TẬP THƠ “KẺ SĨ”
TIẾP THEO, SỐ 208
NÓI VỀ SỰ NGU MUỘI
TRONG
LÝ THUYẾT “ĐỘC TÀI VÔ
SẢN”
CỦA HỌC THUYẾT CÁC MÁC
Do vì mê tín Hegel
Mác tin “biện chứng” làm nền tự nhiên
Nhưng sai cơ sở nhãn tiền
Mác toàn “duy vật” khác liền Hegel
Tuy Hegel thảy duy tâm
Nhưng điều “biện chứng” cũng trong mơ hồ
Có đâu khoa học thế nào
Mà toàn “tư biện” tào lao rõ ràng
Mác thêm cái tội làng nhàng
“Vật” mà “biện chứng” quả càng ngu si
Cứ xem tảng đá lạ gì
Bao giờ “biện chứng” để thành cái cây ?
Thành ra quan điểm giả cầy
Mác coi “lịch sử” giống đây khác gì
Lấy điều “tranh đấu” làm ni
Lồng vào “giai cấp” quả thì vu vơ !
Mới thành quan điểm dại khờ
Cho rằng “vô sản” bây giờ phất lên
“Độc tài chuyên chế” nắm quyền
Và cần “đảng trị” để thiêng trên đời !
Vì tin “biện chứng” hẳn rồi
Nghĩ rằng “Tư bản sẽ toàn tự chôn”
Cho là “quy luật” sống còn
Phải làm “chuyên chính” tiến lên “đại đồng” !
Khác nào anh điếc nói ngông
Điếc đâu sợ súng quả không ra gì
Quên đi xã hội khác chi
Thay toàn “vật chất” còn gì nữa sao !
“Vô thần duy vật” quả nào
“Vật” mà “biện chứng” trở nên buồn cười
Khác gì ngu dốt mười mươi
Bán trời chẳng muốn đến mời thiên lôi !
Thành toàn nghịch lý hỡi ôi
Luận về “lịch sử” làm trời cũng kinh
Phịa toàn “giai cấp đấu tranh”
Cho là “giải pháp” nhằm lên “đại đồng” !
“Đảng” thành hóa thứ tập đoàn
Tiền phong “vô sản” để toàn phát huy
Chụp cho “sứ mạng” thường khi
Gọi là “lịch sử” còn chi ngại nào !
Để nhằm cứu cánh mới cao
Còn như phương tiện phải đều dẫm qua
Trở nên bất chấp sa đà
Cho đồ “tư sản” có mà quan tâm !
Khiến cho bạo lực hà rầm
Vốn điều trước nhất Ănghen khơi mào
Bảo toàn cưỡng chế mới cao
Biến đều xã hội bầy đàn khác đâu !
Trong khi sự thật ngàn xưa
Con người nhận thức mới thành nhân văn
Nhất là đạo đức tuyết băng
Mới làm xã hội mọi đằng thăng hoa !
Nên trong thực tế xót xa
Mác gom “Vô sản” ta bà lạ sao
Đâu cần chọn lọc thế nào
Tạo thành lợi dụng ào ào quả hay !
Khiến điều phản động thấy ngay
Miệng hô “cách mạng” bụng đầy tà tâm
Óc toàn tư lợi hà rầm
Nhân danh “giai cấp” để mong túi đầy !
Quả là Các Mác quá hay
Phản điều khoa học khiến thầy cũng thua
Biến thành xã hội của chùa
Thảy toàn lợi dụng cay chua thế nào !
Độc tài biến thảy cào cào
Con người mất cả nhân quyền còn đâu
Phải đều xu nịnh trước sau
Sinh tồn nhằm sống quả hầu vậy thôi !
Đâu còn ý nghĩa con người
Mà thành “động vật” chủng loài lạ chi
Cốt ăn cốt ngủ khác gì
Tư duy nô lệ đều thì rập khuôn !
Thành ra nghĩ lại mà buồn
Mác tay phản động hót tràn nhân văn
Mơ điều nhảm nhí lèng quèn
“Đời không giai cấp” tưởng rằng có sao ?
Hãy xem vạn vật thế nào
Đều phân đẳng cấp có ngoài vậy đâu
Thành ra Mác chỉ mê lâu
Phỉnh phờ nhân loại cũng hầu lạ chi !
Bởi do mê tín khác gì
Phản toàn thực tế dễ chi công thành
Lại làm xã hội tanh bành
Trăm năm đã thấy quả thành bá vơ !
Chỉ do nhân loại dại khờ
Bám chân theo Mác tầm vơ lạ lùng
Hi sinh đến độ tột khùng
Cuối cùng trớt hướt mịt mùng quả hay !
Quả là xã hội cùi đày
Chỉ do thuyết Mác một ngày hiện ra
Thảy toàn ảo tưởng ba hoa
Thả mồi bắt bóng bộ mà lạ sao !
