TẬP THƠ “KẺ SĨ”
TIẾP THEO, SỐ 197
MÓN “RAM” QUẢNG NAM
Hà Lam ngon nhất món “ram”
Bởi thường lúc nhỏ mẹ làm cho ăn
Cắn vào bánh tráng thau giòn
Thơm lừng béo ngậy hết còn chỗ chê
Con tôm đỏ lửng trông nè
Thỏi hành xanh mướt nhìn đà muốn ăn
“Ram” cùng rau sống tất khen
Khiến thành “mì Quảng” thảy toàn thua xa
Lại luôn đơn giản mới là
Phần tư bánh tráng gói vào chú tôm
Kết thêm một cọng hành thơm
Chiên dầu đậu phộng thành liền món “ram”
Ăn cùng nước mắm giòn giòn
Đậm đà tỏi ớt quả ngon tuyệt vời
Đến nay kỷ niệm còn hoài
Qua gần thế kỷ nhớ nhiều mẹ ta
PHƯƠNG NGÀN
(22/10/18)

**
CÁCH MẠNG VÀ PHẢN ĐỘNG
Gần thế kỷ biết bao người nói ngược
Chỉ lừa nhau trên thảy những danh từ
Nhưng đánh lừa thì nào có nhân văn
Mà thực chất đều thành toàn dối trá
Vậy phản động phải công tâm vạch lại
Đối chiếu xem trái cách mạng ra sao
Chấm dứt ngay kiểu chỉ loạn cào cào
Thảy lừa dối bằng danh từ hoa mỹ
Vì cách mạng chẳng ra ngoài quy luật
Mà chỉ đều giải tỏa cốt vươn lên
Cần phải luôn lấy khoa học làm nền
Với đạo lý mới đều trong nguyên tắc
Cách mạng vậy phải trên nền nhân bản
Mới khiến luôn xã hội thảy công bằng
Dùng tự do dân chủ để tiến lên
Đâu phải chỉ kiểu độc tài khốn nạn
Bởi xã hội cá nhân luôn cơ bản
Mỗi con người như nguyên tử tự do
Đó thường xuyên vẫn nguyên lý muôn đời
Còn giai cấp chỉ bề ngoài hiện tượng
Người đối xử bằng tinh thần phải có
Đạo nghĩa nào cũng từ bởi lương tâm
Bởi lương tâm mới thảy có nhân văn
Phi đạo đức con người nào khác vật
Sự phát triển qua ngàn năm có được
Chỉ đều toàn tiệm tiến của tự nhiên
Phải trong vòng tiến hóa để đi lên
Đâu nào thể xé rào bằng cảm tính
Đời thực chất đó luôn đều hiện thực
Đều xảy ra trong thực tế khách quan
Như cái cây vẫn phát triển vẹn toàn
Đâu nhổ rễ kéo thân mà chóng lớn
Luôn nhân loại đi lên nhờ khoa học
Cũng dựa vào thảy triết học nhân văn
Cùng đi lên nhờ tài đức con người
Đâu có phải nhờ “đấu tranh giai cấp”
Kiểu như vậy Mác hầu thành ngu dốt
Bởi vì đưa toàn luận điệu trớ trêu
Đã gạt lừa nhân loại thảy bao nhiêu
Suốt thế kỷ chỉ rơi vào ảo tưởng
Thành ra thảy “địa đàng” đều huyễn hoặc
Kiểu dã tràng xe cát mấy đời xong
Biến loài người thành thảy khác nào ngu
Bị ép uổng để đi vào ảo tưởng
Thành như vậy Mác đã đều phản động
Bởi nhân danh kiểu cách mạng độc tài
Bởi nhân danh “giai cấp” để gạt đời
Toàn huyễn hoặc có nào đâu thực chất
Như nhìn thảy quả đất tròn thì biết
Có bao giờ toàn nhẵn thín khắp nơi
Mà cảnh quan địa mạo vẫn núi đồi
Bởi như vậy mới làm nên sự sống
Bởi nguyên lý khách quan luôn vẫn vậy
Có bao giờ lại theo ý chủ quan
Như cái cây vốn cành lá rõ ràng
Đâu chỉ thể thảy toàn là khúc gỗ
Mác “phản động” vậy toàn là thấy rõ
Nhằm gạt lừa nhân loại thảy toàn điên
Khiến cái ngu đến mức độ vô duyên
Tin sẽ tới “đại đồng phi giai cấp”
Nhưng mặt biển có khi nào chẳng sóng
Toàn nhấp nhô và bão táp nhiều khi
Đâu bao giờ trái đất thảy hòn bi
Để lúc đó mới “địa đàng” của Mác
Chẳng những thế còn xây bằng bạo lực
Cộng truyên truyền giả dối kiểu phi nhân
Để cốt sao cưỡng chế mọi con người
Đời giả tạo chỉ biến thành vở kịch
Mà kịch bản đã tồi sao hiện thực
Thành Lênin diễn xuất mấy cũng thua
Dẫu đổi thay bao biện pháp chỉ thừa
Và rốt cuộc cũng đều thành trớt huớt
Liên Xô đó bảy mươi năm vẫn sụp
Dẫu máu hòa nước mắt biết bao nhiêu
Hay dân Nga rên xiết đủ mọi điều
Trừ thiểu số sắm vai toàn phè phỡn
Nhân loại vậy khác nào thành khốn nạn
Cốt lừa nhau dẫu thảy biết mình lừa
Kẻ ngây thơ tin hão bởi tuyên truyền
Người sành sõi thì phỉnh lừa cả thảy
Nổi nhục đó ngàn năm sao gột rửa
Dầu bao nhiêu tài liệu đánh lừa người
Bóp méo toàn sự thật ở trên đời
Nhưng kết cục cũng đều bung ra hết
Trong khi đó mọi con người độc lập
Mới làm nên toàn xã hội văn minh
Lại chỉ thành gà công nghiệp nhốt chuồng
Ai phản động quả cho bằng chính Mác
Nên kiểu vậy Mác khác nào tội ác
Gần trăm năm cả nhân loại nhuyễn nhừ
Nhưng cuối cùng cũng quả có ra chi
Bởi hết thảy đều chỉ toàn ảo giác
Đó sự thật của “độc tài vô sản”
Vài cá nhân lợi dụng để huênh hoang
Để nhằm riêng cho tham vọng ngang tàng
Bởi “giai cấp” thảy đều nhân danh cả
Cái ngu Mác quả trở thành chuyện lạ
Bởi biết đâu người chỉ thảy bản năng
Nên mới cần pháp luật để cân bằng
Độc tài thảy chỉ khiến thành hoang dã
Vì đời phải cần tự do dân chủ
Để mọi người dễ kiềm chế lẫn nhau
Cần tam quyền phân lập có trước sau
Mới tránh được độc tài phi nhân hóa
Vì quy luật cuộc đời luôn chẳng lạ
Thường phần đông nhân loại thảy sống hèn
Toàn cầu an chỉ trừ số bon chen
Nương cái xấu nhằm đạp đầu cả thảy
Chính bởi vậy đời mới cần nguyên tắc
Đó không ngoài sự dân chủ tự do
