MỘT CHÚT TẠP THI
(8)
**
VỀ CÁC NGUYÊN LÝ KHÁCH QUAN
TRONG SỰ TỒN TẠI VÀ PHÁT TRIỂN
NƠI LỊCH SỬ THẾ GIỚI LOÀI NGƯỜI
(I)
Nguyên lý vốn sự vận hành đúng đắn
Mãi khách quan và không thể đổi thay
Dẫu con người đã biết đến hay chưa
Chúng vẫn có nhằm luôn chờ khám phá
Do bản chất chúng toàn mang hiệu quả
Đem lại đều những tốt đẹp trên đời
Hay đem đều kết quả đến luôn hoài
Cho sự sống cá nhân cùng xã hội
Ý nghĩa đó nhờ dựa vào giá trị
Dầu có khi được biết đến hay không
Biết đến khi được nhận thức hoàn toàn
Chưa biết đến vì hãy còn ngu tối
Thành mục đích đó cũng là đạo đức
Hay nhu cầu của đời sống văn minh
Càng rõ nhiều nâng mức sống càng cao
Tạo phát triển cho thảy đều xã hội
Muốn biết chúng phải yêu cầu nghiên cứu
Bằng óc đầu cùng trí tuệ khách quan
Qua tinh thần và não trạng thông minh
Trong hoài bão vào mục tiêu cao quý
Sự chủ động cá nhân hay tập thể
Cũng có khi của toàn thảy loài người
Được phát huy trên cơ sở tự do
Và kết quả luôn không ngừng tiến tới
Bởi ý nghĩa chúng đều luôn vô hạn
Và thật ra tạo hệ thống liên hoàn
Để kết thành một cấu trúc đa phương
Lẫn chặt chẽ tùy theo từng chuẩn mực
Chúng nhằm giúp cho con người hoạt động
Sao nâng cao mọi kết quả trong đời
Cũng làm cho thảy tiết kiệm thời gian
Nhờ hiệu suất nâng lên theo từng cấp
Vì nguyên lý luôn đi vào cốt lõi
Tâm vấn đề mà chẳng phải râu ria
Xâm nhập vào tận yếu tính tinh vi
Mà bản chất mọi yêu cầu luôn có
Giá trị đó nói chung toàn khoa học
Hay cả khi còn triết học cộng vào
Bởi cả hai đều vận dụng tư duy
Lẫn cả trí thông minh nhằm xét đoán
Bởi xã hội luôn cần đều lý tính
Chẳng đơn sơ theo cảm tính ta bà
Cũng không nhằm vào thị hiếu mơ màng
Chỉ ưa thích theo cách toàn ấu trĩ
Nên khoa học chẳng khi nào chủ nghĩa
Kiểu niềm tin theo tiền chế một lần
Thảy mơ hồ và tự thị ngông nghênh
Gây cuồng tín và thành nên vô bổ
Kiểu ý hệ như xưa nay đã rõ
Nó khởi nguyên từ cảm thức đơn thuần
Của vài người theo tùy hứng cá nhân
Chẳng kiểm chứng và khó nào thiết thực
Còn nguyên lý chẳng bởi ai tạo dựng
Mà tự nhiên đều tiềm ẩn trong đời
Nó trở nên quy luật của đất trời
Toàn khách quan và luôn hoài bất diệt
Con người chỉ cần phải tìm để thấy
Dần dà theo lịch sử để bổ sung
Được phát huy qua nhận thức đương nhiên
Bởi trí tuệ loài người luôn phát triển
Đời bởi vậy phải không ngừng tranh đấu
Giữa điều sai và điều đúng với nhau
Giữa cái hay với cái dở đi cùng
Nới cuộc sống con người thường đối diện
Khiến bản chất đời phải luôn tranh đấu
Cả tinh thần lẫn vật chất vốn đều
Giữa loài người cùng vũ trụ tự nhiên
Hay tranh đấu giữa nhau nơi đồng loại
Đó quy luật trước tiên ai cũng thấy
Xảy ra luôn nơi đời sống bên ngoài
Lẫn đôi khi còn đến cả nội tâm
Hay nhiều lúc nơi bản thân bệnh tật
Sự tranh đấu không những vì sự sống
Mà còn vươn lên ý nghĩa ở đời
Có khi còn nhằm hiểu biết phát huy
Tức chân lý hay chỉ vì lẽ phải
Đấu tranh chống những sai lầm tà mị
Nhằm giương cao công lý giữa cuộc đời
Hay đề cao sự hiểu biết chính mình
Cả nhận thức cho đều toàn xã hội
Đó đấu tranh giữa bao điều sai đúng
Hay chính danh và tà mị chỉ thường
Giữa vô minh và trí huệ mọi đường
Mà bất cứ nơi đâu đều xảy đến
Bởi con người tựa ngọn cây trước gió
Có bao giờ mà được mãi đứng yên
Lại thường khi đều lay động dĩ nhiên
Nhờ thời gian trưởng thành cùng cứng cáp
