TẬP THƠ “KẺ SĨ”
TIẾP THEO, SỐ 184
TIỂN ĐƯA BÙI TÍN
Thôi thì anh cũng ra đi
Tuy không quen biết dễ gì mà vui
Nên chi lòng cũng bùi ngùi
Anh người xông xáo hỏi đời mấy ai
Đã từng cương quyết đánh Tây
Bởi vì con cụ Thượng Thư Bằng Đoàn
Con giòng cháu giống đâu oan
Chẳng vì “giai cấp” anh toàn đáng khen
Rồi trong thời buổi nhá nhem
Anh thành soi rọi giữa hai con đường
Để đành dông tuốt Tây phương
Ở nhà ai chưởi ai lườm mặc ai
Mới hay Bùi Tín có tài
Cái tài viết lách lẫn tài tư duy
Như Trần Đức Thảo khác gì
Cả hai đều xổng qua toàn bên Tây
TIẾU NGÀN
(11/8/18)
**
CHIẾN SĨ NHÀ BÁO BÙI
TÍN
Anh như nhà báo tự do
Anh từ Cộng sản thoát cho riêng mình
Qua Tây anh nổi linh đình
Anh thành “đối lập” quả tình thật hay
Anh đi kháng chiến bao ngày
Chỉ nhằm chống Pháp đâu nhằm Mác Lê
Cuối cùng anh thảy ê chề
Để thành “đào thoát” mọi bề cũng vui
Nhưng nay anh đã qua đời
Cả thời oanh liệt nay còn nữa đâu
Dẫu chăng anh chẳng phai màu
Chỉ phai chút dạng bên ngoài vậy thôi
Dù sao như vậy đâu tồi
Anh thành cũng thứ tinh hoa nước mình
Bởi tư tưởng thảy thật tình
Của anh đâu phải ai ngoài nhét vô
TẾU NGÀN
(11/8/18)
**
CON NGƯỜI Ở ĐỜI
Ý NGHĨA CỦA SỰ TINH
HOA
VÀ THỰC TẾ “GIAI CẤP”
XÃ HỘI
Rừng cây vốn thảy tự nhiên
Bởi do phát triển triệu năm mà thành
Cũng như xã hội con người
Mọi điều kết quả vẫn đều khách quan
Nên chi đơn vị thế gian
Cá nhân chính yếu chớ còn tìm đâu
Mỗi người như những đóa hoa
Sắc màu muôn vẻ dễ sao một hình
Thành ra Chân lý thật tình
Đâu ngoài nguyên tắc cuộc đời khách quan
Dẫu cho lịch sử bộn bàng
Nhưng đều Nguyên lý vẫn toàn bên trong
Khác chi sông chảy thành dòng
Tùy vào địa mạo cùng nguồn tạo ra
Thế nên trong cõi người ta
Tinh hoa vẫn quý bao la ngàn trùng
Đó toàn tinh túy con người
Mọi ngành khoa học lẫn ngành văn chương
Cả trong nghệ thuật mọi đường
Mỗi điều giá trị thông thường vậy thôi
Đó luôn chất liệu mọi thời
Tạo ra lịch sử kiểu đời dậy men
Còn như quần chúng lăng nhăng
Chỉ đều chất bột vẫn hằng vậy thôi
Thành nên giá trị con người
Đâu toàn thân xác mà luôn tinh thần
Mới là nguồn cội trí năng
Học hành phát triển bẩm sinh thêm vào
Đó toàn chìa khóa dồi dào
Mở bao cánh cửa cho đời đi lên
Tạo ra phát triển mông mênh
Nhờ vào dân chủ tự do hoàn toàn
Còn về trật tự rõ ràng
Chỉ là phương tiện có nào đích đâu
Giúp cho cứu cánh con người
Nên phần “giai cấp” chỉ đều tự nhiên
Vậy mà Mác thảy gàn điên
“Đời không giai cấp” quả toàn là ngu
Ví như rừng núi mịt mù
Có đâu y hệt đặc thù mọi nơi
Nhưng đều muôn sắc muôn màu
Thiên hình vạn trạng tùy theo tiến trình
Mác ngu đến độ giật mình
“Đời không giai cấp” quả tình giống ai
Thành đưa lý thuyết chỉ hài
Bởi sai nguyên lý thấy ngay từ đầu
Quên đi cả thảy con người
Chỉ còn lý luận kiểu toàn u mê
Tại do mê tín não nề
Vì toàn ảo tưởng tin vào Hegel
Phịa ra “giai cấp đấu tranh”
Khi con người mới “đấu tranh” rõ ràng
Bởi do cái xấu tiềm tàng
Bản năng vốn có phải toàn vậy thôi
Một bên giữa cái thụt lùi
Và phần phát triển loài người đi lên
Một bên giữa đúng và sai
Cũng như hay dở trên đời có luôn
Một bên giữa hướng tinh hoa
Và điều trì trệ xảy ra thường tình
Nên chi tội Mác đầy mình
Gạt lừa nhân loại quả tình bao năm
Cả non thế kỷ nào hơn
Cho ăn bánh vẽ thảy toàn xót xa
Thành ra Mác hại nhân quần
Hô toàn “giải phóng” quả đời đảo điên
Phỉnh người theo kiểu triền miên
Chỉ nhờ tổ chức tuyên truyền khác sao
Văn minh nhân loại còn nào
Mà còn bạo lực cộng thêm dối đời
Khiến thành kết quả hỡi ơi
Chưa từng lịch sử có thời trước đâu
Làm hư hết thảy con người
Vong thân cả đám hỏi đời còn chi
Cốt nhằm tồn tại khác gì
Đạp đầu đồng loại lấy chi công bằng
Tự do dân chủ rỉ hoen
“Độc tài vô sản” thay vào vậy thôi
Tinh hoa xóa sạch cả rồi
Chỉ còn đá sỏi trên đời vô tri
Khiến toàn quán tính lạ gì
Xi măng đã cứng dễ nào phá ra
Liên Xô một thuở xót xa
“Thiên đàng hạ giới” vẫn ca om sòm
Trung Hoa cũng khác gì hơn
Dân Tàu trên tỉ vẫn toàn thế thôi
Thảy đều giầy dép cho Mao
Một thời vung vít ối chao là buồn
Thành ra xét đến ngọn nguồn
Cái sai nguyên lý chỉ vì chủ quan
Bởi toàn cảm tính bộn bàng
Bởi đều thị hiếu rõ toàn khác đâu
Chẳng cần lý tính con người
Tư duy độc lập ở đời tự do
Mà đều toàn kiểu thò lò
