TẬP THƠ “KẺ SĨ”
TIẾP THEO, SỐ 179
NGÀY XƯA
Ngày xưa ta đã học đây
Trường Trần Quý Cáp những ngày còn xuân
Cảnh trời thơ mộng Hội An
Những chiều mưa lũ chứa chan nỗi niềm
Giờ còn nhớ rõ như in
Phố phường hẹp nhỏ hóa thành thân thương
Học trò đi học dọc đường
Khác gì nước chảy giữa lòng mương êm
NẮNG NGÀN
(14/7/18)
**
MỘT THỜI TAO LOẠN
Giờ thì cũng thảy qua rồi
Dẫu cho còn vớt một vài chút đuôi
Đó là một thuở dài lâu
Bốn lăm xuyên suốt tận hồi bảy lăm
Chiến tranh hai bận tương tàn
Rồi thì mới có hòa bình tới nay
Pháp đều cao chạy xa bay
Mỹ thành phút chót éo le ngồi nhìn
Rồi từ đó Mác Lênin
Lên ngôi toàn trị nhãn tiền khác sao
Tới giờ nói lại mà chơi
Qua thời “bao cấp” cũng rồi như xưa
Cuộc đời bao lớp nắng mưa
Nay rồi hóa lại như chưa có gì
Bởi vì quá khứ ra đi
Chỉ còn để lại vài điều vết xưa
Để thành hội nhập chỉ thừa
Vòng quay thế sự thảy vừa giáp đuôi
Tưởng lên tít tận mây mù
Ai ngờ rốt cũng mù u mọc đầy
Thành nay ôn lại những ngày
Để cho lớp trẻ sau nay rõ hơn
Sau giờ trao ấn Ngọ Môn
Hoàng triều thoái vị chỉ còn đỏ tươi
Trần Trọng Kim thảy lui rồi
Hà Thành khói lửa mịt mù từ đây
Để rồi mở rộng mọi nơi
Mới thành giải phóng sau ngày bảy lăm
Có điều sau lúc năm tư
Nước nhà chia cắt làm đôi hai miền
Để cho kết quả nhãn tiền
Quá nhiều nghệ sĩ về thành sạch trơn
Tạo nên sự nghiệp nguồn cơn
Nhà văn nhạc sĩ khỏi còn nói chi
Trừ ai nhất thiết ra đi
Nhập vào miền Bắc còn gì nữa đâu
Ví như cả đến Văn Cao
Phải rơi vào đám Nhân Văn bùn lầy
Hoặc Trần Đức Thảo cũng hay
Trở thành nheo nhóc khác chi Mạnh Tường
Thơ văn Tiền chiến mọi đường
Nằm co cả thảy dễ nào tiến lui
Coi như thảy triệt tiêu rồi
Khó còn hơi hám chút chi cho đời
Trong khi lớp cũ về thành
Đều toàn le lói thảy cùng phát huy
Trước tiên phải nói Phạm Duy
Hòa cùng một thuở Bắc kỳ năm tư
Phần nhiều tham dự Việt Minh
Vào Nam lại thảy quang vinh rõ ràng
Hóa ra sự thật không oan
Đều thành thứ dữ rộn ràng về sau
Hoàng Thi Thơ đó chẳng sai
Hoàng Nguyên cũng thế đều từ bên kia
Lê Trọng Nguyễn thảy khác nào
Đều cùng một thuở về từ khu năm
Hay như đến cả miền Nam
Nhiều người về thảy từ trong bưng biền
Đinh Việt Thu kể đầu tiên
Cả Thanh Sơn nữa đi liền khác sao
Thành ra một cuộc ba đào
Cuối cùng phân biệt khác nào không hay
Lớp sao chỉ hóa cùi đày
Lớp sao phát triển bởi đâu lạ kỳ
Đến nay kiểm lại được gì
Dễ ai tên tuổi bất kỳ là ai
Mà đều chỉ một dọc dài
Vô danh cả thảy có ai không buồn
Tinh hoa của một đời người
Chẳng đâu tăm cá rụng rời vậy sao
Chỉ toàn ca ngợi tự hào
Mà trong rỗng tuếch óc đầu hư không
Mới hay lúa trỗ đòng đòng
Bởi nhờ chăm bón có nào khác chi
Còn thành cỏ rác lạ gì
Dẫu toàn “thời đại” quả khi cũng lèo
Gió vào núi đá đèo heo
Chỉ vào đồng rộng mới thành tốt tươi
Tự do dân chủ mọi thời
Quả toàn khác hẳn độc tài xưa nay
Khác nào cây chỉ trỗ hoa
Và cho trái ngọt người ta khác gì
Tùy vào chỗ đất được trồng
Dễ nào đá sỏi lại thành tốt tươi
DẶM NGÀN
(14/7/18)
**
TỘI THAY DÂN TÀU
Ngày nay thời đại 4.0
Dân Tàu vẫn khổ quả không nói gì
Tưởng đâu học thuyết mê ly
Ai ngờ thực tế chỉ thì vậy thôi
Học sinh giỏi chính đây rồi
Xếp hàng lãnh thưởng chỉ toàn thịt heo
Nhìn vào đôi đứa bũng beo
Tay cầm xâu thịt chưa đầy một cân
Nhưng Mao cũng thảy đâu còn
Một thời nhồi nặn dân Tàu quả kinh
Sau nhờ có Đặng Tiểu Bình
Gan hùm sửa đổi mới thành hôm nay
Đội mông lãnh tụ dạn dày
Đúng là cái nhục đã gần trăm năm
Đều toàn lãnh tụ vàng son
Để dân cả thảy chỉ thành mốc meo
NGÀN MAI
(14/7/18)
**
CẢNH CHÙA THIÊN MỤ
Cảnh chùa Thiên Mụ là đây
Em cô gái Huế ngất ngây ta nhìn
Áo dài màu trắng trinh nguyên
Ta hoài giữ lại nỗi niềm xa xưa
Đã non thế kỷ qua rồi
Hai lần ra Huế dễ nào quên đâu
Lần đầu chỉ để đi thi
Lần sau thầy giáo oai nghi chấm bài
Lần đầu Thiên Mụ ghé chơi
Được ăn xôi Huế cùng chè hoa cau
Với vài trang đứa bạn bè
Học trò trong Quảng những ngày ra thi
Lần sau dạo bước sông Hương
Trường Tiền cầu đẹp như vươn mây ngàn
Khiến làm nhớ đến Hội An
“Chùa Cầu” đôi khỉ vẫn toàn nên thơ
ÁNH NGÀN
(14/7/18)
**
THỜI GIAN CUỘC ĐỜI
Bảy mươi hai bó chưa nhiều
Có gì ray rứt hỡi người năm xưa
Saigòn từng thuở nắng mưa
