Wednesday, June 5, 2019

TẬP THƠ "KẺ SĨ" TIẾP THEO - (245 b)


TẬP THƠ “KẺ SĨ”
TIẾP THEO, SỐ 245 (b)


LÀM THƠ KHÓ HAY DỄ ?

Thơ văn luôn một nhu cầu
Con người muôn thuở có nào khác chi
Cạnh kỹ thuật tư duy khoa học
Thêm thơ văn phong phú văn chương

Dẫu hai tuy khác đôi đường
Thơ luôn vần điệu còn thường là văn
Văn chẳng hạn như noi truyện ký
Thơ đều hàm cảm xúc trước tiên

Thành thơ cốt yếu phải vần
Kết cùng thể điệu luôn cần cùng nhau
Nhưng trước nhất phải là nghệ thuật
Dù nội dung vẫn kén chọn nhiều

Nói chung thơ thảy tùy người
Chất cao hay thấp thuộc vào nội dung
Đề tài chỉ tầm thường không đáng
Đề tài cao gắn với tư duy

Còn phần nghệ thuật thế nào
Đó đều ngôn ngữ phải đầy chất thơ
Nó biểu hiện ra nơi thi pháp
Cùng tài năng toát thảy ở đây

Khiến thơ làm rất nhiều người
Nhưng thơ giá trị có nào nhiều đâu
Bởi giá trị hội chung hai thứ
Thảy bao gồm hình thức nội dung

Thành thơ nếu viết lùng nhùng
Các điều loạng quạng đâu thành ra thơ
Nhưng cần nhất chính là nghệ thuật
Nghệ thuật tăng giá trị thơ lên

Thành làm thơ phải hai điều
Một là học vấn hai là tài năng
Học vấn tốt nâng cao kỹ thuật
Riêng tài năng nhờ khiếu bẩm sinh

Nên thi ca ở nước mình
Đều thơ cổ điển thật tình mới hay
Nhờ đãi lọc nhiều trăm năm trước
Sàng sảy qua đâu ít tài năng

Đỉnh cao bởi thế Truyện Kiều
Rồi Chinh Phụ Khúc thêm Cung Oán vào
Toàn thơ thể Việt Nam thuần túy
Thích hợp cùng ngôn ngữ của ta

Còn thơ thời buổi sau này
Kiểu toàn ăn xổi ở thì khác đâu
Ngay cả cái gọi là thơ mới
Cũng mấy khi đâu chút dài hơi

Phần nhiều bất cập thế thôi
Giống đều giai đoạn trào lưu khác nào
Phi lý nhất kiểu thơ phá cách
Phá hỏng luôn cả điệu lẫn vần

Chỉ đều viết thảy luần quần
Đọc lên nghịch nhĩ có còn hay chi
Thơ tự do vốn khi cũng vậy
Chỉ nói lên tài kém khác nao

Giả đò cảm xúc ào ào
Nhưng đều giả tạo một trời khác sao
Chỉ giống kiểu sính thơ làm đại
Có phải đâu nghiêm túc cầu toàn

Thành ra nói cũng không oan
Vác mai chạy quấy đều toàn vậy thôi
Tỏ đây biết làm thơ đâu lạ
Nhưng đều thơ thảy chỉ tầm thường

Nói chung thơ dẫu vạn đường
Luôn cần hình thức lẫn cần nội dung
Hình thức đẹp nội dung cao nhã
Đó mới toàn nghĩa lý của thơ

Khác chi thơ một nhu cầu
Đông Tây kim cổ đã hầu có luôn
Thơ là tiếng tâm hồn vốn thế
Làm nâng cao bản chất con người

Có thơ lãng mạn đã đành
Còn thơ thế sự hay nhằm tư duy
Để nói đến vấn đề xã hội
Hay chỉ cho tư tưởng con người

Văn chương triết học quả thời
Đều luôn gắn bó với đời xưa nay
Truyện Kiều vốn điển hình như vậy
Nghệ thuật nhằm chuyển vận nhân văn

Tuy dầu lục bát khó khăn
Làm không thành thục thơ luôn hóa vè
Song thất thảy cao hơn một bậc
Gồm bên trong lục bát Đường thi

Tức thơ bảy chữ chèn vào
Kiểu như thơ mới vẫn thường có luôn
Nhưng bảy chữ hay dầu tám chữ
Vẫn dễ làm hơn loại ngũ ngôn

Nói chung thơ phải đàng hoàng
Nhờ vào vần điệu mới toàn hay ho
Vấn điệu đó chính toàn nhạc tính
Đòi hỏi luôn năng khiếu tự nhiên

Thơ như khúc nhạc nhãn tiền
Nhưng âm thanh lại chuyển thành ngữ ngôn
Thơ hay nhạc còn như bức họa
Đó mới là nghệ thuật toàn cao

Khiến thơ người có khác nào
Tức đều năng khiếu tâm hồn mà ra
Nhạc tính ấy tự nhiên là thế
Chẳng dễ đâu học tập từ ngoài

Vậy nên không thể ráp vần
Hoặc nhằm lắp chữ để thành ra thơ
Mà tiếng nói tự trong hiển lộ
Tựa suối nguồn chảy xuống đầu non