Luôn cần sáu mặt nhằm cho sống đời
Thành ra Các Mác buồn cười
Tưởng mình “trí tuệ đỉnh cao” chỉ hài
Chẳng qua xướng thuyết “độc tài”
Làm bung xưng để đặng mình leo lên
Mới thành toàn thảy phi nhân
Còn đâu nhân bản khách quan được nào
Giả danh “giai cấp” tự hào
Tinh hoa chẳng có khiến đều gàn điên
Nói chung Mác chỉ huyên thiên
Dẫm bừa lên mọi khách quan loài người
Trong khi tồn tại ở đời
Con người mục đích tự mình vậy thôi
Có đâu theo kiểu đàn bầy
Cùng nhau buộc lại có nào ích chi
Bởi vì lịch sử qua đi
Dễ đâu quay lại những gì xa xưa
Cho rằng “khỉ biến thành người”
Giờ nhằm quay lại “khỉ” toàn vô duyên
Nhân danh “xã hội” nhãn tiền
Danh từ giả dối tạo phiền thế gian
Đẻ ra “cộng sản” đâu oan
Khác nào bịa đặt quan san mịt mờ
Thành ra Các Mác thảy khờ
Phịa thành “trí tuệ đỉnh cao” quả hề
THƯỢNG NGÀN
(11/8/18)
**
GIÁ TRỊ NGHỆ THUẬT CỦA
CÁC CA KHÚC NHẠC VIỆT
Trước tiên nhạc khúc phải hay
Kế là ban nhạc nói ngay phải cừ
Cộng thêm chất giọng tuyệt vời
Cả ba cái đó khó người nào chê
Còn mà nhạc phẩm toàn quê
Thêm ban nhạc dỏm mọi bề trảm lơ
Dẫu cho chất giọng như mơ
Cũng đều sến cả có ra mẹ gì
Đó điều ca sĩ cần ghi
Trước tiên chọn nhạc hay rồi mới ca
Nhất là lời nhạc như thơ
Để thành chắp cánh ước mơ của mình
Tức khi chất giọng tinh anh
Phải tìm nhạc phẩm tài tình mà ca
Đừng ca những bản ta bà
Khiến thành uổng giọng người ta phải cười
MAI NGÀN
(10/8/18)
**
VI TÍNH VÀ SÁNG TÁC
Ta qua vi tính viết bài
Chỉ dùng toàn có mười đầu ngón tay
Thành nay viết chữ mất hay
Hóa đều nguệch ngoạc khác chi cua bò
Lúc đầu chẳng biết cất đâu
Bèn mua chồng đĩa CD lưu vào
Bây giờ lại đã thở phào
Thảy dùng “thẻ nhớ” tha hồ mà “save”
“Tập Thơ Kẻ Sĩ” quá dài
Số bài nay đã vượt lên 8.000
Số trang khó giấy mà in
Bảy ngàn trang rưởi quả toàn nhiêu khê
Tổng câu trên 134.000 câu
Giấy nào chịu nổi để hầu viết đây
Nhưng may đã có USB
Thảy lưu vào đó có chi gọn bằng
TẾU NGÀN
(10/8/18)
**
THI THƠ VÀ NHẠC VIỆT
Nhớ xưa vào tuổi bé thơ
Ta đi chạy giặc ở vùng Khu Năm
Đã yêu âm nhạc mọi phần
Chắc vì thơ sẳn có trong tâm hồn
Rồi từ buổi ấy về sau
Tấm lòng yêu nhạc với ta luôn còn
Nhất là sau lúc hòa bình
Hồi cư về lại về vùng Quốc gia
Thanh xuân một thuở chan hòa
Cả trời âm nhạc làm ta nao lòng
Nghe toàn ban “Tiếng Tơ Đồng”
Bởi dầu âm nhạc mà nền thi ca
Trước tiên mê bản “Thoi Tơ”
Đức Quỳnh giản dị mà lay cả hồn
“Nụ Cười Sơn Cước” âm vang
Hoặc như cả bản “Chiều Vàng” cũng hay
Đó đều kỷ niệm không phai
Từ thời thơ ấu làm ta nhớ hoài
Sau này khi đã lớn rồi
Miền Nam âm nhạc lại toàn đi theo
Số bài tuyệt tác quá nhiều
Nét toàn thơ cả mỹ miều làm sao
Dễ chi kể hết được nào
Bởi ngồi đếm lại hẳn dư trăm ngoài
Sau này làn điệu Bolero
Khiến cho nghe mãi nghe hoài vẫn hay
Nguyễn Hiền với cả Hoàng Nguyên
Cùng Lưu Trọng Nguyễn, Lam Phương ân tình
Lê Hoàng Long cũng linh đình
Vô cùng lãng mạn thật tình thua ai
Như toàn “Gợi Giấc Mơ Xưa”
Ở đây quả một áng thơ rõ ràng
Nhất là nhạc sĩ phương Nam
Tâm hồn lãng mạn mới càng tuyệt chiêu
Thanh Sơn viết tuổi học trò
Đã liền nổi tiếng “Tấm Hình Ngày Xưa”
Đến sau này “Quán Nửa Khuya”
Nghe hoài chẳng đã miễn người hát hay
Hay người nhạc sĩ tài hoa
Đinh Việt Thu chẳng phôi pha bao giờ
“Giòng An Giang” đẹp như mơ
“Hai Vì Sao Lạc” đều thơ đầy trời
Kể thêm nhạc sĩ Trịnh Hưng
“Lối về Xóm Nhỏ” quá chừng là hay
Nhưng mà cần nói thẳng ngay
“Đường Xưa Lối Cũ” dễ ai qua nào
Dẫu đem mà sánh Y Vân
Hoàng Thi Thơ quả nhiều phần khác xa
Thành nên tiếng Việt bao la
Tâm hồn người Việt hóa ra đẹp nhiều
Thi ca nhạc họa đa chiều
Nhưng dầu đa dạng vẫn đều một thôi
Đó nhờ ngôn ngữ toàn thơ
Hay là nhạc điệu tự trong tâm hồn
Ca dao từng bốn ngàn năm
Mới giờ âm nhạc thảy toàn phát huy
NON NGÀN
(10/8/18)
**
BẢNH
Anh này cũng bảnh đó nghe
Anh lên lên diễn thuyết đút tay túi quần
Anh coi thiên hạ là rừng
Anh làm Bộ trưởng quả mừng cho anh
TẾU NGÀN
(10/8/18)
**
KINH TẾ THỊ TRƯỜNG
VÀ CHUYỆN BẢO VỆ TRẺ
EM
Thị trường quy luật khách quan
Ai theo nó mới được toàn tiến xa
Nhưng vì ông Mác ba hoa
Mới tìm mọi cách thoát ra đủ điều
Khiến làm xã hội toàn nghèo
Trẻ con còi cọc quả nào ra chi
Toàn suy dinh dưỡng lạ gì
Sao nay ai đó nhắc vì trẻ con ?
