TIẾP THEO, SỐ 177
HÀ NỘI CẤM CẢN
Người đem tiền rỗi mua xe
Mua về cứ để sau hè có sao
Dễ ai cấm cản được nào
Đúng tay Văn Viện tào lao có thừa
Bảo rằng Hà Nội cấm đi
Chớ đâu có cầm người nào mua xe
Giao thông Giám đốc ai dè
Nói toàn trớt hướt quả nghe buồn cười
Mua xe mà cấm không dùng
Thế thì trách nhiệm cuối cùng là ai
Đó là quản lý rõ chưa
Cầu đường không mở ngồi toàn lãnh lương
Bởi đâu quy hoạch phố phường
Tuyên truyền là chính thảy toàn vu vơ
Nói đều những chuyện ngọn tre
Nhưng rồi thực tế có dè vậy sao
TIẾU NGÀN
(04/7/18)
**
NGUYỄN VĂN ĐỰC
Tay này tên Đực phải rồi
Kiểu nhà giàu mới vừa trèo mà lên
Cái tên còn vị bã hèm
Cũng là Giám đốc Công ty Đất Lành
Công ty Địa ốc có danh
Bây giờ hắn muốn giàu nghèo cách ly
Quả đồ quỉ quái lạ gì
Óc nào nhân bản mà thành chao thiu
TẾU NGÀN
(04/7/18)
**
ANH HÙNG NGUYỄN THÁI HỌC
VÀ NỮ KIỆT CÔ GIANG
Nguyễn Thái Học anh hùng tuổi trẻ
Chưa ba mươi lên đoạn đầu đài
Chí cao chống Pháp rạng ngời
Vì lòng yêu nước ngại gì tấm thân
Cô Giang dẫu nữ nhi là thế
Cũng liều thân giúp nước theo chồng
Chưa hai mươi tuổi máu nồng
Noi gương Triệu Ẩu, Nhị Trưng ngày nào
Thành nước Việt giang sơn cẩm tú
Luôn tinh hoa rạng rỡ núi sông
Mỗi thời bao lớp anh hùng
Qua từng triều đại non sông giữ gìn
Thời Bắc thuộc, Thực dân cũng vậy
Luôn đồng lòng giữ vững quê hương
Ngô Quyền rồi đến Quang Trung
Cũng như Nguyễn Trãi hào hùng kém ai
Oanh liệt đó Lê Lai, Lê Lợi
Diệt quân Minh để cứu nước nhà
Sau này kể cả Hàm Nghi
Vị vua anh dũng ngại gì tấm thân
Cả Trần Quý Cáp, Trần Cao Vân
Thái Phiên oanh liệt, mọi phần quang vinh
Phan Bội Châu, Phan Chu Trinh
Anh tài yêu nước sáng trưng mọi thời
Nguyễn Thái Học, Cô Giang một thuở
Thảy cùng đều oanh liệt tiến lên
Hòa chung giòng máu hào hùng
Nêu cao khí tiết ngại ngùng điều chi
Nên quả thảy họ đâu có lạ
Góp phần cùng bảo vệ non sông
Bảo toàn đất nước anh hùng
Để cùng rạng rỡ với đời ngàn năm
NON NGÀN
(04/7/18)
**
NIỀM TỰ HÀO DÂN TỘC
Dĩ nhiên có cái tự hào
Hẳn đều là tốt có nào tệ đâu
Vấn đề là được bao lâu
Với điều toàn đúng hay là toàn sai
Chiến tranh đi suốt dọc dài
Ta đều tồn tại phải nên tự hào
Ba lần đánh thắng Nguyên Mông
Làm toàn thế giới phải nghiêng nón chào
Hay như Lê Lợi thế nào
Diệt Minh cứu nước tự hào đúng thôi
Cũng như Nguyễn Huệ Quang Trung
Quân Thanh trăm vạn diệt trong mười ngày
Đó đều thật đáng tự hào
Bởi toàn chính nghĩa ai nào không vui
Nhưng rồi đánh Mỹ đánh Tây
Cốt làm “ý hệ” ai không bàng hoàng
Giờ đây lịch sử sang trang
Nhiều khi nhìn lại mới toàn tiếu lâm
Xảy ra bao chuyện hà rầm
Bao người vẫn quyết tự hào kiểu suông
Lại mong áp đặt mọi đường
Bắt ai cũng phải buộc tin theo mình
Còn gì nhận thức thật tình
Còn gì độc lập còn gì tự do
Nên chi nhìn lại con người
Kết cùng thời cuộc vạn điều éo le
Biết nào độc lập tự do
Thảy điều mới đáng vỗ tay tự hào
Còn mà hệt kiểu cào cào
Khoe toàn hình thức tự hào giống ai
Như giờ xảy chuyện “Đặc Khu”
Biểu tình phản đối có chăng tự hào ?
Hỏi dân mới biết thế nào
Biểu tình sao cứ ào ào quả hay
Thành ra dân Việt ngày nay
Làm điều tự phát nói ngày mới cừ
Còn đều chỉ kiểu y như
Nhồi theo khuôn phéo tự hào có chi
Nói chung độc lập tự do
Mới điều quý nhất ở trên đời này
Mỗi người nhận định tự mình
Tùy theo hiểu biết thật tình mới hay
Còn toàn một duột trước sau
Như bầy cừu thảy có chi tự hào
Ngàn năm lịch sử ba đào
Ta không đồng hóa tự hào quả nên
Bây giờ theo kiểu “anh em”
Hoàng Sa nó lấy có chi tự hào ?
