Saturday, June 30, 2018

TẬP THƠ ''KẺ SĨ'' TIẾP THEO - (176)

TẬP THƠ “KẺ SĨ”
TIẾP THEO, SỐ 176



DÃ TRÀNG

Dã tràng xe cát biển Đông
Nhọc nhằn mà chẳng nên công cán gì
Trăm năm rồi cũng qua đi
Có chi để lại với cùng núi sông

SẮC NGÀN
(30/6/18)

**

CĂN BỆNH THI THƠ CỦA
NGƯỜI VIỆT TA HIỆN NAY

Cái này quả thấy lâu rồi
Đã từng có nói cứ thời như không
Làm thơ lại chẳng hiểu vần
Tưởng vần máy móc khiến thành thơ hay

Thành ra căn bệnh lâu ngày
Kiểu toàn ấu trĩ của người làm thơ
Chỉ do không hiểu nhuyễn nhừ
Đâu là nghệ thuật muôn đời thi ca

Đọc lên toàn thấy ba hoa
Nội dung chim chích, cào cào loạn bay
Toàn thành nghịch nhĩ, trái tai
Kiểu thơ ít học đều hài thế thôi

Vậy nên muốn có thơ hay
Cần nhiều điêu luyện có đâu lụy vần
Bởi vần luôn phát tự tâm
Có nào đá tảng nhằm vầng trám vô

Lý do ai rõ ra sao
Nhưng đều chắc chắn thảy toàn học đâu
Tay ngang kiểu lối bất quờ
Toàn đều bắt chước tưởng thơ dễ dàng

Biết chi thơ phải có hồn
Tức đều thơ phải phát nguồn tự trong
Đâu ngoài xạo xự đếm đong
Lắp vần giả tạo hầu mong gạt đời

Chỉ nhằm trước hết gạt mình
Ý đồ ngụy tín tưởng người tài hoa
Khiến làm đây phải xót xa
Thành vài dòng cốt nhắc người làm thơ

Vì chưng chỉ có người xưa
Kiểu Đoàn Thị Điểm, Nguyễn Du mới cừ
Còn thơ thẩn thảy bây chừ
Toàn đều mách qué có gì là thơ

Rặt toàn chỉ thứ líu lo
Chưởi vào nghệ thuật thi thơ lạ gì
Cả như Tố Hữu ra chi
Hoặc là Xuân Diệu đều thì long tong

Cả khi mèo mả gà đồng
Tràn đầy trên mạng đếm không được nào
Biết chi nghệ thuật phải cao
Thi thơ phải chuẩn có nào lạc xon

Tầm vơ dẫu thảy bạt ngàn
Phải cần tự kiểm mới càng tiến lên
Thơ cần phải đóa hoa xuân
Có đâu chỉ kiểu hoa lài cứt trâu

Dẫu sao ai đọc đừng rầu
Vì cho vạn chốn đâu hầu nói ai
Thơ cần phát tiết tự nhiên
Có đâu vần điệu huyên thiên ghép vào

Mà hay cũng chẳng có sao
Dẫu không xuất sắc cũng vui nhẹ nhàng
Đằng này nói thật đâu oan
Thảy toàn mách qué gọi càn là thơ

Thành trong thời đại dại khờ
Chỉ đều thơ thẩn tay mơ lạ gì
Người xưa đã nói khác chi
Vì luôn thơ nhạc mãi hồn núi sông

Thơ toàn nghệ thuật tâm hồn
Dễ sao lời tiếng ngoại lai nhét vào
Nên đừng toàn thói tào lao
Mà đều hoa gấm mới thành thi ca

Ngày nay thơ giống sao sa
Nhưng đều sao xẹt khó mà bền lâu
Xẹt qua đã mất tăm rồi
Ngàn đời gom lại khó thành Nguyễn Du

NGÀN THƠ
(30/6/18)

**

HỌC THUYẾT “ĐẤU TRANH
GIAI CẤP” CỦA CÁC MÁC

Đời mọi việc phải cần đúng đắn
Tức đều luôn chuẩn xác khách quan
Mới thành khoa học rõ ràng
Mới càng hiệu lực vẹn toàn khác đâu

Không thể chỉ ào ào cảm tính
Hoặc toàn theo thị hiếu riêng tư
Bám vào hiện tượng bề ngoài
Khiến thành sai lệch và đều chủ quan

Nên khi nói về điều “giai cấp”
Hay “đấu tranh giai cấp” lạ gì
Phải xem Mác có đúng chi
Hay toàn ngụy tạo những gì đưa ra

Nào thử hãy xem kìa cây lá
Chúng trước sau phải có phân tầng
Với nhiều táng thấp táng cao
Dễ cây nào lại không cành nhánh sao

Toàn vũ trụ cũng hầu như vậy
Và thế gian mọi vật khác nào
Cả như cái ghế cái bàn
Nói chung vật dụng đều toàn vậy thôi

Luật cấu trúc quả thời luôn thế
Vốn kết thành trên dưới trong ngoài
Bởi đều cơ cấu vậy hoài
Mới thành hiện hữu ở đời thế thôi

Để tồn tại luôn cần cấu trúc
Từ hạt cây, nguyên tử, thiên hà
Cả như cái trứng vịt, gà
Cũng đều phải thế để mà nở con

Hay thân xác con người đâu khác
Phải phần đầu, phần đít, phần thân
Cũng như não bộ vạn lần
Phải toàn kết cấu lại bằng nơ ron

Đâu có thể vật nào đặc sệt
Hoặc thuần do đồng nhất mà thành
Thảy toàn đơn nhất bên trong
Tức phi cấu trúc mà hòng được sao

Thành như thế Mác ngu bỏ mẹ
Muốn toàn đều xã hội giống nhau
Thảy “phi cấu trúc” trước sau
Gọi “vô giai cấp” quả hầu ngu ngơ

Vì xã hội nào đâu bản thể
Mà đều luôn kết bởi mỗi người
Chúng hoài thay đổi trên đời
Như dòng sông chảy dễ gì tảng băng

Thành “giai cấp” thảy toàn hiện tượng
Giống như bao sóng biển bề ngoài
Hoặc như dạng mạo địa cầu
Có nào trái đất kiểu hòn ve chai

Mác đúng vậy “thiên tài” là thế
Nhìn sự đời kiểu trẻ lên năm
“Độc tài vô sản” cà lăm
Nhằm “phi giai cấp” quả toàn éo le

Đó chỉ thảy một điều không tưởng
Để biến đời thành món đồ chơi
Còn chi thực tế lẽ nào
Mà thành thị hiếu kiểu toàn vu vơ