Để một khi đã thiết lập vững rồi
Toàn bộ máy trơn tru hoài chạy tốt
Chỉ thỉnh thoảng mới yêu cầu cách mạng
Khi guồng quay bị trục trặt chỗ nào
Cũng chỉ cần chỉnh chỗ đó mà thôi
Đâu cần thiết buộc xóa bài làm lại
Vì nhân loại văn minh liên tục mãi
Dễ khi nào thành đứt đoạn hay sao
Dễ bao giờ toàn gãy khúc thế nào
Vì vật chất tinh thần thường luôn khác
Mác ngu thảy biến đời thành tệ nạn
Bởi coi toàn “vật chất” có gì hơn
Vì chủ trương “duy vật” thảy xanh rờn
Biết hiện tượng mà ngu toàn bản chất
Ngu của Mác bởi dốt về triết học
Khiến đèo thêm khoa học cũng ngu theo
Để làm ra hệ thống thảy toàn lèo
Nếu không nói vốn trở thành “tà thuyết”
Vì vũ trụ thảy toàn đều vật chất
Nhưng phải đâu chỉ “vật chất” ù lì
Bởi thế thì tiến hóa được ra chi
Mà cần có điều gì cao hơn thế
Vì tiến hóa đâu chỉ toàn đột xuất
Hay chỉ đều xuất hiện bởi hư vô
Nhưng lại cần bao quát thảy thế nào
Để nguồn cội thành vượt lên tất cả
Nên “vật chất” chỉ phạm trù hạn hẹp
Tập hợp con của tập mẹ lớn hơn
Mác toàn ngu chẳng hiểu có gì oan
Đâu thông suốt nghĩa lý nào toán học
Nhìn “vật chất” thảy đều nhìn hiện tượng
Khái quát chung làm cơ bản cuộc đời
Cái ngu này mới thuộc loại trời ơi
Bởi sự sống đâu phải toàn “vật chất”
Cái trừu tượng khó gom vào cụ thể
Chứng tỏ ra Mác mới thảy toàn ngu
Để manh nha thành não trạng độc tài
Lấy cảm tính của mình thay tất cả
Nên tội lỗi phát sinh đâu có lạ
Làm triệt tiêu cả thảy hướng văn minh
Coi cuộc đời toàn “vật chất” linh tinh
Mác thực chất quả rơi vào phản động
Nên học thuyết đâu còn toàn khoa học
Mới thành ra nhằm tướt đoạt con người
Mới thành ra nhằm nô lệ nhân quần
Toàn ảo tưởng mệnh danh là “giải phóng”
Khiến giải phóng chỉ danh từ trống rỗng
Đâu có nào thực chất thảy đi theo
Mà đều nhằm chỉ từ ngữ bề ngoài
Còn thực tế toàn nội hàm ngược lại
Người với người thành đè đầu chặn cổ
Vậy thì ra “cách mạng” có nghĩa gì
Hoặc thì ra “giải phóng” thảy lợi chi
Hay tất cả đời chỉ thành giả dối
Điều đó khiến Mác quả thành tội lỗi
Với cá nhân xã hội cũng khác gì
Người với người còn tin tưởng được chi
Hay thực chất chỉ cùng nhau ăn thịt
Gây ảo tưởng cũng khác nào tội ác
Có khác chăng là nồng độ khác nhau
Có khác chăng sự sai biệt thế thôi
Còn kết quả thảy đều phi đạo đức
Thành chính trị hết còn là khoa học
Mà dễ thành sự dối trá lọc lừa
Tội lỗi này bởi chính Mác gây ra
Làm nhân loại rớt vào vòng tăm tối
Vong thân thảy có còn gì để nói
Chỉ thành toàn đóng kịch giữa cuộc đời
Biết mà làm bởi vậy mới phi nhân
Bởi chỉ thảy độc tài thành quán tính
Nó thiết lập cái gọi là cơ chế
Khiến mọi người bắt buộc phải tuân theo
Kiểu khác nào dòng chảy đóng thành băng
Nên thử hỏi có cây nào mọc được
Con người sống đều chỉ thành cái bóng
Toàn ngôn từ giả dối ở ngoài môi
Còn tình người bị khô cạn khắp nơi
Hay trình diễn kiểu tình người giả tạo
Bởi chủ yếu con người là ý thức
Ý thức cùn xã hội tất suy vong
Ý thức toàn không độc lập tự do
Khiến xã hội chỉ thành bầy nô lệ
Nô lệ đó phải lụy vào cơ chế
Có một ai thoát thảy được ra ngoài
Bởi đàn gà bị nhốt ở chuồng rồi
Chuồng bằng sắt dễ con nào thoát được
Bởi vì vậy Mác thành toàn phản động
Tức trở nên tội ác của loài người
Làm những trên trăm triệu mạng tiêu đời
Quả oan uổng khắp cả toàn thế giới
Nhưng người chết có bao giờ sửa được
Để linh hồn oán thán thảy thiên thu
Kiểu giống như Pôn Pốt búa đập đầu
Rồi kết cục Ăng ca nào có được
Mác tội ác bởi phản toàn khoa học
Đời thành ra kiểu một thứ phiêu bồng
Cả nhân quuyền như kiểu bọt xà phòng
Chỉ thiểu số toàn khua môi múa mép
Mao Trạch Đông giết dân Tàu 40 triệu
Cốt để nhằm xây dựng “Đông Phương hồng”
Phỉnh nhằm lên cõi “thế giới đại đồng”
Cuối cùng thảy chỉ toàn đều phù phiếm
Tội ác ấy hỏi khi nào xóa được
Vì gạt hầu nhân loại suốt dọc dài
Cốt để nhằm tham vọng cá nhân thôi
Dù thực tế mượn danh từ đủ thứ
Nhưng ý thức con người là quý nhất
Nên lọc lừa thì không thể khách quan
Không khách quan thì chỉ thảy toàn sai
Khiến tất cả đời đều thành giả dối
Mà giả dối có còn nào khoa học
Chỉ toàn đều là tham vọng ngông cuồng
Có chút nào hiệu quả để thành công
Thành thiệt hại thảy toàn cho nhân loại
Nên học thuyết sai thành tội ác
Bởi hóa toàn như một thứ bùa mê
Để gạt lừa từng thế hệ ê chề
Mệnh danh đó thảy toàn là “lý tưởng”
Lý tưởng nếu chỉ điều không thực chất
Gạt gẫm suông thành tội ác đầy trời
Tội lỗi này do chính Mác gây ra
Bao nạn nhân cả những người “cộng sản”
Trừ số ít toàn thảy đều lợi dụng
Còn phần đông là tin tưởng ngây thơ
Hoặc lợi riêng thì cũng có khác nào
Nhưng sai trái cũng đều phi nhân bản
Hay tóm lại chỉ điều phi khoa học
