Wednesday, January 6, 2016

TẬP THƠ "KẺ SĨ" - (54)


TẬP THƠ “KẺ SĨ” TIẾP THEO,

KẾT TẬP II (1), TỪ NĂM 2016

(54)
 
** 

[Còn riêng Tập thơ “Kẻ Sĩ” tập I, kể từ giữa năm 2010 đến hết 31/12/2015, trong quãng thời gian 5 năm, đã tập hợp được chừng 2.796 bài thơ, bao gồm khoảng 74.250 câu thơ, viết trên tổng số 3.372 trang giấy cA4.

Và hiện nay đã có trên 6.900 lượt người vào xem tác phẩm nàytrên Google].
 
                                                   ** 

DÂN CHỦ VÀ ĐỘC TÀI
 
 

Độc tài người mất tự do

Sống trong cái rọ chẳng hay ho gì

Nên chi mọi loại độc tài

Con người thành vật cuộc đời ra chi !

 

Tự do trái lại quyền người

Đi theo dân chủ người người đều nên

Cho dù bao loại lềnh khênh

Nhưng đều vẫn tốt phải nên giữ gìn !

 

Đời luôn quy luật tự nhiên

Tự do dân chủ mới điều khách quan

Độc tài nghịch lý rõ ràng

Quyền rơi thiểu số lại càng vô duyên !

 

Ngày xưa ông Mác huyên thuyên

Một lần nói bậy hại miền trần gian

Độc tài vô sản đuềnh đoàng

Quả là bóp chết thế gian còn gì !

 

Bởi vì quyền lực một khi

Vào tay vài kẻ c thì huênh hoang

Tha hồ huếch hoác hoang tàn

Dân câm miệng hến lại càng thương đau !

 

Quyền hành thuộc nhóm trên đầu

Tha hồ quanh quẩn trước sau vậy mà

Lợi riêng bè cánh phe ta

Còn dân thay kệ có mà lạ sao !

 

Vậy nên dân chủ tự do

Chừng nào trở lại phiếu do dân bầu

Người hiền chọn với người tài

Chỉ khi như thế nước nhà mới lên !

 

ĐẠI NGÀN

(07/01/16)

 

**

 

KẾ HOẠCH TẰM ĂN DÂU

 

Con tằm gặp được ngọn dâu

Phải ăn cho hết mới hầu bò đi

Vậy nay Trung Quốc khác gì

Trường Sa mới bước nhiều khi còn dài !

 

Lòng người như vậy ở đời

Yếu thì hèn kém mạnh thời tham lam

Nói ra toàn kiểu già hàm

Phỉnh phường ngây dại hòa bình tưởng yên !

 

Nhưng rồi thế sự nhãn tiền

Sẽ hằng khống chế khắp miền biển Đông

Lưỡi bò c đó mà trông

Liếm càng quềnh quệch thế gian lạ gì !

 

Đã vày không tính trước đi

Con tằm ăn hết còn gì than ôi

Việt Nam chịu trận rõ rồi

Biển Đông phong tỏa khỏi còn lối ra !

 

Nghĩ đời càng thấy xót xa

Bao năm ý hệ nay đà ở đây

Tay không dễ chống lại cầy

Bên kia biên giới có tày mình đâu !

 

PHƯƠNG NGÀN

(07/01/16)

 

**

 

THỜI THẾ VÀ CON NGƯỜI

 

Con người thời thế thế thôi

Tuy tài cũng thứ hạ hồi giải phân

Diều lên theo gió rần rần

Hỏi là nhờ gió hay luôn nhờ diều ?

 

Dân quèn thì biết điều chi

Cứ tuyên truyền tợn ắt thì nghe theo

Không nghe còn có cây hèo

Con lừa cà rốt điệu này là yên !

 

Nên chi khỏi nói huyên thuyên

Con người vốn khác là do cái đầu

Chớ còn bụng cứt như nhau

Nên đầu bã đậu hỏi thời ra chi ?

