TẬP
THƠ “KẺ SĨ”
TIẾP
THEO, SỐ 227 (a)
GỐC CÂY VÀ TRỜI XANH
Cái
cây già lão hơn mình
Nên
ngồi dưới gốc thật tình ra chi
Ngước
lên nào thấy được gì
Chỉ đều
cành lá đâu thì trời xanh
Khác
nào thế sự mỏng manh
Tự do
bó buộc mới thành thế thôi
Chẳng
như mây nổi trên trời
Mênh
mông cả thảy vật nào đựng đâu
TẾU
NGÀN
(07/4/19)
**
BÁNH BÈO
Bánh
bèo đặc sản Quảng Nam
Thường
dùng tôm chấy rắc toàn lên trên
Dòn
khô bột lại mềm mềm
Ăn
vào ngộ ngộ khiến thèm tự nhiên
Có
khi nhưn múc đổ thêm
Tức
tôm xào đặc cắn liền béo ngây
Giản
đơn nhưng lại mê ngay
Thành
ra hồi nhỏ vẫn ăn bánh bèo
TẾU
NGÀN
(07/4/19)
**
GHÉT VÀ YÊU TRÊN ĐỜI
Kẻ
nào chỉ ghét và yêu
Thảy
toàn cảm tính đâu siêu trên đời
Mà nhằm
cái đúng cái sai
Vấn đề
yêu ghét khiến thời luôn hay
Cá nhân
sản phẩm xưa nay
Ít ai
vượt thảy môi trường được đâu
Thành
nên trách cứ chỉ hầu
Nhằm
vào xã hội sao nhằm cá nhân
DẶM
NGÀN
(07/4/19)
**
NƯỚC NGA VÀ TÂY ÂU
Nước
Nga so với Tây Âu
Xưa
kia lạc hậu khác đâu lẽ nào
Chỉ
toàn văn học là cao
Còn về
tư tưởng có nào bằng ai
Nhưng
khi Bôn Sê Vít lên đài
Nước
Nga thành Sếp có ai không cười
Hô
toàn tư tưởng sáng ngời
Độc
tài khiến thảy mọi người nín thinh
TẾU
NGÀN
(07/4/19)
**
NƯỚC NGA VÀ LIÊN XÔ
Nước
Nga văn học mơ màng
Có
đâu tư tưởng cao toàn được sao
Thành
ra người Đức nhập vào
Sau
này biến tướng trở thành Mác Lê
Khác
chi ta thảy mọi bề
Thiên
tài cổ điển ai ngoài Nguyễn Du
Vậy rồi
Tố Hữu ruồi bu
Phỉnh
đời xưng kiểu Tố Như lộn sòng
TẾU
NGÀN
(07/4/19)
**
CON NGƯỜI VÀ MÔI TRƯỜNG
Con
người không thoát môi trường
Giống
như không khí thở thường vậy thôi
Nếu đều
ô nhiễm cả rồi
Làm
chi hít thở có đâu nhẹ nhàng
Trong
bầu ý hệ đã toàn
Dễ
nào ra thảy được ngoài trời xanh
Khiến
làm hạnh phúc phải đành
Ở bầu
tròn lẳn ống banh ra dài
TẾU
NGÀN
(07/4/19)
**
THƠ VỀ NƯỚC NGA
Chán
phè thơ thảy về Nga
Phô
toàn vần ép vần a lạ kỳ
Mác
Lê độn lẫn khác chi
Chín
năm đánh Pháp có gì lạ sao
Toàn
Nga xâm nhập ào ào
Cả miền
Bắc thảy có nào tự do
Ngợi
Nga để kế đi B
Bao
“nhà thơ” chỉ ủ ê sau này
Đầu
tiên Tố Hữu khác nào
Rồi
bao kẻ khác làm toàn thơ Nga
Thật
là thời buổi xót xa
Giờ
đây ít thấy thơ Nga lạ lùng
Bởi
thời ý hệ não nùng
Bây
giờ đã bớt chập chùng hơn xưa
Đã
qua một dạo phong trào
Lênin
cầm chịch ai nào chẳng hay
PHƯƠNG
NGÀN
(07/4/19)
**
VĂN MINH NÓN CỐI
Văn
minh nón cối đây rồi
Có
thêm ống vố để ngồi thẩn thơ
Óc
toàn nghĩ đến Bác Hồ
Miệng
hoài ngôn ngữ khác nào Mác Lê
TẾU
NGÀN
(07/4/19)