Thành nhận thức vẫn đi theo tuổi tác
Cả đi theo sự nổ lực tự thân
Nhất là nhờ qua kinh nghiệm cá nhân
Đến chủ yếu học hành cùng giáo dục
Để cá nhân mãi luôn là yếu tố
Tạo nên đều sự tổng hợp chủng loài
Nhỏ nhất nơi từng khu vực địa bàn
Hay rộng khắp loài người cùng lịch sử
Khiến nhận thức mới luôn điều đáng kể
Nó thành ra hoài động lực động cơ
Như hoa tiêu để hướng dẫn chỉ đường
Cho phát triển của thảy toàn nhân loại
(II)
Nó tác động lên cả toàn vật chất
Cả toàn lên thân xác của con người
Nơi cá nhân hay xã hội mọi thời
Kể cả đến ở mọi nơi mỗi lúc
Vì con người xác thân toàn vật chất
Nói cao hơn chỉ sinh học thế thôi
Tổng chỉ huy đều óc não trong đầu
Tức cụ thể tinh thần cùng nhận thức
Bởi tinh thần tạo thành luôn ý thức
Vẫn kèm theo luôn đó cả nội dung
Khiến làm nên mọi nhận thức rõ ràng
Như nhiên liệu nhằm vận hành guồng máy
Khi đốt hết lại phải cần tái tạo
Được luôn luôn từ cung cấp bởi đời
Nói khác đi mọi dữ liệu nộp vào
Nhằm thay thế lẫn tự mình phát triển
Như cái cây qua thời gian mãi lớn
Từ hạt mầm rồi cành lá rườm rà
Nơi buổi đầu đơn giản để thành ra
Cho hoa trái mà khó hề lùi lại
Đó nguyên lý thứ hai là như vậy
Tức phát huy tiềm ẩn của tự thân
Dầu cây đều phải nhờ nước nhờ phân
Nhưng bản chất mỗi loài toàn luôn khác
Như hoa lài khác thảy đều hoa cúc
Hay hoa lan lại khác với hoa hồng
Cả đến như loài hoa cỏ nội đồng
Nào đâu giống kiểu bon sai trồng chậu
Đó quy luật khách quan toàn bất biến
Được triển khai qua thực tế từ gien
Cho nhiều khi tác động bởi môi trường
Nhưng đột biến vẫn luôn đều cá biệt
Sự tranh đấu chỉ luôn đều cá thể
Dẫu số sống tập thể chỉ gộp vào
Chúng đều do hướng dẫn bởi bản năng
Khiến quy luật khách quan hoài vẫn thế
Như môi trường nước giống đâu sạn cát
Đất phì nhiêu khác sa mạc cỗi cằn
Tuy còn đều tác động bởi bên ngoài
Nhưng cơ bản toàn tự thân chủ động
Cả kinh tế cũng như về xã hội
Của loài người đều giống với thiên nhiên
Luôn toàn theo quy luật của môi trường
Nhưng nhân văn lại tinh thần quyết định
Vả sản xuất phải đều qua kỹ thuật
Hay nhờ vào mọi công cụ từ đầu
Kiểu ban đầu đồ đã lẫn cung tên
Để thời đại tiếp theo đồng với sắt
Sau cơ học tiếp liên là dòng diện
Đến ngày nay thành điện tử chỉ huy
Hoạt động theo tự động hóa lạ gì
Tạo yếu tố làm cuộc đời giải phóng
Cả thị trường cũng luôn đều thiết yếu
Như môi trường giúp đỡ sự giao lưu
Qua bạc tiền hay tiền tệ cấu nên
Theo quy luật của toàn nền tài chánh
Tăng năng suất lên đều cho xã hội
Khiến con người tiết kiệm được thời gian
Tạo ra nhiều kết quả phong phú toàn
Nhờ kỹ thuật khác đâu về xã hội
Thành kỹ thuật chính là nguồn phát triển
Mở mang ra tiềm lực của loài người
Dĩ nhiên luôn nhờ khoa học tạo thành
Kể từ thuở con người tìm ra lửa
Nhờ kỹ thuật làm gia tăng sản xuất
Dẫu tự nhiên hay thuộc loại nhân văn
Kể luôn từ vật chất đến tinh thần
Hay trí tuệ tư duy cùng nhận thức
Bởi kỹ thuật khác nào phương pháp luận
Là con đường ngắn nhất của hành vi
Thành hoa tiêu cho mọi việc trên đời
Kỹ thuật tốt tạo nên đều kết quả
Bởi cuộc sống trước tiên nhằm hạnh phúc
Con đường riêng tìm kiếm của mỗi người
Đâu phải ai buộc đều phải giống nhau
Như xếp hàng kiểu nhằm đi thao diễn
Như mục đích biến người thành công cụ
Nhằm nâng bi phục vụ bọn cầm đầu
Cho chúng nhìn nhằm tự sướng khác đâu
Kiểu khoái cảm xưa nay toàn vua chúa