Bởi thực chất Mác đều mê tín
Quá tin vào “biện chứng” Hegel
Lấy điều “mâu thuẫn” làm nền
Hiểu toàn “đối kháng” quả nên dại khờ

Nào nhìn thỏi nam châm tất biết
Có bao giờ chẳng lưỡng cực đâu
Hay như nhìn thử địa cầu
Muốn đời luôn có hai đầu Bắc Nam

Đơn giản vậy Mác toàn chẳng biết
Hỏi làm sao “trí tuệ loài người”
“Đỉnh cao” quả thảy buồn cười
Kiểu con dế mén phong thần cây đa

Nên nay buộc gần xa phải thấy
Thuyết Mác toàn cả thảy vu vơ
Dựa vào quan điểm lập lờ
Cho là “khoa học” ai ngờ vậy sao

Nên tin thảy đời hoài “phủ định”
Tưởng thành ra quy luật đi lên
Biết chi kiểu cặp vợ chồng
Có nào phủ định để thành có con

Nên quả thật Mác toàn ấu trĩ
Mới đưa ra lý thuyết “địa đàng”
Tức là “vô sản” hoàn toàn
Hỏi nào động lực để còn tiến lên

Bởi con người khó toàn thần thánh
Vì trời sinh đều thảy bản năng
Dễ nào thế giới “đại đồng”
Kiểu thành đông cứng dòng sông lạ kỳ

Nó phản lại những gì khoa học
Và dẫm lên mọi cái khách quan
Khác chi ý tưởng “địa đàng”
Chỉ nhằm để gạt kẻ toàn dốt đui

Nhằm lợi dụng “đấu tranh giai cấp”
Hầu dựa vào tướt đoạt giữa nhau
Thảy thành tâm lý bù cào
Chỉ toàn ích kỷ miễn sao lợi mình

Muốn thụ hưởng chẳng cần lao động
Vin vào điều “bóc lột” đã qua
Nhưng đều ngụy biện quỷ ma
Khác nào tự cắt thịt da loài người

Làm đau đớn tột cùng nhân thế
Bởi phỉnh tràn “giai cấp đấu tranh”
Tạo thành ý thức bất công
Vừa phi khoa học vừa không nhân tình

Mác tội lỗi đầy mình quả thế
Bởi gạt toàn nhân loại ngây thơ
Làm trên trăm triệu mạng người
Khắp toàn thế giới chết vì thế thôi

Mác tất chịu tiếng đời là vậy
Và vết nhơ cứ mãi còn hoài
Trở nên học thuyết lạc loài
Trong toàn lịch sử loài người khác đâu

Khi tranh đấu chỉ là nguyên tắc
Trong tự nhiên toàn thảy muôn loài
Đấu tranh nhằm để sinh tồn
Cùng nhằm phát triển mỗi người cá nhân

Đâu phải thảy “đấu tranh giai cấp”
Điều này toàn Mác nói vu vơ
Bởi duy cụ thể mỗi người
Còn mà “giai cấp” có nào vậy đâu

Như hai đầu một thanh từ thiết
Chúng đều luôn liên kết cùng nhau
Dễ đâu mà lại tách rời
Để thành một mất một còn loại đi

Nên Tư bản cũng như Vô sản
Thảy chỉ đều hiện tượng bề ngoài
Ở trong vẫn chỉ con người
Tùy vào điều kiện mỗi thời khác nhau

Vì nhân loại phải luôn phát triển
Có đâu nào bất biến trước sau
Mà hoài thay đổi từng ngày
Bởi vì khoa học phải hoài tiến lên

Khiến thành Mác thảy toàn phi lý
Khi bảo là “Tư bản tự chôn”
Để cho “Vô sản thắng toàn”
Biết chi lịch sử luôn toàn nhiêu khê

Nên lịch sử mọi bề tiến tới
Đều phải luôn hai cái đấu tranh
Một là giữa đúng và sai
Hai là tiến bộ hoặc đi thụt lùi

Tức tích cực hay là tiêu cực
Trong mọi thời phải đấu tranh nhau
Đó toàn cốt lõi ở đời
Còn riêng “giai cấp” mặt ngoài lạ chi

Bởi nào thảy ai giàu ba họ
Cũng có ai mà khó ba đời
Vì nào sự vật đứng yên
Mà toàn chuyển biến nhãn tiền khác sao

Mác bởi dốt thảy về triết học
Lại còn thêm khoa học mù mờ
Để toàn giải thích đều khờ
Dốt mười biết một ai ngờ thế sao

Tuy dẫu vậy “độc tài” quả ngố
Thảy toàn nhìn nhân loại như không
Cuồng ngông chỉ biết mỗi mình
Khiến thành nhão nhoét linh tinh cuộc đời

Bởi ý nghĩa con người luôn vậy
Phần tinh hoa đâu dễ có nhiều
Chỉ phần đại chúng dồi dào
Biểu sao hay vậy có nào khác đi

Thành ý thức có gì đâu lạ
Vẫn dễ sa vào bã tuyên truyền
Trừ khi lãnh đạo tinh tuyền
Dõi theo sự thật mới liền thảy hay

Còn ngược lại hóa đều mù quáng
Khiến làm cho xã hội thương tâm
Làm tiêu đất nước mọi đàng
Cả về lịch sử cũng toàn éo le

Xã hội ta lắm điều như thế
Thời thực dân dẫu phát triển rồi
Bốn lăm kẹt tới năm tư
Bảy lăm tiếp nối tiêu điều khác đâu

Vì không có Liên Xô phù trợ
Dễ nào còn gắn gượng tới nay
Để thành đổi mới từ đây
Nhưng vòng luẩn quẩn có ngày nào xong

Bởi dẫu thảy Liên Xô sụp đổ
Vẫn đều mong “chủ nghĩa” còn hoài
Cả điều “giai cấp đấu tranh”
Nhiều người não trạng như in thảy rồi

Nên chính Mác là người trách nhiệm
Bởi đưa toàn lý thuyết toàn sai
Thành con đường đúc sẳn rồi
Dễ ai đi trệt ra ngoài được đâu

Bởi nó thảy đã thành nguyên tắc
Kiểu “độc tài vô sản” khác chi
Tự do dân chủ còn gì
Mà thành một nhóm toàn khi nắm quyền

Khiến cả thảy ngược dòng thời đại
Dẫu ngày nay cách mạng 4.0
Tức đều điện toán phát huy
Lại ôm “ý hệ” còn chi cuộc đời

Ai thảy biết nhưng đều ngậm miệng
Bởi đâu còn quyền hạn tự do
Mà toàn thúc thủ nằm co
Để cho thiểu số nắm ngoài bao khung

