Wednesday, October 2, 2019

TẬP THƠ "KẺ SĨ" TIẾP THEO, SỐ 253 (b)

TẬP THƠ “KẺ SĨ”
TIẾP THEO, SỐ 253 (b)

––

TỪ ĐỊNH NGHĨA THƠ
ĐẾN SÁNG TÁC THƠ

Thơ không hiểu nghĩa biết gì đâu
Định nghĩa cần luôn phải bước đầu
Hiểu đúng giúp làm thơ mới chiến
Còn không thảy chỉ thứ lau nhau

Vậy thơ vốn nghĩa chính là sao
Nào khác văn xuôi được ghép vần
Từ đó điệu thơ thành hiện hữu
Còn mà không thế chỉ như phân

Bởi vậy thơ luôn có dạng hình
Nếu không thơ hóa thảy linh tinh
Tuy rằng thể loại đâu ràng buộc
Thơ chính tâm hồn được kết tinh

Thi pháp tạo thơ hẳn đúng rồi
Thơ không thi pháp rác rều trôi
Dở hơi toàn kiểu thơ buông lõng
Chẳng đáng đồng xu giá trị đời

Thành ra vần điệu khó lơi khơi
Không thế làm thơ chỉ rã rời
Vần điệu chất làm thơ kết dính
Mới thành thơ đẹp kiểu trăng mơ

Nhưng đều thơ phải có hồn thơ
Hồn chẳng ra chi hóa gà mờ
Hồn thảy trống không thành đá cuội
Thơ làm cách đó quả ngu ngơ

Vậy nên dạng thức giúp thành thơ
Hổn tạp đều như chỉ dại khờ
Giống cóc nhảy đi rồi ngồi đó
Thơ thành đâu khác kiểu bơ vơ

Nên nói Đường thi cũng lạ gì
Đã từng thuở trước buổi phân ly
Lục bát khiến cho toàn trôi giạt
Ca dao quên lãng vốn nhiều khi

Nào hay Hợp phố vẫn châu về
Mới khiến Truyện Kiều được nở hoa
Song thất ai hơn Đoàn Thị Điểm
Mới là tinh túy của thơ ta

Thành nói mà chơi thơ với thơ
Hiểu thơ mới hết kiểu lơ mơ
Còn như không hiểu đều ngây dại
Thơ thẩn nào hơn chỉ đẫn đờ

Nói tóm lại thơ luôn vốn bạc vàng
Đâu toàn sỏi đá thảy ngổn ngang
Thơ nhiều giống cát trong sa mạc
Là bởi đều thơ chỉ cà tàng

Khác chi thơ phải có thực tài
Thiên phú trời sinh ai giống ai
Nhờ đó khác chi đều suối nước
Tận nguồn sau trước chảy ra mau

Toàn thơ như vậy mới tự nhiên
Tài bộ thành ra vốn làm nền
Học vấn khiến đều cây hóa lớn
Còn không rác rưởi chỉ lềnh bềnh

Lại như thơ mới vẫn mông mênh
Nhưng có tài thơ mới vững bền
Không thảy chỉ đều như đá vụn
Ích gì đâu để được cơi lên

Luận thế về thơ quả đủ rồi
Bởi thơ đây viết chỉ nhằm chơi
Tự thân luôn vậy nên đừng trách
Thơ đẹp cần chi phải vẽ vời

Thơ hay nào khác ánh trăng rằm
Sáng thảy toàn như chẳng cách ngăn
Trời đất hòa thành chung một mối
Ánh vàng lan khắp dưới cung Hằng

TRĂNG NGÀN
(29/9/19)

**

THƠ MIỀN BẮC

Thơ nay Miền Bắc cạn rồi
Giống như đá sạn đâu nào ra thơ
Bởi thời văn nghệ vật vờ
Nhồi toàn chính trị bơ phờ còn chi

Kiểu xưa Tố Hữu lạ gì
Hay là Xuân Diệu cu li rỡ ràng
Thành nay tiếc đã muộn màng
Quả non thế kỷ thơ toàn rác rêu

TẾU NGÀN
(29/9/19)

