyết Các Mác thảy trước tiên “duy vật”
Nhưng linh hồn mượn “biện chứng” Hegel
Nguồn gốc toàn là bản chất duy tâm
Điều đó khiến Mác thành phiên lệch lạc

Bởi Hegel hiểu điều gì căn bản
Hẳn không ngoài là thực thể tinh thần
Hiểu phải là một tồn tại thiêng liêng
Nhờ “biện chứng” mà thành nên tiến hóa

Trong khi ấy Mác hoàn toàn ngược lại
Phủ nhận nguyên mọi ý nghĩa tinh thần
Cho tuyệt nhiên chỉ “vật chất” mọi phần
Lại ngớ ngẩn vin thảy vào “biện chứng”

Mượn Hegel Mác muốn nhằm lật ngược
Vì nghĩ rằng “thực tại” mới điều hay
Nhưng thử xem bản chất một cái chai
Tất quan trọng là điều gì chứa đựng

Nên cứ thử đem chai dầu lật ngược
Có dễ đâu biến thành nước được sao
Mác thành ra kiểu lý luận ngu lâu
Để dốt nát lồng vào nơi “biện chứng”

Hoặc hòn đá bản thân toàn trần trụi
Liệu khi nào “biện chứng” hóa thành cây
Cho triệu năm vẫn vật chất tràn đầy
Đâu nguyên lý để khiến nên sự sống

Tức hiện tượng nếu thảy đều trống rỗng
Vì bên trong cốt lõi chẳng có gì
Kiểu tựa hồ như hoa giả khác chi
Có bao thuở lại biến thành hoa thật

Nên thuyết Mác trước sau đều sai trật
Cốt nhằm toàn ngụy biện gạt đời thôi
Bởi ngây thơ hay gian dối khác nào
Thành sau trước hóa chỉ đều ngụy tạo

Bởi bản chất chỉ toàn là “duy vật”
Lại chủ trương “biện chứng” hóa ngô nghê
Lại phiên ra thành “lịch sử” não nề
Để lịch sử cũng gọi là “biện chứng”

Cũng từ đó phịa bao điều lủng củng
Cốt chứng minh “hình thái” của tự nhiên
Để kết vào xã hội kiểu huyên thiên
Nhằm rao giảng điều “đấu tranh giai cấp”

Sự ngụy tạo khiến trở thành không thật
Dầu con người luôn vẫn đấu tranh nhau
Đấu tranh về đủ mặt khác đâu
Nào chỉ có duy đấu tranh kinh tế

Nên giai cấp cũng hầu đều khuếch đại
Toàn mơ hồ dùng khái quát tạo ra
Khiến lập lờ tạo thảy những phạm trù
Kiểu đại lược có đâu nào chính xác

Thành thuyết Mác có khác chi cỏ rác
Bởi thảy đều sự huyễn hoặc tạo nên
Lấy hư không dùng căn cứ làm nền
Để ngụy tạo cho đó là quy luật

Thành xã hội hiểu ra toàn lệch lạc
Chỉ duy còn chuyện “giai cấp đấu tranh”
Triệt tiêu đi mọi giá trị tinh thần
Dùng cảm tính để thay toàn lý tính

Nhằm ngụy biện có khác nào vờ vĩnh
Hiểu toàn sai mọi quy luật ở đời
Lấy chủ quan thay cho khách quan hoài
Nhằm manh động khác gì đâu tội ác

Cả đạo đức Mác coi bằng rêu rác
Đều chụp cho thảy “tư sản” khác gì
Xem luân thường đạo lý có ra chi
Nhằm xóa hết để tiến lên “vô sản”

Phi đạo đức thuyết Mác càng lạng quạng
Toàn chủ trương dùng bạo lực làm đầu
Đó thành điều cốt lõi Mác Ănghen
Đến Lênin cũng hiểu toàn chính diện

Nên mọi việc thảy biến thành phương tiện
Chỉ dùng như một yếu tố tuyên truyền
Nhằm lập lờ khiến đời phải đảo điên
Cốt giả dối nhập nhòa về lý tưởng

Nhân văn thảy bị hiểu thành máy móc
Không linh hồn và không cả tinh thần
Người chỉ còn duy một kiểu lập trình
Dạy “tin tưởng” để tiến lên cộng sản

