TẬP THƠ “KẺ SĨ”
TIẾP THEO, SỐ 183
NÉT ĐẸP GIAI NHÂN
Đời người thấm thoát là bao
Nhìn em xinh đẹp ta nào không ham
Nhưng rồi cũng tựa trăng rằm
Qua đêm mười sáu có còn dáng xưa
THƠ NGÀN
(01/8/18)
**
LÀM “CHÍNH TRỊ”
Hoặc làm “chính trị” xa lông
Hoặc làm “chính trị” ở trong lao tù
Hoặc làm “chính trị” ruồi bu
Nô tài nô bộc lù lù vậy thôi
Nên chi thảy chỉ con người
Ưa làm “chính trị” kiểu toàn bá vơ
Đâu bằng như cách người xưa
“Vô vi nhi trị” khiến đời nhân văn
ÁNH NGÀN
(01/8/18)
**
THÔI ĐỪNG NGẮC NGỨ
Thôi đừng ngắc ngứ mà chi
Đảng và Cơ chế có gì lạ đâu
Cái nào đã tạo cái nào
Thảy điều ngắc ngứ làm sao trả lời
Nói chung thật chỉ con người
Con người trước nhất mọi điều tạo ra
Nhưng người hoặc kít hoặc hoa
Làm sao phân biệt đâu là nọ kia
Nên chi nhìn chỉ bề ngoài
Còn về thực chất thấy nào bên trong
Mới thành ông Mác cà lăm
Khác gì thầy bói đi sờ thân voi
Khiến cho kết quả chỉ hài
“Đấu tranh giai cấp” có ngoài thế đâu
Vốn đều khẩu hiệu từ lâu
Nhưng toàn khẩu hiệu mãi luôn còn dài
TẾU NGÀN
(01/8/18)
**
“LÝ TƯỞNG” VÀ THỰC TẾ
Chẳng cần “lý tưởng” xa xôi
Chỉ cần thực tế giúp đời lại hay
Bởi vì “lý tưởng” hại người
Đâu bằng thực tế giúp đời nhân văn
Thành ra đánh giá Trump
Giờ này còn sớm để toàn nói ra
Hoặc là chỉ kẻ quỷ ma
Hay là nước Mỹ quả đây nhân tài
Ý NGÀN
(01/8/18)
**
QUY LUẬT TỒN TẠI KHÁCH
QUAN
VÀ QUY LUẬT LỊCH SỬ
NHÂN LOẠI
Con người ở giữa cuộc đời
Tuân theo quy luật chỉ thời tự nhiên
Bởi vì nó vốn khách quan
Có đâu do mỗi cá nhân tạo thành
Luật toàn vũ trụ bao trùm
Luật trong xã hội vẫn hoài có luôn
Tức là luật của thiên nhiên
Cùng là luật của nhân văn con người
Thân người bộ máy tuyệt vời
Luật sinh hóa lý dễ nào không đâu
Nên khi đảo lộn phải hầu
Tìm ngay bác sĩ để mau phục hồi
Song quan trọng nhất tinh thần
Hay là ý thức bên trong con người
Khả năng nhận thức phải rồi
Đó đều ý nghĩa con người chiều cao
Tạo ra xã hội thế nào
Để thành quy luật thảy đều khách quan
Luật kinh tế, luật thị trường
Gồm luôn chính trị cũng thường vậy thôi
Khiến thành lịch sử khắp nơi
Hay là lịch sử loài người nói chung
Tức là lịch sử toàn cầu
Đều theo quy luật thảy hầu khách quan
Chỉ đều duy nhất con đàng
Từ thời tiền sử tới luôn bây giờ
Tiến lên chẳng thể chần chờ
Cứ hoài thẳng tới dẫu nhiều khúc quanh
Cuối cùng nhân loại trưởng thành
Tự do dân chủ tinh thần phát huy
Vậy nên cần phải nói gì
Chính nhờ khoa học giúp đi đường dài
Với cùng triết học hòa hài
Với cùng tôn giáo vẫn đều giao thoa
Con đường tiến hóa bao la
Nhưng trong quy luật dễ mà xa sao
Dù sao luật vẫn bên ngoài
Nhưng người trí tuệ mới là bên trong
Tinh thần mãi được phát huy
Mới là ý nghĩa của đời nhân văn
Tạo nên giá trị vĩnh hằng
Tinh thần độc lập tự do từng người
Vượt lên tính cách bầy đàn
Của thời quá khứ nay toàn bỏ xa
Bởi trong vũ trụ bao la
Con người đạo đức tinh thần mới cao
Chỉ nhờ trí tuệ dồi dào
Văn minh tiến mãi có nào thụt lui
Vậy mà ông Mác ruồi bu
Thảy toàn phản động một thời quả kinh
Đưa ra học thuyết bùn sình
Gạt toàn nhân loại quả tình giống ai
Hô to “cách mạng” tưởng tài
Ai ngờ dỏm tỏi bởi sai từ đầu
Đưa toàn “quy luật” giả thôi
“Độc tài vô sản” lại hầu ngu ngơ
Trở thành phi lý ai ngờ
Cho rằng “tư sản” phải cần dẹp đi
Hóa ra trái luật còn gì
Chỉ còn “luật” phịa nhiều khi buồn cười
Mác quên lịch sử loài người
Quên điều quá khứ mới toàn trớ trêu
“Đấu tranh giai cấp” thảy lèo
Tự mình phịa đặt quả đều vu vơ
Thành ra Mác phản con người
Phản toàn thực tế khiến đời te tua
Đưa vào nguyên lý đặt điều
Để thành phản động còn gì nhân văn
Khiến toàn huyễn hoặc ai bằng
Tội đồ lịch sử quả hằng vậy thôi
Gây bao hệ lụy trên đời
Chỉ do ngu tối hoặc vì gian manh
Cái ngu gây hại đã đành
Gian manh còn tệ gấp ngàn cái ngu
Bởi thành lợi dụng lu bù
Nhân danh thảy Mác yêu nào Mác đâu
Thành ra yêu thật cũng sai
Còn như yêu giả càng sai vạn lần
Khác chi thực tế mọi phần
Mọi anh “lãnh tụ” hại dân của mình
Khiến đời hóa chỉ linh tinh
Người toàn giả dối quả tình vậy thôi
Còn đâu thực chất con người
Hết còn bản chất của đời văn minh
Phủi toàn khoa học thật tình
Chỉ thành xạo xự tuyên truyền phi nhân
Chẳng cần chân lý mọi phần
Mà nhằm riêng lợi bản thân của mình
