TẬP THƠ “KẺ SĨ”
TIẾP THEO, SỐ 181
BIỆN CHỨNG LUẬN
TỪ HEGEL ĐẾN MARX
Cũng cần nghiêm túc nói chơi
Cho dầu đã thảy quen rồi bằng thơ
Nhưng đây nào có bất ngờ
Bởi vì thơ ít thì giờ phí hơn
Hơi đâu viết kiểu xanh rờn
Tràng giang đại hải văn xuôi ích gì
Bởi thơ ai có trách chi
Chỉ đều cảm xúc có đâu “tuyên truyền”
Cho dầu lợi thảy mọi miền
Ai ham đọc chút không liền bỏ đi
Vậy nào đâu “phản động” gì
Nếu đem “chụp mũ” thảy khi buồn cười
Tại vì đời chật lâu rồi
Dễ chi cụ cựa mới thành làm thơ
Làm thơ may nữa để đời
Còn toàn văn viết dễ thời trôi qua
Dầu đề tài thật bao la
Nhưng càng cốt lõi mới ra ngon lành
Người nào từng biết Hegel
Hiểu ngay là Mác đã toàn gắn vô
Khiến cho thiên hạ ào ào
Đã từng khoe mẽ dạt dào bấy nay
Như xưa ông Nguyễn Văn Trung
Đều ưa “biện chứng” nói lung một thời
Trần Đức Thảo, Trần Văn Toàn
Dẫu Nam hay Bắc cũng từng thế thôi
Dù đưa tên gọi khác nhau
Bảo là “phép”, “pháp” cũng đâu khác gì
Để thành “biện chứng” li bì
Giống mưa rả rích kéo dài nhiều năm
Chỗ nào cũng thấy Hegel
Chỗ nào cũng “biện chứng” lên vai trò
Chiến tranh hai bận nổ to
Nói toàn “biện chứng” từ thành tới quê
Sinh viên cứ thảy mà mê
Dẫu ai nào hiểu cũng huề thế thôi
Thành nay nhắc lại cũng hay
Bởi gần thế kỷ đã bay qua rồi
Có lơi đề cập phần nào
Chỉ vì hiện tại đã thành vô duyên
Đâu còn thời sự nhãn tiền
Đâu còn bao kẻ huyên thiên trên đời
Nên cần phải nói rạch ròi
Đó là xương sống Mác nào khác chi
Chỉ cần gạt nó ra đi
Mác liền đổ sụp còn gì nữa sao
Bởi Hegel đã khai mào
Mác toàn chợp lấy nói sao cho vừa
Duy đều từ chỗ tinh thần
Biến thành vật chất mới toàn thảy ghê
Bởi Hegel vốn duy tâm
Mác toàn duy vật khiến thành éo le
Khác đâu thảy trái cựa rồi
Vậy mà Mác bảo là mình “vượt lên”
Khác nào thành kiểu tênh hênh
Dùng râu ông nọ cặm cằm bà kia
Khôi hài bởi thế đầm đìa
Vậy mà Mác bảo Hegel nhờ mình
Để thành lộn ngược dạng hình
Hoàn toàn lật lại khiến thành mới hay
Tức nay đứng được trên chân
Trên nền vật chất để không mơ màng
Mác coi kiểu “cách mạng” toàn
Lật bình rượu cốt để thành nước trong
Khác chi tâm thức đèo bòng
Nói điều phi lý lại toàn tí toe
Bởi vì làm chuyện chẻ hoe
Dễ nào đồng hóa hai thành một sao
Khác chi “lửa nước” thế nào
Dễ gì bản chất lại toàn tráo nhau
Tinh thần trừu tượng trước sau
Có cho “biện chứng” cũng đâu sai gì
Nhưng còn vật chất thường khi
Bản thân rỗng tuếch dễ gì được sao
Thảy đều trì lực trước sau
Có chi nội tại kiểu như tinh thần ?
Nên thành Mác dốt hà rầm
Nói điều triết học thảy còn lung tung
Khác đâu cục đá dễ chừng
Khi nào “biện chứng” để thành cái cây ?
Hóa ra Mác thảy cũng hay
Biết duy chỉ một mà đâu biết mười
Khiến thành suy nghĩ đáng cười
Vậy mà hãnh diện nói toàn huyên thiên
Phiên ra từ đó nhãn tiền
Thành kinh tế học thảy liên tù tì
Cả thành lịch sử một khi
Hay thành xã hội có gì lạ đâu ?
Khác nào trên bộc trong dâu
Đụng chi cũng phán thảy toàn vu vơ
Phỉnh người nếu chỉ dại khờ
Nghĩ là “khoa học” tuyệt vời biết bao !
Song đều thực chất tào lao
Có đâu cơ sở lẽ nào mà hay
Chỉ thành tư biện dài dài
Hay đều quỷ biện quả thì đúng hơn
Bởi nhằm để thảy chứng minh
Về điều “Tư bản tự chôn” một ngày
Bởi do “phủ định” liên hồi
Phải đưa đến đích “địa đàng” tự nhiên !