Ngày nay nhân loại thấy rồi
Cấp như “giẻ rách” Mác nào còn chi
Vậy nhưng vẫn kẻ mê ly
Chẳng qua lợi dụng nói gì được sao !
Kệ đời bao nỗi tầm phào
Riêng mình địa vị lẽ nào không ham
Để thành tội Mác chẳng oan
Ngàn năm còn đó chỉ toàn tự nhiên !
Gọi là “xã hội” huyên thiên
Hay là “chủ nghĩa” chỉ điên cái đầu
Chẳng qua dùng cách “độc tài”
Để nhằm “úp bộ” mọi người thảy vô !
Đàn bầy sống kiểu lô nhô
Tự do độc lập có nào còn đâu
Mất đi giá trị con người
Mà toàn công cụ thay vào buồn thiu !
Tựa như cảnh buổi chợ chiều
Cốt ăn để sống nhắm liều thế thôi
Quý đâu nhân bản con người
Tâm hồn xã hội khiến đời nhân văn !
Mới thành đời sống thăng bằng
Cạnh tranh chân chính để hằng tiến lên
Lấy điều khoa học làm nền
Để thành dân chủ tự do vẹn toàn !
Khiến đời nhân bản đàng hoàng
Người cùng hợp tác để càng thăng hoa
Độc tài kiểu Mác tà ma
Khác nào xúi dại cứt gà phải ăn !
ĐẠI NGÀN
(29/01/19)
**
NGÀY XƯA BÁC KHÓC
Ngày xưa Bác khóc một lần
Trường Chinh khi ấy đã mần quá sai
Làm cho câu chuyện chỉ hài
Chinh thành mất chức Duẩn bèn lên thay
Thật ra cải cách do Tàu
Khiến nên đấu tố một màu tang thương
Mình đều theo hết mọi đường
Mới thành kỷ niệm tỏ tường vậy thôi
TẾU NGÀN
(28/01/19)
**
HOA PHÁO BÔNG
Hoa này sao giống pháo bông
Có ai tìm thử để trồng mà chơi
Loại hoa “trinh nữ” khác nào
“Ngủ ngày” tên gọi cơ hồ lạ chi
TẾU NGÀN
(28/91/19)
**
TỪ LÂU
Từ lâu có chuyện nực cười
Phải toàn mừng “Đảng” ai người không hay
Thành ra đời chỉ loay hoay
Thảy toàn nịnh bợ khó nào đi lên
TẾU NGÀN
(28/01/19)
**
CÂU CHUYỆN THỜI CUỘC
Thông minh ai biết được mình
Còn toàn ngu dốt thật tình hiểu ai
Sống bằng thủ đoạn cũng hoài
Còn nhiều lý luận cũng ai ưa mình
Thành ra đời thảy linh tinh
Chỉ toàn nịnh bợ quả tình lạ chi
TẾU NGÀN
(28/01/19)
**
BÀI THƠ LÊN ĐÀI U CHÂU
Ngoảnh mặt lại người xưa nào thấy
Vời trông xa chẳng thấy hậu sinh
Bao la trời đất một mình
Làm ta ngấn lệ tâm tình đâu vơi
(Dịch thơ Trần Tử Ngang
ĐĂNG U CHÂU ĐÀI CA
Tiền bất kiến cổ nhân
Hậu bất kiến lai giả
Niệm thiên địa chi du du
Độc sảng nhiên nhi thế hạ
Trần Tử Ngang)
NON NGÀN
(28/01/19)
**
LAN PHI ĐIỆP
Đây lan phi điệp thật rồi
Khác nào bươm bướm một trời bay lên
Vàng nâu đỏ trắng cùng chen
Thiên nhiên quả thật vượt trên con người
NGÀN THƠ
(28/01/19)
**
“NIỀM TIN”
Ở đâu cũng nói “niềm tin”
Còn người độc lập nhân quyền ở đâu
Nghĩ đi thử có phát rầu
Con người kiểu máy cũng nào khác chi
Toàn lên dây cót lạ gì
Kiểu toàn “lãnh đạo” có chi tự mình
Thành đều nhân cách linh tinh
Hệt y cả đám bù nhìn giữ dưa
HƯƠNG NGÀN
(28/01/10)
**
CÁC MÁC VÀ ĂNGHEN
Mác toàn “giai cấp đấu tranh”
Ănghen “bạo lực” kết thành một đôi
Để làm “cách mạng” phải rồi
Tiến lên “vô sản” khiến đời lên hương
TIẾU NGÀN
(28/01/19)
**
CON NGƯỜI VÀ BẢN NĂNG
Con người thảy chỉ bản năng
Ai làm khêu gợi chỉ toàn vô tri
Cho nên bạo lực lạ gì
Bản năng khêu gợi quả thì khác đâu
Thành ra nhận thức mới cao
Thành ra ý thức mới hầu văn minh
Còn toàn ngu dốt thật tình