NGÀN TRĂNG
(04/7/18)
**
TIỀM LỰC TA HIỆN NAY
Tiềm nhằm chỉ cái tiềm tàng
Lực là sức mạnh bên ngoài lộ ra
Nhưng ai hiểu thảy gần xa
Ngày nay tiềm lực nó là cái chi
Thật đều hai cái khác gì
Đầu tiên nhân lực hai là tự nhiên
Cái đầu khai thác cái hai
Nên toàn trí tuệ mới đời đi lên
Tự do dân chủ làm nền
Mối người phát triển tài năng của mình
Còn như thảy chỉ độc tài
Một người chăn dắt vạn người dễ chi
Trừ vua còn thảy cu li
Bảo sao biết vậy dễ gì mà hay
Thành ra trên cõi đời này
Phải toàn thực chất quý đâu danh từ
Bởi danh từ thảy bề ngoài
Nếu toàn ngoa ngữ quả đời còn chi
Để thành tiềm lực ra gì
Khác nào cái ống bịt đầu vậy thôi
Khác đâu dòng nước chận ngòi
Hay là cây trốc gốc toàn giơ lên
Khiến cho xã hội cùn mằn
Đễ tìm đâu thấy lực nào được sao
Nên chi đừng luận tào lao
Nói hươu nói vượn làm ngu học trỏ
Biến thành như cái lò xo
Nhận hoài lên đó dễ nào bung ra
Khiến thành trí tuệ còn nào
Hậu sinh khả ủy dễ sao ở đời
Chỉ còn tụng niệm Bác Hồ
Chỉ còn ca ngợi cơ đồ Mác Lê
Để toàn tiềm lực ê chề
Như cây khô khốc mọi bề thế thôi
Còn đâu phát triển như người
Bởi toàn tiềm lực đã thành cạn queo
Chỉ như giống kiểu vịt tiềm
Bỏ nồi áp suất cho như xương ra
Để thành tiềm lực xót xa
Thảy đều công thức ba hoa chích chòe
Toàn như tiềm vịt tiềm gà
Chỉ cần mua gói của Tàu bỏ vô
Nó toàn định lượng sẳn rồi
Gồm vài ba thứ có ngoài thế đâu
Tiềm hoài cũng chỉ vậy thôi
Cứ khô đổ nước cùng nhau lại tiềm
Quả hài đúng thảy như in
Khiến thành tiềm lực treo toàn ngọn tre
TẾU NGÀN
(03/7/18)
**
KHÁI NIỆM ĐÚNG ĐẮN VỀ
“CÁN BỘ” VÀ CÔNG CHỨC
Ở mọi nước không là cộng sản
Người tự do làm để ăn lương
Phân công xã hội rõ ràng
Hoặc là công chức hay làm tư nhân
Làm công chức gọi là công bộc
Suốt đời đều phục vụ ích chung
Còn làm lãnh vực tư nhân
Trong guồng kinh tế toàn dân hòa cùng
Đâu có kiểu gọi là “cán bộ”
Toàn nằm trong guồng máy cầm quyền
Đó là đảng Mác Lênin
Do ông Các Mác ban đầu xướng ra
Dẫu danh tiếng gọi là “cách mạng”
Nhưng nếu sai vẫn cứ toàn sai
Bởi vì sai đúng ở đời
Khác nhau sự thật đâu nào lạ chi
Bởi điều phải toàn khoa học
Để cần luôn thảy mãi khách quan
Còn như “ý hệ” rõ ràng
Nó đều thị hiếu có toàn đúng đâu
Nên ông Mác quả người mánh lới
Hô “độc tài vô sản” cột vào
Khác gì mình dẫu tào lao
Nhưng đều bịt miệng thế gian mới cừ
Người tử tế ai nào làm thế
Bởi diệt toàn chân lý khách quan
Độc tài cưỡng chế hoàn toàn
Thành ra Các Mác tội đồ thiên thu
Vì toàn quyền tạo ngay tham nhũng
Đó chỉ đều quy luật khác chi
Dễ ai thánh thiện ở đời
Lại thêm “cán bộ” chỉ người thường thôi
Người bình thường cần tôn pháp luật
Nhưng trong tay pháp luật độc tài
Nó toàn thủ lợi cho mình
Còn dân thử hỏi thật tình ích chi
Đó hậu quả thấy từ Trung Quốc
Để thành ra “đả hổ diệt ruồi”
Nhưng đâu thể hết trên đời
Bởi đều diễn kịch tạm thời mà thôi
Vì bản chất khó toàn thay đổi
Bởi chỉ luôn thảy có độc tài
Đá banh mình được thổi còi
Thành toàn quái đản nực cười thế gian
Nên dẫu kiểm điểm toàn “cán bộ”
Cả về hươu cũng phải mang ra
Nhưng đều mọi chuyện đã qua
Có nào bươi hết ta bà được sao
Thành đời thảy hóa thành giả dối
Biến toàn dân sân khấu để chơi
Bởi đều “cán bộ” khác nào
Có đâu công chức những thời xa xưa
Dẫu đó thảy là thời phong kiến
Hay sau thành dân chủ tự do
Vẫn đều nguyên tắc trời cho
Toàn dân ủy nhiệm đâu mình thành vua
Nên quả thảy người gây tội ác
Chính là ông Các Mác đâu sai
Tự nhiên hô hoán “độc tài”
Tự mình ứng khẩu có nào khách quan
Bởi mê tín tin toàn “biện chứng”
Kẻ tối tăm thành hóa càn đùa
Nó sai nguyên lý hẳn hòi
Bởi người bình đẳng ai nào ai hơn
Nên mới phải cội nguồn dân chủ
Để mọi người thỏa thuận cùng nhau
Tạo thành nguyên tắc dân bầu
Tự do dân chủ đặng hầu công tâm
Người được chọn nhiệm kỳ nhất định
Có đâu hoài mãi mãi làm vua
Dưới nào công chức đâu sai
Mà đều “cán bộ” kiểu toàn Mác Lê
Nhưng nguyên lý sai càng thấy rõ
Dễ nào đâu đạt tới “địa đàng”
Thật đều lý thuyết hoang đường
Mác thành tội lỗi quả dường vậy không
Bởi cố ý gạt tràn nhân loại
Hay vô tình cũng có khác sao
Người xưa đã thảy nói rồi
Sai ly đi dặm muôn đời hại thay
SẮC NGÀN
(03/7/18)
**
CON NGƯỜI Ở ĐỜI
Con người tồn tại ở đời
Vấn đề thân xác chỉ điều tự nhiên
Nhưng thân xác nhãn tiền vật chất
Chỉ tâm tư mới gốc tinh thần
Xác thân chỉ thứ ở ngoài
Khả năng nhận thức mới điều bên trong
Nhận thức đúng tạo người nhân cách
Nhân thức sai đạo lý còn chi
Cái ngu của Mác ngày xưa
“Độc tài vô sản” làm hư con người
Kiểu khoét lỗ bản năng trỗi dậy
Để hầm sâu rắn rít bò ra
Tạo thành xã hội quỷ ma
Cốt nhằm bạo lực khó mà nhân văn
Mác tội lỗi vốn hằng là thế
Đã trăm năm làm hại loài người
Khiến toàn sự thật cùn rồi
Chỉ còn dối trá gạt người ngây thơ
