Saturday, February 2, 2019

TẬP THƠ "KẺ SĨ", SỐ 209 (b)

TẬP THƠ “KẺ SĨ”

TIẾP THEO, SỐ 209 (b)

––

NHỮNG ĐIỀU TỐI NGUY HIỂM TRONG
HỌC THUYẾT ĐỘC TÀI CỦA CÁC MÁC

Không khoa học mà tự xưng khoa học
Quả khác chi thành gạt thảy mọi người
Tưởng khách quan khiến nhiều kẻ nương theo
Lầm lẫn ấy làm sao đời phát triển

Bởi cơ bản Mác dựa vào “giai cấp”
Bởi tin tràn vào “biện chứng” Hegel
Đầy mơ hồ nhưng lấy đó làm nền
Phản khoa học chỉ trở nên không tưởng

Trong khi đó con người là thực chất
Từng cá nhân phát triển mới tiến lên
Mới làm cho tiến hóa cả cộng đồng
Tin “biện chứng” chỉ là điều mê tín

Thành nguyên tắc Mác toàn phi khoa học
Để làm cho đời bế tắt dài lâu
Mới thành ra tiêu cực thảy một màu
Xã hội thế còn làm sao tiến tới

Mác chỉ muốn đời phải toàn cưỡng chế
Sử dụng toàn bạo lực của Ănghen
Nhắm trước sau chỉ theo cách độc tài
Lại trâng tráo kêu “độc tài vô sản”

Quả trái cựa bởi người cần hữu sản
Đó chỉ luôn là phương tiện ở đời
“Vô sản” làm người lệ thuộc thảy thôi
Vào hoàn cảnh và cả vào đồng loại

Cái ngu đó trở thành vô nhân đạo
Vì con người chỉ còn biết lêu têu
Chỉ nịnh toàn nếu không phải hiểm nghèo
Bởi đời sống phải dựa vào phân phối

Phản độc lập phi tự do dân chủ
Thế còn đâu là xã hội con người
Mà thực ra chỉ xã hội bầy đàn
Khiến kiềm hãm thảy cả toàn xã hội

Bởi mê tín Mác mụ vào “giai cấp”
Xúi “đấu tranh” cho “lịch sử” tiến lên
Nhưng chỉ thành điều tưởng tượng bông phèn
“Giai cấp” thảy chẳng qua đều hiện tượng

Vì cá nhân mới hoài luôn căn bản
Bởi cá nhân mới chủ thể riêng tư
Và mỗi người đều riêng rẽ ở đời
Do công việc mới làm nên “giai cấp”

Nên “giai cấp” chỉ luôn đều hiện tượng
Vẫn bề ngoài thường có của tự nhiên
Nó phải đâu quyết định ở tâm hồn
Điều mới chính là cội nguồn nhân bản

Nên như vậy Mác thành ra phản động
Lý giải sai về ý nghĩa con người
Giải thích sai về giá trị cuộc đời
Khiến lũng đoạn để gọi là “cách mạng”

“Vô giai cấp” thảy chỉ điều ảo tưởng
Bởi mọi loài đâu toàn có giống nhau
Như rừng cây hay vạn vật muôn màu
Đều đẳng cấp Mác thành ngu bỏ mẹ

Lại “chuyên chính” càng trở nên tệ
Quyền gì đâu mà chuyên chính với đời
Phủ nhận đi bình đẳng mọi người
Chỉ thực chất nhân danh điều mê tín

Nhằm trước hết hướng theo toàn không tưởng
Và thứ hai toàn mê tín dị đoan
Phịa ra rằng “sứ mệnh” của công nhân
Để “giải phóng” cho cộng đồng nhân loại

Thảy mệnh danh là “tiên phong” lực lượng
Thực ra toàn chỉ có một trò hề
Để thành điều lợi dụng của vài người
Làm “lãnh tụ” cốt nhằm vào tham vọng