Chỉ phi đạo đức tiến trình tự nhiên
NẮNG NGÀN
(28/01/19)
**
CHUYỆN XƯA NÓI HOÀI
“XÃ HỘI CHỦ NGHĨA”
Chuyện xưa vẫn phải nói hoài
Con người chết dở vì ham danh từ
Gọi là “chủ nghĩa” thực hư
Thả mồi bắt bóng bây chừ là đây
Kêu thành “xã hội” cũng hay
Ai ngờ chỉ nhắm đàn bầy hướng theo
Con người hóa thảy đều lèo
Tự do dân chủ hỏi còn có đâu
NGÀN SAO
(28/01/19)
**
CŨ VÀ MỚI
Vợ mình lâu quá thành quen
Vợ ông hàng xóm vẫn còn mới tinh
Thành ra bao kẻ trộm tình
Chỉ vì cũ mới khiến thành vậy thôi
TẾU NGÀN
(28/01/19)
**
LỄ TẾ VÀ KHOA HỌC
Cúng xong đồ vất xuống sông
Đúng là não trạng ruộng đồng còn chi
Khiến thành ô nhiễm lạ gì
Sông rồi cũng cạn khác chi con người
TẾU NGÀN
(28/01/19)
**
THƠ CHIẾN ĐẤU
VÀ THƠ TÌNH ÁI
Làm thơ chỉ để nói tình
Tầm thường cỡ ấy nghĩ mình ra chi
Ngàn bài cũng ích lợi gì
Quanh đi quẩn lại chỉ toàn yêu nhau
Khác gì đời cái phao câu
Con gà mái rỉa để hầu bôi lông
Thành thơ tình ái lòng vòng
Ca toàn cái giống đâu còn hùng anh
NGÀN THƠ
(28/01/10)
**
CHUỐI CẢNH
Chuối cao chuối ở ngoài trời
Chuối trồng trong chậu quả đời còn chi
Dẫu cho ra trái ích gì
Chỉ là làm cảnh cho người ngắm thôi
Khác nào xã hội độc tài
Con người mất hết tự do của mình
Trở thành một thứ linh tinh
Nhân quyền không có thật tình thảm thương
ÁNH NGÀN
(28/01/19)
**
CÂY TÙNG CỔ THỤ
Cây tùng chàng hảng đôi chân
Để cho xe cộ dần dần đi qua
Đúng là chơi kiểu quỷ ma
Tự do gom thảy khiến ra độc tài
TẾU NGÀN
(28/01/19)
**
ĐẤU TRANH TRONG ĐỜI
Ở đời luôn có đấu tranh
Thiên nhiên hoang dã đã thành bản năng
Đấu tranh nhằm để sinh tồn
Đấu tranh nhằm để sống còn tự nhiên
Nhưng con người khắp mọi miền
Đấu tranh luật pháp mới nhằm vươn lên
Tức là cái xấu một bên
Còn bên cái tốt trở nên hiện tiền
Chỉ anh Các Mác khùng điên
“Đấu tranh giai cấp” quả toàn u mê
Nó đều trừu tượng mọi bề
Khác nào mê tín ê hề ai hay
Thành ra đời thảy thành sai
Tin vào Các Mác mọi điều ngu ngơ
Cái sai nhằm để đi thờ
Khiến làm cái đúng vật vờ tênh hênh
SƯƠNG NGÀN
(28/01/19)
**
NGHỆ THUẬT KHÔNG BIÊN
GIỚI
Từ ngày xuất hiện con người
Kẻ làm nghệ thuật vì đời mà thôi
Tức là biên giới có đâu
Mà nhằm văn hóa đỉnh đầu văn minh
Đến sau anh Mác linh tinh
“Đấu tranh giai cấp” thật tình lạ chưa
Phát sinh điếu đóm có thừa
Chỉ toàn hót giọng tột trời Mác Lê
Độc tài đúng thật ê chề
Con người nhân phẩm mọi bề còn đâu
Chỉ còn hệt bọn lâu la
Cái gì cũng cấm quỷ ma một thời
Đến bao bản nhạc để đời
Cũng toàn cấm đoán tơi bời lá hoa
Bởi cho nói “lính cộng hòa”
Chớ nào “bộ đội cụ Hồ” nói đâu
Để toàn cấm bốn thập niên
Cuộc đời quả thật đảo điên khôn cùng
Hát lên ai cũng ngại ngùng
Phải đành hát lén phập phồng bấy nhiêu
Nhưng nay gió đã đổi chiều
Mới thành xả cảng quả điều cũng hay
Bởi nhờ sụp đổ Liên Xô
Cuộc đời nới bớt lẽ nào chẳng kinh
SUỐI NGÀN
(28/01/19)
**
KIỀU BÀO HẢI NGOẠI
Hồi bảy lăm tụt quần mà chạy
Chạy phờ râu quẳng dép đầy đàng
Bây giờ trải thảm đàng hoàng
“Việt Kiều hải ngoại” mời toàn về thăm
Hết “phản động” của thời quy chụp
