Sunday, December 23, 2018

TẬP THƠ "KẺ SĨ" TIẾP THEO - (205 b)

TẬP THƠ “KẺ SĨ”

TIẾP THEO, SỐ 205 b

––

TÍNH CÁCH NGU DỐT VÀ SỰ PHI NHÂN
TỘT CÙNG CỦA HỌC THUYẾT CÁC MÁC

Điều này nay phải nói ra
Bởi trên thế kỷ cũng đà qua xong
Đã làm nhân loại long đong
Cả làm lịch sử xốn xang mọi chiều

Nói ra ai cũng hiểu nhiều
Khiến thành tội Mác càng ngày lộ ra
Bởi toàn ngụy biện sâu xa
Mác lừa cuộc sống mới ra nỗi niềm

Để làm đời phải đảo điên
“Đấu tranh giai cấp” nhãn tiền khác sao
Tạo ra căm ghét hận thù
Loài người quay lại hại nơi chính mình

Đúng là học thuyết linh tinh
Thảy sai khoa học chình ình thế thôi
Khách quan phủi sạch mọi điều
Thay toàn cảm tính hại bao con người

Khiến đời xuống phận tôi đòi
Nhằm cho thiểu số nắm đầu chỉ huy
Tưởng đâu có ích dụng gì
Mà toàn phá sản còn chi nói kìa

Bởi hoài cưỡng chế lặt lìa
Tạo nên xã hội đầm đìa vong thân
Cuộc đời nhân bản đi đoang
Để toàn “vật hóa” làm sao không cười

Cái sai triết học rõ rồi
Khiến làm khoa học cũng thời sai luôn
Sai từ khởi điểm ngọn nguồn
Sai toàn nguyên lý còn buồn nói sao

Bởi toàn “duy vật” thế nào
Mác làm ý nghĩa còn đâu rõ ràng
Xóa đi mọi sự tinh thần
Cấp toàn “vật chất” vạn phần thế thôi

Còn đâu giá trị con người
Vậy nào xây dựng “địa đàng” được sao
Để thành tư tưởng tầm phào
“Thiên đường xã hội” lẽ nào xảy ra

Mà toàn chỉ chuyện ba hoa
Bởi đều nghịch lý chứa hoài bên trong
Tạo bao mâu thuẫn rõ ràng
Toàn phi lô-gích chỉ càng ngu si

Con người văn hóa còn gì
Mà thành xã hội khác chi muôn loài
Chỉ là sinh vật hẹp hòi
Vốn đều “vật chất” tinh thần còn chi

Nhân quyền bởi vậy ra gì
Nhưng toàn xuống cấp có hơn chi nào
Sống thuần theo cách đàn bầy
Vong thân nhân loại tội này tạo ra

Thành ra Mác chỉ ba hoa
Nói điều không tưởng quả là ở đây
Khác chi học thuyết giả cầy
Thảy toàn mê tín thì xây được gì

Cứ xem tảng đá khác chi
Nó toàn trì lực dễ gì ra cây
Có nào sự sống trong đây
Làm sao “biện chứng” nói ngay chỉ đần

Thành ảo ảnh tưởng mười phần
Lập trường “duy vật” quả thành ngu si
Vật mà “biện chứng” được gì
Vậy mà bao kẻ mê ly lạ đời

Bởi nguyên bản chất sai rồi
Còn nào đúng đắn mọi điều rút ra
Mới thành ra kinh tế ba hoa
Mới thành chính trị cũng là khác sao

Toàn đều ảo ảnh trên đời
Gạt tràn nhân loại Mác thời nói chi
Tự do dân chủ còn gì
Chỉ còn nô lệ có đi đường nào

Trăm năm quả chỉ nghẹn ngào
Loài người uất hận chìm vào trong tâm
Bởi toàn bạo lực hà rầm
Mệnh danh “hạnh phúc” âm thầm khóc than

Đã thành thực tế rõ ràng
Đàn bầy giai cấp quả toàn như boong
Diệt nền kinh tế thị trường
Chỉ còn kinh tế mọi đường chỉ huy