Được tổ chức trước sau toàn đoàn thể
Khác chi nhằm nô lệ hóa con người người
Chẳng ai còn được thảy chút tự do
Mà biến hẳn thành đều đàn bầy hóa
Sự nô lệ đó duy nào thân xác
Mà gồm luôn cả ý thức tinh thần
Biến thảy thành toàn não trạng vong thân
Mất hết cả mọi tư duy độc lập
Con người hóa chỉ đơn thuần giống vật
Toàn bầy đàn được trên thảy khiển sai
Tiêm thảy vào cả tâm thức tự hào
Toàn giả tạo nhờ tuyên truyền áp đặt
Phi nhân cách con người thành cỏ rác
Bị đồng đều toàn vật hóa trước sau
Nhất loạt luôn giống thảy cả trong ngoài
Hay thực chất bị biến đều sản phẩm
Lại vẫn tưởng con người toàn giải phóng
Bởi cá mè một lứa có khác sao
Triệt tiêu toàn dân chủ lẫn tự do
Khiến giá trị cá nhân còn đâu nữa
(III)
Đó do bởi sai lầm trong quan niệm
Hiểu điều sai thành đúng kiểu đương nhiên
Trạng thái này làm ý thức vong thân
Do bởi chỉ thói quen nhằm áp đặt
Như con vật buộc hoài nơi cái cọc
Làm người chăn được cảm thấy an toàn
Con vật cùng lầm tưởng được tự do
Bởi dây buộc thường khi đều quên mất
Chỉ do Marx xưa ghim vào giai cấp
Nhằm đấu tranh luôn một mất một còn
Bởi vì đều mê tín ở Hegel
Nghĩ biện chứng làm nền cho tất cả
Cho xã hội khi hai đầu đối kháng
Tư bản cùng vô sản có lạ gì
Hẳn một đầu buộc phải bị triệt tiêu
Vô sản thắng tất chôn vùi tư bản
Diệt giai cấp đời mới luôn tõ rạng
Để chỉ còn mỗi giai cấp công nhân
Giai cấp này đều vô sản mọi phần
Xóa tư hữu khiến chẳng còn bóc lột
Bỏ Luật pháp và bỏ toàn Nhà nước
Xóa cả tiền và loại bỏ thị trường
Người tự do lao động bởi chương trình
Theo kế hoạch công nhân cùng soạn thảo
Sự hợp tác chỉ dựa vào tự giác
Bởi nào ai bị cưỡng bức điều gì
Mà toàn đều tự nguyện để làm ra
Sáng vào xưởng còn chiều về câu cá
Của cái được phân chia theo sản phẩm
Tùy mỗi người có lao động góp vào
Giai đoạn đầu gọi xã hội khác sao
Làm năng lực hưởng theo đều công sức
Giai đoạn sau mới đều lên cộng sản
Mọi người làm tùy sức hưởng tùy cầu
Thật thần tiên lý tưởng có khác đâu
Vì của cải thảy tuôn ra như suối
Mác tếu táo chẳng hiểu chi kinh tế
Khi đầu ra đều lệ thuộc đầu vào
Ngoài tài nguyên còn do bởi con người
Của cải phải đầu làm bằng nước lã
Vả bản năng con người hoài có đó
Dễ biến toàn người máy kiểu không bằng
Điều cha chung ai khóc quả khó càng
Của không chủ biến sang toàn tiêu cực
Mác bởi vậy khác nào thành phản động
Kiểu nhằm vào phá hoại xã hội đều
Biến đời toàn nghèo hóa phải thụt lùi
Toàn hổn độn khác đâu thành loạn lạc
Phản khoa học Marx thành toàn nông cạn
Phản khách quan đâu thực tế chút nào
Biến loài người kiểu chuột bạch thử chơi
Để thực chất khác sao thành tội ác
Lại còn cả dựng độc tài vô sản
Đưa loài người vô guồng máy kinh hồn
Biến trước sau toàn ốc vít bù lon
Triệt xã hội tinh hoa đều thảy cả
Khiến thuyết Marx trước sau toàn huyền hoặc
Đều trở thành kiểu mê tín dị đoan
Bởi toàn nhằm thần bí giới công nhân
Ngụy động lực làm phát huy lịch sử
Nhưng vô lối có làm sao thực chất
Bởi trái đều nguyên lý của loài người
Kiểu nhằm đều duy vật hóa con người
Thay nhận thức bởi toàn đều vật chất
Thành thuyết Marx khác nào đều trật lất
Phản lại toàn thảy xã hội nhân văn
Biến thành ra mọi sự việc ngược đời
Sai khoa học lẫn đều sai triết học
Kiểu thị hiếu và sa lầy cảm tính
Trái ngược toàn mọi nguyên lý khách quan
Bởi nào ai đâu thảy có thập toàn