**

THƠ TÌNH LÃNG MẠN
CỦA THỜI ĐẠI NGUYÊN TỬ

Thời nguyên tử mà sao hoài lãng mạn
Tình chết rồi còn vác cuốc đào lên
Mổ hôi thảy tưởng tuôn trào nước mắt
Khác gì đâu toàn những chuyện bồng bềnh

Thơ tựa kiểu dòng Cam Ly nước chảy
Đà Lạt nay đã cạn nước thảy rồi
Bao rác rến càng tuông về nghễu nghệnh
Giống điệu buồn thời nguyên tử không tên

TIẾU NGÀN
(29/9/19)

**

THƠ

Thơ không phải viết cho nhiều
Mà nhằm gói gọn những điều bên trong
Luôn dùng nghệ thuật để đong
Cả dùng cảm xúc đặng nhằm tinh hoa

Dẫu cho tình cảm chan hòa
Ưu tiên chọn lựa gần xa mới cừ
Lại thêm hình thức đến chừ
Phải cần chăm chút mới người làm thơ

Thơ đâu rễ má dây mơ
Mà nên óng ánh nắng vàng bừng lên
Cũng không mây nổi bồng bềnh
Mà như hoa gấm núi rừng tự nhiên

Tức thơ phải giống non tiên
Suối nguồn ẩn khuất mạch liền ra thơ
Làm thơ đâu để đợi chờ
Mà nhằm trang trải chuyện đời quanh ta

TUYẾT NGÀN
(29/9/19)

**

QUAN CÁCH MẠNG

Tưởng đâu cách mạng đàng hoàng
Nhưng rồi dòng họ kế quan lạ gì
Cũng y phong kiến khác chi
Nhằm lưu giống đỏ khiến thì vậy thôi

Kiên cường ai cũng thấy rồi
Tránh Tàu không nói mới đều hùng anh
Thành ra dân Việt quẩn quanh
Ngày xưa đánh đến lai quần chẳng ngoa

TẾU NGÀN
(29/9/19)

**

TẠI CÁI ÁO MỎNG

Tại vì cái áo mỏng thôi
Em nào khoe của để rổi trách em
Anh nhìn đến độ đã thèm
Em đây thấy hết anh nên hỏi lòng

Lỗi do cái áo mỏng tanh
Nếu anh khó chịu em đành cởi ngay
Trách em hay áo hẳn hay
Hay anh trách bộ ngực dày của em

TIẾU NGÀN
(29/9/19)

**

LÀM THƠ

Thơ làm buộc phải có vần
Cho dù thể dạng vạn lần ra sao
Dẫu khi viết kiểu ào ào
Cũng cần vần điệu mới vào loại hay

Thế nên thơ cách tự do
Vẫn nên nhạc tính đắn đo dựa vào
Thơ ta luôn chẳng xé rào
Bởi vì lục bát dạt dào thích hơn

THƠ NGÀN
(29/9/19)

**

THI CA VIỆT

Cớ sao thơ Việt luôn hay
Nhờ vì ngôn ngữ thảy đều tự nhiên
Bởi do âm sắc gắn liền
Tạo nền nhạc tính triền miên có hoài

Nguyễn Du bởi vậy thiên tài
Hoặc Đoàn Thị Điểm đời nào ai hơn
Thành ra đó quả nguồn cơn
Hễ là thơ Việt toàn luôn có vần

Dẫu không hay vẫn mười phần
Nếu như hồn Việt vạn lần có trong
Ca dao sóng nước mênh mông
Vốn là nguồn suối chẳng cần nói sao

Thành thơ dẫu dạng thể nào
Luôn cần nghệ thuật phải đều kết tinh
Chứa trong lai láng ảnh hình
Mới làm thơ Việt của mình mãi hay

NGÀN THƠ
(29/9/19)

**

FACEBOOK

Ta vào Facebook để chơi
Nghiêm thì cũng có hài thời thiếu đâu
Miễn sao trao đổi cùng người
Bao nhiêu chuyện tếu dưới gầm trần gian

TẾU NGÀN
(28/9/19)

