TẬP THƠ “KẺ SĨ”
TIẾP THEO, SỐ 182
“THIÊN ĐƯỜNG CỘNG SẢN”
VÀ HỌC THUYẾT CÁC MÁC
Điều này buộc phải nói ra
Bèn không để mãi ta bà ra chi
Qua non thế kỷ lạ gì
Nào ai có nói mới hoài thế thôi
Bởi do mọi việc trên đời
Phải truy tận gốc mới thời thông minh
Còn đều dừng ở niềm tin
Để thành cuồng tín khác chi dại khờ
Dân ta cả trước tới giờ
“Cả tin” theo Mác nhưng nào hiểu sâu
Trường Chinh, Lê Duẩn khác đâu
Hay ông Đồng, Giáp cũng nào lạ chi
Chỉ toàn cảm tính ngoại vi
Chép từ Trung Quốc, Liên Xô những ngày
Có đâu nghiên cứu thế nào
Bởi toàn “cán bộ” trong thời chiến tranh
Chỉ đều một dạ trung thành
Niềm tin sẳn có ngọn ngành trước sau
Thảy đều nhập khẩu Liên Xô
Có ai độc lập tự do bao giờ
Cả Trần Đức Thảo gà mờ
Cũng anh mác xít mịt mờ giống ai
Trần Văn Giàu cũng đâu sai
Đều anh “cán sự” học Trường Đông Phương
Do Liên Xô dạy mọi đường
Để làm “cách mạng” chỉ toàn thế thôi
Bởi Lênin sắp cả rồi
Tạo ra cán bộ chỉ toàn nói theo
Biến toàn khoa học thành lèo
“Độc tài vô sản” èo sèo lạ chi
Để thành Mác có khác gì
Như ông Giáo chủ thường khi ở đời
Để thành “tôn giáo” mất rồi
Như đinh đóng cột dễ nào rút ra
Khiến làm kết quả xót xa
Đời không tiến tới lại là thụt lui
Những năm “xét lại” bùi ngùi
Cũng đều bị chưởi tơi bời khác sao
“Nhân Văn Giai Phẩm” thế nào
Bị đều đánh hốt bỏ tù thê lương
Quả toàn thế sự chán chường
Thảy đều mù quáng có ai thương đời
Nói toàn vì thảy mọi người
Mà đều ngoài miệng khiến thành vô duyên
Khác chi thế sự đảo điên
Non trăm năm ấy ai phiền lòng ai
Chỉ do ông Mác quả hài
Phỉnh người một bận để hoài ngàn thu
Bởi gây được mối căm thù
Dưới điều “giai cấp phải cần đấu tranh”
Khiến thành tranh đấu giàu nghèo
Tạo nên tâm lý giật giành lẫn nhau
Muốn toàn mình thảy ngồi không
Nhằm đi tướt đoạt sướng thân của người
Kiểu thành não trạng hổ người
Cái này do Mác thảy đều gây ra
Nhưng thành nhìn cút hóa gà
Tưởng làm về Mác quả là trớ trêu
Bởi đâu nhắm chỉ giàu nghèo
Mác toàn lý luận ở trên mầy mù
Nhưng làm đời chỉ hận thù
Bởi lòng đố kỵ mới thành toàn hay
Thật ra Mác nghĩ thế đâu
Mà toàn ảo tưởng theo điều Hegel
Lấy khâu “biện chứng” làm nền
Coi là “quy luật” thảy đều chắc trân
Cái ngu đến thảy triệu lần
Bởi nào khoa học mà tin mơ hồ
Khiến thành lý luận tầm phào
Viết bao “tác phẩm” cũng nào khác chi
Kiểu giầy đã được đo ni
Chân thừa phải gọt để cho vừa giầy
Thành “Tư Bản Luận” thế nào
“Tuyên Ngôn Cộng Sản” cũng đều khác đâu
Cố nhằm lý luận để sao
Làm cho nhân thế theo điều Mác mong
Tức làm “cộng sản” một dòng
Để toàn “biện chứng” phải thành thế thôi
Tại vì Tư bản khác nào
Bởi điều “phủ định” đào mồ tự chôn
“Thiên đường cộng sản” đạt thành
Nhờ toàn “Vô sản” tiến nhanh lạ gì
Để cho “giai cấp” còn chi
Khi mà “tư sản” tất thì phải tiêu
Chỉ còn ai nấy đồng đều
Giống nơi bải tắm cỡi truồng cùng nhau
“Thiên đàng” quả vậy trước sau
Bởi nào “tư hữu” còn đâu bây giờ
Chỉ đều trần trụi ai ngờ
Mới toàn hạnh phúc cuộc đời hân hoan
Khác nào Mác thảy điên toàn
Bởi phi thực tế vô vàn khác đâu
Con người đâu nữa con người
Mà thành như kiểu mộng mơ trên đời
Chẳng còn thực tế khắp nơi
Mà toàn thảy kiểu ma trơi lạ lùng
Khác nào bong bóng xà phòng
Chỉ cần cơn gió thảy liền tan theo
Khác chi Mác chỉ toàn lèo
Lấy điều ảo tưởng cho điều khách quan
Cái ngu như vậy thảy toàn
Hoặc là chỉ kiểu điên tàn thế thôi
Bởi vì thực tế trên đời
Có đâu như Mác thảy toàn luận suông
Mà cần khoa học mọi nguồn
Thảy làm kỹ thuật mới toàn tiến lên
Con đường phát triển mông mênh
Đi hoài nào hết đâu thành mộng mơ
Quả xưa nhân loại tới giờ
Chưa ai như Mác thảy khờ đáng thương
Bởi đời cuộc sống mọi đường
Như dòng sông chảy có nào đứng yên
Cá nhân mỗi bước tiến lên
Và bao thế hệ cứ liền nối nhau
Có đâu như gạo trong nồi
Chỉ cần nấu chín là thành lớp lang
Cái ngu như vậy chẳng oan
Khác nào con nít hiểu toàn đơn sơ
Trong khi ai cũng biết rồi
Cuộc đời sống gởi thác về khác sao
Tâm hồn trong mới thật hay
Có nào thân xác giản đơn bề ngoài