Cái khôn cái dại đâu vừa lòng ai
Người nguyên xứ Huế vào đây
Từ thời niên thiếu đến nay đã già
Cao Quảng Văn hạt mưa sa
Đã non thế kỷ nay đà về đâu
TIẾU NGÀN
(14/7/18)
**
“THỜI ĐẠI NHÀ HỒ”
Ở đây nói chuyện ngày xưa
Có nào dám nói chuyện đời hôm nay
Hồ là họ của Quý Ly
Hồ này quả đã cướp ngôi nhà Trần
Lui về xây dựng Thành Hồ
Tại vùng Thành Hóa tưởng nào yên thân
Ngờ đâu Tàu đến rần rần
Quý Ly mất nước khiến thành tiếu lâm
TẾU NGÀN
(14/7/18)
**
THÔNG MINH VÀ “LÃNH ĐẠO”
Bây giờ thời đại 4.0
Thành ra máy móc phải đều thông minh
Đến như thành phố thịnh hành
Nhưng trừ đất nước mới đành chịu thua
Bởi vì vật dụng có thừa
Nhưng con người thảy dễ nào thông minh
Mà thôi chẳng có giật mình
Bởi vì “lãnh đạo” phải toàn làm theo
TẾU NGÀN
(14/7/18)
**
“NHẠY CẢM” TÌNH DỤC
Ừ thì “nhạy cảm” đều vui
Tức điều “cấm kỵ” đừng nên nói vào
Ví như “chính trị” thời này
Bởi điều “nhạy cảm” nên thành dân ngu
Dù là “ổng” nói ngày xưa
Cái gì quý nhất chính là tự do
Nhưng rồi chỉ giống mắm khó
Thách ai dám giở nắp nồi đó ra
Khiến cho cứ mãi ta bà
Dân ngu đâu biết bởi là vì đâu
Mới thành câm hết để hầu
Trước nhằm được sống sau là yên thân
Nên đành chỉ nói cái “dâm”
Cái này chẳng “cấm” nhưng thành tế vi
Nơi người phụ nữ khác gì
Các vùng “nhạy cảm” thường khi chẳng lòi
TIẾU NGÀN
(14/7/18)
**
“NHẠY CẢM” VỀ CHÍNH TRỊ
Dân ta nay thảy buồn cười
Chỉ toàn sợ hãi thành người ra chi
Dầu xưa “ổng” đã nói rồi
Cái gì quý nhất không ngoài tự do
Cả non thế kỷ lò dò
Đuổi xong thằng Pháp mình co lấy mình
Chẳng qua vì Mác Lênin
Thành điều “nhạy cảm” hỏi còn khác chi
TẾU NGÀN
(14/7/18)
**
BỐC ĐỒNG
Ngày xưa Mác thảy bốc đồng
Hô làm “vô sản” quả không ra gì
Bây giờ kết quả khác chi
Cán cao giàu sụ dễ nào khai ra
Mới đều phản lại ông thầy
Tại vì thầy dỏm quả toàn đáng thương
Bởi sai nguyên lý mọi đường
Chỉ do “vô sản” có thường ai ham
TIẾU NGÀN
(13/7/18)
**
NGUYỄN XUÂN KIÊN
Mặt này đâu có tư duy
Mới thành nhăn nhó quả thì vậy thôi
Nhìn qua đã biết thảy rồi
Vậy mà Viện trưởng mới thành đáng kinh
Kiểu này kinh tế linh tinh
Bởi sai nguyên tắc thật tình thế thôi
Vì toàn “định hướng” cả rồi
Kiên trì hoài vậy khó nào còn xuân
TIẾU NGÀN
(13/7/18)
**
ĐẶC KHU KINH TẾ
Đặc Khu thảy lợi cho ai
Khi mà Tàu kéo dông dài đến đây
Trở thành chúng chiếm tràn đầy
Khác nào đất nước đem dâng cho Tàu
TIẾU NGÀN
(13/7/18)
**
NGÀY XƯA NGÀY NAY
Ngày xưa Mác bảo độc tài
Nếu nay dân chủ hóa thành ra chi
Trưng cầu dân ý dễ gì
Bởi vì làm vậy khác nào dứt dây
TẾU NGÀN
(13/7/18)
**
“CHỈ SỐ HẠNH PHÚC”
Mỗi người độc lập tự do
Mỗi người nhận thức thảy cho chính mình
Không ai giả tạo tuyên truyền
Không ai sợ hãi mọi miền nước non
Không thành giả tạo giàu nghèo
Chỉ vì thân phận đâu nào khách quan
Giàu nghèo vì bởi bất công
Của toàn xã hội mới thành vậy thôi
Khiến thành chỉ số đây rồi
Của điều hạnh phúc mới thành thấp cao
Còn mà đánh giá tào lao
Hay nhằm thêu dệt cũng nào ra chi
Bởi sai tiêu chuẩn lạ gì
Còn đâu chính xác để đều toàn hay
Cả như đánh giá ngoại lai
Mà sai nguyên tắc cũng nào ích đâu
Nên so thế giới hiện giờ
Việt Nam quả chỉ đứng hàng thứ năm
Hết còn kiểu nói khoe khoang
Ta đều “ưu việt” vào thời bảy lăm
LÁ NGÀN
(13/7/18)
**
CẢ VÚ LẤP MIỆNG EM
Điều gì đúng đắn ở đời
Vìhoàisự thật nên đều khách quan
Thế nên phịa cái chủ quan
Khác nào cả vú lấp toàn miệng em
Mới thành ông Mác đã thèm
Luận toàn ngạo ngược còn nên nỗi gì
Trăm năm rồi có ra chi
Sau này lịch sử íchgì nữa nào
Bởi vì hóa chỉ tào lao
Cho dầu tâng bốc cũng nào bền lâu
Liên Xô “xét lại” một thời
Bao tay “rủa xả” bây giờ trốn đâu
Cuối cùng cũng phải đổ nhào
Cả như Trung Quốc cũng nào khác ru
Hóa đều toàn chuyện ruồi bu
Thành ra Mác thảy làm hư cuộc đời
NẮNG NGÀN
(13/7/18)
**
“LƯỢNG VÀ CHẤT”
Lượng nhiều cũng có ra gì
Nếu về phẩm chất chỉ đều linh tinh
Nước Tàu trên tỷ ba dân
Vẫn tìm đâu được đội banh 11 người
Trong khi quả Croitia
Dân toàn bốn triệu vẫn đều thắng to
Thành ra xưa Mác dở trò
Lượng hô “thành chất” mới càng tầm vơ
TIẾU NGÀN
(13/7/18)
**
“CON ĐƯỜNG TƠ LỤA”
Thời xưa cũ đã thấy toàn óng ánh
Lụa và tơ sản phẩm của thế gian
Cần giao lưu cho thế giới vẹn toàn