**

LỜI THANH NGHĨA TỤC

Điều này hẳn phải nói ra
Bởi vừa đạo đức vừa là văn chương
Vừa về triết học mọi đường
Vừa về khoa học vẫn thường vậy thôi

Đó là “cái giống” trên đời
Mỗi người đều có dưới gầm trần gian
Mọi loài sinh vật chia toàn
Nhưng thành “tục tỉu” bởi nhằm hiểu sai

Từ nghiêm nó biến thành hài
Ngoài cười song lại trong lòng thường ham
Hồ Xuân Hương chẳng nói xàm
Bởi vì mủ mít luôn toàn trên cây

Đó điều thanh tục chính đây
Lời thanh nghĩa tục chuyện này thảy vui
Lầu trôn hai cái phải rồi
Cái đều dưới thấp cái hoài trên cao

TẾU NGÀN
(28/9/19)

**

ĐÔI ĐŨA BẾP

Ngày xưa cơm nấu bằng nồi
Chín xong chờ ráo phải rồi xới lên
Cơm tơi ăn mới toàn mềm
Nhờ đôi đũa bếp lớn lên thấy rồi

Thời nay nồi điện thay vào
Chín nhanh ít có ai nào xới cơm
Ăn mau nhằm vội đi làm
Mẹ già thuở trước cũng còn nữa đâu

PHƯƠNG NGÀN
(28/9/19)

**

MỘT KẺ NHIỀU TỘI ÁC TRONG
LỊCH SỬ TƯ TƯỞNG LOÀI NGƯỜI

Có tâm cốt để cứu người
Phải đều hiệu quả và cần khách quan
Còn mà thảy nói lang bang
Chủ quan sau trước toàn oan cho đời

Như xưa Các Mác dở hơi
Đưa ra chủ thuyết tột trời tào lao
Vì toàn ảo tưởng khác nào
Cứu đời chẳng thấy đạp nhào sạch trơn

Thành ra hóa chuyện bông lơn
Ngày nay đã thấy nguồn cơn lạ gì
Bởi đều ngụy biện thường khi
Phản toàn khoa học rõ thì u mê

Tạo bao sự thật não nề
Lợi không bằng hại mọi bề khác sao
“Cái ngu” của Mác thảo nào
Làm cho lịch sử nháo nhào từ lâu

Biết chi trái đất vốn hầu
Của chung nhân loại có hầu riêng ai
Là nhờ tiến hóa từ xưa
Ngày nay lịch sử mới thừa đi lên

Con đường bình đẳng rộng thênh
Cá nhân phát triển ngang bằng cùng nhau
Đều cần dân chủ tự do
Đã thành định chế thảy cho mọi người

Tại vì giá trị trên đời
Đâu thuần vật chất, tinh thần có luôn
Tạo nên thế giới tâm hồn
Mỗi người đơn vị kết chung toàn vào

Tinh thần nhất thiết phải cao
Chính nguồn nhận thức tạo đời nhân văn
Mới đường phát triển thăng bằng
Tiến lên vô hạn chỉ hằng thế thôi

Thành luôn chủ yếu con người
Phải cần ý thức về điều tự do
Vươn lên không hạn chế nào
Mới toàn nhân bản tầm cao con người

Vậy mà Các Mác buồn cười
Hiểu sai “bình đẳng” lẽ nào không ngu
Đưa ra học thuyết ruồi bu
Tôn điều “giai cấp” đặc thù quả hay

Bảo rằng “vô sản” tới nay
Thực hành “sứ mạng” đến thầy cũng kinh
Làm cho thế giới giật mình
“Độc tài vô sản” quả thành ra chi

Mác vì mê tín lạ gì
Vịn vào “biện chứng” mới khi buồn cười
Không còn nào thấy còn người
Hiểu đều “vật chất” mấy đời vậy đâu

Khiến làm lịch sử toàn cầu
Thảy đều đảo lộn khác nào triệt tiêu
Bởi do Mác nói kiểu liều
“Diệt toàn tư sản” ai đều không kinh

Khác nào đầu óc linh tinh
Hủy toàn đạo lý ai tin được nào
Để thành não trạng cào cào
Quy điều “tư sản” cần đều dẹp đi

