TẬP THƠ “KẺ SĨ”
TIẾP THEO, SỐ 206 b
CHÍNH TRỊ VÀ LÒNG NHÂN
Điều làm chính trị thắng thua
Điều làm xã hội con người tự nhiên
Nên thôi đừng nói huyên thiên
Chuyện thua chuyện thắng triền miên ở đời
Nhưng đều qua hết một thời
Lòng nhân còn mãi con người mới hay
Thế nên chính trị cùi đày
Gạt lừa để thắng có nào lòng nhân
TIẾNG NGÀN
(15/01/19)
**
MỘT MẤT MỘT CÒN
Hóa ra một mất một còn
Hễ đi thì mất hỏi còn nói chi
Con người như vậy còn gì
Chỉ còn chế độ nhiều khi phải cười
TẾU NGÀN
(15/01/19)
**
CHÍNH TRỊ VÀ
VĂN HỌC NGHỆ THUẬT
Phải cần khoa học ở đời
Đó là chính trị mọi thời chính danh
Còn mà “chính trị” linh tinh
Nó làm “văn học” thật tình cu li
Nên thành ý nghĩa khác gì
Phải toàn độc lập phải toàn tự do
Còn như chỉ thảy giả đò
Để dân đóng thuế khác nào lừa dân
Dẫu nuôi ăn lút mọi phần
Dễ chi sáng tác mà thành cu li
Bởi người không có tư duy
Chỉ đều nhai lại khác chi trâu bò
Thành ra chuyện nhỏ phải lo
Mới thành chuyện lớn con đò quốc gia
Nếu toàn não trạng lâu la
Nước nhà đâu có tự do được nào
ÁNH NGÀN
(15/01/19)
**
SỰ TRƯỜNG TỒN VÀ
CÁI CHỈ NHẤT THỜI
Non sông dân tộc trường tồn
Còn như “chế độ” sống còn lâu đâu
Chẳng qua sinh hoạt một thời
Dòng đời mỗi khác có nào đứng yên
Con sông nước chảy triền miên
Riêng đôi bờ mới nhãn tiền dài lâu
Những ai ngu dốt một màu
Tưởng lầm “chế độ” mới hầu toàn cao
SẮC NGÀN
(15/01/19)
**
CON NGƯỜI VÀ “GIAI CẤP”
Ở đời chính yếu con người
Còn như “giai cấp” chỉ đồ phụ thêm
Cái ngu của Mác đã thèm
Nhìn toàn “giai cấp” mà quên con người
Trong khi sinh giữa cuộc đời
Đầu tiên bình đẳng thảy toàn như nhau
Mọi điều “giai cấp” đến sau
Cuộc đời phân hóa vốn hầu tự nhiên
Đề cao “vô sản” quả điên
Cái ngu của Mác nhãn tiền thế thôi
Chỉ do mê tín một thời
Tin vào “biện chứng” tạo đời éo le
Thành ra Mác chỉ hoa hòe
Dốt đui khoa học lẽ nào chẳng ngu
Tội đồ quả thảy thiên thu
Ghịt đầu nhân loại cho dù nói chi
“Độc tài vô sản” lạ gì
Chỉ toàn lợi dụng nhiều khi buồn cười
Bởi đâu “vô sản” cầm dùi
Mà toàn lợi dụng phận người vậy thôi
Nhân danh “giai cấp” rầm trời
Mà nhìn lại thử thảy đều ranh ma
Cả Nga Tàu đến nước ta
“Công nông” chỉ mãi vẫn là “công nông”
Thành ra nói chuyện bao đồng
Con người trung thực mới không hại đời
Còn như cốt thảy tuyên truyền
Mười voi bát xáo có hiền chi mô
Chỉ do Các Mác tội đồ
Nhân văn biến mất lẽ nào không hay
Làm cho nhân loại cùi đày
Để nhằm “giai cấp” thế vào khách quan
DẶM NGÀN
(15/01/19)
**
SO SÁNH GIỮA HAI NƠI
TRIỀU TIÊN VÀ VIỆT NAM
Dẫu cùng cộng sản như nhau
Nhưng hai đàng khác mới hầu cần nêu
Cả hai cùng những nước nghèo
Vì làm cộng sản cùng thời như nhau
Kim Nhật Thành cán bộ Nga
Bác Hồ cũng vậy của ta khác gì
