Saturday, June 23, 2018

TẬP THƠ "KẺ SĨ", 173

TẬP THƠ “KẺ SĨ”
TIẾP THEO, SỐ 173



GIAN DỐI VÀ SỰ GIÀU CÓ

Có gian dối mới trở thành tỉ phú
Song điều này cũng thảy chỉ tự nhiên
Vì thật thà hay đều chỉ cù lần
Hỏi mấy thuở mà trở nên giàu sụ

Nhưng giàu lắm cũng ngày ăn ba bửa
Hay đêm về cũng chỉ ngủ một giường
Việc mình lo đều thảy chỉ lo chung
Và tài sản vốn chỉ quyền quản lý

Thuần gian dối cũng đâu thành giàu có
Mà ngoài ra lắm yếu tố nguyên nhân
Kiểu ngày xưa giàu như cỡ Thạch Sùng
Khi chết cũng của nào mang theo hết

Thành chung thảy tự mình đâu quyết định
Mà giàu to nhờ bởi số mạng trời
Con thò lò ném vào đĩa mà chơi
Sao đoán được mặt này hay mặt khác

TIẾU NGÀN
(19/6/18)

**

CHỦ NGHĨA XÃ HỘI THẬT
VÀ “CHỦ NGHĨA XÃ HỘI GIẢ”

“Chủ nghĩa” thảy đều chỉ là “quan điểm”
“Quan niệm” trong lý thuyết lẫn thực hành
Hóa nên chi sự tốt xấu ở đời
Chỉ nếu đúng hoặc toàn là không đúng

Căn vào đó phân ra đồ thiệt giả
“Chủ nghĩa” nào là ích lợi cho dân
Đó mới mang hầu giá trị triệu lần
Còn nếu giả dẫu một phân khó có

Nên khi Mác bảo “Độc tài vô sản”
Lẽ dĩ nhiên giả tạo đến muôn phần
Vì đều làm xã hội thảy vong thân
Trong cưỡng chế và bạo hành dốt nát

Vì thực tế con người luôn đâu khác
Chỉ bản năng nếu không có học hành
Và phi nhân nếu thảy muốn độc tài
Vậy thử hỏi Mác là sai hay đúng

Lẽ thứ nhất chủ trương làm “vô sản”
Hẳn hoàn toàn trái mọi lẽ tự nhiên
Bởi vì ngay muông thú ở trong rừng
Vẫn ít nhất cần có hang để sống

Vậy “vô sản” làm Tự do giới hạn
Hoặc hoàn toàn thảy thảy bị triệt tiêu
Thế thì đâu còn ý nghĩa con người
Mà ngược lại xuống ngang hàng loài vật

Vì vũ trụ đâu toàn là “vật chất”
Mà bao nhiêu điều bí mật ẩn tàng
Mác hóa ngu vì thảy chỉ phang ngang
Cho Tồn tại đều chỉ toàn “vật chất”

Nên “duy vật” và vô thần là vậy
Làm con người bị phủi hết tư duy
Chỉ thành ra cổ máy sống ở đời
Cùng nguyên lý của “độc tài vô sản”

Và bởi vậy Mác khác gì tội ác
Còn Lênin chỉ là kẻ làm theo
Vì Mác không thì Lê có dễ nào
Dể thảy hủy toàn Tự do nhân loại

Chẳng những vậy còn xưng thêm “chủ nghĩa”
Hô tối cao nhằm “giải phóng loài người”
Nhưng thực ra đều giả dối trên đời
Đâu “giải phóng” mà chỉ thành trói lại

Vì Tự do nào còn trên thế giới
Mà biến người chỉ công cụ tay sai
Nghe tuyên truyền để buộc thảy tuân theo
Còn chi nữa mọi tư duy độc lập

Chính bởi vậy Mác thành ra phản động
Nhưng hò la toàn “cách mạng” là sao
Bởi mới thành điều ngụy ngữ thế nào
Vì cách mạng nào “xóa bài làm lại”

Để tiêu diệt cái gọi là “tư sản”
Nhằm thế vô kiểu “vô sản độc tài”
Làm cuộc đời quả thật chỉ thành hài
Vì tất cả hóa ra nghèo xơ xác

Thành “xã hội” ở trong chủ thuyết Mác
Rõ ràng ra thành giả dối trong đời
Bởi thủ tiêu nhân cách mọi con người
Khiến cả thảy đều thành toàn chiếc máy

Thảy ích kỷ có còn gì “xã hội”
Mà thành đem mọi của giả thay vào
Phi nội dung phi thực chất trên đời
Toàn xã hội vong thân là thế đó

Nói cách khác Mác đâm toàn hiểu ngược
Đầu tiên chinh chê “Tư bản” vong thân
Dể nhằm đem “Vô sản” thế toàn vào
Kết quả lại vong thân toàn tuyệt đối

Nhưng thực chất thế nào là xã hội
Sự tổng hòa chung cả thảy mọi người
Không diệt trừ dầu bất cứ một ai
Bởi tất cả thảy đều cần được sống

Và ý nghĩa tinh thần là chính yếu
Tức đầu tiên là ý thức nhân văn
Có đâu toàn chỉ mỗi cái xác thân
Óc đầu rỗng thảy thành toàn nô lệ

Chính bởi vậy luôn Tự do Dân chủ
Mới toàn đều tiêu chí của loài người
Và con người phải hữu sản ở đời
Mới công cụ nhằm phát huy nhân bản

Chỉ có vậy đời mới thành tõ rạng
Mỗi con người đều độc lập tự do
Có đâu toàn “xã hội” thảy nằm co
Để lồng ghép vào danh từ “chủ nghĩa”

Thành tóm lại ở đời chân hay giả
Đâu bề ngoài mà thảy ở nội dung
Tức chỉ gì luôn thực chất bên trong
Mới đích thị lợi ích toàn nhân loại

Nên khác biệt giữa Độc tài và Dân chủ
Độc tài luôn làm hạn chế con người
Và những ai toàn não trạng hẹp hòi
Mới lầm tưởng độc tài là sức mạnh

Nhưng sức mạnh phi nhân vì bạo lực
Có làm sao còn tôn trọng nhân quyền
Có làm sao mang giá trị nhân quần
Mà giả dối bởi đều phi nhân bản

Khiến rốt lại hô “độc tài vô sản”
Mác toàn ngu và chỉ thảy toàn ngu
Để trở thành thảy phản động lù lù
Lại hô hoáng mục tiêu nhằm “giải phóng”

