Monday, October 2, 2023

TẬP THƠ "KẺ SĨ" TIẾP THEO, SỐ 276

 

CẦN XEM XÉT THÊM TRIẾT HỌC LÀ GÌ ?

 

                             (I)

 

Đây câu hỏi với nhiều tầm quan trọng

Để hỏi rằng triết lý lợi ích sao

Hay đúng hơn triết học hiểu thế nào

Điều đến nay vẫn nhiều người chưa biết

 

Nên nói gọn triết học là khoa học

Có điều là hai bản chất khác nhau

Cả khác nhau về mục tiêu phương pháp

Dù nhắm chung về chân lý tột cùng

 

Bởi chân lý luôn là điều bao quát

Khiến thành ra là mục đích cuộc đời

Óc tò mò làm con người ý nghĩa

Hiểu biết thành là giá trị nói chung

 

Đó cũng chính là tinh thần cao cả

Tính nhân văn làm gốc của muôn đời

Cũng tạo thành ra con người ý nghĩa

Vượt lên thảy mọi dạng sinh tồn

 

Như sinh vật cũng có đều thân xác

Duy một điều chúng chẳng có  tinh thần

Bởi thuần túy chúng chỉ đều sinh học

Hay thảy thuần là vật sống vậy thôi

 

Có ý thức nhưng mức toàn tâm lý

Thành khác đâu sự hiểu biết sơ khai

Chưa vượt lên trình độ toàn lý tính

Hay tinh thần mà nhân loại có luôn

 

Nên lý trí nếu đem so trí tuệ

Cùng nội năng mà cấp độ khác nhau

Lý trí thảy muôn loài cùng căn bản

Trí tuệ riêng là đặc điểm loài người

 

Dẫu trí tuệ luôn bao gồm lý trí

Nhưng phạm vi toàn cao rộng hơn nhiều

Lý trí cao càng đẩy cao trí tuệ

Khoa học cao đưa triết học thêm cao

 

Thành triết học vẫn luôn là khoa học

Nhưng vươn cao và bao quát ngọn ngành

Khiến cả hai như đôi chân nhân loại

Trí tuệ toàn được đưa khắp mọi nơi

 

Tức cả hai đều đặt nền trên lý trí

Hay cả hai luôn trí tuệ đều cần

Chỉ có điều tầm cao là triết học

Cũng chính vì triết học thấy sâu hơn

 

Đó ý nghĩa triết học là khoa học

Nhưng vượt qua khoa học kiểu giản đơn

Bởi khoa học đều chuyên ngành tất cả

Triết học luôn lại bao quát mọi đàng

 

Triết học vốn như bầu trời rộng mở

Nhìn sâu xa và toàn diện mọi điều

Như trong ngoài con người cùng vũ trụ

Cả bản thân trí tuệ chẳng cho qua

 

Chính bởi vậy triết học nhằm phản tỉnh

Thảy đủ điều mà khoa học tìm ra

Bởi khoa học kiếm tìm điều giản đơn

Còn trong khi triết học thảy bao la

 

Đấy triết học tính tư duy là thế

Trình độ cao nơi tư tưởng con người

Cứ còn hoài và sẽ hoài còn mãi

Khi người còn hiện hữu xác thân

 

Trong vũ trụ khác đều trong văn nghệ

Đầy ngoa ngôn vì triết học biết nào

Chỉ cảm tính và phóng cao thị hiếu

Kiểu mơ màng Phạm Công Thiện lạ sao

 

Hay Bùi Giáng đều nhà thơ thuần túy

Triết học toàn chỉ cốt nói tào lao

Khiến lơ mơ gạt thảy đều quần chúng

Saigon xưa một dạo ngỡ thiên tài

 

Làm triết học biến ra thành tầm vấy

Để bao người hiểu theo cách tầm ruồng

Hóa dị hợm nói suông toàn xạo ngữ

Lại cho mình đều thảy dạng triết nhân

 

Hay Các Mác người chỉ toàn duy vật

Phủ nhận đều bản chất của tinh thần

Cũng được tôn như một nhà triết học

Ngổ ngáo nhằm ngược lại Hegel

 

Bởi chẳng biết xách ra toàn bình rượu

Chúc ngược rồi có hóa nước được sao

Thành Mác thảy kiểu ngoa ngôn là thế

Lừa thế gian suốt thế kỷ hai mươi

 

Lấy biện chứng Hegel làm nền tảng

Phịa ra điều đều giai cấp đấu tranh

Tự cho là từ khởi đầu lịch sử

Để về sau nhằm tiến tới đại đồng

 