 

Chuyện đời luôn mãi thị phi

Chuyện đời luôn mãi ngu si người đời

Thương thay bao nã con người

Ù ù cạc cạc trần đời thảm thương !

 

Phong trào Quốc tế tõ tường

Từ trung tâm phát tạo tay anh hùng

Nên chi đất nước nói chung

Kết thành hay dỡ anh hùng rõ ngay !

 

Giống người thợ mộc xưa nay

Đóng bàn xiêu vẹo thì tài ở đâu

Thương thay đời chỉ cầu âu

Về hùa là chính có đâu lạ gì !

 

NON NGÀN

(07/01/16)

 

**

 

MƯA NGÀN says:


 

VÀO VÀ LEO

 

Cứ vào trước đã rồi leo
Phải ôm được gốc mới trèo lên cao
Lên cao càng thấy tào lao
Nhưng mà được lợi lẽ nào không ưng

 

Kệ ai phản ảnh tưng bừng
Coi như gãi ngứa có cần chi lo
Diễn viên phải đóng ra trò
Nhiều người đều vậy đâu ngoài chi ta

 

Thằng cuội ngồi gốc cây đa
Nhưng so với cuội thì ta khác nhiều
Gốc đa chỉ có sù sì
Gốc ta là gôc của vì quan trên

 

Người đời thay kệ cứ rên
Còn ta leo được phải leo không ngừng
Chừng nào gốc mục thì dừng
Lại tìm gốc khác cũng mừng thế thôi

 

Kệ cha mẹ nó cuộc đời
Tự do dân chủ ai màng tới ta
Nên còn được dịp ta bà
Nếu không lợi dụng bộ là khôn sao

 

Người ta mung mánh thế nào
Ta thời khôn lõi cũng oai cuộc đời
Khả năng thiện chí ngồi chơi
Ta đều chẳng có cũng thời lên hương

 

Cũng là chức sắc đường đường
Trên sai làm giỏi cũng đường ta đi
Hơi đâu nghĩ ngợi làm gì
Bụng toàn bia bọt nhiều khi lại ngầu

 

NẮNG NGÀN
(06/01/16)


 

**

 

NHẬP TÂM

 

Một khi đã nhập tâm rồi

Dễ mà nghĩ khác trên đời này sao

Tư duy trí tuệ không cao

Dễ nào phá được những gì nhập tâm

 

Thôi thì thiên hạ hà rầm

Nó thành cơ cấu khó mần được chi

Chờ khi nước đến rồi đi

Chừng nào cạn hết những gì lòi ra

 

Tư duy rất dễ nhập nhòa

Nếu không độc lập khó mà hơn ai

Đời toàn một cuộc khôi hài

Bởi còn ràng buộc những gì nhập tâm

 

Trò chơi phi lý nhưng khăm

Cái anh Pavlov từng mang thử rồi

Tự do dân chủ một đời

Con người phải có dễ thời sai đâu

 

NGÀN PHƯƠNG

(06/01/16)

 

**

 

TỪ NGUYÊN LÝ

ĐẾN THỰC TẾ

 

Chuyện đời nói mãi không cùng

Đều do nguyên lý có cùng hay không

Có cùng thì mới thành công

Không cùng lại chỉ lông bông vậy mà !

 

Giống như kiểu hạt mưa sa

Trên trời rơi xuống đều là tự nhiên

Còn như muốn quyết mình ên

Dùng tay vóc nước vãi lên trời à ?

 

Khác chi cày trước con trâu

Cũng điều nghịch lý có đâu hay nào

Nên chi đừng nói tầm phào

Nói sai nguyên tắc lẽ nào thành chăng !

 

Bởi vì nói cuội nói nhăng

Sai mà bốc tợn hơn ai trên đời

Muốn cho dân chủ tuyệt vời

Phải dân làm chủ mới điều khách quan !