Mới kết quả hóa Con Đường Tơ Lụa
Nó kết nối Châu Âu và Châu Á
Giống con đường hạnh phúc đắp cho nhau
Nhưng ngày nay chỉ xạo xự trước sau
“Một Con Đường Một Vành Đai” quả tếu
Bởi thực chất chỉ danh từ lương lẹo
Nhằm một mai Trung Quốc thảy làm trùm
Từ biển Đông dến Hy Mã Lạp Sơn
Tập Cận Bình cốt xây nền đế chế
Thành đơn giản có gì đâu tơ lụa
Mà để toàn gan thép thủ trong tay
Nhằm tạo cho Trung Quốc thảy bá quyền
Xuyên Lục địa mệnh danh là “tơ lụa”
MÂY NGÀN
(13/7/18)
**
NIỀM TIN VÀ TRÍ TUỆ
Phan Chu Trinh nào chủ ở “niềm tin”
Mà trước hết muốn đề cao trí tuệ
Bởi cho vậy mới xứng danh Hồng Lạc
Quyết ngàn năm cùng thế giới mở mang
Mới đề cao Dân trí thật rõ ràng
Sau Dân khí nhằm bảo toàn đất nước
Cả hai cái đều Dân sinh đi trước
Thật là người cao cả trí thông minh
Ngặt là sau “thời đại Hồ Chí Minh”
Chỉ nhắm dạy nhân dân “toàn tin tưởng”
Tin vào “Bác” và thảy tin vào “Đảng”
Dân còn đâu ánh sáng tự chính mình
Để thành như toàn những miếng mảnh sành
Chỉ lấp lánh khi nào còn trăng sáng
Thành Nghệ Tĩnh mới khác xa người Quảng
Phan Chu Trinh đâu thể giống “Bác Hồ”
NGÀN KHƠI
(13/7/18)
**
TAI TO MẶT LỚN
Tưởng đâu mặt lớn tai to
Làm điều gì đó ích đời lợi dân
Ai ngờ cũng chỉ xà quầng
Từ nguồn cán bộ học hồi Liên Xô
Có gì độc lập tự do
Có chi tự chủ tư duy lạ nào
Chỉ toàn truyền khẩu dọc dài
Bây giờ “định hướng” thảy đều lòi ra
TẾU NGÀN
(13/7/18)
**
LÊ LỢI, NGUYỄN HUỆ,
NGUYỄN TRÃI, LA SƠN
Nước Nam nhiều bậc anh hùng
Nhưng thành Lê Lợi lẫy lừng cao hơn
Khác nào Hoàng đế Quang Trung
Từ tay không đến dựng xây nước nhà
Đuổi Minh, trừ giặc Mãn Thanh
Hai vì Đại Đế mãi danh oai hùng
Ngàn đời cứu vớt non sông
La Sơn, Nguyến Trãi góp phần tài hoa
ĐẠI NGÀN
(13/7/18)
**
QUÂN ĐỘI VÀ CẢNH SÁT
Cả hai đều thảy luôn cần
Bởi vì mục đích để nhằm an ninh
Quân nhân bảo vệ nước mình
Còn phần cảnh sát bảo toàn cho dân
Đó đều nhiệm vụ vạn phần
Khắp toàn thế giới có từ ngàn xưa
Trừ phi chế độ độc tài
Bị toàn giải thích kiểu đều quanh co
Để thành công cụ trong tay
Cho người quyền bính nói ngay hóa lèo
Mới thành xuống cấp lạ gì
Bởi đều nhiệm vụ thảy toàn riêng tư
Tuyên truyền chính trị hầu như
Trước sau méo mó khiến nào tốt đâu
Hiểu lầm nhiệm vụ một màu
Để thành dân ghét cũng hầu vậy thôi
Cái chung khiến thảy quên rồi
Hầu còn chỉ nhớ có toàn cái riêng
Nhằm làm công cụ hiển nhiên
Cho người quyền bính dễ nào quốc gia
Trong khi lịch sử bao la
Chỉ hoài dân tộc quốc gia mới bền
Còn điều “ý hệ” lênh đênh
Chẳng qua như cái rác rềnh ngoài thôi
SẮC NGÀN
(11/7/18)
**
KHÁCH QUAN VÀ CHỦ QUAN
Khách quan thực tế ngoài đời
Nó hoài diễn tiến chỉ toàn tự nhiên
Chủ quan nhận thức bên trong
Óc đầu tính toán nhằm đong bên ngoài
Thành khi hai cái kết vào
Mới thành chân lý cuộc đời thế thôi
Nên luôn ca ngợi rầm trời
Cuối vùng trật lất cũng nào khác chi
Như non thế kỷ lạ gì
Bốc thơm toàn Mác cũng thì vậy thôi
Liên Xô vẫn phải đổ nhào
Tại vì thuyết Mác có nào đúng đâu
Mà toàn thêu dệt trước sau
Vốn đều cả thảy chủ quan lạ gì
Có nào mang giá trị chi
Thành rồi sau trước phải thì đổi thay
Khác là chuyển biến chậm mau
Chỉ do nhận thức trước sau con người
Kiểu như ống khóa cửa rào
Độc tài rỉ sét sẽ nào còn nguyên
Nên chi mở gấp liền liền
Hay chờ nó phải mục toàn vậy thôi
Cái khôn cái dại trên đời
Cái hay cái dở đâu ngoài thế kia
GIÓ NGÀN
(11/7/18)
**
PHÍ VÀ GIÁ
Thảy toàn “học giả” trứ danh
Bổng dưng thu “phí” chuyển thành “giá” chơi
Xúm nhau ngụy biện rầm trời
Bây giờ đổi lại khác nào đều ngu
Quả đều đầu óc mù u
Hay là bã đậu thù lù thế thôi
Chẳng qua bởi kiểu độc tài
Muốn gì cũng được có ngoài vậy sao
TIẾU NGÀN
(11/7/18)
**
XƯA VÀ NAY
Miền Nam xưa quả rõ ràng
Nào cần học phí cũng toàn dạy hay
Học trò từ thấp đến cao
Học hành thoải mái tốn nào đồng xu
Cả thời Pháp thuộc trơn hu
Hay thời phong kiến cũng nào lạ chi
Tôn sư trọng đạo thường khi
Còn như hiện tại dễ gì được chằng
Thành ông Bộ trưởng nói nhăng
Cái gì cũng chực lấy tiền ra quy
Dễ đâu đào tạo được gì
Chỉ làm cho thảy học trò u mê
Nói chơi chẳng chút nhằm chê
Vì chê cũng vậy mọi bề khác sao
Đã non thế kỷ nháo nhào
Cốt trồng cây đỏ đâu vì nước non