Nhân danh thảy nhắm để toàn lợi dụng
Dễ nào đâu mà “giai cấp công nhân”
Hay dễ chi mà “vô sản” cầm quyền
Mà thực chất chỉ đều tầng lớp mới

Một tầng lớp thích nghi và nịnh bợ
Cùng hùa theo để có chút công danh
Ráng chạy theo để có chút lợi quyền
Còn xã hội toàn coi như đồ bỏ

Nên thực chất đời chỉ thành công cụ
Nhằm trò chơi chính trị thử nghiệm dài
Để biến thành chuột bạch khác đâu nào
Nhưng kết quả cuối cùng đều thất bại

Vì thực chất nó sai toàn khoa học
Dễ làm sao thành hiệu quả thế gian
Mà chỉ đều kiểu kịch bản để đóng toàn
Thảy giả tạo để nhằm phần trình diễn

Vậy lịch sử hỏi làm sao phát triển
Đi thụt lùi vẫn vỗ ngực vinh quang
Như bầy cua bao bố nhốt thảy toàn
Bò lúc nhúc khó con nào ra được

Chỉ “lãnh tụ” mới là người cầm chịch
Khác gì đâu tay cầm miệng cái bao
Tha hồ đều chỉ khoác lác tầm phào
Tạo nịnh bợ khắp cả toàn xã hội

Chuyện đơn giản quả nào ai chẳng thấy
Nhưng độc tài phải ngậm miệng làm thinh
Chỉ làm cho nhân loại thảy bất mình
Song cục bột cứ tha hồ bóp nặn

Phi nhân vậy nhưng phải đều im lặng
Bởi hở ra là “phản động” gán liền
Toàn nâng bi là xứ sở của thần tiên
Của “ánh sáng” và của toàn “ưu việt”

Thành hoang phí có bao giờ kể xiết
Bởi toàn đều làm mọi chuyện phù du
Cả hi sinh xương máu của mọi người
Nhằm ảo tưởng dựng “thiên đường cộng sản”

“Thời quá độ” vẫn cho là tỏa rạng
Nhưng trăm năm toàn mút chỉ cà nà
Bởi dã tràng xe cát vốn chỉ là
Chờ song đánh là cuối cùng tan hết

Thành đâu khác chuyện tiếu lâm mà thật
Non trăm năm từng đã diễn trên đời
Thảy chiến tranh nóng lạnh chỉ kéo dài
Cuối cùng lại Liên Xô đành sụp mất

Giờ đây cả vào thời kỳ “hội nhập”
Tức chỉ là thuyết Mác đã tiêu dênh
Vẫn ráng nêu “định hướng” kiểu lềnh bềnh
Để kỳ cượng theo con đường ảo tưởng

Thành ra Mác tội khó nào tưởng tượng
Gạt thế gian chết thảy trăm triệu người
Khiến oan khiên tràn ngập cả cuộc đời
Rồi kết quả cuối cùng đều trớt hướt

Phỉnh “ý hệ” tưởng đâu điều lã lướt
Thật ra toàn chỉ một kiểu bùa mê
Đó hoàn toàn là sự thực não nề
Bởi cái dốt chứa đầy trong đầu Mác

Sai triết học và sai toàn khoa học
Bởi Mác đều “duy vật” có lạ gì
Trong khi điều bí mật vẫn thường khi
Bao quát cả khắp trong toàn vũ trụ

Nên thử hỏi cục đá hay hòn đất
Có khi nào “biện chứng” để thành cây
Có bao giờ sinh sự sống đủ đầy
Ngu đến vậy Mác chỉ thành láo khoét

Phi khoa học khiến lụi tàn kinh tế
Không cạnh tranh đâu phát triển được nào
Chỉ làm theo “kế hoạch” chẳng ra sao
Khi “kế hoạch” chỉ nhằm toàn “ý hệ”

Nên độc đoán thảy hại toàn vô kể
Lấy quyền chi mà “chỉ đạo” mọi người
Phi lương tâm khiến lạm dụng ai ngờ
Thành rốt cục thảy trở thành phản động