Khác nào Mác thảy dại hình
Nhưng ai dám nói quả tình vậy thôi
A dua vẫn thói của đời
Hay thường hèn nhát vốn người trần gian
Thành ra tội Mác không oan
Gạt lừa nhân loại vẽ vang nỗi gì
Coi đời thực chất ra chi
Bởi vì dối gạt còn gì nữa sao
Tạo nên thực tế ra sao
Trăm năm thấy hết dễ nào không đâu
Mới thành tội Mác dài lâu
Cả non thế kỷ có ai không tường
Thế nên người Việt mọi đường
Chỉ Tây Hồ mới rõ ràng tinh hoa
Đề cao dân trí sâu xa
Đề cao dân khí quả là ai hơn
Tự do dân chủ hòa cùng
Khách quan khoa học quả toàn tự nhiên
Đằng này Mác thảy gàn điên
“Độc tài vô sản” nhãn tiền hại dân
Bởi người sâu tự bản thân
Bản năng luôn có liệu cần nói sao
“Độc tài” thả rắn ra ngoài
Cái ngu của Mác muôn đời sáng choang
Nói ra mới thấy đâu oan
Còn như không nói hỏi người biết đâu
Tuyên truyền chỉ mãi nhuốm sâu
Tội đồ của Mác càng hầu càng to
Bởi vì hại thảy con người
Hại toàn nhân loại ai đời thế sao
Rắp tâm xuyên tạc ào ào
Thảy toàn lịch sử loài người quả ghê
TIẾNG NGÀN
(01/8/18)
**
THỊ TRƯỜNG VÀ CỘNG SẢN
Thị trường nó thảy tự do
Như con bò sữa để cho mọi người
Nhưng mà cộng sản khác đời
Nhốt con bò sữa để mình nặn thôi
Thành ra Mỹ đã thua rồi
Giúp cho Trung Quốc lên đời khác chi
Dễ nào cộng sản ra đi
Mà toàn ở đó để xơi sữa bò
TẾU NGÀN
(31/7/18)
**
ĐẠO ĐỨC Ở ĐỜI
Điều toàn đạo đức ở đời
Là lòng thành thật với người với ta
Thấy sai thì mở miệng ra
Còn như thấy đúng dễ mà câm sao
Mới thành mọi kẻ anh hào
Luôn đều thẳng thắn việc này việc kia
Không theo kiểu cách a dua
Chẳng chi hèn kém chịu thua thói đời
MAI NGÀN
(31/7/18)
**
NỬA KÍN NỬA HỞ
Vải thưa mắt thánh nào che
Để toàn thấy hết màu mè ích chi
Đúng là nửa kín khác gì
Vẫn thành nửa hở mới khi buồn cười
TIẾU NGÀN
(31/7/18)

**
MỚI THẤY LẦN ĐẦU
Thật đây mới thấy lần đầu
Trump của Mỹ có hầu giống ai
Donald đã tỏ mình tài
Làm điều trái khoáy để ai cũng gờm
Dẫu làm Tổng Thống không lương
Cốt sao nước Mỹ phú cường hơn ai
Nói là làm được chẳng sai
Giờ đây quả thấy cái tài Trump
TẾU NGÀN
(31/7/18)
**
“HỒN QUÊ”
“Hồn quê” cục cứt tụi bay
Toàn lời đĩ bợm ai tày vậy không
Nhân danh lếu láo “Quảng Nam”
Tây Hồ sống dậy chắc phang tụi mầy
TUYẾT NGÀN
(31/7/18)
**
DÂN TA
Dân ta nay thảy tệ rồi
Toàn quân dốt nát có nào ra chi
“Trang Thơ Lục Bát” khác gì
Chỉ đồ bát nháo đến khi buồn cười
Kiểu này dân trí hỏng rồi
Tây Hồ khóc thét một hồi rồi than
Vẫn toàn não trạng “An Nam”
Cả trăm năm nữa khó còn tiến lên
GIÓ NGÀN
(31/7/18)
**
CON NGƯỜI VÀ “CHẾ ĐỘ”
Đời người chỉ có trăm năm
Nhưng nhiều “chế độ” lại thành lâu hơn
Chẳng qua đều thảy nguồn cơn
Con người nối tiếp giữa nhau khác gì
Thành ra thôi nói làm chi
Bao giờ cũng chỉ hai điều vậy thôi
Đúng thì giá trị mãi hoài
Còn mà không đúng thảy đều y uông
TẾU NGÀN
(31/7/18)
**
CÁI ĐẦU LÁ MÍT
Người mình xưa đã nói rồi
Cái đầu lá mít có mà rộng sao
Chỉ toàn một thứ hổn hào
Chưởi người lại thảy muốn người làm thinh
Khác gì thực tại vô duyên
Mình quân mất dạy thì phiền được ai
Biết chi ngu dốt tưởng tài
Hóa thành cái bệnh số người Việt Nam
THÔNG NGÀN
(31/7/18)
**
LƯU MANH VÀ “THI CA”
Lưu manh mà cũng “thi ca”
Chỉ toàn trớt hướt có mà giống ai
Đọc vào liền thấy lòi đuôi
Bàn dân thiên hạ có nào trong hang
Thành ra cái dốt ngỡ ngàng
Bởi vì ít học mới toàn thảm thương
Tây Hồ chắc phải phiền lòng
Ngờ đâu dân trí nay toàn thế ni
CÂY NGÀN
(31/7/18)
**
GIÁ TRỊ CON NGƯỜI
Để thành giá trị con người
Phải mình nhận rõ ra mình thế thôi
Nên đời nếu chỉ nổi trôi
Khác nào sinh vật người đâu có gì
Chiến trường cũng chẳng lạ chi
Bị toàn thúc đẩy có gì vinh quang
Giết người chỉ thảy rộn ràng
Trừ khi tự sát mới càng oai nghi
TIẾU NGÀN
(31/7/18)
**
CHIỀU DÀI LỊCH SỬ
Chiều dài lịch sử muôn đời
Có đâu bổng chốc thảy thời rồi qua
Tại vì chân lý bao la
Chỉ ai nghiêm túc mới là đáng khen
Còn toàn hí hửng cuội nhăng
Có nào bọt xà phòng trôi đi
Trăm năm rồi cũng còn gì
Chỉ phần sót lại mới là sử xanh
MÂY NGÀN
(31/7/18)
**
THI CA VÀ SỰ NGU DỐT
Mấy thằng thất học làm thơ
Kiểu thơ con cóc vật vờ khác sao
Rán toàn vần điệu một chiều
Nhưng hoài cái dốt vẫn đều lòi ra
Ngu dân kết quả sa đà
Sẽ bao thế hệ lâu dài còn ngu
Nhớ xưa lời của Nguyễn Du
Ba trăm năm nữa ai người khóc chăng ?
