TẬP THƠ “KẺ SĨ”
TIẾP THEO, SỐ 202
PHÂN TÍCH VỀ “CHỦ NGHĨA” VÀ
VỀ NHỮNG NGƯỜI “CỘNG SẢN”
Người cộng sản tin vào
thuyết Mác
Chỉ tiếc rằng nó thảy
toàn sai
Thế nên mới có sự hài
Cái sai tưởng đúng quả
tài làm sao
Ấy lỗi bởi chỉ toàn do
Mác
Lập thuyết sai nghĩ
đúng mới kỳ
Thành ra cũng có khác
gì
Hoặc là mình dỏm hay
là mình gian
Bởi chỉ dỏm đâu màng
chân lý
Còn nếu gian hóa thảy
gạt người
Đều cùng tai hại cả
hai
Có đâu sự thật mà đòi
thành công
Sự sai hỏng vì ba yếu
tố
Bởi hiểu toàn vật chất
trớ trêu
“Đấu tranh giai cấp”
phán liều
“Thiên đàng cộng sản”
hóa đều vu vơ
Toàn “vật chất” làm
sao “biện chứng”
Quả là điều nghịch lý
ngu ngơ
Khác nào Mác chỉ tay
khờ
Bao giờ tảng đá hóa
thành cái cây ?
Chuyện con nít rõ ai
không biết
Mác suy càn “giai cấp
đấu tranh”
Dựa vào “biện chứng”
Hegel
Kiểu toàn “duy vật” đến
từ “duy tâm”
Thảy ngụy biện dễ
không thấy rõ
Giống chi râu ông nọ cằm
bà
Thành ra Mác chỉ ba
hoa
Đưa điều trái cựa tưởng
là hay ho
Mà như vậy có đâu thực
chất
Mới toàn thành ảo tưởng
tự nhiên
Dễ chi xây dựng địa
đàng
Kiểu lâu đài cát mười
phương phải cười
Do vậy thảy con người
quên hết
Biết chi người đều vẫn
bản năng
Dễ sao thánh thiện cào
bằng
Để thành cái ác luôn hằng
vậy thôi
Đời phát triển dựa vào
văn hóa
Đâu phải nhờ “giai cấp
đấu tranh”
Mà vì khoa học đi lên
Tạo ra kỹ thuật có đâu
mơ hồ
Mác bởi vậy tào lao thấy
rõ
Mới đề cao “vô sản” mọi
điều
Khác nào ngu dốt mọi
chiều
Để thành nghịch lý
loài người thiên thu
Ai không biết đời toàn
tạm bợ
Trên thế gian sống gởi
thác về
Vòng đời vốn chỉ một bề
Có ai sống thảy được
ngoài trăm năm ?
Thành nhân bản phải
luôn cần thiết
Sống nâng cao mục đích
con người
Phải dùng khoa học ở đời
Đặt trên văn hóa tạo
thành văn minh
Tức người phải tinh thần
là chính
Vật chất luôn công cụ
góp vào
Mác toàn chỉ nói tầm
phào
Đời toàn “vật chất”
khác nào thụt lui
Hóa phản động lại cho
cách mạng
Vì toàn ưa hình thức bề
ngoài
Nghĩ rằng đàn đóm mới
tài
Mới đều “xã hội” loài
người đi lên
Khiến tuyên bố “độc
tài vô sản”
Làm cá nhân sống thảy
bầy đàn
Độc tài toàn trị kiểu
toàn
Cho rằng “lý tưởng” mọi
đàng phải xây
Mác cho đó “thời kỳ
quá độ”
Nhằm vượt qua “giai cấp
đấu tranh”
Tiến lên xã hội công bằng
Toàn “không giai cấp”
để hoài thảnh thơi
Cái ngu đó quả thời
đáng nễ
Bởi biết chi cấu trúc ở
đời
Vốn luôn hiện diện mọi
nơi
Đời không cấu trúc đều
thời tầm vơ
Cứ nhìn thử vào nơi
nguyên tử
Đến hạt nhân cũng vậy
mà thôi
Đều luôn cấu trúc cần
hoài
Bởi không cấu trúc có
thành vật sao ?
Hoặc nhìn đến cái cây
thì biết
Hạt nảy mầm tạo thảy
lá cành
Mác đều quan điểm
thong manh
Muốn làm cộng sản quay
thành hạt xưa
Mác lại tự mệnh danh
khoa học
Bởi cho điều “biện chứng”
thánh thần
Trở nên ảo tưởng vạn
phần
Khác nào “cộng sản” chỉ
toàn viễn mơ
Tức biến nó trở thành
không tưởng
Hơn những người đi trước
Mác xưa
Bởi cho “khoa học”
thành rồi
“Đấu tranh giai cấp”
nay toàn động cơ
Thành Mác dại vô bờ là
thế
Hóa duy tâm hơn thảy mọi
người
Dẫu trong duy vật vẫn
hài
Bởi toàn nghịch lý chỉ
đều vô duyên
Mác bởi vậy gây phiền
nhân loại
Chỉ vì phi lô-gích
hoàn toàn
Khiến đều công sức dã
tràng
Hi sinh cho mấy vẫn
hoàn tầm vơ
Thảy vật chất tinh thần
hủy hoại
Để nhằm theo ảo tưởng
khác đâu
Tuyên truyền gạt thảy
cuộc đời
Con người ức chế chỉ đều
vong thân
Đời giả tạo đâu cần
chi nói
Bởi đều luôn đóng kịch
khác nào
Bởi duy nguyên tắc độc
tài
Con người mất hẳn mọi
điều tự do
Biến xã hội “bon sai”
thảy cả
Kiểu cây trồng trong
chậu nhằm chơi
Để cho “lãnh tụ” ngạo
đời
Nghĩ rằng mình mới thật
đều thánh nhân
Nên khi sống khác nào
Thượng đế
Lệnh mà ra đời thảy
tuân theo
Chết đi lăng tẩm quả đều
Mặc cho dân chúng chỉ
nghèo xác xơ
Bởi bao cấp làm sao
phát triển
Gần trăm năm đều chỉ
ngặt nghèo
Hi sinh trăm triệu mạng
người
Cả toàn thế giới thật
điều đảo điên
Thành thuyết Mác hóa
toàn quái gỡ
Nói một đàng thực tế
làm nơi
“Địa đàng” muốn lập
trên đời
Trở thành “địa ngục”
khắp nơi đều phiền
Nhưng thực tế nhãn tiền
ai nói
Bởi vì đều khớp miệng
cả rồi
Mác hô “giải phóng”
loài người
Nhưng về thực tế cuộc