Làm cho sáng kiến còn gì
Cả điều tự chủ cũng đi đường nào
Chỉ còn mệnh lệnh tầm phào
Cá mè một lứa lẽ nào ai hay

Tại vì nguyên tắc con người
Ai toàn thánh thiện trên đời này đâu
Mà toàn ca ngợi tào lao
Để toàn lợi dụng chỉ hầu thế thôi

Tạo toàn giai cấp hỡi ơi
Điều “không giai cấp” chỉ lời nói suông
Khiến thành Mác chỉ tầm ruồng
Gạt lừa nhân loại chẳng buồn hay sao

Mới thành giả dối một màu
Để làm xã hội còn đâu con người
Mà đều chỉ kiểu “giống loài”
Khác nào ong kiến mới đều phi nhân

Độc tài thảy chỉ vạn phần
“Tự do dân chủ triệu lần” la suông
Đời tầm thường hóa quả buồn
Vong thân xã hội ngọn nguồn là đây

Khiến thành học thuyết giả cầy
Bởi sai nguyên lý từ đầu chí đuôi
Cấp toàn “vật chất” phải rồi
Còn đâu ý nghĩa con người nhân văn

Cốt nhằm chủ đích cào bằng
Nhưng đều giả dối chỉ hằng thế thôi
Để nhằm “máy móc” trên đời
Có nào tự chủ con người khách quan

Để thành nô lệ lớp lang
Từ trên xuống dưới xếp hàng mà đi
Nhưng ai dám nói lời nào
Khiến thành áp chế tào lao nhân quyền

Để làm đời thảy toàn điên
Bởi điều giả dối mãi càng đi lên
Trong khi đời vốn rộng thênh
Biến thành hũ nút bốn bề âm u

Cái ngu bởi vậy mịt mù
Phi nhân đến thế phản người nữa sao
Khác nào tà thuyết huyên thiên
Mác thành phản động hiển nhiên rõ ràng

Bởi sai nền tảng từ trong
Thành ra ngành ngọn cũng còn lạ chi
Tại nhìn không đúng con người
Cả nhìn xã hội thảy đều tầm vơ

Khác chi Mác chỉ dại khờ
Cấp đời “vật chất” tơ mơ rõ ràng
Đầu dây mối nhợ đâu oan
Thành người nhân bản có toàn được sao

Mà đều “vật chất” tào lao
Hay toàn “giai cấp” thảy hầu vu vơ
Nên đều triệt hạ con người
Để thành thảy ngợm đười ươi khác nào

Nhìn lên không thấy mặt trời
Thấy toàn bùn đất lẽ nào ra chi
Giả nhân giả nghĩa lạ gì
Vong thân cả đám lạ chi cuộc đời

Đúng là triệt hạ con người
Để thành “vật chất” quả điều ngu ngơ
Khác gì Mác chỉ dại khờ
Không nhìn nhân bản có gì ở trong

Không nhìn đời thảy nhân văn
Tự do dân chủ mới toàn phát huy
Chỉ nhìn “giai cấp” lạ gì
Quả ngu bỏ mẹ mới thì vậy thôi

Trong khi bản chất con người
Đều luôn đa dạng chỉ đều khách quan
Đa chiều đa kích hiện tiền
Mới làm nhân loại không ngừng đi lên

Thị trường thực tế rộng thênh
Mác làm “cộng sản” biến toàn xuội lơ
Đúng là quan điểm vật vờ
Thảy toàn rỗng tuếch tơ mơ lạ chi

Khác nào Mác thảy ngu si
Dốt mười biết một thành đi đường nào
“Địa đàng” quả chỉ tào lao
Bùn sinh đâu dễ xây lầu thủy tinh

Mà toàn nghịch lý chình ình
Phản thùng khoa học quả tình ra chi
Bởỉ toàn thị hiếu lạ gì
Chuộng điều cảm tính khác chi nữa kìa

Thành ra phản bội con người
Mác thành tội lỗi phải cần thấy ra
Bởi vì mê tín sa đà
Phủi điều khoa học còn nào khách quan

Khiến ai cũng phải chạy làng
Nhưng toàn cưỡng chế quả càng thảm thương
Mác thành tội lỗi mọi đường
Cả như tội ác cũng dường thế thôi