Nên người tốt ưu tiên cùng hiểu biết
Còn ngu tối dễ trở thành cuồng tín
Nhất là người thêm bản chất xấu xa
Kiểu bẩm sinh dễ thành thói lưu manh
Đâu lấy được tin chỉ vào giai cấp
Bởi từ gốc Marx thảy đều sai trật
Do ghim vào bóc lột cách đầu tiên
Nhưng thật ra chỉ khái niệm mơ hồ
Tùy điều kiện khách quan đâu chính xác
Đâu phải thảy đều cân đo đong đếm
Mà luôn luôn tùy hoàn cảnh đặc thù
Marx nhìn đời toàn tiêu cực thiên thu
Quên đi hết mọi điều về nhân bản
Dầu giai cấp toàn chỉ đều ý niệm
Phải đâu nào kiểu chủ thể cá nhân
Mà chỉ đều tập hợp cách phạm trù
Đâu ý thức có nào nhằm tranh đấu
Nên tư tưởng Marx kiểu nhằm áp đặt
Nhằm phỉnh người khờ dại tham lam
Muốn không làm mà vẫn cứ có ăn
Để tướt đoạt toàn bất nhân người khác
Marx bởi vậy khác đâu thành tội ác
Cả toàn cầu trong thế kỷ hai mươi
Hoặc đúng ra chí ít nửa loài người
Đều khốn khổ cả trăm năm sắt máu
Trên trăm triệu con người đều bị giết
Khắp toàn cầu bởi giai cấp đấu tranh
Mà thật ra kiểu hành động một chiều
Nhằm tiêu diệt thảy đều giai cấp khác
(IV)
Mọi ngôn từ Marx dùng toàn bôi bác
Kiểu lập lờ nhằm đánh lận con đen
Hay nội hàm đều ngụy biện thảy toàn
Như giai cấp hoặc thiên đường cộng sản
Cả bóc lột cũng không đều thực chất
Nhằm nhân danh giai cấp gán ghép vào
Cốt khác chi mục đích kiểu tuyên truyền
Không chân thực chẳng chính danh nào cả
Khiến như vậy khác nào thành ngụy thuyết
Thậm chí còn tà thuyết có đâu sai
Bởi nào đem lại kết quả chút nào
Mà thực chất toàn đầu voi đuôi chuột
Bởi Marx kiểu ngôn từ nhằm xuyên tạc
Chẳng cần gì mọi nhận thức chân phương
Mà biến thành toàn ý nghĩa tầm ruồng
Lấy sai trái khiến đời đều tưởng thật
Để nhằm làm hiểu điều sai thành đúng
Cái ngụy danh hóa thảy cái chính danh
Gây toàn đều hệ lụy ngược mọi phần
Lấy sắt máu hiểu thành ra nhân bản
Lấy độc tài cho tự do dân chủ
Đến triệu lần nào khác kiểu khôi hài
Hóa thảy đều khinh miệt cả nhân quần
Tự cao ngạo tạo loài người giải phóng
Cả đến hát như đỉnh cao trí tuệ
Bởi làm ngu đều quần chúng gây ra
Qua tuyên truyền tẩy não cách sâu xa
Kiểu đâu khác giết người không chảy máu
Bởi tướt đoạt thảy đi toàn trí não
Hóa con người thành kiểu xác không hồn
Triệt thảy đều mọi độc lập tư duy
Con người sống như chỉ đều chiếc bóng
Cả xã hội biến thành như người máy
Kiểu đều toàn Trung Quốc lẫn Triều Tiên
Hay một thời kể đến cả Cu ba
Nhằm huấn luyện thảy căm thù giai cấp
Đến kết quả Liên Xô đều đổ sập
Cả Đông Âu cũng tan nát chẳng còn
Xong Cu ba cùng xếp vó co càng
Rồi Trung Quốc quay xe theo hướng khác
Thành như vậy Marx khác nào tội ác
Gạt loài người nguyên thế kỷ bộn bàng
Gây bao điều thù hận giữa nhân gian
Nhằm chỉ để chạy theo toàn ảo giác
Vì khoa học luôn phải cần chính xác
Lẫn vô tư và đều thảy khách quan
Có nào đâu nhằm ngụy biện kiểu toàn
Cốt phỉnh gạt kẻ non cơ lý luận
Nên dẫu Marx vô tình hay hữu ý
Cũng đều thành tội lỗi kiểu như nhau
Bởi gây ra toàn hệ lụy trước sau
Vì sự thật đầu vào đâu nào có
Bởi chân lý luôn phải cần chuẩn mực
Đâu ngang tàng cốt nhằm chỉ nói suông
Chẳng cần nào kiểm chứng lẫn chứng minh
Mà ép buộc kiểu tuyên truyền cuồng tín
Hại con người kiểu lòng không chân chính
Làm cuộc đời thoái hóa thảy nhân văn
Còn dễ sao mọi giá trị tinh thần
Mà tham vọng cá nhân thay vào cả
Nhưng tư bản đâu phải toàn bậy bạ