Bởi căn cốt sự sai lầm cơ bản
Vì Mác tin vào “biện chứng” Hegel
Nhưng thật ra chỉ ý niệm nhập nhèm
Khiến Mác thảy đều hoang đường mê tín

Bởi “vật chất” lấy gì đâu “biện chứng”
Riêng tinh thần mới may thảy thế thôi
Mà tinh thần luôn phải có tự do
Độc tài thảy hiểu ra toàn “vật chất”

Dẹp dân chủ dẹp Tam quyền phân lập
Mác toàn ngu và ngu tận thiên thu
Có khác nào chống lại thảy loài người
Biến nhân loại chỉ còn toàn đồ vật

Nên quan điểm Mác đều thành trật lất
Lại ngụy danh “chủ nghĩa” quả rõ ràng
Kéo cùng sai thêm ý niệm “Địa đàng”
Thảy mê tín và hoàn toàn không tưởng

Bởi “xã hội” đâu một lần mà được
Toàn rập khuôn và giữ miết hoài hoài
Vì luật chung lịch sử trong loài người
Luôn tiến hóa và luôn cùng phát triển

Điều đơn giản mỗi cá nhân “sống gởi
Rồi thác về” nơi thảy cõi hư vô
Đó toàn luôn điều bí mật mơ hồ
Đâu phải thảy chỉ toàn là “vật chất”

Nên có thảy ai mà ngu như Mác
Nhất là về về triết học quả toàn ngu
Mới thành ra khoa học chỉ lù mù
Mặt lịch sử lẫn cả về xã hội

Giống chi khác Mác thành anh nói dối
Hay chỉ là ngụy tín ở bản thân
Dốt toàn về Kinh tế học mọi phần
Chỉ lếu láo biến đều thành hư tưởng

Ai cũng rõ thảy thời kỳ “bao cấp”
Đều dĩ nhiên thảy thất bại hoàn toàn
Bởi nó đâu tuân Quy luật thị trường
Mà đều chỉ cưỡng hành duy ý chí

Làm xã hội thảy rơi vào ích kỷ
Lại mệnh danh “chủ nghĩa” được hay sao
Mới thành ra Các Mác chỉ tào lao
Để bịt mắt thảy cả toàn nhân loại

Khi khoa học trong đời luôn chủ đạo
Mới làm cho kỹ thuật mãi tiến lên
Sự khách quan luôn thảy được làm nền
Và xã hội nhân quyền cần bảo đảm

Tức xã hội phải Tự do Dân chủ
Mới làm nên giá trị của loài người
Mới thành ra ý nghĩa của Thị trường
Mới thực chất khách quan đều mãi thế

Vì tất cả loài người đều bình đẳng
Có nào ai được nắm thảy quyền ai
Mà phải cần luôn bầu cử tự do
Để chọn lựa người tài năng đại diện

Nhưng ngược lại Mác thảy đều mê tín
Lại toàn tin vào “sứ mạng công nhân”
Thảy toàn tin vào “giai cấp đấu tranh”
Nhằm chủ xúy nền “độc tài vô sản”

Khiến thực chất Mác thành tay phản động
Một công nhân làm bãnh vẽ loài người
Kiểu ăn hoài mà mấy thuở thành no
Thành thuyết Mác thảy chỉ hài là thế

Trong khi đó tinh thần luôn mới chính
Để làm nên mọi ý nghĩa nhân văn
Để làm nên mọi giá trị nhân quần
Đó mới thật là mục tiêu xã hội

Mác “duy vật” chỉ biết toàn thân xác
Nhìn con người thảy chỉ thấy xác thân
Khiến làm cho nhân loại hóa đa đoan
Mà miệng thảy mệnh danh điều “xã hội”

Khiến “chủ nghĩa” khác nào như cái rọ
Nhốt người vào để “quá độ” đi lên
Để làm ăn theo “tập thể” lềnh mềnh
Nghĩ chắc chắn đó chính là “xã hội”

Nên gút lại Mác sai từ quan điểm
Chỉ vì ngu và mê tín hoàn toàn
Hiểu sai về ý nghĩa của nhân văn
Mới xạo xự toàn danh từ rỗng tuếch

Trong khi đó xã hội hoài thực tế
Bởi mọi người cụ thể mới làm nên
Tức mỗi người cần độc lập tự do
Mới biểu hiện mục tiêu đời giải phóng

Vì giải phóng tinh thần thành trước nhất
Bởi tinh thần mới giá trị loài người
Tức là toàn trí tuệ ở mọi nơi
Mới yếu tố tạo cho đời phát triển

Nên khoa học phải kết cùng đạo đức
Mới mãi toàn làm cuộc sống tiến lên
Bởi loài người thực tế vốn nhân văn
Đâu có phải toàn tầm thường “vật chất”

Vì “vật chất” luôn chỉ điều ắt có
Có bao giờ điều kiện đủ được nào
Thành hóa ra Mác thảy chỉ toàn ngu
Khiến lẩn thẩn óc đầu như mê muội

Giống đứa bé đi lượm toàn vỏ ốc
Gặp Hegel lấp lánh đã liền mừng
Hiểu sai lầm “biện chứng” kiểu cà tưng
Nên nào khác Mác hóa thành tội ác

Coi lịch sử trở thành như cỏ rác
Để nhằm làm thí nghiệm kiểu hồ đồ
Xem “độc tài vô sản” mới toàn cao
Thành kết cuộc Mác thảy thành phản động

Trong phản động ngoài lại hô “cách mạng”
Khiến bao người loáng thoáng thảy tin vào
Hay độc tài bó buộc phải nói hùa
Đời nô lệ tự lại mệnh danh cách mạng

Mác đâu biết biết cuộc đời là vô hạn
Có bao điều bí ẩn mãi còn hoài
Dầu trí năng của toàn thảy loài người
Luôn tiến tới có khi nào ngừng lại

Chính bởi vậy cần Tự do Dân chủ
Mới làm nên nền tảng của cuộc đời
Mác ngu si đi thuyết giảng độc tài
Thành phản động mà lại còn tội ác

Bởi hậu làm đời luôn tàn mạt
Người cột rồi còn cởi trói làm sao
Để trở nên quán tính thảy ào ào
Làm xã hội chỉ đều luôn nô lệ

Song lầm tưởng tự cho là giải phóng
Thật buồn cười bởi nhằm Mác tin vào
Mác khác nào gieo liệt kháng khắp nơi
Cái nô lệ mệnh danh là “chủ nghĩa”

