VỀ VẤN ĐỀ PHÊ PHÁN
XÃ HỘI LOÀI NGƯỜI
(I)
Điều đáng nói vốn từ muôn thuở
Sự khách quan
quán tính loài người
Tức ỳ trệ vẫn đều luôn có
Phải thời gian lâu mới đổi thay
Nguyên do đó cá nhân ra cả
Vì cá nhân là mỗi thành viên
Chất lượng chung thành phần quyết định
Nhưng cá nhân ích kỷ đều toàn
Bởi ích kỷ bản năng vốn có
Nếu không nhờ phẩm chất đổi thay
Nếu không nhờ thông qua giáo dục
Làm cá nhân hướng đến tinh thần
Vì kinh tế sống còn trước nhất
Mỗi người cần bảo đảm an ninh
Việc sống còn là điều căn bản
Nên trước tiên ai cũng vì mình
Vậy đấu tranh trong lòng xã hội
Luôn đấu tranh từ mỗi cá nhân
Đấu tranh giữa việc sai việc đúng
Hay giữa điều tốt xấu mọi phần
Bởi con người có đều lý trí
Nhưng kèm theo có thảy bản năng
Nên đấu tranh luôn điều tất yếu
Nhằm cuộc đời phát triển đi lên
Đấu tranh trong khung sườn xã hội
Đó là điều luôn mãi khách quan
Vì thiên nhiên đấu tranh hoang dã
Nhưng con người pháp luật tạo thành
Trong thiên nhiên đấu tranh mãi có
Định hình do bởi chuỗi thức ăn
Còn con người đấu tranh pháp lý
Hơn thua nhau pháp luật định hình
Nên pháp luật đi theo xã hội
Đó chỉ đều quy luật tự nhiên
Mỗi xã hội có đều định chế
Hay thảy do thể chế tạo thành
Thời bộ lạc luật do kinh nghiệm
Thời quân vương pháp luật do vua
Thời phong kiến sứ quân nắm giữ
Thời tự do dân thảy cầm quyền
Nên khái niệm tự do dân chủ
Đã gắn liền tư hữu từ đầu
Nhằm bảo đảm lợi quyền kinh tế
Được phổ thông cho khắp mọi người
Điều này trái độc tài vô sản
Thuyết đầu tiên Karl Marx xướng ra
Nhằm dựa trên đấu tranh giai cấp
Thiết lập duy giai cấp công nhân
Marx tự cho đây là cách mạng
Bạo lực dùng ngay thảy từ đầu
Nhằm xây dựng thiên đường cộng sản
Đều chỉ còn công hữu trước sau
Để đi đến xóa đều giai cấp
Đời chỉ còn giai cấp công nhân
Diệt tất cả mọi quyền tư hữu
Bỏ thị trường tiền tệ bỏ luôn
Chỉ công nhân cùng làm tập thể
Cùng chia nhau sản phẩm định hình
Tất cả phải đều theo kế hoạch
Làm khả năng hưởng chiếu nhu cầu
Bởi tất cả thảy đều tự giác
Không còn ai bóc lột một ai
Sáng vô xưởng chiều về câu cá
Marx cho đây đời mới thiên đường
Nên Marx xướng lập trường giai cấp
Thủ tiêu đều giai cấp khác nhau
Đó mục đích cuối cùng cách mạng
Tạo đời không giai cấp mới cao
Tất cả đó thật đều mê tín
Bởi Marx tin biện chứng Hegel
Cho khi có hai đầu đối lập
Tư bản và vô sản xảy ra
Tất cuối cùng tự chôn tư bản
Thắng lợi toàn giai cấp công nhân
Mà thực chất đều người vô sản
Lập nên đời cộng sản rõ ràng
Nhưng Marx quên Hegel tư biện
Biện chứng toàn khái niệm nghĩ suông
Không chứng minh chút nào khoa học
Không khách quan mà chỉ tầm ruồng
Không thực tế phản toàn thực tại
Vì quên đi thực chất con người
Luôn chủ thể đấu tranh mới có
Giai cấp đều trừu tượng có đâu
Nên Marx thảy sai từ nền tảng
Sai ngay từ nhận thức ban đầu
Nhìn trừu tượng toàn không thực tế
Quan điểm thành hư tưởng khác đâu
Bởi cuộc đời con người là chính
Mới đều luôn căn bản từ đầu
Tạo văn hóa và tạo nên kinh tế
Nền văn minh nhân loại về sau
Nên đời phải tự do dân chủ
Tinh hoa đều mới thảy phát huy
Mọi cá nhân được đều đóng góp
Còn thật ra giai cấp nghĩa gì
Marx chẳng hiểu chi về kinh tế
Ghim vào điều bóc lột khư khư
Cho nguyên nhân là do tư hữu
Khi xóa đi bóc lột hết toàn
(II)
Thật quan điểm thảy đều thiển cận
Nếu không cho ý niệm toàn ngu
