TẬP THƠ “KẺ SĨ”
TIẾP THEO, SỐ 196
CÁI KÈN TRUMP
Trump đúng thật cái kèn
Trỗi lên nước Mỹ quả rằng khác xưa
Tài năng Tổng thống đâu vừa
Trở thành tiền lệ quả chưa thấy nào
Khiến làm Trung Quốc lao đao
“Chiến tranh thương mại” ối dào là vui
Từ nay xính vính thật rồi
Để gờm hổ giấy có đồng đô la
DẶM NGÀN
(17/10/18)
**
CHÂU VỀ HỢP PHỐ
Cuối cùng Mẹ Nấm cũng vui
Châu về hợp phố ông Trời giúp thay
Trải bao năm tháng tù đày
Bây giờ qua Mỹ vui vầy mẹ con
Trong tù tưởng mãi héo hon
Bây giờ nấm lại mùa xuân ra ngoài
Tiền hung hậu kiết chuyện đời
Ở lành gặp tốt ai người không khen
THÔNG NGÀN
(17/10/18)
**
BẦU CỬ
Ai bầu là của người ta
Không bầu thì có thiết tha nỗi gì
Nên dân coi nhẹ khác chi
Chừng nào bầu thiệt mới thì hẳn hay
TẾU NGÀN
(17/10/18)
**
MƠ
MÀNG
Bé đây đang thảy mơ màng
Thiên đường xã hội sao càng vời xa
Gần non thế kỷ trôi qua
Bây giờ trước mắt vẫn là nó đây
Ai mua cho chỗ rau này
Chớ đừng hứa hẹn việc này việc kia
Địa đàng đã thấy đâu chưa
Nhìn quanh biệt phủ thảy toàn của quan
TẾU NGÀN
(17/10/18)

**
CHÍNH TRỊ BÌNH ĐẲNG
Mọi người ai cũng như nhau
Công dân ai cũng trước sau ngang hàng
Mới là chính trị đàng hoàng
Còn như phân biệt chỉ càng linh tinh
Nghe qua đã phải giật mình
Toàn thành đẳng cấp thật tình ra chi
Trước sau nào giá trị gì
Chỉ như trò trẻ cũng thi thế thôi
NON NGÀN
(17/10/18)
**
DÂN CHỦ VÀ KHOA HỌC
Cái hay nước Mỹ là vầy
Nó luôn dân chủ từ ngày xa xưa
Bởi dân chủ nên tự do
Muốn lên Tổng thống phải do dân bầu
Đó là khoa học phải rồi
Bởi vì không vậy nhân quyền còn đâu
Vì ai cũng biết con người
Có phần tiêu cực vẫn hoài bên trong
Nên chi chính trị đàng hoàng
Phải ngăn tiêu cực ở trong con người
Làm cho không thể độc tài
Dù ai cũng vậy mọi người công dân
Nhất là Tổng thống càng cần
Thượng tôn pháp luật vạn phần nghiêm minh
Mọi người bình đẳng thật tình
Quyền hành thực chất là dân trao quyền
Thành ra Chính phủ ưu tiên
Chỉ là guồng máy chính quyền vậy thôi
Chỉ đều công chức trong ngoài
Hay là trách nhiệm kiểu toàn chuyên viên
Chỉ phần chính trị mới riêng
Tức người dân cử mới chuyên việc này
Đừng nên lẫn lộn cả hai
Bởi vì nếu vậy độc tài còn chi
DẶM NGÀN
(17/10/18)
**
NÃO TRẠNG MƠ HỒ
Nói chi chỉ thấy mơ hồ
Cái đầu như vậy có nào ra chi
Làm trai phải rõ rệt đi
Nói đều trách nhiệm có gì khác đâu
Đừng quen yêu nước yêu nòi
Chỉ suông ngoài miệng có ngoài chi đâu
Để người lầm lẫn trước sau
Cuối cùng trớt hướt cũng hầu vậy thôi
TẾU NGÀN
(17/10/18)
**
LẮC CHUÔNG
Dẫu mà rất muốn lắc chuông
Nhưng nhìn thấy nó khiến buồn làm sao
Ai chơi đúc kiểu tầm phào
Em đang muốn lắc nhưng nào dám đâu
TẾU NGÀN
(17/10/18)

**
ĐẨY RA ĐẨY VÀO
Thường khi ai đẩy vào trong
Sao nay em lại đẩy tong ra ngoài
Khiến xem chỉ thấy mệt nhoài
Kiểu này đẩy mãi khi nào có con
TẾU NGÀN
(17/10/18)

**
SÁNG KIẾN NGƯỜI VIỆT
Có ai không biết chuyện này
Bởi vì cái khó ló toàn cái khôn
Đầu tiên dùng gạch bán xăng
Để làm dấu hiệu sau thời bảy lăm
Tiếp sau đến lượt xếp hàng
Mua gì cũng phải mang toàn gạch theo
Thế chân không có lại lèo
Bởi vì người khác sẽ chèo vào ngay
Thành ra cách đó vẫn hay
Khỏi cần đứng đợi mà thay cho mình
Khỏi còn cãi vã linh tinh
Từ khuya đã có chính mình đứng đây
Bây giờ bệnh viện nói ngay
Chỉ cần xếp dép hai quai được rồi
Ra ngoài gần đó ngồi chơi
Chờ dần dép cũng thay mình tiến lên
TIẾU NGÀN
(17/10/18)

**
TỪ “LÝ LUẬN” ĐẾN “HỆ
THỐNG”
Đương nhiên bản vẽ đi đầu
Nếu không bản vẽ lấy đâu làm nền
Nhưng mà bản vẽ tạo nên
Chính nhờ lý luận có trong cái đầu
Thành chi lý luận không sâu
Hỏi thì bản vẽ hóa ra được gì
Bởi nào khoa học ra chi
Mà toàn thị hiếu lạ gì nữa sao
Vậy nên“cơ chế” thế nào
Đều do lý thuyết từ nguồn mà ra
Nếu mà nó thảy quỷ ma
Cũng toàn “cơ chế”hóa ra tùng phèo
Thành ra suy nghĩ mọi điều
Chỉ khi khoa học mới đều thành công
Còn toàn “ý hệ” viễn vông
Chẳng qua chỉ giống cải ngồng vậy thôi
TIẾU NGÀN
(17/10/18)
**
CHÍNH TRỊ
Chính trị như không khí
Nó có khắp mọi nơi
Chính trị như không gian
Nó bao hàm cả thảy
Hỏi thử ai nín thở
Liệu có được không nào
Hay ra khỏi không gian
Đều toàn khờ bỏ mẹ
Nên điều trong thực tế
Là chính trị thế nào
Vốn trong lành hay thối
Hoặc ô nhiễm không thôi
Nên người phi chính trị
Khác gì kiểu bọ giòi
Sống kiểu toàn yếm khí
Lại ngu dốt tự hào
ÁNH NGÀN
(17/10/18)
**
NẤM XUẤT KHẨU
Hàng gì xuất khẩu chỉ thường
Nhưng nay hàng nấm mọi đường lạ hơn
Hoa kỳ nhập khẩu lô hàng
Mừng cho hạnh phúc ngập tràn Nấm Hương
TIẾU NGÀN
(17/10/18)
**
NGÀY XƯA NGÀY NAY
Ngày xưa “đánh Mỹ” bởi lầm
Cho rằng “xâm lược” mới thành thế thôi
Ngày nay “xâm lược” rõ rồi
Thế cờ phải đổi hẳn hầu tự nhiên !
