Friday, August 31, 2018

TẬP THƠ ''KẺ SĨ'' TIẾP THEO - (188)

TẬP THƠ “KẺ SĨ”
TIẾP THEO, SỐ 188

––

“NGƯỜI MẸ BÀN CỜ”

Đây là “bà mẹ Bàn Cờ”
Đá banh Hàn Quốc mẹ chờ từ lâu
Chẳng may trận đấu bị thua
Mẹ buồn rũ rượi ai cười được không

TẾU NGÀN
(30/8/18)

Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người và cận cảnh

**

BÁC HỒ

Bác Hồ nghĩ quả cũng vui
Bác làm cộng sản ai người biết đâu
Nghĩ rằng chống Pháp mà thôi
Thành ra Bác thảy cũng âu chân tài

TẾU NGÀN
(30/8/18)

**

NÓ ĐẾN DẦN DẦN

“Thành đô” đã đến dần dần
Như cơn gió thoảng có cần vội đâu
Bùi Hiền sửa chữ bước đầu
Rồi dùng tiền tệ của Tàu tiếp theo

Chữ vàng đã đóng khung đều
Trường Sa rồi sẽ có còn toàn đâu
Hoàng Sa quả mất đã lâu
Đặc Khu Kinh Tế nhằm hầu nay mai

TIẾU NGÀN
(30/8/18)

**

THẮNG VÀ THUA MỸ

Nhật “chơi” với Mỹ một mình
Nên “chơi” không lại cũng thành tự nhiên
Có thua cũng chẳng hóa điên
Mà nhanh đứng dậy lại ngon mấy hồi

Việt Nam quả thật không tồi
Chơi toàn “tập thể” với cùng anh em
Anh hai, anh thứ, anh ba
Nên dù “thắng Mỹ” khác đâu thua nào

TẾU NGÀN
(30/8/18)

**

ĐÁ BANH

Đá qua đá lại trái banh
Cũng thần thánh hóa quả thành tồi thôi
Biết chi bao chuyện trên đời
Ngày nay đáng nhục kiểu người Việt Nam

TẾU NGÀN
(30/8/18)

**

NGAY THẲNG

Con người ngay thẳng mới hay
Con người nịnh bợ quả tày ra chi
Từ ngày Tố Hữu ra đi
Vẫn còn bao kẻ khác gì thế đâu

Bốc thơm lãnh tụ ngất trời
Nên xưa chỉ thấy toàn là hải đăng
Nay thì thời đại dát vàng
Thành nhìn dân tộc quả càng thảm thương

TẾU NGÀN
(30/8/18)

**

TẦM THƯỜNG

Bây giờ mọi chuyện tầm thường
Nên thành bóng đá mới dường khác thôi
Trận thua toàn khóc ỉ ôi
Bởi mang “hình Bác” diễu rồi giống ai

Dân ta giờ thảy quả hài
Thanh niên ăn nhậu khoái toàn đá banh
Có chi đâu chút trưởng thành
Thôi thì đã vậy cũng đành oán than

TIẾU NGÀN
(30/8/18)

**

VỀ SỰ BÁ VƠ TRONG
HỌC THUYẾT CÁC MÁC

Khắp vũ trụ đều toàn quy luật
Đó là điều thực tế tự nhiên
Tự nhiên do thảy khách quan
Loài người tuân thủ dễ nào ngược đâu

Bởi con người sinh sau đẻ muộn
Khi có mình mọi sự có rồi
Kinh qua tiến hóa lâu dài
Phải toàn thích ứng há nào lại không

Luật rộng nhất trong thiên văn học
Còn tế vi nơi chính hạt nhân
Tức trong nguyên tử mọi phần
Thảy đều có mặt khắp toàn không gian

Thực tế nhất lại trên trái đất
Hành tinh xanh hay chính địa cầu
Cũng toàn quy luật khác nào
Luật về lý hóa có đâu lạ gì

Cao hơn nữa luật trong sinh học
Cả luật trong xã hội loài người
Luật về tâm lý thế nào
Luật về nhận thức trong đời khác chi

Luật lô-gích dùng cho suy luận
Cũng toàn đều cơ sở khách quan
Dẫu cho trí tuệ vô biên
Nhưng người nào thể đột nhiên xé rào

Trong xã hội luật về phát triển
Lịch sử hay tiến hóa trên đời
Phát huy toàn thảy loài người
Bao điều uẩn khúc vẫn đều khách quan

Gần gủi nhất luật về kinh tế
Nó hoàn toàn có mặt khắp nơi
Dựa theo cơ sở cung cầu
Cá nhân đơn vị vốn hầu căn cơ

Để từ đó tạo ra tiền tệ
Toàn luân lưu theo luật cung cầu
Đi kèm hàng hóa theo sau
Nhằm đều đáp ứng con người nói chung

Thảy thiết yếu chỉ là phương tiện
Công cụ chung phục vụ loài người
Giống như mưa mưa xuống tự trời
Sông hồ mới thảy trở thành luân lưu

Chúng được tạo do người lao động
Và diễn theo cơ chế khách quan
Hiệu năng hiệu lực hoàn toàn
Để thành tiết kiệm lại càng nâng cao

Mọi phát triển đều do trí tuệ
Mà trước tiên tầng lớp tinh hoa
Giống cây cành lá rườm rà
Nhưng trong thực chất trái do hoa làm

Thành cao nhất không ngoài khoa học
Lại ngoài ra triết học đi kèm
Hai điều dầu thảy cũ mềm
Nhưng từ thượng cổ loài người đã thông

Do triết học nghiệm chung vũ trụ
Khoa học thì cụ thể mọi nơi
Từ ngôi sao đến tế bào
Phải cần mãi mãi đi vào sâu xa

Nên chân lý vẫn hoài tiến tới
Bằng hai chân như thảy nói trên
Chẳng khi nào lại đứng dừng
Cũng là quy luật của đời tự do