Đều ngây thơ mù quáng kiểu tầm ruồng
Bởi đều do thảy ý thức tầm thường
Nhân loại phải rơi vào phi bản chất
Nên khoa học lẫn cả về triết học
Phải cần luôn giá trị của muôn đời
Phải cần đều ý nghĩa sự khách quan
Còn ngược lại chỉ đều toàn phản động
Bởi phản động chận ngăn đà tiến hóa
Khiến cuộc đời dừng lại hoặc thụt lui
Dẫu toàn tô diêm dúa những danh từ
Nhưng thực chất đều làm sao phát triển
Giờ kết quả là toàn cầu hội nhập
Trăm năm qua thảy Mác phản động rồi
Biết bao nhiêu công sức được bỏ ra
Rốt cục lại chỉ cú lừa ngoạn mục
Tội ác ấy khó nào ai khâm phục
Mà chỉ đều ép uổng phải đi theo
Hóa độc tài thành ra chuyện hiểm nghèo
Bởi cơ chế đều thảy toàn giả dối
Đó tội lỗi thảy đều do chỉ Mác
Bởi Mác thành chính nguồn cội đầu tiên
Vì Mác không dễ nào có Lênin
Còn Mác “đúng” cũng nào đâu tai họa
Bởi sai trái phát sinh từ nguyên lý
Triết học sai thì khoa học sai theo
Bởi nhìn toàn “vật chất” đã sai rồi
Lại kết với độc tài thành phản động
Trong khi đó con người đều bình đẳng
Xướng ra điều độc đoán chỉ là ngu
Nó làm đời phản thảy lại nhân văn
Toàn chủ quan cản ngăn điều phát triển
Phản động bởi vì triệt toàn tiến bộ
Mác hoặc ngu hay Mác thảy hoặc gian
Tự nhân danh “giai cấp” kiểu cà tàng
Nhưng rỗng tuếch khiến thảy thành trớt huớt
Bởi nhân loại luôn mục tiêu trước hết
Hay con người mới bản chất nhân gian
Mỗi cá nhân cần độc lập hoàn toàn
Sự tự chủ mới làm nên giá trị
Cũng từ đó tinh thần là trên hết
Còn đàn bầy là quá khứ thụt lùi
Mác vì ngu đi ngược lại cuộc đời
Toàn thoái hóa tự cho là tiến tới
Phi nhân loại hóa thành điều rỗng tuếch
“Vật chất” toàn thì nhân loại ra chi
Để thành ra nền tảng còn nghĩa gì
Không nền tảng thì lấy chi tiến hóa ?
Bởi “cách mạng” đâu phải toàn thảy xóa
Kiểu đốt rừng ngồi chờ lớp tương lai
Và cuối cùng mọi chuyện vẫn thành hài
Dẫu cháy trụi rừng lại lên như cũ !
Cái ngu đó khiến Mác thành tội lỗi
Vì căn cơ lý luận thảy toàn sai
“Vật chất” mà “biện chứng” rõ toàn hài
Hỏi tảng đá hóa cây làm sao được ?
Râu ông nọ cằm bà kia trớt huớt
Nó toàn sai về nguyên lý đầu tiên
Đem duy tâm biến “duy vật” nhãn tiền
Chỉ lếu láo hoặc thảy toàn lừa dối !
Bởi bản chất hai điều toàn trái ngược
Nước lửa nào lại “chuyển hóa” cùng nhau
Để tự xưng làm “cách mạng” trước sau
Nhằm để cách “Hegel chân trên đất” !
Ngu đến mức khác nào như ngủ gật
Lại tự cho “lật ngược” để gật gù
Có khi nào rượu thành nước được nào
Dầu vạn thuở cầm chai mà giốc ngược !
Để từ đó sai lầm sau theo trước
Vì đầu sai thì đuôi phải toàn sai
Khi tiền đề đã đặt thảy trật rồi
Hỏi kết quả có thể nào đúng được ?
Hay thật sự Mác toàn đều nói ngược
Đó chính điều đã làm thảy từ đầu
Để phịa ào thành “giai cấp đấu tranh”
Nhằm kết luận cần “độc tài vô sản” !
Kết quả đó quả đều gây hổn loạn
Bởi toàn coi “Tư bản phải tự chôn”
Để khiến thành khoa học trật chìa luôn
Lại khoác lác tự cho là “ý hệ” !
Cái ngu Mác hầu như toàn đáng nễ
Lại tự cho “khoa học” của loài người
Dầu chỉ là “tư tưởng” Mác mà thôi
Lấy cá nhân làm “độc tài tiêu chí” !
Cái ngụy tạo lại biến thành “chân lý”
Rồi tự xưng là “quy luật cuộc đời”
Là “đỉnh cao trí tuệ” của loài người
Thật rõ rệt ai hợm mình bằng Mác !
Để khoa học quả chỉ thành bôi bác
Còn đúng chi cho ích lợi được nào
Còn gì điều phát triển để đi lên
Mà trí tuệ chỉ thảy toàn dừng lại !
Mác ngu thảy tự coi mình điểm tận
Mới thành ra phản “biện chứng” y sì
“Biện chứng” mà dừng lại hỏi còn chi
Toàn ngụy biện lại còn cho “khoa học”
Sự ngu đốt khác nào toàn tai hại
Thành rõ ràng Mác tội lỗi đâu oan
Bởi làm cho lịch sử phải giật lùi
Lại vỗ ngực mệnh danh là tiến tới
Cái ngu đó tất lưu hoài vạn đợi
Chỉ đều đo Mác mê tín Hegel
Đem râu ông nhằm cắm ở cằm bà
Gọi “biện chứng” mới thành ra phản động
Bởi danh từ thảy dùng toàn ngụy biện
Mác làm đời quả lầm lạc bao nhiêu
Bởi gây ra kiểu lý luận một chiều
Phi phản biện thì lấy nào chân lý ?
Cái Mác ngu quả trở thành kinh dị
Bởi phỉnh đều toàn những kẻ ngây thơ
Hoặc khiến bao kẻ lợi dụng nhảy vào
Dùng độc đoán làm nấc thang danh vọng
Rồi tiếp tục nhân danh trong mọi dạng
Cả nhân danh thuyết Mác có nào sai
Đó chỉ vì do bản chất con người
Nếu cần thiết cứ xơi toàn đồng loại !
Nên cao nhất vẫn không ngoài đạo đức
Tức lòng thành chân thực ở mỗi người
Vì lòng thành mới chân chính mà thôi
Mới trung thực trên cõi đời vạn nẽo !
Trong khi đó Mác chỉ toàn ngụy biện
Bởi toàn coi đạo đức thảy phiêu bồng
Thảy chỉ xem “sản phẩm” của một dòng
Mà dòng đó Mác chê đều “tư sản”
Sự phản động mới thành nên ngoại hạng
Bởi phủi toàn lịch sử hỏi ra chi
Bởi phủi toàn nhân loại có lạ gì
Tự ví thảy mình thành như “Đức Chúa” !