TẾU NGÀN
(17/10/18)
**
MINH LONG VÀ MỸ LINH
Cùng đều viết tắt “Mờ Lờ”
Nhưng đừng lẫn lộn từ giờ nghe anh
“Minh Long” gốm sứ trứ danh
“Mỹ Linh” ca sĩ đã thành ca nô !
Dù cho sự việc thế nào
Chẳng nên chuyện nọ xọ vào chuyện kia
“Ca nô” này chỉ cùi dìa
Còn “Minh Long” vẫn lâu ngày phát huy !
TẾU NGÀN
(17/10/18)
**
NÓI VỀ TỘI LỖI CỦA CÁC
MÁC
TRONG CHÍNH LỊCH SỬ
NHÂN LOẠI
Biết gì hạn chế của mình
Cũng như thời đại thật tình vậy thôi
Thế nhưng Các Mác trỗ trời
Tự cho “trí tuệ” trên đời quả hay
Để thành tội lỗi từ đây
“Độc tài vô sản” khác sao ngông cuồng
Dẫn vào ảo ảnh chỉ buồn
Gạt lừa nhân loại nào còn ra chi
Thật thì khoa học biết gì
Thật thì“triết học”toàn khi buồn cười
Biết chi bản chất con người
Biết gì xã hội mới toàn vu vơ
Cả về lịch sử rõ khờ
Mới thành “duy vật” có nào căn cơ
Khiến toàn lý luận vật vờ
Do điều mê tín thảy vào Hegel
Lấy điều “biện chứng” làm nền
Kiểu râu ông nọ cắm cằm bà kia
Thấy toàn “biện chứng” lia chia
Nhưng thành “biện chứng” trật chìa khác đâu
Chỉ vì gốc nó duy tâm
Đem qua duy vật mới thành bá vơ
“Vật” mà “biện chứng” thảy khờ
Cái ngu của Mác ai ngờ vậy sao
Cứ xem tảng đá thế nào
Bao giờ đá lại biến thành cái cây
Nên chi Mác chỉ giả cầy
Phỉnh phờ nhân loại kiểu này ra chi
“Độc tài vô sản” lạ gì
Chỉ đều cảm tính quả khi buồn cười
Hiểu chi lịch sử loài người
Hiểu chi phát triển để thành tinh hoa
Thế nên Mác chỉ sa đà
Thảy vào “vật chất” cho là thông minh
Loại toàn ý nghĩa tinh thần
Ngàn năm nhân loại vốn trong huy hoàng
Khiến thành Mác chỉ hoang tàn
Giật lùi lịch sử xuống hàng rong rêu
Tự cho “trí tuệ cao hều”
Thật thì trí tuệ chỉ bèo khác chi
Khiến làm nhân loại gian nguy
Trăm năm kinh hãi lạ gì nữa sao
Chỉ vì cái nạn “độc tài”
Bao người lợi dụng cho quyền riêng tư
Mới thành từ đó đến chừ
Nhân quần ngắt ngéo nhuyễn nhừ lạ đâu
Chỉ toàn sống kiểu cầu âu
Nhân quyền chẳng có khác sao vật vờ
“Tự do độc lập” hom lờ
Đã chui vào đó khó bề nào ra
Nhằm cho thiểu số ba hoa
Nói toàn một sách xót xa nhân quần
Thảy luôn tâng Mác lẫy lừng
Kéo lùi lịch sử vô chừng ai hay
Khiến cho nhân loại cùi đày
Chỉ còn sống kiểu như bầy dã nhân
Cả trăm triệu mạng đi đoang
Trên toàn thế giới quả càng xót xa
Chỉ vì “vô sản” đẻ ra
Độc tàinó vậy cách nào lại hơn
Thành ra tội Mác xanh rờn
Hỏi xem ngoài Mác có ai hơn nào
Chỉ do “khoa học” cào cào
Chỉ do “triết học” tầm phào vậy thôi
Để nhằm lừa dối con người
Khiến đều tất cả chỉ là nạn nhân
Bởi vì độc đoán vạn phần
Nó thành “cơ chế”có ai ra ngoài
Mới thành chỉ một dọc dài
Từ đầu đến cuối trôi hoài thế thôi
Tạo ra xã hội toàn tồi
Vong thân cả thảy có hồi nào xong
Thành ra chuyện khó nói cùng
Vài dòng đơn giản để cùng nghĩ suy
Thấy ra Mác tội lỗi gì
Ác tăng mặc áo thầy chùa lạ sao
Đưa ra học thuyết tầm phào
Toàn đều quỷ biện ào ào ghê thay
Gạt toàn nhân loại tới nay
Trắng đen lẫn lộn nói ngay lạ gì
Làm đời thành chỉ cu li
Lại hô “giải phóng”lạ gì nữa sao
Nịnh toàn “trí tuệ đỉnh cao”
Để người “ăn thịt”rào rào lẫn nhau
Bởi do chỉ nạ độc tài
Tự do đâu có mà người nhân văn
Nhân danh đủ thứ lằng nhằng
Mười voi bát xáo chỉ bằng là không
Thành ra Mác thảy cuồng ngông
Đâu cần sự thật giữa dòng thế gian
Mà toàn lập luận cà tàng
Để người lợi dụng khiến càng hẩm hiu
Tướt đi chân lý vạn chiều
Gom thành một mối quả điều ngu si
Tự do dân chủ còn gì
“Độc tài vô sản” còn chi loài người
Thành ra tội Mác rõ rồi
Tác nhân duy nhất hủy toàn tự do
Con người hết hẳn con người
Mà đều“vật hóa” tội đồ Mác đây
Nhân danh đủ thứ cũng hay
Cuối cùng trớt hướt thấy ngay điên khùng
Mới toàn nhân loại phản thùng
Lại hô “giải phóng” rõ khùng rõ điên
Khác nào Mác chỉ huyên thiên
Thuyết không thực chất hại miền nhân gian
Trăm năm đã thấy rõ ràng
Ngàn năm mới thấy Mác toàn tội to
Gạt toàn nhân loại co ro
Thành toàn giả dối con đò lật nghiêng
Bởi đều lý luận huyên thiên
Thảy phi khoa học nhãn tiền vậy thôi
Có đâu chân lý ở đời
Có đâu sự thật để người noi theo
Mà toàn ngụy biện một chiều
Thảy sai nguyên tắc mới đều lầm to
Chỉ thành phỉnh gạt ra trò
Chỉ toàn ép uổng tội cho bao người
Thành ra hóa chỉ nực cười
Anh mù dẫn lối loài người mới kinh
Bởi toàn thị hiếu linh tinh
Có gì nghiêm túc khách quan đâu nào
Mà toàn cảm tính tầm phào
Tự cho “khoa học” ào ào thế thôi
Khác nào bịp thảy loài người
Biết chi “vô sản” nhất thời rồi qua
Mác toàn khái quát bao la
Phịa thành“quy luật” sâu xa ngàn đời
Cái ngu bởi thế tuyệt vời
Mới thành cái ác ai người không hay
Hồ đồ như vậy lạ thay
Khiến đời đảo lộn trước sau lạ gì
Tinh hoa nào có còn chi
Chỉ còn cặn cáu khác gì nữa sao
Khiến làm nhân loại nghẹn ngào
Ngàn năm tiến hóa khác nào đem chôn
Đời thành toàn chỉ héo hon
Nhận trong hũ kín có còn ra chi
Khiến người hại thảylẫn nhau
Chỉ vì thuyết Mác có nào hơn đâu
Bởi vì thuyết giảng “độc tài”
“Đấu tranh giai cấp” thảy đều bá vơ
Chúng toàn thiếu hẳn căn cơ
Bởi đều xạo xự ai ngờ thế sao !
