Thursday, December 13, 2018

TAP THO "KE SI" TIEP THEO, 204 a

TẬP THƠ “KẺ SĨ”

TIẾP THEO, SỐ 204 a

––

TRÍ TUỆ CON NGƯỜI
TRONG CHÍNH TRỊ XÃ HỘI

Con người trí tuệ luôn đầu
Còn như thân xác ai nào khác chi
Thế nên quả có lạ gì
Những anh cảm tính dễ khi đúng nào

Vì toàn não trạng cào cào
Cóp từ Trung Quốc, Liên Xô một thời
Niềm tin mù quáng tuyệt vời
Có gì suy nghĩ chút nào mình ên

Khiến cho cục diện đã thèm
Một thời nghiêng ngã non sông đâu bì
Ngày nay xem đó mà suy
Chỉ vì thuyết Mác lạ gì nữa sao

Bảy lăm Lê Duẩn ồn ào
Tưởng rằng vượt Nhật trong vài thập niên
Biết chi sự thật nhãn tiền
Toàn đều ảo tưởng đi liền tiếp sau

Bởi sai nguyên lý từ đầu
Niềm tin mù quáng có đâu được gì
Hi sinh cho mấy ích gì
Vẫn đều tụt hậu dễ chi hơn người

Bởi vì trí tuệ ở đời
Tự do dân chủ mới thời phát huy
Trí dân sau trước lạ gì
Nó hoài tiềm lực dễ đâu chặn dòng

Trừ anh cộng sản mơ mòng
Kiểu như Lê Duẩn thảy toàn tiếu lâm
Tin vào Các Mác cà lăm
Kẻ lừa nhân loại oái oăm tột trời

Khác chi phản động tuyệt vời
Lại hô cách mạng ai người không kinh
Trăm năm nhìn lại thật tình
Tại vì thuyết Mác dân mình đảo điên

Độc tài cứ thảy triền miên
Khác nào trí tuệ đặt luôn trong lồng
Để cho thiểu số buông tuồng
Thảy dùng toàn trị nhưng nào hiểu chi

Bởi đều cảm tính lạ gì
Chỉ toàn thị hiếu lấy chi hơn người
Thành hoài tụt hậu phải rồi
Thảy cầm đèn lái lấy gì vinh quang

GIÓ NGÀN
(07/12/18)

**

TÀU LẠ

Đã thành câu chuyện lạ đời
Có bao tàu lạ đi vào Việt Nam
Riết rồi trước lạ sau quen
Hễ nhìn thấy nó mình bèn rút lui

TẾU NGÀN
(06/12/18)

**

CA NÔ

Ca nô gốc gác loại thuyền
Giờ sao lại nhằm toàn về Mỹ Linh
Khiến thành ngôn ngữ xứ mình
Nói chi cũng được thật tình quá hay

TẾU NGÀN
(06/12/18)

**

DẪU CHI

Dẫu chi nó cũng đàng hoàng
Chụp điều Mỹ Ngụy bởi toàn phe ta
Ngày nay mọi sự rõ ra
Đã non thế kỷ dễ mà giấu sao

TẾU NGÀN
(06/12/18)

**

MÌ QUẢNG

Lúc nào mì Quảng cũng ngon
Bởi vì đậm nét quê hương của mình
Mì thơm vắt một lát chanh
Vậy là đậu phộng tôm thành càng duyên

Sợi mì cắn chắc ngon giòn
Khiến toàn khoái miệng thôi còn nói sao
Mì ngon quả bởi nước lèo
Còn thêm rau sống khiến đều tinh tươm

Dù nay cả đến phố phường
Cũng đều mì Quảng lắm nơi bán đầy
Dẫu cho chuyện đó cũng hay
Nhưng lai chút đỉnh có nào thuần đâu

Mì luôn khác phở ra sao
Chắc ai cũng biết dễ hầu lộn chi
Phở đều nhiều nước lạ gì
Mì cần ít nước mới thì toàn ngon

Ý NGÀN
(06/12/18)

**

KHÔNG CÓ GÌ QUÝ HƠN
ĐỘC LẬP VÀ TỰ DO

Câu trên tưởng đúng mọi phần
Nhưng nhằm lái nó quả thành sai luôn
Khiến cho nghĩ lại cũng buồn
Bao năm chống Mỹ luông tuồng tại đâu