Nhưng sao dừng đó mới điên
Bởi vì sau quả chẳng còn đi đâu
Thật là chỉ nói cầu âu
Hệt như “cô gái đội bình sữa” xưa
Nghĩ rằng bán sẽ mua gà
Gà sau đẻ mãi mua nhiều bò con
Để rồi cứ thế nhân lên
Vui mừng nhảy cỡn rớt toang cái bình !
Thật toàn tếu táo sự tình
“Đấu tranh giai cấp” khiến thành đảo điên
Bởi vì Mác nghĩ đầu tiên
Thảy do “tư hữu” đã liền tạo ra
Nên khi triệt bỏ nó đi
Thành toàn vô sản khỏi gì cản ngăn
Để rồi cuộc đấu cuối cùng
Dựng lên “thế giới đại đồng” về sau !
Khiến “Tư Bản Luận” cũng hay
Gọt chân nhằm để vừa giầy Hegel
Lấy điều “biện chứng” làm nền
Mác thành ngụy biện tênh hênh lạ gì !
Mới thành kinh tế khác chi
Chỉ toàn nói dóc thảy đều vu vơ
Chẳng vô quy luật chút nào
Mà toàn tưởng tượng những điều đâu đâu
“Tuyên Ngôn Cộng Sản” khác nào
Cũng y như thế từ đầu tới đuôi
Đều toàn lý luận như nhau
Để thành “biện chứng” cho hầu sít sao !
Khác gì Mác chỉ tào lao
Cần đâu khoa học mà đều thuyết suông
Khiến cho nhầm lẫn mọi đường
Tưởng là thực chất lại toàn mông lung !
Ngay trong “Kế Hoạch Gotha”
Toàn đều không tưởng hóa ra rành rành
Khác gì say rượu nói quanh
Mà toàn tưởng tượng để thành hư không !
Giống như mê tín dị đoan
Bởi vì Mác cố bám toàn Hegel
Để thành “biện chứng” lềnh khênh
Mà nào cơ sở thật tình có sao ?
Ngày nay khoa học hiểu rồi
Cái cây phát triển là nhờ bộ “gien”
Chỉ là quy luật tự nhiên
Có đâu “biện chứng” kiểu trong mơ hồ !
Thành ra Mác chẳng khác nào
Nói điều tầm bậy tưởng ào là hay
Khác chi lý thuyết giả cầy
Toàn không có ruột dễ nào thành công !
Mà đều chỉ nói lông bông
Luận toàn “mâu thuẫn tự mình triển khai”
Tức là “đối lập hai đầu”
Với toàn “phủ định” để hầu đi lên !
Mác nào biết thỏi nam châm
Bắc nam ngược hướng vẫn nguyên hai đầu
Hoặc là một cặp vợ chồng
Đâu nào mâu thuẩn vẫn thành có con !
Cả như trái đất vốn tròn
Tự xoay quanh nó tạo ra đêm ngày
Cũng quay quanh cả mặt trời
Mới làm cả thảy bốn mùa sinh ra
Đều toàn quy luật gần xa
Thiên nhiên định sẳn dễ mà khác đâu
Nếu kêu “biện chứng” chỉ hầu
Khác nào ngu dốt mà ham đoán mò !
Giống như “tà thuyết” phải rồi
Nên người theo Mác mới thành huênh hoang
“Đỉnh cao trí tuệ” ca vang
Mặc dầu có hiểu thảy toàn điều chi
Như Hoàng Chí Bảo khác gì
Kiểu toàn điếu đóm cũng là Giáo sư
Cũng danh Tiến sĩ lạ đời
Nói toàn xu nịnh học trò cũng nghe !
Học hàm học vị toàn khoe
“Hội đồng lý luận” chẻ hoe lạ kỳ
Thành ra thuyết Mác khác gì
Kiểu toàn đồng vọng có nào khách quan
Vốn nhờ áp dụng độc tài
Dựng nên kịch bản mới toàn thế thôi
Như xưa Mác nói rõ rồi
“Tôi nào mác xít” mới thành đảo điên !
Cả “Tư bản Luận” triền miên
Để cho mọt nhấm nhãn tiền bao năm
Chỉ nhờ sau có Lênin
Mới thành kịch bản để đem trình đời !
Nào hay kết quả tơi bời
Chỉ non thế kỷ cũng thời tiêu ma
Liên Xô còn nữa đâu mà
Cả như Đông Đức cũng thành bái bai !
Cái nôi thuyết Mác nằm đây
Nhưng giờ Engela Markel chối dài
Thành ra giống chuyện toàn hài
Dễ gì vở kịch lại thành mút đuôi !
Vậy nên khoa học trên đời
Cần luôn chính xác mới thời bền lâu
Nếu như cảm tính một màu
Hay toàn thị hiếu cũng rồi đi qua !
Bởi vì Chân lý bao la
Trùm toàn vũ trụ có mà khác đâu
Dễ chi tư tưởng một người
Bổng toàn khoảnh khắc thành hoài đỉnh cao !
Vậy mà Mác thảy tự hào
Cho mình “khoa học” lẽ nào không ngu
Trong khi thực tế thù lù
Mác đều chỉ dựa vào toàn Hegel !