Khiến xã hội mịt mùng có khác
Nên toàn đều phải nói một chiều
Khác chi như thể con diều
Cái dây buộc đó hỏi còn bay đâu

Đời quả vậy thảy thành đáng tiếc
Bước đầu hư kéo mãi tiếp theo
Khiến thành cả một dọc dài
Chỉ vì hệ quả độc tài thế thôi

Thành đáng trách thảy đều ông Mác
Nói toàn sai lại gắn độc tài
Chỉ riêng một thứ đã hài
Nhập chung hai thứ quả càng éo le

Khiến đời thảy đâu còn chân lý
Mà mập mờ chỉ có niềm tin
Khác nào mù quáng như in
Biến thành tôn giáo ai tin được nào

Mới tưng bốc thảy toàn lãnh tụ
Có ai nào phản tỉnh được đâu
Mà đều kiểu nước trôi xuôi
Khúc đầu có sẳn khúc đuôi lạ gì

Thânh chủ yếu “độc tài giai cấp”
Nó làm quên bản chất con người
Nhân danh mọi thứ trên đời
Nhưng nào thực chất mọi điều được sao

Bởi người thảy có nào thánh thiện
Thành lợi rồi mãi mãi nắm luôn
Dễ đâu có dại mà buông
Cần đem cả Mác nhân danh lạ gì

Khiến đời quả đã thành tiếu ngạo
Giang hồ đây bởi Mác làm ra
Gậy ông đập lại lưng ông
Làm bung trí tuệ long nhong một thời

Mác quả thật trò cười thiên hạ
Vì độc tôn thấy chỉ có mình
Thủ tiêu khoa học thật tình
Nhân danh đủ thứ ai ngoài Mác đây

Xưng “khoa học” lại toàn mê tín
Khiến nhân quần đều thảy cà lăm
Mới nhào tin Mác rầm rầm
Đã non thế kỷ đâu phần thoát ra

Làm xã hội ta bà là thế
Trừ ít người thảy đạt công danh
Để mình sự nghiệp linh đình
Mà trong thực chất thảy toàn hư không

Tuy dẫu vậy hỏi ai dám nói
Nói thành toàn “phản động” còn chi
Ai ngờ phản động lạ gì
Chinh là Các Mác mới người đầu tiên

Nhưng “phản động” một thời cũng hết
Bởi vì nay mọi sự rõ ràng
Đâu còn chỉ mãi hoang đường
Như thời Các Mác biết toàn một chiêu

Bởi khoa học nay nhiều phát triển
Đã đưa ra lắm thuyết thêm vào
Môi trường kết với Di truyền
Còn Tân tiến hóa mọi đường khác xa

Đâu có chỉ ta ba kiểu Mác
Chỉ ghim hoài “giai cấp đấu tranh”
Cốt nhằm tiêu diệt lẫn nhau
Thảy toàn sắt máu thành nay lỗi thời

Vì thực tế đã toàn thấy rõ
Cộng tồn nhau trong thảy hòa bình
Đó là lý thuyết cộng sinh
Mới thành thuyết Mác thảy toàn u mê

Nhưng kết quả lại nhiều thảy khác
Vì số xưa “vô sản” đổi đời
Nay giàu tâm lý khác rồi
Muốn toàn cố thủ lẽ nào bỏ đi

Thành cuộc sống nhiều khi quả tếu
Có gì cao mà thảy bản năng
Nên thành ý thức nhân văn
Cộng cùng hiểu biết mới nên con người

Chỉ khổ nỗi Mác toàn “duy vật”
Chỉ đều tôn “vật chất” mà thôi
Khiến toàn phủ nhận con người
Khởi đầu như thế mới thành toàn ngu

Bởi cuộc sống lắm điều phong phú
Vì chứa nhiều bí ẩn bên trong
Mác thành như kẻ thong manh
Nhìn đời phiến diện thông minh dễ nào

Mới cái sai trở thành bê bết
Lại tệ hơn nguyên tắc “độc tài”
Dẫu cho một cái đã hài
Mác ghim buộc cuộc đời ra chi

Nhưng lắm kẻ cầu âu không thấy
Chỉ nhằm riêng quyền lợi của mình
Mới toàn lợi dụng thật tình
Để đều ngôn ngữ chỉ toàn nhân danh

Nhân danh cả dễ đâu thực bụng
Mới thành toàn lễu lự trên đời
Rặt toàn ngôn ngữ tuyên truyền
Gạt người để nắm lợi quyền khác sao

Thành hóa thảy nạn nhân của Mác
Đều toàn người tử tế mà thôi
Còn mà lợi dụng trên đời
Khác nào với Mác đã thành đồng minh

Nên chuyện tếu ngàn năm quả thế
Cuối cùng đều nhân loại khổ đau
Hi sinh bao nỗi nghẹn ngào
Ai dè thực tế cũng nào được chi

Thành nhìn lại chiều sâu triết học
Lẫn chiều cao khoa học mới cao
Còn như kiểu Mác tầm phào
Nhân danh cả thảy lẽ nào thông minh

Trăm năm thảy lẽ nào không nói
Còn tin không đều chỉ mỗi người
Liên Xô quả đổ lâu rồi
Đó điều minh chứng Mác nào đúng đâu

Nhưng thực chất mình đều sản phẩm
Của Liên Xô từ trước vậy thôi
Ngay như Bác cũng đã nói rồi
Ngoại trừ Lê Mác ta nào có chi

Bác đúng sai nay thành quá khứ
Thế hệ này con cháu lạ chi
Hậu sinh khả úy khác gì
Tre già măng mọc chỉ thì vậy thôi

Đời tự do phải người độc lập
Có tư duy riêng thảy của mình
Bác hay cả Mác Lênin
Đâu thành tư tưởng của mình mãi sao

Bác cũng nói “Điều gì quý nhất
Thảy không ngoài độc lập tự do”
Câu này cần hiểu ngay chò
Đừng nên uẩn khúc thảy nào ra chi

Vì độc lập tự do trước hết
Phải mình luôn tự chủ trên đời
Không toàn phụ thuộc vào gì
Mới đều xứng đáng con người thẳng ngay

Còn nếu nó nhằm vì mục đích
Thảy có toàn thực chất nào đâu
Bởi vì ý nghĩa chỉ hầu
Nhằm vào đích đó có nào thoát ra

Nên giữa khoảng bao la trời trời
Làm con người ngay thẳng mới hay
Mới toàn giá trị trên đời
Con người nhân bản đâu nào vong thân

DẶM NGÀN
(30/6/18)

