TẬP THƠ “KẺ SĨ”
TIẾP THEO, SỐ 174
MÀU SẮC CỦA CON NGƯỜI
Có ông nọ bảo Bắc kỳ “lý luận”
Còn Nam kỳ cục mịch thảy ra chi
Riêng Trung kỳ ngay thẳng cũng ích gì
Chỉ người Bắc mới thật tình “sâu sắc”
Giờ ông khác máu Nam kỳ nói ngược
Bảo tôi Nam tuy giọng Bắc đó thôi
Nên thành ra đâu có gạt đồng bào
Chẳng hề giống tụi Bắc kỳ ngoa ngữ
Ai cũng biết đó Bí thư Thành ủy
Nguyễn Thiện Nhân ăn nói quả ồm ào
Chỉ một câu le lói cả bầu trời
Khiến cho cả trong ngoài đều cười ngất
Nhưng lại khó biết là ai nói thật
Bởi thông thường ngôn ngữ vốn điêu toa
Họa may ra chắc chỉ ở tâm trung
Mới khó thấy con người đa màu sắc
TIẾU NGÀN
(23/6/18)
**
CÁI SAI CÁI DÚNG
TRONG CUỘC ĐỜI NÀY
Điều gì sai đúng ở đời
Mới toàn quan trọng mọi người nên xem
Sai có nghĩa khách quan không có
Đúng mới luôn giá trị tự nhiên
Thành sai mà vẫn cố làm
Ngàn năm trớt hướt chẳng còn ra chi
Bởi sai đúng đều từ nhận thức
Nhận thức luôn vốn gốc việc làm
Đúng sai còn bởi lương tri
Khả năng cảm nhận mỗi người khác sao
Nên trình độ nhiều khi có hạn
Tưởng đúng nhưng thảy thật toàn sai
Thế nên người ở trên đời
Trước cần hiểu biết sau cần lương tri
Hiểu biết chính đều nhờ học vấn
Còn lương tri năng khiếu trời cho
Học hành hoài mở mang người
Tư duy độc lập mới toàn tự do
Bởi độc lập mới toàn tự chủ
Và tự do thảy chẳng lụy ai
Lương tâm đạo đức ở đời
Đi cùng nhận thức quả thời đỉnh cao
Đó ý nghĩa con người nhân cách
Bởi lương tri đạo đức đều hay
Còn không thảy chỉ tầm phào
Cá mè một lứa ai nào hơn ai
Bởi làm đúng mới thành giá trị
Còn làm sai chỉ thảy phủi đi
Trăm năm nhìn lại được gì
Dã tràng xe cát có chi mà gờm
Nên dân chủ tự do mới tốt
Còn độc tài chỉ rốt hại đời
Tự do đâu nữa con người
Mà toàn nịnh nọt có gì văn minh
Đời nhân bản khi mình lương hảo
Giả dối đều thảy kiểu bất nhân
Tuyên truyền dối gạt vô luân
Bởi đều ích kỷ nhân văn có gì
Bởi dối trá đâu còn chân lý
Khiến thành đời thảy chỉ đều sai
Khác chi làm hỏng mọi người
Tức toàn triệt hạ con người chính danh
Thành mới thảy tuyên truyền tội ác
Cốt làm sao nhắm lợi riêng mình
Bởi vì bất chấp nhân tình
Phủi toàn xã hội đạp tràn nhân luân
Nên dù dẫu mệnh danh đủ thứ
Thực chất ra chỉ thảy danh từ
Bề ngoài cốt để gạt người
Còn trong thực chất dễ gì hay đâu
Chính bởi vậy cần luôn thành thật
Người điêu ngoa gian giảo ai tin
Có tin vì thảy bị lầm
Dễ nào ngu dại tin hoài được sao
Nên “mục đích biện minh phương tiện”
Đều toàn sai do dốt ở đời
Tại luôn nhận thức mới cao
Còn sai lầm chẳng có nào tới đâu
Nên câu đó luôn toàn xạo xự
Tự biện minh hay cốt gạt người
Gạt mình trước nhất trên đời
Sau là gian dối gạt người khác đâu
Bởi phương tiện nếu toàn không tốt
Dễ “biện minh” cho thảy điều chi
Còn như thảy tốt trên đời
Cần gì mục đích mới thành biện minh
Nên mục đích tự thân phải tốt
Phải luôn đều đúng đắn chẳng sai
Trong tầm nhận thức của mình
Mỗi người tự chủ mới đều thẳng ngay
Chính bởi vậy tuyên truyền thường xấu
Toàn ngụy trang cốt để phỉnh người
Dùng lời xảo biện ở đời
Lừa người ngu dốt gạt người thơ ngây
Khiến giá trị nhân văn đều mất
Người thẳng ngay đâu nhắm tuyên truyền
Mà toàn kêu gọi động viên
Đưa điều đúng đắn đặng người theo ta
Còn tuyên truyền thảy đều gạt gẫm
Nói lập lờ chỉ cốt dụ người
Tới khi sự thật biết rồi
Hóa đà mắc lỡm có nào thoát ra
Chính ý nghĩa độc tài là thế
Tuyên truyền nhằm cốt thảy giả nai
Với toàn luận điệu quanh co
Để nhằm che đậy cội nguồn toàn sai
Thành lịch sử hóa hài là vậy
Trăm năm rồi mới thảy lộ ra
Bởi hoài giá trị khách quan
Có ai mang thúng úp voi lẽ nào
Bởi hiện tại gắn vào quá khứ
Cả tương lai cũng thảy liền theo
Nên thành nếu quá khứ sai
Dễ gì hiện tại có đâu đúng nào
Rồi tiếp đến tương lai cũng thế
Khác nào toàn một chuỗi trớ trêu
Nếu do lở bước ban đầu
Sẽ toàn lún mãi về sau khác gì
Bởi như vậy lương tri mới tốt
Nhất là điều nhận thức đúng sai
Còn mà tin kiểu vu vơ
Lợi riêng nhằm chính thì ra nỗi gì
Nên dân chủ tự do là thế
Nó khác hơn mọi kiểu độc tài
Do không bưng bít trên đời
Nên toàn ai cũng thảy đều thẳng ngay
Mới làm sáng cuộc đời cả thảy
Bởi góp từng đuốt thành rừng