**
ÁNH SÁNG VĂN MINH
Đèn
xuôi tắt phụt nửa chừng
Anh đừng
quờ quạng đừng mừng nghe anh
Đừng
chơi cái kiểu tự hành
Mà chờ
ánh sáng văn minh lại nào
TIẾU
NGÀN
(07/4/19)
**
VĂN MINH TRONG
VÀ VĂN MINH NGOÀI
Văn
minh trong mới rỡ ràng
“Văn
minh” ngoài chỉ làng nhàng vậy thôi
Thành
dùng lá chuối gói đồ
Ngàn
năm ta đã tự hào văn minh
Khác
hơn thảy Mác Lênin
Ngỡ
là tư tưởng “văn minh” bạt ngàn
Đâu
ngờ Mác lại sai toàn
Tuyên
truyền áp đặt thêm càng éo le
TẾU
NGÀN
(07/4/19)
**
NGA TÀU MỸ
Mỹ là
một nước tự do
Chỉ
nhằm buôn bán để lo làm giàu
Chụp
cho “đế quốc” lạ nào
Theo
lời thầy dạy chính là Liên Xô
Còn
Nga vốn nước ra sao
Sa
hoàng đế quốc thuộc vào loại xưa
Cả từ
cách mạng tháng mười
Đều
ngồi trên trước dễ nào bỏ đi
Đông
Âu quả có lạ gì
Vẫn
đâu thoát được khỏi tầm Liên Xô
Phải
chờ nó sụp cái ào
Mới
toàn độc lập tự do rõ ràng
Còn
phần Các chú Ba Tàu
Vốn
là đế quốc từ đầu chinh chinh
Qua
ta nô lệ dân mình
Ngàn
năm giải phóng từ khi Ngô Quyền
SÓNG
NGÀN
(07/4/19)
**
ÂM SẮC TRONG TIẾNG VIỆT
Tiếng
ta là tiếng đơn âm
Mỗi từ
một nghĩa khiến thành vô biên
Nhưng
đôi khi cũng hơi phiền
Thấy
sao cộc lốc phải liền chỉnh ngay
Kết
vô để được thêm dài
Biến
thành âm sắc của người Việt Nam
Đó là
từ ngữ âm đôi
Nghe
ra nhiều lúc mới êm tai toàn
Chữ
“cà” đố thảy cà làng
Bao từ
ghép lại chỉ toàn cho vui
Nào
là cà pháo cà phê
Cả
như cà chớn mọi bề đều hay
Cà rà
cả rịch lạ thay
Cà tang
cà tịch khác chi cà ròn
Cà
chua cà chát vẫn còn
Cà ri
cà rịn bộ toàn hết sao
Cà
khêu cà khểu lạ nào
Cà
rong cà rỡn cũng vào loại hay
Thành
nên tiếng ghép tới nay
Thơ
văn đều có thảy ngay tiếng mình
Nào
xem thử đọc Truyện Kiều
Hay
Đoàn Thị Điểm thảy đều nhận ra
Cái
hay nhạc tính tiếng ta
Chính
là âm ghép có mà lạ sao
TẾU
NGÀN
(07/4/19)
**
CON NGƯỜI VÀ CUỘC ĐỜI
Con
người sống giữa cuộc đời
Mà
đâu biết nghĩa nó thời ra sao
Do đều
dân trí thế nào
Một
chiều cứ tụng tào lao quả toàn
Đúng
là sự thật không oan
Bởi
ngu dân mới thảy càng thế thôi
Tuyên
truyền mê hoặc một thời
Cuối
cùng dân tộc tơi bời lá hoa
ÁNH
NGÀN
(07/4/19)
**
THỰC TẾ CUỘC ĐỜI
Trong
thời đánh Pháp về “Tề”
Tức
là trốn chạy khỏi vùng Việt Minh
Dân
ta yêu nước cùng mình
Vào
khu đánh Pháp cố tình chạy ra
Đến hồi
đình chiến năm tư
Dân
ngoài miền Bắc “di cư” ùn ùn
Bảy
lăm lại xảy “đu càng”
Miền
Nam mọi giá bỏ làng ra đi
“Vượt
biên” ngàn cách lạ gì
Chết
chìm đáy biển cả ăn thịt người
Miễn
rằng sống được thì thôi
Chuyện
gì phải khiến con người gian truân ?