Trăm năm hủy hoại cuộc đời
Làm cho thế giới tơi bời điêu linh
Khiến toàn cuộc sống lình xình
Phải đành ép bụng để mình tự khen

Trong khi lịch sử thẳng băng
Khiến thành lịch sử trở nên ngoằng ngoèo
Hi sinh tột độ ở đời
Cuối cùng trớt hướt vẫn đều như không

Cản ngăn lịch sử một dòng
Phải thành chảy ngược quả thành nhiêu khê
Mác toàn phản động não nề
Tội này của Mác mọi bề ai hay

Thành ra phải nói rạch ròi
Nếu mà không nói ai người hiểu đâu
Tuyên truyền giả dối từ đầu
“Đỉnh cao” lừa mị mới hầu bi thương

Gạt nhau tiến tới “địa đường”
Nhưng thành địa ngục tõ tường vậy thôi
Bởi vì áp chế con người
Còn đâu nhân bản của đời nhân văn

Chỉ vì quan điểm lằng nhằng
Ănghen, Các Mác mới hằng thế thôi
Hiểu sai ý nghĩa cuộc đời
Để toàn bôi bác loài người khác chi

Ngày nay ai có lạ gì
Con người nhân loại có chi đâu nào
Mà toàn giả dối ào ào
Môi trường khống chế dễ nào thoát ra

Đâu còn xã hội chan hòa
Cùng nhau kết hợp để mà tiến lên
Lấy điều khoa học làm nền
Lấy điều đạo đức nhân văn ở đời

Phát huy giá trị con người
Kết cùng trí tuệ mỗi thời một cao
Đằng này Mác chỉ tào lao
“Đấu tranh giai cấp” lẽ nào không ngu

ĐỈNH NGÀN
(24/12/18)

**

TAY NGANG

Tay ngang từ ruộng đi lên
Miễn cùng gắn bó mà nên nghiệp đời
Nửa chừng gãy gánh than ôi
Quàng vai cùng thảy vào tù với nhau

Thanh niên dạo ấy cũng hay
Xung phong tiến tới tháng ngày ầm vang
Cùng nhau tưởng mãi kết đoàn
Cuối cùng hoa mắt đồng vàng vậy thôi

Có nào kiến thức trên đời
Chỉ bài bản cũ vậy hoài mấy tua
Trung kiên hăng hái có thừa
Bãi phân trí thức dễ chi đâu màng

Trước sau nhắm đến địa đàng
Thảy toàn truyền miệng mới càng éo le
Lau dần màu sắc cũng nhòe
Chỉ còn duy lại lợi quyền riêng ta

TẾU NGÀN
(23/12/18)

**

CŨNG HAY

Một thời đánh Pháp cũng hay
Một thời đánh Mỹ nói ngay cũng cừ
Để theo Cách mạng tháng Mười
Bởi trên muốn vậy dưới thời phải nghe

Tiếng là cứu nước khỏe re
Nhưng làm cộng sản hoa hòe mới vui
Liên Xô giờ đã đổ rồi
Trở cờ Trung Quốc Hoàng Sa đếch còn

TIẾU NGÀN
(23/12/18)

**

“ĐẾ QUỐC” VÀ “ĐỒNG CHÍ”

Việt Nam từ buổi thuở nào
Dễ chi thoát chuyện danh từ được đâu
Một từ “đế quốc” tào lao
Hai từ “đồng chí” tầm phào mãi luôn

Vốn đều xuất phát ngọn nguồn
Từ ngày Độc lập Bác Hồ tuyên ngôn
Mỹ luôn “đầu sỏ” nhãn tiền
Tàu hoài “đồng chí” gắn liền trước sau

Nên toàn vọng cổ mấy câu
Chỉ tình “đồng chí” mới hầu tin nhau
Còn như “đế quốc” từ đầu
Mãi thành bánh vẽ dễ sao dám màng

Thành nay mọi sự rõ ràng
Dễ chi đất nước hoàn toàn tự do
Mà điều “đế quốc” phải lo
Còn điều “đồng chí” gắn nhau loạn ngầu

TẾU NGÀN
(23/12/18)