NGÀN THƠ
(31/7/18)
**
ÔNG MÁC LẠ KỲ
Cái đời anh Mác lạ kỳ
“Độc tài vô sản” còn gì nói sao
Làm đời hóa chỉ tào lao
Đầu đều chạm đất chân toàn đưa lên
Khiến thành thảy chỉ bông phèn
Nói hùa một kiểu ối mèn đéc ơi
Như tay Minh Triết phải rồi
Việt Nam thức ngủ với cùng Cuba
TẾU NGÀN
(31/7/18)
**
NGHỆ THUẬT THƠ LỤC BÁT
CỦA VIỆT NAM XƯA VÀ
NAY
Người mình vốn thích làm thơ
Thành ra lục bát bao giờ cũng vui
Bởi luôn giản dị nhẹ nhàng
Lại còn ý nghĩa thảy toàn bình dân
Thế nhưng lại khó bao phần
Bởi vì chẳng khéo hẳn luôn thành vè
Thảy đều cục mịch nhà quê
Có đâu lục bát cần toàn thanh tao
Khiến cho lục bát thế nào
Mới thành truyền thống của người Việt Nam
Bởi đều vần điệu tự nhiên
Hòa cùng năng khiếu của người làm thơ
Có đâu chỉ thảy vật vờ
Kiểu anh thợ đẽo còn đều ra chi
Thế nên lục bát thường khi
Vẫn toàn tinh tế mới hằng còn nguyên
Khiến thành trí thức nhãn tiền
Ca dao vẫn thấy cội nguồn đó thôi
Cả kho trí tuệ trên đời
Để hồn dân tộc lặng chìm vào trong
Mới đều chắt lọc tinh anh
Là thơ lục bát của người Việt Nam
Đâu thơ con cóc mà thành
Bởi do năng khiếu tự mình phát ra
Khiến toàn vần điệu mặn mà
Tuôn tràn nguồn mạch bao la khôn cùng
Nên chi đọc chỉ phát khùng
Nếu thơ lục bát bất toàn khác sao
Đọc lên chỉ giống kiểu vè
Khác nào dùi đục chấm tràn mắm nêm
Thế nên nhắn với mọi miền
Đừng làm không đạt quả thành ra chi
Bởi toàn chỉ khiến thị phi
Cả làm thiên hạ cười khì vậy thôi
Nên cần rán học ca dao
Để cho lục bát quyện vô tâm hồn
Còn đều thảy kiểu bôn chôn
Kiểu thơ Tố Hữu nào còn ra sao
Hệt thơ rặn ỉa khác nào
Tuyên truyền thì có lấy gì văn chương
À uôm chỉ thảy mọi đường
Đọc lên lợm cợm ai người chẳng hay
Kiểu thành thơ thẩn ẽo ong
Có đâu nghệ thuật đèo bòng mà chi
Thành ra thảy chỉ Nguyễn Du
Mới hoài đệ nhất thiên tài Việt Nam
Thanh tao lục bát rõ ràng
Ngàn năm hồ dễ ai người sánh sao
Khiến thành lục bát ngọt ngào
Cả khi biến thể kết cùng Đường thi
Dạng thơ song thất lạ gì
Bà Đoàn Thị Điểm kỳ tài ở đây
Đem mà so Nguyễn Gia Thiều
Bà đều một mực cái đầu cao hơn
Thành ra nói hết nguồn cơn
Truyện Kiều số một lừng danh mọi thời
Thế nên Ngâm khúc hai người
Nhưng đều bà Điểm vẫn hoài tuyệt luân
Thảy toàn nhuần nhuyễn mọi phần
Thi trung hữu họa vạn lần thành tao
Nên chi nhắn tới gần xa
Thi ca luôn phải toàn nên điệu vần
Bởi đều xương sống tối cần
Thơ không vần điệu chỉ toàn ba que
Nhưng vần điệu phải tự nhiên
Còn nhằm ráp vận hỏi thiêng chi nào
Thơ đều kiểu ấy tầm phào
Như đàn con trẻ nói ào vậy thôi
Thành ra giá trị muôn đời
Trước là nghệ thuật sau là nội dung
Cả hai buộc phải đi cùng
Còn như thiếu một khác chi anh què
Chỉ toàn lê lết vĩa hè
Có đâu đi đứng mọi phần phương phi
Thành ra đâu phải thị phi
Vài lời như vậy khác gì bảo nhau
Phải thơ lục bát đều hay
Mới càng xứng mặt thi tài làm thơ
Giống như nước cản sạch rồi
Mới chơi cờ tướng đều thời trơn tru
Hồn thơ tuy mãi thiên thu
Nhưng lời thơ vẫn đặc thù mỗi ai
Bởi thơ luôn chính con người
Trăm hoa đua nở đâu nào giống nhau
Cần toàn hoa cúc hoa mai
Hoa hồng hoa huệ thảy đều hoa xinh
Còn thơ làm kiểu xập xình
Hoa lài đâu khác cắm vào phân trâu
Nên chi lục bát phải hay
Chỉ toàn làm tốt mới thành thi ca
Cả bao thể loại ta bà
Nếu không đều hỏng có mà khác chi
Thơ bảy chữ chẳng lạ gì
Đều từ lục bát đã thì cách tân
Hay thơ tám chữ vạn lần
Cũng do biến thể mọi phần vậy thôi
Ngũ ngôn, tứ tuyệt một thời
Nhưng còn lục bát mới hoài ngàn năm
Vốn hồn thơ của Việt Nam
Trên đời duy một liệu còn nói sao
NGÀN THƠ
(31/7/18)
**
CON NGƯỜI VÀ SỰ HỌC
Học là để trở thành người
Con người cao lớn lại càng lớn thêm
Vậy mà Các Mác toàn ngu
“Độc tài vô sản” hỏi còn ra chi ?
