Sunday, July 8, 2018

TAP THO "KE SI" TIEP THEO 178

TẬP THƠ “KẺ SĨ”
TIẾP THEO, SỐ 178



ĐỘNG LỰC PHÁT TRIỂN
CỦA XÃ HỘI LOÀI NGƯỜI

Loài người là cơ cấu
Hay hệ thống từ đầu
Vẫn không ngừng phát triển
Qua thời gian không gian

Tồn tại nhờ bản năng
Nhưng phải đâu động lực
Loài người muốn đi lên
Cần dựa vào trí tuệ

Thân xác chỉ vật chất
Đầu óc mới tinh thần
Thân xác thảy sinh học
Tinh thần đầy thông minh

Chính óc não điều khiển
Thân thể chỉ làm theo
Trong lịch sử tiến hóa
Không trí tuệ vẫn lèo

Nên thành ra “duy vật”
Thảy quan điểm mốc meo
Bởi vật chất vô thức
Cao gì để phải trèo

Mà cuộc đời phát triển
Luôn nhờ sự thông minh
Não bộ giúp trí tuệ
Để tiến lên không ngừng

Nếu có chăng “biện chứng”
Chỉ nhận thức tư duy
Cho vật chất “biện chứng”
Đều chỉ toàn ngu si

Cuộc đời cần kinh tế
Nhằm xã hội nhân văn
Bởi người khác loài vật
Đâu sống nhờ bộ răng

Phải kinh tế khoa học
Đâu phải cần cào bằng
Bởi một trăm thứ nếp
Cũng vào thành một xôi

Nhưng Mác ưa “cộng sản”
Chỉ thị hiếu toàn tồi
Thảy đầy chất cảm tính
Thành ra chỉ lôi thôi

Thêm “độc tài vô sản”
Thật ra chỉ ngược đời
Vì “vô sản” lùi lại
“Độc tài” lạc hậu thêm

Khiến thành Mác tội lỗi
Với thế gian trăm năm
Làm con người điêu đứng
Làm xã hội oái oăm

Bởi vì người hữu sản
Vốn phương tiện hàng đầu
Cho nhu cầu sử dụng
Cho nhu cầu phát huy

Đời tự do dân chủ
Mới độc lập tự mình
Và cũng nhờ hữu sản
Khỏi lệ thuộc linh tinh

Nên thành lý thuyết Mác
Thật điều đáng giật mình
Hô “vô sản lãnh đạo”
Khác gì kiểu động kinh

Bởi sẽ toàn lợi dụng
Nhân danh chỉ vì mình
Vì cái đầu chổng ngược
Đôi chân thành giơ lên

Công nhân và nông dân
Thời nào mà chẳng có
Để tạo ra tài sản
Cho phát triển loài người

Nhưng động cơ xã hội
Đều khả năng tinh thần
Nó giống như bánh lái
Hay động lực bên trong

Thành đời cần trí tuệ
Làm khoa học phát sinh
Cũng như cần văn hóa
Để đạo đức thăng hoa

Thế nhưng Mác lại bảo
Toàn “giai cấp đấu tranh”
Thật là điều ngu xuẩn
Làm thế giới tanh bành

Vì đời như cái cây
Phải cần nhiều cành nhánh
Xã hội luôn cấu trúc
Đâu thể nào đơn thuần

Nên cái ngu của Mác
Muốn cây không có cành
Chỉ còn thân trần trụi
Để xã hội “công bình”

Đó gọi là “cộng sản”
Kiểu quan điểm lình xình
Trở thành toàn ấu trĩ
Mất hẳn điều thông minh

Phản dân chủ tự do
Kiểu cái cây chặt nhánh
Chỉ còn thân khô gầy
Được cho là “xã hội”

Thành ra học thuyết Mác
Thảy quan điểm nghèo nàn
Toàn phản lại khoa học
Phản phát triển tự nhiên

Nhưng đời cần nhận thức
Mới luật pháp công tâm
Nhất là nhận thức đúng
Mới xã hội công bằng

Và nhận thức trí tuệ
Mới thật sự khách quan
Mới giá trị khoa học
Mới phát triển bộn bàng

Còn chỉ toàn cảm tính
Đều thảy khiến hoang đường
Dễ rơi vào ảo ảnh
Làm xã hội đau thương

Tạo thành bao phí phạm
Làm xã hội nhiễu nhương
Kiểu dã tràng xe cát
Đâu phát triển bình thường

Trí tuệ bị tướt đi
Để chạy theo lợi lộc
Dễ khiến thành tham tàn
Hoặc chỉ thuần cuồng tín

Bởi vì nó ngược lại
Mọi nguyên lý con người
Là tự do dân chủ
Điều khách quan ở đời

Bởi mỗi người đơn vị
Trong xã hội loài người
Vốn luôn toàn cụ thể
Và bình đẳng như nhau

Nhưng về mặt pháp lý
Vẫn khác về tài năng
Vẫn khác về phẩm chất
Lẫn đạo đức nhiều phần

Thành dân chủ tự do
Luôn điều kiện thiết yếu
Nhằm bảo đảm công bằng
Trong chọn người đức tài

Bởi đời sống cộng đồng
Luôn luôn đều tiến tới
Và cũng hoài biến chuyển
Mới cần toàn tự do

Mác muốn làm “cộng sản”
Như kiểu đời đóng băng
Hay kiểu đời đông đá
Dòng sông đâu còn trôi

Cái ngu quả tột bậc
Vì vật hóa con người
Vì đóng đinh xã hội
Thành phản động ngút trời

Lịch sử hóa toàn rác
Bởi dòng sông nào trôi
Mà ao tù nước đọng
Dễ gì ra biển khơi

Khiến tư duy đình trệ
Làm thiệt hại cho đời
Còn bản năng phát triển
Kiểu bèo giạt hoa trôi

Đời còn nào trí thức
Ở trong khắp cõi người
Mà toàn thành nô lệ
Trí tuệ hóa đồ chơi

Bởi người biến thành vật
Hay người máy lơi khơi
Vì có đâu tự chủ
Mà chỉ biết vâng lời

Xã hội toàn mù mịt
Phản động thành khắp nơi
Chẳng còn con đường sáng
Mà đều đám ma trơi

