Tuesday, January 7, 2020

TẬP THƠ "KẺ SĨ" TIẾP THEO, SỐ 268

TẬP THƠ “KẺ SĨ”
TIẾP THEO, SỐ 268

––

VẤN ĐỀ HÒA HỢP HÒA GIẢI
DÂN TỘC THỜI XƯA VÀ  NAY

Chuyện này đã xảy từ lâu
Nay non thế kỷ vào hồi ba mươi
Tức thời “Xô Viết” lạ chưa
“Địa hào trí phú phải đều đem chôn”

Để thành một mất một còn
Giữa người cộng sản với người quốc gia
Hai bên đối kháng sa đà
Bởi vì ý hệ chính đà vách ngăn

Một bên mác xít say hăng
“Đấu tranh giai cấp” để hằng thành công
Một bên vàng chẳng chút hồng
Quyết lưu truyền thống mà không vọng ngoài

Quốc gia quốc tế chia hai
Đều cho lý tưởng có nào chịu thua
Tạo ra cục diện thảy hài
Nước cùng với lửa có đâu đồng lòng

Từ đây chiến đấu ngấm ngầm
Hoặc dùng bạo lực thảy đều công khai
Tuyên truyền đủ mọi bản bài
Có đâu để bị tàn phai bao giờ

Khiến làm lịch sử dại khờ
Khiến làm dân tộc vật vờ bao phen
Khiến làm đất nước tối đen
Mỗi bên đều tự đốt đèn lên đi

Toàn thành chia rẽ khác gì
Chín mươi năm ấy lạ chi cuộc đời
Hai lần chiến trận tơi bời
Bốn lăm khởi sự tới hồi bảy lăm

Khác chi đều chỉ bông lơn
Ngoài hô giải phóng trong nhằm đánh nhau
Pháp đi Mỹ lại tiến vào
Chỉ vì chiến tuyến đã cài đôi bên

Tuyên truyền vẫn tiếp lềnh khênh
Cần đâu sự thật thiết nào khách quan
Làm dân bạc nhược đâu oan
Bảo sao nghe vậy khiến toàn tiếu lâm

Bạo quyền buộc phải lặng câm
Mỗi bên chín lạng mười phân khác gì
Độc tài “vô sản” lạ chi
Độc tài “kháng cộng” cũng thì thế thôi

Dân như ngu thảy cả rồi
Tha hồ lũng đoạn một vài cá nhân
Nhờ cầm quyền chính mọi phần
Nói sao cũng được ai phân xử nào

Nhân danh đủ thứ lạ sao
Còn về thực chất có nào ai hay
Chẳng qua miệng lưỡi dạn dày
Dân trơ cán cuốc dở hay biết gì

Mới đành vượt biển ra đi
Bảy lăm ba triệu khác gì năm tư
Vào Nam một triệu nhứ nhừ
Hai lần trốn chạy coi như thảy hài

Thành ra mọi thứ thảy lòi
Tại vì “ý hệ” có ngoài thế đâu
Quốc gia quốc tế trước sau
Lộn sòng cả thảy có nào vinh quang

Mạnh ai thảy nấy ca vang
Dân dầu biết cả phải toàn lặng im
Khác nhau cờ đỏ búa liềm
Và cờ ba sọc nền vàng vậy thôi

Bắt đầu Bảo Đại thoái ngôi
Sau làm Quốc trưởng cũng hầu tự nhiên
Non sông chia cắt đôi miền
Biến thành gà chọi xóm giềng xía vô

Chia phe thách bắt nháo nhào
Kẻ thì bồng nước kẻ vào lau khăn
Tự hào đều thảy ai bằng
Khoe nhau chiến tích cùng hăng trên đời

Cuối cùng đều thảy nực cười
Bên thì toàn thắng bên thì thua to
Thắng cầm quyền giở đủ trò
Còn bên thua trắng co giò chạy đi

Giờ hô hòa giải lạ gì
Lưỡi câu vẫn ném cốt thì móc vô
Để nhằm ta mới tự hào
Mới toàn vô địch ai nào hơn đâu