**

NGỦ VÙI TRÊN ĐỐNG SÁCH

Em ơi sao lại ngủ vùi
Trên chồng sách cũ hỏi còn nói sao
Chắc em đọc hết mệt nhoài
Hay là chẳng đọc chán thành ngủ lăn

Dẫu ai phê phán làm răng
Ta thì chỉ nhắc cho em mỗi điều
Dẫu em đọc ít hay nhiều
Đừng tin theo sách mới toàn thông minh

LÁ NGÀN
(29/6/18)

**

CÔNG BẰNG VÀ BẤT CÔNG
TRONG XÃ HỘI LOÀI NGƯỜI

Đời người như áng mây bay
Như dòng nước chảy dễ nào khác đâu
Mây bay đám thấp đám cao
Đám to đám nhỏ có sao giống toàn

Sông dầu nước chảy bạt ngàn
Thảy tuôn ra biển xếp hàng cùng trôi
Khác chi cuộc sống ở đời
Cần toàn trôi chảy đâu cần diễu binh

Cần nào phải xếp đội hình
Cần nào “chủ nghĩa” mới thành Mác ngu
Đưa toàn lý thuyết ruồi bu
Tưởng rồi lắp đặt thiên thu mãi còn

Lại làm thế giới bộn bàng
Bởi toàn giả tạo khó làm sao nên
Lại ngu cho vậy công bằng
Phải toàn “vô sản” để hằng giống nhau

Con người hóa máy trước sau
Trên răng dưới dế hỏi hầu khác chi
Rồi nay thực tế được gì
Kẻ ăn không hết người làm không ra

Cấp cao biệt phủ nhà lầu
Dân nghèo lượm rác quả hầu trớ trêu
Chỉ do tham nhũng tràn trề
Có nào dẹp được bởi quyền trong tay

Tại xưa Mác xướng “độc tài”
Cho cần “quá độ” làm đường tiến lên
Ngu tràn giống nước phông tên
Bởi vì quyền lợi ai nào liệng đi

Khác chi Mác thảy ra gì
Nói điều không tưởng còn chi nữa kìa
Khiến thành thiểu số hoạt đầu
Lên làm xếp lớn loài người phải khum

Bởi đều trên trước làm vua
Dân toàn nô lệ tôi đòi vậy thôi
Trước sau phải hót một chiều
Theo lời ông chủ nói liều lạ sao

Thành ra Mác thảy tào lao
Xưng thành “giải phóng” loài người quả kinh
Chỉ vì não trạng linh tinh
Chỉ toàn mê tín giật mình hỡi ơi

Bất công xã hội đây rồi
Vì sai nguyên tắc dễ nào khác đâu
Bởi không dân chủ tự do
Còn toàn độc đoán ai không lụy vào

Kiểu gà mắc tóc khác sao
Con nào khác hướng chạy đều trì nhau
Phải đành im đứng trước sau
Dậm chân một chỗ dễ nào vươn lên

Tuyên truyền dẫu mãi lềnh khênh
Thảy thành thực chất toàn rên danh từ
Nói toàn những chuyện không hư
Nhưng về thực tế nhão nhừ cả ra

Nên thành nuôi thảy bất công
Bởi công bằng hóa đã toàn hiểu sai
Vì rằng thực tế con người
Tự do dân chủ mới toàn phát huy

Còn mà thảy có độc tài
Bất công luôn có lẽ nào khác hơn
Cua bò nơi ruộng trống trơn
Khác cua nhốt chạn dễ còn bò đâu

Mới thành toàn dẫm đạp nhầu
Con nào yếu thế tất hầu phải thua
Bất công như vậy có thừa
Loài người nhốt lại cũng toàn giống nhau

Thành ra ý nghĩa trước sau
Công bằng chính yếu nhắm vào khả năng
Khác gì cuộc chạy đường trường
Mỗi người một hướng cần đâu dính chùm

Khác nhau tùy chỗ ai dừng
Còn như chạy mãi vẫn hoài tiến lên
Bởi người khác ở vững bền
Chí đều thiển cận hay toàn nhìn xa

Tại vì cuộc sống bao la
Có đâu lươn ngắn mà chê trạch dài
Cá mè một lứa toàn sai
Thảy phi nhân bản trong ngoài lạ sao

Khiến cho thuyết Mác tào lao
Hiểu đời giả tạo mới thành phi nhân
Biết chi đâu lẽ công bằng
Mới đều lý luận kiểu toàn người rơm

Tạo thành xã hội thờn bơn
Dọc dài theo chỉ mỗi con đầu đàn
Để nhằm hướng tới “địa đàng”
Nhưng đều mộng ảo vì toàn bá vơ

Thành ra Mác giống kiểu khờ
Công bằng hiểu trật nghĩa ngay phút đầu
Hiểu chi thế giới con người
Vốn trong hoàn cảnh tử đầu khác nhau

Lại nhờ nổ lực về sau
Càng thêm khác biệt có đâu ngang bằng
Mác toàn lý luận nhì nhằng
Đầu ngu kéo thảy đít càng thêm ngu

Công bằng theo kiểu chổng khu
Để nhìn sau đít thảy toàn giống nhau
Biết chi cái khác ở đầu
Công bằng điều kiện để người phát huy

Nên dầu kết quả là gì
Đều thành giá trị bởi vì ích chung
Đó là ý nghĩa cộng đồng
Có đâu ý nghĩa “địa đàng” viễn mơ

Mác thành hoang tưởng dại khờ
Bao giờ làm được trên đời này sao
Giữa công bằng với bất công
Mác đều hiểu trật khiến ngông hoàn toàn

Coi đời “vật chất” làng nhàng
Tinh thần không có dễ sao công bằng
Mới toàn tư tưởng cà quèn
Lại còn thô lổ ối mèn đéc ơi

Cái ngu của Mác tuyệt vời
Nhưng non thế kỷ ai người thấy ra
Chỉ vì do thảy độc tài
Nào ai dám nói những lời công tâm

Bởi công bằng cốt bên trong
Có đâu toàn thứ khoe khoang bề ngoài
Vì người khác với mọi loài
Công bằng nhằm để tinh thần phát huy

Kiện toàn được mọi tài năng
Có toàn cơ hội đi lên hoài hoài
Đâu như chạc sắn củ khoai
Mác ngu làm thảy tôi đòi nhân gian

Công bằng nghĩ phải “địa đàng”
Đâu ngờ địa ngục vẫn toàn giống nhau
Hi sinh thảy mọi tự do
Công bằng trơn láng kiểu trong sình lầy

Thành ra Mác lại cũng hay
Một tay xạo xự khối người cùng tin
Khiến đều trật lất như in
Giờ này ai biết cuộc tin dại khờ