Tại vì sai nguyên lý
Trong cấu tạo cuộc đời
Chẳng còn nguyên tắc đúng
Hệ quả cũng tột trời

Nhưng đời toàn quy luật
Cả vật chất tinh thần
Hai phạm vi nhất định
Đâu lẫn lộn mọi phần

Nhưng Mác toàn xáo trộn
Khác nào đâu ngu đần
Chân tay thành điều khiển
Đầu óc hóa bãi phân

Khiến triệt hạ con người
Nhằm “đấu tranh giai cấp”
Khác nào chuyện cù lần
Hay chỉ điều ngu dốt

Nhưng đời luôn cơ cấu
Đâu chỉ tính đơn thuần
Cơ cấu hoạt động tốt
Mới đạt thành tối ưu

Tư bản là như thế
Tiền tệ cũng khác gì
Thảy đều là khách thể
Giúp cuộc đời vươn lên

Khác nào người leo núi
Ngọn núi đã có rồi
Miễn không bị ai cản
Đều tự mình leo lên

Cần gì phải bạt núi
Để nhằm leo lễ dàng
Hóa chỉ thành công cốc
Bởi làm chuyện trái ngang

Mác quả toàn lễu lự
Cho vì núi hiểm nghèo
Phải sang bằng tất cả
Để nhằm khỏi cheo leo

Khác nào kiểu chặt rừng
Để lên cho bằng phẳng
Nhưng rồi cũng so le
Bởi vì tùy mỗi loại

Mác thành tay lâm lạc
Nhằm phá hoại môi trường
Ngày nay ai cũng thấy
Thật là điều đáng thương

Trong khi đời phải biết
Có hai cái hàng đầu
Trước tiên là triết học
Và khoa học tiếp sau

Vì cả hai khoa học
Mà thứ tự khác nhau
Triết học toàn bao quát
Còn khoa học đào sâu

Triết học nhằm tư duy
Khoa học nhằm công cụ
Tư duy là con đường
Công cụ lại xe chạy

Mác đều phản tư duy
Vì chủ trương độc đoán
Nên cái đó toàn ngu
Khiến còn đâu khoa học

Mà không còn khoa học
Cảm tính toàn mịt mù
Óc đầu đều mù quáng
Nhân văn lùi thiên thu

Cả như về kinh tế
Cũng đều cần thông minh
Có đâu toàn “vật chất”
Như Mác nghĩ linh tinh

Xướng “hạ tầng cơ sở”
Mà ngu dốt cùng mình
Bởi hỏi đâu nó có
Đều trí tuệ làm ra

Thành Mác toàn lẫn lộn
Giữa vật chất tinh thần
Để lý luận mù quáng
Thành đều thảy chủ quan

Nói những điều không tưởng
Trong khi đời đa đoan
Nhìn đều thành toán học
Quả ngu dốt hoàn toàn

Giống ngu mười hiểu một
Quả Mác có đâu oan
Vẽ bùa cho nhân loại
Nghĩ duy mình mới sang

Để hô thành độc đoán
Mà mê tín dị đoan
Kiểu thầy mo nào sáng
Mà thảy chỉ làng nhàng

Vì nguyên lý trí tuệ
Cần độc lập tự do
Mác “độc tài vô sản”
Nên phản động ngút ngàn

Bởi thủ tiêu cơ cấu
Làm vật hóa loài người
Tinh thần thành vật chất
Xã hội hóa đười ươi

Bởi gò vào “giai cấp”
Làm hủy hoại con người
Khiến người phi nhân cách
Thành toàn món đồ chơi

Đồ chơi kiểu vật chất
Phi nguyên tắc con người
Tại niềm tin của Mác
Vào “biện chứng” trong đời

Nhưng đó nào quy luật
Mà tưởng tượng lơi khơi
Để rốt thành hoang tưởng
Mác làm hại cuộc đời

Vì nói điều phi lý
Chẳng thực tế mọi nơi
Khác nào đều quỷ biện
Khiến nhiễu hại vạn thời

NẮNG NGÀN
(08/7/18)

**

GỐC GÁC

Ừ thì cũng gốc Quảng Nam
Đều Trần Quý Cáp xưa toàn mà ra
Nhưng so tụi ấy khác xa
Chúng toàn điếu đóm mình là tự do

TẾU NGÀN
(07/7/18)

**

ĐÀN BÀ

Đàn bà chúng thảy tuyệt vời
Bởi ai cũng đẹp vốn thời tự nhiên
Đâu cần hai trái đào tiên
Mà nhìn khuôn mặt đã liền mê ngay

TIẾU NGÀN
(07/7/18)

**

SEN VÀ NGƯỜI

Miệng xinh như thể bông hoa
Cùng đều duyên dáng dễ người nào hơn
Cả đôi đều thảy tuyệt vời
Giữa rừng sen thắm ai người không yêu

MAI NGÀN
(07/7/18)

**

HAI CÔ HÁI SEN

Nàng nghiêng người tựa bài thơ
Dang tay ra hái một vài đóa sen
Áo dài thon thả như tiên
Khác nào hai dáng hoa xinh trên đời

Chiều quê mây lượn ngang trời
Mĩm cười nhìn xuống hai người hái hoa
Làm thành điệu khúc chan hòa
Tạo  nên bức họa của toàn đồng quê

GIÓ NGÀN
(07/7/18)

**

LÃNG MẠN GIẢN ĐƠN

Thuở còn bé ta rất yêu Hoàng Quý
Nhạc hồn nhiên song lãng mạn tràn trề
Bản “Chiều Quê” Tâm Vấn hát đê mê
Như bay bổng bức tranh quê diệu vợi

Lại thêm nữa Đức Quỳnh ta càng thích
Đẹp như trăng chính bài hát “Thoi Tơ”
Nó hòa trong mọi nét nhạc dập dìu
Thơ hòa lẫn trong mê hồn điệu khúc

Toàn đơn giản nhưng lại toàn lãng mạn
Thảy nhẹ nhàng mà tha thiết bao nhiêu
Vẽ lên toàn cảnh trí một miền quê
Mà thơ ấu ta đã từng được sống

Miền quê ấy là miềm quê xứ Quảng
Nhưng ta mê nhạc từ Bắc xa xưa
Nuôi hồn thơ ta tận mãi đến giờ
Thơ ta chính từ cội nguồn âm nhạc