đời trớ trêu
Khiến thực chất khác
nào tội ác
Mác từng gây ra khắp
loài người
Thảy làm “xã hội” tơi
bời
Gọi là lịch sử loài
người đi lên
Nhưng đều chuyện mười
voi bát xáo
Bởi vif nào khoa học
khách quan
Mà nhằm thị hiếu thảy
toàn
Hay đều cảm tính khiến
thành vu vơ
Điều cốt lõi chủ quan
là thế
Mác chẳng qua đã gạt
loài người
Thảy vì quan điểm độc
tài
Để nhằm “ý hệ” thảy
toàn viễn mơ
Đâu nào khác thả mồi bắt
bóng
Làm Liên Xô kết quả
toàn không
Hi sinh chỉ có một
dòng
Cuối cùng sụp đổ tan
tành thế thôi
Tại thuyết Mác sai
toàn nguyên tắc
Dễ nào đâu hiệu quả ở
đời
Chỉ toàn ép uổng vậy
thôi
Tuyên truyền bạo lực
làm người phải theo
Nhưng rốt chỉ cũng
toàn tạm bợ
Khác gì đâu nước đá mặt
trời
Chỉ cần vạt nắng chiếu
vào
Trước sau nước cũng
tan đều tự nhiên
Nên chỉ khiến Mác
thành tội ác
Bởi gạt lừa nhân loại
trăm năm
Chỉ vì quan điểm đèo
bòng
Lại phi thực chất mới
càng thảm thương
Tội của Mác là phi
khoa học
Còn toàn xưng khoa học
lạ thường
Khác nào đó chỉ gạt lường
Khiến người cộng sản
phải thành nạn nhân
Trừ thiểu số thảy toàn
lợi dụng
Để nhằm luôn xỏ mũi cầm
đầu
Cốt vì quyền lợi chỉ hầu
Để nhằm địa vị có nào
khác chi
Bụng cá nhân nói toàn
“xã hội”
Thảy thành ra nhược điểm
con người
Biến thành xã hội dối
lừa
Khác nào ăn thịt giữa
người với nhau
Nên tóm lại khó hầu
nói hết
Vì sai ly đi dặm chỉ hầu
Mác sai ngay lúc ban đầu
Sai toàn nguyên tắc có
nào khác chi
Nên thuyết Mác hóa
toàn ảo ảnh
Dễ làm sao thực tế được
thành
Vì toàn lý luận loanh
quanh
Nên điều hiện thực quả
thành có chi
Bởi ảo tưởng chỉ đều
mây khói
Có nào đâu thực chất ở
đời
Mác thành gạt thảy
loài người
Đó đều sự thật dễ nào
biết đâu
Nên mới khiến khác nào
mộng mị
Để thành ra phá hoại
loài người
Nay nhờ biến đổi được
rồi
Nếu không lún mãi
trong vòng đa đoan
Bởi chứng tỏ bao năm
“hội nhập”
Khiến địa cầu đã khác
hẳn lên
Chứng minh thuyết Mác
cùn mằn
“Đỉnh cao trí tuệ” chỉ
toàn vô duyên
Nhưng mặc vậy khi
thành quán tính
Đã lập nên được khối độc
tài
Khác nào lọn tuyết lăn
hoài
Hóa thành to mãi có
nào khác đi
Trừ tới lúc mặt trời
chiếu sáng
Mới trở thành tuyết phải
tự tan
Để người cộng sản đàng
hoàng
Nhận ra chân lý mới
toàn quay lui
Nhằm trở lại cuộc đời
thực tế
Lấy nhân văn nêu chuẩn
con người
Ném đi ảo tưởng nhất
thời
Quay về nhân bản mới
người tự do
Khiến “xã hội” yêu người
là chính
Đâu phải nhằm “giai cấp
đấu tranh”
Bởi người cần có tinh
thần
Trên nền khoa học mới
thành khách quan
THƯỢNG NGÀN
(27/11/18)
**
CƯỚP HAY ĐOẠT ?
Tưởng đâu cần đoạt một lần
Lại hoài tiếp tục mọi phần đến nay
Chính quyền cướp thuở sơ khai
Nay thành cướp đất diễn đều cũng vui
Thuở xưa Hà Nội nhớ rồi
Còn giờ thì tới Thủ Thiêm Saigon
Đổi tiền hai bận kinh hoàn
Đánh vào tư sản ba lần đều hay
TẾU NGÀN
(26/11/18)
**
TÌNH CỜ HAY TẤT YẾU ?
Ở đời nhiều việc tình cờ
Tạo nên lịch sử ai ngờ vậy đâu
Bao trăm năm đã qua rồi
Nhưng danh De Rhodes lại hầu sống luôn
Bởi làm ra chữ Việt Nam
Từ tay Giáo sĩ trời Tây khác nào
Thế nhưng bao kẻ tầm phào
Bia ông ngày ấy dẹp vào nơi đâu
Khiến cho tìm lại hơi lâu
Để nhằm thay bởi tấm bia tuyên truyền
“Chết cho Tổ quốc quyết sinh”
Kiểu trò láu cá thật tình thế thôi
Nhưng nay cũng đã ổn rồi
Toàn dân đều biết công De Rhodes xưa
Mới hay lịch sử lạ chưa
Cái mầm bé xíu vươn toàn cây cao
SUỐI NGÀN
(26/11/18)
**
ANH HÙNG NƯỚC VIỆT
Việt Nam có lắm anh hùng
Cả như bỏ rác vào thùng cũng vui
Nên chi ra ngõ gặp rồi
Như ông Đồng nói câu này khi xưa
TẾU NGÀN
(26/11/18)
**
LỖI ĐỀU DO CÁC MÁC
Khi chưa thuyết Mác ra đời
Loài người vốn sống thảy đều tự do
Cho dầu lịch sử quanh co
Chỉ khi cá biệt mới lo độc tài
Nhưng khi thuyết Mác có rồi
Độc tài nguyên lý đã thành tự nhiên
Mác tin điều đó khách quan
Để làm vô sản thế gian lạ gì
Biến toàn xã hội cu li
Cá mè một lứa để lên “địa đàng”
Khác gì quan niệm trái ngang
Khiến người hóa vật thảy toàn thế thôi
Thành ra nó thảy ngược đời
Dẫu bao nổ lực vẫn thời như không
Khác chi nước chảy ngược dòng
Thảy đều trái lẽ tự nhiên dễ nào
Chỉ vì Mác thảy tầm phào
Bởi do mù quáng thảy vào Hegel
Lấy điều biện chứng làm nền