Cho rằng “cách mạng” khác gì
Phải đều “vô sản” mới thì văn minh
Đúng là dơ dáng dại hình
Ngược toàn quy luật khách quan trên đời

“Độc tài” phịa đặt khơi khơi
Quyền vô thiểu số hỏi trời biết không
Rơi vào mèo mả gà đồng
Để toàn lợi dụng lung tung xà ngầu

Bản năng người Mác thấy đâu
Xưa nay nhốt kín được hầu bung ra
Độc tài biến thảy quỷ ma
Cốt đều lợi dụng có mà ra chi

Khác gì Các Mác ngu si
Triệt tiêu nhân loại còn gì nói sao
Con người hóa thảy lạc loài
Vong thân cả nút khác nào hoang sơ

Đều toàn sợ hãi ai ngờ
Phải nhằm nịnh bợ thẩn thờ oái oăm
Tưởng rằng xây dựng “thiên đường”
Nhưng đều thực chất hóa thường tối tăm

Cuộc đời giả dối căm căm
Người đều đóng kịch chỉ toàn quỷ ma
Ngôn từ một thứ quả là
Gọi thành “giải phóng” thảy mà buồn sao

Vong thân biến kiểu cào cào
Mất toàn phẩm chất lẽ nào không hay
Cốt nhằm cố sống cùi đày
Ngoài đều vai diễn mặt mày héo hơn

Trên trăm triệu mạng tiêu toàn
Để nhằm xây dựng thiên đàng viễn mơ
Đúng là tai nạn dại khờ
Ngàn năm chưa có bây giờ là đây

Chỉ vì lý thuyết giả cầy
Mác làm cho thảy cùi đày thế gian
Trăm năm lạc lõng quả toàn
Niềm đau nhân loại hỏi còn hơn sao

Khác đâu tội ác thế nào
Phản toàn khoa học lẽ gì đâu vui
Ngày nay nghĩ lại bùi ngùi
Biến thành giẻ rách khác nào nữa đâu

Bởi ngu mà lại cầu cao
Biết nào kinh tế trên đời lạ chi
Hiểu nhầm lịch sử khác gì
Đoán sai xã hội mới thì ruồi bu

Làm cho cái dốt lù lù
Bởi toàn mê tín mịt mù vậy thôi
Điều ngu đã thảy tệ rồi
“Độc tài” thêm nữa dễ nào ngu hơn

Chi huy đều thảy sạch trơn
Quyền hành thâu tóm vào trong số người
Cả duy vào kẻ đứng đầu
Gọi là “toàn trị” thảy hầu dã man

Hóa thành phản động hoàn toàn
Ngu dân cốt bởi tuyên truyền lạ sao
Người thành thù địch khác nào
Nhân quyền đâu có mà hầu nhân văn

Khác gì thuyết Mác cụi nhăng
Tạo thành sức mạnh bởi toàn số đông
Nhờ vì mù quáng lên đồng
Bị toàn lợi dụng quả không khác nào

Dầu qua thế kỷ xôn xao
Giờ đây mục ruỗng cũng hầu nát tan
Nhưng gây hậu quả bạt ngàn
Tội đồ của Mác quả toàn thế thôi

Kiểu ngoài mặc áo thầy tu
Nhưng lòng dị giáo chứa đều bên trong
Bởi toàn lý thuyết lòng vòng
Thảy đều ngụy biện dễ nào mà tin

Khác nào như kiểu lên đồng
Nói toàn tưởng tượng quả không khác gì
Liên Xô nay đã còn chi
Bảy mươi năm ấy đúng thì trôi sông

Hi sinh chất núi ngập đồng
Thảy toàn ảo ảnh còn trông được nào
Để đều kết quả tào lao
Khác gì bọt nước ai nào không hay

Nhưng làm dân tộc đọa đày
Chưa hề từng có tội này của ai
Phi luân chỉ thảy đều hài
Cho là “đạo lý” cứu đời lầm than

Ngày nay đều quả rõ ràng
Có nào giúp ích đời toàn gì đâu
Mà đều khống chế con người
Làm cho hèn hạ tâm hồn khác sao