ĐẠI NGÀN
(17/10/18)
**
HIỂU LỜI ĐỨC PHẬT
Hiểu lời Đức Phật mới hay
Còn như chẳng hiểu chỉ tày ngu si
Nhân duyên, ngũ uẩn là gì
Phật coi vẫn thấp còn chi nữa nào
Có nhiều cái đúng chưa cao
Bởi điều tuyệt đối có nào thế đâu
Cho nên hiểu Phật phải sâu
Còn mà chưa hiểu cũng hầu vậy thôi
HƯƠNG NGÀN
(16/10/18)
**
DUY TÂM VÀ DUY VẬT
Duy tâm tin ở tinh thần
Còn như duy vật có cần thế đâu
Chỉ ham vật chất đủ rồi
Đâu thèm nhân cách tối cao nơi người
Duy tâm bởi vậy tin Trời
Vô hình nhưng thảy đấng toàn thiêng liêng
Tạo thành cái lý thế gian
Trong khi duy vật tin toàn miếng ăn
PHƯƠNG NGÀN
(16/10/18)
**
TỰ DO VÀ ĐỘC TÀI
Tự do mới thảy đi lên
Độc tài đi xuống vốn điều tự nhiên
Đi lên là hướng văn minh
Còn như đi xuống vô minh lạ gì
SẮC NGÀN
(16/10/18)
**
QUY LUẬT Ở ĐỜI
Ở đời quy luật là thường
Bởi vì luôn thảy mọi đường khách quan
Đâu vì cảm tính làm tàng
Kiểu như Các Mác thành oan cho đời
TẾU NGÀN
(16/10/18)
**
SỨC MẠNH NHÂN DÂN
Bây giờ sức mạnh nhân dân
Nó đà hiện diện mọi phần cũng hay
Khiến ai làm bậy hôm nay
Chỉ cần hè thảy tẩy chay là cùn
Mới thành từ chuyện Mỹ Linh
Minh Long gốm sứ quả tình họa lây
Bởi dùng nhãn hiệu cô này
Để giờ mới thấy tẩy chay nhãn tiền
TIẾU NGÀN
(16/10/18)
**
TỘI NGHIỆP VIỆT NAM
“Cụ Hồ” đánh Pháp tưởng hay
Để làm cộng sản thành nay mới cừ
Biển Đông giờ đã nhuyễn nhừ
Coi như mất trắng bây chừ quả kinh
TẾU NGÀN
(16/10/18)
**
“TRÍ THỨC”
Người ta bao hạng người ta
Vậy nên “trí thức” cũng là thế thôi
Có anh như cứt trên đời
Có anh như ánh mặt trời chiếu luôn
Nên chi xin hãy đừng buồn
Bởi đời vẫn vậy vốn toàn nhiêu khê
Chẳng qua tại gốc mỗi người
Trời sinh bản chất dễ nào khác đâu
ÁNH NGÀN
(16/10/18)
**
QUẢNG NAM
Quảng Nam nổi tiếng Núi Thành
“Tượng đài Mẹ Thứ” vang danh rùm trời
Bây giờ “tàu lạ” khắp nơi
Đâm chìm tàu cá Quảng mình im re
TIẾU NGÀN
(16/10/18)
**
TRIẾT HỌC
Đừng như kiểu Mác tào lao
Hiểu toàn triết học có nào đúng đâu
Chỉ đều cảm tính phủ đầu
Tự cho triết học mới hầu là ngu
Triết mà “duy vật” ruồi bu
Triết mà “vô sản” tôn lên độc tài
Khiến thành Các Mác chỉ hài
Tội đồ nhân loại muôn đời khác sao
SẮC NGÀN
(16/10/18)
**
NHẠC SĨ DƯƠNG THIỆU TƯỚC
Quả đây giai điệu quê hương
Chứa toàn nét nhạc buồn thương một thời
“Đêm Tàn Bến Ngự” nào vơi
Khiến hoài xứ Huế một trời vấn vương
TRĂNG NGÀN
(16/10/18)
**
GIÀU NGHÈO VÀ GIAO HƯỞNG
Người ta giàu trứng giàu ra
Mới nghe giao hưởng đặng mà lên thêm
Mình nhưcát sạn dưới thềm
Nay đòi “giao hưởng” ối mèn đéc ơn
Cái ngu mới thật tuyệt vời
Làm ra để ngó mấy người ưa vô
Khác nào cóc nhái lô xô
Nhân danh “nghệ thuật”chỉ đồ tầm vơ
TẾU NGÀN
(15/10/18)
**
TIẾNG VIỆT PHONG PHÚ
Đúng là tiếng Việt quá hay
Không ưa ai đó có ngay cách chèn
Tay sai thì nhét từ “bồi”
Còn đồ mạt hạng phết vào chữ “nô”
Nên thành “bồi bút” lô xô
Chuyên nghề viết mướn có nào lạ chi
Riêng hàng điếu đóm nô tỳ
Mỹ Tâm ăn có khác gì “ca nô”
TẾU NGÀN
(15/10/18)
**
ĐÀN GẢY TAI TRÂU
Kiểu này đàn gảy tai trâu
Trâu nào nghe nổi mới hầu toàn điên
Khác nào thế giới huyên thiên
Làm điều tầm vá nhãn tiền khác sao
TẾU NGÀN
(15/10/18)

**
SƯ CHIẾN SĨ
Cái này ai gắn cho sư
Huân chương mọi loại bây chừ lộ ra
Đúng là sư kiểu tà mà
Hay sư chiến sĩ chỉ là ngụy tăng
TẾU NGÀN
(15/10/18)
**
NHỮNG LOẠI LỖ TRỐNG
TRÊN THÂN CON NGƯỜI
Có bao loại lỗ trên người
Cũng đều xấu cả mới cần phải che
Chỉ trừ tai để nhằm nghe
Hay là cái miệng nói năng cùng đời
Nhưng nghe một kiểu chỉ tồi
Hay trâm một cách cũng đều lăng nhăng
Thế nên để nói công bằng
Khó mà tin được miệng mồm thế gian
TẾU NGÀN
(15/10/18)
**
DIỄN BIẾN LỊCH SỬ
Ngày xưa đua học tiếng Nga
Liên Xô chổng gọng chuyển qua tiếng Tàu
Quyết tâm từng bước thuộc làu
Cái kia đã mất nay còn cái ni
Người mình thật có ra chi
Dễ nào độc lập dễ gì tự do
Bởi toàn não trạng nằm co
Kiểu đềuăn xổi cào cào khác đâu
TẾU NGÀN
(15/10/18)
**
ĐỜI VẪN LOẠN XÀ NGẦU
Đời luôn vẫn loạn xà ngầu
Những tay thơ dại lại hầu tin theo
Như xưa Mác nói toàn lèo
Để ngày nay có nhiều hồng vệ binh
Một thời tưởng những quang vinh
Cuối cùngthảychỉ linh tinh lạ gì
Thời gian rồi cũng trôi đi
Tội ai ai tội còn gì nóisao ?