Tưởng đường “biện chứng” rộng thênh
Ai dè ngõ cụt mới toàn bá vơ
Để hô phải thảy “độc tài”
Cho “thời quá độ” mới toàn đi lên !
Khác chi một kẻ trùm mền
Biết nào thế giới chung quanh chính mình
Biết gì khoa học thật tình
Mới làm kỹ thuật được toàn đi lên !
“Đấu tranh giai cấp” cùn mằn
Có làm cơ sở cho điều đó sao
Thành ra Mác chỉ tầm phào
Dựng ra học thuyết khác nào tiếu lâm !
Giống như một kẻ hâm hâm
Còn làm thế giới đảo điên bao ngày
Chết trên trăm triệu con người
Toàn cầu cả thảy biết ngày nào nguôi
Địa đàng cũng có đạt nào
Bởi vì ảo ảnh dễ nào tới nơi
Chẳng qua Mác thảy lộn rồi
Hoán ngôi Kết luận thành ra Tiền đề !
Khiến phi lô-gích não nề
Khác nào đem đặt cái cày trước trâu
Thế thì chẳng khác gì ngu
Bởi do thị hiếu ruồi bu vậy mà !
Mác đâu cần biết con người
Bẩm sinh tất yếu thảy toàn bản năng
Bởi vì đến tự thiên nhiên
Có đâu thánh thiện thần tiên được nào !
Nên dầu thảy cố gom vào
Cuối cùng vẫn cứ ào ào bung ra
Giống như một chậu bon sai
Chỉ là cây cảnh có gì khác đâu !
Đến khi bể chậu chỉ hầu
Cây lăn ra đất sẽ thành to lên
Hóa toàn thân xác lềnh khênh
Có đâu kiểu ở chậu sành được sao
Thành ra Mác chỉ tào lao
Nghĩ toàn “vật chất” mới thành thế thôi
Nhưng nào có biết chuyện đời
Bởi vì sự sống có toàn vật đâu !
Khiến làm lú lẩn cũng hay
Nhìn gà hóa cút tới nay vẫn còn
Tin rằng “biện chứng” tới luôn
Cuối cùng “hội nhập” có buồn không đây ?
Khác gì Mác trật đường rầy
Bởi toàn không tưởng nói ngày buồn cười
Dẫu là Mác thảy biết rồi
Từng chê “cộng sản” chỉ đều tầm vơ !
Mác cho “không tưởng” đâu ngờ
Cuối cùng lại vẫn cái lờ chui vô
Bởi vì Mác thảy dốt đui
Chỉ do mê tín vào toàn Hegel !
Tưởng đều “biện chứng” là nền
Luôn toàn chắc cú khiến nên tin lầm
Cho là “khoa học” triệu lần
Để thành không tưởng chỉ toàn quay lui
Giờ đây nói cũng bùi ngùi
Bởi vì đã thảy qua rồi trăm năm
Khiến bao nhiêu việc thăng trầm
Chỉ vì thuyết Mác chớ nào khác đâu
Bởi không có nó trên đời
Bây giờ nhân loại đã thời tiến xa
Có đâu phải mãi sa đà
Đánh nhau chí chóe hoặc là cãi nhau !
Để thành giai đoạn ruồi bu
Chiến tranh nóng lạnh thảy từng bao phen
Con Heo Vịnh ở Cuba
Hay Bàn Môn Điếm thảy là Triều Tiên !
Nên giờ nhìn lại nỗi niềm
Chỉ toàn tréo khoáy để thành tiếu lâm
Thế nhưng ai cũng lặng câm
Bởi nào dám nói ở trong độc tài !
Thành ra tội Mác dài dài
Cứu đời không thấy hại đời rõ ngay
Việt Nam đã có những ngày
Nhập vào thuyết Mác thảy từ Liên Xô !
Đều toàn tin tưởng ào ào
Nhưng nào nghiên cứu phê bình gì đâu
Chỉ theo hàng dọc trước sau
Bám đuôi là chính dễ nào tự do
Khác gì cái tổ tò vò
Bốn bên kín mít có nào thấy chi
Trường Chinh, Lê Duẩn lạ gì
Đến Trần Đức Thảo cũng khi buồn cười !
Bởi nào có thấy con người
Mà toàn thấy thảy chỉ đều Mác Lê
Đưa vô Hiến pháp mọi bề
Để thành Điều 4 nặng nề tới nay !
Nhưng ai dám được tỏ bày
Bởi vì Mác phán “độc tài” khác sao
Thành ra mới thảy tào lao
Mác như Thượng đế hay như ông Trời !
Đến nay trăm triệu con người
Phải toàn chịu phép dễ nào nói ra
Ai ngờ Mác chỉ ba hoa
Để làm hệ lụy biết bao nhiêu người
Bởi đầu “vô sản” đâu nhiều
Chỉ toàn số ít những ngày đầu tiên
Khi công kỹ nghệ nổi lên
Để sau phát triển ra toàn châu Âu
Vậy nhưng Mác đã dựa vào
Cái là “biện chứng” tưởng là khách quan
Mới cho “sứ mệnh” thảy toàn
Công nhân “tiên tiến” để toàn đưa vô
Chỉ vì mê tín khác đâu
Cho rằng “đối lập hai đầu” từ đây
Đó là “quy luật”đâu sai
Để làm “tư bản thảy toàn tự chôn” !