Ý NGÀN
(29/7/18)
**
ĐẠO ĐỨC TÍNH VÀ
TOÀN SỰ THẬT LÒNG
Ở đời chỉ sự thật lòng
Mới thành đạo đức giữa nơi con người
Thật lòng nhằm chẳng gạt ai
Chẳng chi dối trá hòa hài lẫn nhau
Chẳng làm người khác hoài nghi
Trước sau tin tưởng để toàn nhân văn
Cả trong ngôn ngữ nói năng
Đến như hành động vẫn hằng vậy thôi
Dù cho thuộc lãnh vực nào
Làm người tin cậy phải đều ưu tiên
Để thành trung thực mọi miền
Lòng như ngọc sáng ai nào chẳng yêu
Biết thì thưa thốt mọi chiều
Còn mà không biết cố nhằm lắng nghe
Không ưa mọi cách chẻ hoe
Không ưa mọi thói chích chòe ba hoa
Không nhằm lừa gạt những ai
Mà luôn đạo đức để người phải vui
Đâu vì lợi lộc trên đời
Mà thành xảo trá hóa người ra chi
Sống đều nghệ thuật khác gì
Tức toàn đẹp đẽ mấy ai nào cười
Chẳng nhằm khôn lõi hại đời
Mới đều đạo đức kiểu người chính chuyên
Thành ra “chính trị” thảy phiền
Nếu toàn gạt gẫm tuyên truyền lạ chi
Biến đời thành chỉ cu li
Để mình thủ lợi còn gì nhân văn
Trong khi chính đáng thông tin
Phải luôn trung thực mọi điều khách quan
Ai nghe cũng được an toàn
Cần nào giả dối kiểu toàn lưu manh
Thế nên đạo đức lòng thành
Tùy đều đơn giản nhưng cùng có nhau
Với mình trước hết cần ngay
Sau là người khác vẫn điều tự nhiên
Bởi do thiếu một đều chênh
Tự mình không có dễ đâu thương người
Mà toàn xạo xự cả rồi
Dễ nào xã hội lại thành tốt sao
ÁNH NGÀN
(29/7/18)
**
MỘT THỜI LỊCH SỬ
THẢM HẠI CỦA NƯỚC NHÀ
Một thời lịch sử nước nhà
Giờ đây nhớ lại quả là thất kinh
Thực dân nó chiếm nước mình
Trăm năm đầy đọa dân tính khổ đau
Rồi thì “cách mạng” tưởng hay
Ngỡ là giải phóng từ rày cho dân
Ai ngờ cũng lại lần quần
Áp vào “thuyết Mác” mọi phần giống y
Cũng đều giả tạo ly bì
Học theo “giai cấp” có gì đúng đâu
Thảy đều bắt chước Nga Tàu
Có nào sáng suốt tự tay chính mình
Thành ra thật đúng “Việt Minh”
Tuyên truyền giỏi lắm quả tình ra chi
Thảy làm dân sợ lạ gì
Cả làm dân đói nhiều khi buồn cười
Cuối cùng rồi có được nào
Bởi thời “bao cấp” te tua vẫn huề
Liên Xô sụp đổ ê chề
Phải đành quay lại học theo kiểu Tàu
Để nhằm “đổi mới” một màu
Dẫu chừng phân nữa dân hầu nhẹ ra
Đó là thời buổi tám ba
Đến nay ngót nghét đã ngoài bao năm
Tính chung cả thảy 35 năm
Vẫn cầm đèn đỏ chạy sau lưng người
Thành ra trách nhiệm ở đời
Hỏi ai tác giả chuyện này chuyện kia ?
Nay dầu lớp trước rụi rồi
Lớp sau còn mãi đội vòng kim cô
Nhưng dân biết nói thế nào
Nói thành “phản động” chụp vào như chơi
Thành đều chỉ đứng mà coi
Tội này bởi Mác chớ nào do ai
Phải chi thuyết đúng mới tài
Đẳng này sai bét khiến đời hàm oan
Liên xô chứng tỏ rõ ràng
Bảy mươi năm ấy cũng bằng như không
Dã tràng xe cát biển đông
Cuối cùng rồi cũng nên công cáng gì
Mà thôi có nói mà chi
Việt Nam cũng vậy có gì thua đâu
Chỉ là kẻ trước người sau
Cùng theo “học Mác” mới hầu thế thôi
Bởi vì Mác thảy quên đời
Quên người nhân thế để còn nói sao
Cứ điều “giai cấp” niệm hoài
Chỉ vì hoang tưởng thảy vào Hegel
Thành ra hóa chuyện đã thèm
Khác nào cửa mởi bản năng tung hoành
Coi thường giáo dục học hành
Làm sao khoa học trở thành phát huy
Mà toàn “ý hệ” khác gì
Tạo nên thành lũy nhốt mình vào trong
Để mình “lãnh đạo” lòng vòng
Kiến bò miệng bát thì đâu lạ nào
TẾU NGÀN
(29/7/18)
**
BẢN THÂN CON NGƯỜI
VÀ “GIAI CẤP” XÃ HỘI
THEO HỌC THUYẾT CÁC MÁC
Lứa cam cùng gốc sinh ra
Nhưng đâu giống hệt chỉ là tự nhiên
Trái toàn mập trái toàn đèo
Cả như chua ngọt cũng đều khác nhau
Nên chi phân loại trước sau
Có đâu quy luật mà bao nhiêu điều
Thành ra cũng tựa con người
Sinh ra mới chỉ đồng đều trước tiên
Rồi sau cũng thảy tự nhiên
Tùy vào hoàn cảnh mới thành lung tung
Phân bao “giai cấp” mịt mùng
Chỉ vì điều kiện cả trong lẫn ngoài
Mới thành tranh đấu giữa người
Chỉ là quy luật cuộc đời khách quan
Bởi đâu tốt xấu hoàn toàn
Mà thường tốt xấu xen vào với nhau
Đấu tranh vì vậy trước sau
Để nhằm công chính với nhau trong đời
Nó luôn đều mãi còn hoài
Khác nhau ở chỗ khi đời tiến lên
Vậy mà Mác thảy cùn mằn
“Đấu tranh giai cấp” đúng toàn là ngu
Chỉ do mê tín Hegel
Tin điều “biện chứng” hóa nên cùi đày
Mới thành hại cả loài người
Làm non thế kỷ xạc xài biết bao
Công nhân huyễn hoặc “tầm cao”
Cho là “sứ mệnh” thảy đều vô duyên
Tin điều “giải phóng” loài người
Công nhân “tiên tiến” hoang đường khác chi
Hệt như quan điểm ngu si
Bởi công nhân vượt kỹ sư thế nào ?