Khác xa cái xứ Đông Âu
Hay Liên Xô trước nay hầu còn chi
Thành ra người Việt lạ gì
Sông Gianh thuở trước mấy khi khác nào

Diệt nhau vẫn cứ ào ào
Tây Sơn Nguyễn Ánh tăm hao luôn còn
Ngày nay vẫn lại véo von
Dụ nhằm hòa giải để còn duy ta

Khác chi lịch sử sa đà
Có đâu thực chất để mà ngợi khen
Năm châu sấm dậy đất bằng
Làm cho đất nước cũng hằng vậy thôi

Vấn đề đều vẫn con người
Cuốn vào dòng xoáy trên đời khác chi
Thành nay cũng có lạ gì
Vấn đề “ý hệ” dễ thì vứt sao

Nên chi vẫn chỉ tào lao
Thảy đều nguyên lý trước sau hơn gì
Chỉ khi “ý hệ” vứt đi
Vấn đề hòa hợp mới thì tự nhiên

Khách quan lịch sử khắp miền
Dễ ai cưỡng lại nhãn tiền được sao
Chẳng qua vận nước ba đào
Chống nhau bởi thảy cái rào dựng lên

Thành ra ngôn ngữ bõ bèng
Chỉ khi thực chất mới toàn tin nhau
Quý trong mới bỏ được ngoài
Vứt đi “ý hệ” mới hoài thân thương

Dẫu bầu dẫu bí khác mọi đường
Cùng giàn cùng giống có đâu chia lìa
Chỉ khi màu sắc từ ngoài
Vẽ lên cả thảy mới lòi tiếu lâm

Thành nên quá khứ dẫu lầm
Nay cần quên cả nếu đều nhận ra
Còn hoài cứ bám bao la
Lấy đâu hòa hợp mà là gạt nhau

Chỉ nhằm đóng kịch bề ngoài
Mà trong âm ỉ vẫn hoài vậy thôi
Chỉ khi “ý hệ” vứt rồi
Quay về dân tộc mới đều tự nhiên

Còn không chỉ thảy nhãn tiền
Một bên thống trị có liền khác sao
Thực dân xưa chẳng lạ nào
Nay cùng giòng máu đồng bào hơn chi

NON NGÀN
(07/01/20)

**

TRUMP

Trump hiện tượng ngày nay
Một mình một cõi mấy ai không tường
Hiên ngang thế giới đường đường
Kiểu cao bồi Mỹ phải dường thua xa

Đừng cho chỉ nói ba hoa
Nhưng thường nói trước để mà làm sau
Ngán chi chơi kiểu phủ đầu
Khiến Tàu phải sợ dễ đâu coi thường

Hòa bình theo kiểu chiến trường
Cần chi súng đạn mà nương theo tiền
Chiến tranh tài chánh trước tiên
Kẻ thù xiểng liểng bộ hiền dễ sao

Thành ra nhìn trước ngó sau
Người hùng nước Mỹ khó ai qua nào
Mới làm chọc đám cào cào
Xúm nhau liệng đá ào ào cũng vui

Nhưng cần chi phải bùi ngùi
Vẫn đều tiến tới có lui bao giờ
Tương lai đang sẳn đợi chờ
Nhiệm kỳ mới nữa lơ mơ được à

Tại vì dân Mỹ thấy ra
Trump nổi bật có ngoa chút nào
Tinh thần quả đáng tự hào
Vượt bao tiền nhiệm để vào loại siêu

MÂY NGÀN
(06/01/20)

**

CẢ MỘT THỜI ẤU TRĨ

Nhớ ngày xưa còn nhỏ
Từng ăn đũa hai đầu
Vào thập niên năm mấy
Thiên hạ đều đua nhau

Thời buổi đầu cộng sản
Lúc ấy gọi Việt Minh
Ở trong khu kháng chiến
Thuộc vùng Liên khu Năm

Đúng quả là chuyện tếu
Thành sau đó bỏ dần
Phong trào phải chấm dứt
Vì giả tạo mọi phần