Thành ra thơ rất dễ làm
Nhưng đều rất khó để thành thơ hay
Thơ xoàng xỉnh giống vè cả thảy
Cả đôi khi còn tệ hơn nhiều

Trong khi thơ phải phiêu diêu
Phải toàn giá trị mới thành thi ca
Giá trị đó không ngoài tư tưởng
Nhưng lồng trong nghệ thuật đủ đầy

Đó hoài ý nghĩa của thơ
Ngàn đời vẫn vậy đâu nào khác sao
Không vần điệu kiểu như nói lối
Biến toàn thơ ra thảy văn xuôi

Đến đây ai cũng rõ rồi
Thi ca tuyệt đỉnh từ hồn phát ra
Người xưa nói thơ người là vậy
Người ra sao thơ cũng giống toàn

Bởi vì thơ chính tâm hồn
Hóa thành nghệ thuật lẫn cùng nội dung
Hình thức chính mặt ngoài nghệ thuật
Nội dung trong chuyên chở mọi điều

Thế nên nhạc tính phải nhiều
Để làm ngôn ngữ thành đều nên thơ
Nói chung lại thơ cần thi tứ
Như cánh buồm điều khiển nội dung

Mạch thơ lai láng không cùng
Mới là tài bộ của người làm thơ
Người năng khiếu thơ như đi dạo
Mỗi bước đi đều một tứ thơ

Khác chi như kiểu Nguyễn Du
Hay Đoàn Thị Điểm có đâu lạ nào
Làm thơ dễ như hầu nói chuyện
Bởi toàn đều thành thục với thơ

Vậy nên mãi tận tới giờ
Chưa ai qua được thơ nơi Truyện Kiều
Tác phẩm quả để đời là vậy
Thơ như mây hay nước từ nguồn

Tứ thơ bát ngát bạt ngàn
Như mây như gió thảy toàn tự nhiên
Khiến thơ dễ có nào đâu khó
Bởi tài năng tạo thảy thi ca

Thành nên nghệ thuật kể ra
Khác phi nghệ thuật chỉ là thế thôi
Có nghệ thuật nhân văn mới đẹp
Đâu phải riêng nghệ thuật vị mình

Thành ra đừng nghĩ linh tinh
Hai đàng chỉ một thật tình khác sao
Bởi nghệ thuật ngoài vì nghệ thuật
Nhưng còn trong vì cả nhân văn

Trường thiên thơ khó mà dừng
Và thơ lục bát mới thường thế thôi
Hay cũng vậy kiểu như song thất
Càng làm hoài thơ mãi dài ra

Nguyễn Du vận dụng bao la
Hay Đoàn Thị Điểm làm thơ kiểu này
Thơ trường thiên sông dài là vậy
Như gió ngàn thổi tự non cao

Dẫu thơ nhằm viết cho đời
Cho mình cũng vậy đều thời như nhau
Tức hay dở khách quan tự có
Nhưng lọc qua người đọc mọi bề

Chỉ ai đứng thảy bên lề
Đọc và đánh giá mới thì lẻ loi
Kẻ chuyên nghiệp luôn đềunhìn rõ
Bởi vì nhờ đôi mắt chuyên môn

Tức là cũng phải ngang tầm
Mới đều đánh giá không lầm trước sau
Còn sai chạng thảy đều ra khác
Khiến thường khi đánh giá chủ quan

Thảy do trình độ làng nhàng
Của người sáng tác lẫn người đọc thơ
Thơ bởi vậy đều luôn kén chọn
Người giỏi thơ đánh giá mới toàn

Còn đều trình độ ngang chàng
Dẽ nào khám phá được toàn thơ hay
Hay thấp quá cũng thành ra khác
Chỉ đều thường loạng quạng mà thôi

Nên trong nghệ thuật thi ca
Cũng như âm nhạc đều là giống nhau
Sự cảm thụ mỗi người luôn khác
Người phê bình sáng tác khác đâu

Nói chung chẳng phải cầu âu
Vì đều giá trị khách quan khác nào
Bên sáng tác hay bên thưởng ngoạn
Luôn thường qua cái lọc mỗi người

Khiến thơ muốn để mai sau
Phải toàn nghệ thuật mới đều khách quan
Nội dung cũng vẹn toàn là vậy
Chất càng cao rượu thảy càng lâu

Tài năng luôn vẫn hàng đầu
Tạo ra sản phẩm vốn hầu tự nhiên
Còn toàn thơ huyên thiên nông cạn
Khác nào đâu bong bóng gió bay

Nên đây chẳng phải thày lay
Mà là ý góp vào cho mọi người
Để ai cũng thơ toàn nghệ thuật
Khác gì sao thợ ngọc tài năng

NGÀN THƠ
(05/6/19)

**

NGÀY DÀI NHẤT TRONG
THẾ CHIẾN THỨ HAI

Ngày 6 tháng 6 Bốn tư
Là ngày dài nhất trên toàn Châu Âu
Đây ngày đổ bộ Đồng minh
Đánh vào quân Đức tại vùng Normandie

Quả ngày dài nhất hai bên
Đồng Minh quân tới 150 ngàn
Số quân tử trận 7.000
Đức thì chết đến 9.000 vẫn thua