Chưởi luôn mồm “Mỹ ngụy” vang rân
Nay thành “khúc ruột ngàn cân”
Đô la rủng rỉnh phải cần huề nhau
TẾU NGÀN
(28/01/19)
**
HOAN HÔ ÔNG MÁC
Hoan hô Các Mác một thời
Xướng lên “cộng sản” cho đời đảo điên
“Vô thần” thảy nói huyên thiên
Luận toàn “duy vật” bao miền nghe theo
Làm cho xã hội thành nghèo
Lùa vào “hợp tác” eo sèo cũng vui
Mẹ con mặc chiếc quần đùi
“Thời kỳ quá độ” mừng vui khôn cùng
Bây giờ sao đã bớt ngại ngùng
Sau thời “đổi mới” rùng rùng tiến lên
Giờ đây “hội nhập” vững bền
Đô la rủng rỉnh hốt vào túi nhau
Để thành phú quý trước sau
Lâu đài biệt phủ nhao nhao mọi miền
Khiến thành Mác cũng bớt thiêng
Quay về mê tín cầu tiền vàng vô
Đếch thèm vô sản lao xao
Để thành hữu sản đỏ au khác gì
Cúng trời cúng đất thường khi
Cúng sao giải hạn lạ gì nữa sao
Đầu năm cá chép thả ao
Nhờ lên trời báo công đầu thế gian
Mong luôn sự nghiệp vẹn toàn
Để còn bám trụ bầu đoàn cùng nhau
TIẾU NGÀN
(28/01/19)
**
GIỚI THIỆU THƠ ĐẠI
NGÀN
Đầu năm xin báo tin vui
Đó là Tác phẩm Nhà thơ Đại Ngàn
Google được post lên toàn
Mời vào gõ thử ngổn ngang bao bài
Đến nay trên chín ngàn rồi
Tính trang A4 bảy ngàn tư trang
Số câu còn thảy bạt ngàn
Tròm trèm cũng đến 150.000 câu thơ
Ai vào đếm thử chẳng ngờ
Thơ như biển cả trước giờ có đâu
Lại còn tiếp tục dài dài
Mỗi ngày phóng bút cũng vài ba trang
Làm chơi nhưng thật rộn ràng
Con đường nghệ thuật mơ màng để chi
Thành thơ ích lợi lạ gì
Khiến xem cũng bổ bề dày bề cao
TẾU NGÀN
(27/01/19)
**
HAI VỊ ĐẠI SƯ
Đời ta sư phụ hai người
Tây Hồ là một Tiên Điền là hai
Tây Hồ vì nước vì dân
Tiên Điền Lục bát tuyệt trần tinh hoa
Còn như bao kẻ ba hoa
Ta coi pha cả có ra nỗi gì
Ngàn năm còn lại được chi
Chỉ đều chốc lát đời thì sẽ quên
NON NGÀN
(27/01/19)
**
CẦN CHI
Cần chi giấu đút sự đời
Như mèo giấu cứt hỡi ơi còn gì
Công khai mạnh dạn hết đi
Miễn là sự thật có gì phải lo
BẠT NGÀN
(27/01/19)
**
CON NGƯỜI VÀ DANH TỪ
Gạt nhau bằng những danh từ
Con người như thế bây chừ nói sao
Quyết thờ ông Sít ông Mao
Vần thơ Tố Hữu thuở nào ai quên
TẾU NGÀN
(27/01/19)
**
ĐẤT ĐAI VÀ CÔNG HỮU
Đất đai tài sản tự nhiên
Lý chi Nhà nước ôm riêng cho mình
Ngàn năm trái quẻ thật tình
Chỉ vì ông Mác với cùng ông Lê
TẾU NGÀN
(27/01/19)
**
DỐI TRÁ VÀ SỰ THẬT
Lấy tay che lấp mặt trời
Chỉ mình là tối còn người thì không
Cho nên sự thật hà rầm
Tuyên truyền dối gạt quả không ra gì
TẾU NGÀN
(27/01/19)
**
CÂY HOA SỨ
Tội cho cây sứ bao nhiêu
Người ta nhớm rễ quả nhiều đắng cây
Trên hoa mà dưới cùi đày
Phồn vinh giả tạo biết ngày nào qua
HOA NGÀN
(27/01/19)
**
TỰ DO DÂN CHỦ
Tự do dân chủ triệu lần
Phải làm theo Đảng vạn phần vậy thôi
Mồ ma ông Mác phải rồi
Độc tài vô sản có ngồi mà than
TẾU NGÀN
(27/01/19)
**
CÁI NHỤC MỘT THỜI CỦA
NGƯỜI TRUNG QUỐC
Đã từng ngoại tộc cởi đầu
Liệt cường xâu xé quả hầu tự nhiên
Đánh thua Nhật Bản nhãn tiền
Cuối cùng cộng sản triền miên cúi mình
Chỉ đành nghe Mác Lênin
Ngàn năm văn hóa của mình bỏ đi
Tôn Mao thành có lạ gì
Dẫu gây bao chuyện quả thì tiếu lâm