Để “cách mạng” lại thảy toàn nhân loại
Mà thật ra chỉ là kẻ đốt rừng
Đốt trụi nên toàn khói lửa than tro
Cốt hi vọng rừng toàn lên lớp mới
Mong để thảy sẽ mọc toàn so đũa
Giống y nhau mới hợp lẽ “công bằng”
Thành con người bị lột trụi nhân văn
Bởi tất cả đã trở nên vật hóa
Cái ngu Mác quả kể ra cũng lạ
Suốt ngàn năm nhân loại có nào hơn
Cả Đông Phương cho đến thảy Tây Phương
Chưa học thuyết một ai toàn kiểu Mác !
Bởi họ thảy đều nhắm vào sự thật
Đẫu rằng tuy hạn hẹp ở mỗi người
Nhưng tự do vẫn giương thảy mọi nơi
Đâu ai kiểu toàn độc tài như Mác !
Mác hợm hĩnh coi đời như cỏ rác
Ngu ngàn năm lại tưởng thảy là khôn
Mới hại toàn nhân loại quả kinh hồn
Bởi lịch sử phải thảy thành mù quáng
Phản nhân loại đó quả toàn tội Mác
Kiểu ác tăng lại mặc áo thầy tu
Nên nhìn ngoài kiểu toàn giống hỏa mù
Còn thực chất thảy chỉ đều quỷ biện
Nhưng quỷ biện thì đâu còn sự thật
Còn đâu nào toàn giá trị khách quan
Dễ làm sao mà đạt đến thành công
Vì nhầm lẫn hay chỉ toàn phỉnh gạt
Thành công sức đổ ra toàn như biển
Bằng máu xương cả mọi loại hận thù
Nhưng cuối cùng thảy cũng chỉ tịt mù
Hy sinh hết vẫn đều thành công cốc !
Liên Xô sụm Đông Âu sụp mất
Gần trăm năm thực chất được gì sao
Chỉ toàn là nhân loại nỗi thảm sầu
Điều hi vọng chỉ hóa thành thất vọng
Sai nguyên lý dễ làm sao khác được
Kiểu dã tràng xe cát ích nào sao
Dẫu ngàn năm cũng kết quả thế nào
Dẫu hoang tưởng cho “thời kỳ quá độ”
Khiến lịch sử khác gì đi buôn lổ
Bỏ vốn nhiều kết quả chỉ hư không
Đó bởi toàn thuyết Mác thảy viễn vông
Suốt thế kỷ dễ gì đâu dám nói
Nên kết quả chỉ toàn như xí xóa
Đổ biết bao công sức hóa hư vô
Bởi chỉ đều giả dối quả thế nào
Nào giá trị để kết thành lịch sử
Toàn tiêu cực đã thay vào tích cực
Khiến thảy thành bôi bác có ra chi
Dẫu cố toàn lấp liếm cũng được gì
Bởi sự thật vẫn luôn là sự thật
Thuyết Mác bởi phạm ba điều sai trật
Cái đầu tiên là quan điểm “độc tài”
Cái thứ hai “giai cấp đấu tranh” hoài
Dầu bất tận cũng chỉ đều giả dối
Cái thứ ba biến con người thành vật
Kiểu đàn bầy đâu nào có nhân văn
Làm tự do độc lập thảy mất toàn
Phi ý thức chỉ còn duy cảm tính
Ba điều đó Mác đủ thành tội ác
Vì kéo lùi nhân loại tụt về sau
Có đâu nào phát triển để đi lên
Nên thực chất Mác đã thành phản động
Bởi Mác chỉ nhắm vào toàn ảo tưởng
Dẫn vào trong đường cụt để vênh vang
Bởi nó sai nguyên lý thảy rõ ràng
Đi lùi lại vậy làm sao tiến tới ?
Dẫu vẫn biết đời thường luôn tranh đấu
Nhưng chỉ thường tranh đấu giữa cá nhân
Tranh đấu nhau vì điều đúng điều sai
Đôi khi cả cho điều cao điều thấp
Mác lại chỉ gom vào toàn “giai cấp”
Bởi duy điều mê tín thảy Hegel
Chỉ u mê lấy “biện chứng” làm nền
Nhưng nào biết đó chỉ điều phịa đặt !
Đời thực tế giàu nghèo luôn khó triệt
Như lá cây mỗi cái vốn khác nhau
Tuy dẫu đều cùng một gốc sinh ra
Mác lại phịa cần “đấu tranh giai cấp”
Đời phát triển thật nhờ qua kỹ thuật
Từ căn cơ khoa học tác động vào
Trong tự nhiên hay cả đến nhân văn
Khoa học thảy cần kết cùng đạo đức
Điều Mác phịa khiến thành phi khoa học
Rốt cục thành giả dối thảy mọi điều
Bởi chỉ toàn ép uổng thảy mọi người
Để tự giác ai muốn làm cộng sản ?
Vì dòng đời cứ tiến hoài vô hạn
Dễ nào đâu lịch sử lại chỗ dừng
Giống con sông mãi trôi chảy không ngừng
Chờ tới lúc hòa dòng vào biển cả
Người xưa biết chết về còn sống gởi
Đó vẫn luôn là chân lý ngàn đời
Khó mô hình tuyệt đối hóa mọi nơi
Mà đời chỉ vẫn thuần toàn tương đối
Cái ngu Mác mới trở thành diệu vợi
Muốn “thần tiên toàn thế giới đại đồng”
Đó chỉ là kiểu bọt bóng xà phòng
Thảy chớp nhoáng rồi cũng đều vỡ cả
Bởi dòng sông có khi nào đông đá
Để nhằm toàn mọi giọt nước bằng nhau
Mà cuộc đời vẫn cứ phải luôn trôi
Mục đích sống là phát huy nhân cách !
Đó điều khác giữa tinh thần vật chất
Làm nhân văn mới mục đích con người
Vật chất đều toàn phương tiện vậy thôi
Nó đâu thể trở nên thành mục đích !
Không tài sản con người thành nô dịch
Nên khiến cho “vô sản” thảy toàn ngu
Mác thành ra phản động rõ ràng rồi
Muốn nhân loại đều trở thành “vô sản” !
Để thiểu số “làm vua” nhằm cai quản
Phong kiến toàn mệnh lệnh thảy ban ra
Biến nhân dân nào đâu khác đàn gà
Mác bởi vậy quả cực kỳ phản động !
Làm nhân loại rơi xuống toàn vật chất
Sống chỉ nhằm đấu đá để tranh ăn
Hết tinh thần và mất thảy nhân văn
Đều hệ lụy của “đấu tranh giai cấp” !
Mác nào biết đời đấu tranh một lẽ
Nhưng về phần hợp tác mới vinh quang
Mác chỉ nhằm nhìn khía cạnh Darwin
Nhưng đó thảy toàn đấu tranh loài vật !