BÚT NGÀN
(11/7/18)
**
ĐẸP
Ừ em cũng đẹp đấy thôi
Nhưng không rực rỡ như hồng như mai
Bởi em chỉ cỡ hoa nhài
Nên so thược dược làm sao sánh bằng
HOA NGÀN
(11/7/18)
**
TRỚT HƯỚT
Nói nghe giống chuyện buồn cười
Dễ nào ai dám chữi tràn được sao
Chữi thì dân phải ở tù
Bà này nói thảy nghe toàn tiếu lâm
Tên bà Nguyễn Thị Quyết Tâm
Bởi tâm không quyết dễ mần việc sao
Mần thì lương lãnh ào ào
Với bao quyền lợi dễ nào bỏ đi
TIẾU NGÀN
(10/7/18)
**
CÒN GIÀU
Ừ dân vẫn thảy còn giàu
Phải huy động hết nói ngay mới cừ
Để thành vô sản bây chừ
Còn đường nào nữa tiến vào tương lai
TẾU NGÀN
(10/7/18)
**
BỨC ẢNH LỊCH SỬ
Đây là bà Cát Hanh Long
Tức là bà Nguyễn Thị Năm phải rồi
Bị toàn đấu tố năm xưa
Rồi đưa xử bắn lạ chưa trên đời
Dầu nuôi cán bộ một thời
Những ngày đánh Pháp tơi bời đầu tiên
Kể trong số đó Trường Chinh
Cả năm ngàn lượng vàng bà hiến luôn
MÂY NGÀN
(10/7/18)
**
ÔNG KẸ PHÚC
Đúng là ông kẹ đây rồi
Giọng toàn sắt máu như hồi xa xưa
Quả lời ông Phúc hay chưa
Bảo rằng Đảng muốn dễ đâu cản đường
Đặc Khu toàn phải oai phuông
Vân Đồn, Phú Quốc, Vân Phong lạ gì
Giỏi nào ai cãi lại đi
Để toàn ông Phúc bịt mồm như chơi
TẾU NGÀN
(10/7/18)
**
PHẬN MỆNH
Từ cô bé chăn cừu thành Bộ Trưởng
Hai mươi năm ai ngỡ thế được sao
Nên thành ra Ma Rốc dẫu thế nào
Vẫn ngang ngữa nền văn minh nước Pháp
TIẾU NGÀN
(10/7/18)
**
TẦM THƯỜNG
Con người vốn vẫn tầm thường
Trừ khi cao cả có dường vậy đâu
Người xưa cũng đã nói rồi
Phật cao một trượng ma cao nhiều tầm
TẾU NGÀN
(10/7/18)
**
CHUYỆN ĐỜI XƯA NAY
Chuyện đời vốn chỉ bình thường
Đều luôn như thế có buồn mà chi
Cần gì mà phải lâm li
Thành nhìn nghiêm chỉnh nhiều khi lạc loài
Bởi luôn chỉ thảy con người
Ngàn xưa đã vậy đều toàn bản năng
Đó điều vốn dĩ tự nhiên
Dễ ai là thánh là tiên được nào
Nên cần Dân chủ Tự do
Mới đều biện pháp tốt hơn cho đời
Thảy làm mọi chuyện rạch ròi
Có nào như kiểu độc tài dễ sao
Tại do ông Mác lau chau
“Độc tài vô sản” khiến lòi cả ra
Để thành ngược ngạo sâu xa
Bản năng trỗi dậy quả là thế thôi
Dẫu quyền đã nắm cả rồi
Thành phần thấp kém cũng nào thăng hoa
Khác hơn thể chế Cộng hòa
Mỗi người giống thảy trăm hoa nở đều
Nên nay chuyện cũ qua rồi
Bây giờ chuyện mới phải làm được chi
Kiểu sân đầy rác khác gì
Vẫn chưa chịu quét nhiều khi dâng hoài
Một thời ảo tưởng đủ rồi
Nay cần trở lại việc đời khách quan
Chẳng qua một thuở rộn ràng
Nhưng sai nguyên lý vẫn toàn vậy thôi
Nay đà lớp cũ lìa đời
Phải nên lớp mới cần đều tiến lên
Để nhằm cứu nước cứu dân
Đặng cho “cách mạng” quay sang đúng chiều
Còn như thảy chỉ bấy nhiêu
Hóa thành “phản động” có điều gì hơn
Nói qua để biết nguồn cơn
Dễ nào ai tỉnh vì còn toàn say
Bởi theo ông Mác bao ngày
Biết chi ông đã toàn đi sai đường
Mới thành bao chuyện tầm ruồng
Dã tràng xe cát quả dường khác sao
DẶM NGÀN
(10/7/18)
**
NỤ HỒNG
Em như một cái nụ hồng
Nhìn vào anh thảy quả tình muốn hôn
Nụ hồng thoang thoảng mùi hương
Còn em da thịt mọi đường ngất ngây
Ý NGÀN
(10/7/18)
**
PHẨM CHẤT CON NGƯỜI
Họ đâu phẩm chất con người
Bởi nào độc lập bởi nào tự do
Mà gà nuốt thảy dây thun
Bảo gì làm nấy đóng tuồng thế thôi
Tây Hồ từng đã nói rồi
Người không dân trí là người được sao
Người không dân khí lạ nào
Cũng đều kết quả của toàn ngu dân
TUYẾT NGÀN
(10/7/18)
**
TRÍ TUỆ VÀ THỊ HIẾU
Người trí tuệ cần hoàn toàn sâu sắc
Không buông lơi chẳng dễ dãi từ đầu
Mà đề cao lý tính ở mọi nơi
Toàn chủ động để không hề thụ động
Jean Paul Sartre triết gia to người Pháp
Bởi thảy đều rất phong phú tư duy
Nên đã từng viết “L’Être et le Néant”
Người như thế đâu phải toàn hạ đẳng
Duy chỉ có Sartre chút nào lựng chựng
Thuở đầu tiên “khuynh tả” mút mù khơi
Nên đã từng “ca ngợi” Marx tơi bời
Khi già lại mới trở thành đổi hường
Để từ đó Sartre trở thành “khuynh hữu”
Nói khác đi còn “chống tả” mịt mù
Nên thành ra Sartre cũng chữa hoàn toàn
Vì tư tưởng của mình còn lộn xộn
Điều đó hệt khác nào Trần Đức Thảo
Cũng xum xoe xủm xọe lúc sơ khai
Mở miệng ra toàn “biện chứng” ào ào
Chờ già sụ về Paris lại chưởi
Thảo còn bảo Marx sai không chỗ chữa
Nên thông minh như Thảo thật ai bì
Bởi trước sau đều trí tuệ lặc lèo