Thành ra Mác thảy lạc loài
Hiểu về cuộc sống không ngoài bá vơ
Đã toàn “duy vật” dại khờ
Lại nhằm lễu lự muốn lên tinh thần
Để toàn nghịch lý mọi phần
Đầu thì “duy vật” đuôi thành “duy tâm”
Cái ngu đó quả hà rầm
Bao giờ cục đá hóa mèo được sao
Thành ra thuyết Mác thảy hài
“Thiên đường cộng sản” chỉ đều tầm vơ
Cái mà không thể đợi chờ
Làm sao có được chỉ mơ điên khùng
Bởi dòng sông chảy khôn cùng
Chỉ ra tới biển có nào dừng đâu
Đời người cũng thế mà thôi
Sống nhằm tiến tới có nào khác chi
Cần đâu tổ chức làm gì
Kiểu toàn giả tạo mấy khi công thành
Chỉ đều tâm lý đành hanh
Muốn toàn “tập thể” để thành như nhau
Thảy đều thị hiếu bề ngoài
Có đâu nhận thức được toàn bên trong
Chẳng qua tâm thức Lênin
Vốn từ tâm lý người Nga khác gì
Muốn đều “tập thể” thường khi
Để thành công cụ quên đi con người
Để mình làm chủ ở đời
Nhân danh đủ thứ hầu nhằm làm vua
Toàn dân thành thảy đồ chùa
Chỉ mình quyền thảy giỏ cua nắm rồi
Mặc cua bò đứng bò ngồi
Cũng đều trong giỏ có nào thoát ra
Danh từ toàn thảy sao sa
Nhân danh đủ thứ vẫn là thế thôi
Thảy toàn lợi dụng trên đời
Thành trò mê tín sáng ngời khác sao
Nên điều “giải phóng” còn lâu
Mà toàn nô lệ chụp lên loài người
Khác nào như chuyện chọc cười
Mác vì lễu lự mới toàn thế thôi
Nhưng nay cũng thảy tiêu rồi
Ném vào sọt rác làm đời cười to
Hết còn đóng kịch giả đò
Suốt gần thế kỷ nào lên địa đàng
Hy sinh thảy chỉ hoàn toàn
Vẫn thành xe cát dã tràng biển đông
Giống đi rồi cũng về không
Biết bao nổ lực đã thành khói mây
Giờ toàn “hội nhập” cả rồi
Khắp toàn thế giới loài người tỉnh ra
Chỉ vì Mác thảy ba hoa
Một thời gạt gẫm bao người cả tin
Giờ dây nhớ lại kìn kìn
Ông Đồng, ông Duẩn, ông Chính khác nào
Mở hơi toàn nói rào rào
Thảy đều “chủ nghĩa” lẽ nào ai quên
Nhắm đều đi đến “địa đàng”
Phải là “xã hội” để toàn tiến lên
Tin như kiểu nước đánh phèn
Hẳn đều tất yếu nó thành phải trong
Nhưng toàn hoang tưởng một dòng
“Độc tài” cứ thế xếp hàng mà lên
Làm đời hóa chỉ bông phèn
Cả trăm năm ấy đâu còn ra chi
Sau này lịch sử sẽ ghi
Mọi điều sai đúng hẳn toàn phân minh
Bởi vì cái đúng khách quan
Trong khi thảy chỉ chủ quan lạ gì
Thành nay nói để cười khì
Một thời ấu trĩ còn gì nữa sao
Nhưng làm lịch sử nghẹn ngào
Chỉ do ông Mác chớ nào do ai
Bởi đều tất cả chỉ hài
Kiểu dùi đánh đục đánh săn lạ nào
Để nhằm quăng thảy con gà
Khi gà ăn lúa bộ mà khác sao
Thành nên mọi chuyện hóa hài
Khi đời mất cả mọi quyền tự do
Để toàn độc đoán độc tài
Tại vì xưa Mác đã toàn gài vô
Kiểu như giỏ thảy đan rồi
Bỏ vào mà nhốt có nào thoát ra
Mới thành tội Mác bao la
Cầm tù nhân loại có nào khác đâu
Khiến cho mọi chuyện chỉ hài
“Thiên đường cộng sản” dễ mà có sao
Thảy toàn ảo tưởng trước sau
Khác gì bánh vẽ ăn vào đâu no
Mới thành đời thảy hay ho
Chỉ vì do Mác trước sau mọi điều
Cho ăn trái dối một chiều
Để thành sau đó toàn đều bá vơ
“Độc tài” khiến thảy dại khờ
Lấy sai làm đúng quả thương con người
NGÀN SAO
(24/7/18)
**
RA ĐI
Ừ thì bọn họ ra đi
Mỗi người mỗi cảnh cần chi nói nào
Bởi ai cũng chỉ con người
Đều tìm mọi cách nhằm mình vươn lên
Nhưng dầu trong ấm ngoài êm
Thấy điều sai trái cũng đều ra đi
Thành nên liệu có trách gì
Bỏ nơi “giải phóng” đến vùng tốt hơn
TẾU NGÀN
(24/7/18)
**
THỰC TẾ CUỘC ĐỜI VÀ
CHỦ THUYẾT CÁC MÁC
Đầu tiên Mác thảy huênh hoang
Ta người “giải phóng” thế gian mới cừ
Tức là “giải phóng” con người
Thủ tiêu giai cấp cho đời lên hương
Cốt nhằm xây dựng “thiên đường”
Địa đường “cộng sản” mới toàn nhân văn
Không còn “bóc lột” mọi đằng
Không còn tư hữu để toàn phát huy
Toàn “vô giai cấp” khác gì
Mọi người bình đẳng tự do thảy toàn
Luôn đều tự nguyện đàng hoàng
“Làm theo năng lực hưởng theo nhu cầu”
Khiến thành của cải tuôn mau
Tựa hồ suối chảy mới hầu như mơ
Hoàn thành giá trị con người
“Sáng đi câu cá chiều về liên hoan”
Đúng là cảnh trí “địa đàng”
Đều toàn đẹp đẻ Mác càng say sưa
Cho mình “khoa học” nhất đời
Bởi đâu “không tưởng” như hồi trước đây
Mà giờ “biện chứng” đúng thay