Sai lầm đó gây bao nhiêu xương máu

Làm thế gian phải chết trăm triệu người

Lại làm thảy vong thân bao thế hệ

ChỈ mịt mù trong ý hệ phi nhân

 

Bởi nó thảy phản lại toàn chân lý

Vật chất nào mà biện chứng được sao

Chỉ gạt toàn thảy đều người nông cạn

Tin bậy vào điều đối lập hai đầu

 

Đâu nào biết thanh nam châm muôn thuở

Có luôn đều hai đối cực bắc nam

Nhưng đâu phải cực kia tiêu cực nọ

Cũng khác sao cực nam bắc địa cầu

 

Mác hô lên hễ cứ là vô sản

Tự nhiên luôn có sứ mạng riêng mình

Phải làm sao tự chôn đều tư bản

Qua thời kỳ quá độ để tiến lên

 

Đó sự thật chỉ ngông cuồng ngụy biện

Bởi đâu nào đều vô sản tinh hoa

Nhưng vốn chỉ kiểu sa cơ tạm bợ

Qua thời gian vẫn biến chuyển được đều

 

                            (II)

 

Làm độc tài Mác kiểu toàn ngụy biện

Khiến dễ dàng cơ hội nhảy vào luôn

Nhân danh thảy trên đời đều đủ thứ

Mà thực ra hại xã hội vốn toàn

 

Gây hậu quả Mác khác đâu tội lỗi

Bởi gạt đời qua biện chứng mông lung

Biện chứng đó trong Hegel ý niệm

Mà thực ra bản chất chỉ nhập nhùng

 

Vả duy tâm làm sao thành duy vật

Thực chất toàn Mác ngụy biện khác sao

Đặt trái khớp triết đều từ cơ sở

Mác chẳng qua kiểu nói vượn nói hươu

 

Nếu biện chứng duy tâm còn có lý

Nhưng dầu sao vẫn khái niệm mơ hồ

Hegel hiểu cách mù mờ đầy thần bí

Có chi nào khoa học rõ ràng sao

 

Mác bởi vậy tỏ ra đều thị hiếu

Đầy cảm quan toàn lạm dụng Hegel

Nhằm đánh tráo thảy nội dung khái niệm

Kiểu chơi ngông lừa mị cách vội vàng

 

Mác hợm hĩnh khác đâu thành khoác lác

Vì thử xem một tảng đá kinh niên

Dẫu triệu năm nào biến thành cây được

Thành vật sao biện chứng quả đều ngoa

 

Trần Đức Thảo lại là tay điếu đóm

Nhằm nói theo Các Mác kiểu về hùa

Phi triết học và phản đều thực tại

Minh họa toàn cho Mác cốt ăn theo

 

Suốt cuộc đời nhằm giảng rao biện chứng

Tưởng đó là chân lý dạy học trò

Thành ra Thảo vốn tay mơ có hạng

Tự cho mình cợm cán một triết gia

 

Khiến gian giảo nói điêu về triết học

Trong khi toàn chỉ minh họa Mác thôi

Thêm hợm hĩnh mạt sát nhiều người khác

Điển hình như Jean paul Sartre mở đầu

 

Cực điểm nhất Thảo một chiều phê phán

Cách ngông cuồng về biện chứng Husserl

Dựa theo Mác đánh duy tâm mọi cách

Cả Husserl nhà hiện tượng học chân tài

 

Khiến nhiều người tin Thảo đầy triết học

Bởi từng gây đình đám kiểu thị phi

Đến tôn Thảo như thiên tài xuất hiện

Đỉnh nước ta nhưng điếu đóm hay gì

 

Bởi đọc Mác, Thảo biết chi phản biện

Toàn ù tai, tin nhảm thảy mọi điều

Nào hiểu đâu Mác sai về kinh tế

Xã hội sai cùng một mảng tiếp theo

 

Sai chính trị khiến sai về lịch sử

Bởi Mác toàn mê tín ở Hegel

Thảo lơ mơ nào thấy chi uẩn khúc

Mắt nhắm nghiền kiểu mê tín đều toàn

 

Thành leo lẽo biện chứng toàn duy vật

Khiến suốt đời Thảo chỉ có tơ mơ

Mãi cuối đời mới thành toàn vỡ mộng

Thú nhận nơi Lời Trăng Trối muộn màng

 

Thành dân mình thường huênh hoang nhiều lối

Đều cảm quan do lý tính nghèo nàn

Nghe khoa trương dễ tin càn mọi thứ

Như Thảo, rồi Phạm Công Thiện khác sao

 