Khác chi như cá vào lờ
Như lươn vào trúm, như mè cắn câu
Để thành thực tế khác đâu
Con nào dễ có chui đi đàng nào 

Mới thành mất cả tự do
Triệu người hệt một có đâu riêng mình
Khiến thành xã hội linh tinh
Công bằng đâu thấy lại toàn bất công

Ngowc làm thế giới màu hồng
Chỉ thành chật vật cốt nhằm kiếm ăn
Dễ nào có được nhân văn
Để nhằm năng lực của mình phát huy

Bởi công bằng thảy khác gì
Tạo điều kiện giúp tiềm năng mỗi người
Mác toàn toán học thế vào
Đã qua thế kỷ ai người không hay

Nhưng đều khớp miệng im hơi
Bất công nén chịu có nào nói năng
Đời thành nghịch lẽ công bằng
Bất công trùm thảy khiến càng éo le

Thành ra dẫu nói hoa hòe
Nhưng về thực chất có nào ai tin
Mác toàn xạo xự như in
Tưởng công bằng thảy lại đều bất công

Trong khi một dãy non sông
Công bằng buộc phải hoàn toàn tự do
Không sai pháp luật đủ rồi
Mỗi người phát tiết tài năng của mình

Còn như kiểu chỉ linh tinh
Cào bằng tất cả Mác thành toàn ngu
Bất công như vậy rõ rồi
Bởi người đâu nữa mà toàn kiến ong

Lại đi tướt đoạt tư nhân
Nhân danh “giai cấp đấu tranh” lạ kỳ
Còn đem “đấu tố” khác chi
Con người quả thày thành người dã man

Còn chi đâu lẽ công bằng
Khác gì Mác khoái điều toàn bất công
Giống như não trạng hóa bùn
Hỏi còn nhân đạo, công bằng nữa sao

Mà toàn quan điểm tầm phào
Thủ tiêu khoa học lẽ nào thành công
Công bằng thay bởi bất công
Hóa phi nhân bản còn trông được gì

Có chăng đầu óc ngu si
Nhìn đời méo mó còn gì nhân văn
Khiến khi lý luận công bằng
Mác thành quan điểm tạo toàn bất công

Chỉ do suy nghĩ viễn vông
Mà quên thực tế thành không ra gì
Bởi công bằng có khác chi
Phải trong điều kiện dễ nào hư vô

Tức từ cơ sở ban đầu
Công bằng mới được lắp vào về sau
Tùy theo thực tế có rồi
Dễ nào quan điểm thảy toàn mông lung

Thành ra Mác giống ngu toàn
Công bằng toán học quả càng éo le
Dẫm lên thực tại con người
Mác thành phản động khiến đời thầm chê

Thành ra lý thuyết hoa hòe
Nhưng mà thực tế có nào nhân văn
Chỉ toàn lý luận cuội nhăng
Công bằng mù quáng quả thành bất công

Làm cho Sự sống quên toàn
Chỉ nhìn “vật chất” quả càng ngu si
Hóa ra “giai cấp” lạ gì
Thảy thành ích kỷ hủy điều nhân văn

Chỉ nhằm quyền lợi nhố nhăng
Tội này của Mác đúng toàn vậy thôi
Quên đi cả thảy Con người
Chỉ tôn “giai cấp” quả đều phi nhân

NGÀN SAO
(29/6/18)

**

TÚI KHÔN CHA ÔNG

Cha ông ta thảy vậy rồi
Khác nào đó cũng loài người túi khôn
Bởi vì tục ngữ ca dao
Ngàn năm chứa đựng biết bao nhiêu điều

Trẻ em nay học Bác Hồ
Cùng nhằm phải biết cơ đồ Mác Lê
Khiến ai cũng ngẩn tò te
Ngàn xưa quên mất bây giờ là đây

NẮNG NGÀN
(29/6/18)

**

CÂY BỒ KẾT

Thân cây bồ kết toàn gai
Làm sao hái trái mang về cho em
Nấu lên lấy nước gội đầu
Tóc em thơm nức anh sầy cả da

TẾU NGÀN
(29/6/18)

**

PHAN CHU TRINH

Phan Chu Trinh người thật thà
Lời ngay ruột thẳng đúng là Quảng Nam
Đề cao dân trí dân sinh
Đề cao dân khí tự mình chủ trương

Có đâu giống thói tuyên truyền
Chuộng về hình thức cần gì nội dung
Cốt sao mình được thành công
Còn dân kệ mẹ quả không ra gì

TRĂNG NGÀN
(29/6/18)

**

ĐIỀU TỆ LẬU CỦA NGƯỜI VIỆT

Cầu an là cái chắc rồi
Khiến thành ích kỷ với người chung quanh
Sống toàn thảy kiểu dững dưng
Mọi điều thế sự coi chừng như pha

Lại luôn mình cái thước đo
Bởi ngu bỏ mẹ tưởng đều là khôn
Ngoài luôn ngôn ngữ xanh rờn
Trong tâm rỗng tuếch khiến thành trớt huơ

TẾU NGÀN
(29/6/18)

**

THƠ CA VÀ MƠ MỘNG

Thơ nào mơ mộng trên đời
Mà thơ thực tế mới toàn thơ hay
Chẳng qua ngôn ngữ tròn đầy
Khiến thành lãng mạn ngỡ toàn mộng mơ

Chỉ vì đời mộng toàn khờ
Khác nào ảo tưởng bơ vơ giữa dòng
Thơ trong cuộc sống nội tâm
Thảy đều chắt lọc mới thành vậy thôi

NGÀN THƠ
(29/6/18)

**

SAY VÀ TỈNH

Say nào toàn tỉnh trên đời
Khiến bao nhiêu cái con người vẫn say
Say ma túy say rượu cay
Say nhan sắc đẹp say trong lời lừa

Mà say đâu tỉnh ngộ chưa
Bởi say nào biết là mình đang say
Tuyên truyền bởi vậy giống nhau
Khác chi nha phiến làm say lòng toàn

Cả khi thế kỷ qua xong
Có nào tỉnh lại bởi còn đang say
Say vì tưởng tỉnh mới hay
Lại cho người tỉnh đều say lạ lùng

Thế nên đời vẫn ngông cuồng
Cái đầu say hoắc tưởng mình tỉnh queo
Khiến làm não trạng toàn nghèo
Thành say “ý hệ” quả lèo lạ chi

TUYẾT NGÀN
(29/6/18)

**

ĐẠO LÝ LÀM NGƯỜI

Nói về đạo lý làm người
Đầu tiên phải nói tâm hồn chiều sâu
Ngàn xưa đã biết vậy rồi
Mới đều giáo dục con người lạ chi