Để luôn “phủ định” mà hầu tiến lên
Mới thành “Tư bản tự chôn”
Bởi vì “đêm trước” phải luôn thế mà
Điều Lênin đã nói rồi
“Đêm xong vô sản mới toàn sáng ra”
Thảy trong rực rỡ chói lòa
Khiến toàn thế giới vui hòa tương lai
Nhưng mà nhằm tới hòa hài
“Thời kỳ quá độ” phải đành đi qua
“Độc tài vô sản” thiết tha
Mới thành đòi hỏi để mà tiến lên
Đó thời “xã hội” vang rền
Trước thời cộng sản cần nên đi vào
Thời này phải thấp rất nhiều
“Làm theo năng lực hưởng tùy làm ra”
Ai hay Mác chỉ ba hoa
Bởi vì mê đắm sa đà Hegel
Tin toàn “biện chứng” làm nền
Coi như quy luật thảy đều khách quan
Khác nào Mác thảy ngu toàn
Đó nào khoa học vội vàng cả tin
Bởi đều quan điểm cá nhân
Có đâu “biện chứng” được toàn chứng minh
Vả Hegel thảy duy tâm
Dễ đâu “biện chứng” hóa thành vật sao
Mác toàn “duy vật” ào ào
Bứt râu ông nọ cắm cằm bà kia
Quả là mê tín đầm đìa
Đó điều chứng tơ Mác toàn ngây thơ
Chỉ nhằm thị hiếu ai ngờ
Thành toàn cảm tính lơ mơ trên đời
Coi đời như thảy đồ chơi
Để đem thí nghiệm một trời mông lung
Tạo bao hệ lụy não nùng
Dài non thế kỷ quả khùng quả điên
Mác đều quên mất con người
Chỉ nhìn “giai cấp” kiểu toàn vu vơ
Nhưng toàn trừu tượng ai ngờ
Cho gì tranh đấu được nào cho cam
Chẳng qua mê tín Hegel
Cho rằng “đối kháng” phải nên rạch ròi
Hai đầu “mâu thuẫn” hẳn hòi
Nên thành “Tư bản phải toàn triệt tiêu”
Khác nào lý luận kiểu liều
Để thành vớ vẫn mọi điều vu vơ
Thời xưa cho mãi tới giờ
Chưa ai như Mác lơ mơ đủ điều
Dốt mười biết một mọi chiều
Khác nào như kiểu anh mù sờ voi
Chủ quan mọi lẽ ở đời
Lại đều vỗ ngực xưng mình khách quan
Thành ra ngụy biện thảy toàn
Lại còn hợm hĩnh chủ trương “độc tài”
Nên thành Mác thảy chỉ hài
Đê từng phát biểu lạnh mình như sau :
“Triết gia từ trước đến nay
Chỉ ngồi giải thích thế gian bao điều
Nhưng mà cần nhất mọi chiều
Phải làm biến đổi thật nhiều mới hay”
Quả đều quỷ biện khác đâu
Vậy nhưng quyến rũ những ai tin càn
Tưởng rằng tích cực rõ ràng
Hay toàn “khoa học” để càng nhào theo
Nên chi chút ít hiểu nhiều
Mác toàn như kẻ nói liều khác đâu
Có chi trách nhiệm với đời
Mà toàn thị hiếu đầy trời quả kinh
Đâu cần nghiêm chỉnh chứng minh
Chỉ nhằm dụ khị có chi đàng hoàng
Mới thành tội Mác không oan
Ngàn năm chưa chắc đã toàn rửa xong
Tại do hiểu trật con người
Khiến toàn nghịch lý tự mình khác đâu
Bởi vì “duy vật” trước sau
Mới thành mọi cái ngược nhau tuyệt vời
Bản năng vẫn thảy con người
Lại đem thần thánh quả toàn là ngu
Trong khi “vô sản” đặc thù
Chỉ trong giai đoạn mịt mù đầu tiên
Hô thành “sứ mệnh” thiêng liêng
Quả toàn mê tín thảy điều dị đoan
“Độc tài vô sản” đâu oan
Sẽ thành ngự trị thảy toàn ngàn năm
“Thời kỳ quá độ” nào xong
Lại thành mút chỉ cà na vậy hoài
Tư duy Mác quả lạc loài
Ngu toàn hết cỡ làm đời hỡi ôi
Nó thành nghịch lý trước sau
Tiền đề vật chất có đâu ra gì
Mới thành phủ nhận hết đi
Còn nào có được “địa đàng” về sau
Tại vì nào có tinh thần
Thảy toàn “vật chất” đấu tranh đủ điều
Thành ra Mác quả nói điêu
Vật mà “biện chứng” thảy đều thành ngu
Ví như hòn đá lù lù
Có nào “biện chứng” để thành cái cây
Khác gì một thuyết giả cầy
Toàn điều phi lý phỉnh người ngây thơ
Dẫu cho “cách mạng” ai ngờ
Hóa thành phản động sờ sờ đó thôi
Bởi ngăn tiến hóa loài người
Thủ tiêu độc lập với điều tự do
Khác nào đem ném vào lò
Lại hô “giải phóng” khi toàn cháy tiêu
Mới hay thực tế mọi điều
Mác toàn ảo tưởng nên đều nói suông
Nên dầu thảy chỉ huênh hoang
Mười voi bát xáo vẫn toàn thế thôi
Liên Xô quả đã đổ rồi
Nếu như Mác đúng có nào thế kia
Chẳng qua nô lệ con người
Hô thành “giải phóng” mới điều trớ trêu
Thành ra dựa thảy danh từ
Để nhằm lừa mị mới toàn éo le
Khiến làm tin tưởng chẻ hoe
Còn đâu ý thức kiểu toàn nhân văn
Bởi vì nói thảy một đằng
Làm toàn một nẽo dễ chi tin vào
Chỉ vì nhận thức không cao
Mới thành lừa dối có nào khác đâu
Nhân văn hỏi vậy còn sao
Bởi toàn xuống cấp lừa nhau lạ gì
Con người xem thảy kẻ thù
Quy vào “giai cấp” mới toàn phi nhân
