TẬP THƠ “KẺ SĨ”
TIẾP THEO, SỐ 180
BƯỚC ĐI THỤT LÙI TRONG
LỊCH SỬ XÃ HỘI LOÀI
NGƯỜI
CỦA HỌC THUYẾT CÁC MÁC
Trên bàn có số trái cam
Sắp sao ngay ngắn vẫn toàn dễ thôi
Dẫu cam gánh đổ ra rồi
Thời gian xếp đặt chỉ cần dài hơn
Nhưng như cam mãi đổ hoài
Liên tu bất tận dễ nào xếp đâu
Khác chi nước chảy ào ào
Nếu không đông đặc dễ sao cho bằng
Thành ra lịch sử đóng băng
Chỉ điều ngu xuẩn khỏi còn nói chi
Bởi đâu phát triển được gì
Bởi đều khuôn khổ sít sao trong ngoài
Khiến cho “cộng sản” chỉ hài
Dễ nào có được đâu mà Mác mơ
Chẳng qua chỉ kiểu dại khờ
Để ngồi tơ tưởng “thế gian địa đàng”
Chỉ làm nhân loại chịu oan
Cái khờ của Mác quả toàn đau thương
Trăm năm nào đến “thiên đường”
Mà đều địa ngục trần gian khác gì
Thời gian cả thảy mất rồi
Biết bao uổng phí cũng thì trôi xuôi
Giờ xem lại chỉ bùi ngùi
Dã tràng xe cát quả khi buồn cười
Khác chi biết một dốt mười
Đúng là ông Mác chớ nào còn ai
Để làm thế giới xạc xài
Mọi người cả thảy đều là nạn nhân
Nói luôn tát cạn mọi phần
Cả người “cộng sản” cũng đâu khác gì
Trừ ra kẻ nắm quyền uy
Còn toàn tất cả cũng thì thế thôi
Giờ đây mọi chuyện xong rồi
Mà còn chưa thấy hỡi ơi ra gì
Để thành não trạng khác chi
Bởi vì đã nhuộm khó nào bong ra
Nào giờ ví một hạt cây
Đầu còn nhỏ xíu lớn lên to đùng
Tại nhờ phát triển không ngừng
Nên về xã hội cũng toàn thế thôi
Thuở đầu “cộng sản” sơ khai
Xong rồi diễn biến có đâu vậy hoài
Bởi do cuộc sống loài người
Cứ hoài tuôn chảy dễ nào quay lui
Dẫu xưa quân chủ độc tài
Về sau phát triển mới thành tự do
Làm cho dân chủ thế vào
Hết còn độc đoán kiểu hồi xa xưa
Vậy mà ông Mác nói bừa
“Độc tài vô sản” quả ngu trong đời
Trở thành phản động mất rồi
Vì toàn lội ngược lại dòng thế gian
Khiến cho thế giới điêu tàn
Trong trăm năm đó quả còn nói sao
Chỉ vì học thuyết tầm phào
Gạt người thấp kém có nào ra chi
Để thành lợi dụng khác gì
Hoặc toàn ngu dốt biết chi chuyện đời
Trong khi nhân loại khắp nơi
Tính về đơn vị thảy toàn cá nhân
Luôn luôn tranh đấu mọi phần
Tại sao “giai cấp” lại thành nhét vô
Mác toàn mê tín khác nào
Bởi vì tin nhảm vào lời Hegel
Dùng điều “biện chứng” làm nền
Mà đâu xem xét có toàn đúng không
Bởi Hegel thảy duy tâm
Mác toàn “duy vật” lại dâm nó vào
Tạo thành mọi sự lộn nhào
Kiểu râu ông nọ cắm cằm bà kia
Thật là ngu thảy bao nhiêu
Hay toàn ẩu tả vẫn đều thế thôi
Để thành ngụy biện trước sau
Bảo rằng “tư bản tất rồi tự chôn”
Nhưng chờ dẫu đến mõi mòn
Dòng đời mãi chảy có còn lạ chi
Tại vì tư bản là gì ?
Thảy đều xã hội vẫn thì khách quan
Dẫu khi lịch sử sang trang
Vẫn đều cứ thế mà càng đi lên
Bởi do khoa học làm nền
Tạo thành kỹ thuật tiến lên không ngừng
Có đâu như kiểu bít bùng
Chặn dòng đời lại như toàn Mác mong
Thành nên đó thảy rõ ràng
Cái ngu vạn đợi đã thành tiếu lâm
Vậy mà đời đã toàn hâm
Một thời theo Mác rầm rầm cũng vui
Tới nay mọi sự rõ rồi
Con đường ngõ cụt dẫn vào nhiêu khê
Tại do tắt hết mọi bề
Nào ai dám nói việc này việc kia
Độc tài cứ thảy lia chia
Từ trên xuống dưỡi đầm đìa mọi nơi
Tự do dân chủ triệt rồi
Đời toàn hóa đá tội này quả to
Bởi đâu còn thảy con người
Mà toàn kiểu máy dây thiều lồng trong
Có lên dây cốt chạy tràn
Còn không lên nữa thảy toàn trớt huơ
Trăm năm đâu quả nào ngờ
Mác làm nhân loại vật vờ chứ ai
Vì người hóa máy chỉ hài
Chương trình lắp đặt đặng nhằm tung hô
“Đỉnh cao trí tuệ” ra sao
Chỉ toàn xu nịnh ào ào bốc lên
Làm cho đời hóa bông phèn
Thảy như đóng kịch hạ màn lòi ra
Có gì đâu chút cao xa
Mà đều thực chất chỉ nhắm tranh ăn
Con người chột hết tài năng
Dễ nào phát triển như người tự do
Mà đều thảy sống giả đò
Cốt nhằm tồn tại sao cho vẹn toàn
Nhưng đều thân xác không hồn
Cùng nhiều giả dối đâu còn thẳng ngay
Nhân văn hóa chỉ cùi đày
Tội này của Mác biết ngày nào xong
Khiến toàn xã hội vong thân
Làm người thành ngợm rõ không ra gì
Chỉ còn như kiểu cu li
Cả đời gánh đá đắp đường hư không
Để xây mục đích viễn vông
Làm trên trăm triệu mạng người hi sinh
Chiến tranh luôn thế hòa bình
Bởi vì “giai cấp đấu tranh” khác nào
Người thành thù hận giữa người
Nhưng đều hoang hoác nghĩ là “văn minh”
Thảy đều do Mác thật tình
Bởi không có Mác dễ nào thế sao
Lênin chẳng phải làm sai
Mà toàn theo Mác thảy đều y boong
Biết sai song ngậm bồ hòn
Hoặc là không biết mới toàn thảm thương
Thành ra trách nhiệm mọi đường
Đều do Các Mác có nào Lênin
Thiên lôi tạo sét thinh không
Cũng do sai khiến nào đâu tự mình
Tại vì Mác thảy xập xình
Trái toàn khoa học mới thành thế thôi
Từ đầu triết học sai rồi
Kế toàn khoa học thảy đều kéo theo
Khiến cho Mác thảy một lèo
Gạt tràn nhân loại đó điều đáng ghi
Bởi không ai có dại gì
Mà toàn ép uổng để thì phải theo
Khiến làm xã hội phiêu diêu
Vì thành giả dối có gì thực đâu
Đều hô khẩu hiệu trước sau
Bởi vì thực chất có chi khác nào
Mà toàn cưỡng chế con người
Dể thành cả thảy phản điều nhân văn
Làm người sống chẳng tinh thần
Chỉ còn thân xác mọi phần khác sao
Khiến thành hạ giá thế nào
Gọi là giải phóng có nào ai tin
Chỉ thành nô lệ như in
Bởi ai cũng thảy nhắm cho thân mình
Ngôn từ ngỡ đất rung rinh
Nhưng về thực chất thật tình có chi
Gọi là “xã hội” lắm khi
Lại toàn ích kỷ hoặc vì cá nhân
Bởi do chèn lấn mọi phần
Ai không kiểu ấy dễ còn sống sao
Nên thành Mác thảy tào lao
Dựng điều ảo ảnh có nào thực đâu
Vì ai cũng thảy biết rồi
Con người sâu thẳm vẫn hoài bản năng
Nhưng nhờ giáo dục cân bằng
Hay do bản tính trời sinh mỗi người
Khiến làm phát triển cuộc đời
Là nhờ văn hóa có gì khác đâu
Bởi toàn hiểu biết mới hay
Tức là trí thức nói ngay luôn cần
Còn không chỉ có ngu dân
Mới tôn cả thảy chỉ bần cố nông
Khác gì giả tạo mọi phần
Làm lùi xã hội còn mong nỗi gì
Xe lùi nào có ra chi
Khiến đầu thành đít quả khi buồn cười
Bởi khi đâu có công nhân
Phải toàn bần cố để mong thế vào
Khác gì phản động nghẹn ngào
Bởi làm xã hội phải toàn thụt lui
Kẻ ngu khống chế người tài
Kẻ cong chế ngự thảy toàn người ngay
Làm cho đảo lộn trước sau
Lấy gì hợp lý trên đời nữa sao
Vậy còn phát triển được nào
Lại thành phi lý ai người chẳng hay
Để làm xã hội cùi đày
Toàn hô ưu việt nói ngay buồn cười
Đâu còn nhằm đến mọi người
Mà đều ích kỷ của toàn cá nhân
Vẫn hô “xã hội” mọi phần
Khác nào tráo trở thảy trong danh từ
Tại vì tâm lý con người
Đều nhiều vị kỷ đâu nào thánh nhân
Nên thành muốn thảy cân phân
Phải cần “xã hội” ở trong lòng người
Còn đều chỉ thảy bề ngoài
Kiểu bầy đàn thảy có nào ra chi
Thành ra Mác quả khác gì
Kiểu nhằm phỉnh gạt những ai ngu khờ
Khiến thành thiểu số bày trò
Chỉ nhằm quyền lợi nắm đầu sạch trơn
Nên nào còn có nhân văn
Mà toàn tư lợi được phiên sai lầm
Nhân danh giai cấp “công nhân”
Thực toàn số ít lộng hành khác đâu
Để thành cưỡng chế danh từ
Cốt nhằm toàn trị khiến đời đảo điên
Độc tài cứ vậy triển miên
“Thời kỳ quá độ” hóa thành muôn năm
Làm cho thực tế oái oăm
Sống điều ảo giác còn mong được gì
Vậy nhưng bao kẻ mê ly
Dòng đời lội ngược nói gì nữa sao
Hiểu chi một cái cây cao
Có nào quay lại hạt mầm ngày xưa ?