Quả là mê tín dị đoan
Mác tin “đối kháng” mới toàn thế thôi
Công nhân “vô sản” lên đời
Đồng thời “Tư bản phải thành tự tiêu”
Nhưng rồi thực tế đìu hiu
Cầm quyền đâu phải có nào “công nhân”
Mà đều thiểu số thời cơ
Nhân danh “giai cấp” để mình trèo lên
Coi toàn “trí thức cục phân”
Đời thành đảo ngược có nào ra chi
Khiến cho khoa học còn gì
Thành ra văn hóa thường khi chỉ cùn
Mà đều hò hét đóng tuồng
Đời thành xu nịnh chẳng buồn lắm sao
Dễ đâu đạo đức thế nào
Dễ chi khoa học vượt rào đi lên
Độc tài hóa chỉ lềnh khênh
Nhốt đời vào rọ quá nên lỗi lầm
Tội này của Mác chần dần
Thành tay phản động vạn phần đấy thôi
Khiến làm khoa học tiêu đời
Chỉ còn dốt nát gặp thời lên ngôi
Tạo điều cuồng tín khắp nơi
Tranh ăn thì có cứu đời dễ chi
Thành ra chính Mác khác gì
Như toàn đóng giả vai trò cũng hay
Nâu sồng ngoài áo thầy tu
Nhưng trong lòng dạ gạt đời khác đâu
Tạo ra bạo lực một màu
Hay toàn mê tín khiến điều ngu dân
Cả bao đất nước vạn phần
“Công nhân” không có “nông dân” thế vào
Miễn cho “quan điểm” ào ào
Ba đời “bần cố” rào rào phải lên
Cầm quyền theo kiểu tềnh hênh
Làm theo Trung Quốc, Liên Xô lạ gì
Đâu còn lựa chọn con người
Đâu còn độc lập đâu còn tự do
Mới thành trí tuệ mắm khó
Kiểu toàn cuồng tín cho thì mới hay
Thành ra tai hại làm sao
Đời nào tiến tới mà toàn thụt lùi
Vì đâu chủ động con người
Mà toàn chỉ biết cúi đầu làm theo
Khiến thành xã hội thành lèo
Người đâu hợp tác mà toàn chống nhau
Sống thành kiểu chỉ giả đò
Toàn hoài đóng kịch cốt sao lợi mình
Nhân văn hóa chỉ bùn sình
Bởi vì Mác nghĩ thật tình vậy thôi
Vì đâu quan niệm con người
Và toàn “vật chất” thảy đều thế vô
Chương trình lắp đặt trước rồi
Cứ theo quán tính mặc tình mà quay
Dễ nào độc lập tự do
Mà toàn cài sẳn lắp cho mọi điều
Ngày nay nói ít hiểu nhiều
Mác thành phản động khác nào vậy đâu
Bởi vì phủ nhận con người
Chỉ còn “giai cấp” muốn hoài đấu tranh
Khác chi tội lỗi rành rành
Cả điều tội ác khiến thành đáng thương
Để thành nhân loại chán chường
Trăm năm Mác đẩy vào đường hoang vu
Trong khi Chân lý thiên thu
Phải toàn khoa học mới đời tiến lên
Mới đều ý nghĩa khách quan
Mới thành giá trị và càng nhân văn
Mỗi người tùy thuộc khả năng
Để hoài kết hợp đâu toàn loại nhau
Cạnh tranh tích cực mới hay
Đâu nào tiêu cực kiểu hầu Mác ưa
Thành ra tội Mác rõ thừa
Bởi đều Mác gạt nhân quần khác đâu
Lại cho cần phải “độc tài”
Bịt mồm nhân loại Mác càng tội to
Qua sông tất phải lụy đò
Thành “người cộng sản” quả toàn nạn nhân
Bởi vì nói thảy cân phân
Có ai hiểu Mác mọi phần cả đâu
Mà đều bị đẩy cùng nhau
Toàn đều lớp trước lớp sau tuyên truyền
Lại còn tổ chức gắn liền
Một lần sụp bẫy dễ nào mà ra
Khác gì Mác thảy hại đời
Lại cho “giải phóng” mới toàn tiếu lâm
Bởi luôn nói ngược một dòng
Thảy đều chính Mác nêu gương từ đầu
Cuộc đời Mác hiểu gì đâu
Hiểu toàn giả tạo áp vô danh từ
Để hô “bóc lột” nhuyễn nhừ
Đòi luôn “tư sản” phải toàn dẹp đi
Chỉ do Mác thảy thị phi
Có đâu chân chính hay nào khách quan
Hoặc đâu đạo đức hoàn toàn
Mà thành kịch sĩ để toàn gạt ai
TUYẾT NGÀN
(27/7/18)
**
PHAN TÂY HỒ
Quảng Nam quả có Tây Hồ
Đỉnh cao sáng suốt ai nào hơn đâu
Trăm năm ngẫm lại càng sâu
Con người trí tuệ có nào nói sai
Đề cao Dân trí một hai
Bởi vì là gốc của toàn nước non
Còn như Dân khí không còn
Trước sau mất nước thì oan nỗi gì
MAI NGÀN
(27/7/18)
**
ALBERT EINSTEIN
VÀ KARL MARX
Toàn hai người Đức nổi danh
Nhưng về bản chất lại thành khác nhau
Bởi Einstein nói một câu
Thảy đều khác hẳn Marx xâu hàng ngàn
Nên Einstein đúng hoàn toàn
Khiến làm ai náy phải càng thất kinh
Ông cho “khó chống đám ngu
Bởi vì họ thảy luôn hoài quá đông”
Trong khi Marx lại một lòng
Hô rằng “vô sản cần toàn tiến lên
Độc tài phải lập mọi miền
Mới làm cách mạng toàn cầu tốt luôn”
Khác chi một cội hai nguồn
Cùng chung nước Đức lại thành chia đôi
Một người “Tương đối” tuyệt vời
Một người “Chuyên chính” thảy toàn trớ trêu
NGÀN HOA
(27/7/18)
**
NAM TƯ VÀ VIỆT NAM
THỜI TRƯỚC VÀ THỜI SAU
Giờ ai còn biết Nam tư