Mất toàn độc lập tự do
Đoàn bầy hóa thảy có đâu nhân quyền
Khác nào xã hội toàn điên
Giả đò đóng kịch nhãn tiền vậy thôi

Ngày nay dẫu nói cũng rồi
Bao nhiêu hoang phí đã thời trôi qua
Làm bao đất nước xót xa
Làm bao dân tộc thảy đà về đâu

Giả không có Mác từ đầu
Cũng nào Nga lại có hầu Lênin
Chỉ vì mê tín niềm tin
Hay nhằm lợi dụng để tìm lợi danh

Hi sinh nhân loại cũng đành
Cốt tìm danh vọng thảy cho riêng mình
Vậy mà não trạng linh tinh
Nhằm thần thánh hóa quả tình lạ sao

Bởi do “duy vật” chỉ hầu
Tinh thần phủi hết nào đâu con người
Cả đều truyền thống xé rồi
Vì quy “tư sản” có nào lạ chi

Khác nào sự kiện lâm ly
Từ ngày thuyết Mác còn gì nữa sao
Gạt tràn nhân loại nháo nhào
Biến thành tội lớn ai nào không hay

Nguyên nhân do những điều này
“Độc tài vô sản” đâu nào thông minh
Bởi “giai cấp” đó thật tình
Dễ nào đại diện cho dòng tinh hoa

Vậy mà Các Mác ba hoa
Cho là “sứ mạng” thảy là làm sao
Khác chi ngu dốt thế nào
Bởi toàn mê tín quả nào lạ chi

Độc tài thành có nghĩa gì
Loài người khiến thảy mất thì tự do
Khiến đều trí tuệ nằm co
Để cho thiểu số trở thành ra vua

Khác gì thuyết Mác bông đùa
Biến toàn nhân loại trò cười khác chi
Hiểu người “vật chất” lạ gì
Còn đâu tinh túy để vì tương lai

Nên toàn sau trước chỉ hài
Chứa toàn nghịch lý một hai khác nào
Tư duy tiêu diệt ào ào
Còn đâu khoa học lẽ nào ai tin

Thành ra phản động như in
Khiến làm kinh tế cùn mằn lạ đâu
Biến đời nghèo xác chỉ hầu
Hô là “giải phóng” dễ sao tin lời

Thành ra học thuyết trời ơi
Gạt lừa nhân loại một thời cũng kinh
Bởi đều cưỡng chế thật tình
Tạo bao ai oán tội tình lắm thay

Con người biến thảy lưu đày
Từ Âu sáng Á bao ngày héo hon
Đội mông lãnh tụ đều toàn
Cho dù nhiễu hại tạo oan cho mình

Đời thành dơ dáng dại hình
Con người nô lệ đã thành tự nhiên
Sống toàn thể xác vô hồn
Tội này của Mác hỏi còn nói sao

Dẫu thang bắc hỏi trời cao
Rành rành ra thế dễ nào chối đâu
Ví không thuyết Mác tào lao
Lý nào nhân loại đào mồ tự chôn

TRĂNG NGÀN
(28/9/19)

––

MỤC LỤC

11370.          TỪ ĐỊNH NGHĨA THƠ ĐẾN SÁNG TÁC THƠ
                                                        (29/9/19)
11371.          THƠ MIỀN BẮC (29/9/19)
11372.          THƠ TÌNH LÃNG MẠN CỦA THỜI ĐẠI NGUYÊN TỬ
(29/9/19)
11373.          THƠ (29/9/19)
11374.          QUAN CÁCH MẠNG (29/9/19)
11375.          TẠI CÁI ÁO MỎNG (29/9/19)
11376.          LÀM THƠ (29/9/19)
11377.          THI CA VIỆT (29/9/19)
11378.          FACEBOOK (28/9/19)
11379.          LỜI THANH NGHĨA TỤC (28/9/19)
11380.          ĐÔI ĐŨA BẾP (28/9/19)
11381.          MỘT KẺ NHIỀU TỘI ÁC TRONG LỊCH SỬ TƯ TƯỞNG
LOÀI NGƯỜI (28/9/19)


                ––



No comments :

Post a Comment