**

BẤT CÔNG

Bất công bởi tại con người
Vì phường giá áo túi cơm lạ gì
Lương tâm nhìn lại có chi
Mà toàn điếu đóm từ khi tạo thành

NGÀN MAI
(22/12/18)       

**

JESUS VÀ THÍCH CA

Người phương Tây kẻ phương Đông
Nhưng đều cao cả tim hồng gặp nhau
Mãi thành gương sáng cho đời
Tình yêu nhân loại giữa trời nhân văn

Hi sinh mình chịu đóng đinh
Ngoài Jesus quả thật tình ai hơn
Ngai vàng bỏ hết nguồn cơn
Vì đời cứu khổ ai hơn Phật nào

Vậy mà Các Mác tào lao
Cho đều “thuốc phiện” nghẹn ngào khác đâu
“Đấu tranh giai cấp” thay vào
Toàn phi nhân bản làm đời đau thương

Tại do mê tín Hegel
Tin vào “biện chứng” thảy nên tầm phào
“Vật” mà “biện chứng” thế nào
Thành râu ông nọ cắm cằm bà kia

Khiến sai nguyên tắc đầm đìa
Thảy toàn giả dối “địa đàng” khác đâu
Khác gì bùn lấy ao sâu
Để nhằm xây dựng lầu đài thủy tinh

Cái ngu của Mác thực tình
Mới đều trái cựa bực mình làm sao
Phỉnh đời thế kỷ thế nào
Chỉ toàn bôi bác tầm phào khác chi

Vậy mà bao kẻ mê ly
Hoặc nhằm lợi dụng lạ gì nữa sao
Cốt cho tham vọng ào ào
Coi đời phương tiện đặng mình thành vua

Biến thành nhân loại của chùa
Cấp như cục bột nặn bừa vậy thôi
Nhưng rồi kết cục hỡi ơi
Dã tràng xe cát lẽ nào khác đâu

Tới khi lịch sử qua rồi
Hư danh cả thảy cũng hầu lạ chi
Bởi vì đạo đức có gì
Mà nhằm vụ lợi khác chi nữa kìa

Thương thay bản chất con người
Dễ mà ai cũng thảy đều toàn cao
Nhưng toàn lợi dụng khác nào
Trừ tâm Đức Phật với hồn Jesus

TRĂNG NGÀN
(22/12/18)

**

LỜI THÚ NHẬN CUỐI ĐỜI

Đó Trần Huy Liệu nói ra
Từng là Bộ Trưởng có mà lạ chi
Tuyên truyền quả có kể gì
Chuyện Lê Văn Tám thành đi vào đời

Rao truyền khắp cả mọi nơi
Kho xăng Tám đốt quả thời mới ghê
Khiến cho sự thật não nề
Chỉ cần phương tiện mọi bề vậy thôi

Gần non thế kỷ qua rồi
Nay Trần Huy Liệu mới phòi cả ra
Để thành thực tế xót xa
Cuối đời sám hối lọ là khác chi

Đã bao thế hệ mê ly
Giờ thành tá hỏa quả thì cũng vui
Sau này lịch sử qua rồi
Đem khơi dậy lại khiến đời trầm ngâm

Bao người thảy phải chết trân
Còn đâu huy hoắc ngôn từ ngày nao
“Anh hùng” chỉ chuyện tào lao
Phải làm dân tộc nghẹn ngào cả thôi

Dầu nay chuyện ấy qua rồi
Mà còn ếm nhẹm hỏi đời ra chi
Chẳng qua do chỉ con người
Lương tâm không có tạo đời tiếu lâm

Toàn người ngay thẳng than thầm
Còn người gian dối càng đâm mị đời
Đúng sai chẳng thiết rạch ròi
Mới làm lịch sử thành tồi vậy sao

Còn chi đất nước tầm cao
Còn gì dân tộc có nào thông minh
Mà thành chỉ cách khôn lanh
Kiểu toàn gian dối quả thành ra đâu

TẾU NGÀN
(22/12/18)

