Friday, November 1, 2019

TẬP THƠ "KẺ SĨ" TIẾP THEO SỐ 259 (a)


TẬP THƠ “KẺ SĨ”
TIẾP THEO, SỐ 259 (a)


GIẢI MÃ VỀ CHỦ THUYẾT
CỘNG SẢN CỦA CÁC MÁC

                     (I)
Mác mà không Lênin sao có
Lê chỉ đều hiện thực Mác thôi
Thành ra nếu Mác công đầu
Lênin công thứ quả nào khác chi

Nhưng công tội dựa vào sai đúng
Nếu mà sai đâu thể có công
Để căng kết quả ra toàn
Luận về công tội thêm càng rõ ra

Bởi Mác đúng Liên Xô sao đổ
Cả Đông Âu cũng vậy khác gì
Gần non thế kỷ qua đi
Thời gian thử thách thảy khi vậy mà

Nay sự thật cũng đà rõ rệt
Khi đổ rồi có trở lại sao
Nước Nga nay quả thế nào
Đông Âu cũng vậy hẳn đều lạ chi

Chuyện đó đã chứng minh tất cả
Thuyết Mác sai thành thảy đều sai
Hại trong thực tế khác nào
Gây bao hậu quả chỉ đều tang thương

Trên trăm triệu mạng người phải chết
Rải khắp ra trên thảy toàn cầu
Vì quy “phản động” chỉ hầu
Để nhằm tiêu diệt có nào hơn chi

Phi nhân đạo đó vì bởi Mác
Vì xướng lên “vô sản độc tôn”
Nó sai nguyên lý đều toàn
Để thành lợi dụng hỏi càng nói sao

Bởi ai cũng biết đều một việc
Hễ con người phải được phát huy
Phải nhiều đức tính khác gì
Cả nhiểu hiểu biết mới khi mới tường

Còn “vô sản” mọi đường hạn hẹp
Dễ hay đều mù quáng khác đâu
Mác vì mê tín khá sâu
Bởi tin “biện chứng” thảy vào Hegel

Kể từ đó ngu lềnh cả thảy
Mới suy ra “sứ mạng” siêu hình
Cho rằng “đối kháng” thật tình
“Vai trò lịch sử” chỉ mình đi lên

Nhưng điều đó mơ hồ cả thảy
Nó chứa đều nghịch lý từ đầu
Vậy mà Mác có thấy đâu
Đoán mò quả quyết mới hầu toàn ngu

Hoặc sự thật Mác vô trách nhiệm
Tự sướng mình nhân loại chẳng cần
Tựa như kiểu kẻ thủ dâm
Cần nào chân lý đâu màng hại chi

Khiến qua đó thảy khi lạm dụng
Tạo bao nhiêu lợi dụng trên đời
Cá nhân tham vọng nhào vào
Nhân danh “giai cấp” ai nào không hay

Mác đâu khác vẽ đường hươu chạy
Bắc thang leo mọi kẻ tham tàn
Nhân danh “lý tưởng” hiên ngang
Lại phi nhân bản có toàn ai hay

Phủ nhận thảy mọi người bình đẳng
Thủ tiêu toàn dân chủ tự do
Để nhằm độc trị ra trò
Nhân danh thuyết Mác ai ngờ vậy đâu

Bởi người thảy bản năng là chắc
Mác ngu toàn đâu có thấy ra
Vì quyền khi đã về ta
Dễ nào buông bỏ mà là cố theo

Độc tài thảy kéo theo đủ thứ
Cả dùng toàn bạo lực tuyên truyền
Cần chi sự thật mọi miền
Để toàn bóp méo còn nào nhân văn

Tội ác ấy quả hằng do Mác
Biến cuộc đời hóa thảy cùn mằn
Khiến toàn não trạng nhập nhằng
Mọi nơi mọi chỗ đâu toàn riêng ai

Bởi phải nói theo đều một sách
Cần gì đâu điều đúng hay sai
Dạy điều mù quáng quả hài
Ngu dân cốt thảy dễ sai nhắm vào

Khiến xã hội đều thành vong bản
Toàn tuân theo mất hết nhân quyền
Vong thân lan khắp mọi miền
Óc đầu tự chủ nào còn mấy ai