TẾU NGÀN
(08/8/18)
**
ĐƯỜNG HỒ CHÍ MINH
Bác đi từ Ải Nam Quan
Đường trường vạn dặm tới miền Cà Mau
Nam Quan giờ đã mất rồi
Cà Mau còn lại Bác hầu vui không ?
2.436 km xa trông
Bây giờ chỉ thấy biển Đông mịt mù
Hoàng Sa cũng chẳng có còn
Bác bèn đứng đó mõi mòn buồn hiu
TẾU NGÀN
(08/8/18)
**
ĐỤNG ĐÂU NÓI ĐÓ
Văn minh người mới biểu tình
Tinh thần dân chủ để mình bày ra
Còn như ở tại xứ ta
Coi thành “rối loạn” đúng ma quỉ rồi
TẾU NGÀN
(08/8/18)
**
CON ĐƯỜNG TƠ LỤA
VÀ CON ĐƯỜNG VÀNH ĐAI
Con đường tơ lụa tự nhiên
Nhu cầu thương mãi mọi miền khác nhau
Bây giờ xướng một Vành đai
Cốt nhằm dụ khị tóm thâu về mình
Thành ra quả Tập Cận Bình
Muốn làm Hoàng đế thật tình cũng hay
Tức Vua cộng sản ngày nay
Nó toàn khác hẳn với thời ngày xưa
TIẾU NGÀN
(08/8/18)
**
HẢO VÀ BẤT HẢO
Quyền làm chủ của dân khi bị mất
Hẳn người dân đòi lại có lạ chi
Sao lại dám bảo dân là bất hảo
Nói huyên thiên coi đời chẳng ra gì
Bởi giá trị khách quan ai cũng biết
Sao lấy mình làm chuẩn để đo ni
Chỉ độc đoán lại cho mình hoàn hảo
Chuyện đổi thay đen trắng quả lạ kỳ
TIẾU NGÀN
(08/8/18)
**
“NHÂN CHI SƠ
TÍNH BẢN THIỆN”
Câu này Mạnh tử nói rồi
Kẻ tin người người bác chỉ hầu tự nhiên
Bởi vì Chân lý vô biên
Nào ai quả quyết mình toàn thấy đâu
Chẳng qua bản chất con người
Vốn hay lười biếng trước điều khách quan
Nên chi Các Mác rõ ràng
Chủ trương “duy vật” quả càng dốt đui
Cho dù hiện tượng đúng rồi
Nhưng trong bản chất nhiều điều khác hơn
Con người tính thiện nguồn cơn
Lại thờ “giai cấp” ngông nghênh quả là
Khác nào tờ giấy vẽ voi
Những điều nham nhở mới lòi về sau
Có đâu kiểu nó trắng phau
Khi còn nguyên thủy lúc đầu ban sơ
ÁNH NGÀN
(08/8/18)
**
“TỔ QUỐC” VÀ “CHẾ ĐỘ”
Tổ tiên là gốc con người
Như chim có tổ nên người có tông
Chim trời cá nước lông nhông
Người “vô tổ quốc” thì còn nói chi
Còn riêng “chế độ” là gì
Chỉ như quần áo đổi thay bên ngoài
Có khi theo “mốt” lạc loài
Đến khi chán “mốt” lại thòi lưng ra
Nên thành mới thấy xót xa
Kẻ nào đồng hóa quỷ ma hai điều
Ca lên “tổ quốc” như diều
Buộc vào chỉ đỏ để rồi thả lên
Tới khi chỉ đứt lăn kềnh
Làm cho “tổ quốc” tênh hênh cả rồi
Khác gì dân trí hỡi ơi
Trí mà không có dân nào có đâu
TIẾU NGÀN
(08/8/18)
**
CA DAO VIỆT NAM
Chim khôn đậu nóc nhà quan
Người khôn ăn nói rãnh rang mọi điều
Khác hơn bao kẻ chỉ liều
Nói toàn bậy bạ thảy đều thất kinh
TẾU NGÀN
(08/8/18)
**
“LÃNH ĐẠO” VÀ “QUẦN
CHÚNG”
Mấy tay “lãnh đạo” cũng vui
Dụ toàn “quần chúng” níu đuôi theo mình
Mao Trạch Đông, Stalin
Tọng vào trong giỏ đặng mình cầm quai !
Xách đi kiểu kẻ “thiên tài”
Đổ sông đổ biển dám ai phàn nàn
Bởi hoài “quần chúng” hô vang
Nhờ “người cầm lái” ta càng vững tâm !
TIẾU NGÀN
(08/8/18)
**
DÂN TỪ ĐÂU MÀ CÓ ?
Dân sinh từ bởi đất trời
Tổ tiên để lại vạn thời đến nay
Từ lâu “Đảng” nắm trong tay
Dắt đi theo Mác quả hay không nào ?
Đầu tiên do tại Bác Hồ
Bác cần chi hỏi câu nào với dân
Bởi vì Bác khoái Mác Lê
Bác cho toàn đúng buộc dân theo mình !
Hay đâu ông Mác bùn sình
Ông hô “độc đoán” dân mình ra chi
Tự do dân chủ còn gì
Chỉ còn “Đảng” trị nhiều khi buồn cười !
Nhưng ai dám nói một lời
Thành non thế kỷ mọi người xuôi theo
Riêng ai cầm lái một lèo
Dân toàn chỉ ráng chống chèo thế thôi !
Liên Xô quả đổ mất rồi
Cả như Đông Đức “cái nôi” không còn
Trăm năm cuộc sống mõi mòn
“Thời kỳ quá độ” riêng còn có ta !
Giữa trời mây nước bao la
“Đỉnh cao trí tuệ” vẫn ta hơn nhiều
Chấp toàn thế giới mọi điều
Miễn cần viện trợ thật nhiều ta vui !