Thành ra tội Mác muôn phần
Đời toàn bạo lực hóa thành khác chi
Hay đều gian dối lạ gì
Bởi thành phải sống thảy toàn bản năng
Còn đâu nhân bản mọi đằng
Mà toàn đối phó còn chăng con người
Đời đều “vật hóa” cả rồi
Gọi là “giải phóng” Mác thành nói điêu
Nên chi xem xét mọi chiều
Mác phi nhân bản thảy toàn thế thôi
Nên tin nào được danh từ
Bởi toàn cái vỏ mọi điều nói ra
Nội dung vô nghĩa quả là
Chỉ thành dối gạt hoặc đều khùng điên
TIẾNG NGÀN
(24/7/18)
**
VÀI SAI LẦM CƠ BẢN
CỦA HỌC THUYẾT MÁC
Mác sai thật sự khá nhiều
Nhưng mà gom lại vài điều sau đây
Đầu tiên quên mất con người
Chỉ nhìn “giai cấp” mới thành vô duyên
Lại ca “vô sản” như tiên
Quả điều trái khoáy có nào xưa nay
Trong khi trước hết con người
Rồi thành “giai cấp” mới toàn đến sau
Bởi thời kỹ nghiệp Âu châu
Tạo ra “vô sản” cũng nào lạ chi
Công nhân khi ấy khác gì
Chỉ do điều kiện lúc này tạo ra
Nhất là khác biệt giàu nghèo
Tạo người làm chủ và người làm công
Chủ thường là kẻ thông minh
Làm công đơn giản quả tình thế thôi
Nhưng rồi hoàn cảnh đổi thay
Chuyển nhau giai cấp hỏi ai tính nào
Kiểu như mặt biển sóng trào
Lúc lên lúc xuống chỉ đều tự nhiên
Có gì đâu để huyên thiên
Thổi lên “sứ mạng của người công nhân”
Bởi đời đâu khác mọi phần
Công nông luôn vẫn phải cần có thôi
Tại vì Mác thảy mê tơi
Vào điều “biện chứng” đến từ Hegel
Nó đâu khoa học hoàn toàn
Thành đều mê tín quả nên nực cười
Khiến cho quên mất con người
Nhân văn biến mất quả thành trớt huơ
Chỉ còn “vật chất” dại khờ
Tinh thần đâu có vậy nào thông minh ?
Lại thêm “giai cấp đấu tranh”
Toàn điều tưởng tượng thảy thành vu vơ
Đấu tranh luôn phải con người
Đó đều quy luật cuộc đời thường xuyên
Còn như “giai cấp” đều điên
Chỉ toàn trừu tượng liệt vào thế thôi
Vậy mà hô phải “độc tài”
Khác nào Mác hóa thành toàn phi nhân
Con người “vật hóa” mọi phần
Khiến làm xã hội “vong thân” khác gì
Để toàn lợi dụng lạ chi
Bản năng trỗi dậy hỏi nào tránh đâu
Thành ra khoa học thế nào
Mà thành mê tín kiểu toàn dị đoan
Đời nào đâu có “địa đàng”
Mơ toàn huyễn hoặc khiến càng vô duyên
“Độc tài” lại thảy nhãn tiền
Nó thành hệ thống trong ngoài khắt khe
Khiến làm hạ thấp con người
Nên thành tội Mác còn hoài ngàn năm
Đó điều nói quả đâu oan
Nhưng người đúng đắn mới toàn thấy thôi
Còn mà điếu đóm trên đời
Dễ nào thấy được bầu trời thấp cao
NẮNG NGÀN
(23/7/18)
**
TRẺ EM
Trẻ em luôn vẫn hồn nhiên
Mặc cho mọi sự huyên thiên trên đời
Có khi nón rách vẫn cười
Bởi đâu cần biết phận nghèo ra sao
Nên chi trách nhiệm ở đời
Chính toàn người lớn đâu nào trẻ thơ
Cả khi lạm dụng tuyên truyền
Cho mình là chính đâu vì các em
THÔNG NGÀN
(23/7/18)

**
LÝ TƯỞNG CỦA TUỔI TRẺ
Trên thế giới biết bao gương trẻ
Từ xưa nay lý tưởng rạng ngời
Tự mình làm ích cho đời
Tự mình suy nghĩ đâu cần mớm vô
Người trai trẻ tự hào trí tuệ
Lẫn tài năng phẩm chất của mình
Tự mình định hướng tinh thần
Phát huy năng lực chỉ cần thế thôi
Trong cuộc sống toàn bao ý nghĩa
Dễ nào đâu chỉ mỗi một chiều
Con đường công ích vẫn nhiều
Con đường óc não lại càng cao hơn
Đâu có phải chỉ toàn “chính trị”
Kiểu như người “cộng sản” hay làm
Khiến toàn cùn nhụt mọi phần
Chỉ đều sản phẩm do người tạo ra
Như quá khứ sa đà bao bận
Toàn thanh niên “xây đắp phong trào”
Tới sau “khuyến khích làm giàu”
Đều toàn “khẩu hiệu” do người khiến sai
Thành kết quả thảy hài là vậy
Có nào đâu độc lập tự do
Có chi lý tưởng tự mình
Nên nào cao quý mà toàn nhét vô
MAI NGÀN
(23/7/18)
**
NÓ ĐÃ VẬY RỒI
Kể từ ông Mác ra đời
Đưa ra học thuyết toàn là trớ trêu
Trước tiên chủ xúy “độc tài”
Sau là “Vô sản thay trời trị dân”
Cả hai ý thảy cù lần
Nhưng đời mê đắm có làm sao hơn
Nên thành khẩu hiệu đánh Tây
Để đi theo Mác có ai tõ tường
Tới sau đánh Mỹ hùng hồn
Cũng đều như trước có nào khác đâu
Nhưng ai dám nói lời nào
Nói thành “phản động” biết sao bây giờ
Bao năm chính chiến bơ thờ
Cuối cùng “Mặt Trận” ra đời trong Nam
Ngọn cờ nửa đỏ nửa xanh
Một thời le lói nay còn thấy đâu ?