Đảng lãnh đạo độc tài là vậy
Kiểu một mình một chợ lạ sao
Tinh hoa đâu dễ có nào
Mà nhằm lợi lộc chỉ đều hùa theo

Kiểu như khối bê tông đúc sẳn
Mọi óc đầu đều được lập trình
Con người mất hết tinh thần
Chỉ còn bộ máy trống không lạ nào

Lý do để làm sao hiệu quả
Bởi vì đều bộ máy dễ sai
Vì toàn vật hóa cả rồi
Mác toàn “duy vật” có nào sai đâu

Hệ quả đó khiến thành vô lối
Khác gì đều thuần hóa con người
Khiến thành mụ mẩm cả rồi
Có đâu đời sống dễ nào tiến lên

Thành sau trước chỉ đều lụn bại
Nhằm ngợi ca và thảy nói suông
Khác chi thực tế tầm ruồng
Toàn theo ảo ảnh rập khuôn khác gì

                     (II)
Nhưng ai thảy có nào dám nói
Bởi để mong tồn tại vậy thôi
Từ trên xuống dưới đều hầu
Làm thành hệ thống đâu nào thoát ra

Nên thực tế kiểu gà mắc tóc
Mỗi con đều hục hặc với nhau
Ngược nhau quyền lợi vẫn hầu
Cố nhằm trừ khử đâu nào hay chi

Phi nhân bản rõ thì là thế
Nó làm cho xã hội điêu tàn
Tuyên truyền dẫu có khua vang
Mà trong thực chất chỉ toàn hẩm hiu

Kinh tế thảy phải đều trì trệ
Văn hoa càng nhễu nhệ khác sao
Bởi đều nô dịch thảy hầu
Tội này bởi Mác còn nào bởi ai

Vì lý thuyết thảy vô căn cứ
Vật nào đâu “biện chứng” ai tin
Cứ nhìn tảng đá im lìm
Bao giờ “biện chứng” ra thành cái cây ?

Để mọi cái từ đây đều phịa
Ví như điều “hình thái” ngụy toàn
Nó đều chỉ thảy hoang đàng
Dễ nào tiến tới “thiên đường” được sao

Bởi vì nếu thế gian cát sỏi
Dễ đâu thành hóa được kim cương
Lâu đài mộng ảo mọi đường
Chỉ hoài hư ảnh dễ thường tới đâu

Nhưng lại quyết “độc tài độc đoán”
Tạo nên thành bao nỗi hi sinh
Khác chi hoang phí thật tình
Ép toàn nhân loại biến thành tro xương

Sai nguyên lý khiến thường là vậy
Nguyên lý sai kết quả đúng sao
Giống toàn kiểu nhảy cào cào
“Thời kỳ quá độ” hóa đều gạt nhau

Người khôn ắt từ đầu phải thấy
Chỉ đều toàn anh dại nhào vô
Hoặc nhằm lợi dụng nháo nhào
Cái thang danh lợi dễ nào không leo

Người với người biến toàn chia rẽ
Bởi rơi vào “giai cấp đấu tranh”
Làm cho xã hội tanh bành
Nhưng đâu căn cứ mới thành ra chi

Đó bởi Mác vin vào “biện chứng”
Thật ra toàn ý niệm hồ đồ
Chỉ đều tưởng tượng tào lao
Bản năng mù quáng thảy nào tới đâu

Nhưng kinh tế dựa vào khoa học
Để nhờ nơi kỹ thuật mới thành
Đầu tư hiệu quả lên nhanh
Còn “làm chia điểm” có thành ra chi

Nên “cộng sản” thuyết toàn huyền bí
Mác thảy đều mê tín dị đoan
Ví như cây lớn rõ ràng
Làm sao quay lại hạt toàn như xưa

Mác chê trách trước đều không tưởng
Để phiên mình huyền bí thêm lên
Khác nào ngu dốt bông phèn
Phủi toàn trí tuệ khả năng con người

Bởi vì vậy khiến thành mù quáng
Biến đời thành như giấc chiêm bao
Cùng nhau tranh đoạt ào ào
Dễ đâu có lúc đi lên “địa đàng”