Cái cuồng tín cứ càng ngày tỏ dạng
Lại lầm thêm phương tiện với mục tiêu
Biến mục tiêu là đích sống ở đời
Thành phương tiện chỉ hướng vào tổ chức

Xã hội hóa chỉ nhằm xây mô thức
Hiểu vẫn đều là phương tiện luôn luôn
Đời chẳng còn cao cả mục tiêu nào
Mà chỉ cốt làm sao thành “cộng sản”

Thật não trạng Mác ngu nào có khác
Hiểu nhập nhằng hai điều thảy khác nhau
Bởi chỉ do toàn cảm tính mới hầu
Muốn “cộng sản” kiểu như đều thị hiếu

Nên đâu hiểu sâu xa gì kinh tế
Nhằm cột chùm nào phát triển được sao
Để trở thành trì trệ giống ao tù
Thảy ngưng đọng hóa chứa toàn rác rưởi

                             (II)

Khiến thuyết Mác khác nào thành phản động
Đi ngược chiều phát triển của văn minh
Quay về toàn kiểu lạc hậu cội nguồn
Nhằm đồng hóa đời với cùng “vật chất”

Thật thuyết Mác khác nào đâu nồi lẫu
Hùm bà làng trộn lại tưởng thông minh
Ghép tùm lum điều “biện chứng” Hegel
Với “xã hội thuyết” Pháp toàn không tưởng

Lồng vào đó luật Darwin tiến hóa
Hiểu cạn hều nên nông nỗi thành sai
Bởi thuyết này chỉ hợp với thiên nhiên
Đâu hữu lý cho văn minh xã hội

Bởi quy luật trong cuộc đời phải khác
Thành tự nhiên khó áp dụng cho người
Bởi từ đây mức tiến hóa xa rồi
Tinh thần cả có đâu toàn vật chất

Mác ngu thế mới trở nên thiển cận
Gạt đời toàn tệ hại khác nào sao
Làm cùn mằn cuộc sống có lạ nào
Ngu kiểu đó mới thành nên phản động

Phê Tư bản kiểu đều toàn giả tạo
Biết nào đâu là quy luật khách quan
Đời tiến lên theo tuyến tính mọi đàng
Đâu vòng lại để về toàn khởi điểm

Như cái cây nảy ra từ cái hạt
Phát triển lên thành thảy chỉ lá cành
Đâu thể nào quay lại hạt đầu tiên
Thật chẳng khác Mác ngu thành đối đế

Hô “cộng sản” đã có từ nguyên thủy
Rồi tiến lên thành “tư sản” sau này
Để dần dần “tư bản” được vào thay
Cuối cùng lại phải quay về “cộng sản”

Cái ngu đó Mác quả là vô hạn
Cố hiểu lầm “biện chứng” của tự nhiên
Giống khù khờ như thảy kiểu Ănghen
Quy tất cả thiên nhiên vào “biện chứng”

Thành quên mất con người toàn quyết định
Đã làm nên lịch sử của thế gian
Thảy nhờ vào lý tính quá rõ ràng
Đâu quờ quạng mãi trong vòng cảm tính

Đã vậy Mác còn tự xưng “khoa học”
Nhằm đoán điều “cộng sản” của tương lai
Cốt “làm theo năng lực hưởng theo cầu”
Thảy ngu xuẩn hay chỉ đều điên loạn

Bởi thực chất đời người luôn có hạn
Mọi giai tầng đều thảy thảy thoáng qua
Mục đích chung mới mãi mãi chan hòa
Phân “giai cấp” chỉ đều toàn tạm bợ

Hiểu “giai cấp” hóa trở thành chỉnh thể
Quả rõ ràng Mác chỉ có toàn ngu
Nào hãy xem như biển sóng đặc thù
Có đâu lúc thủy triều đều yên tĩnh

Bởi quy luật thiên nhiên thường vận động
Đó là điều luôn chỉ thảy khách quan
Dầu có xây được “cộng sản thiên đàng”
Cũng chỉ giống kiểu dã tràng xe cát