Biến xã hội hóa đần cả thảy
Còn gì đâu đầu óc thông minh
Sống nhằm chỉ cốt tuyên truyền
Cần nào sự thật khách quan trên đời
Vì luôn phải tự do dân chủ
Mới tạo thành xã hội nhân văn
Độc tài thảy khiến nô tỳ
Làm toàn xã hội biến thành u mê
Bởi có miệng mà không dám nói
Giống muôn loài câm miệng khác chi
Nó làm toàn hỏng người đời
Hóa thành hạ cấp nịnh bừa trước sau
Quả nhục nhã nhân quần như thế
Mác chính người tạo dựng chứ ai
Bởi đều ngụy biện đâu sai
Bao người tưởng đúng mới ùa nhào vô
Nếu không thế cũng đều lợi dụng
Dùng độc tài để cố làm vua
Nhân quyền có biết là chi
Toàn danh từ giả gạt người thế vô
Làm nhiễu loạn con người thật giả
Trong khi đời trong sáng mới hay
Quý chi mọi kiểu cùi đày
Gạt người cốt nhằm trong tay có quyền
Phi đạo đức liền thành bá đạo
Lòng thương người còn có nào đâu
Thành ra thực chất chỉ hầu
Đời toàn phi lý mới tồi làm sao
Phi chân lý thảy thành dối trá
Người đều toàn vật hóa khác chi
NẮNG NGÀN
(03/7/18)
**
LỊCH SỬ TA NGÀY XƯA
LỊCH SỬ TA NGÀY NAY
Ngày xưa ấy nước ta sao rõ
Từ Tàu sang hay bản địa ra
Phải chăng Bách Việt nơi xa
Bị Tàu lấn mãi mới dồn về Nam
Động Đình Hồ đâu còn chứng cứ
Nhưng vì ta khác hẳn với Tàu
Xí xô họ thảy chỉ hầu
Còn ta ngữ nghĩa mỗi từ rõ luôn
Chính nhờ thế ngàn năm đô hộ
Tàu có nào đồng hóa được ta
Ta hoàn toàn vẫn khác xa
Cuối cùng vẫn lại giành toàn tự do
Từ ba Trưng đến bà Triệu Ẩu
Luôn cờ vàng ta quyết phất lên
Đến Ngô Quyền lại xưng vương
Đánh quân Nam Hán kể như tan tành
Đinh Bộ Lĩnh, Lê Hoàn cũng vậy
Lại bắt đầu phạt Tống bình Chiêm
Trần Hưng Đạo phá Nguyên Mông
Ba lần thế giới đều luôn nễ vì
Đến Lê Lợi diệt Minh rạng rỡ
Nhờ bàn tay của Nguyễn Trãi góp vào
Để đời “Đại Cáo Bình Ngô”
Thật là dũng liệt người xưa rõ ràng
Rồi cận đại Quang Trung Nguyễn Huệ
Vị anh hùng đánh thắng quân Thanh
Diệt trên trăm vạn mươi ngày
Khiến Tôn Sĩ Nghị ống đồng thoát thân
Kể từ đó mở toàn bờ cõi
Ải Nam Quan đến mũi Cà Mau
Non sông thống nhất nhiệm màu
Chiêm Thành tiếp đến Cao Miên phục tùng
Từ nay thảy kiện toàn non nước
Dưới trời Nam ta thật oai hùng
Tại sau vướng nạn thực dân
Pháp sang đánh chiếm ta đành thua trận
Chúng chia cắt ba Kỳ biệt lập
Chỉ vua ta còn giữ Trung kỳ
Bắc Nam chúng chiếm cả rồi
Lập nền đô hộ nước thành còn đâu
Kế quân phiệt Nhật vào lật Pháp
Đó là thời Thế chiến thứ hai
Cuối cùng Nhật cũng rơi đài
Trao quyền độc lập lại ta lạ gì
Song lại đến khúc quanh lịch sử
Trần Trọng Kim lùi trước Việt Minh
Ngọ Môn Bảo Đại thoái ngai
Để thành Vĩnh Thụy danh là công dân
Phe Cộng sản nắm quyền cai trị
Bởi ông Hồ từ Mạc Tư Khoa
Tin vào trọn Mã Khắc Tư
Tức là Các Mác nhằm lên “Đại đồng”
Nhưng đột ngột Pháp bèn quay lại
Theo quân Anh vào vào cảng Saigòn
Nước ta thụ địch cả hai đầu
Bắc thì Lư Hán Nam là Pháp quân
Ông Hồ phải chơi dòn thủ thuật
Đúc tượng vàng Lư Hán rút quân
Đinh rồi quân Pháp tính sau
Đâu ngờ lại xảy ra toàn chiến tranh
Tức cuộc chiến Việt Minh với Pháp
Khiến chín năm nguồn lực hi sinh
Cuối cùng chiến thắng Việt Minh
Pháp thành bại giữa lòng Điện Biên
Kể từ đó chia đôi đất nước
Tại Miền Nam Bảo Đại quay về
Bắc thành Cộng sản mọi bề
Mô hình Xô Viết đưa vào rập khuôn
Nhưng xuất hiện thế gian lưỡng diện
Để trở thành đối kháng giữa hai đầu
Một bên Trung Quốc Liên Xô
Bên còn lại Mỹ lên cầm đầu
“Chiến tranh lạnh” dài non thế kỷ
Cuối cùng thì Bắc thắng Miền Nam
Nhờ danh giải phóng quê hương
Nhờ danh dân tộc đã nên thắng toàn
“Ý thức hệ” nay càng phi lý
Nhưng trước kia thảy chỉ cuồng say
Bởi tuyên truyền đất cũng lung lay
Bác Hồ thành thảy như người cứu tinh
Bác gãi trúng biết bao người đi trước
Thà hi sinh để chống ngoại xâm
Kiểu xưa nước đã từng làm
Đánh Tàu thắng lớn đâu nào tháo lui
Pháp bại trận Mỹ thua là thế đó
Bởi người dân tin thảy trọng Bác Hồ
Lai quần cũng đánh dừng nào
Cả leo lên đái ngọn dừa cũng chơi
Bác từng bảo Trường Sơn cũng đốt
Miễn làm sao đuổi giặc được thành công
Để xây đất nước màu hồng
Nhằm cùng tiến tới thiên đường mai sau
Nhưng thực tế lại thành thành nứt rạn
Liên Xô nhào, Trung Quốc suýt nhào
Thế gian đổi lại bàn cờ
Thành toàn “hội nhập” bây giờ là đây
Tuy “đổi mới” nhưng ngoài hình thức
Còn bên trong “chủ nghĩa” vẫn nguyên
Niềm tin vào não trạng rồi
Phải vì “giai cấp” mãi toàn đấu tranh
Khiến lịch sử mới thành cập rập
Vì niềm tin chỉ thảy ngoài vào
Có đâu tự phát bởi mình
Như ngày trước Chu Trinh xướng rồi
Khai dân trí biến thành tiên quyết
Dân trí lên dân khí cũng lên
Nước mình thảy hết ươn hèn
Để nhằm đạt tới dân sinh tuyệt vời
Nhưng khổ nổi Phan Tây Hồ đã mất
Có còn đâu dẫn dến thành công
khác gì Nguyễn Huệ Quang Trung
Vẫn chưa toại chí anh hùng ngày xưa
Thành lịch sử mấy khi tỏ rạng
Dẫu ba lần đại thắng Nguyên Mông