Như chong chóng thảy xoay tròn trước gió
Nhưng đó thảy hai bậc thầy cỡ bự
Hạ Đình Nguyên chỉ “khuynh tả” tép riu
Cũng một thời đâu khác Lê Hiếu Đằng
Nói chung lại thảy lớp toàn “thị hiếu”
Giống như kiểu thấy người ăn khoai mỡ
Mình cũng về mai vác chạy lung tung
Trước mới đều hăng hái lũi vào khu
Sau lại hóa miệng thảy toàn chống đối
Vì thời đó khác nào Lê Hữu Nhựt
Hay giống như Nguyễn Hữu Thái tưng bừng
Cũng được toàn “cài chốt” giới sinh viên
Bởi thực chất đều chỉ toàn “cơ sở”
Thành tóm lại cũng chỉ đều “thị hiếu”
Có dễ nào toàn độc lập tự do
Óc còn non như chim sẻ ra ràng
Hạ Đình Nguyên sao sánh được cùng với Sartre
Thói người Việt ưa kiểu lèo như rác
Toàn vu vơ theo cách thức “lăng xê”
Có nào đâu đứng đắn được như người
Vì não trạng khó nào toàn trí tuệ
GIÓ NGÀN
(10/7/18)
**
GIAI NHÂN
Thật là em quả giai nhân
Làm ta xao xuyến tần ngần đấy thôi
Áo dài em quá tuyệt vời
Còn thêm suối tóc rạng ngời như tơ
Ngực cao vẻ mặt như thơ
Bàn tay trắng nuốt hẳn chờ ai nâng
Nhìn em ta phải bâng khuâng
Saigon xưa đó giai nhân lạ gì
ÁNH NGÀN
(10/7/18)
**
CŨNG HUỀ
Ngàn năm ca ngợi cũng huề
Thảy tầm thường cả ê chề vậy thôi
Dễ chi thực chất con người
Tuyên truyền nhuộm đỏ tưởng đời nở hoa
THÔNG NGÀN
(10/7/18)
**
MỞ CỬA TRÁI TIM
Làm sao mở cửa trái tim
Bởi chìa em cất anh tìm đâu ra
Em dòm anh thảy loay hoay
Mồ hôi anh rịn còn em nhoẽn cười
TIẾU NGÀN
(10/7/18)
**
NGỢI CA
Kiểu toàn chỉ biết ngợi ca
Như thơ Tố Hữu cũng là vậy thôi
Có chi nghệ thuật trên đời
Hay đều tư tưởng của người tự do
TẾU NGÀN
(10/7/18)
**
LÀM THƠ
Ta nào có thích làm thơ
Chẳng qua chỉ viết vật vờ vậy thôi
Bởi cho nào ích trên đời
Lại còn xem thảy cuộc chơi tầm thường
Trừ ra nghệ thuật mọi đường
Cỡ Đoàn Thị Điểm hay là Nguyễn Du
Mới thành giá trị thiên thu
Để còn lưu mãi ngàn năm sau này
Hai người ta lựa làm thầy
Thành cần phải xứng học trò khác đâu
Thế nên dẫu viết để chơi
Thơ ta vẫn phải tự nhiên đàng hoàng
Nhưng do viết quá dễ dàng
Làm thơ còn lẹ hơn nàng văn xuôi
Hóa nên đâu tốn thì giờ
Ngày năm ba phút còn dành chuyện riêng
Dẫu rằng toàn viết huyên thiên
Nhưng thành phong phú trước tiên thể tài
Từ thơ kiểu chỉ toàn hài
Đến thơ nghiêm túc chủ về thế gian
Thượng vàng hạ cám rõ ràng
Điều này thú vị mới càng chơi thơ
Đến nay cận 8.000 bài
Số trang gần ngót 7.000 trang to
Kể câu cũng đến 134.000 rồi
Thật là kỳ thú khác ai trên đời
Tựa hồ thơ kiểu biển khơi
Mỗi ngày sông chảy vào càng đầy lên
Nhưng dầu thơ quả lềnh khênh
Vẫn toàn dõi bước nhắm theo ông thầy
Tây Hồ tiền bối quê nhà
Với ta vĩ đại kiểu người Quảng Nam
Một nhà chí sĩ hiên ngang
Đề cao dân trí thêm càng cao hơn
Phát huy dân khí đâu sờn
Cốt nhằm sau chót vấn đề dân sinh
Đó thành bài học thật tình
Mọi người trí thức đều cần noi theo
Thành ra ta mới làm thơ
Noi theo sư phụ có ngờ vậy sao
Khiến thơ hòa nhập vào đời
Tư duy chính trị có nào khác đâu
Đặng nhằm chút sáng cho người
Còn ta đích thực không ngoài triết gia
Thảy vì tư tưởng bao la
Vượt trên cõi tục giống toàn người xưa
Để làm sứ mạng trên đời
Do ta tự chọn vẫn điều tự nhiên
VIỄN NGÀN
(10/7/18)
**
GIAI CẤP CÔNG NHÂN
VÀ GIAI CẤP NÔNG DÂN
Thật ra căn bản con người
Còn về giai cấp chỉ ngoài mà thôi
Bởi ai sinh ở trên đời
Cũng đều lao động mới thời an cư
An cư lạc nghiệp cần nhau
Thảy đều có sẳn từ xưa vậy rồi
Bởi toàn nghề nghiệp khác nào
Phân thành "giai cấp" chỉ đều tự nhiên
Ví như nông nghiệp trước tiên
Về sau công nghiệp mới thành thêm vô
Nhưng đâu chỉ có vậy nào
Mà bao nghề nghiệp khác toàn bổ sung
Bởi đâu nghề lại đứng riêng
Mà hoài kết hợp hiển nhiên trên đời
Nông dân cần có cuốc cày
Thợ rèn cũng phải luôn cần cá tôm
Lại còn y sĩ trông nom
Hay thầy dạy học giúp cho con mình
Giàu nghèo như vậy quả tình
Tùy vào trường hợp có nào giống nhau
Miễn guồng kinh tế trước sau
Đều đi lên thảy mới đời vui tươi
Vậy mà ông Mác buồn cười
“Đấu tranh giai cấp” quả đều tiếu lâm
Làm cho xã hội rối ầm
Vì tin “Tư bản có ngày tự chôn”
Chỉ còn “Vô sản” vẹn toàn
Để không “giai cấp” mà toàn như nhau
Cái hài bởi thế mà đau
Bởi đày tưởng tượng có đâu thật tình
Kiểu như lạc địa lưu linh