Đó là
thực tế phi nhân
Không
đem mổ xẻ vạn lần đều ngu
Trở
thành xã hội ruồi bu
Con
người có biết tự do là gì
Sống
mà trong cảnh mòn đi
Thế
thì lịch sử có nào nhân văn
Vậy
nên đừng nói trời trăng
Nói
điều thực tế mới hằng khách quan
Ai
làm đày ải người luôn
Để
toàn lìa bỏ quê hương của mình
Nếu đều
đồng lõa làm thinh
Cũng
thành tội ác của mình khác sao
Nên
chi tội nghiệp con người
Thường
đều ích kỷ cũng nào lạ đâu
Đều
riêng trốn chạy ra sao
Mặc
phần công lý kệ mồ nó thôi
Mấy
ai tha thiết trên đời
Vì
luôn ích kỷ có nào quan tâm
Cởi
truồng vẫn thảy cùng khen
Bởi
toàn đóng kịch lăng nhăng quí gì
Tạo
thành cái ác khác chi
Chỉ
do dân trí khiến thì vậy thôi
Vì
không độc lập tự do
Dân
thành hèn kém vẫn hoài tự nhiên
PHƯƠNG
NGÀN
(07/4/19)
**
CÀ PHÊ SỮA
Cà
phê có sữa đàng hoàng
Vậy
thì đôi vú em toàn ích chi
Để
xem mát mắt lạ gì
Bởi
vì đã có cốc ni sữa bò
GIÓ
NGÀN
(06/4/29)
**
CHỨC NĂNG TRI THỨC
VÀ CẢM THỤ NGHỆ THUẬT
Người
bình dân thích Lục Vân Tiên
Chỉ
ai trí thức mới mê Truyện Kiều
Rõ
ràng đó thảy hai điều
Hoàn
toàn khác biệt hồi nào đến nay
Cô
mari sến mộng mơ
Thảy
yêu nhạc sến vốn hoài tự nhiên
Còn
ai trí thức nhãn tiền
Chỉ
yêu nhạc thảy dành riêng cho mình
Đó
toàn nghệ thuật thật tình
Ca từ
trí thức khiến mình ưa nghe
Thường
đầy văn hóa vậy nè
Có
đâu kiểu sến le te tầm thường
Thành
ra lầm hết mọi đường
Tinh
thần ủy mị có dường vậy sao
Mà vì
nghệ thuật mới cao
Đó là
những bản tình ca để đời
Khiến
cho quy chụp nhằm chơi
Có
đâu thực chất mọi người đều chung
Mà
thường khác biệt tới cùng
Khả
năng thụ cảm khó đồng đều nhau
Thành
nên trí thức càng cao
Càng
yêu nghệ thuật dạt dào tinh vi
Cũng
như âm nhạc lạ gì
Tài
năng trình độ khiến thì khác nhau
NGÀN
THƠ
(06/4/19)
**
BÊN TRONG VÀ BÊN NGOÀI
Bên
trong mới đúng là mình
Còn ngoài
thực chất thảy toàn ngoại lai
Giống
như cái trứng đâu sai
Từ
trong triển nở ra thành cái con
Nhưng
ngoài lực thảy tộng vào
Chỉ
làm vỡ trứng có nào khác đâu
Cho
nên giải quyết dài lâu
Đổi
thay mọi chuyện phải từ bên trong
Chuyện
từ xưa thấy tỏng tong
Đem về
cách mạng tháng mười từ Nga
Tới
nay kết quả khác xa
Mình
không tự quyết vẫn là thế thôi
Tây Hồ
quả nói vậy rồi
Nâng
cao dân trí luôn điều đầu tiên
Để
dân thức tỉnh mọi miền
Tự
mình giải quyết hiệu năng mới toàn
NON
NGÀN
(06/4/19)
**
HOÀI NIỆM TUỔI THƠ
Ngày
xưa mẹ thảy nấu cơm
Chỉ bằng
than trấu vùi trong bếp kiềng
Khói
bay nghi ngút triền miên
Gặp
ngày mưa bão quả liền khổ thay
Nhưng
ta luôn nhớ những ngày
Ăn
cơm mẹ nấu gạo trì quá ngon
Màu
cơm nâu tím rất thơm
Dẫu
nhà nghèo khó thức ăn có gì
Chiến
tranh năm tháng rõ thì
Tưởng
đâu tuổi trẻ còn gì tương lai
Chỉ đều
mệnh số ở trời
Giúp
cho sống sót đến hoài ngày nay
Thời
gian bởi vậy qua mau
Đã
non thế kỷ cũng nào lạ chi
Mẹ ta
nay mất còn gì
Chỉ
còn hoài niệm mãi thì chẳng quên
TRĂNG
NGÀN
(06/4/19)
**
KIỂU CÁCH MẠNG SUÔNG
Cái
vô thực chất đều suông
Giống
như thuyết Mác chỉ toàn vậy thôi
Ngày
nay thất bại thảy rồi
Vậy
nhưng bao kẻ vẫn ngồi mà “ca”
Khiến
thành “cách mạng” hóa ra
Đờn
ca tài tử có mà lạ sao
Bởi
đâu thay đổi chút nào
Lại
thành cái xấu cao trào lên luôn
Thế
nên nghĩ lại mà buồn
Chỉ
do ông Mác buông tuồng ngày xưa
Óc
không thực tế lạ chưa
Mà
toàn ảo ảnh ồn ào khác đâu
Ngày
nay khoa học tiến rồi
Cần đều
thực tế chớ nào mông lung