Thảy toàn mờ ảo có nào chứng minh
Thành ra mê tín cố tình
Nghĩ rằng tư bản phải đều tự chôn
Thảy sai khoa học hoàn toàn
Để nhằm thị hiếu có oan chút nào
Nên chi cho phải độc tài
Phịa điều sứ mạng của người công nhân
Khác nào lý luận cù lần
Bỏ qua thực tế quên đi con người
Để thành rốt chỉ trò cười
Hi sinh bao lắm vẫn đời ra chi
Liên Xô sụp đổ lạ gì
Tuyên truyền tận mạng cũng đâu được kìa
Chẳng qua thuyết Mác cùi dìa
Khiến người cộng sản trở thành nạn nhân
Dã tràng xe cát biển đông
Trăm năm phá sản để trong hỏng toàn
Hi sinh quả đến muôn vàn
Làm trên trăm triệu con người còn đâu
Tài nguyên thảy hỏng cả rồi
Cả về vật chất cũng như tinh thần
Con người sa sút mọi phần
Những điều phi lý buộc toàn khen lao
Phải luôn giả dối thế nào
Khiến làm thuyết Mác tự đào để chôn
DẶM NGÀN
(25/11/18)
**
CON NGƯỜI VÀ SỰ TỰ DO
Mỗi người độc lập tự do
Chính là nguyên lý ở trong nhân quần
Bởi người ý thức tinh thần
Có đâu vật chất tầm thường được sao
Cả như loài vật thế nào
Lấy dây cột lại chúng đều gào la
“Độc tài” quả thảy quỷ ma
Nhân danh “giai cấp” Mác đà tội cao
Đưa ra học thuyết tầm phào
Gạt lừa nhân loại tạo đời đảo điên
Mới thành “toàn trị” triền miên
Nhằm cho thiểu số nắm quyền ngồi trên
Sai về nguyên lý tênh hênh
Xóa đi bình đẳng còn chi nhân quyền
Thành ra tội Mác trước tiên
Còn người “cộng sản” thảy đều nạn nhân
Để rồi từ đó gạt dân
Kết thành như một tấm đanh khác nào
Cây nào mà mọc được cao
Tấm đanh đè thảy kể như cùi đày
Thành ra thực tế dạn dày
Đời toàn hắt úa khác nào vậy đâu
Ngày xưa lý tưởng nghĩ cao
Ngày nay ảo tưởng lấy đâu “địa đàng”
Cả thời “vì nước” hô vang
Bây giờ nhìn lại quả oan thế nào
Thế sao vẫn giữ độc tài
Cốt nhằm thiểu số nắm quyền vậy thôi
Nên toàn nó thảy sai rồi
Sai về nguyên lý lẽ nào không hay
Khiến làm xã hội cùi đày
Bởi vì thiểu số chắc gì thông minh
Thành ra tội Mác tày đình
Gạt lừa nhân loại một mình ai vô
Phỉnh đời theo kiểu tào lao
“Đấu tranh giai cấp” có nào thực đâu
Chẳng qua mê muội khiến hầu
Tin điều “biện chứng” của toàn Hegel
Cái ngu mới thật lềnh khênh
Ngược toàn khoa học ối mèn đéc ơi
Ngu nên mê tín phải rồi
Hoang đường khiến Mác trở nên tội đồ
Cấp người “vật chất” khác sao
Xi măng đúc sẳn còn nào tự do
Khiến đời toàn chỉ nằm ro
Thảy đều nô lệ có nào nhân văn
Khác chi cái xác không hồn
Bù nhìn cả thảy bởi toàn giật dây
PHƯƠNG NGÀN
(25/11/18)
**
GIÁO DỤC VÀ CHÍNH TRỊ
Mục tiêu giáo dục nhân văn
Bởi không như vậy có bằng được ai
Khiến làm chính trị chỉ hài
Nếu toàn giáo dục giỡn chơi con người
Để thành chỉ thảy bề ngoài
Hại đời mới chính lợi đời dễ sao
Tạo nên toàn kiểu cào cào
Nhảy cao đá lẹ vậy đời còn đâu
Nên cần giáo dục phải sâu
Nhân văn phải tốt mới hầu tự do
Con người tự chủ lấy mình
Không thành nô lệ vong thân giữa đời
Tới nay xem lại nhiều nơi
Đã qua thế kỷ con người ra chi
Chỉ do thuyết Mác lạ gì
“Độc tài chuyên chính” quả khi hại đời
Khiến thành sợ hãi mọi nơi
Kiểu người đạp đất đội trời còn sao
Mà còn nô lệ chỉ hầu
Vì đều sợ hãi giữa nhau con người
Nhân văn xuống cấp thảy đều
Tội này bởi Mác dễ nào mà so
Thảy toàn lũng đoạn ra trò
Hô là giải phóng con người hèn đi
Chỉ còn lừa dối lạ gì
Bởi vì thành thật khác chi hại mình
Tạo nên xã hội linh tinh
Khiến làm lịch sử thật tình éo le
Ngôn từ ngoài miệng hoa hòe
Nhưng về thực chất nhân quyền còn đâu
Nước Nga tiền lệ ban đầu
Lan truyền kịch bản ngay thời Lênin
GIÓ NGÀN
(25/11/18)
**
CÔ EM ÁO TÍM
Cô em áo tím ngày nào
Bây giờ biết có đã trao ân tình
Hay còn vẫn chỉ một mình
Cho anh gởi tới chút tình ngày xưa
NẮNG NGÀN
(24/11/18)
**
NHÀ THƠ TỐ HỮU VÀ
NHÀ THƠ XUÂN DIỆU
“Thương cha thương mẹ thương chồng
Thương mình thương một thương ông thương mười”
Quả thơ Tố Hữu buồn cười
Ngợi tay đồ tể giết người khi xưa
Quả do thơ ấy khó chừa
Kéo theo Xuân Diệu một thời trơ vơ
Đấu tranh giai cấp ai ngờ
Khiến đôi thi sĩ toàn mơ máu đào
TIẾU NGÀN
(24/11/18)
**
CÁI HAY CỦA TIẾNG VIỆT
Trên đời tiếng Việt luôn hay
Chứa đôi ba nghĩa nói ngay quả cừ
Thành ra chỉ kẻ khật khừ
Hiểu đều nghĩa bóng ra toàn nghĩa đen