Thành mơ “cộng sản” rõ thừa
Cái ngu quá đáng đời chưa hề từng
Khác nào Mác chỉ tưng tưng
Từng chê “ảo tưởng” rồi toàn nhảy vô
Hóa ra lễu lự thế nào
Bởi vì trước đó cho đều “thuyết suông”
Nghĩa là “không tưởng” hoàn toàn
Để từng loại bỏ mọi nguồn đó ra
Để rồi vẫn kiểu tà ma
Tự xưng “khoa học” cốt là xáp vô
Chỉ do Mác thảy tự hào
Mình là “chân lý” dễ nào giống ai
Tin Hegel mới thực tài
Đưa ra “biện chứng” để đời lên hương
Biết chi huyễn hoặc mọi đường
Mác toàn mê tín mới thành thế thôi
Hí ha hí hửng mê tơi
Tự khoe “lật ngược” con người Hegel
Để thành được đứng trên chân
Hết còn lộn ngược chúc đầu như xưa
Cái ngu quả đến thượng thừa
Bởi nào chai rượu lật thành nước sao
Quả toàn lý luận tào lao
Cái ngu kiểu đó Mác nào có hay
Như trên cũng đã nói rồi
Chỉ râu ông nọ cắm cằm bà kia
Mác toàn như cá thia lia
Dẫu bao màu sắc có nào to đâu
Tưởng là trí tuệ đỉnh cao
Nhưng thành khoác lác có nào có hay
Bời dùng “biện chứng” thảy sai
Có nào hòn đá “hóa cây” bao giờ ?
Thành ra rốt chỉ phỉnh phờ
Bởi vì “duy vật” còn nào nói chi
Cái ngu mới thật lâm li
Nhìn toàn hiện tượng có gì sâu đâu
Khiến thành triết học lạc loài
Bởi đều nông cạn có ngoài thế đâu
Kiểu mù sờ soạn con voi
Tha hồ lý giải giống như cột đình
Hay là con đĩa rung rinh
Hoặc hai cái quạt quả tình tiếu lâm
Người xưa vốn nói hà rầm
Vậy mà không biết Mác thành ra ngu
Mới thành “duy vật” thù lù
Vật mà “biện chứng” cái lu cũng cười
Cái ngu của Mác rõ nhiều
Chỉ cần điểm xuyết một vài thế thôi
Coi như cũng tạm đủ rồi
Bởi về căn bản chúng toàn đều sai
Thành “Tư Bản Luận” chỉ hoai
“Tuyên Ngôn Cộng Sản” cũng nào khác chi
Chỉ đều ảo tưởng li bì
Gột chân cho thảy vừa giầy Hegel
Tưởng lầm sẽ bước đi êm
Nào ngờ kết quả lại giầy bung ra
Chân đau chẳng dám kêu la
Bồ hòn làm ngọt mới là xót thương
Thành Liên Xô đổ mọi đường
Kéo theo một dãy cả toàn Đông Âu
Nhưng đều Đông Đức mới hay
Cái nôi thuyết Mác từ ngày bé thơ
Chôn nhau cắt rốn tới giờ
Nay đành phải bỏ nói ngay buồn cười
Tại vì lội ngược dòng đời
Khiến làm thuyết Mác khó mà thành công
Bởi đều thảy chỉ nói ngông
Mười voi bát xáo mới thành thế thôi
Vì luôn nguyên lý trên đời
Phải cần khoa học mới thời sít sao
Dễ chi cảm tính thế nào
Hoặc toàn thị hiếu khác đâu ngu đần
Kiểu như phi lý mọi phần
Người say vẫn nghĩ toàn đều đúng boong
Thành ra Mác lội ngược dòng
Mới làm nhân loại long đong khác gì
Cái cây chỉ có chết đi
Đâu nào quay lại hạt toàn như xưa
Thành ra Mác rõ ngu thừa
Cho rằng “Tư bản sẽ mình tự chôn”
Để duy “Vô sản” sống còn
Nhằm làm “sứ mệnh” véo von trên đời
Tức là “cộng sản” tuyệt vời
“Không còn giai cấp” mới thời nhân văn
Mảnh sành mà biết nói năng
Chắc là ông Mác hàm răng không còn
Như nhìn cả thảy núi non
Có nào rặt chỉ một loài cây đâu
Hay là địa mạo thế nào
Có đâu bằng phẳng kiểu đều trơn lu
Đốn rừng tưởng sẽ bằng nhau
Cuối cùng cây vẫn thấp cao thảy toàn
Cái khờ của Mác đâu oan
“Đỉnh cao trí tuệ” quả toàn tiếu lâm
Cả Trần Đức Thảo cũng lầm
Dạy toàn “biện chứng” hâm hâm một thời
Có chi trí thức nữa nào
Mà toàn nói cuội cuối đời tỉnh ra
Chỉ khi quay lại Paris
Mới đành tự thú khác chi chuyện hề
Cho rằng lỗi Mác tràn trề
Ở trong học thuyết có nào Thảo đâu
Bởi vì mọi kẻ đến sau
Cũng đều theo gót kẻ đi hàng đầu
Sụp hầm mới phải lao nhao
Bứt đầu vò tóc để rồi trách ai
Bởi đều tất cả dại khờ
Nếu theo chân một anh mù tưởng ngon
Khác gì Mác thảy lạc xon
Mọi điều khoa học dễ còn đúng sao
Mà toàn lý luận lộn nhào
Dễ đâu lô-gích ra chi trên đời
Bởi Tiền đề thảy đặt sau
Lấy toàn Kết luận lên đầu quả hay
Chỉ do thị hiếu khác nào
Muốn làm “cộng sản” nên thành thế thôi
Giống khuôn đã có sẳn rồi
Bây giờ chỉ thảy bột đường tọng vô
Quả là vô lý thế nào
Đâu thành cái hạt nảy lên cái mầm
Để khi phát triển hoàn toàn
Trở thành phức tạp thảy càng về sau
Còn đâu quay lại lúc đầu
Hóa thành hạt cũ quả hầu toàn ngu
Khác chi thuyết Mác ruồi bu
Bởi sai cả thảy từ trong ra ngoài
Từ trên xuống dưới dọc dài
Cả về chi tiết cũng nào khác đâu
Ví như Mác bảo tương lai
Không cần luật pháp cả ngay chính quyền
Tự do thảy khắp mọi miền
“Làm theo năng lực hưởng theo nhu cầu”
Khác gì một kiểu ngu sâu
Bởi đều ảo tưởng đâu nào khách quan
Trong khi đời thảy đa đoan
Con người vẫn mãi bản năng khác nào
Thành ra Mác quả tào lao
Kiểu vô chính phủ khó nào mà tin
Giống toàn kiểu chỉ anh điên
Trước sau lý luận thảy trong mơ màng
Thành nên Mác thảy sai toàn
Bởi phi thực tế quả càng tiếc thay
Bởi như đúng chỉ một ngày
Đã thành “cộng sản” toàn cầu khác sao ?
