Saturday, January 25, 2020

TẬP THƠ "KẺ SĨ" TIẾP THEO, SỐ 269

TẬP THƠ “KẺ SĨ”
TIẾP THEO, SỐ 269

––

LỊCH SỬ CHẲNG HỀ
CÓ CHÚT MÀU SẮC

Lịch sử chẳng sắc màu
Vì bản thân trong suốt
Đời nhìn ra màu sắc
Bởi do người chủ quan

Lịch sử là khách quan
Dệt nhờ toàn sự kiện
Xảy ra điều sau trước
Kiểu dòng nước con sông

Dẫu từng năm đều thế
Hay mười năm khác nào
Cả trăm năm cũng vậy
Ngàn năm vẫn không màu

Như nước Việt ta xưa
Ngàn năm Tàu đô hộ
Lại cuối cùng quật khởi
Độc lập thành có thừa

Hoặc trăm năm Pháp chiếm
Toàn dầu dãi nắng mưa
Để rồi Nhật đuổi Pháp
Sự đời cũng lạ chưa

Xong Đồng minh thắng Nhật
Nhật bản phải đầu hàng
Nước được trả độc lập
Tương lai lại thênh thang

Đó khác đâu định mệnh
Khi Nhật bại hoàn toàn
Làm hùm beo thất thế
Lịch sử lại sang trang

Nhưng đời đâu nói trước
Bao sự kiện ngổn ngang
Trần Trọng Kim bó gối
Cờ đỏ thay cờ vàng

Tiếp hai lần chiến sự
Thế giới hóa hoàn toàn
Pháp quy về cùng Mỹ
Cũng nào đâu vẽ vang

Cùng chia nhau chiến tuyến
Lịch sử đành lang thang
Để đánh nhau quốc cộng
Khẩu hiệu càng rộn ràng

Hai bên phân màu sắc
Chủ yếu đỏ hay vàng
Ngoài lập lờ ngôn ngữ
Trong chiến sự rền vang

Nhưng dân ngu đâu rõ
Đều lịch sử lớp lang
Bởi tuyên truyền giấu mặt
Huyền thoại hóa bạt ngàn

Khiến nay ngồi nhìn lại
Niềm đau lại chứa chan
Núi sông từng huyết lệ
Đau khổ đã ngập tràn

Cuối cùng rồi qua hết
Cả thế kỷ xốn xan
Đời quay về khởi điểm
Lịch sử càng rõ ràng

Bao lớp cũ đã chết
Lớp mới lại hiên ngang
Điền dần vào chỗ khuyết
Thế gian đều vậy toàn

Nay toàn cầu hội nhập
Liên Xô đã chổng càng
Đông Âu thảy tan biến
Lịch sử quẹo lối ngang

Bởi vì không màu sắc
Các màu cũ phai tan
Từng tranh nhau máu lửa
Dần dà phải lụi tàn

Ông Hồ được thánh hóa
Sự thực có đâu oan
Bởi vì người cộng sản
Lãnh tụ phải thành vàng

Cũng dều do thuyết Mác
Thế giới phải rền vang
Lênin khua trống trận
Hậu bối càng rộn ràng

Ngày nay dần lắn xuống
Hết còn bao chói chang
Tuyên truyền như giông bão
Kết quả cũng chạy làng

Vì học thuyết huyễn tưởng
Cho bao nhiêu khua vang
Cuối cùng cũng kết cục
Bởi thảy toàn làng nhàng

Nên giờ ai sáng suốt
Thấy dân tộc mới sang
Thấy đất nước mới bãnh
Còn ý hệ lỡ làng

Dân tộc đà khôn lớn
Thêm ý thức vững vàng
Mỗi người cần tự chủ
Độc lập mới hoàn toàn

Vì một thời mê muội
Nay phải thoát ra càng
Xưa chôn vùi dân trí
Quả sự thật phũ phàng

Ông Hồ nay đã chết
Vai trò đã kiện toàn
Phải trả về lịch sử
Ngàn năm làm phán quan

Đất nước cần cỡi lốt
Dầu bao nhiêu muộn màng
Mỗi người nay thức tỉnh
Lịch sử mới vinh quang

Bởi nó không màu sắc
Đừng tô vẽ nhịp nhàng
Kiểu tuyên truyền dối gạt
Cũng có gì vẽ vang

Bởi qua bao sự kiện
Đời vẫn chỉ khách quan
Giống cái cây phát triển
Từ trong lớn lên toàn