Bởi vì lịch sử đã lùi ra xa
Nhưng trong quá khứ đúng là
Nam Tư nổi tiếng gần xa mọi chiều
Có điều cũng giống Việt Nam
Đều làm “cộng sản” một thời kinh thiên
Vì Nam Tư có Titô
Còn Việt Nam có ông Hồ vậy thôi
Đều hai lãnh tụ tuyệt vời
Nhưng đều phần lớn thông qua tuyên truyền
Hệt như nước máy thêm đường
Tùy nhiều hay ít ngọt thường khác nhau
Chỉ duy nghĩ lại cũng hay
Nam Tư xưa khác hẳn người Việt Nam
Bởi ưa độc lập tự do
Việt Nam lại chỉ nằm co với đời
Thành Liên Xô ghét Nam Tư
Cho rằng “khó dạy” mới từ ra luôn
Titô độc lập hoàn toàn
Để từng nổi tiếng thiên đàng tự do
Thành ra câu nói để đời
Của người cộng sản gốc từ Việt Nam
Mĩa mai “sao giống Nam Tư”
Trong thời “đổi mới” quả như thằng hề
Bây giờ lời ấy qua rồi
Nhưng từng não trạng của người Việt Nam
Thảy toàn điếu đóm hiên ngang
Có nào độc lập tự do như người
Nên Liên Xô lúc sụp rồi
Theo ngay Trung Quốc có nào ngồi không
Khiến làm duyên cớ Thành Đô
Titô quả khác “Bác Hồ” chúng ta
Bởi vì Bác mãi mặn mà
Trung thành “Lý tưởng” đâu như sau này
Nhưng mà nghĩ lại cũng hay
Tại người mình thảy tại nào Bác đâu
NGÀN KHƠI
(27/7/18)
**
MƯỜI BỐN ĐIỀU RĂN
ĐƯỢC TRUYỀN CỦA PHẬT
Phật dù nói trật cũng chê
Tiếc là nói đúng mọi bề mới hay
Thành ra trên cõi đời này
Ai qua được Phật những điều thâm sâu
Nhưng nào chỉ Phật một màu
Có người nói đúng nhưng đâu ai tường
Chẳng qua rời rạc mọi đường
Không thành hệ thống nên dường phổ thông
Thành ra “thác cổ” một dòng
Bao người “tự thuyết” thác thành người xưa
Trung Hoa, Ấn Độ có thừa
Nên chi thác cổ cũng đều đáng khen
Bởi nào bịp bợm lăng nhăng
Mà nhằm “thác cổ” nói năng cho ngầu
Tại do tâm lý người đời
Chỉ ưa nhìn tới núi nào đã cao
Thành ra ngẫm lại đâu sai
14 điều răn đó vẫn tài làm sao
Có chi sai sót chỗ nào
Mà đều cả thảy chiều sâu nao lòng
Thành nên Phật nói hay không
Chẳng gì quan trọng để mong đổi dời
Miễn là lời thảy đúng hoài
Góp phần cùng Phật mới người chân tu
THƯỢNG NGÀN
(27/7/18)
**
CÂU NÓI ĐỂ ĐỜI
Trước khi phó hội Thành Đô
Trưởng Đoàn tâm sự với người bên trong
Đó là lời Nguyễn Văn Linh
“Thà rằng mất nước còn nguyên đảng mình”
“Bởi vì dẫu thuộc vào Tàu
Nhưng phần “ý hệ” có nào mất đi”
Thật là não trạng ra gì
Để đời câu nói ngàn sau nhục hoài !
LÁ NGÀN
(27/7/18)
**
TOÀN CHUYỆN RUỒI BU
Đúng là toàn chuyện ruồi bu
Lừng danh một thuở về ngài Fidel
Bởi làm cách mạng vang rền
Cu Ba như thể nhảy lên thiên đường !
Để rồi “cộng sản” mười phương
Gần trăm năm ấy tõ tường ngày nay
Bởi Liên Xô đã sụp rồi
Kéo theo toàn khối cũng thời khác đâu !
Triều Tiên nay chịu thua rồi
Xuống thang xuống nước đâu hồi như xưa
Cu Ba giờ cũng lạ chưa
Sửa ngay Hiến Pháp có chừa điều chi !
Mục tiêu “cộng sản” bỏ đi
Phục hồi tư hữu nói gì nữa sao
Fidel giờ hẳn nghẹn ngào
Ở nơi chín suối thấy mình ruồi bu !
Sáu mươi năm ấy hỏa mù
Tiền đồn “cộng sản” Mỹ Châu lạ nào
Ngôn từ thảy chỉ tào lao
Bởi toàn rỗng tuếch ào ào thế thôi !
Giờ đây lại cứng họng rồi
Lớp sau đã phải nháo nhào thối lui
Khiến làm ông Mác quê ôi
Dầu sao gạt được thảy toàn Fidel !
SUỐI NGÀN
(27/7/18)
**
GIẢ VÀ THIỆT
Giả là đâu phải vậy nào
Mà toàn phịa đặt ào ào khác đâu
Thiệt thì trái hẳn lại rồi
Mọi điều đúng đắn của người hiền lương
GIÓ NGÀN
(27/7/18)
**
“HIỆP NGHỊ THÀNH ĐÔ”
Tới giờ chưa biết rõ ràng
“Thành Đô Hiệp Nghị” quả toàn ra sao
Chỉ điều nó thảy tào lao
Và như có thật khác nào phản dân !
Bởi trong nói rõ rành rành
“Chỉ vì chủ nghĩa phải đành vậy thôi”
Việt Nam sáp nhập vào Tàu
Thành “Khu Tự Trị” sau này mãi luôn
Còn nhằm đề nghị Bắc Kinh
Mở vòng tay lớn để thâu mình vào
Thời gian chuyển tiếp 30 năm
“Gia đình Đại Hán mở mang sau này”
Nếu như sự việc thế này
Quả là bán nước còn gì nữa sao
Nên cần vạch mặt ra nào
Phái Đoàn đi ký đã gồm những ai ?
Dường như là Nguyễn Văn Linh
Cầm đầu cả nhóm thật tình ghê thay
Lại trong có Phạm Văn Đồng
Công Hàm 58 cộng thêm Đỗ Mười
Đúng là một chuyện hổ người
Hại dân hại nước muôn đời nào phai
Bởi do cuồng tín dài dài
Lấy điều “chủ nghĩa” thay vào nước non !