Cần chi mút chỉ cà na
“Thời kỳ quá độ” dãn ra vô cùng
Có người đoán cả trăm năm
Khác nào thầy bói nói trong mơ toàn
Thành ra mọi chuyện không oan
Mác người duy nhất khác đâu tội đồ
Bởi làm lịch sử tới giờ
Trên toàn thế giới đã thành đảo điên
Khiến bao nhiêu nỗi ưu phiên
Nếu người thận trọng có liều thế sao
Bởi vì trách nhiệm phải cao
Còn như kiểu Mác khác nào dân chơi
Nói cho sướng miệng một thời
Rồi sau kệ mẹ mọi điều thế gian
Thành vô ý thức quả toàn
Gạt đời lại chẳng có gì lo âu
Trong khi ai cũng biết thôi
Cái sai phải thấy ở nơi chính mình
Còn như chẳng biết phân minh
Hóa toàn ngớ ngẩn có nào hay ho
Cái cân thử bước lên nào
Nó toàn động đậy cây kim rõ ràng
Đâu còn bất động hoàn toàn
Giống như cục sắt còn nào cái cân
Thành ra Mác thảy mọi phần
Nếu toàn không biết khác gì thành ngu
Kiểu như ngụy biện để hù
Cho mình nổi tiếng thiên thu quả lầm
Khác vì trong bọc cái kim
Trước sau rồi cũng phải thành lòi ra
“Độc tài” như vậy quả là
Mác dùng bảo vệ cho mình trước sau
Cấm ai được nói một câu
Để thành “chân lý” toàn lao về mình
Khác nào não trạng linh tinh
Còn gì cao cả thường tình được sao
Mà thành ngạo mạn thế nào
Hay đều gian dối nói sao cho vừa
Nên ai dẫu biết hay chưa
Đọc vào hẳn phải trở thành hiểu ngay
Mác xưa đã có những ngày
Đẩy lùi lịch sử tới nay vẫn còn
Chỉ làm nhân loại héo mòn
Theo chân của Mác thảy toàn bước lui
Dầu sao giờ cũng qua rồi
Một thời quá khứ nay nào còn đâu
Chỉ còn kỷ niệm một trời
Ngàn năm sau chắc ai người nào quên
Đẩy lùi lịch sử tênh hênh
Đó duy là Mác nào còn có ai
Tạo ra hệ lụy lâu dài
Bởi do khởi điềm Mác sai hoàn hoàn
Còn thêm quan niệm tam vô
Đó đâu thêu dệt mà đều khách quan
Bởi vì Mác nói rõ ràng
Chỉ duy “giai cấp” khỏi còn quốc gia
Tệ hơn chối cả gia đình
Điều này đã chính Ănghen luận rồi
Cho rằng nguồn gốc thảy thôi
Đều quyền tư hữu lúc đầu tạo nên
Thành ra cả thảy vô duyên
Chỉ còn trần trụi xác thân mỗi người
Dựa trên quan điểm vô thần
Cho rằng “vật chất” biến thành thế thôi
Dễ chi mà có tinh thần
Dễ gì có cái thảy toàn thiêng liêng
Mà đều vật chất nhãn tiền
Nên thành tôn giáo phải liền bỏ đi
Đó là “thuốc phiện” lạ gì
“Mặt trời ảo ảnh xoay quanh loài người”
Thảy toàn quan điểm rạch ròi
Và đều trích dẫn từ nguồn nguyên văn
Chỉ còn “giai cấp đấu tranh”
Mới thành cao nhất ở trên cõi đời
Tam vô như vậy rõ rồi
Tư duy của Mác nào toàn khác đâu
Cốt nhằm nhấn mạnh thảy điều
“Triệt quyền tư hữu” như nguồn phát sinh
Coi đây mới thật cái đinh
Tạo ra mọi sự quả tình về sau
Làm cho “giai cấp” khởi đầu
Khiến toàn xã hội trở thành “vong thân”
Tạo nên “bóc lột” công nhân
Để cho “tư bản” mới thành sinh ra
Mác cho cái gốc vậy mà
Phải cần loại bỏ mới ra đồng đều
Trơn hu bạch tuộc một hèo
Hệt như bải biển mọi người khỏa thân
Mác toàn điên thảy mọi phần
Có nào thực tế ở ngay trong đời
Mà thành hóa chuyện như chơi
Nhưng mà cả khối bao người vẫn tin
Lại còn nhằm bỏ đồng tiền
Để toàn dẹp bỏ thị trường nữa luôn
Khiến cho tất cả tuồng luông
Chỉ còn hoán đổi bán buôn làm gì ?
Mác cho tiền tệ ích chi
Bởi dùng “bóc lột” thảy toàn công nhân
“Thặng dư giá trị” mọi phần
Chỉ đều chủ hưởng công nhân có nào
Đúng là học thuyết bù cào
Khác nào hạt nước rơi từ trên mây
Bởi toàn lý luận giả cầy
Có nào thực tế nhằm hay trên đời
Mà thành như chuyện giỡn chơi
Lại còn trái trớt bao điều tự nhiên
Hãy xem như một củ riềng
Cây nhằm tích lũy để cho riêng mình
Đó đều khuynh hướng tự thành
Cốt nhằm dự trữ để toàn phòng xa
Loài người cũng thế vậy mà
Dùng quyền tư hữu đặng nhằm an thân
Chờ khi gặp chuyện xa gần
Trong tay đã sẳn khỏ cần lo chi
Chúng đều phương tiện khác gì
Giúp người độc lập với cùng tự do
Bởi như cả thảy đều chung
Khác gì loài vật vốn cùng vậy thôi
Khiến toàn phụ thuộc lẫn nhau
Trước là lệ thuộc những ai cầm quyền
Khác nào Mác phản nhân văn
Giống như điên loạn quả toàn thế thôi
Để thành phản lại cuộc đời
Cả toàn phản lại loài người khác sao
Đó đều bao chuyện tào lao
Từ đầu đến cuối có nào đúng đâu
Bởi Tiền đề đã sai rồi
Có nào Kết luận đúng toàn rút ra
Mà thành chỉ có ta bà
Nói toàn vô bổ quả là oái oăm
Để thành hi hữu ngàn năm
Vốn chưa hề thấy ở trong nhân quần
Khác gì Mác kiểu cà tưng
Phỉnh toàn nhân loại lẫy lừng khác sao
Thành ra nhìn trước ngó sau
Chưa ai như Mác quả hầu thế thôi
Khiến thành trái khoáy trên đời
Để toàn phí phạm một thời gian lâu
Đến giờ hội nhập cả rồi
Cả Liên Hiệp Quốc cũng đều chán chê
Mới đưa Nghị quyết một bề
Phủi toàn thuyết Mác từ giờ trở đi
Thật là động tác lâm li
Bởi vì Mác thảy hại đời bao nhiêu
Thành ra tóm lại mọi điều
Mác sai khoa học mới toàn vu vơ
Thế nhưng bao kẻ còn thờ
Chỉ nhằm lợi dụng hoặc khờ vậy thôi
Khác nào cản mũi trên đời
Con đường phát triển mọi người đi lên
Để nhằm chỉ lợi mình ên
Gọi là “xã hội” mới thành vô duyên
Nhưng đều lịch sử nhãn tiền
Có đâu cản được bánh xe quay nào
Cái gì đều thảy tào lao
Sẽ thành đào thải muôn đời thế thôi
ĐẠI NGÀN
(18/7/18)
**
THI SĨ BÙI GIÁNG, PHẠM
CÔNG THIỆN,
VÀ NHÀ TRIẾT HỌC TRẦN
ĐỨC THẢO
Chuyện này quả đã xưa rồi
Nhưng nhằm nhắc lại để cười cho vui
Vì chưn đã có một thời
Toàn ba nhân vật khiến đời say mê
Trong Nam ngày đó ê hề
Tung lên ngất ngưỡng tột cùng khác đâu
Vào thời trước lúc bảy lăm
Phả hương sực nức toàn lên ba người
Nhưng giờ nhìn lại phải cười
Đúng thơ Bùi Giáng ngất ngây quay cuồng
Phạm Công Thiện thảy y uông
“Thiên tài” bỏ điệu kiểu toàn đóng vai
Thơ “thiền” sau trước vài bài
Toàn lòe “triết lý” làm vui cho đời
Riêng Trần Đức Thảo bùi ngùi
Bám đuôi ông Mác muốn đều bở hơi
Thật là người Việt chịu chơi
Thích ưa ca cẩm những ai lạ thường
Có đâu nghiêm chỉnh mọi đường
Để toàn chính xác hay nhằm khách quan
Khiến làm bao nỗi đa đoan
Vàng thau lẫn lộn quả càng trớ trêu
“Thiên tài” bởi vậy thường lèo
Khó lên chóp đỉnh như người mọi nơi
TẾU NGÀN
(17/7/18)
**
NHÀ NƯỚC VÀ TOÀN DÂN
VỚI QUAN ĐIỂM CỦA MÁC
Nhân dân mới chủ muôn đời
Còn đều nhà nước tạm thời khác chi
Giống bình không rượu ích gì
Bình là nhà nước rượu là toàn dân
Cầm quyền dân phải bầu lên
Có đâu rớt xuống từ trên bầu trời
Quân vương còn có lẽ nào
