TẬP THƠ “KẺ SĨ”
TIẾP THEO - (05)
ĐẠI
NGÀN says:
MỘT THỜI CÁCH MẠNG
Một thời cách mạng rồi qua
Đầu Ngô mình Sở đúng là vô duyên
Trăm năm dẫu đã tròm trèm
Cuối cùng vẫn đổ tênh hênh còn gì
Chiến tranh thôi cũng qua đi
Ba mươi năm ấy có gì hôm nay
Chưởi anh "Đế quốc" mê say
Bây giờ "Đế quốc" mỗi ngày cứ lên
Phe ta rõ đổ chổng kềnh
Nhưng thằng "Đế quốc" cứ lên như thường
Khác chi câu chuyện hoang đường
Một thời xáo xác ai tường hôm nay
Đúng là anh Mác quả hay
Bảo thằng Tư bản đào mồ tự chôn
Thế nay kinh tế thị trường
Toàn cầu hội nhập có lường được không ?
Lại sinh câu chuyện Biển Đông
Ai là Đế quốc ở trong buổi này
Công hàm năm tám rõ hay
Phe ta khắng khít tới nay nghẹn ngào
Nên thôi đời chỉ tào lao
Một thời oanh liệt thế nào cũng qua
Hiện giờ sắp đón Obama
Đứng đầu nước Mỹ đúng là hay ho
Mới hay thế giới dàn trò
Chuyện xưa vừa khép lại xò chuyện nay
Đồng minh đảo ngược mới hay
Đỏ xanh rồi cũng một ngày phôi pha
Biển Đông đã hết lối ra
Tàu càng lấn tới người ta phải gờm
Dâu ăn theo kiểu con tằm
Cứ ngồi mà đợi để lòng vương tơ
Đầu tiên chỉ chuyện khù khờ
Mười hai hải lý lơ mơ phải rồi
Mượn điều lấn tới mà thôi
Công hàm năm tám giờ ngồi mà than
Rõ ràng sự kiện chẳng oan
Ban đầu cái sảy nảy toàn cái ung
Gạc Ma nay thật hãi hùng
Phi trường giữa biển ngại ngùng bao nhiêu
Từ từ cơi lấn ra nhiều
Biển Đông chiếm trọn gan liều đâu ngưng
Thế sao còn mãi lừng khừng
Không ra tay sớm dễ chừng mà nên
Rồi ra chẳng phải Mỹ rên
Mà toàn thế giới trùm mền khỏe re
Bởi năm ngàn tỷ đô la
Mỗi năm vận chuyển hỏi là về đâu
Chuyện đời chớ có cầu âu
Sợ chinh chiến lắm lại rầu chiến chinh
Nên chi muốn có hòa bình
Phủ đầu đánh trước mới mình cao cơ
BIỂN NGÀN
(12/5/16)
**
THÁC CỔ CẢI CHẾ
Chuyện này vốn đã từ xưa
Từ thời Khổng tử có mà mới đâu
Mượn lời đời cổ để hầu
Thế gian che mắt việc người ngày nay
Bởi thời quân chủ không may
Phạm vua phải tội chém đầu như chơi
Còn giờ thời đại tự do
Triệu lần dân chủ phải cho kỹ càng
Nên chi giả cổ không oan
Thác ma thác quỉ lại càng an tâm
Bởi do kiểm duyệt hà rầm
Liệu mà phạm húy phải trong ngục tù
Đúng là toàn chuyện ruồi bu
Nhà văn thác cổ tù mù thế kia
Cớ gì ham viết lia chia
Chuyện đời nó vậy cải hoài càng ngu
NGÀN THÔNG
(11/5/16)
**
TỰ DO HÀNG HẢI
Biển
chung là của
mọi
người
Ngoài
ba hải
lý đều
là biển
chung
Điều
này quy tắc
từ
xưa
Chỉ
trừ
Trung Quốc
nói bừa
mười hai
Trường
Sa đi chiếm
của
người
Dốc
tâm cơi nới
để
dùng dài lâu
Phi
trường xây dựng
trước sau
Dã
tâm đóng chốt
chiếm
toàn biển
Đông
Quả
coi thiên hạ