Trong xã hội con người là chính
Đó toàn luôn chủ thể cá nhân
Vượt trên vật chất mọi phần
Toàn hoài nâng cấp tạo nền văn minh

Văn minh đó tinh thần là chính
Có nào đâu vật chất ù lỳ
Bởi tinh thần mới cao siêu
Tuy đều trừu tượng nhưng toàn tiến luôn

Nhân bản đấy dễ sao phủ nhận
Người nói chung quả chính tinh thần
Làm thành ý nghĩa nhân văn
Để toàn giá trị hoàn toàn khác xa

Dẫu tồn tại vô cùng vi diệu
Vật chất luôn hiện tượng bề ngoài
Nhưng bên nơi chính con người
Tinh thần bản chất mới toàn thanh cao

Nên loài vật cũng đều lý trí
Song chỉ luôn cấp độ lờ mờ
Cả cỏ cây có khác chi nào
Song đều phản ứng theo toàn bản năng

Chỉ con người mới thành ra khác
Bởi vốn đây “vạn vật ư linh”
Mới toàn trí tuệ tinh thần
Làm cho lịch sử mọi phần phát huy

Lịch sử tựa con sông dào dạt
Luôn xuôi chiều biển cả mênh mông
Còn người sống gởi thác về
Chỉ như giọt nước của dòng sông sâu

Sống nhằm để nâng cao nhân cách
Phát huy lên tố chất con người
Đâu nhằm sống nhắm để ăn
Giống loài muông thú thì nào lạ chi

Nhưng Các Mác lại toàn bôi bác
Chăm bẳm điều “giai cấp đấu tranh”
Lại thêm “duy vật” làm nền
Thảy toàn phi lý lại thành thô sơ

Bởi “duy vật” chối đều tất cả
Thiết gì đâu chân lý ở đời
Thủ tiêu giá trị ý nghĩa con người
Đời thành sỏi đá ù lì ngàn năm

Lại “vật chất” mà còn “biện chứng”
Đúng cái ngu đệ nhất trên đời
Trông kìa hòn đá vậy hoài
Có nào “biện chứng” để thành cái cây

Nên tiền đề đã thành nhảm nhí
Có làm sao kết luận toàn cao
Vì sao có được tơ tằm
Nếu toàn chỉ kéo ra từ đất khô

Thành “triết học” Mác toàn bậy bạ
Dễ làm sao khoa học phát huy
Mác thành thảy có ra gì
Chỉ đều quờ quạng khác chi làng quàng

Kiểu biết một dốt mười là thế
Khiến thành ra kinh tế đều sai
Cũng làm chính trị mịt mờ
Do từ khởi điểm thảy toàn u mê

Đó chỉ chuyện lấy râu ông nọ
Để rồi cằm cốt cắm bà kia
Bởi vì “biện chứng” Hegel
Tinh thần luôn thảy tự nhiên chính mình

Mác huênh hoang bảo toàn lật ngược
Để cố nhằm “duy vật” chuyển sang
Cái ngu quả thảy hoàn toàn
Giốc bầu rượu ngược lại thành nước sao

Nên chỉ đáng vứt vào sọt rác
Bởi vì điều “giai cấp đấu tranh”
Làm cho xã hội tanh bành
Đời thành ngưng trệ có còn ra chi

Rồi cả luật thị trường dẫm nát
Để còn đâu nguyên lý khách quan
Mà thành Mác chỉ nói càn
Bởi vin “biện chứng” thảy toàn Hegel

Nhằm dựng đứng ra điều vô lý
Tức “độc tài vô sản” khác chi
Tự do dân chủ còn gì
Mới thành Mác thảy chỉ đều bá vơ

Khiến coi thảy mạng người như rác
Trăm triệu người của cả hành tinh
Chết oan phải chịu thật tình
Để nhằm thiết lập “thiên đường” về sau

Một cảnh tượng thảy buồn man mác
Lại còn thêm tàn ác đập đầu
Chỉ bằng một thứ búa sồi
Kiểu Khmer Đỏ đặt nền Ăngca

Đỉnh cao đó Liên Xô sụp đổ
Dẫu trước kia Mao cũng ra gì
Giết trên 40 triệu mạng người
Để nhằm “nhảy vọt” cũng thành tiêu tan

Bởi như vậy khác nào tàn ác
Thảy lỗi này chỉ Mác mà ra
Do trương lên cái “độc tài”
Gây thành tội lỗi nhân quần khác chi

Hỏi như vậy còn nào “khoa học”
Như từ đầu Mác vốn tự xưng
Chỉ vì mê tín Hegel
Nghĩ thành “biện chứng” làm nên mọi điều

Nhưng thực chất nó đều mờ tối
Bởi vì toàn lý luận nói suông
Chỉ đều tư biện buông tuồng
Có nào đâu chút khách quan ở đời

Trong khi đó luôn nhờ trí tuệ
Nơi từng người hay mỗi cá nhân
Bẩm sinh cộng với học hành
Mới làm nhân tố cho đời đi lên

Mác chỉ phịa “đấu tranh giai cấp”
Còn coi là như thảy động cơ
Cái ngu như vậy ai ngờ
Chỉ toàn mê tín dị đoan lạ kỳ

Thành hậu quả gây nên vô kể
Kiểu toàn như phỉnh trẻ cứt gà
Để nhằm thô lậu mang ra
Đúc thành khối chắc nịt đầu toàn dân

Khiến xã hội tiêu dần đề kháng
Thảy còn toàn tiêu cực nảy lên
Vong thân đã biến thành nền
Thành đều nịnh hót còn đâu con người

Làm nhân bản thảy thành ủ dột
Khác nào chìm ngập thảy cơn mê
Làm cho đời sống não nề
Thảy toàn nô lệ có nào khác đâu