Độc tài tuyệt đối kiểu toàn ngày xưa
Vậy mà Mác quả lạ chưa
Ngược dòng lịch sử hô lên “độc tài”
Đúng là não trạng thảy hài
Dễ chi “vô sản” lại toàn đâu đâu
Xúm vào lợi dụng trước sau
Nhân danh “giai cấp” thảy đều vu vơ
Mác thành phản động ai ngờ
Bởi nhằm chận đứng bánh xe loài người
NGÀN KHƠI
(17/7/18)
**
TIẾC RẰNG
Tiếc rằng thuyết Mác nó sai
Bởi vì nó đúng có nào hại chi
Liên Xô dễ phải đổ gì
Cả phe Xã hội khó nào tan hoang
Chỉ do Mác thảy vội vàng
Đưa ra luận cứ chỉ toàn vu vơ
Để làm thế giới nhào vào
Chì chài thảy mất khác nào vô duyên
Có điều mới thật ưu phiền
Đó là Mác bảo toàn nên độc tài
Cái ngu hóa đã nhân hai
Khiến làm tai hại cũng thành gấp đôi
Nước ta bởi vậy than ôi
Bốn lăm xuyên suốt tới thời bảy lam
Đều tuân theo Mác căm căm
“Đấu tranh giai cấp” quả càng nhiêu khê
Biết bao hệ lụy ê chề
Phải đành “đổi mới” vào hồi tám lăm
Nhưng đều có đổi đâu toàn
Nên thành cua chỉ bò ngang khác nào
Khiến giờ nhìn lại cười phào
Cười ra nước mắt dễ nào nói ra
Nói ra “phản động” xót xa
Dân đành im lặng bao tuyệt vời
TIẾU NGÀN
(17/7/18)
**
LÒNG YÊU NƯỚC
Có người từng đã bảo rồi
Đưa vào giảng dạy cũng đà từ lâu
Bảo lòng yêu nước cao sâu
Là yêu “chủ nghĩa” hỏi nào khác chi
Đúng là một cách ngu si
Thảy đều trí thức kiểu ni hầm cầu
Giống toàn một lũ bọ giòi
Còn chi đất nước những ngày mai sau
GIÓ NGÀN
(17/7/18)
**
THẢY ĐỀU
Thảy đều trong túi lấy ra
Không dùng được nữa thì ta cất vào
Còn khi nó đã xạc xài
Thì ta vứt bỏ có nào hề chi
Bởi đâu dùng của ngoại vi
Đó là nguyên tắc để ta độc quyền
Nên kêu xử nặng Đinh La Thăng
Khác gì ngu dốt nói toàn tầm vơ
THÔNG NGÀN
(17/7/18)
**
NGU VÀ KHÔN Ở ĐỜI
Ngu toàn chỉ biết nhìn gần
Khôn hoài đều thảy muốn nhìn ra xa
Nên trong xã hội ta bà
Mỗi người mỗi ý khó mà giống sao
Có người vốn thích nhìn cao
Còn người nhìn thấp khác nhau rõ ràng
Trong ngoài thảy khác hoàn toàn
Người ưa nhận thức người thường si mê
Nên thành xã hội mọi bề
Hoặc tùy cá tính hay tùy thông minh
Độc tài hay thảy tự do
Hoặc toàn thiển cận chỉ lo phần mình
Nói qua để biết sự tình
Cái khôn cái dại dễ ngoài thế đâu
Có người vẫn mãi ngu lâu
Lại người khôn lõi cũng nào khác chi
BÚT NGÀN
(17/7/18)
**
BÌNH THƯỜNG VÀ
BẤT BÌNH THƯỜNG
Cái gì hoạt động bình thường
Mới thành tồn tại mọi đường dài lâu
Còn như bột phát tàn mau
Khác nào thuyết Mác chỉ hầu trăm năm
Dẫu cho cưỡng chế hà rầm
Cuối cùng vẫn bọt xà phòng tan đi
Bởi sai nguyên lý lạ gì
Dễ đâu thực tế lấy chi bù vào ?
NGÀN THÔNG
(17/7/18)
**
NGÀY XƯA NGÀY NAY
Ngày xưa em mới ba hai
Cắt toàn tóc ngắn thảy đều trẻ trung
Mặt em quả đẹp dịu dàng
Nay đà tám bó hỏi còn thế không ?
Thời gian mãi vẫn trôi nhanh
Trừ ra riêng có tấm hình đứng yên
Nhưng đời thay đổi triền miên
Tấm hình em vẫn trong tim anh hoài
NGÀN TRĂNG
(17/7/18)
**
Ý NGHĨA CON NGƯỜI
Con người bản chất tự nhiên
Hay nhờ có học mới liền khác ra
Còn như thảy thứ ta bà
Đưa đi học ngoại khác nào nuôi ong
Sẽ thành những thứ Việt gian
Hay làm gián điệp có toàn nói chi
Bởi đều cỏ mọc xanh rì
Có đâu quý giá như loài cây cao
NGÀN MÂY
(17/7/18)
**
LỖI TẠI AI ?
Lỗi toàn do Mác mà ra
“Đấu tranh giai cấp” quả là thế thôi
Dầu rằng chỉ thảy hồ đồ
Để toàn phỉnh gạt loài người khác đâu !
Chụp thành cái mũ lên đầu
Hết toàn cụ cựa rõ hầu phi nhân
Khiến Trần Đức Thảo mọi phần
Dẫu cho về nước cũng đành trớt huơ !
Hay cho đến cả Văn Cao
Mặc dầu tác giả của bài Quốc ca
Cũng thành giống hạt mưa sa
Nhân Văn Giai Phẩm rớt vào tự nhiên !
Nhưng dầu bao nỗi truân chiên
Thảy đều nguồn gốc đến từ Liên Xô
Hay từ Trung Quốc khác nào
Một thời cán bộ thảy toàn nông dân !
TẾU NGÀN
(17/7/18)
**
BÀI HỌC LỊCH SỬ
NGÀY XƯA VÀ NGÀY NAY
Nước ta thời cổ nhỏ nhoi
Ngàn năm Bắc thuộc có ngoài vậy đâu
Nhưng nhờ bởi thảy quật cường
Để rồi từ đó mọi đường đi lên !
Tiếp sau Nam tiến lâu bền
Chiêm Thành tất phải nhập vào nước ta
Khiến cho lãnh thổ mở ra
Cao Miên dâng đất lại ta trường tồn !
Sau thành một dãy non sông
Từ Nam quan Ải tới vùng Cà Mau
Biết bao xương máu đổ vào
Và bao công sức mới thành hôm nay !
Giờ dù độc lập tự do
Nhưng chưa thoát hiểm nhớ cho điều này
Bởi vì nhiều lệ thuộc Tàu
Trong ngoài đủ thứ có nào chối sao !
Chối còn yêu nước thế nào
Mà đều ngụy biện lẽ nào không hay
Khiến cho ngôn ngữ giả cầy
Đâu nào thực chất có ai không tường !
Mà cần phải xét mọi đường
Để toàn thấy hết tõ tường trước sau
Cả về “Hiệp Định Thành Đô”
Cho dầu giấu kín mơ hồ dễ đâu !
Tại vì thực chất thế nào
Người dân đều thảy nghẹn ngào biết tong
Những ai đi ký rõ toàn
Đều “người cộng sản” chớ còn đâu vô !
Do tin “ý hệ” mơ hồ
Đã đều vào máu khó nào lấy ra
Tạo thành bao nỗi xót xa
Bởi người đi trước hẳn là vậy thôi !
Khiến hư não trạng cả rồi
Đâu còn ý thức gì về nước non
Chỉ còn quan điểm vàng son
Về điều “Vô sản” mới toàn éo le !
Dẫu cho sát nhập vào Tàu
Lợi cho “giai cấp” vẫn nào đâu chê
Khiến thành thực tế ê chề
Nhưng rồi ắt cũng sẽ đều lộ ra !
Ví như đã mất Hoàng Sa
Trường Sa cũng thế ta bà khác sao
Để thành phải trách ai nào
Tại người đi trước tin vào Mác Lê !
“Bốn phương Vô sản” mọi bề
Theo lời Mác bảo ê chề lắm thay
Liên Xô giờ chẳng còn nào
Khiến thành lở bước quyết tâm theo Tàu !
Khác nào như chuyện phóng lao
Cái lao đã phóng phải theo cho cùng
Cốt làm “thế giới màu hồng”
Thành màu vàng nước liệu còn được sao !
Rốt ra mọi cuộc ba đào
Trong thời đại mới cũng nào khác chi
Gạc Ma một bước đã đi
Sẽ nhiều bước tiếp có gì lạ sao !
Mới thành bao chuyện nghẹn ngào
Đã non thế kỷ lẽ nào không hay
Khiến làm đất nước xạt xài
Có đâu nhận rõ mà ca lên hoài !
Biến thành não trạng tôi đòi
Đều do huấn luyện lẽ nào khác đi
Tuyên truyền thuyết Mác lâm li
Toàn ca “chủ nghĩa” lạ gì nữa đâu !
Nhớ chi đất nước thế nào
Hay là dân tộc kiểu hồi xa xưa
Mà đều chỉ cốt nói bừa
Tạo hình ngôn ngữ quả chưa hề từng !
Khiến dân thảy hóa lừng chừng
Còn chi quyến luyến với tình nước non
Mới thành trách nhiệm nguồn cơn
Bởi ai “chủ nghĩa” đã toàn ráp vô !
Cho rằng chỉ vậy mới cao
Nhập hai làm một ào ào khác đâu
Khiến gần thế kỷ lún sâu
Bây giờ thật khó thoát ra thế nào !