TẾU NGÀN
(08/8/18)
**
THỊ HIẾU CHỦ QUAN VÀ
KHOA HỌC KHÁCH QUAN
Một thời ông Mác chủ quan
Lòng đầy thị hiếu thấy toàn mà kinh
Muốn làm “cộng sản” linh đình
Nhưng đều cảm tính dễ nào thành công
Phịa bao quy luật một dòng
Tự cho “khoa học” quả toàn nhiêu khê
Liên Xô thất bại não nề
Cuối cùng sụp đổ cũng đều vậy thôi
Chưởi tràn “tư bản” bao lâu
Trong khi nó vẫn cứ hầu tiến lên
Chưởi cha “Đế quốc” bông phèn
Thật đều quy chụp để nhằm ta ngon
Biết chi khoa học khách quan
Vẫn điều đúng đắn ở trong cõi đời
Còn như “ý hệ” mù khơi
Chỉ đều xạo xự con người quý chi
Tự do dân chủ có gì
Lại toàn độc đoán nhiều khi buồn cười
Độc tài làm hại con người
Kết toàn bạo lực với khâu tuyên truyền
Thành ra cả thảy mọi miền
Có ai yêu quý thật tình được sao
Mà nhằm đóng kịch bề ngoài
Sống toàn giả dối thảy đều thói quen
Khác gì ông Mác lăng nhăng
Cốt toàn báng bổ cuộc đời khác sao
Tự ông ngụy tín chỉ hầu
Khiến đều giả tạo hóa khi buồn cười
Phí công trước tác một đời
Nhưng toàn thị hiếu quả đều uổng thay
Những ai không biết tưởng hay
Riêng ai hiểu biết dễ nào tin đâu
Khiến đều lợi dụng dài dài
Có chi công trạng hại đời cả thôi
Ngày nay mọi việc rõ rồi
“Đỉnh cao trí tuệ” hóa toàn bá vơ
Đúng ra kiểu Mác ai ngờ
Nhân danh “khoa học” khác đâu để lừa
Kiểu “ngây thơ cụ” phải rồi
Hay ngây thơ thật trở thành ngây ngô
ÁNH NGÀN
(06/8/18)
**
ĐỘC ẨM
Sao em ngồi uống một mình
Người yêu đâu thấy quả tình vậy sao
Cho anh cùng uống với nào
Trà sen hương tỏa ngạt ngào vui hơn
NGÀN MAI
(06/8/18)
**
CÔNG TỘI VÀ ĐỜI NGƯỜI
Công đâu có tự mình phong
Nhưng mà phần tội lại đong bởi đời
Dẫu đều hiện tại mù khơi
Thảy toàn mồn một của thời tương lai
Cần chi than vắn thở dài
Chỉ cần chờ đợi cũng đều rõ ra
Đời người ngắn ngủi xót xa
Nhưng toàn nhân thế mãi hoài muôn năm
PHIẾN NGÀN
(06/8/18)
**
ĐÔI MẮT NGƯỜI TRUNG
ĐÔNG
Thân chùm kín nhưng vẫn toàn kiều diễm
Ai không mê nhìn đôi mắt Trung Đông
Nó sâu thẳm như hai vì sao sáng
Dưới mạng che làm nhan sắc não nùng
Cứ nhìn tới ta đã thành say đắm
Mắt hồ thu bên tuyết trắng làn da
Chỉ vần trán và đôi mày lộ rõ
Khoảng trời riêng đầy diễm lệ mặn mà
HOA NGÀN
(06/8/18)
**
“BẢN SẮC” PHỤ NỮ
Cô đầm khi đặt đít ngồi
Hai tay vòng xuống vén bờ jupe lên
Còn như phụ nữ Việt Nam
Nhẹ nhàng duyên dáng kéo bên áo dài
Dĩ nhiên để khỏi nhăn rồi
Nhưng nhằm cẩn thận tránh thòi chi ra
Đó đều “bản sắc” mặn mà
Cái duyên phụ nữ hẳn là thế thôi
TẾU NGÀN
(06/8/18)
**
THỜI ĐẠI TÊN LỬA
Tiếc thay thời ấy đã qua
Phạm Tuân mất hút nay đà còn đâu
Bởi ngồi sau pọt ba ga
Liên Xô đèo giúp tưởng là lên tiên
TẾU NGÀN
(06/8/18)
**
LẨY KIỀU
Tiếc thay một đóa trà mi
Con ong đã tỏ đường đi lối về
Ngàn năm văn hiến ê chề
Từ ngày ông Mác bộn bề đến đây
TIẾU NGÀN
(06/8/18)
**
DÂN VI QUÝ
Câu này Mạnh tử nói ra
Trong đời phong kiến đã nhiều ngàn năm
Nhưng thời ông Mác cà lăm
Chỉ còn “vô sản” chớ nào còn “dân” !
Bởi vì tư tưởng cù lần
Ông nhìn duy chỉ “đấu tranh lợi quyền”
Cốt sao “vô sản” ưu tiên
“Dân” nào quan trọng thành điên cả rồi !
TIẾU NGÀN
(06/8/18)
**
TRĂM NĂM TRỒNG NGƯỜI
Ngày nay quả thấy rõ ràng
Mười năm tỉa hạt trăm năm trồng người
Hà Giang đầy lũ đười ươi
Một tên Hiệu Trưởng biến thành lái dâm
Chín năm sau cũng Hà Giang
Phó phòng Khảo Thí sửa tràn điểm thi
Cốt cho 114 thí sinh
Con em cán bộ phải toàn đậu cao
Đúng nền giáo dục cào cào
Mười năm tỉa hạt trăm năm trồng người
Bởi toàn “bần cố” đây rồi
Nhân danh “vô sản” coi trời bằng vung
Giờ đều rõ mặt anh hùng
Bao nhiêu phá thối não nùng bấy nhiêu
Thế nên cớ sự mọi điều
Chẳng do ông Mác hỏi nào do ai ?