 

Còn mà nói Đảng tiên phong

Tự mình nghĩ vậy lại hòng nói sao

Nói ra chỉ lại nghẹn ngào

Nào ai tự vẽ bùa đeo cho mình !

 

Nên thôi chớ nói linh tinh

Ông ơi hiến kế thật tình mà chi

Về nhà giúp vợ có khi

Mình còn được lợi ham chi mệt nhoài !

 

Ngày xưa Mác đã nói rồi

Phải luôn chuyên chính thì đời mới nên

Bây giờ Mác đã tênh hênh

Xêda phải trả những gì Xêda !

 

Chớ còn cứ mãi kiểu ta

Dẫu ông góp ý có là thớ chi

Nói ra ai chẳng cười khì

Cứ hoài nghịch lý đố thì tới đâu !

 

TẾU NGÀN

(05/01/16)

 

**

 

HẠT GẠO TRÊN SÀNG

 

Họ như hạt gạo trên sàng

Sàng đi sảy lại mọi đàng còn nguyên

Đoán hươu đoán vượn huyên thuyên

Cũng trong vành ấy mọi miền đều hay !

 

Thế thì cãi cối cãi chày

Cuối cùng chỉ cãi để thầy an tâm

Chớ còn thiên hạ hà rầm

Dễ nào đụng tới chuyện nia chuyện sàng !

 

Nhân đây tiện thể trấn an

Cái vành cao đó dễ càng sợ ai

Vành cao lại chắc lâu rồi

Có ai sàng sảy ra ngoài tay ta !

 

Coi như một chút ba hoa

Hay xem như chuyện trong nhà ngoài sân

Vẫn trong một chốn xa gần

Bình chân như vại chẳng cần lo chi !

 

Bởi vì mấy thuở mấy khi

Có ai mà dại đan nia bện sàng

Lại quên đi mất cái vành

Nên thôi đời vậy chuyện thành tự nhiên !

 

PHIẾN NGÀN

(05/01/16)

 

**

 



 

CON BÒ CƯỜI

 

Ngộ thay câu chuyện bò cười

Cái cười hồn hậu mọi người đều ưa

Đó là phó mát của Tây

Nó là biểu thị đa nguyên trên đời !

 

Cả ba trăm thứ chẳng chơi

Tha hồ lựa chọn khiến người tự do

De Gaulle đã nói ra trò

Thật là nước Pháp dễ điều khiển đâu !

 

Nhưng mà dân chủ quả hay

Cho dù khuynh tả nhiều ngày âm u

Thế nhưng bù lại thiên thu

Kinh đô ánh sáng sáng luôn mọi ngày !

 

Bởi ai không biết Rousseau

Hoặc là Montesquieu mọi thời

Vậy nên mới có bò cười

Đâu như loài hổ miệng đều máu me !

 

Ở ta bò thảy toàn ngu

Nhưng ai che miệng thế gian được nào

Chỉ nhà thơ lấy mo cau

Đó là Uy Viễn Tướng Công một thời !

 

Thật là đôi kẻ anh hào

De Gaulle chấp nhận lui về an nhiên

Miễn là dân chủ hiện tiền

Giống như Công Trứ chẳng ghiền công danh !

 

Mới hay đời chỉ thập thành

Anh hùng dầu ít, thanh danh ngàn đời

Nên chi bò mới phải cười

Cười chê ngu dốt hại đời bao nhiêu !

 

PHIẾM NGÀN

(05/01/15)


 

**

 

TƯ BẢN VÀ CỘNG SẢN

 

Chuyện xưa khác với chuyện nay

Cái thời chiến lạnh giờ này đã qua

Liên Xô đã biến thành ma

Bây giờ Trung Quốc đang đà ngoi lên !

 

Cho nên thế cục nhãn tiền

Đối đầu Trung Mỹ lại điền thế vô

Dẫu mà cái vỏ đỏ au

Của anh Trung Quốc đổi màu lá xanh !