Niềm tin nhuộm đỏ khác sao
Nay dầu muốn tẩy dễ sao bây giờ
Để thành đất nước lạc loài
Khó nào độc lập khó nào tự do !
Làm nay mới thảy mối lo
Chính điều dân trí có nào khác đâu
Lại thêm dân khí tiêu rồi
Dễ chi tự chủ dễ nào dân sinh !
Đã thành đối đế thực tình
Còn nào vượt trội còn nào tinh hoa
Toàn mè một lứa thế thôi
Hẳn làm đất nước tất hồi suy vong !
Phí công gầy dựng ngàn năm
Lại thành “Hán hóa” trước sau rõ ràng
Dân ngu quả thật đâu oan
Nghĩ thành “hân hạnh” quả càng xót xa !
Tin khi cáo đến chuồng gà
Giúp gà hóa cáo khác nào nằm mơ
Thật toàn ngu dại sờ sờ
Ngay như cả chuyện hiện giờ Đặc Khu !
Bởi Tàu khi đã vào rồi
Dễ nào đất nước làm sao cho còn
Mới thành con dại cái mang
Mũi hư thì lái chịu đòn chứ sao !
Trăm năm quả nỗi nghẹn ngào
Lẽ nào dám trách “Bác Hồ” được không
Bởi nào dạy biết non sông
Mà nhằm dạy chỉ yêu ông “Bác Hồ” !
Dân ngu rồi thảy thế nào
Dân ngu hẳn bởi ai làm dân ngu
Rồi đây trách nhiệm thiên thu
Tại nay quyết định chớ còn tại đâu !
Bởi khi thân thể yếu rồi
Vi trùng nó nhập toàn hầu tự nhiên
Khó nào mạnh mẽ tiến lên
Mà toàn yếu đuối phải đành tuân theo !
Thảy như lịch sử đã liều
Trở thành câu chuyện khôi hài ngàn năm
Nên giờ nhìn lại Việt Nam
Nào ai trách nhiệm với toàn non sông !
Mà đều chỉ biết “cờ hồng”
Dẫu “sao” một cái hay thành hóa năm
Sẽ như Tây Tạng không hơn
Đó điều nhắn nhủ mọi ai đương quyền !
SẮC NGÀN
(17/7/18)
**
NGÀY NAY
Ngày nay Nguyễn Trãi mất rồi
Quang Trung, Lê Lợi cũng còn nào đâu
Chỉ còn toàn bọn ruồi bâu
Mới thành đất nước phải hầu vậy thôi
TIẾNG NGÀN
(17/7/18)
**
ANH HÙNG NGUYỄN TRÃI
Nam Quan buổi ấy rời cha
Về theo Lê Lợi quả là nam nhi
Mười năm bền chí gan lì
Để rồi đuổi giặc dựng nên nước nhà
Một lòng vì nước thiết tha
Tấm lòng son ấy ai mà chẳng tôn
Thù cha trả được sạch bong
Cứu dân cứu nước ai hơn được nào
Công thành về sống bình hòa
Vinh hoa phú quý gát ngoài từ lâu
Trúc xanh ngăn lại bên rào
Bụi trần nửa hạt trong nhà cũng không
Thật là đáng mặt anh hùng
Ngàn năm đất nước mãi còn lưu danh
Tinh hoa dân tộc kết thành
“Bình Ngô Đại Cáo” tinh anh vạn đời
NON NGÀN
(17/7/18)
**
MÔNG LUNG
Nhiều khi đời chỉ mông lung
Cố nhìn cho rõ vẫn trong mơ hồ
Bởi đâu cũng thảy con người
Nhưng đều ngoài cả tâm nào thấy đâu
NGÀN TRĂNG
(17/7/18)
**
TỪ MONTESQUIEU
Thời xưa quân chủ mịt mù
Quyền vua nắm thảy để thành quân vương
Hoàn toàn độc đoán mọi đường
Thần dân chỉ biết cúi đầu tuân theo
Tới sau dân chủ ra đời
Ba quyền phân biệt là nhờ Montesquieu
Từ đây đời được tự do
Vì quyền bình đẳng khắp cho mọi người
Thật nhà tư tưởng rạng ngời
Ông là người Pháp muôn đời không quên
Tinh thần bảo vệ công dân
Mục tiêu bênh vực thảy cho nhân quyền
Mới thành kết quả hiện tiền
Không ai được nắm mọi quyền trong tay
Vì ai cũng chỉ con người
Có đâu thần thánh mà toàn vô tư
Nhưng sau Karl Marx ra đời
Làm điều đảo lộn quả thời nhiêu khê
Cương lên “vô sản” mọi bề
Trái điều quy luật nặng nề bao nhiêu
Để nhằm cưỡng chế mọi chiều
“Độc tài vô sản” tuy chiêu một thời
Lênin ai cũng biết rồi
Lần đầu áp dụng tơi bời nước Nga
Cuối cùng quả thảy xót xa
“Độc tài đảng trị” có là về đâu
Tam quyền phân lập triệt rồi
Trở thành Đế chế thối lui rõ ràng
Nên chi Marx quả không oan
Thành tay phản động quả toàn oái oăm
Ngỡ làm lịch sử đi lên
Lại thành đi xuống ối mèn đéc ơi
Ngày nay quả cũng đổ rồi
Bởi vì đi trái luật đời tự nhiên
Bảy mươi năm thảy ưu phiền
Cuối cùng xóa sổ nhãn tiền thế thôi
Thành ra mọi chuyện trên đời
Không theo quy luật dễ nào phát huy
Để thành phản động ra gì
Ngược dòng phát triển còn chi nhân quần
Bởi ai đá bóng thổi còi
Chỉ thành ra chuyện rõ hài thế gian
Marx như dại dột rõ ràng
Nếu không đâu khác mưu toan hại đời
Tại vì mê tín thảy rồi
Tin vào “biện chứng” vật vờ Hegel
Nghĩ rằng chỉ đúng mình ên
Coi thường chân lý quảcàng tiếu lâm
SAO NGÀN
(16/7/18)
**
TÌNH NGƯỜI
Tình người cao cả bao nhiêu
Tựa hoa thấp thoáng trong chiều đầy sương
Chỉ khi ai đọc văn chương
Nhất là của Mỹ vẫn thường thấy ra
Nhân văn đây quả mượt mà
Từ thời thơ ấu đã ta mê rồi
Tình người bàng bạc khắp nơi
Nhớ hoài chuyện “Chú Nai Tơ” những ngày
NGÀN TRĂNG
(16/7/18)
**
HOA QUỲNH
Quỳnh hoa một đóa trinh nguyên
Cõi trần mà tưởng dáng tiên rạng ngời
Đêm khuya trăng phủ đầy trời
Hoa quỳnh trắng sáng như đời nở ra
HOA NGÀN
(16/7/18)
**
LƯU BÌNH DƯƠNG LỄ
Chuyện xưa biết có hay không
Nhưng giờ đọc lại vẫn không thấy nhàm
Đó là luân lý Việt Nam
Ngày xưa nó vậy nhưng giờ dễ sao
Dẫu cho hư cấu thế nào
Nhưng đều ấn tượng ở nơi tâm hồn
Cuộc đời bao nỗi đa đoan
Có điều ý hướng vốn toàn khác xa
Nhiều khi gặp Phật tưởng ma
Gặp ma tưởng Phật cũng là bấy nhiêu
Trong ngoài vẫn thảy khác nhiều
Nên thường cái áo đâu thành thầy tu
Châu Long giả dạng êm ru
Lưu Bình tưởng thật vẫn thù bạn xưa
Thành ra nói mấy cho vừa
Quả lòng Dương Lễ như sao sáng ngời
TIẾU NGÀN
(16/7/18)
**
DÂN NGU TRÁCH AI ?
Có nào nỡ trách dân ngu
Mà là trách kẻ làm dân ngu kìa
Khác chi giấy trắng ở đời
Trách người bôi mực bộvì giấy sao ?
Thành ra đời lắm tào lao
Nhưng đều thảy đến từ hai ngọn ngành
Trước không tự chủ cá nhân
Sau toàn thủ đoạn người đi tuyên truyền !
Nó làm sa sút nhân văn
Chỉ vì phá hỏng mọi điều tự do
Bởi người bình đẳng trời cho
Sao đi khống chế hay ho lẽnào ?
Chỉ vì xưa Mác tào lao
Hô làm “vô sản” phải nên “độc tài”
Cái sai nguyên lý rõ hài
Thảy thành giả tạo ai người muốn đâu !
Độc tài khiến lỗi càng sâu
Mà đem kết quả cũng hầu nói chi
Đằng này vô bổ khác gì
Chỉ chài trớt hướtcó chi đâu nào !
“Thiên đường cộng sản” tầm phào
Chỉ vì Mác thảy tin vào Hegel
Lấy điều “biện chứng” làm nền
Nhưng nào chính xác mới nên tội đồ !
Khác gì hại thảy con người
Bởi vìđem ép vào toàn khuôn sai
Để thành kết quả chỉ hài
Muốn tròn mà thảy ép vào khuôn vuông !