Hồng Vệ binh dậy rần rần
Nhân danh cách mạng một lần tởn kinh
Văn nhân trí thức nín thinh
Cúi đầu diễu phố thật tình nhục thay
Độc tài thật sự chua cay
Mao thành hoàng đế còn hơn Thỉ hoàng
Miệng mồm “cải cách” oang oang
Nhưng làm dân khổ mọi đàng thế thôi
TUYẾT NGÀN
(27/01/19)
**
HOA PHONG LAN
Hoa lan cũng đẹp chứ sao
Dẫu hơi hoang dã lẽ nào chê bai
Kém xa vương cách hoa mai
Hay đâu điệu nghệ tựa như hoa hồng
NGÀN HOA
(27/01/19)
**
CON ĐƯỜNG LỰA CHỌN
Tự do hướng đến phải rồi
Con đường chọn lựa của người Venezuela
Độc tài chỉ thứ quỷ ma
Hại dân hại nước có mà quý sao
NGÀN MAI
(27/01/19)
**
THÁI ĐỘ BA PHẢI
Người xưa vốn đã nói rồi
Làm anh ba phải quả thời cũng vui
Kệ cha thiên hạ chê cười
Cứ mình thủ đó dù người ra sao
Venezuela dẫu thế nào
Việt Nam vẫn muốn hao hao giống mình
Bên ngoài kêu gọi hòa bình
Bên trong mong nó phải thành Mác Lê
TẾU NGÀN
(27/01/19)
**
“ĐẾ QUỐC”
Từ ngày ông Mác ra đời
Đã hô “đế quốc” tơi bời khói hương
Cốt làm cộng sản mọi đường
Bôi đen kẻ địch thói thường lạ chi
Còn đâu đúng đắn con người
Hỏi còn khoa học trên đời được sao
Làm người mà chỉ tào lao
Nói toàn bịa đặt quả nào ra chi
Bây giờ cán bộ khác gì
Miệng lời cộng sản Mỹ đi lối ngầm
Cháu con du học hà rầm
Nhờ tiền tham nhũng mọi phần vậy thôi
Nghĩ đời mà ngán cho đời
Con người lương thiện khó tìm nơi mô
Đều toàn miệng lưỡi cào cào
Dễ đâu đất nước một ngày tiến lên
TUYẾT NGÀN
(27/01/19)
**
NGU VÀ KHÔN
Người ngu mới nói dại mồm
Đã thân Tiến sĩ sao còn u mê
Tuyên truyền dân quả chán chê
Tuyên truyền kiểu dại mọi bề tưởng hay
Nước ta đã có từ ngày
Hùng Vương lập quốc đến nay rõ ràng
Đinh, Lê, Trần, Nguyễn huy hoàng
Bảo rằng chẳng có bản đồ lạ sao
Thế gian hay thế giới nào
Sao toàn phịa đặt tào lao vậy cà
Giống như chỉ nói quỷ ma
Gạt dân cỡ đó quả là vô duyên
Đây là câu nói nhãn tiền
Bảy lăm miền Bắc đã từng mang vô
Đúng là kiểu nói hồ đồ
Trước đây hai nước lẽ nào lại quên
ÁNH NGÀN
(27/01/10)
**
CON NGƯỜI
Con người ai cũng khôn ngoan
Cấp nhau là dại quả càng tiếu lâm
Tuyên truyền đúng bọn kẻ hâm
Coi dân như cứt hỏi cần nói sao
TẾU NGÀN
(27/01/19)
**
BIỆN CHỨNG DUY VẬT LỊCH
SỬ
TRONG TƯ TƯỞNG CỦA MÁC
Cái ngu của Mác tuyệt trần
“Vật” mà “biện chứng” có cần nói sao
Hãy xem hòn đá thế nào
Ngàn năm đâu dễ biến thành cái cây ?
Vậy nên Mác lại cũng hay
Phịa ra “lịch sử” múa may quay cuồng
Mệnh danh “biện chứng” tầm ruồng
Cho rằng đi tới “đại đồng” quả ngu
“Đấu tranh giai cấp” hận thù
Lý nào để có cuộc đời nhân văn
Tôn xưng “vô sản” lằng xằng
Lấy chi khoa học để hằng tiến lên
Thảy làm cuộc sống tênh hênh
Khác gì giành giật tấm mền giữa nhau
Khiến cho cuộc sống cùi đày
Còn đâu phát triển nói ngay chỉ lèo
LÝ NGÀN
(27/01/19)
**
CUỘC ĐỜI VẦN XOAY
Vần xoay cuộc sống bốn mùa
Hết cơn bĩ cực tới hồi thái lai
Độc tài cần phải bái bai
Hại người đồng loai có hay nỗi gì
Đông tàn xuân đến thường khi
Venezuela cũng vậy có chi bất ngờ
Những anh khuynh tả dại khờ
Làm nghèo đất nước bây giờ về đâu ?