Tạo nên chiến thắng tuyệt vời
Tiến lên giải phóng cả toàn Châu Âu
Đức thua buộc phải nghẹn ngào
Đầu hàng thê thảm có nào khác đâu

Nhưng điều đáng nói từ đầu
Chính là trận giả hầu làm nghi binh
Pas de Calais đó thực tình
Làm ra đại thắng thảy bằng cao su

TẾU NGÀN
(05/6/19)

**

XÃ HỘI KHÁCH QUAN VÀ
CHỦ NGHĨA XÃ HỘI CHÂN CHÍNH

Việc này cần phải nói ra
Vì toàn lắm kẻ ta bà hiểu sai
Hiểu theo hình thức bề ngoài
Trong khi “xã hội” phải toàn bên trong

Bởi ngoài hiện tượng tỏng tong
Kiểu như vở kịch chỉ có mong được gì
Trong khi ý thức lạ chi
Mới đều quyết định tạo ra con người

Thành ra “xã hội” khác nào
Chính là quan điểm xuất từ bên trong
Thương người làm chính trọng tâm
Tạo đời bình đẳng mọi phần thân thương

Trong khi Các Mác dị thường
Hiểu về xã hội toàn ra phía ngoài
Muốn đều thảy phải bầy đàn
Gọi là “xã hội” quả toàn ngây ngô

Bởi vì hình thức ích nào
Nếu như không có trong toàn nội dung
Để thành mê tín dị đoan
Đấu tranh giai cấp tưởng càng hay ho

Con người tranh đoạt lẫn nhau
Nhằm lên “xã hội” chỉ điều quái thai
Khách quan có biết chi nào
Đặt điều cả thảy quả đều ngu si

Giống như mặt đất lạ gì
Dựng xây trên đó luật vì khách quan
Cũng như sân khấu thảy toàn
Nào ai diễn kịch mà mang ra ngoài

Người xưa từng đã nói rồi
Múa chê đất lệch hẳn đều là ngu
Tại nhằm chối bỏ khách quan
Để che cái vụng do toàn mình thôi

Khác nào thuyết Mác quỷ ma
Cũng y như thế có mà lạ sao
Quên đi xã hội con người
Ngàn năm phát triển ra từ khách quan

Để đưa quan điểm vội vàng
Bảo rằng cách mạng phủi toàn mới hay
Cốt nhằm xây dựng trên mây
Lâu đài ảo tưởng Mác hoàn toàn ngu

Vượt ra bản chất con người
Vượt ra xã hội có nào khách quan
Tưởng là xây được địa đàng
Nhưng toàn bánh vẽ ăn càng sao no

Thành nên mê tín ra trò
Tin điều biện chứng líu lo một thời
Cả Trần Đức Thảo trời ơi
Dạy toàn biện chứng cuối đời tỉnh ra

Giống như Các Mác sa đà
U mê biện chứng của thầy Hegel
Cho là nguyên lý khách quan
Nghĩ rằng lịch sử tất toàn tuân theo

Thật là tư tưởng toàn lèo
Tư duy chẳng có khiến đều vu vơ
Phủi đi trí tuệ con người
Để toàn tin nhảm vào điều mông lung

Khác chi não trạng toàn khùng
Lấy điều phủ định tột cùng làm cao
Thông minh theo cách cào cào
Cứ hoài phủ định hỏi nào đến đâu

Thành ra thực tế khác sao
Liên Xô phải ngủm Mỹ đều còn nguyên
Tại vì Mác chỉ huyên thiên
Đặt điều mọi sự gây phiền thế gian

Bởi theo thuyết Mác kinh hoàng
Độc tài vô sản quả càng vô duyên
Triệt tiêu thảy hết nhân quyền
Chỉ còn một nhóm cởi lên trên đầu

Thành phi khoa học có nào
Vì phi nguyên tắc còn gì khách quan
Tre mây lá thảy đều toàn
Đem làm cơ khí dễ nào không ngu

Khiến thành phung phí lu bù
Cuối cùng trớt hướt ruồi bu dại khờ
Trong khi xã hội con người
Luôn cần phát triển trên nền khách quan

Tức đều không thể cầu toàn
Mà hoài cải thiện để càng đi lên
Giản đơn khoa học làm nền
Mới thành hiệu dụng tiến lên không ngừng

Trong khi Mác thảy khật khùng
Xóa bài làm lại não nùng bao nhiêu
Thật là ngu dại mọi chiều
Phỉnh lừa nhân loại khiến đều tan hoang

Tưởng đâu xây dựng địa đàng
Lại thành địa ngục quả toàn thế thôi
Bởi sai bản chất cả rồi
Dễ nào kết quả mấy hồi thành công

Khác chi cây lấy chậu trồng
Chỉ đều èo uột kiểu toàn bon sai
Làm cho lịch sử chỉ hài
Con người kém cỏi tư duy chẳng còn

Chỉ thành nô lệ thảy toàn
Tội này của Mác hóa càng muôn năm
Bởi sai nguyên lý khách quan
Khiến thành trái khoáy làm oan con người