Ngược lại đều sự phát triển khách quan
Của chuỗi dài lịch sử đã đi lên
Từ lạc hậu để đến nền công nghiệp
Con đường đó chỉ dựa vào kỹ thuật
Nhờ kết tinh trí tuệ của con người
Đều kinh qua khoa học lấy làm nền
Mà đâu phải toàn chủ quan tùy tiện
Mọi hạn chế được luôn hoài cải thiện
Khi Marx đòi quyền tư hữu dẹp đi
Dựa theo điều toàn bóc lột thảy khi
Nên phải diệt nhằm tiến lên vô sản
Marx bất chấp điều trái toàn cẳng ngỗng
Bởi con người cần hữu sản căn cơ
Mới bảo toàn hạnh phúc lẫn tự do
Còn vô sản có đâu thành nhân bản
Vả cộng sản xưa kia thời nguyên thủy
Khi loài người toàn hái lượm đã qua
Cách nay đà đã trăm vạn ngàn năm
Hoàn cảnh đổi dễ đâu còn quay lại
Kiểu hạt mầm nay thành cây cổ thụ
Đều trở nên toàn cành lá rườm rà
Nhưng Marx vì lậm biện chứng Hegel
Tin mù quáng khiến thành nên nhảm nhí
Phi cơ sở mới phải dùng thủ đoạn
Dùng độc tài vô sản để cài vào
Tưởng là khôn nhưng lại hóa đại khờ
Bởi càng rớt vào thảy trong nghịch lý
Nhưng nghiệm việc phải dựa vào kết quả
Kết quả hư thành ngu tối từ đầu
Bởi Marx sai đều từ thảy tiền đề
Vì vật chất lấy đâu thành biện chứng
Marx vô lối thảy đều trong lý luận
Đầu chẳng xuôi thì đuôi lọt được nào
Khác gì anh nhằm đánh bẫy ngọn tre
Mác quả thật gạt bao người khờ khạo
Hoặc tham vọng mà nhằm đều lợi dụng
Hay ngây thơ từ đô hộ thực dân
Để khiến cho thành mù quáng vạn phần
Chơi giải phóng kiểu con lừa cà rốt
THƯỢNG NGÀN
(04/02/24)
**
VỀ ĐẠI TRIẾT GIA
TRẦN ĐỨC THẢO
Thảo nhờ đã viết Phénoménologie
Et matérialisme dialectique mới thì nổi danh
Cốt đều phê phán Husserl
Nhằm bênh vực Mác có chi lạ nào
Cả chê trách Sartre một thời
Dầu cùng duy vật dẫu đều khác nhau
Husserl nhận thức duy tâm
Sartre thì ý thức thảy toàn tự do
Thành ra Trần Đức Thảo đúng rồi
Trên lưng của Thảo Marx đều ngồi trên
Khác chi Marx kiểu thằng nài
Cầm cương con ngựa Thảo nào ho he
Vậy nhưng nhiều kẻ toàn khoe
Thảo nhà triết học ai dè vậy sao
Còn tôn vĩ đại khác nào
Thiên tài số một của đều nước ta
Trong khi chẳng hiểu sâu xa
Thảo đâu độc lập tư duy chút nào
Chỉ anh mác xít tào lao
Học trò ba trợn tầm phào Marx thôi
Biết nào biện chứng là sao
Vật mà biện chứng khác nào bá vơ
Thảo thành chỉ loại dại khờ
Triệu năm tảng đá đâu nào hóa cây
Thành nên người Việt cũng hay
Thảy đều mù quáng từ đầu tới đuôi
Như Phạm Công Thiện thấy rồi
Được tôn như thảy thiên tài Miền Nam
Triết gia kiểu lớn thảy toàn
Trong khi Thiện chỉ mơ màng Thiền thôi
Tư duy chẳng có chút nào
Thảy nhờ ngôn ngữ kiểu đều ba hoa
Thành nên dân tộc chúng ta
Nay còn lạc hậu so ra với người
Hiểu đâu triết học là gì
Hiểu nào khoa học với toàn chiều sâu
Tạo nên thực chất đơn côi
Tầm thường dân trí Tây Hồ phải khinh
Cả như dân khí bùn sình
Chỉ do hoàn cảnh mới thành ra thôi
TẾU NGÀN
(02/02/24)
**
KỶ NIỆM ĐÌNH LÀNG
HÀ LAM
Quê hương lúa nước ngàn đời
Đình Làng luôn chỗ mọi người kính tôn
Có đều từ Bắc vào Nam
Đâu nào ngoại lệ Đình Hà Lam rõ ràng
Thời vua Tự Đức đã phong
Biển vàng sắc tứ cho từng nơi đây
Chữ đề Thiện Tục Khả Phong
Một làng đạo hạnh của toàn ngày xưa
Hồi tôi còn nhỏ nhớ hoài
Chừng ba bốn tuổi thường vào đây chơi
Cảnh Đình sầm uất tuyệt vời
Ngoài hiên hàng sứ luôn đều nở hoa
Chiến tranh sau đó xảy ra
Chủ trương tiêu thổ Đình làng đập đi
Đã thành gạch vụn lạ gì
Chín năm sau đó thảy khi còn buồn