Gọi “xã hội” nhưng toàn phi xã hội
Bởi đều nhằm chỉ tham vọng cá nhân
Miễn mình sao đầy địa vị công danh
Còn lợi ích của đời đâu sá kể

Cuối cùng lại thảy cũng thành dâu bể
Qua trăm năm cũng đều phải tiêu tùng
Thành Liên Xô phải sụp đổ cái đùng
Cả Đông Âu cũng phải đành tan tác

Phung phí ấy khác gì đâu tội ác
Bởi đều do Mác sử bậy làm ra
Diệt Tự do Dân chủ lẫn Cộng hòa
Để cốt nhắm chỉ “Độc tài vô sản”

Khiến Nhà nước chỉ còn nhằm lũng đoạn
Đâu phải toàn đại diện của nhân dân
Mà chỉ nhằm quyền lợi số ít người
Nắm quyền hành như giữ banh để đá

Thành báo chí phải bị đều cấm khẩu
Độc tài đâu còn tính đến phân quyền
Kẻ cầm đầu chỉ thảy một ông vua
Và triều chính cũng khác nào phong kiến

Khiến thuyết Mác quả tột cùng nguy hiểm
Bởi thành ra nô lệ hóa con người
Để thành ra nô lệ hóa cuộc đời
Nhưng ngụy nhận tự cho là “cách mạng”

Bởi qua đó Nhà nước thành biến dạng
Có còn nào đại diện của dân
Dễ có đâu bầu cử mọi thành phần
Mà tiếm vị chỉ riêng toàn thiểu số

Từ quản lý đã trở thành thống trị
Chỉ làm theo toàn trị kiểu ông vua
Khiến toàn dân hóa ra chỉ của chùa
Theo nhồi nặn của “tập đoàn chuyên chế”

Tội lỗi Mác đã trở thành vô kể
Nói và làm toàn ngược lại nhân gian
Trước thì hô phải “giải phóng” hoàn toàn
Nhưng rốt cục nô lệ thành tuyệt đối

Đời bị cắt lưỡi toàn không tiếng nói
Phải im lìm tuân lệnh thảy trên cao
Nhưng thực hàng một chỉ đôn lên
Nhiều mánh lới khiến trở thành “lãnh đạo”

Quả như vậy Mác thành ra thảy tội
Bởi khác chi lường gạt cả cuộc đời
Bởi khác chi nô lệ hóa con người
Để cũng giống ăn thịt toàn đồng loại

NGÀN KHƠI
(01/02/19)

**

CON BỌ RÙA

Kia kìa là chú bọ rùa
Cả hai trong một hỏi người có hay
Nhưng rùa hay bọ ở đây
Rùa sao lại biết leo cây bao giờ

TIẾU NGÀN
(31/01/19)

**

LÔ CỐT

Ở trên đỉnh núi chông chênh
Lập thành lô cốt địch lên đàng nào
Nhưng rồi chúng tới ào ào
Chúng vây bốn phía nghẹn ngào cũng kinh

TẾU NGÀN
(31/01/19)

**

CẮM CỌC

Lỗ nào cũng lỗ thế thôi
Cây thông cắm cọc cũng nào lạ chi
Cắm trên tảng đá khác gì
Thảy đều cắm được giống y đất mềm

TẾU NGÀN
(31/01/19)

**

HOÀNG HÔN VÀ BÌNH MINH

Hoàng hôn hay cả bình minh
Cũng đều lặn mọc thật tình thế thôi
Có đâu gì khác trên đời
Hành tinh quả đất mặt trời chiếu vô

Thành ra đời dẫu thế nào
Cũng hai giới hạn lao xao làm gì
Bình minh rồi cũng qua đi
Hoàng hôn lại đến khác gì bình minh

ÁNH NGÀN
(31/01/19)