Giống như đem một trái bầu
Nhét làm sao được vào toàn cái chai
Thành ra Mác giống ngu lâu
Làm điều miễn cưỡng thảy hầu vu vơ

Tạo thành lịch sử dại khờ
Mệnh danh giải phóng ai ngờ cột vô
Thành ra chỉ thảy hồ đồ
Mác càng tội lỗi trên đời khác đâu

Bởi vì ngay lúc ban đầu
Đã làm tàn khốc con người bao nhiêu
Hở là phản động chụp liều
Khiến toàn thế giới giết trăm triệu người

Liên Xô gần nửa số rồi
Nửa kia Trung Quốc còn hầu khắp nơi
Thật là hậu quả ngút trời
Nhân văn kiểu đó khác gì tiếu lâm

Thành ra Các Mác toàn hâm
Đưa ra học thuyết chỉ thành u mê
Khách quan chà đạp mọi bề
Lấy nền đập thảy làm sao dựng nhà

Đập toàn theo kiểu quỷ ma
Có đâu theo đúng nhu cầu cần xây
Khác nào lý thuyết giả cầy
Ngày nay cần nói cho đời hiểu ra

Nếu không thảy mãi sa đà
Thả mồi bắt bóng hóa ra ngu đần
Chỉ thành công cốc dã tràng
Ngàn năm làm chuyện đều toàn vu vơ

Thành nên tận mãi bây giờ
Chỉ còn bốn nước noi đường Mác đi
Chẳng qua quán tính lạ gì
Như hòn tuyết thảy lăn từ Liên Xô

Lăn hoài giống thể to ra
Dẫu cho nguyên gốc đã toàn tan đi
Nhưng khi hạ đến khác gì
Cũng thành ra nước có chi đợi chờ

Nói chung đời chẳng bất ngờ
Nếu sai nguyên lý sai đều khách quan
Khác chi ảo tưởng thảy toàn
Kiểu thời dại dột mê càn giả kim

Thật là điều thảy toàn điên
Động cơ vĩnh cửu huyên thiên khác nào
Nên toàn thuyết Mác tầm phào
Cũng đều cách đó đâu nào khác hơn

Hóa thành chỉ thảy bông lơn
Ngàn năm để tiếng thế gian dại khờ
Bởi khi nguyên lý sai rồi
Khách quan không có dễ gì thành công

Còn khi “xã hội” trong lòng
Mỗi người đều có thì bong ra ngoài
Cần chi giả tạo ép vào
Đàn bầy thảy cả đâu nào khôn ngoan

Mác sai khoa học đều toàn
Thêm sai triết học khiến toàn tiếu lâm
Khác gì một gã đầy hâm
Dạy khôn thiên hạ lại thành sử ngu

Đi theo ảo tưởng lù lù
Đỉnh cao trí tuệ thiên thu gây cười
Thành ra chỉ thảy hổ người
Bởi không hiểu Mác tạo đời lênh đênh

Hoặc là hiểu kiểu trật chìa
Tưởng đâu nó đúng mà toàn nó sai
Thành ra nhận thức chỉ hài
Nếu không cơ sở thiếu điều khách quan

Thành ra trí tuệ mới toàn
Làm cho nhân bản thảy nên con người
Còn mà ý hệ làm khờ
Ngập trong ngu tối khiến đời ra chi

Thế nên chủ nghĩa là gì
Phải toàn chân lý mới thì noi theo
Còn như thảy chỉ toàn lèo
Đi theo nó có khác chi sai toàn

Vậy mà nói thảy không oan
Mác ràng ý niệm vào toàn cả hai
Bảo rằng “xã hội” bước đầu
Để thành cộng sản mới là bước sau

Thật ra đều chỉ tào lao
Cái sau không có có sao cái đầu
Khác nào Mác chỉ tầm phào
Nói điều ảo tưởng có nào đúng đâu

Bởi điều chân lý thế nào
Con người luôn thảy mới là trung tâm
Nên người đều thảy nhân văn
Mới làm “xã hội” trở thành tốt hơn

Cần gì phải kiểu đàn bầy
Chỉ đều hiện tượng giả ngay từ ngoài
Có đâu thực chất trong đều
Thành ra Các Mác giống toàn nói điêu

Vài lời tuy ít hiểu nhiều
Có ai phản biện cứ đều tự nhiên
Miễn là đừng nói huyên thiên
Nội dung nhằm cốt quàng xiên lạ gì

Bởi vì nếu thế ích chi
Chỉ toàn xả rác quả thì thế thôi
Mà người chính đáng trong đời
Cần đều chân chính với toàn tư duy

Tức đều khoa học khác gì
Hay đều triết học quả thì mới sâu
Còn toàn cảm tính bề ngoài
Kiểu như Các Mác chỉ là vô duyên

Thành ra chân lý nhãn tiền
Phải cần “xã hội” trong toàn nhân văn
Mới là ý nghĩa khách quan
Tự do dân chủ mãi luôn cái nền

ĐẠI NGÀN
(04/6/19)

**

VŨ ĐIỆU RƠM

Đúng là một vũ điệu rơm
Một bầy trẻ nít lơn tơn chơi đùa
Bốc rơm cao ngất lên trời
Giống trò chính trị thảy toàn không chân