Cả như thắng Pháp hào hùng
Về sau thắng Mỹ cũng nhờ lòng dân
Đâu phải thắng là nhờ Cộng sản
Như nhiều anh dốt nát tuyên truyền
Bởi lòng yêu nước toàn bền
Đâu như chính trị chỉ ngoài mặt thôi
Như ta thấy dân Tàu cả tỷ
Vẫn thường khi ngoại tộc làm vua
Đó toàn khác với dân ta
Ngàn năm nào để Tàu đồng hóa đâu
Thành thử vậy thế gian bao chuyện
Riêng con người tính toán dễ sao
Phải chăng cũng có ”mệnh trời”
Con người cũng thế, nước nhà lạ đâu
Ai chẳng biết Chiêm Thành nào tệ
Cả Cao Man văn hiến cao dày
Vậy mà Đại Việt thắng ngay
Khiến thành mất nước nghĩ ai mới buồn
Đồ Bàn đó nay thành phế tích
Toàn bóng ma của thảy dân Hời
Chế Lan Viên đã viết rồi
Hỏi nay người Việt có còn nhớ không
Nên “Hiệp ước Thành Đô” nếu thực
Cũng dựa vào “giai cấp đấu tranh”
Giặc thành bạn hữu đồng hành
Vì tình “đồng chí” nước nhà còn đâu
Bởi thành bại ai nào định trước
Nếu toàn dân chỉ thảy mù mờ
Mất bò lại mới làm chuồng
Nếu thành sự thật đâu còn nghĩa chi
Nên thôi để tương lai nghị luận
Ích gì bàn mọi chuyện hôm nay
Bởi không dân chủ một ngày
Tự do ai muốn trải lòng ra sao
Thành lịch sử và người chỉ vậy
Từ xưa nay có khác gì đâu
Kiểu vòng tròn cứ lặp hoài
Nếu phần chủ thể đều tồi như nhau
Khiến cuộc sống mới thành dâu bể
Như ngày xưa Trọng Thủy Mỵ Châu
Giặc vào diệt cả non sông
Liệu nay sự việc có còn lặp chăng
Vòng quay lớn chứa vòng quay nhỏ
Rộng ra toàn vũ trụ bao la
Hẹp thì đất nước quốc gia
Cả như dân tộc gồm nhiều cá nhân
Khiến tất thảy việc đời khôn dại
Chỉ người khôn mới đáng con người
Nếu không cây cỏ khác nào
Sống toàn ý nghĩa chẳng ngoài bản năng
NON NGÀN
(30/6/18)
**
CÁ NHÂN CON NGƯỜI
TRONG XÃ HỘI LOÀI NGƯỜI
Mỗi cá nhân đều như chiếc lá
Trên cây đời xã hội loài người
Vốn từ một gốc sinh ra
Hoàn toàn kỳ bí đã ngoài triệu năm
Trên trần thế trăm năm ai khác
Lá rụng rồi lá khác mọc lên
Cây đời vẫn mãi còn nguyên
Và luôn tỏa bóng mọi miền núi sông
Bởi tất cả đều cùng lịch sử
Lịch sử chung của thảy muôn loài
Đâu riêng chỉ có con người
Mà thành cả cụm chung đều trước sau
Thành ý niệm môi trường là vậy
Tầng ô dôn quả thấy hiển nhiên
Nó nằm ngay ở đỉnh đầu
Chừng nào nó thủng thì hầu chơ vơ
Bởi có kẻ phá rừng bạt núi
Vì lợi riêng mà thảy hại chung
Con người luôn chỉ toàn khùng
Đều nhìn thiển cận đâu cùng mục tiêu
Đâu hiểu thảy đời toàn quy luật
Muôn vật luôn gắn kết cùng nhau
Cá nhân, xã hội, chủng loài
Đều trong vũ trụ dễ nào khác đâu
Thành đời sống tinh thần mới quý
Vật chất luôn đều thảy tầm thường
Muốn toàn hưởng thụ sỗ sàng
Khác chi loài vật chỉ càng ngây thơ
Đừng nhầm lẫn công danh phú quý
Cho toàn cao vị trí thảy cao
Biết chi vốn chỉ trên đời
Để nhằm quản lý nhiều người vậy thôi
Và cũng thảy mặt ngoài hiện tượng
Nào đi sâu tâm thức bề trong
Chỉ đều thảy loại hàng rào
Cốt giam người lại trong ngoài khác chi
Lại tếu táo rêu rao “chủ nghĩa”
Song thảy đều xạo xự vậy thôi
Tự do dân chủ tiêu rồi
Người thành nô lệ có nào nhân văn
Xưa ông Mác cuội nhăng một thuở
Còn hùa thêm một gã Ănghen
Lấy toàn bạo lực làm nền
Mệnh danh “giải phóng loài người” mới kinh
Nên thực sự đã thành tà thuyết
Bởi đâu nào đúng với khách quan
Phản thùng cuộc sống văn minh
Độc tài úp bộ quả thành éo le
Còn quan điểm lại đều duy vật
Nhìn chỉ toàn “vật chất” mới vui
Thành ra phủi hết tinh thần
Tâm linh nào có chỉ toàn “vật” thôi
Đúng duy vật vô thần là thế
Để toàn đều dụ khị con người
Biến thành mọi kẻ tầm thường
Tầm nhìn đâu dễ cao ngoài ngọn tre
Thuyết “giai cấp” ai dè là vậy
Đều dựa trên luận điểm tầm thường
Giành ăn tranh lợi mọi đường
Đâu cần thiết đến con người chiều cao
Nhưng người thảy cha sinh mẹ đẻ
Có dễ gì lỗ nẻ chui lên
Mới luôn truyền thống xa đình
Cộng thêm giáo dục làm người thành cao
Nếu hai thứ từ đầu đều hỏng
Có dễ nào kết quả tương lai
Khó thành giá trị lâu dài
Mà đều chỉ có tầm thường trước sau
Khiến giáo dục yêu cầu là thế
Mới cần luôn khai phóng tự do
Còn như chỉ kiểu dàn trò
Nhằm ngu dân hóa dễ nào tiến lên
Mỗi người sống phải mình độc lập
Mới thành ra nhân cách con người
Còn như thảy kiểu bầy đàn
Để toàn thui chột quả toàn đáng thương
Còn đâu nữa tinh thần tự giác
Mà chỉ toàn bắt chước làm theo
Khác chi bọn khỉ đuôi dài
Hay là loài vượn chỉ toàn không đuôi
Từ “tập thể” gạt đời là thế
Biết chi người toàn hợp tác chung
Vẫn luôn độc lập tinh thần
Mới thành ý thức con người tự do
Mác ngu muội nhìn toàn “giai cấp”
Hét toáng lên chỉ có “đấu tranh”
Cái ngu tột đến trời xanh
Trong khi cây lá đâu thành đấu nhau
Bởi vì cây luôn toàn thống nhất
Nảy sinh ra từ hạt ban đầu
Bộ gien nằm ở nhân rồi
Mới thành lịch sử sau toàn triển khai
Tức luôn phải cái đầu đi trước
Rồi phát huy ra thảy bên ngoài