Vậy nhưng thảy từ đầu Mác bảo
Nhằm “tiến lên giải phóng loài người”
Quả đều phỉnh kẻ dại khờ
Hoặc toàn lợi dụng nhào vào nhân danh

Bởi cái mững Mác xưng “khoa học”
Thành từ đầu hấp dẫn bao người
Nhưng trong thực chất gạt tràn
Bởi đâu khoa học mà toàn nói ngoa

Vì “khoa học” sao cần độc đoán
Đó hoàn toàn nghịch lý ai hay
Phỉnh anh dốt nát mê say
Đâu nào suy luận để mù quáng theo

Mác thành thảy ra người quá đáng
Gạt nhân quần cả suốt trăm năm
Chỉ do suy lý nghèo nàn
Hay toàn cố chấp để thành nhảm suông

Tạo hậu quả dài hơn thế kỷ
Thảy đều do bởi Mác gây ra
Giống như đưa trẻ cái dao
Dễ nào lấy lại mà toàn trầy vi

Đó cũng kiểu trứng giao cho ác
Còn thể nào nguyên vẹn được sao
Tiêu toàn nhân bản tự do
Chỉ vì phó thác vào trong độc tài

Mác lại bảo đó là “cách mạng”
Để loại trừ “giai cấp đấu tranh”
Cho cần “chuyên chính” mới thành
“Thời kỳ quá độ” chỉ nhanh thôi mà

Nhưng cái ngu khiến thành cơ khổ
Rừng đốn rồi thử hỏi còn đâu
Phải trăm năm mới lên cây
Nhưng toàn cũng giống ban đầu khác chi

Thành đâu khác Mác toàn ngu dại
Giao trẻ rồi khó lấy lại dao
Bởi người đâu thảy không tham
Có quyền rồi bộ dễ toàn bỏ đi

Lý luận Mác quả đều nhảm nhí
Dễ đâu “thời quá độ” mất sao
Mà đều kéo mãi hoài hoài
Mút mùa lệ thủy hay toàn ngàn năm

Nhưng cũng có đâu thành “cộng sản”
Kiểu toàn như Mác nghĩ vu vơ
Làm năng lực hưởng nhu cầu
Thảy toàn không tưởng khác đâu điên khùng

Mác quả thảy chỉ ngồi tưởng tượng
Giống dã tràng xe cát biển đông
Xe hoài rồi cũng được gì
Bởi cơn sóng đánh tức thời đều tan

Bởi người vẫn bản năng đâu khác
Có làm sao thảy thảy thánh nhân
Mác ngu đến quả triệu lần
Khác nào lấy đá nhằm đem luyện vàng

Cái ngu đó đã thành quá tả
Như ngày xưa “kiểu thuật giả kim”
Hay tìm “vĩnh cửu động cơ”
Thật ngu đến độ Trời còn nói sao

Bởi do thảy sai toàn nguyên lý
Chỉ nhằm người non nớt cả tin
Thế gian lại phải im lìm
Bởi vì cái xích độc tài trói vô

Mác nào khác hại đời thấy rõ
Chỉ vì đưa học thuyết tầm vơ
Để thành hại thảy loài người
Vong thân hết cả đâu còn nữa sao

Thủ tiêu hết việc người bình đẳng
Triệt tự do khắp chốn mọi nơi
Để toàn thành nô lệ trong đời
Quay về lại kiểu bầy đàn ngày xưa

Khác nào lội ngược dòng lịch sử
Mác thành ra phản động đầy tràn
Bởi toàn nói ngược không oan
Bẻ từ ngữ lái ý thảy đều ngoa ngôn

Như Mác bảo chủ toàn “bóc lột”
Bởi chỉ nhìn kinh tế vi mô
Nhằm vào khía cạnh đặc thù
Có nào thấy được vĩ mô bao giờ

Khi tích lũy vốn là cần thiết
Để đầu tư mở rộng ra thêm
Giúp cho luật tái cung cầu
Luật phân phối lại mọi người hưởng chung

Thành ra Mác hiểu gì kinh tế
Mà cốt sao giải thích cà tàng
Nhằm vào thị hiếu của mình
Vốn đầy cảm tính chứa tràn bên trong

Mới lầm tưởng Mác người tâm huyết
Lại trở thành phá hoại nhân gian
Bởi đều ngụy biện hoàn toàn
Lại còn quỷ biện mới càng xót xa

Kiểu Mác bảo chống ta là địch
Tức thảy đều “tư sản” không ngoài
Biết chi chân lý cuộc đời
Mà toàn rút lại chỉ quyền lợi riêng

Cái tầm thường hát thành “trí tuệ”
Mới thành ra tôn Mác đỉnh cao
Thực ra thảy chỉ tầm phào
Toàn đều nịnh nọt lẽ nào biết chi

Để thế kỷ cũng thành trớt hướt
Như đổ sông đổ biển vậy thôi
Liên Xô bảy thập niên rồi
Cuối cùng chổng gọng cũng nào còn chi

Mọi hi sinh tan theo đợt sóng
Để rồi nay còn lại được gì
Tiếng vang giả tạo qua đi
Người Nga mê muội làm đời cười toe

Stalin thảy đã thành tội ác
Đày Siberie hại biết bao người
Nước Nga teo tóp một thời
Lại toàn ca ngợi đều là thánh minh

Khiến xã hội bao nơi lận đận
Chỉ vì tin “tư bản tự chôn”
Mãi giờ chưa thể hoàn hồn
Tuyên truyền huấn luyện thảy vào tim óc

Kiểu Tố Hữu thi thơ nịnh bợ
Như con chim sáo sậu đầu bầy
Khóc Stalin trời thảm đất sầu
Để lừa dân tộc một thời quả ghê

Nhưng nghĩ lại Mác toàn chính phạm
Triệu đảng viên chỉ thảy nạn nhân
Bởi sai học thuyết chần dần
Dẫu Trời cũng có thực hành đúng sao