Còn mà thảy kiểu độc tài
Chỉ người duy nhất cầm đèn đìu hiu
Để tất cả thảy đều trong đêm tối
Sống mù mờ lại phải tung hô
Quả phi nhân bản ra sao
Trở thành tội ác lẽ nào không hay
Nên cần phải vài lời là thế
Cõi nhân tình đâu nỡ lừa nhau
Bởi đời chỉ cái đúng sai
Mới hoài then chốt dễ nào khác đâu
Sai ắt hẳn trăm năm chẳng đúng
Còn đúng thời vạn thuở đâu sai
Tự do thảy khác độc tài
Bởi hai điều đúng sai làm nền
Khi cái đúng phải đều dân chủ
Ắt độc tài chắc hẳn toàn sai
Bởi người bình đẳng trên đời
Lý do nào để độc tài lòi ra
Nên ngày xưa Mác toàn vô lý
Đang khi không lại xướng “độc tài”
“Độc tài vô sản” hóa hài
Là điều mê tín Mác vào Hegel
Lấy “biện chứng” làm nền cả thảy
Có biết chi nó chỉ vu vơ
Độc tài hại thảy nhân quần
Toàn giam xã hội vào vòng tối tăm
Đâu còn được con người trọn vẹn
Bởi triệt tiêu dân chủ tự do
Người toàn nô lệ giữa nhau
Mác thành tội ác quả đều thế thôi
Ấy chẳng qua vài lời rộng mở
Nhằm mọi người thảo luận xem sao
Rút ra sự thật thế nào
Thảy đều toàn đúng hay là toàn sai
Bởi giá trị đời cần chân lý
Mới hợp thành mọi sự nhân văn
Vì vì chân lý khách quan
Dễ ai chà đạp được toàn lên sao
Dẫu chà đạp cũng đều ngắn hạn
Qua trăm năm ắt thảy lòi ra
Giữa điều thánh thiện gian tà
Dễ đâu che giấu ta bà mãi sao
Thành ví thử dẫu sai phải sửa
Mới làm cho đời hóa nhân văn
Còn mà ôm chặt sai lầm
Sống theo bóng tối cũng nào ra chi
Bởi cuộc đời dễ ai thánh thiện
Nên nếu sai sửa vẫn luôn hay
Nếu ôm nó mãi dài dài
Trở thành ngu tối đâu nào văn minh
Khi thức tỉnh là mình vụt sáng
Mới thoạt vươn ra khỏi tối tăm
Còn hoài ngậm bã tuyên truyền
Có nào giải phóng cho mình đi lên
Đời buộc phải nhân văn là vậy
Từ cá nhân đến thảy mọi người
Cùng đều sáng suốt ở đời
Mới làm xã hội được thành sáng trong
Mới thành thảy nhân văn sau trước
Bởi nhân văn mới đúng con người
Nên điều sai đúng trên đời
Mãi luôn căn cốt phải đều thấy ra
Nó khởi điểm do từ nhận thức
Để về sau đưa tới việc làm
Dẫu là lý thuyết thực hành
Đều luôn căn bản đâu ngoài đúng sai
Bởi nếu đúng cho sai cứ đúng
Còn toàn sai bảo đúng vẫn sai
Khách quan sự thật mãi hoài
Khiến thành Chân lý dễ nào phang ngang
Thành ngụy tín chỉ là tin bậy
Lại tuyên truyền cốt dối gạt dân
Tây Hồ quả đúng muôn phần
Cho “Khai dân trí” mới thành nhân văn
Nên ngược lại chỉ là lừa dối
Làm dân ngu thảy ác với dân
Thành ra sự thực vạn lần
Ngu dân quả khó làm dân đổi đời
Dân trí thấp còn nào dân khí
Khiến thành ra lợi thảy độc tài
Bởi vì khoa học còn nào
Mà toàn cuồng tín và đều chủ quan
Bảo mê tín là toàn như thế
Thảy tin càn mà chẳng xét soi
Đâu còn nhận thức tự mình
Mà đều người khác thảy toàn bơm vô
Mất tự chủ quả hầu nô lệ
Cũng thành ra nhân cách mất toàn
Mất luôn ý nghĩa mọi nguồn
Đâu còn giá trị con người nhân văn
Bởi nào có tư duy độc lập
Nên còn đâu sáng suốt tự mình
Mỗi người trôi nổi linh đinh
Làm sao đất nước của mình tự do
Cả ý nghĩa nước nhà độc lập
Cũng thành toàn nhăng cuội vậy hoài
Mới thành sai đúng ở đời
Thảy toàn bao quát mọi người lạ chi
Cuộc đánh Pháp hẳn mong là vậy
Vì nếu không đuổi nó ích gì
Bởi do lịch sử đường dài
Mới cần độc lập mới cần tự do
Cho ý nghĩa cá nhân, đất nước
Đều không ngoài thực chất việc này
Bởi toàn thực chất mà thôi
Mới luôn giá trị việc đời xưa nay
Vì không thế chỉ toàn nói cuội
Có bao giờ đạt được Dân sinh
Bởi vì Dân khí thật tình
Nếu không có thảy Dân sinh lẽ nào
Dân sinh phải con người đúng nghĩa
Nên lẽ nào chỉ có vong thân
Vẽ vang xưa quả Tây Hồ
Tấm lòng yêu nước dễ nào khác đâu
Bởi yêu nước mới toàn vì nước
Đâu nhằm riêng lợi ích của mình
Tự do Dân chủ Thanh bình
Mới điều yêu nước ngàn đời khó sai
Nước tự chủ nếu dân tự chủ
Đâu lẽ nào đi ngược lại sao
Mỗi người sờ gáy xem nào
Hỏi mình đã thực làm gì lợi dân
Dân chẳng lợi nước nào có lợi
Mà phải chăng nhằm lợi tư riêng
Giờ đều lợi nhóm mọi miền
Lý đâu nay thảy nước mình vậy sao
Đó cũng phải có điều nguyên cớ
Bước sai đầu dẫn tới khác đâu
Thành ra dân tộc thảo nào
Chẳng đi lên được cũng vì thế thôi
Nhưng thử hỏi ai nào dám nói
Bởi vì không dân chủ tự do
NON NGÀN
(23/6/18)