Một làn sóng đánh vào thành tan tác
Luật bên ngoài đến cả luật bên trong
Bởi đời luôn phải vận động không ngừng
Thành thực tế có khi nào dừng lại

Mác quả giống kiểu toàn em bé nhỏ
Toàn xum xoe tưởng tượng kiểu ngông cuồng
Lại gạt đời làm “vô sản độc tài”
Kiểu “toàn trị” khác chi thành phản động

Bởi phát triển luôn con đường vô hạn
Có bao giờ “quá độ” lại dừng đâu
Nhằm tạo ra “giai cấp” ổn định nào
“Phi giai cấp” thảy toàn ngu chẳng kém

Toàn lý luận Mác chỉ đều léo lém
Hoặc ngây thơ hoặc cố ý gạt đời
Khiến bao người mê hoặc chẳng khác gì
Hay khuất phục chỉ bởi đều bạo lực

Bởi đời dễ có ai nào tự nguyện
Để làm điều mình cho thảy trớ trêu
Nếu không vì áp lực đủ mọi chiều
Bị cưỡng bách hoặc tuyên truyền dối trá

Cả hai cái đều khác nào tội ác
Vừa ép người cùng lúc với gạt người
Cả hai điều đều phản lại nhân văn
Xã hội khiến toàn hận thù cưỡng chế

Nên tội Mác khác đâu thành vô kể
Vì tác nhân hại lịch sử đầu tiên
Nếu Mác không dễ nào có Lênin
Khiến sau rốt mới lại còn Pôn Pốt

Thành thuyết Mác thảy chỉ đều ốt dột
Khác nào đâu phỉnh trẻ nuốt cứt gà
Ăn vào rồi đâu dễ để nhả ra
Đành ngậm lại càng thêm thối miệng

Bằng độc tài xã hội thành liễng xiễng
Bởi phần đông quần chúng thảy xép de
Chỉ trừ ra thiểu số cỡi trên cao
Toàn tùy tiện đời trở thành phi lý

Do triệt hết cả mọi điều nhân bản
Vì con người đâu độc lập tự do
Cả tinh thần dân chủ cũng có nào
Mà toàn thể thành chỉ toàn xơ cứng

Thuyết Mác vậy đâu khác gì vi rút
Chỉ vài con thâm nhập lúc ban đầu
Cũng làm toàn tê liệt thảy về sau
Sinh thể học biến trở thành liệt kháng

                             (III)

Bởi số đông khi thảy đều mù quáng
Hóa trở nên thành sức mạnh phi thường
Khống chế toàn xã hội hết mọi đường
Tạo xuống cấp hay biến đều phế phẩm

Có nào khác tội Mác thành chồng chất
Bởi thảy đều làm xã hội vong thân
Có khác chi kiểu tà thuyết vạn phần
Tạo lẫn lộn giữa điều sai với đúng

Người với người thảy thành đều dối trá
Bởi vì cùng phải sợ hãi lẫn nhau
Hay thảy đều nghi kỵ khác chi nào
Dầu ý thức hay chỉ toàn vô thức

Không còn biết ở đâu là sự thật
Bởi đã đều bị nhuộm bởi tuyên truyền
Tinh thần toàn bị nhiễu loạn thường xuyên
Người đâu có kiểu còn người nguyên khởi

Mà tất cả chỉ đều là sản phẩm
Lừa dối nhau chẳng khác kiểu phi nhân
Thảy bởi đều bị cưỡng chế mọi phần
Tiêu diệt hết quyền  tự do dân chủ

Bởi vì vậy đời chỉ thành giả tạo
Phản tự nhiên phản cả mọi khách quan
Chỉ còn đời đều đóng kịch thảy toàn
Phân giai cấp tạo thêm nguồn áp chế

Lỗi của Mác hóa trở nên trời bể
Do tin liều vào “biện chứng” Hegel
Đặng phịa ra kiểu “vô sản” làm nền
Độc tài quyết tiến lên thành “cộng sản”

Cái ngu xuẩn đó khác nào tội ác
Dội ngược nguyên chân lý của loài người
Tiêu diệt toàn dân chủ với tự do
Triệt nhân bản đâu nào còn phát triển