Chẳng những thế lại bao lợi dụng
Xổng lên đầu chân lý ngồi chơi
Mác thành tội ác đầy trời
Quả còn kể đến con người nữa sao

Bởi giống kẻ chỉ toàn ngụy tín
Nói điều sai chẳng biết là sai
Hay nhằm chủ đích gạt đời
Để nhằm danh tiếng của mình nổi lên

Nên ngụy tín hay là cuồng tín
Thảy ngàn năm tội Mác khó mờ
Bởi nhằm phỉnh gạt loài người
Nhân danh hết thảy hóa thành rỗng không

Nhiều kẻ dốt tưởng là đóng góp
Góp một phần hại lại muôn phần
Thế còn ích lợi được gì
Chỉ thành tiêu cực mọi bề khác sao

Bởi sai trái trước “triết học”
Để kéo theo “khoa học” rõ ràng
Cuối cùng hại thảy “nhân văn”
Thành ra thuyết Mác khác nào toàn sai

Nhằm ảo tưởng gạt đời tự sướng
Thêm càng sai mới thảy hẩm hiu
Khiến làm Mác nói bao điều
Đều thành nhảm nhí quả liều hơn ai

Nên nay phải thay bằng kỹ trị
Tức cần luôn khoa học làm đầu
Cộng vào kỹ thuật đi sau
Vứt điều “ý hệ” thảy đều mông lung

Bởi khoa học mới luôn thực tế
Kỹ thuật đều cũng thảy khách quan
Trí năng điều khiển chu toàn
Đâu thành mù quáng dựa vào “niềm tin”

Bởi nhân văn vốn toàn đa dạng
Cần tự do thay thế độc tài
Nêu cao dân chủ đủ rồi
Cuộc đời phát triển dễ ngoài thế đâu

Để từ đó vai trò Nhà nước
Thảy trung gian điều chỉnh trong ngoài
Kiểu nhằm “cai trị” sai rồi
Của thời phong kiến đã toàn xa xưa

Nên “chính đảng” thảy đều công cụ
“Đảng cầm quyền” hóa thảy toàn ngu
Chính quyền đại diện nhân dân
Có đâu “Nhà nước” trên trời xuống sao

Thành Các Mác thảy đều tội ác
Vì mê man “biện chứng” Hegel
Lấy điều “vô sản” làm nền
Còn hô “chuyên chính” quả thành bá vơ

Bởi như thế khác nào phản động
Nó thành ra trái ngược luật đời
Lý đâu thiểu số nhóm người
Cỡi đầu nhân loại khắp toàn thế gian

Khác nào Mác thảy thành mê sảng
Thảy hoang đường mê tín dị đoan
Cái ngu mơ tưởng “địa đàng”
Chỉ đều nhảm nhí bao giờ có sao

Khiến nào khác ao tù nước đọng
Khi con sông đời mãi chảy dài
Mác thành ngu đến độ hài
Hầu như điên loạn kiểu toàn mộng mơ

Bởi hiểu thảy sai từ “xã hội”
Có khác nào người thảy viên bi
Lắp trong cơ chế lạ gì
Đều toàn giả tạo để thành dối gian

Mác cho vậy nhằm lên “cộng sản”
Nhờ kinh qua giai đoạn buổi đầu
Làm tùy năng lực chia nhau
Là “thời quá độ” sẽ rồi chóng qua

Cái ngu thảy sa đà có một
Bởi rồi ra mút chỉ lạ gì
Đó điều nghịch lý khác chi
Độc tài nắm được dại gì bỏ sao

Nên thành thử Mác cần vứt bỏ
Chẳng phần nào mà phải toàn phần
Bởi vì xương sống xương sườn
Đều toàn giả tạo còn đường tiếc sao

Vứt luôn cả cái điều “định hướng”
Mới thành ra giải phóng nhân gian
Mới thành “cởi trói” hoàn toàn
Nếu không cũng chỉ danh từ nói suông

Bởi “xã hội” luôn điều tâm huyết
Của mọi người mới thể tạo nên
Đâu đều dối gạt lềnh khênh
Cột chùm vào thảy để thành nên sao

Đúng đều chỉ danh từ ngụy tạo
Mác chết rồi đuôi vẫn còn cay
Khác gì cà cuống mỗi ngày
Để thành nước chấm cốt nhằm ăn thôi

Từ “xã hội” cứ hoài lẩm cẩm
Để rắp tâm theo Mác mút mùa
Để toàn lợi dụng trên đời
Núp toàn dưới Mác cốt nhằm lợi riêng

Trong khi đó đời toàn quy luật
Đâu con người xé lẻ được sao
Mà toàn chỉ thể thích nghi
Khiến đời cải thiện khác chi vậy nào

Mác nói dóc “thực hành triết học”
Quả là ngu đích thật hơn ai
Cái ngu đến chỗ đại tài
Điều toàn trừu tượng dễ “làm” được sao

Mác toàn ngu long trời lở đất
Bởi ai “làm” triết học ở đời
Vì toàn trừu tượng mãi hoài
Chỉ nương theo nó nhằm người sáng ra

Nhưng khoa học vẫn là cụ thể
Để làm ra kỹ thuật mọi nơi
Mới thành chìa khoa ngàn đời
Còn về “ý hệ” chỉ toàn vu vơ

Nên vạch tội Mác thành vô kể
Bởi thảy đều đùa cợt thế gian
Gạt tràn nhân loại bởi toàn
Lấy điều ảo ảnh tạo đàn ma trơi

Bởi do vậy gây đời phiền phức
Cái giản đơn thành hóa nhiêu khê
Hiểu sai tư hữu mọi bề
Mới thành phản lại con người nhân văn