TẾU NGÀN
(15/10/18)
**
KHỈ QUÝ TỘC THƯỢNG LƯU
Ừ nè con khỉ thượng lưu
Nó chơi laptop nó xài iphon
Nó mê thứ lá cây rừng
Nó tôn duy gã đầu đàn khác đâu
Để khi Nhà hát có rồi
Chẳng cần mua vé cũng vào ngồi xem
Cũng nghe loại nhạc thính phòng
Khác nào nghe sấm mới càng thượng lưu
TIẾU NGÀN
(15/10/18)

**
ÁC GIẢ ÁC BÁO
Mỹ Linh ăn nói hồ đồ
Bây giờ Trời trả dân nào không vui
Bởi nay có Quyết định rồi
Tịch nhà Hà Nội thế vào Thủ Thiêm
TẾU NGÀN
(14/10/18)
**
LÁ RƠI
Xin em nhớ mãi đừng quên
Những ngày tháng đó của tình đôi ta
Cuộc đời thật đẹp như hoa
Như vầng dương sáng chói lòa đến nay
Lá rơi rơi mãi bao ngày
Như em biết đó anh nào có quên
Lá rơi rơi rụng bên thềm
Tựa bao kỷ niệm êm đềm khác đâu
Lá rơi gió bắc thổi vào
Trong đêm lạnh giá ai nào có hay
Nhưng anh nào thể đâu quên
Lời ca em hát mãi còn ngân vang
Khúc ca buộc chặt đôi đàng
Làm ta cứ mãi thêm càng yêu nhau
Dẫu là đời sống ai hay
Dễ làm chia cắt lứa đôi êm đềm
Khác gì sóng biển tràn êm
Xóa đều trên cát dấu chân in vào
Yêu nhau dầu thuở dạt dào
Biến toàn bọt sóng dễ nào biết đâu
**
Lá rơi rơi mãi bao lâu
Khác bao kỷ niệm trên đời rồi qua
Cho dầu lặng lẽ tình ta
Cám ơn cuộc sống thiết tha mĩm cười
Anh yêu em đẹp tuyệt vời
Em đâu có muốn anh đành quên sao ?
Có em đời sống dạt dào
Mãi càng thêm đẹp bởi người anh thương
Mỗi ngày lại tỏa vầng dương
Khiến toàn sưởi ấm tình anh rõ ràng
Nhớ hoài lời hát ngân vang
Một lần em đã dịu dàng trao anh !
NGÀN HOA
(dịch từ thơ của Jacques Prévert
14/10/18)
Les
Feuilles Mortes
Oh! je voudrais tant que tu te souviennes
Des jours heureux où nous étions amis
En ce temps-là la vie était plus belle,
Et le soleil plus brûlant qu’aujourd’hui
Les feuilles mortes se ramassent à la pelle
Tu vois, je n’ai pas oublié…
Les feuilles mortes se ramassent à la pelle,
Les souvenirs et les regrets aussi
Et le vent du nord les emporte
Dans la nuit froide de l’oubli.
Tu vois, je n’ai pas oublié
La chanson que tu me chantais.
C’est une chanson qui nous ressemble
Toi, tu m’aimais et je t’aimais
Et nous vivions tous deux ensemble
Toi qui m’aimais, moi qui t’aimais
Mais la vie sépare ceux qui s’aiment
Tout doucement, sans faire de bruit
Et la mer efface sur le sable
Les pas des amants désunis.
**
Les feuilles mortes se ramassent à la pelle,
Les souvenirs et les regrets aussi
Mais mon amour silencieux et fidèle
Sourit toujours et remercie la vie
Je t’aimais tant, tu étais si jolie,
Comment veux-tu que je t’oublie?
En ce temps-là, la vie était plus belle
Et le soleil plus brûlant qu’aujourd’hui
Tu étais ma plus douce amie
Mais je n’ai que faire des regrets
Et la chanson que tu chantais
Toujours, toujours je l’entendrai!
Les souvenirs et les regrets aussi
Mais mon amour silencieux et fidèle
Sourit toujours et remercie la vie
Je t’aimais tant, tu étais si jolie,
Comment veux-tu que je t’oublie?
En ce temps-là, la vie était plus belle
Et le soleil plus brûlant qu’aujourd’hui
Tu étais ma plus douce amie
Mais je n’ai que faire des regrets
Et la chanson que tu chantais
Toujours, toujours je l’entendrai!