**

HAI BÊN BIÊN GIỚI

Hai bên biên giới là nhà
Nhưng toàn trái ngược mới là tự nhiên
“Anh hùng” bên nói huyên thiên
Bên kêu “giặc cướp” nhãn tiền đều hay

NGÀN MAI
(31/01/19)

**

TRÊN XE ĐÒ VỀ THĂM QUÊ

Hai bên đều ngủ mơ màng
Chàng thì gối hạc đùi nàng cũng vui
Còn nàng lòi hẳn cái chui
Nhìn vô quả thảy muốn cười sặc luôn

TIẾU NGÀN
(31/01/19)

**

QUY LUẬT TỰ NHIÊN CỦA
THẾ GIỚI KHÁCH QUAN

Thiên nhiên nhiều cái bất ngờ
Có đâu quy luật đợi chờ mãi sao
Nên thành Các Mác tào lao
Gom toàn “biện chứng” lẽ nào không ngu

Bao giờ cũng có đặc thù
Vẫn đều ngoại lệ thiên thu vậy mà
Thấy gần mà chẳng thấy xa
Khác chi phỉnh trẻ cứt gà tranh ăn

TẾU NGÀN
(31/01/19)

**

CỠI CỌP

Chuyện thường cỡi cọp trên đời
Có ai không biết mọi thời vậy sao
Leo lên quả dễ thế nào
Nhưng mà leo xuống dễ đâu an toàn

Độc tài đều vẫn không oan
Đó là thể chế chỉ toàn tiếu lâm
Phải theo cả bọn mọi phần
Còn như xé lẽ sẽ thành chúng xơi

Khác hơn chế độ tự do
Bởi vì dân chủ khỏi lo an toàn
Dân bầu mình được lên thang
Nhiệm kỳ mà hết xuống càng khỏe re

Thành ra thảy dại hết hè
Độc tài mà chọn hát bè khác chi
Thà im đừng hát đôi khi
Còn mà lỗi nhịp phải thì biết tay

TẾU NGÀN
(31/01/19)

**

VỀ SỰ LỪA GẠT NHAU
GIỮA CHÍNH CON NGƯỜI

Nếu hai con vật đuổi nhau
Nó luôn quanh quẹo để hầu thoát thân
Đó là lừa gạt một phần
Đều là quy luật ở trong cuộc đời

Nhưng loài người hỏi ra sao
Còn hơn loài vật có nào khác chi
Bởi phi đạo đức lạ gì
Những phường gian dối có chi lạ nào

Nhưng cần giải thích làm sao
Có hai cách giải lẽ nào không thông
Một là lừa dối vô tình
Hai là lừa dối để mình lợi hơn

Vô tình do dốt nguồn cơn
Bởi vì toàn dốt nên thành ba hoa
Nói sai sự thật dẫu là
Mình không chủ đích mù lòa người nghe

Còn như hữu ý lại nhè
Gạt người nhẹ dạ để che sự tình
Khác nào thành thứ lưu manh
Tuyên truyền chính trị cũng thành thế thôi

Ngu dân tội ác trên đời
Làm cho đất nước lạc loài bao nhiêu
Trở thành tụt hậu quá nhiều
So trên thế giới chỉ điều tự nhiên

Thành ra đời phải nhân văn
Con người thành thật với nhau mọi chiều
Giúp nhau sự thật mọi điều
Mới là hỗ trợ để cùng văn minh

Nên chi chính trị thật tình
Con dao hai lưỡi để mình lựa thôi
Hễ toàn vương đạo trên đời
Dân yêu dân mến mọi thời khác đâu

Còn như bá đạo trước sau
Cũng lòi đuôi cả dễ sao che nào
Khó tay che ánh mặt trời
Gạt người sau trước sẽ đều phơi lưng

Ai ngu cũng chỉ một lần
Có ai ngu mãi ngu hoài trước sau
Thành ra chân chính mới hay
Còn toàn thủ đoạn có ngày tự chôn

TIẾNG NGÀN
(31/01/19)