Tưởng hình thức bên ngoài cần ràng buộc
Hiểu gì đâu quan điểm chỉ bên trong
Bởi khi người tâm thức thảy nhân văn
Biết đùm bọc mới tinh thần xã hội

Phải tôn trọng Nhân quyền là trước hết
Phải bảo toàn sự Dân chủ Tự do
Phải đề cao tính Nhân bản con người
Mới giá trị Tinh thần là cao nhất

Đó mới thực đáng gọi là chủ nghĩa
Vì nhân văn xã hội thảy đề cao
Mới điều toàn thực chất ở trên đời
Mới “Chủ nghĩa xã hội” này chân chính

Nên tóm lại giữa hai điều chân giả
Đâu bề ngoài mà phải thảy nội dung
Đâu danh từ hay thảy kiểu tuyên truyền
Mà thực chất đó phải từ quan niệm

Chỉ khi thảy con người đều hiểu biết
Đều có toàn sự độc lập tự do
Đều có toàn sự thành thật trong hồn
Đó mới thảy là nội dung chuẩn xác

Vì thật sự đời người luôn hữu hạn
Cần đi từ hiện tại đến tương lai
Có nào đâu tương lai hóa tiền đề
Kiểu đó thật thảy toàn ngu của Mác

ĐẠI NGÀN
(19/6/18)

**

LẬP LUẬN THEO KIỂU CỦA MÁC

Tụi phương Tây nó toàn “tư sản”
Thành có đâu triết học đúng gì
Cả về đạo đức ích chi
Ta là “vô sản” phải thì phủi ngay !

Ta “vô sản” mới làm “cách mạng”
Cần mục tiêu phương tiện gạt bừa
Nhưng kìa hỏi Mác phương nào
Lại thành ngang ngược chối toàn phương Tây ?

TẾU NGÀN
(18/6/18)

**

ĐÀNH THEO CHO TRÓT

Từ đầu đã lỡ theo rồi
Phải đi cho trót nếu dừng loạn ngay
Ngày xưa tuy dẫu mê say
Nay thành cố đấm ăn xôi lạ gì

Bởi đều thấy hết khác chi
Nhưng đà cỡi cọp dễ còn xuống sao
Thương thay đất nước ba đào
Ông Trời xếp đặt lẽ nào khác đâu

TẾU NGÀN
(18/6/18)

**

XÃ HỘI “CỘNG SẢN KHOA HỌC”
THEO MÁC TRONG TƯƠNG LAI

Cái này nghe đã từ lâu
Từ ngày Các Mác mới xâu vào đời
Mới nghe tưởng thảy sáng ngời
Nhưng rồi ngẫm nghĩ quả toàn tiếu lâm

Tự cho “khoa học” mông mênh
Nhưng đầy mê tín Hegel lạ nào
Bởi dùng “biện chứng” làm nền
Lấy râu ông nọ cắm cằm bà kia

Khiến bao lý luận trật chìa
Hay đều ngụy biện dọc dài
“Vật” mà “biện chứng” thế nào
Hoang đường đến thế ai sao không cười

Vải thưa mắt thánh vậy thôi
Đặng nhằm hoang tưởng loài người mai sau
Cho toàn “vô sản” mới hay
“Làm tùy năng lực hưởng theo nhu cầu”

Thật là chẳng khác ngu lâu
Nói y kiểu trở trong lòng bàn tay
Biết chi lịch sử tới nay
Loài người phức tạp dễ toàn giản đơn

Lòng tham đều có trong lòng
Dễ chi ngu dại mà nên “Đại đồng”
Nên làm thì mới có ăn
Dễ đâu có của khi không đến nào

Thành toàn xạo xự tào lao
Phỉnh người ngu dốt cốt sao tuyên truyền
Khiến làm thế giới đảo điên
Trăm năm quằn quại nhãn tiền khác sao

Nên thành tội lỗi thế nào
Mác toàn vẽ chuyện làm đời đắng cay
Tựa như nắm cẳng kéo dài
Gây toàn đau đớn để nhằm cao lên

Có điều phi lý nào hơn
Mười voi bát xáo xanh rờn quả vui
Nên thành chẳng đúng trên đời
Mà toàn xạo xự mọi người thấy ngay

Lại thêm kết với “độc tài”
Làm đời sợ hãi ai nào hé răng
Nên thành dẫu thuyết lăng nhăng
Chỉ làm nhân loại thù hằn lẫn nhau

“Đấu tranh giai cấp” trước sau
Nhưng nào thực chất nói ngay quả cừ
Từ đầu giả ảo tới chừ
Trăm năm rồi cũng có gì được chăng

Bởi toàn nó chẳng khách quan
Dễ nào kết quả hiên ngang ở đời
Để thành như chuyện cợt đùa
Bao người mắc lỡm quả thời là vui

Thảy coi “giai đoạn tột cùng”
Của đời “vật chất” tiến toàn tới đây
Con người ý thức đủ đầy
Nên còn tôn giáo gia đình được sao

Chẳng còn đất nước tào lao
Mà toàn “quốc tế” lẽ nào không hay
Nó cao hơn cấp ban đầu
“Làm theo năng lực để hầu hường theo”

Thật đều quan niệm thảy lèo
Bởi người dễ có khi nào thánh nhân
Nên thành hư ảo mọi phần
Thay vì khoa học đâm vào quỷ ma

Tựa như đồng bóng sa đà
Hi sinh bao nã cũng là tới đâu
Thành ra hóa chuyện tào lao
“Thiên đàng mộng ảo” nói sao cho vừa

Gạt đời Mác thật hay chưa
Toàn đều cảm tính cho vừa lòng ai
Cốt “duy ý chí” cả rồi
Biến thành khốc liệt cuộc đời khác sao

Nhưng rồi kết quả được nào
Liên Xô vẫn đổ khác đâu chuyện hài
Từ đây cộng sản thối trào
Bởi sai nguyên lý ai nào không hay

Nên người nịnh Mác mới tài
“Đỉnh cao trí tuệ” ào ào tưng lên
Chẳng qua nhìn lại đã thèm
Độc tài đầy nịnh óc đầu vậy thôi

Trăm năm giờ cũng qua rồi
Thảy đều minh chứng Mác nào ra chi
Đều do nhận thức lạ gì
Căn cơ không có khiến thành lung tung

Bởi toàn ngụy tạo mịt mùng
Có nào khoa học đâu nào khách quan
Chỉ đều ngụy tín rõ ràng
Tự lừa mình trước lừa đời về sau

Mác nào có phải triết gia
Bởi đâu rành rọt ở trong lòng mình
Mà toàn giả tạo ngụy hình
Phản điều khoa học thảy thành tầm vơ