như không
Thiên
triểu
mửng
cũ nào mong tốt
gì
Bá
quyền
nào bỏ
mấy
khi
Khi
nào đụng
độ
quả
thì mới
hay
Cái
sai rõ tợ
ban ngày
Biển
Đông định
biến
ao nhà ghê chưa
Để
coi gió đánh đò đưa
Ráng
mà già néo lại
rồi
đứt
dây
Tự
do hàng hải
mỗi
ngày
Ai
ngu im lặng
để
mày tào lao
Quần
hùng đâu phải
tầm
phào
Con
đường huyết
mạch
lẽ
nào chịu
thua
Đến
khi khói lửa
cũng vừa
Tênh
hênh giữa
biển
hỏi
đùa được không
Rồi
thì cũng chổng
chồng
mông
Chơi
cha lại
phải
có ngày cha chơi
SÓNG
NGÀN
(11/5/16)
**
HIỆP THƯƠNG DÂN CHỦ
Rặc toàn là những danh từ
Nghe qua rồi bỏ bây chừ vậy thôi
Hiệp thương dân chủ đây rồi
Cốt toàn lèo lái cho ta vững vàng
Vững vàng tiêu chí đảng đoàn
Riêng phần đất nước để toàn tính sau
Tinh hoa muốn loại cho mau
Chọn thuần quần chúng để hầu dễ sai
Nói ra hóa chuyện dông dài
Nhưng mà chẳng nói lấy ai đồng lòng
Biết trò bầu cử tỏng tong
Kiểu này trách nhiệm hỏi về phần ai
Non sông đất nước hòa hài
Luôn cần tinh túy tinh hoa mới cừ
Còn như thảy thứ lừ nhừ
Lựa vào Quốc Hội ngồi thừ ích chi
ĐẠI NGÀN
(11/5/16)
**
NGÀN NĂM TRUNG HOA
Ngàn năm đất nước Trung Hoa
Biết bao tên tuổi triết gia lẫy lừng
Một thời Khổng Mạnh hào hùng
Một thời Trang Lão tâm hồn phiêu diêu
Sao nay như
cảnh
chợ
chiều
Rập đầu học Mác quả điều thương
đau
Đấu tranh giai cấp những ngày
Mũ lừa ai đội còn đâu không hèn
Tôn Mao toàn chỉ lèng èng
Chẳng qua tấc sắt người dân không còn
Phải đành nuôi miệng bán trôn
Nói liều một sách để còn sống lâu
Ôi thôi đất nước quả rầu
Hỏi còn đâu nữa những ngày xa xưa
Lưu
Bang, Lưu Bị thành thừa
Hiện thời Đặng, Tập mới người hôm nay
PHƯƠNG
NGÀN
(11/5/16)
**
BẮC TRIỀU TIÊN
Chuyện dài thời đại hôm nay
Bắc Triều Tiên đó nói ngay lạ lùng
Đời ông cầm chịch não nùng
Đời cha nối tiếp xong rồi đời con
Nhân dân chỉ có mõi mòn
Tung hô mõi miệng hỏi còn ra chi
Giống như
bầy
sẻ
khác gì
Trong lồng nhảy nhót nhiều khi càng buồn
Miệng ăn khó nhọc từ nguồn
Đói meo đói mốc thấy toàn thảm thương
Nên càng khoe mẽ làm tuồng
Múa may quay quắt ta còn hạt nhân
Tưng
tiu lãnh tụ
rần
rần
Ra điều đe nẹt vạn phần ba lơn
Khùng điên quả thật ai hơn
Khác gì chú nhái lơn
tơn diễn trò
MÂY NGÀN
(11/5/16)
**
BIỂN NGÀN says:
ĐÚNG RỒI
Biển trời là của mọi người
Trừ khi nó thuộc một vùng quốc gia
Hoàng Sa và cả Trường Sa
Từ hàng thế kỷ đã là Việt Nam
Bổng nhiên Trung Quốc ngang tàng
Thò tay cưỡng đoạt có oan không nào
Việt Nam lép vế nghẹn ngào
Làm im chẳng đặng đành lời vu vơ
Mười hai hải lý ngon ơ
Cái điều trái khoáy thử chờ đó xem
Bởi ba hải lý làm nền