Chính vì thế bỏ Tam quyền phân lập
Trở thành toàn ngu xuẩn chẳng thông minh
Độc tài thành phá hoại thảy nhân quần
Mác tội ác bởi làm hư xã hội

Để vì đó đời bị toàn lợi dụng
Tạo bao nhiêu kẻ cuồng vọng xâu vào
Đều nhân danh “xã hội” thảy bề ngoài
Mà trong bụng nhắm lợi quyền ích kỷ

Đó đều chuyện ngay từ đầu đã thấy
Bởi phần nhiều lãnh tụ cốt lừa dân
Để mị dân quả đã thấy muôn phần
Dùng gian dối nhằm nắm quyền lãnh đạo

Khiến sau trước cuộc đời thành bát nháo
Xã hội toàn vào đường cụt khác đâu
Rốt chỉ thành phung phí cả trước sau
Vì kết cục cũng thảy đều công cốc

Bởi cốt chỉ như dã tràng xe cát
Trăm năm rồi cũng nào đến được đâu
Khiến chỉ đều sau trước mãi hi sinh
Kiểu toàn cách vung tiền qua qua cửa sổ

Hay sau trước khác chi tiêu hàng giả
Hoặc tiêu toàn tiền giả có lạ nào
Bởi vì đều thực chất có gì đâu
Mà cốt lõi sống trong toàn hoang tưởng

Khiến xã hội giống chỉ toàn vất vưởng
Lịch sử thành cong quẹo cũng đi theo
Mọi người nơi xã hội phải đều nghèo
Nghèo đủ thứ để đổi toàn hư ảnh

Nghèo tinh thần cũng như về vật chất
Cả thảy đều quan điểm cũng thành nghèo
Bởi đều toàn cốt phải nói một chiều
Nhằm tâng bốc và ca toàn ưu việt

Phải nói láo có ai mà không biết
Kể cà người cộng sản cũng hiểu toàn
Phải đóng trò vì cá đã vào lờ
Để tồn tại phải đều toàn câm nín

Thảy nghịch lý bởi hoặc đều cuồng tín
Còn nếu không cũng thảy chỉ giả đò
Trước và sau đóng kịch diễn trò
Tội lỗi đó có ai đâu ngoài Mác

Thuyết trái khoáy có dễ đâu nào khác
Ngay từ đầu chứa nghịch lý dĩ nhiên
Mác thảy đều chỉ ngụy biện huyên thiên
Nhằm huyễn hoặc mọi điều trong cốt lõi

Thuyết “duy vật” đó chính điều thứ nhất
Dùng một điều nhằm thay cả trăm điều
Bởi thế gian bao bí mật còn nhiều
Đâu giải thích chỉ duy là “vật chất”

Cây che rừng Mác thành toàn ngu dốt
Rừng là cây nhưng đâu chỉ một cây
Mác toàn ngu mới tư tưởng giả cầy
Ngu đến độ “vật” cho là “biện chứng”

Điều mơ hồ khác nào toàn quỷ biện
Kiểu chỉ như ngồi trong hốc ngụy trang
Bằng mọi điều thảy tư biện hầu toàn
Nào dễ có chút nào đâu khoa học

Bởi khoa học phải cần toàn cụ thể
Phải cần toàn mọi yếu tố chứng minh
Dễ mà đều chỉ lý luận linh tinh
Kiểu lô-gích thảy trong toàn hình thức

Nên cơ bản Mác sai từ trứng nước
Khiến mọi phần trong cốt lõi đều sai
Khoa học sai triết học cũng khác nào
Sai xã hội cùng sai toàn lịch sử

Hay thực chất chẳng điều chi đúng cả
Chỉ gạt đời bằng hình thức ngoài thôi
Chẳng khác nào kiểu một đống dây mây
Nhìn phức tạp thảy trong đều trống rỗng

                            (IV)

Nên chi tiết có đâu nào nói hết
Chỉ điểm qua vài cốt lõi vậy thôi
Để giúp cho mọi ai đó trên đời
Khỏi nhầm lẫn điều gì là sai đúng

Bởi cốt lõi Mác thảy đều chẳng trúng
Lập luận như toàn kiểu bọt bóng xà phòng
Bởi vì đều chẳng có chút căn cơ
Mà thực chất chỉ nhằm toàn rỗng tuếch