Đều từ Xô Viết khởi đi
Đó là sự thật cần nào chối đâu
Nhưng sau đều ảnh hưởng Tàu
Bởi vì sát nách khiến hầu vậy thôi
Đều trang phục kiểu lối Hoa
Y trang “đại cán” hóa ra lạ gì
Bây giờ chuyện cũ quên đi
Việt Nam “đổi mới” đang thì tiến lên
Triều Tiên vẫn ở giữa dòng
Đang cùng với Mỹ hai đàng bắt tay
Nhưng điều thật sự khác nhau
Triều Tiên cưỡng bức hơn mười Việt Nam
Khiến cho “ngăn nắp” mọi đàng
Nhưng về linh hoạt quả toàn thua xa
Tuy hai bên giống tượng đài
Khắp nơi tượng “Bác” đều nhiều như nhau
Nhưng ta tượng chỉ “Bác” thôi
Còn Triều Tiên “Bác” đến ba đời thảy kinh
TẾU NGÀN
(15/01/19)
**
NHỮNG ĐIỀU NGU XUẨN
TRONG HỌC THUYẾT CÁC
MÁC
Những điều này phải nói ra
Bởi vì không nói ai mà có hay
Nó làm nhân loại cùi đày
Cả non thế kỷ có ngày nào không
May Liên Xô đổ cái rầm
Để thành “đổi mới” còn không dễ gì
Từ đầu đến cuối lạ chi
Chụp toàn “phản động” ai thì chẳng kinh
Mác thành tội lỗi ngập mình
Đứng đầu nhân loại thiệt tình chạy đâu
Cả như lịch sử từ đầu
Chưa ai phản bội loài người thế kia
“Độc tài vô sản” lia chia
Ghịt đầu nhân loại ai người nào quên
Mà thôi gác lại một bên
Để nhằm nói tới vài điều xuẩn ngu
Trước tiên “duy vật” mịt mù
Hỏi còn ý nghĩa cuộc đời nữa sao
Tinh thần bởi vậy có nào
Lấy gì nền tảng nhằm xây “địa đàng”
“Vật” mà “biện chứng” quả oan
Lý nào tảng đá biến thành cái cây
Thật toàn “lý luận” giả cầy
Tư duy đúng thảy dại ngây khôn cùng
Để nhằm lừa dối não nùng
“Đấu tranh giai cấp” phịa tràn rõ ngu
Mác thành tội lỗi thiên thu
Gạt người kém cõi quả toàn bá vơ
“Địa đàng” khái niệm lờ mờ
“Đấu tranh” đạt tới quả khờ ai hơn
Khác nào tư tưởng ba lơn
Kiểu như thầy bói đoán mò hình voi
Cái ngu của Mác toàn lòi
Bởi cho “vật chất” tạo nên con người
Đặng hô “tranh đấu” trên đời
Dùng điều “giai cấp” dụ người cả tin
Tưởng rằng “giai cấp đấu tranh”
Qua đường “vô sản” tiến lên “đại đồng”
“Độc tài chuyên chế” toàn ngông
Khiến đầy phản động ai không lạ nào
Thành ra học thuyết tầm phào
Toàn phi lô-gích có nào hơn chi
Trong khi đời sống lạ gì
Nếu toàn “vô sản” lấy chi con người
Còn chi phương tiện đường đời
Bởi điều hữu sản chỉ đều khách quan
Thế nhưng hô dựng “địa đàng”
Thảy đều ảo tưởng quả toàn oái oăm
Bởi nào đâu có tinh thần
Khiến thành nghịch lý lẫn trong mơ hồ
Lại còn ảo tưởng tầm phào
“Làm theo năng lực hưởng theo nhu cầu”
Đã toàn ảo tưởng từ đầu
Gạt người nhẹ dạ mới thành tin theo
Đúng là học thuyết rõ lèo
Toàn điều trái khoáy thành ai chẳng cười
Lại phi đạo đức con người
Phủi toàn truyền thống chẳng còn ra chi
Bởi cho “tư sản” lạ gì
Vì coi “vô sản” mới thì tốt hơn
Khác nào học thuyết ba lơn
Nghĩ toàn ba xạo còn mong nỗi gì
Để nhằm “toàn trị” khác chi