Tại vì theo gót Liên Xô
Chống tên “Đế quốc” bào hao vậy mà
Như Mao cũng đã nói ra
Mỹ con hổ giấy có mà sợ chi

Mới thành độc lập được gì
Nhưng trong chiều hướng phải đều phe ta
Dễ nào tự chủ tự do
Mà luôn “ý hệ” phải cho hợp chiều

Thế nên đâu phải nói nhiều
Nói nơi nghĩ ngã loạn điều nước non
Chiến trường ngàn tấn đạn bom
Bắc Nam nghiệt ngã chết đôi triệu người

Bây giờ ngẫm lại cũng rồi
Đã là quá khứ khó nào đổi thay
May chi lịch sử sau này
Mới toàn phán xét những ngày tương lai

Thành ra ngôn ngữ chỉ hài
Khiến toàn lời nói đúng sai khó gì
Ý đồ mới quả khác chi
Còn thuần từ ngữ lấy gì tin sao

Tự do độc lập mỗi người
Mới toàn cao nhất ở đời xưa nay
Còn như chỉ kiểu đàn bầy
Rạch ròi tổ chức khó nào tự do

Cả điều độc lập trời cho
Nếu đem triệt cả còn đâu con người
Khiến thành ý thức ở đời
Kết cùng nhận thức mới điều nhân văn

Còn như toàn chỉ tuyên truyền
Một chiều cả thảy nhãn tiền ra chi
Con người nhân cách còn gì
Cả như cá tính cũng đều tiệt luôn

Khiến cho nghĩ lại mà buồn
Tự do không có quả còn lạ chi
Người thành toàn ngợm khác gì
Bởi trong cổ máy dễ sao đàng hoàng

DẶM NGÀN
(06/12/18)

**

CUỘC SỐNG DẾ GIUN

Đàn ông kiểu chỉ dế giun
Không màng chính trị quả toàn vậy thôi
Chỉ lo ăn ngủ trên đời
Giang sơn phó mặc ai người thay lo

Đàn bà quả tính trời cho
Khác nào lại cái còn đâu giá gì
Óc đầu ngang mức đũng quần
Mơ mòng hạnh phúc kiểu loài dế giun

ÁNH NGÀN
(06/12/18)

**

THI THẦN

Đặng Dung quả đấng anh hùng
Thi thần chấm phá còn hoài ngàn năm
“Quốc thù vị phục đầu tiên”
“Bạch” đem kết lại với toàn câu sau

“Long tuyền kỷ độ nguyệt ma”
“Đới” gươm quyết ý xông pha cho đời
Mục tiêu trừ khử giặc Tàu
Đặng Dung chí cả ai nào không hay

SUỐI NGÀN
(06/12/18)

**

ÁO LEN KHÔNG DÃN

Len thì có dãn được đâu
Nên người đan áo phải hầu tính xa
Đan luôn hai vú đàn bà
Cũng là liệu trước để mà khỏi lo

TẾU NGÀN
(06/12/18)

**

CÁI MIỆNG NHÀ QUAN

Nhà quan cái miệng thảy vui
Cấp như dân chúng dốt đui trên đời
Tuyền truyền đâu có bản đồ
Nước ta thế giới trước thời bảy lăm

Khác nào não trạng toàn hâm
Chối đi hết thảy Việt Nam Cộng hòa
Chụp cho tiếng Ngụy quỷ ma
Sau này lịch sử chắc là chưởi vung

DẶM NGÀN
(06/12/18)

**

TUYÊN TRUYỀN QUÁI DỊ

Nhớ thời sau buổi bảy lăm
Những anh ngoài Bắc về ham tuyên truyền
ChỈ toàn ca ngợi huyên thiên
Liên Xô, Trung Quốc ai bằng được đâu

Giờ đây quả có lạ nào
Toàn ăn bánh lá tầm phào khác chi
Bởi toàn truyền khẩu loan đi
Nó liền một dãy có gì lạ sao

Nhưng còn câu hót động trời
Thế gian đâu có bản đồ Việt Nam
Từ nay hiện điện rõ ràng
Nhờ ơn Cách mạng quả càng phải kinh

Sao nay ông Nguyễn Thiện Nhân
Cũng đem hót lại giống anh cà quèn
Khác gì kiểu thỏ giỡn trăng
Ngồi cao trí thức ai bằng được ông