Công nhân thắng lợi hoàn toàn
Cùng đoàn kết lại toàn cầu tiến lên
Một câu khẩu hiệu vang rền
Khiến trên trăm nước bước vào trước đây !
Bởi Liên Xô thảy đặt bày
Lại nhờ Thế chiến đã toàn xảy ra
Tức là Thế chiến thứ hai
Nên chi thuyết Mác mới thành phất lên !
Đều nhờ ý chí con người
Có đâu “biện chứng” thảy toàn tự nhiên
Giống như luận điểm tuyên truyền
Cho là “quy luật” mới toàn tiếu lâm
Để hô “vô địch” trên đời
Toàn đều “bách chiến” một thời oai phong
Nhưng giờ nhìn lại tỏng tong
Chỉ còn bốn nước lại toàn khác xưa !
Hết còn đỏ ửng lạ chưa
Mà thành èo uột đỏ toàn lộn xanh
Khác gì câu chuyện loanh quanh
Đầu voi đuôi chuột quả thành thế thôi !
Vì đầu Mác đã sai rồi
Tưởng đâu là cút lại sau hóa gà
Chỉ do Mác đã tin bừa
Thuở đầu “cộng sản” thảy toàn sơ khai
Để nhờ “biện chứng” về sau
Biến thành “khoa học” tiến lên vạn phần
Khác nào hoang tưởng mọi đường
Cái cây quay ngược lại mầm được sao ?
Thành ra Mác thảy tào lao
Toàn tin “biện chứng” lộn nhào thế thôi
Còn chi “khoa học” trong đời
Bởi vì khoa học cần toàn chứng minh !
Dẽ nào ức đoán linh tinh
Nên thành quả Mác ngụy ngay từ đầu
Chỉ vì mê tín trước sau
Để toàn lầm lẫn với điều khách quan !
Khiến thành suy đoán cà tàng
Khách quan bị thảy chủ quan thay vào
Mới thành xướng thuyết “độc tài”
“Độc tài vô sản” càng hài làm sao !
Lại còn thêu dệt ào ào
“Công nhân tiên tiến” phải toàn thành công
Phải lên lãnh đạo một dòng
Mác quên Công xã Paris một thời !
Chỉ toàn thất bại tơi bời
Nhưng cho “biện chứng” phải thời thế thôi
Tức toàn hoang tưởng phải rồi
Nghĩ là “giai cấp” thay toàn cá nhân !
Tư duy đó bết vạn phần
Vì nào “giai cấp” có đâu con người
Con người cụ thể ở đời
Còn mà “giai cấp” phạm trù hóa thôi
Cái ngu của Mác tuyệt vời
Nhìn đời thực tế hóa toàn lộn thin
Phịa ra giống thật như in
Khiến làm thế giới mọi phần ngẩn ngơ !
“Hạ tầng cơ sở” ai ngờ
“Thượng tầng kiến trúc” cũng đều khoa trương
Bởi vì “vật chất” mọi đường
Tinh thần đâu có mà thường líu lo !
Vật đâu “biện chứng” dễ sao
Khác gì ăn ốc lại thêm nói mò
Hiểu về quy luật toàn sai
Hay toàn không hiểu cũng đâu khác nào !
Tinh thần “biện biệt” thế thôi
Còn như vật chất ù lỳ hết trơn
Trong khi triết lý Hegel
Nói về “biện chứng” nhằm cho tinh thần !
Dù rằng chưa chắc đúng boong
Bởi đều ức đoán ở trong sở trường
Cũng đâu lý luận khác thường
Bởi Đông Phương đã cũng từng nói lên !
Kiểu như Dịch Lý mông mênh
Hay là nói đến Âm Dương rõ ràng
Còn như “vật chất” hoàn toàn
Kiểu như Mác nghĩ chỉ càng tréo ngoe !
Khác nào Mác thảy chỉ ngu
Nói toàn những chuyện ruồi bu trên đời
Vậy mà gạt được nhiều người
Chẳng qua nhận thức non thành thế thôi
Bởi nào lấy thúng mà đo
Đo đâu có hết vòm trời được sao
Nên dầu Mác quả tào lao
Những ai ít học có sao đo lường
Cả như Mác thảy mọi đường
Cũng đâu đo hết mọi nguồn thế gian
Nên thành hóa cũng đâu oan
Mác chơi tháu cáy kiểu toàn tiếu lâm
“Độc tài” hô thảy rầm rầm
Cho mình trí tuệ hóa thành độc chiêu
Nên thôi nói ít hiểu nhiều
Vạch đều ra hết mọi điều xưa này
Để ai hết có hăng say
Nhìn gà hóa cút từ nay khỏi lầm
Tưởng rằng “biện chứng” vạn phần
Thảy đều tuyệt diệu mới thành trớt huơ
Chẳng qua mặc cảm dại khờ
Bởi vì dân trí ta nào mở đâu
Nên xưa chỉ có Tây Hồ
Quả toàn vĩ đại ngày nào tới nay !