Mới làm trật lất mọi đường
Liên Xô sụp đổ đã tường vậy thôi
Cả nay Trung Quốc tưởng giàu
Nhưng đem tỷ lệ thua toàn Đài Loan !
Khác nàonam với bắc Hàn
Hay đông,tây Đức ngày xưa biết rồi
Hoặcmiền Nam, Bắc nước ta
Vẫn đều khác biệt trước thời bảy lăm
Thành nên đừng có trách dân
Mà người cầm chịch mọi phần vậy thôi
Bởi khi lý thuyết sai rồi
Cũng làm áp dụng có nào tốtsao !
Nên cần trách Mác tào lao
Có đâu chỉ nhắm thảy vào Lênin
Mác sai lý thuyết nhãn tiền
Dễ chiáp dụng Lênin đúng nào
Nhưng tuyên truyền thảy ào ào
Để dân ảo tưởng lẽ nào không oan
Mới thành trách nhiệm Lênin
Còn như Các Mác vẫn toàn thuyết suông !
ÁNH NGÀN
(16/7/18)
**
QUÊN VÀ NHỚ
Nhớ thành tham nhũng còn gì
Bao nhiêu tài sản hẳn đành phải quên
Quên thì mới đặng có thêm
Để khi hết chức ta toàn tự do
TẾU NGÀN
(15/7/18)
**
HOA ĐỜI
Đây toàn một dãy hoa đời
Ai nhìn chẳng thấy lòng mình xốn xang
Bởi đều cả thảy giai nhân
Như hoa phô sắc hỏi cần nói sao
NGÀN XUÂN
(15/7/18)
**
TRÁI CẤM
Chúa sinh trước nhất Adam
Thấy còn chưa đủ phải thêm Eve
Cả hai đôi lứa mặn mà
Rõ ràng từ đấy loài người mới nên
Adam mất chút xương sườn
Nhưng bù lại được bên mình giai nhân
Cả hai còn cứ lần quần
Trên cây trái cấm biết làm sao ăn
May nhờ con rắn lăng nhăng
Dạy thêm cho cách biết ăn mới cừ
Từ đây tri thức loài người
Cứ hoài phát triển có nào như xưa
Nhưng đều hình tượng biểu trưng
Đừng ngu tưởng thật cù lần khác ai
Chúa sinh trái cấm trên đời
Chỉ nhằm như cách thử người vậy thôi
Ta dù chẳng có đạo nào
Nhưng tin cái lý ở trong tuần hoàn
Chúa thành là Đấng siêu nhiên
Có nào kiểu giống siêu nhân ở đời
Nên chi ta chỉ cần thờ
Chúa như hình ảnh ở trong tim mình
Chẳng cần hình thức lình xình
Mà toàn tinh khiết thật tình vậy thôi
Những anh duy vật chỉ tồi
Vô thần thêm nữa thì thôi nói gì
Giống toàn những thứ ngu si
Không còn nguồn gốc lấy gì mà hay
Thành ra trên cõi đời này
Làm người cần nhấtcách người tinh khôi
Con tim chắc chắn tim người
Còn phần trí tuệ phải cần tầm cao
Ý NGÀN
(15/7/18)
**
LUÂN LÝ ĐẠO ĐỨC
VÀ CON NGƯỜI Ở ĐỜI
Mỗi thời luân lý khác nhau
Mỗi nơi cũng vậy có đâu giống toàn
Nhưng mà người thảy nhân văn
Là nhờ đạo đức mới thành vậy thôi
Tức là lý trí ở đời
Cộng vào quan điểm nhân tình nói chung
Có điều tâm thức tự mình
Không toàn giả tạo mới thành sâu xa
Hoặc cao hoặc thấp la đà
Tùy vào có học hay là dốt đui
Tức là trình độ phải rồi
Làm thành nhận thức kết cùng lương năng
Luôn luôn xã hội cân bằng
Đều nhờ điều đó ở trong con người
Ngày xưa ông Mác đáng cười
“Đấu tranh giai cấp” thảy đều ngu ngơ
TIẾU NGÀN
(15/7/18)
**
QUAY VÒNG
Tiền từ nước Mỹ nó ra
Rồi toànhóa lại đô la nó vào
Cả quan “cộng sản”hiện giờ
Bạc vàng rũng rĩnh chạy về nơi đâu ?
Thành ra thực tế thảy hài
Tai to mặt lớn hiện giờ làmchi ?
Miệnghô “cộng sản” khác gì
Chântheo “tư bản” nhiều khi cũng hề
TIẾU NGÀN
(15/7/18)
**
QUY LUẬT CON NGƯỜI
Con người qui luật ở đời
Cái khôn cái dại dễ nàogiống nhau
Người khôn lõi kẻ ngu sâu
Đó toàn thực tế trước sau vậy mà
Mới thành dân chủ tự do
Môi trường kiểm soát lẫn nhau giữa người
Còn như thảy chỉ độc tài
Công bằng hóa chỉ chuyện toàn ruồi bu
Điều này đúng mãi thiên thu
Nhưng trừ ông Mác giả ngu mới kỳ
Ông đưa luận điệu khác gì
“Độc tài vô sản”nói chi được nào
Khiến làm xã hội bàu nhàu
Cái cong chiến thắng thảy toàn cái ngay
Thành luônchỉ có cùi đày
Dẫu bao nổ lực cũnghoài trớt huơ
TẾU NGÀN
(15/7/18)
**
GIAI CẤP“CÔNG NHÂN
VÔ SẢN” THEO CÁC MÁC
Nghề nào cũng chỉ con người
Cả như địa vị trên đời khác sao
Phân công xã hội thế nào
Là tùy điều kiện từng người mỗi khi
Công nhân vẫn có khác gì
Dẫu là vô sản lạ chi trên đời
Đều theo hoàn cảnh mỗi nơi
Đều tùy xã hội mỗi thời kháchquan
Trước kianhiều nước Âu châu
Do công kỹ nghệ buổi đầu phát sinh
Mới làm xuất hiện công nhân
Những người lao động lấy công cho mình
Chủ thuê và chủtrả lương
Kinh doanh do chủ đâu nhường cho ai
Mỗi bên trách nhiệm hòa hài
Yêu cầu xã hội có ngoài thế đâu
Vì nhờ khoa học phát huy
Tạo ra kỹ thuật mới nên ngành nghề
Công nhân là kẻ làm thuê
Nhưng không giới chủ có nào công nhân
Đầu tư chủ bỏ mọi phần
Vốnđiều kinh tế ở trong thị trường
Và là quy tắc mười phương
Có đâu tùy tiện mọi đường được sao
Đầu tư bỏ vốn ra sao
Chủ đều tính toán thế nào vậy thôi
Cạnh tranh phải có trên đời
Lại cần mở rộng mới hoài đi lên
Còn cần tích lũy nhiều thêm
Mác cho “bóc lột” quả hèm biết bao
Trong khi đâu cũng con người
Nào ai nào dại để người ép ta
Mà đều qui luật trước sau
Thị trường lao động mỗi ngày tiến lên
Hai bên đều lợi phần mình
Ngoài ra pháp luật thấy cần xen vô
Nhưng mà Mác lại tào lao
Đưa ra “giai cấp” ào ào hô lên
Còn cho luật pháp bông phèn
Của nòi“tư sản”công nhân lợi gì
Công dân đều thảy cu li
Phải lên “làm chủ” mới thì hay ho
Luận rằng “biện chứng” trong đời
Hai đầu “đối lập”cần điều đổi thay
Nhằm lên “xã hội” một ngày
Hoàn toàn “vô sản” từ nay mới cừ
Của riêng phải xóa nhuyễn nhừ
Làmcho tư hữu ngóc đầu hết lên
Mới thành “xã hội” vàng son
“Thiên đường cộng sản” chỉ còn ngàymai
Làm theo năng lực mỗi người
Nhu cầu tận hưởng mới ta ngon lành
Cáingu đến tột trời xanh
Mác toàn quên mất bản năng con người
Vì ngườithường vẫn đều lười
Dễ toàn lao động tự mình được sao ?