**
NHỮNG SAI LẦM CĂN BẢN
TRONG HỌC THUYẾT CÁC MÁC
Điều này ắt hẳn một lần phải nói
Vì nếu không nó thành mãi kéo dài
Bởi cứng còng như một núi xi măng
Hỏi còn cách để nào ai phá được
Chính nguy hiểm là “Độc tài vô sản”
“Độc tài” rồi thì sao có tự do
“Vô sản” rồi thì nào thể mở mang
Đó chẳng khác nào xi măng cốt sắt
Song quan trọng ở đời là sai đúng
Hễ mà sai thì cứ mãi đều sai
Không sửa đi thì hậu quả thế nào
Mà sai mãi tất tất phải toàn vô hiệu
Nên nhân loại dẫu ngàn năm theo Mác
Cũng bao giờ đạt được kết quả gì
Bởi mê lầm nó đã thảy căn cơ
Phi khoa học thì đâu còn kết quả
Bởi khoa học luôn khách quan muôn thuở
Dễ nào đâu thành lại chủ thuyết “độc tài”
Mác toàn sai như vậy rõ thật rồi
Lấy cảm tính toàn thay vào lý tính
Nguyên nhân bởi tin càn vào “biện chứng”
Đó hoàn toàn là quan điểm duy tâm
Của Hegel nhưng thảy chỉ mơ hồ
Mác vô lý biến trở thành “duy vật”
Tự phấn khởi bảo nhờ mình “lật ngược”
Mà Hegel giờ “đứng được hai chân”
Nhưng chỉ điều ngụy biện cả triệu lần
Bởi chai rượu “lật” đâu thành chai nước
Cái quỷ biện Mác quả toàn hài hước
Khác gì râu ông nọ cắm bà kia
Để “vật” thành “biện chứng” thảy nói điêu
Khác nào Mác đã phản thùng khoa học
Nào ví dụ ngôi nhà toàn vật chất
Song con người trong ấy thảy tâm linh
Bởi chủ nhà mới mở cửa quét sân
Điều đơn giản đâu ngôi nhà làm được
Mác bởi vậy đã ngu còn kỳ cượng
Cho ngôi nhà “tự biến” để thành mình
Trong khi nhà cần phải có người xây
Tự đất đá đâu “biến thành” nhà được
Đó quan điểm Mác cho là “duy vật”
“Biện chứng” toàn trong khắp cả thế gian
Cả lồng vào trong “giai cấp đấu tranh”
Bảo “khởi điểm” đó của toàn lịch sử
Nhưng phiến diện và thảy đều vu khoát
Bởi cho đây mới dẫn tới “Đại đồng”
Gọi khác đi là thế giới “Địa đàng”
Điều thực chất nó toàn vô chính phủ
Bởi triệt hết thảy mọi điều gì pháp luật
Nhà nước không cả tiền tệ cũng không
Cả mỗi người tự nguyện thảy làm chung
Để cùng hưởng và chia đều thành quả
Bởi trong đó thị trường đều diệt hết
Chỉ còn toàn sản phẩm đổi trao nhau
“Làm khả năng và hưởng bởi nhu cầu”
Ai không nói Mác quả thành điên loạn
Vì thử hỏi lấy đâu nhiều tài sản
Nếu không nhờ kỹ thuật thảy làm ra
Tức phải nhờ khoa học phát huy chung
Đâu phải thảy nhờ “đấu tranh giai cấp”
Điều đó quả Mác thảy toàn mê tín
Hoặc tệ hơn Mác quả chỉ toàn ngu
Nhưng gạt tràn nhân loại tận thiên thu
Kiểu ảo ảnh hiện đầy trong sa mạc
Phản khoa học còn chủ trương độc đoán
Khác gì đâu Mác thảy hóa tội đồ
Mới trăm năm trên trăm triệu con người
Đành tiêu mạng bởi không yêu thuyết Mác
Khiến hệ lụy xảy khắp toàn thế giới
Biến loài người thành chỉ thảy vong thân
Bởi đều thành phải suy nghĩ một chiều
Phải nịnh hót bởi trong toàn độc đoán
Thành nhân loại nạn nhân đâu khác
Kể chung luôn “người cộng sản” không ngoài
Nói cho cùng họ thảy cũng nạn nhân
Làm người khác nạn nhân theo thứ cấp
Thảy như thế vì Mác sai triết học
Và kéo toàn khoa học cũng sai luôn
Bởi cả hai đâu còn nữa khách quan
Đều cảm tính mới biến thành sai lệch
Dầu Vũ trụ nhìn ngoài đều “vật chất”
Nhưng chẳng qua đó hiện tượng bên ngoài
Mác vì ngu tưởng Chân lý tuyệt vời
Để khuếch đại “vật chất toàn biện chứng”
Quả tăm tối có cần gì bằng chứng
Thảy nói suông theo cảm tính đơn thuần
Nói mà toàn chẳng suy nghĩ chiều sâu
Không giải thích đâu mới là nền tảng
Mác biết một chẳng biết mười chỉ thế
Vậy ngàn năm nhân loại có còn gì
Bởi phủi toàn kết quả của văn minh
Để cho chỉ đấy thảy đều “tư sản”
Ai chẳng biết Mác vốn nghèo kiết xác
Mới thành ra muốn “vô sản” loài người
Biết chi đâu tài sản mãi luôn cần
Nhằm bảo đảm đời tự do dân chủ
Vì tài sản vẫn luôn là công cụ
Có khi nào thành mục đích đời sao
Bởi đích đời là ý nghĩa nhân văn
Lấy giá trị tinh thần làm chủ yếu
Cho giàu lắm cũng ăn ngày ba bửa
Dẫu toàn sang cũng tối ngủ một giường
Khiến hóa thành tài sản thảy đều chung
Riêng có khác mình nắm quyền quản lý
Nhưng dẫu vậy vẫn trong đời cõi tạm
Vì chết đi đâu có thảy mang theo
Cả thời xưa giàu đến cỡ Thạch Sùng
Chết cũng thảy của kia toàn bỏ lại
Cho sở hữu có truyền qua con cháu
Cũng tạm thời trong ngắn ngủi mà thôi