Chẳng chi khoa học mọi phần
Chỉ đùa giỡn cả nhân dân toàn cười
Hệt y đám trẻ chơi đùa
Tung rơm mãi miết thấy đều toàn vui

TẾU NGÀN
(04/6/19)

**

TÍNH KHÍ QUẢNG NAM

Quảng Nam lý luận có thừa
Nên đều ưa cãi ngày xưa có rồi
Thành ra mới có Tây Hồ
Nêu cao dân trí như điều trước tiên

Khác hơn ý thức nhiều miền
Thường ưa cảm tính niềm tin đặt đầu
Sa vào não trạng cầu âu
Quảng Nam lại cãi đến hầu tới nơi

TẾU NGÀN
(04/6/19)

**

TỘI NGHIỆP DÂN TA

Nói chung đều tội dân ta
Dẫu phần đa số hay phần ít hơn
Đều học ít học hết trơn
Nên nghe chi lạ tưởng đều là hay

Giống khi thuyết Mác đưa vào
Hầu ai hiểu biết nó nào chút chi
Chỉ nhằm chống Pháp khác gì
Hễ mà Bác nói đều tin ầm ầm

Ví như chuyện Nguyễn Minh Cần
Kể ra mới thấy mọi phần trớ trêu
Đó là kỳ Đại hội hai
Bác Hồ minh chứng từ Bao Con mèo

Trước đông cử tọa nhìn theo
Bác bèn lật ngược lại rồi lật xuôi
Nhãn Con Mèo trước đó còn
Nhưng sau lại khuất Bác cười tí toe

Đổi tên Đảng cũng vậy nè
Ra tên Lao Động nhưng nào khác đâu
Bởi theo Chỉ thị Liên Xô
Ta cần phải đổi mới người giúp ta

Mọi người cùng thảy cười xòa
Tỏ ra phấn khởi thật là vui tươi
Nhưng sao tội nghiệp vậy trời
Ù ù cạc cạc đâu nào biết chi

Tây Hồ đã nói lạ gì
Phải nâng dân trí thường khi mới cừ
Nếu luôn dân trí lờ mờ
Khó nào độc lập tự do được toàn

Nước nhà chỉ có hoang mang
Tội tình dân tộc thêm càng thương thay
Thành ra câu chuyện cũng hay
Nhiều người nhắc đến ngày nay hết hồn

Bảy lăm chứng tỏ hoàn toàn
Lần này Lê Duẩn đã hoàn lại tên
Để thành Cộng sản trước kia
Hóa ra đánh Pháp có nhằm khác sao

Ngày nay mọi việc đã rồi
Liên Xô đã sập Đông Âu chẳng còn
Ta thành lúng túng thảy toàn
Kiểu như con nước cứ càng trôi đi

NON NGÀN
(04/6/19)

**

MÂM BÁT

Cái mâm cái bát có rồi
Sắp qua sắp lại chỉ thời cho vui
Dân nào đâu có ai vào
Chỉ toàn quan thảy ai nào không hay

Thành nên đừng có tày lay
Kệ cha nó thế coi rồi tới đâu
Cần gì có kẻ chuyên môn
Nên đều loạng quạng rõ ràng khác sao

TẾU NGÀN
(04/6/19)

**

NHÂN DÂN

Nhân dân gồm thảy mọi người
Tách riêng ra chẳng còn gì nhân dân
Độc tài quả chỉ cù lần
Ngồi lên đầu của nhân dân thấy toàn

MÂY NGÀN
(04/6/19)

**

LỊCH SỬ NHÂN LOẠI
MÃI LUÔN THỐNG NHẤT

Chẳng Đông mà cũng chẳng Tây
Bởi vì trái đất tròn quay khác nào
Nên chi thảy chỉ tự hào
Con người lịch sử mới toàn thông minh

Đông Tây cũng chỉ là mình
Mặt trời lặn mọc thật tình một nơi
Chỉ là chỗ trước chỗ sau
Thành nên khoa học mãi hầu khách quan

Triết Đông hay triết Tây càng
Chỉ đều quan điểm thế gian từng thời
Triết Đông hướng mạnh siêu hình
Triết Tây thuần lý quả tình thế thôi

Đại Ngàn kết hợp hai nơi
Khi lên tới đỉnh Ngàn Khơi thấy toàn
Triết hay khoa học đều sang
Vượt lên cảm tính vén màn tư suy

ÁNH NGÀN
(04/6/19)

**

KIỂU LÝ LUẬN SUÔNG
CỦA CHÍNH CÁC MÁC

Mác đều chỉ lý luận suông
Kiểu cô Mariette đội bình sữa tươi
Nghĩ mình bán để mua gà
Gầy đàn cho tốt bán ta mua bò

Chừng bầy bò thảy nhân to
Ta mang bán hết mua nhà khỏe tơn
Thấy càng vui sướng nào hơn
Cô bèn nhảy cỡn vỡ toang chiếc bình

Chuyện khôi hải đó thật tình
Giống y thuyết Mác có nào khác đâu
Bởi đều lý luận một chiều
Tin vào biện chứng của thầy Hegel

Mặc Hegel vốn duy tâm
Mác làm duy vật ai hâm nào bằng
Có đâu nước lửa giống chăng
Dễ sao nguyên lý cân bằng như nhau