Vậythành của cải đâu ra
Mà làm theoý hưởng theo nhu cầu
Khác gì một kẻ ngu sâu
Luận toàn phù phiếm Mácthànhngu ngơ
Vậy nhưngbao kẻ dại khờ
Cả tin vào đó nào ngờ vậy sao
Tạo nênthời sự ba đào
Làm toàn điên đảo suốt gần trăm năm
Trên trăm triệu mạng đi đoong
“Đấu tranh giai cấp”hẳn toàn thế thôi
Mác nàocần hiểu con người
Bản năng vẫn chính dễ nào thánh nhân
Con người mà được cân phân
Phải nhờ giáo dục vạn phần khác đâu
Trừ phi bản chất do trời
Nên không lương thiện hẳn đều lưu manh
“Độc tài vô sản” loành quành
Giống như Mác nói phải thành tầm vơ
Làmcho những kẻ dại khờ
Tấtđều bị trị bởi người gian manh
Vì khi quyền lực đã thành
Đều toàn như mảng xi măng cứng rồi
Nhiều tay lợi dụng đã vào
Chiếm quyền thống trị có nào lại không
Thành ra Mác chỉ viễn vông
Đưa ra lý thuyết thảy trong tầm ruồng
Dễ nào mà có “đại đồng”
Chỉ thành công cốc trong đời khác đâu
Hi sinh nghiệt ngã cũng rồi
Dã tràng xe cát có khác chi
Làmhư xã hội con người
“Đấu tranh giai cấp” hóađiều phi nhân
Người toàn mất hết nhân văn
Bởi nhìn đồng loại chỉ như kẻ thù
Tạo thành đối kháng thiên thu
Gọi bừa “xã hội” ruồi bu lạ gì
Nhưng toàn ai dám nói chi
Để thành “phản động” dễ gì êm sao
Khiến toàn xã hội vong thân
Con người sống giả thảy trong mọi chiều
Vậy làm lịch sử tiêu điều
Chính là ông Mác chớ nào aivô
Bởi đưa lý thuyết ruồi bâu
Để thành lợi dụng trước sau lạ gì
Mọi người hóa thảy cu li
Chỉ trừ nhóm nhỏ nắm quyền vậy thôi
Còn ai tự chủ trên đời
Còn ai độc lập tự do được nào ?
Mà toàn thành đám cào cào
Đội mông “lãnh tụ” khác nào thế đâu
Sắp toàn hàng dọc để bò
Quần thần một đám trở nên nịnh thần
Kim cô mũ đội một dòng
Ai nào lớn mật mà đi ra ngoài
Thảy thành một thứ tôi đòi
Sắp hàng chờ đó lão làng đặng lên
Thành ra Mác quả không oan
Tội đồ nhân loại hỏi còn nói chi
Nhưng nào cũng có được gì
Trăm năm trớt hướt nhiều khi buộc cười
Hóa ra khôn dại trong đời
Do điều nhận thức chỉ là thường xuyên
Sai làmmọi sự đảo điên
Sai còn cho đúng càng thêm tội chồng
Sai còn hô phải “độc tài”
Đóđều tội lỗi Mác giờ nói sao
Thế gian dậy cuộc ba đào
Chỉ toàn do Mác chớ nào do ai ?
Nạn nhân từ đó dọc dài
Mọi “ngườicộng sản”có nào khác đâu
Bởi đềunhững kẻ sờ voi
Vì tin vào Mác chớ nào tin ai
Biết gì Mác thảy toàn hài
Để thành cái hố khó nào vượt qua
Lại thêm một nỗi xót xa
Bao người lợi dụng quả là đớn đau !
Bởi nào thương mến con người
Hay vì công lý lẽ nào thế sao
Mà toàn lợi dụng một màu
Coi người cỏ rác đặng nhằm tiến thân !
Khiến phi nhân bản mọi phần
Nhân danh đủ thứ mặt ngoài khác đâu
Nên thành Mác thảy tào lao
Đã làm thế giới nghẹn ngào lạ chưa !
Đâu còn đúng nghĩa con người
Mà thành cổ máy chương trình lắp vô
Cho niềm tin thảy mơ hồ
Hoặc toàn giả dối khác nào trước sau
Đời thành điên đảo một thời
Quả do chính Mác chớ nào do ai
Lênin hoặc chỉ nạn nhân
Haylà lợi dụng Mác trong mọi điều
Về sau biến thảy một chiều
Mọi “người cộng sản” trên toàn thế gian
Đúng là tội Mác không oan
Chỉ vì mê tín dị đoan khác nào
Để thành lý luận tầm phào
Cho rằng “phủ định”phải hoài nối đuôi
Khiến làm “Tư bản tự chôn”
Và làm “Vô sản được toàn tiến lên” !
Khác gì lập luận bông phèn
Bởi không khoa học dễ nào khách quan
Mà toàn thị hiếu rõ ràng
Hay toàn cảm tính quả càng tiếu lâm
Khác nào Mác chỉ cà lăm
Viết bao tác phẩm cũng trong tàm xàm
“Tư Bản Luận” rõ ràng ràng
Kiểu chân đặng vừa giầy Hegel !
Tức là “biện chứng” tèm nhèm
Chỉ điều vu khoát có nên nỗi nào
Để thành lắm kẻ tin vào
Tại vì não trạng khác nào u mê
Có đâu phân biệt được gì
Màtoàn tin nhảm để đều ca lên
Giống nhưkiểumột hũ hèm
Cùng nhau múc uống để rồi toàn say
“Tuyên Ngôn Cộng Sản” cũng hay
Mác toàn chỉ viết dăm là xong
Cốt nhằm lấy chút tiền còm
Kịpcho Nghị hội vào lần đầu tiên
Gọi là Đại hội công nhân
Châu Âu khi đó phải cần vậy thôi
Để cho Đệ nhất ra đời
Tức là Quốc tế từ rày về sau
Lênin mới tới Đệ tam
Và thành phát triển khắp trên toàn cầu
Nhưng rồi cũng chẳng được lâu
Cuối cùng rã đám không ngoài trăm năm
Ví như Mác đúng cả trăm
Có nào thất bại kiểu toàn vậy đâu
Chẳng qua cưỡng chế con người
Bởi điều độc đoán đặng nhằm thành công
Nhưng đều chỉ thảy viễn vông
Mới thành kiểu bọt xà phòng tan đi
Bởi vì sai gốc còn gì
Như cây không rễ dễ chi sống hoài
Thành ra dẫu nói thế nào
Mác đều ngụy biện gạt tràn nhân gian
Tung hô “giai cấp công nhân”
Nhưng nào dâudễ “công nhân” cầm quyền !
Mà toàn khắp thảy mọi miền
Chỉ người láu lĩnh hô thành “công nhân”
Để nhằm lợi dụng sạch trơn
Đấu tranh phe nhóm có nào hơn đâu !
Khiến thành thực tế cào cào
Lại toàn cả vú lấp tràn miệng em
Lấy điều thuyết Mác làm nền
“Độc tài vô sản” mà kênh lấy mình
Khiến thành tội Mác tày đình
Gạt toàn nhân loại một thời quả ghê
Khiến làmhạ thấp con người
Nhân danh “giai cấp” quả điều éo le !
Mác làm mọi sự chẻ hoe
Bởi vì “giai cấp” có nào thực đâu
Mà toàn thực tế con người
Trong khi “giai cấp” phạm trù gắn vô !
Khác nào kiểuáo mặc ngoài
Cởi ra thì hết có còn gì đâu
Cái ngu Mác quả sâu
Vì vô trách nhiệm khiến đời éo le !
Mới thành tội lỗi nhiều bề
Bởi sai nguyên tắc nặng nề khác sao
Giống ngoài mặc áo thầy tu
Nhưng trong thực chất biếnthành ác tăng
Chỉ vì thuyết lý cuội nhăng
Làm đời lầm lẫn thành đâu ra gì
Kiểu như định bệnh trật đi
Dễđâu cứu chữa cho người được sao
Vì thành cho thuốc tào lao
Giết người như ngóe có nào cứu đâu
Nên trong thế sự ta bà
Sai li đi dặm vẫn là thế thôi !
Tà ma luôn khối trong đời
Còn phần thánh thiện đếm đầu ngón tay
Nên chi nhân loại xưa nay
Chưa ai bằng Mác kiểu lòe thế gian !
Khiến đời mới phải hàm oan
Bồ hòn làm ngọt nuốt toàn không vô
Nói ra chỉ thấy nghẹn ngào
Mác thành kiểu lỡm Trạng Quỳnh ngày xưa !
Vàomà “bú cặc”cho tau
Thấy xong rồi hẳnlầm lì mà ra
Trăm năm ngỡ Mác chói lòa
Nhờ tuyên truyền dối dễ mà khác đâu
Nhưng trong thực chất một màu
Mác toàn ba xạo gạt đời khác chi
Mới thành tội lỗi lạ gì
Bởi sai chân lý còn gì nữa sao !
Khác nàokiểu một cây cao
Lại không có gốc dễ nào sống lâu
Trăm năm quả cũng đủ rồi
Thành nay thuyết Mác chỉ hầu bỏ đi
Bởi toàn hệ lụy lâm ly
Nên thành muốn giữ chỉ ngườingu ngơ
Để nhằm phỉnh kẻ dại khờ
Đặng ta cai quản đời nào mới xong !
Thành ra đời vẫn đa đoan
Nhiều khi cái xấu được toàn phất lên
Khiếnlàm cái tốt cùn mằn
Chỉ vì cỏ dại luôn toàn mạnh hơn !
Thành ra Mác thảy nguồn cơn
Đã từng làm cả thế gian lật kèo
Khiếncho xã hội toàn nghèo
Nghèo vềvật chất lẫn trong tinh thần !
Bởi do độc đoán vạn phần
Con người mấthếtmọi điều tự do
Khác nào rừng hóa cây khô
Để nhằm làm củi chỉ cho sốngười !
Mới thành “xã hội” buồn cười
Bởiđều lễu lự từ ngoài vào trong
Trong khi đời phải nhân văn
Tinh thần xã hội cần trong tâm hồn !