Quên đi nòi giống Tiên Rồng
Hồng Bàng vốn dĩ dư đồ ngàn xưa
Đâu chờ Cộng sản bây giờ
Bản đồ mới có quả điều tiếu lâm

NON NGÀN
(06/12/18)

**

MỘT THỜI NHIỄU NHƯƠNG

Nhiễu nhương nhễu nhão như nhau
Chỉ ai từng sống mới hay trên đời
Bảy lăm lắm chuyện động trời
Tiền ra 30 đồng lẻ dễ nào tính đây

Thành ra Tố Hữu cũng hay
Nhờ toàn thơ nịnh phóng ngay lên trời
Nắm ngành kinh tế khơi khơi
Nào ai dám nói khiến đời đói meo

TIẾU NGÀN
(06/12/18)

**

NGƯỜI MÌNH VÀ NGƯỜI MỸ

Người mình thật sự kém xa
Nếu so người Mỹ quả là đau thương
Mỹ luôn nhiều tính nhân văn
Mình toàn ngớ ngẩn thảy do tuyên truyền

Cái đau Tổng thống nhãn tiền
Khóc cha sùi sụt trên đời dễ sao
Người mình phần lớn chỉ hài
Chiến tranh liên tiếp khóc hoài được sao

Nhiều khi cha chết xa nhà
Hay đang đánh đấm dễ mà về thăm
Nhất là sau buổi bảy lăm
Đều đi cải tạo oái oăm một trời

Mỹ khi nội chiến xong rồi
Mặt mừng tay bắt cùng ngồi bên nhau
Nhân văn truyền thống con người
“Đấu tranh giai cấp” ta toàn Mác Lê

NGÀN TRĂNG
(06/12/18)

**

“NHÀ THƠ” TỐ HỮU

Ai vào Youtube mà coi
Biết bao tâm sự của thời đã qua
Đó là toàn của người già
Kể về Miền Bắc thật là xốn xang

Cũng đâu có khác Bắc Hàn
Suy tôn lãnh tụ quả toàn éo le
Từ trần dân phải khóc òe
Bởi mà không khóc dễ đâu được lành

Cũng thương Tố Hữu lanh chanh
Cỡi lên lưng cọp phải thành thế thôi
Bởi ngưng ca ngợi được nào
Từ đầu đã lỡ mớ thời phải theo

“Nhà thơ” bởi vậy hóa lèo
Nên giờ chưởi mấy cái eo vẫn còn
Có chăng phải ngậm bồ hòn
Ngợi ca lãnh tụ để hòng sống dai

TẾU NGÀN
(05/12/18)

**

RÂU VÀ CON NGƯỜI

Đàn ông râu cạo mỗi ngày
Bởi như không cạo có hầu ra chi
Đàn bà tuy vậy lạ gì
Toàn râu che kín mới thì khỏe re

TẾU NGÀN
(05/12/18)

**

TƯỢNG ĐÀI

Lòng người hoang vắng cả rồi
Nên cần xây dựng khắp nơi tượng đài
Nhiều thêm để cốt thế vào
Không toàn trống bộc có nào ra chi

Cả cho Tố Hữu lạ gì
Nhà thơ đấu tố một thời đã qua
Hoặc thơ nịnh kiểu lâu la
Tài năng ít có cũng là ở đây

TẾU NGÀN
(05/12/18)

**

CÁI GÌ CŨNG BÁN

Cái gì cũng bán quả vui
Giống như thương hiệu của bia Sàigon
Bán hoài hỏi thứ gì còn
Trong bia có nước cũng toàn bán luôn

Khác gì nghèo đã đến trôn
Còn đâu xây dựng hơn mười lần xưa
Thôi thì mặc nắng hay mưa
Chuyện đời đã vậy hỏi ai khôn nào

TIẾU NGÀN
(05/12/18)

**

LÒNG NGƯỜI

Lòng người như nước mía lau
Tự nhiên phải ngọt trước sau khác gì
Tinh thần yêu nước lạ chi
Ngàn vàng xem nhẹ một khi tin vào

Nhưng sau một buổi ba đào
Mía lau toét ngọn còn nào ngọt đâu
Chỉ thành một thứ cỏ voi
Vị đều đắng ngắt trách sao bây giờ

TẾU NGÀN
(05/12/18)

**

Ý NGHĨA CỦA CHÍNH TRỊ

Mọi điều đâu thể trách dân
Nhưng cần trách bấy mọi phần ai gây
Cả từ khởi thủy đến nay
Thảy đều trách nhiệm việc này là ai