ÁNH NGÀN
(18/6/18)

**

AI KIA

Ai kia đi đứng hiên ngang
Ai kia khúm núm cụp ngang thân mình
Ảnh này quả nhục thật tình
Kẻ kia Trung Quốc kẻ này Việt Nam

TIẾU NGÀN
(18/6/18)

**

EM GÁI THỂ THAO

Ừ thì em đẹp quá thôi
Như hoa mới nở như đời trái thơm
Nhìn em tim thảy rộn ràng
Em chơi ba quả bóng càng thêm xinh

ÁNH NGÀN
(18/6/18)

**

NGÀY CHA VÀ NGÀY MẸ

Mẹ dạy con nhằm tình cảm yêu thương
Cha dạy con để làm người nhân cách
Đấy nguồn cội của gia đình giáo dục
Cho mai sau con lớn được thành người

Thiếu mẹ cha quả thua thiệt ở đời
Chỉ côi cút và ít điều giáo dục
Chính bởi vậy nhiều vĩ nhân quân tử
Có cội nguồn từ lời dạy mẹ cha

ÁNH NGÀN
(18/6/18)

**

THƠ CA CÁCH MẠNG

Thơ cách mạng toàn là thơ bạo lực
Bởi vì thơ có súng đạn bên trong
Thơ đấu tranh làm xã hội quay mòng
Thơ có thép nhằm giục toàn “hỡi hỡi” !

“Hỡi hỡi hỡi” đồng bào ta đứng dậy
Bởi “nhà thơ cũng phải biết xung phong”
Bởi nhà thơ nên biết sống hào hùng
Tiến tiến tới theo “Lập trường vô sản” !

TIẾU NGÀN
(18/8/18)

**

THÀNH CÔNG VÀ THÀNH NHÂN

Nguyễn Thái Học người anh hùng vạn thuở
Tuổi trẻ nhưng toàn thể hiện chí cao
Đoạn đầu đài óc ngời sáng như sao
Vẫn mạnh mẽ hô “Việt Nam bất diệt”

Người như thế “thành nhân” là chính yếu
Đâu “thành công” theo kiểu cách tầm thường
“Thành nhân” vì yêu Tổ quốc Non sông
Đâu “thành công” vì lợi quyền cá thể

DẶM NGÀN
(18/6/18)

**

“PHẢN ĐỘNG” XƯA VÀ NAY

Thời xưa cộng sản quả hay
Cứ ai ngược lại chụp ngay danh từ
Hô liền là “phản động” rồi
Giờ Liên Xô đổ giải trình ra sao ?

Còn nay thế giới khác rồi
Đã toàn tiến bộ đâu còn như xưa
Khiến cho những kẻ trật chìa
Hóa đều “phản động” ai người không hay !

TẾU NGÀN
(18/6/18)

**

KHÔN HAY DẠI

Ở đời ai dại ai khôn
Làm sao biết được bởi toàn bên trong
Nhìn ngoài khó thấy tỏng tong
Còn như lời nói dễ hòng tin sao

GIÓ NGÀN
(18/6/18)

**

NGƯỜI KHÔN NGƯỜI NGU

Người khôn ăn nói rãnh rang
Một lời cũng khiến cả ngàn người hay
Người ngu ăn nói thày lay
Nói hoài chửng chuyện cũng đâu có gì

Nên chi người thảy ngu si
Chỉ do óc não chớ chi nữa nào
Bởi vì thân xác giống nhau
Khác chăng chỉ cái đầu vậy thôi

MÂY NGÀN
(18/6/18)

**

TỪ TRONG RA ĐẾN NGOÀI

Việt Nam nghĩ cũng thật vui
Đều nhiều hải sản từ ngoài đến trong
Dọc Móng Cái đến Cà Mau
Ăn gì đều có trước sau vậy mà

Bởi ta bờ biển thảy dài
Suốt toàn đất nước kể từ hướng đông
Nhưng giờ nghĩ có tức không
Tàu trùm biển đảo ta mong được gì

SÓNG NGÀN
(17/6/18)

**

“CHUYÊN CHÍNH VÔ SẢN”

Bởi lúc đó tiến vào công nghiệp
Châu Âu nhờ kỹ thuật phất lên
Công nhân vì thế phát sinh
Lúc đầu “vô sản” thật tình vậy thôi

Nhưng dẫu có lượng thời vẫn ít
Bởi dân nghèo đô thị biến thành
Cùng dân nông nghiệp cũng đành
Làm thuê tư bản cốt nhằm hưởng lương

Chuyện vốn vậy bởi đường phát triển
Thảy khách quan xã hội loài người
Tại vì lịch sử ngàn đời
Tiến thành hàng dọc dễ nào quanh co

Nhưng Các Mác chơi trò thấu cáy
Hô “công nhân phải nắm chính quyền”
Chỉ vì mê tín Hegel
Lấy điều “biện chứng” làm nền vu vơ

Do tin chắc “hai đầu đối lập”
Tất phải sinh một mất một còn
Phải thành “Tư bản tự chôn”
Chỉ còn “Vô sản” một mình tiến lên

Chẳng những vậy phải còn “chuyên chính”
Để khép vào khuôn khổ loài người
“Thủ tiêu tư hữu” trên đời
“Thời kỳ quá độ” phải cần đẩy nhanh

Đấy mục đích để thành “đảng trị”
Đảng ở đây “Vô sản cầm quyền”
Tạo ra “Chuyên chính” mọi miền
Khiến toàn nhân loại trở thành tay sai

Nên thuyết Mác hóa hài mọi lẽ
Bởi nào đâu “Vô sản” lên sao
Mà thành lợi dụng ào ào
Kẻ nào mánh lới thế nào cũng lên

Làm “chuyên chính” trở thành cá biệt
Số cá nhân lợi dụng chiếm quyền
Nhân danh “Vô sản” nhãn tiền
Để thành vua chúa tự nhiên phần mình

Mọi nhân bản hi sinh hết thảy
Để gom vô một chỗ độc tài
Nhân danh đủ thứ trên đời
Tạo toàn cay đắng ai người không hay

Lớp này hết chuyền thành lớp khác
Sử dụng toàn ngôn ngữ tuyên truyền
Không nghe bạo lực có liền
Khiến toàn nhân loại phải đành làm thinh

Trăm năm đã thật tình là thế
Đều sống nhờ khẩu hiệu trên đời
Thảy toàn hình thức bề ngoài
Còn về thực chất có nào ra chi