Khiến “cách mạng” hóa thành toàn phản động
Bởi Mác như tay lâm tặc phá rừng
Vạch con đường toàn chỉ có mông lung
Nhưng thực chất khiến phá tràn nhân loại
Làm kinh tế chỉ luôn toàn suy bại
Bởi đâu nào được phát triển tự do
Cả thảy như văn hóa cũng nằm co
Đều giống nước toàn chảy vào miệng cống
Đời nô dịch đó mới thành thương cảm
Dẫu phết toàn màu sắc thảy huy hoàng
Nhưng đó toàn giả dối kiểu bề ngoài
Còn thực chất có nào đâu như thế !
Thành phá hoại biết bao nhiêu thế hệ
Vì gạt toàn trong ảo tưởng noi theo
Mà thật ra chỉ nhắm mắt tin liều
Hoặc giả dối hay thảy toàn ngờ nghệch
Vì con người bản thân thường ích kỷ
Muốn lợi mình còn thảy kệ nhân gian
Mình an toàn còn người khác chịu oan
Làm bạo ngược chẳng khi nào dứt được
Mác phi nhân từ chủ trương tướt đoạt
Giữa con người nhằm “giai cấp đấu tranh”
Chuyện phi nhân vốn đã thảy rành rành
Ai không biết thời “đấu tranh ruộng đất”
Hay như việc vụ “Nhân văn giai phẩm”
Để con người đành sỉ nhục lẫn nhau
Để rốt rồi người nào thảy ra người
Mà chỉ giống kiểu như loài ác thú
“Cách mạng” đó toàn công lao của Mác
Hiện nguyên hình điều thảy phản nhân văn
Dẫu tâng lên vì “mục đích nhân quần”
Nhưng ngược lại mới thảy toàn thực tế !
Bởi vì vậy nếu đọc thuần sách Mác
Chỉ tưởng đều nhằm “thế giới thần tiên”
Nhưng hiểu sâu mới thấy thảy toàn điên
Vì lý luận chỉ đều trên hình thức !
Nên thực tế nó nào đâu thực chất
Vì Mác quên toàn bản chất con người
Tức cũng quên luôn thực chất cuộc đời
Thành hoang tưởng mới đầy tràn phi lý
Nó khiến Mác phản lại toàn xã hội
Phản lại nguyên lịch sử của loài người
Bởi đời đang tiến hóa phải thụt lùi
Do kiểu Mác muốn xóa bài làm lại !
“Tư bản luận” thật ra toàn tệ hại
Có khác đâu chuyện gột gót theo giầy
Để khớp vừa “biện chứng” của Hegel
Quả thực sự Mác thành toàn tên ngốc !
Vì lịch sử phải cần luôn thực chất
Đâu chỉ toàn lý luận kiểu vu vơ
Để thành ra phi khoa học dại khờ
Ảo tưởng thảy mới toàn ra phản động !
Tội lỗi Mác đã trở thành lồng lộng
Bởi bao nhiêu hệ lụy đã gây ra
Dẫu cho bao thế kỷ chẳng xóa nhòa
Vì Mác đã phỉnh phờ bao thế hệ !
Người thành ngợm còn chỗ còn liêm sĩ
Lại khoe mình như cả thảy “thánh nhân”
Đây thành ra tội Mác thảy muôn phần
Vì khởi thủy chỉ toàn điều ngụy tín !
Làm khoa học mà chẳng gì trung thực
Chỉ thảy đều toàn cảm tính một chiều
Bởi thảy đều toàn thị hiếu nâng niu
Nên thảy tất chủ quan toàn vô nghĩa !
Phần “triết học” lại càng thêm tệ nữa
Bởi gạt lừa “chân lý” kiểu vu vơ
Chỉ làm cho nhân loại kiểu dại khờ
Đó quả khác gì tội đồ của Mác !
Vì lý luận thảy toàn không thực chất
Mà chỉ nhằm lươn lẹo cách nhiêu khê
Để cốt theo thị hiếu kiểu nhất thời
Đâu còn thể được gọi là sự thật !
Bởi ngụy biện nên khác gì phỉnh gạt
Dễ có nào chân thật với thế gian
Dễ có nào qua mặt được thời gian
Khiến sau trước vẫn nhiều người phát hiện
Giờ sự thật đã chứng minh rõ rệt
Bởi qua non thế kỷ phải lộ hình
Dẫu tự cho toàn thảy thảy quang vinh
Nhưng kết quả vẫn khác nào giẻ rách
Cả nhân loại nay đã toàn biết hết
Chỉ trừ ra thảy ngoan cố đôi người
Bởi cốt nhằm cố đấm để ăn xôi
Còn thảy hết mọi người đều sáng tỏ
Vậy “cách mạng” nếu so cùng phản động
Có thuần đâu chỉ trên những danh từ
Mà cần điều thực tế lẫn khách quan
Hay kết quả mới chứng minh là thật !
Bởi cách mạng đúng vốn toàn đơn giản
Đều khơi nguồn cho dòng chảy thông thương
Có nào đâu kiểu bịt cống lấp mương
Tức toàn thảy muốn xóa bài làm lại !
Sự phản động quả trở thành tai hại
Nó toàn làm hại cả thảy nhân gian
Đâu giúp nào thực tế được kiện toàn
Nó ngược lại chỉ biến thành hổn tạp !
Mác phản lại cuộc đời là như vậy
Phản thế gian thì “cách mạng” nỗi gì
Khiến chỉ làm nhân loại chỉ suy vi
Chỉ “vật hóa” thì còn chi ý nghĩa !
Bởi cách mạng phải ngược toàn phản động
Vì nhằm luôn phát triển mãi dòng đời
Còn tắt ngòi bịt dòng chảy mọi nơi
Đó mới đúng thảy chỉ đều phản động !
Thành thực tiển phải dựa vào chuẩn mực
Sự tinh hoa nhận thức của loài người
Để được luôn phải khoa học rạch ròi
Đúng Chân lý mới gọi là cách mạng
Còn nếu thảy chỉ phơi toàn ảo tưởng
Lại cộng thêm cưỡng chế có nghĩa gì
Khiến thảy đều chỉ quan điểm chủ quan
Đó thực chất quả đều luôn phản động !
Nên ngây thơ hoặc Mác nhằm phỉnh gạt
Thế thì còn là “cách mạng” được sao
Bởi thảy làm nhân loại hóa tào lao
Dắt đường cụt hỏi còn đâu “cách mạng” ?