Nên Mác muốn hóa toàn “vô sản”
Người biến thành kiểu thú đi hoang
Kiểu chim không tổ trên ngàn
“Thiên đường cộng sản” quả toàn thế thôi

Khác nào Mác chỉ đều nói sảng
Giống toàn điên mộng hão khác chi
Khiến làm xã hội con người
Trở thành hủy hoại ra toàn khói mây

Bởi Mác hiểu thảy sai quy luật
Hay khác nào phủ nhận tùm lum
Hóa vô chính phủ rõ ràng
Dẹp đi tiền tệ luật toàn bỏ luôn

Cho thế mới thần tiên cõi tục
Mới “thiên đường cọng sản” là đây
Khác nào học thuyết giả cầy
Quả toàn nhảm nhí làm đời cười chê

Sai khoa học ngược toàn quy luật
Vậy mà xưa Mác lại rêu rao
“Triết gia từ trước tới giờ
Chỉ đều giải thích có nào đổi đâu”

Chính bởi thế Mác hô “cách mạng”
Phải từ nay biến đổi hoàn toàn
Mới thành tội lỗi muôn vàn
Xóa bài làm lại kiểu toàn giống ai

Thành tóm lại Mác đâu thực tế
Thảy cuồng ngông và thảy nói suông
Cái ngu đến độ tuyệt trần
“Thiên đàng hạ giới” hỏi toàn gạt ai

Thành nói mãi nói hoài đâu hết
Từng cái ngu của Mác trên đời
Nói qua như vậy đủ rồi
Bởi vì thuyết Mác thảy toàn tầm vơ

ĐỈNH NGÀN
(30/8/18)

**

KHÁC NHAU

Xuống đường vì một trận banh
Có ai bắt bớ giam cầm gì đâu
Nên ai cũng xuống ào ào
Thảy toàn hồ hỡi thôi nào trách chi

Còn như chuyện khác dễ gì
Thành hèn thấy rõ nhiều khi buồn cười
Bởi hèn vì dốt vì ngu
Vì toàn sợ sệt ruồi bu vậy mà

TẾU NGÀN
(29/8/18)

**

TAI HỌA BÙI HIỀN

Mẹ cha cái thằng Bùi Hiền
Nó gây tai họa đã liền thấy ngay
Bởi đưa vào sách giáo khoa
Của Hồ Ngọc Đại có nào khác chi

Một tên quả thảy ngu si
Một tên láu cá còn gì nói sao
Chúng toàn phá hoại thế nào
Ban đầu phá tiếng rồi sau phá đời

Việt gian hẳn thấy rõ rồi
Ai đem ngôn ngữ mà đùa vậy đâu
Nếu không đón trước bọn Tàu
Để nhằm đồng hóa sau này Việt Nam

Chúng đều một lũ dốt toàn
Biết gì giá trị bạt ngàn tiếng ta
Thành ra chúng thảy tà ma
Triệt tiêu ngôn ngữ quả là thế thôi

Tiếng ta từng thảy ngàn đời
Công lao tạo dựng bao người tiền nhân
Cả như chữ viết mọi phần
Nay đều hoàn chỉnh qua nhiều trăm năm

Cái hay cái đẹp vẹn toàn
Ở trên thế giới dễ còn thua ai
Thế mà bọn chúng cùi đày
Cái ngu đến độ trong ngoài khác đâu

Để cùng tọa rập trước sau
Chắc đều ăn bã bọn Tàu lạ chi           
Xóa đi ngôn ngữ còn gì
Để đưa đất nước sẽ đi theo Tàu

Đã thành cái họa một ngày
Sau này chắc hẳn đâu còn Việt Nam
Mẹ cha con chó Bùi Hiền
Đúng thằng bán nước với toàn hại dân

NON NGÀN
(29/8/18)

**

MỘT THỜI QUÁ KHỨ

Nghệ An vào tới Quảng Nam
Ai mà không biết họ Phan bao giờ
Họ Phan tuy một mà hai
Nhưng đều danh tiếng của thời xa xưa

Phan Chu Trinh thật hiền tài
Phan Bội Châu quả anh hùng ai hơn
Thành ra ra đó nguồn cơn
Họ Phan để lại tiếng thơm muôn đời

Quảng Nam thêm có họ Huỳnh
Tức Huỳnh Thúc Kháng thật tình cũng hay
Một người trí nhớ thiên tài
Sau đành quên hết theo Hồ Chí Minh

Ông Hồ người ở Nghệ An
Nhưng rồi nổi bật thảy toàn hơn ai
Bởi nhờ Quốc tế đâu sai
Luôn thần tượng hóa một hai vậy mà

TẾU NGÀN
(29/8/18)

**

NƯỚC ĐỨC

Châu Âu nước Đức kém ai
Còn toàn nổi trội tư duy hơn người
Chỉ thương ông Mác lạc loài
Để thành tai họa cho đời về sau

Thế nhưng nhiều kẻ lau hau
Con dân nước Việt đâu nào biết chi
Hiên ngang cờ quạt ra gì
Ngay trên nước Đức quả thì hố to

TIẾU NGÀN
(29/8/18)

**

NGÀY XƯA NGÀY NAY

Ngày xưa “Đế quốc” la hoài
Ngày nay Mỹ lại biến thành đồng minh
Để nhằm bảo vệ biển Đông
Đờì quay 180 độ quả không lạ gì

TIẾU NGÀN
(29/8/18)

**

BÙI TÍN ĐI RỒI

Nay thì Bùi Tín đi rồi
Để thành trút bỏ mọi điều xa xưa
Khỏi còn phê phán Bác Hồ
Hết còn chê trách điều nào Mác Lê

Vứt luôn cả thảy quân hàm
Với cùng chức tước đã từng trước đây
Như là Đại tá bao ngày
Hay là Phó tổng Nhân Dân một thời

TẾU NGÀN
(29/8/18)