Bởi trong đời mọi điều sai biệt
Đó luôn đều chân lý thiên thu
Như cái cây ban đầu là hạt
Mầm nảy ra dần phải khác nhau
Rồi cây lớn xum xuê cành lá
Đâu thể nào quay lại ban đầu
Thời cộng sản là thời hái lượm
Bao ngàn đời nhân loại đã qua
Nay lịch sử làm sao trở lại
Thật Marx ngu hay chỉ mù lòa
Vả thị trường môi trường giao dịch
Thiết yếu cho nhân loại từ đầu
Nhằm trao đổi nhu cầu mọi loại
Tiền tệ thành căn yếu về sau
Chúng tiết kiệm và đều thuận lợi
Tạo ra nhiều hạnh phúc khác nhau
Tăng hiệu suất và tăng đều kết quả
Làm cho đời tiến tới thảy hầu
Thành Marx thảy mịt mờ kinh tế
Cả quy trình lịch sử cũng sai luôn
Đều nhầm lẫn mọi điều về xã hội
Làm loài ngưởi rơi vào chỗ tầm ruồng
Bởi bóc lột chẳng qua là hiện tượng
Kiểu đặc thù và chỉ bề ngoài
Còn quy luật khách quan kinh tế
Thị trường và pháp luật mới cao
Marx chỉ kiểu dốt mười biết một
Nhìn đời thành đánh bẫy ngọn tre
Đâu nào khác tư duy phá hoại
Nhân loại đều thế kỷ hai mươi
Bởi cha chung khó nào ai khóc
Để thành vô trách nhiệm dạt dào
Đời phá hoại gây đều nghèo khó
Khiến mọi người hậu quả chịu chung
Liên Xô sụp trước đây là vậy
Cả về sau Trung quốc trở càng
Việc quay xe thảy đều tất yếu
Bởi nội dung thuyết Marx hoang đường
Marx nhìn gần nhìn xa chẳng rõ
Mê tín điều giai cấp đấu tranh
Không nền tảng không đều căn bản
Chỉ gây toàn lợi dụng con người
Bởi nói đúng thành phần vô sản
Đâu phải nào chọn lọc tự nhiên
Đâu phải thảy khách quan ưu việt
Mà toàn đều lẫn lộn vàng thau
Vậy đâu thể cầm quyền nhân loại
Đâu thể nào lịch sử cỡi đầu
Để gây thảy mọi điều lạm dụng
Nếu không ngoại bọn chỉ thời cơ
Bởi cuộc đời có ai nào dại
Thấy có thang mà lại không leo
Thang đó lại giúp mình hái trái
Dựa vào câu vô sản độc tài
Nên đâu khác Marx thành gây họa
Cho loài người suốt cả trăm năm
Làm thế giới chiến tranh bấn lọa
Gây núi sông xương máu kiểu toàn
Bởi đâu có độc tài vô sản
Mà đều thành độc đoán cá nhân
Chỉ số người tụ nhau cấu kết
Vẫn hô hào mọi loại nhân danh
Vì bản chất con người sâu sắc
Dễ trở thành ích kỷ hại nhân
Khi độc tài toàn quyền quyết định
Đều trở thành lạm dụng mọi phần
Mọi cá nhân đều thành hèn hạ
Bởi phải đều nịnh bợ tuân theo
Vì cái sống mà đều khiếp nhược
Khó dám đâu phản biện chút nào
Kiểu tấm danh bê tông cốt sắt
Khi cứng rồi úp trọn lên trên
Làm nhân quần chỉ thành đám cỏ
Trước và sau đều chỉ úa vàng
Đấy độc tài gây bao hệ lụy
Làm con người hóa chỉ vong thân
Tức bị thảy bản thân đánh mất
Chỉ biến thành công cụ vạn lần
Ai cũng vậy từ trên xuống dưới
Có mấy ai thoát được giáo điều
Đời sống chỉ hóa thành chiếc bóng
Còn đâu nào ý nghĩa nhân văn
Người thành mất thảy đều nhân phẩm
Bởi còn đều chỉ thảy nịnh suông
Thời cao điểm nửa đều nhân loại
Từ Liên Xô mãi đến Đông Âu
Đâu cũng nói đấu tranh giai cấp
Nhưng toàn đều câu thiệu nịnh suông
Mà thực sự đè đầu chặn cổ
Mọi cá nhân với thảy cá nhân
Thành rốt cuộc số nào hưởng lợi
Đâu khác gì thiểu số chóp bu
Chuyện đấu đá luôn đều xảy đến
Vẫn nhân danh xã hội mịt mù
Khiến ý niệm về đều xã hội
Bị nhân danh bóp méo cả đều
Xã hội chẳng còn là nhân bản
Bởi mất đi bản chất con người
(III)
Mọi khách quan bị đều lũng đoạn
Để chủ quan nhằm thảy thay vào
Vì thiểu số nắm quyền định đoạt
Làm loài người hóa chỉ tào lao
Bởi con người nhân văn là chính
Đã thành đều vật hóa lạ nào