Thích nghi cùng với môi trường
Để toàn kết quả mới thành cái cây
Nếu “cộng sản” giống như cái hạt
Tức lúc đầu đều thảy toàn chung
Để rồi phát triển khôn cùng
Bao giờ quay lại hạt mầm về sau
Từ cái một để thành đa dạng
Đó hoài luôn quy luật ở đời
Cái ngu của Mác tuyệt vời
Muốn làm “cộng sản” để đời thụt lui
Quả lý thuyết ruồi bu có khác
Chỉ toàn điều không tưởng khác đâu
Lại còn ngoan cố một màu
Cho đời “biện chứng” tất hầu thành công
Bởi lẽ đó Mác xưng “khoa học”
Phỉnh số người mờ mịt ngỡ hay
Mới thành quyết chí nhào vào
Vì tin “khoa học” có nào khác đâu
Nhưng đâu biết Mác đều ba xạo
Chỉ cưỡm toàn ý niệm Hegel
Để từ cái gốc duy tâm
Biến thành “duy vật” quả toàn ngu ngơ
Đúng là chuyện hỏa mù như thế
Lại huênh hoang “lật ngược” Hegel
Làm cho “đứng được trên chân”
Khỏi “đầu chổng ngược” quả thành tiếu lâm
Thật sự đó chỉ toàn ngụy luận
Nào thử đem chai rượu lật sao
Có thành chai dấm thế nào
Hay thành chai nước quả điều trớ trêu
Nên thuyết Mác toàn đều lợi dụng
Nhiều người tham quyền lợi nhảy vô
Bởi ham hai chữ “độc tài”
Nhân danh “vô sản” để mình lợi to
Đó cái thang Mác toàn đã bắc
Có ngu chi mà chẳng leo lên
Tuyên truyền đủ thứ lềnh khênh
Cuối cùng chiến thắng nhằm mình làm vua
Đó thật sự quả toàn có thế
Dễ nào đâu “vô sản” cầm quyền
Mà toàn những kẻ triền miên
Kiểu duy ý chí để thành vậy thôi
Đó “bao cấp” một thời lụn bại
Có dễ nào phát triển đi lên
Chỉ thành kinh tế cùn mằn
Làm ăn “tập thể” khó toàn phát huy
Theo lệnh lạc quả thì chỉ thế
Khiến hoàn toàn giả tạo trên đời
Miệng hô khẩu hiệu đầy trời
Nhưng nào tự nguyên để hầu thành công
Khiến lý thuyết Mác đều cái bẫy
Mắc vào rồi đâu dễ gở ra
Chỉ đành nằm đó rên la
Ngàn đời cũng vậy có mà khác sao
Giống hệt vĩa xi măng đâu khác
Cứng chặt rồi nào dễ phá ra
Dẫu dùng đến cả búa sồi
Độc tài khó vỡ toàn hầu vậy thôi
Thành nhân loại nạn nhân cả thảy
Kể cả “người cộng sản” khác sao
Bởi khi chân đã thọc rồi
Dễ nào bay nhảy kiểu người tự do
Mà nhất thiết buộc làm theo Đảng
Dầu thật ra chỉ một số người
Sống lâu lên chức lão làng
Thảy đều mưu trí khôn ngoan có thừa
Nhân danh thảy trên đời đủ thứ
Tạo cho mình cơ hội cầm quyền
Chia nhau danh vọng nhãn tiền
Khiến toàn địa vị khó nào lung lay
Nên cứ thế đời đều trôi chảy
Kiểu dòng sông phân lớp khác sao
Lớp trên đặc lợi hẳn rồi
Còn như lớp dưới hóa toàn ăn theo
Đó đâu khác kiểu đời nô lệ
Dầu ngoài toàn lời lẽ mỹ miều
Bởi nào thực chất bên trong
Mà toàn chỉ thảy long nhong bề ngoài
Mác bảo đó “thời kỳ quá độ”
Khiến thành ngu mút chỉ cà na
Bởi đinh đóng cột ngập rồi
Nếu không ai nhổ dễ nào tự bong
Thành mới thảy viễn vông là thế
Dễ nào đâu đạt tới “địa đàng”
Bởi nào đâu có khôn ngoan
Mà đời cứ thế đi toàn thụt lui
Bởi cuộc sống phải cần tri thức
Phải nào đâu “vô sản” đủ rồi
Khiến thành mê tín dị đoan
Gọi là “sứ mệnh” quả toàn vu vơ
Bởi điều đó chỉ toàn cuồng tín
Nó thành ra đâu khác tà thần
Có chi khoa học vạn phần
Có chi chân lý phải đều khách quan
Bởi chân lý cuộc đời thực tế
Hợp hợp theo trí tuệ con người
Đâu toàn mù quáng “niềm tin”
Khác chi bùa chú khắc in vào đầu
Bởi nếu thảy thò lò sáu mặt
Vẫn trước sau số mặt ấy thôi
Có chi chân lý đường dài
Để làm phát triển cuộc đời nhân văn
Chính bởi vậy Mác thành tội lỗi
Có khác chi phản động hàng đầu
Biến đời thành một trò chơi
Trò chơi không tưởng làm đời ngắc ngư
Toàn phủ nhận tự do nhận thức
Có làm sao khoa học được nào
Óc toàn bã đậu cả rồi
Dễ còn trí tuệ được toàn phát huy
Biến cả thảy đời thành nô lệ
Có khác nào tảng đá cùng lăn
Lăn đâu biết chỗ nào dừng
Bởi vì quán tính lẽ nào khác đi
Mác quả dốt chỉ vì “duy vật”
“Vật” làm sao “biện chứng” được cà
Ví như cái ghế cái bàn
Lâu ngày hư gãy nào toàn tiến lên
Cái ngu đó lềnh khênh trời đất
“Vật chất” dễ nào “biện chứng” được sao
Có chăng ý thức con người
Hay điều nhận thức mới toàn vậy thôi
Nhưng đầu óc khi thành bã đậu
Còn có đâu trí tuệ được gì
Chỉ toàn thân xác cu li
Bảo sao hay vậy khác gì nữa sao
Mác phản động quả hầu là thế
Lại còn ca “giải phóng loài người”
Khiến thành ngôn ngữ hồ đồ
Có ngu mới thảy chỉ toàn tin theo
Bởi phát triển thảy toàn lịch sử
Vẫn từ đầu chiều hướng tự nhiên
Lúc đầu còn thảy đơn sơ
Nhưng rồi trí tuệ phải dần tiến lên
Luật tiến hóa bao trùm mọi sự
Nhưng toàn luôn bản chất tinh thần
Có đâu “vật chất” mọi phần
Mác nhìn phiến diện trở thành ngu ngơ
Bởi chỉ thấy một chiều đâu khác
Nhưng cái cây “vật chất” được sao
Thế thì “sự sống” thế nào
Cành xanh đâu phải chỉ toàn củi khô
Đời chứa thảy vạn điều bí ẩn
Dễ nào đâu “vật chất” đơn thuần
Dẫu nhìn hiện tượng bề ngoài
Thảy đều “vật chất” có nào khác đâu
Nhưng chỉ “ắt” dễ nào mà “đủ”
Mới thành ra Mác thảy toàn ngu
Khiến coi “vật chất” hàng đầu