Trong khi đó cuộc đời đều tuyến tính
Tiến lên hoài theo lịch sử khách quan
Khiến mọi điều cần phù hợp rõ ràng
Thuận nguyên lý mới thảy toàn đều đúng

Ví Tư bản khởi đầu còn khuyết tật
Nhưng về sau tất điều chỉnh tự nhiên
Nên góp phần chỉnh đốn mới ưu tiên
Đâu nhất thiết kiểu xóa bài làm lại

Thành thuyết Mác thật vô cùng tai hại
Chỉ biến đời thành ảo tưởng khác đâu
Lại phi nhân bởi dùng thảy bạo hành
Đời biến cả chỉ ra toàn vở kịch

Đều trống rỗng thảy nên thành vô ích
Bởi nhằm đều tướt bỏ mọi khách quan
Cốt làm sao theo ảo tưởng hoàn toàn
Để rơi hẳn vào lỗ đen trống rỗng

Khiến cuộc sống mông lung đâu nào khác
Phản khách quan đều thành phản nhân văn
Phản tự nhiên thành giả tạo nào bằng
Chỉ mơ hão vượt qua “thời quá độ”

Như đoàn mù bước trên đường lổ chổ
Đầy ổ gà khập khễnh có hay đâu
Để nhằm đều tự sướng cũng lạ nào
Nên thực tế chỉ gây đời thống khổ

Bởi nguyên lý sai thì đâu còn chỗ
Cho vận hành của cổ máy tự nhiên
Mà chỉ quay kiểu xẹo xạo nhãn tiền
Để khỏa lấp phải dùng toàn xão ngữ

Tuyên truyền mãi đi kèm theo bạo lực
Qua phương châm tổ chức có lạ gì
Cốt thực hành “chuyên chính” quả khác chi
Đó cốt lõi phải toàn theo thuyết Mác

Khiến thực tế hóa thành điều bôi bác
Dẫm lên toàn mọi thực tại khách quan
Để còn đâu thảy một chút nhân quyền
Mà đời hóa ra chỉ toàn cổ máy

Mác bởi đó làm vong thân xã hội
Mỗi người còn chỉ đinh vít quay theo
Đời trở thành một thực tế hiểm nghèo
Phi nhân bản đó do toàn lỗi Mác

Con người thảy chỉ biến thành cỏ rác
Bởi hóa đều công cụ có gì hơn
Khiến như hầu ngược lại mọi nhân quyền
Vì ảo tưởng hi sinh đều tất cả

Dẫu thực chất đời vẫn toàn dâu bể
Đó chỉ đều luôn thực tế khách quan
Nhưng tiến lên phát triển cả mọi đàng
Nhờ lý tính và dựa vào khoa học

Có đâu phải chuyện “đấu tranh giai cấp”
Chỉ điều này cũng thấy Mác toàn ngu
Bởi đưa ra kiểu học thuyết ruồi bu
Trong ngu tối ngoài khiến đời nhầm lẫn

Gần thế kỷ nhân loại thành lận đận
Suýt xảy ra cả Thế chiến thứ ba
Chỉ đều do một thiểu số ba hoa
Tiếm quyền cả ngồi lên đầu xã hội

Đưa thế giới vào con đường tội lỗi
Bởi khiến làm bế tắt thảy trước sau
Để nhân danh “giai cấp” cho lợi quyền
Mà thực chất trong chỉ toàn ích kỷ

Người đều vậy khác gì đời xuống cấp
Lợi nhằm riêng còn nhân loại buông xuôi
Cốt nhân danh “xã hội” thảy bề ngoài
Kiểu từ hão để trong toàn lợi dụng

Người với người hóa thành toàn khốn nạn
Chỉ vì theo một học thuyết viễn mơ
Mác lên gân phải “chuyên chế độc tài”
Để thực hiện thế gian toàn “vô sản”

Đó đâu khác kiểu tư duy mê sảng
Vì đời đâu “vô sản” có được nào
Cả con chim con cá cũng khác sao
Bởi ít nhất đều cần luôn phương tiện