Muốn toàn dân trí nâng cao
Với tầm thế giới thật chưa ai nào
Để làm dân tộc tự hào
Trăm năm trước đã có người thấy ra !
Ngàn năm văn hiến mới là
Tiềm tàng trí tuệ của người Việt Nam
Để cho nói thảy vẹn toàn
Dễ đâu “cộng sản” thế gian được nào !
Mà toàn Mác chỉ tầm phào
Khác gì phỉnh trẻ cứt gà phải ăn
Ăn vào đều thảy nhăn răng
Để thành lập tức phải toàn phun ra
Thế nên chẳng nói đâu xa
Liên Xô phải đổ chỉ là thế thôi
Bởi dầu cố lắm trên đời
Bảy mươi năm ấy cũng thành đi tong
Bởi người đơn vị thế gian
Đâu nào “giai cấp” Mác toàn nghĩ sao
Nó đâu khác áo mặc ngoài
Cởi ra là hết có nào còn đâu !
Người mình xưa đã nói rồi
Nào giàu ba họ khó đâu ba đời
Đều toàn sống gởi thác về
Chỉ hoài như thế đã ngàn năm nay
Nên cần luật pháp cho hay
Bảo toàn trật tự mỗi người không lo
Phát huy mọi khả năng mình
Đó đều hạnh phúc nhằm cho mọi người
Tùy theo hoàn cảnh mới thời
Cần gì buộc lại như gà mắc dây
Để thành níu kéo lẫn nhau
Làm thành vật hóa chớ đâu còn người !
Thành ra Mác thảy buồn cười
Phịa điều chẳng có tưởng mình là hay
Ép đời vào cách “độc tài”
Tội này của Mác ngàn đời khó tha
THƯỢNG NGÀN
(20/7/18)
**
XÃ HỘI XẠC XÀI
Ngày nay sao quá xạt xài
Để toàn ăn cắp quả thời đáng thương
Trong khi xưa vẫn mọi đường
Đói thì cho sạch rách thì cho thơm
Vậy cần xem tận nguồn cơn
Cái gì cớ sự phải nên truy tìm
Trong đều tham nhũng kìn kìn
Ra ngoài trộm đạo thôi còn nói chi
Tại do giáo dục khác gì
Bởi hoài chỉ dạy thảy điều vu vơ
Dạy toàn nhắm mắt tôn thờ
Mọi thần tượng giả có đâu thành người
Mà thành cái máy phải rồi
Mọi điều đâu biết để toàn dững dưng
Hết lên dây cót thì ngừng
Có nào nhận thức được mình là ai
NGÀN MAI
(20/7/18)
**
TRẺ EM KHUYẾT TẬT
Trời sinh cháu bé tật nguyên
Dẫu nhiều hay ít cũng đều đáng thương
Nên đừng oán trách trời chi
Bởi người chăm sóc cũng đều an tâm
Children Of Việt Nam
Với lòng thiện nguyện đáng khen đây rồi
Nhân văn mới thật tuyệt vời
Bởi phi chính trị nên toàn vô tư
NON NGÀN
(20/7/18)
**
BÒ KHO BÁNH MÌ
Bò kho chấm với bánh mì
Đúng là cái món khác gì nhà quê
Nhưng ăn vào mới thảy mê
Chua chua ngọt ngọt thơm thơm đã đời
TẾU NGÀN
(20/7/18)
**
GÁI VIỆT
Em là gái Việt chính đây
Dưới vành nón lá tóc mây buông dài
Dáng em bao vẻ trang dài
Trong tà áo trắng ai nào không yêu
PHƯƠNG NGÀN
(20/7/18)
**
DIỄU HÀNH
Một đoàn xe thảy diễu hành
Bởi rừng chặt trụi mới thành thế ni
Quả là ngoạn mục khác gì
Kiểu đầu trọc lóc còn chi rừng nào
Ai nhìn cũng phải cười ào
Cười ra nước mắt lẽ nào không ưng
Thành ra nạn chặt phá rừng
Hẳn nhờ cán bộ kiểm lâm giúp vào
TẾU NGÀN
(20/7/18)
**
ĐỘC QUYỀN
Độc quyền chỉ vậy mà thôi
Thành gia đình trị cũng rồi lạ chi
Hà Giang nào thử nhìn đi
Đúng giòng họ trị có gì khác sao
Bí Thư khi đã đặt vào
Liền thành cái trục tự mình xoay quanh
Gia đình cháu chắt tụ thành
Bám vào trục đó trở nên to đùng
TIẾU NGÀN
(20/7/18)
**
CÁI NỌ CÁI KIA
Trời sinh cái nọ cái kia
Mới toàn đòi hỏi phải cần có nhau
Đàn ông đòi có đàn bà
Cũng như ngược lại mới thành lứa đôi
Thể hình thể dục hỡi ơi
Thân hình to tướng dễ nào còn chi
Ráp vô tưởng nó ra gì
Lại như trái ớt nhiều khi cười ầm