**

Ý NGHĨA CỦA CÁ NHÂN VÀ XÃ HỘI
TRONG ĐỜI SỐNG NHÂN LOẠI

Cá nhân vẫn phải cái nền
Để làm xã hội trở nên thật tình
Cá nhân tự có niềm tin
Điều gì đạo đức mới thành hay ho

Còn trong xã hội giả đò
Kiểu toàn đóng kịch tất lo cho đời
Bởi vì đâu có con người
Mà đều điếu đóm cũng thời ra chi

Thế nên độc lập tự do
Mỗi người mới có thước đo vẹn toàn
Khiến làm cho khắp thế gian
Phải đều hạnh phúc chẳng oan chút nào

Còn như kiểu chỉ cào cào
Độc tài bao trọn hỏi đâu khác gì
Biến đời thành một giỏ cua
Chỉ người nắm chóp trước sau tung hoành

Tội này do Mác đã đành
“Độc tài vô sản” mới thành vậy thôi
Nhân danh “giai cấp” đã đời
Nhưng người “vô sản” có cầm quyền đâu

Chỉ đều phe nhóm trước sau
Con ông cháu chắc hẳn đâu khác gì
Thành ra có nói làm chi
Bột đường hư hết chỉ vì Mác ra

Xưa kia xã hội Cộng hòa
Thay thành Cộng sản xót xa bao ngần
Liên Xô dẫu đổ cái ầm
Putin lên lại quả đâm vậy cà

Cứ cần truy gốc ngọn ra
Ông cha ông nội đã là thế thôi
Xuất thân nấu bếp đâu tồi
Đã từng phục vụ cho ngài Lênin

Rồi sau đến Stalin
Vẫn đều xuyên suốt chỉ hồng khác chi
Bao năm ếm đó đặng gì
Để thành Tổng thống lạ chi vậy kìa

Thành nên lịch sử lia chia
Con người đè cổ con người khác đâu
Nếu khi độc lập tự do
Vẫn còn chưa tới được cho mọi người

ÁNH NGÀN
(22/12/18)

**

CHÚA, PHẬT, VÀ CÁC MÁC

Đàng sau đạo Chúa là gì
Chính là Thượng đế mới thì vô biên
Đó là Chân lý nhãn tiền
Siêu hình, Vô hạn vượt trên con người

Riêng phần Phật cũng khác nào
Tin vào Nhân quả dẫu đời hư không
Giữa trời sắc sắc không không
Từ bi vẫn chính lương tâm con người

Đàng sau Các Mác đáng cười
Đều thuần “vật chất” khiến đời ra chi
“Vô thần” hóa có lạ gì
“Đấu tranh giai cấp” lợi quyền tranh nhau

Vậy nên ngó trước nhìn sau
Khiến cho thuyết Mác quả âu tầm thường
Lương tâm chỉ biết gạt lường
Phỉnh lừa nhân loại mọi đường lạ sao

Tôn thờ “lãnh tụ” nhao nhao
Khiến đời nô lệ từ đuôi chí đầu
Cuối cùng hóa thảy chuyện cười
“Địa đàng” ảo ảnh loài người trảm lơ

Mới hay nhân loại dại khờ
Sinh ra Các Mác tới giờ là đây
Đưa toàn học thuyết giả cầy
Như đồ bạng nhạng biết ngày nào nên

Bởi đều phủ nhận sạch trơn
Coi toàn “vật chất” mới hơn mọi điều
Vong thân khỏi nói chi nhiều
Làm người “hóa vật” mọi chiều khác đâu

Trăm năm nay cũng qua mau
Cuối cùng nhìn chỉ hầu trớt huơ
Trong khi Phật, Chúa tới giờ
Ngàn năm còn mãi biết đời nào phai

DIỄM NGÀN
(22/12/18)

**

TỰ DO NGÔN LUẬN
VÀ TỰ DO TƯ TƯỞNG

Đây là hai thứ tự do
Vốn luôn cao quý để cho con người
G. Washington đã nói rồi
Mới làm nước Mỹ vẫn hoài tiến lên

DẶM NGÀN
(21/12/18)

**

KHÔI NGÔ

Dân ta nét mặt khôi ngô
Nhưng còn lạc hậu lẽ nào thế ư
Ngẩm xem cho tới bây chừ
Lý gì chửng lại chỉ hoài vậy sao ?