Thời phong kiến cũng khác gì
Tư duy Nho giáo nhiều khi thảy cừ
Đến sau Thể chế Cộng hòa
Vẫn nền giáo dục đều là tự do

Nhân văn, khoa học đắn do
Giúp người tự giác có đâu ép vào
Óc đầu tự chủ càng nhiều
Con người nhân bản hóa đều tự nhiên

Nay thời thuyết Mác Lênin
Thảy toàn “ý hệ” đi liền với nhau
Ngợi ca “giai cấp” một màu
Tôn toàn bần cố hỏi nào còn chi

Khiến thành giả tạo ra gì
Ngoài toàn hình thức trong thì trống trơn
Có đâu khoa học nguồn cơn
Mà đều khuôn rập đúc toàn niềm tin

Để giờ tham nhũng như in
Có nào giống với những thời xa xưa
Thành đều giả tạo có thừa
Nhưng điều đạo lý thiếu toàn bên trong

Tạo nên thế sự long nhong
Khó mà sửa được bởi toàn bênh nhau
Thảy cho “phản động” bởi hầu
Những người yêu nước có nào yêu ai

Bởi yêu đều phải Bác Hồ
Hay yêu chỉ Đảng hoặc toàn Mác Lê
Khác gì hình thức mọi bề
Thiếu toàn đạo lý tự mình bên trong

Thành ra sửa mãi đâu xong
Chỉ toàn nói tới hoặc là nói lui
Nói xong cũng thảy trôi xuôi
Khác nào nước chảy qua cầu vậy thôi

Mới đều kết quả có đâu
Lại ngày càng lậm chỉ hầu tự nhiên
Nói ra thảy cấm đoán liền
Chụp toàn “phản động” sợ phiền chi ai

TẾU NGÀN
(28/6/18)

**

KHOA HỌC KHÁCH QUAN
VÀ “Ý THỨC HỆ” CHỦ QUAN

Điều này cần nói một lần
Để làm xã hội nhiều người khỏi ngu
Tin vào anh Mác ruồi bu
Phản thùng khoa học đời thành xót xa

Biết gì khoa học khách quan
Còn điều “ý hệ” chỉ toan lừa thôi
Quên đi thảy cả con người
Để còn lý luận rặt điều vu vơ

Vậy mà lịch sử tới giờ
Chính người cụ thể làm đời tiến lên
Đó đều tầng lớp tinh hoa
Trong toàn xã hội hướng ra mọi ngành

Mác kêu “giai cấp đấu tranh”
Cái ngu vạn đợi quả thành u mê
Làm cho nhân loại ê chề
Làm cho khoa học tụt nghề từ lâu

Khiến đời nào có tư duy
Mà toàn “ý hệ” nhiều khi buồn cười
Vậy nhưng “ý hệ” là gì
Chẳng qua ý tưởng hai người khác sao

Đó là ý Các Mác Ănghen
Trùm lên xã hội để nên mịt mùng
Rủi thay lý thuyết toàn khùng
Phỉnh lừa nhân loại chập chùng trước sau

“Địa đàng” hỏi có được đâu
Dã tràng xe cát chỉ hầu vu vơ
Nhưng làm tiêu diệt bao người
Số nào còn lại mắt mờ tới nay

Tính trên trăm triệu con người
Trên toàn thế giới đã thành mò tôm
Để bao thế hệ linh tinh
Rập khuôn suy nghĩ thật tình éo le

Bởi điều duy cách độc tài
Con người mất hết thảy quyền tự do
Hóa thành não trạng quanh co
Nói sao nghe vậy còn đâu tinh thần

Chỉ thành não trạng cù lần
Để hoài nô lệ trên hầu thế gian
Còn chi khoa học rõ ràng
Mà toàn “ý hệ” muôn vàn tối tăm

Thật đều phản bội nhân văn
Tội này của Mác vạn đời đâu ngoa
Ngoài như mặc áo cà sa
Trong thành thực chất chỉ là ác tăng

Bởi toàn luận thuyết cuội nhăng
Phản điều khoa học dễ hằng thành công
Liên Xô sụp đổ chông mông
Bảy mươi năm ấy quả toàn đau thương

Lại từng lan tỏa mười phương
Làm nhiều đất nước mọi đường rơi vô
Trước đây con số hai trăm
Giờ này vỏn vẹn chỉ còn vài ba

“Địa đàng” muốn đến còn xa
Bởi toàn hư tưởng bởi toàn mộng mơ
Thảy nhằm phỉnh dụ kẻ khờ
Tin vào hoang tường hóa thành vô duyên

Chẳng qua Mác thảy ngụy tin
Hay là ngụy tín như in rõ ràng
Tuyên truyền từ đó lớp lang
Hóa ra hệ thống thế gian lạ gì

Tự do dân chủ còn chi
Óc đầu suy nghĩ dễ gì khách quan
Mà đều điếu đóm rõ ràng
Đã thành hệ thống quả càng đau thương

Tạo ra thế giới mười phương
Một chiều nói mãi mọi đường u mê
Khác gì nô lệ con người
Mênh danh giải phóng hủy đời tự do

Thành ra Mác thảy lầm to
Hay là ngụy tín để cho thành hài
Nhưng làm xã hội xạt xài
Khác nào chui ống quả toàn éo le

Một chiều phải thảy nói theo
Bốn bề bưng bít còn đâu con người
Buộc vào “ý hệ” đười ươi
Có nào thoát được phải toàn lết theo

Biến thành lịch sử thành lèo
Dẫm chân tại chỗ quả đều ngu ngơ
Khiến ai tự đó tới giờ
Tròng vào thuyết Mác bơ phờ khác đâu

Cái sai bởi thảy từ đầu
Mác vì mê tín nhảm vào Hegel
Lấy điều “biện chứng” làm nền
Thảy phi khoa học thành đều chủ quan

Để nhằm lý luận cà tàng
Để nhằm ngụy biện thảy toàn mông lung
Kiểu như “Tư bản tự chôn”
Hay là “Vô sản lập nên thiên đường”

Toàn lời vu khoát lạ thường
Ngày nay khoa học mọi đường chỉ ra
Con người trí tuệ bao la
Có nào “giai cấp” thảy toàn niềm tin

Khiến thành mê tín kìn kìn
Giờ toàn tự động hóa thành đấy thôi
Bởi thời đại 4.0 ròi
Mác thành cả thảy lạc loài thế gian

Nhưng làm hệ quả ngổn ngang
Đã thành tội ác thế gian khác nào
Vì vô trách nhiệm trên đời
Hay là cố ý gạt người khác sao