Xưa nay phải vậy mới nên hòa bình
Thật là câu chuyện linh tinh
Trước sau Mỹ cũng bực mình nhảy vô
Máy bay qua lại ào ào
Thọc cho Trung Quốc ngã nhào mới hay
PHƯƠNG NGÀN
(11/5/16)
**
ĐẠI NGÀN says:
CON NGƯỜI
Con người thì có gì hay
Cái thân sinh vật cái đầu nhân văn
Cái đầu mà chỉ cuội nhăng
Cái thân sinh vật liệu bằng được ai
Cho nên khỏi nói dông dài
Cái đầu là chính cái thân quý gì
Cái đầu phải biết nghĩ suy
Cái đầu bã đậu có chi đâu gờm
NON NGÀN
(10/5/16)
**
NGỰA TRÂU
Mẹ cha cái kiếp trâu bò
Đã non thế kỷ hay ho nỗi gì
Chỉ toàn thân phận cu li
Bảo sao biết vậy có gì mà ca
Nghĩ đời mà thật xót xa
Ai làm nên nỗi quỷ ma thế này
Lưu manh dốt nát thì đầy
Tinh hoa đất nước phủi tay lâu rồi
NGÀN MÂY
(11/5/16)
**
LƯƠNG TRI
Lương tri anh để ở đâu
Ở trong nhận thức chớ hầu khác sao
Đừng nên nhận thức tào lao
Lấy sai làm đúng lẽ nào không nguy
Dân đen thì có nói gì
Mình lên lãnh đạo dầu chi cũng ngầu
Mười người cũng vẫn đứng đầu
Lơ mơ dân chết hỏi đâu hay gì
Nên thôi mọi chuyện tùy nghi
Óc đầu sáng suốt mới thì điều hay
Tư duy độc lập mới tài
Cá mè một lứa hỏi đời ra chi
Ta cùng Trung Quốc nhiều khi
Chẳng qua đóng kịch có gì mà tin
Đồng minh phải lựa cho mình
Nó không tham lấn khỏi phiền gì ta
Chớ như còn mãi sa đà
Những điều ý hệ ta bà mà chi
Đã thành chuyện cũ ra gì
Văn minh hiện đại dễ chi hơn người
Chẳng qua chúng thảy lỗi thời
Nay người độc lập phải hầu vươn lên
Bởi mình trách nhiệm cầm quyền
Nếu toàn hủ nút chỉ phiền lòng dân
THƯỢNG NGÀN
(07/5/16)
**
HẾT CHỐI
Rõ ràng chúng hết chối rồi
Formosa đó có ngồi mà than
Tội này quả thật không oan
Môi trường gây họa mới càng thảm thương
Đúng đây một dạng tai ươn
Trên thì cá chết dưới càng biển nguy
Biển thành nghĩa địa còn gì
Khi nào sạch lại nói chi hiện giờ
Ngư dân hẳn đói dài dài
Tội này ai chịu trên đời này đây
Phải lôi bọn chúng ra ngay
Bồi thường trước nhất chờ ngày dẹp sau
Lương tâm chúng để ở đâu
Dễ chi ngu dốt khiến bày chuyện ni
Chẳng qua đâu kể những gì
Miễn là thấy lợi có chi không làm
SAO NGÀN
(07/5/16)
**
LÝ SAO CÁ CHẾT ?
Vài con cá chết chuyện thường
Triệu con cá chết tìm đường chối đâu
Rũ nhau cá chết lạ sao
Môi trường có chuyện chớ hầu quanh co
Formosa đừng giả đò
Đừng tìm lấp liếm đổ cho ai kìa
Đừng mà tảo đỏ lia chia
Mà cần thừa nhận chính mình gây ra
Nhìn dân sao chẳng xót xa
Cá đều chết hết dân mà sống sao
Nên đừng biện bạch tào lao
Mà cần xin lỗi đến bồi mới hay
Chuyện đà rõ tựa ban ngày
Không dưng cá chết dễ đâu lẽ nào
Quả do nước thải ào ào
Cá nào chịu nổi lại đòi chối ư ?