Hồi cư cảnh vật trống trơn
Còn nào đâu nữa Đình làng ngày xưa
Chỉ còn vạt đất bộn bừa
Trải bao năm tháng chợ còn họp đây
Bao lần hát bội về sau
Xã cho dựng rạp dân vuị thảy đều
Đoàn ông Phó Phẩm mời vào
Tận ngoài Đà Nẵng tiếng càng vang xa
Chiến tranh lần nữa xảy ra
Hai lần cộng lại dứt vào bảy lăm
Việc đời biến đổi thảy càng
Ba lần cải tạo đổi tiền diễn ra
Ngày nay mọi việc phôi pha
Dân quyên xây lại Đình làng Hà Lam
Tôi nghe cũng thảy vui mừng
Dẫu là tuổi đã bát tuần ngày nay
TRĂNG NGÀN
̣(01/02/24)
NỖI LÒNG DÂN BẮC
Đặng Diêm Hữu quả thật thà
Có chi nói vậy đúng là chân phương
Cho dầu người Bắc mọi đường
Nam kỳ cũng vậy có dường khác sao
Người già không có tiền hưu
Mới thành thèm muốn vài mươi k đều
Dân ta sống mãi kiểu nghèo
Đã thành quen hết sự đời lạ đâu
Xưa kia tưởng đánh Ngụy nhào
Hay là Mỹ cút mới đều lên hương
Giờ sao Nam Bắc chán chường
Cái nghèo nói thảy mọi đường vây quanh
Trừ ai có được công danh
Kiểu toàn làm xếp mới thành giàu to
Của tiền vào trước vào sau
Đâu như Diêm Hữu nhờ vô bếp từ
Trong khi chị ở Canada
Ít chi mỗi tháng tiền già ngàn Đô
Thành nên biết nói thế nào
Bồ hòn ngậm mãi khó đều nhả ra
Nên nay biết trách thằng Nga
Hay là thằng Mỹ vô ra nước mình
Cả như thằng Pháp thật tình
Ba mươi năm ấy mới thành là đây
TẾU NGÀN
(01/02/24)
**
DƯỚI THỜI KỲ PHÁP
THUỘC
Ngày xưa khi Pháp qua mình
Đặt nền đô hộ quả tình đau thương
Chia thành nhân sĩ hai đường
Người nhằm đánh Pháp người nhằm kế lâu
Như Tây Hồ có khác đâu
Muốn nâng dân trí để hầu canh tân
Ngoài ông còn có Phạm Quỳnh
Hay bao trí thức cùng thời trong Nam
Muốn dùng văn hóa rõ ràng
Để nhằm đánh Pháp kiểu trong hòa bình
Như Trương Vĩnh Ký, Phạm Quỳnh
Hay Nguyễn Văn Vính thật tình khác đâu
Bị người khuynh tả câu mâu
Tuyên truyền họ thảy chỉ đều Việt gian
Bốn lăm giết thảy trái ngang
Chôn chung một lỗ Ngô Đình Khôi, Huân, Phạm Quỳnh
Đến khi ông Diệm cầm quyền
Miền Nam khi trước mới nhằm đào lên
Để rồi cải táng quy mô
Hai người thân tộc có đâu lạ đời
Phạm Quỳnh cũng được quy dời
Gia đình cáng đáng phần nhiều vậy thôi
Dù ông từng đã Thượng Thư
Giống như ông Diệm nhưng thành khác nhau
Trong khi ông Diệm từ quan
Ông Quỳnh ẩn nhẫn cùng làm với Tây
Đã thành chí hướng khác nhau
Nhưng rồi lich sử cũng đâu khác gì
Đều là định mệnh lạ chi
Trời kêu ai nấy dạ thì có sao
Miễn là yêu nước thương nào
Trong tâm Trời biết mới đều hùng anh
SẮC NGÀN
(01/02/24)
**
TẾT XƯA VÀ TẾT NAY
Ngày xưa ăn Tết rất vui
Hồi thời còn nhỏ mọi người đều hay
Tết nhằm mừng tuổi Ông Bà
Cùng là Cha Mẹ giao thừa đón xuân
Tối 30 pháo đốt rần rần
Sáng ngày Mồng một áo quần tinh tươm
Người đi thăm viếng đầy đường
Khiến làm không khí Tết thường là đây
Mai vàng ngoài ngõ đón Xuân
Mọi người cũng vậy lâng lâng trong lòng
Hoa Xuân xanh đỏ tím vàng
Khác sao ngày Tết hân hoan cuộc đời
Mọi người đều thảy vui cười
Ngàn đời truyền lại bỏ nào được sao
Chẳng nên lầm với Tết Tây
Một ngày được nghỉ việc vào đầu năm
Dẫu cùng 12 tháng đều toàn
Nhưng hoài chênh lệch hai đàng khác đâu
Có khi cả tháng ít sao
Nên đòi gộp một quả đều u mê
Tết Ta nhằm giữ Tục lề
Lưu truyền Phong hóa từ thời xa xưa
Tết Tây ngoài thảy đưa vô
Dưới thời đô hộ sau ngày Pháp qua
Nghĩ gần mà chẳng nghĩ xa
Tết Tây đâu có thay ta được nào
Làm thành chỉ chuyện tào lao
Khiến cho mất gốc tầm phào lạ đâu