TẾU NGÀN
(20/7/18)
**
CÁI NẤM NHỎ XINH
Như Quỳnh cái nấm nhỏ xinh
Nhỏ mà có phải coi mình nhỏ đâu
Thành ra cái năm đứng đầu
Che cho nấm bé chính là hai con
Thế nên mới đúng hào hùng
Yêu con vẫn biết tách ra vì đời
Mới là nấm mẹ tuyệt vời
Gia đình ba năm được nhiều người thương
NGÀN MAI
(20/7/18)
**
ĐÈO HẢI VÂN
“Hải Vân rừng xanh âm u … “
Hồi ta còn nhỏ đã yêu bài này
Đó là bài hát đánh Tây
Nó toàn yêu nước trong thời chín năm
Bởi quê ở Quảng Nam
Quả đây nét nhạc quá nên hùng hồn
Hình như tác giả Chi Lăng
Bấy giờ “cộng sản” còn chưa lộ hình
NON NGÀN
(20/7/18)
**
YÊU GHÉT Ở ĐỜI
Trời sinh yêu ghét ở đời
Đều là sự việc vốn hoài tự nhiên
Luôn luôn chỉ thảy khách quan
Người đâu hòn đá mà toan lạnh lùng
Khiến thành yêu ghét vô chừng
Tùy theo mức độ dễ nào mà không
Nhưng nào yêu ghét con người
Mà cần yêu ghét điều gì đúng sai
Bởi người toàn cõi nhân gian
Hẳn đều xa lạ có đâu gần mình
Có chi tình cảm gia đình
Mà trong thực chất chỉ đều tha nhân
Cho nên yêu ghét mọi phần
Phải cần chính đáng ở trong cuộc đời
Ai sai buộc phải ghét rồi
Còn mà ai đúng tất toàn phải yêu
MAI NGÀN
(20/7/18)
**
SÂN KHẤU CUỘC ĐỜI
Đời như sân khấu khác sao
Cũng trung cũng nịnh cũng đồ bá vơ
Tới khi trung ít nịnh nhiều
Hẳn toàn xuống cấp tiêu điều lạ đâu
Thành ra có nói được nào
Bởi vì thực tế khó nào đổi thay
Còn thêm quá đỗi đầm đìa
Anh hùng cái thế cũng đành chịu thua
MÂY NGÀN
(19/7/18)
**
NỖI LÒNG
Nỗi lòng biết tỏ cùng ai
Thiếp trong cánh cửa chàng ngoài chân mây
Thôi thì tới đó hẳn hay
Cho dầu sớm muộn trước sau cũng rồi
Lỗi dân ta thuở ban đầu
Cứ toàn mơ mộng thảy điều viễn vông
Đâu hay bao kẻ lên đồng
Xập xình xủm xọe còn mong được gì
TẾU NGÀN
(19/7/18)
**
“ĐẤU TRANH GIAI CẤP”
Một thời cả thảy kinh hoàng
“Đấu tranh giai cấp” quả toàn cũng hay
Nó sang từ phía Liên Xô
Ghé qua Trung Quốc rồi vào đến ta
Trước tiên “đấu tố” mang ra
Tiếp là “cải tạo” kêu la rầm trời
Tới sau “lý lịch” ba đời
Trong Nam ngoài Bắc tơi bời lá hoa
Anh em dẫu chỉ một nhà
Trở thành đổi mặt coi như kẻ thù
Điều này lưu mãi thiên thu
Một thời đen tối tưởng là vàng son
Do xưa ông Mác hiên ngang
Một lần từng nói oang oang trong đời
Phải chôn “tư sản” sâu rồi
Thì ta “vô sản” mới càng phất lên
Làm cho thế giới lộn mề
Khiến cho lịch sử suýt thành tan hoang
Trên trăm triệu mạng đi đoong
Cả toàn thế giới có nào riêng ta
Nhiều người nuốt hận xót xa
Nhiều người khoái trá ngợi ca lu bù
Chỉ do ông Mác quến rù
Nhưng giờ kết quả có nào được chi
TIẾU NGÀN
(19/7/18)
**
MỘT THỜI HOANG TƯỞNG
Bây giờ nó cũng qua rồi
Một thời hoang tưởng có nào ra chi
Sau này lịch sử sẽ ghi
Còn ai đã thảy mê ly cũng huề
Chiến tranh Nam Bắc não nề
Làm non năm triệu con người đi đoong
Chiến trường rãi khắp Bắc Nam
Có người hãnh diện cũng người buồn xo
Những ai mê sự tuyên truyền
Hay không mê cũng nhãn tiền dấn vô
Bởi vì đâu phép đứng ngoài
Cả nền giáo dục cũng làm thế thôi
Ngày nay mọi sự rõ rồi
Một thời hoang tưởng ai người tạo ra
Hỏi gần rồi lại hỏi xa
Hỏi riêng ông Mác có nào hay đâu
Bởi ông đã chết từ lâu
Hay ông Lê nữa cũng nào biết chi
Do sau quán tính lăn đi
Trên toàn thế giới đâu gì riêng ta