Bởi ai giàu ba họ khó ba đời
Đời vẫn chỉ sóng biển toàn cuồn cuộn
Biển không sóng khác nào điều tưởng tượng
Mác đã ngu càng thành thảy toàn ngu
Vì chủ trương phải “Chuyên chính độc tài”
Nhằm mục đích biến đời toàn trơn láng
Cái ngu Mác quả thành không giới hạn
Bởi “độc tài” rồi ai thảy vứt đi
Khiến ngàn nằm đời nô lệ khác gì
Loài người thảy gục đầu cho thiểu số
Vậy nhưng Mác tin “Thời kỳ quá độ”
Vài mươi năm rồi lên tới “Đại đồng”
Thật cái ngu đến tới mức cùng
Phủi tâm lý con người thành mới thế
Vì đời dầu ngàn năm đều dâu bể
Có làm sao mà “Thế giới Địa đàng”
Thành hóa ra Mác thảy chỉ cuồng ngông
Nói để nói chẳng thiết gì khoa học
Trong khi đó đời luôn nhiều bí mật
Nên ngày xưa Socrate đã nói rồi
“Có một điều tôi hiểu nhất trên đời
Đó là thảy chẳng hiểu gì sất cả”
Người xưa vậy giờ Mác toàn ngáo đá
Chỉ cho mình là “chân lý” tuyệt chiêu
Dùng “độc tài” để tạo lại thế gian
Tự cho đó là “Thực hành triết học”
Cái ngu quả hết còn đâu nói được
Bởi vì luôn triết học chỉ tư duy
Hỏi làm sao mà “Vô sản” thực hành
Điều chẳng khác miệng em toàn lấp vú
Thành nói mãi cũng nào đâu nói hết
Vì cái ngu của Mác thảy bao la
Nên vài lời để thiên hạ cứ vào
Nhằm từ đó luận ra nhiều cái khác
Bởi vì quả Mác coi đời cỏ rác
Cấp toàn đều “vật chất” chỉ thế thôi
Khiến thành nên phủ nhận mọi tinh thần
Mác thảy phản nhân văn là thế đó
Trong Vũ trụ con người là chủ tể
Là linh ư vạn vật kể từ xưa
Kể từ khi có tồn tại có đến nay
Để tiến hóa thảy lên từ nhiên tính
Nhưng Chân lý mãi đều luôn vô hạn
Người làm sao dùng não trạng bao trùm
Đều chẳng qua như đứa trẻ lớn hoài
Từ bé tí rồi khổng lồ mãi mãi
Con đường gộp thành bằng hai lối
Cách đầu tiên là khoa học mọi thời
Cách thứ nhì là triết lý mãi hoài
Đó nào khác cặp song sinh trí tuệ
Người tiến mãi trong bao la trời bể
Tiến tới đâu càng mở rộng chân trời
Tiến lên hoài nhân loại mới thành người
Đâu nào phải chỉ có toàn “vật chất”
Mác ngu tối nên hiểu toàn sai trật
Mới cho mình là trí tuệ loài người
Là đỉnh cao nên quả thật buồn cười
Đã cả quỷnh còn phớt lờ mọi sự
“Tư Bản Luận” mới thảy thành xạo xự
Để gạt người ngu tối cõi nhân gian
Tự cho là “chìa khóa” của thiên đàng
Khi dùng thảy toàn “Đấu tranh giai cấp”
Dẫu chẳng có chút gì là khoa học
Mà thảy đều “biện chứng” kiểu tầm phào
Lấy duy điều mê tín ở Hegel
Để cốt gột thảy chân toàn lịch sử
Bởi nhân loại đôi chân đều to bự
Mác quỷ yêu toàn gột để vừa giầy
Thật là điều táng tận thuở xưa nay
Làm đau đớn tột cùng toàn thế giới
Nhưng kết cuộc Liên Xô đành sụp đổ
Kéo cả luôn nguyên toàn khối Đông Âu
Có bên trong Đông Đức cũng một thời
Nơi sinh trưởng cùng cái nôi thuyết Mác
Khiến câu chuyện nói hoài nào có hết
Cốt vài dòng để thiên hạ nhìn vào
Mà từ đây tự khám phá lấy mình
Hiểu dân chủ tự do toàn đích điểm
Tội của Mác là “Độc tài vô sản”
Trói loài người vào xiềng xích khác đâu
Lại cất cao điều “giải phóng” nhân quần
Nhưng thực tế khóa con đường phát triển
Chính bởi đó Mác thành phi nhân bản
Chỉ tự xưng là “giải phóng” nhân quyền
Nhưng chẳng qua thảy lời nói càn đùa
Toàn mê tín mới trở thành vô nghĩa
Vì “giải phóng” cớ sao đem cột lại
Hóa tư duy kiểu Mác chỉ mù mờ
Cũng khác chi như một kẻ dại khờ
Điều nghịch lý chứa trong toàn thuyết đó
Khác nào Mác coi loài người cỏ rác
Mới thành đem làm thí nghiệm khổng lồ
Khiến cả thành “vật chất” lẫn hư vô
Làm mất hết cuộc đời toàn nhân bản
Gọi “xã hội” nhưng chỉ thành hổn loạn
Bởi con người đành giày xéo lên nhau
Thực tế toàn nuôi dưỡng bởi đấu tranh
Cho điều đó là “chiến tranh giải phóng”
Trong khi đó đời cần toàn khoa học
Phải khách quan mới được mãi tiến lên
Bởi đều toàn Chân lý một con đường
Đã có sẳn phải cần đi trên đó
Mác lếu láo lại cho mình “Chân lý”
Kể cả gan “làm Chân lý” tự mình
Khác gì đâu thành một kẻ điên gàn
Bởi ngu dốt lại cho mình thánh thiện
Nhưng điều đó dễ ai nào phát hiện
Để trăm năm năm toàn nước chảy xuôi dòng
Mà phải chăng nhân loại có toàn ngu
Duy chỉ bởi thảy “Độc tài vô sản”
Mác đâu khác nhốt loài người vào chạn
Như bầy lươn đem bỏ hũ lạ gì
Có bao giờ tự chúng biết chui ra