Dân khôn chính trị chẳng tài
Bởi dân làm hết cần ai nhúng vào
Nhưng dân ngu khác thế nào
Bịp dân để lợi có đâu đàng hoàng

Thành nên chính trị khuôn vàng
Không ngoài thành thật thảy toàn với dân
Tuyên truyền lừa dối vạn lần
Chỉ đều tà trị dễ còn chính đâu

Vậy nên tiêu chí vẫn hầu
Vì dân vì nước mới người công minh
Còn mà chỉ biết vì mình
Trước sau đều giặc thật tình vậy thôi

NON NGÀN
(05/12/18)

**

“NHÀ THƠ THỜI VỤ” TỐ HỮU

Ôi Tố Hữu kiểu “nhà thơ mùa vụ”
Cũng khác nào lau lách gió đi qua
Thảy cuộc đời chỉ ca ngợi “Bác Hồ”
Bởi nhờ đó mà làm nên danh vọng

“Giết giết nữa bàn tay không chút nghỉ
Cho ruộng đồng lúa tốt, thuế mau xong
Cho Đảng bền lâu, cùng rập bước chung lòng
Thờ Mao Chủ Tịch, thờ Xít ta lin bất diệt” !

Cơ khổ quá, toàn tâm hồn ti tiên
Phẩm giá chi nếu toàn chỉ tôn thờ
Lại đâu đâu đều lãnh tụ nước ngoài
Quả tội nghiệp một tâm hồn dân Việt

Thơ rợn gáy chỉ thấy toàn mùi máu
Hỏi còn nào ý nghĩa một nhà thơ
Hay phải chăng kiểu đồ tể ai ngờ
Nay vô lối lại lập đài kỷ niệm

Huế đế đô của sông Hương núi Ngự
Vốn kinh thành của Triều Nguyễn ngày xưa
Thuở huy hoàng của cả mấy trăm năm
Nay Tố Hữu đem nhét vào cũng lạ

Thơ “mùa vụ” một thời rồi qua hết
Lập Tượng đài kiểu mùa vụ khác đâu
Cũng tựa như kiểu gió thoảng mây bay
Thời thế chuyển sẽ dễ nào còn mãi

ÁNH NGÀN
(04/12/18)

**

Ý NGHĨA CỦA VỢ CHỒNG

Vợ chồng đâu phải chuyện chơi
Mà là chuyện phải suốt đời bên nhau
Mang điều duyên nợ trước sau
Ông Tơ bà Nguyệt mới hầu xe nên

SUỐI NGÀN
(04/12/18)

**

SỰ NGHIỆP ĐỜI NGƯỜI

Văn chương nghệ thuật trên đời
Dễ hoài lưu mãi lòng người tự nhiên
Tinh thần vốn dĩ thiêng liêng
Cái tâm mới cốt hiện tiền vậy thôi

Tiếc thay cho những con người
Đem tâm bán rẻ quả nào ra chi
Như chàng Tố Hữu lạ gì
Thảy ca lãnh tụ còn đâu giá mình

TIẾNG NGÀN
(04/12/18)

**

TỪ ÔNG KHAI TRÍ
ĐẾN ÔNG CHU HẢO

Hai người chiến tuyến khác nhau
Nhưng cùng ước nguyện vốn hầu tự nhiên
Như ông Khai Trí miền Nam
Một thời danh tiếng đã nên như cồn

Ông là sách vở linh hồn
Miền Nam cả thảy Saigon nói riêng
Học trò cho tới sinh viên
Dân thường trí thức cũng đều quý ông

Bảy lăm dâu biển một dòng
Ông đi cải tạo oái oăm lạ thường
Trở thành Khai Trí đáng thương
Mở mang tri thức khiến dường vậy thôi

Giờ đây Chu Hảo khác nào
Trong lò Cách mạng phải đành nhào ra
Đề cao dân trí thiết tha
Lập nhà Trí Thức đậm đà bao năm

Nhưng vì thời thế ngược dòng
Tựa như Khai Trí long đong thế nào
Phải ghim kỷ luật nghẹn ngào
Mới thành bỏ Đảng ào ào đi ra

Khiến làm ai cũng xót xa
Những người khai trí hóa ra vật vờ
Ngày xưa từng có Tây Hồ
Một đời lận đận ai nào không hay