NON NGÀN
(27/7/18)
**
CU BA
Cu ba lúc ngắn lúc dài
Lúc xanh lúc đỏ quả đều tiếu lâm
Fidel từng thuở toàn hâm
Muốn làm “cộng sản” vang lừng một phen
Bề ngoài ngôn ngữ hung hăng
Còn trong dân đói ai hằng biết đâu
Hệt như kiểu Bắc Triều Tiên
Bây giờ ngao ngán mất thiêng cả rồi
Mới thành quay lại lạc loài
Mới thành xuống nước đặng nhằm xuống thang
Bắc Hàn hết kiểu ngang tàng
Cuba giờ đổi chuyển sang thị trường
Đúng toàn lãnh đạo một phường
Làm đều tùy tiện dân toàn im re
Bởi vì chế độ độc tài
Khác gì beo cọp ai nào dám ra
TẾU NGÀN
(27/7/18)
**
TÂM LÝ NGƯỜI VIỆT
TỐT HAY XẤU TỆ ?
“Ở sao cho vừa lòng người
Ở rộng người cười ở thấp người chê
Cao chê ngõng thấp chê lùn
Béo chê béo phục béo phình
Gây chê xương sống xương sườn nhô ra”
Khiến làm người Việt chúng ta
Cái gì cũng sợ quả là tiếu lâm
“Dĩ hòa vi quý” toàn trâm
Nên hoài nhút nhát nào còn giống ai
Bưng tai bịt mắt quả hài
Điều sai điều đúng kệ cha trên đời
Thành không có óc phê bình
Thành không đối kháng thật tình ra chi
Mới thành não trạng cu li
Thấy người có chức có quyền thì tôn
Đội mông lãnh tụ thảy mòn
Đầu toàn ốc gạo hỏi còn nói chi
Thành ra người Việt khác gì
Toàn như con cóc ngồi lì trong hang
Tự mình vỗ ngực xưng toàn
Lấy làm hãnh diện ối mèn đéc ơi
Óc đầu khoa học có đâu
Mà đều hương nguyện ở trong thôn làng
Văn chương thi phú rộn ràng
Kiểu toàn hiếu hỉ thảy càng vô duyên
Cứ cho người Việt vốn hiền
Cái hiền nhu nhược tầm thường chớ sao
Nhìn đời chẳng quá vòng rào
Óc đầu nhỏ hẹp kiểu ngồi trong lu
Sống toàn chỉ biết thu lu
“Lựa lời mà nói cho vừa lòng nhau”
Thành trong xã hội độc tài
Luôn đều cam chịu để thành nịnh khan
NGÀN MAI
(27/7/18)
**
HÓA DÂN VÀ NGU DÂN
Dạy dân cần biết nghi ngờ
Để làm khoa học phải hoài đi lên
Khiến toàn mọi sự khách quan
Mới đều dân trí hiên ngang ở đời
Còn như dạy thảy ngu hời
Chỉ toàn “tin tưởng” liệu đời ra chi
Khiến làm chẳng có con người
Mà toàn láo khoét gạt lường lẫn nhau
SẮC NGÀN
(26/7/18)
**
ĐẠO ĐỨC VÀ SỰ LƯƠNG
THIỆN
Ở CHÍNH BẢN THÂN MỖI
NGƯỜI
Dẫu hai cùng một nghĩa thôi
Nhưng điều có khác là ngoài hay trong
Trong là xuất xứ bản thân
Nội hàm lương thiện thấy ngay rõ ràng
Để từ đó toát ra ngoài
Mới thành đạo đức cuộc đời nhân văn
Tốt ngoài phải tốt tự trong
Còn mà không vậy thảy mong giả đò
Giả đò nhằm gạt người đời
Đó thành toàn giả lẽ nào không hay
Khiến cho từ chuyện hàng ngày
Đến như chính trị chính em nào
Mọi điều giả dối tào lao
Tại vì lương thiện có nào bên trong
Nên chi thảy tỏng tòng tong
Chỉ đều nguyên lý ở trong cuộc đời
Một từ bản chất mỗi người
Hai nhờ giáo dục học hành mà nên
Ba do truyền thống gia đình
Bốn nhờ kinh nghiệm sống đời mà ra
Nên khi cả bốn chan hòa
Mới toàn đạo đức có mà khác sao
Còn như bốn thảy tầm phào
Dễ toàn giả dối có mà khác đâu
Thế nên kiểu chỉ “phong trào”
Ngắn ngày “học tập” có đâu ra gì
Nước đều đầu vịt đổ đi
Gọi là “cách mạng” còn gì nói sao
Mới thành tham nhũng ào ào
Dầu cho “học tập Bác Hồ” ngàn năm
Tức toàn “đạo đức Mác Lê”
Chỉ làm đất nước ê chề trước sau
ÁNH NGÀN
(26/7/18)
**
BÙ TRỪ
Ngày xưa Bác chỉ dép râu
Vợ con nào thấy mới hầu cao xa
Bác lo cách mạng nước nhà
Bây giờ Lăng Bác chín trăm tỉ đồng
Lấy tư ngân sách hàng năm
Duy tu bảo quản để còn dài lâu
Bù trừ như vậy phải rồi
Dẫu dân có biết cũng hầu làm thinh
TIẾU NGÀN
(25/7/18)
**
NHÀ MÁY ĐIỆN HẠT NHÂN
Dẫu là đất nước to đùng
Đem ba nhà máy sát mình nó xây
Đó nhà máy điện hạt nhân
Để nhằm có nổ mình đây lãnh toàn
Quả Tàu có ý chơi khăm
Để rồi răng gãy môi cùng vêu ra
Anh em đồng chí một nhà
Phải cùng chia ngọt xẻ bùi khác sao
TẾU NGÀN
(26/7/18)
**
CHUYỆN NHỎ
Chỉ là chuyện nhỏ mà thôi
Nhưng về ý nghĩa lại ra to đùng
Khen thay Từ thiện Thăng Bình
Giúp người cơ nhỡ căn nhà quả hay
NGÀN THÔNG
(25/7/18)
**
CÁI HAY CỦA TIẾNG VIỆT
Đúng là tiếng Việt quá hay
Bởi toàn dấu giọng có đâu đơn thuần
Thành đều nghệ thuật mọi phần
Thi thơ âm nhạc dễ nào ai hơn
TRĂNG NGÀN
(25/7/18)
**
VÔ LƯƠNG
Sao giờ toàn thứ vô lương
Bài thi sửa điểm hỏi còn ra chi
Lưu manh quả có khác gì
Biết nào thi cử tương lai nước nhà
NGÀN THÔNG
(25/7/18)
**
SỨ MỆNH VĂN HỌC
Văn chương tranh đấu hòa bình
Đâu làm đổ máu mới thành nhân văn
Còn mà chỉ nói cuội nhăng
Thảy đều giẻ rách đâu thành văn chương
Dẫu giờ Nam Bắc hai đường
Bắc thì vẫn có văn chương bên ngoài
Dù Nam thua chạy mẹ rồi
Bên ngoài vẫn lại cứ còn văn chương
TẾU NGÀN
(25/7/18)
**
TRÁCH NHIỆM CỦA MÁC
Loài người vẫn thảy bản năng
Nên thường cái xấu vẫn hằng trội hơn
Vậy mà ông Mác nguồn cơn
“Độc tài vô sản” khiến càng tệ thêm
Triệt toàn dân chủ tự do
Bảo là “tư sản” cốt cho mình ngầu
Hóa ra làm hại cho đời
Bởi nào kiểm soát được điều xấu chi
NẮNG NGÀN
(25/7/18)
**
NHÀ NƯỚC VÀ CHÍNH TRỊ
Bản thân Nhà nước là gì ?