BẠT NGÀN
(07/5/16)
**
ĐẠI TƯỚNG GIÁP
Nói ra thì vẻ long tong
Nhưng mà không nói lại lòng khôn nguôi
Dù sao cũng vẫn con người
Vẫn thân Đại tướng vẫn đời hùng anh
Tiếc là sau dứt chiến tranh
Thấy ông Đại tướng rành rành bao phen
Tivi báo chí ai bằng
Lần nào cũng vậy đều ca Bác Hồ
Chuyện đời sao quá tào lao
Mình thân Đại tướng chớ nào tép riu
Nông dân thợ máy phần nhiều
Cho dù ca ngợi cũng điều tự nhiên
Còn ngài Đại tướng láo liêng
Ngợi ca theo cách con chiên lạ kỳ
Rõ ràng cái sợ lâm li
Còn chi Đại tướng còn gì uy linh
Xuất thân thầy giáo thực tình
Được phong Đại tướng thấy mình ân sâu
Biên cương thằng lính đi đầu
Còn ngài Đại tướng chỉ hầu hậu phương
Lửa binh tung tóe vạn đường
Mũ ni cà vạt vẫn thường tinh tươm
Thật là kiểu Pháp vạn đường
Cầm quân đánh Pháp nõn nường ai hay
Đến khi thời mệnh đổi thay
Hòa bình lập lại thì ngài hồi hương
Chị em kế hoạch chuyện thường
Ai ngờ Đại tướng đường đường chỉ huy
Nên thôi có nói làm gì
Anh hùng một thuở có chi hơn nào
Biểu sao làm vậy ào ào
Tinh thần tập thể lẽ nào tơ mơ
Khổ thay chín đợi mười chờ
Có ngài Đại tướng bất ngờ là đây
Điện Biên đánh Pháp chạy dài
Cuối cùng kế hoạch nhắm vào chị em
Chiến trường hiển hách vang rền
Triệu người ca ngợi công lênh ai bì
Khí tài viện trợ nói chi
Còn như chiến lược nhiều khi cũng người
Nói ngay chẳng phải hổ người
Đó là Quốc tế từ ngày xa xưa
Bao vây thành thị kế thừa
Trường kỳ kháng chiến lẽ nào không hơn
Có điều nghĩ lại nguồn cơn
Ngày xưa lập quốc thiếu chi tướng tài
Vang danh sử sách dài dài
Nào ai ca ngợi Bác Hồ kính yêu
PHƯƠNG NGÀN
(07/5/16)
**
RỒI CŨNG QUA THÔI
Sự đời nó chỉ vậy thôi
Nó nên hệ thống từ đầu khác chi
Phải theo ông Mác y sì
Lênin cũng vậy nói chi bây giờ
Có gì đâu để bất ngờ
Ngồi mong chuyển đổi ngây thơ quá trời
Chiến tranh dẫu có rầm trời
Hòa bình trở lại cũng thời như xưa
Nói sao “giai cấp” cho vừa
Trung kiên là chính mới thừa xông lên
Con đường vô sản rộng thênh
Phải hoài đi mãi để nên đại đồng
Miền Nam trí thức nhông nhông
Những anh khuynh tả hỏi gồng được sao
Một thời xảnh xẹ tào lao
Như Hồ Ngọc Nhuận ối dào là vui
Dắt theo cả bọn rung đùi
Chờ ngày giải phóng tưởng rồi chia mâm
Hoan hô tâng bốc ầm ầm
Cuối cùng té đái có lầm điều chi
Huế xưa cũng kẻ yêu vì
Xênh xang nhảy núi tiếc chi sự đời
Lên cao quả cũng một thời
Khiến bao nhiêu xác lấp vùi ai hay
Nhân tình thế thái quả hay
Bao anh nghệ sĩ ca ngày ca đêm
Nối vòng tay lớn đã thèm
Nông trường tiếng hát chỉ xêm nhi đồng
Lại bao trí thức chồng ngồng
Cấp bằng khoa bảng bổng thành chổng khu
Một đời chẳng vụng đường tu