“Độc tài chuyên chính” lấy gì nhân văn
Quả là tư tưởng lằng xằng
Thảy phi khoa học nhập nhằng ai hay
Thành Liên Xô bị rớt đài
70 năm xương máu phải hầu tiêu tan
Bởi đều đày đọa bộn bàng
Vì toàn sắt máu dưới thời Stalin
Ngày nay nghĩ lại rùng mình
Toàn cầu trăm triệu mạng người chết oan
Cốt nhằm xây dựng “địa đàng”
Đã thành địa ngục trần gian một thời
Tuyên truyền dối gạt mọi nơi
Với toàn cưỡng chế tột trời khác sao
Triệt đi nhân cách con người
Chỉ còn điếu đóm trên đời lạ sao
Đàn bầy đâu cũng lao xao
Trăm năm ảo ảnh quả nào khác chi
Mác thành tai hại lạ gì
Gạt tràn nhân loại nhiều khi cũng buồn
Nhưng ai còn biết ngọn nguồn
Người toàn vật hóa thảy cùn vậy thôi
Thế gian toàn phải bồi hồi
Để cho số ít tưng bừng giật dây
Khác chi ăn thịt giữa người
Bởi toàn giả dối nhân tình lạ chi
Ba hoa thảy chẳng khác gì
Nhưng toàn rỗng ruột thường khi buồn cười
Khiến đều xạo xự trên đời
Nhằm nhằm tư lợi lòng người dững dưng
Nói toàn khẩu hiệu viễn vông
Nhân danh “xã hội” “đại đồng” cũng vui
Treo dê bán chó trên đời
Để thành lừa dối loài người khác sao
Mượn danh “chủ nghĩa” tào lao
Để đều tiêu cực trước sau mọi điều
Để nhằm áp bức con người
Hoặc toàn giả dối có gì tự do
Nhân văn, trí tuệ nằm co
Chỉ còn thúc thủ thảy cho mọi người
Sống nhằm an phận trên đời
Mọi người vô cảm quả đều éo le
Khiến thành thực tế tréo ngoe
Đời toàn nô lệ hát bè “tự do”
Khắp nơi diễn kịch đóng trò
Khiêng mông “lãnh tụ” để hò hét vang
Ca đời chỉ thảy son vàng
Cho dầu đen tối vẫn toàn vậy thôi
Tất nhiên Mác thảy sai rồi
Nhưng nào đâu dám ai người nói ra
THƯỢNG NGÀN
(15/01/19)
**
CON NGƯỜI Ở ĐỜI
Con người sinh ở trên đời
Phải cần độc lập phải cần tự do
Chỉ do Các Mác nói mò
“Đấu tranh giai cấp” đã nên tội đồ
Thành đâu còn nữa con người
Cá mè một lứa khiến toàn vô duyên
Để thành bạo lực triền miên
Đàn bầy một lũ nhãn tiền vậy thôi
Tội này của Mác không ngoài
Ngàn năm nhân loại thảy đều nạn nhân
Khác chi ao nước sục bùn
Nước toàn ở dưới bùn nằm lên trên
Tội do Các Mác, Ănghen
Phỉnh toàn nhân loại mới thành thế thôi
Chủ trương bạo lực trên đời
Để nhằm “chuyên chính” quả đều tầm vơ
TIẾNG NGÀN
(10/01/19)
**
TỘI LỖI CỦA AI
Cuộc đời như một cái ao
Ngàn năm lắn xuống cũng nào khác chi
Mới nên thứ tự lạ gì
Bùn sình ở dưới trên thì nước trong
Vậy nhưng Các Mác đèo bòng
“Đấu tranh giai cấp” quả toàn vô luân
Sục bùn lên mãi không ngừng
Tạo thành “chuyên chính” tội lừng thế gian
Vậy nên trách cũng đâu oan
Trách người “cộng sản” phải toàn thế thôi
Bởi đâu tự chủ trên đời
Mà từ hậu quả thảy đều nạn nhân
Bởi khi ao nước sục bùn
Chỉ do kẻ quậy hỏi toàn khác sao
Quậy dầu ao cạn ao sâu
Tất đều đục cả lẽ đâu tự mình