TẾU NGÀN
(24/11/18)
**
XA VÀ GẦN
Xa nhau nỗi nhớ liền thành
Gần nhau nỗi bực vẫn đành tự nhiên
Con người đâu phải thần tiên
Sát bên mới biết nỗi niềm của nhau
TẾU NGÀN
(24/11/18)
**
THI CA VÀ ÂM NHẠC VIỆT
Thiên nhiên vốn có thi ca
Cả như âm nhạc vẫn là khách quan
Đêm thu với ánh trăng vàng
Hoặc như nơi đỉnh non ngàn thác reo
Nên người cũng có đâu lèo
Nhưng còn chủ động hơn nhiều tự nhiên
Tâm hồn tiềm ẩn thi ca
Con tim nhạc điệu vui hòa nhiều khi
Thi ca âm nhạc khác gì
Đều luôn sánh bước khác chi núi đồi
Thành nên trong nhạc có thơ
Trong thơ có nhạc khiến đời cao thêm
Hồn thơ ta vẫn êm đềm
Nên càng thích nhạc hiển nhiên thuở nào
Khác gì tấm bé ca dao
Mẹ thường ru hát có nào đâu quên
Tuổi xuân ta thích nhạc vàng
Một thời lãng mạn vốn toàn nhân văn
Nếu không nét nhạc hào hùng
Cũng đều tiết điệu tưng bừng mới vui
Khiến làm trong tuổi học trò
Một thời ta thích nhạc Hoàng Thi Thơ
Lớn thêm thích nhạc Hoàng Nguyên
Sau này càng thích Trúc Phương lạ lùng
Chỉ vì thơ nhạc tương phùng
Nét thơ trong nhạc thêm càng thích luôn
Như từng đã thích Lam Phương
Hoặc Lê Trọng Nguyễn cũng đâu khác gì
Nói chung yêu nhạc mê ly
Chỉ vì hình ảnh y sì trong thơ
Nhạc càng tiết tấu ngẩn ngơ
Chứa chan hình ảnh trong thơ khác nào
Thành ra với chút tự hào
Thẩm âm tiếng Việt khó nào ai qua
Ca dao tấm bé nằm nôi
Tới khi tóc trắng nhạc hoài theo luôn
Làm sao kể hết cho toàn
Biết bao nhạc sĩ nhạc vàng tới nay
Cứ nghe là phải mê say
Cả trăm nhạc sĩ phải nào ít đâu
NGÀN THƠ
(24/11/18)
**
SỰ NGỘ NHẬN VỀ
“CHỦ NGHĨA XÃ HỘI”
Con người trong khắp thế gian
Phải cần nhân bản mới toàn nhân văn
Đó là ý nghĩa tinh thần
Nên chi ý thức mới cần trước tiên
Để cùng nhận thức đi liền
Biết toàn điều đúng nhãn tiền mới hay
Biết sai tai hại xưa nay
Hiểu lầm sự việc khó tày thông minh
Vậy nên Đức Phật thật tình
Tấm lòng nhân bản hiển vinh muôn đời
Giê Su cũng vậy mà thôi
Con tim bác ái nhìn vào thấy ngay
Ca dao nước Việt cũng hay
“Thương người như thể thương thân” lạ gì
Đó đều “xã hội” khác chi
Mọi người bình đẳng vẫn thì cao xa
Tự do dân chủ cộng hòa
Dân quyền tôn trọng mới ra nhân quyền
Trừ anh Các Mác toàn điên
“Độc tài vô sản” khiến phiền thế gian
Đưa ra “chủ nghĩa” sai toàn
Thảy đều giả tạo ai người không thông
Xảo ngôn ngụy biện hà rầm
Gọi là “xã hội” hiểu ra bầy đàn
Khiến thành chê Mác nào oan
Mười voi bát xáo thảy toàn tầm vơ
Nhân danh “xã hội” vật vờ
Hại đời còn chỉ thảy toàn vong thân
Cho rằng vậy mới công bằng
Bất công khiến thảy quả hằng thế thôi
Con người mất chất con người
Biến thành “vật chất” thảy đều u mê
“Đấu tranh giai cấp” não nề
Thảy toàn mê tín khó chê được nào
Khác gì Mác chỉ tào lao
Đạp bừa khoa học tiến vào viễn mơ
Khác gì đó chỉ dại khờ
Thảy toàn huyền bí bao giờ thực sao
Nói chung lý luận tầm phào
Phịa ra “biện chứng” có nào khác đâu
Đời thành vong bản mọi nơi
Con người đánh mất còn gì nhân văn
Sống tuân theo kiểu bầy đàn
Mệnh danh “xã hội” quả càng éo le
Trong khi xã hội tình người
Đã thành xã hội “đếm đầu chia xôi”
Hóa toàn ích kỷ không tồi
“Cá nhân” là chính giữa đời cu li
NẮNG NGÀN
(23/11/18)
**
TỰ DO VÀ CHUYÊN CHÍNH
Luôn trong xã hội tự do
Nhân quyền bình đẳng ngang cho mọi người
Không ai nhảy đạp lên đầu
Không ai khúm núm để hầu tồn vong
Người luôn thoải mái thong dong
Chẳng ai ép uổng hoặc nhằm triệt ai
Lạ sao Các Mác thảy hài
Chủ trương “chuyên chính” hóa sai ngàn lần
Phịa điều “giai cấp công nhân”
“Cầm đầu lịch sử” mới thành toàn ngu
Phỉnh đời toàn kiểu ruồi bu
Khiến người dốt nát tù mù nghe theo
Biết nào thực tế chỉ lèo
Xúm toàn lợi dụng công nhân được gì
Cả non thế kỷ qua đi
Đời đều giả dối có gì thực đâu
Gạt lừa nhân loại đã hầu
Tội này của Mác ngàn đời không phai
Kẻ ngu lại tưởng anh tài
“Đỉnh cao trí tuệ” hót hoài tới nay
Tạo thành bao chuyện giả cầy
Lợn lành đè chữa hóa ra lợn què
Đúng toàn mục đích tính te
Dã tràng xe cát ai dè vậy sao
MAI NGÀN
(23/11/18)
**
NÔNG LẬP PHU
Giờ đây tôi đã Giáo sư
Nhưng hồi còn nhỏ dễ nào biết chi
Mới thành ngộ nhận lạ gì
Học toàn Trung Quốc có Hoàng, Trường Sa