Cái ngu Mác đã trở nên sự kiện
Bởi thảy đều trái bản chất tự nhiên
Ngược lại toàn mọi ý nghĩa khách quan
Phi thực tế đời hóa thành ảo tưởng

Nhưng thực chất đời như dòng sông lớn
Phải luôn đều chảy ra mãi biển khơi
Qua mặt hồ to rộng với lạch dài
Đâu mấy thuở hay nơi nào dừng lại

Đời bởi vậy mọi điều đều phương tiện
Cả đến như mọi thể chế khác nào
Chúng thảy đều mỗi hình thức bên ngoài
Có đâu thể phải thành điều cốt lỗi

Mà cốt lõi phải luôn đều sự sống
Đó tinh thần nhân loại mãi ngàn năm
Thảy tiến lên trong phát triển một dòng
Vì hòa lẫn trong dòng đời tiến hóa

Cái ngu Mác thật khó nào diễn tả
Bởi tin rằng cần mô thức tột cùng
Khiến thảy đều “phản biện chứng” hoàn toàn
Hóa mâu thuẫn kể từ đầu đến cuối

Cái cốt lõi Mác ngu toàn là vậy
Lầm mục tiêu phương tiện có đâu hay
Mới khoa trương thảy lý luận cùi đày
Lầm bản chất cùng với điều hiện tượng

Nên đâu khác kiểu thâm tâm tự sướng
Mà gạt lừa nhân loại chẳng ra chi
Khiến thành ra lịch sử nghĩa lý gì
Triệu nổ lực cũng đều toàn trớt hướt

Bởi độc đoán chỉ làm đời huề trớt
Dầu trăm năm chỉ làn khói tan dần
Thành khác nào nhân loại chịu hàm oan
Bởi đều thảy chỉ nguyên nhân bởi Mác

Nay mới khiến bị ném vào giỏ rác
Như Diễn đàn Quốc tế đã nêu lên
Tại Nghị trường của toàn Khối châu Âu
Trừ bao kẻ vẫn cố còn ngoan cố

VIỄN NGÀN
(14/11/19)

**

MỘT KẺ ĐẠI TỘI ÁC TRONG
LỊCH SỬ XÃ HỘI LOÀI NGƯỜI

Người sinh ra ở trên đời
Luôn cần độc lập luôn cần tự do
Đó là nguyên lý nhân quyền
Mới là nghĩa lý nhân văn mọi thời

Mới thành nhân cách khắp nơi
Cùng là phẩm chất con người tự nhiên
Hợp cùng ý nghĩa khách quan
Để thành giá trị thế gian ngàn đời

Dù trong lịch sử loài người
Luật về tiến hóa vẫn đều tự thân
Chẳng gì giả tạo mọi phần
Mà từ tiệm tiến để dần đi lên

Con đường tiến hóa rộng thênh
Cũng toàn vô hạn khó nên kẹp kiềm
Chẳng chi công thức nhãn tiền
Mà nhờ lý trí tiên thiên ở đời

Điều gì hợp lý mọi nơi
Mới đều giúp ích con người đi lên
Dần dà giải phóng thế gian
Tự do dân chủ được toàn khai thông

Đó đều yếu tố thành công
Giúp nhằm giải phóng cộng đồng dài lâu
Có đâu như Mác lạ nào
“Độc tài vô sản” chỉ hầu toàn ngu

Trở thành tội ác thiên thu
Gần non thế kỷ oán thù mọi nơi
Làm cho nhân loại tơi bời
Với bao hệ lụy đến Trời cũng kinh

Chỉ vì do bởi Lênin
Thực hành học thuyết Mác từng đưa ra
Để làm cách mạng nước Nga
Khởi đầu sắt máu chính là từ đây

Dân Nga liền phải đọa đày
Mệnh danh giải phóng giả cầy 70 năm
Một chiều đều thảy tối tăm
Đạp lên lý trí mất toàn tự do

Nhân quyền buộc thảy nằm co
Cuộc đời xuống cấp co ro mọi chiều
Chỉ toàn dối gạt đủ điều
Tự do dân chủ triệt tiêu thảy toàn

Chỉ ngoài khẩu hiện oang oang
Nhưng trong thực chất chỉ toàn tiếu lâm
Tuyên truyền giả tạo hà rầm
Mọi người nô lệ nào cần nói sao