Thành ra xuyên suốt một màu
Chỉ đều sợi chỉ đỏ hoài trước sau
Khiến làm bác sĩ Quỳnh Hoa
Cuối đời thú nhận hóa ra khôi hài
Thành nên nó đã vậy rồi
Ích chi giờ lắm kẻ ngồi mà than
Lỗi do ông Mác đâu oan
Tại đành trách cứ chỉ toàn nạn nhân ?
Bởi đều họ thảy tin lầm
Tới khi mắc kẹt còn nào lối ra
Nên giờ thôi chẳng thiết tha
Kệ mồ thảy nó lỗi nào mình đâu !
“Ngợi ca” mới thảy hợp thời
Đó đều hệ lụy toàn cầu chớ sao
Liên Xô trước đã thế nào
Lâu rồi sụp đổ cũng đều vậy thôi
TIẾU NGÀN
(24/7/18)
**
NGÀY XƯA NGÀY NAY
Ngày xưa theo Mác mà đi
Giờ con đường ấy còn gì nữa sao
Chỉ còn định hướng thế nào
Thành coi như Mác tơ hào đứt dây
Khiến giờ còn lại ta đây
Mới đánh nhắm hướng phải đi theo Tàu
Mô hình Tàu đã có rồi
Nên thành lần nữa ta đành phải theo
TẾU NGÀN
(24/7/18)
**
NGHĨA VỤ QUÂN NHÂN
Nước nào cũng vậy mà thôi
Thời nào cũng thế đâu nào khác chi
Quân nhân hòi để làm gì
Để nhằm giữ nước để vì toàn dân
Còn nhằm chính trị muôn phần
Mình thành công cụ cũng đâu ra gì
Bởi toàn chính trị qua đi
Như mây gió thổi có đâu còn hoài
Hoan hô đả đảo một thời
Thảy vì mê tín chỉ đều thế thôi
Kẻ ngu tân bốc nháo nhào
Chỉ vì nhuốm bã từ lâu tuyên truyền
Thành ra đất nước thiêng liêng
Còn phần chính trị thảy liền đi qua
Dẫu cho điếu đóm sa đà
Chẳng thành ý nghĩa lại là tầm vơ
MÂY NGÀN
(23/7/18)
**
CHỨNG TỪ LỊCH SỬ
Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa
Con Tem Lương Thực vẫn là còn đây
250 gam gạo mỗi người
Để cùng xây dựng cho đời lên hương
Nhưng mà tréo khoáy mọi đường
Éo le thế sự cứ thường là đây
Liên Xô theo học bao ngày
Cuối cùng Xô đổ nói ngay buồn cười
TẾU NGÀN
(22/7/18)

**
HOÀNG TỬ AN NAM
NGUYỄN VĨNH SAN
Mười chín tuổi trở thành người đào thoát
Từ ngôi vua để dấn bước phiêu bồng
Bị Pháp bắt đày đi ngoài viễn xứ
Vượt ngàn trùng tới đảo Réunion
Nhưng Duy Tân vốn con giòng cháu giống
Vẫn tỏ ra một nhân vật đa tài
Cả âm nhạc thể thao và nhiếp ảnh
Đã đều người lịch lãm khá nổi danh
TRĂNG NGÀN
(22/7/18)
**
ĂN CHAY ĂN MẶN
Voi toàn ăn cỏ mới to
Cọp đều ăn thịt dễ đâu so bằng
Thành ra mấy vị thầy chùa
Vẫn thường mập mạp khác hơn người thường
TIẾU NGÀN
(22/7/18)
**
CÂU CHUYỆN TẤM CÁM
Tấm nhờ lớn hạt nên giàu
Cám vì hạt mịn thành ra hóa nghèo
Thói xưa dì ghẻ con chồng
Mới thành câu chuyện để hoài ngàn năm
TIẾU NGÀN
(22/7/18)

**
ĐÂU CÓ GÌ KHOE
Hà Lam nay có gì khoe
Xưa Vườn Ông Thượng lại nhè phá đi
Giờ thì thảy quán cà phê
Khiến thành văn vật ngày xưa đâu còn
TIẾU NGÀN
(22/7/18)
**
TRÒ VUI GIẢI TRÍ
Khác nào cũng thứ vui chơi
Để nhằm khoe mẽ cho đời thế thôi
Việt Nam làm được phở bò
Nặng hơn cả tấn mỗi tô thật ngầu
Nhưng nào cũng có tới đâu
Bao điều xập xệ dễ nào phơi ra
Thành dân vẫn chỉ xót xa
Giỡn trò Guiness có mà ích ai
TẾU NGÀN
(22/7/18)
**
THỰC TẾ CUỘC ĐỜI
Cuộc đời vốn vẫn vậy thôi
Dẫu ngàn năm trước hay giờ khác đâu
Bởi người thực chất thế nào
Không ngoài tốt xấu điều đâu lạ gì
Ngoài ra hiểu biết ngu si
Tức là không biết điều gì vậy thôi
Thành đem ghép lại phạm trù
Không ngoài bốn cách theo từng cặp đôi
Để thành tệ nhất trên đời
Chính là vừa ác vừa ngu đi đầu
Còn như hay nhất một màu
Chính là vừa tốt còn am hiểu nhiều
Khiến hoài đơn giản mọi điều
Cho dầu đời thảy muôn chiều trước sau
Biết thì chẳng thấy gì rầu
Còn như không biết phải luôn giật mình
PHIẾM NGÀN
(22/7/18)
**
KIỂU LÝ LUẬN MỘT CHIỀU
Nực cười lý luận một chiều
Tiền đề đặt trước để rồi diễn sau
Thảy thành ngụy biện cũng hay
Giống như sợi chỉ rút hoài thế thôi
Khác gì ngu thảy toàn ngu
Kiểu đều lý luận ruồi bu khác nào
Cốt nhằm gạt thảy mọi người
Nắm đâu sau trước để toàn kéo đi
Đâu cho phản biện được gì
Mà toàn cố nhốt thảy vào niềm tin
Phải tin “kết luận” kìn kìn
Bởi vì nó thảy tiền đề đặt ra
Thành toàn lý luận quỷ ma
Kiểu đều phiên diễn toàn là thế thôi
Tiền đề hóa kết luận rồi
Còn gì kết luận khác hầu rút ra
Kiểu như máng xối đổ xòa
Bởi đều từ nước mái nhà chứ sao
Thành toàn thuyết Mác thế nào