TẾU NGÀN
(06/8/18)
**
VĂN MINH VÀ CON NGƯỜI
Văn minh tạo dựng con người
Nhưng mà ngược lại có nào
đúng đâu
Bởi vì người chỉ đến sau
Người toàn lạc hậu khó hầu văn minh
Thành ra Các Mác linh tinh
“Độc tài vô sản” hóa nên tội đồ
Cái ngu biết nói thế nào
“Đỉnh cao trí tuệ” hô còn ngu hơn
PHIẾM NGÀN
(05/8/18)
**
VŨ KHÍ HẠT NHÂN
VÀ CHUYỆN “Ý THỨC HỆ”
Liên Xô cuồng tín một thời
Mới thành vũ lực trên đời chạy đua
Cho rằng nếu để mình thua
Hỏi rồi “ý hệ” có còn ra chi
Thật ra dân có biết gì
Riêng tay “cầm cán” mới thì vậy thôi
Tức là tham vọng đâu tồi
Cá nhân danh vọng mượn lời khác sao
Bắc Hàn giờ quả cũng hay
Chỉ đều cóp chép ông thầy năm xưa
Trump thích chuyện mây mưa
Nghĩ rằng dụ được Ủn kia quả hề
Tựa như làm chuyện lộn mề
Thấy trong toàn cứt có nào khác đâu
Lộn đi lộn lại trước sau
Cũng nào tẩy được cái đầu nó sao ?
TẾU NGÀN
(05/8/17)
**
VĂN HỌC VÀ CUỘC ĐỜI
Cuộc đời nhiều chuyện đa đoan
Nên thành văn học cũng toàn vậy thôi
Có văn chương thảy tầm phào
Có văn chương chỉ khác nào nịnh suông
Vậy nên đâu lỗi văn chương
Mà toàn bản chất tại nơi con người
Văn chương thảy phải buồn cười
Nếu người có gốc vốn đều ruồi bu
NGÀN MAI
(05/8/18)
**
“BÁNH XE LỊCH SỬ”
Câu này từng được nghe nhiều
Những tay bịp bợm nói liều cũng vui
Bởi cho lịch sử về mình
Trong khi lịch sử thảy hoài khách quan
Thành ra lời nói đâu oan
Nó đều phát xuất từ nơi tâm hồn
Kẻ gian nói thảy bằng mồm
Người ngu lại tưởng đó toàn tâm cao
NGÀN MÂY
(05/8/18)
**
VẠCH ÁO CHO NGƯỜI
XEM LƯNG
Cái lưng sẹo ghẽ đầy tràn
Lại còn sợ vạch cho người xem sao
Thật là ý tưởng tào lao
Dẫu hoài che kín có nào khác đâu
Bởi vì sẹo ghẽ có rồi
Thà cho người thấy đặng hồi còn phê
Đoàn Khuê vạch hết chỗ chê
Liệu như còn thiếu hãy cùng vạch thêm
Nếu toàn chỉ thói tuyên truyền
Cái gì cũng tốt quả phiền lắm thay
Dân ngu kiểu ấy có ngày
Trở thành mất nước nói ngay chỉ cùn
Nên xem cho tới ngọn nguồn
Chỗ nào dân yếu phải cần vạch ra
Mị dân chỉ thói tà ma
Ngu dân thêm nữa còn là tội cao
TẾU NGÀN
(05/8/18)
**
NGU VÀ KHÔN
Mark Twain xưa đã nói rồi
Khôn thì đừng nói để lòi cái ngu
Nhưng đời thường kẻ ruồi bu
Dại mà cứ nói cái ngu lòi toàn
Đó nhà văn Mỹ đàng hoàng
Dạy điều đơn giản quả càng thông minh
Nhưng mà nghĩ lại giật mình
Khác nào dạy kẻ ngu thành kẻ khôn
Bởi ngu đó thảy vẫn còn
Cho dầu giấu nó cũng toàn vậy thôi
Cái kim trong bọc lòi ra
Bởi vì đã sẳn có mà lạ sao
Thế nên thực chất con người
Chỉ gồm hai cái hoặc là ngu khôn
Hễ khôn hẳn tất chẳng ngu
Còn mà ngu sẳn bao giờ lại khôn
TẾU NGÀN
(05/8/18)
**
LÝ LUẬN KIỂU CÁC MÁC
Thành ra Các Mác cũng vui
Bởi toàn lý luận ruồi bu lạ gì
Nói điều thường nghiệm sai chi
Để rồi kết luận mới sai hoàn toàn
Thuật này ngụy biện đâu oan
Đưa ra con tép nhắm toàn con tôm
Mới nghe đều thấy đúng rơn
Cuối cùng kết luận lái vào rỗng không
LÝ NGÀN
(05/8/18)
**
LÁ RỤNG VỀ CỘI
Ngày xưa cho nó bất công
Cái nòi “tư sản” phải cần dẹp đi
Bây giờ nhìn lại khác gì
Bất công còn tệ gấp mười lần xưa
Chẳng qua do bởi con người
Càng vô giáo dục thì càng vậy thôi
Tại nghe ông Mác đãi bôi
Gạt lừa nhân loại tội đồ ngàn năm
HƯƠNG NGÀN
(05/8/18)
**
ĐẸP XƯA
Kể ra chiếc yếm cũng hay
Nó toàn đơn giản mà khoe rõ ràng
Bởi dầu kín mít mọi đàng
Nhưng đều lồ lộ mới càng thêm duyên
TUYẾT NGÀN
(05/8/18)
**
GỐC GÁC CỦA CÁI NGU
Cái ngu gốc gác là sao
Là do suy luận tào lao lạ gì
Óc đầu rỗng tuếch ra chi
Chỉ thành của giả nhiều khi buồn cười
Tư duy đếch có ra người
Mà toàn kiểu máy chương trình cài vô
Nên thành phát triển thế nào
Chỉ đều lếu láo gạt dân vẫn thường
TIẾU NGÀN
(05/8/18)
**
DÂN TỘC TÍNH VÀ HỌC VẤN
Con người bản chất tệ rồi
Chỉ nhờ học vấn mới thời phát huy
Văn minh nhân loại là gì
Đó nhờ tích lũy qua nhiều ngàn năm
Dẫu sao khó xóa bản năng
Căn cơ nhỏ mọn luôn hằng thế thôi
Dân ta nếu tốt trên đời
Dễ nào nước Mỹ nay bì được sao
Thành ra cái gốc tào lao
Chẳng nhằm cải thiện lẽ nào không hay
Để hoài quen thói ta đây
Hoa lài xấu tệ tưởng mình là thơm
Tuyên truyền cũng chỉ nguồn cơn
Nó bày bản chất vốn là tự nhiên
Chẳng chi ngay thật văn minh