TIẾU NGÀN
(10/01/19)
**
“NHÀ THƠ” HỮU THỈNH
Thỉnh ơi Thỉnh chỉ tầm thường
Nghĩ điều ăn hại mọi đường khác đâu
“Làm thơ” đều thảy tào lao
Cốt nhằm nịnh bợ hỏi sao không kỳ
Hạ mình xuống phận cu li
Mong nhờ “bao cấp” lạ gì nữa sao
Thành yêu xã hội thế nào
Yêu mình là chính dễ đâu không cười
TIẾU NGÀN
(10/01/19)
**
DỄ CHI
Dễ chi nhà nước “vì dân”
Mà vì “ý hệ” phải cần nói ra
Vậy nên đừng có ba hoa
Gạt lừa xã hội như đà Mác xưa
Bởi xưa Mác thảy nói bừa
Vì dân “vô sản” thảy đều nói ngoa
Bởi do mê tín sa đà
Tin điều “biện chứng” dễ mà khác đâu
Phịa toàn “tư bản tự chôn”
Phải làm “cách mạng” vàng son để đời
Hay đâu lừa đảo mọi người
Có chi khoa học trừ người cả tin
Bởi vì Mác lậm Hegel
“Đấu tranh giai cấp” bịa toàn tầm vơ
Biết chi xã hội loài người
Phải cần hợp tác mới thành văn minh
Khác nào Các Mác, Ănghen
Hai tay xạo xự gạt nguyên loài người
Lênin mắc mỡm phải rồi
Hoặc nhằm toa rập để mình thành vua
Trạch Đông ai cũng biết thừa
Còn hơn hoàng đế ngày xưa của Tàu
Bởi so đến cả Thỉ Hoàng
Họ Mao còn ác vạn ngàn hơn xa
Thành ra thảy chỉ ranh ma
Cuối cùng Xô đổ hóa ra lạ gì
Cả Tàu vung vít khác chi
Trò đời lộn nhộng chỉ khi buồn cười
Thương thay tệ nạn con người
Đàn bầy tâm lý khiến đều dã man
Đào chôn nhân bản vẹn toàn
Thờ mông “lãnh tụ” quả càng thêm vui
TẾU NGÀN
(10/01/19)
**
CHỈ LIỀN MỘT DÃY
Từ ngày cách mạng tháng Mười
Kiểu đinh đóng cột mọi người đều hay
Theo liền tháng Tám phe ta
Tiếng là đánh Pháp nhưng đà rập khuôn
Sát Tàu cần phải tuân luôn
Càng đều khép nép để nhằm tiến lên
Tiến nhanh tiến mạnh bông phèn
Bổng Liên Xô đổ ối mèn đéc ơi
Họ Mao buộc phải đi đời
Tiểu Bình quật khởi ném vòng kim cô
Tưởng chi thay đổi thế nào
Lại cho bài học máu trào Việt Nam
Cuối cùng đỏ phải trộn xanh
Đông Âu tan tác khiến thành vậy thôi
Vô duyên do Mác trên đời
Gạt lừa nhân loại một thời ra chi
Bây giờ “đổi mới” lạ gì
Nhưng còn ‘định hướng’ có chi khác nào
Biển Đông sóng cuộn dạt dào
Quê hương quên mất quyết “sao” lối mòn
Bởi còn “ý hệ” ta còn
Chẳng cần đất nước mõi mòn vì ta
Thế nên đừng có ba hoa
Vũ Y Như Cẩn bộ mà khác sao
TẾU NGÀN
(10/01/19)
**
BÍ THƯ THÀNH ỦY
Bí thư Thành ủy là gì
Có đâu quyết định dễ chi tự mình
Nên cần đừng nói linh tinh
Mà đều phải đợi lịnh từ trên đưa
Dân kêu ca mấy chỉ thừa
Ở đâu cũng vậy bộ chưa thấm à
Muốn ngồi lâu chẳng ba hoa
Nín hơi chính yếu mới là lợi thân
TIẾU NGÀN
(10/01/19)
**
CÁI GÌ CŨNG CẤM
Cái gì cũng cấm mới hay
Mới nhằm đảm bảo múa may quay cuồng
Để ta “lãnh đạo” tận nguồn
Chắc như bàn thạch dân còn biết chi
TIẾU NGÀN
(09/01/19)
**
THỜI ĐÓ NAY CÒN ĐÂU
Tiến nhanh tiến mạnh một thời
Làm theo Lê Duẩn tơi bời lá hoa
Vào Nam diệt mẹ Cộng hòa