Thảy bóp bụng để mà chịu đựng
Để rán sành ra mỡ thế thôi
Hy sinh bao lớp trên đời
Chỉ còn cái máy có nào nhân văn

Dân nghèo xác vẫn toàn ca tụng
Cơi lên cao “lãnh tụ” tuyệt vời
Nhưng đều hầu hết dựng hình
Tượng bằng đất sét ngoài đem dát vàng

Đời lạc hậu quả toàn chỉ vậy
Bởi có đâu kinh tế thị trường
Mà toàn bao cấp mọi đường
Tự do dân chủ thảy thành thủ tiêu

Nại đủ kiểu “mọi điều xã hội”
Nhưng thật trong lòng dạ như ma
Tham lam ích kỷ hàng hà
Gọi là “xã hội” mở ra nhiều đường

Dân cả thảy chán chường là thế
Mà đâu hề có dám nói ra
Nói liền “phản động” chụp ngay
Trở thành tội lỗi liên tay mọi người

Bởi thuyết Mác chỉ đều thuyết giả
Nhằm nhân danh mọi thứ trên đời
Mà đâu sự thật có nào
Mọi người “cộng sản” đều thành nạn nhân

Họ đâu khác biến thành phên giậu
Quây mọi người vào thảy bên trong
Thật ra họ thảy làm vì
Lệnh đều thiểu số cầm quyền ít oi

Độc tài đấy kiểu đều chỉ thế
Triệt tiêu toàn dân chủ tự do
Khiến người đâu sống ra người
Mà thành nô lệ đàn bầy trước sau

Dân chi khác bầy cứu trên trảng
Tuân hành toàn vài kẻ chủ chăn
Hô vang khẩu hiệu rập ràng
Trăm năm đã phải chỉ toàn nghe theo

Liên Xô đổ cuối cùng là thế
Để mới thành “đổi mới” ngập ngừng
Bởi thành quán tính đâu dừng
Khó mà trở lại giống người như xưa

Cả Trung Quốc tỉ người đâu khác
Đều thành ra thảy nói một chiều
Khác đâu nô lệ một bầy
Dưới quyền chỉ trỏ một vài cá nhân

Nhân danh “đảng” nhân danh “giai cấp”
Thực chất ra đâu có thật nào
Dựng hình cái bóng bên ngoài
Bên trong kẹt cứng dễ nào thoát ra

Cũng bởi vậy Thiên An Môn là thế
Dùng xe tăng để cán lên người
Khiến làm thế giới bồi hồi
Giữ yên chế độ đâu ngoài vậy sao

Nên khiến Mác hóa thành tội ác
Làm chết trên trăm triệu con người
Trên toàn thế giới đâu ngoài
Kiếp đời nô lệ thảy hoài vong thân

Mà “địa đàng” nào đâu có được
Bởi toàn ăn bánh vẽ vậy thôi
Trăm năm đã chỉ vậy rồi
Mác nào đâu khác gạt người trần gian

Bởi nếu đúng sao toàn thất bại
Đúng năm năm đã thảy đạt thành
Có đâu toàn mãi lạc loài
Làm cho xã hội chỉ hoài tụt sau

Trái nguyên lý Mác toàn là thế
Vì thủ tiêu dân chủ tự do
Người thành giả tạo trên đời
Làm sao phát triển bởi nào khách quan

Thời hiện đại chứng minh đầy đủ
Máy dần thành thay thế công nhân
Thời kỳ tự động hoàn toàn
Bởi vì cách mạng 4.0 đến rồi

Khiến minh chứng Mác toàn ngu tối
Bởi do điều mê tín âm u
Tin vào “biện chứng” lù mù
Biết gì khoa học mãi đều tiến lên

Chính bởi thế Mác thành phản động
Thành phi nhân hại cả loài người
Bởi vì hô hoáng “độc tài”
Khiến thành nghịch lý trong ngoài hiển nhiên

Bởi độc tài thảy thành mù quáng
Triệt tiêu toàn dân chủ tự do
Đời trong cái rọ reo hò
“Mác là tuyệt đỉnh trí khôn loài người”

Chính độc tài buồn cười là vậy
Người chỉ toàn cái máy một chiều
Chương trình cài đặt thảy rồi
Khó nào giải phóng để toàn thoát ra

Mác nói ngược ta bà sau trước
Mới thành ra như kẻ tội đồ
Lại phong lên thánh trên đời
“Đỉnh cao trí tuệ” quả thời tiếu lâm

TIẾNG NGÀN
(17/6/18)

**

THƠ, NHẠC, HỌA

Hồi còn bé ta yêu hội họa
Lớn lên rồi thử chẳng tới đâu
Nhạc thì ta từng có mò vào
Làm sáng tác nhưng sau bỏ dở

Mê ca khúc mới thành độ ấy
Bởi ca từ toàn thấy có thơ
Bởi lời ca điệu khúc ai ngờ
Toàn Hội họa ngấm vào trong cả

Song cho dẫu ta mê Nghệ thuật
Chỉ có điều toàn khoái tư duy
Thành mê say Triết học trong đời
Mãi đắm đuối trong Siêu hình học

Và bởi vậy thời giờ đâu rãnh
Ta làm Thơ nhằm thảy thế vào
Bởi làm Thơ đâu tốn thời giờ
Ngày vài phút còn nhằm Triết học

NGÀN TRĂNG
(17/6/18)

**

THƠ SONG NGỮ VIỆT ANH

Ngày của Cha là ngày hạnh phúc
Giống như ngày của Mẹ chứ sao
Mẹ cha hai chữ cù lao
Tình yêu cao nhất mọi thời thế gian

Happy for Father’s Day
Happy also Mother’s Day too
Parents both are men two
Our always best loved in the world

ÁNH NGÀN
(17/6/19)

**

LỤC BÁT TIẾNG ANH

Happy for Father’s Day
Happy also Mother’s Day too
Parents both are men two
Our always best loved in the world

SẮC NGÀN
(17/6/18)

**

ĐỘC TÀI TOÀN TRỊ
VÀ DÂN CHỦ TỰ DO

Độc tài muốn mãi độc tài
Phải la oăng oẳng rằng mình tự do
Để dân luôn mãi lầm to
Kiểu như Quốc xã Hitler lạ gì

Nhưng rồi cũng được một thì
Dã man cho mấy cũng đều trôi qua
Đời như biển cả bao la
Dầu bao đợt sóng liệu mà còn sao