Để khi lớn ta mê say tiếng hát
Của một thời Nhạc tiền chiến bao la
Hay Nhạc vàng trong giai đoạn Miền Nam
Nhiều tác giả dễ làm sao kể hết

Có nhạc sĩ nổi danh duy một bản
Lại có người tác phẩm thảy như rừng
Nhưng chứa đầy tính lãng mạn nói chung
Thơ hay nhạc nhiều khi không phân biệt

Như nét nhạc Nguyễn Hiền toàn tha thiết
Hay lắn sâu thật như kiểu Hoàng Nguyên
Bài “Nắng Chiều” Lưu Trọng Nguyễn nổi danh
Lê Hoàng Long “Giấc mơ xưa” có tiếng

Nhưng ai hát cũng chưa thành là chuyện
Toàn bài hay thì ai hát cũng hay
Ta vốn yêu những dòng nhạc toàn thơ
Và nhất thiết phải đều toàn trí thức

THƠ NGÀN
(07/7/18)

**

XUÂN XANH

Quả đều mơn mỡn xuân xanh
Mỗi nàng một cặp trái banh rõ ràng
Kết thành ba cặp hiên ngang
Thảy toàn bốc lửa lò than chẳng bì

TẾU NGÀN
(07/7/18)

**

HÁN NGỮ

Thủ là đầu, thủ là tay
Thủ còn là giữ có ai không tưởng
Môn là lỗ, môn là ngành
Hay môn là đít cũng đành vậy thôi

Nhưng môn là cửa mới cừ
Chỗ này ai cũng cúi đầu vào ra
Ngọ Môn ấn kiếm xót xa
Giữa trưa trao hết dễ mà còn vua

TẾU NGÀN
(07/7/18)

**

TUỔI GIÀ

Người toàn vui cảnh điền viên
Ta thì vui cảnh thiên nhiên phải rồi
Vì nhà tư tưởng trong đời
Ta nhìn vũ trụ mới thời quê hương

Khiến thành đi mãi trên đường
Truy tìm chân lý có màng điều chi
Dễ nào dừng lại mấy khi
Mà thành vạn dặm cứ đi luôn hoài

SAO NGÀN
(07/7/18)

**

CẢNH XƯA

Cảnh xưa thật thảy thần tiên
Tâm hồn dân Việt ẩn toàn ở đây
Hồ sen một vẽ trang đài
Áo dài eo lõng đều thành nên thơ

Khác chi cảnh đẹp trong mơ
Khiến ai tức cảnh mà không sinh tình
Mới hay cảnh trí quê mình
Xưa toàn vương giả có đành thua ai

NẮNG NGÀN
(07/7/18)

**

SÔNG HƯƠNG

Sông Hương ta đến đôi lần
Cầu Trường Tiền đó muôn phần còn đây
Một lần tuổi nhỏ đi thi
Còn hai lần khác toàn đi chấm bài

Đi thi để đậu tú tài
Những lần sau đó đã thành giáo sư
Có lần gặp bạn Gia Lai
Vốn là cô giáo đến từ Tây Nguyên

Giờ gần thế kỷ qua nguyên
Gia Lai còn có trên đời nữa không
Hay là tay bế tay bồng
Từ con sang cháu cũng toàn vui thôi

Bởi từ dạo ấy đến giờ
Ta nào gặp lại dáng người ngày xưa
Bầu trời như kiểu sao thưa
Cái nam cái bắc có nào gần nhau

NẮNG NGÀN
(07/7/18)

**

TO ĐÙNG

Nhìn lên cô gái Brazin
Ngọn cờ xanh ngắt trái banh to đùng
Nhưng ai nhìn thảy ngọn cờ
Mà nhìn cặp quả banh toàn mới hay

TIẾU NGÀN
(07/7/18)

**

QUÁN TÍNH

Nó là quán tính vậy rồi
Hễ là Cộng sản trương cờ đầu tiên
Bắc Hàn giống với Việt Nam
Vào nơi sự kiện đều mang theo cờ

TẾU NGÀN
(07/7/18)

**

KỶ NIỆM TUỔI THƠ

Hồi xưa còn bé đá gà
Bứt toàn bông cỏ quả là nên thơ
Có đêm trăng sáng mờ mờ
Trong cơn gió mát chọi toàn say sưa

Đó là kỷ niệm tuổi thơ
Những ngày chống Pháp quê nhà Quảng Nam
Dẫu thời Cộng sản đỏ lòm
Tuổi thơ vẫn thấy chỉ toàn màu xanh

TRĂNG NGÀN
(07/7/18)

**

THÂN NÀY ĐỒ SỘ

Bà này đồ sộ bộn bàng
Mới thành Tổng thống của toàn Croatia
Bây giờ là nước Cộng hòa
Nữ lưu được phép đè toàn đàn ông

Khác xưa cộng sản rõ ràng
Đàn bà phải ẩn ở trong thư phòng
Dẫu trên ngôn ngữ tuyên truyền
Nữ nam bình đẳng cũng toàn ra chi

TIẾU NGÀN
(07/7/18)

**

ĐẦM

Đầm nào cũng thảy giống nhau
Tóc vàng mũi hếch mắt toàn màu xanh
Cũng đều gương mặt xinh xinh
Còn thêm một cặp trái banh khổng lồ

Ai thì chẳng biết nghĩ sao
Còn ta nghĩ thảy thế nào cũng vui
Chúng thành chỉ lấp miệng em
Khiến toàn ú ớ để nên dại khờ

TIẾU NGÀN
(07/7/18)

**

TỰ HÀO

Phạm Tuân bám đít Liên Xô
Cũng làm ra thảy tự hào một phen
Tưởng giờ lên được cung trăng
Tới khi gãy gọng hóa nên chồn lùi

Rồi sau thêm chuyện buồn cười
Mua đồ về ráp đặng thành vệ tinh
Thuê người giúp phóng cho mình
Lên trên quỹ đạo quả là oái oăm

Đó toàn cái tếu Việt Nam
Tuyên truyền thành đũa gắp toàn đồ chơi
Để non thế kỷ qua rồi
Toàn cầm đèn lái giúp người chạy lên