Cái nghịch lý quả toàn là thế
Kiểu bước lùi nhằm thảy đi lên
Mác đều dại dột hớ hênh
Gạt đời đến độ trở nên tội đồ

Khiến thật sự phản toàn nhân bản
Mác kiểu người mượn áo thầy tu
Ở ngoài nhìn thấy lù lù
Mà trong ai biết lạ nào ác tăng

Bởi dụ khị “làm đời giải phóng”
Nhưng biến đời thành thảy cu li
Hóa toàn nô lệ khác gì
Cúi lòn thiểu số khiến khi buồn cười

“Giải phóng” thế khác nào ảo tưởng
Để biến thành ngược lại lạ sao
Bởi đều nhầm lẫn khác nào
Lập lờ công cụ với điều nhân văn

Vì người cốt sinh ra để sống
Đâu phải nhằm công cốc điều chi
Như xây ảo tưởng ích gì
Dễ đâu tìm thấy còn khi hại mình

Tư duy Mác bùn sình là vậy
Vốn ngây thơ hay thảy gạt lừa
Hy sinh mục đích con người
Biến toàn phương tiện ai đời thế sao

Nên tư tưởng hàm hồ quả thế
Gạt đời toàn một thuở cũng qua
Ngày nay thế giới thấy ra
Cấp đều giẻ rách có mà lạ sao

Đưa nhân loại thảy vào ảo tưởng
Lại ép thêm khuôn đúc độc tài
Phản toàn nguyên lý con người
Đâu còn bình đẳng nào còn tự do

Quả mê tín Mác nào có khác
Tin thảy vào “biện chứng” siêu nhiên
Mới toàn thêu dệt nỗi niềm
Đã không thực tế còn điên trên đời

                      (III)
Điên chỉ Mác thôi thời cũng mặc
Nhưng lại thêm cả đến Lênin
Cái hay nguyên thủy búa liềm
Biến thành cái dở bời toàn dùng sai

Vì nông nghiệp lúc nào chẳng có
Vẫn đi theo công nghiệp thế gian
Vốn hai giai cấp thảy toàn
Cùng đều tiến với thời gian lạ gì

Riêng chỉ lúc bắt đầu tư bản
Tức là khi công nghiệp hình thành
Công nhân khổ sở phải đành
Về sau thăng tiến chỉ toàn tự nhiên

Mác phịa thảy ra thành “bóc lột”
Nhằm tự cương “lý luận” lung tung
“Thặng dư giá trị” chỉ khùng
Biết chi kinh tế guồng chung vẫn là

Đó guồng máy vốn toàn tự động
Giúp hiệu năng xã hội con người
Để đều tiết kiệm mọi thời
Đem nhiều sản phẩm giúp đời hưởng chung

Trong khi đó Mác toàn dại dột
Tưởng mọi người “tự nguyện” thảy sao
Đúng là não trạng cào cào
“Làm theo năng lực hưởng theo nhu cầu”

Quả chẳng khác óc đầu ngu xuẩn
Biết gì đâu kinh tế nhân gian
Nó thường chuyển biến thảy toàn
Mỗi ngày mỗi tiến quả oan không nào

Nên “địa đáng” tào lao có khác
Thảy đều nhằm quang quác gạt ai
Trước sau hóa chỉ đều hài
Bởi điều thực tế trong đời có đâu

Thành nói khoác Mác đều tội lớn
Dụ khị nhằm nhân loại đấu tranh
Đời thành chỉ có tanh bành
Giết người không máu nhân văn còn gì

Liên Xô trước chết toàn 30 triệu
Trung Quốc còn con số đông hơn
Gấp đôi quả thảy đều toàn
Còn 10 triệu lại chia cho toàn cầu

Như Pôn Pốt ai thời chẳng thấy
Búa đập đầu nhằm dựng Ang ca
Đúng là thực tế quỷ ma
Nếu không có Mác lọ là có sao

Nên thực chất đâu nào nhầm lẫn
Mà Mác đều thảy cả nguồn cơn
Ăng ghen với Mác xanh rớn
Thuyết toàn bạo lực ai hơn được nào