Nhằm công hữu hóa tưởng là về đâu
Để non thế kỷ bể dâu
Nay toàn biệt phủ cũng nào lạ chi
Phe ta chễm chệ khác gì
Đặc quyền đặc lợi dân thì áo ôm
TẾU NGÀN
(09/01/19)
**
TỘI NGHIỆP NHÂN DÂN
Dân toàn đếch có biết gì
Bảo sao làm vậy vẫn thì thế thôi
Độc tài quả thật luôn tồi
Coi dân tôi mọi mấy hồi không ngu
Để mình “lãnh đạo” thiên thu
Toàn hô khẩu hiệu dân cùng hô theo
Khiến dân hóa thảy chỉ lèo
Kiểu như hình nộm cũng đều khác đâu
TẾU NGÀN
(09/01/19)
**
HAI BÊN CHIẾN TUYẾN
Thiếu Khanh, Trọng Tạo gặp nhau
Hai bên chiến tuyến cũng hầu thế thôi
Có chi quan trọng trên đời
Chiến tàn mới thấy ai người ra chi
SẮC NGÀN
(09/01/19)
**
CHÂN LÝ Ở ĐỜI
Dễ chi chân lý ở đời
Mà điều Đảng bảo mới thời đúng thôi
Mặc dầu Các Mác tào lao
Đảng nghe theo Mác cũng nào lạ chi
DẶM NGÀN
(09/01/19)
**
CỘI NGUỒN CHỈ VẬY
Chúng đâu nào phải ai bầu
Mà là Đảng định chỉ hầu thế thôi
Đầu dân nhảy tót lên ngồi
Mới thành dân chủ tự do mãi cùn
TẾU NGÀN
(09/01/19)
**
TUYÊN TRUYỀN VÀ SỰ THẬT
Thiệt vàng thì lửa sợ chi
Nên thành dối trá mới đi tuyên truyền
Phỉnh dân hầu hết mọi miền
Để rồi tóm lại nhãn tiền đáng khinh
ÁNH NGÀN
(09/01/19)
**
TẠO ĐÃ ĐI RỒI
Nay thì Tạo đã đi rồi
Tạo đi theo “Bác” những ngày cuối đông
Nhà thơ cũng biết “xung phong”
Trường Sơn “xẻ dọc” để vào khu B
Vào nhằm “giải phóng” Miền Nam
Để làm “Quốc tế” ngày nay đâu còn
Nhạc thơ thảy phải lối mòn
Gặp ngay Hoàng Phủ Ngọc Tường cũng vui
TẾU NGÀN
(08/01/19)
**
CẦN CHI
Cần chi mà phải đưa ra
Bởi ai cũng biết nó là thế thôi
Giống như một chiếc bánh trôi
Mà Hồ nữ sĩ vẽ vời ngày xưa
TIẾU NGÀN
(08/01/19)
**
TƯỢNG ĐÀI
Cũng là một thứ tượng đài
Dẫu thò cái ấy thật dài quả kinh
Có cô gan dạ cùng mình
Tới gần để ngắm liệu mình vừa không
TIẾU NGÀN
(08/01/19)
MỤC LỤC
8866.
CHÍNH TRỊ VÀ LÒNG NHÂN (15/01/19)
8867.
MỘT MẤT MỘT CÒN (15/01/19)
8868.
CHÍNH TRỊ VÀ VĂN HỌC NGHỆ THUẬT (15/01/19)
8869.
SỰ TRƯỜNG TỒN VÀ CÁI CHỈ NHẤT THỜI (15/01/19)
8870.
CON NGƯỜI VÀ “GIAI CẤP” (15/01/19)
8871.
SO SÁNH GIỮA HAI NƠI TRIỀU TIÊN VÀ VIỆT NAM
(15/01/19)
8872.
NHỮNG ĐIỀU NGU XUẨN TRONG HỌC THUYẾT CÁC MÁC
(15/01/19)
8873.
CON NGƯỜI Ở ĐỜI (10/01/19)
8874.
TỘI LỖI CỦA AI (10/01/19)
8875.
“NHÀ THƠ” HỮU THỈNH (10/01/19)
8876.
DỄ CHI (10/01/19)
8877.
CHỈ LIỀN MỘT DÃY (10/01/19)
8878.
BÍ THƯ THÀNH ỦY (10/01/19)
8879.
CÁI GÌ CŨNG CẤM (09/01/19)
8880.
THỜI ĐÓ NAY CÒN ĐÂU (09/01/19)
8881.
TỘI NGHIỆP NHÂN DÂN (09/01/19)
8882.
HAI BÊN CHIẾN TUYẾN (09/01/19)
8883.
CHÂN LÝ Ở ĐỜI (09/01/19)
8884.
CỘI NGUỒN CHỈ VẬY (09/01/19)
8885.
TUYÊN TRUYỀN VÀ SỰ THẬT (09/01/19)
8886.
TẠO ĐÃ ĐI RỒI (08/01/19)
8887.
CẦN CHI (08/01/19)
8888.
TƯỢNG ĐÀI (08/01/19)
No comments :
Post a Comment