Nước mềm chảy xuống khác nào
Lửa thì nhẹ hẫng chỉ hầu đi lên
Cái ngu của Mác đã thèm
Phỉnh lừa nhân loại có đem được gì

Cả như biện chứng khác chi
Nó toàn trừu tượng có đâu thực nảo
Chỉ thuần ý niệm trong đầu
Phiên ra thực tế khác nào thành ngu

Nên chi Mác kiểu ruồi bu
Sai từ nền tảng thiên thu dại khờ
Thành là ẩu tả ai ngờ
Phiên toàn đủ thứ vật vờ khác chi

Để hô cứ đấu tranh đi
Triệt tiêu giai cấp mới thì vinh quang
Mới lên nhanh được địa đàng
Làm theo năng lực hưởng theo nhu cầu

Biết chi kinh tế thế nào
Biết chi bản chất ra sao con người
Biết chi xã hội cuộc đời
Thảy toàn phức tạp trong ngoài tự nhiên

Bởi vì kiểu phức phương trình
Gồm toàn biến số đâu nào giản đơn
Còn bao tham số kết vào
Tạo thành hệ thống khó nào giải riêng

Mác nhìn số học mới phiền
Khiến đều giản lược tạo ra mê lầm
Nghĩ rằng giai cấp đấu tranh
Nhằm làm kinh tế mới thành đi lên

Cái ngu quả thật rộng thênh
Cùng nhau giành giật đâu thêm chút nào
Trong khi khoa học phải cao
Giải điều kinh tế mới là khách quan

Dựa vào kỹ thuật thảy toàn
Đâu thuần ý hệ khiến càng ngu si
Mác nào khoa học biết gì
Môi trường thế giới mãi đều đổi thay

Nó luôn biến chuyển mỗi ngày
Dễ nào như xếp thùng bi một lần
Bởi thiên nhiên cả xa gần
Cùng luôn chuyển biến vạn phần khác đâu

Ví như khí hậu toàn cầu
Hay là sự cố vào từ không gian
Cả về tâm lý con người
Đều luôn ích kỷ Mác nào biết đâu

Thành ra lý luận cầu âu
Đốt mười biết một khác nào chỉ ngu
Khiến cho thế kỷ lu bu
Làm hoài vẫn hỏng thiên thu dại khờ

Hay Lênin có ai ngờ
Tin lầm thuyết Mác hoặc là thấy ngon
Kiểu như thấy có cái thang
Chứa nhiều hứa hẹn cố càng trèo lên

Hẳn vì tham vọng cá nhân
Còn thì chẳng có thông minh chút nào
Bởi điều trái cựa ban dầu
Ai toàn sáng trí phải hầu hiểu ra

Trong khi Mác lại sa đà
Độc tài vô sản mới là thảm thương
Đúng nhưng độc đoán khó lường
Sai còn độc đoán vô phương thảy rồi

Còn đâu thế giới con người
Bởi toàn lợi dụng khiến đều bá vơ
Tự do dân chủ vào lờ
Độc tài nắm thóp bao giờ cho ra

Con người vốn đã quỷ ma
Nếu thêm ít học lọ mà khác sao
Phần nhiều vô sản tầm phào
Có đâu chọn lọc chút nào hỡi ơi

Thành nên tai hại tột trời
Khiến toàn lạm dụng có đời nào không
Tạo ra tham nhũng ngập tràn
Ngay thời Xô Viết dễ càng nói sao

Khác gì Mác chỉ tào lao
Tin vào giai cấp thành bao mù mờ
Quên đi cả thảy con người
Luôn cần độc lập trên đời mới hay

Nếu không mối kiến khác nào
Hay như vượn khỉ đàn bầy trên non
Tức là lùi lại thiên nhiên
Khiến toàn phản động nhãn tiền khác đâu

Còn chi xã hội con người
Dễ nào phát triển cuộc đời nhân văn
Thành ra Mác chỉ cuội nhăng
Độc tài giai cấp quả hằng u mê

Tại vì mê tín não nề
Tin vào biện chứng của thầy Hegel
Nghĩ rằng phủ định liên miên
Vậy nên vô sản tất liền thay vô

Mê lầm đến độ tào lao
Kiểu thành lý luận tầm phào khác đâu
Hô là sứ mệnh về sau
Của người vô sản hỏi nào lạ chi

Thảy đều mê tín khác gì
Lấy đâu căn cứ hay nào chứng minh
Nhưng tin kiểu bóng với hình
Để thành dễu cợt nhân quần lạ sao

Có chi thực tế đâu nào
Thành Tư Bản Luận chỉ hầu nói điêu
Tỏ ra tự mãn hiêu hiêu
Nhưng sai nguyên lý vạn điều ai hay

Giống như mây lá tranh tre
Biến thành máy móc có đâu được nào
Vì sai nguyên lý từ đầu
Sai từ bản chất mới hầu là sai

Thành ra Các Mác thảy hài
Phỉnh người khờ khạo tin bừa khác sao
Còn người biết chút nghĩ sâu
Trước sau chỉ thấy thuyết toàn vô duyên