Ai cũng thảy biến đều công cụ
Xếp hàng toàn một dọc ngoài sao
Thảy con người hóa đều không có
Mà toàn đều công cụ khác nào
Để thiểu số cầm quyền sai khiến
Nhất là ai đoạt được ngôi cao
Khiến đâu khác Marx thành tội ác
Của loài người thế kỷ hai mươi
Làm nhân loại bị đều bị mắt
Nhằm nhân danh mọi thứ hồ đồ
Nên nói chung đời cần khoa học
Cần mọi điều xác đáng nhân văn
Cần mọi điều khách quan thực tế
Còn thật ra ý hệ chỉ điên rồ
Bởi khoa học đều mọi người góp lại
Chọn lọc qua mọi trí tuệ nâng cao
Đâu thể chỉ toàn mọi điều mù quáng
Áp đặt đều do vài chỉ cá nhân
Vì cuộc đời luôn phải cần chân lý
Đó là đều sự thật mãi khách quan
Mới chính xác và hiệu năng mãi mãi
Có phải đâu kiểu mù quáng thảy toàn
Mà khách quan nhờ dựa vào lý tính
Tức phải do lý trí của con người
Còn cảm tính đều nhìn ngoài hiện tượng
Nhất là điều thị hiếu chỉ mù đui
Học thuyết Marx trước sau cảm tính
Đều đặt trên cơ sở mơ màng
Lại cuối cùng cốt nhằm vào thị hiếu
Nhằm chỉ đều cộng sản đa đoan
Phản khoa học và phản đều triết học
Vì chẳng qua chỉ quan điểm làng nhàng
Thấy vài điều mà không toàn thấy hết
Thành chỉ đều lơ lững giữa trần gian
Đó chứng tỏ trăm năm toàn thất bại
Cốt chỉ nhằm ức chế cuộc đời toàn
Kiểu trái bầu đem nhét vào miệng lọ
Làm khổ đều nhân loại quả đâu oan
Dùng bạo lực để nhằm đều khống chế
Marx hóa thành tội ác đã rõ ràng
Giết trăm triệu mạng người trên thế giới
Để nhằm xây ảo tưởng kiểu thiên đàng
Rồi cuối cùng tan thành mấy khói
Có nào đâu tạo dựng được địa đàng
Chỉ phung phí máu xương sông núi
Cả tinh thần vật chất đâu oan
Thành kết luận điều nào quan trọng nhất
Không ngoài ra trí tuệ con người
Mới tinh hoa biệt phân điều hay dở
Cũng như điều đúng đắn lẫn điều sai
Muốn như vậy phải tự do dân chủ
Còn độc tài giam hãm con người
Làm đời sống chỉ hóa toàn ích kỷ
Đều trước sau làm nhân loại vong thân
Nên khác đâu Marx trở thành tội ác
Bởi độc tài vô sản chẳng thành công
Làm hoang phí chì chái mất thảy
Gây căm thù nhân loại trăm năm
Vì cuộc đời phải luôn cần nhân bản
Tức luôn cần tình cảm tốt đẹp toàn
Người với người thương nhau làm nền tảng
Đâu hận thù kiểu giai cấp đấu tranh
Mà kết quả thiểu số toàn lợi dụng
Rồi cá nhân duy nhất thảy làm vua
Cả đất nước chổng mông tôn lãnh tụ
Như Triều Tiên đâu khác Kim Nhật Thành
Đó Bắc Hàn ba đời làm vua thảy
Ông rồi cha đến cháu quả khác sao
Dân chỉ thảy cu li đều tất cả
Thật nhục toàn dân tộc kiểu âm ti
Bởi dân ngu bị đều lợi dụng
Do ban đầu gian xảo tuyên truyền
Bảo Triều Tiên cần toàn giải phóng
Cuối cùng thành nô lệ đảo điên
Bởi chính trị toàn thảy đều ngụy biện
Dễ chụp đầu nắm tóc dân ngu
Khu tất cả đã thu vào rọ
Chỉ còn nhằm ca ngợi thiên thu
Vì bản chất con người là thế
Hoặc gian manh hoặc chỉ thảy lù khù
Thành tranh đấu giữa hai mảng ấy
Có khác chi trong lịch sử loài người
Nên đây chỉ bài thơ đầy tâm huyết
Phê phán về nhân loại để mà chơi
Tin hay không tùy vào người từng loại
Thấp hay cao có trong thảy cuộc đời
Nhà tư tưởng thì không làm chính trị
Quyền lực đều thực chất chỉ ruồi bu
Bởi danh vọng trăm năm rồi cũng hết
Có khác chi nhằm gian trá người đời
Chỉ trí tuệ mới là điều cao nhất
Mới thảy hoài nhân loại chất tinh hoa
Mỗi dân tộc vẫn khác đâu là vậy
Còn ngoài ra quần chúng thảy mù lòa
THƯỢNG NGÀN
(11/8/2024)
**
No comments :
Post a Comment