Theo
hoài ảo ảnh chỉ khùng
Để
toàn “cách miệng” tột cùng vô duyên
TẾU
NGÀN
(06/4/19)
**
THƯƠNG CHO MỘT THẾ HỆ
Ai
gây thế hệ kiểu này
Đầu
toàn rỗng tuếch giả cầy sạch trơn
Sợ điều
chính trị chi hơn
Vậy
thì đâu nữa là người công dân
Mà
thành gia súc mọi phần
Có
người chăn dắt cho ăn cầm chừng
Thật
là lịch sử lẫy lừng
Khác
nào dân tộc ngu dần thế sao
Ý
NGÀN
(06/4/19)
**
ĐẢNG CHÍNH TRỊ TRONG
THỜI ĐẠI HIỆN NAY
Ngày
nay khoa học tiến rồi
Văn
minh văn hóa đã thời phát huy
Thế
nên chính đảng là gì
Chỉ
là một nhóm số người hợp nhau
Mục
tiêu chính trị làm đầu
Hay
là xã hội vẫn thời vậy thôi
Nói
chung đều đảng tự do
Chỉ
duy khuynh hướng sao cho đàng hoàng
Tức đều
chính đáng vẹn toàn
Trong
vòng pháp luật thảy càng tự nhiên
Dù
cho “tả” “hữu” muốn thiên
Thảy
tùy hoàn cảnh mà nghiêng bên nào
Lập
hay giải tán chẳng sao
Bởi
vì cục bộ vốn nào khác đâu
Nhằm
điều tranh cử làm đầu
Hòa đồng
thảy cả dễ sao độc tài
Thắng
thì ra nắm chính quyền
Nhiệm
kỳ đã dứt phải dành rút lui
Hòa
bình tranh đấu đúng rồi
Nghị
trường là chính phải đâu bạo hành
Đâu
như kiểu cũ ma lanh
Tuyên
truyền bao lực hóa anh độc tài
Đảng
Quốc xã của Hitler
Đảng
Bôn Sê Vít của ngài Lênin
Cuối
cùng đều chỉ bông phèn
Đức
thì bại trận Liên Xô sụm bè
Bởi
vì thuyết Mác chẻ hoe
“Độc
tài vô sản” kết bè mà đi
Nhưng
toàn mê tín lạ gì
Hô
lên “sứ mệnh” của thì công nhân
Vì
cho vô sản phải cần
Chính
quyền “cách mạng” chết trân giữ hoài
Chỉ đều
lý luận không ngoài
Lấy
điều “biện chứng” của toàn Hegel
Tự
cho “khoa học” làm nền
Ai dè
mê tín với toàn dị đoan
Nó
phi lịch sử thảy toàn
Phản
luôn khoa học mới càng thảy kinh
Phản
luôn xã hội thật tình
Lấy
điều sắt máu điền vào nhân văn
Tội
này của Mác ai bằng
Gạt
lưà nhân loại một phen kinh hoàng
Bởi
đưa cái xấu thảy toàn
Nhân
danh cái tốt khiến càng hiểm nguy
Thành
đâu phân biệt được gì
Để
toàn lợi dụng nhiều khi chỉ buồn
Bởi
vì bản chất con người
Hễ mà
thấy lợi thang nào không leo
Thành
ra “vô sản” thảy nghèo
Toàn
ai lợi dụng mới giàu lên thôi
Khiến
làm xã hội hóa tồi
Sống
toàn giả dối ôi thôi nói gì
Khác
nào phản động lạ chi
Tội đồ
của Mác quả thì thế thôi
Giống
như gạt trẻ cứt gà
Tội
do đứa gạt đâu nào trẻ thơ
Thành
nên lịch sử đến giờ
Nó
luôn thất bại có nào thành công
Liên
Xô đã thảy rã bành
Lại
như Trung Quốc phải thành đổi tông
Đông
Phương Thế Giới Màu Hồng
Bây
giờ đã thảy hóa xanh lạ gì
Thành
đều do Mác khác chi
Tội
toàn nhân loại chỉ vì thế thôi
Ngụy
danh “khoa học” thảy tồi
Bao
người nhầm lẫn đã thời nhào vô
Cả
người cộng sản khác nào
Nạn
nhân của Mác ào ào thế thôi
Một
thời rồi hết trên đời
Bởi
vì thực chất Mác nào khách quan
Mà
toàn ngụy biện rõ ràng
Phỉnh
người nhận thức còn toàn lơ mơ
Vậy
nên đến mãi tận giờ
Mác
gây tệ hại đâu nào thành công
“Đại
đồng” chỉ nói lông bông
Có
chi thực tế ở trong cõi đời
Bởi
vì thế giới loài người
Chỉ cần
khoa học mới toàn dựng xây
Còn
mà “ý hệ” mê say
Thả mồi
bắt bóng có nào hơn chi
Thành
ra nghĩ lại nghĩ đi
Ai
còn tin Mác thảy thành u mê
Bởi
vì cuồng tín mọi bề
Có
đâu sáng suốt để đều khách quan
Nhân
văn ai cũng biết toàn
Tâm hồn
là chính bầy đàn được sao
Có
đâu hình thức bề ngoài
Mà điều
căn bản phải vào nội tâm
Yêu
thương mới tạo nhân văn
Còn
nhằm bạo lực chỉ hằng dã man
Khiến
cho tội Mác thảy toàn
“Độc
tài vô sản” nào oan nỗi gì !