Bởi khi ai nói một câu
Thảy đều biết đó là toàn đúng sai
Thế nên chẳng biết là ngu
Còn như biết rõ khác chi gạt người

Vậy thì Mác thảy ngu rồi
Hoặc là cố ý gạt tràn thế gian
Bởi vì khoa học khách quan
Tự do mới chính có đâu “độc tài”

Khiến đều nghịch lý dài dài
Mác toàn giả dối nhưng người biết đâu
Biết chi “biện chứng” toàn sai
Bởi vì cơ bản nó toàn vu vơ

Có chăng là ở tinh thần
Óc đầu biện biệt mới thành thế thôi
Nhưng đây Mác thảy than ôi
Lấy điều “vật chất” ghép vào là ngu

Để thành “duy vật” ruồi bu
Luận thêm “lịch sử” quả ngu trong đời
Trong khi ý thức con người
Mới đều biện biệt trong đời thế gian

Trở thành khoa học mọi đàng
Với điều kiện phải hoàn toàn tự do
Trong khi Mác chỉ tối mò
“Độc tài vô sản” quả đều tột ngu

Nên “Tư bản luận” ruồi bu
Nói toàn vớ vẩn dụ người muôn phương
Còn thêm “Cộng sản Tuyên ngôn”
Thảy đều dối gạt thế gian lạ nào

Làm cho khoa học lật nhào
Chỉ còn độc đoán có nào khách quan
Khiến làm kết quả thế gian
Thảy đều muôn thuở dã tràng khác đâu

Khiến toàn khoa học chào thua
Thảy thành “ý hệ” chen đua thay vào
Làm đời hóa thảy tào lao
Bởi toàn não trạng nháo nhào u mê

Triệu người phải nói một chiều
Nhục toàn lịch sử loài người trăm năm
Tội này của Mác rõ tong
Chỉ do luận thuyết thảy toàn vu vơ

Luận về “giai cấp” toàn khờ
Luận về “tư bản” lờ mờ khác đâu
Còn ngu luận cả “đồng tiền"
Hay về  “lao động” thảy toàn vu vơ

Luận về “giá trị” ởm ờ
Thảy đều ngụy biện lập lờ khác đâu
Nên chi Mác chỉ toàn sai
Một tay hoang tưởng quả càng trớ trêu

Nên thôi nói ít hiểu nhiều
Mỗi người sờ thử ót mình xem sao
Có nên ngẫm nghĩ lại nào
Xem mới là đúng hay là toàn sai

Chỉ vì lịch sử một mai
Thảy đều sáng tỏ có ngoài chi đâu
Dễ nào lấy thúng úp voi
Dễ chi giải thích chân voi cột đình

Đui mù Mác thảy chình ình
Bởi vì khoa học bị toàn tướt đi
Nên thành kết luận lạ gì
Đều phi khoa học chỉ vì bá vơ

Tại đều khoa học khách quan
Luôn cần chính xác mới toàn phát huy
Trong khi “ý hệ” lạ gì
Ngu dân là chính dễ chi công thành

Khiến nhiều phần tử lưu manh
Đạp đầu xã hội đặng mình tiến lên
Núp vào trong cái bùng rền
Gọi là “chủ nghĩa” ối mèn đéc ơi

Khác nào Mác hóa tội đồ
Trăm năm bịt miệng loài người trớ trêu
“Độc tài vô sản” nhuộm màu
Mới thành tội ác Mác đều vậy thôi

Thủ tiêu dân chủ tự do
Biến người thành vật líu lo mọi điều
Nhưng đều thảy có một chiều
Khác nào nô lệ cuộc đời ngu dân

Khiến đâu còn có nhân văn
Mà toàn giả tạo đi liền thế thôi
Làm cho nô lệ loài người
Khiến toàn nhân loại thảy đều vong thân

Điều này tội Mác vạn lần
Thành ra phản động mười phân đều toàn
Điều này quả có đâu oan
Nào ai phản biện hãy toàn nói lên

Bởi đều nhân bản làm nền
Mỗi người bình đẳng và toàn tự do
Nhốt người vào chỗ độc tài
Mác thành tội ác muôn đời đâu phai

Nhân danh “giai cấp” thảy hài
Khiến toàn lễu lự còn đâu con người
Cá nhân cụ thể trên đời
Thấy toàn “giai cấp” thảy đều vu vơ

Trong khi giải phóng con người
Phải toàn dân chủ phải toàn tự do
Nhân văn được thảy phát huy
“Độc tài giai cấp” khác chi xạo đời

Mác toàn xạo xự vậy rồi
Thảy đều phản lại loài người khác chi
Bởi vì “giai cấp” lạ gì
Hóa thành lợi dụng còn chi con người

Bởi người cụ thể cầm quyền
Có nào “giai cấp” sao đều huênh hoang
Nhân danh, lừa dối  mọi đàng
Mác thành quả thật khác nào thầy mo

Làm đời lạc hậu ra trò
Làm cho lịch sử thảy đều thụt lui
Nói ra bao nỗi bùi ngùi
Trăm năm biết có ai người xót xa

Bởi vì Chân lý bao la
Dễ đâu duy Mác thánh thần được sao
Lại tôn “trí tuệ đỉnh cao”
Thật đều ngu ngốc khác nào u mê

Làm cho thế giới ê chề
Trăm năm đen tối ai người không hay
Nhưng toàn ca ngợi rùm trời
Mới thành khiến Mác tội đồ càng cao

TIẾNG NGÀN
(28/6/18)

**

THAM NHŨNG QUYỀN LỰC

Giờ sao tham nhũng nhiều chiều
Tham quyền cố vị chẳng là tham sao
Đâu riêng tiền bạc lẽ nào
Mà không trả lại quyền dân tham rồi

Dễ sao mình giỏi hơn đời
Chẳng cho dân thảy hoàn toàn tự do
Nắm toàn việc nước mình lo
Mình thành ông chủ còn dân là gì

SẮC NGÀN
(27/6/18)

**

MƠ MÀNG

Hái sen sao lại mơ màng
Ngủ trên thuyền nhỏ khiến càng nên thơ
Áo vàng như ánh trăng mơ
Sen hồng như thảy vần thơ quanh mình

NGÀN TRĂNG
(27/6/18)

**

RỠ RÀNG

Đúng là em đẹp rỡ ràng
Giương cao khẩu hiệu lại càng đẹp hơn
Bảo rằng đất nước tồn vong
Khiến làm lớp trẻ khó toàn thờ ơ

NẮNG NGÀN
(27/6/18)

**

NGU RỒI

Nhiều tay giờ đã ngu rồi
Nói điều xạo xự hỏi người nào tin
Giống toàn không óc không tim
Chẳng yêu đất nước còn vin vào Tàu