Lại nhằm bày vẽ tiến lên “đại đồng”
“Độc tài” thảy chỉ phi nhân
Gọi là “chuyên chính” vạn phần thế thôi
Tự do dân chủ mất rồi
Đời toàn giả tạo đâu nào tự nhiên
Chỉ còn số ít cầm quyền
Nhân danh “giai cấp” quả toàn vậy thôi
Khiến thành đời giả cuộc đời
Mất đi sự thật đã ngoài ngàn năm
Tại vì xã hội tiến lên
Vốn do khoa học tạo nền văn minh
Mà đâu cũng chỉ một mình
Lại còn văn hóa vạn hình tiếp tay
Nói chung nhân loại tới nay
Luôn hoài tiến tới ngay khi bắt đầu
Tìm ra lửa với cung tên
Cả bao công cụ mới thành tiện nghi
Nhìn chung kỹ thuật khác gì
Vẫn toàn như cánh tay đời nối thêm
Để nay thời đại tiến lên
Đã thành tự động 4.0 rõ ràng
Nên thành Mác quả không oan
Một thời ngây dại rõ ràng khác đâu
Đưa ra lý thuyết tào lao
Hô toàn “giai cấp” dạn dày gió sương
Nhưng đều giả tạo mọi đường
Chỉ vì mê tín vào toàn Hegel
Lấy điều “biện chứng” làm nền
Nhưng đều tưởng tượng có nên nỗi gì
Dễ nào khoa học được chi
Mà toàn “ý hệ” thảy đều vu vơ
Làm bao nhiêu kẻ lờ khờ
Cả tin vào Mác đến giờ mới vui
Như Liên Xô đã đổ rồi
Bởi vì Mác đúng có nào thế đâu
Nên toàn cả cụm Đông Âu
Ngày nay rời Mác mới toàn tiến lên
Nên thành sự thật rõ ràng
Mọi điều giả tạo chỉ hoàn như không
Bởi vì chân lý của chung
Đâu đâu riêng lẻ mà nên độc tài
Khiến cho Mác chỉ toàn hài
Giống anh xảo biện gạt người dễ tin
Tự cho “khoa học” kìn kìn
Mới thành thu hút khối người nhào vô
Nhưng mà “khoa học” thế nào
Nếu đều ý tưởng một người mà thôi
Chủ quan như thế rõ rồi
Một là ngụy tín còn hai phỉnh đời
Thành ra hậu quả buồn cười
Ngày nay tiến bộ mấy người còn tin
Trừ vài kẻ có nỗi niềm
Chỉ vì lợi ích nhóm này nhóm kia
Tuyên truyền thảy nói lia chia
Nhưng về thực tế có nào thật đâu
Trong khi mọi sự trên đời
Chỉ đều sống gời thác về vậy thôi
Từ xưa nhân loại biết rồi
Thành cần khoa học đâu cần vu vơ
Làm sao xếp đặt việc đời
Luôn toàn hiệu quả theo điều khách quan
Tức nền kinh tế đàng hoàng
Cùng nền tiền tệ thảy toàn tự nhiên
Không thành giả tạo huyên thiên
Mà đều hữu lý hay toàn hiệu năng
Làm cho mọi sự cân bằng
Để điều khủng hoảng khó thành xảy ra
Có đâu kiểu Mác ba hoa
Dẹp đi tiền tệ để toàn trao tay
Trở thành chuyển lại sơ khai
Kiểu thời hái lượm cần hàng hóa đâu
Gọi là “cộng sản” năm châu
Để toàn “vô sản” thì đời mới hay
Gọi là “cộng sản” thời nay
Thế cho tư bản những ngày tương lai
Khác nào như chuyện bông đùa
Trăm năm thực hiện hóa ra dã tràng
Tại vì nó thảy trái ngang
Dễ đâu hữu lý ở trong cõi đời
Mà toàn giả tạo khơi khơi
Mác thành thất bại có nào lạ chi
Bởi phi khoa học được gì
Còn phi triết học lấy chi mà gờm
Chỉ toàn “duy vật” nguồn cơn
Tinh thần triệt hết hỏi còn ra chi
Trở thành trí tuệ cùi đi
Thảy toàn người máy khác gì vô duyên
“Độc tài” đúng thật toàn điên
Mác thành tự phá chính mình ai vô
Để thành lý thuyết tầm phào
Nói toàn huyễn tưởng có nào thực đâu
Nhân danh “giai cấp” một màu
Nhưng nào khoa học mới đều đảo điên
Làm cho trì trệ triền miên
Bởi vì “giai cấp” nào toàn đi theo
Khiến làm kết quả chỉ lèo
Bởi vì “giai cấp” thảy đều nhân danh
TRĂNG NGÀN
(09/7/18)
**
DỄ CÓ MẤY TAY
Đàn bà dễ có mấy tay
Mặt mày cương nghị kiểu này mới ngon
Dẫu là Tổng thống Croitia
Nhưng xem đá bóng chỉ đi một mình
Tự do dân chủ thật tình
Tiền hô hậu ủng linh đình gì đâu
Bởi vì mình cũng con người
Cũng fan ham mộ có nào khác ai
THÔNG NGÀN
(09/7/18)
**
ĐỐI LẬP VÀ KHÔNG ĐỐI LẬP
Những ai thảy muốn hòa bình
Đều ưa đối lập trong vòng tự do
Nhằm cho đối thoại ra trò
Để cùng kết hợp kiện toàn quốc gia
Nhưng sao nhiều thứ quỷ ma
Khước từ đối lập nhằm ta thủ toàn
Tại vì chỉ biết có mình
Còn về đất nước quả tình nghĩ chi
Nên thôi còn có nói gì
Nó thành não trạng “hạt điều” từ lâu
Thảy bé tí lẫn thâm sâu
Lại toàn cứng ngắt một màu đỏ tươi
Còn đâu như kiểu con người
Mà toàn cái máy trên đời lạ sao
Bởi tuyên truyền đã ngấm sâu
Qua non thế kỷ thành hầu vậy thôi
Lại thêm quyền lợi lút đầu
Dễ nào còn thiết đến gì quốc gia
Thành toàn quan điểm ta bà
Cốt mình ông chủ khác gì thế sao
Khác chi đều thảy tào lao
Biết chi già néo có ngày đứt dây
Thành ra trách nhiệm việc này
Ông Đồng ông Duẩn hay là ông Chinh ?