Thành xưa cho tận đến nay
Dân ta văn hiến bây giờ là đâu
Bế quan tỏa cảng từng rầu
Giờ thời Cộng sản cũng hầu khác chi

Nên thành có nói kiểu gì
Dân mình vẫn vậy có chi hơn người
Chỉ nhìn Khai Trí hiểu rồi
Chỉ nhìn Chu Hảo dễ nào khác đâu

BÚT NGÀN
(03/12/18)

**

QUÊ HƯƠNG VÀ ÔNG MÁC

Quê hương ta bốn ngàn năm
Đất đai dân hưởng ở trong cõi đời
Bổng dưng Mác nói khơi khơi
Đất là công hữu ai đời vậy sao

Khác gì cách nói tào lao
Đụng đâu nói đó lẽ nào ai mong
Tạo bao sự việc lòng vòng
Thủ Thiêm là một hỏi còn nói chi

BÚT NGÀN
(03/12/18)

**

THƠ CA

Thơ ca sương khói trên đời
Còn đâu nhìn thấy đất trời ở mô
Khiến đời hóa thảy tào lao
Sơn hà xã tắc lộn nhào đó thôi

TẾU NGÀN
(03/12/18)

**

CŨNG CỪ

Người Nam chơi chữ cũng cừ
Đụng chi nói nấy đến chừ chưa thôi
Trạng Quỳnh xưa đã có rồi
Nói câu Chúa chết vua theo băng hà

TẾU NGÀN
(03/12/18)

**

GIỌNG NÓI QUẢNG NAM

Quảng Nam nói giọng biết ngay
Nó toàn nặng trịch có ai mơ màng
Dẫu hồn thanh khiết cao sang
Mà nghe chất giọng cũng toàn chào thua

TẾU NGÀN
(03/12/18)

**

XIN VÀ CHO

Chẳng xin mà lại đem cho
Chắc đồ của bỏ hỏi dò làm chi
Tự do dân chủ khác gì
Đấu tranh còn khó mấy khi cho tràn

TẾU NGÀN
(03/12/18)

**

CÁI GÌ QUÝ HƠN

Cả đôi bồng đảo vun tròn
Phải đành che lấp thôi còn nói chi
Dẫu chừa một nữa ra gì
Cô nàng ham chữ mới thì thế thôi

TẾU NGÀN
(03/12/18)

**

TINH HOA DÂN TỘC

Nước nhà như một cái cây
Có hoa có trái mới đầy tương lai
Còn toàn “vô sản” gà nòi
Kiểu theo Mác nói quẩn hoài cối xay

Khiến thành “Cách mạng” cũng hay
Trăm năm chẳng tới nói ngay giật lùi
Chỉ còn ca ngợi “Bác Hồ”
Coi thường dân tộc lẽ nào không vui

BÚT NGÀN
(03/12/18)

**

DÂN VIỆT TẦM THƯỜNG

Nói ngay dân Việt tầm thường
Cũng âu phải lẽ có dường lạ chi
Chỉ vì dân trí khác gì
Hãy còn quá thấp dễ khi tuyên truyền

Giống trò cho khỉ khẩu phần
Trưa ba chiều bốn đã thành mừng rơn
Nên chi nếu nói thiệt hơn
Dân mình đã thế thì còn trách ai

Óc toàn ca ngợi dài dài
Kiểu như Tố Hữu mới tài làm sao
Dẫu đà lên lên tới chóp bu
Mà còn như vậy dân thường nói sao

Bàn thờ lấy ảnh “Bác Hồ”
Thay vao Tiên tổ ối dào là vui
“Đạo Hồ” cũng đã có rồi
Dân tình như thế hỏi thời còn chi

NGÀN DẶM
(03/12/18)

**

DIỄN TIẾN HÒA BÌNH
CHO TOÀN THẾ GIỚI

Mác Lê nghĩ quả cũng hay
Cao trào thế giới nói ngay thảy cừ
Từ khi thuyết Mác ra đời
Qua non thế kỷ vẫn thời tiến lên

Đỉnh cao nhất ở họ Mao
Tỷ dân Trung Quốc lao xao một thời
Đông Phường hồng mở khắp nơi
Đến Khmer đỏ mới thời nổ tung

Từ đây trượt dốc chập chùng
Liên Xô rã tiệm với cùng Đông Âu
Chuyện ai thức ngủ qua rồi
Cuba đổi mới cóp cùng Việt Nam