Nên suốt cả ngàn năm nhân loại
Có ai bằng tội Mác được sao
Đó đều thực chất chỉ hầu
Bởi duy dội lốt áo ngoài thầy tu

Phi nhân bản nói thành nhân bản
Phản động đều cách mạng toàn hô
Gạt đời quả thảy nghẹn ngào
Ngàn năm tội Mác khó nào phôi pha

Khiến trí thức cũng đều lầm lạc
Khắp địa cầu có thảy trừ đâu
Say mê Các Mác toàn hầu
Khác nào đà điểu chổng khu dại khờ

Bởi chỉ thảy điều do nhận thưc
Hiểu chi là nguyên lý toàn sai
Khiến thành nói tướng chỉ hài
Bởi hoài trong đó có đâu ra ngoài

Nên cốt lõi tiền đề đặt trật
Dễ khi nào kết luận rút ra
Cái sai chỉ thảy gần xa
Dễ chi vượt cách để mà đúng đâu

Mác thảy sai đều hầu như thế
Cả ai tin vào Mác khác nào
Cũng đều toàn thảy cào cào
Dẫu bay loạn xạ có nào tới đâu

Vì ảo tưởng khó nào đạt tới
Kiểu như trong sa mạc lạ gì
Chỉ đều ảo ảnh thường khi
Kiểu như giếng nước thấy toàn bên ta

Chẳng những thế Mác thành ngu độn
Bởi toàn cơi “vô sản” lên cao
Biến thành nghịch lý thế nào
Khiến làm trí tuệ loài người còn sao

Bởi lịch sử muôn đời tiến hóa
Qua triệu năm mới được như nay
Để càng tiến tới sau này
Bây giờ lùi lại quả thành toàn ngu

Mác mê tín thiên thu chưa có
Vậy mà tôn “trí tuệ đỉnh cao”
Kiểu toàn nịnh bợ ào ào
Nhưng đều sản phẩm Mác từng tạo ra

Nên đâu khác tà ma chính Mác
Dẫu vô tình hữu ý khác đâu
Đưa ra học thuyết cào cào
Toàn sai nguyên lý lẽ nào mà nên

Bởi đâu có chút nào khoa học
Còn thêm phi triết học thảy toàn
Chỉ đều nói bướng nói ngang
Để nhằm ngụy biện quả còn ra chi

Cốt qua mặt ai thì dốt nát
Nhưng trên cơ so Mác dễ nào
Bởi vì lấy thấp đo cao
Dễ chi ngược lại có nào được đâu

Nên quy luật phải đều nguyên lý
Nguyên lý sai nào đâu đúng được toàn
Cơ hồ Mác thảy dã man
Gạt tràn nhân loại dễ càng tha sao

                       (IV)
Đó cũng lại còn điều thực tế
Mác gạt người cộng sản khác đâu
Để làm họ thảy nạn nhân
Ăn toàn bánh vẽ có cần nói sao

Bởi trước sau họ đều cảm tính
Có cần nào trí tuệ cao đâu
Tuyên truyền tập nhiễm chỉ hầu
Niềm tin mù quáng khác nào ngu dân

Nên xâu chuỗi khiến thành là vậy
Thảy đều là sản phẩm Liên Xô
Tư duy độc lập có nào
Đó toàn sự thật dễ sao không cười

Non thế kỷ qua rồi quả thấy
Chỉ học theo thảy Mác một chiều
Tụng kinh sau trước vẫn đều
Biến thành tôn giáo ngặt nghèo lắm thay

Ai phải chịu ở đây trách nhiệm
Bởi dân ta hầu hết nông dân
Chẳng nâng trí thức mọi phần
Lại đều chỉ dạy ngàn lần tin theo

Đó sự thật ai đều chẳng biết
Cả ngày nay tiếp tục lạ gì
Đều tin mù quáng cả thì
Có nào độc lập có nào tự do

Dân không có nước thành đều yếu
Bởi thảy đều chẳng khác giỏ cua
Chỉ đều lỏm ngỏm bò hoài
Đâu còn thể hiện chút nào tinh hoa