Đâu toàn kết buộc ở ngoài
Như gà mắc tóc chẳng hài lắm sao
Hóa danh từ dỏm ào ào
Mác lànguồn gốc chớ nào còn ai !
Vìđâu thực chất một hai
Mà toàn giả dối có sai đâu nào
Mệnh danh mình thảy “cứu đời”
Nhưng toàn Mác hại loài người khác đâu !
Khiến làmmọi nước rơi vào
Không toàn tróc vãy cũng đều trầy vi
Giống xi măng cứng lạ chi
Búa sồi khó thể thế nào đập ra
Mới thành Mác thảy ngu lâu
“Cứu đời” mà lại hóa ra hại đời
Để thành nhân cách con người
Kiểu đều ngụy tín dễ nào nhân văn
Có nào não trạng cân bằng
Mà thành như thể khác gìgàn điên
“Đỉnh cao trí tuệ” huyên thiên
Lạithànhđâu khác cố tâm hại đời !
Tạo toàn nịnh bợ mọi nơi
Nguyên dotại Mác chớ nào tại ai
Bởi khi xướng thuyết “độc tài”
Mác thành bỏ rọ loài người hẳn nhiên !
Để toàn chà đạp lên nhau
Tại vì đâu có cách nào thoát ra
Bởi không độc lập tự do
Con người cả thảy hóa rachỉ lèo !
Mác vì hô thảy “độc tài”
Cái ngu vạn đợi có nào khác đâu
Tạo thành nhân loại mù lòa
Hayđều què quặt tội này phải ghi !
Khiến thành tội ác trước sau
Nhưng nào ai thấy quả hầu lạ sao
Dẫu mà thấy dám nói đâu
Nên thành tội Mác lạithành cao thêm !
Bởi làm khoa học trùm mền
Thảy làm nhận thức trở nên nhụt cùn
Cả làm triết học nói suông
Thànhphi giá trị y uông khác nào
Thành toàn xã hội lộn nhào
Cùng làm lịch sử thảy đều tối tăm
Triệt nguồn hết cả nhân văn
Chỉ thành giả dối dễ còn trốn sao !
Bởivì nhận thức tào lao
Khác gì giả dối Mác nào có hay
Hoặc hay nhưng khoái làm thầy
Mới thành não trạng giả cầy thếthôi !
Khiếntoàn tội nghiệp cho đời
Bị toàn ông Mác gạt lừa trăm năm
Làm thành mọi chuyện oái oăm
Tin vào thứ dỏm hỏi còn nói sao ?
Bởi vì Mácthuyết tào lao
“Công nhân sứ mạng” lẽ nào thế đâu
Để nhằm lịch sử sau này
Thành “phi giai cấp”đúng là toàn vui !
Lại còn hô hoán một điều
“Công nhân tiên tiến” quả càng vu vơ
Khác nào luận điều phỉnh phờ
Kỹ sư tiến tiến đâutoàn công nhân !
Bởinhờ khoa học vạn phần
Luôn đều tiến tới để thành thế thôi
Công nhân vẫn kẻ làm công
Dầu bao tiếp cận cũng trong thường tình !
Thành đều“lý luận” linh tinh
Lại cho trí tuệ mình toàn “đỉnh cao”
Khác đâu lừa bịp cuộc đời
Đâu còn ngay thẳng như người hiền lương !
Thành ra quả Mác mọi đường
Chỉ đều ngụy biện có đâu thật tình
Mới thành học thuyết lình xình
Dẫn vào ngỏ cụt quả tình khác sao
Liên Xô mới phải đổ rồi
Thành điều minh chứng thảy thêm hùng hồn
Để bao uổng phí hoàn toàn
Bảy mươi năm ấy nay càng về đâu !
Tôn sùng thảy cả trước sau
Bao nhiêu “lãnh tụ” hóa toànnhư vua
Cả như“ướp xác”đâu thừa
Cuối cùng mây khói thảy đều hư không !
Truyền cho thế giới nhiều vùng
Đều thành “hình tượng” giả cùng mọi nơi
Chuyện này chắc sẽ để đời
Chỉ vì ông Mác hàm hồ một phen !
Bởi đều nói cuội nói nhăng
Có nào khoa học để đời được đâu
Mà thành nhưthảy cuộc chơi
Lại toàn vô bổ gạt đời trước sau !
Máu hòa nước mắt khác nào
“Đấu tranh giai cấp”khiến đều tang thương
Bởi nhưMác đúng mọi đường
Hy sinh tất cả cũng còn ra chi !
Đằng này sai trậtlạ gì
Hóa lừa nhân loại nhiều khi buồn cười
Khiến thành tội Mác trên đời
“Độc tài vô sản” hại người muônnăm !
Để thành nhân loại oái oăm
Nhân văn mất hết chỉ còn thù nhau
Khiến toàn giả dối một màu
Gọi là “xã hội” mới hầu trớ trêu !
Nên chi nói ít hiểu nhiều
Trừ ai ngoan cố mới liều nữa thôi
Còn người sáng suốt trên đời
Phải cần thức tỉnh cho dù là ai !
Bởi nhân văn mới hòa hài
Cộng vào khoa học mới thành đỉnh cao
Còn toàn cảm tính cào cào
Kiểu như ông Mác tào lao ai bằng !
Bởi do tin nhảm Hegel
Tự cho “khoa học” để đời lầm to
Tưởng rằng “biện chứng” hay ho
Nhưngđâu chính xác chủ quan lạ gì !
Để thành cả thảy mê ly
Nhưng đều mê tín nói gì nữa đây
Mới toàn ngụy tín cao dày
Để thành lừa bịp thế gian khácnào !
Chiến tranh từng xảy ào ào
Cả non thế kỷ bảo yêu “hòa bình”
“Đấu tranh giai cấp”lạnh mình
Tranh giành tư lợi bảo là “nhân văn” !
Thành ra khó thảy nói năng
Tội này bởi Mác chớ còn bởi ai
Để thành lừa dối dọc dài
Trăm năm dễ có mấy người vậy sao
Lạibao trí thức ba hoa
Nói theo cả đám nghĩ là hiểu sâu
Như Trần Đức Thảo một thời
Miệng đều “biện chứng” thở hơi ào ào !
Rồi thìkết quả tưởng sao
Cuốicùng thú nhận Mác đều toàn sai
Paris lụm cụm những ngày
Còn khi ngoài Bắc phải toàn nói xuôi !
Quả toàn tội Mác đây rồi
Biến người chỉthảy tôi đòi khác đâu
Chẳng còn nhân cách gì hay
Mà đều luồn cúi quả càng hãi kinh !
Giờ đây nghĩ lại giật mình
Hóa đời có Mác khiến thành ra chi
Giống như nhát chỗi khác gì
Một lần quét hết thảy điều khách quan !
DIỄM NGÀN
(15/7/18)
MỤC
LỤC
7897.
BƯỚC ĐI THỤT LÙI TRONG LỊCH SỬ XÃ HỘI LOÀI NGƯỜI
CỦA HỌC THUYẾT CÁC MÁC
(18/7/18)
7898.
THI SĨ BÙI GIÁNG, PHẠM CÔNG THIỆN, VÀ NHÀ TRIẾT
HỌC TRẦN ĐỨC THẢO (17/7/18)
7899.
NHÀ NƯỚC VÀ TOÀN DÂN VỚI QUAN ĐIỂM CỦA MÁC
(17/7/18)
7900.
TIẾC RẰNG (17/7/18)
7901.
LÒNG YÊU NƯỚC (17/7/18)
7902.
THẢY ĐỀU (17/7/18)
7903.
NGU VÀ KHÔN Ở ĐỜI (17/7/18)
7904.
BÌNH THƯỜNG VÀ BẤT BÌNH THƯỜNG (17/7/18)
7905.
NGÀY XƯA NGÀY NAY (17/7/18)
7906.
Ý NGHĨA CON NGƯỜI (17/7/18)
7907.
LỖI TẠI AI ? (17/7/18)
7908.
BÀI HỌC LỊCH SỬ NGÀY XƯA VÀ NGÀY NAY
(17/7/18)
7909.
NGÀY NAY (17/7/18)
7910.
ANH HÙNG NGUYỄN TRÃI (17/7/18)
7911.
MÔNG LUNG (17/7/18)
7912.
TỪ MONTESQUIEU ĐẾN KARL MARX (16/7/18)
7913.
TÌNH NGƯỜI (16/7/18)
7914.
HOA QUỲNH (16/7/18)
7915.
LƯU BÌNH DƯƠNG LỄ (16/7/18)
7916.
DÂN NGU TRÁCH AI ? (16/7/18)
7917.
QUÊN VÀ NHỚ (15/7/18)
7918.
HOA ĐỜI (15/7/18)
7919.
TRÁI CẤM (15/7/18)
7920.
LUÂN LÝ ĐẠO ĐỨC VÀ CON NGƯỜI Ở ĐỜI
(15/7/18)
7921.
QUAY VÒNG (15/7/18)
7922.
QUY LUẬT CON NGƯỜI (15/7/18)
7923.
GIAI CẤP“CÔNG NHÂN VÔ SẢN” THEO CÁC MÁC
(15/7/18)
No comments :
Post a Comment