Tự do Dân chủ hoài hoài
Mới là quy luật trên đời tự nhiên
Bởi vì luôn thảy khách quan
Độc tài xạo xự lợi nhằm cá nhân

Nhìn xa cũng phải nhìn gần
“Độc tài vô sản” hẳn đâu lạ gì
Trăm năm hỏi có được chi
Bung vành cả thảy rõ thì Mác ngu

GIÓ NGÀN
(17/6/18)

**

SAIGÒN XƯA VÀ NAY

Saigòn “đô thị vùng lên
Đấu tranh chống Mỹ” vang rền thời xưa
Giờ câu câu hát dó thành thừa
Bởi vì “Mỹ cút” bởi nay “Ngụy nhào”

Hiểu đâu kết quả do Mao
Tuyên truyền buổi ấy từ Tàu vào ta
Với câu hàm ý bao la
“Bao vây thành thị chính là nông thôn”

Khiến thành mọi nẽo đổ dồn
“Phe ta” tiến tới Saigòn đều vui
Cao Quảng Văn giờ bùi ngùi
Nhưng kìa lúc ấy có toàn vậy chăng ?

Thành nên bao bận mùa trăng
Năm hai năm ấy quả bằng như không
Tơ trời kiếp nhện long đong
Buông lơi thuở đó thành công bây giờ

Hoàng Sa quả đã mất rồi
Nay cho thuê đất rõ dài 99 năm
Khác nào lịch sử đa đoan
Sau này biết có còn đàng nào không

Lúa khi chưa chỗ đòng đòng
Lại đem gặt cả quả toàn lúa hư
Trăm năm ngẫm lại bây chừ
Nước như bèo bọt còn chi dư đồ

NGÀN MAI
(17/6/18)

**

LỆNH VÀ LẠC

Con người thường thảy vậy thôi
Đều làm theo lệnh có nào khác đâu
Bởi khi tổ chức có rồi
Hễ dùi đánh đục đục thời đánh săn

Chực gà ăn lúa thì quăng
Kiểu Thiên An Môn đó cũng bằng vậy thôi
Còn sai hay đúng trên đời
Lệnh nào chẳng lạc ai người biết sao

TẾU NGÀN
(16/6/18)

**

HÀNG DỌC HÀNG NGANG

Phải cùng hàng dọc tin vào
Triệu người như một khác nào hàng ngang
Trăm năm nào có muộn màng
Kiểu hoài như cũ mới càng tiến lên

TIẾU NGÀN
(16/6/18)

**

TRUNG DŨNG KIÊN CƯỜNG

Suốt đời trung dũng kiên cường
Chỉ tin vào đảng mọi đường mới hay
Đâu cần độc lập tư duy
Bảo sao làm vậy mới khi tự hào

TẾU NGÀN
(16/6/18)

**

HÀO HÙNG VÀ LIỆT OANH

Cái thời giặc Pháp qua đây
Gần trăm năm ấy dân mình luôn hay
Đấu tranh oanh liệt lâu dài
Kiên cường bất khuất cúi đầu dễ sao

Tây Hồ một bận chí cao
Xiển dương dân trí nhằm vào dân sinh
Xướng lên dân khí vạn hình
Kéo bao trí thức liệt oanh một thời

Những người khoa bảng khắp nơi
Như Trần Quý Cáp hay Trần Cao Vân
Đến như miền Bắc vạn phần
Cô Giang, Nguyễn Thái Học thảy toàn hùng anh

Họ đều tuổi trẻ nhiệt tình
Dốc bầu máu nóng có nào sợ chi
Hiên ngang lên đoạn đầu đài
Mười ba liệt sĩ danh hoài còn thơm

GIÓ NGÀN
(16/6/18)

**

BIỂU TÌNH XƯA VÀ NAY

Ngày xưa cộng sản biểu tình
Kiểu Huỳnh Tấn Mẩm nhận tiền của ai ?
Hay toàn mê “cộng” mà thôi
Bây giờ dân lại cũng đi biểu tình !

Chống Tàu thì bảo nhận tiền
“Phe ta” có khác hiểu liền chứ sao
Có vây được cánh không nào
Hay nhằm ức đoán chụp toàn mũ chơi ?

TIẾU NGÀN
(15/6/18)

**

LỜI CỦA MỘT ANH “CẢ QUỶNH”

Đó là thư Nguyễn Đắc Xuân
Gởi cho Thủ tường ít ngày vừa qua
Để nhằm làm bộ kêu la
Vạch điều mất nước xót xa mọi chiều

Đọc vào đáng để cười nhiều
45 tuổi đảng và ngoài tám mươi
Xưng bao thành tích trên đời
Giờ toan nói ngược đầu đuôi lộn mòng

Đúng là tay Nguyễn Đắc Xuân
Cái tay người Huế chỉ toàn vậy thôi
Xưng đây nghiên cứu rầm trời
Biết gì lịch sử nó nào ra sao

Ngày xưa “nhảy núi” ào ào
Chỉ vì não trạng thảy toàn tép riu
Thảy đều mê tín trăm chiều
Bây giờ nhìn lại hỏi chi tự hào ?

ÁNH NGÀN
(15/6/18)

**

BIỂN CỦA AI ?

Biển mình hay biển của Tàu ?
Dân mình đánh cá sao tầu khác đâm
Gọi là “tầu lạ” quả vâm
Nhục cho đất nước có đành vậy sao ?

SÓNG NGÀN
(15/6/18)

**

SỰ THẬT KHÁCH QUAN

Cái gì sự thật mới hay
Mới làm mình thảy con người nhân văn
Còn nhằm ngụy trá tuyên truyền
Thời nào cũng vậy còn người nữa sao

TIẾU NGÀN
(15/6/18)

**

AN NINH MẠNG

An ninh là để cho ai
Để cho đất nước hay là toàn dân
Hay là chỉ để Đảng mình
Để vì Chủ nghĩa thật tình ra chi

TẾU NGÀN
(15/6/18)

**

WILLY NGUYỄN

Nguyễn nay là kẻ ngoại kiều
Tức dân của một nước ngoài chứ sao
Nhưng về chơi ở nước nhà
Thấy dân mở cuộc biểu tình cùng vô

Chẳng quên gốc tích đâu nào
Bởi mình dòng máu của người Việt Nam
Chống Tàu nghĩ chuyện thiêng liêng
Để nhằm giữ nước nại chi Việt kiều

Đoàn Khuê hắn thảy nói liều
Thật vô ý thức người nước ta
Cái đuôi đã thảy thò ra
Vậy còn lên mạng khoe ta là tài