Nếu nắp hũ thảy hoài luôn kín mít
Đó quả thật cái sai lầm sai lầm căn bản
Lại tự kiêu cho “giải phóng loài người”
Nhưng điều gì mà Mác đã đưa ra
Làm cơ sở chúng thảy toàn nghịch lý
Mà trước hết kiểu chủ trương “Duy vật”
Kết quả đưa đến “Chân lý vô thần”
Lại bồi thêm kiểu “Vô sản độc tài”
Nhằm loại hết mọi Tự do Dân chủ
Trong khi đó loài người đều bình đẳng
Hỏi lấy đâu cho nguyên lý độc tài
Chẳng qua là Mác thảy chỉ toàn ngu
Vì mê tín tin thảy vào “biện chứng”
Nhưng nếu vậy cuộc đời thành tất yếu
Quy luật toàn thì tranh đấu ích gì
Nên mới thành Mác quả có khác chi
Tay cả quỷnh nói toàn điều xạo xự
Nói tóm lại Mác chỉ đều cảm tính
Thảy toàn mê vào thị hiếu của mình
Mới lấy điều kết luận làm tiền đề
Ngu đến mức nhân gian chưa hề có
Bởi nguyên tắc tiền đề cho kết luận
Tiền đề sai thì kết luận thảy sai
Có bao giờ ngược lại ở đời đâu
Kết luận trước hóa tiền đề thành ảo
Trong lúc đó con người luôn cụ thể
Luôn phải cần nhận thức lẫn lương tri
Để góp chung vào lợi ích cho đời
Đâu có phải buộc toàn “người vô sản”
Chính bởi vậy Mác hóa ra tội ác
Làm triệt tiêu bao thế hệ con người
Bởi nại vào điều “Giai cấp đấu tranh”
Mới thảy khiến toàn thành phi nhân bản
Nhưng thực chất loài người đều hữu hạn
Khiến vong thân cả thảy ích lợi gì
Người hiểu lầm thực chất có ra chi
Kẻ nạn nhân cũng chẳng ngoài là thế
Khiến đâu khác đều dã tràng xe cát
Vong thân hoài cũng chẳng tiến tới đâu
Bởi Mác sao vì làm hỏng tiền đề
Nên kết luận có bao giờ thành tựu
Từ “giai cấp” đều thảy toàn trừu tượng
Hỏi làm sao mà lại có “đấu tranh”
Đó chẳng qua người cụ thể ở đời
Mới tranh chấp không ngoài đều như thê
Song quy luật tất nhiên luôn phải vậy
Bởi vì đời luôn vận động thường xuyên
Đó chẳng qua điều chân lý khách quan
Nhằm lợi ích hay cũng vì Công lý
Bởi mọi vật trên đời đều “cấu trúc”
Vật mà phi cấu trúc chỉ toàn ngu
Mới thành ra Mác ngu quả thiên thu
Nhằm chủ yếu muốn đời “không giai cấp”
Song thực chất đó bề ngoài hiện tượng
Nhưng tâm hồn mới thật chính con người
“Chủ nghĩa” nào cũng đến tự tâm thôi
Tâm sai trái còn lấy gì “chủ nghĩa”
Mác mới quả ngu một trời một vực
Lừa nhân gian trong ảo tưởng bộn bàng
Lấy điều không làm điều có nghênh ngang
Đấy quả thật điều sai lầm của Mác
Lấy ảo ảnh coi người như cỏ rác
Tạo nhân quần toàn thảy hận thù nhau
Vậy thì đâu nào “giải phóng” nhân gian
Mà thực chất Mác làm đời nô lệ
ĐẠI NGÀN
(22/6/18)
**
LÀM BÁO
Những anh làm báo cũng vui
Cái nghề tai mắt lại toàn chân tay
Bởi đâu có chuyện gì hay
Thảy đều chạy đến nhằm mong viết bài
Viết cho thiên hạ trong ngày
Coi xong rồi vứt chẳng chờ hôm sau
Nhiều khi vào cả buồng cầu
Mở ra bài báo đã hầu tả tơi
Khác chi viết báo trên đời
Kiểu toàn chết yểu như loài phù du
Dễ mà tác phẩm thiên thu
Giống như văn học hay là thi ca
Thành ra báo chỉ ba hoa
Chích chòe chốc lát khó mà dài lâu
Khiến cho dư luận mới hầu
Coi thường báo chí bảo nghề tầm vơ
TẾU NGÀN
(21/6/18)
**
TOÀN DIỆN
Ừ mà tiếng Việt cũng hay
Bảo rằng toàn diện nói ngay cũng cừ
Chị em phụ nữ bây chừ
Bởi đều toàn diện áo quần phấn son
TẾU NGÀN
(21/6/18)
**
BÁO CHÍ VÀ CHÍNH TRỊ
Làm chính trị phải là làm khoa học
Vì nếu không thì “chính trị” ra gì
Bởi vì mà “chính trị” kiểu độc tài
Đâu nào khác thật tình phi chính trị
Mác trước hết đòi “Tự do báo chí”
Nhưng rồi sau viết sách ngợi “Độc tài”
Toàn chân nam đá lại với chân xiu
Các Mác quả khác gì anh say rượu
Bởi dân chủ phải Tam quyền phân lập
Tự do cao cần báo chí làm nền
Bởi đó hoài là quyền hạn thứ tư
Đi kế tiếp Lập, Tư, và Hành Pháp
Mác thật sự đâu phải anh toàn dốt
Nhưng hàm hồ nên mới thảy nói liều
Hô độc tài làm nhân loại liu điu
Các Mác đã trở thành tay phản động
Vì chính trị luôn vì dân, vì xã hội
“Chính trị” nào lại quyền lợi riêng mình
Để nhân danh đủ mọi thứ danh từ
Nhưng thực chất thảy chẳng ngoài như thế
Khiến lỗi chính chỉ là do Các Mác
Lớp theo sau đâu khác kiểu thiên lôi
Thành đúng ra họ thảy chỉ nạn nhân
Trừ những kẻ đem Mác nhằm lợi dụng
Dẫu báo chí phải đâu toàn là tốt
Tùy theo người và tùy báo ra sao
Nhưng cao hơn vẫn xã hội duyệt bài