Bửa cơm toàn ăn độn
Chỉ cá muối mắm nêm
Dọn lên nia trên đất
Quay quần nhau đã thèm

Vậy mà tuyên truyền xạo
Cần giữ vệ sinh chung
Khác nào đâu tếu táo
Rập khuôn kiểu Nga Tàu

Vệ sinh quả đáo để
Cơm dầu ăn với rau
Để thi đua đánh Pháp
Nhằm thắng lợi cho mau

Nay đà non thế kỷ
Nước đều chảy qua cầu
Tuổi già nhìn ngoái lại
Đâu quên Bác được nào

Rồi cuối cùng đổi mới
Dòng lịch sử xanh xao
Nhờ Quốc tế đã hết
Nước non được thở phào

Lớp xưa cũng đã chết
Chẳng còn thấy tăm hao
Giống cây rừng trút lá
Sau cơn bão ào ào

Chỉ do đời lận đận
Lịch sử phải tiêu hao
Nước non giờ gượng dậy
Qua một thuở ba đào

TẾU NGÀN
(06/01/20)

**

“CHỐNG CỘNG” HAY
“HỘ CỘNG” NGÀY NAY

Điều này nhức nhối từ lâu
Cả trong quá khứ đâu nào ngày nay
Cái sai cái đúng đều đầy
Cái hay cái dở cũng ai không tường

Chẳng gì chính trị vạn đường
Mà còn xã hội vẫn thường tự nhiên
Thành điều phải nói trước tiên
Tùy theo nhận thức ở nơi từng người

Hoặc vì lợi lộc trên đời
Hay vì lý tưởng cũng thời biết đâu
Từ lòng suy nghĩ tự do
Có khi nhồi nhét bởi do tuyên truyền

Nói chung thảy khác nhãn tiền
Mỗi người cũng khác huyên thiên làm gì
Bởi đều nhận thức khác chi
Cũng như mục đích có gì lạ sao

Nhưng giờ “cộng sản” còn nào
Trừ còn “cái vỏ” tào lao bên ngoài
Vì nay “đổi mới” thảy rồi
Nhờ Liên Xô sụp từ hồi xa xưa

Còn không vẫn chỉ bừa bừa
Như thời Lê Duẩn, Trường Chinh lạ nào
Dẫu giờ vẫn dựa Bác Hồ
Tô dày yêu nước như người quốc gia

Mặc cho quá khứ đã qua
Chiến tranh đã dứt vẫn là tự nhiên
Mới giờ phát triển mọi miền
Nhờ vào xã hội hiện tiền đấy thôi

Giống như tay hết bóp rồi
Có nào da thịt cứ hoài còn đau
Thời kỳ bao cấp đã lâu
Bây giờ cỡi trói cũng nào lạ chi

Vậy nhưng dân kiểu cu li
Sống hoài cảm tính biết gì nguyên nhân
Buông ra là thảy mừng ầm
Chưa buông thì cứ lặng câm khác gì

Cả giờ quốc ngoại lạ chi
Nhiều tay điếu đóm có thì hay sao
Bảy lăm chạy thảy phờ râu
Du càng tưởng chết nay rồi ba hoa

Dân mình bởi thói xót xa
Chỉ vì dân trí mới là vậy thôi
Biết chi khoa học ở đời
Biết chi nguyên lý dễ nào cao xa

Mà toàn tâm thức lâu la
Phần nhiều đều thế có mà khác sao
Cứ vào Youtube mà coi
Nhiều kênh rác rưởi cũng nào lạ đâu

Tuyên truyền hạ cấp tào lao
Kiểu đều dốt nát có nào tinh hoa
Thành nên trong cõi người ta
Thượng vàng hạ cám vẫn là thế thôi

Ví như tay Nguyễn Phương Hùng
Đem so Ngô Kỷ đâu cùng giống nhau
Một tên điều đóm ăn sâu
Tay kia chống cộng thảy hầu cực đoan