SẮC NGÀN
(21/12/18)

**

THẰNG TÀU QUẢ ÁC

Đúng là giặc ác khác chi
Hoàng Sa nó chiếm quả thì đúng bon
Trường Sa nó gặm mõi mòn
Cả như bờ biển sẽ còn có sao

Formosa độc chất thả vào
Môi trường ô nhiễm lẽ nào không hay
Giết dân đánh cá lâu nay
Ngư lôi giờ nổi Phú Yên, Quảng Bình

Vậy mà sao mãi làm thinh
Chữ Vàng mười sáu quả tình ra chi
Lại còn bốn Tốt được gì
Nó hoài lấn tới ta thì đi đâu

Thế nên đừng có rêu rao
Mối tình hữu nghị giữa Ta và Tàu
Ngàn năm ma giáo đã lâu
Giờ thời hiện đại cũng hầu khác sao

NON NGÀN
(21/12/18)

**

NGÔN NGỮ VÀ Ý THỨC

Ngữ ngôn công cụ bề ngoài
Nhưng điều ý thức mới hoài bên trong
Chính toàn ý thức nhân văn
Con người mới mãi tiến lên trên đời

Nên chi lịch sử sáng ngời
Đều cần quá khứ ai người không hay
Chỉ loài ý thức cùi đày
Mới toàn phủ nhận cái hay dân mình

Khác chi chỉ lũ xập xình
Kiến bò miệng hũ thật tình ra chi
Thế nên ngôn ngữ là gì
Phải cần bác học khác đâu con người

Ngàn năm nô lệ giặc Tàu
Ta không đồng hóa là nhờ bởi đâu
Là nhờ ý thức chiều sâu
Ta luôn quật khởi quả hầu khác chi

Nên thành văn hóa lạ gì
Biết mình biết giặc mới thì thắng luôn
Vậy nên đừng có buông tuồng
Kiểu con đà điểu hỏi còn ra chi

Ta nay Quốc ngữ sợ gì
Chính là lợi khí ai thì không hay
Từ đây đâu sợ giặc Tàu
Dẫu hay chữ Hán cũng hầu khác sao

Cho nên ý thức phải cao
Mới gìn giữ được tự do nước nhà
Trừ phi ý thức lâu la
Mới làm mất nước dễ mà lạ sao

Ngàn năm văn hiến thế nào
Ta Tàu nhìn lại vẫn cao ngang bằng
Bởi Tàu mới sợ ngoại bang
Còn ta ngạo nghệ hiên ngang sợ gì

Tàu thua ngoại tộc đáng khi
Chỉ ta chiến thắng ba lần quân Nguyên
Trăm năm Tàu thuộc Mãn Thanh
Còn ta một trận tung hoành Quang Trung

ĐẠI NGÀN
(21/12/18)

––

MỤC LỤC
8830.        TÍNH CÁCH NGU DỐT VÀ SỰ PHI NHÂN TỘT CÙNG CỦA  
                    HỌC THUYẾT CÁC MÁC (24/12/18)
8831.        TAY NGANG (23/12/18)
8832.        CŨNG HAY CŨNG HAY (23/12/18)
8833.        “ĐẾ QUỐC” VÀ “ĐỒNG CHÍ” (23/12/18)
8834.        BẤT CÔNG (22/12/18)
8835.        JESUS VÀ THÍCH CA (22/12/18)
8836.        LỜI THÚ NHẬN CUỐI ĐỜI (22/12/18)
8837.        Ý NGHĨA CỦA CÁ NHÂN VÀ XÃ HỘI TRONG ĐỜI SỐNG
NHÂN LOẠI (22/12/18)
8838.        CHÚA, PHẬT, VÀ CÁC MÁC (22/12/18)
8839.        TỰ DO NGÔN LUẬN VÀ TỰ DO TƯ TƯỞNG (21/12/18)
8840.        KHÔI NGÔ (21/12/18)
8841.        THẰNG TÀU QUẢ ÁC (21/12/18)
8842.        NGÔN NGỮ VÀ Ý THỨC (21/12/18)


––


No comments :

Post a Comment