Đều toàn giả tạo thế nào
Từ trên xuống đưới ào ào nịnh suông
Làm cho xã hội toàn buồn
Kiểu đều sản phẩm từ nguồn lạ chi

Đến như văn hóa còn gì
Chỉ đều công cụ thảy khi tuyên truyền
Hoàn toàn giả tạo khắp miền
Đâu còn ý nghĩa chút nào khách quan

Mà thành nô lệ thảy toàn
Cả người cầm chốt nắm càng khác đâu
Bởi trong ý hệ cả rồi
Dám ai tự động ra ngoài được sao

Dám ai một bước xé rào
Bởi trong guồng máy phảỉ hầu phải theo
Trở nên quán tính thảy đều
Con người mù quáng khác nào vong thân

Thảy đều nô lệ vạn lần
Vẫn lầm giải phóng cho mình tự do
Biết chi dụ hoặc ngôn từ
Chỉ vì nguyên tắc độc tài tạo ra

Làm toàn xã hội xót xa
Phải đều cấm nín quả là lạ sao
Nhưng nào chỉ có Liên Xô
Mà cùng trải rộng ra toàn Đông Âu

Đến như châu Á khác nào
Rồi qua tận cả bán cầu phía Tây
Đều toàn một kiểu đàn bầy
Dân Tàu trên tỷ khác đâu một người

Đúc khuôn đều thảy cả rồi
Biến toàn người máy chương trình cài vô
Triều Tiên, Trung Quốc lạ nào
Đội đầu lãnh tụ cơ hồ nhục thay

Còn chi đâu nữa con người
Mà như loài vật cúi đầu làm theo
Nhân văn toàn thể hóa lèo
Xuống hàng sinh vật còn đâu khác nào

Sống nhằm mục đích chi cao
Chỉ lo no bụng mọi điều phải cam
Tự do do dân chủ mất toàn
“Độc tài toàn diện” xốn xang buồn cười

Khiến thành bao lớp con người
Qua nhiều thế hệ thảy đều vong thân
Bản thân tự xóa vạn lần
Chỉ còn chiếc bóng muôn phần hót theo

Thêm điều lại thật hiểm nghèo
Chết cho chiến trận nghĩ mình vinh quang
Đinh ninh mục đích thảy toàn
Giúp cho nhân loại thêm càng tiến lên

Cái ngu đó chẳng bõ bèn
Bởi làm nô lệ thảy thêm cuộc đời
Kiểu như nha phiến nuốt rồi
Phê toàn còn có kẻ nào tỉnh ra

Tội này của Mác bao la
Gạt lừa nhân loại khiến toàn vậy thôi
Bởi do ngụy biện từ đầu
Hiểu chi lý thuyết chỉ hầu vu vơ

Bởi đều mê tín khác nào
Phản toàn khoa học trước sau mọi điều
Khác chi một kẻ nói liều
Để đều lợi dụng mọi chiêu từ đầu

Gạt toàn lý tưởng cao xa
Hầu nhằm vụ lợi cốt là bản thân
Đấu tranh giai cấp mọi phần
Bởi dùng như thảy quân bài Mác đưa

Bản năng trỗi dậy rõ thừa
Đều lòng ích kỷ con người tự nhiên
Chẳng ngờ được cái thang leo
Lợi quyền trước nhất cần chi mọi người

Trọng chi chân lý chút nào
Chỉ nhằm lừa dối ào ào trước sau
Bỏ lưu nguyên lý độc tài
Biến toàn mê tín tạo đời trớ trêu

Bảy thập niên thảy chỉ lèo
Tạo thành quán tính eo sèo trước sau
Dễ đâu nhân loại thoát ra
Mà còn triển vọng phủ xa mọi phần

Bởi vì dụ hoặc “thiên đàng”
Bao người ngu dốt mới càng tin theo
Biết chi học thuyết toàn lèo
“Đời không giai cấp” thảy đều vu vơ

Khiến làm hại thảy con người
Theo toàn ảo tưởng dẹp điều nhân văn
Khiến cho giả tạo mọi đằng
Làm nghèo nhân loại tưởng rằng tiến lên