Vài điều có vẻ huyên thiên
Nhưng ai am hiểu thấy đều khách quan
Thành đây tư tưởng Đại Ngàn
Mang ra chọi Mác quả càng tiếu lâm

Nhưng vì Mác thảy sai lầm
Khiến từ xã hội hiểu thành toàn sai
Bởi do Mác hiểu theo ngoài
Trong khi từ đó cần đều bên trong

Bên ngoài giả tạo tỏng tong
Còn trong đòi hỏi tấm lòng nhân văn
Khiến cần xã hội tình thương
Đâu nào giai cấp đấu tranh xô bồ

Mác ngu đâu thấy được nào
Nên thiên hình thức bề ngoài khác đâu
Trong khi bản chất bên trong
Mới làm mọi vật trở nên hoàn toàn

Người xưa đã nói rõ ràng
Chỉ cần gỗ tốt đâu cần nước sơn
Thành ra Mác thảy bông lơn
Ham điều cộng sản nguồn cơn khác nào

Giống gà mắc tóc khác sao
Con này bước tới vướng vào con kia
Thành nên thảy chỉ khôi hài
Dẫm chân tại chỗ đâu nào tiến lên

Hoặc toàn chỉ có thụt lùi
Bởi sai nguyên tắc giống cài số de
Thành đều kết cục chẻ hoe
Dã tràng xe cát lại nhè làm theo

Kiểu toàn lội ngược lên đèo
Cái lưng đi trước chân trèo thụt lui
Liên Xô quả đã thấy rồi
Phải thành sụp đổ chỉ hầu tự nhiên

Đông Âu cũng vậy nhãn tiền
Đều toàn động lực thảy từ Liên Xô
Cuối cùng rồi cũng phải nhào
Đầu tàu mà lật toa nào đứng yên

Thành nên chút ít hàn huyên
Mọi người thấy chẳng huyên thiên chút nào
Có đâu phải nói tầm phào
Đố ai phản biện cứ nào thử đi

Đóng tuồng đừng có thường khi
Mà cần tự chủ khách quan mới ngầu
Mác đều xạo xự từ đầu
Dùng toàn ngụy biện dễ nào ai hay

Dựa đều cảm tính chỉ hài
Có đâu lô-gích thảy toàn khách quan
Bởi vì mê tín rõ ràng
Lấy điều biện chứng dùng ni đóng giầy

Chân dư thì cắt bỏ ngoài
Làm toàn nhân loại đau hoài tới nay
Dễ đâu cất bước trước sau
Gót chân bị xẻo cốt sao vừa giầy

Nghĩ đi nghĩ lại toàn hài
Mác nào đâu phải kiểu người thông minh
Mà toàn lắt léo thật tình
Cố sao tự sướng còn ai mặc lòng

Khác gì kiểu mớ bòng bong
Lại thêm nghịch lý bên trong thảy toàn
Đầu đuôi ngược ngạo lòng vòng
Kiểu tay say rượu bước toàn lêu nghêu

Chân nam đá với chân xiu
Hô là giải phòng lại đều nhốt vô
Biến thành tập thể xô bồ
Tư duy chẳng có lẽ nào mà hay

Thành ra xã hội tới nay
Thảy toàn ích kỷ có nào ên trong
Chỉ đều vở kịch đóng toàn
Dễ đâu thực chất để nhằm thành công

Chẳng qua Mác chỉ đèo bòng
Muốn mình hóa thánh đặng mong tiếng đời
Nhưng thành thực tế trời ơi
Bởi làm xã hội hóa toàn nhiêu khê

Đó là kết quả não nê
Mác thành phản động mọi bề khác đâu
Sai toàn triết học đã hầu
Sai toàn khoa học thì nào ra chi

ĐỈNH NGÀN
(04/6/19)

**

VẪN HOÀI NGÂY THƠ

Ngày xưa em đã ngây thơ
Biểu tình đã đảo bây giờ nói chi
Kiểu như con rối lạ gì
Dầu sao đi nữa vẫn thì phe ta

Bây giờ em lại ba hoa
Nói điều không tưởng xót xa chừng nào
Tên em là Hạ Đình Nguyên
Là người vốn gốc Quảng Nam ai ngờ

Giống chi một chút Tây Hồ
Đề cao dân trí mới điều muôn năm
Thuyền lên nhờ nước đẩy toàn
Nhưng mà thuyền lật bởi càng nước thôi

Sao em lại vẫn ngây thơ
Hô hào ngày trước đến giờ chưa quên
Học hành chỉ có bỏ bèng
Em còn nhiễm thói tuyên truyền sâu xa

Cứ luôn hỡi hỡi gần xa
Óc đầu thực tế dễ mà có sao
Giờ em tuổi cũng đã cao
Da mồi tóc bạc tào lao lại còn

Thời xưa em đã bon chon
Những gì tạo dựng giờ còn nói sao
Dẫu nay quay quắt được nào
Chi bằng hàng ngũ đứng vào nơi dân

TẾU NGÀN
(03/6/19)

**

NÃO TRẠNG DÂN NGU

Dân ngu nào có biết gì
Độc tài dân chủ dễ thì phân ra
Chỉ nhìn đời sống ta bà
Cho là dân chủ thật ra buồn cười