Jacques
Prévert
**
CÀ PHÊ ĐƯỜNG SỮA
Cà phê đường sữa hòa chung
Khó ai tách được mỗi từng cái ra
Vậy nên “dân tộc cha già”
Biết là cộng sản quốc gia ai nào
Vậy nên tâng bốc “Bác Hồ”
Tại vì ba thứ đổ vào ly chung
Vì mình hay chỉ vì ông
Hoặc vì đất nước khó trông rõ ràng
NGÀN MÂY
(14/10/18)
**
CÂY ĐỜI XÃ HỘI
Cây đời vốn sống tự nhiên
Ngàn năm lịch sử có phiền chi ai
Tinh hoa kết tụ lâu dài
Để thành chọn lọc nào ai không tường
Thế nhưng Các Mác hoang đường
Xóa bài làm lại tưởng dường hay ho
Tâng lên “vô sản” ra trò
Đốt rừng trồng mới quả thành toàn ngu
GIÓ NGÀN
(14/10/18)
**
“XÃ HỘI CHỦ NGHĨA”
Mọi điều đều phải toàn “chung”
Để thành “xã hội” tột cùng mới thôi
Nhìn qua thì đã biết rồi
Đúng là “chủ nghĩa” có ngồi mà ca
TẾU NGÀN
(14/10/18)

**
LINGA VÀ YONI
Cặp này hẳn phải có đôi
Bởi trơ một cái thì rồi còn chi
Vợ chồng điêu khắc lạ gì
Vào nhà chỉ thấy toàn thì thế thôi
Cái hiên ngang đứng oách rồi
Cái nằm nào khác mắt người mở ra
Thiếu Khanh khoe thảy vậy mà
Vợ chồng Nim Hạn đúng là hồn nhiên
TIẾU NGÀN
(14/10/18)
**
BÔI NHỌ VÀ LÀM NHỤC
Đít nồi có dễ đâu bôi
Còn như làm nhục tại mình tại ai
Khác chi đời thảy toàn hài
Điều sai thực tế trở thành tiếu lâm
TẾU NGÀN
(14/10/18)
**
NHƯ MÈO GIẤU CỨT
“Thành Đô” hiển hiện rõ rồi
Kiểu mèo giấu cứt cũng đều lòi ra
Đồng Nhân dân tệ vào ta
Trước sau đất nước cũng đà ra đi
Bao năm “lãnh đạo” được gì
Bây giờ lãnh đạn quả khi dân tình
Đâu còn chi nước của mình
Mà thành tỉnh lỵ “quang vinh” của Tàu
TIẾU NGÀN
(14/10/18)
**
CĂN BỆNH TUYÊN TRUYỀN
Gần như thế kỷ qua rồi
Thảy toàn xã hội khắp nơi tuyên truyền
Đến như cả Viện bảo tàng
Cũng đều một bệnh chỉ toàn thế thôi
Thành ra đời thảy hổi ôi
Đâu còn ý nghĩa chút nào khách quan
Mà người chỉ cấp ngang hàng
Kiểu như con cún cốt toàn cho ăn
TẾU NGÀN
(14/10/18)
**
XÃ HỘI DẾ GIUN
Con người cũng chỉ dế giun
Nếu không trí thức thảy cùn vậy thôi
Còn không nhân cách chỉ tồi
Hóa đều cỏ rác có nào khác chi
GIÓ NGÀN
(14/10/18)
**
PHÚ QUÝ VÀ LỄ NGHĨA
Người xưa từng đã nói rồi
Một khi phú quý lễ thành tự nhiên
Nay đều một lũ toàn điên
Dựng lên Nhà hát dân còn nghèo xơ
Thành ra cũng chẳng bất ngờ
Chỉ toàn tham nhũng mới vào xem thôi
Dân nghèo chắc phải đứng ngoài
Bởi toàn kiết xác dễ nào chen vô
NGÀN SAO
(14/10/18)
**
KỊCH BẢN VÀ DIỄN XUẤT
Mác đưa kịch bản toàn sai
Lênin diễn xuất khó tài chi hơn
Kinh qua thế kỷ xanh rờn
Chỉ toàn lịch sử chờn vờn khác đâu
Dẫu nay lớp cũ qua mau
Lại đùn lớp mới làm đời hay chi
Một lần lầm lở khác gì
Rồi toàn quán tính có chi lạ nào
Khiến thành tội Mác càng cao
Gạt lừa nhân loại có nào lạ chi
Tin đều những loại ngu si
Hoặc toàn lợi dụng khác gì nữa đâu
Thấy ra thì đã muộn rồi
Cơm đà nấu chín khó nào liệng đi
Trạng Quỳnh xưa cũng lạ gì
Làm người mắc lỡm khác chi nữa kìa
Giờ nhìn lại thảy đầm đìa
Biết bao dỏm tỏi cuộc đời đã qua
Suốt non thế kỷ sa đà
Máu cùng nước mắt chan hòa khắp nơi
Nhưng giờ vẫn kẻ mê tơi
Chẳng qua cố đấm ăn xôi lạ gì
Lương tâm chó táp còn chi
Ghịt đầu xã hội để nhằm lợi danh
NGÀN SAO
(14/10/18)
**
LUẬN ĐIỆU TOÀN NGU
Bây giờ chúng thảy đã quên rồi
Duẩn, Giáp, Đồng, Chinh từng một thời
“Vô sản bần nông” lên “lãnh đạo”
Giờ đòi “quý tộc” quả ngu ơi
Thành ra ngu dốt hỏi biết gì
Được thời lếu láo có ra chi
Biết nào lịch sử từng đen tôi
Giờ giở giọng ra kiểu cu li
Nhà hát xây lên cốt vì tiền
Dân nghèo kiết xác dễ nào tiên
Thảy loài đú đởn vào xem hết
Xuống cấp rồi ra chỉ nhãn tiền
Não trạng bần nông có quý gì
Thêm toàn cơ hội hỏi ra chi
Chừng nào xã hội tương lai tốt
Nhà hát tự nhiên mới khác đi
TẾU NGÀN
(14/10/18)
**
SỰ HẠ NHỤC CON NGƯỜI
TRONG CÁC CHẾ ĐỘ SÔ VIẾT
Không đâu hạ nhục con người
Cho bằng thực tế cuộc đời Mác Lê
Ngày nay dầu đã thảy huề
Nhưng thành quá khứ mọi bề tan thương
Nhân danh xây dựng “thiên đường”
Để toàn tội lỗi mười phương ai ngờ
Bao nhiêu Hồi ký tới giờ
Những văn nghệ sĩ một thời cu li
Để nay còn lại những gì
Còn còn vết nhục một thời chưa tan
Nguyễn Đăng Mạnh đã ghi toàn
Thảy đều mẫu chuyện oán than trên đời
Hóa ra hạ nhục con người
Chỉ vì thuyết Mác chớ nào do ai
Vong thân nó khiến dài dài
Gọi là “chính trị” thảy thành phi nhân
Ngày nay sáng tỏ mọi phần
Đúng tay Các Mác vạn lần toàn điên
Để thành tội ác huyên thiên
Tuy ngoài mặc áo “thánh hiền” ai hay
Thế gian hóa thảy cùi đày
Trăm năm chưa hết tới nay được gì
Lại càng cần trách dân Nga
Tội đồ thế giới cũng là chính đây
Thời gian cho dẫu mây bay
Ngàn năm rồi vẫn phải toàn bày ra
Tương lai đọc lại xót xa
Quả người thành ngợm có mà khác sao
Nên chi tội ác con người
Cũng do người cả có nào đâu ra
Chỉ cần một kẻ quỷ ma
Đủ làm nhân loại hóa ra bùn lầy
TRĂNG NGÀN
(13/10/18)
**
“THẰNG NGƯỜI” CỦA
“ĐẾ QUỐC” MỸ HIỆN NAY
“Thằng người” này quả đầu tiên
Hỏi ai nào khác hơn là Trump
Làm cao chẳng muốn lãnh lương
Dẫu là Tổng thống toàn dân Hoa kỳ
Mẹ cha “đế quốc” lạ gì
Nó toàn “bóc lột” lạ gì nữa sao
Dễ nào bì được “phe ta”
Tham quyền cố vị để mà lợi to
Vậy ra ai mới giả đò