Thành ra người Việt quá hài
Cứ toàn vạch áo cho người xem lưng
Đánh người yêu nước tưng bừng
Biểu tình như vậy mà còn cả chê

MÂY NGÀN
(15/6/18)

**

MÂY TRONG NGHỆ THUẬT
VÀ MÂY TRONG KỸ THUẬT

Mây mưa vẫn chuyện bình thường
Có trong nghệ thuật đã dường từ lâu
Như này vào đọc Truyện Kiều
Mây mưa trong đó có gì lạ đâu

Bởi mây bay ở trên trời
Làm mưa rớt xuống cho đời tò te
Khác đâu kỹ thuật vậy hè
Bây giờ mới gọi nó là Cloud

Đó từ nguyên gốc tiếng Anh
Đám mây điện toán lang thang trên trời
Dẫu nhìn nào thấy tăm hơi
Nhưng toàn tỉ “bit” của đời thông tin

Nó đi khắp nẽo tự do
Anh nào sợ nó mới lo cho mình
Độc tài luôn thảy rùng mình
Bèn lên trời kéo thật tình giống ai

TẾU NGÀN
(15/6/16)

**

“THIÊN ĐƯỜNG CỘNG SẢN”

Thuở ta còn chú oắt con
Mới năm bảy tuổi ở vùng Việt Minh
Sau ngày Cách mạng bốn lăm
“Thiên đàng cộng sản” nghe toàn khắp nơi

Tuyên truyền học tập tơi bời
Những người lớn tuổi dở hơi quanh mình
Khiến nghe mà cảm sự tình
Cho rằng Các Mác “vị thần” khác đâu

Cả là “vị thánh” trên đời
Để đưa nhân loại tới miền cực hay
“Địa đàng đẹp đẻ” xưa nay
Thật điều “lý tưởng” ai người không vui

Trừ trong thực tế bùi ngùi
Chiến tranh khốc liệt tới hồi năm tư
Sau cùng “giai cấp đấu tranh”
Mở ra “đấu tố ầm ầm” khắp nơi

Sau thì biết rõ tự Tàu
Nó truyền qua hết đâu nào của ta
Tiếp rồi Hiệp định Giơ neo
Hồi cư ta sống tại vùng Miền Nam

Thiếu niên đi học đi hành
Hoàn toàn chừng mực mới thành khách quan
Xong vào Đại học Saigon
Được nghiên cứu Mác hoàn toàn tự do

Từ đây nhớ lại mọi trò
Trước kia dối gạt làm ta buồn cười
Nên bèn nghiên cứu đến nơi
Hiểu sâu về Mác trên đời mà vui

Càng ngày càng thảy bùi ngùi
“Thiên đường cộng sản” dễ nào có đâu
Bởi do Mác quả ngu sâu
Hoàn toàn mê tín thậm vào Hegel

Lấy điều “biện chứng” làm nền
Nhưng toàn gượng ép thành nên buồn cười
Tại vì nguyên lý sai rồi
Duy tâm cơ sở bộ thành “vật” sao

Tức là Mác thảy tào lao
Đem râu ông nọ cắm cằm bà kia
“Đấu tranh giai cấp” đầm đìa
Cho là biện pháp nhằm lên “địa đàng”

Chỉ là quan điểm đa đoan
Đều toàn ngụy biện lẫn toàn mông lung
“Độc tài vô sản” thảy khùng
Tròng vào dễ đó mấy đời rút ra

Bởi vì tâm lý người ta
Có quyền rồi hỏi ai mà vứt đi
Vả chăng “vô sản” phần nhiều
Khối người ít học độc tài càng nguy

Thành ra tội Mác lạ gì
Phỉnh phờ nhân loại nhào vào hư vô
Thật ra phát triển thế nào
Nếu không khoa học lại nhờ “đấu tranh”

Kiểu toàn “giai cấp” cùn mằn
Cốt tranh quyền lợi còn mong nỗi gì
Trước sau gấu ó khác chi
Gọi là “giải phóng” thật thì vô duyên

Thành ra cách hiểu gàn điên
Lập lờ của Mác làm phiền nhân gian
Cho rằng “đối lập” hai hàng
Thì làm “Tư bản tất toàn tự chôn”

Chỉ còn Vô sản lên chân
Qua “thời quá độ” tiến lên “địa đàng”
Nghĩa là “cộng sản” hoàn toàn
“Làm theo năng lực hưởng theo nhu cầu”

Trở thành quan điểm ngu lâu
Tưởng là của cải đâu hầu chui ra
Kiểu như nước chảy xòa xòa
Lấy nào cơ sở dễ mà hiểu đâu

Thành toàn phi lý chỉ hầu
Làm cho thuyết Mác khác nào vô duyên
Đều là ảo mộng thường xuyên
Vì toàn ngụy biện huyên thiên khác nào

Vậy mà lý thuyết tầm phào
Gạt bao nhiêu triệu con người thế gian
Đều nhờ bưng bít tuyên truyền
Giấu che sự thật nhãn tiền trước sau

Cả ngay sau lúc bảy lăm
Đưa vào Hiến pháp mới toàn cả kinh
Trở thành Điều 4 chình ình
Buộc toàn học tập y chang học đường

Mười năm “bao cấp” khác thường
Nước nghèo xơ xác giọng toàn Mác Lê
Dân thành chỉ có ê chề
Tụng toàn “Quốc tế” mà nghe rụng rời

Tạo nên ngu muội khắp nơi
Biết bao thế hệ một thời nghe theo
Dần dà não trạng thành lèo
“Thời kỳ quá độ” cứ hoài nói thôi

Lại người toàn thảy buồn cười
Cho thời “quá độ” đến ngoài trăm năm
Hay là đến cả ngàn năm
Khiến thành Các Mác ngu dân lạ đời

Biết sau Hiệp nghị Thành Đô
Rõ ràng nếu có đó là nguyên nhân
Thảy toàn “giai cấp đấu tranh”
Nhớ gì đất nước non sông của mình

Mới thành càng lệ thuộc Tàu
Cả cần sáp nhập cũng hầu tự nhiên
Bởi vì mục đích thần tiên
“Thiên đường cộng sản” mọi miền nhân gian

Bao trùm cả hết mọi đàng
Vậy nào Dân tộc Quốc gia kể gì
Ví như khuynh hướng hôm ni
Đặc khu bán đất cũng gì khác sao

Vì đều “Quốc tế” mới cao
Hay vì quyền lợi khác nào vậy thôi
Khiến thành trí thức toàn tồi
Miệng im như hến quả nào khác đâu