VIỄN
NGÀN
(06/4/19)
**
THIÊN
TÀI NGUYỄN DU
Lời quê chắp nhặt dông dài
Nhưng đây lại thảy thiên tài Nguyễn Du
Mua vui vài chút trống canh
Nhưng là giá trị ngàn năm mãi còn
Ba trăm năm dẫu mõi mòn
Hỏi ai sẽ khóc tâm hồn Tố Như
Thế nhưng hóa đến bây chừ
Tiền Điền danh vượt ra ngoài nước xa
Được toàn thế giới ngợi ca
Danh nhân văn hóa đúng là vậy thôi
Truyện Kiều tác phẩm tuyệt vời
Thi tài lục bát quả thời tuyệt luân
Truyện Kiều còn tiếng ta còn
Tiếng ta còn hẳn nước còn mãi luôn
Bởi toàn nhạc tính là hồn
Truyện Kiều đâu khác cội nguồn ca dao
Khiến làm nghệ thuật đỉnh cao
Cái hồn dân tộc có nào ai hơn
Tinh thần ngôn ngữ vẹn toàn
Tâm hồn tư tưởng vượt xa hơn đời
Thơ như chỉ thảy dạo chơi
Khiến thành bát tuyệt vời làm sao
Nguyễn Du thi pháp toàn cao
Khác nào đỉnh núi mặt trời chiếu lên
NON NGÀN
(06/4/19)
**
NGÀY NAY MỖI NGƯỜI VIỆT NAM
CẦN THÀNH THẬT VỚI CHÍNH MÌNH
Qua rồi
thế kỷ hai mươi
Chiến
tranh Nam Bắc lụi tàn từ lâu
Bảy bốn
năm cũng qua mau
Bao
nhiêu người chết thảy đều đau thương
Ngày
nay đã khác mọi đường
Những
gì mong ước có thường đạt sao
Mà
xem đất nước thế nào
Có
đâu lên được hàng đầu như ai
Đại
Hàn, Nhật bản xét coi
Hay
như nước Đức thế nào từ lâu
Chiến
tranh tàn phá ào ào
Mười
năm xây dựng rào rào lên ngay
Nước
ta nợ lút mặt mày
Chỉ
trông vào thảy đầu tư nước ngoài
Dân
nghèo vẫn mãi vậy hoài
Trừ
giàu số ít gặp thời vậy thôi
Có
nào tự lực thảy đâu
Chỉ
xin viện trợ chỗ này chỗ kia
Bề đều
ngôn ngữ lia chia
Còn
trong thực chất hầu toàn bằng không
Cả
như diện tích núi sông
Hoàng
Sa đã mất nhiều nơi hẹp vào
Đi
lên “xã hội” thế nào
Sau
thời bóp bụng nay đành buông xuôi
Khiến
dân thảy chỉ bùi ngùi
Ngoại
trừ số ít giàu rồi phỡn phơ
Nhất
là tâm lý đâu ngờ
Về điều
chính trị thảy toàn dững dưng
Người
dân kể cả đảng viên
Đều
xuôi tay cả mọi miền khác đâu
Một
chiều chỉ nói bề ngoài
Trong
toàn tiêu cực kiểu này kiểu kia
Có gì
ý thức nào đâu
Mà đều
vô cảm trước sau mọi điều
Kiểu
thành toa rập một chiều
Còn
ai nhận thức về quyền công dân
Đảng
viên chẳng khác mọi phần
Nào
ai tự chủ về mình cả đâu
Mà đều
sống chỉ cầu âu
Làm
theo lệnh Đảng thảy hầu vậy thôi
Quả
vô ý thức khác nào
Lại
vô trách nhiệm của người công dân
Nước
non như giống chẳng cần
Cả về
dân tộc vạn phần thờ ơ
“Bác
Hồ” giả bộ đều thờ
Bởi
ai dám nói điều gì trái đâu
Mác
Lê giống vậy chỉ hầu
Thảy
đều nông cạn đâu sâu sắc gì
Nhưng
nào phê phán được chi
Bởi
trên đã bảo dưới thì cứ theo
Trước
còn hăng hái chút nào
Giờ
toàn đóng kịch kiểu đều thờ ơ
Thành
ra tính chất bây giờ
Quyền
hành nắm giữ chỉ vài người thôi
Còn
toàn Đảng chỉ cầu âu
Tạo
thành sức mạnh chỉ hầu vu vơ
Dân
phần nhiều hóa dại khờ
Sống
theo quán tính vật vờ đã lâu
Đâu
còn triển vọng mai sau
Mà đều
buông thả khó nào khác đi
Nên
chi cũng có ra gì
Toàn
đều quán tính lạ gì nữa sao
Có
nào độc lập tự do
Cá
nhân không thảy làm sao mọi người
Thành
ra giống chuyện buồn cười
Như
ăn bánh vẽ mà nào dám chê
Nhưng
toàn nguồn gốc mọi bề
Tại
đâu mà có ai nào hé răng
Ngày
xưa đánh Pháp đều hăng
Bởi
lòng yêu nước mới toàn vậy thôi
Nhưng
ai thảy hiểu thế nào
Ở
trong mục đích đều nhằm Mác Lê
Liên
Xô “vĩ đại” mọi bề
Tuyên
truyền cả thảy tràn hề mà ra
Biết
gì tâm lý nước Nga
Muốn
làm hoàng đế đã là ngàn năm
Mới
thành dựng lại Đông Âu
Mượn
danh Lê Mác nào đâu khác gì
Giờ
đây sụp đổ y sì
Còn
chưa thực tỉnh lạ gì nữa sao
Khác
chi lỗi tại người mình
Từ đầu
mù quáng mới thành thế thôi
Cả
nay dẫu thấy hết rồi
Cũng
nào tự quyết trả quyền cho dân
Nắm đều
quyền lực mọi phần
Vài
người lại thảy nhân danh bạt ngàn
Đó là
thực tế đâu oan
Thành
người yêu nước hỏi toàn có sao
Vậy
thì nay phải làm sao ?