Cái thằng “đế quốc” hay do phe mình
Nói toàn lời lẽ linh tinh
Hoàng Sa nó lấy cố tình trả đâu
Trong khi “đế quốc” có nào
Nên giờ Trump phải ra tay là vừa
Ít ra ở nhiệm kỳ này
“Phơ” thằng Trung Quốc mới hầu nổi danh
SÓNG NGÀN
(13/10/18)
**
TỪ “ĐÁNH VẦN” ĐẾN “NHÀ
HÁT”
Trẻ em dạy để đánh vần
Dạy toàn quấy quá mọi phần ra chi
Bây giờ Nhà hát ích gì
Cũng đều rỗng tuếch quả khi buồn cười
Cuối cùng đều chỉ hổ ngươi
Từ già đến bé ai người không hay
Chừng nào dân hết cùi đày
Mới cần Nhà hát một ngày vênh vang
GIÓ NGÀN
(12/10/18)
**
“LÃNH TỤ” CHÍNH TRỊ
Con người vốn dĩ xấu xa
Tham quyền cố vị đều là tự nhiên
Dễ chi mà có thần tiên
Vẽ vời thần tượng nhãn tiền chỉ ngu
Đó đều thảy kiểu ruồi bu
Hè nhau tâng bốc nhắm vô lợi quyền
Khác chi trường hợp Triều Tiên
Cha truyền con nối mọi miền êm re
Chẳng nhờ cách cách độc tài
Dân toàn tôi mọi thảy ai không cười
Tuyên dương khen tặng hổ ngươi
Còn đâu nhân bản con người thế gian
Vậy nên chính trị vẹn toàn
Không ngoài Dân chủ Tự do Nhân quyền
Còn như chính trị toàn điên
Độc tài mọi kiểu thảy đều lưu manh
Nhân danh mọi thứ nhân danh
Bụng toàn đầy cứt cũng thành ta đây
Nói chung nguyên tắc mới hay
Còn sai nguyên tắc chuột dơi lạ gì
Nhưng đều rồi thảy qua đi
Cường quyền cũng khó dễ gì trăm năm
Chẳng qua dân hãycòn nằm
Chờ dân đứng dậy cũng xong bạo quyền
MÂY NGÀN
(12/10/18)
**
THIÊN
NGA ĐEN
Thiên nga trắng nỏn bình thường
Thiên nga đen quạch mới dường khác hơn
Tựa như Nhà hát Thủ Thiêm
“Dân oan”kêu khóc đố tìm đâu ra
TẾU NGÀN
(12/10/18)

**
NHỮNG BƯỚC PHÁT TRIỂN
CỦA NGÔN NGỮ VÀ GIÁO DỤC
Hai điều này vẫn đi đôi
Khởi từ bước thấp để rồi bước cao
Có gì đâu phải ồn ào
Cốt nhằm thêu dệt nháo nhào vậy thôi
Cần gì “Thực nghiệm” nào đâu
Như Hồ Ngọc Đại múa rìu vườn hoang
Qua Nga ăn cắp thảy toàn
Về hù“sáng tạo”để toan lừa đời
Dạy vần theo kiểu trời ơi
Gắn bầy con trẻ theo toàn bản năng
Vỗ tay cùng hát nhốnhăng
Khác nào Pavlov cho hằng nhớ sâu
Thật là ngu biết chừng nào
Kiểu trò “phản xạ” nói sao cho vừa
Cũng xưng “độc lập”có thừa
Bẻ vòng nô lệ của đời bấy nay
Nhưng đều khái niệm giả cầy
Mạo danh “khoa học” mặt mày láo liêng
Học vần chỉ cái giản đơn
Lại gồng lên tỏ ta hơn thảy đời
Khác nào dối gạt mọi người
Cái trò lươn lẹo hỏi thời ai hay
Thế nhưng bao kẻ cùi đày
Cùng vào bênh vực ngusao lạ kỳ
Bởi vần nào có khác chi
Giống như “con số” vốn thì giản đơn
Để từ yếu tố nguồn cơn
Nhằm rồi kết lại có hơn chi nào
Chờ khi sở học lên cao
Tiến vào ngữ nghĩa có nào không thông
Nội dung khi đó khách quan
Không nhằm nhồi sọ mới toàn nhân văn
Còn đây chỉ bước đánh vần
Bảo không “nhồi nhét” có cần thế sao
Gian manh thảy chỉ cào cào
Chờ khi lớp lớn đưa vào đóng khung
Cái gian thật quả khôn cùng
Tay Hồ Ngọc Đại vẫy vùng bao năm
Gạt người toàn kiểu oái oăm
“Tự do” lừa dối chỉ toàn hạ lưu
TẾU NGÀN
(12/10/18)
**
NÉT XƯA
Em đang đứng đó một mình
Nét xưa cố giữ quả tình khác sao
Nhà xưa loang lổ trên cao
Cây xưa bóng tỏa khác nào chìu em
MAI NGÀN
(12/10/18)

**
TRỒNG CÂY
Trồng cây vẫn thảy nhân văn
Bởi trồng cả triệu nơi rừng Phi Châu
Noben xứng đáng quả hầu
Wangari Maathai có nào uổng công
Tránh cho trái đất ấm lên
Bởi cây hít thở khác đâu con người
Màu xanh làm dịu cuộc đời
Trồng cây kiểu ấy quả toàn thông minh
MÂY NGÀN
(12/10/18)
**
SỰ HÌNH THÀNH BẢN CHẤT
MỖI CÁ NHÂN CON NGƯỜI
TRONG THỰC TẾ XÃ HỘI
Cá nhân hoặc giống, khác nhau
Đều hai khía cạnh trên đời vậy thôi
Một là nhận thức phải rồi
Hai điều đạo đức vốn đều có luôn
Vậy nên đối với trẻ em
Ưu tiên giáo dục đặt lên hàng đầu
Cốt nhằm phát triển mai sau
Trước tiên phẩm hạnh sau là trí năng
Bởi vì phẩm hạnh nhân văn
Còn về hiểu biết trí năng rõ ràng
Nên chi nhồi sọ đâu oan
Tạo toàn phản động thế gian lạ gì
Óc đầu vì vậy còn chi
Chỉ toàn rỗng tuếch trừ điều nhét vô
Khác nào thực chất hồ đồ
Con người đâu nữa mà toàn máy thôi
Nên chi nào phải xa xôi
Mác thành tội ác trên đời lạ sao
Đưa ra “học thuyết” tào lao
“Độc tài vô sản” lẽ nào không oan
Phỉnh lừa nhân loại thảy toàn
Con người triệt mất chỉ còn liu điu
Phải đều ăn nói một chiều
Bôi đen xã hội quỉ yêu khác nào
Làm toàn nhân cách tào lao
Bởi nào độc lập bởi nào tự do
Khiến cho phát triển nằm
co
Tội này của Mác mãi còn ngàn năm
Bởi làm khoa học oái oăm
Con người đều thảy biến thành thiểu năng
Bởi vì Mác nói hung hăng
Đời toàn “vật chất” quả bằng là không
Thành khi trẻ nhỏ mầm non
Biến toàn sỏi đá hỏi còn ra chi
Tạo nên lịch sử lâm li
Tội này của Mác quả thì ai hơn
Bởi vì tất cả nguồn cơn
Vong thân xã hội hỏi còn chối đâu
Mác toàn phủ nhận con
người
Chỉ còn “vật chất” mới thành trớ trêu
NON NGÀN
(12/10/18)
**
SỰ XẠO XỰ CỦA CÁC MÁC
Kể ra Các Mác cũng hay
Một tay xạo xự nói ngay quả cừ
Phỉnh tràn nhân loại đến chừ
“Thiên đường cộng sản”nhứ nhừ có đâu
Trăm năm toàn cuộc bể
dâu
Những điều trông thấy mà đau đớn lòng
“Đấu tranh giai cấp”
phi nhân
Còn đâu tử tế văn minh con người
Thảy làm lịch sử thụt lùi
Bởi toàn trái khoáy việc đời thế thôi
Thủ tiêu khoa học cả rồi