Ít có ai chỉnh chu nhằm động não

Khiến dễ thành nhận thức thảy ruồi bu

Thành trước sau hiếm có nhà triết học

Đó cũng điều toàn đáng tiếc thiên thu

 

Chỉ triết học gắn liền vào văn hóa

Nói khác đi triết lý cách bình dân

Triết lý thường đều vô ngần tản mạn

Không kết ra thành hệ thống thảy toàn

 

Nguyễn Bỉnh Khiêm ngày xưa là cột trụ

Lần đầu tiên và mãi cả về sau

Nhưng đâu kiểu chính quy và hệ thống

Mà thảy đều cảm nhận cách hoàn toàn

 

Chỉ trừ ra Truyện Kiều thành ngoại lệ

Tuy Nguyễn Du là một đại thi hào

Lấy thi ca làm nền cho tư tưởng

Thuyết mệnh tài tương đố nhắm đưa ra

 

Vẫn triết học chính quy đều chưa có

Đều chưa thành hệ thống kiểu Tây Phương

Chưa chặt chẽ cùng chưa toàn duy lý

Như khởi nguồn người Hy Lạp nhìn ra

 

Kể từ đó Phương Tây toàn khởi sắc

Chuyển ra thành triết học của Châu Âu

Đến nay đã có đà ngàn năm tuổi

Làm tư duy hệ thống thảy thảy vững vàng

 

Chỉ duy có Mác xem toàn cỏ rác

Xem như đều triết học phải bỏ đi

Vì Mác coi như thượng tầng kiến trúc

Phản ảnh đều kinh tế có ra gì

 

Chỉ do Mác chủ trương toàn duy vật

Thành giản đơn lấy kinh tế làm nền

Nhưng nhận thức thảy sai về kinh tế

Kéo tụt người xuống hàng vật lạ sao

 

Lại ngạo nghễ tự phong là triết học

Nhằm làm ra một  ý hệ độc tài

Mà đầu đuôi biến thày toàn nghịch lý

Tại do vì Mác ngụy biện từ trong

 

Nói khác đi Mác kiểu luôn quỷ biện

Cốt làm sao nhằm thị hiếu đưa vào

Bởi đặt nền chỉ trên toàn cảm tính

Còn nghèo nàn về triết học lạ sao

 

                          (III)

 

Bởi triết học phải luôn là khoa học

Song tư duy được đẩy đến tột cùng

Thành khác nào duy tâm toàn bản chất

Trong khi đều duy vật đạt đến đâu

 

Vì vật chất thảy đều phi thuộc tính

Chỉ có chăng trương độ lẫn tính ỳ

Đều khác nào hư vô gần muôn mặt

Nội dung đâu để triết học đưa vào

 

Thành thuyết Mác cuối cùng toàn rỗng tuếch

Kiểu khác chi nước lã khuấy nên hồ

Lấy rỗng ruột biến ra làm hiện hữu

Nào khác sao nền tảng thảy hồ đồ

 

Sai bản chất lại sai toàn lô-gích

Chứa đều trong những mâu thuẫn nghẹn ngào

Kiểu trống đánh xuôi còn kèn thổi ngược

Cố hợm mình cho chân lý khách quan

 

Mác hổ lốn cốt nhằm làm ý hệ

Để cho ta vô địch kiểu tự tôn

Bằng tư duy phủ nhận đều thực tại

Đặng còn duy vật chất tuyệt đỉnh thôi

 

Cái ngu tối nhãn tiền là như vậy

Khác nào đâu Mác thành thuyết hư vô

Bởi tiền đề chỉ còn toàn vật chất

Kết luận đều sai trái chỉ đương nhiên

 

Trên nền đó Mác lập ngôn đủ thứ

Duy cứ vào chỉ biện chứng Hegel

Thành nền tảng toàn mơ hồ rõ rệt

Bởi duy tâm đẻ duy vật được nào

 

Mác chỉ kiểu bứt râu cằm ông nọ

Để nhằm đem sang cắm đít bà kia

Cốt bịa đặc thù năm hình thái

Cho đó là lịch sử thảy đầu đuôi

 

Vậy đâu khác Mác toàn đều quỷ biện

Bởi tiền đề vật chất cốt đưa vào

Nó bản thể chỉ đều toàn trống rỗng

Mới nhét càn vào biện chứng Hegel

 

Lý luận đó thật ra toàn vô bổ

Vì khác chi nước lửa trộn xà ngầu

Vật mà sao lại làm nên biện chứng

Hòn đá đâu tự phát hóa thành cây

 