Ngợi toàn thuyết Mác lù lù thế kia
Bổng dưng thân phận trật chìa
Vượt biên một mớ còn về giữ con
Ngỡ lên đỉnh núi chon von
Hóa thành xuống hố hỏi còn nói sao
Hăng say mê mẩn ngày nào
Bốn mươi năm ấy lẽ nào khóc than
Thôi thì mở miệng hàm oan
Mà còn hé miệng lại càng chua cay
Giống Ngô Công Đức một ngày
Ráng ra Tin Sáng hóa ngay tin tồi
Đọc vào ai nấy hởi ôi
Những đồ mặt mẹt đến hồi hóa thân
Nhất là gã Lý Quý Chung
Xum xoe xủm xẹ hào hùng bao phen
Cuối cùng cũng chỉ nhăn răng
Chung qui quả thế cuội nhăng một thời
Dễ sao kể hết trong đời
Còn bao thân phận con người hơn sao
Giống anh viết nhạc ào ào
Trịnh Công Sơn đó lẽ nào ai quên
Một thời tiếng nổi vang rền
Lời ca phản chiến nỉ non ai bằng
Cuối cùng cũng đến tênh hênh
Nối vòng tay lớn quả mèn đéc ơi
Nên thôi bao nã sự đời
Giờ đây kiểm lại thảy người vô duyên
Khác gì một kiếp thuyền quyên
Anh hùng chi bấy chỉ toàn hèn thôi
NGÀN KHƠI
(06/5/16)
**
MỘT THỜI ĐÃ QUA
Bốn mươi năm cũng trôi qua
Giờ anh mác xít biết là tìm đâu
Miền Nam giải phóng ngày đầu
Toàn đi học tập để hầu hóa thân
Tội thay thân phận người dân
Cả anh chức sắc cù lần nữa kia
Học xong thảo luận lia chia
Gọi là thu hoạch trật chìa bao nhiêu
Cả anh chức sắc cù lần nữa kia
Học xong thảo luận lia chia
Gọi là thu hoạch trật chìa bao nhiêu
Giả đò đóng kịch cũng nhiều
Ngây thơ cũng lắm tiêu điều nhân tâm
Bao anh khuynh khuynh tả hà rầm
Ngây thơ cũng lắm tiêu điều nhân tâm
Bao anh khuynh khuynh tả hà rầm
Ngày nay được miễn nhờ hâm ở đời
Bọn thời xưa ấy mê tơi
Giờ này quệnh quạng sống đời lêu têu
Khổ thân trí thức quả nhiều
Mấy anh ba rọi tiêu điều phải thôi
Quan trên mới có chỗ ngồi
Bởi vì quyền lực nắm hoài trong tay
Các anh điếu đóm loay hoay
Bây giờ chạy vắt cổ giò kiếm cơm
Cũng đều sau trước nguồn cơn
Chôn người ở Huế thảy còn nhớ đâu
Hay là cuốc xẻng đập đầu
Giết đi ba triệu xây nền Ang ca
Trung Hoa trước đó không xa
Mũ lừa phải đội diễn ra đầy đường
Hiên ngang đám Vệ binh hồng
Theo ngài lãnh tụ đố hòng kêu rêu
Khác chi cảnh buổi chợ chiều
Đấu tranh giai cấp đặt điều hoang vu
Lôi đầu địa chủ báo thù
Triệt nòi tư sản dân cày vùng lên
Rồi xong lại thấy nhãn tiền
Phá nền kinh tế tiêu tùng mà kinh
Liên Xô đành đổ cái ình
Khiến kìa Trung Quốc thiệt tình ngẩn ngơ
Quả là ai học chữ ngờ
Bao anh tôn Mác bơ phờ từ đây
Miền Nam rộn rã những ngày
Bộn anh khuynh tả lặn ngay biển ngoài
Trò đời ai bảo không cười
Dốt ăn trái đắng ra người làm sang
Y vàng một dạo Trí Quang
Phất cờ đỏ thẳm quả càng hơn ai
Đến nay ngày tháng rộng dài
Bao năm trường ấy cũng phai mờ dần
Bốn mươi năm cũng đã xong