Còn tin “biện chứng” để hầu tiến lên
Cái ngu đó mông mênh thấy rõ
Bởì bao điều bí mật còn kia
Có toàn giải mã thảy đâu
Mác thành ba trợn bởi hầu vu vơ
Kiểu tựa chỉ anh khờ có khác
Giống hệt như mù xúm sờ voi
Sờ chân tất nói cột đình
Xum xoe xủm xọe nghĩ mình là hay
Để nói tướng lên toàn đủ thứ
Cho vòi voi con đĩa lạ gì
Cái tai đôi quạt khác chi
Cái ngu trời đất quả thì cười vang
Mác “duy vật” kiểu toàn thế
Biết một mà chẳng biết đến mười
“Vô thần” vì vậy đúng rồi
Bởi nhìn thần chỉ như thần cây đa
Biết nào thảy bao la vạn vật
Thần trước tiên quả chính con người
Đó là trí tuệ tuyệt vời
Linh ư vạn vật có nào khác đâu
Cũng nhờ đó thông qua khoa học
Khiến văn minh nhân loại tiến lên
Tại vì trí tuệ phát huy
Có đâu “giai cấp từ đầu đấu tranh”
Cái nguy hiểm Mác thành ra thế
Bởi chỉ toàn mù quáng Hegel
Lấy điều “biện chứng” làm nền
Để coi “tư bản phải thành tự chôn”
Giờ nhìn lại ngậm ngùi quả thế
Cái ngu toàn diễn thảy trăm năm
Làm thành lịch sử oái oăm
Chận đà phát triển triệt nguồn văn minh
Bởi Mác thảy tin điều “đối kháng”
Mới toàn hô tư bản tự chôn
Để thành “vô sản” sống còn
Quả ngu bỏ mẹ bao người vẫn tin
Đời phát triển là do khoa học
Để làm cho kỹ thuật tiến lên
Tạo nên sản xuất lềnh khênh
Để làm nhân loại nhu cầu đáp theo
Đời giải phóng phải đều dân chủ
Cùng tự do cho thảy mọi người
Đó toàn đơn vị không ngoài
Để thành tổng thể được hoài tích vô
Còn “cộng sản” kiểu như Mác nghĩ
Khác nào đâu bong bóng xà phòng
Thảy đều hoang tưởng mọi phần
Bởi cần chút gió đã thành vỡ tung
Mác ngu thảy tột cùng là thế
Lấy điều hư tưởng thật trên đời
Để toàn phỉnh gạt loài người
Nương theo ảo ảnh tưởng đời tiến lên
Nên dầu có hi sinh vạn thuở
Cũng dã trạng xe cát biển đông
Mác thành tội lỗi tột cùng
Cả trên trăm triệu con người đi đoang
Khiến địa cầu trở thành chảo lửa
Vẫn nhao nhao nhằm có địa đường
Khác đâu làm chuyện phũ phàng
Con người nhục hóa dễ còn nhân văn
Vì thực tế loài người khác vật
Vật ù lì người thảy thông minh
Chỉ do trí tuệ tự mình
Đi từ ngọn lửa đến thành 4.0
Nay tự động đã thành nguyên tắc
Mới làm cho giải phóng con người
Chân tây nào phải động vào
Mà toàn máy móc thay người ngoài trong
Người bởi thế phát huy trí tuệ
Làm nhân văn lại thảy nở hoa
Dựa trên năng lực tinh thần
Có đâu “giai cấp” giành ăn tầm thường
Đời quả vậy đấu tranh sai đúng
Hoặc đấu tranh hay dở tự nhiên
Đãu tranh công lý nhãn tiền
Đấu tranh chân lý thêm càng nhân văn
Mác điếu đóm để thành ngu độn
Muốn lăng xê “vô sản” lên trời
“Đấu tranh giai cấp” tơi bời
Đều toàn ngụy tạo khiến thành gàn điên
Làm nhân loại vong thân quá lẽ
Khác gì cây chổng đít lên trời
Ngọn thành chúc xuống ngời ngời
Khua chân múa mép tưởng đời tiến lên
Dẫu la hét đứng toàn một chỗ
Khác nào đâu giữa chốn nhân quần
Biến thành quay nẽo thụt lùi
Tưởng toàn tiến tới nhưng nào vậy đâu
Cái mù quáng một thời ấu trĩ
Nào khác chi ngụy tín rõ ràng
“Đỉnh cao trí tuệ” vênh quang
Quả thành đem Mác ra toàn giỡn chơi
Đời tệ hại là đời như thế
Bởi toàn trên ngôn ngữ tuyên truyền
Có đâu thực chất mọi miền
Mà đều gian đối để thành trớt huơ
Nhưng dầu thế bao giờ đổi khác
Không thực tâm đâu thể khách quan
Mới thành giả dối mọi đàng
Con người vật hóa quả toàn éo le
Bởi người thảy toàn đều cụ thể
Thành xác thân tương đối giống nhau
Trừ đôi dị biệt bề ngoài
Nên thành đầu óc mới toàn khác thôi
Người có học hoặc người ít học
Người hiểu nhiều hay ít khác nhau
Người giàu trí tuệ lạ đâu
Lại người ngu dốt khiến sầu mọi khi
Nhưng đức tính mới hầu tỏ rạng
Phẩm chất cao hay chỉ tầm thường
Thảy đều khác ở tâm hồn
Có nào khác chỉ dạng ngoài hay sao
Ngạn ngữ quả thảy đều đúng cả
Ai sinh con mà dễ sinh lòng
Nên nhờ giáo dục vạn phần
Mới thành dị biệt giữa người với nhau
Thành thử vậy mỗi người mỗi khác
Đó nằm đều ở chính nội tâm
Có người phẩm chất hiền lành
Có người quỷ quyệt khiến thành mưu mô
Nên nhân cách con người là gốc
Do trời sinh hay được học hành
Mới thành phẩm chất tinh anh
Thảy đều cao quý hay toàn tầm vơ
Đó đâu phải chỉ điều “giai cấp”
Mới làm cho phân biệt con người
Bởi dầu “giai cấp” là cao
Nếu hồn thấp kém thảy đều tiểu nhân
Khiến truyền thống gia đình một lẽ
Nhưng vẫn điều đột biến nữa kia
Hay tùy vận mệnh mỗi người
Trời toàn xếp đặt có ngoài vậy đâu
Dẫu định mệnh có đem cối quết
Cuối cùng đều vẫn lại thoát ra
Hiền nhân khác với gian tà
Người xưa đã nói dễ mà cãi sao
Nên đời quả nhân văn mới quý
Mới thành ra tính cách con người
Nếu trời cho được tài năng
Cùng nhờ nổ lực vươn lên ở đời
Công bằng khác bất công là vậy
Công bằng cùng cơ hội phát huy
Bất công thì thảy lạ gì
Buộc vào “giai cấp” để thành vô luân
Khiến chơi thảy kiểu toàn lý lịch
Dẫu ba đời cũng thoát được đâu