Thảy đều lý luận một chiều thế thôi
Gọi là tư biện đúng rồi
Bởi đều lý luận một chiều nói suông
“Cả Tư Bản Luận” một tuồng
“Tuyên Ngôn Cộng Sản” cũng nào khác đâu
Mũi tên như thể lắp rồi
Chỉ cần búng lảy phải thời vút đi
Một chiều như vậy khác gì
Khiến làm thực chất trở thành ngu dân
Khác nào quỷ biện vạn lần
Chứa đầy kẻ hở tưởng toàn kín bi
“Thời kỳ quá độ” khác gì
Nói y như thật có chi lạ nào
Giống thành kiểu giải phương trình
Chẳng màng thông số quá tình là ngu
Hay là chỉ thảy bịp đời
Hệt điều con nít nói càn khác đâu
“Độc tài vô sản” quả hay
Dễ nào “vô sản” mà toàn nhảy vô
Để thành lợi dụng ào ào
Kẻ toàn tham vọng dễ nào mắt trơ
Nên Trần Đức Thảo chỉ khờ
Tin điều Mác nói trớt huơ cuộc đời
Cái ngu thảy đến tuyệt vời
Nhiều người hiện tại cũng nào khác đâu
Nguyễn Khắc Viện quả chỉ hầu
Giống toàn nịnh bợ khác đâu nữa nào
Nhằm thành nói trại tưởng sao
Để đều gạt gẩm mái đầu sinh viên
Thành ra trí thức nhãn tiền
Tâm can chẳng có khác nào bải phân
Chỉ thành ra loại cù lần
Bị toàn Mác gạt tưởng mình là hay
Khiến cho đã thảy bao ngày
“Độc tài vô sản” Mác đều khác đâu
Một là lợi dụng lao xao
Hai là còn thảy chỉ là nạn nhân
Bởi vì mê tín dị đoan
Mác thành phán đại chỉ toàn thế thôi
Phịa là “sứ mệnh” trên đời
Nhưng nào đâu có nên toàn vô duyên
Tức vì mê tín Hegel
Cho rằng “biện chứng” đã nên luật đời
Cái ngu mới thật tột trời
Khiến thành mất cả chì chài khác sao
“Thời kỳ quá độ” nói mò
Hóa thành lơ lững đám mây giữa trời
Trăm năm khó có đến nào
Ngàn năm cũng vậy dễ nào đạt đâu
Thành ra Mác nói cầu âu
Bởi niềm tin dỏm có đâu lạ gì
Phỉnh đời như vậy khác chi
Cho ăn bánh vẽ hoặc thành chiêm bao
Thế nhưng trí thức ruồi bu
Lại toàn quảng diễn mới đều tầm vơ
Cái ngu quả có ai ngờ
Hay toàn xu nịnh để mà kiếm ăn
“Độc tài” quan điểm lăng nhăng
Mới toàn Mác hại thế gian một thời
Người đều thành ngợm đâu chơi
Bởi toàn nịnh hót có nào nhân văn
ÁNH NGÀN
(22/7/18)
**
LỊCH SỬ XA XƯA CỦA
THẾ GIỚI “CỘNG SẢN”
Sau khi Các Mác qua đời
Lênin “cộng sản” mới thời dựng nên
Bởi như Mác chỉ mình ên
Thảy đều tác phẩm mọt toàn gặm luôn
Nên dù Mác quả cội nguồn
Nhưng người vưt dậy chính là Lênin
Duy điều còn nỗi mơ hồ
Lênin vì Mác hay do vì mình ?
Nếu là vì Mác bởi tin
Mác đều đúng đắn đâu nào có sai
Nên Lênin dầu có toàn tài
Đem so với Mác thua thấp thua cái đầu
Còn Lênin chỉ vì mình
Dùng thang danh vọng Mác từng chế ra
Leo lên tột đỉnh đời ta
Nhân danh “giai cấp” cũng là vậy thôi !
Chuyện này sau đã rõ rồi
Bởi thành toàn trị chính là Stalin
Bởi vì nhắm Mác nỗi niềm
Có đâu sắt máu Stalin độc tài ?
Vậy là chính Mác đã sai
Bởi vì như thế có nào nhân văn
Tiếp theo quả đến Trạch Đông
Rồi thì Pôn Pốt cũng đâu khác gì !
Liên Xô phải đổ lạ chi
Bởi mà Mác đúng dễ gì thế đâu
Thành ra bao kẻ cầu âu
Về sau tôn Mác cũng hầu khác sao ?
Đều vì quyền lợi chính mình
“Nhân danh” thảy Mác khác nào vậy đâu
Quái chiêu Mác mới bậc thầy
Bao người lợi dụng hỏi đều do ai ?
Chính do toàn Mác đúng rồi
Bởi vì hô hoáng “độc tài” khác sao
Mình sai tự biết thế nào
“Độc tài” che lấp khác nào chơi cha !
Khác nào mánh lới quả là
Khiến người lợi dụng mới ra đủ điều
Giống như miếng nhử con mồi
“Độc tài” không lợi ai người lăn vô ?
NGÀN MÂY
(22/7/18)
**
CHIẾN TRANH VÀ CON NGƯỜI
Khác chi đánh lộn hai thằng
Thằng nào cũng muốn ghịt đầu thằng kia
Nhưng đây súng đạn lia chia
Mới thành cái ác cao lên triệu lần
Hai thằng đánh lộn thì xong
Chiến tranh đất nước lại toàn tan hoang
Khiến làm dân tộc điêu tàn
Trong thời gian ngắn bao người ra đi
Song rồi kết quả là gì
Có nào quên hết căm thù được đâu
Tuyên truyền vẫn nối dài dài
Ăn mày quá khứ càng ngao ngán đời
Thành ra cái lỗi vì ai
Phải chăng những đứa tay sai lẽ nào
Hay người cầm chịch anh hào
Tỏ mình đều thảy toàn loài thất phu
TIẾU NGÀN
(22/7/18)
**
LỜI XƯA VÀ NGHĨA NAY
Ông Hồ đã nói rõ ràng
“Đảng đâu có nhắm lợi riêng cho mình”
“Mà vì dân tộc quang vinh”
Mới thành Đảng Mác Lênin vậy mà !