Mà nhằm gạt gẫm nhân danh đủ điều
TIẾU NGÀN
(05/8/18)
**
BÔI BÁC
Bây giờ giáo dục Việt Nam
Quả toàn bôi bác thế gian còn gì
Nghĩ nhiều “học vị” ra chi
Quả đều dốt nát hay toàn ruồi bu
Như là “Tiến sĩ” cầu lông
Hay là “Thạc sĩ” chống tham nhũng nào
Ôi chao toàn thứ cào cào
Ngàn năm văn hiến giờ sao bùn sình
TẾU NGÀN
(04/8/18)
**
GIAI NHÂN
Giai nhân nhờ mặc áo quần
Giai nhân mà thảy cởi truồng ra chi
Đâu còn mỹ thuật chút gì
Mà toàn thô bỉ quả khi buồn cười
TIẾU NGÀN
(04/8/18)
**
ÁP LỰC
Bây giờ áp lực rõ ràng
Cái gì Tàu muốn mình toàn phải theo
Thật là thân phận toàn lèo
Thử đem so sánh trước thời bảy lăm
Bấy giờ những bọn lưu manh
Gọi là “khuynh tả” chê toàn Miền Nam
Đặt điều toàn thảy tay sai
Hay “chư hầu” Mỹ quả ai đâu ngờ
TẾU NGÀN
(04/8/18)
**
THÂN GÁI DẶM TRƯỜNG
Đúng là thân gái dặm trường
Em nằm ngủ ghế công viên rõ ràng
Nhìn vào ai chẳng xốn xang
Xốn xang hai nghĩa lại càng tiếu lâm
TIẾU NGÀN
(04/8/18)
**
THƠ CHÓ SỦA TRĂNG
Bài thơ kiểu chó sủa trăng
Bâng quơ vớ vẩn cũng người làm ra
Đọc toàn chỉ thấy xót xa
Tức đều bá láp thi ca nỗi gì
Bởi nhằm ghép vận khác chi
Óc đầu dớ dẩn quả khi thấy liền
Đời sao bao nỗi huyên thiên
Mới thành lắm chuyện quàng xiêng cõi người
TIẾU NGÀN
(04/8/18)
**
ĐÂM THỌC
Bốn em mặt mũi đều xinh
Chỉ duy bụng bự quả tình ra sao
Hỏi ai đâm thọc thế nào
Để giờ mang tiếng ối dào là vui
TẾU NGÀN
(04/8/18)
**
DƯỜNG CŨ ĐƯỜNG MỚI
Đúng là đường cũ từ lâu
Nó do ông Mác ban đầu vẽ nên
Rồi người thiết kế ông Lê
Tiếp theo một dãy tung hoành về sau
Việt Nam từng có Bác Hồ
Đã đem bản vẽ Liên Xô về mình
Nên gần thế kỷ linh đình
Trường Chinh, Lê Duẩn cố tình làm theo
Giờ sao chê bảo đường nghèo
Không làm phát triển quả điều lạ thay
Đúng ông Thủ Tướng hôm nay
Nói điều khác lạ ai tày thế sao ?
Tại vì đã sụp Liên Xô
Nếu không mút chỉ cà na ca hoài
Việt Nam có khối người tài
“Đỉnh cao trí tuệ” đã từng hét vang
TẾU NGÀN
(04/8/18)
**
ĐẢNG VIÊN “YÊU NƯỚC”
Nước ta từ thuở Hùng Vương
Bao người yêu nước vẫn còn đến nay
Họ đều bàng bạc trong dân
Có đâu “yêu nước” chỉ riêng “Bác Hồ” !
Thành ra dân dại ra sao
Ai làm dân dại lẽ nào thông minh
Vì dân mới có nước mình
Không dân chỉ “nước bùn sình” khác sao
Nên điều dân trí cho cao
Đó toàn ước nguyện Tây Hồ từ lâu
Về sau sao thảy ngu dân
Tội này mới thật ngàn lần do đâu ?
Nên giờ nói tới “đảng viên”
Đảng viên thật chỉ trước tiên yêu mình
Bởi tin “giai cấp đấu tranh”
Như lời Mác nói để thành vậy thôi
Thành yêu “giai cấp” riêng rồi
Nào còn yêu nước như người hữu khuynh
Khiến nghe phải thảy giật mình
Đảng viên “yêu nước” quả tình xốn xang !
Mà người yêu nước ban đầu
Về sau vào “Đảng” chỉ hầu vậy thôi
Tưởng rằng kết được hai nơi
Vàng bôi thêm đỏ tưởng đâu rộn ràng !
Ban đầu nhằm chống chống Thực dân
Mọi người yêu nước vạn phần như nhau
Sau nghe lời của “Bác Hồ”
Lấy hai làm một lẽ nào không vui !
Bây giờ lại thảy rạch ròi
Cả hai tách biệt có nào như xưa
Bởi Liên Xô đã đổ rồi
Đâu còn đồng hóa kiểu lời “Bác” sao !
Thành ai cố đấm ăn xôi
Mới toàn đồng nhất trước sau mọi điều
Để quay theo mãi “Bác Hồ”
Cần đâu độc lập tự do riêng mình !
Mới còn chỉ “Đảng” quang vinh
Đảng viên hèn yếu quả tình thế thôi
Bởi đâu phân biệt được gì
Mà toàn “người máy” dễ nào tinh hoa !
NON NGÀN
(03/8/18)
**
“Ý ĐẢNG LÒNG DÂN”
Một câu sáo ngữ lâu nay
Bao tên ngu dốt mê man nói hoài
“Lòng dân” hỏi thử lòng nào
Hay là lòng lợn cũng là lòng dân ?
Còn như “ý đảng” mọi phần
Đảng là “tập thể” thì lòng có sao
Chẳng qua tùy mỗi con người
Nắm quyền là chính chớ nào là ai !
Thành dân ngu đến độ hài
Nói toàn “lời thiệu” do điều ngu dân
Đó là trách nhiệm mọi phần
Của ai “lãnh đạo” vinh quang nỗi gì !
Quả nhiên giờ quả khác chi
Bí Thư Quảng Ngãi nói gì biết không
“Bưng tai bịt mắt là xong
Kệ cha trên mạng nói năng những gì” !
Thông minh theo cách ngu si
Kiểu con đà điểu còn gì nữa sao
“Lòng dân ý đảng” thế nào
Đúng Trương Quang Nghĩa nói ào tưởng hay !
Khiến nay đến dạng thế
này
Giấu đầu lâu cũng có ngày lòi đuôi
Nhưng đâu cần trách con người
Trách là chính kẻ tạo đời gian manh !