Để làm chính trị chỉ thì vậy thôi
Nên chi chính trị không tồi
Phải chia sẻ để toàn dân cùng làm
Còn như chỉ có độc tài
Chỉ còn cai trị khác gì nữa đâu
Tức là ngồi ị trên đầu
Nhân dân hèn nhát phải hầu làm thinh
TIẾU NGÀN
(25/7/18)
**
BẢN CHẤT LƯU MANH
Những thằng bản chất lưu manh
Ở đâu chúng cũng rành rành vậy thôi
Thằng Võ Kim Cự khác nào
Dầu rằng Hà Tĩnh từng là Bí thư
Nên khi bị mất chức rồi
Nó liền chuồn thẳng nước ngoài Canada
Thật là lộ mặt xấu xa
Đảng viên cộng sản kiểu là thời cơ
TẾU NGÀN
(25/7/18)
MỤC
LỤC
7982.
NÉT ĐẸP GIAI NHÂN (01/8/18)
7983.
LÀM “CHÍNH TRỊ” (01/8/18)
7984.
THÔI ĐỪNG NGẮC NGỨ (01/8/18)
7985.
“LÝ TƯỞNG” VÀ THỰC TẾ (01/8/18)
7986.
QUY LUẬT TỒN TẠI KHÁCH QUAN VÀ QUY LUẬT
LỊCH SỬ NHÂN LOẠI
(01/8/18)
7987.
THỊ TRƯỜNG VÀ CỘNG SẢN (31/7/18)
7988.
ĐẠO ĐỨC Ở ĐỜI (31/7/18)
7989.
NỬA KÍN NỬA HỞ (31/7/18)
7990.
MỚI THẤY LẦN ĐẦU (31/7/18)
7991.
“HỒN QUÊ” (31/7/18)
7992.
DÂN TA (31/7/18)
7993.
CON NGƯỜI VÀ “CHẾ ĐỘ” (31/7/18)
7994.
CÁI ĐẦU LÁ MÍT (31/7/18)
7995.
LƯU MANH VÀ “THI CA” (31/7/18)
7996.
GIÁ TRỊ CON NGƯỜI (31/7/18)
7997.
CHIỀU DÀI LỊCH SỬ (31/7/18)
7998.
THI CA VÀ SỰ NGU DỐT (31/7/18)
7999.
ÔNG MÁC LẠ KỲ (31/7/18)
8000.
NGHỆ THUẬT THƠ LỤC BÁT CỦA VIỆT NAM
XƯA VÀ NAY (31/7/18)
8001.
CON NGƯỜI VÀ SỰ HỌC (29/7/18)
8002.
ĐẠO ĐỨC TÍNH VÀ TOÀN SỰ THẬT LÒNG
(29/7/18)
8003.
MỘT THỜI LỊCH SỬ THẢM HẠI CỦA NƯỚC NHÀ
(29/7/18)
8004.
BẢN THÂN CON NGƯỜI VÀ “GIAI CẤP” XÃ HỘI
THEO HỌC THUYẾT CÁC MÁC (27/7/18)
8005.
PHAN TÂY HỒ (27/7/18)
8006.
ALBERT EINSTEIN VÀ KARL MARX
(27/7/18)
8007.
NAM TƯ VÀ VIỆT NAM THỜI TRƯỚC VÀ THỜI SAU
(27/7/18)
8008.
MƯỜI BỐN ĐIỀU RĂN ĐƯỢC TRUYỀN CỦA PHẬT
(27/7/18)
8009.
CÂU NÓI ĐỂ ĐỜI (27/7/18)
8010.
TOÀN CHUYỆN RUỒI BU (27/7/18)
8011.
GIẢ VÀ THIỆT (27/7/18)
8012.
“HIỆP NGHỊ THÀNH ĐÔ” (27/7/18)
8013.
CU BA (27/7/18)
8014.
TÂM LÝ NGƯỜI VIỆT TỐT HAY XẤU TỆ ?
(27/7/18)
8015.
HÓA DÂN VÀ NGU DÂN (26/7/18)
8016.
ĐẠO ĐỨC VÀ SỰ LƯƠNG THIỆN Ở CHÍNH BẢN
THÂN MỖI NGƯỜI
(26/7/18)
8017.
BÙ TRỪ (25/7/18)
8018.
NHÀ MÁY ĐIỆN HẠT NHÂN (26/7/18)
8019.
CHUYỆN NHỎ (25/7/18)
8020.
CÁI HAY CỦA TIẾNG VIỆT (25/7/18)
8021.
VÔ LƯƠNG (25/7/18)
8022.
SỨ MỆNH VĂN HỌC (25/7/18)
8023.
TRÁCH NHIỆM CỦA MÁC (25/7/18)
8024.
NHÀ NƯỚC VÀ CHÍNH TRỊ (25/7/18)
8025.
BẢN CHẤT LƯU MANH (25/7/18)
No comments :
Post a Comment