 

Thế nhưng cũng vẫn rành rành

Kiểu bôn sê vích có cần nói chi

Nên dân đâu có tùy nghi

Bởi vì Đảng nắm độc tài luôn luôn !

 

Cho nên mới diễn tấn tuồng

Bá quyền thay thế cho nguồn Mác Lê

Khiến cho tư bản khó mê

Tự do thế giới dễ bề nào thông !

 

Trắng xanh ngược lại đỏ hồng

Khác gì nước lửa dễ hòng hiệp lâu

Nên chi Mỹ hoặc cầm đầu

Hoặc là Trung Quốc ở trong đời này !

 

Thế nhưng đâu dễ bài bây

Còn anh Nga nữa đố mà loại sao

Lại thêm thế giới thế nào

Cũng ham tự chủ cũng ham nhân quyền !

 

Vậy nên sự thế hiển nhiên

Hoặc anh Trung quốc tự mình thành tiêu

Hay là thành nước tự do

Bỏ đi cộng sản khiến cho thảy huề !

 

Vậy thì mọi dặm sơn khê

Trên đời chỉ có toàn là tự do

Khiến cho Các Mác đổi màu

Từ hồng ra trắng mới đời vui tươi !

 

Anh người bày chuyện hại đời

Chơi toàn thuốc phiện hại người bao nhiêu

Hút ghiền lại tưởng phiêu diêu

Lên miền cực lại mới điều tầm vơ !

 

Nói ra lại có kẻ ngờ

Nhưng mà chẳng nói liệu đời biết không

Bởi vì sống kiểu lông bông

Chẳng cần nhận thức thì mong nỗi gì !

 

BIỂN NGÀN

(05/01/16)

 

**

 

CHỦ QUYỀN, KINH TẾ,

VÀ CHÍNH TRỊ

 

Chủ quyền là cái trước tiên

Rồi thì mọi cái mới liền đến sau

Nếu không cũng chỉ tảo lao

Nói hươu nói vượn lẽ nào đâu tin

 

Bởi vì chính trị hàng đầu

Luôn luôn là cái theo sau chủ quyền

Nếu không cũng chỉ đồ điên

Cho dầu kinh tế cũng liền đổ đi

 

Nên không phải chuyện tùy nghi

Mà là nguyên tắc luôn thì đặt ra

Nếu tin vô sản một nhà

Anh em cả đám có là nguy to

 

Con người ai chẳng tò vò

Tha con nhộng nhỏ về nuôi con mình

Chỉ mà tin Mác Lênin

Theo điều cuồng tín lại càng rỗng tuênh

 

Nên non thế kỷ lềnh bềnh

Nước mà không mạnh hỏi nên nỗi gì

Chỉ vì ý hệ mê ly

Quên điều thực tế còn gì giang sơn

 

Nước nhà muốn được sống còn

Dân cần độc lập dần cần tự do

Nghĩa là ý thức tư duy

Phải luôn độc lập thường khi mới mình

 

Còn như chỉ kiểu linh tinh

Biểu sao biết vậy hỏi mình là ai

Cho nên mọi thứ độc tài

Dân như con cá mắc câu khác gì

 

Nắm cần cứ kéo thì đi

Bởi vì độc lập có gì nữa đâu

Trước sau chỉ có một màu

Cả trên như dưới cũng đều thế thôi

 

Nên chi thực tế hỡi ơi

Dân ngu cũng tại ai làm dân ngu

Dân như kiểu sống trong mù

Còn đâu thấy được nẽo đi đường về

 

Nói ra toàn thấy ê chề

Nhưng mà không nới mọi bề éo le

Quả là “phản động” đây hè

Nó còn thương nước đâu bè với ta

 

NON NGÀN

(05/01/16)

 

**

 

BIỂN NGÀN says:


 

VÔ NHÂN

 

Con người đến độ vô nhân
Đâm tàu ngoài biển còn nhân thể nào
Thật loài dã thú đúng rồi
Nó dùng tàu sắt đâm vào tàu ta !