Mỗi
người thành thật ở nơi chính mình
Mới đều
chính đại quang minh
Còn
hoài ngu tối hỏi mình ra chi
Dân
thì cần nói làm gì
Đảng
viên gương mẫu mới thì trước tiên
Nhất
là người nắm thảy quyền
Phải
vì dân tộc ưu tiên trên đời !
Chỉ
vì đất nước mà thôi
Ngừng
nhân danh mãi “Bác Hồ” trước sau
Bởi
vì nếu “Bác” có sai
Bây
giờ phải sửa mới ra anh hùng
Còn
mà chỉ mãi nhập nhùng
Bác
hoài “học tập” thảy đều giả danh
Dân
ai cũng biết biết rành
Nhưng
thôi khỏi nói đích danh làm gì
Cười
ngầm vẫn vậy khác chi
Trở
thành cái nhục dễ nào cái vinh
Chỉ
ai yêu nước thật tình
Trăm
phần sáng suốt mới thành của dân !
Còn đều
tư lợi mọi phần
Sau này
lịch sử hẳn cần lôi ra
Con
đường công lý nào xa
Tự
mình quyết định lọ mà do ai
Thành
nên chân thật mới tài
Cá mè
một lứa thảy hài vậy thôi
Bởi
dân đâu phải ngu nào
Chỉ
vì duy có tấm đanh đè đầu
Giúp
dân đẩy nó đi rồi
Dầu
ai cũng vậy mới đều hùng anh
Còn
mà sống thảy giả danh
Có
nào giá trị còn thành bá vơ
NGÀN
KHƠI
(06/4/19)
**
MỖI NGƯỜI TỰ QUYẾT
Mỗi
người tự vạch con đường
Dại
chi xúi bẩy để toàn chụp sao
Chụp
thành “phản động” thế nào
Bởi
quyền tự quyết là quyền toàn dân
Như
dường cao tốc Bắc Nam
Lý
chi Trung Quốc lại đang trúng thầu
Ngọn
ngành ai biết vì đâu
Vậy
người yêu nước sao ngồi lặng thinh ?
ÁNH
NGÀN
(06/4/19)
**
ĐIỂM NGHẼN CHÍNH TRỊ
Nghẽn
thì ắt phải khai thông
Cốt
sao dòng chảy cho toàn êm xuôi
Mọi
điều vẫn vậy từ xưa
Cả
như chính trị cũng nào khác đâu
Bởi
toàn cứ nghẽn lâu dài
Ngàn
năm cũng vậy dễ nào lạ chi
Ai cầm
trách nhiệm nói đi
Còn
dân tay trắng nghĩ suy thế nào ?
Nên
giờ phải hỏi tại sao
Lý do
nghẽn mạch lý đâu không tìm
Tại
vì thuyết Mác Lênin
Hay
là chỉ tại dân mình toàn ngu ?
Hoặc
chăng do bởi Bác Hồ
Hoặc
bao thế hệ sau này làm sai ?
Có ai
nói thật mới tài
Còn
nhằm xu phụ cũng đều khác đâu
Hoặc
do lỗi bời độc tài
Mặc dầu
luôn nói là mình tự do ?
Thành
nên suy nghĩ đắn đo
Mới
là giải pháp để cho nước mình
Còn
toàn cứ mãi làm thinh
Hay
dàn lãnh đạo cố tình làm lơ
Khác
đâu dân tộc dại khờ
Cũng
như đất nước vật vờ quý chi
Nên
phân Nam Bắc được gì
Miền
nào cả thảy chỉ thì vậy thôi
Phải
luôn gốc gác mấy đời
Hoặc
từng đã học Liên Xô trở về
Việc
này đã quá ê chê
Khiến
thành cả thảy não nề từ lâu
Bởi
Liên Xô đã sụm rồi
Vậy
thì “ưu việt” chỗ nào nói đi ?
Vì
không dân chủ lạ gì
Dân
nào dám nói nghĩ suy của mình
Khiến
đều xã hội lình bình
Bèo
mây trôi giạt thật tình quả hay
Cả
như nếu trách “Bác Hồ”
Dễ
chi sai hết mọi đường nào đâu
Bác
vì mượn tiếng đánh Tây
Để
làm Cộng sản ai hay mọi điều ?
Đúng
chăng là Bác tính liều
Hay
toàn sáng suốt mọi điều hơn ai
Sao
nay kết quả vẫn hài
Bởi
làm dân tộc dám nào nói đâu ?