Dầu trải qua bão táp
Lại càng thêm vững vàng
Nên chẳng cần tiếc rẻ
Quá khứ nhiều đa đoan

Nước luôn có định mạng
Cá nhân cũng vậy toàn
Phải qua thời khờ dại
Mới tỏa ánh hào quang

Trong khi người cộng sản
Chỉ tầm thường mọi đàng
Cá nhân nhằm quyền lợi
Đều lý tưởng kêu vang

Như tỷ dân Trung Quốc
Sự thật chỉ phũ phàng
Kiểu tế bào nhân bản
Toàn giống nhau bạt ngàn

Đời thành vong thân cả
Tưởng hình thức tưởng sang
Con người không tư tưởng
Càng phụ thuộc nhau toàn

Bắc Triều Tiên cũng vậy
Kiểu lớp lớp hàng hàng
Đàn cào cào bay rợp
Cùng tự nhận vẽ vang

Khác gì đâu Các Mác
Hại nhân loại quả toàn
Giương độc tài vô sản
Loài người phải hàm oan

Thảy qua tròn thế kỷ
Con người thảy làng nhàng
Sống không cần tim óc
Vẫn nghĩ là hiên ngang

Đời hóa toàn xu nịnh
Một sự thật phũ phàng
Dám nào ai nói ngược
Đó chính điều vinh quang

Diệt tự do dân chủ
Con người thành làng nhàng
Đó tội đồ của Mác
Trăm năm chẳng gì oan

Đời còn toàn nịnh bợ
Bưng bô thảy rộn ràng
Kiểu Việt kiều chó ghẻ
Hoàng Duy Hùng … lang bang

Nên để nhằm cứu nước
Mỗi người phải đàng hoàng
Từng cá nhân tự chủ
Dân tộc mới vinh quang

MÂY NGÀN 
(Xuân Canh tý 25/01/20)

**

NƯỚC NGA KỲ KHÔI

Thời Nga hoàng trước ra sao
Mình đâu có biết lẽ nào nói ngoa
Chỉ Lênin dạng kiêu sa
Liên Xô thành lập cho là hay ho

Nhưng toàn chỉ kiểu tò vò
Khién trong lồng sắt làm cho lạ đời
Bảy mươi năm quả tơi bời
Bên ngoài huê dạng trong thời xót xa

Độc tài chỉ có sa đà
Cầm quyền vài kẻ danh là Kremli
Bởi nhằm theo Mác lạ gì
Độc tài vô sản thảy khi buồn cười

Đó là chuyện lạ trên đời
Sau thời diêm dúa cũng hoàn như xưa
Bởi do Krutchov biết thừa
Phóng tay giật đổ nghĩ chưa muộn nào

Dân Nga từ đó thở phào
Cơ Nga hoàng cũ lại ào tung bay
Quay về dân chủ từ đây
Dẫu cho tập tễnh những ngày non sơ

Khác chi lịch sử dại khờ
Quay vòng điểm cũ ai ngờ thế sao
Theo chân Các Mác ào ào
Cuối cùng phải để Mác vào lãng quên

Khác nào trăm sự Lênin
Tạo ra ảo tưởng nước Nga lạ lùng
Khiến làm lịch sử bùng nhùng
Hi sinh oan uổng cuối cùng tới đâu

Để nay thời đại khác rồi
Toàn cầu hội nhập thảy vào như xưa
Bao nhiêu sách vở viết bừa
Ngày nay vô bổ thật chưa ai từng

Một thời huyễn tưởng tưng bừng
Ngày nay bạch hóa tưởng chừng cũng vui
Khác chi lịch sử bùi ngùi
Con người hại thảy con người lạ sao

Bởi đều ông Mác khởi đầu
Lời toàn ngụy biện làm hầu Lê tin
Giương cao cờ đỏ búa liềm
Đời đành vâng dạ vang rân một thời

Ngày nay thế sự khác rồi
Putin dân chủ dẫu trong độc tài
Thảy dùng thủ thuật kiểu hài
Cập đôi lần lượt có ngoài thế đâu

Dân Nga bởi thảy quen rồi
Ai lên cầm cán cũng đều chịu ngay
Dầu nay đã hết đắng cay
Tuyên truyền được dẹp nhờ vào tự do

DẶM NGÀN
(23/01/20)