Để nhằm “chủ nghĩa” phủ đầu
Thật phi nhân bản có đâu con người
Mác bởi thế qur toàn tội lỗi
Dụ con người hành ác lẫn nhau
Thế gian đen tối một màu
Thảy thành nô lệ ca toàn thánh minh
Thành nghịch nhân gian cả thảy
Khiến hoàn toàn trái lẽ tự nhiên
Người đâu còn thảy đồng đều
Dựa vào “giai cấp” để hầu loại nhau
Tài đức bỏ kể toàn nổ lực
Bởi vì ghim “giai cấp” lạ sao
Phát huy chận đứng con người
Để thành tội lỗi trên đời tự nhiên
Nại “giai cấp” quả toàn ác độc
Thế gian toàn quỉ quái con người
Chỉ vì ngu dốt ở đời
Toàn thành mù quáng khiến toàn phi nhân
Tội ác đó ai ngoài chính Mác
Kéo đồng hành cùng với Ănghen
Để toàn một bọn lềnh khênh
Hùa nhau ca ngợi quả thành vô luân
Cái ngu đó đã thành tột đỉnh
Có nào đâu từng thấy trước kia
Chẳng qua vì Mác nói liều
Để thành gian dối mọi điều vậy thôi
Người như thế còn đâu nhân bản
Chỉ toàn đều xu nịnh vậy thôi
Về hùa đế sống ở đời
Thảy đều hèn kém lẫn đều phi nhân
Trong khi đó luật đời luôn rõ
Cái đến sau phải nhượng cái đầu
Giống vô rạp hát đồng thời
Người sau phải nhượng vé người trước tiên
Nó cũng đúng thảy đều muôn vật
Kể cả toàn lịch sử chẳng sai
Cái nào đi trước làm nền
Để thành cơ bản cho điều đến sau
Đâu có thể thành toàn đảo ngược
Nhằm mệnh danh “cách mạng” lung tung
Tưởng làm thế giới màu hồng
Hóa ra thật chỉ biến thành màu đen
Như một thuở Tàu cho “văn hóa”
Kéo xuống đường một lũ lâu la
Cờ Hồng theo kiểu vệ binh
Ghịt đầu trí thức chụp lên mũ lừa
Thật nhục nhã cho dân Trung Quốc
Nền văn minh trên cả ngàn năm
Nay đành khuất phục lâu la
Khiến thành ô nhục sâu xa vạn đời
Ai chẳng biết nguyên nhân do Mác
Bởi hô toàn “giai cấp đấu tranh”
Để Mao lợi dụng thập thành
Đốt toàn văn hóa xứ mình ra tro
Vì thực chất cuộc đời là vậy
Cái hầm luôn nhốt những bản năng
Phía trên trồng các bông hoa
Khui hầm rắn rít bò ra ngỡ ngàng
Nên ý nghĩa đâu còn chân lý
Mà biến thành giả nghĩa giả nhân
Quả ngu nói đến triệu lần
Chẳng câu nào đúng cũng đều toàn ngu
Thành đầu óc con người là thế
Càng lên cao càng mới đâm hoa
Dưới chân gai góc ta bà
Chỉ đều quy luật cuộc đời tự nhiên
Để thành thảy tinh hoa nhân loại
Đều không ngoài khoa học mới hay
Không ngoài triết học sâu dày
Không ngoài nghệ thuật đều toàn nhân văn
Nhiều ngàn năm đã qua là vậy
Vẫn không ngoài cuộc sống khách quan
Lấy quyền tư hữu làm nền
Tạo thành điều kiện con người phát huy
Thành luật pháp thường khi đâu khác
Làm cái khung cho trật tự chung
Mác toàn kiểu chỉ anh khùng
Xúi làm “vô sản” ngại ngùng thảy chi
Thời quân chủ vua toàn quyền bính
Thời hiện nay ủy nhiệm từ dân
Mới thành dân chủ vạn phần
Cọn người tài đức để lên nắm quyền
Mác lại phịa ra điều giai cấp
Còn phao thêm “sứ mệnh” khác chi
Nhằm cho thiểu số nắm quyền
Nhân danh cả thảy lạ lùng khác sao
Mác gọi đó “độc tài vô sản”
Quả là tay cả quỷnh toàn ngu
Phỉnh phờ những kẻ lù mù
Để nhằm lợi dụng quả nào hay chi
Phi luật pháp đè nhau đâu khác
Dễ thành ra ăn thịt đồng loài
Bản năng hoang dã không ngoài
Làm đời mất thảy mọi điều văn minh
Nhưng Mác lại cố tình ngu ngốc
Cho “thiên dường xã hội” khác đâu
Để nhằm luật pháp xóa rồi
Không cần tiền tệ quả hầu ngu ngơ
Đó được gọi “thiên đường cộng sản”
Nhằm làm chia sản phẩm cùng nhau
Cần chi đâu nữa thị trường
Coi như “bóc lột” phải toàn xóa đi
Bởi Mác bảo “gốc nguồn giai cấp”
Đều “không ngoài sở hữu tư nhân”
Khiến thành “giai cấp đấu tranh”
Dẹp đi “giai cấp” mới đời hoàng kim
Cái ngu thảy chẳng còn biên độ
Lý luận suông đâu hiểu cuộc đời
Để thành xã hội ngồi chơi
Không làm vẫn hưởng khiến trời cũng than
Bởi Mác nói “làm theo năng lực”
Và tất nhiên “hưởng thảy nhu cầu”
Khác gì một kiểu ngu sâu
Bởi vì tiền của từ đâu chạy vào
Thành Mác thảy ngu nào nói được
Chỉ toàn như lý luận trên mây
Kiểu toàn lý luận giả cầy
Nói toàn nhắm mắt hỏi thành ra chi
Trong khi đó đời luôn thực tế
Bởi con người đều thảy bản năng
Phải nhờ pháp luật mới thuần
Giữ đời chừng mực thăng bằng lạ chi
Còn Mác thảy mơ màng có khác
Chỉ vì ngu thành ác trên đời
Khác chi phỉnh gạt loài người
Đẩy toàn nhân loại lọt vào hư vô
Đó chẳng khác nào vô chính phủ
Hay chỉ thành chủ nghĩa hư không
Đúng là chỉ thói bốc đồng
Hại đời mà tưởng giúp đời thành ngu
Bởi kỹ thuật luôn đều cần thiết
Dùng đúng không mới chỗ cứu người
Nếu như thảy chỉ bông thùa
Giết người cũng vậy có nào khác đâu
Thành Mác đúng là anh cả quỷnh
Lý luận toàn chỉ kiểu tơ mơ
Mới thành tội lỗi dạn dày
Phỉnh đời quả thảy đã thành trăm năm
May mà khối Liên Xô đã đổ
Nếu còn không thảy mãi mút mùa
Hại toàn nhân loại búa xua
“Đỉnh cao trí tuệ” quả toàn là đây
Nay nhìn lại thảy đều tếu táo
Dù thực ra phải nói từ đầu
Nhưng vì kẹt nỗi “độc tài”
Dại gì ai nói mới thành vậy thôi