Đó đều sự thật phủ phàng
Mọi người đều thấy phải toàn làm thinh
Nuốt đi mọi sự bất bình
Để đều răm rắp và toàn im re

Vì do sách lược tuyên truyền
Cõng thêm bạo lực nhãn tiền khác đâu
Tự do tướt hết con người
Để thành công cụ đều hầu như nhau

Cá mè một lứa trước sau
Thãy đều tê tái cõi đời vong thân
Cả gần thế kỷ mọi phần
Khác đâu tội ác vạn lần thế gian

Cuối cùng mới trút được toàn
Dẫu là chậm trễ vẫn còn hơn không
Nhờ vì chuyển biến bên trong
Đến từ cốt lõi liệu còn khác sao

Đó là Gorbachov lạ nào
Từ người cộng sản trở thành vĩ nhân
Nước Nga giải phóng lần lần
Ra toàn thế giới chuyển từ Đông Âu

“Công đoàn Đoàn Kết” trước sau
Biến thành tia lửa nhân hầu rộng ra
Từ đây sức mạnh chan hòa
Đông Âu giải phóng đổi toàn Liên Xô

Tường Bá Linh phải đổ nhào
Giúp dân Đông Đức ào ào đứng lên
Tạo nên khí thế vang rền
Ném đi thuyết Mác cũng toàn tự nhiên

Bởi vì nó chỉ huyên thiên
Đầu đuôi ngược ngạo vốn liền trước sau
Hô là “giải phóng” loài người
Toàn làm nô lệ cuộc đời ích chi

Chủ trương “giai cấp” khác gì
Nhằm hầu nhân loại đạp vào bùn đen
Chỉ là học thuyết lăng nhăng
Gạt tràn thế giới thảy gần trăm năm

Khác chi mặc áo thầy dòng
Lại toàn bạo lực bên trong lạ gì
Cà sa nhìn ngoài khoác khác chi
Bụng trong lại chứa cả bồ dao găm

Thật là thực tế oái oăm
Mới thành mê hoặc khác đâu con người
Cả như trí thức trên đời
Bao người nhầm lẫn cũng nào lạ chi

Khiến cho kết quả khác gì
Trên trăm triệu mạng con người đi đoang
Khắp toàn thế giới mọi đàng
Nhưng “thiên đường ảo” có toàn tới đâu

Chỉ do Các Mác mê sâu
Tín điều “biện chứng” từ hầu Hegel
Lấy đây dùng thảy làm nền
Hô hào “cách mạng” vang rền thế gian

Cho rằng “vô sản” mới toàn
Lãnh mình “sứ mạng” phải càng thực thi
Cái ngu đó quả lạ gì
Bởi điều mê tín đã thì ăn sâu

Để toàn phủ nhận loài người
Dẹp hầu lý tính còn nào nhân văn
Để nhằm cảm tính cuội nhăng
Khiến hầu lý luận chỉ thành bá vơ

Chỉ vì ngụy tín ai ngờ
Hay nhằm cố chấp gạt lừa thế gian
Khác chi tội ác thảy toàn
Ngày nay quả thấy có oan chút nào

Để thành tư tưởng tầm phào
Hại toàn nhân loại một thời đảo điên
Chỉ đều tội Mác trước tiên
Bởi không có Mác dễ nào có Lê

Cũng đều mù quáng mọi bề
Khiến thành ngộ nhận hẳn nào khác đâu
Hoặc vì tham vọng cao sâu
Dựa trên thuyết Mác để hầu làm vua

Dù sao trách nhiệm chẳng thừa
Chỉ đều do Mác có nào ai hơn
Mới thành duyên cớ nguồn cơn
Tạo nên thế giới đảo điên một thời

ĐỈNH NGÀN
                 (12/11/19)


                 ––

MỤC LỤC

11722.  TÌM HIỂU CÁI CỐT LÕI NƠI HỌC THUYẾT CỦA CÁC MÁC
                                                                       (14/11/19)
11722.  MỘT KẺ ĐẠI TỘI ÁC TRONG LỊCH SỬ XÃ HỘI LOÀI NGƯỜI
                                                                         (12/11/19)


                                                          ––


No comments :

Post a Comment