 

Dân ta đánh cá hiền hòa
Ngay trong nội hải đâu ra biển ngoài
Hoàng Sa hay cả Trường Sa
Đều là mảnh đất quê nhà chứ sao !

 

Vậy mà bọn giặc từ đâu
Ở ngoài ngang ngược lẽ nào buông tha
Chẳng may thánh Gióng chết rồi
Ai người cứu được chính đời hôm nay !

 

Cây thường trái ngọt có dơi
Lấy đâu toàn lưới để mà phủ che
Khiến ta nay cảnh thuyền bè
Ra khơi đụng giặc thật đời chua sao !

 

SÓNG NGÀN
(05/01/15)


 

**

 

DÂN QUYỀN VÀ ĐẢNG QUYỀN

 

Dân quyền đặt trước Đảng quyền

Vậy là sẽ được mọi miền hân hoan

Bởi vì Đảng ít hơn dân

Đặt dân trong đảng quả càng trớ trêu !

 

Giống như đặt gáo trong lu

Có ai trùm gáo ngoài lu bao gi

Đúng là đời quả như mơ

Nước đâu để múc sao đời không hay !

 

Nên chi dân ở thời nay

Như ngu cả thảy còn ai khôn nào

Hay khôn theo kiểu người Lào

Cứ đem cơm nếp ấp vào mo cau !

 

Thôi thì cứ thế loay hoay

Xoay xuôi xoay ngược chỉ bè ấy thôi

Nói chơi cũng bắt tội rồi

Còn mà nói thiệt có đời nào tha !

 

Thôi thì sự thế ta bà

Ngậm câm miệng hến nói ra làm gì

Nói thì cũng có được chi

Đã là nghịch lý dễ gì còn thông

 

Me chua nhắm với đế nồng

Dầu ai có cản cũng anh say nhè

Say nhè cũng thấy ngọn tre

Thấp như ngọn cỏ muốn tè lên trên !

 

Bởi vì Đảng Mác Lênin

Dân thì dân chỉ giống dân Lạc Hồng

Đảng theo con nước xuôi dòng

Dân như mặt nước bềnh bồng vậy thôi

 

Năm qua tháng lại vậy rồi

Có gì khác nữa hỏi người biết không

Chừng nào con nước quẹo dòng

Thuyền thì cũng quẹo mới mong đổi đời !

 

PHƯƠNG NGÀN

(05/01/16)

 

**

 

DÂN CHỦ TẬP TRUNG

VÀ SỰ ĐẤU ĐÁ

 

Nói rằng dân chủ tập trung

Vì con đường cũ Mác từng đưa ra

Lênin phụ họa cũng là

Con đường vô sản ta bà thế gian !

 

Bởi vì dân chủ tập trung

Toàn quyền Đảng nắm dễ cho ai vào

Ai vào vô sản đổ nhào

Trở thành tư sản lẽ nào mà ham !

 

Vậy nhưng tuy giữ đỏ lòm

Chỉ trừ danh phận lại toàn đấu nhau

Chẳng qua đâu vượt luật người

Dễ nào lội ngược thói đời hay sao !

 

Chỉ vì ông Mác tào lao

Làm thần thánh giả con người dễ chi

Đời luôn ăn xổi ở thì

Biết mình là chính khó nào biết ai !

 

Tuyên truyền vô sản dài dài

Nhưng mà cái bụng hỏi ai hơn mình

Khiến đời đều thảy linh tinh

Hóa toàn kịch bản cùng mình vậy thôi !

 

Ngẫm đời mà ngán cho đời

Nào ai nói ngược lại thời được yên

Vì dù nói trật huyên thuyên

Nhưng mà quyền có mọi miền đều nghe !