Vì dư luận mới là cha báo chí
Yếu tố đó khiến báo toàn nói thật
Bởi nói sai khác nào kiểu lưu manh
Thành thử nên trong xã hội văn minh
Đâu nào sợ việc Tự do báo chí
DIỄM NGÀN
(21/6/18)
**
NHÀ NƯỚC VÀ SỰ TUYÊN TRUYỀN
Nếu mà Nhà nước của dân
Lặng yên làm việc cần đâu tuyên truyền
Chỉ cần phổ biến thông tin
Tuyên truyền dối gạt hỏi còn ra chi
Nên thôi có nói làm gì
Trăm năm đã thế lấy gì lạ sao
Toàn đều ca ngợi giương cao
Thông tin chính xác dễ nào có đâu
TIẾU NGÀN
(21/6/18)
**
KIỂM SOÁT TÀI SẢN
Con cua kiểm soát con còng
Bò ngang cả thảy hỏi còn mong chi
Nên thôi chuyện ấy quên đi
Triều đình xa lắm ích gì mà reo
TẾU NGÀN
(21/6/18)
**
NHẠC, THƠ VÀ NGƯỜI VIỆT
Hình như người việt lạ kỳ
Yêu thơ, yêu nhạc lắm khi buồn cười
Làm chơi thì thảy cũng vui
Nhưng làm tác phẩm quả trời cũng kinh
Bây giờ “nhạc trẻ” linh tinh
Khác gì dốt nát thật tình éo le
Còn về thơ thẩn hoa hòe
Ngập toàn trên mạng lá tre đọng ùn
Nói ra thiên hạ chớ buồn
Tài năng mới chính cội nguồn nhạc thơ
Còn mà chỉ thảy nhởn nhơ
Đều làm con ráy bơ phờ ích chi
Nhạc hay cần có tâm hồn
Thơ hay cần phải mọi nguồn tài hoa
Kể thêm học vấn phải cao
Kiểu ma ri sến có nào hay chi
Thành cần nhớ tới Phạm Duy
Lê Thương thử hỏi dễ gì ai hơn
Lê Mộng Long cũng xanh rờn
Hoàng Nguyên … đố thảy lơn tơn nào bì
Bởi vì nhạc Việt lạ chi
Hễ hay ca khúc đều thì áng thơ
Hoặc là làn điệu bolero
Tinh hoa nào khác dân ca tuyệt vời
Vậy nên chỉ thảy than ôi
Nếu thơ và nhạc kiểu tồi lạ chi
Chỉ thành khoe mẽ khác chi
Dễ chi tài bộ như toàn người xưa
Nguyễn Du ai thảy nghe chưa
Hay Đoàn Thị Điểm sao thưa trên trời
Toàn đều tài nghệ tuyệt vời
Ôn Như Hầu nữa quả thời rạng danh
GIÓ NGÀN
(21/6/18)
**
(DỊCH THƠ XƯA)
ĐÀO HOA
Khứ niên kim nhật thử môn trung
Nhân diện đào hoa tương ánh hồng
Nhân diện bất tri hà xứ khứ
Đào hoa y cựu tiếu đông phong
THÔI HỘ
( Thời Đường)
**
HOA ĐÀO
Nhớ năm trước ngày này bên song cửa
Má hồng xinh ửng đỏ ánh đào tươi
Rèm buông xuống giờ đây người đã vắng
Cành hoa kia còn đó gió đông cười
**
Chốn đây năm trước ngày này
Hoa đào ửng đỏ làm hây má hồng
Bây giờ người đã sang sông
Cành hoa còn đó gió đông cợt đùa
TRĂNG NGÀN
(21/6/18)
Dịch từ bài thơ “Hoa Đào” của nhà thơ
Thôi Hộ, thời Đường, ngày dịch 1972.
**
ĐOÀN KHUÊ BẮC KỲ
Nhiều khi đọc thử Đoàn Khuê
Viêt trên Facebook ê chề vậy thôi
Đúng dân “Miền Bắc” phải rồi
Trăm năm cũng khó gì sâu trong lòng
Bởi toàn học thảy “Bác Hồ”
Bởi toàn học thảy nháo nhào “phe ta”
Thành ra dẫu có đi xa
Qua Âu hay Mỹ cũng là thế thôi
Dễ chi yêu nước yêu nòi
Mà toàn kiểu cá thòi lòi leo cây
Leo xong tự rớt rồi leo
Chỉ toàn huyễn tưởng eo sèo vậy thôi
Óc thành nông cạn trên đời
Mặt ngoài cả thảy dễ nào mặt trong
Phát toàn những thứ long nhong
Dễ chi có ích đặng hòng người tin
TIẾU NGÀN
(21/6/18)
**
SỐ MỆNH CÓ KHÔNG ?
Ở đời số mệnh có không
Người ăn không hết kẻ làm không ra
Nên thành thuyết Mác tà ma
“Đại đồng” hư ảo dễ mà có đâu
Để thành nói dóc càng sâu
Trăm năm qua hết đều hầu như không
Giờ toàn lợi ích cá nhân
Hay nhằm lợi nhóm hỏi cần nói sao
Trẻ thì đứa ở nhà cao
Đứa đi lượm rác quả đâu khác gì
Thành ra đời phải tùy nghi
Tốt trong hiện tại mới thì tương lai
Còn như kiểu Mác ngu dai
“Địa đàng” đặt trước mới ra buồn cười
Bởi vì nước phải chảy dài
Nên luôn chảy tới có nào chảy lui
Khiến đời nếu thảy bất công
Phải làm cách mạng có trông đợi nào
Nhưng mà cách mạng làm sao
Phải toàn thực chất đâu nào nói suông
Kiểu toàn giả dối tuyên truyền
Trăm năm cũng vậy sợ phiền chi ai
Bất công bởi vậy dài dài
Do điều nguyên lý trật chìa từ lâu
NGÀN XUÂN
(21/6/18)
**
TỪ NGHĨA VÀ CON NGƯỜI
Con người để hiểu lẫn nhau
Phải qua lời nói hay qua ngôn từ
Ngôn từ nghĩa lý rất nhiều
Cả như ký hiệu hoặc bằng khua tay
Nên thành ngôn ngữ cũng hay
Lắm khi gạt gẫm với nhau đầy trời
Nội dung hình thức bên ngoài
Có nào thống nhất hay nào đi đôi
Tuyên truyền quả thật hởi ôi
Nó toàn dụ khị khiến người còn chi
Móc mồi câu có khó gì
Con người như cá thường khi mắc liền
Vậy nên đời chỉ nhân văn
Khi nào ý tứ cùng lời hợp nhau
Còn mà chính trị đủ màu
Tào lao xịt bợp cũng đâu hay gì