Để sai thảy từ đầu có khác
Mác thành toàn trách nhiệm lạ chi
Độc tài thử hỏi còn gì
Nhân văn nào nữa có chi tự hào
Bởi người thảy ai nào thánh thần
Thành luôn cần bình đẳng giữa nhau
Tạo thành trường số khác đâu
Mà còn hơn nữa là trường véc tơ
Mới đẳng hướng muôn đời là vậy
Để toàn thành tích hợp trị chung
Ai ngờ Mác thảy toàn khùng
Triệt tiêu hết thảy còn đâu ra gì
Đời đâu phải chỉ toàn toán học
Để thành ra đạp thảy nhân văn
Khác nào chỉ nói cuội nhăng
Khiến đều ngụy biện phản toàn nội dung
Ngây ngô ngỡ lẫy lừng đâu khác
Nghĩ mình đây “khoa học” hơn đời
Nên thành chủ thảy độc tài
Cái ngu lấn lướt át toàn cái khôn
Đúng là dẫu quan san ngàn dặm
Khó thấy ai có thể ngu hơn
Cái ngu quả thảy xanh rờn
Bởi vì lý luận chỉ toàn bá vơ
Quên đi thảy con người thực tế
Chỉ thấy toàn “giai cấp đấu tranh”
Còn gì xã hội văn minh
Để toàn chủ nghĩa quả thành lêu têu
Đâu lý tính nào trong xã hội
Chỉ thấy đều cảm tính một màu
Bởi toàn mù quáng niềm tin
Hay toàn cưỡng chế đâu còn tự do
Đời nô lệ quả nào có khác
Lại tự ca toàn thảy vinh quang
Đội mông lãnh tụ quả toàn
Còn gì danh giá hiên ngang ở đời
Những điều ấy ai người chẳng biết
Bởi vì không độc lập tự do
Còn đâu ra thể người
Mà toàn điếu đóm trên đời khác chi
Dầu nô lệ phải toàn ca ngợi
Đã vong thân càng lại vong thân
Mác thành tội ác vạn lần
Biến toàn địa ngục trần gian khác gì
Bởi quy luật khách quan mất thảy
Chỉ còn đời giả tạo chủ quan
Có đâu nhân cách hoàn toàn
Thảy toàn đóng kịch để càng gạt nhau
Đều cuộc sống cầu âu có khác
Bởi toàn trong nô lệ dễ nào
Mất đi nhân cách con người
Còn như cái máy làm đời phi nhân
Để toàn thảy trời mây trăng nước
Toàn ngợi ca tuốt tuột một chiều
Trăm năm phi chất con người
Phủi toàn trí tuệ còn gì khác đâu
Lấy nào nữa chiều sâu văn hóa
Cũng ra chi ý nghĩa nhân văn
Mà toàn thảy chỉ cuội nhăng
Theo người dẫn dắt oái oăm dường nào
Đời thảy chỉ trở thành bậy bạ
Bởi còn đâu độc lập tự do
Mất đi bản tính trời cho
Để thành toàn kiểu mù u làng nhàng
TIẾNG NGÀN
(02/7/18)
**
SỐ NHÀ TRỨ DANH
Căn nhà có số trứ danh
Ở phường An Lạc, Bình Tân, Sàigon
Con đường là Bùi Tư Toàn
Ai siêng tìm thử mới càng chịu chơi
Này đây địa chỉ phải rồi
Tới năm cái xẹc quả người chui sâu
Xẹc đầu 36/45
32/49 xẹc liền tiếp theo
13/54 cuối cùng
Nhờ ai chịu khó thử lùng ra xem
Rồi đưa lên mạng cho hên
Để coi thử chủ là ông hay bà
Còn xuân hay đã quả già
Mà đi chọn một số nhà giống ai
Sống giàu hay chỉ toàn nghèo
Sao nhà có số eo sèo thế kia
Hỏi ai từng thấy có khi
Hay là chuyện lạ khác chi lần đầu
Dù sao đây quả cũng ngầu
Dài ngoằng kiểu ấy có nào ai hơn
Nhìn vào như thể bông lơn
Kiểu y con rắn bò sâu tới hoài
Bạn bè chắc cũng oải rồi
Bởi nào dư sức tìm vào tới đây
TIẾU NGÀN
(01/7/18)
**
QUYỀN HÀNH VÀ SỰ SỢ HÃI
Quyền luôn đủ loại trên đời
Hoặc là ngay thẳng hay toàn cong queo
Chỉ ngay mới bảo vệ đời
Còn mà cong quẹo làm người cong theo
Tức quyền ngay thẳng không lèo
Còn quyền cong quẹo ngặt nghèo ai ưa
Quyền ngay dân chủ tự do
Còn quyền cong quẹo nhằm lo độc tài
Khi làm sợ hãi con người
Nó thành đày đọa con người khác đâu
Nghĩa là đã phản động rồi
Bởi toàn phải sợ dễ sao là người
Thành ra nhìn lại trên đời
Hoặc quyền chân chính hay quyền đảo điên
Quyền chân chính phải dân trao
Còn quyền điên đảo tự phong cho mình
ÁNH NGÀN
(01/7/18)
**
RỒI THÌ TRÁCH AI
Rồi thì còn biết trách ai
Trách riêng ông Mác hay người theo ông
Bởi vì ông nói lung tung
Mới thành thiên hạ nhập nhùng thế thôi
Trăm năm dẫu đã qua rồi
Liên Xô đổ sụm nhưng còn có ta
“Đỉnh cao trí tuệ” bao la
Một thời ông Mác quả là hơn ai
Cần gì dân chủ tự do
Chỉ cần độc đoán khỏi lo điều gì
Để làm chuyên chính khác chi
“Con đường quá độ” mới thì đi lên
Thời gian dầu thảy dài thênh
Ngàn năm chưa chắc đã nên được gì
Chẳng sao dân phải quen đi
Nghe lời Mác “dạy” mới thì hiền ngoan
TẾU NGÀN
(01/7/18)
**
THÁI HẬU DƯƠNG VÂN NGA
Một người làm chuyện phi thường
Dân đâu chê trách còn thương yêu bà
Đó Hoàng thái hậu Dương Vân Nga
Đã thành ra vợ hai người làm vua
Đinh Bộ Lĩnh, Hoàng đế đầu
Vị vua lập quốc anh hùng trước tiên
Đến sau vua tiếp Lê Hoàn
Hoàng bào vì nước trao người tài năng
ÁNH NGÀN
(01/7/18)
MỤC LỤC
HÀ NỘI CẤM CẢN (04/7/18)
NGUYỄN VĂN ĐỰC (04/7/18)
ANH HÙNG NGUYỄN THÁI HỌC VÀ NỮ KIỆT CÔ GIANG
(04/7/18)
NIỀM TỰ HÀO DÂN TỘC (04/7/18)
TIỀM LỰC TA HIỆN NAY (03/7/18)
KHÁI NIỆM ĐÚNG ĐẮN VỀ “CÁN BỘ” VÀ CÔNG CHỨC
(03/7/18)
CON NGƯỜI Ở ĐỜI (03/7/18)
LỊCH SỬ TA NGÀY XƯA LỊCH SỬ TA NGÀY NAY
(30/6/18)
CÁ NHÂN CON NGƯỜI TRONG XÃ HỘI LOÀI NGƯỜI
(02/7/18)
SỐ NHÀ TRỨ DANH (01/7/18)
QUYỀN HÀNH VÀ SỰ SỢ HÃI (01/7/18)
RỒI THÌ TRÁCH AI (01/7/18)
THÁI HẬU DƯƠNG VÂN NGA (01/7/18)
**
No comments :
Post a Comment