 

Đúng là thế sự tò he

Lục bình con nước một bè trôi xuôi

Trôi hoài cũng chẳng tới đâu

Loay hoay một chỗ có hầu lạ chi !

 

Chờ khi nào tới biển xa khơi

Nước đi theo nước, bèo trôi theo bèo

Mới ra câu chuyện hết lèo

Mới thành dân chủ thật tình chứ sao !

 

Bây giờ trong lạch hay ngòi

Nói chơi dân chủ để còn đời tin

Có quyền lý thuyết phải gìn

Bỏ đi liền sẽ mọi miền bơ vơ !

 

Chỉ dân vô sản bơ thờ

Vô quyền vô thế đôi bờ trôi xuôi

Thôi thì đời chỉ bấy nhiêu

Nói cho rậm đám cũng điều gì hay !

 

Cần sao mặt dạn mày dày

Biết chơi khăm giỏi ta đây mới ngầu

Mới quyền hành giữ được lâu

Hay là leo mới ai nào ngăn ta !

 

Nên chi thế sự la đà

Cho dầu biết vậy vẫn là cứ vui

Ngăn dòng xả lũ dễ đâu

Be bờ, đắp đập hỏi nào được chi !

 

Trong tay dân chẳng có gì

Bởi vì duy Đảng mới thì toàn năng

Vậy nên đừng có nhập nhằng

Ai theo thì được, đố hằng không theo !

 

NON NGÀN

(05/01/16)

 

**

 

THƯƠNG THAY

 

Thương thay cho nước non mình

Cả gần thế kỷ xập xình bao nhiêu

Người trông xa rộng đâu nhiều

Chỉ toàn cơ hội bao điều thảm thương !

 

Ai ơi toàn Mác Lênin

Toàn là Trung Quốc, Liên Xô mới kỳ

Bây giờ Xô đổ lâu rồi

Chỉ còn Trung Quốc nắm đuôi thằn lằn !

 

Ngày xưa đánh Mỹ hung hăng

Sau khi đánh Pháp để hằng đổi thay

Cốt sao cách mạng đời này

Theo chân Lê Mác một thời say sưa !

 

Ai dè gió đánh đò đưa

Theo chân cơn sóng từ ngoài tràn vô

Cả trên mười triệu con người

Hi sinh mọi mặt nhằm đời đi lên !

 

Hay đâu nay vẫn lềnh bềnh

Phong thần phong tước lềnh khênh trên đời

Dân nào đâu biết đất trời

Bảo sao hay vậy, trên thời đua chen !

 

Đúng là sấm dậy đất bằng

Bốn phương rền rỉ nói năn chẳng cùng

Khiến dân có miệng như không

Cứ câm như hến chờ khi định rồi !

 

Ai lên cũng b Bác Hồ

Cũng ca Lê Mác dễ nào khác chi

Bởi vì phải sống hợp thì

Công danh phú quý đường đi lối này !

 

Anh hùng hào kiệt đời nay

Chỉ người của Đảng, đâu nào của dân

Nên chi dầu chỉ phù vân

Nước xuôi dòng nước, dân xuôi phận mình !

 

Chờ xong Đại hội linh đình

Bầu ra lãnh đạo cho mình thế thôi

Đúng là lãnh đạo Đảng rồi

Kiêm luôn lãnh đạo của toàn nhân dân !

 

Thật là lạ lẫm muôn phần

Nếu không Lê Mác nước mình về đâu

Còn không Trung Quốc dẫn đầu

Dân mình biết có u sầu hay không ?

 

Nhưng thôi trống đánh tùng tùng

Chiêng khua inh õi não nùng bao nhiêu

Chừng nào dân chủ nhiều chiều

Tự do, tquyết, dân lo cho mình !

 

Rồi nay cũng tới ASEAN

Cộng đồng quốc tế một vùng Đông Nam

Duy còn chỉ nước Việt Nam

Chân ngoài còn mắc chân trong mới kỳ !