Thành ra đời quả không oan
Người khôn khác với bọn hoàn toàn ngu
Nếu lòng hạ tiện ruồi bu
Dễ nhìn ra chỗ đặc thù được sao

Nói chung bởi Mác tào lao
Còn người “cộng sản” khác nào nạn nhân
Giờ đây đã đổi vạn phần
Đã qua cộng sản bộ cần nói sao

Chỉ còn cái áo mặc ngoài
Chờ khi vứt thảy mới vào khách quan
Khiến thành thực tế đâu oan
Như dòng đời chảy chỉ toàn thế thôi

Nên giờ “hội nhập” cả rồi
Còn đâu “cộng sản” để ngồi mà khen
Chẳng qua chỉ loại lèng èng
Óc đầu mê muội khó bằng được ai

Chung quy vốn tại con người
Đó điều cốt lõi ở đời vậy thôi
Khi người phát triển lên rồi
Áo ngoài chế độ sẽ thời vứt đi

Thành nên thôi có trách chi
Chỉ đều “lịch sử” lạ gì nữa sao
Ngày nay quá khứ qua rồi
Chống hay hộ cộng khác nào bá vơ

Đã qua thời buổi dại khờ
Ngày nay bỏ Mác cũng đều tự nhiên
Vứt đi trói buộc xích xiềng
Tự do dân chủ mới liền tiến lên

Còn mà chỉ có lênh đênh
Bám hoài “chủ nghĩa” bồng bềnh ra thôi
Dân ngu thì biết thế nào
Nhưng người cầm chịch lẽ đời phải hay

Để thành những kẻ cao tay
Để không ù cạc kiểu ngày xa xưa
Tuyên truyền đều chỉ nói bừa
Gạt dân đủ thứ đặng vừa lòng ai

Giờ đây đêm đã chuyển ngày
Cả toàn thế giới có nào khác đâu
Nên đừng ton hót tầm phào
Những gì quá khứ dễ sao không cười

Mà cần thay đổi lòng người
Khỏi vây trách nhiệm vạn đời về sau
Ích nào cố đấm ăn xôi
Rũ bùn đứng dậy mới tay anh hùng

NGÀN PHƯƠNG
(05/01/20)

**

CỜ VÀNG CỜ ĐỎ

Cờ vàng có tự ngàn xưa
Hai Bà Trưng tới tận thời Quang Trung
Giương cao chí khí hào hùng
Đồng lòng giữ nước cùng chung giống nòi

Ngày nay thay bởi cờ đào
Ngọn cờ vô sản từ Liên Xô về
Bác toàn tin tưởng mọi bề
Ra đi cứu nước đã thề noi theo

Để thành chiến thắng vui reo
Từ vua Bảo Đại phải đều chịu thua
Ra dân đâu phải chuyện đùa
Nghe theo lời Bác búa xua lạ gì

Rồi Ngô Đình Diệm khác chi
Phải đều thất bại thảy khi buồn cười
Nguyễn Văn Thiệu cũng hổ người
Cuối cùng thua Bác đỏ tươi cờ đào

TẾU NGÀN
(05/01/20)

**

ẢO TƯỞNG VỀ CÁC MÁC

Mấy ai hiểu Mác là gì
Toàn nghe truyền miệng chỉ thì vậy thôi
Chẳng qua hám lợi nhào vào
Nhân danh đủ thứ có nào lạ đâu

Bởi người nhân thế trước sau
Tốt nhờ bản chất, học cao thêm vào
Còn toàn vô sản nháo nhào
Chỉ đều quần chúng ào ào chạy theo

NGÀN PHƯƠNG
(05/01/20)

**

CÁ NHÂN VÀ GIAI CẤP XÃ HỘI

Trong cuộc sống mỗi người là thực thể
Bởi đó là mỗi đơn vị hiển nhiên
Vì cá nhân luôn tồn tại khách quan
Còn giai cấp chỉ là trừu tượng hóa

Cá nhân luôn đấu tranh trong đời sống
Đó vốn là một quy luật tự nhiên
Chuyện đấu tranh đều phổ quát nhãn tiền
Cả vạn vật đâu cứ là giai cấp