SÓNG NGÀN
(27/01/19)
**
BÊN NGOÀI VÀ BÊN TRONG
Bên ngoài dầu đẹp bao nhiêu
Nhưng trong rỗng tuếch cũng đều gian manh
Nên chi chính trị thật tình
Phải cần đồng nhất giữa trong với ngoài
BÚT NGÀN
(27/01/19)
**
NGƯỜI XƯA NGƯỜI NAY
Người xưa khôn biết bao nhiêu
Túi khôn vạn chuyện đựng đều thế gian
Người nay sao chỉ cà tàng
Tuyên truyền láo khoét chẳng oan chút nào
TẾU NGÀN
(27/01/19)
**
THIÊN NHIÊN HOANG DÃ
VÀ THẾ GIỚI CON NGƯỜI
Thiên nhiên hoang dã tự nhiên
Sinh tồn tranh đấu chẳng riêng nơi nào
Khác xa thế giới con người
Luôn cần pháp luật mới đời văn minh
Vậy nhưng ông Mác thật tình
Cái ngu vạn thuở giật mình làm sao
“Đấu tranh giai cấp” thế nào
Phỉnh đời một bận quả lòi hò he
TẾU NGÀN
(27/01/19)
**
ÔNG THIÊN VÀ ÔNG ĐỊA
Ông Thiên được gọi ông Trời
Vô hình vô ảnh khắp nơi thấy nào
Ông luôn ở tận trên cao
Nhìn vào thế giới việc nào không hay
Còn như ông Địa thấy ngay
Nơi nào cũng có mỗi nhà Việt Nam
Ai thờ ông Địa đàng hoàng
Cửa nhà vui vẻ cũng toàn hay ho
TIẾU NGÀN
(27/01/19)
**
CHUYỆN TẦM THƯỜNG
Có gì đâu chuyện tầm thường
Cũng khoe lên báo mọi đường ngu ngơ
Con người giúp đỡ lẫn nhau
Ở đâu chẳng có đâu thuần “phe ta”
Tuyên truyền theo kiểu mù lòa
Khác gì phỉnh gạt sâu xa nhân tình
Cứ xem mà thấy bực mình
Con người lừa dối thật tình lẫn nhau
NGÀN DẶM
(27/01/19)
**
Ý CHÍ NGƯỜI DÂN
Tôi là ý chí người dân
Tôi 36 tuổi có cần nói sao
Tôi Juan Guaido phải rồi
Độc tài tôi chống để làm tự do
GIÓ NGÀN
(26/01/10)
**
TƯỢNG ĐÀI LÃNH TỤ
Tượng đài lãnh tụ nhìn lên
Có đâu nhìn xuống mới toàn tiếu lâm
Bởi vì dưới thảy “nhân dân”
Còn riêng “lãnh tụ” vạn phần cao hơn
TẾU NGÀN
(26/01/19)
**
NGÔN NGỮ VÀ NHẬN THỨC
Tâm tư lắn đọng bên trong
Còn điều ngôn ngữ chỉ bong ra ngoài
Thành ra hai thứ khác loài
Nhập vào làm một thảy hoài bá vơ
Tin vào ngôn ngữ dại khờ
Tâm tư mới chính toàn điều thâm sâu
Niềm tin không có chỉ hầu
Nói toàn hình thức cũng nào khác chi
NON NGÀN
(26/01/19)
**
CON NGƯỜI VÀ TÔN GIÁO
Con người trần tục mọi nơi
Ít coi Tôn giáo làm điều linh thiêng
Mà thường lợi dụng nhãn tiền
Núp vào trong đó để chuyên làm càn
Thế nên đừng có mơ màng
“Cha, Thầy” lắm kẻ hổ mang khác gì
Sẳn sàng gạt kẻ ngu si
Dụ điều “Chúa, Phật” lạ gì nữa sao
NGÀN KHƠI
(26/01/19)
**
TRÒ CHƠI CHÍNH TRỊ
Mấy anh tư sản thảy lèo
Nên thua cộng sản chỉ đều tự nhiên
Tin vào Hiệp định Paris
Ký xong phủi sạch có chi lạ lùng
Bởi vì thuyết Mác hào hùng
Lấy toàn mục đích làm chung cuộc đời
Mọi điều phương tiện đều chơi
Cần gì đạo lý chẳng thời biết sao
TIẾU NGÀN
(26/01/19)
**
MÊ TÍN VÀ PHẢN MÊ TÍN
Nực cười Các Mác vô thần
Xướng lên cách mạng rần rần mọi nơi
Tả khuynh leo đến tận trời
Đền đài đập sạch tơi bời lá hoa
Bởi toàn “phong kiến” kêu la
Gọi tràn “tư sản” xót xa mọi điều
Miếu thờ một sáng một chiều
Sân phơi “hợp tác” ỉa đều thối om
Bây giờ quay lại phũ phàng
Đốt đầy vàng mả mới càng thấy kinh
Đèo thêm những chuyện “phóng sinh”