**

CON NGƯỜI VÀ XÃ HỘI NÔ LỆ
CON NGƯỜI VÀ XÃ HỘI TỰ DO

Người hiểu biết là người đầy nhận thức
Tức con người cũng có được tự do
Bởi tư duy trí tuệ của trời cho
Mình giữ được chẳng bị ai tướt đoạt

Nên xã hội tuyên truyền là tội ác
Khác gì hơn ở chỗ ăn thịt người
Bởi tư duy não bộ đoạt lấy rồi
Làm thực chất chì còn người nô lệ

Kẻ nô lệ như kiểu gà nhốt bội
Ở trong lồng mà lại tưởng tự do
Bởi cũng ăn cũng mổ cũng lò cò
Nhưng đâu phải rộng đường như mong muốn

Thành người thảy toàn cao hơn loài vật
Chỉ là nhờ nhận thức của tự do
Là tự do suy nghĩ có lạ gì
Khác những nước độc tài người thành vật

Bởi giáo dục tuyên truyền toàn cài đặt
Khiến trí năng chỉ còn mớ bùi nhùi
Chỉ chương trình đã lắp đặt sẳn rồi
Đâu có khác như thể toàn máy tính

Người thành máy khác nào tên nô lệ
Chỉ nghĩ theo người khác “lãnh đạo” mình
Thật phi nhân phi văn hóa thật tình
Tội ác ấy bắt nguồn do Các Mác

Bởi từng xướng ra “Độc tài vô sản”
Để thành ra lợi dụng tít thò thò
Kiểu thành ra xã hội chỉ nằm co
Quyền thiểu số đều chỉ toàn nắm cả

Cốt lợi dụng hay chỉ nhằm lạm dụng
Nhờ tuyên truyền phỉnh gạt thảy người dân
Khiến trước sau xã hội dốt lần lần
Đó chính sách ngu dân nào có khác

Để dân thảy biến thành như cỏ rác
Chỉ luồn trôn “lãnh tụ” mút mùa thôi
Tưởng vinh quang hãnh diện ở trên đời
Vì ảo ảnh cho lợi quyền “giai cấp”

Mác tội lỗi vì sai về triết học
Cũng sai luôn khoa học kể từ đầu
Chỉ còn toàn gã mê tín dị đoan
Bởi đắm đuối tin vào điều “biện chứng”

Lấy ảo tưởng phịa như điều chân thực
Để bịa ra thành “giai cấp đấu tranh”
Nhưng cuối cùng chỉ lợi dụng ầm ầm
Bởi thiều số những tay đầy tham vọng

Nhân danh cả bởi miếng mồi “xã hội”
Mà thật ra phản xã hội tự nguồn
Biến con người thành giả dối luôn luôn
Đạo đức giả mà nhân danh là thật

Bởi Mác kẻ đã hủy toàn đạo đức
Cho đều là “tư sản” thảy cần chi
Chỉ nêu lên “vô sản” có lạ gì
Mệnh danh đó mới chính là “đạo đưc”

Thành Các Mác khác gì đâu phản động
Chỉ nhân danh “cách mạng” để làm trò
Bởi toàn cho bạo lực phải làm đầu
Kiểu như thế còn nhân văn gì nữa

Nên Mác đã hại thảy toàn nhân loại
Gần trăm năm trong trạng thái viễn mơ
Khiến bao người thành chỉ có dại khờ
Sống nô lệ mà tưởng rằng “giải phóng”

Người với người đều trở thành thù địch
Lại toàn cho dân chủ gấp triệu lần
Phi nhân quyền đã đến độ vạn lần
Thành tất yếu Liên Xô đành sụp đổ

Cả Gócbachóp, Yênsin đều thú nhận
Thảy trăm năm dân Nga đã sai lầm
Thảy tự mình cũng phí phạm bản thân
Suốt cuộc sống đều dã tràng xe cát

THƯỢNG NGÀN
(31/01/19)