Sai lô-gích Mác chỉ càng ẩu tả

Khiến thành ra nghịch lý giữa đầu đuôi

Đầu không trót dễ sao mà đuôi lọt

Mác hàm hồ đến độ thảy tiếu lâm

 

Bởi lịch sử loài người nhờ kỹ thuật

Mới đi lên trong kinh tế mọi điều

Qua thời kỳ đồ đá đến đồ đồng

Nhờ khoa học phát huy toàn kỹ thuật

 

Nhưng Mác chỉ hôn mê vào giai cấp

Cho đấu tranh giai cấp thảy từ đầu

Nhằm phịa ra chân lý của loài người

Thời quá độ xong đi vào vô sản

 

Mác tin chắc sau thời kỳ quá độ

Sẽ làm cho mọi giai cấp lụi tàn

Chỉ còn duy mỗi giai cấp công nhân

Quả khờ khạo ngây thơ về lịch sử

 

Cho từ đó đều làm theo kế hoạch

Loại bỏ đi tiền tệ lẫn thị trường

Pháp luật cùng nhà nước cũng hủy luôn

Chỉ còn có công nhân toàn tự giác

 

Hết giai cấp cũng xóa đi bóc lột

Sáng vào làm nhà máy chiều về câu

Mọi người đều bình đẳng kiểu thần tiên

Mác cho đó là thiên đường cộng sản

 

Thật ấu trĩ và tư duy cùn mạt

Mác biến thành phi thực tế loài người

Phủ nhận đều cơ sở của bản năng

Đầy hoang tưởng và toàn phi thực tại

 

Mác ngờ nghệch đời thế gian là vậy

Hiểu toàn sai xã hội lẫn con người

Chính trị thành từ đó cũng phiêu lưu

Cả văn hóa cũng sụp hầm toàn diện

 

Mác do vậy có khác đâu phản động

Bởi kéo toàn lịch sử phải giật lùi

Làm cho toàn xã hội phải lao đao

Vì thực tế biến thành toàn nghịch lý

 

Phản nhân bản lẫn phản đều tri thức

Kiểu như Mao coi trí thức cục phân

Để bản năng cùng vựt dậy rần rần

Con người chỉ quay mòng trong cuồng tín

 

Mác quả thật gây cuộc đời tai biến

Đảo lộn toàn nhận thức thảy về sau

Kiểu cái cày được đặt trước con trâu

Bởi mê tín thảy chỉ vào vô sản

 

Ngược nguyên lý khiến chỉ thành loạng quạng

Bởi độc tài vô sản quả khác đâu

Phản lại đều chiều hướng của loài người

Vốn tri thức đi đôi cùng đạo đức

 

Mác quy chụp thảy mọi đều truyền thống

Cho chỉ toàn tư sản phải triệt đi

Thành thủ tiêu đạo đức có lạ gì

Phi đạo đức còn lấy đâu nhân bản

 

Mác tự nhận chỉ mình là cách mạng

Nhằm đốt rừng trồng lại kiểu vu vơ

Kết quả lên toàn so đũa lạ nào

Y như thảy Mác khác đâu lâm tặc

 

Vả cộng sản đã thuộc về quá khứ

Vốn thời kỳ nguyên thủy của loài người

Cây văn minh nay thảy lớn cao rồi

Mác lại muốn về hạt mầm cũng lạ

                     

                             (IV)

 

Mác như vậy kiểu khác nào phản động

Lội ngược dòng tiến tới của nhân văn

Bằng thảy đều toàn ngụy biện quàng xiên

Phỉnh nhân loại suốt già hơn thế kỷ

 

Thành Mác nói phải thủ tiêu triết học

Một khi mà vô sản đã cầm quyền

Bởi từ đây triết học chỉ thực hành

Đời vô sản triết đâu còn chỗ đứng

 

Mác từng phán triết gia đều vớ vẩn

Toàn ngồi suông nhằm giải thích mọi điều

Trong khi cần chân lý phải thực hành

Chỉ vô sản mới hoàn thành triết học

 

Lộ nông cạn Mác kiểu toàn cuồng tín

Mù quáng vào chỉ giai cấp đấu tranh

Ngụy tín toàn từ biện chứng Hegel

Mác vì vậy phản lại toàn triết học

 

Kiểu đâu khác tư duy thành ngổ ngáo

Tự tôn mình là chân lý cuộc đời

Tự cho mình tư tưởng mới tuyệt vời

Nhưng thực chất toàn hư vô chủ nghĩa

 