**

CHỮ QUỐC NGỮ VÀ NỖI
LÒNG BIẾT ƠN NGƯỜI XƯA

Nay thì chữ viết nước ta
Toàn đều vẻ đẹp như hoa lạ gì
Công ơn đâu thể quên đi
Pina, de Rhodes quả thì nhớ luôn

Vậy mà nghĩ lại cũng buồn
Mười hai thằng ấy tầm ruồng lạ sao
Lòng vì chất chứa cờ đào
Cần chi sự thật mới vào loại ngu

HOA NGÀN
(23/01/20)

**

ĐẦU TIÊN VÀ CUỐI CÙNG

Đầu tiên chỉ có Bác Hồ
Duẩn, Đồng, Chinh, Giáp lẽ nào khác đâu
Bốn ông này vốn tới sau
Thảy đều bản chép từ đầu rập khuôn

Từ đây nhân rộng ngọn nguồn
Tạo nền cờ đỏ sao vàng tung bay
Hóa thành đánh Pháp cũng hay
Thực hành bản thảo từ Nga đem về

Liên Xô giờ đã thành quê
Khác chi thoáng nước chảy khi qua cầu
Bảy mươi năm chẳng là lâu
Khiến bao vật đổi sao dời thế gian

Từ sau Thế chiến tan hoang
May nhờ phe Trục đã toàn tiêu dênh
Cờ đào mới được bay lềnh
Cuối cùng cũng mất nước Nga lộn về

Việt Nam giống vậy ê chề
Qua hai cuộc chiến mọi bề mới nên
Để nay hội nhập vững bền
Là nhờ quá khứ chênh vênh qua rồi

Cả trên mươi triệu con người
Chết vì lý tưởng cuộc đời dẫn theo
Bao năm bao cấp đói nghèo
Cuối cùng đổi mới cái lèo mới qua

Ngày nay nghĩ lại xót xa
Một thời quá khứ tiêu ma đâu còn
Đấu tranh giai cấp dập dồn
Cả thời khốc liệt cũng chôn cả rồi

Vẫn đều lịch sử mà thôi
Chỉ vì ông Mác làm đời đổi thay
Cuối cùng thế kỷ loay hoay
Khác đâu dòng thác cuốn mau vậy mà

Ngày nay cũng bớt xót xa
Duy còn vương sót chút là vậy thôi
Dân xưa tin thảy Bác Hồ
Để nhằm đánh Pháp ai nào đâu quên

Dựng nên cờ đỏ búa liềm
Để làm cộng sản hai miền Bắc Nam
Bốn mươi năm quả bộn bàng
Thảy đều qua hết lại hoàn như xưa

Thành ra nói mấy cho vừa
Tin không chăng chớ mấy ai kiểm nào
Chẳng qua như ngọn sóng trào
Trước dòng thác lũ dễ nào khác đi

Bởi đầu chí cuối lạ gì
Toàn giương khẩu hiệu thường khi quen rồi
Nhân danh mọi thứ trên đời
Nhưng hoài sự thật vẫn đều khách quan

NGÀN PHƯƠNG
(23/01/20)

**

CÁ NHÂN VÀ XÃ HỘI

Cá nhân ai cũng như nhau
Khác do hoàn cảnh cuộc đời vậy thôi
Trời sinh định mệnh có rồi
Tài năng tính cách dễ người quyết sao

Thế nhưng anh Mác tào lao
Quy toàn “vật chất” để cào bằng nhau
“Đấu tranh giai cấp” trước sau
Đều thành mê tín tầm phào lạ chi

Nước Nga bởi vậy hay gì
Tin điều lạc hậu có chi đâu gờm
Để làm cách mạng bơm xơm
Bảy mươi năm ấy bờm xờm tới đâu

Cuối cùng cũng phải bổ nhào
Bởi nghe lời Mác có nào ra răng
Nhiệt tình cộng với hung hăng
Cuối cùng rã đám cũng bằng như không

Tưởng lên thế giới “đại đồng”
Lại làm nhân thế toàn hâm khác nào
Chiến tranh nóng lạnh ào ào
Cả thời tao loạn vẫn nào đến đâu

Giờ dây hội nhập cả rồi
Quay về cuộc sống giống hồi như xưa
Tuyên truyền một thuở càn bừa
Ngày nay tỉnh thức nắng mưa ai ngờ

Uổng công chín đợi mười chờ
Thời kỳ “quá độ” vật vờ cũng qua
Chỉ vì bởi Mác ba hoa
Nói toàn không tưởng dễ mà thành đâu