Một thời đánh Pháp linh đình
Để làm “cộng sản” thật tình là đây
Khác chi xã hội cùi đày
Bởi không đối lập có nào nên thân
Giống như đi chỉ một chân
Thảy thành cà thọt khác chi anh què
Cả nay ai cũng có dè
Ủy viên Hà Nội nói điều lơ mơ
Đó là anh Nguyễn Thế Toàn
Bảo rằng đối lập ta càng nguy to
Nên cần phải giữ trước sau
Làm cho đối lập có đâu mọc mầm
Thật là quan điểm cà lăm
Thảy đều bế tắt cho toàn nước ta
Cốt nhằm núp bóng Bác Hồ
Để làm ngược lại bao điều tự nhiên
Bác Hồ phong thánh phong tiên
Coi dân rác rưởi quả thành tiếu lâm
Khác gì như chỉ toàn hâm
Bởi xưa ông Mác chủ trương “độc tài”
Khiến giờ đeo mãi thẻ bài
Cột vào ông Mác có nào tách ra
Bởi xưa ông bảo thiết tha
Cần hoài “chuyên chính” mới lên “địa đàng” !
MÂY NGÀN
(09/7/18)
**
CHỖ HỎNG CỦA PHÁP LUẬT
Luật cần thật sự nhân văn
Nếu nhằm “chính trị” lăng nhăng buồn cười
Bởi vì mục đích con người
Có nào “chế độ” thay vào được sao
Khiến toàn mục đích hỏng rồi
Bởi vì phương tiện lại thành thế vô
Khác nào quên hết căn cơ
Cả quyền tự vệ cũng thành ra chi
Khác nào thà để đánh đi
Dám đâu đánh lại có khi hại à
Ví như trộm lẽn vào nhà
Phải im để nó lấy đồ khiêng đi
Có đâu chống cự được gì
Để thành phạm tội giết người như chơi
Thành ra kiểu ấy trật rồi
Bởi quyền tự vệ vốn quyền thiêng liêng
ÁNH NGÀN
(09/7/18)
**
CHUYỆN ĐỜI NGANG TRÁI
Biết bao ngang trái một thời
Kể từ ông Mác vào đời đến nay
Tưởng rằng lý thuyết thảy hay
Nhiều người đâu biết nó thành trái ngang
Khiến làm sự thực không oan
Nó sai từ gốc còn ra nỗi gì
Bởi như nó đúng lạ chi
Bây giờ thế giới đã lên “địa đàng”
Thành ra thật quả không oan
Dã tràng xe cát chỉ toàn vậy thôi
Liên Xô phải đổ mất rồi
Gần non thế kỷ mỗi người đều than
Quay về thực tế Việt Nam
Buổi đầu chống Pháp có toàn khác đâu
Tuyên truyền tôn thảy Bác Hồ
Dân ta nhắm mắt ào ào phóng theo
Nhưng rồi chỉ đến bảy lăm
Mọi điều vỡ lẽ oái oăm nay còn
Thành ra lấp biển dời non
Vẫn hoài còn dễ hơn thay lòng người
Xi măng khi đã cứng rồi
Ai dùng búa tạ bộ mà đập sao
Thành nên cái chính lòng người
Nó toàn hóa đá bởi nhiều lý do
Chỉ vì ông Mác lầm to
Tại do mê tín ông hô “độc tài”
Nên thành kết quả thảy hài
Cứu đời đâu thấy ông toàn nhốt vô
Nên chi tội lỗi thế nào
Đều do Mác cả khiến toàn nạn nhân
Kể người “cộng sản” xa gần
Bồ hòn đã ngậm khó còn nhả ra
KHÓI NGÀN
(09/7/18)
**
BÌNH THƯỜNG
Dẫu em chỉ đẹp bình thường
Nhưng mà áo yếm tõ tường làn da
Nhìn toàn trắng bốc như ngà
Sen hồng đẹp vậy vẫn là thua em
THÔNG NGÀN
(09/7/18)
**
GÁI NGA
Gái Nga cũng lắm mặn mà
Nhưng nào xinh đẹp như là gái Tây
Hóa ra truyền thống mới hay
Xong thời cộng sản gái Nga lên đời
TẾU NGÀN
(09/7/18)
**
ĐỘC LẬP TỰ DO
“Bác Hồ” từng nói rõ rồi
Phải toàn độc lập phải toàn tự do
Câu này thực chất nào sai
Nhưng mà nói đúng làm sai lạ gì
Khiến khi nó húc tàu mình
Phải kêu “tàu lạ” thật tình hỡi ơi
Hoàng Sa nó lấy mẹ rồi
Dám đâu đòi lại quả thôi còn gì
Bây giờ tiếp nó khác chi
Chậu hoa đem chắn bản đồ Hoàng Sa
Cốt nhằm lý luận ba hoa
Toàn tình “đồng chí” đâu là nước non
Thành ra hóa chuyện sống còn
Chỉ còn “ý hệ” nước non còn gì
Nên thà đừng nhắc làm chi
Nhắc càng thêm tức ai nào chẳng hay
SÓNG NGÀN
(09/7/18)
**
TA VÀ CHÚA GIÊ SU
Ta vẫn chỉ là một người ngoại đạo
Nhưng lại toàn yêu kính Chúa Giê Su