Mác ngu muội bởi nhìn toàn phiến diện
Vốn sai lầm vì mê tín Hegel
Tin nhảm vào điều “biện chứng” mông mênh
Toàn rỗng tuếch lại lấy làm hãnh diện

Người cộng sản chẳng qua vì hãnh tiến
Vụ lợi toàn nhằm dựa đó mà thôi
Thành hiển nhiên Mác chỉ bị lợi dụng rồi
Từ giẻ rách được tôn làm thần thánh

Vì mê đắm Mác bởi điều bạo lực
Cả Ăngghen do khuyến dụ độc tài
Lợi quyền riêng mà giai cấp nhân danh
Phi nhân bản bởi tội toàn ở Mác

Lại duy vật coi người như cỏ rác
Cấp thảy đều phương tiện có ra chi
Thiên đường ư chỉ ảo tưởng lạ gì
Mác sử dại qua cầu rồi rút ván

DIỄM NGÀN
(05/01/20)

**

MỘT THỜI SỈ NHỤC

Một thời toàn hót vô thần
Toàn ca duy vật quả đần biết bao
Cũng reo lên thảy tự hào
Bây giờ chết mẹ quả nào còn đâu

Mới nay mọi sự khác rồi
Tuy còn lấp liếm kiểu hồi như xưa
Nên công hay tội rõ thừa
Nhà thờ khắp chốn cùng đua nhau làm

TẾU NGÀN
(04/01/20)

**                                                 

KHOA HỌC GIÁO DỤC ĐỐI
NGƯỢC LẠI Ý HỆ CHÍNH TRỊ

Hễ khoa học cần phải phi ý hệ
Nhất là khi ý hệ đó độc tài
Cốt ku ky chỉ bảo thủ lấy mình
Nhằm cưỡng chế thì lấy gì khoa học

Đó là cách Liên Xô từng đào tạo
Cũng một mâm với giáo dục kiểu Tàu
Nên những ai từ bên ấy trở về
Nói “khoa học” có khác gì dối gạt

Hồ Ngọc Đại cũng có nào đâu thoát
Thảy ba hoa “khoa học” kiểu chích chòe
Hiểu gì đâu sư phạm để dạy người
Phi khoa học chỉ thảy đều gian trá

Bởi ảo tưởng nên Đại hoài lếu láo
Toàn sai lầm mới giả dối thay vào
Kiểu Bùi Hiền phịa “tiếng Việt” lạ đời
Thiên hạ chưỡi Đại gồng gân bênh vực

Nay còn viết sách “giáo khoa” dạy trẻ
Đầy ngô nghê thiên hạ phải nực cười
Bởi tự tung tự tác được một mình
Để cố đấm ăn xôi ai chẳng biết

Chỉ tội nghiệp đầu trẻ thơ non dại
Óc trắng tinh đem bôi bẩn lạ gì
Khiến tương lai di hại cả giống nòi
Hồ Ngọc Đại kiểu chỉ toàn phang đại

DẶM NGÀN
(04/01/20)

**

SỰ NGHỊCH LÝ ĐÃ CÓ
NGAY TỪ ĐẦU Ở NƠI MÁC

Mác say “biện chứng” Hegel
Cho là nguyên lý đã nên thánh thần
Thật ra lại chỉ cù lần
Làm sao “duy vật” rút từ “duy tâm”

Khiến cho cốt lõi sai lầm
Bởi thành ngược ngạo có trông được gì
Tâm cho “biện chứng” được đi
Nhưng còn “vật chất” mới thì lạ sao

Cứ xem hòn đá thế nào
Bao giờ “biện chứng” để thành cái cây
Khác nào Mác chỉ giả cầy
Nói điều ngược ngạo có hay không nào

Kiểu đều phiên diễn tào lao
Để làm thế giới nghẹn ngào một phen
Tạo cho sóng dậy đất bằng
Quậy điều không tưởng có hằng được chi