NGÀN KHƠI
(21/6/18)
**
CHUYỆN HÀI TRUNG QUỐC
Ừ thì chúng có sân bay
Hàng không mẫu hạm xưa nay mình thèm
Nên mua một cái cũ mềm
Về tân trang lại cũng nên huy hoàng
Nó con hổ giấy nên sang
Minh con gấu trúc lại càng phải ngon
Nó vào thời buổi hoàng hôn
Mình đang quật dậy Đông Phương hồng đầy
TIẾU NGÀN
(20/6/18)
**
VỢ CHỒNG GIÀ
Vợ chồng như đũa có đôi
Ông già nào khác như tôi cũng già
Ráng ăn một chút nữa mà
Đặng cho tôi đút mới là nghĩa xưa
MÂY NGÀN
(20/6/18)
**
EM BÉ KHÓC
Hai mắt ướt đôi môi trề méo xệch
Mũi ửng lên gò má thảy run run
Em bé khóc chẳng biết sao lại khóc
Nhìn qua thôi lòng thoáng chút gợn buồn
TẾU NGÀN
(20/6/18)
**
XƯA VÀ NAY
Xưa Các Mác “đòi tự do báo chí”
Phan Đăng Lưu người “cộng sản” tiếp theo
Trải trăm năm nay quả thật càng lèo
Báo chí thảy thành “tự do răm rắp”
TẾU NGÀN
(20/6/18)
**
VŨ HUY HOÀNG
Ông này đúng thật huy hoàng
Khi làm Bộ trưởng lại càng uy thêm
Đi mây về gió êm đềm
Một năm qua lại nước ngoài nửa năm
Tiêu xài ngân sách căm căm
Ra ngoài “tránh thủ” đánh gôn mỗi lần
Chơi sang đếch nhớ gì dân
Huy hoàng kiểu đó hỏi cần nói sao
TIẾU NGÀN
(20/6/18)
**
SỰ LỢI ÍCH CỦA MÁY TÍNH
Từ khi máy tính đến giờ
Viết bài chỉ gõ ai ngờ thế sao
Máy laptop hoặc để bàn
Đâu cần bút giấy mới càng chẻ hoe
Viết xong save lại khỏe re
Bao nhiêu cũng có thành nhiều ngàn trang
Chỉ duy có chuyện phũ phàng
Lâu ngày “viết chữ” tựa như cua bò
USP dẫu nhỏ to
Tha hồ đựng chữ dễ nào sợ đâu
Dĩa CD hết thời rồi
Chỉ đành đem liệng ối chao là buồn
Nói ra mới thấy ngọn nguồn
Quả nhờ kỹ thuật loài người tiến lên
Đâu như ông Mác cà quèn
Biết chi chuyện gởi lên toàn “đám mây”
Nó còn ở đó hoài hoài
Đi đâu lấy xuống cũng nào khó chi
Thành toàn rãnh rỗi lạ gì
Cần chi lỉnh kỉnh xách hoài máy theo
Bởi vì nó “đám mây” treo
Chỉ cần lích chuột là đeo theo mình
Google lợi hại thật tình
Nay toàn làm việc giống đều như chơi
TẾU NGÀN
(20/6/18)
**
HỆ LỤY HỌC THUYẾT
“DUY VẬT” CỦA CÁC MÁC
Cái này thảy biết từ đầu
Nhưng mà phần lớn ai người nói ra
Bởi đầu tiên Mác là “duy vật”
Rồi kế là “giai cấp đấu tranh”
Tiếp theo bảo thảy “độc tài”
Cả ba điều đó vốn gài cùng nhau
Bởi “duy vật” người như cỏ rác
Còn “đấu tranh giai cấp” hận thù
“Độc tài” cũng lại kỳ khu
Đã thành hệ thống có nào gở ra
Nên khiến thảy nạn nhân tất cả
Kể luôn “người cộng sản” khác gì
Xi măng mà đã cứng rồi
Dễ ai tự nạy để mình thoát ra
Thành thế sự đa đoan là vậy
Mác chính người đệ nhất công đầu
Nên riêng ai nghĩ dài lâu
Họa chăng mới thấy nó hầu tự nhiên
Còn chỉ nghĩ cạn khoèo cảm tính
Thấy Mác luôn một vị lương thần
Tìm đường “giải phóng” thế nhân
Ai dè trói lại quả càng mới kinh
Bởi lầm lẫn quả tình là vậy
Chờ trăm năm mới thấy sự tình
NGÀN MÂY
(20/6/18)
**
BIỂN ĐẢO TRUNG QUỐC
NGÀY XƯA VÀ NGÀY NAY
Ngày xưa quả có nó đâu
Bây giờ mình muốn mình xâu nó vào
Hoàng Sa nay chiếm được rồi
Giờ thì tính tới dễ chừa Trường Sa
Lưỡi bò mình mới bao la
Biển Đông mình sẽ có mà thua ai
Dẫu chi đâu phải của chùa
Nhưng mình gian dối vẫn hoài thành công
TẾU NGÀN
(20/6/18)
**
NGƯỜI GIẢ VÀ NGƯỜI THẬT
Người chẳng giả gọi là người thật
Tức thảy luôn bằng thịt bằng xương
Bao gồm óc não của mình
Hoàn toàn tự có không ngoài ghép vô
Nhưng người giả lắm điều phải nói
Bởi toàn đây sản phẩm tuyên truyền
Khác chi kiểu máy lập trình
Từ đầu đến cuối khiến thành tiếu lâm
Nên người thật nhân văn mới có
Bởi bởi khả năng suy nghĩ riêng tư
Thấy chi sai đúng biết ngay
Dâu cần diễn kịch giữa miền thế gian
Còn người giả chỉ toàn cốt khỉ
Thấy người làm bắt chước làm theo
Tôn vinh con khỉ đầu đàn
Có đâu độc lập hay toàn tự do
GIÓ NGÀN
(20/6/18)
**
DÂN HÈN NƯỚC HÈN
Dân hèn cho chỉ vài người
Mà làm dân tộc cùng hèn nói chung
Bởi người hèn từ đâu mà có
Tất đều từ dân tộc đó ra
Nên thành so với người ta
Mình hèn chỉ bởi chẳng bì được ai
Người ưỡn ngực tự do dân chủ
Còn mình đều rúm ró co ro
Thế chi đâu để tự hào
Kiểu ăn bánh vẽ ối dào là ngon
Nên hèn thảy chỉ vì nhu nhược
Cốt nhằm vì ích kỷ riêng mình
Nhưng dù đó chỉ sự tình
Còn về cớ sự ai người làm ra
Một câu hỏi trả lời nào khó