TẾU NGÀN
(22/11/18)
**
ĐÀI LOAN
VÀ TRUNG QUỐC
Dẫu chi cũng thảy người Tàu
Nhưng Đài Loan có dễ nào chịu đâu
Thành ra “ý hệ” cũng hay
Chỉ vì ý hệ mới hầu phân ly
Phải đòi độc lập lạ gì
Sống mà nô lệ quý chi trên đời
Tự do dân chủ biển khơi
Tha hồ vùng vẫy mới thời tươi vui
BIỂN NGÀN
(22/11/18)
**
ĐÙA DAI
30.000 mét đất chỉ đùa
Non 50 ngàn tỷ tiền chùa khác chi
Chuyện đùa thôi hãy bỏ đi
Cần toàn cảnh cáo có gì không vui
Tất Thành Cang thảy bùi ngùi
Ăn vào mắc nghẹn cũng rồi cho qua
Anh em đều của phe ta
Nương nhau tí xíu có mà sao đâu
TẾU NGÀN
(22/11/18)
**
VẼ CHIM
Thành ra họa sĩ cũng tài
Vẽ chim giống cả từ ngoài vào trong
Chim toàn dáng vẻ thong dong
Đậu trên hoa tuyết mơ mòng khác chi
DẶM NGÀN
(22/11/18)
**
TỪ CÁCH MẠNG VÔ SẢN
ĐẾN QUAN CHỨC CỘNG SẢN
Khởi đầu ông Mác cà tưng
Hô lên “vô sản” lẫy lừng một phen
Gần tròn thế kỷ nhì nhằng
Bây giờ quan chức đã hằng xanh lơ
Xanh toàn sắc của đô la
Dựa vào tham nhũng có mà khác đâu
Dắt dây dắt nhợ đàn bầu
Nhằm vào “Thành ủy” cuối cùng lòi ra
TẾU NGÀN
(22/11/18)
**
HẾT THUỐC CHỮA RỒI
Quả nay hết thuốc chữa rồi
Gần qua thế kỷ có nào mới đâu
Thành ra tham nhũng mới hầu
Vết dầu loang bởi nương theo độc tài
Khác chi cơ chế chỉ hài
Cả về đào tạo thảy toàn tầm vơ
Bởi nhằm tô vẽ bề ngoài
Bên trong nào có con người nhân văn
SẮC NGÀN
(22/11/18)
**
CÁC MÁC
Kể thì Các Mác cũng hay
Xướng lên học thuyết ngày nay độc tài
Tưởng vì nhân loại chỉ hài
“Thiên đường cộng sản” bao giờ có đâu
TẾU NGÀN
(22/11/18)
**
MỘT THỜI RỒI HẾT
Một thời rồi hết ngang tàng
Roumania đó quả càng đau thương
Vợ chồng viên Tổng bí thư
Causescu thảy phải ăn đạn đồng
Đông Âu tan rã một dòng
Liên Xô sụp đổ mới thành thế thôi
Hết còn quyền lực suốt đời
Bởi vua toàn trị có nào khác đâu
TẾU NGÀN
(22/11/18)
**
SỢ QUÊ
Sợ quê nên mới im thôi
Bởi vì Tập Cận nhượng toàn Trump
Anh hai nay bớt ngang tàng
Mình là em út phải càng lờ đi
TẾU NGÀN
(22/11/18)
**
ĐẶC QUYỀN CÔNG AN
Công an chỉ chức Trưởng phòng
Nhà toàn dinh thự từ trong ra ngoài
Thành ra đất nước lạc loài
Nuôi toàn tham nhũng còn nào đi lên
Khác gì tay Nguyễn Văn Dương
Trưởng phòng cảnh sát môi trường Quảng Ninh
Hẳn đều lâm tặc phá rừng
Môi trường cạn kiệt mới từng thế thôi
TẾU NGÀN
(22/11/18)
**
XÀI TIỀN TRUNG QUỐC
Đem tiền Trung Quốc về dùng
Khác nào một lũ cả khùng lẫn điên
Đâu còn lãnh thổ thiêng liêng
Mà toàn phụ thuộc vào riêng bọn Tàu
TIẾU NGÀN
(22/11/18)
**
Ý NGHĨA CỦA QUYỀN LỰC
Dùng quyền nhằm lợi cho dân
Mới toàn giá trị ở trong cõi đời
Dùng quyền cốt lợi mình thôi
Đều quân chó đẻ trong đời khác chi
TIẾNG NGÀN
(22/11/18)
**
CHỨNG MINH VÀ KHÔNG
CHỨNG MINH VỀ TÀI SẢN
Chứng minh không được là gian
Bởi do tham nhũng chớ toàn do đâu
Nên chi bỏ quả ngu hầu
Tạo cho tham nhũng cất đầu cao hơn
TẾU NGÀN
(22/11/18)
**
NHÂN DANH
Nhân danh Công lý mới hay
Nhân danh cái khác nói ngay chỉ tè
Nhưng nhân danh thảy hoa hòe
Bởi cần đích thực đâu cần nhân danh
TẾU NGÀN
(22/11/18)
**
LỜI TRẺ
Nhà em có chó sao cô
Lý chi bắt tả lẽ nào được đâu
Cô ngu đến vậy chỉ hầu
Làm sao thuyết được cái đầu em đây
TẾU NGÀN
(22/11/18)
**
ĐỤC BỎ THƠ
HỒ CHÍ MINH
Dở hay đục bỏ chuyện thường
Nhưng vì sợ giặc quả dường lưu manh
Văn bia ghi dấu rành rành
Nay toàn đục bỏ còn danh giá gì
Dân ta sao giống cu li
Sợ Tàu như chúa còn chi nói nào
Một thời hô Bác “cha già”
Nay đem đục bỏ thành ra cũng kỳ
Nghệ An thành có quý chi
Còn đâu truyền thống lạ gì nữa sao
Ở đây phát tích ông Hồ
Nay thơ đục bỏ lòng nào thế kia
Giang sơn gấm vóc cùi dìa
Nước hèn thử hỏi ai người gây ra
Nghĩ càng thêm lại xót xa
Đỉnh cao Dũng Quyết quả là về đâu
SẮC NGÀN
(22/11/18)
**
CÚI ĐẦU
Bây giờ toàn thấy cúi đầu
Dân mà đều vậy nước hầu ra chi
Độc tài tạo kiếp cu ly
Chưởi cha Các Mác có đi đàng nào
ÁNH NGÀN
(22/11/18)
**
DUTERTE CHỈ LÀ TÊN HÈN
“Biển Đông Trung Quốc chiếm rồi
Bây giờ chiến đấu cũng thời làm chi”
Thật tên Tổng thống ngu si
Đứng đầu đất nước người Phi quả đần
Còn đâu chính nghĩa vạn phần
Bộ toàn ngang ngược là luôn được à
Đúng tay não trạng quỷ ma
Quá hèn với giặc bộ là hay sao ?