 

Ôi thôi lịch sử lâm li

Ngàn năm có một đành thì trách ai

Trách ai dẫu chọn đường dài

Nhằm vào lối cụt mĩa mai chuyện đời !

 

Bởi vì làm kiếp con người

Nào ai được thánh hay thần chi đâu

Chẳng qua một cuộc biển dâu

Việc đời nó vậy thời âu cũng thường !

 

ĐẠI NGÀN

(05/01/16)

 

**

 

THẰNG CHÓ

 

Nó xưng nó chó rõ rồi

Cái đồ ăn cứt chẳng tồi hay sao

Con người có óc mới cao

Đầu toàn bã đậu ối dào lưu manh

 

Ý NGÀN

(02/01/16)

 

**

 

DẶM NGÀN says:


 

THẦY VÀ THỢ

 

Thầy luôn là kẻ chỉ huy
Phải cần đóng góp được chi cho đời
Thầy đâu lại kiểu ngồi chơi
Còn toàn xơi trước, thợ làm thầy ăn !

 

Bởi vì thợ phải chuyên môn
Tay nghề cần tốt mới thành thợ cao
Còn mà kiểu phịa tào lao
Công nhân lãnh đạo, con rùa cả kinh !

 

Thế nên đời mới lình xình
Chẳng qua do lý nghịch ngay từ đầu
Nên qua một thế kỷ rồi
Quan đều sai lính đánh hoài cho quan !

 

Bởi vì quan nghĩ quan sang
Quan là ý hệ mới càng oai phong
Quan toàn “giai cấp công nhân”
Nhân danh kiểu ấy thợ không nói gì !

 

Bởi vì thợ biết lạ chi
Công nhân đâu thể thành người ra quan
Công nhân làm việc chuyên môn
Còn quan cạo giấy dễ còn lạ sao !

 

Đúng là ông Mác tầm cao
Một lần nói tướng đời nào mà hay
Ông đưa chuyên chính làm thầy
Công nhân làm thợ mới ngày bơ vơ !

 

Bây giờ rõ thật bất ngờ
Quan dư 2 triệu 3 rồi còn chi
Nếu đem so với Hoa Kỳ
Quan ta nhiều gấp 4,5 lần rồi !

 

Than ôi thật sự than ôi
Đi làm “cách mạng” quan thời lên hương
Khiến nay thợ phải chán chường
Tim đường xuất khẩu lương tiền khá hơn !

 

Sự đời ôi quả bông lơn
Ai hay ông Mác chờn vờn thế sao
Khiến thầy cùng thợ lộn nhào
Quan toàn anh dốt ngoi lên làm thầy !

 

Nghĩ đi nghĩ lại cũng hay
Hoa Kỳ nó mạnh bởi nhờ ít quan
Việt Nam hãnh tiến “địa đàng”
Tiến hoài chẳng đến khiến quan càng nhiều !

 

Quan nhiều dân phải thành nghèo
Bởi dân đóng thuế đặng nhằm nuôi quan
Quan ngồi để cứ ăn sang
Dân càng lam lũ lại càng nghèo xơ !

 

Nói ra thiên hạ nghi ngờ
Cho rằng “phản động” lơ mơ khác nào
Nhưng mà thật sự thế nào
Hỏi ai không thấy ối dào tự nhiên !

 

BẠT NGÀN
(01/01/16)


 

**

 

CHUYỆN THẬT NHƯ ĐÙA

 

Ô hay đây đúng chuyện đùa

Nhưng mà lại thật quả thời ra chi

Đùa này quả chất đùa dai

Lại từng đã có lúc còn Liên Xô !

 

Đọc vô không phải té nhào

Mà là thấm thía ối dào là hay

Cần nên chép để sau này

Còn bao thế hệ phải đều nên xem !