Bởi vì sau thuở bảy lăm
Dạy toàn “Quốc tế” thì đâu lạ gì
Dẫu Liên Xô đã sụp đi
Nên giờ Trung Quốc khác gì “anh em

Cùng là đồng chí” mới nên
“Hở môi răng lạnh” đến thành vậy thôi
Có người còn nói thế này
Phải “yêu chủ nghĩa mới vì nước non”

Ca lên thời buổi vàng son
Để toàn óc não tư duy một chiều
Bởi ai dám nói mọi điều
Nói thành “phản động” mới đều xụi lơ

Thành ra mãi tận bây giờ
Nếu hoài chẳng nói thì chờ đến đâu
Mới cần phải viết vài câu
Theo thơ ngày trước của ngài Nguyễn Du

Để nhằm thuật chuyện đèn cù
Nhằm cho con cháu sau này hiểu thêm
Bác Hồ đúng quả đánh Tây
Cốt làm “cộng sản” quả hay đủ điều

Trong khi Mác chỉ toàn liều
Chẳng gì khoa học mới thành trớ trêu
Bởi đều căn cốt chỉ lèo
Tự cho “khoa học” thảy đều thậm xưng

Vì tin “biện chứng” Hegel
Chính là “khoa học” hỏi còn chối sao
Tuy dầu nó chỉ mơ hồ
Để toàn đồng hóa ào ào thế thôi

Chẳng hiềm “cộng sản” trước kia
Mác kêu không tưởng bảo cần bỏ đi
Để nay “khoa học” khác gì
Chính là cộng sản nhắm xây “địa đàng”

Hồn ma Mác quả đâu oan
Giống anh xạo xự thật toàn trứ danh
Khác chi tráo đổi danh từ
Ban đầu hoang tưởng nay thành tuyệt chiêu

Bởi cho “khoa học” đủ điều
Ai mà chẳng thích chẳng nào mê tơi
Thế nên đất nước Liên Xô
Lênin áp đặt cũng đâu có thừa

Nơi nào thế giới mà chưa
Đông Âu, Trung Quốc cả về Việt Nam
Bắc Hàn sánh với Cuba
Rồi nay đến thảy Venexuela chẳng đùa

Đều do Mác dụ bằng lời
Khác nào câu chuyện Trạng Quỳnh ngày xưa
Cứ vào đây thử mà coi
Khi ra im thít còn đâu nói gì

Nói thành mắc lỡm Trạng à
Bởi vì vào thấy Trạng đà tô hô
Truyền nhau ngoài kháo ào ào
Vào xong thấy Trạng cởi truồng quả vui

SẮC NGÀN
(15/6/18)

**

CÁCH MẠNG VÀ THỰC TẾ

Hô toàn Cách mạng ngon lành
Nhưng rồi thực tế loanh quanh vậy hoài
Chỉ làm ngao ngán con người
Thường tìm cách trốn có nào ưa đâu

TẾU NGÀN
(15/6/18)

**

NHÀ ĐỎ VÀ NHÀ TRẮNG

Nhà Trắng từ ngày Mỹ tạo thành
Nhằm cho Tổng Thống dọn vào trong
Điều hành đất nước theo Tư bản
Nhà Đỏ về sau chỉ mới toanh

Nhà Đỏ nằm trong Điện Kremlin
Sau ngày Cách mạng mới chuyển thành
Để làm Trụ sở Đảng Cộng Sản
Sau 70 năm đã vắng tanh

Nên chi dài ngắn cũng phải đành
Hoạnh phát hoạnh tàn mới lụi nhanh
Bởi lẽ việc đời trong quy luật
Có đâu kỳ cượng kiểu hùng anh

Thành ra nhân thế vẫn loanh quanh
Đâu dễ dài lâu theo ý mình
Đúng luật may ra tồn tại mãi
Còn mà trái luật sớm tàn canh

TẾU NGÀN
(14/6/18)



MỤC LỤC
GIAN DỐI VÀ SỰ GIÀU CÓ (19/6/18)
CHỦ NGHĨA XÃ HỘI THẬT VÀ
                “CHỦ NGHĨA XÃ HỘI GIẢ” (19/6/18)
LẬP LUẬN THEO KIỂU CỦA MÁC (18/6/18)
ĐÀNH THEO CHO TRÓT (18/6/18)
XÃ HỘI “CỘNG SẢN KHOA HỌC” THEO MÁC
                     TRONG TƯƠNG LAI (18/6/18)
AI KIA (18/6/18)
EM GÁI THỂ THAO (18/6/18)
NGÀY CHA VÀ NGÀY MẸ (18/6/18)
THƠ CA CÁCH MẠNG (18/8/18)
THÀNH CÔNG VÀ THÀNH NHÂN (18/6/18)
“PHẢN ĐỘNG” XƯA VÀ NAY (18/6/18)
KHÔN HAY DẠI (18/6/18)
NGƯỜI KHÔN NGƯỜI NGU (18/6/18)
TỪ TRONG RA ĐẾN NGOÀI (18/6/18)
“CHUYÊN CHÍNH VÔ SẢN” (17/6/18)
THƠ, NHẠC, HỌA (17/6/18)
THƠ SONG NGỮ VIỆT ANH (17/6/19)
LỤC BÁT TIẾNG ANH (17/6/18)
ĐỘC TÀI TOÀN TRỊ VÀ DÂN CHỦ TỰ DO
                                           (17/6/18)
SAIGÒN XƯA VÀ NAY (17/6/18)
LỆNH VÀ LẠC (16/6/18)
HÀNG DỌC HÀNG NGANG (16/6/18)
TRUNG DŨNG KIÊN CƯỜNG (16/6/18)
HÀO HÙNG VÀ LIỆT OANH (16/6/18)
BIỂU TÌNH XƯA VÀ NAY (15/6/18)
LỜI CỦA MỘT ANH “CẢ QUỶNH” (15/6/18)
BIỂN CỦA AI ? (15/6/18)
SỰ THẬT KHÁCH QUAN (15/6/18)
AN NINH MẠNG (15/6/18)
WILLY NGUYỄN (15/6/18)
MÂY TRONG NGHỆ THUẬT VÀ MÂY TRONG
                                 KỸ THUẬT (15/6/16)
“THIÊN ĐƯỜNG CỘNG SẢN” (15/6/18)
CÁCH MẠNG VÀ THỰC TẾ (15/6/18)
NHÀ ĐỎ VÀ NHÀ TRẮNG (14/6/18)




No comments :

Post a Comment