SẮC NGÀN
(03/8/18)
**
NGƯỜI THẬT NGƯỜI GIẢ
Thường thì người thật mới hay
Bởi nhờ trình độ óc đầu bên trong
Còn như người giả tỏng tong
Khác nào cái máy “làm theo Bác Hồ”
Diễn văn lên lớp ào ào
Chỉ cần tắt điện là nhào đứt ngay
Thành ra người Việt cũng hay
Ngày nay “nhân bản” quả toàn thế thôi
TẾU NGÀN
(03/8/18)
**
KỂ THÌ
Kể thì “cộng sản” cũng hay
Cả thời “bao cấp” biết bao ngặt nghèo
Cứ toàn “ưu việt” nói nhiều
Bây giờ “đổi mới” nhậu đều lung tung
TIẾU NGÀN
(03/8/18)
**
THẾ HỆ TRẺ NGÀY NAY
Điền hình kiểu Nguyễn Vũ Khao
Biết chi Đất nước “Bác Hồ” biết thôi
Bởi toàn giáo dục dọc dài
Đã non thế kỷ có nào khác đâu !
TẾU NGÀN
(03/8/18)
**
TRIẾT LÝ GIÁO DỤC
VÀ KHOA HỌC GIÁO DỤC
Việc này chẳng phải chuyện đùa
Mà đều lịch sử đã ngoài ngàn năm
Dễ gì đi tắt về ngang
Lấy điều “ý hệ” cốt toàn thay vô !
Khiến làm hư mất con người
Khiến thành xã hội xạt xài đâu hay
Con người còn chỉ cùi đày
Có chi nhân bản dễ nào văn minh !
Trong khi đời tựa dòng sông
Sông nào không phát thảy ngay tự nguồn
Nước ta từ thuở Hùng Vương
Với nền văn hiến đã nhiều ngàn năm !
Giờ thay toàn “Mác Lênin”
Đã non thế kỷ ai tin được nào
Chỉ toàn giáo dục “Bác Hồ”
Chỉ toàn giáo dục cơ đồ Mác Lê !
Quên đi cả thảy nhân quyền
Quên đi ý thức con người tự do
Thành toàn giáo dục đóng trò
Khác đâu vở kịch thoại hoài một câu !
Khiến làm thế sự bạc màu
Con người mốc thếch có đâu hồng hào
“Độc tài” quả hại ra sao
Tội này do Mác chớ nào do ai !
Gây nên thế kỷ bẽ bai
Một phần thế giới chớ nào riêng ta
Bởi làm hỏng mất con người
Còn toàn “vật chất” trên đời vậy thôi !
Đó là “duy vật” rạng ngời
Người toàn vong bản có chi tinh thần
Nghĩa là chẳng có con người
Chỉ còn thân xác lạc loài khác sao !
Khiến thành toàn kiểu tay sai
Có nào thầy giáo óc đầu tự do
Từ chương trình đến con người
Nội dung giáo dục gây cười ngã nghiêng !
Chỉ toàn nói thảy huyên thiên
Có chi đào tạo nhân văn cho đời
Tức nền giáo dục đều nhằm
Tạo toàn kịch sĩ tạo đâu con người !
TRĂNG NGÀN
(03/8/18)
**
SỰ TÍCH ĐẢO GẠC MA
Quá lâu việc xảy lâu rồi
Gạc ma đã mất nay ngồi bàn suông
Cất lời là Nguyễn Dăng Doanh
Công khai khẳng định ai ra lệnh này
Doanh từng Thư ký ông Linh
Bí Thư khi ấy nên rành vậy thôi
Kể rằng Cuộc họp ban đầu
Người buông câu hỏi mạnh tay đập bàn !
Làm cho cửa kính kêu vang
Trong cơn giận dữ quả toàn vậy thôi
Là Nguyễn Cơ Thạch chớ ai
Lê Đức Anh phải liền ngay trả lời !
“Chính tôi đã phát lệnh này”
“Rằng không được bắn” tại nhiều lý do
Để khi phó hội Thành Đô
Tàu bèn ngăn Thạch không cho theo Đoàn !
Khiến quân giữ đảo ngỡ ngàng
Trở nên bia sống cho Tàu bắn vô
Giờ đây mọi việc xong rồi
Sau này lịch sử có nào quên đâu !
Nhiều người cảm thấy xót xa
Mới tìm ghi lại để nhằm chứng minh
Có điều riêng Nguyễn Văn Linh
Ngay vào lúc ấy làm thinh lạnh lùng
SÓNG NGÀN
(02/8/18)
Quá lâu việc xảy lâu rồi
Gạc ma đã mất nay ngồi bàn suông
Cất lời là Nguyễn Dăng Doanh
Công khai khẳng định ai ra lệnh này
Doanh từng Thư ký ông Linh
Bí Thư khi ấy nên rành vậy thôi
Kể rằng Cuộc họp ban đầu
Người buông câu hỏi mạnh tay đập bàn !
Làm cho cửa kính kêu vang
Trong cơn giận dữ quả toàn vậy thôi
Là Nguyễn Cơ Thạch chớ ai
Lê Đức Anh phải liền ngay trả lời !
“Chính tôi đã phát lệnh này”
“Rằng không được bắn” tại nhiều lý do
Để khi phó hội Thành Đô
Tàu bèn ngăn Thạch không cho theo Đoàn !
Khiến quân giữ đảo ngỡ ngàng
Trở nên bia sống cho Tàu bắn vô
Giờ đây mọi việc xong rồi
Sau này lịch sử có nào quên đâu !