Bây giờ dù có xót xa
Hay dù hãnh diện cũng là thế thôi
Thời gian đó đã qua rồi
Cả non thế kỷ đã thành mộng mơ
TUYẾT NGÀN
(19/7/18)
**
CHIẾN TRANH
Chiến tranh từng đã kéo dài
Ba mươi năm ấy ai người vui chi
Bắc Nam đều đã ra đi
Từ khi xuân trẻ tới khi về già
Dẫu rằng bao nỗi xót xa
Xong rồi cũng hết mới ra hòa bình
Chỉ là Nam Bắc phân tranh
Có gì hãnh diện khi mình đánh nhau
NON NGÀN
(19/7/18)
**
NGUYỄN TRƯỜNG TỘ
Một người vì nước vì dân
Một người cao quý lưu danh vạn đời
Thờ vua giúp nước một thời
Với lòng trong trắng rạng ngời nhân văn
TRĂNG NGÀN
(19/7/18)
**
CÁ KHO NỒI ĐẤT
Cá kho nồi đất rất ngon
Bởi ta hồi nhỏ ăn toàn vậy thôi
Thường thì mẹ thích kho tiêu
Bởi vì xứ Quảng lạnh nhiều mùa đông
Miền quê gần gủi ruộng đồng
Cảnh trời mưa buốt gió se lạnh lùng
Lâu rồi ta ở trong Nam
Mẹ ta cũng mất đã nhiều năm qua
HƯƠNG NGÀN
(19/7/18)
**
KHOA HỌC CHÍNH TRỊ
VÀ TRIẾT HỌC CHÍNH TRỊ
Chính trị đúng khi nó toàn khoa học
Chính trị sai khi triết học thảy cùn
Nên cả hai đều đúng mới thành ngon
Còn sai cả thảy đều khác nào giẻ rách
Bởi chính trị nhắm con người là chính
Trong cả bên quần chúng lẫn cầm quyền
Cầm quyền ngu đều thảy muốn ngu dân
Bởi bản chất chỉ nhằm toàn thống trị
Cũng từ đó tuyên truyền đều giả dối
Đâu còn nhằm mục đích của thông tin
Mà chỉ nhằm để phỉnh gạt toàn dân
Kiểu như thế nó thảy thành ma giáo
Nói chính trị cũng nói về kinh tế
Vì nó hay thì kinh tế mới hay
Kinh tế tồi chính trị phải đều tồi
Bởi vì nó đâu hoàn thành mục đích
Nhưng quan trọng là tự do dân chủ
Còn mị dân khi chính trị độc tài
Như cái cây trồng để nó tự lên
Đâu phải biến củi khô hay chậu kiễng
Vì lẽ đó độc tài đều ma giáo
Chỉ nhân danh nhằm phản nước hại dân
Nhân danh toàn đủ mọi thứ trên đời
Mà thực chất bản thân nào khác giặc
Thêm điều nữa chính trị nhằm giáo dục
Giáo dục đây phải khoa học khách quan
Giáo dục mà chỉ nhắm cốt tuyên truyền
Giáo dục ấy toàn ma đầu đâu khác
Thành chính trị đều chỉ luôn đơn giản
Đâu có gì phải phức tạp nhiêu khê
Vì mục tiêu là hạnh phúc toàn dân
Còn tư lợi đều chỉ thành chó má
Vậy sai đúng thảy đều do chính trị
Bởi nền chung mà mọi cái đều cần
Nếu nền nghiêng hay lởm chởm ra gì
Chính trị đó cốt chỉ nhằm cai trị
Thành ma giáo trước sau đều sụp đổ
Bởi đều toàn không đúng luật khách quan
Dễ có đâu kiểu vương đạo đàng hoàng
Mà chỉ tướt quyền dân bằng bá đạo
NON NGÀN
(19/7/18)
**
“TIẾN SĨ” QUẦN VỢT
Nghe ra chỉ thảy buồn cười
Việt Nam mới có bộ người có sao
Mới hay Giáo dục tào lao
Nghĩ ra bằng cấp bù cào thế thôi
Để thành đất nước nổi trôi
Ngàn năm cũng dễ có đâu người tài
Mà toàn chỉ đám khôi hài
Túi cơm giá áo lai rai cầm quyền
BỤI NGÀN
(19/7/18)
**
ĐÔN CẤP
Mọi điều phải học phải hành
Tự nhiên đôn cấp mới thành éo le
“Công nhân lãnh đạo” vậy hè
Chỉ do Mác dạy có đâu tự mình
Hóa thành dân tộc linh tinh
Chạy theo người khác chớ mình giỏi sao
Liên Xô sụp đổ ngày nào
Giờ thì phải cố chạy theo chân Tàu
TIẾU NGÀN
(19/7/18)
**
“CÔNG NHÂN”
VÀ “CÔNG NÔNG”
“Công nhân” do Mác đưa ra
Mình tìm không có thế vào “công nông”
Qua Nga chẳng lẽ về không
Phải rinh gì đó để trông sau này