Khiến cho con cháu Rồng Tiên
Lại thành như đám dế giun khác nào
Nói ra ai cũng buồn cười
Nhưng mà không nói nghĩ mình toàn thơm

TẾU NGÀN
(07/7/18)

**

THI CA VÀ NGƯỜI VIỆT

Đúng thì người Việt cũng cừ
Đâu về đánh giặc mà còn thi ca
Ba lần đại phá Nguyên Mông
Đã là thật sự bài thơ hào hùng

Từng làm thế giới ngượng ngùng
Khi quân Mông cổ thắng toàn Á Âu
Tới sau đánh Pháp cũng hay
Làm cho tên gọi Điện Biên để đời

Ròi khi đánh Mỹ sau này
Quả toàn thế giới thấy thời cũng kinh
Hoa Kỳ sức mạnh như đinh
Đóng vào hạt đậu lại toàn dội ra

Cho dầu ai có xót xa
Đánh làm cộng sản cũng là vậy thôi
Bởi vì sức mạnh đâu ngờ
Của lòng người Việt mà nào của ai

Chỉ vì yêu nước thương nòi
Mới thành chiến thắng có ngoài thế đâu
Tới lòi cộng sản mới hay
Chớ còn khi trước nghĩ vì toàn dân

Nên thành thực tế vạn phần
Dân ta đánh giặc từ trong tâm hồn
Đó là dòng máu Tiên rồng
Của ngàn năm trước chỉ toàn tự nhiên

Tức là đánh thảy súng gươm
Nhưng về tục ngữ ca dao hơn nhiều
Chứa trong cả thảy mọi điều
Túi khôn dân tộc người nào chẳng hay

Thi ca cao nhất Nguyễn Du
Ca dao trong ấy thường khi vẹn toàn
Khiến làm lục bát hiên ngang
Thể thơ đây quả hoàn toàn Việt Nam

Cả Đoàn Thị Điểm đều sang
Thể thơ song thất quả càng đáng yêu
Kết thành thi họa mọi chiều
Thiên tài nữ sĩ thua gì Tố Như

Khiến làm thơ Việt mọi thời
Luôn mang dáng dấp của người Việt Nam
Về sau du nhập Tây phương
Lại thêm âm nhạc mới càng tuyệt luân

Trở thành nhạc hóa từ thơ
Bởi vì âm nhạc cũng hồn dân ta
Khiến thơ với nhạc hoàn toàn
Vốn hai trong một thêm càng hơn ai

Là nhờ ngôn ngữ hòa hài
Bởi vì tiếng Việt hài âm lạ lùng
Đơn âm dấu giọng toàn năm
Đó điều phong phú nhiều hơn nước nào

Cũng là yếu tố nhạc thơ
Thấm vào huyết quản khi còn nằm nôi
Ca dao mẹ hát ru hời
Có đâu thế giới giống toàn vậy không

Nên ngoài đánh giặc hào hùng
Thi thơ với nhạc cũng toàn hòa theo
Để thành lãng mạn mọi chiều
Nhưng lòng bất khuất quả đều dân ta

Nói ra quả thật bao la
Tuy về thực tế còn nhiều thiệt hơn
Bởi khi giai đoạn khó khăn
Với bao giả tạo cũng bằng như không

Thơ đâu còn sợi tơ hồng
Lại thành dây xích trói người vu vơ
Làm bao thế hệ dại khờ
Nhạc thơ xuống dốc ai ngờ vậy sao

Thành giờ nhiều chuyện tào lao
Khiến làm truyền thống nghẹn ngào khác xưa
Đạo thơ đều cũng chẳng chừa
Cũng như đạo nhạc mấy đời vậy sao

Nên như nhạo báng thế nào
Sao thành nhân thế nháo nhào ở đây
Việc này chưa có xưa nay
Người thành xuống cấp mấy đời vậy sao

Hóa nhiều hình thức tầm phào
Mà đâu có được chút nào nội dung
Nói ra mới thấy thẹn thùng
Người mình phản lại chính mình lạ chưa

Khác xa thực chất từ xưa
Người sao văn vậy biết đều đã lâu
Thơ văn do tự tâm hồn
Có đâu lắp ghép thảy toàn vô duyên

Để thành lắm kẻ huyên thiên
Tài năng không có chỉ toàn vu vơ
Khiến đều thị hiếu đâu ngờ
Thảy dùng mánh khóe để nhằm mua vui

Làm cho thực chất hỏng rồi
Thi ca đâu có còn toàn tài năng
Mà thành viết cuội viết nhăng
Đầy tràn ngôn ngữ chỉ toàn bâng quơ

Thảy như hài hước ai ngờ
Bởi không chất liệu để thành thi ca
Mà toàn như hạt mưa sa
Chỉ nhằm định lượng nhưng mà chất không

Kiểu thành mèo mả gà đồng
Hay như cóc nhái mưa dông kêu ào
Khác chi hóa thảy tầm phào
Bởi vì trình độ hỏi nào có đâu

Mà toàn múa mép khua môi
Dễ nào góp được cho đời chút chi
Thi ca như vậy ích gì
Giống toàn như nước chảy ngang qua cầu

Có nào giá trị gì đâu
Hay là ý nghĩa quả hầu nhân văn
Mà thành ngôn ngữ lăng nhăng
Khác chi nhái bén nhảy ngang bờ rào

Nên thành dẫu nói thế nào
Cái hay tiếng Việt cố đừng bỏ qua
Mà cần trình độ sâu xa
Nguyễn Du học vấn mới là thơ hay

Còn đều chỉ kiểu cù nhày
Chẳng đâu ham học chỉ nhằm làm thơ
Lại còn chẳng có thực tài
Cả hai đều hỏng khiến đời cười cho

Thành ra đừng có líu lo
Khác chi chim sáo có nào thi ca
Mà thơ phải giống trăng ngà
Giống như hoa nở để toàn nên thơ

Phải đều thi pháp như mơ
Nội dung đầy ánh dương tràn mới cao
Còn đều viết thảy cào cào
Giống thơ con cóc ai nào quý chi

Vài lời chẳng phải thị phi
Tuy dầu nói vậy khác gì giúp vui
Bởi thơ nghĩ lại trên đời
Vẫn toàn như kiểu trò chơi khác gì