Bởi thuyết Mác trước sau kiềm chế
Đâu khác nào chiếc mũ kim cô
Dễ ai ném nó đi nào
Sợ toàn người khác cướp vào như chơi

Tranh quyền lực khiến thời như vậy
Dễ nào đâu vì nước vì dân
Mà vì quyền lợi mọi phần
Tự rờ sau ót biết trân mỗi người

Điều đó nói thảy nào quá đáng
Chỉ đều toàn không dám lộ thôi
Thành ai cũng thảy thấy rồi
Khiến thành nhu nhước con người nước ta

Ngay cả chuyện nói điều hòa giải
Có đâu thành ra mẫu số chung
Vì đều khác biệt tột cùng
Nên đều hòa giải chỉ trên ngôn từ

Bởi muốn đến với điều hòa hợp
Phải có đều mẫu số như nhau
Nhân chia hoặc cộng với trừ
Trẻ em đều biết chỉ người lớn không

Thành khiến thảy chỉ đường duy nhất
Hoặc đều người “cộng sản” biến thành
Hay đều thoát Mác phải đành
Quay về dân tộc mới nhằm hợp nhau

Nên ngôn ngữ dễ đều giả tạo
Nếu trong lòng toàn chỗ ngược xuôi
Tuyên truyền vốn đã nhuốm rồi
Giờ đây muốn bỏ cũng nào dễ đâu

Nhưng yêu nước phải hầu đành vậy
Cùng tiến lên tới chỗ lòng thành
Nghi ngờ phải xóa đi nhanh
Nhằm vào tâm điểm mới thành anh em

Khó cởi mở dễ nào không thấy
Như trước đây đánh Mỹ lạ gì
Để làm cộng sản một khi
Bảo dân giải phóng thảy thì ra sao

Thời đánh Pháp cũng nay nhớ lại
Cốt để làm ý hệ lạ gì
Tuyên truyền lại nói thảy khi
Đánh vì cứu nước còn gì nữa sao

Thành ra phải xem vào kết quả
Mới kéo dài đến thảy chín năm
Có nào chóng vánh được toàn
Bởi vì phân tán lực thành hai bên

Vì ý hệ đâu nào có khác
Mỹ đứng vào với Pháp một bên
Còn ta chọn phía Nga Tàu vậy
Để cho trong nước khác nào chia hai

Đó quả chính sự đời là vậy
Làm hy sinh bao nỗi máu xương
Dẫu mà đốt cả Trường Sơn
Bác Hồ đã nói cũng không sờn lòng

Đó sự thật muôn vàn đã trải
Chờ sau này lịch sử thấy ra
Chỉ toàn nghĩ chuyện bao la
Trong khi đất nước thảy đà quên đi

Nay thế sự cũng nào có khác
Khiến làm ta mất thảy Hoàng Sa
Trường Sa sóng cũng dậy đà
Bãi Tư Chính đó ai nào không hay

Mối nguy hiểm nay nào có khác
Tàu và ta cứ mãi tăng thêm
Chiến tranh như sát bên thềm
Bây giờ chọn lựa một bên dễ nào

Bên nhằm chỉ đề cao duy Đảng
Còn bên thì đất nước đồng bào
Hai bên có khó chọn lạ nào
Bởi vì lịch sử xưa toàn thế đâu

Mà đất nước toàn cao thảy cả
Mới ba lần đại thắng quân Nguyên
Đến nay lãnh thổ nhãn tiền
Vẫn còn bền vững đó liền nhờ đâu

Nhờ dân thảy chỉ hầu yêu nước
Bởi ngày xưa Đảng có bao giờ
Mới ngày xuất hiện Bác Hồ
Bác đi sưu tập Liên Xô mang về

Thành nay muốn đề huề đất nước
Chỉ một chiều có thảy dễ đâu
Bốn lần chiến trận đã hầu
Pháp xong đến Mỹ ai nào không hay

Đó kể cả chiến tranh biên giới
Phía Tây Nam phía Bắc đau thương
Từ lâu im ắng chiến trường
Bây giờ chuyển tới Biển Đông còn gì