 NGÀN MÂY
(27/6/18)

**

THI CA VÀ HỘI HỌA

Ta làm thơ dễ quá trời
Cứ vào bàn phím hẳn thời thơ ra
Nhưng nhìn hội họa xót xa
Thấy người vẽ thảy quả mà y bong

Thành nên ta chẳng đèo bòng
Cái nghề không khiếu còn mong ích gì
Làm thơ dễ cứ làm đi
Ngu chi lại vẽ có thì giống ai

TIẾU NGÀN
(27/6/18)

**

KỂ RA

Kể ra ông Mác cũng hay
Đưa ra học thuyết mới nghe tưởng cừ
Nhưng từ thực hiện tới chừ
Liên Xô tan mất sau gần 70 năm

Bởi toàn thực tế oái oăm
Dễ nào triển vọng tiến lên “đại đồng”
Trước sau đều chỉ thồi phồng
Có đâu thực chất khiến toàn chẻ hoe

TẾU NGÀN
(27/6/18)

**

VỐN LÀ

Dẫu xưa anh chức vụ gì
Nay dân nói tắt trước kia “vốn là”
Nghĩa đều nguyên, cựu vậy mà
Thảy toàn nói chữ có nào đâu sai

TẾU NGÀN
(27/6/18)

**

NÓI NHẰM ĐỂ NÓI

Nói nhằm để nói vậy thôi
Óc đầu rỗng tuếch hỏi còn ra chi
Nói mà chẳng biết nói gì
Người nghe bấm bụng cười khì khác đâu

TIẾU NGÀN
(27/6/18)

**

THAM NHŨNG VÀ QUYỀN LỰC

Quyền nhằm phục vụ cho dân
Do dân ủy nhiệm mới thành vậy thôi
Còn quyền rớt xuống tự trời
Hóa thành tham nhũng chỉ điều tự nhiên

Nên thôi đừng nói huyên thiên
Thảy từ cái gốc nhãn tiền khác sao
Hễ không dân chủ tự do
Quả thành trụ cột đẻ ra lạm quyền

MAI NGÀN
(27/6/18)

**

HẾT RỒI

Bây giờ quả đã hết rồi
Nước Tàu nó đã phủ đầu Việt Nam
Hãy coi trường hợp Nha Trang
Xưa kia hòn ngọc Miền Trung lạ gì

Hiện nay lủ khủ Tàu đi
Nó còn trương bảng khác chi phố Tàu
Người Nam nô lệ thảy rồi
Chức quyền dám nói một câu xem nào

Chỉ dân than thở ào ào
Bởi Tàu đâu khác lũ tằm ăn dâu
Chúng ăn như cướp mọi nơi
So bầy châu chấu dễ nào đâu thua

Thành toàn chua xót lạ chưa
Rồi đây lịch sử ra sao khó ngờ
Đặc Khu toàn nỗi nghẹn ngào
Chúng rồi hốt trụm tơ hào còn chi

SÓNG NGÀN
(27/6/18)

**

NGHĨA ĐEN CỦA TỪ

Từ này nghĩa thật à nghen
Đầu tiên “triệt sản” để nhằm đi lên
Vợ chồng chỉ đẻ một con
Theo lời Mao giặn mới nên cơ đồ

Còn như sinh cứ ào ào
Thì làm “cộng sản” lẽ nào thành công
Khiến cần mâm bát dẹp xong
Người ăn ít lại để toàn no nê

TIẾU NGÀN
(27/6/18)

**

THỜI XƯA THỜI NAY

Ngày xưa ai cũng biết rồi
Có ông Mạnh tử để đời một câu
“Dân vi quý quân vi khinh”
“Giữa là xã tắc” thật tình quá hay

Nhưng nay mọi sự khác rồi
Trước tiên phải Đảng quý gì toàn dân
Bởi vì Đảng mới muôn phần
Để làm Ý hệ hỏi cần nói sao

TẾU NGÀN
(27/6/18)

**

NÃO TRẠNG VONG THÂN

Chống Tàu cho dẫu ngàn năm
Vẫn coi phong kiến hỏi cần nói sao
Bởi vì chống Mỹ mới cao
Cốt làm ý hệ lẽ nào không hay

Non sông dân tộc ngày nay
Phải thua ý hệ nói ngay lạ lùng
Khác chi như chuyện điên khùng
Tại vì não trạng thảy đều vong thân

Biết xa mà chẳng biết gần
Dẫu điều xa lắc mơ hồ thế thôi
Còn gần đất nước quốc gia
Xem thành quá khứ bỏ qua được rồi

Phải chăng dân tộc ta tồi
Hay là thiểu số vài người vong thân
Quý chi đất nước mọi phần
Mà cần ý hệ vạn lần giương lên

Ý NGÀN
(27/6/18)



MỤC LỤC

DÃ TRÀNG (30/6/18)
CĂN BỆNH THI THƠ CỦA NGƯỜI VIỆT TA HIỆN NAY
(30/6/18)
HỌC THUYẾT “ĐẤU TRANH GIAI CẤP” CỦA CÁC MÁC
(30/6/18)
NGỦ VÙI TRÊN ĐỐNG SÁCH (29/6/18)
CÔNG BẰNG VÀ BẤT CÔNG TRONG XÃ HỘI LOÀI NGƯỜI
(29/6/18)
TÚI KHÔN CHA ÔNG (29/6/18)
CÂY BỒ KẾT (29/6/18)
PHAN CHU TRINH (29/6/18)
ĐIỀU TỆ LẬU CỦA NGƯỜI VIỆT (29/6/18)
THƠ CA VÀ MƠ MỘNG (29/6/18)
SAY VÀ TỈNH (29/6/18)
ĐẠO LÝ LÀM NGƯỜI (28/6/18)
KHOA HỌC KHÁCH QUAN VÀ “Ý THỨC HỆ” CHỦ QUAN
(28/6/18)
THAM NHŨNG QUYỀN LỰC (27/6/18)
MƠ MÀNG (27/6/18)
RỠ RÀNG (27/6/18)
NGU RỒI (27/6/18)
THI CA VÀ HỘI HỌA (27/6/18)
KỂ RA (27/6/18)
VỐN LÀ (27/6/18)
NÓI NHẰM ĐỂ NÓI (27/6/18)
THAM NHŨNG VÀ QUYỀN LỰC (27/6/18)
HẾT RỒI (27/6/18)
NGHĨA ĐEN CỦA TỪ (27/6/18)
THỜI XƯA THỜI NAY (27/6/18)
NÃO TRẠNG VONG THÂN (27/6/18)



**

No comments :

Post a Comment