Bởi vì đây cao cả một con người
Phải đóng đinh để nhằm vì cứu thế
Nhưng chân lý cuộc đời luôn vô kể
Phật, Lão, Trang, Khổng, Liệt vẫn toàn hay
Nhưng dang tay đón nhận thế gian này
Ai cao cả hơn Giê Su là thế
Ta ngoại đạo vì ta nhà tư tưởng
Không theo ai mà cần đứng riêng ngoài
Có điều ta luôn thảy cứ hòa đồng
Giữa tư tưởng và niềm tin tôn giáo
Do chân lý có làm sao hữu hạn
Mà đều luôn thảy thảy lại vô biên
Nên làm người ta đi mãi trên đàng
Gặp Phật, Lão hay Giê Su cũng thế
ĐẠI NGÀN
(09/7/18)
**
“THẦN TƯỢNG” CỦA CON NGƯỜI
Con người hướng thượng tự nhiên
Thế nên “thần tượng” cũng thường đi theo
Để tìm hình ảnh trong đời
Đặng làm tiêu chuẩn cho mình dài lâu
Hồi còn nhỏ chỉ mẹ cha
Mới là thần tượng trong nhà của em
Kế khi vào học ở trường
Luôn thầy cô giáo mọi đường cao xa
Chờ khi tuổi lớn vào đời
Bao nhiêu thần tượng mới tùy tôn lên
Nhà khoa học nhà thơ văn
Cả nhà chính trị lung tung xà ngầu
Thật là tràn ngập một trời
Vàng thau lẫn lộn có phân biệt nào
Cũng khi đúng lại khi lầm
Có khi bền bỉ hoặc rồi thoáng qua
Tại vì chuẩn mực ta bà
Do tâm ta cả nào đâu khác gì
Tức do trình độ lạ chi
Hay là nhận thức nhiều khi cũng buồn
Ví như rạp hát y uông
Vẫn bao thần tượng nơi lòng các cô
Hoặc như nhạc dỏm thế nào
Nhưng ma ri sến vẫn nhào vào say
Nhưng còn chính trị mới hay
Phần nhiều “thần tượng” nhờ do tuyên truyền
Thành ra nghĩ lại cũng phiền
Cái gì không thật thảy đều vu vơ
Khác chi chín đợi mười chờ
Cuối cùng trớt hướt có ngờ vậy sao
Kiểu như thần tượng “người yêu”
Cuối cùng tá hỏa bởi lòi sở khanh
Vậy nên sáng tối giao tranh
Mập mờ đánh lận con đen khác gì
Tại vì ở tuổi dậy thì
Dễ nào chửng chạc như người tuổi cao
Làm cho ở giữa cuộc đời
Phải càng từng trải mới người tự do
Tự mình mới đóng vai trò
Mới thành khó bị người đời nắm chuôi
NGÀN THÔNG
(09/7/18)
MỤC LỤC
NGÀY XƯA (14/7/18)
MỘT THỜI TAO LOẠN (14/7/18)
TỘI THAY DÂN TÀU (14/7/18)
CẢNH CHÙA THIÊN MỤ (14/7/18)
THỜI GIAN CUỘC ĐỜI (14/7/18)
“THỜI ĐẠI NHÀ HỒ” (14/7/18)
THÔNG MINH VÀ “LÃNH ĐẠO” (14/7/18)
“NHẠY CẢM” TÌNH DỤC (14/7/18)
“NHẠY CẢM” VỀ CHÍNH TRỊ (14/7/18)
BỐC ĐỒNG (13/7/18)
NGUYỄN XUÂN KIÊN (13/7/18)
ĐẶC KHU KINH TẾ (13/7/18)
NGÀY XƯA NGÀY NAY (13/7/18)
“CHỈ SỐ HẠNH PHÚC” (13/7/18)
CẢ VÚ LẤP MIỆNG EM (13/7/18)
“LƯỢNG VÀ CHẤT” (13/7/18)
“CON ĐƯỜNG TƠ LỤA” (13/7/18)
NIỀM TIN VÀ TRÍ TUỆ (13/7/18)
TAI TO MẶT LỚN (13/7/18)
LÊ LỢI, NGUYỄN HUỆ, NGUYỄN TRÃI, LA SƠN
(13/7/18)
QUÂN ĐỘI VÀ CẢNH SÁT (11/7/18)
KHÁCH QUAN VÀ CHỦ QUAN (11/7/18)
PHÍ VÀ GIÁ (11/7/18)
XƯA VÀ NAY (11/7/18)
ĐẸP (11/7/18)
TRỚT HƯỚT (10/7/18)
CÒN GIÀU (10/7/18)
BỨC ẢNH LỊCH SỬ (10/7/18)
ÔNG KẸ PHÚC (10/7/18)
PHẬN MỆNH (10/7/18)
TẦM THƯỜNG (10/7/18)
CHUYỆN ĐỜI XƯA NAY (10/7/18)
NỤ HỒNG (10/7/18)
PHẨM CHẤT CON NGƯỜI (10/7/18)
TRÍ TUỆ VÀ THỊ HIẾU (10/7/18)
GIAI NHÂN (10/7/18)
CŨNG HUỀ (10/7/18)
MỞ CỬA TRÁI TIM (10/7/18)
NGỢI CA (10/7/18)
LÀM THƠ (10/7/18)
GIAI CẤP CÔNG NHÂN VÀ GIAI CẤP NÔNG DÂN
(09/7/18)
DỄ CÓ MẤY TAY (09/7/18)
ĐỐI LẬP VÀ KHÔNG ĐỐI LẬP (09/7/18)
CHỖ HỎNG CỦA PHÁP LUẬT (09/7/18)
CHUYỆN ĐỜI NGANG TRÁI (09/7/18)
BÌNH THƯỜNG (09/7/18)
GÁI NGA (09/7/18)
ĐỘC LẬP TỰ DO (09/7/18)
TA VÀ CHÚA GIÊ SU (09/7/18)
“THẦN TƯỢNG” CỦA CON NGƯỜI (09/7/18)
No comments :
Post a Comment