Mạo danh “xã hội” ai người không hay
Khiến làm thực tế cùi đày
Tội này của Mác biết ngày nào quên
Gây toàn lợi dụng đã thèm
Nhân danh cả thảy để mong đổi đời
Làm thành tao loạn khắp nơi
Khiến toàn tệ hại cuộc đời khác sao
Bởi đều đảo lộn nháo nhào
Còn đâu tốt đẹp chút nào được không
Do toàn nguyên lý viễn
vông
Lại thêm “duy vật” thì còn ra chi
Tinh thần hỏi có ích gì
Cái ngu của Mác thảy khi buồn cười
ÁNH NGÀN
(11/10/18)
**
TRUYỀN THỐNG HẠT GIỐNG
ĐỎ
Từ thời chống Pháp bốn lăm
Cái mầm đó đã âm thầm lòi ra
Đến nay thế kỷ đã qua
Dân đều thấy hết có mà khác sao
Nên chi đừng nói tào lao
Xưng toàn “lãnh đạo” ối dào là vui
Thảy đều lãnh cảm cả rồi
Thương dân chỉ một thương mình hàng trăm
TẾU NGÀN
(11/10/18)
**
TỘT CÙNG
Cái ngu đến độ tột cùng
Đúng tên tài xế quả khùng bao nhiêu
Xe hơi lại lái cầu treo
Trước sau rơi xuống ai lèo thế kia
TẾU NGÀN
(11/10/18)

**
NHÀ THƠ NGUYỄN BÍNH
Mặt trông chẳng thấy gì hay
Nhưng thơ lục bát nói ngay hẳn cừ
Ca dao hòa quyện nhuyễn nhừ
Cái hồn Nguyễn Bính đến chừ khác đâu
XUÂN NGÀN
(11/10/18)
**
CON VẸT
Vẹt thì chẳng những nhiều lông
Lại bao màu sắc quả không ra gì
Còn thêm nó nói ích chi
Chỉ đều lặp lại có gì hay đâu
TẾU NGÀN
(11/10/18)
**
CON NGƯỜI VÀ CÁI ĐẦU
Con người không có cái đầu
Hẳn làm đất nước chỉ hầu tan hoang
Hay đều chỉ biết nịnh toàn
Có nào độc lập mới càng nên kinh
Thảy thành bản chất linh tinh
Hoặc toàn điếu đóm quả tình vậy thôi
Một người cầm chịch được rồi
Còn đều rỗng tuếch có ngồi mà than
PHƯƠNG NGÀN
(11/10/18)
**
ĐẤT CƯỚP DÂN THỦ THIÊM
GIỜ XÂY NHÀ HÁT LỚN
Thủ Thiêm đất cướp rõ ràng
Dân oan uất nghẹn tiếng than dậy trời
Giờ xây Nhà hát trêu người
Coi dân cỏ rác mấy đời vậy không
ÁNH NGÀN
(11/10/18)
**
NHÀ HÁT LỚN
BỤNG DẠ NHỎ
Bây giờ bọn chúng giàu rồi
Thảy toàn “quý tộc” để vào ngồi xem
Kể chi đến thứ dân quèn
Học đường, bệnh viện dẫu toàn éo le
Cái ngu ai thấy vậy nè
Bởi xây những thứ nhằm nhè gì sao
Để bao ngàn tiền tỷ đổ vào
Vài năm meo mốc ối dào là vui
Của tiền chúng bốc đi rồi
Dân còn đóng thuế dễ hồi nào không
Toàn quyền quả thảy cuồng ngông
Muốn chi cũng được bộ cần nói sao
Ngoài ưa diêm dúa thế nào
Óc toàn rỗng tuếch lẽ nào lạ đâu
Dép râu quả liệng hết rồi
Giờ xây nhà hát vào ngồi lơ ngơ
TẾU NGÀN
(11/10/18)
**
MỘT THỜI NHÂN LOẠI
TOÀN NGU
Một thời nhân loại toàn ngu
Tin anh Các Mác ruồi bu dễ tè
Liên Xô từng đã hoa hòe
“Thiên đường cộng sản”hằm hè với nhau
Từ Âu đến Á ào ào
Cả sang Châu Mỹ ối dào là vui
Cuba từng nếm mùi rồi
Việt Nam, Trung Quốc cũng nào khác chi
Cái thời “tem phiếu” lâm li
Hoặc thời “bao cấp”cũng thì như nhau
“Làm ăn theo kẽng”từ đầu
Cuối cùng đều thảy “bo bo” ngậm ngùi
Trường Chinh, Lê Duẩn hô hào
“Tiến nhanh tiến mạnh”chút nào lui đâu
Tiến lên “vững chắc”ra sao
Liên Xô chổng gọng biết bao là buồn
Cuộc đời chỉ thảy y uông
Nói theo một cáchvở tuồng cu li
Hoan hô, tâng bốc lạ gì
Con người thảy chỉ khác chi con đòi
May mà thời ấy qua rồi
Để nay“hội nhập toàn cầu” khác sao
Cái ngungập cả năm châu
Chỉ vìCác Mác cái đầu tầm vơ
“Đỉnh cao trí tuệ”ai ngờ
Thảy toàn xu nịnh vật vờ lạ đâu
Đúng toàn nhục nhã trên đời
Tội đồ của Mác mấy thời gột xong
Cái nguy mớ bòng bong
Tuyên truyền quện chặt nào còn ra chi
Liên Xô một dạo khác gì
Một tay đầu sỏ nói chi nữa kìa
Bây giờ cũng thảy huề rồi
Nhưng nhiều taycớm vẫn còn ngợi ca
Việt Nam dân tộc mù lòa
Để thành điếu đóm cũng là tự nhiên
TIẾNG NGÀN
(11/10/18)
**
CHỖ NÀO ?
Hỏi anh ưa ngắm chỗ nào
Ngắm trên khuôn mặt hay vào nơi đâu
Đôi gò bồng đảo quả hay
Nó toàn lộ rõ ngắm ngay dại gì
TẾU NGÀN
(10/10/18)

**
NGÀY XƯA NGÀY NAY
Ngày xưa “hòn ngọc Viễn Đông”
Ngày nay “hòn ngập” cũng không lạ gì
Cứ lòng “yêu nước” mà suy
Bốn bề lai láng quả thì vậy thôi
Thành ra ngập úng khắp nơi
Sửa càng cứ ngập ai đời vậy sao
Đó nào phải chuyện tào lao
Mà đều thảy chuyện nghẹn ngào trong dân
TIẾU NGÀN
(10/10/19)
**
TRÁI MÍT CƯA ĐÔI
Tại do mít quá ngon lành
Nên thằng ăn trộm phải đành cưa đôi
Lấy đi một nửa đủ rồi
Còn chừa nửa trái cho người trồng cây
Ai ngờ trộm đạo cũng hay
Lương tâm một nửa quả đâu khác gì
Sao cười đời chỉ lâm ly
Cần mừng đời vẫn chút gì lạc quan
TẾU NGÀN
(10/10/18)

**
“LÃNH TỤ”
Cái từ “lãnh tụ” cũng hay
Đã từng xuất hiện buổi đầu Liên Xô
Toàn dùng bạo lực gom vô
Để mình “lãnh đạo” lẽ nào lại không
Kết cùng thủ đoạn tuyên truyền
Mới làm hồ hỡi nhãn tiền vậy thôi
Tới khi “quần chúng” có rồi
Cỡi truồng vẫn cứ được toàn hoan hô
Thảy do ông Mác tào lao
“Độc tài vô sản” ào ào tạo nên
Trăm năm huê hoắc lềnh khênh
Giờ toàn trớt hướt ối mèn đéc ơi
Lênin quả thảy qua rồi
Giờ đây lại thấy Putin rõ ràng
Quốc kỳ cờ của Sa hoàng
Búa liềm đâu nữa mới càng đau thương
Hay Khmer Đỏ mọi đường
Bây giờ tan biến ai lường được sao
Chẳng qua bởi Mác tầm phào
Một thời lừa phỉnh nghẹn ngào nhân gian
Ngày nay “hội nhập” đã toàn
Khiến thành “lãnh tụ” ngồi than còn gì
Bởi xưa từng đã mê ly
Nhưng nay “lãnh tụ” dễ chi không cười
TẾU NGÀN
(10/10/18)
MỤC LỤC
8411.