**

THANH NIÊN CHƠI NGU

Thanh niên giờ quả chơi ngu
Nằm liền một dãy lù lù thế kia
Để cho một nữ bò qua
Chúng toàn “dựng đứng” có ra nỗi gì

Tưởng đâu là kiểu mê ly
Khác nào dâm đãng nói gì được sao
Cái ngu đến độ toàn cao
Trò chơi “trí tuệ” có đâu lạ đâu

TIẾU NGÀN
(29/8/18)

**

“CÔNG NGHỆ GIÁO DỤC”

Nhân văn mới thảy con người
Còn mà “công nghệ” chỉ nhằm máy thôi
Cái ngu đã thảy lòi đuôi
Biến người thành “máy” hỏi hơn chi nào

Thành ra cả việc đánh vần
Đều toàn lúng túng hỏi cần nói sao
C, K, Q chỉ đọc “cờ”
Cái ngu như thế ai ngờ được chăng

Khác nhau đều gộp lại cùng
Còn chi phong phú ở trong cõi đời
Tinh thần nô lệ lộ rồi
Hóa toàn “đơn vị” để làm tay sai

Điều này thấy có từ đầu
“Bình dân học vụ” dễ nào lạ đâu
Ngu dân thật có sai nào
Biến toàn hạ đẳng đâu còn đi lên

TIẾU NGÀN
(29/8/18)

**

NIỀM MÊ BÓNG ĐÁ

Ừ thì bóng đá cũng vui
Đá qua đá lại vẫn rồi như không
Thắng thua còi thổi là xong
Cởi giầy mang cái huy chương về nhà

TẾU NGÀN
(29/8/18)

**

NGẬM NGÙI

Nhìn sao cảnh tượng ngậm ngùi
Trẻ con lượm rác hỏi nào còn chi
Thành bao mỹ ngữ ích gì
Đời trong thực tại vẫn khi rõ ràng

Bao năm xây dựng “thiên đàng”
Trầy vi tróc vảy chỉ toàn éo le
Tại đâu hay tại ai hè
Con đường lịch sử chẻ hoe lạ lỳ

Từ đầu đã có khác chi
Con đường tám thước cũng thì ngợi ca
Quả anh Tố Hữu ba hoa
Để rồi thực tế có mà tới đâu                                

Chẳng qua đều những danh từ
Nó như mây nổi bây chừ khác sao
Chạy theo thiên hạ ào ào
Đâu mình tự chủ chút nào xưa nay

NGÀN MÂY
(29/8/18)

**

NÉT VIỆT

Tuổi xuân em thật rất hay
Còn thêm mái tóc khác đâu tơ vàng
Nhìn toàn khuôn mặt Việt Nam
Đã thành muôn thuở có nào lạ chi

Tay cầm nón lá khác gì
Với tà áo trắng quả khi dịu dàng
Khiến làm bao kẻ mơ màng
Bởi đôi mắt đẹp lại càng thân thương

MAI NGÀN
(28/8/18)

Trong hình ảnh có thể có: 1 người

**

LÊN TIẾNG VÌ AI

Đúng là lên tiếng vì ai
Chỉ do bất mãn thì hay nỗi gì
Cũng thành hèn mọn đáng chi
Mà vì công lý mới thì chính nhân

Bởi bao năm tháng cù lần
Tuyên truyền sai trái vạn phần khác sao
Thanh niên nhuộm mãi hỏng rồi
Hô toàn “lý tưởng” hiểu nào đúng sai

Thành ra mới quả chỉ hài
Nếu đều im cả thì ai hay nào
Khiến làm xã hội tầm phào
Bởi toàn ảo tưởng lẽ nào khác đâu

Mới thành gian dối tưởng hay
Chỉ dân ngắn cổ phải đều khổ đau
Tại vì đất nước con người
Nếu hoài giả dối dễ nào đi lên

MAI NGÀN
(28/8/18)

**

“TRONG ĐỜI” VÀ “NGOÀI ĐỜI”

“Trong đời” khác với “ngoài đời”
Dẫu cùng một ý nhưng đều ai hay
Khác nhau ở chữ “trong, ngoài”
Tùy theo ý tứ người dùng nhắm vô

“Trong đời” nếu ý là “trong”
Cũng nào dễ có khác chi “ngoài đời”
Tức là “đời sống bên ngoài”
Mọi người cùng có đâu mình riêng ta

Chỉ còn “ngoài” muốn nói ra
Ý toàn loại bỏ khác xa mọi phần
Tức là “đâu phải trong đời”
Mà toàn xa lạ với người thế gian

Thành ra tiếng Việt hoàn toàn
Chiều sâu thăm thẳm quả càng tế vi
Nếu dừng con chữ lạ gì
Như thằng Bùi Hiển quả toàn đều ngu

Bây giờ thêm đứa ruồi bu
Đổi thành tiếng việt kiểu toàn viết nhanh
Thảy đều cùng lũ lưu manh
Cốt nhằm phá hoại khiến thành thế thôi

Bùi Hiển Bùi Hiển khác nào
Đều thì một đứa bá vơ vậy mà
Có nào tiếng Việt thiết tha
Mà toàn chỉ thứ tà ma lạ gì

Hiểu nhầm “tốc ký” khác chi
Viết sao thì viết vẫn thì thế thôi
Để rồi nghiêm chỉnh trên đời
Đọc thành tiếng Việt mọi người đều yêu

Đọc vào đều thảy rõ ràng
Đâu như cái bọn đều toàn bá vơ
Học đòi sửa kiểu Bùi Hiền
Thêm càng sai tuốt khiến phiền thế gian

Đúng là một lũ dại toàn
Chửa thành “chữ Việt nhằm càng viết nhanh”
Nhưng đều cũng thứ lưu manh
Đầu tiên phá chữ để thành Việt gian

SUỐI NGÀN
(28/8/18)