Thành ra Mác khác chi nguyên khởi
Quậy trên toàn thế giới đâu ta
Nạn nhân đều thảy hằng hà
Trước người cộng sản sau là toàn dân

Đó sự thật muôn phần chỉ thế
Nhận hay không cũng vậy mà thôi
Nói hay không chuyện đã rồi
Nên giờ dẫu nói cũng nào dư chi

Để giúp thảy tạo khi quyết sách
Nhằm giữ yên đất nước cõi bờ
Cách nào đoàn kết hiện giờ
Mới thành ích lợi cho toàn dân ta

ĐỈNH NGÀN
(01/11/19)        

**

NƯỚC TRONG NƯỚC NGOÀI

Nước trong chẳng nói làm gì
Còn như nước đục thảy khi buồn cười
Ai đều trong nước biết rồi
Đó toàn hệ thống khó người khác đi

Thành toàn nói vuốt lạ chi
Cùng làm cả thảy mọi điều khiển sai
Thế nhưng số đứa nước ngoài
Cũng thành điếu đóm khác nào nhục thay

Hóa ra người Việt cũng hay
Phần nhiều nhỏ bé xưa rày lạ đâu
Dù trong ngoài nước vẫn hầu
Mấy ai cương trực quả âu thảy đều

Phần nhiều chỉ biết nói theo
Óc đầu thấp kém chẳng gì riêng tư
Thành nên não trạng đến chừ
Đều tầm thường hóa có đâu bằng người

Vậy nên ngoài nước bây giờ
Khối tên tà lọt ai ngờ vậy sao
Những thằng như Nguyễn Phương Hùng
Hay Nguyễn Ngọc Lập khật khùng lạ đâu

Cũng như tên Nguyễn Mạnh Cường
Thảy đều dốt nát ai tường được sao
Gần đây thêm Hoàng Duy Hùng
Một thằng dĩ bợm kiểu toàn lưu manh

Thà rằng nó cứ xưng danh
Ta này “giác ngộ” cũng thành có sao
Nhưng khua toàn giọng hồ đồ
Lòi điều giả dạng khác nào hai mang

Vượt biên chúng thảy đều toàn
Miền Nam xưa chúng Việt Nam Cộng Hòa
Bây giờ qua Mỹ hắt ra
Kiểu đầy chó má gạt nà người ngay

Còn đâu ngay thẳng chút sao
Mà thành dối trá mọi điều gian manh
Khiến ai lòng dạ chân thành
Giữa đường thấy nỗi bất bình khó tha

Bởi người ngay ghét quỷ ma
Chúng toàn hại nước có mà khác sao
Hại dân đâu khác chút nào
Bởi toàn bịp bợm có đâu hay gì

Thà rằng cứ nói thẳng đi
Ta là thế nọ hoặc thì thế kia
Còn nhằm gian dối đầm đìa
Kiểu toàn đội lốt lia chia lạ kỳ

Tự xưng “yêu nước” giống gì
Nhưng đều ngu dốt mới khi buồn cười
Biết chi mọi việc trên đời
Mới toàn điếu đóm thảy đều lưu manh

Khác đâu con đĩ thập thành
Cả người trong nước phải đành khinh khi
Cả ai dùng chúng lạ gì
Vẫn đều khinh bĩ trong thì biết đâu

Cứ vào Youtube mà coi
Mặt mo chúng thảy đều lòi cả ra
Hét toàn ngôn ngữ quỷ ma
Nghe mà lợm giọng bộ mà khác sao

Chúng vì lầm tưởng đời ngu
Nhưng nhìn bản mặt thấy khu chúng liền
Miệng toàn ngôn ngữ huyên thiên
Nhưng đâu che mắt thế gian được nào

Bởi nhìn nét mặt quỷ ma
Cộng thêm chất giọng dễ mà giấu sao
Toát ra gian giảo thế nào
Chỉ nhìn thoáng chốc vẫn đều thấy ra

Thành nên đất nước chúng ta
Việt gian đâu thiếu quả là đáng thương
Gian là mấy chút đàng hoàng
Mà phường gạt gẫm mọi đáng thế thôi