Thảy trò trình diễn quả tình khác sao
Thành ra bao chuyện tào lao
Có đâu tự chủ lẽ nào không hay
Chẳng qua học sách của thầy
Học mà chẳng hiểu bầy hầy khác đâu
TIẾU NGÀN
(26/01/19)
**
CÁCH MẠNG VÀ “Ý HỆ”
Nhu cầu cách mạng luôn hay
Để nhằm chủ đích đổi thay cuộc đời
Những khi bế tắt trời ơi
Phải làm cách mạng mới thời thoát ra
Nhưng luôn trong hướng Cộng hòa
Tức dầu thay đổi không xa lẽ thường
Trừ phi “ý hệ” hoang đường
Cũng xưng “cách mạng” nhưng dường tốt chi
Qua thời xã hội mê ly
Bây giờ đã thấy quả gì hay đâu
Chỉ đều ảo tưởng một màu
Khiến thành hoang phí trước sau mọi điều
Thế nhưng giữa cảnh chợ chiều
Venuezuela đã cố làm liều thử chơi
Các anh “khuynh tả” lỗi thời
Đem dân “thử lửa” đến trời cũng kinh
TẾU NGÀN
(26/01/19)
**
THƠ CA BÌNH DÂN
Thơ kia kiểu thứ phong trào
Hô hào quần chúng quả nào hơn chi
Qua xong thời buổi hết đi
Có đâu nghệ thuật để khi lâu bền
Nhưng đều danh tiếng vang rền
Là nhờ quần chúng tôn lên vậy mà
Tuyên truyền nghĩ cũng xót xa
Nó làm dân chúng khó mà hiểu chi
Thành ra “thơ Bác” lạ gì
Nó đều công cụ khác chi nữa nào
Bác đều tính toán trước sau
Phải sao thành quả đạt hầu mới vui
Đánh Tây loại Nhật đi rồi
“Bác” làm cách mạng một trời bao la
Theo đường cộng sản Nga, Hoa
Nên thành có thấy Cộng hòa ở mô
TẾU NGÀN
(26/01/19)
**
LỖI TẠI AI ?
Cũng cần hỏi lỗi tại ai
Tại ông Các Mác hay ngài Lênin
Nếu mà Các Mác đúng in
Dễ đâu sau đó Lênin sai lầm
Còn như Lê đúng cả trăm
Có đâu sụp đổ lăn đùng Liên Xô
Thế nên cần trách ai nào
Lần ra manh mối trách toàn Hegel
Bởi đưa “biện chứng” tênh hênh
Có nào chân lý Mác thành tin vô
Hay là lợi dụng thế nào
Có trời mà biết làm sao rạch ròi
Nhưng đều kết quả vẫn tồi
Điều này gút lại chính là Mác sai
Bởi như Mác đúng một hai
Cần gì phải lấy “độc tài” ra chơi
TẾU NGÀN
(25/01/19)
**
CỘNG VÀ CHIA NHAN SẮC
Ba cô đứng lại một chùm
Dẫu gì nhan sắc cũng chừng ấy thôi
Chia ra nghĩ cũng không tồi
Còn đem cộng lại cũng nào hơn ai
TẾU NGÀN
(25/01/19)
**
CHIẾN TRANH VÀ CON NGƯỜI
Chiến tranh tàn sát lẫn nhau
Khác gì xã hội kiểu ăn thịt người
Nhưng còn một chuyện cũng hài
Tuyên truyền dối gạt khác nào chiến tranh
BÚT NGÀN
(25/01/19)
**
CHIẾN TRANH CHÍNH TRỊ
Chiến tranh đâu chỉ đánh nhau
Mà là chính trị xen vào mới vui
Trận tiền ai chẳng bùi ngùi
Nhưng làm theo lệnh bởi người chỉ huy
Thành ra chính trị lạ gì
Qua sông con chốt mới khi thành tài
Còn không cũng chỉ chiêu bài
Kiểu mình tự sướng có ai không tường
TIẾU NGÀN
(25/01/19)
**
SẠC PIN
Làm sao để sạc hở em
Chỗ nào cắm điện anh quên mất rồi
Hỏi em em chỉ mĩm cười
Nơi nào cắm điện em đành phải che
TIẾU NGÀN
(25/01/19)
**
TƯ BẢN VÀ CỘNG SẢN
Tự do, Tư bản đi chung
Riêng anh Cộng sản thì luôn độc tài
Thế gian bởi vậy vẫn hài
Chuyện hai trong một lai rai vậy mà
Nhưng đem nguyên tắc giở ra
Tự do chân chính mới là nhân văn
Thành ra biện luận công bằng
Độc tài phi nghĩa vốn hằng vậy thôi
ÁNH NGÀN
(25/01/19)
MỤC LỤC
9008.