Dĩ nhiên Bác thể đâu lầm
Bởi lầm hỏi Bác dẫn đường được sao
Nhung nay thuyết Mác thế nào
Đảng viên bốn triệu nào sờ ót xem ?
NGÀN KHƠI
(22/7/18)
**
CHÂN TU VÀ GIẢ TU
Đạo nào đều tốt trên đời
Nếu toàn chân chính tự lòng mà tu
Trừ phi giả dạng bên ngoài
Hay là đó thảy chỉ toàn quốc doanh
Thành ra kiểu Thích Nhật Từ
Chỉ thằng xỏ lá tu gì mà tu
Tu sao kỳ thị đạo người
Tu mà bán đứng nước nhà vậy ư ?
GIÓ NGÀN
(22/7/18)
**
CON NGƯỜI Ở ĐỜI
Mỗi người sinh ở trên đời
Đều tờ giấy trắng khác nào thế đâu
Thảy vì giáo dục về sau
Mới làm khác biệt chỉ hầu vậy thôi
Nên chi tội ác tuyên truyền
Ngược điều khoa học mới thành vô luân
Trong khi người phải tự do
Mới toàn phát triển từ nơi chính mình
Chỉ cần giáo dục thông tin
Để cho phát triển phải từ bên trong
Còn tuyên truyền thảy nhét vào
Khác nào chỉ kiểu giết người không dao
Bởi vì lớn được thế nào
Chỉ phần thân xác đâu nào tư duy
Để thành cái máy lạ gì
Thảy toàn vô thức trừ đây dây thiều
TRĂNG NGÀN
(22/7/18)
**
CHỈ MỘT MÀ THÔI
Nước nhà chỉ một mà thôi
Nào đâu hai để có người huênh hoang
Tại vì dân tộc một toàn
Bao giờ cũng vậy thảy người Việt Nam
Chia phe cốt để tranh giành
Tự khoe chính nghĩa quả thành hoang vu
Anh em coi tợ kẻ thù
Cùng nhau giết chóc thiên thu lưu hoài
Nhưng giờ ai mới kẻ thù
Những người đã chết hay còn tênh hênh
Những ai trong ấm ngoài êm
Hay toàn quằn quại mãi trong cõi đời
Hoặc nhìn biển đảo xa khơi
Hay quay nhìn lại Trường Sơn ngút ngàn
Biết bao xương trắng máu đào
Đã từng đổ xuống ào ào xưa kia
Đạn bom đều đến từ ngoài
Cả danh từ nữa cũng ngoài thế đâu
Người mình như cái giá treo
Trên mang đủ thứ quả nghèo ngặt thay
Dẫu giờ cũng thảy qua rồi
Bao người vẫn cứ ăn mày chuyện xưa
Rồng mình ca ngợi như mưa
Thi văn ấm ớ quả đều mà thương
Biến thành não trạng khác thường
Bởi từng nấu nhuộm liên hồi bao năm
Tuy nay đất nước vẫn còn
Nhưng bao thế hệ phải từng ra đi
Cả khi chết cũng biết gì
Thảy đều mụ mẩm ở trong tuyên truyền
Đánh đồng mọi sự trước tiên
Đánh đồng đất nước với toàn vu vơ
Đánh đồng dân tộc phạt phờ
Với điều rỗng tuếch thảy trong hư từ
Thành ra trách nhiệm tới chừ
Đều do lớp cũ hay người hôm nay
Biết chi là đúng là sai
Bởi điều giả dối đã cài cả vô
Làm bao sự thật lộn nhào
Cái sai thành đúng rào rào khác chi
Mới thành hi hữu lạ gì
Ngàn năm chưa có mấy ai đã từng
Kể từ thuở trước Hùng Vương
Đến nay thế giới mọi đường đi lên
Riêng ta toàn cứ vang rền
Ngợi ca thần tượng miên man ở đời
Khiến làm hóa thảy buồn cười
Bao thần tượng giả dễ đời biết chi
Nhưng người ai có dại gì
Chẳng qua đóng kịch phải làm thế thôi
Nếu không tồn tại dễ sao
Dẫu đời giun dế dám nào bỏ đi
Sống toàn thân xác khác gì
Dẫu như đóm lửa ma trơi vẫn cần
Thành ra nào khác phù vân
Đó là sự thật hỏi cần che sao
Nên thành đâu thể con người
Nếu không đầu óc tự mình làm ra
Mà đều chỉ có tiêm vào
Còn chi thực chất từ ngoài vào trong
Khiến toàn như mớ bòng bong
Bao giờ có được non sông của mình
Mà đều thảy của giả hình
Khiến cho đất nước chỉ thành tiếu lâm
Khác nào đời chỉ toàn hâm
Trước sau vở kịch biết làm sao đây
Để làm nhớ đến Tây Hồ
Con người vĩ đại có nào ai hơn
Đề cao dân trí nguồn cơn
Đề cao dân khí mãi còn cao sâu
Dân sinh từ đó một màu
Ai bì trí tuệ của hầu Châu Trinh ?