Nên mọi người bấm gáy mình xem
THÔNG NGÀN
(20/6/18)
**
CÔNG BẰNG VÀ ĐẠO ĐỨC
Công bằng là tính con người
Tuy rằng gian dối vẫn thường vậy thôi
Nhưng công bằng mới thành đạo đức
Còn dối dang tất chẳng nhân văn
Độc tài khó chuộng công bằng
Bởi nhằm điều lợi mình mong được rồi
Thành độc tài vốn phi đạo đức
Không công bằng nên chẳng nhân văn
Bên ngoài chỉ nói cuội nhăng
Trong tâm tốt có cũng bằng ra chi
Chỉ ngu dốt mới tin lời nói
Bởi thường khi chỉ thói tuyên truyền
Cho nên đạo đức đi liền
Không ngoài Dân chủ không ngoài Tự do
Thảy khách quan gắn liền khoa học
Còn độc tài luôn nhắm mị dân
NGÀN THÔNG
(20/6/18)
**
MỘT THỜI NHIỄU LOẠN
Một thời nhiễu loạn kéo dài
Biết ai mà trách việc đời này đây
Đã gần thế kỷ qua rồi
Những người ngay thẳng có tìm thấy sao
Bởi đều nhập tự Liên Xô
Bao nhiêu tài liệu giảng rao một chiều
Chủ trương “hiện thực” hiu hiu
Dân ngu chỉ biết vạn điều nói theo
Khiến Làm não trạng thảy nghèo
Thảy đều nịnh hót sớm chiều vậy thôi
Hết còn chỉnh đốn con người
Hết còn nhân cách kiểu người hiền lương
Mà toàn vung vít một đường
Chẳng ai ngôn ngữ có riêng của mình
Thảy toàn rập kiểu dựng hình
Một chiều xu nịnh quả tình nhục thay
Như chàng Xuân Diệu một ngày
Thơ tình lãng mạng đổi ngay hận thù
Việc này còn mãi thiên thu
Một thời nhiễu loạn đã dài trăm năm
Ý NGÀN
(19/6/18)
**
GIÀU NGHÈO Ở ĐỜI
Ở đời có lắm cái giàu
Nhưng nghèo cũng thế có nào đâu thua
Giàu tiền giàu bạc sánh vua
Nhưng giàu nhân nghĩa có ai đua nào
Nghèo tiền nghèo của đâu sao
Nhưng nghèo đạo đức sẽ vào hiểm nguy
Giàu trí tuệ quả khó bì
Riêng nghèo trí thức lắm khi buồn cười
PHIẾN NGÀN
(19/6/18)
**
CÒN ĐÂU
Bây giờ vô sản còn đâu
Mà đều cán bộ nhà lầu xe hơi
Khiến làm ông Mác quê rồi
Trăm năm qua thảy lâu dài mọc lên
Mọc từ ngoài Bắc vào Nam
Quảng Ninh Đà Nẵng Saigon khác đâu
Củi khô khó cháy trong lò
Huống là củi ướt dễ đâu sợ gì
TIẾU NGÀN
(19/6/18)
**
NHAN SẮC
Em quả đẹp khiến lòng anh choáng váng
Mặt như hoa và tóc thảy như mây
Ngực thơm tho hương tỏa dáng vai gầy
Nên đừng trách sao anh nhìn đắm đuối
NẮNG NGÀN
(19/6/18)
**
TUYỆT VỜI
Đúng là em đẹp tuyệt vời
Như bông hoa nhỏ giữa đời hôm nay
Mới nhìn đã thấy mê say
Nhìn hoài chắc phải có ngày hôn em
NGÀN DẶM
(19/6/18)
**
CHÍNH ĐẢNG BẦU CỬ VÀ
CHÍNH ĐẢNG Ý THỨC HỆ
Đàng nào cũng chỉ nhóm người
Sinh trong xã hội có ngoài vậy đâu
Để thành kết hợp cùng nhau
Nhắm theo mục đích nhằm hầu giúp dân
Thông qua bầu cử cầm quyền
Nhiệm kỳ khi hết phải đành rút lui
Chờ cho tới đợt bầu sau
Nếu mình lại trúng thì lên nắm quyền
Nó đều đơn giản nhãn tiền
Phải đâu “ý hệ” mà quyền nắm luôn
Để thành phức tạp ngọn nguồn
Nó sai nguyên tắc làm buồn ý dân
Bởi vì nhìn lại xa gần
Thời này hiện đại phải cần thế thôi
Bởi nay “ý hệ” xưa rồi
Sao còn níu kéo để hầu làm chi
SẮC NGÀN
(19/6/18)
**
GỬI CHO TỪ VŨ
Từ lâu tôi đã thấy rồi
Chỉ là lở trớn nên hầu vậy thôi
Bởi vì địa chỉ dính nhau
Nên thành khi kích đi theo một chùm
Dù sao xin chớ có buồn
Từ nay tôi xóa từ nguồn vậy nghe
Chừng nào về Mác đây hè
Hãy cho tôi gởi vài lời hỏi thăm
NẮNG NGÀN
(19/6/18)
MỤC LỤC
MÀU SẮC CỦA CON NGƯỜI (23/6/18)
CÁI SAI CÁI DÚNG TRONG CUỘC ĐỜI NÀY (23/6/18)
NHỮNG SAI LẦM CĂN BẢN TRONG HỌC THUYẾT CÁC
MÁC (22/6/18)
LÀM BÁO (21/6/18)
TOÀN DIỆN (21/6/18)
BÁO CHÍ VÀ CHÍNH TRỊ (21/6/18)
NHÀ NƯỚC VÀ SỰ TUYÊN TRUYỀN (21/6/18)
KIỂM SOÁT TÀI SẢN (21/6/18)
NHẠC, THƠ VÀ NGƯỜI VIỆT (21/6/18)
DỊCH THƠ XƯA (21/6/18)
ĐOÀN KHUÊ BẮC KỲ (21/6/18)
SỐ MỆNH CÓ KHÔNG ? (21/6/18)
TỪ NGHĨA VÀ CON NGƯỜI (21/6/18)
CHUYỆN HÀI TRUNG QUỐC (20/6/18)
VỢ CHỒNG GIÀ (20/6/18)
EM BÉ KHÓC (20/6/18)
XƯA VÀ NAY (20/6/18)
VŨ HUY HOÀNG (20/6/18)
SỰ LỢI ÍCH CỦA MÁY TÍNH (20/6/18)
HỆ LỤY HỌC THUYẾT “DUY VẬT” CỦA CÁC MÁC
(20/6/18)
BIỂN ĐẢO TRUNG QUỐC NGÀY XƯA VÀ NGÀY NAY
(20/6/18)
NGƯỜI GIẢ VÀ NGƯỜI THẬT (20/6/18)
DÂN HÈN NƯỚC HÈN (20/6/18)
CÔNG BẰNG VÀ ĐẠO ĐỨC (20/6/18)
MỘT THỜI NHIỄU LOẠN (19/6/18)
GIÀU NGHÈO Ở ĐỜI (19/6/18)
CÒN ĐÂU (19/6/18)
NHAN SẮC (19/6/18)
TUYỆT VỜI (19/6/18)
CHÍNH ĐẢNG BẦU CỬ VÀ CHÍNH ĐẢNG Ý THỨC HỆ
(19/6/18)
GỬI CHO TỪ VŨ (19/6/18)
No comments :
Post a Comment