Bởi nào biết triết học là trí tuệ

Đâu gắn vào kiểu giai cấp mông lung

Triết học thành tiêu biểu của loài người

Hoài tiến tới và thảy toàn vô hạn

 

Còn loài người nghĩa là còn trí tuệ

Trí tuệ còn làm triết học phải còn

Nó đi cùng khoa học giống hai chân

Đưa nhân loại hoài tới miền hiểu biết

 

Mác trái ngược lại thảy đều Thanhisme

Bởi tư duy toàn cũn cỡn ngây thơ

Gạt nhân quần từ có Mác tới giờ

Trên trăm năm kiểu vong thân cuồng tín

 

Hệ lụy vậy Mác khác đâu tội ác

Bởi toàn gây hệ quả suốt dọc dài

Giống như toàn kiểu ngụy thuyết khác nào

Mà lịch sử chưa có hề tiền lệ

 

Mọi đất nước phải rơi vào dâu bể

Khi nhuốm vào thuyết Mác lẽ tự nhiên

Khiến chiến tranh từng xảy đến nhiều miền

Bởi hệ lụy về đấu tranh giai cấp

 

Làm kinh tế phải thày đều bế tắt

Chiến tranh xong xã hội vẫn mịt mờ

Khác nào đâu lịch sử phải vật vờ

Và văn hóa phải biến thành cùn nhụt

 

Đó khách quan vì toàn đều sự thật

Như Liên Xô hoang phí bảy thập niên

Kết quả đều toàn trống rỗng hư vô

Để khoảng trống kéo theo toàn sụp đổ

 

Cả Trung Quốc cũng có nào đâu khác

Khi Mao lên đất nước rối loạn toàn

Suốt bao nghèo khó thảy kinh hoàng

Rồi hổn loạn Hồng Vệ Binh một thuở

 

Cả Cách mạng được gọi là Văn hóa

Khiến hầu như đất nước phải đui mù

Nhục nhã này chưa hề có xưa nay

Đặng Tiểu Bình dùng thuyết Mèo thay thế

 

Dẫu mèo trắng mèo đen toàn cũng được

Miễn thứ mèo nào bắt chuột mới hay

Đâu cần nào mèo đỏ cả làm chi

Cuộc quay ngoắt đó làm Tàu phát triển

 

Thành tóm lại nói chung về triết học

Phải cần luôn toàn tư tưởng tự do

Mới trở thành đại diện của loài người

Để nhân loại có đều toàn định hướng

 

Nên triết học chung quy toàn biểu hiện

Của thảy đều tư tưởng kiểu nhân văn

Không bao giờ mù quáng cách cùn mằn

Như phương thức tư duy toàn của Mác

 

Bởi triết học cần luôn đều phân tích

Thảy mọi điều từ dữ liệu khách quan

Với khả năng lý trí giúp vào trong

Mà cao nhất vẫn đều là trí tuệ

 

Bởi tầm vóc nó luôn đều trời bể

Không biên cương không giới hạn mọi chiều

Đến cả như tôn giáo chẳng bỏ ngoài

Bởi ý hướng luôn phải hoài bao quát

 

Mác lẩn thẩn chủ trương toàn vật chất

Vậy đâu còn ý nghĩa của triết gia

Mà chỉ đều thành định kiến ta bà

Đâu khách quan và đâu còn trung thực

 

Chính vì vậy Mác kiểu toàn độc đoán

Hô độc tài vô sản kiểu cùn mằn

Đâu còn nào tư tưởng kiểu nhân văn

Nhìn nhân loại thảy trong tầm rộng rãi

 

Thành như vậy Mác phản toàn khoa học

Chỉ còn đều thảy cuồng tín cực đoan

Khiến chỉ gây nguy hại kiểu bạt ngàn

Làm nô lệ vong thân phần nhân loại

 

Bởi tinh thần không còn nào độc lập

Thì tự do dân chủ cũng tiêu luôn

Mác trở thành chống lại cả loài người

Là thực thể tinh hoa nơi vũ trụ

 

Đó thuyết Mác thảy toàn đều tiêu cực

Lại một thời từng làm gió làm mưa

Nhờ đánh vào thị hiếu của nhiều người

Lòng ích kỷ chỉ nhằm toàn tư lợi

 

Kiểu tầm thường dễ gây đều tội lỗi

Đến mức như đem giảng dạy học đường

Khiến chỉ làm mờ mịt cả toàn dân

Mà chính Mác dắt đường cho hươu chạy

 

NON NGÀN

(29/9/23)  

 

 **

 

No comments :

Post a Comment