Trong khi thế giới lạ gì
Nhờ vào trí tuệ mới thì tiến lên
Nhân văn đạo đức làm nền
Óc đầu khoa học mới nên mọi phần

Trong khi Mác chỉ lần khân
“Đấu tranh giai cấp” đã thành bá vơ
Tranh nhau quyền lợi dại khờ
Lại còn mù quáng “độc tài” gióng lên

Thảnh ra tội Mác lềnh khênh
Gây bao nghịch lý dễ bền được sao
Kiểu như say rượu khác nào
Hai chân cùng đá thẳng vào với nhau

Vậy nên kết quả dễ đâu
Dẫu bao ức chế cũng nào lạ chi
Độc tài ép uổng thường khi
Nhưng sai nguyên lý mấy khi đạt thành

Khác đâu Mác chỉ loanh quanh
Phỉnh phờ nhân loại bụng đành cũng hay
Làm cho đời tưởng cao tay
Nhưng toàn ảo tưởng trước sau rõ cừ

Vậy nên lỗi Mác đến chừ
Cho người bánh vẽ ăn vào lâu nay
Tạo nên bao kẻ mê say
Biết gì nghịch lý chứa đầy bên trong

ÁNH NGÀN
(03/01/20)

**

DÂN CHỦ VÀ KHOA HỌC

Bác Hồ ổng sống thời xưa
Ổng làm cộng sản đã vừa trăm năm
Ngày nay thế giới đổi toàn
Đi theo ổng mãi chỉ càng vô duyên

Lại ông Các Mác huyên thiên
Đưa ra học thuyết đã liền thấy sai
Nhưng nhờ chủ yếu độc tài
Thành luôn áp đặt quả nào ra chi

Cho nên thực tế lạ gì
Nay nhờ đổi mới khiến thì tiến lên
Thế nhưng vẫn kẻ lèng èng
Gồng gân định hướng ối mèn đéc ơi

Dân ta tưởng đã đổi đời
Ai ngờ hết Pháp lại thời qua Nga
Giờ Liên Xô đã ra ma
Sờ sờ ra đó thiết tha nỗi gì

Phải làm dân chủ hẳn đi
Mới thành cỡi trói mới thì khách quan
Mới làm tham nhũng đầu hàng
Dân như mắt khóm mới toàn anh minh

Nước non đều thảy của mình
Mọi người bình đẳng thật tình mới hay
Văn minh mới quả tròn đầy
Cùng nhau làm chủ mới tày vinh quang

ĐẠI NGÀN
(30/12/19)

**

CÃI CHÀY CÃI CỐI

Luật sư cãi cối cãi chày
Đành lòng muối mặt cái nghề mình sao
Ăn tiền thân chủ ào ào
Ra tòa cãi dỏm biết đâu nhân tình

Đưa toàn lý lẽ linh tinh
Biết nào động não thật mình ra chi
Cốt nhằm lấp liếm lạ gì
Làm đều sỉ nhục thảy khi thầy trò

TIẾU NGÀN
(30/12/19)

**

THÍCH NHẬT TỪ

Nhìn vào cặp mắt láo liêng
Miệng cười bí hiểm mọi miền hiểu ngay
Chân tu theo lối đời này
Ngoài vàng trong đỏ loại Thầy quốc doanh

TẾU NGÀN
(29/12/19)

**

CÁI LƯỠI KHÔNG XƯƠNG

Trời sinh cái lưỡi không xương
Nói sao cũng được mọi đường đều hay
Có điều lưỡi chẳng ở ngoài
Lại nằm trong miệng mới hoài bá vơ

Kín bi nên chỉ dại khờ
Có đâu nhìn thấy khó chờ điều khôn
Thành ra trách cũng chẳng oan
Lưỡi nào không uốn quả càng tiếu lâm

Hoặc như lưỡi gỗ hà rầm
Nói đều một phách ai cần thế sao
Khiến đời hóa thảy tào lao
Lưỡi toàn nói phét dễ nào mà tin

Trong khi thiết yếu con tim
Cũng như khối óc mới thành đoan trang
Trừ phi cài đặt thảy toàn
Còn nào nhân bản con người tự nhiên