THƯỢNG NGÀN
(22/10/18)
**
SỰ PHỨC TẠP TRONG
MẠO TỪ TIẾNG VIỆT
Điều này quả thật khó phân
Khác nhau giữa cái và con lạ gì
Cái thì yên lặng mọi khi
Con toàn động đậy quả thì lạ sao
Nhưng khi nói đến con người
Lại kêu cái hĩm mới toàn éo le
Con dao cái rựa vui nè
Thành ra cả thảy mọi bề tùm lum
TẾU NGÀN
(20/10/18)
**
Ý NGHĨA CUỘC ĐỜI
Đời toàn hệ thống phương trình
Bao nhiêu biến số quả tình thế thôi
Dễ ai tự chủ cả nào
Mà đều ẩn số biết bao nhiêu là
Thành ra Các Mác ngu xa
Nghĩ toàn giai cấp quả là giống ai
Khiến làm xã hội đấu hoài
Mới thành phản động nhiều điều khác đâu
ÁNH NGÀN
(20/10/18)
**
LÝ THUYẾT VÀ THỰC TIỂN
Mỗi thời đều mỗi khác nhau
Trong thời phong kiến khác thời hiện nay
Đời xưa chỉ có tranh tài
Ai nhiều hùng lực thắng đời tự nhiên
Mới cần bạo lực đi liền
Quý đâu khoa học bình yên nhân quần
Mà cần tranh bá xưng hùng
Để nhằm đạt đích đồ vương đủ rồi
Thời nay lý thuyết mọi nơi
Giúp nâng nhận thức cho đời đẹp tươi
Nào toàn chỉ kiểu vũ phu
Kiểu toàn bạo lực của thời đã qua
Như Mao chỉ kẻ xấu xa
Cho rằng trí thức chỉ là cục phân
Cốt nhằm lừa gạt nhân dân
Ma đầu thảy để cốt lên cầm quyền
Hay là Mác thảy toàn điên
Độc tài vô sản hỏi còn ra chi
Một thời bạo lực qua đi
Nay đều trớt huớt lấy gì thanh danh
Ngày nay giá trị mới cần
Bởi vì bạo lực mọi phần đã lui
Mới thành rốt cục con người
Nếu đều hiểu biết độc tài còn sao
Nên nay trí tuệ phải cao
Phải làm dân trí mới người khôn ngoan
Còn mà thảy chỉ làng nhàng
Ham toàn bạo lực chỉ càng đau thương
NON NGÀN
(20/10/18)
**
TRUMP VÀ NƯỚC MỸ
Trời sinh nước Mỹ cũng hay
Bây giờ đã thấy chân tài Trump
So găng với Tập Cận Bình
Bình toàn lỏng gối quả tình khác sao
TẾU NGÀN
(20/10/18)
**
THẾ NÀO LÀ THƠ HAY ?
Thơ hay trước ở câu thơ
Rồi thì ý tứ và ba điệu vần
Nội dung vẫn cái nằm trong
Còn ngoài thi pháp khó đong được nào
Tựa như cả một bầu trời
Bao la vời vợi sáng ngời là đây
Chứa nhiều hình ảnh càng hay
Mới thơ phong phú ai người biết không
Nên thơ thảy kiểu kỳ nhông
Sắc màu giả tạo có mong ra gì
Hay toàn vô nghĩa ích chi
Hoặc thơ con cóc có gì lạ sao
Thời nay thơ thảy tào lao
Lềnh khênh trên mạng có đâu mơ màng
Thảy đều kiểu viết lang bang
Đọc vào quả thấy chỉ toàn trái tai
Nên thơ buộc phải có tài
Nếu không chỉ kiểu đua đòi lạ chi
Thảy đều cát sạn quý gì
Bởi thơ hay phải luôn thì bông hoa
Hoa mang hương sắc cho đời
Mới luôn lưu lại vạn thời về sau
Còn thơ chỉ có cùi đày
Đọc vào đã chán mấy người quan tâm
NGÀN THƠ
(20/10/18)
**
Đặc thù này của Việt
Nam
Hễ là âm nhạc đều ham
có lời
Thi ca bàng bạc khắp
nơi
Tâm hồn âm nhạc vậy thời
mới hay
Còn mà chỉ kiểu Opéra
Lai căng thấy mẹ dễ mà
mê sao
Chẳng qua ít kẻ mới
giàu
Tỏ mình cũng phải giả
đò văn minh
Nên chi cần nói thật
tình
Cái hồn âm nhạc người
mình khác hơn
Thích nghe âm hưởng dịu
dàng
Hay là tiết điệu rộn ràng
mới vui
Chất thơ phải chứa đựng
nhiều
Bởi vì truyền thống của
mình dân ca
Còn mà chỉ kiểu Opéra
Chỉ trò học lóm có mà
hay đâu
Nên Nhà hát lớn lại hầu
Tốn ngàn rưởi tỷ có
đâu cần gì
Chẳng qua chỉ kiểu ngu
si
Dân nghèo kiết xác lấy
gì mà coi
Đúng đều những kẻ đua
đòi
Kiểu thành trưởng giả
học sang lạ gì
Coi dân chỉ thảy cu li
Riêng mình “quý tộc” lạ
gì nữa sao
NGÀN THƠ
(19/10/18)
**
“ĐỒ CHƠI”
“Đồ chơi” phải chiến mới hay
Còn mà đã cũ nói ngay cũng mòn
Dẫu nhìn bự chảng bé con
“Chơi” rồi mới biết có còn ngon không
TIẾU NGÀN
(19/10/18)
**
QUAN TÂM ĐẠO PHẬT
Quan tâm đạo Phật vẫn thường
Mặc dầu ta vẫn mọi đường lương dân
Bởi vì Phật ở tại tâm
Đâu cần lễ bái thắp hương tại chùa
XUÂN NGÀN
(19/10/18)
**
16 CHỮ VÀNG VÀ 4 TỐT
Người ta làm toán cũng hay
4 lần nhân 4 thì ra chữ vàng
Tức là 4 tốt đều toàn
Mới thành 16 chữ vàng đi theo
Nhưng đều nói kiểu ngoại giao
Còn dân dễ có lẽ nào tin đâu
Chiến tranh biên giới biết rồi
Biển Đông dậy sóng cũng hầu tự nhiên
TẾU NGÀN
(19/10/18)
**
BÍ MẬT HỒ CHÍ MINH
Ông Hồ ở Pháp ông về
Khiến dân khi đó mọi bề tin ngay
Trời Âu dân chủ tự do
Ai ngờ ông đã qua Nga trước rồi
Bây giờ còn tưởng ông lầm
Nghe lời “dụ dỗ” của Tàu quả hay
Thành ông “thua trí” họ Mao
Đúng là lập luận tầm phào hỡi ơi
Ông từng “Cương Lĩnh” đọc rồi
Mới toàn “nhảy cẫng” tôn thờ Lênin
Thành nghe dư luận đừng tin
Phải nhìn vào thảy ở nơi việc làm
Cho rằng thuyết Mác mới sang
Chẳng qua thời ấy có toàn riêng ai
Khác sao bí mật “Cụ Hồ”
Cụ toàn tin Mác dễ nào khác đâu
NON NGÀN
(19/10/18)
**
LÊ MẠNH THÁT
Viết sai “Mạnh Thác” vẫn còn
Chỉ vì viết lộn hú hồn cho ông