Trò chơi thảy rất tinh vi
Khiến thành trí tuệ vẫn hoài vậy thôi
Nó thành nghệ thuật trên đời
Trộn vào ý nghĩa mới thành nội dung

Khác gì sóng bước chân cùng
Sãi thành giai điệu toàn trong tâm hồn
Tạo nên hình tượng vẹn toàn
Thành thơ chắt lọc mới càng gấm hoa

Có đâu chỉ kiểu ta bà
Mà thơ nghệ thuật phải là trước tiên
Thơ như hoa nở mọi miền
Hay như suối chảy triền miên vạn thời

Mới thơ đều thảy có hồn
Như hoa biết nói mà còn cao hơn
Vài dòng gợi ý nguồn cơn
Ai yêu cần nhớ không toàn quên đi

Nói vào đầu gối ích gì
Nhưng vào thi sĩ mới khi ích đời
Để cho thơ mãi nhân hoài

Nguyễn Du hậu duệ biến thành cả muôn

NGÀN THƠ
(07/7/18)

**

QUY LUẬT CUỘC SỐNG

Nó luôn mãi thảy khách quan
Dẫu ngàn năm trước cũng toàn vậy thôi
Căn cơ nơi mỗi con người
Để thành xã hội gộp vào tự nhiên

Đấu tranh vẫn phải thường xuyên
Bởi đều cuộc sống bộn bề khác nhau
Đấu tranh giữa đúng và sai
Giữa hay và dở có nào khác đâu

Đấu tranh chân lý mọi thời
Đấu tranh công lý để đời đi lên
Giữa toàn vũ trụ mông mênh
Óc đầu khoa học đạt nên rõ ràng

Có nào “ý hệ” cà tàng
Kiểu như ông Mác nói toàn vu vơ
“Đấu tranh giai cấp” lờ mờ
Cùng nhau ấu ó dễ nào phát huy

Thành ra thuyết Mác lạ gì
Toàn phi khoa học và toàn mông lung
Bởi đều mê tín Hegel
Chận đường phát triển trên toàn hành tinh

Tự do dân chủ giật mình
Còn đâu nhân loại từ hồi nguyên sơ
Bởi dầu quân chủ độc tài
Cũng nào toàn trị giống thời hôm nay

Độc tài vua chúa cá nhân
Độc tài “tập thể” mới càng éo le
Bởi vua chết thảy mất rồi
Còn mà “tập thể” kéo dài muôn năm

Khiến thành ông Mác cà lăm
Hóa toàn “phản động” oái oăm ai bằng
Tưởng là độ thế cứu nhân
Lại đi nô lệ thế gian lạ kỳ

Nhân danh “giai cấp” khác chi
Ai làm chẳng được chỉ vì nhân danh
Nên nào thực chất tạo thành
Chỉ toàn dừng lại thảy trên danh từ

Thành ra nó trái việc đời
Bởi người lãnh đạo phải toàn trí năng
Còn mà “giai cấp” thẳng băng
Cá mè một lứa hỏi rằng hơn ai

Khiến thành mù quáng bông lơn
Cộng toàn sợ hãi có nào bứt ra
Thành ra cuộc sống sa đà
Ngược điều quy luật khách quan lạ gì

Để toàn một chỗ đứng thôi
Tại vì trí tuệ có nào đi lên
Mà toàn cảm tính mọi phần
Nhìn gà hóa cuộc mới thành lêu têu

Làm cho thực tế toàn lèo
Mất điều luật pháp phải toàn tự nhiên
Bởi ngoài quy luật thiên nhiên
Luật là nguyên lý nhân văn rõ ràng

Có nào luật chỉ chủ quan
Tự mình ngụy tạo chỉ toàn vậy thôi
Nên chi ông Mác hỏng rồi
Tự mình “làm luật” mới thành tiếu lâm
Trong khi tiến hóa hà rầm
Phải cần trí tuệ thảy nơi mọi người

NGÀN MÂY
(07/7/18)

**

“PHẢN ĐỘNG”

Một thời ngôn ngữ nhuộm càn
Chỉ màu đỏ ối quả toàn vu vơ
Ghép cho “phản động” ai ngờ
Người nào không có ý về “phe ta”

“Phe ta” mới thảy cao xa
Mới đều “yêu nước thương nòi” khác ai
Dẫu mà toàn thảy Mác Lê
Nhưng cần đồng hóa hai bề cùng thôi

Có thời được thảy nói rồi
Có yêu “chủ nghĩa” mới thời yêu dân
Không thì “phản động” mọi phần
Những ai chỉ biết yêu dân thuần thành

Khiến làm hòa hợp chết trân
Để cho cuộc chiến kéo gần trăm năm
Ngày nay dẫu đã hòa bình
Nhưng điều “hòa hợp” phải cùng phe ta

TẾU NGÀN
(07/7/18)

**

ĐỘI BÓNG NỮ

Đây toàn đội bóng nữ nhi
Mỗi người hai quả khác gì nữa sao
Hàng ngang một dãy dàn chào
Đố ai lại bắt trái nào được không ?

Bắt vào cả thảy la làng
Lại thành mang tội mới càng trớ trêu
Bởi banh này thảy nhồi chơi
Dám nào ai bắt dẫu vào trong gôn !

TIẾU NGÀN
(07/7/18)

**

NHẠC “RÁP” HIỆN ĐẠI

Mỹ thì nhiều cái rất hay
Nhưng còn “nhạc Ráp” nói ngay bùn sình
Chắc là của bọn linh tinh
Người tinh hoa hẳn nhạc toàn “đồng quê”

Tiếc là người Việt cũng hề
Rủ nhau “hát Ráp” mà nghe rụng rời
Thành ra văn hóa mọi nơi
Loại cao loại thấp cũng đều như nhau

May mà còn có Bolero
Đi từ Nam Mỹ vào chơi nước mình
Thảy toàn giai điệu trữ tình
Khiến càng hòa hợp ý người Việt Nam

Nó mang nhiều chất thi ca
Nên người hiểu biết mới là cho hay
Dẫu cho “mari sến” nhào vào
Hát toàn những bản thảy đều lạc xon

Mới ra nghệ thuật sống còn
Nhờ nòi trí thức có nào bình dân
Nhạc thơ bởi vậy mới thành
Dễ gì thấp kém lại tranh được nào