Khác đâu dân tộc hỏng rồi
Bởi vì hay có loại người lưu manh
Hoặc do bản chất tạo thành
Hay do hoàn cảnh khiến thành tự nhiên

Vài lời dầu có huyên thiên
Nhưng cần phải nói khó liền im hơi
Bởi vì đó việc cuộc đời
Mỗi người nhiệm vụ góp vào một tay

Quét đi mọi thói hồ đồ
Để làm trong sáng mọi người Việt Nam
Bởi như hèn mọn thảy toàn
Dễ đâu giữ được giang san sau này

Bởi như toàn bọn giả cầy
Chỉ thành ổ chó nước nhà được sao
Nhưng bình dân chẳng trách nào
Còn mà trí thức mới vào tội to

Khác đâu thằng Hoàng Duy Hùng
“Luật sư” ở Mỹ lại toàn gạt ai
Có đâu ưỡn ngực mới hài
Lại nhằm lấp liếm mới đồ lưu manh

Thà rằng tự nhận đành rành
Ta người “cách mạng” cũng đành vậy thôi
Đằng này kiểu thứ tanh hôi
Thảy đều giả dạng khác đâu lọc lừa

Miệng xưng ta thảy Cộng hòa
Lòng vì đất nước gian tà lạ sao
Để nhằm gạt gẫm đồng bào
Giống như con rệp lẽ nào ai tha

Thành nên miệng nói ba hoa
Óc đầu bã đậu vẫn là cục phân
Xưa Mao đã nói không nhầm
Đây là “trí thức cục phân” lạ gì

ĐẠI NGÀN
(01/11/19)

**

DỄ CHI KHÔNG SỢ ?

Nó là nước lớn thảy mà
Dễ chi không sợ quả là vô duyên
Trước kia đánh Mỹ huyên thiên
Nhằm làm cộng sản dĩ nhiên sợ Tàu

Bây giờ cá đã cắn câu
Nó dầu phạm tội dễ đâu làm gì
Tiễn đưa biên ải quả thì
Khác nào du khách khác chi buồn cười

Biết rồi còn sẽ thế nào
Nó thêm càng lộng càng vào nhiều hơn
Rồi ngày đến cả nguồn cơn
Phải toàn lệ thuộc thôi còn nói chi

Cha ông ngày trước mấy khi
Sự Tàu kiểu ấy còn gì núi sông
Nay kêu “tàu lạ” chỉ toàn
“Anh hùng” trước đó quả càng tiếu lâm
 
TẾU NGÀN
(31/10/19)

**

HÈN HAY KHÔNG HÈN

Tướng không dám gọi tên Tàu
Chỉ kêu “nước lạ” còn nào ra chi
Bảo hèn ừ cũng đúng đi
Bảo không cũng vậy có gì sai đâu

Bởi vì độc lập dễ nào
Mà trong hệ thống phải đều vậy thôi
Có đâu đầu óc tự do
Mà toàn một kiểu như bù nhìn rơm

Thành ra quả có gì hơn
Nước nhà độc lập tự do dễ nào
Bởi vì không có con người
Mà đâm so với đười ươi chẳng bằng

Dân ta giờ hóa cuội nhăng
Chỉ toàn thấp kém nào bằng ai đâu
Khác chi tên Hoàng Duy Hùng
Cũng loài đĩ thõa quả nào ra chi

Tưởng đâu ở Mỹ hay gì
“Luật sư” nhãn mác càng thì gian manh
Thà rằng cứ nói thật tình
Còn nhằm lừa dối quả mình ra đâu

Nhìn vào bản mặt khinh rồi
Kiểu đầy ghẻ lở giống sao con người
Bởi nào đứng đắn ở đời
Mà toàn gian giảo mới thời lanh mưu

TẾU NGÀN
(31/10/19)


MỤC LỤC

11645.          GIẢI MÃ VỀ CHỦ THUYẾT CỘNG SẢN CỦA CÁC MÁC
                                                           (01/11/19)
11646.          NƯỚC TRONG NƯỚC NGOÀI (01/11/19)
11647.          DỄ CHI KHÔNG SỢ ? (31/10/19)
11648.          HÈN HAY KHÔNG HÈN (31/10/19)



No comments :

Post a Comment