Sau này lịch sử luận bàn hẳn hay
Nó tuồn từ ngã trời Tây
Nó theo Trung Quốc thẳng về Việt Nam
Đỉnh cao Cam Bốt đỏ lòm
Cuối đường đổi mới Việt Nam xanh rờn
Nông dân chẳng chút chi hơn
Công nhân cũng vậy vẫn hoài công nhân
Chỉ bao trí thức cù lần
Một thời khuynh tả mới phần đổi thay
Sự đời ai lại không hay
Con vua con sãi vẫn ngày khác nhau
Con vua thì lại làm vua
Con sãi ở chùa lại quét lá đa
Chỉ vì anh Mác chơi cha
Đưa ra học thuyết ta bà thế gian
Một trăm triệu mạng đi đoang
Cuối cùng xã hội lại càng như xưa
Địa đàng bao nã nắng mưa
Giờ thì vỡ mộng rõ ưa nhân tình
Cũng do trí thức linh tinh
Từ đầu ngu tối thật tình viễn mơ
MAI NGÀN
(05/5/16)
**
TÍNH TOÁN KINH TẾ
Thói quen cảm tính từ lâu
Thấy gì béo bỡ thì hầu không buông
Thế nên kinh tế luông tuồng
Càng xa khoa học càng buồn nhân gian
Con người quả thật không oan
Cá nhân nào cũng tập đoàn đi theo
Lai thêm tư vấn càng lèo
Khả năng không có bám theo béo
cò
Vậy nên quả thật nguy to
Giống như Vũng Án tò tò ra kia
Hay là bô xít Tây Nguyên
Cho thuê dài hạn quả phiền bao nhiêu
Tại sao toàn lọt tay Tàu
Tàu nao cũng vậy có hầu ra chi
Formosa cũng hay gì
Chúng ăn rồi thải hỏi đi đường nào
Một khi núi thải lên cao
Môi trường tàn phá lẽ nào không hay
Phải chăng thời đại cùi đày
Sống toàn cảm tính nói ngày tốt gì
Quốc gia dân tộc lâm nguy
Nếu toàn tính toán y sì kiểu kia
Nên thôi nói mấy cho vừa
Kiểu đồ ăn sổi ở thì sao nên
PHƯƠNG NGÀN
(05/5/16)
**
NGỠ NGÀNG
Đọc qua liền thấy ngỡ ngàng
Những lời chân thực rõ ràng là đây
Nói lên như kiểu thế này
Cái gì quí nhất tự nơi tấm lòng
Con người dù Bắc hay Nam
Chỉ khi thành thật mới càng nhân văn
Hoan hô ông Đặng Xương Hùng
Nay thành độc lập ở trong cõi đời
Lausanne, Thụy Sĩ là nơi
Vốn vùng trung lập từ ngày xa xưa
Hai năm nghiên cứu đâu thừa
Cuối cùng quy chế cấp cho ông Hùng
Thế gian thay đổi chuyện thường
Có ai vẫn mãi một đường mà đi
Cuộc đời như vậy hay gì
Tự mình chuyển hướng rõ thì là ta
DẶM NGÀN
(04/5/16)
MỤC LỤC TẬP THƠ “KẺ SĨ”
TIẾP THEO – (05)
3080.
MỘT THỜI CÁCH MẠNG (11/5/16)
3081.
CÁI SẢY NẢY CÁI UNG (11/5/16)
3082.
THÁC CỔ CẢI CHẾ (11/5/16)
3083.
TỰ
DO HÀNG HẢI
(11/5/16)
3084.
HIỆP THƯƠNG DÂN CHỦ (11/5/16)
3085.
NGÀN NĂM TRUNG HOA (11/5/16)
3086.
BẮC TRIỀU TIÊN (11/5/16)
3087.
ĐÚNG RỒI (11/5/16)
3088.
NGỰA TRÂU (11/5/16)
3089.
CON NGƯỜI (10/5/16)
3090.
LƯƠNG TRI (07/5/16)
3091.
HẾT CHỐI (07/5/16)
3092.
LÝ SAO CÁ CHẾT ? (07/5/16)
3094.
RỒI CŨNG QUA THÔI (06/5/16)
3095.
MỘT THỜI ĐÃ QUA (05/5/16)
3096.
TÍNH TOÁN KINH TẾ (05/5/16)
3097.
NGỠ NGÀNG
(04/5/16)
No comments :
Post a Comment