Trần Thiện Thanh đó ra sao
Nhờ đều có học bài nào cũng hay
Lại thêm bản chất có tài
Chẳng bù với bọn nhạc toàn tào lao

Hoàng Nguyên lại quả thế nào
Nhạc tình lãng mạng ít ai so bằng
Cần gì nói đến Phạm Duy
Hay là nhắc lại Lê Thương cũ rồi

Nên hay xưa mới vẫn hay
Còn mà dở tệ dầu nay cũng bùn
Mới thành nhạc của Miền Nam
Vẫn toàn rực rỡ trước thời bảy lăm

Chắc còn lại mãi muôn năm
Bởi vì thực chất ở trong cõi đời
Khác điều chỉ nhắm tuyên truyền
Thảy toàn giả tạo khó còn dài lâu

Thi ca nghệ âm nhạc khác nào
Nói chung nghệ thuật đều hầu vậy thôi
Cả như chính trị biết rồi
Phải toàn trung thực mới đều ngàn năm

NẮNG NGÀN
(07/7/18)

**

CHIẾN TRANH VÀ HÒA BÌNH

Chiến tranh vũ khí giết nhau
Hòa bình chỉ có con người yêu thương
“Đấu tranh giai cấp” vạn đường
Đều là thực chất của toàn chiến tranh

Thành ra Các Mác tinh anh
Chiến tranh vượt cả lằn ranh hòa bình
Trăm năm cũng chỉ lình xình
Cuối cùng thất bại quả tình vậy thôi

Liên Xô thảy đổ cả rồi
Còn như Trung Quốc trở cờ đi lên
Nhưng rồi chưa hết máu tham
Nên nay khiến Mỹ lại làm chiến tranh

Chiến tranh trong dạng hòa bình
Chiến tranh thương mại thật tình khác chi
Kiểu như Chiến lạnh ngày xưa
Cuối cùng biến mất cả toàn Liên Xô

TẾU NGÀN
(07/7/18)

**

VĨ NHÂN VÀ ĐỜI THƯỜNG

Đời thường chỉ có tầm thường
Tranh danh đoạt lợi theo toàn miếng ăn
Khác nào đều bãi cỏ hoang
Vĩ nhân ngược lại giống toàn cây cao

Chỉ vì đầu óc khác nhau
Cũng như chí hướng có nào ngang cơ
Cây cao bóng cả cho đời
Còn như cỏ dại chỉ đều ngang chân

Vĩ nhân cũng khác muôn phần
Vì bao nhiêu dạng trên đời xưa nay
Nhưng đều quả thảy tinh hoa
Bởi nhờ trí tuệ chói lòa như sao

Thành toàn chí hướng bậc cao
Óc đầu thông thái có nào lạ chi
Tư duy khoa học ai bì
Hành vi lịch sử nhiều khi huy hoàng

Nhưng cần xét rõ nguồn cơn
Thời gian mới tỏ mỗi người ra sao
Còn như trong cuộc ba đào
Vàng thau lẫn lộn dễ nào đúng chăng

Khổng, Trang, Phật, Lão thường hằng
Còn như Các Mác lắm điều bá vơ
Trăm năm đâu thể lâu dài
Nên thành thật sự có nào vĩ nhân

Trong khi Descartes, Einstein
Cùng nhiều người khác thường luôn rỡ ràng
Bởi đều khoa học vẹn toàn
Có nào ngụy tín để càng trớ trêu

Nên thôi nói ít hiểu nhiều
Vĩ nhân nào thảy muốn làm vĩ nhân
Mà vì chân lý vạn phần
Mầm cây của giống mọc toàn cây cao

NGÀN KHƠI
(07/7/18)

**

TRỊNH XUÂN THANH

Từ ngày ông Mác qua đời
Phong trào cộng sản biển khơi mịt mù
Làm cho thế giới lu bi
Đã non thế kỷ hình thù chẳng sao

Bây giờ thì đã xẹp rồi
Chỉ toàn hội nhập “thiên đàng” nào đâu
Để thành nhũng lạm ngồi chơi
Những tay cán lớn đồng hồ triệu đô

TẾU NGÀN
(07/7/18)

**

DÂN NAM

Dân Nam ngu vẫn nhiều ngu
Bây giờ có mắt vẫn mù đấy thôi
Đã non thế kỷ qua rồi
Vẫn ngồi khóc lóc những điều tầm vơ

Nghe qua đã thấy dại khờ
Dễ còn giòng máu Tây Hồ trong tim
Đến nay vẫn thấy tầm ruồng
Toàn đều một thứ ngông cuồng lang thang

ÁNH NGÀN
(07/7/18)

**

LẤN VÀ CHỐNG

Thằng Tàu cố lấn nước mình
Dân ta phải chống quả tình vậy thôi
Chỉ vì lãnh đạo nó tồi
Nếu như dân chủ thì đâu có gì

Khiến toàn dân nó cu li
Chuyện này chuyện nọ cầm đầu bày ra
Nên ta nào chống Trung Hoa
Mà luôn phải chống bọn Tàu xâm lăng

SÓNG NGÀN
(06/7/18)

**

ĐỜI CŨNG TOÀN VUI

Kể ra đời cũng toàn vui
Như trời mưa xuống giữa đường trốn đâu
Mỏng the cái áo ước rồi
Em lòi đôi vú mọi người cùng xem

Mới thành của quý trình làng
Xưa kia kín mít nay toàn lộ ra
Cám ơn trời để mưa sa
Cám ơn áo trắng mỏng the che ngoài

TIẾU NGÀN
(06/7/18)

**

VẤN ĐỀ NHẬN THỨC
VÀ VẤN ĐỀ ĐẠO ĐỨC

Người cơ bản vốn chỉ là sinh vật
Nên bản năng cố hữu vẫn còn hoài
Chỉ khác nhau điều đạo đức ở đời
Hay hơn thế toàn vấn đề nhận thức

Chính bởi vậy Phan Chu Trinh thuở trước
Người tinh hoa biết yêu nước thương nòi
Đã đưa ra những quan điểm hẳn hòi
Nâng dân khí và đề cao dân trí

Phải đều tốt thì nước nhà mới tối
Vì hai điều cơ bản thảy tự nhiên
Làm tiền nhằm dẫn tới dân sinh
Tây Hồ quả đúng là người sáng suốt