Nhiều người cảm thấy xót xa
Mới tìm ghi lại để nhằm chứng minh
Có điều riêng Nguyễn Văn Linh
Ngay vào lúc ấy làm thinh lạnh lùng
SÓNG NGÀN
(02/8/18)
**
Chuyện này tác giả thú rồi
Bởi đâu có thật sao đời giả lơ
Ngu dân kiểu vậy ai ngờ
Trở thành tội ác muôn đời nào quên
SAO NGÀN
(02/8/18)
**
“THẦN TƯỢNG”
VÀ SỰ “NỔI TIẾNG”
Ở đời chỉ kẻ tầm thường
Mới ham “nổi tiếng”hơn người mà thôi
Trong khi tâm Phật sáng ngời
Chúng sinh bình đẳng rõ thời mới hay
Thế nên từ trước đến nay
Bao người “nổi tiếng” lại luôn hại đời
Biến người khác thảy đồ chơi
Nhằm làm bàn đạp đặng mình leo lên
Biết bao “thần tượng” vang rền
Khắp toàn thế giới chỉ bằng như không
Bởi vì đâu có thật lòng
Thương người như thể thương thân dễ nào
Mà toàn “đạo đức” giả đò
Thảy đều đóng kịch tò tò vậy thôi
Nên người cao cả khắp nơi
Chẳng cần “nổi tiếng” mà đời vẫn yêu
TRĂNG NGÀN
(02/8/18)
**
XỨ HUẾ
Thời xưa xứ Huế cũng hay
Có đồi Vọng nguyệt có hồ Tịnh tâm
Để khi vua rãnh việc dân
Có nơi vắng vẻ đặng mìnhtrầm tư
ÁNH NGÀN
(01/8/18)
**
TÉP RIU
Tép riu có nói làm gì
Ở trong hệ thống lấy chi mà gờm
Đầu tiên cũng chỉ tốt trơn
Lâu ngày rồi mới tiến lên lão làng
Cho dầu tuyên bố oang oang
Khác chi cái dĩa đã toàn ghi vô
Còn quyền cứ phát ào ào
Hết quyền rồi lại cũng vào tép riu
Nên thành đất nước mọi chiều
Chỉ đều cá chốt tép riu lạ gì
Anh hùng dễ có mấy khi
Thôi đành chịu trận còn chi nói nào
Giờ đâu đời của Hùng Vương
Chỉ còn đời của cải lương lâu rồi
Bởi hoài duy một vở tuồng
Lâu ngày chán ngấy chẳng buồn ai xem
TẾU NGÀN
(01/8/18)
MỤC
LỤC
8026.
TIỂN ĐƯA BÙI TÍN (11/8/18)
8027.
CHIẾN SĨ NHÀ BÁO BÙI TÍN (11/8/18)
8028.
CON NGƯỜI Ở ĐỜI, Ý NGHĨA CỦA SỰ TINH HOA
8029.
VÀ THỰC TẾ “GIAI CẤP” XÃ HỘI (11/8/18)
8030.
GIÁ TRỊ NGHỆ THUẬT CỦA CÁC CA KHÚC NHẠC VIỆT (10/8/18)
8031.
VI TÍNH VÀ SÁNG TÁC (10/8/18)
8032.
THI THƠ VÀ NHẠC VIỆT (10/8/18)
8033.
BẢNH (10/8/18)
8034.
KINH TẾ THỊ TRƯỜNG VÀ CHUYỆN BẢO VỆ TRẺ EM (08/8/18)
8035.
ĐƯỜNG HỒ CHÍ MINH (08/8/18)
8036.
ĐỤNG ĐÂU NÓI ĐÓ (08/8/18)
8037.
CON ĐƯỜNG TƠ LỤA VÀ CON ĐƯỜNG VÀNH ĐAI
(08/8/18)
8038.
HẢO VÀ BẤT HẢO (08/8/18)
8039.
“NHÂN CHI SƠ TÍNH BẢN THIỆN” (08/8/18)
8040.
“TỔ QUỐC” VÀ “CHẾ ĐỘ” (08/8/18)
8041.
CA DAO VIỆT NAM (08/8/18)
8042.
“LÃNH ĐẠO” VÀ “QUẦN CHÚNG” (08/8/18)
8043.
DÂN TỪ ĐÂU MÀ CÓ ? (08/8/18)
8044.
THỊ HIẾU CHỦ QUAN VÀ KHOA HỌC KHÁCH QUAN
(06/8/18)
8045.
ĐỘC ẨM (06/8/18)
8046.
CÔNG TỘI VÀ ĐỜI NGƯỜI (06/8/18)
8047.
ĐÔI MẮT NGƯỜI TRUNG ĐÔNG (06/8/18)
8048.
“BẢN SẮC” PHỤ NỮ (06/8/18)
8049.
THỜI ĐẠI TÊN LỬA (06/8/18)
8050.
LẨY KIỀU (06/8/18)
8051.
DÂN VI QUÝ (06/8/18)
8052.
TRĂM NĂM TRỒNG NGƯỜI (06/8/18)
8053.
VĂN MINH VÀ CON NGƯỜI (05/8/18)
8054.
VŨ KHÍ HẠT NHÂN VÀ CHUYỆN “Ý THỨC HỆ” (05/8/17)
8055.
VĂN HỌC VÀ CUỘC ĐỜI (05/8/18)
8056.
“BÁNH XE LỊCH SỬ” (05/8/18)
8057.
VẠCH ÁO CHO NGƯỜI XEM LƯNG (05/8/18)
8058.
NGU VÀ KHÔN (05/8/18)
8059.
LÝ LUẬN KIỂU CÁC MÁC (05/8/18)
8060.
LÁ RỤNG VỀ CỘI (05/8/18)
8061.
ĐẸP XƯA (05/8/18)
8062.
GỐC GÁC CỦA CÁI NGU (05/8/18)
8063.
DÂN TỘC TÍNH VÀ HỌC VẤN (05/8/18)
8064.
BÔI BÁC (04/8/18)
8065.
GIAI NHÂN (04/8/18)
8066.
ÁP LỰC (04/8/18)
8067.
THÂN GÁI DẶM TRƯỜNG (04/8/18)
8068.
THƠ CHÓ SỦA TRĂNG (04/8/18)
8069.
ĐÂM THỌC (04/8/18)
8070.
DƯỜNG CŨ ĐƯỜNG MỚI (04/8/18)
8071.
ĐẢNG VIÊN “YÊU NƯỚC” (03/8/18)
8072.
“Ý ĐẢNG LÒNG DÂN” (03/8/18)
8073.
NGƯỜI THẬT NGƯỜI GIẢ (03/8/18)
8074.
KỂ THÌ (03/8/18)
8075.
THẾ HỆ TRẺ NGÀY NAY (03/8/18)
8076.
TRIẾT LÝ GIÁO DỤC VÀ KHOA HỌC GIÁO DỤC
(03/8/18)
8077.
SỰ TÍCH ĐẢO GẠC MA
(02/8/18)
8078.
HƯ CẤU “LÊ VĂN TÁM” (02/8/18)
8079.
“THẦN TƯỢNG” VÀ SỰ “NỔI TIẾNG” (02/8/18)
8080.
XỨ HUẾ (01/8/18)
8081.
TÉP RIU (01/8/18)
No comments :
Post a Comment