Trong khi đời có khác nào
Sinh ra để sống tầm phào được chi
Sống nhằm phát triển lạ gì
Đâu cần ảo ảnh khiến khi buồn cười

Bởi ai cũng thảy con người
Ngang hàng bình đẳng dễ nào lạ sao
“Độc tài” quả chỉ tào lao
Tự mình phịa đặt đứng trên mọi người

Thành ra Mác chỉ hổ người
Óc đầu mê tín gạt đời lạ đâu
Phịa ra “sứ mạng” tầm phào
Của người “vô sản” khác nào bá vơ

TIẾU NGÀN
(22/01/20)

**

NGƯỜI VIỆT QUÁ HAY

Bây giờ người Việt quá hay
Làm cho thế giới đó đây phải tè
Óc đầu khoa học đây nè
Óc đầu tướng lãnh Mỹ đà có luôn

Còn ai rãnh rỗi buồn buồn
Mở vào Youtube nghe toàn chuyện hay
Tài năng văn học quả đây
Khiến làm “đọc truyện” mê say lạ lùng

TIẾU NGÀN
(20/01/20)

**

TỘI NGHIỆP DÂN TA

Đâu ngờ Các Mác thần kinh
Dân Nga vớ bẩm thật tình cũng hay
Bảy mươi năm khiến cùi đày
Cuối cùng đành bỏ mà nay mới thành

Tiếc là người Việt loanh quanh
Qua Nga chép lại phải đành vậy thôi
Vác mai chạy quấy hẳn rồi
Luận toàn triết học trật chìa quả vui

TẾU NGÀN
(20/01/20)

**

KHẮP BỐN PHƯƠNG TRỜI

Ngày nay khắp bốn phương trời
Ở đâu cũng có con người quê ta
Nhờ hai cuộc chiến đi ra
Để rồi thành được ta bà mọi nơi

Giờ thì quá khứ qua rồi
Đều nhằm tìm đến chân trời tương lai
Máu xương nghĩ lại chỉ hài
Bởi thời ly loạn đã phai còn gì

TẾU NGÀN
(20/01/20)

**

CÁI NGHÈO VÀ ĂN TẾT

Cái nghèo đâu phải do ăn Tết
Mà Tết không ăn chỉ bởi nghèo
Võ Tòng nói dốt mà không biết
Xuân để già rồi khiến dở hơi

Kiểu làm khoa học không bao quát
Chẳng thấy nguyên chính chỗ nào
Bởi sợ hay khùng nên kháo bậy
Làm đời dị nghị tệ làm sao

TẾU NGÀN
(19/01/20)

**

LÀM CÔNG, HAY LÃNH ĐẠO

Làm công cho Mác Lênin
Toàn theo chính sách như in vậy mà
Bốn lăm đã thấy từ xa
Năm tư cũng vậy quả là khác đâu

Bảy lăm cũng chỉ trò vui
Bắc đà thắng lợi đi đời miền Nam
Vênh vang cải tạo đều toàn
Làm ăn theo kẽng oang oang suốt ngày

Sĩ quan cũ phải lao tù
Bổng dưng sụp đổ tơi bời Liên Xô
Đông Âu cũng vậy xuống mồ
Để thành quay lại cuộc đời xưa kia

Khác nào chỉ nói lia chia
Làm công, lãnh đạo mấy ai không cười
Cầm đầu luôn chỉ một người
Làm công, lãnh đạo tất đều rõ ra

Nhân tình dầu thảy xót xa
Nào ai dám nói quả là niềm vui
Đứng trên trăm triệu con người
Nhưng toàn phải dưới một đời Mác Lê

Vinh quang tự nhận ê hề
Nhưng lòng vẫn thấy mọi bề oái oăm
Vì non thế kỷ qua toàn
Để giờ nhân loại lại hoàn như xưa

MƯA NGÀN
(19/01/20)

**

HOAN HÔ CÁC MÁC

Hoan hô Các Mác một phùa
“Đấu tranh giai cấp” càn đùa cũng vui
Bởi toàn mê tín đen thui
Tin vào “biện chứng” bùi ngùi quả hay

Dân Nga từng thuở cùi đày
Cuối cùng đành bỏ giơ tay đầu hàng
Cờ nay lấy lại Nga hoàng
Hết còn toàn đỏ búa liềm như xưa

Thành ra lịch sử lạ chưa
Bảy mươi năm ấy giống đùa một phen
Con người đều thảy đớn hèn
Phải toàn xu nịnh lăn xăn lạ gì