Lại dân khí cũng chính là đạo đức
Người tồi tàn thì dân tộc có ra chi
Dân khí hèn làm đất nước cũng hèn
Đâu nào thể vươn lên cùng thế giới

Vả dân trí trước tiên là khoa học
Hiểu nhiều điều thì nhận thức mới cao
Hiểu biết nhiều giúp đầu óc tự do
Tự do tốt khiến làm đời phát triển

Đến ông Hồ tự nhiên sao đổi khác
Chỉ một chiều tin thậm ở Mác Lê
Khiến đâu còn dân tộc được tự do
Mà phải thảy kiểu “độc tài vô sản”

Nếu Mác đúng thì có gì để nói
Nhưng mà sai lại bắt thảy dân tin
Khiến đâu còn khoa học lẫn tự do
Vì khoa học phải cần luôn bình đẳng

Song mọi việc kéo dài non thế kỷ
Biết bao điều thực tế đã xảy ra
Để còn ai nói thẳng thắn được đâu
Mà chỉ biến thành một chiều xu nịnh

Nay dân tộc đã gần non trăm triệu
Chẳng cao hơn lưng quần của “Bác Hồ”
Thật một điều rất nhục nhã ở đời
Vì sao “Bác” vẫn đã người quá khứ

Lỗi như vậy trước tiên đều của Mác
Bởi thật ra “Bác” chỉ thảy nạn nhân
Vì mãi tin vào “ý hệ” Mác Lê
Nào dẫn đến được “đại đồng thế giới”

Tại nhận thức đâu phải riêng của Mác
Mà thuộc toàn cả nhân loại văn minh
Luôn thông qua lịch sử để tiến lên
Mác ngu thảy mới “độc tài vô sản”

Người thực tế khác nhau nhờ hiểu biết
Cộng vào thêm đạo đức mới hàng đầu
Nên phải toàn cần dân chủ tự do
Mới muôn thuở làm cuộc đời phát triển

Nên nếu chỉ kiểu “độc tài vô sản”
Tất biết bao kẻ lợi dụng nhào vào
Nào thực tâm vì đất nước nhân dân
Mà chỉ nhắm quơ quào riêng lợi lộc

Tuy dẫu thế miệng hô toàn “xã hội”
Để thành ra “chủ nghĩa” chỉ trớ trêu
Bởi con người nào có được tự do
Về nhận thức cũng như về phán đoán

Nên đạo đức biến thành hư là vậy
Đâu công tâm và tôn trọng con người
Thảy nhân danh hay chỉ nói một chiều
Hóa nô lệ có còn nào đạo đức

Vì giá trị đều không ngoài nhận thức
Nên thành ra mù quáng có ra gì
Để vẫn hoài tự vỗ ngực xưng tên
Mà đâu thấy có ai sờ ót lại

Ngay như cả quyền tối cao Quốc hội
Tại sao toàn theo lệnh cũng ích gì
Bởi tư duy không độc lập tự do
Thì cả thảy đều một lèo y hệt

Để mới có chuyện kiểu Dương Trung Quốc
Hay dạng như Trương Trọng Nghĩa nổi danh
Bởi tỏ mình còn có chút trội hơn
Nhưng thực chất vẫn đàn bà ngọn cỏ

Nên tóm lại nước nhà và dân tộc
Phải nhiều người đảm lược mới thành cao
Mới đóng vai được như cách đầu tàu
Đâu có thảy chỉ cá mè một lứa

Thành đất nước ngày nay cần xem lại
Mình có chăng là dân tộc anh hùng
Hay thật ra chỉ nói dóc bề ngoài
Còn thực tế dễ nào đâu thực chất

Bởi cao nhất không gì hơn độc lập
Mỗi cá nhân cùng dân tộc nói chung
Đều vươn lên lịch sử mới hào hùng
Đâu lẹt đẹt sản phẩm toàn “Xô Viết”

“Bác Hồ” dẫu từng là người đi trước
Nhưng ngày nay dân tộc mới cao hơn
Và thật ra đất nước mới bao trùm
Để nhất thiết hậu sinh cần phát triển

Thành so lại giữa hai “nhà cách mạng”
Một ông Phan và bên khác ông Hồ
Quả ông Phan toàn độc lập tự do
Còn ông Hồ vốn thành viên Quốc tế

Giờ đã chuyển qua bao nhiêu thế hệ
Cần hậu sinh khả úy mới hào hùng
Còn khác chi thảy một lũ tầm ruồng
Nếu chẳng biết vượt lên theo thời đại

Vì dân tộc đâu phải hoài thơ dại
Mà trưởng thành và phát triển đi lên
Để ngàn năm giữ mãi được niềm tin
Mình con cháu Lạc Hồng đâu có khác

SAO NGÀN
(06/7/18)

**

QUẢNG NAM NÓI LÁI

Quảng Nam nói lái vốn hay
Cái gu này thảy từ thời xa xưa
Bởi bao câu chuyện cợt đùa
Nhét vào chút lái mới toàn thông minh

Mới thành lái giỏi tinh anh
Để không lái dỏm có đành vậy sao
Bởi vì lái dở ai vui
Nên thành lái Quảng chỉ đều tự nhiên

Lái hai chữ hoặc nhiều hơn
Lai câu ba chữ bông lơn càng nhiều
Nên chi ai muốn thử tài
Về cùng người Quảng học nghề mới vui

Lái đầu kết với lái đuôi
Còn thêm lái giữa mới đều quả kinh
Lái dong đó quả thật tình
Có đâu lái giả mà thành ra chi

TẾU NGÀN
(05/7/18)

**

TRÁCH AI ?

Chuyện này còn biết trách ai
Trách từ Các Mác hay từ Lênin
Trách riêng từ Stalin
Hay là trách gộp những người về sau ?

Thật ra “vô sản độc tài”
Thảy đều do Mác phát lời đầu tiên
Để thành gậy đập lưng ông
Mác thành sổ toẹt thuyết mình chứ ai ?

Nên qua thế kỷ “độc dài”
Mác toàn xáo trộn loài người quả kinh
Tưởng đầu mục đích nhân văn
Sau toàn thực tế phi nhân rõ ràng !