TẾU NGÀN
(28/12/19)

**

CON RÙA VÀ CÁI MAI

Con rùa chở nặng cái mai
Đó cùng là một hay hai hỡi chàng
Mai thì bảo nó vinh quang
Rùa thì thấy đó làm toàn nặng thêm

Ai hay sự kiện đã thèm
Mai mà chẳng vác lấy đâu thành rùa
Làm cho chú thỏ đứng cười
Ta đây bốn cẳng nào cần có mai

Trời sinh vì vậy theo loài
Con thì mai vác con đều thảnh thơi
Chẳng qua cái số tại trời
Hễ sông có khúc người thường có khi

Tạo nên mọi sự lạ gì
Tùy theo bản chất mới thì khách quan
Đường đời vạn dặm quan san
Mỗi loài mỗi cảnh chỉ càng vậy thôi

TIẾU NGÀN
(28/12/19)

**

ĐỪNG TRÁCH “BÁC HỒ”

Bởi đều do Mác mà ra
Vô thần duy vật nguy nga hàng đầu
Khiến thành gạt khắp cuộc đời
“Bác Hồ” cũng chỉ tin lời vậy thôi

Viết lên bài báo năm ba
Đóng vai cán bộ ba hoa tuyên truyền
“Bác” dùng luận điềm Lênin
Trao tay hăng hái búa liềm Giê su

TIẾU NGÀN
(28/12/19)

**

QUÁ KHỨ, HIỆN TẠI
VẦ TƯƠNG LAI


Luật sư quá khứ liệng rồi
Để nay thong thả mới thành nhà thơ
Dẫu sao cũng vẫn trò chơi
Tương lai trụ lại triết gia mới cừ

TẾU NGÀN
(28/12/19)

**

ĐIÊU KHẮC GIA
PHẠM VĂN HẠNG


Phạm Văn Hạng rất có tài
Chân dung điêu khắc khác đâu truyền thần
Trăm năm Quốc ngữ rỡ ràng
Lưu đời De Rhodes với cùng Pina

ĐẠI NGÀN
(28/12/19)

––

MỤC LỤC

11975.           VẤN ĐỀ HÒA HỢP HÒA GIẢI DÂN TỘC THỜI XƯA
                                                 VÀ THỜI NAY (07/01/20)
11976.            TRUMP (06/01/20)
11977.            CẢ MỘT THỜI ẤU TRĨ (06/01/20)
11978.            “CHỐNG CỘNG” HAY “HỘ CỘNG” NGÀY NAY
                                                                   (05/01/20)
11979.            CỜ VÀNG CỜ ĐỎ (05/01/20)
11980.            ẢO TƯỞNG VỀ CÁC MÁC (05/01/20)
11981.            CÁ NHÂN VÀ GIAI CẤP XÃ HỘI (05/01/20)
11982.            MỘT THỜI SỈ NHỤC (04/01/20)
11983.            KHOA HỌC GIÁO DỤC ĐỐI NGƯỢC LẠI
                                       Ý HỆ CHÍNH TRỊ (04/01/20)
11984.            SỰ NGHỊCH LÝ ĐÃ CÓ NGAY TỪ ĐẦU Ở NƠI MÁC
                                                            (03/01/20)
11985.            DÂN CHỦ VÀ KHOA HỌC (30/12/19)
11986.            CÃI CHÀY CÃI CỐI (30/12/19)
11987.            THÍCH NHẬT TỪ (29/12/19)
11988.            CÁI LƯỠI KHÔNG XƯƠNG (28/12/19)
11989.            CON RÙA VÀ CÁI MAI (28/12/19)
11990.            ĐỪNG TRÁCH “BÁC HỒ” (28/12/19)
11991.            QUÁ KHỨ, HIỆN TẠI VẦ TƯƠNG LAI (28/12/19)
11992.            ĐIÊU KHẮC GIA PHẠM VĂN HẠNG (28/12/19)


                                                     ––



No comments :

Post a Comment