**

THIÊN TÀI NGHỆ THUẬT
QUA THI CA NGUYỄN DU

Quả Nguyễn Du thiên tài nghệ thuật
Nên ngàn năm giá trị còn luôn
Đâu duy tác phẩm “Truyện Kiều”
Mà còn “Văn Tế Thập Loài Chúng Sinh”

“Truyện Kiều” đúng như vầng trăng đẹp
Mỗi câu thơ tựa áng mây bay
Tưng từ từng ý đều hay
Mỗi dòng mỗi đoạn làm say lòng người

Bởi nghệ thuật lên thành tột đỉnh
Làm Tố Như mới thật thiên tài
Lời thơ xuất phát tự hồn
Đẹp như tranh vẽ dễ còn hơn sao

Giống bức họa thảy toàn nhân thế
Mỗi con người từng vẻ khác nhau
Tâm hồn hành tác trước sau
Đều luôn mỗi kiểu dễ đâu giống nào

Nét nghệ thuật đỉnh cao là thế
Từ lời thơ thảy đến nội dung
Biến thiên luôn thảy tưng bừng
Nhưng toàn sâu lắng tưởng chừng vô biên

Ba ngàn câu triền miên như vậy
Như trường giang tuôn thảy không ngoài
Khác đâu rồng phượng bay hoài
Trở thành tuyệt tác Tiên Điền khác sao

Nhưng kết luận lại hầu đơn giản
Nhằm mua vui đôi phút trống canh
Vậy nhưng trí tuệ đạt thành
Đời người cấp thảy trong vành nhân gian

Luật nhân quả cho càng thấy rõ
Vạch chữ tai liền với chữ tài
Khuyên cần độ lượng trên đời
Tấm lòng nhân đức chỉ thời thế thôi

Để kết với “Chúng Sinh Thập Loại”
Văn tế này quả thảy tuyệt luân
“Truyện Kiều” Lục bát muôn phần
Ở đây Song thất ngàn lần khác nhau

Khiến nào khác cổ xe song mã
Cùng sánh ngang với thảy “Truyện Kiều”
Làm cho một thuở Tiên Điền
Nguyễn Du đâu thể còn người nào hơn

Hai tác phẩm đều toàn xuất sắc
Nhưng cái sau uyển chuyển hơn nhiều
Tựa như đồi núi chập chùng
Tại vì Song thất nhiều lần khác hơn

Cả áng thơ chia thành 46 khổ
Nhằm bao gồm cả thảy 184 câu
Nhưng toàn duy nhất một màu
Khác nào bức vẽ trên đời tự nhiên

Nếu dương thế “Truyện Kiều” tuyệt bút
Thì ở đây nói thảy cõi âm
Nhưng đều hình ảnh mặn nồng
So đời thế tục dưới âm khác gì

Cũng ái ố với cùng hỉ nộ
Chỉ phiên thành hai bản khác đâu
Trời mây bát ngát trên đầu
Dưới toàn oán thán vẫn âu con người

Nên tiếng Việt thảy hoài bất diệt
Nếu lồng trong tác phẩm toàn hay
Nguyễn Du đúng thật thiên tài
Đã làm tiếng Việt như thành nở hoa

Song Tố Như toàn đâu nghệ thuật
Mà nội dung tư tưởng đều cao
Từ bi đức Phật thế nào
Nhân văn kiểu ấy đều hồn Nguyễn Du

Đời nhìn thảy ý toàn nhân bản
Lòng thương người đúng thật đều cao
Nên thương thân phận nàng Kiều
Cũng thành thương xót oan hồn về sau

“Tiếc tháng bảy mưa dầm sùi sụt”
“Toát hơi may lạnh buốt xương khô”
“Não người thay buổi chiều thu”
“Ngàn lau nhuộm bạc lá ngô rụng vàng”

“Đường bạch dương bóng chiều man mác”
“Ngọn rừng lê lác đác sương sa”
“Lòng nào mà chẳng thiết tha”
“Cõi dương còn thế nữa là cõi âm”

Thành Nguyễn Du thiên tài là vậy
Vẽ nên tranh ngọn bứt như thần
Đọc lên ai khỏi tần ngần
Muôn đời nghệ thuật chỉ cần thế thôi

NGÀN THƠ
(28/8/18)

**

NÓI SAI SỬA LẠI

“Giành” hay là “cướp” khác chi
Miễn là quyền chính phải về phe ta
Xưa kia nói “cướp” oai ra
Giờ đây chữa thẹn phải ca thành “giành”

Bốn lăm thời ấy đành rành
Nếu không sấn “cướp” dễ hòng được chi
Dân đâu mê “cộng” lạ gì
Nên hùa theo gió mới thì bẻ măng

TIẾU NGÀN
(27/8/18)

**

THÀNH PHỐ TÊN ĐÔI

Saigòn có tự ngày xưa
Từ khi túm được thêm Hồ Chí Minh
Nên chi nghĩ cũng tội tình
Lắm em khi nói sợ mình quên đi

Thành luôn lặp lại khác gì
Tên đôi cứ thế thường khi nói hoài
Dẫu rằng tuy một đủ rồi
Nhưng vì sợ quá nói toàn hai tên

TIẾU NGÀN
(27/8/18)

**

TUYỆT CÚ TIẾNG VIỆT

Chữ Tây toàn chữ đa âm
Viết sai chỗ nọ hãy còn chỗ kia
Còn như tiếng Việt đầm đìa
Viết mà không dấu đến Trời cũng thua

Phải nào dấu giọng không đâu
Mà còn cả dấu chấm câu mới kỳ
Thành ra sai hết lạ chi
Đọc lên lộn ruột nhiều khi cười rần

TẾU NGÀN
(27/8/18)

**

TỰ DO VÀ MỘT CHIỀU

Dù sao người Mỹ tự do
Còn người cộng sản chỉ đo một chiều
Nên chi đâu phải nói nhiều
Chỉ đem so sánh luôn người Mỹ hơn