SÓNG NGÀN
(22/11/18)
**
TỪ TRẦN TRỌNG KIM
TỚI DƯƠNG QUẢNG HÀM
Việt Nam vào buổi loạn ly
Sinh hai trí thức quả khi cũng cừ
Viết về Lịch sử đến chừ
Khó ai qua mặt thảy đều vang danh
Việt Nam Sử Lược đã thành
Việt Nam Văn Học mới toanh một thời
Đến giờ còn biết khắp nơi
Như hai tác phẩm để đời vàng son
Trần Trọng Kim dẫu chẳng còn
Nhưng danh Thủ tướng vẫn luôn với đời
Con thuyền Tổ quốc chơi vơi
Liệu không đương nổi phải đành bỏ đi
Dương Quảng Hàm cũng khác gì
Từng làm Bộ Trưởng rõ khi cũng tài
Chương trình Giáo dục mãi hoài
Như loài hoa lạ giữa thời nhiễu nhương
NON NGÀN
(21/11/18)
**
CHUYỆN ĐẦU VOI ĐUÔI
CHUỘT
Ban đầu “đất của toàn dân”
Nghe đều rôm rả đâu cần đúng sai
Rồi thành chuyện đó hóa hài
Bởi dần chuyển đổi vào người kinh doanh
Khiến tư bản đỏ hình thành
Nương theo quy luật rành rành đó thôi
Khiến làm luật pháp hỡi ôi
Chỉ còn trên giấy có nào ra chi
Giờ thì voi lớn chạy đi
Để con chuột nhắt đã khi quay về
Khách quan quan quả chuyện não nề
Bởi điều cảm tính thảy đều chủ quan
Để thành khoa học chạy làng
Nhường cho thị hiếu được toàn tùy nghi
Cuối cùng hổn độn lạ gì
“Dân oan” méo mặt phải đi biểu tình
TẾU NGÀN
(21/11/18)
**
NHÀ GIÁO XƯA VÀ NAY
Ngày xưa độc lập tự nhiên
Nên thành nhà giáo có phiền điều chi
Bắt tay theo kiểu phương phi
Dễ đâu khúm núm như đi diễn trò
TẾU NGÀN
(21/11/18)
**
QUYỀN HÀNH VÀ ĐẠO ĐỨC
Nắm quyền có đức mới hay
Nắm quyền không đức dễ tày lưu manh
Dễ cho gian dối đều thành
Lại ai củ soát nếu trong độc tài
Lạm quyền bởi vậy luôn hài
Vì không có đức khó nào chính chuyên
Thành ra cứ kiểu triền miên
Duy hai tiêu chuẩn là chuyên với hồng
Nhưng chuyên nào phải chuyên môn
Mà chuyên kinh nghiệm đảng đoàn tạo ra
Tức chuyên theo cách phong trào
Nhảy cao đá lẹ nháo nhào vươn lên
Đâu chuyên theo kiểu chân truyền
Học hành kỷ lưỡng sâu về chuyên môn
Mà toàn tính cách trong luồng
Nước theo đường ống đổ dồn thế thôi
TẾU NGÀN
(21/11/18)
**
CÚN CON VÀ HOA HỒNG
Cún con nom thật dễ thương
Màu lông như tuyết mới dường tinh anh
Miệng còn ngậm đóa hoa hồng
Nhìn vào liền thấy trong lòng toàn yêu
TUYẾT NGÀN
(20/11/18)
**
NHÂN TÀI NƯỚC VIỆT
Nước Nam xưa có ba người
Vốn đều kiệt xuất làm đời nhớ luôn
Làm thầy phải nói Chu Văn An
Về nhà tư tưởng ai hơn Trạng Trình
Thiên tài từ buổi thư sinh
Rồi thành bác học ai ngoài Quý Đôn
NGÀN KHƠI
(20/11/18)
**
THẦY GIÁO VÀ NGƯỜI
CHÈO ĐÒ
Con đò qua lại trên sông
Như người thầy giáo vẫn không khác gì
Học trò bao lớp đưa đi
Thầy hoài quay lại có gì bận tâm
Tuổi già cứ thế lại gần
Đò xưa bến cũ đâu cần đổi thay
Ngàn năm vốn vậy xưa nay
Thành nghề thầy giáo chèo đò quả y
Nên ta cũng có lạ chi
Làm thầy đã chán sau khi làm trò
Tuổi thơ kỷ niệm khó mờ
Mỗi năm mỗi lớp vẫn chờ đi lên
Làm thầy mới thật cũ mềm
Mình hoài một chỗ ưu tiên học trò
Tim luôn phải đặt tầm cao
Trời mây bãng lãng lẽ nào không vui
NẮNG NGÀN
(20/11/18)
**
LOÀI HOA HƯỚNG DƯƠNG
Loài hoa kỳ dị ở đời
Cứ toàn theo hướng mặt trời quay luôn
Cho dù giông bão mưa tuôn
Mặt trời luôn vẫn như dường đâu đây
Đúng hoa hơn hẳn con người
Biết vì ánh sáng trên đời hướng theo
Người vì vật chất thành lèo
Nào đâu hướng đến tinh thần như hoa
NGÀN HOA
(20/11/18)
**
QUYỀN VÀ LUẬT
Dùng quyền thì luật ra gì
Quyền luôn tùy tiện luật thì khách quan
Thành ra chuyện Tất Thành Cang
Dùng quyền bỏ phiếu quả oan cho đời
TẾU NGÀN
(20/11/18)
**
SỰ YÊU VÀ GHÉT
GIỮA CON NGƯỜI
Khi yêu trái ấu cũng tròn
Ghét nhau dẫu trái bồ hòn méo ngay
Càng yêu càng cắn nhau đau
Ca dao tục ngữ dạy ngày xa xưa
Thành ra nói mấy cho vừa
Con người thương ghét dễ ưa được nào
Chẳng qua toàn kiểu tầm hào
Thảy vì cái bụng của mình thế thôi
TẾU NGÀN
(20/11/18)
**
NGHỀ LẠI DẠY NGHỀ
Phải nghề càng lại dạy nghề
Để rành mọi mánh ai chê được nào
Cái chuyên nhờ vậy mới cao
Cái hồng bởi thế mới vào đàn anh
TẾU NGÀN
(20/11/18)
**
ĐẠI BIỂU CỦA DÂN
Người làm đại biểu của dân
Là do lá phiếu của dân bầu mình
Thành ra cần phải thông minh
Biết làm theo ý dân tình mới hay
Nếu không phải của dân bầu
Mà do cơ cấu hỏi hầu ra chi
Phải làm theo lệnh khác gì
Lệnh người chỉ định đâu vì ý dân
SAO NGÀN
(20/11/18)
**
CẦN NÓI VỀ ĐIỂN HÌNH
ĐẠI TƯỚNG VÕ NGUYÊN
GIÁP
Điều này phải nói ra chơi
Bởi như không nói dễ người nói ra
Trong khi lịch sử nước ta
Biết bao danh tướng từng đà vẽ vang
Một Trần Hưng Đạo chói chang
Ba lần đánh thắng lẫy lừng quân Nguyên
Lý Thường Kiệt cũng oai hùng
Bình Chiêm phá Tống non sông vững bền
Quang Trung Nguyễn Huệ rạng danh
Đã vua yêu nước còn anh hùng nhiều
Phá tan trăm vạn quân Thanh
Đống Đa còn đó lưu danh muôn đời
Nhưng đều làm tướng đặc thù
Vì dân vì nước nịnh vua sao đành
Cớ sao ông Giáp anh hùng
Hót Hồ Chủ Tịch đến khùng đến điên
Hở ra chỉ “Mác Lênin”
Cùng đều học tập noi gương “cha già”
Chẳng tin tài liệu giở ra
Suốt hai thập kỷ vẫn là còn kia
Sách thì viết nịnh lia chia
Còn trong phim ảnh dầm đìa tôn xưng
Nhìn vào quả giống anh khùng
Đâu thành “Đại tướng” hào hùng như ai
Thành ra danh vọng chỉ hài
Bao người tiếng hão chỉ ưa bề ngoài
Qua đêm Đại tướng lên rồi
Bác Hồ thông tuệ quả liền tấn phong
Mới thành kính Bác một lòng
Tâm hồn ông Giáp từ trong chí ngoài
Tác phong cán bộ quả tài
Uy phong Đại tướng thảy còn thua xa
Chiến trường lính chết mưa sa
Để thành chiến thắng xót xa bao ngần
Điện Biên quyết trận hào hùng
Nhờ Nga, Trung giúp khiến thành Pháp thua
Chẳng qua Cộng sản phong trào
Cả thời Quốc tế ai nào không hay
Vẫn mong chiến thắng một mai
Đem nền dân chủ cho hầu toàn dân
Hóa ra “Đảng trị” mọi phần
Dân nào dám nói khiến thành ngẩn ngơ
Uổng thay chín đợi mười chờ
Nước nhà giải phóng lại thành Mác Lê !