CÁI
KÈN TRUMP (17/10/18)
8412.
CHÂU
VỀ HỢP PHỐ (17/10/18)
8413.
BẦU
CỬ (17/10/18)
8414.
MƠ
MÀNG MƠ MÀNG (17/10/18)
8415.
CHÍNH
TRỊ BÌNH ĐẲNG (17/10/18)
8416.
DÂN
CHỦ VÀ KHOA HỌC (17/10/18)
8417.
NÃO
TRẠNG MƠ HỒ (17/10/18)
8418.
LẮC
CHUÔNG (17/10/18)
8419.
ĐẨY
RA ĐẨY VÀO (17/10/18)
8420.
SÁNG
KIẾN NGƯỜI VIỆT (17/10/18)
8421.
TỪ
“LÝ LUẬN” ĐẾN “HỆ THỐNG” (17/10/18)
8422.
CHÍNH
TRỊ (17/10/18)
8423.
NẤM
XUẤT KHẨU (17/10/18)
8424.
NGÀY
XƯA NGÀY NAY (17/10/18)
8425.
MINH
LONG VÀ MỸ LINH (17/10/18)
8426.
NÓI
VỀ TỘI LỖI CỦA CÁC MÁC TRONG CHÍNH
LỊCH SỬ NHÂN
LOẠI (17/10/18)
8427.
HIỂU
LỜI ĐỨC PHẬT (16/10/18)
8428.
DUY
TÂM VÀ DUY VẬT (16/10/18)
8429.
TỰ
DO VÀ ĐỘC TÀI (16/10/18)
8430.
QUY
LUẬT Ở ĐỜI (16/10/18)
8431.
SỨC
MẠNH NHÂN DÂN (16/10/18)
8432.
TỘI
NGHIỆP VIỆT NAM (16/10/18)
8433.
“TRÍ
THỨC” (16/10/18)
8434.
QUẢNG
NAM (16/10/18)
8435.
TRIẾT
HỌC (16/10/18)
8436.
NHẠC
SĨ DƯƠNG THIỆU TƯỚC (16/10/18)
8437.
GIÀU
NGHÈO VÀ GIAO HƯỞNG (15/10/18)
8438.
TIẾNG
VIỆT PHONG PHÚ (15/10/18)
8439.
ĐÀN
GẢY TAI TRÂU (15/10/18)
8440.
SƯ
CHIẾN SĨ (15/10/18)
8441.
NHỮNG
LOẠI LỖ TRỐNG TRÊN THÂN CON NGƯỜI
(15/10/18)
8442.
DIỄN
BIẾN LỊCH SỬ (15/10/18)
8443.
ĐỜI
VẪN LOẠN XÀ NGẦU (15/10/18)
8444.
KHỈ
QUÝ TỘC THƯỢNG LƯU (15/10/18)
8445.
ÁC
GIẢ ÁC BÁO (14/10/18)
8446.
LÁ
RƠI (14/10/18)
8447.
CÀ
PHÊ ĐƯỜNG SỮA (14/10/18)
8448.
CÂY
ĐỜI XÃ HỘI (14/10/18)
8449.
“XÃ
HỘI CHỦ NGHĨA” (14/10/18)
8450.
LINGA
VÀ YONI (14/10/18)
8451.
BÔI
NHỌ VÀ LÀM NHỤC (14/10/18)
8452.
NHƯ
MÈO GIẤU CỨT (14/10/18)
8453.
CĂN
BỆNH TUYÊN TRUYỀN (14/10/18)
8454.
XÃ
HỘI DẾ GIUN (14/10/18)
8455.
PHÚ
QUÝ VÀ LỄ NGHĨA (14/10/18)
8456.
KỊCH
BẢN VÀ DIỄN XUẤT (14/10/18)
8457.
LUẬN
ĐIỆU TOÀN NGU (14/10/18)
8458.
SỰ
HẠ NHỤC CON NGƯỜI TRONG CÁC CHẾ ĐỘ
SÔ VIẾT (13/10/18)
8459.
“THẰNG
NGƯỜI” CỦA “ĐẾ QUỐC” MỸ HIỆN NAY
(13/10/18)
8460.
TỪ
“ĐÁNH VẦN” ĐẾN “NHÀ HÁT” (12/10/18)
8461.
“LÃNH
TỤ” CHÍNH TRỊ (12/10/18)
8462.
THIÊN
NGA ĐEN (12/10/18)
8463.
NHỮNG
BƯỚC PHÁT TRIỂN CỦA NGÔN NGỮ
VÀ GIÁO DỤC (12/10/18)
8464.
NÉT
XƯA (12/10/18)
8465.
TRỒNG
CÂY (12/10/18)
8466.
SỰ
HÌNH THÀNH BẢN CHẤT MỖI CÁ NHÂN
CON NGƯỜI TRONG THỰC
TẾ XÃ HỘI
(12/10/18)
8467.
SỰ
XẠO XỰ CỦA CÁC MÁC (11/10/18)
8468.
TRUYỀN
THỐNG HẠT GIỐNG ĐỎ (11/10/18)
8469.
TỘT
CÙNG (11/10/18)
8470.
NHÀ
THƠ NGUYỄN BÍNH (11/10/18)
8471.
CON
VẸT (11/10/18)
8472.
CON
NGƯỜI VÀ CÁI ĐẦU (11/10/18)
8473.
ĐẤT
CƯỚP DÂN THỦ THIÊM GIỜ XÂY NHÀ HÁT LỚN
(11/10/18)
8474.
NHÀ
HÁT LỚN BỤNG DẠ NHỎ (11/10/18)
8475.
MỘT
THỜI NHÂN LOẠI TOÀN NGU (11/10/18)
8476.
CHỖ
NÀO ? (10/10/18)
8477.
NGÀY
XƯA NGÀY NAY (10/10/19)
8478.
TRÁI
MÍT CƯA ĐÔI (10/10/18)
8479.
“LÃNH
TỤ” (10/10/18)
No comments :
Post a Comment