Tiếc thay lịch sử linh đinh
Trăm năm qua thảy dân mình ra chi
Trở thành như thứ bột mì
Nhuộm màu vào cả lại còn in khuôn
Thành xem thế sự mà buồn
Bao giờ đất nước sẽ toàn thoát ra
Bấy điều phải nói gọi là
Cốt nhằm suy nghĩ mỗi người thấm sâu
Bởi đều lịch sử một màu
Có nào lắm sắc để hầu bôi vô
Khiến làm dân tộc lao đao
Khiến làm đất nước nghẹn ngào lắm phen
Nhưng rồi đời vẫn thăng bằng
Trăm năm sáng tỏ dễ đâu tối hoài
Chừng nào qua hết loạt người
Sống toàn giả dối mới đời đi lên
NẮNG NGÀN
(22/7/18)
**
XƯNG HÔ
Người Tây luôn vẫn giản đơn
Hai ngôi chủ khách chỉ xưng bình thường
Việt Nam phức tạp mọi đường
Thảy toàn biến hóa dễ lường được sao
Nhưng mà nghĩ lại cũng hay
Nó làm phong phú kiểu này kiểu kia
Văn chương chữ nghĩa lia chia
Nói sao cũng được có đâu nghèo nàn
TIẾU NGÀN
(21/7/18)
**
NGƯỜI “CỘNG SẢN”
Dù người “cộng sản” vẫn người
Chỉ là tính chất còn đâu bình thường
Tại vì nhận thức mọi đường
Ban đầu cài sẳn sau thành theo luôn
TIẾU NGÀN
(21/7/18)
**
NGỌN VÀ GỐC
Nó sai từ gốc lạ gì
Thành ra cái ngọn có chi ngon lành
Vậy nên khỏi phải phê bình
Chỉ đều phù phiếm thật tình khác đâu
TIẾU NGÀN
(21/7/18)
**
TRẦN DẦN
Trần Dần xưa đã nói rồi
Phải cần biết ghét biết thương mới người
Đừng nên lấy ghét làm thương
Lấy thương làm ghét mọi đường éo le
Thương thay con cuốc gọi hè
Ghét thay bìm bịp le le gọi chiều
Đổi nhau thương ghét mọi điều
Người thành lũ vượn nói nhiều ích chi
PHƯƠNG NGÀN
(21/7/18)
**
ĐỀU LÀ QUAN CẢ
Đều là quan cả mà thôi
Bởi vua sai khiến có đâu tự mình
Còn quan cố hét linh đình
Hết quan cũng tưởng như mình còn quan
TIẾU NGÀN
(21/7/18)
**
NÓI VÀ NHÌN
Khi không nói được thì nhìn
Nhìn trong yên lặng cũng yên một bề
Nhưng rồi lại bị chắn che
Nhìn mà không thấy mới toàn tiếu lâm
Giờ đây bao chuyện hà rầm
Giữa nhìn và nói em mong điều gì
Hay cho mong cũng được chi
Thôi thì em cứ thở dài tùy em
TIẾU NGÀN
(21/7/18)
**
CÔNG LÝ CÓ
HAY KHÔNG CÓ
Công lý khi không có
Chữ công bỏ dấu ô
Cả khi bị lạm dụng
Công bỏ luôn chữ gờ
Dẫu là lý luôn có
Nhưng thành lý riêng tư
Bởi khi công đi mất
Thảy còn nghĩa toàn hài
TẾU NGÀN
(21/7/18)
**
KIỂU NHÀ NƯỚC BỎ NGỎ
Nhà nước như nóc nhà
Nó dùng che mưa nắng
Nên khi thành lũng lỗ
Dẫu có cũng như không
Nhưng dầu sai mục đích
Nó vẫn cứ sống còn
Rồi không ai sửa được
Đụng bão cũng đi đoang
Chỉ do ngay từ đầu
Nó không thành ý nghĩa
Đâu phải nhà để ở
Mà rạp hát dựng lên
Chỉ vì theo thị hiếu
Cốt bắt chước người đời
Tập hợp toàn con hát
Cùng một đám diễn trò
Dẫu thi nhau hét hò
Một thời cũng qua mau
Thành nhân dân coi hát
Đâu phải ở nhà mình
Ngặt vì là rạp hát
Mọi người phải lặng thinh
Dẫu nói ai nghe rõ
Chiêng trống cứ linh đình
MÂY NGÀN
(21/7/18)
MỤC
LỤC
7951.
“THIÊN ĐƯỜNG CỘNG SẢN” VÀ HỌC THUYẾT CÁC MÁC
(24/7/18)
7952.
RA ĐI (24/7/18)
7953.
THỰC TẾ CUỘC ĐỜI VÀ CHỦ THUYẾT CÁC MÁC
(24/7/18)
7954.
VÀI SAI LẦM CƠ BẢN CỦA HỌC THUYẾT MÁC
(23/7/18)
7955.
TRẺ EM (23/7/18)
7956.
LÝ TƯỞNG CỦA TUỔI TRẺ (23/7/18)
7957.
NÓ ĐÃ VẬY RỒI (24/7/18)
7958.
NGÀY XƯA NGÀY NAY (24/7/18)
7959.
NGHĨA VỤ QUÂN NHÂN (23/7/18)
7960.
CHỨNG TỪ LỊCH SỬ (22/7/18)
7961.
HOÀNG TỬ AN NAM NGUYỄN VĨNH SAN (22/7/18)
7962.
ĂN CHAY ĂN MẶN (22/7/18)
7963.
CÂU CHUYỆN TẤM CÁM (22/7/18)
7964.
ĐÂU CÓ GÌ KHOE (22/7/18)
7965.
TRÒ VUI GIẢI TRÍ (22/7/18)
7966.
THỰC TẾ CUỘC ĐỜI (22/7/18)
7967.
KIỂU LÝ LUẬN MỘT CHIỀU (22/7/18)
7968.
LỊCH SỬ XA XƯA CỦA THẾ GIỚI “CỘNG SẢN”
(22/7/18)
7969.
CHIẾN TRANH VÀ CON NGƯỜI (22/7/18)
7970.
LỜI XƯA VÀ NGHĨA NAY (22/7/18)
7971.
CHÂN TU VÀ GIẢ TU (22/7/18)
7972.
CON NGƯỜI Ở ĐỜI (22/7/18)
7973.
CHỈ MỘT MÀ THÔI (22/7/18)
7974.
XƯNG HÔ (21/7/18)
7975.
NGƯỜI “CỘNG SẢN” (21/7/18)
7976.
NGỌN VÀ GỐC (21/7/18)
7977.
TRẦN DẦN (21/7/18)
7978.
ĐỀU LÀ QUAN CẢ (21/7/18)
7979.
NÓI VÀ NHÌN (21/7/18)
7980.
CÔNG LÝ CÓ HAY KHÔNG CÓ (21/7/18)
7981.
KIỂU NHÀ NƯỚC BỎ NGỎ (21/7/18)
No comments :
Post a Comment