Khác nào não trạng hổ người
Tuyên truyền quến đậm thành nào ra chi
Khiến làm dân trí thấp đi
Còn đâu nhận thức tư duy chút nào

Để toàn dễ trị chứ sao
Bầy cừu ngoan ngoãn khác nào thế thôi
Biết gì nguyên lý trên đời
Quyền hành dân cử mới đều tự do

Độc tài dân chỉ nằm co
Quyền đều tung tác thảy do tự người
Cấm ai nói dụng trên đời
Quy liền phản động thành trời cũng kinh

Thằng này chỉ kiểu luận viên
Giọng nhằm bẻ quẹo quàng xiên vậy mà
Có nào trách nhiệm sâu xa
Với toàn xã hội mà là kiếm ăn

Hoặc đều mù quáng ai bằng
Nhìn toàn cảm tính nhì nhằng khác sao
Có đâu hiểu biết chút nào
Lại càng ngu ngốc thấy chi việc đời

TẾU NGÀN
(03/6/19)

**

TRÁI BỒ QUÂN

Trái đây giống trái bồ quân
Bởi ngày thơ ấu ta thường hay ăn
Trồng nhiều ở đất Quảng Nam
Màu nâu vị chát cơm trong ngọt đều

Xứ ta vốn xứ quê nghèo
Chợ thường hay bán xâu vào bằng que
Có điều ai thích trèo cây
Hái ăn trên đó gió nhiều thích hơn

DẶM NGÀN
(03/6/19)

**

BỒ NHÌN

Quả người xưa rất thông minh
Tạo ra một cách giúp mình giữ dưa
Trở nên hữu dụng có thừa
Giữ dưa giữ lúa nhờ qua bồ nhìn

Tức làm hình nộm như in
Bằng chi cũng được để chim tin người
Cái hình đứng đó giữa trời
Phất phơ theo gió như đều chỉ huy

Hình quan đến cả hình vua
Hình tên khố rách cũng đâu khác nào
Nhưng khi gió phất ào ào
Tiếng khua lộp cộp khác nào lệnh vang

Thật là nghệ thuật đàng hoàng
Nhưng sau biến cải hóa gian trên đời
Thành ra kỹ thuật xài người
Giật dây giống hệt lũ con bù nhìn

Người u mê thấy vẫn tin
Vì ngoài đều giống quan quyền lắm thay
Dù trong chỉ thứ tay sai
Bị dây toàn giật có nào tự do

Đâu nào độc lập ra trò
Dễ nào tự chủ vì do chính mình
Mà vai chỉ thảy bồ nhìn
Làm theo người khác trên mình chỉ huy

Tay sai nhiều dạng khác chi
Duy điều cơ bản chẳng gì tự do
Đều làm theo lệnh người cho
Hay theo mù quáng niềm tin nhiễm rồi

Khác nào bộ máy vậy thôi
Chương trình cài đặt ngay hồi xa xưa
Cơ hay điện toán đều ưa
Bởi toàn vận động có đâu tự mình

Mà theo lệnh đặt chương trình
Đã cài sẳn trước tội tình bao nhiêu
Bồ nhìn ý hệ rõ nhiều
Bồ nhìn kẻ mạnh cũng đâu thiếu gì

Độc tài cơ chế thường khi
Bởi toàn phù hợp chức năng bồ nhìn
Nắm quyền nào phải dân bầu
Mà trời rớt xuống do hầu giật dây

Làm dân nô lệ cũng hay
Bởi vì nó vẫn nói ngay mạnh toàn
Chẳng nhờ cốt cách đàng hoàng
Chỉ nhờ mánh lới thêm càng nhiêu khê

Khiến cho dẫu có não nề
Vẫn thường tồn tại lâu dài lạ đâu
Tại vì gốc rễ bén sâu
Nhờ bằng bạo lực và qua tuyên truyền

NGÀN KHƠI
(03/6/19)


MỤC LỤC

10939.    LÀM THƠ KHÓ HAY DỄ ? (05/6/19)
10940.    NGÀY DÀI NHẤT TRONG THẾ CHIẾN THỨ HAI
(05/6/19)
10941.    XÃ HỘI KHÁCH QUAN VÀ CHỦ NGHĨA XÃ HỘI
CHÂN CHÍNH (04/6/19)
10942.    VŨ ĐIỆU RƠM (04/6/19)
10943.    TÍNH KHÍ QUẢNG NAM (04/6/19)
10944.    TỘI NGHIỆP DÂN TA (04/6/19)
10945.    MÂM BÁT (04/6/19)
10946.    NHÂN DÂN (04/6/19)
10947.    LỊCH SỬ NHÂN LOẠI MÃI LUÔN THỐNG NHẤT
(04/6/19)
10948.    KIỂU LÝ LUẬN SUÔNG CỦA CHÍNH CÁC MÁC
(04/6/19)
10949.    VẪN HOÀI NGÂY THƠ (03/6/19)
10950.    NÃO TRẠNG DÂN NGU (03/6/19)
10951.    TRÁI BỒ QUÂN (03/6/19)
10952.    BỒ NHÌN (03/6/19)




No comments :

Post a Comment