Thế
thì “giải phóng” nỗi nào
Ai
làm mang tiếng Bác Hồ thế kia ?
Phải
chăng thế hệ hiện nay
Hay
là chính Bác đã gây vậy nào ?
Khói
mà không lửa được sao
Bởi
ta học cách Liên Xô lạ gì
Tuyên
truyền cả thảy khác chi
Khiến
cho sự thật dễ gì banh ra
Thành
nên hậu quả xót xa
Hỏi
xem đất nước nay là của ai
Của đều
duy nhất Bác Hồ
Hay
là của Đảng theo đường Mác Lê ?
Hay
là của thói u mê
Hay
là đó thảy vạn đường khôn ngoan
Vậy
thì ai thảy chủ quan
Dám
cho chân lý nắm toàn trong tay ?
Hay
ai lo sợ từng ngày
Ngại
rằng dân chủ “bung” ngay còn gì
Vậy
thì đánh Pháp để chi
Để
làm Cộng sản khác gì nữa sao ?
Nhưng
mà nếu Mác tào lao
Lại
không dám biết dễ nào hay ho
Thành
ai trách nhiệm phải lo
Sao
không trách nhiệm trả về cho dân ?
Để
dân khôn dại muôn phần
Tự
mình định đoạt nào ai có quyền
Bác Hồ
đâu phải thánh tiên
Một lần
quyết định nhãn tiền phải theo
Khiến
làm ý nghĩa chỉ lèo
Quên
đi nguyên lý của điều tự nhiên
Tức
không đất nước của riêng
Mà
toàn xã hội khắp miền gần xa
Bởi
vì đều thảy công dân
Dầu
Trung Nam Bắc mọi phần như nhau
Mới
là dân chủ tự do
Quyền
chi để thảy riêng đâu độc tài ?
Khiến
làm xã hội hóa hài
Dốt
toàn nguyên lý khác nào dân ngu
Ở đâu
cũng thấy kẻ thù
Đã cầm
quyền hỏi kẻ thù còn sao ?
Lại
thành chính nó trong ta
Tự
mình lạc hậu tạo ra kẻ thù
Làm
bao nhiêu chuyện ruồi bu
Nói
hoài chẳng hết cho dù bao lâu
Thành
ra chỉ nói vài câu
Ai
khôn cứ cãi lẽ nào đều ngu
Còn
như chỉ thảy êm ru
Vũ
hoài như cẩn kẻ thù là ta
Vậy
nên chớ nói ba hoa
Những
ai yêu nước thật thà chính đây
Còn
toàn lễu lự mỗi ngày
Nói
điều ngược ngạo nào ai không cười ?
NON
NGÀN
(06/4/19)
**
MỘT DÂN TỘC LÀ
THƯỢNG HAY HẠ ĐẲNG ?
Thượng
hay hạ đẳng do mình
Thảy
đều là vậy quả tình thế thôi
Nếu
người lãnh đạo mà tồi
Thượng
thành hạ đẳng hỡi ơi còn gì
Nhưng
dù sự thật mấy khi
Có ai
vạch được nó toàn ra đâu
Đó là
minh chứng thảy hầu
Độc
tài khiến thượng hạ nào khác chi
TẾU
NGÀN
(06/4/19)
**
THƯƠNG VÀ GHÉT
Thương
ai thương chỉ một mình
Có ai
nhìn thấy u tình ở đâu
Ghét
ai cũng vậy mà thôi
Một
người đơn lẽ chỉ âu chuyện thường
Còn
như xã hội đường đường
Có ai
thương ghét thảy toàn cả đâu
Mới
thành dân tộc ngu lâu
Nội
soi cũng thế quả hầu ích chi
TẾU
NGÀN
(06/4/19)
**
TRÂU VÀ CHUỒNG
Trâu
còn chưa mất lo gì
Nhưng
rồi trâu mất ích chi làm chuồng
Nghĩ
đời mà thảy chỉ buồn
Cái
khôn dân tộc ngọn nguồn thế sao
Giờ
người yêu nước dễ nào
Có mà
đốt đuốt đào hào tìm đâu
Cả
lên đến tận non cao
Cả mò
xuống đáy biển sâu chẳng còn
Nước
nhà như buổi hoàng hôn
Thảy
ca ngợi như như toàn bình minh
Thành
non thế kỷ giật mình
Bây
giờ đã trễ liệu còn nói chi
Nhiều
người than khóc ích gì
Nhiều
người vô cảm lạ chi trên đời
Nhiều
người thảy nói mà chơi
Thành
ra xã hội dễ nào đổi thay
MÂY
NGÀN
(06/4/19)
**
NGUYỄN DU VÀ THỜI ĐẠI
Tiên
Điền chết cả trăm năm