Khác chi lịch sử ê chề
Nhưng ca chói lọi “thời Hồ Chí Minh”
Dân ta trở lại linh tinh
Còng lưng khụy gối như thời trước kia
May rồi “hội nhập” lia chia
Mới điều “bao cấp” nhiều phần bỏ đi
Nhờ Liên Xô đổ khác gì
Không thì mút chỉ cà na còn hoài
Rồi giờ tướng tá như khoai
Cả trăm ông tướng sao toàn éo le
Ra Tòa bởi vậy khóc nhòe
Khác nào ông Giáp hoa hòe khi xưa
Hở môi là tụng Bác Hồ
Chờ khi chết xuống mả mồ nguy nga
Bởi toàn biệt phủ kiêu sa
Nhân dân loét mắt thiết tha trầm trồ
Phải chăng lăng tẩm “Bác Hồ”
Đã thành tiền lệ có nào khác đâu
Bây giờ lệ đó đã hầu
Mỗi khi cán lớn xuống chầu Diêm Vương !
Đều xây hoành tráng mọi đường
Toàn đều chiếm ruộng dân nhiều héc ta
Đã thành thói xấu sa đà
Như thời phong kiến từ xa dân nhìn
Thành ra đâu thể im lìm
Mà cần tiếng nói cho đời xét ra
Không thì toàn thói ba hoa
Bao loài xu nịnh có mà ít đâu
Tôn vinh lãnh tụ làm đầu
Coi dân cỏ rác đáng hầu vứt đi
Non sông dân tộc kể gì
Óc đầu vong bản còn chi giống nòi
Thành ra lịch sử chỉ hoài
Bao điều tiêu cực do người đẻ ra
Nhân văn càng chỉ xót xa
Vong thân cả thảy dễ nào nhân văn !
Đó đều thực tế làm bằng
Lòng người suy thoái khó hằng đi lên
Thành Đô bởi vậy vang rền
Làm điều tiền lệ chông chênh nước nhà
Để thành lịch sử xót xa
Tương lai dân tộc biết là về đâu
Ngày mai Tàu sẽ phủ đầu
Mất bò hỏi thảy ích chi cần chuồng ?
Mà cần suy đến ngọn nguồn
Ban đầu cái sảy nảy thành cái ung
Chỉ vì chuyện nhỏ bỏ quên
Ngàn năm đất nước sụp nền lạ chi
Văn minh thảy sẽ còn gì
Con người không có lấy gì văn minh
Nếu toàn ma quái xập xình
Cá mè một lứa quả tình thua thôi
Khiến làm đất nước chỉ tồi
Cả như dân tộc cũng rồi ra chi
Thích toàn xảo ngữ lạ gì
“Bác Hồ học tập” mãi thì khác đâu
Thành ra tóm lại cũng hay
Từ trần Bác quyết gặp toàn Mác Lê
Còn ông Đại tướng não nề
Sau ngày chiến thắng quay về chị em !
ĐẠI NGÀN
(20/11/18)
**
NGHỊCH LÝ CÁC MÁC
Mác xưa nói ngọt nói ngon
Thiên đường cộng sản hỏi còn chối sao
Nhưng rồi thực tế thế nào
Chỉ toàn ngược lại lẽ nào ai tin
Thành ra Các Mác, Lênin
Ai sai ai đúng phải tìm cho ra
Nếu sai cả thảy cùng hòa
Còn như đúng hết sao mà toàn sai
TẾU NGÀN
(19/11/18)
**
ĐÁNH MỸ, CỨU NƯỚC
Ngày xưa đánh Mỹ ào ào
Để nhằm cứu nước ai nào không hay
Cuối cùng mất mẹ Hoàng Sa
Thằng Tàu cưỡm đoạt hóa ra thế nào
TẾU NGÀN
(19/11/18)
**
THEO TÀU
Theo Tàu là bán nước non
Bởi Tàu tham lấn hỏi còn ra chi
Cái ngu như vậy y sì
Còn gì che đậy quả khi buồn cười
NON NGÀN
(19/11/18)
**
DÂN CHỦ VÀ ĐỘC TÀI
Trong nền dân chủ dân bầu
Chọn người đại diện đều hầu tự nhiên
Công khai thảy hết mọi miền
Có gì giấu đút kiểu như độc tài
Giống mèo giấu cứt chỉ hài
Cứ làm “lãnh đạo” phải toàn như vua
Tự biên tự diễn chỉ thừa
Lại còn giấu nhẹm mọi điều dân khinh
SẮC NGÀN
(19/11/18)
**
ĐỘC TÀI TOÀN NGU
Độc tài cứ tưởng thông minh
Để mình được lợi hóa thành toàn ngu
Bởi nay có mạng toàn cầu
Dễ nào che được tai lừa ngày xưa
TẾU NGÀN
(19/11/18)
**
PHỔ THÔNG BẦU PHIẾU
Phổ thông bầu phiếu phải vui
Tự do dân chủ mới đời thông minh
Độc tài chỉ khoái gian tình
Gạt lừa lá phiếu hỏi còn ra chi
Kiểu như ăn trộm khác gì
Hay là ăn cướp lắm khi thành hề
Chủ quan đều thảy chán chê
Ghịt đầu dân chúng mọi bề tiếu lâm
GIÓ NGÀN
(19/11/18)
**
ÁO DÀI VIỆT NAM
Áo dài em mặc vài năm
Ở thời con gái chỉ mong vậy mà
Cả như vào tuổi đàn bà
Áo dài vẫn đẹp lọ là nói sao
Nên dù dáng thấp hay cao
Mập hay thon gọn áo dài luôn xinh
Nó thành duyên dáng Việt Nam
Cả người ngoại quốc đều khen áo dài
Dẫu khi đã có con rồi
Áo dài xinh khác kiểu hồi còn son
Lại như đến tuổi sồn sồn
Áo dài may rộng vẫn toàn có duyên
Nói chung cái áo trước tiên