Nixon chào bắt tay Mao
Dùng trò tháu cáy ngoại giao bóng bàn
Đã làm Trung Quốc đổi toàn
Từ màu đỏ thẩm biến dần thành xanh

Nay thì thương mại chiến tranh
Trump giở lại ván bài ngày xưa
Khiến Trung Quốc bỡ hơi tai
Trước sau cũng ngã một hai lạ gì

Nên thành nói lại nói đi
Trăm năm thuyết Mác được gì hôm nay
Thức lâu mới rõ đêm dài
Sống lâu mới thấy con người phải chăng

Tại do học thuyết lằng nhằng
Có chi khoa học mà hằng thành công
Chẳng qua Mác chỉ viễn vông
Dã tràng xe cát biển Đông khác nào

Hòa bình diễn tiến đã hầu
Ngày nay thấy rõ khác đâu lẽ gì
Dẫu xưa ở Vịnh Con heo
Một lần Thế chiến thứ ba gần kề

May nhờ Mỹ cứng mọi bề
Liên Xô tên lửa rút về buồn thiu
Từ đây phiên chợ đã chiều
Thành ra lác đác đìu hiu lạ nào

Khác nào Mác thảy chiêm bao
Trăm năm giấc mộng tào lao phải cùn
Trả về nhân loại hòa bình
Đấu Tranh Giai Cấp quả thành tiếu lâm

NON NGÀN
(03/12/18)

**

TƯỢNG ĐÀI TỐ HỮU

Cái anh thảy chỉ làm vè
Ngợi ca lãnh tụ nay nhè tượng xây
Đúng là Huế có giống ai
Chi 28 tỷ kiểu toàn ruồi bu

TẾU NGÀN
(02/12/18)

**

KỶ NIỆM DÉP RÂU

Nhớ hồi còn nhỏ cũng vui
Trong vùng kháng Pháp xài toàn dép râu
Đúng là bền chắc thế nào
Leo trèo chạy nhảy ào ào sợ chi

Trừ khi khiến bị sút quai
Lấy thanh tre mỏng bôi vô xà phòng
Kẹp ngay chỗ sút lòng thòng
Rút nhanh một cái quả liền xong ngay

TẾU NGÀN
(02/12/18)

**

KHUNG CỬA HẸP VÀ
CÔ GÁI KHỎA THÂN

Đúng khung cửa hẹp đây rồi
Để nhìn vừa đủ cô nàng khỏa thân
Còn ai muốn rộng phải cần
Mở toang cánh cửa làm nàng chạy đi

TẾU NGÀN
(02/12/18)

**

CHÍNH TRỊ VÀ BÓNG ĐÁ

Ừ thì chính trị lạ gì
Giống như bóng đá có chi mà bàn
Cũng đều chia hẳn hai hàng
Đá qua đá lại thảy toàn vậy thôi

Đá xong cũng hết cuộc rồi
Chỉ còn bên thắng hoặc là bên thua
Thắng thì thiên hạ của chùa
Thua đành khăn áo đi vào tập trung

TẾU NGÀN
(02/12/18)

**

CÁI SEX

Đúng là cái sẽ trên đời
Nó luôn tuyệt đỉnh khiến người thua xa
Đến tranh cũng phải chồm ra
Nhìn cô họa sĩ đang là sexy

Thật là chuyện hiếm lạ gì
Người trong tranh ảo có chi khác nào
Vậy mà biến thật mới tài
Tranh nhau nhìn thảy con người khỏa thân

TẾU NGÀN
(02/12/18)

**

THI SĨ BÙI GIÁNG VÀ
“NHÀ THƠ” PHẠM CÔNG THIỆN

Chuyện này đã cũ lắm rồi
Nhưng từng sôi nổi một thời khi xưa
Nên chi nhắc lại chẳng thừa
Bởi vì kỷ niệm khó nào ai quên

Saigòn ngày ấy mông mênh
Nhưng hai quái kiệt thảy toàn nổi danh
Trước tiên Bùi Giáng thơ điên
Kế là Công Thiện thơ hầu xạo đui

Giáng thơ phong cách thật thà
Thích gì viết nấy vậy mà có duyên
Thiện nhằm làm dáng huyên thiên
Nổ thôi lốp bốp thơ thiền mới kinh