NÓI VỀ SỰ NGU MUỘI TRONG LÝ THUYẾT
“ĐỘC TÀI VÔ SẢN” CỦA HỌC THUYẾT CÁC
MÁC
(29/01/19)
9009.
NGÀY XƯA BÁC KHÓC (28/01/19)
9010.
HOA PHÁO BÔNG (28/91/19)
9011.
TỪ LÂU (28/01/19)
9012.
CÂU CHUYỆN THỜI CUỘC (28/01/19)
9013.
BÀI THƠ LÊN ĐÀI U CHÂU (28/01/19)
9014.
LAN PHI ĐIỆP (28/01/19)
9015.
“NIỀM TIN” (28/01/10)
9016.
CÁC MÁC VÀ ĂNGHEN (28/01/19)
9017.
CON NGƯỜI VÀ BẢN NĂNG (28/01/19)
9018.
CHUYỆN XƯA NÓI HOÀI “XÃ HỘI CHỦ NGHĨA”
(28/01/19)
9019.
CŨ VÀ MỚI (28/01/19)
9020.
LỄ TẾ VÀ KHOA HỌC (28/01/19)
9021.
THƠ CHIẾN ĐẤU VÀ THƠ TÌNH ÁI (28/01/10)
9022.
CHUỐI CẢNH (28/01/19)
9023.
CÂY TÙNG CỔ THỤ (28/01/19)
9024.
ĐẤU TRANH TRONG ĐỜI (28/01/19)
9025.
NGHỆ THUẬT KHÔNG BIÊN GIỚI (28/01/19)
9026.
KIỀU BÀO HẢI NGOẠI (28/01/19)
9027.
HOAN HÔ ÔNG MÁC (28/01/19)
9028.
GIỚI THIỆU THƠ ĐẠI NGÀN (27/01/19)
9029.
HAI VỊ ĐẠI SƯ (27/01/19)
9030.
CẦN CHI (27/01/19)
9031.
CON NGƯỜI VÀ DANH TỪ (27/01/19)
9032.
ĐẤT ĐAI VÀ CÔNG HỮU (27/01/19)
9033.
DỐI TRÁ VÀ SỰ THẬT (27/01/19)
9034.
CÂY HOA SỨ (27/01/19)
9035.
TỰ DO DÂN CHỦ (27/01/19)
9036.
CÁI NHỤC MỘT THỜI CỦA NGƯỜI TRUNG QUỐC
(27/01/19)
9037.
HOA PHONG LAN (27/01/19)
9038.
CON ĐƯỜNG LỰA CHỌN (27/01/19)
9039.
THÁI ĐỘ BA PHẢI (27/01/19)
9040.
“ĐẾ QUỐC” (27/01/19)
9041.
NGU VÀ KHÔN (27/01/10)
9042.
CON NGƯỜI (27/01/19)
9043.
BIỆN CHỨNG DUY VẬT LỊCH SỬ TRONG TƯ TƯỞNG
CỦA MÁC (27/01/19)
9044.
CUỘC ĐỜI VẦN XOAY (27/01/19)
9045.
BÊN NGOÀI VÀ BÊN TRONG (27/01/19)
9046.
NGƯỜI XƯA NGƯỜI NAY (27/01/19)
9047.
THIÊN NHIÊN HOANG DÃ VÀ THẾ GIỚI CON NGƯỜI
(27/01/19)
9048.
ÔNG THIÊN VÀ ÔNG ĐỊA (27/01/19)
9049.
CHUYỆN TẦM THƯỜNG (27/01/19)
9050.
Ý CHÍ NGƯỜI DÂN (26/01/10)
9051.
TƯỢNG ĐÀI LÃNH TỤ (26/01/19)
9052.
NGÔN NGỮ VÀ NHẬN THỨC (26/01/19)
9053.
CON NGƯỜI VÀ TÔN GIÁO (26/01/19)
9054.
TRÒ CHƠI CHÍNH TRỊ (26/01/19)
9055.
MÊ TÍN VÀ PHẢN MÊ TÍN (26/01/19)
9056.
CÁCH MẠNG VÀ “Ý HỆ” (26/01/19)
9057.
THƠ CA BÌNH DÂN (26/01/19)
9058.
LỖI TẠI AI ? (25/01/19)
9059.
CỘNG VÀ CHIA NHAN SẮC (25/01/19)
9060.
CHIẾN TRANH VÀ CON NGƯỜI (25/01/19)
9061.
CHIẾN TRANH CHÍNH TRỊ (25/01/19)
9062.
SẠC PIN (25/01/19)
9063.
TƯ BẢN VÀ CỘNG SẢN (25/01/19)
No comments :
Post a Comment