**

ĐÁNH LẬN CON ĐEN

Lập lờ đánh lận con đen
Danh từ “xã hội” cũng bằng vậy thôi
Nghe qua tưởng có tình đời
Thật ra thực chất tơi bời lá hoa

Bây giờ lần chót Venezuela
Còn mơ “xã hội” hóa ra bịp đời
Chỉ nhằm thực hiện đàn bầy
Nhân quyền đâu có gọi là nhân văn

Trong khi thực chất thường hằng
Danh từ “xã hội” nhằm yêu con người
Tự do Dân chủ trên đời
Mới là xã hội mọi thời nở hoa

Nguyên do bởi Mác ba hoa
Lấy điều “chủ nghĩa” nghĩ là thần tiên
Cốt nhằm nô lệ mọi miền
Trải non thế kỷ xích xiềng nhân gian

Biết chi quan điểm tâm hồn
Mới là xã hội đúng toàn vậy thôi
Còn nhằm tổ chức bề ngoài
Bầy đàn nô lệ thảy hoài bịp luôn

Nên thành xét đến ngọn nguồn
Chỉ do mê tín Mác dường ngu si
“Độc tài chuyên chính” lạ gì
Mệnh danh “xã hội” quả khi buồn cười

SUỐI NGÀN
(31/01/19)

**

CA DAO VIỆT NAM

Nước ta xứ sở ca dao
Nghìn năm cô động lẽ nào không kinh
Nhưng mà hay nhất thật tình
Lại toàn dí dỏm những vần sau đây :

“Ba cô đội gạo lên chùa
Một cô yếm thắm bỏ bùa cho sư
Sư về sư ốm tương tư
Ốm lăn ốm lóc cho sư trọc đầu”

“Lên chùa niệm Phật đi tu
Thấy ông Phật điếc chổng khu lạy hoài”
Đúng là tếu tếch khác nào
Tâm hồn phóng khoáng của người Việt Nam

Dễ nào mê tín dị đoan
Mà tin chỉ Phật mới toàn chân như
Còn người nhân thế nhuyễn nhừ
Vẫn toàn lợi dụng đến chừ vậy thôi

MÂY NGÀN
(31/01/19)

**

NHÂN TÌNH

Ngày xuân đi trộm cành đào
Ai ngờ bị đánh đến đều tử vong
Đúng là xã hội long tong
Nhân tình đâu nữa hỡi người Lào Cai

PHIẾM NGÀN
(31/01/19)

**

NHÌN EM

Nhìn em ở phía sau lưng
Thấy toàn dây nhợ tưởng chừng ấy thôi
Tới khi em cởi ra rồi
Thêm còn quay lại mới toàn thần tiên

TIẾU NGÀN
(31/01/19)

**

PHÂN LOẠI CHIM

Chim phân nhiều loại khác nhau
Nhưng đều trống mái chỉ hầu vậy thôi
Khác chi thế giới con người
Gọi là đực cái ai nào không hay

TẾU NGÀN
(31/01/19)

**
                          
CON NGƯỜI VÀ VŨ TRỤ

Nhìn ra vũ trụ bao la
Con người trái đất chỉ là tí hon
Có chi đâu để bồn chồn
Cuộc đời ngắn ngủi quả còn éo le

Thật ra sống gởi thác về
Người xưa đã biết mọi bề thế thôi
“Thiên đường” xây dựng trên đời
Đúng ngu như Mác biết thời nào khôn

XUÂN NGÀN
(31/01/19)

**

THƠ QUẢNG NÔM

Quảng Nôm hay thích lồm thơ
Thèng mô cũng giống ai ngờ vậy sô
Nhưng thơ thường chỉ tồ lô
Như thơ Bùi Giáng khác nồ thơ điên

TIẾU NGÀN
(31/01/19)

**

CON CHIM

Con chim hai giống khác nhau
Giống nam giống nữ ai người không thông
Nhưng mà riêng giống chim công
Chỉ con chim trống mới phồng cái đuôi