Tùy vào chất lụa và đường cắt may
Nhưng đừng có quá ham dài
Phải ngang ống quyển mới hoài cao sang
TRĂNG NGÀN
(19/11/18)
**
SỨC MẠNH TRI THỨC
Ngàn năm đô hộ giặc Tàu
Nước nhà bị mất dân hầu lầm than
Nhưng nhờ trí tuệ hiên ngang
Tạo ra Nguyễn Trãi vẽ vang muôn đời
Trăm năm thuộc Pháp dãi dầu
Dân toàn dầy dọa chí thời vẫn lên
Vẫn còn học vấn phát huy
Phan Chu Trinh đó quả khi điển hình
Nhưng nào chỉ có Tây Hồ
Sào Nam cũng một anh hào nước ta
Phạm Quỳnh, Nguyễn Văn Vĩnh chói lòa
Tinh thần tự chủ Phú lan sa phải gờm
Sau cùng tưởng được gì hơn
Mở màng chống Pháp theo toàn Liên Xô
Cũng như Trung Quốc khác nào
Để thành trí thức địa hào tiêu dênh
Khiến làm lịch sử lênh đênh
Trong khi thế giới tiến lên ầm ầm
Toàn cầu vào mạng âm thầm
Vẫn đều trang bị mọi phần dân ta
Giờ đây kiến thức bao la
Bốn phương gộp lại hóa ra rỡ ràng
Thoát vòng kiểu ếch ngồi hang
Một thời Cách mạng huênh hoang tháng mười
TIẾNG NGÀN
(19/11/18)
**
CÁCH MẠNG VIỆT NAM
Thật thì cách mạng Việt Nam
Khác nào theo sách của Nga của Tàu
Toàn dân hăng hái ban đầu
Đánh Tây cứ tưởng phải âu của mình
Nhưng rồi “rèn cán chỉnh quân”
Rõ ràng sao chép của Tàu y nguyên
“Phê bình và tự phê bình”
“Đấu tranh giai cấp” quả tình thế thôi
“Nhân Văn Giai Phẩm” đúng rồi
Bao văn nghệ sĩ chỉ toàn tố nhau
Tô Hoài, Tú Mỡ khác đâu
Cả Trần Đức Thảo cũng hầu y chang
Bởi nhằm tìm cách sống còn
Cho qua thời buổi đau thương ngấm ngầm
Lạc loài ai cũng thương tâm
Trăm năm nhìn lại quả thành ra chi
SẮC NGÀN
(19/11/18)
MỤC LỤC
8744. PHÂN TÍCH VỀ “CHỦ
NGHĨA” VÀ VỀ NHỮNG
NGƯỜI “CỘNG SẢN”
(27/11/18)
8745. CƯỚP HAY ĐOẠT ?
(26/11/18)
8746. TÌNH CỜ HAY TẤT YẾU ?
(26/11/18)
8747. ANH HÙNG NƯỚC VIỆT
(26/11/18)
8748. LỖI ĐỀU DO CÁC MÁC
(25/11/18)
8749. CON NGƯỜI VÀ SỰ TỰ DO
(25/11/18)
8750. GIÁO DỤC VÀ CHÍNH TRỊ
(25/11/18)
8751. CÔ EM ÁO TÍM
(24/11/18)
8752. NHÀ THƠ TỐ HỮU VÀ NHÀ
THƠ XUÂN DIỆU
(24/11/18)
8753. CÁI HAY CỦA TIẾNG VIỆT
(24/11/18)
8754. XA VÀ GẦN (24/11/18)
8755. THI CA VÀ ÂM NHẠC VIỆT
(24/11/18)
8756. SỰ NGỘ NHẬN VỀ “CHỦ
NGHĨA XÃ HỘI”
(23/11/18)
8757. TỰ DO VÀ CHUYÊN CHÍNH (23/11/18)
8758. NÔNG LẬP PHU
(22/11/18)
8759. ĐÀI LOAN VÀ TRUNG QUỐC
(22/11/18)
8760. ĐÙA DAI (22/11/18)
8761. VẼ CHIM (22/11/18)
8762. TỪ CÁCH MẠNG VÔ SẢN ĐẾN
QUAN CHỨC
CỘNG SẢN (22/11/18)
8763. HẾT THUỐC CHỮA RỒI
(22/11/18)
8764. CÁC MÁC (22/11/18)
8765. MỘT THỜI RỒI HẾT
(22/11/18)
8766. SỢ QUÊ (22/11/18)
8767. ĐẶC QUYỀN CÔNG AN
(22/11/18)
8768. XÀI TIỀN TRUNG QUỐC
(22/11/18)
8769. Ý NGHĨA CỦA QUYỀN LỰC
(22/11/18)
8770. CHỨNG MINH VÀ KHÔNG CHỨNG
MINH VỀ TÀI SẢN
(22/11/18)
8771. NHÂN DANH (22/11/18)
8772. LỜI TRẺ (22/11/18)
8773. ĐỤC BỎ THƠ HỒ CHÍ MINH
(22/11/18)
8774. CÚI ĐẦU (22/11/18)
8775. DUTERTE CHỈ LÀ TÊN HÈN
(22/11/18)
8776. TỪ TRẦN TRỌNG KIM TỚI
DƯƠNG QUẢNG HÀM
(21/11/18)
8777. CHUYỆN ĐẦU VOI ĐUÔI
CHUỘT (21/11/18)
8778. NHÀ GIÁO XƯA VÀ NAY
(21/11/18)
8779. QUYỀN HÀNH VÀ ĐẠO ĐỨC
(21/11/18)
8780. CÚN CON VÀ HOA HỒNG
(20/11/18)
8781. NHÂN TÀI NƯỚC VIỆT
(20/11/18)
8782. THẦY GIÁO VÀ NGƯỜI
CHÈO ĐÒ (20/11/18)
8783. LOÀI HOA HƯỚNG DƯƠNG
(20/11/18)
8784. QUYỀN VÀ LUẬT
(20/11/18)
8785. SỰ YÊU VÀ GHÉT GIỮA
CON NGƯỜI (20/11/18)
8786. NGHỀ LẠI DẠY NGHỀ
(20/11/18)
8787. ĐẠI BIỂU CỦA DÂN
(20/11/18)
8788. CẦN NÓI VỀ ĐIỂN HÌNH ĐẠI
TƯỚNG
VÕ NGUYÊN GIÁP (20/11/18)
8789. NGHỊCH LÝ CÁC MÁC
(19/11/18)
8790. ĐÁNH MỸ, CỨU NƯỚC
(19/11/18)
8791. THEO TÀU (19/11/18)
8792. DÂN CHỦ VÀ ĐỘC TÀI
(19/11/18)
8793. ĐỘC TÀI TOÀN NGU
(19/11/18)
8794. PHỔ THÔNG BẦU PHIẾU
(19/11/18)
8795. ÁO DÀI VIỆT NAM
(19/11/18)
8796. SỨC MẠNH TRI THỨC
(19/11/18)
8797. CÁCH MẠNG VIỆT NAM
(19/11/18)
No comments :
Post a Comment