Việt Nam nghĩ lại cũng hay
Thường đi bắt chước những điều đâu đâu
Kiểu như thấy họ khoai mài
Mình về cũng vác cái mai chạy rần
Giờ đều thế kỷ qua nhanh
Công nông còn đó nước nhà về đâu
Về nơi tham nhũng loạn ngầu
Công nông vẫn cứ chân bùn như xưa
Danh từ quả thật lạ chưa
Nhân danh đủ thứ để mình trên dân
Có nào giai cấp “công nhân”
Nên điều Mác nói chỉ thành bá vơ
TẾU NGÀN
(19/7/18)
**
TOÀN LÀ
Toàn là một lũ vẹt thôi
Có đâu đầu óc của người tự do
Mà như máy chạy lò xo
Lên dây cót két âm liền phát ra
TIẾU NGÀN
(19/7/18)
**
GIA TÀI CHA ÔNG
Cha ông để lại của chung
Một thằng nắm giữ nhân danh những gì
Khác nào như kẻ gian phi
Biết gì gia tộc biết gì anh em
Nhìn qua chỉ thấy đã thèm
Thật là bất hạnh giang sơn kiểu này
Khiến làm thế sự giả cầy
Dẫu sơn phết mấy có ngày phải bong
Ý NGÀN
(19/7/18)
**
ĐỪNG CÓ NÓI SUÔNG
Đừng mà chỉ có nói suông
Nói mà làm được mới luôn anh hùng
Nói rồi đánh trống bỏ dùi
Quơ tiền để chạy cũng thời thế thôi
Hỏi giờ tham nhũng do đâu
Chỉ do cơ chế và do con người
Cả hai toa rập chặt rồi
Dễ nào xở được cả người về hưu
Thành nên như thảy mất rồi
Dễ chi bươi được bởi chôn sâu hoằm
Toàn là tên của bà con
Để thành chuyện tếu mới toàn vui thôi
Khác chi sự việc đã rồi
Giống như sân khấu chỉ ngồi mà coi
Chừng nào rệu rã sập đài
Thảy lòi mặt chuột có tài chi hơn
TẾU NGÀN
(19/7/18)
**
“XẺ DỌC TRƯỜNG SƠN”
Ngày xưa “xẻ dọc Trường sơn”
Ngày nay tham nhũng đâu hơn chút nào
Tương lai là ở đây rồi
Đầu đàn đã hót cả bầy hót theo !
Quả là đất nước hiểm nghèo
Còn đâu dân tộc những ngày vinh quang
Bây giờ lại thấy nịnh toàn
Một mai Tàu đến có oan đâu nào !
MÂY NGÀN
(19/7/18)
**
DÂN TỘC ĐỚN HÈN
Ai làm dân tộc đớn hèn
Hở ra ca ngợi lăng nhăng đủ điều
Đâu còn ý thức con người
Hoàn toàn độc lập hoàn toàn tự do
Dân mà thế ấy làm lo
Một khi giặc tới tất xò hết trơn
Để rồi bán nước không hơn
Bởi toàn ca ngợi hỏi còn gì sao ?
Đời sao toàn chỉ tào lao
Người dân không có có gì nước non
Bởi vì đầu óc chẳng còn
Chỉ thành ngợm cả lấy đâu con người
Nên thôi thế sự tức cười
Trải non thế kỷ dân mình là đây
Đắp mông lãnh tụ cho dày
Để hoài đội mãi muôn đời tưởng ngon
GIÓ NGÀN
(19/7/18)
MỤC
LỤC
7924.
BIỆN CHỨNG LUẬN TỪ HEGEL ĐẾN MARX (20/7/18)
7925.
XÃ HỘI XẠC XÀI (20/7/18)
7926.
TRẺ EM KHUYẾT TẬT (20/7/18)
7927.
BÒ KHO BÁNH MÌ (20/7/18)
7928.
GÁI VIỆT (20/7/18)
7929.
DIỄU HÀNH (20/7/18)
7930.
ĐỘC QUYỀN (20/7/18)
7931.
CÁI NỌ CÁI KIA (20/7/18)
7932.
CÁI NẤM NHỎ XINH (20/7/18)
7933.
ĐÈO HẢI VÂN (20/7/18)
7934.
YÊU GHÉT Ở ĐỜI (20/7/18)
7935.
SÂN KHẤU CUỘC ĐỜI (19/7/18)
7936.
NỖI LÒNG (19/7/18)
7937.
“ĐẤU TRANH GIAI CẤP” (19/7/18)
7938.
MỘT THỜI HOANG TƯỞNG (19/7/18)
7939.
CHIẾN TRANH (19/7/18)
7940.
NGUYỄN TRƯỜNG TỘ (19/7/18)
7941.
CÁ KHO NỒI ĐẤT (19/7/18)
7942.
KHOA HỌC CHÍNH TRỊ VÀ TRIẾT HỌC CHÍNH TRỊ
(19/7/18)
7943.
“TIẾN SĨ” QUẦN VỢT (19/7/18)
7944.
ĐÔN CẤP (19/7/18)
7945.
“CÔNG NHÂN” VÀ “CÔNG NÔNG” (19/7/18)
7946.
TOÀN LÀ (19/7/18)
7947.
GIA TÀI CHA ÔNG (19/7/18)
7948.
ĐỪNG CÓ NÓI SUÔNG (19/7/18)
7949.
“XẺ DỌC TRƯỜNG SƠN” (19/7/18)
7950.
DÂN TỘC ĐỚN HÈN (19/7/18)
No comments :
Post a Comment