Bởi vì điều đó đâu oan
Con người đâu thảy còn toàn tự do
Khiến còn có nói một chiều
Để cùng ca ngợi bao điều lộn thin !

Thành ra nhân bản có đâu
Mà thành dối trá hay đều hèn ra
Chỉ do sợ hãi sâu xa
Khiến từ “xã hội” chỉ là bung xung !

Bởi trong ví thử toàn khùng
Cũng ai hở miệng để cùng nói ra
Toàn thành quán tính xót xa
Chờ ngày sụp đổ chớ nào quay lui !

Liên Xô cho thấy vậy rồi
Cuối cùng gãy đổ chớ nào sửa đâu
Bởi do toàn giả con người
Có đâu người thật để hòng đi lên

Luật đời luôn phải nhân văn
Nếu toàn trái lại phải thành hoai đi
Bởi đời giả tạo hay gì
Mà cần luôn phải khách quan mới cừ

Nên thành Tố Hữu làm thơ
Chỉ nhằm giả dối ai ngờ nữa sao
Kiểu toàn xu nịnh trên đời
Hóa toàn điếu đóm dễ nào thẳng ngay

Nói chung Mác hại loài người
Bởi vì lỡ nói “độc tài” đàu tiên
Trong khi văn hóa đa chiều
Chủ trương “độc đoán” phản toàn văn minh

ÁNH NGÀN
(05/7/18)

**

VIỆC ĐỜI LUÔN CẦN HIỂU ĐÚNG

Việc đời hiểu đúng mới cừ
Còn như hiểu cạn khác đâu chỉ cùn
Bởi vì sự thật khách quan
Đều toàn nghĩa lý tận cùng thâm sâu

Thế nên chỉ thấy bề ngoài
Khác nào hỏi trẻ có lòi chi ra
Mà ra đường hỏi bà già
Về nhà hỏi trẻ mới đều toàn hay

Việt Nam như thể con voi
Tay nài nó cỡi khiến ai cũng nhìn
Nhưng toàn sức mạnh bên nào
Của voi hay chỉ của nài ngồi trên

Lại còn cả hướng đi lên
Chính điều quan trọng kể vào mới hay
Đi lên đồng mía rừng lau
Hay là đi xuống bờ gai gập ghềnh

TẾU NGÀN
(05/7/18)

**

HOÀI LINH

Dễ gì mà được linh hoài
Vừa rồi ăn trận trứng gà thối inh
Kể ra cũng tội dân mình
Ban đầu cười đã sau phang trứng gà

TIẾU NGÀN
(04/7/18)

**

TỤI NÓ

Phần nhiều tụi nó Quảng Nam
Vào Saigòn học khỏi còn nói chi
Thảy đều gốc gác khác gì
Bởi vì cha mẹ vốn từng Khu năm

Ở ngoài mặc áo sinh viên
Nhưng trong tuổi đảng ai tin được nào
Hạ Đình Nguyên, Lê Hiếu Đằng
Hai tay nổi trội trước thời bảy lăm

Thật ra cũng chỉ cà lăm
Làm theo lãnh đạo có nào tự do
Trên đầu đã có quản trò
Phải đâu độc lập mà lo việc đời

Tuy rằng chẳng phải xu thời
Nhưng đều chỉ thảy “phong trào” vậy thôi
Nó từ nguồn gốc Liên Xô
Xuyên qua Trung Quốc rồi vào đến ta

Đệ tam Quốc tế tạo ra
Lên cao đỉnh điểm phải là thế thôi
Dễ ai yêu nước thương nòi
Như xưa chí của Tây Hồ được đâu

Bởi cho “tư sản” phải rồi
Còn đây “vô sản” phải nòi Mác Lê
Bảy lăm còn chút tràn trề
Nhưng rồi cũng phải xẹp di dần dần

Thành ra cũng chỉ cù lần
Giống toàn điếu đóm anh hùng gì sao
Tức dân thảy kiểu “phong trào”
Có đâu nghĩa khí chí cao tự mình

Giờ toàn cũng phải lặng thinh
Qua thời huyên náo cũng mình vứt đi
Vì Liên Xô đã đổ rồi
“Phong trao” phải tắt dễ còn hoài chăng

TẾU NGÀN
(04/7/18)



MỤC LỤC

ĐỘNG LỰC PHÁT TRIỂN CỦA XÃ HỘI
LOÀI NGƯỜI (08/7/18)
GỐC GÁC (07/7/18)
ĐÀN BÀ (07/7/18)
SEN VÀ NGƯỜI (07/7/18)
HAI CÔ HÁI SEN (07/7/18)
LÃNG MẠN GIẢN ĐƠN (07/7/18)
XUÂN XANH (07/7/18)
HÁN NGỮ (07/7/18)
TUỔI GIÀ (07/7/18)
CẢNH XƯA (07/7/18)
SÔNG HƯƠNG (07/7/18)
TO ĐÙNG (07/7/18)
QUÁN TÍNH (07/7/18)
KỶ NIỆM TUỔI THƠ (07/7/18)
THÂN NÀY ĐỒ SỘ (07/7/18)
ĐẦM (07/7/18)
TỰ HÀO (07/7/18)
THI CA VÀ NGƯỜI VIỆT (07/7/18)
QUY LUẬT CUỘC SỐNG (07/7/18)
“PHẢN ĐỘNG” (07/7/18)
ĐỘI BÓNG NỮ (07/7/18)
NHẠC “RÁP” HIỆN ĐẠI (07/7/18)
CHIẾN TRANH VÀ HÒA BÌNH (07/7/18)
VĨ NHÂN VÀ ĐỜI THƯỜNG (07/7/18)
TRỊNH XUÂN THANH (07/7/18)
DÂN NAM (07/7/18)
LẤN VÀ CHỐNG (06/7/18)
ĐỜI CŨNG TOÀN VUI (06/7/18)
VẤN ĐỀ NHẬN THỨC VÀ VẤN ĐỀ ĐẠO ĐỨC
(06/7/18)
QUẢNG NAM NÓI LÁI (05/7/18)
TRÁCH AI ? (05/7/18)
VIỆC ĐỜI LUÔN CẦN HIỂU ĐÚNG (05/7/18)
HOÀI LINH (04/7/18)
TỤI NÓ (04/7/18)
   


**

No comments :

Post a Comment