Số người ngớ ngẩn tưởng cao
Nại bao lý lẽ khác sao tầm ruồng
Nghĩ nhằm tiết kiệm mọi đường
Lại quên đi mọi ngọn nguồn sâu xa
Thành nên kiểu chỉ ba hoa
Ngu mười biết một hóa ra dại khờ
Khác đâu tâm lý leo trèo
Càng làm mất gốc cái nghèo vẫn nguyên
Vậy nên đừng có huyên thiên
Tết Ta đòi bỏ quả điên loạn rồi
Xóa đi truyền thống còn nào
Mất toàn cả thảy tinh thần ngày xưa
NGÀN MAI
(01/02/24)
**
BÌNH THƠ HỒ XUÂN
HƯƠNG
Hồ Xuân Hương trong bài hát nói
Cái có không trong sự Tự tình
Nghe đều chẳng chút linh tinh
Mà toàn sâu sắc giật mình làm sao
Mọi loài vật âm dương đều có
Dễ lắm đâu không có nơi người
Khó mà tít tịt được sao
Có là cái chắc khó đồn rằng không
Của trời cho xinh dòn là thế
Người trớ trêu cố chối toàn không
Rõ mòn mọt lá vông rày rạy
Há như là lá trót lá tre
Rành rành múi mít đôi bên
Lùm lùm trai úp là miền hạ thôn
Nhưng mà lại vào giòng quý tướng
Bộ râu xồm quai nón phất phơ
Màn quần che kín sớm trưa
Tuyết sương chẳng quản nắng mưa đã từng
Hoặc có lúc hớ hênh khuya sớm
Chỉ người nào ghé trộm mới hay
Môi dày miệng rộng trán cao
Đúng trong tướng pháp anh hào nghi dung
Cỏ rêu mọc xanh om cửa tía
Lá cờ bay đỏ ké song đào
Thật toàn hình tượng làm sao
Đâu ai qua nỗi tài Hồ Xuân Hương
Tả ướt át cùng mình là thế
Rõ ràng là có dễ nào mà không
Ví như đem để sánh bày
Thất kinh vía quỷ xa bay hồn phàm
Nên bà đã vén quần bày biện
Chứng minh đồ mình có đâu không
TIẾU NGÀN
(31/01/24)
**
CHUYỆN DÀI THÍCH NHẤT HẠNH
Chuyện đời Nhất Hạnh quả vui
Nhìn ra đâu khác chút nào Trí Quang
Cả hai ngoài khoác y vàng
Nhưng trong lòng đỏ rõ ràng ai hay
Thâm sâu hướng đến Liên Xô
Thiên đường xã hội đỏ au một thời
Khiến cho Miền Bắc một thời
Như người đại diện cho đời lên hương
Hiểu như lý tưởng mọi đường
Miền Nam trí thức kiểu dường mê ly
Tạo nhiều khuynh tả khác gì
Điển hình trong đó hai người tên Trung
Đến Huỳnh Tấn Mẩm tưng bừng
Hay Hồ Hữu Nhựt một thời thân Nga
Đấu tranh chống Mỹ sa đà
Hiểu đều Đế quốc ta bà lạ chi
Chống toàn Nhu Diệm khác gì
Chống đều Mỹ Thiệu thảy khi buồn cười
Bởi vì mục đích đặt rồi
Phải nhằm giải phóng thảy toàn Miền Nam
Bởi đều tư sản rõ ràng
Phải lên vô sản mới càng chính danh
Mác Lê nguyên lý đã đành
Thêm toàn danh vọng cá nhân đâu từ
Thành nên nêu thảy ngọn cờ
Hai bên xanh đỏ sao vàng nằm trên
Xanh là rừng núi Trường Sơn
Đỏ vàng Miền Bắc hậu phương lạ gì
Ngày nay lịch sử qua đi
Nhưng rồi nhìn lại quả thì đúng bong
Thế nên mới Thích Trí Quang
Cùng là Nhất Hạnh đã toàn nhào vô
Đánh sao Mỹ cút Ngụy Nhào
Như lời chúc Tết bác Hồ đã nêu
Bảy lăm kết quả thảy đều
Miền Nam rã đám èo sèo tự nhiên
Thành ra có cảnh vượt biên
Hai phần đi được một phần chìm sâu
Tính chung thoát được 3 triệu người
Kiểu như Do Thái khắp toàn năm châu
Vậy nên đạo Phật cũng hay
Tinh thần mác xít giống nhau đại đồng
Khác là Phật thảy Từ bi
Mác thì giai cấp phải toàn đấu tranh
Triệt tiêu giai cấp mọi đường
Chỉ còn vô sản thiên đường dựng xây
Đó là hai bận đổi tiền
Ba lần cải tạo khắp toàn Miền Nam
Nhất là giật sập Saigon
Hết còn ngoe ngoảy sau ngày bảy lăm
Chuyện dài của Thích Trí Quang
Cũng như Nhất hạnh kết toàn là đây
Phải chờ lịch sử sau này
Sẽ rồi đúc kết chỗ nào oan sai
Còn xưa nay chỉ một hai
Mạnh ai lý giải lai rai tới giờ
TIẾU NGÀN
(30/01/24)
**
VỀ GỐC GÁC LÀNG HÀ
LAM