Nhân quyền quả có còn chi
“Độc tài vô sản” phải thì vậy thôi
Cái sai đều thảy phải lòi
Rốt rồi phải dẹp có ngoài vậy đâu

Chỉ nay còn lại nước Tàu
Gồng mình cố trụ quả hay không nào
Tuy đà “tư bản” ào ào
“Cờ đào” quyết giữ dễ sao không cười

Thành ra Mác chỉ hổ người
Đưa ra học thuyết ai người chẳng kinh
Để nhằm nói dóc thật tình
Gạt đời tận mạng linh tinh một thời

Tưởng đâu khoa học tuyệt vời
Ai dè xạo xự khắp nơi đều tè
Lạt lòng nhiều kẻ xúm nghe
Hay nhằm lợi dụng hùa bè với nhau

Thành ra Mác chỉ hại đời
Chơi toàn thuốc giả bệnh nào lành sao
Bởi vì khoa học có đâu
Cốt đều ngụy biện trước sau lạ gì

TIẾU NGÀN
(18/01/20)

**

AK 47

Ak 47 kiên cường
Tiểu liên Tiệp khắc ai tường được không
Liên Xô đã hết thành đồng
10.000 còn lại liệu trông được gì

TẾU NGÀN
(16/01/20)

**

TƯ DUY VÀ CƠ BẮP

Ngày xưa cơ bắp dùng toàn
Bác Hồ thắng lợi vẽ vang một thời
Ngày nay hoàn cảnh đổi rồi
Phải dùng trí tuệ chuyển đời mới hay

Ích gì cứ thói loay hoay
Theo chân Bác mãi mặt mày héo hon
Mà làm đất nước vẹn toàn
Tự do dân chủ khiến càng vươn lên

ÁNH NGÀN
(16/01/20)

**

BẢN CHẤT NGƯỜI VIỆT

Phần đông người Việt nhìn gần
Thiên về cảm tính vạn phần vậy thôi
Có nào bì được người Âu
Họ thường lý tính khiến hầu hơn ta

Nên đâu dễ dụ sa đà
Khó mê lý tưởng kiểu mà bâng quơ
Cũng đâu bạc nhược đợi chờ
Nên luôn đòi hỏi tự do rộn ràng

Còn ta xã hội đa đoan
Điều gì thiết lập quyết càng giữ nguyên
Tức là thụ động triền miên
Mấy khi giải phóng tự mình được đâu

Nhất là nhiều loại bù cào
Thói thường điếu đóm bưng bô lạ gì
Cả như nhiều dạng Việt kiều
Cho dầu sống ở nước ngoài khác sao

TIẾU NGÀN
(12/01/20)

**

MỸ VÀ NGA

Mỹ là “Đế quốc” phải rồi
Thành nay chứa thảy gia đình bà Nga
Biểu tình từ vụ Formosa
Chín năm tù mới giờ ra nước ngoài

TIẾU NGÀN
(10/01/20)

**

DÂN NGA THÍCH SAY

Say gì cũng vẫn là say
Say đều khiến thấy việc đời mông lung
Thành say ý hệ não nùng
Còn mê hơn cả rượu cồn Vodka

Từ Lênin lãnh đạo Nga
Buộc say thuyết Mác bao la ngàn trùng
Nước Nga hóa thảy anh hùng
Bảy mươi năm ấy nhìn đời đỏ tươi

Là công Cách mạng tháng mười
Nhưng nay trắng xóa lại rồi còn chi
Thảy nhờ Góc Ba Chốp khác gì
Ba năm cấm rượu dân thì hết say

Mọi điều nhìn rõ như ngày
Trước càng che giấu đều nay tõ tường
Nhận ra chẳng có thiên đường
Liên Xô đổ sụp chỉ dường vậy thôi

TẾU NGÀN
(10/01/20)

**

TINH THẦN
VÀ VẬT CHẤT

Vũ trụ là vật chất
Nhưng hiện tượng bề ngoài
Kiểu ta nhìn hòn đá
Hay viên sõi khác nào

Ngàn năm chúng chai lỳ
Chẳng bao giờ thay đổi
Dẫu biến dạng mòn đi
Đâu sinh ra sự sống

Con người có văn hóa
Bởi óc não trong đầu
Đó chính điều cốt lõi
Khác nhau chỉ vậy thôi