Gạt đời thuộc loại linh tinh
Nhằm cho lớp trẻ tôn vinh thiên tài
“Triết gia” nhớ lại thảy hài
Tâm hồn kiểu Thiện bằng Bùi Giáng đâu

Giáng dầu điên hẳn từ đầu
Chẳng cần xạo xự mới hầu tự nhiên
Khiến thơ Lục bát thêm duyên
Nhiều người ngưỡng mộ có phiền chi ai

Nên chi văn học quả hài
Lưu đời tác phẩm phải toàn thật tâm
Thành ra buổi bảy lăm
Văn chương hải ngoại trở nên đong đầy

Có Internet quả hay
Tháng Ba Gãy Súng thấy ngay lạ lùng
Nó hầu mộc mạc thủy chung
Quả văn tự sự tột cùng là đây
Phan Nhật Nam cũng những ngày
Toàn câu chuyện thật múa may thiết gì

Đều toàn kỷ vật khác chi
Một thời chính chiến thảy thì rồi qua
Tuyên truyền Miền Bắc thua xa
Miền Nam lãng mạn cũng mà so chi

Văn chương hiện thực lạ gì
Đâu cần giả dối mà đều khách quan
Đọc vô khiến thảy cảm toàn       
Bởi nhờ trung thực mới thành quý ngay

BÚT NGÀN
(02/12/18)

––

MỤC LỤC

8848.        TRÍ TUỆ CON NGƯỜI TRONG CHÍNH TRỊ XÃ HỘI
(07/12/18)
8849.        TÀU LẠ (06/12/18)
8850.        CA NÔ (06/12/18)
8851.        DẪU CHI (06/12/18)
8852.        MÌ QUẢNG (06/12/18)
8853.        KHÔNG CÓ GÌ QUÝ HƠN ĐỘC LẬP VÀ TỰ DO
(06/12/18)
8854.        CUỘC SỐNG DẾ GIUN (06/12/18)
8855.        THI THẦN (06/12/18)
8856.        ÁO LEN KHÔNG DÃN (06/12/18)
8857.        CÁI MIỆNG NHÀ QUAN (06/12/18)
8858.        TUYÊN TRUYỀN QUÁI DỊ (06/12/18)
8859.        MỘT THỜI NHIỄU NHƯƠNG (06/12/18)
8860.        NGƯỜI MÌNH VÀ NGƯỜI MỸ (06/12/18)
8861.        “NHÀ THƠ” TỐ HỮU (05/12/18)
8862.        RÂU VÀ CON NGƯỜI (05/12/18)
8863.        TƯỢNG ĐÀI (05/12/18)
8864.        CÁI GÌ CŨNG BÁN (05/12/18)
8865.        LÒNG NGƯỜI (05/12/18)
8866.        Ý NGHĨA CỦA CHÍNH TRỊ (05/12/18)
8867.        “NHÀ THƠ THỜI VỤ” TỐ HỮU (04/12/18)
8868.        Ý NGHĨA CỦA VỢ CHỒNG (04/12/18)
8869.        SỰ NGHIỆP ĐỜI NGƯỜI (04/12/18)
8870.        TỪ ÔNG KHAI TRÍ ĐẾN ÔNG CHU HẢO
(03/12/18)
8871.        QUÊ HƯƠNG VÀ ÔNG MÁC (03/12/18)
8872.        THƠ CA (03/12/18)
8873.        CŨNG CỪ (03/12/18)
8874.        GIỌNG NÓI QUẢNG NAM (03/12/18)
8875.        XIN VÀ CHO (03/12/18)
8876.        CÁI GÌ QUÝ HƠN (03/12/18)
8877.        TINH HOA DÂN TỘC (03/12/18)
8878.        DÂN VIỆT TẦM THƯỜNG (03/12/18)
8879.        DIỄN TIẾN HÒA BÌNH CHO TOÀN THẾ GIỚI
(03/12/18)
8880.        TƯỢNG ĐÀI TỐ HỮU (02/12/18)
8881.        KỶ NIỆM DÉP RÂU (02/12/18)
8882.        KHUNG CỬA HẸP VÀ CÔ GÁI KHỎA THÂN
(02/12/18)
8883.        CHÍNH TRỊ VÀ BÓNG ĐÁ (02/12/18)
8884.        CÁI SEX (02/12/18)
8885.        THI SĨ BÙI GIÁNG VÀ “NHÀ THƠ” PHẠM CÔNG THIỆN
(02/12/18)

––



No comments :

Post a Comment