Hà Lam thuộc huyện Lễ Dương
Thăng Hoa khi trước ngày nay Thăng Bình
Đều cùng trong tỉnh Quảng Nam
Hải Vân mặt Bắc còn Nam Núi Thành
Quê hương xứ Quảng Ngũ Hành
Với năm cụm núi kiểu Trời ban cho
Mặt Tây Hòn Kẽm Đá Dừng
Cù Lao Chàm nữa hóa thành mặt Đông
Hà Lam thời trước bảy lăm
Có chung diện tích 1.325 ha
Tức là cách tính mẫu Tây
Một ha ngang với 10 ngàn mét vuông
Bao gồm 29 xứ toàn
Cộng thêm 8 ấp khiến càng rộng ra
Vùng trong là ấp Xá Trâu
Có nơi Nghĩa Trũng chôn thây quân thù
Quân ta vào thuở Cần Vương
Đánh vùi với Pháp đều toàn tại đây
Nhiều năm sau vẫn ma trơi
Lập lòe ánh lửa khi trời trở mưa
Phía Đông đặc biệt cù lao Chàm
Phía Tây lại có Ao Vuông Chiêm Thành
Đây là di tích người Hời
Đào sâu lấy đất sét nhằm nung lên
Xây thành kiểu Tháp Bường An
Cùng nhiều nơi khác Quảng Nam nay còn
Cả vùng Phường Rạnh, Nông Sơn
Tiền tiêu Nam tiến dừng chân nơi này
Với tôi mồ mả ông bà
Vẫn còn nơi đó quả là thân thương
Núi Vàng tên tuổi Hà Lam
Đến sau Phường Rạnh cũng toàn khác đâu
Võ Hưng ông Tổ chôn đây
Gốc từ Hà Tĩnh Nghệ An xưa vào
Hà Lam cát trắng mịn màng
Kéo dài tận biển thuộc vùng Bình Dương
Xưa kia vùng núi Vinh Huy
Một miền lâm sản khác chi nữa nào
Phủ Biên Tạp Lục khi xưa
Lê Quý Đôn đã viết tên làng Hà Lam
Đến nay gần đã 500 năm
Đã nhiều tộc họ 12 hay 18 đời
Kể chung 39 tộc họ không ngoài
Khác nào đa dạng người làng Hà Lam
Khi Vương triều Nguyễn lập nên
Hà Lam ổn định mãi toàn tới nay
Ngay từ 1820
Hà Lam đã lập kho là Nghĩa Thương
Kho nhằm cứu giúp người nghèo
Hay khi tai ách do đều thiên nhiên
Làng còn lập ruộng học điền
Để nhằm nuôi dưỡng học trò học lên
Thành nên đã thảy danh vang
Đại Nam Liệt Truyện ghi toàn vào trong
Đại Nam Nhất Thống Chí luôn
Ghi vào sử tích Hà Lam có đều
Đến nay chứng tích Tiền Hiền
Vẫn còn gìn giữ bao điều ở đây
Cả năm Tự Đức bính dần
Triều đình phong Biển cho làng Hà Lam
Nội dung Thiện Tục Khả Phong
Thật là danh giá còn luôn muôn đời
Nêu danh đạo đức sáng ngời
Nhiều người tiêu biểu được hài ra đây
Lưu danh Phẩm Hạnh Khả Phong
Liêm Bình Cần Cán dành cho nhiều người
Các bà Nguyễn Thị Hợi, Nguyễn Thị Hoành
Tôi kêu bà nội cùng là bà cô
Được phong Tiết Hạnh Danh Văn
Những người đạo hạnh tiết phong một thời
Còn bao danh sĩ khác nào
Như ông Nguyễn Thuật một đời vẽ vang
Đã từng sáu bộ Thượng Thư
Hai lần đi sứ nước ta sang Tàu
Thơ hay chữ đẹp khác nào
Cầm kỳ thi họa dễ người sánh đâu
Đến làm nễ phục Càn Long
Sánh ông đâu kém chi nào Vương Hi Chi
Bao người yêu nước lạ gì
Cần Vương tham dự đến đều Duy Tân
Hà Lam bởi vậy mọi phần
Đã làm danh giá Thăng Bình Quảng Nam
Xưa kia còn đất nhiều rừng
Như rừng ông Lược hay rừng ông Phương
Rừng Chùa nổi tiếng mọi đường
Núi Dê cũng vậy hay cồn Tiên Nông
Thảy đều cảnh đẹp huy hoàng
Ngày nay mất cả sau toàn chiến tranh
Nhà tôi cũng có một rừng
Thuộc hàng danh thắng khi hồi mới vô
Nhưng nay cũng có còn nào
Cho dầu truyền kế 12 đời rồi
Khác chi sự vật đổi dời
Trên đều dương thế có trừ nơi đâu
Phải chăng Nghệ Tĩnh Nguyễn Du
Nay còn rơi rớt tôi người Hà Lam
500 năm đã mơ hồ
Chỉ còn chút đỉnh tầm phào vậy thôi
Có điều không chỉ nhà thơ
Còn nhà triết học mới hơi ly kỳ
Nói chơi một chút sá gì
Đâu nào khoe mẽ mà đều chân phương
Rõ ràng người gốc Hà Lam
Thiệt thà như đếm đâu nào ba hoa
TẾU NGÀN
(30/01/24)
**
No comments :
Post a Comment