Nhưng sao tự đặt “Trí Siêu”
Nghe qua đã thấy quá liều ông ơi
TẾU NGÀN
(19/10/18)
**
NGUYỄN THUẬT – HÀ LAM
Ông là Nguyễn Thuật – Hà Lam
Từng là “Tứ trụ Triều đình”ngày xưa
Văn hayhay chữ đẹpcó thừa
Cầm kỳ thi họa mỗi nghề đều hay
Nên từ triều Nguyễn đến nay
Vẫn cao danh tiếng ở nơithôn làng
Kể gì cả nước danh vang
Bởi ai không biết Hà Đình, Hà Lam
Nhà ông nằmsát bầu sen
Ngôi vườn xinh đẹp cạnhbên Hà Kiều
Chiến tranh hai lượt tiêu điều
Nhưng đều cảnh trí mỹ miều còn lưu
Rồi khi ngày ấy Bảy lăm
Tưng bừng khí thế oái oăm lạ lùng
Vườn ông lấy chẳng ngại ngùng
Cho rằng “phong kiến” cuối cùng để chi
Nhà thờ cũng thảy đập đi
Để làm Quận Ủy bên thì Công an
Bây giờ di tích triệt toàn
Ai còn có biết Hà Đình ở đâu
Dẫu xưa ông đã sang Tàu
Đôi lần đi sứ cũng hầu âm vang
Càn Long khen tặng rõ ràng
“Chữ ông viết tốt hơn nhiều Vương Chi”
Bây giờ chứng tích còn ghi
Trên nhiều liễng đối một thì đã qua
Khiến thành nghĩ lại xót xa
Một thời “cách mạng” ba hoa chích chòe
Vài năm sau cũng phai nhòe
Đến nay lại có con đường tên ông
Một con đường nhỏ Hà Lam
Cạnh bao đường lớn mang tên “sau này”
TẾU NGÀN
(19/10/18)
**
TRIẾT HỌC, KHOA HỌC
VÀ TÔN GIÁO
Đây là ba cái trên đời
Con người cả thảy dùng nhìn thế gian
Thành ra chớ có vội vàng
Bởi đâm cái nọ phải quàng cái kia
Khiến làm quần chúng lia chia
Vàng thau lẫn lộn biết dìa nơi mô
Thảy tin duy cái là cao
Còn hai cái khác chỉ đào vứt đi
Như xưa Các Mác lạ gì
“Vô thần duy vật” tin chi nữa nào
Thành toàn gân cổ kêu gào
Gọilà“thuốc phiện” ai nào không thông
Cái ngu quả thật vô song
Nếu toàn “vật chất” thảy trong cõi đời
Chỉ toàn “vật chất” mà thôi
Còn đâu mọi sự có thời được sao ?
Nên thành cái “Lý” mới cao
Khiến làm khoa học tìm hoài đâu xong
Đến như triết học cầu toàn
Tư duy đào mãi thêm càng mở ra
Nên chi đời thảy bao la
Gọi là Chân lý dễ mà giản đơn
Nó toàn như núi Thái Sơn
Óc người chẳng khác chỉ con dế mèn
NGÀN KHƠI
(19/10/18)
**
VŨ THƯ HIÊN
Việt Nam có Vũ Thư Hiên
Trở thành giống quý mọi miền đều hay
Vì con của Vũ Đình Huỳnh
Vốn là Thư ký Bác Hồ trước kia
Thâm cung bí sử biết nhiều
Mới thành tác giả cuốn “Đêm Giữa Ngày”
Một thời đánh Pháp cũng hay
Còn bao giai thoại Hiên dần khai ra
TIẾU NGÀN
(19/10/18)

**
NÓI HAY
Ừ thì ông Phúc nói hay
Nhưng mà làm tốt mới tày thanh danh
“Tự do dân chủ” ngon lành
Nào giờ thả hết “tù nhân” mới cừ
Đấu tranh vì bởi con người
Họ đều cả thảy kiểu tù lương tâm
Mới thành đoàn kết một lòng
Còn mà nói xạo vẫn toàn thế thôi
TẾU NGÀN
(19/10/18)
**
MẶN MÀ
Ừ thì trông cũng mặn mà
Tụng kinh gõ mõ mới là thần tiên
Ni cô trong lớp áo thiền
Nhìn vào nghĩ thảy giai nhân quả gờm
Ý NGÀN
(19/10/18)

**
TUỆ SĨ, LÊ MẠNH THÁT,
NHẤT HẠNH
THÍCH TRÍ QUANG, TU SĨ
PHẬT GIÁO
Đành rằng đâu cũng con người
Thời nào cũng có những người vẽ vang
Nhưng dân ta thảy làng nhàng
Chỉ toàn ca ngợi ngổn ngang buồn cười
Trước tiên ca ngợi “Bác Hồ”
Tôn như “bậc thánh” thuở nào đến nay
Khác gì dân tộc cùi đày
Cấp mình cỏ rác nói ngay toàn hèn
Trí Quang một thuở xuống đường
Để làm cộng sản ai tường được không
Y vàng tim thảy màu hồng
Ngoài thì cửa Phật trong lòng Mác Lê
Khác chi Nhất Hạnh ê hề
Nhờdu học Mỹ đặng về ngo ngoe
“Phật” toàn lời lẽ chẻ hoe
Gạt tràn quần chúng éo le ai tường
Chỉ trừ Tuê Sĩ đường đường
Hay Lê Mạnh Thátrõ dường khác hơn
Tâm tư chống cộng xanh rờn
Chẳng qua cũng chuyện khách quan ở đời
Chín người mười ý vậy thôi
Có chi tuyệt đối để đời ngợi ca
Khiến thành tâm thức lâu la
Thảy toàn “ca ngợi”hỏi là về đâu
Sao không tự lực anh hào
Phải mình lặng lẽ kiện toàn mới hay
Cònđều ca ngợi cùi đày
Bưng bô cả thảy dân nào ra chi
GIÓ NGÀN
(19/10/18)
**
TÁC PHONG ĐÀN BẦY
Đúng toàn phong cách “đàn bầy”
Chuyện làm ai cũng thấy ngay buồn cười
Khác nào đóng mác giả đò
Để thành kịch cỡm ai ngờ thế sao !
Dễ lòng từ thiện có nào
“Nhắn tin” giúp đỡ người nghèo vậy ư ?
Hóa đều chỉ kiểu ruồi bu
Tự do độc lập mỗi người liệng đâu ?
TẾU NGÀN
(19/10/18)

**
TỰ GIÁC VÀ ÉP BUỘC
Ở đời tự giác mới hay
Thấy điều chi đúng làm ngay mới cừ
Phải luôn tôn trọng nhân quyền
Tự do dân chủ mãi cần đề cao
Đằng này sao cứ cào cào
Chờ người ép mới xét vào xét ra
Khi nhằm đổi chác mới tha
Còn không mút chỉ cà nacầm tù
Những người tiến bộ đau nhừ
Những người yêu nước dễ chừ còn đâu
Thảy còn xu phụ một màu
Chỉ đồ hèn kém thấy đâu nhân quyền
Nhân danh hoài “Mác Lênin”
Thật đều “cái cớ”nắm quyền dài lâu
Làm cho trí thức càng rầu
“Bác Hồ cứu nước” giờ này vậysao ?