Tại vì xét thảy nguồn cơn
Tự do độc lập ai bằng Mỹ đâu
Còn người cộng sản ra sao
Một chiều toa rập nói liều tự do

TẾU NGÀN
(27/8/18)

**

NHÂN CÁCH CON NGƯỜI

Ở đời nhân cách con người
Cả Âu hay Mỹ cũng đều thế thôi
Vượt lên thù hận mọi nơi
Để mình rộng lượng mới toàn nhân văn

Như ngày xưa chính MacCain
Hỏa lò Hà Nội ngồi tù bao năm
Nhưng rồi đâu ghét Việt Nam
Mới thành cứu giúp thuyền nhân bạt ngàn

GIÓ NGÀN
(27/8/17)

**

MỘT NGƯỜI

Một người quả chẳng là bao
Nhưng từng huậy được ồn ào thế gian
Thành ra Các Mác hiên ngang
Quả mình đã tạo tiếng vang long trời

Nhưng trên thế kỷ qua rồi
Cuối cùng trở lại giống hồi như xưa
Làm cho nói mấy cũng thừa
Mười voi bát xáo Mác càng ai hơn

TẾU NGÀN
(27/8/18)

**

CẢNH QUÊ

Quả toàn mộc mạc rõ ràng
Nhưng đều gợi cảm mới càng đáng yêu
Bức tranh tuy chẳng mỹ miều
Song thành chứa đựng mọi điều bên trong

ÁNH NGÀN
(27/8/18)

Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người và mọi người đang đứng

**

HÀ KIỀU XƯA VẢ NAY

Hà Kiều nay đã qua rồi
Chỉ lưu tâm khảm một thời xa xưa
Bởi đời toàn nắng cùng mưa
Trải non thế kỷ nào chừa ai đâu

Thành đều thế sự nổi trôi
Kể toàn đất nước cũng nào lạ chi
Noi non nước nước khác gì
Đều toàn từ hão thảy đi mơ màng

Thà coi lịch sử sang trang
Truyện xưa tích cũ chỉ toàn thế thôi
Hà Kiều quả hết lâu rồi
Một thời quá khứ tâm hồn trăng soi

Hai lần chỉ có đạn bom
Thiên đường nào thấy toàn lời nói suông
Thành ra nghĩ lại cũng buồn
Dân ngu mới khiến thảy đều mộng mơ

NGÀN TRĂNG
(27/8/18)

**

MỘT THỜI RỒI QUA

Nay thì thời đó đã qua
Chỉ toàn khẩu hiệu ba hoa chích chòe
Ở trên cán bộ nói nhè
Còn dân ở dưới nằm đè lên nhau

Sống nhờ chỉ sắn và khoai
Nhưng toàn hồ hỡi Bác Hồ kính yêu
Khác chi xã hội thành liều
Bởi nguồn mơ mộng đều từ Liên Xô

TẾU NGÀN
(27/8/18)

**

HÀNG HÀNG LỚP LỚP

Hàng hàng lớp lớp tiến lên
Bởi đều hậu duệ ối mèn đéc ơi
Từ Liên Xô phải sụm rồi
Liền con lật đật hướng ngay sang Tàu

Lương tâm nào có trước sau
Toàn vô ý thức mới hầu vậy thôi
Khác đâu dân tộc thảy tồi
Chỉ nòi cò vạc có nào chi hơn

TẾU NGÀN
(27/8/18)

––

MỤC LỤC

8195.        “NGƯỜI MẸ BÀN CỜ” (30/8/18)
8196.        BÁC HỒ (30/8/18)
8197.        NÓ ĐẾN DẦN DẦN (30/8/18)
8198.        THẮNG VÀ THUA MỸ (30/8/18)
8199.        ĐÁ BANH (30/8/18)
8200.        NGAY THẲNG (30/8/18)
8201.        TẦM THƯỜNG (30/8/18)
8202.        VỀ SỰ BÁ VƠ TRONG HỌC THUYẾT CÁC MÁC
(30/8/18)
8203.        KHÁC NHAU (29/8/18)
8204.        TAI HỌA BÙI HIỀN (29/8/18)
8205.        MỘT THỜI QUÁ KHỨ (29/8/18)
8206.        NƯỚC ĐỨC (29/8/18)
8207.        NGÀY XƯA NGÀY NAY (29/8/18)
8208.        BÙI TÍN ĐI RỒI (29/8/18)
8209.        THANH NIÊN CHƠI NGU (29/8/18)
8210.        “CÔNG NGHỆ GIÁO DỤC” (29/8/18)
8211.        NIỀM MÊ BÓNG ĐÁ (29/8/18)
8212.        NGẬM NGÙI (29/8/18)
8213.        NÉT VIỆT (28/8/18)
8214.        LÊN TIẾNG VÌ AI (28/8/18)
8215.        “TRONG ĐỜI” VÀ “NGOÀI ĐỜI” (28/8/18)
8216.        THIÊN TÀI NGHỆ THUẬT QUA THI CA NGUYỄN DU
(28/8/18)
8217.        NÓI SAI SỬA LẠI (27/8/18)
8218.        THÀNH PHỐ TÊN ĐÔI (27/8/18)
8219.        TUYỆT CÚ TIẾNG VIỆT (27/8/18)
8220.        TỰ DO VÀ MỘT CHIỀU (27/8/18)
8221.        NHÂN CÁCH CON NGƯỜI (27/8/17)
8222.        MỘT NGƯỜI (27/8/18)
8223.        CẢNH QUÊ (27/8/18)
8224.        HÀ KIỀU XƯA VẢ NAY (27/8/18)
8225.        MỘT THỜI RỒI QUA (27/8/18)
8226.        HÀNG HÀNG LỚP LỚP (27/8/18)


––


No comments :

Post a Comment