Mà
nay xã hội oái oăm vẫn còn
Xưa
kia Kiều sống mõi mòn
Giờ
đây Kiều lại bạt ngàn mọi nơi
Thành
ra ngán ngẫm cho đời
Tại
người ra cả thì nào trách ai
Nguyễn
Du dầu có thiên tài
Một lần
lên tiếng triệu lần ai nghe
Thành
đời luôn cứ chẻ hoe
Kẻ
khôn toàn ít kẻ ngu đều nhiều
Thảy
làm xã hội tiêu điều
Nhưng
toàn sơn phết mỹ miều lạ chi
Mà
thôi có nói được gì
Nhưng
còn không nói lại ngu si nhiều
Xấu
đâu chỉ có nàng Kiều
Mà vì
xã hội quá nhiều sở khanh
Như
cây trĩu ngọn trĩu cành
Mọi
nơi mọi chỗ mới thành thế thôi
Đàng
hoàng mấy có ai đâu
Mà đều
khắp chốn chỉ âu lọc lừa
Vải
thưa mắt thánh lạ chưa
Thảy
toàn đóng kịch có chừa ai đâu
Thành
ra ngu thảy trước sau
Ngu
mà lại tưởng mình toàn mới khôn
TẾU
NGÀN
(06/4/19)
**
CÁC DẠNG NGƯỜI
CỦA XÃ HỘI HÔM NAY
Bao
người nghèo khổ đọa đày
Bao
người giàu sụ mặt mày phỡn phơ
Bao
người trí óc toàn khờ
Bao người
vô cảm ngây thơ giữa đời
Bao
người xu nịnh tơi bời
Bao
người than thở khắp nơi kinh hồn
Khi
nào dân tộc mới khôn
Mới
toàn thống nhất lũ người hôm nay
Để
cho mở mặt nước này
Tự do
dân chủ người đều như nhau
Chẳng
còn ngang trái nghèo giàu
Chẳng
còn vong bản vong thân mọi điều
Chỉ
chờ lớp trẻ bấy nhiêu
Còn
như lớp trẻ ngu nhiều thì sao
Ngu
toàn lại tưởng mình khôn
Bởi đều
khôn lỗi liệu còn ra đâu
Có
nào trách nhiệm với đời
Đâu
yêu dân tộc nước này là sao
Chỉ
toàn yêu có “Bác Hồ”
Chỉ
toàn yêu có “cơ đồ” Mác Lê
Sống
như nửa tỉnh nửa mê
Đâu
nhìn thế giới mọi bề hôm nay
Đều
toàn não trạng giả cầy
Có
đâu tự chủ thành hay ho gì
TẾU
NGÀN
(05/4/19)
MỤC LỤC
10129. GỐC CÂY VÀ TRỜI XANH
(07/4/19)
10130. BÁNH BÈO (07/4/19)
10131. GHÉT VÀ YÊU TRÊN ĐỜI
(07/4/19)
10132. NƯỚC NGA VÀ TÂY ÂU
(07/4/19)
10133. NƯỚC NGA VÀ LIÊN XÔ
(07/4/19)
10134. CON NGƯỜI VÀ MÔI TRƯỜNG
(07/4/19)
10135. THƠ VỀ NƯỚC NGA
(07/4/19)
10136. VĂN MINH NÓN CỐI
(07/4/19)
10137. ÁNH SÁNG VĂN MINH
(07/4/19)
10138. VĂN MINH TRONG VÀ VĂN
MINH NGOÀI
(07/4/19)
10139. NGA TÀU MỸ (07/4/19)
10140. ÂM SẮC TRONG TIẾNG VIỆT (07/4/19)
10141. CON NGƯỜI VÀ CUỘC ĐỜI
(07/4/19)
10142. THỰC TẾ CUỘC ĐỜI
(07/4/19)
10143. CÀ PHÊ SỮA (06/4/29)
10144. CHỨC NĂNG TRI THỨC VÀ CẢM
THỤ NGHỆ THUẬT
(06/4/19)
10145. BÊN TRONG VÀ BÊN NGOÀI
(06/4/19)
10146. HOÀI NIỆM TUỔI THƠ
(06/4/19)
10147. KIỂU CÁCH MẠNG SUÔNG
(06/4/19)
10148. THƯƠNG CHO MỘT THẾ HỆ (06/4/19)
10149. ĐẢNG CHÍNH TRỊ TRONG THỜI
ĐẠI HIỆN NAY
(06/4/19)
10150. THIÊN
TÀI NGUYỄN DU (06/4/19)
10151. NGÀY NAY MỖI NGƯỜI VIỆT
NAM CẦN THÀNH
THẬT VỚI CHÍNH MÌNH (06/4/19)
10152. MỖI NGƯỜI TỰ QUYẾT
(06/4/19)
10153. ĐIỂM NGHẼN CHÍNH TRỊ
(06/4/19)
10154. MỘT DÂN TỘC LÀ THƯỢNG
HAY HẠ ĐẲNG ?
(06/4/19)
10155. THƯƠNG VÀ GHÉT (06/4/19)
10156. TRÂU VÀ CHUỒNG (06/4/19)
10157. NGUYỄN DU VÀ THỜI ĐẠI
(06/4/19)
10158. CÁC DẠNG NGƯỜI CỦA XÃ HỘI
HÔM NAY
(05/4/19)
No comments :
Post a Comment