NGÀN MÂY
(19/10/18)
**
MẸ NẤM
Bây giờ nấm đã ra đi
Chọn quê hương mới còn gì hay hơn
Bởi không thảy chỉ héo hon
Nên thành xét kỷ quảtoàn cũng hay
Cả năm tai nấm lâu nay
Khó tìm đất sống dễ gì tốt sao
Để cho nấm nhỏ lên cao
Phải cần nấm mẹ ở tù thoát ra
TẾU NGÀN
(18/10/18)
**
MỘT CÁNH CHIM XA
Bây giờ nấm đã đi xa
Khác gì nấm cũ nay đà cánh chim
Tung hê hết mọi nỗi niềm
Giờ đây cánh nấm cánh chim lưng trời
NẮNG NGÀN
(18/10/18)
**
TỘI NGHIỆP NHÀ BÁO
Báo toàn công cụ của ai
Dễ đâu tự chủ chút nào được sao
Cu li quả có lạ nào
Bảo sao viết vậy khác đâu trò hề
TẾU NGÀN
(18/10/18)
**
NGUYÊN NHÂN
CỦA MỌI NGUYÊN NHÂN
Bởi nghe ông Mác từ đầu
Mới thành mọi chuyện cũng hầu ra chi
Thảy đều lủm bủm lạ gì
Nào đâu thực chất giữa khi sương mù
TẾU NGÀN
(18/10/18)
**
DÂN CHỦ VÀ AN NINH
Khi dân làm chủ thật tình
Bầu ra quyền chính mới mình an tâm
Còn như mình chỉ thảy đần
Bị toàn dẫn dắt an tâm nỗi gì
Bởi thành trôi nổi khác chi
Giống như bèo giạt có gì lạ đâu
Kiểu gà nhốt bội chỉ hầu
Hoặc chờ đem bán hoặc vào nồi um
TẾU NGÀN
(18/10/18)
**
HÒA HỢP HÒA GIẢI DÂN TỘC
Anh em đánh lộn hòa nhau
Người ngoài đánh lộn khắc lâu hận thù
Anh em khi hóa người ngoài
Chỉ vì “ý hệ”cũng ngoài thế đâu
Nên thôi khỏi bận trách nhau
Cũng đừng giả dối yêu cầu điều chi
Chừng nào “ý hệ” mất đi
Chỉ còn huyết thống có gì khó sao
NON NGÀN
(18/10/18)
**
QUỐC GIA VÀ QUỐC TẾ
Một thời Quốc tế lu bù
Đã thành cừu địch kẻ thù Quốc gia
Bây giờ ngày tháng đã qua
Vẫn còn chưa thấy chỉ là toàn ngu
Dẫu sao chỉ bệnh con người
Hoặc vì mù quáng hay toàn tham lam
Nên chi ngôn ngữ đừng ham
Nó thường lừa dối có làm sao đâu
Ngây thơ thì chuyện đã rồi
Già hàm cũng thảy đã thời trôi qua
Chỉ điều thực tế xót xa
Lâu ngày trong bọc cũng lòi cái kim
Thức khuya mới biết đêm suông
Sống lâu mới thấy kiểu người ra sao
Chờ khi tỉnh giấc muộn rồi
Khác chi con sóng bạc đầu trôi đi
TẾU NGÀN
(18/10/18)
**
ĐÁY LÒNG
Đáy lòng cũng tựa đáy ao
Thảy toàn cáu cặn có nào khác đâu
Dễ aivô đó xem sao
Nhìn ngoài đã biết cần vào đó chi
TẾU NGÀN
(18/10/18)
**
KHÁC CHI
Khác chi một kiểu tập đoàn
Đoạt riêng vị trí để toàn chia nhau
Tự mình chiếm lấy ai bầu
Người dân cam chịu quả hầu vô duyên
Nhân danh đủ thứ huyên thiên
Nhưng toàn tư lợi nhãn tiền khác đâu
Ngoài hô công ích như nhau
Để nhằm cố đấm ăn xôi lạ gì
TẾU NGÀN
(18/10/18)
MỤC LỤC
8480.
MÓN “RAM” QUẢNG NAM
(22/10/18)
8481.
CÁCH
MẠNG VÀ PHẢN ĐỘNG (22/10/18)
8482.
SỰ PHỨC TẠP TRONG MẠO
TỪ TIẾNG VIỆT (20/10/18)
8483.
Ý NGHĨA CUỘC ĐỜI
(20/10/18)
8484.
LÝ THUYẾT VÀ THỰC TIỂN
(20/10/18)
8485.
TRUMP VÀ NƯỚC MỸ
(20/10/18)
8486.
THẾ NÀO LÀ THƠ HAY ?
(20/10/18)
8487.
CA NHẠC VIỆT NAM
(19/10/18)
8488.
“ĐỒ CHƠI” (19/10/18)
8489.
QUAN TÂM ĐẠO PHẬT
(19/10/18)
8490.
16 CHỮ VÀNG VÀ 4 TỐT
(19/10/18)
8491.
BÍ MẬT HỒ CHÍ MINH
(19/10/18)
8492.
LÊ MẠNH THÁT
(19/10/18)
8493.
NGUYỄN THUẬT – HÀ LAM
(19/10/18)
8494.
TRIẾT HỌC, KHOA HỌC VÀ
TÔN GIÁO (19/10/18)
8495.
VŨ THƯ HIÊN (19/10/18)
8496.
NÓI HAY (19/10/18)
8497.
MẶN MÀ (19/10/18)
8498.
TUỆ SĨ, LÊ MẠNH THÁT,
NHẤT HẠNH
8499.
THÍCH TRÍ QUANG, TU SĨ
PHẬT GIÁO (19/10/18)
8500.
TÁC PHONG ĐÀN BẦY
(19/10/18)
8501.
TỰ GIÁC VÀ ÉP BUỘC
(19/10/18)
8502.
MẸ NẤM (18/10/18)
8503.
MỘT CÁNH CHIM XA
(18/10/18)
8504.
TỘI NGHIỆP NHÀ BÁO
(18/10/18)
8505.
NGUYÊN NHÂN CỦA MỌI
NGUYÊN NHÂN
(18/10/18)
8506.
DÂN CHỦ VÀ AN NINH
(18/10/18)
8507.
HÒA HỢP HÒA GIẢI DÂN
TỘC (18/10/18)
8508.
QUỐC GIA VÀ QUỐC TẾ
(18/10/18)
8509.
ĐÁY LÒNG (18/10/18)
8510.
KHÁC CHI (18/10/18)
No comments :
Post a Comment