Tinh thần là ý thức
Một thực tại huyền vi
Đặt trên nền vật chất
Nhưng đâu có giống gì

Mác vì toàn duy vật
Khác nào kẻ ngu si
Vật lại cho biện chứng
Cái ngu đó ai bì

Còn lịch sử phát triển
Nhờ đầu óc con người
Trọng tâm là lý trí
Khiến khoa học ra đời

Kinh tế nhằm sáng tạo
Qua sản phẩm làm ra
Tinh thần luôn tiến hóa
Triễn vọng vốn bao la

Mác cho nhờ giai cấp
Cái ngu thật ta bà
Tin quan hệ sản xuất
Đấu tranh toàn xót xa

Khác nào chỉ ngây dại
Bởi mê tín chan hòa
Do tin càn biện chứng
Thành thảy nói ba hoa

Để đời nhằm lợi dụng
Đi vào kiểu tà ma
Con người bị chà đạp
Nhân quyền phải rên la

Bởi hiểu sai nguyên lý
Mác toàn nói sa đà
Thảy những điều không tưởng
Làm đời thành quỷ ma

Nên không trách cộng sản
Mà trách Mác mù lòa
Bởi nếu không có Mác
Cộng sản lấy đâu ra

MÂY NGÀN
(09/01/20)

**

Ý THỨC MAN RỢ

Con người tàn sát lẫn nhau
Hóa thành man rợ lấy đâu tự hào
Đấu tranh giai cấp nháo nhào
Đấu tranh quyền lợi thảy vào loại siêu

Làm cho thế giới tiêu điều
Chỉ vì ông Mác nói nhiều tầm vơ
Tin vào bạo lực dại khờ
Có chi nhân bản để nên con người

MÂY NGÀN
(09/01/20)

**

NÃO TRẠNG KIỂU HỀ

Điếc không sợ súng mọi bề
Gặp chi nói nấy đâu chê đâu nào
Tự tôn chỉ kiểu tầm phào
Bởi vì não trạng thảy vào loại đui

Nghe ra ai cũng bùi ngùi
Khác chi dùi đục chấm vùi mắm nêm
“Tự hào cộng sản” lềnh khênh
Mác Lê tiêm chích khiến nên vậy mà

TẾU NGÀN
(09/01/20)

**

ĐỘC LẬP TỰ DO

Mỗi người độc lập tự do
Mới là xã hội để cho chính mình
Còn như chỉ kiểu bùn sình
Nói hùa theo đám quả tình ra chi

Vậy nên trí thức là gì
Đều người nhân bản thảy khi mới cừ
Mới thành ra chính con người
Tư duy tự chủ khiến đời nhân văn

PHƯƠNG NGÀN
(07/01/20)

––

MỤC LỤC

11993.            LỊCH SỬ CHẲNG HỀ CÓ CHÚT MÀU SẮC
                                                (Xuân Canh tý 25/01/20)
11994.              NƯỚC NGA KỲ KHÔI (23/01/20)
11995.              CHỮ QUỐC NGỮ VÀ NỖI LÒNG BIẾT ƠN
                              NGƯỜI XƯA (23/01/20)
11996.              ĐẦU TIÊN VÀ CUỐI CÙNG (23/01/20)
11997.              CÁ NHÂN VÀ XÃ HỘI (22/01/20)
11998.              NGƯỜI VIỆT QUÁ HAY (20/01/20)
11999.              TỘI NGHIỆP DÂN TA (20/01/20)
12000.              KHẮP BỐN PHƯƠNG TRỜI (20/01/20)
12001.              CÁI NGHÈO VÀ ĂN TẾT (19/01/20)
12002.              LÀM CÔNG, HAY LÃNH ĐẠO (19/01/20)
12003.              HOAN HÔ CÁC MÁC (18/01/20)
12004.              AK 47 (16/01/20)
12005.              TƯ DUY VÀ CƠ BẮP (16/01/20)
12006.              BẢN CHẤT NGƯỜI VIỆT (12/01/20)
12007.              MỸ VÀ NGA (10/01/20)
12008.              DÂN NGA THÍCH SAY (10/01/20)
12009.              TINH THẦN VÀ VẬT CHẤT (09/01/20)
12010.              Ý THỨC MAN RỢ (09/01/20)
12011.              NÃO TRẠNG KIỂU HỀ (09/01/20)
12012.              ĐỘC LẬP TỰ DO (07/01/20)


                                                 ––



No comments :

Post a Comment