 

Trái ngang như thế mới hèm

Tuyên truyền nói ngược quả ra nỗi gì

Cái gì toàn đỏ tuốt đi

Hóa ra đen kịt mới thì giống ai !

 

Ông Lê ông Mác quá tài

Một thời xây được địa đàng Liên Xô

Tới khi nó đã đổ nhào

Mới lòi ra cả một trời tiếu lâm !

 

PHIẾM NGÀN

(01/01/16)

 

**

 

LUẬT CHƠI QUỐC TẾ

 

Mỹ là một nước chịu chơi

Chơi sao đúng cách cho đời cùng vui

Chuyện này đã có nhiều rồi

Hai lần Thế chiến tới thời hôm nay !

 

Nếu không có Mỹ nhúng  vào

Bây giờ thế giới dễ đâu được vày

Công bằng cần nói trước sau

Chớ đừng chưởi Mỹ ào ào như rươi !

 

Mỹ luôn tôn trọng con người

Cùng nhau giao dịch trong đời tự do

Đừng hô “bóc lột” lầm to

Chỉ là đạp cứt của chàng Mác xưa !

 

Tuyên truyền theo lối nói bừa

Có gì đúng đắn mà hùa theo nhau

Chỉ vì thương mại làm đầu

Trên nền tư bản mới hầu đi lên !

 

Tự do cùng với nhân quyền

Đề cao khoa học vốn điều đời ưa

Còn mà chỉ kiểu độc tài

Cho rằng tiến tới vẫn hoài thụt lui !

 

Thế nên thế giới loài người

Công bằng là chính mà đừng gạt ai

Bây giờ Hiệp ước TPP

Đó là ý Mỹ muốn chơi thời rày !

 

Liên Xô hồi trước loay hoay

Chơi trò bá chủ có bao giờ bền

Chỉ toàn giọng điệu tuyên truyền

Nhưng về thực chất vốn phiền lòng ai !

 

Nhưng thôi thời đại qua rồi

Quên đi cái cũ xây đời đi lên

Vì giờ thế giới rộng thênh

Đã toàn cầu hóa nào còn như xưa !

 

Hiện nay nói Mác càng thừa

Nó đà lạc hậu từ xưa kia mà

Chỉ vì anh Mác ba hoa

Mười voi bát xáo có mà tin chi !

 

NON NGÀN

(01/01/16)

 

**

 

MỤC LỤC TẬP THƠ “KẺ SĨ”

TẬP II – (1) TỨC KỂ TỪ 2016

 

**

 

2799.           DÂN CHỦ VÀ ĐỘC TÀI (07/01/16)

2800.           KẾ HOẠCH TẰM ĂN DÂU (07/01/16)

2801.           THỜI THẾ VÀ CON NGƯỜI (07/01/16)

2802.           VÀO VÀ LEO (06/01/16)

2803.           NHẬP TÂM (06/01/16)

2804.           TỪ NGUYÊN LÝ ĐẾN THỰC TẾ (05/01/16)

2805.           HẠT GẠO TRÊN SÀNG (05/01/16)

2806.           CON BÒ CƯỜI (05/01/15)

2807.           TƯ BẢN VÀ CỘNG SẢN (05/01/16)

2808.           CHỦ QUYỀN, KINH TẾ, VÀ CHÍNH TRỊ (05/01/16)

2809.           VÔ NHÂN (05/01/15)

2810.           DÂN QUYỀN VÀ ĐẢNG QUYỀN (05/01/16)

2811.           DÂN CHỦ TẬP TRUNG VÀ SỰ ĐẤU ĐÁ (05/01/16)

2812.           THƯƠNG THAY (05/01/16)

2813.           THẰNG CHÓ (02/01/16)

2814.           THẦY VÀ THỢ (01/01/16)

2815.           CHUYỆN THẬT NHƯ ĐÙA (01/01/16)

2816.           LUẬT CHƠI QUỐC TẾ (01/01/16)

 
**

 

No comments :

Post a Comment