TIẾU NGÀN
(31/01/19)

**

TUỔI BÉ THƠ

Hồn nhiên là tuổi bé thơ
Chỉ ăn chỉ ngủ chỉ chờ vui chơi
Mọi điều người lớn lo rồi
Tắm mưa dông dổng gái trai cỡi truồng

Có đâu phân biệt ngọn nguồn
Thế nào cái giống bởi còn vô tư
Lớn lên sao bổng dại khờ
Muốn ăn trái cấm khiến đời sượng trân

TRĂNG NGÀN
(31/01/19)

**

EM ĐI LỄ CHÙA

Lễ chùa em cứ tự nhiên
Thân hình trống trải vô liền thắp hương
Khiến cho bất tiện mọi đường
Sư nào nhìn thấy đếch còn muốn tu

TIẾU NGÀN
(31/01/19)

**

TỔNG THỐNG NGA
BORIS YELTSIN

Yeltsin từng nói cũng hay
Bởi không sửa được bỏ ngay mới cừ
Chỉ là chân lý trên đời
Vật nào cũng vậy tất thời tự nhiên

Thành ra nay mới nhãn tiền
Châu Âu quả vậy vứt liền một khi
Cho là “giẻ rách” khác chi
Liên Xô “cách mạng” đã đi hàng đầu

TẾU NGÀN
(31/01/19)

**

“ĐẺ TỰ NGUYỆN”

Đẻ mà “tự nguyện” cũng vui
Nếu không kẹt bụng thôi rồi còn chi
Từ đây mọi chuyện để suy
Sáng trong tiếng Việt còn gì nữa sao

Ngày xưa Đồng nói thế nào
Ông làm Thủ tướng biết bao nhiêu đời
Công danh cả một dọc dài
Hoàng Sa mất mẹ hỏi tài ai hơn

TẾU NGÀN

(31/01/19)

––

MỤC LỤC

9008.        NHỮNG ĐIỀU TỐI NGUY HIỂM TRONG HỌC THUYẾT
9009.        ĐỘC TÀI CỦA CÁC MÁC (31/01/19)
9010.        CON BỌ RÙA (31/01/19)
9011.        LÔ CỐT (31/01/19)
9012.        CẮM CỌC (31/01/19)
9013.        HOÀNG HÔN VÀ BÌNH MINH (31/01/19)
9014.        HAI BÊN BIÊN GIỚI (31/01/19)
9015.        TRÊN XE ĐÒ VỀ THĂM QUÊ (31/01/19)
9016.        QUY LUẬT TỰ NHIÊN CỦA THẾ GIỚI KHÁCH QUAN
                                                   (31/01/19)
9017.        CỠI CỌP (31/01/19)
9018.        VỀ SỰ LỪA GẠT NHAU GIỮA CHÍNH CON NGƯỜI
                                             (31/01/19)
9019.        CON NGƯỜI VÀ XÃ HỘI NÔ LỆ, CON NGƯỜI VÀ XÃ HỘI
9020.        TỰ DO (31/01/19)
9021.        ĐÁNH LẬN CON ĐEN (31/01/19)
9022.        CA DAO VIỆT NAM (31/01/19)
9023.        NHÂN TÌNH (31/01/19)
9024.        NHÌN EM (31/01/19)
9025.        PHÂN LOẠI CHIM (31/01/19)
9026.        CON NGƯỜI VÀ VŨ TRỤ (31/01/19)
9027.        THƠ QUẢNG NÔM (31/01/19)
9028.        CON CHIM (31/01/19)
9029.        TUỔI BÉ THƠ (31/01/19)
9030.        EM ĐI LỄ CHÙA (31/01/19)
9031.        TỔNG THỐNG NGA BORIS YELTSIN (31/01/19)
9032.        “ĐẺ TỰ NGUYỆN” (31/01/19)



                     ––

No comments :

Post a Comment